Trời Sinh Một Đôi – Chương 243+244

34

Chương 243: Quy củ

Edit: Nora, Sakura

Beta: Sakura

 

Lực tay của Chân Diệu hơi mạnh hơn những nữ nhân bình thường khác, cũng không phải người hay phải hầu hạ ai, một đấm hạ xuống thật đáng thương cho lão phu nhân xém chút bị thổ huyết, bà nặng nề ho khan một tiếng.

“Tổ mẫu, cháu đấm mạnh quá sao?” Đương nhiên Chân Diệu không cho rằng biểu lộ này của lão phu nhân là đang hưởng thụ, nàng lo lắng hỏi.

Cháu dâu hiếu thuận đấm chân cho mình, con bé cũng không phải a hoàn thường hay phải chăm sóc người khác, với tính tình lão phu nhân, cộng với bà không muốn làm cháu dâu mất mặt, đương nhiên sẽ không để bụng. Bà cắn răng cố nghẹn ra hai tiếng:  “Không sao…”

Chân Diệu ngượng ngùng cúi đầu xuống, động tác nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau khi thấy lão phu nhân có vẻ thoải mái hơn mới nhẹ nhõm được một chút.

Lúc này Chân Diệu cũng biết vừa rồi mình đã quá tay, trong lòng vô cùng áy náy, ngẩng mặt lên nói: “Tổ mẫu, là do tay chân cháu dâu quá vụng về rồi.”

Lão phu nhân hiếm khi gặp được người cầm được thì buông được như nàng, không giống một vài cô nương trẻ đến cả nói tiếng xin lỗi cũng khó khăn y như muốn mạng họ, cứ e sợ nhận sai với người ta thì sẽ bị lép vế.

Thật ra đã biết sai còn tìm mọi cách che giấu mới là mất mặt.

Nghĩ như vậy, bà vỗ vỗ vào tay Chân Diệu, cười nói: “Không sao, giờ thoải mái lắm.”

Lúc này Chân Diệu mới an tâm cười.

Lão phu nhân chăm chú nhìn vào vẻ mặt tươi cười của Chân Diệu, do dự một chút mới giận dữ nói: “Vợ Đại lang, lời này vốn tổ mẫu cũng không nên nói, nhưng cháu còn trẻ, bên trên lại không có mẹ chồng trông coi. Từ nhỏ Đại lang đã không có cha mẹ, rất nhiều chuyện tình đều không ai dạy cho, cho nên tổ mẫu mới phải nói thêm mấy lời.”

Động tác trên tay Chân Diệu chậm lại, dần thu lại nét vui vẻ, nghiêm nghị nói: “Được tổ mẫu dạy dỗ là phúc phần của cháu dâu. Dù mất mặt nhưng lại được người ngoài đánh giá tốt. Nếu cháu dâu có làm gì không đúng thì tổ mẫu cứ nghiêm khắc răn dạy hoặc đánh cháu dâu vài roi, cháu dâu đều rất vui lòng.”

Nàng biết mình vẫn còn nhiều thiếu sót, nếu được trưởng bối thực tâm dạy dỗ, nàng cũng không ghét.

Một người có thành tâm hay không lão phu nhân vẫn có thể phân biệt được, lập tức trong lòng bà rất khoan khoái, gật đầu nói: “Không phải tổ mẫu chê trách gì. Vợ Đại lang, cháu và Đại lang còn trẻ, cảm tình tốt không cần phải nói, chỉ là quy củ thì vẫn nên chú trọng.”

Nghe thấy lời Điền thị nói, từ khi Đại lang hồi phủ liền cùng vợ hắn ở trong phòng cả buổi, đến cả thím nó cho người đến gặp cũng không gặp được, khỏi nghĩ cũng biết đã có chuyện gì xảy ra.

Chân Diệu đã sớm đỏ mặt ngừng động tác. Trong lòng thầm lôi người nào đó ra sỉ vả.

Tên thối tha hại chết người mà, bản thân thì phủi đít chạy mất, để lại nàng một mình mất mặt hết lần này đến lần khác, dù có hai lớp da cũng bị lột sạch.

Lão phu nhân lại thấy vui vẻ.

Bà còn đang lo cháu trai trưởng có bệnh, xem ra bà đã quá lo rồi.

Về phần vợ chồng son làm càng, thật ra đều là do bản tính con người mà thôi.

Nhưng mà bản tính này, nếu không để ý tới quy củ, cũng sẽ là điểm yếu để người hãm hại.

“Vợ Đại lang, cháu có biết vì sao con người phải học quy tắc? Nhất là nữ nhân không?”

Chân Diệu tròn xoe mắt, không biết vì sao lão phu nhân lại nhắc đến đề tài này.

Dường như lão phu nhân cũng không có ý định muốn nghe câu trả lời của nàng, tiếp lời: “Trước kia tổ mẫu không thích thêu thùa may vá mà lại thích học võ, không kiên nhẫn nhất là với những quy củ kia. Lúc còn con gái thì còn được, sau khi theo tổ phụ cháu ra trận giết địch cũng không bị bại lộ. Nhưng sau khi cuộc sống yên ổn lại nhận không biết bao nhiêu là thiệt thòi. Tại sao lại thế? Sau khi ta ngẫm lại mới hiểu ra, học phép tắc không phải để phép tắc trói buộc nữ nhân, mà chính là để cho nữ nhân học được làm thế nào để lợi dụng phép tắc làm cho bản thân được tự tại. Cho dù không thể đạt tới cảnh giới dùng phép tắc trói buộc đối thủ, nhưng ít nhất cũng không làm gì trái phép tắc, tạo thành vũ khí để người khác công kích mình.”

Lời này của lão phu nhân có thể nói là lời tâm huyết từ tận đáy lòng, Chân Diệu vô cùng cảm kích, vội vàng trịnh trọng cảm tạ bà: “Lời của tổ mẫu… cháu dâu xin ghi nhớ.”

Lão phu nhân lại cười hấp háy mắt tiếp: “Đương nhiên phép tắc là chết, người là sống. Nếu như lúc nào đó làm việc không thể tuân theo phép tắc thì cũng không nên để người khác biết được, cháu nói đúng không?”

Lão phu nhân cũng không phải bà cụ hà khắc cổ hủ, rốt cuộc cũng không muốn đứa cháu dâu linh động hiếm có bị phép tắc rèn hư, lại chỉ điểm một câu.

Chân Diệu vốn đang kinh ngạc, lúc này ánh mắt nhìn về phía lão phu nhân tràn đầy sùng bái.

Trở về, nàng sẽ lấp hết các lỗ chuột trong Thanh Phong Đường!

“Được rồi, cháu về nghỉ sớm đi.”

“Vậy cháu dâu xin cáo lui. ” Chân Diệu buông búa mỹ nhân xuống, lui ra ngoài.

Bên kia, La Tri Nhã đỡ Điền thị trở về Hinh Viên, cau mày nói: “Mẹ, sao lúc ở chỗ tổ mẫu, mẹ lại nói đến chuyện ấy?”

“Chuyện gì?”

“Thì chuyện đi Bắc Hà đón người đấy! Mẹ chủ động đề xuất, Tứ thẩm sẽ nghĩ thế nào đây? Chỉ sợ sau này mỗi lần thấy tiện thiếp kia, thẩm ấy đều sẽ nhớ đến nương đã đề xuất đón nàng về.”

“Thì sao chứ?”

La Tri Nhã nóng lòng: “Mẹ, mẹ nghĩ lại đi, chẳng qua chỉ là thứ thiếp thất và một thứ tử mấy tuổi đầu, tổ mẫu còn mong mẹ con ả cứ ở quách bên ngoài, cho dù mẹ không đề cập tới thì sớm muộn gì cũng có ngày đón họ về thôi. Hà cớ gì mẹ lại vô duyên vô cớ đắc tội với người chứ?

Điền thị thoáng nhẹ cười: “Nha đầu ngốc, tổ mẫu con cũng đã áp chế được một đoạn thời gian, người làm ngơ thì cũng đã làm ngơ, vẫn đang chờ có người khơi lại đây này.”

La Tri Nhã thoáng giật mình: “Ý mẹ là…”

Điền thị cầm lấy một miếng điểm tâm, cắn một miếng mới nói: “Chuyện này mẹ con khơi ra cũng là hợp ý người đấy, như thế không phải tổ mẫu con liền có thể thuận thế đồng ý sao?”

La Tri Nhã càng nghe càng mờ mịt: “Mẹ, con không hiểu. Không phải tổ mẫu không đón ngay tiểu thiếp kia về là do không coi trọng ả sao?”

Điền thị khẽ cười một tiếng: “Ả tiểu thiếp kia cứu được tính mạng Tứ thúc con, còn trở thành chính thê nhiều năm như vậy, tương lai trừ phi phạm phải sai lầm lớn, nếu không quý phủ không ai dám động vào ả đâu. Tổ mẫu con ém xuống chẳng qua chỉ là sợ Tứ thẩm con không chịu khuất phục mà thôi. Nha đầu ngốc, tổ mẫu con phải dùng thủ đoạn với một đứa tiểu thiếp thế này chính là nói rõ không thể không coi trọng ả đấy. Huống chi, còn có một thứ tử.”

Thương nhân coi trọng tiền tài, nếu không có đứa cháu kia, Lão phu nhân đã dùng tiền tài đuổi tiểu thiếp kia đi rồi. Nói cho cùng, vẫn là bà không muốn huyết mạch phủ Quốc Công bị lưu lạc bên ngoài mà thôi.

Lúc này La Tri Nhã mới hiểu rõ.

Điền thị vuốt vuốt tóc con gái: “Cho nên Nguyên Nương, con phải nhớ kĩ lời mẹ, chờ khi đến Man Vĩ, bất luận có hòa hợp với Nhị Vương tử được không, đều phải lấy sinh con làm trọng. Có con trai rồi, con mới có nền móng, hiểu không?”

La Tri Nhã trầm tĩnh đi rất nhiều, trong mắt lúc này có chút đắng chát, buồn bã đáp: “Nữ nhi đã hiểu.”

Trong mấy đại viện của phủ Quốc Công, Ngọc Viên được xem là viện nhỏ nhất nhưng cảnh trí không đến nỗi tệ. Bên trong trồng thưa thớt mấy cây mai, đầu cành tuyết đọng chưa tan, bao phủ một màu trắng bạc.

Thích thị nắm tay Lục lang chậm rãi đi trong sân.

“Mẹ…” Bỗng nhiên Lục lang gọi nàng.

Thích thị ngồi xổm xuống, cầm khăn lau mặt cho Lục lang, khẽ hỏi: “Lục lang, sao vậy con?”

“Mẹ, Nhị bá nương nói muốn đi Bắc Hà đón người, là ai vậy ạ?”

Thích thị khẽ cười: “Trẻ con hỏi chuyện này làm gì?”

Tuy Lục lang chỉ mới năm tuổi nhưng thoạt nhìn còn trầm ổn hơn Ngũ lang sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: “Người tới là người nhà chúng ta ấy.”

Quả thực Thích thị có chút ngạc nhiên: “Lục lang, ai nói với con vậy?”

Nếu để cho nàng biết là đứa đầy tớ nào ăn nói lung tung, cho dù bị người nói có phu quân trở về liền trở nên bá đạo nàng cũng muốn loạn côn đánh chết nó.

Lục lang lắc đầu: “Không ai nói với con hết. Tại ở chỗ tổ mẫu, người nói di nương phải chăm sóc tốt Chương ca nhi. Còn cảm tạ Nhị bá nương nữa.”

Thích thị hoàn toàn sợ đến ngây người. Nàng thật không ngờ được con trai trầm mặc ít nói, chỉ mới năm tuổi đã suy luận ra được thế này từ mấy câu nói của nàng.

“Lục lang!” Thích thị run rẩy vươn tay ôm Lục lang vào lòng. “Lục lang của mẹ.”

Là lỗi của nàng, là nàng ngày ngày đắm chìm trong thống khổ để tang chồng mà không để ý tới Lục lang.

Hóa ra Lục lang của nàng thông minh như thế!

Đột nhiên, tảng đá đè nặng trong lòng như được dời đi.

Thích thị thở ra thật dài: “Lục lang, Chương ca nhi là đệ đệ của con, qua ít lâu nữa đệ ấy sẽ cùng di nương đến đây. Đến lúc đó, con là ca ca, phải thật tốt với đệ ấy. Mẹ cũng sẽ nói với phụ thân mời một tiên sinh đến dạy vỡ lòng cho hai đứa.”

Theo quy củ của phủ Quốc Công, con trai sáu tuổi đã phải học vỡ lòng, tám tuổi chính thức nhập học. Nhưng Lục lang thông minh thế này không thể trì hoãn.

Về phần đứa bé kia…

Thích thị thư thái cười.

Nàng không phải người không dung được người khác. Trước kia nàng còn lo lão gia có cảm tình với đứa bé kia hơn, dù sao sớm chiều ở chung không phải sự áy náy có thể bì được.

Nhưng Lục lang thông minh như vậy, với xuất thân từ nữ nhân vọng tộc, nàng quá hiểu nam nhân, thậm chí là cả một gia tộc, đều sẽ rất coi trọng trưởng tử thông minh hơn người.

Nàng sẽ không cố ý chèn ép đứa bé kia. Hai đứa trẻ cùng nhau đi học, cùng nhau trưởng thành, coi như nàng đã không phụ lòng một mảnh ân tình cứu mạng của nàng kia với lão gia.

Nét mặt Thích thị dần có tia sáng.

Chỉ cần con của nàng tốt, người khác có ưu tú hơn nữa cũng chỉ là phụ trợ cho con nàng tỏa sáng mà thôi.

————————–

Vào đông ban ngày luôn ngắn như vậy, dường như chỉ nháy mắt một cái trời đã sụp tối rồi.

Chân Diệu tắm táp, lau khô tóc, khoác vào chiếc áo ngủ bằng gấm đã được ủ ấm.

A Loan thổi tắt nến, lại kiểm tra xem cửa sổ có hở hay không rồi mới đi ra nhĩ phòng gác đêm.

Lúc còn làm cô nương, nha hoàn gác đêm đều ở tại trong phòng hoặc là nghỉ ngơi trên giường mỹ nhân bên ngoài, không thì cũng trải chăn nệm dưới sàn bên cạnh giường. Nay nàng đã thành thân, có nam nhân ngủ cạnh bên người đương nhiên có điều bất tiện.

Không biết Chân Diệu ngủ được bao lâu thì cảm thấy trên người hơi nặng, mơ mơ màng màng gạt đi không được, trong chốc lát không thể mở mắt ra.

Cổ lại ngưa ngứa, cứ như có thứ gì lướt qua người.

Chân Diệu cảm thấy lại bắt đầu mộng hoang đường.

Trong mộng Thế tử và nàng đang tranh đoạt thịt dê, nàng tức giận ngoạm lấy thịt dê vào miệng, kết quả Thế tử nhào tới vươn đầu lưỡi đoạt lấy trong miệng nàng.

“Đừng, đừng đoạt…”

Chân Diệu vội vàng nuốt hết thịt dê xuống, cảm thấy thật ngon. Thế nhưng bỗng nhiên Thế tử trở mình, không biết rút được một chiếc gậy ra từ đâu, đánh vào mông nàng một cái.

Cảm giác đau đớn sâu sắc truyền đến, lúc này Chân Diệu mới bừng mở mắt ra.

 

Chương 244: Tốt xấu đều là tiền căn

 

“Thế tử —— A… A… ——” Chân Diệu kêu lên, sợ hãi bị ngăn lại ở cổ họng.

Bởi vì vừa mới tỉnh ngủ nên còn có chút mơ hồ, nhất thời chưa kịp phản ứng, chỉ lấy một đôi mắt mông lung tràn đầy nghi vấn trừng hắn.

La Thiên Trình nhìn xem vẻ mặt ngơ ngác này thì lại muốn cười lại có chút tức giận.

Nữ nhân ngu ngốc này, có phải với nam nhân nào cũng sẽ ngốc như vậy, rõ ràng không hề biết hắn đang làm gì!

Vừa nghĩ như thế, cũng có chút không thoải mái, dùng sức đỉnh vài cái.

Ngược lại Chân Diệu hít một hơn.

Đau nhức!

Chẳng lẽ hắn thực cầm gậy gộc đánh nàng rồi, cái mộng kia là thật ư?

Nghĩ thế thì cảm thấy vừa oan ức vừa tức, một bên giãy dụa đẩy hắn ra

Đáng tiếc vừa mới tỉnh dậy, cả người mền oặt trên tay cũng không có sức, như thế giống như gãi ngứa ngược lại làm cho người ở trên buồn bực hừ một tiếng.

La Thiên Trình ngẩng đầu lên, thấp giọng nói: “Nàng lộn xộn cái gì, coi chừng bị người khác nghe thấy!”

“Chàng đánh ta, đau quá!” Chân Diệu tức giận đến mức cắn môi.

Đánh nàng?

La Thiên Trình ngẩn người, mới kịp phản ứng, nếu không phải đang ở trường hợp này, thiếu chút nữa cười ra tiếng, lập tức chèo chống lấy thân thể, động tác nhu hòa nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu vài cái.

Bởi như vậy, cảm giác đau nhức biến mất, ngược lại truyền đến tê dại khác thường.

Lúc này lý trí của Chân Diệu mới trở lại, cúi đầu xuống rất thấp, nói chuyện lắp bắp: “Chàng, chàng, chàng. . .  chàng trở về lúc nào thế?”

Trong nháy mắt người nào đó thiếu chút nữa không thể hùng phong nổi, trầm mặc một hồi lâu mới kìm hãm được xúc động muốn cười to, cắn răng mở miệng mà nói: “Chân Tứ, rốt cuộc nàng phải cần hậu tri hậu giác*(thấy rồi mới hiểu) hả”

Nói xong lại dừng lại một chút nhưng vui vẻ trên mặt tắt ngấm, hỏi: “Có phải với nam nhân khác nàng cũng tâm sự với người ta trước rồi mới ý thức được mình bị chiếm tiện nghi?”

Dường như hắn khó mà tỉnh táo được, liền nghĩ đến người dưới thân ở kiếp trước cùng nam tử khác cá nước thân mật.

Có phải bởi vì ngu xuẩn như vậy nên mới mơ mơ màng màng bị người lừa?

Thế nhưng mà nàng lại liều chết ngăn trước mặt nam tử kia, luôn mồm nói chết vì hắn cũng cam lòng.

La Thiên Trình biết rõ chính mình đang cố tình gây sự. Nhưng hắn không thể khống chế nổi cơn giận kỳ quái lại.

Chỉ cần vừa nghĩ tới nữ nhân dưới người làm việc này với nam tử khác, còn không để ý tánh mạng bảo vệ nam nhân khác, hắn hận đến mức hủy diệt hai người này..

Trên thực tế, hắn cũng làm như vậy rồi.

Chân Diệu đột nhiên phát giác động tác người phía trên thô lỗ hẳn. Dường như không chút nào thương tiếc quất roi nàng, từng cái từng cái máu chảy đầm đìa!

“Thế tử, Thế tử ——” lần này Chân Diệu thật sự đau mà khóc.

Nàng chưa bao giờ biết việc này lại đau như thế, còn đau hơn cả hôm qua nàng vừa phá trinh!

Nàng muốn hô to cứu mạng, muốn giãy dụa, nhưng nghĩ tới trong phòng còn có A Loan, cũng không dám xằng bậy nữa.

Nàng đần lại không ổn trọng bằng các tiểu thư khuê các ở đây, nhưng vẫn rất cần thể diện.

Chỉ đánh nén tiếng khóc ở trong cổ họng, ô nức nở nghẹn ngào vừa đánh hắn vừa xin khoan dung: “Thế tử ! Ta đau, ta thật sự đau, ngài dừng lại được không?”

Thế nhưng mà đổi lấy chỉ là một hồi mưa to gió lớn.

Nàng như diều đứt dây, ở bên trong vòi rồng bị xoay vòng nát bét, sau đó biến mất tại trong trời đất mênh mông.

Bóng tối đánh úp lại trong lúc tuyệt vọng Chân Diệu vô tình chống lại cặp mắt kia.

Đôi mắt rất đẹp, mắt tối như mực không có một điểm ánh sáng, đáy mắt tuyệt vọng cùng với thống khổ vậy mà còn nhiều hơn cả nàng, phảng phất như biển cả vô biên vô hạn bao phủ cả người.

Chân Diệu lại nhất thời quên giãy dụa, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cặp mắt kia, thậm chí ngay cả tức giận đều đã quên.

Không xong, phu quân đại nhân lại phát bệnh rồi.

Ý  nghĩ này hiện lên thì hai mắt khẽ nhắm lại.

Người dưới thân bất động, cái loại thống khổ tột cùng này mới từ trong lòng rút đi, ánh mắt La Thiên Trình dần dần khôi phục tỉnh táo.

Ánh trăng bên ngoài sáng tỏ, đất tuyết phản xạ lại, trong phòng mặc dù không có đốt đèn, nhưng vẫn có thể mơ mơ hồ hồ thấy rõ trên cơ thể trắng ngần kia có từng mảng xanh tím, thậm chí đôi môi sưng đỏ đang chảy máu.

Đây là hắn làm hay sao?

La Thiên Trình ngơ ngác nhìn xem, sau đó dường như là chật vật nhấc người lên, vội vàng mặc xong quần áo nhảy ra khỏi cửa sổ, chạy nhanh như cướp.

Nửa đêm mùa đông, trời lạnh dọa người, người chạy như điên, hận không thể khiến cái lạnh này hóa thành lợi kiếm, đâm hắn tỉnh táo lên.

La Thiên Trình không biết tại sao mình lại biến thành một con dã thú.

Rõ ràng hắn rất nhớ nàng, cho dù bận rộn cả ngày vẫn cố bí mật về phủ đệ, muốn ở cùng nàng.

Thế nhưng mà thiếu chút nữa hắn hủy hoại nàng!

La Thiên Trình dừng chân lại, muốn quay lại nhìn tình huống Chân Diệu, thế nhưng lại sợ hãi.

Hắn không dám nhìn vào đôi mắt sau khi nàng tỉnh táo, càng sợ chính mình lại đột nhiên nổi giận.

Trước kia A Tứ mắng, hắn thật sự có bệnh!

“Luồng không khí lạnh tiến đến, tắt đèn đóng cửa ——” âm thanh gõ mõ cầm canh truyền đến, đánh thức người đang ngơ ngẩn như con tò he.

La Thiên Trình nhảy mấy cái , biến mất ở trong đêm lanh.

Tiếng động nhảy cửa sổ rốt cuộc đã đánh thức A Loan.

Tính tình nàng trầm ổn bất động thanh sắc đứng lên, vội vàng phủ thêm áo bông rồi tiến vào nội thất, nhẹ nhàng đẩy ra bước tới giường, lập tức hồn phi phách tán.

“Cô nương ——” A Loan nghẹn ngào, gần như lảo đảo bò tới, lục lọi đến bên giường, duỗi tay dò xét hơi thở Chân Diệu.

Khá tốt!

A Loan như là vừa mới vớt từ trong nước ra, toàn thân ướt đẫm, cứ như vậy ngã ngồi xuống sàn nhà, sau đó lại nhanh chóng bò lên, run rẩy mà đong đưa Chân Diệu: “Cô nương, cô nương, ngài tỉnh ah —— ”

Thấy Chân Diệu không có phản ứng, A Loan quả thực muốn cắn nát bờ môi, nước mắt đổ rào rào xuống mất.

Nàng không dám tìm đại phu!

Bộ dạng này của Cô nương rõ ràng là, rõ ràng là bị người chà đạp rồi, nhưng hôm nay Thế tử không về mà ——

Quả thực A Loan không dám nghĩ tiếp nữa, phảng phất có một bàn tay rất lớn đang bóp nát trái tim của nàng.

Bang bang, bang bang.

Nàng cảm thấy trái tim của mình tùy thời sẽ vỡ tung mất.

Thế nhưng mà đến cùng nên làm cái gì bây giờ?

A Loan trầm ổn trước sau như một mà ngay lúc này cũng không có chủ ý.

Đứng trong chốc lát, hạ quyết tâm, việc này vạn không để người khác biết rõ. Nàng nhớ rõ sau khi Bạch Thược tỷ tỷ bị thương mặt, hình như đã học dược lý được một thời gian ngắn, cũng không biết được hay không nữa——

Nghĩ tới đây không do dự nữa, quay người đi ra ngoài đóng cửa cẩn thận, vùi đầu vào trong bóng đêm.

Đại nha hoàn Bạch Thược ở một mình một phòng.

Từ trước đến nay nàng ngủ rất tỉnh, tuy đã nửa đêm rồi nghe tiếng đập cửa thấy rất nhỏ, không mặc y phục đi ra cửa. Cẩn thận hỏi: “Là ai?”

“Bạch Thược tỷ tỷ, là ta, A Loan —— ”

A Loan nghẹn ngào nói, tựa như một chậu nước đá giội vàotrên người Bạch Thược, gội thẳng vào tim.

Tối nay là A Loan gác đêm, từ trước đến nay nàng ấy rất trầm ổn, hiện tại chạy đến tìm nàng, chẳng lẽ Đại nãi nãi đã xảy ra chuyện gì vậy?

Bạch Thược lập tức mở cửa, gió lạnh thoáng cái cuốn vào, cũng đành phải vậy, ôm đồm lấy A Loan, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Bạch Thược tỷ tỷ, tỷ đi theo ta.” A Loan không nói gì cả lôi kéo Bạch Thược.

Tuy trong lòng khủng hoảng nhưng bước chân A Loan vẫn nhẹ nhàng đấy, Bạch Thược biết rõ chuyện không đơn giản nên cũng nhẹ chân nhẹ tay.

Hai người tiến vào chính phòng, A Loan đóng cửa mới khóc ròng nói: “Bạch Thược tỷ tỷ, tỷ mau đi xem cô nương .”

Trong lòng Bạch Thược lộp bộp một tiếng.

Lúc này cũng bất chấp A Loan gọi cô nương đúng hay không đúng rồi, vội vàng tiến tới giường.

Vừa nhìn thấy người trên giường, lập tức kinh hãi gần chết.

Rốt cuộc cũng lớn tuổi lại là trải qua hủy dung nhan lập chí tự chải đầu, Bạch Thược vẫn tỉnh táo hơn A Loan rất nhiều.

Sau khi hết sợ hãi thì nhanh chóng bước tới giường điểm vài huyệt đạo trên người Chân Diệu rồi nghiêm nghị hỏi: “A Loan, rốt cuộc là chuyện gì, không phải muội gác đêm ư!”

Khóe mắt A Loan rưng rưng: “Ta ở ngay trong phòng nghỉ ngơi, nghe được động tĩnh thì đã thấy Đại nãi nãi cứ như vậy rồi.”

Đã có người tâm phúc, A Loan cũng tỉnh táo nhiều hơn.

“A Loan, việc này chúng ta đều muốn nát tại trong bụng!”

A Loan liều mạng gật đầu, có chút do dự mà nói: “Thế nhưng mà Đại nãi nãi như thế mà không thỉnh đại phu sao?”

Bạch Thược lắc đầu, động tác trên tay không ngừng, lạnh lùng nói: “Đại nãi nãi là do chuyện phòng the quá mức kịch liệt, không chịu nổi mà ngất đi, chúng ta cẩn thận chiếu cố, tổng hội sẽ khá hơn, nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài thì Đại nãi nãi sẽ không có đường sống!”

Bạch Thược xoa nắn Chân Diệu, càng xem càng kinh hãi.

Đến cùng là người nào làm như thế với Đại nãi nãi!

May mắn Thế tử gia bận rộn. . .

Nhưng Bạch Thược lại không hề nghĩ tới khả năng Thế tử tra tấn Chân Diệu thành như vậy.

Hôm qua Đại nãi nãi mới cùng Thế tử trở thành vợ chồng, hai người đuôi lông mày khóe mắt điềm mật, ngọt ngào là không thể gạt được người khác, ngay cả nàng đều có thể nhìn ra Thế tử rất cưng chiều Đại nãi nãi.

Nghĩ tới đây trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ có người nhìn chằm chằm vào Thanh Phong đường, biết rõ Đại nãi nãi đã trở thành nữ nhân, lại không cần lo lắng chuyện lạc hồng nên lúc này mới ra tay với Đại nãi nãi?

Ánh mắt Bạch Thược híp lại, xem ra cái Thanh Phong đường này cũng không bình tĩnh.

Một tiếng rên rỉ truyền đến.

Bạch Thược và A Loan vui vẻ, cùng kêu lên nói: “Đại nãi nãi!”

Lông mi Chân Diệu run rẩy, rốt cục mở mắt ra.

Bởi vì sợ bị người phát hiện nên không dám đốt đèn, ở bên trong ánh trăng mông lung, Chân Diệu đau đầu muốn nứt, mờ mịt nhìn một hồi lâu, mới cố hô một tiếng: “Bạch Thược —— ”

Vành mắt Bạch Thược đỏ: “Đại nãi nãi, hầu gái ở đây.”

“Bạch Thược, trên người của ta rất đau.” Chân Diệu cắn môi, rốt cuộc cố nén không muốn tại trước mặt nha hoàn khóc ra thành tiếng.

A Loan nhìn rất đau lòng: “Đại nãi nãi, ngài đừng có cắn môi, đã chảy máu đấy ạ.”

Chân Diệu ngoan ngoãn buông lỏng môi ra.

Bạch Thược đau xót trong lòng, đứng lên: “Đại nãi nãi, nô tỳ đi lấy thuốc mỡ hóa ứ bôi cho ngài. A Loan, muội đi lấy ít nước ấm lau qua người Đại nãi nãi.”

Hai cái phòng nhỏ, một cái dành cho nha hoàn gác đêm ở đấy, một cái thì cung cấp bọn nha hoàn ban ngày nghỉ chân đấy, chỗ đó để đó có một cái bếp lò nhỏ luôn luôn cháy đấy.

Hai người bận việc , ai cũng không có hỏi nhiều một chữ.

Chân Diệu tùy ý hai người hầu hạ, ánh mắt dại ra mà ngay cả nỗi đau trên người dường như cũng thật nữa.

Nàng không nghĩ ra Thế tử làm sao vậy.

Tên hỗn đản kia, tên hỗn đản kia, mặc kệ hắn có cái nỗi khổ tâm gì, lại nổi điên với nàng, đời này nàng không thèm thích hắn nữa!

Đợi sau khi thu thập xong, Bạch Thược cầm đệm chăn xếp xuống sàn nhà đánh nằm dưới đất: “Đại nãi nãi, tối nay hầu gái ở chỗ này gác đêm cho ngài.”

“Uh.” Chân Diệu không có cự tuyệt, ngơ ngác nhìn qua màn lụa thêu lên trăm con ngàn cháu, hồi lâu mới ngủ thật say.

La Thiên Trình đi rồi mà lại quay lại vẫn đứng tại ngoài cửa sổ , mặc kệ do trên tóc đuôi lông mày kết thành sương trắng cho đến lúc trời sắp sáng mới rời đi.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion34 Comments

  1. Thương CD mà cũng thương LTT ám ảnh kiếp trước quá lớn nên mới như thế với CD. Chứ LTT làm xong cũng hối hận muốn chết rồi. Hi vọng hai người hòa hợp ak

  2. Đọc chương này buồn quá. La Thiên Trình tại sao vẫn chưa thoát khỏi bóng ma kiếp trước. Từ đầu đã biết kiếp này trọng sinh CD không giống với kiếp trước tại sao lại hành hạ CD ghen tuông vô lí. Vừa mới cải thiện được tình cảm vạy mà…
    Chân Diệu chắc sẽ không tha thứ cho LTT mất. :(

  3. tội a tứ quá đi. trình ca đúng là cố tình gây sự mà, tự nhiên nghĩ đến kiếp trước rồi tra tấn chân diệu như vậy làm bọn nha hoàn còn tưởng chân tứ bị cưỡng bức nữa chứ. bó tay. ta mà chân diệu ta không để ý đến hắn nữa cho biết mặt. hừ. đúng là có bệnh mà, cứ tưởng đã sửa được rồi, ai ngờ lại vẫn như vậy. hừ.
    tks tỷ ạk

  4. Chuyện gì vậy nè mới tốt đẹp mà sao giờ lại thế. LTT bị ám ảnh bởi kiếp trc nên mới đối xử với CD như thế. Khi nào nói rõ ràng với nhau mới tốt được

  5. Thôi xong rồi. La Thiên Trình nổi điên hành Chân Diệu như thế này bảo người ta làm sao mà còn thích hắn được chứ. Bệnh ghen , bệnh tưởng này của hắn cũng quá nặng rồi đi. Không biết đến khi nào 2 người mới có thể ngọt ngào trở lại. Đón mẹ con Hồ Thị về sóng gió chắc cũng không lớn vì Thích thị là người biết điều, là người xuất thân từ danh gia vọng tộc. Có điều thằng bé Chương Ca nhi chắc phải nhờ đến Chân Diệu chế biến đồ ăn cho nó mới bớt gày gò…

  6. La thế tử lại phát bệnh rồi, đang yên đang lành, thiệt tình, mặc dù biết La thế tử có nỗi khổ riêng, bị ám ảnh nặng bởi đời trước nhưng thương Chân Diệu hơn, nên thấy ghét La thế tử lại rồi ~(>”<)~ Thấy ko đáng cho Chân Diệu tí nào, Chân Diệu quyết định ko thích ảnh nữa cho đáng đời lun. Aizzzz giặc ngoài chưa trừ mà nội bộ đã loạn rồi, La thế tử còn ko biết đường quay lại giải thích và chăm sóc Chân Diệu nữa chứ, nhất là để nha hoàn hiểu lầm Chân Diệu bị người ta chà đạp nữa chứ, ko dưng xuất hiện nhược điểm, thật điên cái đầu, may là A Loan cùng Bạch Thược, người khác thì toi rồi, càng nghĩ càng ghét, Chân Diệu ngược tâm La thế tử vài tháng đi cho biết mặt.
    Thanks

  7. Bạn La phát bệnh rồi, hồi ức kiếp trước khiến kiếp này bạn ý không tỉnh táo, nên chữa. Hai người nên tâm sự, bạn La nên thổ lộ chút nếu không bạn Diệu không thèm yêu bạn nữa thật đó. Chậc vừa mới thấy quan hệ hai người có bước đột phá lớn lại gặp chuyện như vậy, quan hệ không đóng băng mới là lạ.
    Thích thị nghĩ thoáng ghê, nhưng mà thời phong kiến có như vậy mới được coi là hiền huệ, dù sao La tứ thúc cưới Hồ thị cũng trong lúc mất trí nhớ, lại nợ người ta một ân cứu mạng, còn Lục Lang thông minh như vậy, một Chương ca nhi yếu ớt thì có thể cạnh tranh gì chứ. Nhưng Hồ thị là thương nhân, toan tính như vậy chưa chắc đã muốn sống hòa bình, Hồ thị về phủ Trấn Quốc Công chắc sẽ đã đục lại càng thêm đục thôi.

  8. Chân Diệu hít một hơn —————–> hơi
    ở trong đêm lanh ————————> lạnh
    gội thẳng vào tim ————————> giội
    chỗ đó để đó có một
    ===========================================
    Đọc mà chảy nước mắt thương CD a, thực là đau quá, CD giống như 1 đứa nhỏ ngây ngô trong chuyện tình cảm vậy, rõ ràng đã thương LTT rồi nhưng ko nhận ra, bị chà đạp như vậy mà ko kêu được thành tiếng. CD còn nghĩ là ko thèm thích nữa, chính là đã thích rồi đi. Nếu ko có thương thì cũng sẽ ko có đau lòng như hiện tại đâu, chắc là CD hoang mang lắm, thương quá!!!
    Thương CD rất nhiều, buồn LTT, nhưng mà cũng tội hắn, tâm thần phân liệt đây mà, ám ảnh quá khứ đây mà, haiz…
    Nhắc tới Thích thị 1 chút, ta thực là phục Thích thị, cũng ko biết nên vui vì Thích thị sáng suốt vô tư hay nên buồn vì số phận nữ nhân của thời đại này, cái gì mà danh môn nữ nhân, cái gì mà thế gia vọng tộc, haiz…

  9. Khổ thân Chân Tứ quá, La thế tử này cũng thật là… ám ảnh gì mà đến nỗi chà đạp vợ như vậy. Sau cú này chắc phải lâu lâu mới hòa bình được đây.

  10. khổ thân CD quá, ai ai bệnh phải trị nha LTT ơi, làm vậy làm cho chị ghét anh ùi anh làm sao. tội cho LTT quá, iu hận đan xen, ko phân ra được giữa 2 kiếp

  11. Nữ nhân học phép tắc để lợi dụng phép tắc để bản thân đuợc tự tại. Phá quy cũ có thể, nhưng không được để nguời bắt sơ hở a. Cái này có thể áp dụng đuợc ngoài đời a. Chân Diệu tỷ về chắc lấp hết ổ chuột ổ chó trong phòng mất ^^
    Lục lang thật thông minh, còn nhỏ tuổi vậy mà đã để ý săc mặt nguời lớn, nghe một hiểu muời. Mồ côi ba, mẹ thì đau thuơng không chăm sóc kỹ, cậu nhóc vậy mà hiểu hết mọi chuyện. Thấy thuơng quá.

  12. Trình ca, huynh đáng chết lắm á. Lần này rhì đừng mong Chân Diệu tỷ thương yêu gì hết. Cứ suốt ngày nghĩ này nghĩ kia lại hành hạ con gái nguời ta, làm xong đã đời lại chạy trốn. Đáng chết mà.

  13. ám ảnh nặng quá dẫn đến đầu óc lúc này của anh không được bình thường, suy nghĩ quá nhiều, vô cớ trút giận lên người Chân diệu. sau này hối hận cho coi không nói đâu xa ngay chương sau thui, đang tốt đẹp tự dưng lôi đâu ra cái gọi là ký ức kiếp trước dày vò người khác rồi bỏ chạy thật mất mặt

  14. thương cả hai người, La Thiên trình thì chưa bỏ dc những khúc mắc trong lòng càng yêu a Tứ nhiều thì lại càng sợ mất a Tứ. Còn A Tứ có tình cảm với thái tử nhưng chính bản thân a Tứ cũng ko rõ đó là yêu nên hành động này của La Thiên Trình chắc sẽ làm a Tứ cảm thấy tổn thương. Mong hai anh chị này sẽ nói chuyện thẳng thắn với nhau để cùng nhau vượt qua

  15. Tứ thẩm thật thông minh và hiểu chuyện ah ^^… mong sau này gia đình tứ thẩm sẽ vẫn hạnh phúc như vậy nha ^^… ông nam chính này thật là quá đáng mà… mấy chương trước còn thấy được được… bi giờ phát bệnh thần kinh sao ý… làm hại Diệu tỷ như thế này… đáng ghét thật… ông nam chính lần này phải đi xin lỗi Diệu tỷ mới được… không thì đừng làm hoà nữa ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Trình ca lo mà đi xin lỗi Diệu tỷ đi, lâu lâu cứ phát bệnh hoài. Mong 2 anh chị nói chuyện thẳng thắn vs nhau chứ kéo dài kiểu này thật nguy hiểm wa. Trình ca càng iu thì càng lo đc lo mất

  17. Đọc chương này thấy ghét LTT quá cứ dùng quá khứ của mình dày vò bản thân và CD ..,. Quan hệ vừa mới tiến triển sang một bước mới thì lại xảy ra chuyện này sợ là để lại ám ảnh cho CD ý chứ còn làm cho A Loan và Bạch Thược hiểu lầm CD bị cưỡng bức lỡ sau này chuyện này bị lọt ra ngoài thì lại nỗi lên sóng gió mà người hứng chịu lại là CD…

  18. Haiz, ta lo lắg quá đi mà, có lúc nào nội gián của mụ điền thị biết đc ch này rồi nói CD lăg loàn với kẻ khác ko trời, đến aloan vs BT còn hiểu lầm nữa mà. Sợ nhất là CD có thai rồi nói con hoag nữa thì chết mất. Ta nói ta gét LTT gì đâu, thật cmn! Thnks editor nhiều nhé

  19. Lục lang thật thông minh, còn nhỏ tuổi vậy mà đã để ý săc mặt nguời lớn, nghe một hiểu muời. Khổ thân Chân Tứ quá, La thế tử này cũng thật là… ám ảnh gì mà đến nỗi chà đạp vợ như vậy

  20. Trình ca cx chỉ vì yêu Chân tỉ nhưng lại sợ mất Chân tỉ như kiếp trước nên mới hành động ko suy nghĩ như vậy…. Khổ thân Chân tỉ…:((

  21. ầy thương châu diệu quá, nàng đúng là bị thế tử trút giận vì những ân oàn kiếp trước của châu diệu với thế tử, nhưng càng như vậy càng chứng tỏ thế tử yêu châu diệu đến mức mù quáng thôi, thôi là yêu quá nên những phẫn uất phản bội kiếp trước trong giờ khắc dâng trào mới dẫn đến cảnh anh cường bạo chị, khổ thân hai nha hoàn lại nghĩ chị bị hai người khác cường bạo, đúng lá khó nói

  22. Ôi tội A Diệu quá ! Anh Trình bị bệnh thần kinh thiệt! A Diệu đừng tha thứ quá sớm để cho anh Trình biết thương tiếc!

  23. Thích thị rất thong minh chỉ là thời gian trước quá đau khổ thôi may mà nằng ấy thông suốt ko tội lắm, LTT đáng ghét sao lại đối xử như thế vs a Tứ chứ, qua rồi cái thời cường thủ hào đoạt nha, cẩn thận mất vợ đến lúc ấy hối ko kịp

  24. Ta thật là thích suy nghi của thích thị. Ng phụ nữ như vậy mà là ng phụ nữ thành công. Nếu ko xảy ra chuyện tứ thúc mất tích thì có lẽ gia đình này sẽ rất hạnh phúc. Dù biết là nam9 có nỗik hổ kiếp trước. Nhưng mà như v là quá đáng quá r.

  25. Diệu tỷ được lão phu nhân chỉ dạy lạc phúc rồi, người già là quý nhất. Bà đang dạy khéo tỷ lấp hang chuột haha
    Hiếm có người nào suy ngũ thoáng như Thích phu nhân, nàng cũng thật dũng cảm
    Trình ca ah sao ca nỡ đối xử với tỷ như vậy, rất dễ để lại bóng ma tâm lý đó

  26. Mình nghĩ trước kia chắc La thê tử rất đau khổ, lại bị chính người thân ruột thịt của mình hãm hại, bị ám ảnh không thôi nên mới trọng sinh. CD kiếp trước ngoại tình chắc công lao của vợ chông điền thị không ít, càng ngày càng muốn đập chết cả nhà này mà

  27. Anh cứ đột xuất phát bệnh thế này thì hỏng hết đại sự, hừ. Chị phải mặt lạnh 1 tháng đi cho anh chừa cái bệnh bạo hành vợ. Thất là bất bình quá đi mà.

  28. Nước mắt phượng hoàng

    Tổ mẫu dạy thật chí lý! Nữ nhân học phép tắc là để lợi dụng nó cho bản thân thoải mái hơn!
    LTT lâu lâu cứ phát điên thế này thật đáng ngại!!!

  29. Gái già đợi gả

    Khổ cũng tại vì yêu nên lo đc lo mất. Trình ca làm vậy khiến Diệu tỷ đau cả thể xác lẫn đau lòng a. Tình cảm mới tốt lên 1 chút k biết có vì truyện này mà rạn nứt k. Haiz !

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: