Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 15

31

Chương 15: Tế cờ xuất chinh

Edit: Thiên Di

Beta: Leticia

Thiên tử một triều, cửu ngũ chí tôn, Dạ Khinh Nhiễm được văn võ bá quan vây quanh, hết sức uy nghi.

 

Dung Cảnh đứng sau Dạ Khinh Nhiễm nửa bước, cẩm bào màu nguyệt nha xa hoa không thua kém chút nào so với long bào màu vàng sáng kia, dung nhan ôn nhuận như thơ như họa, nho nhã ung dung.

Đội danh dự Hoàng gia, năm ngàn Ngự Lâm quân, sau lưng là dân chúng bị ngăn cản không cho tới gần, biển người nghìn nghịt.

Ánh mắt Vân Thiển Nguyệt lạnh nhạt quét một vòng, khoát tay chặn lại người sau lưng, mười vạn binh mã lập tức dừng lại. Nhịp bước chỉnh tề, như binh sĩ hùng mạnh đã rong ruổi sa trường hàng trăm lần, con ngựa bên dưới nàng không dừng, tiếp tục bước lên.

Dung Phong, Lăng Liên, Y Tuyết ở sau lưng nàng.

Giờ khắc này, muôn người chú ý, không một ai nói chuyện. Rất nhiều người cảm thấy hoảng hốt như lần đầu tiên nhìn thấy Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt trực tiếp đi đến trước mặt Dạ Khinh Nhiễm, cách năm bước, ghìm chặt cương ngựa, cũng không xuống ngựa yết kiến, lẳng lặng nhìn Dạ Khinh Nhiễm.

Dạ Khinh Nhiễm cũng nhìn Vân Thiển Nguyệt, mắt phượng sâu xa, dường như muốn xuyên qua vỏ bọc bên ngoài của nàng nhìn vào nội tâm.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách năm bước, như cách một khe rãnh thật sâu.

Quần thần nín thở, mỗi lần Hoàng Thượng gặp Cảnh Thế tử phi cũng như núi cao đè xuống, làm bọn họ không thở nổi.

Hai người nhìn nhau trong khoảng một nén nhang, Dạ Khinh Nhiễm mở miệng, giọng nói uy nghiêm, giọng điệu cao cao tại thượng của thiên tử đối với triều thần, trầm giọng hỏi: “Trẫm khâm điểm Đại Tướng Quân, muội có thoả mãn với binh lính mình chọn được không?”

“Thoả mãn!” Vân Thiển Nguyệt thu lại tầm mắt, ánh mắt trầm tĩnh.

“Sao Trẫm lại ngửi thấy mùi máu tươi?” Dạ Khinh Nhiễm nhướng mày nhìn về mười vạn binh mã phía sau nàng.

“Xuất chinh Nam Lương, dùng máu tế cờ. Hoàng Thượng ngửi thấy mùi máu tươi cũng không kỳ lạ.” Vân Thiển Nguyệt nói.

Dạ Khinh Nhiễm bỗng nhiên cười cười, “Trẫm chờ ở đây vì muội tế cờ xuất chinh, tỏ lòng đưa tiễn ba quân. Muội lại lướt qua trẫm tế cờ trước rồi hả?”

Vân Thiển Nguyệt không trả lời.

Dạ Khinh Nhiễm nhìn nàng thật sâu, “Đại Tướng Quân cũng biết mục đích trẫm cho muội xuất chinh Nam Lương?”

“Kiềm chế Nam Cương, đề phòng Nam Lương xuất binh, lên tiếng trước bọn họ.” Vân Thiển Nguyệt nói.

“Sai!” Dạ Khinh Nhiễm cao giọng lên, mắt phượng nhìn lướt qua mười vạn binh mã phía sau nàng, trầm giọng âm vang nói: “Trẫm muốn muội san bằng Nam Lương, giương cao thiên uy của ta!”

Vân Thiển Nguyệt bỗng nheo mắt lại, “Hoàng Thượng thật coi trọng ta.”

Dạ Khinh Nhiễm đột nhiên cười ha ha, “Vân Thiển Nguyệt, cho tới nay ta vẫn luôn rất coi trọng muội, không dám xem nhẹ ngày nào.” Dứt lời, hắn không nhìn nàng,  đi về phía sau nàng.

Vân Thiển Nguyệt thu ánh mắt lại.

Dạ Khinh Nhiễm đi đến trước mặt mười vạn binh mã phía sau nàng, ánh mắt lần lượt đảo qua từng gương mặt một, mười vạn binh mã không dám chạm vào hào quang trên người hắn, đồng loạt gục đầu xuống, hắn trầm giọng nói: “Giữ biên giới của ta, giương thiên uy của ta, san bằng Nam Lương, các ngươi đều là nam nhi tốt của trẫm, yên tâm chinh chiến, trẫm sẽ thay các ngươi chăm sóc tốt vợ con già trẻ, để bọn họ không lo ăn mặc.”

“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!” Lúc này mười vạn binh sĩ đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô to đinh tai nhức óc.

Vân Thiển Nguyệt mím môi, che giấu ánh mắt hơi trầm xuống, một câu nói của Dạ Khinh Nhiễm có thể ngay lập tức thu mua lòng quân, bởi vì hắn là Hoàng Thượng, nỗi kính sợ hoàng quyền đã cắm rễ ăn sâu vào linh hồn người cổ đại.

“Tất cả bình thân!” Dạ Khinh Nhiễm khoát tay.

Mười vạn binh sĩ đồng loạt chỉnh tề đứng lên.

Dạ Khinh Nhiễm quay người trở về, đứng trước mặt Vân Thiển Nguyệt, ra lệnh: “Người tới, treo cờ!”

Có người vộ vàng treo một lá cờ lớn ở trước mặt Vân Thiển Nguyệt, trên lá cờ lớn là hai chữ “Thiên Thánh” thật to.

“Lấy dao găm ra, trẫm và Đại Tướng Quân cùng tế cờ!” Dạ Khinh Nhiễm lại ra lệnh.

Có người dâng dao găm lên.

Dạ Khinh Nhiễm rạch một nhát lên ngón giữa, máu tươi lập tức chảy ra, hắn nhỏ lên cờ, sau đó đưa dao găm cho Vân Thiển Nguyệt. Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn một cái, vươn tay nhận dao găm, cũng rạch một nhát trên ngón giữa, máu chảy ra, nhỏ lên trên cờ.

Hai vết máu như hoa mai nở rộ, máu nhuộm đỏ cờ.

“Mang rượu tới!” Dạ Khinh Nhiễm lại sai bảo.

Lập tức có nội thị bưng hai chén rượu lên, Dạ Khinh Nhiễm nhận cả lấy, giữ một ly cho mình, một ly đưa cho Vân Thiển Nguyệt. Nhìn nàng nói: “Không hạ được Nam Lương, thề không trở về. Đại Tướng quân có lòng tin không?”

Vân Thiển Nguyệt nhận chén rượu, hắng giọng nói: “Ta không thề. Gắng sức người, nghe mệnh trời. Nếu Hoàng Thượng không tin ta , có thể thu lại chức  Đại Tướng Quân.”

Dạ Khinh Nhiễm cười “HAAA” , “Quả nhiên vẫn còn là một tiểu nha đầu.”

Ánh mắt Vân Thiển Nguyệt lạnh lẽo.

Dạ Khinh Nhiễm cầm ly, cụng với ly trong tay Vân Thiển Nguyệt một cái, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch. Lát sau, dốc ngược ly, không còn một giọt rượu, hắn nói khẽ: “Trên chiến trường cẩn thận một chút! Trẫm ở kinh thành chờ muội trở về.”

Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn một cái, bỗng ném chén rượu xuống đất, chén rượu chia năm xẻ bảy, rượu văng khắp nơi, nàng không nhìn Dạ Khinh Nhiễm, vẫy Dung Cảnh, “Đến đây.”

Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người tập trung vào Dung Cảnh.

Dung Cảnh nhẹ nhàng cười cười, chậm rãi đi lên trước.

Vân Thiển Nguyệt vươn tay với hắn, hắn nhướng mày nhìn nàng, nàng nói: “Ta và chàng là vợ chồng, vốn là một thể, tất nhiên cưỡi chung ngựa.”

Dung Cảnh cười một tiếng, đặt tay lên tay nàng, nàng nhẹ nhàng kéo một cái, trong khoảnh khắc tung người ngồi sau nàng.

Vân Thiển Nguyệt thả lỏng cương ngựa ra, quay đầu ngựa lại, khẽ quát một tiếng, “Xuất phát!”

Thức ngựa lên trước, rời khỏi cổng thành nam. Mười vạn đại quân đồng loạt quay đầu, theo sau lưng nàng.

Cờ bay phấp phới, mênh mông cuồn cuộn, mười vạn đại quân rời kinh đi xa.

“Ba người các ngươi đuổi theo!” Dạ Khinh Nhiễm mặt không biểu tình quay lại ra lệnh cho Lam Y, Hoa Thư, Lăng Yến sau lưng.

“Vâng!” Ba người đồng loạt đánh ngựa đuổi theo.

Dạ Khinh Nhiễm đưa mắt nhìn mười vạn binh mã rời đi, sau cùng có một loạt cáng cứu thương rất là bắt mắt. Thẳng đến khi không nhìn thấy bóng cờ, hắn mới thu hồi ánh mắt, ánh mắt rơi vào người Dung Phong, “Trẫm còn tưởng rằng Dung Phong thế tử vứt bỏ chức vụ Kinh Triệu doãn, cũng muốn theo đến Nam Lương.”

Dung Phong xoay người xuống ngựa, quỳ trên mặt đất, “Thần tự tiện đến điểm binh cùng Cảnh Thế tử phi, Hoàng Thượng thứ tội.”

Ánh mắt Dạ Khinh Nhiễm nặng nề rơi xuống đầu hắn, Dung Phong vẫn không nhúc nhích. Một lát sau, hắn thản nhiên nói: “Quỳ đến buổi trưa đi!” Dứt lời, quay người, nói với văn võ bá quan, “Hồi cung!”

“Hoàng Thượng khởi giá hồi cung!” Nội thị hô lớn một tiếng.

Dạ Khinh Nhiễm lên ngọc liễn, văn võ bá quan đi ở phía sau, Ngự Lâm quân theo hầu, mênh mông cuồn cuộn tiến vào thành.

Không bao lâu, cửa thành rộng lớn như thế chỉ có một mình Dung Phong quỳ ở đó. Bên cạnh hắn, một con ngựa lẳng lặng làm bạn.

Sau nửa canh giờ, Lãnh Thiệu Trác quay trở lại, trong tay cầm một cái ô, đến bên Dung Phong, che dù trên đầu hắn, lặng yên đứng cùng hắn.

Dung Phong ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiệu Trác, “Không sợ Hoàng Thượng trách tội?”

“Hoàng thượng bắt huynh quỳ, cũng không nói không cho che ô.” Lãnh Thiệu Trác nói.

Dung Phong cười cười, “Đa tạ!”

Lãnh Thiệu Trác nhìn phương hướng Vân Thiển Nguyệt rời đi, thấp giọng nói, “Kỳ thật ta cũng muốn đi điểm binh cùng nàng, nhưng ta chưa quen thuộc binh doanh, đi cũng giúp không được nhiều, không bằng không đi.”

Dung Phong cười nhẹ nhàng, “Hôm nay nàng thật uy phong, so với tất cả các Đại Tướng quân khác thì cũng ra dáng Đại Tướng quân đấy. Tuy Trần lão tướng quân là bảo đao không già, nhưng đứng trước mặt nàng chưa chắc đã có khí thế của nàng.”

Lãnh Thiệu Trác cũng cười, “Tuy hôm nay ta không theo đi điểm binh, nhưng vừa rồi cũng thấy được, nàng ngồi trên ngựa, ném chén tế cờ, phần cử chỉ khí phách kia, tựa như người đã kinh qua sát phạt trên chiến trường, khiến ai cũng không dám xem thường. Từ nay về sau, sợ rằng trong kinh thành này đồn thổi, Cảnh Thế tử phi Vinh vương phủ là đại tướng quân trời sinh.”

Dung Phong cười gật đầu, “Trang sách này vừa mở ra, cả thiên hạ chú mục. Nàng sinh ra để đứng ở trên cao.”

Lãnh Thiệu Trác không nói gì thêm, nhìn xa xăm.

Dung Phong cũng không nói thêm gì nữa.

Sau một nén nhang, một người đi ra từ cửa thành, đúng là Trầm Chiêu, hắn cũng cầm một chiếc ô, thấy Lãnh Thiệu Trác che ô cho Dung Phong, hắn khẽ giật mình, đi lên trước cười nói: “Xem ra ta không tới sớm bằng Lãnh Tiểu vương gia.”

Lãnh Thiệu Trác cười một tiếng, “Sau buổi trưa, ba người chúng ta có thể đi Túy Hương lâu uống một chén.”

“Ừ, đúng lúc giải nóng.” Trầm Chiêu gật đầu.

Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt vừa rời đi, một tòa Hoàng thành hùng vĩ mấy trăm năm dường như thiếu mất cái gì đó, khiến cho bọn họ cảm thấy vắng vẻ. Mười vạn đại quân đi không nhanh cũng không chậm, một ngày sau, đến Vân Thành. Vân Thành chủ lập tức mở cửa thành ra, đón mười vạn đại quân vào thành. Hơn nữa, nhiệt tình sắp xếp cho Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh ở trạm dịch và mười vạn đại quân chỗ nghỉ ngơi. Vân Thiển Nguyệt cũng không chấp nhận sự sắp xếp, mà hạ lệnh không ở trong thành làm phiền dân, ở mười dặm ngoài Vân Thành dựng trại tạm thời.

Chạng vạng tối, doanh trại mọc lên ở mười dặm ngoài Vân Thành, nơi hạ trại bốn phía đốt những đống lửa.

Doanh trại chủ của Vân Thiển Nguyệt ở giữa, bên trái là trại của Giám quân Lam Y và Hoa Thư, trại Phó tướng Lăng Yến. Bên phải là trại của Lăng Liên và Y Tuyết, bốn phía là Trung Lang tướng, Tham tướng, Giáo úy, Đô Ti, phòng giữ doanh trại, bên ngoài là binh lính bình thường.

Dựng trại đóng quân, sau khi dùng qua cơm chiều, Lam Y, Hoa Thư và Lăng Yến đi tới trại chủ đưa tin.

Vân Thiển Nguyệt nói một tiếng, “Mời!”

Ba người đi vào, liền thấy Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh ngồi ở giường thấp, trước mặt hai người bày một tấm bản đồ địa hình. Các nàng nhìn thoáng qua, đồng loạt chào.

Dung Cảnh gật đầu, cũng không nói chuyện.

Vân Thiển Nguyệt cười nhạt một tiếng, khoát khoát tay, “Mời ngồi.”

Ba người ngồi xuống một bên ghế đẩu. Thái độ Lam Y tự nhiên, Hoa Thư và Lăng Yến có chút tò mò dò xét Vân Thiển Nguyệt.

“Lam gia chủ, Hoa thiếu chủ, Lăng thiếu chủ, hi vọng sau này hợp tác vui vẻ.” Vân Thiển Nguyệt cười nói với ba người.

Lam Y bình tĩnh nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Ở đây không có Lam gia chủ, Đại Tướng quân có thể gọi ta là Lam Tòng quân.”

“Chỉ là cách xưng hô mà thôi, Lam gia chủ vào triều, cũng vẫn là gia chủ Lam gia trong mười đại thế gia.” Vân Thiển Nguyệt biết nghe lời phải, “Lam tòng quân đối với lần xuất chinh Nam Lương này, có ý kiến gì không?”

Lam Y lắc đầu, “Có Đại Tướng quân và quân sư ở đây, bản giám quân coi chừng tốt ba quân là được rồi, có vẻ không cần ta nghĩ cách.”

Vân Thiển Nguyệt cười cười, nhìn về phía Hoa Thư và Lăng Yến, “Vậy hai vị Phó tướng thì sao? Có ý kiến gì không?”

“Hoàng thượng có chỉ, hai người chúng ta chỉ nghe lệnh Đại Tướng quân.” Hai người đồng thanh nói.

Vân Thiển Nguyệt gật đầu, không nhìn ba người, mà nhìn về bản đồ địa hình trước mặt một lần nữa, nghiêng đầu hỏi Dung Cảnh, không nói tiếp với ba người nữa, giọng nói nhẹ nhàng, như gió thổi qua, “Nghĩ kỹ đi con đường kia sao?”

Dung Cảnh một chân chống lên, một chân duỗi thẳng, một tay tùy ý đặt trên đầu gối, tay còn lại gõ nhẹ mặt bàn, phát ra âm thanh vui mừng nhẹ nhàng, nghe Vân Thiển Nguyệt hỏi thăm, hắn nhẹ nhàng cười, dịu dàng nói: “Vượt qua Thành Lan, đi cốc Thanh Sơn, là đường ngắn nhất đến thành Thanh Sơn.”

“Bình thường hành quân cần mấy ngày đến nơi?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.

“Bảy ngày.” Dung Cảnh nói.

“Như vậy lần này đi đường ngắn nhất mất bao lâu?” Vân Thiển Nguyệt lại hỏi.

“Bốn ngày.” Dung Cảnh nói.

Vân Thiển Nguyệt nhìn bản đồ địa hình như có điều suy nghĩ, một lát sau, lại hỏi, “Hôm qua trong triều hạ chỉ, hôm nay ta điểm binh xuất phát, hôm nay Nam Lương nhận được tin tức phải không? Cố Thiếu Khanh cũng sẽ điểm binh lên đường đi? Mấy ngày thì hắn có thể tới nơi?”

“Vượt qua núi Bát Hoang, đi đường ngắn nhất, cũng là bốn ngày.” Dung Cảnh nói.

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, “Chúng ta còn có thể đến trước một ngày nữa không?”

“Không thể.” Dung Cảnh lắc đầu.

“Như vậy có thể cản hắn lại không? Để hắn đến Phượng Hoàng Quan sau chúng ta một ngày?” Vân Thiển Nguyệt lại hỏi.

Ánh mắt Dung Cảnh lóe lên một cái, “Cũng không phải là không thể.”

“Có biện pháp gì?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.

“Đến nay, Minh Thái Hậu và mẫu thân đã đi được năm ngày rồi? Hôm nay có lẽ đến Kỳ thànhrồi. Kỳ thành cách thành Thanh Sơn và Phượng Hoàng Quan ba ngày đường. Bọn họ đã đi qua Phượng Hoàng Quan, có thể không đi quan đạo, đi qua đèo Thiên Thủy, thành Kiềm Tây, dãy núi Bát Hoang. Nếu là có thể đủ sức cản lại, như vậy tất nhiên Cố Thiếu Khanh có thể bị muộn một ngày nửa ngày.” Dung Cảnh nói.

Vân Thiển Nguyệt cười cười, “Ý này thật hay.” Lại đổi giọng, “Thế nhưng Minh Thái Hậu và mẫu thân gặp nguy hiểm thì làm sao? Các nàng mang theo năm trăm Ẩn Vệ, có thể ngăn được ba mươi vạn đại quân của Cố Thiếu Khanh?”

“Hai phe giao chiến, không hại sứ giả.” Dung Cảnh nói.

“Bản tính Cố Thiếu Khanh khát máu, là tướng quân mặt lạnh, không theo lẽ thường, khó nắm chắc sẽ không hại đến sứ giả.” Vân Thiển Nguyệt nói.

“Nếu là hắn thực sự làm hại sứ giả, vậy cũng không còn cách nào, mẫu thân có lẽ có thể tự bảo vệ mình, nhưng còn Minh Thái Hậu nha, chỉ có thể xem vận khí của nàng rồi.” Dung Cảnh chậm rãi nói: “Đây là trận chiến mở màn rất quan trọng, Minh Thái Hậu thân là Thái Hậu Thiên Thánh, làm gương cho binh sĩ, vì Thiên Thánh ta lập chiến công đầu tiên, như vậy mới biểu hiện rõ ràng Thiên Uy của Thiên Thánh, phong thái của hoàng thất.”

Vân Thiển Nguyệt cười gật đầu, “Không sai.” Dứt lời, nàng nhìn về phía Lam Y, “Lam giám quân thấy phương pháp này thế nào?”

Mặt Lam Y vô cảm nói, “Minh Thái Hậu là mẫu hậu của Thất công chúa, mà Thất công chúa là chị dâu của Đại Tướng quân. Tính ra là quan hệ gần. Mà Minh Thái Hậu lại cùng Vân Vương phi đi tới Nam Lương đón Vân Vương. Tuy hành động này của quân sư và Đại Tướng quân rất tốt, nhưng lại khiến cho hai vị ấy gặp nguy hiểm, phải chăng quá mức không niệm thân tình?”

Dung Cảnh như cười như không nhìn Lam Y một cái, “Hoàng Thượng cho hai người đó đi sứ Nam Lương đúng lúc này, bản chất là chuyện nguy hiểm. Dù cho hai người đó không gặp Cố Thiếu Khanh, nhưng chỉ cần bước vào lãnh thổ Nam Lương, lập tức chịu sự bó buộc của Nam Lương. Phải trái đều là bó buộc, vì sao không  lợi dụng điều này một chút?”

“Nếu Minh Thái Hậu gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ?” Lam Y hỏi.

“Vậy thì chỉ có thể trách vận khí nàng không tốt rồi.” Dung Cảnh nói.

“Tuy rằng Minh Thái Hậu không phải mẹ đẻ của Hoàng Thượng, nhưng được tôn là Thái Hậu, có công lớn giúp Hoàng Thượng đăng cơ. Nếu lần này gặp chuyện không may, chỗ Hoàng Thượng sợ rằng không tiện khai báo.” Lam Y nói: “E rằng Thất công chúa sẽ khóc đến tổn thương đứa bé trong bụng.”

“Hoàng Thượng sẽ truy phong cho Thái Hậu.” Dung Cảnh cười cười, không đếm xỉa tới: “Về phần Thất công chúa, nàng chỉ biết kính phục Minh Thái Hậu anh dũng, kiêu ngạo vì bà.”

Lam Y đứng bật dậy, “Đại Tướng quân và quân sư đã quyết định như thế, tất nhiên bản Giám quân không ngăn cản được.” Dứt lời, nàng quay người đi ra ngoài.

Hoa Thư và Lăng Yến liếc nhìn nhau, hành lễ cáo lui với hai người, cũng  lui ra khỏi trại chủ.

Ba người vừa đi, trại chủ chỉ còn lại hai người.

Vân Thiển Nguyệt ngáp một cái, thân thể mềm nhũn, nằm chết dí trong ngực Dung Cảnh, mệt rã rời nói: “Ngủ thôi.”

Dung Cảnh cúi đầu dịu dàng nhìn nàng một cái, khom người ôm nàng, đi về giường.

Trại chủ tướng tuy không bằng phòng có lò sưởi ở Vinh vương phủ, nhưng tất nhiên đều là đồ dùng thượng đẳng, chăn đệm gấm vóc, lụa mỏng màn che, hết thảy bày biện lịch sự tao nhã, thoải mái dễ chịu. Tuy Vân Thiển Nguyệt không thích phô trương xa xỉ, nhưng cũng không từ chối thoải mái dễ chịu, dù sao hôm nay nàng lại chiến đấu vì Dạ Khinh Nhiễm, ăn uống của công, không lẽ gì phải tiết kiệm.

Vào đêm, quân doanh yên ắng.

Dung Cảnh nhẹ nhàng nằm trên người Vân Thiển Nguyệt, tay giật dây lụa bên hông nàng ra, gấm vóc từ bả vai trượt xuống, lộ ra làn da trơn trượt nõn nà như tuyết, ánh mắt hắn tối sầm lại, vùi mình thật sâu vào trong đó, không thể tự kềm chế.

Vân Thiển Nguyệt chìm nổi trong cơn mê, nghĩ ngày mai Đại Tướng quân này lại không thể cưỡi ngựa uy phong lẫm liệt, mà nên đổi sang ngồi xe rồi.

Ngày thứ hai, quả nhiên chiếc xe ngựa toàn một màu đen kia của Dung Cảnh xuất hiện tại quân doanh, hắn không coi ai ra gì ôm Vân Thiển Nguyệt lên xe. Lam Y nhìn hai người một cái, cũng không nói gì, mười vạn đại quân nhổ trại xuất phát, đi về phía Phong thành.

Vân Thiển Nguyệt ngủ mê mệt trong xe cả ngày.

Một ngày sau, đội ngũ đi vào thành Lan, Vân Thiển Nguyệt tỉnh lại, hạ một mệnh lệnh, “Thông báo ba quân, không vào thành, tối nay ở ngoài thành dựng trại ở tạm, hừng đông vượt qua Lan thành, đi cốc Thanh Sơn.”

Mệnh lệnh vừa ban ra, mười vạn đại quân dựng trại ở tạm.

Một đêm không xảy ra chuyện gì, ngày thứ hai, mười vạn đại quân tiến vào cốc Thanh Sơn.

Cốc Thanh Sơn, ý nghĩa cũng như tên, do hai dãy núi kéo dài hợp thành một đầu sơn cốc, đầu sơn cốc này thật kỳ lạ, thật là quanh co khúc khuỷu, cực kỳ không dễ đi, nguyên nhân tất nhiên không thể kể hết. Con đường do người đốn củi và người đi săn đi thành đường hẹp quanh co. Con đường chỉ vừa một người một ngựa đồng hành.

Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt bỏ xe ngựa lại, cho Thanh Tuyền nhanh chóng đánh xe đi quan đạo tới thành Thanh Sơn, hai người dẫn mười vạn đại quân đi đường sơn cốc.

Hôm nay đã sang xuân, cỏ cây sống lại, hoa trên núi rực rỡ, núi rừng cây cối vươn cành lá, lùm cây cũng nảy chồi xanh, sáng sớm chim hoàng oanh núi đã đậu trên ngọn cây hát mừng xuân.

Đội ngũ kéo thật dài, không thấy điểm cuối.

Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh cưỡi ngựa đi đằng trước, Vân Thiển Nguyệt cảm thấy quá yên tĩnh, quay đầu lại hô, “Các huynh đệ, biết hát sơn ca không?”

Các binh sĩ đồng loạt giật mình, phía sau có người hô, “Có!”

Vân Thiển Nguyệt nghe ra giọng của Trương Đại Ngốc, cười hỏi, “Trương Bái à? Hát một khúc đi.”

“Muốn lão Đại Ngốc ta hát cũng được, nhưng được trước hết phải nghe Đại Tướng quân hát, nếu Đại Tướng quân không đi đầu, các huynh đệ sẽ không hát.” Trương Bái ỷ mình ngốc nghếch, lớn giọng nói.

“Vết thương của ngươi đã đỡ chưa? Da lại ngứa phải không?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.

Trương Đại Ngốc “Ai ôi!!!” một tiếng, lập tức hô lớn, “Hàn Tiểu Nhị, da ngươi ngứa phải không?”

Giọng Hàn Dịch vọng đến, “Ta chỉ biết là Đại Tướng quân hát quân ca thì không phạm quân quy.” Dứt lời, hắn hô to, “Có phải không, các huynh đệ?”

“Vâng!” Các binh sĩ đồng thời hô to.

Lúc Vân Thiển Nguyệt điểm binh, đã thu phục bọn họ rồi, lại thấy tận mắt nàng gặp Hoàng Thượng không xuống ngựa, không quỳ, không lễ, vậy mà còn đập ly rượu Hoàng Thượng mời, trong lòng đều kính sợ. Hôm nay nghe giọng nàng thanh thúy khi nói chuyện với Trương Bái, Hàn Dịch, trong lòng bỗng đều thả lỏng vài phần.

“Hai con khỉ ngứa da này.” Vân Thiển Nguyệt cười một tiếng, quay đầu hỏi Dung Cảnh, “Ta phải hát sơn ca, chàng làm gì bây giờ?”

“Hát cùng nàng.” Dung Cảnh cười nói.

Lập tức mặt mày Vân Thiển Nguyệt cười tươi rói, mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, nghiêng đầu nhìn hắn, “Tốt lắm, ta đây hát trước, lát nữa chàng không được xấu hổ.”

Dung Cảnh lông mi thật dài chớp một cái, cười gật đầu.

“Ca ca, ca ca, chàng cũng đã biết?

Muội muội ta yêu chàng nhường nào!

Xin chàng đừng hai lòng hai dạ nữa,

Bay sang đông lại bay về tây.”

Giọng hát Vân Thiển Nguyệt mềm mại, tha thiết chân tình chân ý hát lên.

“A a a a a a a a a a a!” Trương Bái và Hàn Dịch cùng lớn tiếng nhại giọng.

Dung Cảnh nhíu mày, cúi đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt uốn éo trong lòng hắn, cười hì hì nhìn hắn, bỗng đổi giọng, biến thành giọng nam, lại hát lần nữa.

“Muội muội, muội muội, nàng cứ yên tâm,

Ca ca ta chỉ yêu mình nàng.

Hôm nay chúng ta có thể đến bên nhau,

Ta biết rõ điều này cũng không dễ dàng.”

“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ!” Lúc này không riêng Trương Bái và Hàn Dịch, không ít binh sĩ cũng ồn ào theo,

“Ca ca, ca ca, nhắm mắt lại,

Dùng trái tim nghe tiếng thở của ta,

Mỗi một lần tim đập đều vì chàng,

Trong nội tâm tất cả đều là chàng.”

“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ!” Phần đông binh sĩ cũng ồn ào lên theo.

“Muội muội, muội muội, nàng thật xinh đẹp,

Khiến người lưu luyến, lại khiến người mê muội. . .”

Dung Cảnh bỗng nhiên cúi đầu hôn xuống, ngăn lời Vân Thiển Nguyệt muốn nói ở trong miệng.

Vân Thiển Nguyệt vươn tay nện hắn, hắn không chút sứt mẻ. Binh lính phía sau đợi nửa ngày không thấy động tĩnh gì, Trương Bái nói một câu gì đó, các binh sĩ cười rộ lên, ngay sau đó, đều học Vân Thiển Nguyệt hát lên.

Trong lúc nhất thời, trong nơi sơn dã tràn đầy tiếng hát sơn ca, rõ ràng là tinh cờ phấp phới, giáp sắt, thương lạnh,đao to khắc nghiệt, hết lần này tới lần khác đám ông lớn máu lạnh đều sinh ra vài phần nhu tình.

Đoạn đường này, nhất định không buồn tẻ nhàm chán.

Quả nhiên, Dung Cảnh suy tính không sai, bốn ngày sau, mười vạn binh mã xuyên qua cốc Thanh Sơn, đi tới thành Thanh Sơn.

Thành Thanh Sơn cách Phượng Hoàng Quan nhiều nhất là trăm dặm.

Tổng binh Thành Thanh Sơn, mười lăm năm trước lão Hoàng đế phát binh đánh Nam Lương, bị một mình Nam Lương quốc sư đánh bại mười lăm vạn binh mã, tức giận đến phun máu, sau đó một vị phụ tá của Đức Thân Vương phủ hiến kế, lợi dụng nỏ mạnh suýt nữa phá hủy thành Phượng Hoàng Quan, khiến cho Nam Lương quốc sư vì bảo vệ thành mà trọng thương, đoạt lại chút ít mặt mũi cho hoàng thất Thiên Thánh, lập công lớn, được lão Hoàng đế thăng làm Tổng binh Phượng Hoàng Quan.

Người này họ Ngụy tên Chương, hơn năm mươi tuổi. Khi Phượng Hoàng Quan và đèo Thiên Thủy chìm trong nước lũ, ảnh hưởng đến Thành Thanh Sơn, bởi vì có vị Tổng binh này trợ giúp, nửa đêm đến đây trị thủy, cho nên, thành Thanh Sơn mới có thể tu sửa trong thời gian ngắn nhất.

Nghe nói người này võ công cao cường, các loại kỹ năng đều tinh thông, dùng tốt nhất là hai thanh tiễn, mưu kế quá sâu, đọc thuộc lòng binh pháp mưu lược, trấn thủ Thành Thanh Sơn mười lăm năm, ngoại trừ cùng Phượng Hoàng Quan có chút xung đột, vẫn một mực bình an vô sự.

Mười vạn binh mã đi vào Thành Thanh Sơn, Ngụy Chương Tổng binh Thành Thanh Sơn đã chờ ngoài thành nghênh đón từ sớm.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Ngụy Chương một cái, hắng giọng nói: “Không cần vào thành, tiếp tục đi tới, hôm nay công chiếm Phượng Hoàng Quan.”

Ngụy Chương cả kinh, nhìn Vân Thiển Nguyệt, người thuộc lòng binh pháp đều biết, kiêng kỵ nhất là liều lĩnh gấp gáp tấn công. Hơn nữa mười vạn đại quân từ kinh thành tới đây, ngàn dặm xa xôi, ngắn ngủn mấy ngày là đến, mỏi mệt không chịu nổi, hôm nay không nghỉ ngơi, muốn chiếm quan luôn, Phượng Hoàng Quan cũng có mười vạn binh mã trấn thủ, nghe nói Thiên Thánh xuất binh, đã sớm chuẩn bị cẩn thận. Bây giờ, nàng nói hôm nay công chiếm Phượng Hoàng Quan, đây quả thực là chuyện nghìn lẻ một đêm, hắn nhìn về phía Dung Cảnh.

LINK FB

Discussion31 Comments

  1. Trần Thanh Hằng

    Hai tên Trương Bái với Hàn Dịch dễ thương quá ah..=)))..Nguyệt tỷ lại còn hát sơn ca..lại còn giả giọng Cảnh ca hát nưax nha..:))))..hỏi sao bị bịt miệng..heheee

  2. VTN và DC tính đánh Nam lương thật sao? hay là lại có mưu kế gì đây. Hồi hộp mong đợi chương tiếp quá. Mong Ming thái hậu chết cho rảnh đất ghét bà này ghê

  3. Thật bá đạo. Vân Thiển Nguyệt dám đập cả chén rượu vua ban khi tế cờ trước ba quân. Dạ Khinh Nhiễm thực ngông cuồng. Dám ra lệnh san bằng Nam Lương ư ? Phải chăng hắn biết Nam Lương Quốc Sư chính là cha của Vân Thiển Nguyệt rồi ? Hắn muốn, cha con, anh em tương tàn ư ? Không có lẽ. Và cũng không đời nào làm được. Dịp lấn đất của Tiểu Duệ ca ca sẽ giải quyết gọn Minh Thái Hậu, Ngụy Chương và 1 vài người trong giám quân. Đây cũng là dịp hoàn tất việc để Thanh Di và Nam Lương Quốc sư thoát khỏi con cái…tiếp tục tiêu dao thú vui tuổi già…hiiiiiiiiiiiiiiii

    • Trẫm với chả muội, nghe thấy ghét DKN. VTN còn ném chén đi kìa. Lại còn muốn VTN san bằng Nam Lương. Ngon ăn đợi thời gian nữa VTN và DC sẽ có cách làm DKN tức phun máu cho xem. Xuất chinh mà 2 bạn làm như đi du lịch, tình cảm tràn cả ra thế kia. Hihi

  4. VTN uy phong gặp DKN lần nào thì cũng k cho hắn mặt mũi, DKN k biết có âm mưu gì nữa k mà cho VTN 10 vạn đại quân đánh chiếm NL. Đáng thương DP phải quỳ cả buổi, may mà có LTT và TC làm bạn bồi cùng.Hành quân với VTN vui thật đó, còn hát tình ca nữa cơ. VTK cho quân đánh NL thật rồi, k biết là có ý j nữa, ngóng chương mới,, thank editor

  5. Vân Thiển Nguyệt chỉ muốn chiếm Phượng Hoàng quan còn Dạ Khinh Nhiễm thì lại yêu cầu chiếm luôn Nam Lương. Vậy Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh phải giải quyết chuyện này ra sao.
    Kế hoạch để cho Ngọc Thanh Tình và Minh thái hậu chặn bước tiến của Cố Thiếu Khanh không biết có được không. Không biết bà Minh thái hậu có chết không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor ;70

  6. Nguyệt tỉ thiệt quá ngầu rồi! Ném luôn li rượu vua ban.
    Dạ Khinh Nhiễm bắt 2 anh chị phải san bằng luôn Nam Lương! Có ngạo mạn quá không đây?
    Mà thiệt bó ta Dung Cảnh a, đi hành quân mà cũng nhu tình mật ý quá! Hại Nguyệt tỉ sáng ra không dậy nổi luôn! há há há ;16
    Hóng công chiếm thành quá!
    Cảm ơn các nàng đã edit truuyện nhìu nha! <3 <3 <3

  7. vừa đến đã muốn chiếm thành! cái ông Ngụy Chương ấy có kinh nghiệm nhưng có khi không bằng nàng đâu nhỉ!
    Phải chiếm được thành để giết Minh thái hậu thì phải ah!

  8. Càng ngày càng ghét DKN, thật là thâm hiểm ác độc. Mấy người Giám quân kia đi theo VTN và ĐC chủ yếu là để giám sát theo lệnh của DKN và chắc chắn sẽ báo cáo ngay việc của VTN làm; Mong lần này bà MTH chết đi cho đáng đời độc ác. Để ko thể trở về làm hại VTN nữa.

  9. Ta nói chứ Hàn Dịch và Trương Đại Ngốc àh, cứ kiếm cớ mà cười trêu VTN k sợ DC lấy công báo tư thù sao? Đến lông hổ cũng dám nhổ thì quá là k bt sợ rồi đấy.
    Con mụ Lam gia chủ kia là cái j mà dám hách dịch vậy chứ. Dù bt là Lam gia và Thương gia đã hoàn toàn quy thuận Thiên Thánh nhưng vẫn thấy ghét cái thái độ của Lam Y.
    Ý của DC và VTN là thần k bt quỷ k hay thủ tiêu mụ Minh Thái hậu àh? Rồi đổ tội là trên chiến trường đao kiếm k có mắt? Dù j đi nữa cũng có ai bt bà ta giỏi võ công đâu. Cứ tiêu diệt thêm mộg cánh tay nữa của DKN đi.
    thanks bạn.

  10. Minh thai hau xem nhu xong doi roi nhi, nteu nhu theo cach tinh cua cap vo chong nay thi may vi bi DKN phai theo lieu co ” hy sinh” vi thien thanh luon khong ta. Cong pha phuong hoang quan lieu co phai la lam cho ai do xem ko? Truyen cang luc cang gay can roi day,hong chuong moi

  11. Dkn dã tâm thật lớn, và hình như hắn ta luôn cố ý nghĩ cách làm khó xử Nguyệt tỷ.
    thấy ghét Lam y ghê á, làm ra vẻ cao quý, khó chịu phải chăng vẫn mang hận Nguyệt tỷ vì chuyện của Thuơng Đình.
    cuối cùng vợ chồng Cảnh ca cũng đã sờ đến gáy Minh thái hậu. cầu cho mụ ta chết luôn đi, mụ già ghê gớm, khéo khi chính mụ ta là ng hại Thất công chúa

  12. Bít tên Tổng binh này là người hiến kế hại cha mình bị thươngg thì ko bít tỷ xử hắn ntn nhỉ,
    Màk hành quân đi hát quốc ca khiến cho không khí hòa dịu lại tý rồi, cơ màk tỷ đánh nhanh phượng hoàng quang để xử mụ thái hậu lun cho rồi… Nhìn mụ khhó ưa qá

  13. phuong an thien ha

    Hai anh chị đi đánh trận mà cứ như đánh nhau ấy nhỉ. Vẫn có thể khanh khanh ta ta. Coi như lần này là sức của hai anh em. Hehehe. Không biết nguyệt tỷ có kế sách j hay không. Tự dưng muốn nhìn thấy bộ dáng dung cảnh mặc chiến giáp quá.

  14. Thật khâm phục Vân tỉ vừa bản lĩnh vừa thông minh, cơ trí lại bá đạo dám nghĩ dám làm đập chén rượu Dạ Khinh Nhiễm ban—->vô cùng vô cùng suất soái.
    “Tiểu nha đầu” ba từ này thật để lại nhìu hoài niệm và cảm xúc.
    Lãnh Thiệu Trác càng ngày càng đáng yêu^^. Dung Phong thì khỏi nói huynh ấy là nam phụ xuất sắc nhất để lại nhìu tình cảm nhất đối với ta.Càng ngày càng yêu huynh Phong ca à. Nhìn thấy cảnh huynh bị phạtt quỳ thật đau lòng và xót huhuhu *nước mắt đầm đìa*.
    Vân tỉ à bít tỉ hạnh phúc nhất rùi lúc nào ở đâu ko cần nhìn đến ánh nhìn người khác lun lun thể hiện tình cảm với Cảnh *thật ghen tị* tỉ còn dám đùa giỡn với Cảnh MỸ NHÂN nữa chứ. Thật iu quá à~~~~

  15. Trương Bái với Hàn Dịch đáng yêu quá, khiến Vân Thiển Nguyệt phải hát sơn ca nữa. Hai vợ chồng đi đánh giặc mà cứ như đi du lịch dạo chơi hết sức thanh thản :) :) Không biết vợ chồng cùng nhau ra trận sẽ lập nên chiến công gì đây…

  16. 1 nam nhân quỳ ở cửa thành , 2 nam nhân cầm ô che , 3 đôi mắt cùng nhìn về 1 hướng khói bụi mơ hồ , có chút ưu thương ;69 làm ta cảm động quá !!!

  17. ngocphuong2119

    chị nguyệt ngầu quá, ném luôn li rượu kinh nhiễm ban, còn không cho anh chút mặt mũi nào, ai bảo anh tham nó cũng vừa phải thôi chứ, cứ thích đày đọa người khác, không chỉ muốn phượng hoàng quan còn muốn cả nam lương, định cho anh em nhà chị nguyệt đánh nhau hay sao, kế sách cho bà minh phi với thanh di đi trước không biết có hiệu quả không nhỉ, hi vọng cho bà minh phi ngỏm luôn đi cho đỡ nhức đầu

  18. Nguyễn hiền

    Chắc đi khắp thế gian cũng chỉ có mình Vân thiển nguyệt vừa tài giỏi, cá tính, không sợ trời không sợ đất. Chẳng thèm cho Dạ khinh nhiễm chút mặt mũi, ném luôn cả chém rượu. Ha ha.ta thích thế này. Nàng thích là nàng làm và chẳng ai có thể trách tội được nàng.
    Đến phượng hoàng quan lại còn đòi đánh luôn chẳng thèm nghỉ ngơi.Đúng là chỉ có vân thiển nguyệt mới liều thế này.
    Hình như đến chương 60 là Pass phải không mọi người.Ta sẽ tích cực bình luận đến khi đó.mong là các bạn sớm cho ta pass nha. Tối nay cày cả đêm thôi.hay quá

  19. Dạ Khinh Nhiễm này thiệt là, bắt chị san bằng Nam Lương ->không có của à
    Cắt máu ăn thề đợi muội trở về-> nàng đạp nát ly rượu là phải ùi
    Tình bạn của 3 anh chàng đơn phương bắt đầu
    “Trang sách này vừa mở ra, cả thiên hạ chú mục. Nàng sinh ra để đứng ở trên cao.” Cái này là 1 câu sấm đây.
    ta nói 2 vợ chồng này đi hành quân mà đến nỗi ngồi xe ngựa thiệt hết biết.
    Chị Nguyệt đang thu phục lòng quân đây, không biết có chiếm được Phượng Hoàng Quan dễ dàng không

  20. Nguyệt cùng cảnh cưỡi ngựa bên nhau. Nếu như không có thân phận đặc biệt có lẽ họ mãi mãi yên bình như vậy. Nhưng đã là thiên mệnh khó mà khác

  21. Dạ Khinh Nhiễm đúng là có phong cách bậc dế vương, thu mua lòng quân nhanh thật.
    Hành động ném chén rượu của VTN thật hay, thật đã. Lại còn gọi DC lên cùng ngựa nữa, cứ phải thể hiện rõ ràng thái độ như thế với DKN, đừng cho hắn cơ hội mơ tưởng.
    Không tưởng tượng nổi DC hát thì sẽ thế nào nhỉ, có chăng nổi da gà

  22. Ca ca, ca ca, nhắm mắt lại,

    Dùng trái tim nghe tiếng thở của ta,

    Mỗi một lần tim đập đều vì chàng,

    Trong nội tâm tất cả đều là chàng

    Cứ như trẻ lại năm 20 tuổi, tình nồng ý đượm với đôi này.

  23. Dưới tính toán của vợ chồng Cảnh thế tử thì ngày Minh thái hậu lành ít dữ nhiều sẽ sớm đến thôi. Mấy người đại thế gia Lam Y xem ra không về phe bạn Nguyệt mà làm tai mắt của Dạ Khinh Nhiễm rồi. Tấn công nhanh và bất ngờ Phượng hoàng quang sẽ làm cho trong thành trở tay không kịp như vậy mới đánh nhanh rút gọn được

  24. 2 anh chị đi đánh trận giống đi ngao du sơn thuỷ quá à! Cảnh ca còn làm tỷ cưỡi ngựa ko nỗi nữa. Ko biết 2 anh chị lập mưu có giết đc Minh thái hậu ko? Để mụ này chết quách đi cho rảnh đất, ghét ghê.

  25. ko biết Nguyệt và Cảnh đánh Nam Lương thật hay sao nữa, tiểu Duệ lại phải lo ứng phó thế nào đây haizzz Khinh Nhiễm cũng tính toán thật tốt tưởng là Nguyệt ko dám đánh sao hừ hừ Nguyệt, Cảnh ra bài thì ko theo lẽ thường Kinh Nhiễm có tính toán giỏi cỡ nào thì cũng ko tính toán đc 2 người này mà còn phải nhận đòn đau nữa, lần này chắc tiêu diệt đc mụ Minh Phi kia quá mãi mà vẫn ko làm gì đc mụ hừ hưd

  26. Vân Thiển Nguyệt tài giỏi quá, không biết có đánh Nam Lương thật không nữa, dù sao cũng là của ca ca nàng mà, còn có Cố Thiến Khanh nữa, không lẽ Vân Thiển Nguyệt phải đối đầu với Cố Thiến Khanh hay sao.

  27. vừa đến đã muốn chiếm thành! cái ông Ngụy Chương ấy có kinh nghiệm nhưng có khi không bằng nàng đâu nhỉ!
    Phải chiếm được thành để giết Minh thái hậu thì phải ah!

  28. Thực sự đọc đoạn tuyển binh cười rớt quai hàm.hai người Truong Bái và Hàn Nhị chắc chắn là người tài, ko biết có phải người của Cảnh ca ko. Nguyệt tỷ điểm binh thật là biết cách thu phục lòng người. mong sao cho chuyến này hành quân suôn se. Nguyệt tỷ sẽ lại chiến công vang dội. Thôi cứ quản hộ Duệ ca vung biên giới vậy

  29. Đọc đến chương này mới nhớ đến chương sau nào có đoạn Vân Thưởng Nguyệt cãi nhau kịch liệt với Dung Cảnh vì lý do gì đó mà lật mặt nhau . Từ lúc bắt đầu nhận hổ phù với án soái thì cũng đã biết Dung Cảnh tính toán nàng rồi ko phải nàng vẫn vui vẻ chấp nhận sao . Còn giang tay kéo Dung Cảnh lên ngựa nói ” vợ chồng một thể nữa ” . Chương đó đau lòng lắm nhưng quên số chương rồi . Mong tới chương đó ghê !

  30. sao ta thấy Dung Phong – Lãnh Thiệu Trác với Trầm Chiêu này như có gian tình là sao trời. 3 ông ông nào cũng dễ thương hết à, nhất là Lãnh Thiệu Trác từ lúc tỉnh ngộ tới nay đều hướng về Vân Thiển Nguyệt, Dung Phong thì không phải nói rồi. Trương Bái với Hàn Dịch cũng dễ thương.
    đọc tới Dung Cảnh và Nguyệt tỷ là mật ngọt ruồi chết thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: