Bia Đỡ Đạn Phản Công – Tâm nguyện của Phan Kim Liên 5+6

49

Tâm nguyện của Phan Kim Liên (5)

Edit: Z

Beta: Sakura

“Đại thiện nhân kia trước đó còn suýt chút nữa thượng vợ của ngươi kìa.” Bách Hợp cười lạnh một tiếng, đưa bạc tới trước mặt hắn: “Cắn một cái?”

“Vì sao lại là ta cắn?” Võ Đại Lang thành thật hỏi một câu, nhưng vẫn nhận lấy bạc mà cắn một cái, rồi vui mừng đưa cho nàng nhìn: “Nhìn này, quả nhiên là thật, Trương đại hộ không lừa người.”

Người ta không lừa hắn, hắn liền vui vẻ giống như chiếm được một thứ cực tốt, trong lòng Bách Hợp không khỏi có tia mệt mỏi, lại không nói chuyện, ý bảo hắn mang bạc đưa nàng.

Nàng đã hỏi qua giá cả của huyện Dương Cốc, xấp xỉ với huyện Thanh Hà, nếu ba người bọn nàng vào trong huyện Dương Cốc, không thể không kiếm chỗ ở lại, nhưng mà thuê nhà lại cũng không ổn, hiện giờ có bạc, trước tiên nhất định phải mua nhà, mua cái mặt tiền cửa hiệu sát đường, phía trước coi như làm mặt tiền cửa hiệu, phía sau xem như phòng ở, cũng tốt cho việc buôn bán.

Nghĩ đến đây, Bách Hợp siết chặt bạc trong tay hơn nữa, nếu vậy phải mua phòng ốc rộng rãi một chút, đặt mua thêm chút gia cụ(1), phải mất không ít hơn sáu bảy lượng bạc, như vậy cũng không còn bao nhiêu, Võ Đại Lang làm chẳng qua chỉ là loại bánh bột ngô bình thường, mùi vị cũng không được ngon cho lắm, nhiều nhất chỉ có thể lấp cái bụng mà thôi, chẳng qua tay nghề hắn tuy không coi là giỏi, nhưng nguyên mẫu cũng đã luyện ra được, bánh bột ngô kia ăn có độ cứng cực vừa phải, nếu như nàng cho thêm nhân vào bên trong, làm ra nhiều loại bánh khác, ở đằng trước không chỉ có thể bán bánh, còn có thể bán một vài món ăn khác, có thể kiếm được không ít bạc, phát được không nhiều tài, nhưng chẳng qua cuộc sống cũng coi như bình ổn hơn.

  • Dụng cụ gia đình

Trong lòng Bách Hợp đã quyết định chủ ý này, liền một đêm luyện võ. Sáng sớm ngày thứ hai, Võ Đại Lang biết nàng bó chân khó di chuyển, đứng lên đều đau buốt, liền cõng nàng đến trên xe ngựa đã sớm thuê xong, Võ Nghênh Nhi xách bao lớn bao nhỏ ra, mọi thứ trong đó hơn phân nửa là của chính Phan Kim Liên. Hai cha con Võ Đại Lang nghèo đến độ kêu leng keng(2), hành lý cũng không nhiều. Cứ như vậy liền khởi hành.

  • Ý nói nghèo đến chỉ có mấy đồng xu

Một đường đi cũng không nhanh, chỉ mất nửa tháng đã vào đến trong huyện Dương Cốc. Do không có điểm dừng chân tạm thời, nên mấy người trước tiên tìm gian khách điếm nghỉ trọ, mặt khác Bách Hợp còn sai Võ Đại Lang mang theo bản thân nàng đi ra đường để tìm nhà ở. Hiện tại tuy mị lực của nàng giảm bớt đi chút, nhưng dung mạo không kém hơn lúc trước, chỉ sợ dẫn tới một ít ong bướm, bởi vậy trên mặt che lụa mỏng, vốn bây giờ thời tiết nóng bức, đi vài ngày chân lại đau, mệt đến mức mỗi ngày Bách Hợp trở lại khách điếm liền đem Võ Đại Lang ra trút giận.

Nhiệm vụ lần này tính tình nàng tồi cực độ. Hơi một tí đã trở mặt, cũng may Võ Đại Lang kia tính tình tốt đến mức giống như đống bột nhão, mặc nàng nhào nặn, trên người dù thế nào đi nữa chút xíu oán giận cũng không có, khi bị Bách Hợp chửi mắng thậm tệ, hắn cũng chỉ cười hì hì, đến cuối cùng ngược lại Bách Hợp cũng không nhẫn tâm chửi hắn nữa.

Cũng không biết là số phận đã định trước, hay là phải bị như vậy, mấy người tìm phòng ốc khắp cả huyện Dương Cốc đều không thấy bán, thuê đúng nhà Võ Đại Lang kiếp trước đã thuê, có vị chưởng quầy của tửu lâu nhỏ định bán gia sản để hồi hương, nên mới định bụng thuận tiện bán tửu lâu đi.

Đó là một căn nhà bên ngoài là lầu gỗ hai tầng nhỏ. Phía sau có một tòa tiểu viện, ba gian nhà chính, do là tửu lâu, nên phòng bếp, bàn ghế, vân vân, đều trang bị tốt, chưởng quầy sau khi mở cửa sinh ý không được tốt, bốn phía đều là người buôn bán nhỏ, món ăn của hắn giá cả chỉ hơi đắt một chút cũng không có người ăn. Lúc này rất nhiều đồ vật này nọ đều có sẵn, trong nội dung vở kịch ở trong đầu tòa tửu lâu này cuối cùng cũng bị bán đi, nhưng đổi thành cửa hàng sa tanh, ngược lại lại khiến người ta đến đây, sinh ý không tính là tốt, nhưng cũng không thấy kém.

Bách Hợp nhìn một lúc, ngược lại có hơi động tâm.

Nguyên nhân chủ yếu chưởng quầy muốn bán là muốn đổi chút tiền tài hồi hương, cho nên đồ đạc gì cũng không cần, chẳng qua giá cả cũng đắt chút, phải tầm tám lượng nửa tiền bạc(3), Bách Hợp tổng cộng trên người mới chỉ có mười lượng bắt chẹt từ chỗ Trương đại hộ, nhưng trong đó đã bị nàng khoan đi nửa tiền thuê xe ngựa cùng với mua mấy thứ để ăn trên đường đến huyện Dương Cốc này, hiện giờ chỉ còn chín lượng nửa tiền mà thôi, nếu lại xài mất tám lượng nửa tiền nữa, thì cũng chỉ còn lại có một lượng bạc thôi.

  • 1 lạng bạc = 1 lượng bạc = 1 cây bạc = 10 chỉ ~> nửa tiền bạc = nửa lượng bạc = 5 chỉ ~~ tương tự với vàng

Một lượng bạc này tuy nghe có vẻ nhiều, nhưng nếu như một nhà người ta không mở tửu lâu không làm gì cả, thì ngược lại đủ cho bọn họ ăn no uống đủ khoảng chừng hơn một năm, nhưng nếu như muốn mở tửu lâu, nhiều nhất chống đỡ được đến hai tháng.

“Ta muốn mở một cái tửu lâu, nếu có thể mua lại được cũng ổn, nhưng mà ta sợ về sau trong tay không có bạc, cuộc sống sẽ chật vật.” Buổi tối khi Bách Hợp quay về khách điếm, có chút mặt ủ mày chau nói một câu, Võ Đại Lang đang trải giường chiếu thay nàng và Nghênh Nhi, bởi vì cuộc sống cả nhà không dư dả, cho nên chỉ trả một phòng, Nghênh Nhi ngủ với Bách Hợp, Võ Đại Lang thì một người ghép mấy cái băng ghế dài lại để có thể làm giường. . . . . .

Nghe thấy lời nói của Bách Hợp, hắn cười một tiếng: “Nương tử đừng lo, cùng lắm thì vi phu lại đi bán bánh là được, cũng không cần nương tử bận tâm lo nghĩ nhiều hơn. Vả lại bạc vốn không phải của chúng ta, chẳng qua là dưới cơ duyên xảo hợp chiếm được mà thôi, muốn xài hết thì liền xài hết thôi.” Lời này hắn là an ủi Bách Hợp, chứ cũng không phải ý muốn trách Bách Hợp tiêu tiền lung tung, ngược lại là bằng lòng để tùy ý Bách Hợp xài hết, hết, hắn lại đi kiếm tiền.

Tuy vậy trong lòng Bách Hợp cũng có phần cảm động, nhưng cũng không biết tại sao nữa, nàng vẫn cảm thấy có hơi bốc hỏa, chẳng biết sao lại nổi giận nói:

“Chính là mở cửa hàng cho ngươi bán bánh đó, ngươi còn muốn đi đâu bán?”

“Dạ dạ dạ, nương tử mở cửa hàng là để cho ta bán bánh. . . . . .” Tính tình Võ Đại Lang vẫn tốt, vội dạ dạ vài tiếng, sau lại thấy bộ dạng Bách Hợp tức giận đến không hề nhẹ, vội giúp nàng châm trà bồi sai: “Nương tử chớ tức giận, xin bớt giận, vi phu nói sai rồi nói, nếu trong lòng nàng không vừa ý thì đánh ta hai cái cũng được.” Võ Đại Lang nói xong, Bách Hợp liền không nhịn được nở nụ cười, hắn cũng không hay cười, nhưng nhìn bộ dạng Bách Hợp cười đến vui vẻ, không khỏi cũng cười theo ‘hì hì’ hai tiếng, ngược lại khiến cho Bách Hợp lật người khinh thường, rốt cuộc không giận nổi hắn.

“Nếu đã vậy, thì liền mở tửu lâu, ngươi ở trong tiệm bán bánh, ta ở đằng sau làm một ít thức ăn.” Bách Hợp vừa nói như vậy, Võ Đại Lang liền có chút ngạc nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái: “Cũng chưa từng biết nương tử ngoại trừ biết gảy tỳ bà giỏi, còn không kém nữ nhân ở bên ngoài, có thể nấu cơm, là vi phu ba đời tu luyện được phúc khí.” Hắn có chút do dự, liếc mắt nhìn nữ nhi một cái, cố lấy dũng khí nhiều lần, mới nhỏ giọng nói: “Bây giờ Nghênh Nhi cũng không còn nhỏ tuổi nữa, ta biết nàng không phải nương tử thân sinh, nhưng đó là nữ nhi của ta, nương tử đại ân đại đức, nếu như có thể dạy nàng những thứ khác, để sau này nàng xuất giá có cái tay nghề ăn mặc không lo, không bị nhà chồng ghét bỏ, vi phu cho dù phải làm trâu làm ngựa cho nương tử, cũng sẽ làm.”

Võ Nghênh Nhi vốn không đắc tội Bách Hợp ở chỗ nào, tuy vậy lần này nàng chắc chắn cực kỳ ngứa mắt cha con Võ Đại Lang, nhưng suy cho cùng, cha con Võ Đại Lang cũng không đắc tội nàng ở chỗ nào cả, mặc dù sau đó Võ Nghênh Nhi cũng luôn mặc Phan Kim Liên xoắn vặn, tuy Phan Kim Liên luôn nhìn nàng ta không vừa mắt, nhưng trong nhiệm vụ Võ Nghênh Nhi sống qua ngày có ổn hay không, hoặc là có muốn ức hiếp nàng ta hay không cũng không liên quan đến nàng, nghĩ đến đây, Bách Hợp gật gật đầu: “Cũng chỉ tiện tay làm thôi, dạy cũng được, chẳng qua con đĩ nhỏ không chịu học thôi.”

Ngày trước thái độ của nàng với Võ Nghênh Nhi cực kỳ không tốt, không phải đánh thì là mắng, hai ngày trước xụ mặt nói chuyện vài ngày thì Võ Nghênh Nhi đã sợ đến độ thở cũng không ra hơi, bây giờ trong miệng nàng mắng hai câu, nói là muốn dạy, ngược lại khiến cho trong lòng Võ Đại Lang ổn định hơn, lại quay đầu liếc mắt nhìn con gái một cái, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

“Nếu đã như thế, Nghênh Nhi còn không mau đến cảm ơn nương con.” Võ Nghênh Nhi còn có chút sợ hãi, nhưng Võ Đại Lang cũng đã nói vậy, nàng nhút nhát tiến lên cảm ơn, chuyện mua tửu lâu này liền cứ thế là xong.”

Tuy nói chưởng quầy đã định xong giá muốn bán, nhưng do hắn vội bán đi, nên lại nói chuyện thương lượng với hắn, giá cũng không phải hoàn toàn không có đường thấp xuống, quả nhiên Bách Hợp lại tốn thời gian cùng hắn thương lượng hai ngày, chưởng quỹ kia đã vội vàng muốn nhìn thấy bạc ngay, bất đắc dĩ đành phải dứt khoát bỏ đi số lẻ năm chỉ, trực tiếp bán tửu lâu vào trên tay nàng với tám lượng bạc.

Bởi vậy đương gia làm chủ bây giờ là Bách Hợp, tên Võ Đại Lang này tính cách cực kỳ dịu dàng, nói cho dễ nghe một chút là ôn nhu săn sóc, nửa điểm tức giận cũng không có, mọi chuyện tùy nàng làm chủ, nhưng nói khó nghe một chút tên này chính là không có trách nhiệm, không gánh lên nổi một sườn nhỏ của cái nhà này, tửu lâu Bách Hợp viết tên của chính nàng, lúc này nàng còn chưa chắc chắn tên sát thần Võ Tòng kia có tính cách như thế nào, nếu là nóng nảy hung bạo thì đến lúc đó một lời không hợp, chính mình cũng đã có chỗ an thân ổn định.

Võ Đại Lang ngược lại cực kỳ đồng ý, thứ nhất bạc vốn chính là Bách Hợp tìm Trương đại hộ mà có, thứ hai hắn thật ra là một người được chăng hay chớ(4), có đất có của hay không với hắn mà nói đều như nhau, chỉ cần có chút cơm để ăn, có kiện y phục để mặc, hắn liền cảm thấy mỹ mãn, không đòi hỏi đến những thứ khác nữa.

  • Được ngày nào hay ngày ấy, qua loa cho xong chuyện

Một khi mua lại được tửu lâu, chưởng quỹ kia cũng đã sớm thu thập xong hành lý, liền thuê xe ngựa đi luôn trong đêm, người một nhà Bách Hợp dứt khoát chuyển vào trong đó, các loại gia cụ cũng đều đã có sẵn, chẳng qua là thiếu cái chăn chút đồ vật mà thôi, may mà hiện giờ thời tiết cũng không quá lạnh, bởi vậy Bách Hợp chỉ để dư ba mươi xu để đề phòng, còn bao nhiêu bạc toàn bộ mua gạo với ít đồ vật.

Ngày đầu tiên tửu lâu không mở cửa đón khách, nàng chỉ sai Võ Đại Lang đem bột lên men, lại cả đêm sai hai người Nghênh Nhi và Võ Đại Lang không ngừng lột tỏi rửa gừng, cũng lấy một ít hành lá cắt thành những đoạn dài ngắn khác nhau đặt ở một bên, sân nhỏ phía sau còn mua hơn mười con gà nhỏ để nuôi, Bách Hợp sai Võ Đại Lang mang hai con lên đây, vốn muốn giết, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không đành lòng của hắn, trong lòng phát hỏa, tự mình đi ra xách lên lại hung hăng đạp Võ Đại Lang một cái.

Đem hai con gà giết chết rồi hầm nhừ trong đêm, nước canh sánh lại, mùi thơm nồng của nồi hầm xông vào mũi, những giọt mỡ vàng trôi nổi, nàng lấy mỡ ra, dự định để sau này nấu canh thì dùng, rồi sử dụng thêm những tinh chất khác nữa thì canh gà sẽ ngon hơn, sau một đêm bận rộn như vậy, vào hừng đông đại môn khách điếm rốt cuộc mở ra.

Buổi sáng trong tửu lâu chủ yếu bán cháo mì sợi và các kiểu bánh bột ngô, bánh bao tạm thời chưa kịp làm, chẳng qua chỉ mới sáng sớm đã bán thức ăn ngược lại khiến cho rất nhiều người tò mò, một bát mì sợi kia hai xu cũng không đắt, nếu muốn thêm một muôi thịt vụn thơm ngạt mũi, thì chỉ cần trả thêm một xu thôi, giá tiền vô cùng thỏa đáng, rất nhiều người đều cam tâm tình nguyện trả thêm một xu, tay nghề khác Võ Đại Lang không có, nhưng trình độ nhào bột vê mì cũng là hạng nhất, sợi mì làm ra vô cùng mảnh, một buổi sáng này ấy vậy mà có nhiều người đến ăn, đợi đến khi mì sợi bán hết, rất nhiều khách nhân vẫn lưu luyến không muốn rời đi, Bách Hợp vừa tính số tiền lớn thu được kia, cuối cùng được hơn ba trăm xu.

“Lại được nhiều như thế?” Sau khi Võ Đại Lang nhìn nàng tính toán, có phần không dám tin sờ sờ, hôm qua hắn đem bạc xài hơn phân nửa, mua gà vịt các loại, không ngờ được chỉ trong thời gian một buổi sáng mà thôi, thế nhưng lại kiếm về được mấy trăm xu như vậy.

Tâm nguyện của Phan Kim Liên (6)

Trải qua buổi sáng, trong lòng Bách Hợp cũng có tính toán, nàng nghĩ nghĩ đằng sau ước chừng còn đến bốn mươi năm mươi cân thịt, là sáng sớm nhờ người mang đến, dùng để làm nhân bánh, mới chỉ dùng khoảng năm sáu cân mà thôi, cũng không biết đến giữa trưa có đủ không, ngược lại gà vịt thì có, nhưng cá thì không có, nàng nghĩ nếu lúc ấy không đủ thì để cho Nghênh Nhi đi ra ngoài nhìn nhìn, trong lòng tính toán, hai cha con này vội vàng tự mình đi về phía sau thái rau rửa bát nấu cơm, buổi trưa mới đến.

Không như Bách Hợp dự liệu, thức ăn nàng làm hương vị vô cùng mỹ vị, tiên vị(1) mười phần, mấu chốt là giá tiền cũng không quá đắt, giá tiền của tửu lâu nhỏ ăn đứt thức ăn của tửu lâu lớn, danh tiếng liền dần dần vang dội, mỗi ngày khách nhân nhiều hơn một chút, Võ Đại Lang chỉ ở trong điếm làm tiểu nhị, nữ nhi Võ Nghênh Nhi thu tiền, còn lại Bách Hợp trong phòng bếp một mình nấu ăn, có khi Võ Đại Lang muốn hỗ trợ nàng cũng không cho làm, võ côngg của nàng cũng khá, tuy bề ngoài nhìn nhu nhược, nhưng thật ra bưng nồi xách nước so với Võ Đại lang còn tốt hơn chút, cứ như vậy danh tiếng Võ gia Tiên vị hiên liền lan truyền ra xa.

  • Vị tươi, vị ngon

Chỉ mới khoảng nửa tháng, người một nhà đã buôn bán lời hơn bốn lượng bạc, trong tay có tiền, Bách Hợp liền dứt khoát tìm người đặt mua một ít đồ dùng cần thiết để sống qua mùa đông, từ áo bông sợi nhỏ đến cái đệm cần dùng nàng đều đặt mua đủ từng cái, hiện giờ Võ Nghênh Nhi tuổi không còn nhỏ, chỉ sợ chậm nhất hai ba năm nữa là phải xuất môn, ngày xưa Phan Kim Liên nhìn nàng ta không vừa mắt, lại không nghĩ rằng chỉ là đứa nha đầu mà thôi, dù nhìn không vừa mắt đi nữa, thì đến lúc đó chuẩn bị đồ cưới cân xứng đem nàng ta xuất môn lập gia đình là xong, sẽ không phải đến nỗi mỗi ngày đối xử với nàng ta không phải đánh thì là mắng, đến mức rơi xuống thanh danh không tốt, về sau sau khi xảy ra chuyện, Võ Nghênh Nhi ở trước mặt nàng, cuối cùng cũng không nói giúp nàng nửa lời xin tha.

Tửu lâu mở được một tháng, Bách Hợp liền cảm thấy có hơi không phù hợp, thân thể nàng giống như có chút khác thường. Tuy rằng nàng không tự mình bắt mạch, nhưng đã một tháng mà nàng vẫn chưa có kinh nguyệt. Dù là đồ ngốc cũng có thể nhận ra chỗ không phù hợp, nàng bình tĩnh không lên tiếng. Khi đang dự định hai ngày nữa sẽ tìm đại phu đến xem bệnh, thì ai ngờ vừa mới giữa trưa đang bận bịu ở trong phòng bếp, Võ Nghênh Nhi vui mừng chạy vào:

“Nương, Nhị thúc, tìm được Nhị thúc rồi, Nhị thúc đến uống rượu kìa!” Nàng nuôi hơn một tháng, nhìn hai má nhiều thịt hơn chút, khi cười rộ lên ánh mắt dường như cũng phát sáng, cũng không biết có phải là do tháng này Bách Hợp không đánh nàng nữa hay không. Mặc dù cũng không đối xử hoà nhã với nàng, nhưng Võ Nghênh Nhi cũng vẫn thân cận với Bách Hợp nhiều hơn, đứa nhỏ này từ nhỏ đã thiếu tình yêu thương, chỉ mới không đánh chửi nàng như vậy, nàng đã rất thỏa mãn, khi gọi Bách Hợp bằng nương thì khuôn mặt cũng nhìn thẳng nàng.

Bách Hợp lại cũng không biết tại sao nữa, vẫn cứ cảm thấy buồn bực, thật ra từ trong tâm mà nói, đây chỉ là nhiệm vụ mà thôi. Cho dù nàng không thích Võ Nghênh Nhi đi nữa, cũng sẽ không ghét nàng đến như vậy, nếu không phải trong lòng năm lần bảy lượt cắn răng khống chế, chỉ sợ nàng đã sớm không nhịn được trở mặt rồi. Lúc này nhìn đến thần sắc vui mừng trên khuôn mặt của Võ Nghênh Nhi, nàng trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, không lên tiếng.

Cũng không biết có phải đã quen với vẻ mặt lạnh nhạt của Bách Hợp hay không. Võ Nghênh Nhi không chỉ không cảm thấy bị đả kích, ngược lại còn vui mừng nói:

“Nhị thúc đến uống rượu đó. Nương, Nhị thúc muốn hai con gà quay. Một con ngỗng nướng, ngoài ra xắt hai bàn thịt bò. . . . . .” Thấy Võ Nghênh Nhi báo ra tên thức ăn dài ngoằng, Bách Hợp lập tức hơi tức giận, tay nàng đang xắt thức ăn chợt ngừng lại, đem dao hướng về phía thức ăn trên đĩa chém, ‘keng’ một tiếng, dọa Võ Nghênh Nhi nhảy dựng lên, ý cười trên mặt nàng cũng thu lại, lộ ra cái loại thần sắc nhút nhát sợ hãi.

“Còn nói muốn những gì nữa?” Bách Hợp nhịn cơn tức trong lòng, trưng ra bộ mặt âm trầm hỏi: “Hắn có mang đủ tiền không?”

“Đều là người một nhà. . . . . .” Võ Nghênh Nhi cắn cắn môi, nhỏ giọng nói một câu, nếu đổi lại là Phan Kim Liên trước kia nàng tuyệt đối không dám mở miệng, bây giờ đổi thành Bách Hợp, trong lòng nàng biết Bách Hợp chắc chắn sẽ không đánh nàng nữa, bởi vậy gan mới lớn hơn một chút, đối với Bách Hợp cũng thân cận hơn không ít, chỉ là vừa nói lời này ra khỏi miệng, Bách Hợp liền cười lạnh hai tiếng: “Đã là người một nhà, tất nhiên là muốn ăn cái gì ta sẽ làm cái ấy, nhưng nếu như lấy bên này làm tửu lâu xem, tất nhiên sẽ dựa theo tâm ý hắn, chẳng qua bạc lại nửa điểm cũng không được thiếu!”

Võ Nghênh Nhi không dám tranh cái với nàng nữa, trên mặt cũng không có vẻ vui mừng trước đó nữa, lên tiếng dạ, rồi nhút nhát đi ra ngoài.

Bách Hợp quay người khinh thường, tuy không có hai gà quay, nhưng vẫn cầm một con gà đã sớm kho xong mà chém, đổ gia vị pha ít nước cay cùng một chỗ, quấy đều, rồi tự mình nếm thử, cảm thấy mùi vị không tồi, mới rót vào trong bát đĩa, lại bớt thời gian xào hai cây cải, lại xào lại chút thịt, lúc này mới đặt ở trong khay, tự mình bưng ra ngoài.

Nàng là làm bà chủ, vả lại Phan Kim Liên trước kia là bởi vì mỹ mạo mới dẫn đến đại họa, cho nên kỳ thật thời gian bình thường Bách Hợp không ra khỏi tửu lâu nửa bước, còn chuyện mua đồ đều giao vào tay hai cha con Võ Đại Lang, hai cha con này thật thà chất phác khiến cho người ta không nói lên lời, Bách Hợp cũng không sợ bọn họ tham tiền, để tránh sau lại phiền toái đến Phan Kim Liên.

Nhưng lần quay về này lại chưa đến gặp mặt tiểu thúc tử(2) bao giờ, nàng tất nhiên phải đi ra ngoài gặp người, đỡ phải bị người nói thất lễ.

  • Em trai của chồng

Tuy rằng hiện giờ trên người nàng đã không còn cái loại mị lực câu hồn phách người như ngày xưa, nhưng bộ dáng thân mình Phan Kim Liên vẫn vô cùng xuất chúng, không có tia mị hoặc tinh thần kia, ngược lại lại trưng ra vẻ mặt xinh đẹp thoạt nhìn giống con gái nhà lành hơn không ít, Bách Hợp lại thường xuyên trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, giống như không có biểu cảm gì, bởi vậy lúc này tuy bởi vì do chân bước đi khó khăn nên lảo đảo, nhưng rốt cuộc cũng không có cái loại cảm giác lỗ mãng, ngược lại hơn vài phần nghiêm túc.

“Tại sao chỉ có hai món ăn vậy?” Võ Đại Lang vốn muốn đi đến đỡ lấy, nhưng nhìn thoáng qua, liền hoảng sợ hô lên một tiếng, bên trong một chút cũng không có gà quay thịt bò mà huynh đệ chờ, huynh đệ của mình phát cáu trong lòng hắn cũng biết, Võ Đại Lang rất sợ khiến cho trong lòng Võ Tòng khó chịu, hơn nữa hắn khó khăn lắm mới gặp lại huynh đệ, hiện giờ huynh đệ lại có tiền đồ, trong lòng hắn cao hứng, không khỏi cảm thấy thê tử hơi keo kiệt bủn xỉn, vừa mới hỏi một câu, Bách Hợp liền lạnh lùng nhìn qua phía hắn, sau lưng Võ Đại Lang tê rần, ha ha cười gượng hai tiếng, không dám lên tiếng nữa, trên mặt lại vẫn mang theo vui mừng vẻ, một bộ dạng hài lòng.

“Mang lên ăn trước đi, nếu không đủ, thì đi phòng bếp làm tiếp, ngươi cũng ngồi xuống ăn một ít, vừa lúc bồi các vị thúc thúc.” Bách Hợp liếc mắt nhìn Võ Tòng một cái, thân hình cao lớn rắn chắc, Võ Đại Lang khi đứng lên còn không cao đến ngực hắn khi ngồi, bộ dạng cũng mày rậm mắt to, vả lại trên người hắn còn có một loại khí phách nam tử hán bưu hãn cực kỳ, Võ Đại Lang khí chất đáng khinh một chút cũng không bằng được, cho nên khi Phan Kim Liên ở trong huyện Dương Cốc gặp được Võ Tòng dương cương mười phần, lúc này mới tâm tình say đắm tinh thần mê mẩn.

Chẳng qua Bách Hợp cũng không thích loại hán tử vừa thấy liền biết bắp thịt chồng xoắn này, hơn nữa không biết tại sao, chính nàng cũng có võ công, nhưng khi thấy Võ Tòng thì bản năng liền cảm thấy có hơi oán hận cùng sợ hãi, bởi vậy không muốn thân cận, ngược lại lại hận không thể cách xa một chút mới tốt.

Võ Nhị Lang là theo chân chúng huynh đệ nha môn mà tới, hiện giờ hắn đã được tri huyện Dương Cốc bổ nhiệm làm Đô đầu, bởi vì do tính tình hắn thẳng thắn có cừu tất báo, lại thêm tên tuổi tay không tấc sắt đánh chết con hổ già, vô cùng được người sùng bái, bởi vậy ở trong nhóm đồng nghiệp đã được tôn kính, nên lúc này dẫn theo khoảng hai ba người cùng đến nơi này.

“Võ Tòng ra mắt Đại tẩu!” Từ khi hắn ở huyện Thanh Hà đánh chết người rồi chạy trốn, thì đây là lần đầu tiên cùng huynh trưởng Võ Đại Lang gặp nhau, dĩ nhiên cũng chưa gặp Phan Kim Liên về sau mới được Võ Đại Lang cưới, lúc này nhìn thấy Bách Hợp, hắn mặc dù có chút giật mình Võ Đại Lang làm cách nào lại cưới được Bách Hợp giai nhân dung mạo sắc đẹp hơn người như vậy, nhưng hắn thấy Bách Hợp vẻ mặt lãnh đạm, tuy tướng mạo là một bộ diện mạo mềm mại đáng yêu tận xương, vả lại khí chất tuyệt không lỗ mãng, trong lòng thật sự không hoài nghi, chỉ đứng dậy hướng phía Bách Hợp chắp tay, gọi một tiếng.

Những người đi theo hắn tới nơi này cũng đứng dậy theo, hướng phía Bách Hợp chắp tay, cùng lên tiếng gọi: “Đại tẩu.”

“Mọi người đều là huynh đệ cả, không cần phải khách khí, không cần phải khách khí.” Không đợi Bách Hợp mở miệng, Võ Đại Lang liền cười ‘ha hả’ một tiếng hướng phía mọi người bắt chuyện, Bách Hợp trở mình khinh thường, liếc mắt trừng hắn một cái: “Ta còn chưa mở miệng đâu, ai muốn ngươi tới xen vào việc của người khác?”

“Dạ dạ dạ, nương tử dạy phải!” Trước mặt mọi người, Võ Đại Lang bị Bách Hợp răn dạy cũng không giận, ngược lại tính tình tốt gãi gãi đầu, rồi cười hai tiếng, vài tên nha dịch cũng cười theo, bọn họ thấy Võ Đại Lang bộ mặt dữ tợn đáng khinh, mà Bách Hợp lại là diện mạo xinh đẹp động lòng người, đều cảm thấy Võ Đại Lang có năng lực cưới được hiền thê bực này dĩ nhiên là vui mừng cực kỳ, dù sợ vợ cũng không quan tâm, ngược lại lại cảm thấy hai vợ chồng này có hơi thú vị, Võ Tòng lại mày rậm nhíu lại, không lên tiếng.

Bách Hợp nhìn hắn một cái, đem khay đặt lên trên bàn: “Lần đầu gặp thúc thúc, vốn nên rượu ngon thịt ngon hầu hạ, chỉ là bản thân có thai, làm mấy món ăn đã cảm thấy không khoẻ rồi, còn mong lượng thứ.” Bách Hợp đối với thân thể của chính mình trong lòng đều hiểu rõ, tuy còn chưa đi xem đại phu, nhưng thật ra nàng đã nắm chắc, cảm thấy khối thân thể này đã có thai, chiếu trong trí nhớ mà suy đoán, tuy nói nguyên chủ Phan Kim Liên cùng đám người Trương đại hộ thật sự không minh bạch, nhưng đến giờ ngược lại vẫn chưa thật sự đến bước kia, chẳng qua chỉ là trêu đùa phong lưu mà thôi, đứa bé này tất nhiên không thể nghi ngờ là của Võ Đại Lang.

Võ Đại Lang vừa nghe lời này, cực kỳ vui mừng, tuổi hắn đã gần trung niên, nhưng mà dưới gối lại chỉ có một đứa khuê nữ là Nghênh Nhi, trong lòng cũng không phải không lo lắng sau này già đi không có con chăm sóc trước lúc lâm chung, lúc này nghe thấy Bách Hợp mang thai thật sự là tin tức tốt, thế nhưng nửa ngày vẫn chưa hồi thần, vẫn là Nghênh Nhi nghe thấy, vội vàng nói: “Mẫu thân ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, không thể tiếp tục bận bịu trong phòng bếp nữa.”

“Chẳng qua chỉ là mang thai đứa nhỏ, cũng không phải muốn chết muốn sống, khẩn trương như vậy làm gì?” Bách Hợp quở trách Nghênh Nhi một câu, nhưng Võ Nghênh Nhi cũng không để ý, ngược lại vẻ mặt đầy ý cười, mọi người tất nhiên là chúc mừng, Võ Tòng vừa nghe lời này, vẻ mặt hòa hoãn lại, hắn đối với bộ dạng Bách Hợp không bởi vì mang thai liền vô cùng yếu ớt bốc đồng rất là vừa ý, chỉ bởi vì nàng ta khiển trách huynh trưởng mà sinh ra vài phần khúc mắc lúc này cũng tự nhiên biến mất hơn phân nửa, hướng phía Bách Hợp chắp tay:

“Đại tẩu vì Võ gia mang thai con nối dòng, dĩ nhiên là một cái công lớn, Tòng ở đây kính Đại tẩu một ly.”

Nói xong lời này, hắn bưng bát rượu trước mặt lên, ngửa đầu một phát uống hết, ngay cả mày cũng không nhăn một chút.

link fb

Discussion49 Comments

  1. Tự nhiên ghét võ tòng thế nhỉ ;94 chắc tại bh nhập vào pkl nên mới ghét hắn, hiệu ứng cánh bướm, haha. Bh mang thai rồi kìa @@ ko biết là con trai hay con gái nhỉ? Mà công nhận cha con võ đại lang thích bị ngược thật đấy, ngày nào ko bị bh mắng là ăn ngủ ko ngon thì phải ;59

  2. Sao bây giờ truyện giống điền văn quá vậy. Nào là mở tửu lâu, làm bà chủ , cải thiện cuộc sống. Vậy là số phận Phan Kim Liên đã có thể đi theo một chiều hướng tích cực khác. Lúc đầu biết Phan Kim Liên mang thai ta còn tưởng là sóng gió sắp nổi lên, tưởng là con của ai, không ngờ lại là con của Võ Đại Lang. Vậy là yên tâm rồi. Coi phim thấy miêu tả Võ Tòng anh tuấn ngời ngời mà đọc truyện này qua mô tả của Bách Hợp thì sao thấy Võ Tòng chỉ là hạng mãng phu cơ bắp cuồn cuộn.
    Mong chương sau. Cảm ơn nàng

  3. thất vọng quá. Võ Tòng chẳng giống như ta tưởng tượng gì cả. hình tượng khác xa so với những bộ đồng nhân ta đọc. mà càng đọc càng ko thích nổi VĐL. một người đàn ông j mà yếu đuối, nhu nhược, nhát gan, ko có chí tiến thủ. ai yêu nổi chứ. ít ra ko có mặt này thì phải có mặt kia chứ.

  4. Ẻm đã mang bầu tuy rằng Võ Đại lang ko đẹp trai nhưng thật thà . Chỉ hy vọng BH nhiệm vụ hoàn thành sớm ko như lần trước kết thúc trong đau đớn.

  5. hình như tg nhầm lẫn thì phải! chương trước BH “đớp” đc của lão chương 20 lạng mà, sao sang chương này chỉ còn 10 ~

  6. Truyện theo hơi hướng điền văn rồi, kể về cuộc sống bình dị của đôi vợ chồng Đại lang ngày càng phát triển theo chiều hướng tốt. Về phần Võ Tòng, ta lại thấy rất ổn, dù qua truyện đồng nhân, tiểu thuyết hay phim ảnh, đến tận chỗ này, Võ Tòng lúc nào cũng là kẻ mang phu đầy cơ bắp, nhưng trọng tình nghĩa. Bách Hợp sẽ dạy dỗ em chồng tới bến chăng.
    Thanks

  7. thật ko pik nhà này gen đột biến thế nào àm 1 ng’ yếu đuối hèn nhát, 1 ng’ dũng mãnh nhưng thô cuồng, mà BH cx thật kool, ăn của ta phải trả tiền nhoa ;32

  8. Công nhận hai cha con VĐL có chứng cuồng ngược ah… Oa… mà Bách Hợp tỷ có thai rùi kìa… chu choa… không bít vụ có thai này có ảnh hưởng đến nhiệm vụ lần này không nhỉ… Võ Tòng trong truyện sao có vẻ là người chỉ thích dùng nắm đấm giải quyết không vậy… đã vậy còn không dám chịu trách nhiệm những việc mình làm như hùi ở Thanh Hà nữa… bó tay… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Không thích Võ Tòng này chút nào, tính cách có thù tất báo của ông Tòng này không biết có gây phiền phức cho Hợp tỷ ko nữa.

  10. Hai cha con nhà võ đại lang này đúng là thích ăn ngược hay sao, mà phần này tính tình bách hợp có khi cũng bị ảnh hưởng một phần bởi phan kim liên trước thì phải, đọc truyện cứ như xem điền văn vậy, không thấy có cAo trào gì cả

  11. Xuyên qua phần này tính tình BH tỷ có vẻ khá nóng nảy nhỉ.
    Hồi nhỏ nghe kể chuyện Võ Tòng đả hổ thì có chút ít hâm mộ thôi chứ không thích mấy, đọc truyện còn thấy Võ Tòng khá thô lỗ nữa.

  12. Tưởng VT hình tượng thế nào cơ hóa ra…
    Mà Hợp tỷ tính tình quả là nóng a. Hay tỷ ấy bị ảnh hưởng bởi nguyên chủ a. Mềnh cảm giác ko giống Hợp tỷ chút nào ;32

  13. Ta cảm thấy Võ Tòng này j đó ẩn dấu … Chỉ là Võ Tòng chính trực là ko thể thay đổi đc … nhưng mà tỷ bít nấu ăn ngon thế từ bao giờ vậy ?!

  14. Thỉnh thoảng đọc một vài truyện nhẹ nhàng sống vui vẻ bình an qua ngày thế này cũng cảm thấy không tệ. Dù sao đọc nhiều truyện có tình tiết phức tạp quá thì cũng chán. ;93 ;93 ;93 ;93
    Trong truyện này tính BH tỷ có vẻ hơi xấu nhưng cũng không gây ra truyện lớn gì, cũng không phải đấu trí quá nhiều. Ngược lại cuộc sống như vậy lại có vẻ tốt đấy ;43 ;43 ;43

  15. Võ Tòng chẳng giống như ta tưởng tượng gì cả. hình tượng khác xa so với những bộ đồng nhân ta đọc. mà càng đọc càng ko thích nổi VĐL. một người đàn ông j mà yếu đuối, nhu nhược, nhát gan, ko có chí tiến thủ. ai yêu nổi chứ.

  16. Truyện đang theo thể loại điền văn rùi!!! Nhiệm vụ lần này tưởng hok dễ qua nhưng vô tay bách hợp sao mà thấy nhàn nhã thế!! Chế hợp bây giờ đậm chất ngự tỷ mất rồi!! Đọc phần này thấy hình tượng võ tòng bị vùi dập quá mặc niệm cho chế

  17. Hy vọng cuộc sống của BH sẽ an bình mà trôi qua… Võ Đại Lang vẫn một mực ân cần, vì hắn luôn nghĩ người như hắn mà có một người vợ xinh đẹp như thế, phải yêu thương và nghe lời thôi.

    BH bị ảnh hưởng tính tình của nguyên chủ, nên vẫn phải kiềm chế ít nhiều. Tính ra nhiệm vụ này việc khó nhất là tính tình của Phan Kim Liên rồi. Võ Tòng cũng như trong truyện thôi. Chỉ là thái độ Phan Kim Liên khác nên hắn cũng có cái nhìn khác với PKL thôi.

    Cảm ơn team nhiều.

  18. Càng ngày càng cảm thấy cha con võ đại lang này cũng không tồi a.chỉ hơi thích bị ngược chút xíu thôi nhưng tính tình này sẽ tốt với Hợp tỷ.hi.
    Thấy k thích võ tòng lắm.

    Tks tỷ ạk

  19. Nguyễn Chung

    Ta biết là hình tượng VT sẽ ko giống ta nghĩ đọc phần tiếu ngạo và ỷ thiên đã rút đc kinh nghiệm rồi, Bách tỷ đã đưa cuộc đời PKL sang trang ms

  20. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Sau một đoạn thời gian, truyện từ kịch tình máu chó biến thành điền văn. Điều này khiến số phận Phan Kim Liên đi theo một chiều hướng tích cực khác.
    Khá thất vọng với hình tượng Võ Tòng trong truyện. Lúc xem phim thấy miêu tả Võ Tòng anh tuấn ngời ngời mà đọc truyện thì lại thấy Võ Tòng chỉ là hạng thường mà thôi.
    Cảm ơn Editor!

  21. võ tòng oai phong lẫm liệt trong phim biến đâu mất rồi :v
    cơ mà ko thích cha con võ đại lang 1 chút nào hết đã vậy hợp tỉ lại còn mang thai con võ đại lang nữa chứ :<

  22. Thất vọng quá. Võ Tòng chẳng giống như mình tưởng.Càng đọc càng không thích nổi VĐL. Một người chồng một người cha yếu đuối như nhược

  23. Ko lẽ lần này tác giả lại dìm Võ Tòng roài, sao ko giống như ta tưởng tượng v ;50 . Còn VĐL nữa, đọc tới ông này mệt quá, ko có chính kiến, nhu nhược a, BH chịu đựng đc là quá giỏi r ;69

  24. . Mô tuýp na ná mấy bộ đồng nhân mở tửu lâu bán thịt bánh nhân thịt, nhưng. Version này đời thường hơn ko a đứa thả thính võ tòng. Mà VT j vô kêu 1 bàn đồ ăn ko trả tiền thì dẫm

  25. SongSong_thienhavosong

    Tr ngày càng giống điền văn nha
    Cá nhân mk cx thích điền văn nên thế giới này mk cx thích
    Mong Bách tỷ có thể hp đừng như mấy lần trc có cái kết hụt quá

  26. Nta chửi PKL dâm đãng đê tiện, nhưng lại quên mất chính bọn đàn ông biến người phụ nữ thành ra như vậy. Chap này như cổ vũ phụ nữ phải mạnh mẽ, tự tính toán, lo lắng cho tương lai chính mình, đừng tin tưởng và dựa dẫm lũ đàn ông

  27. Truyện này dìm Võ Tòng nhỉ, kiểu như Vỏ Tòng chỉ là người có tí sức khỏe, cơ bắp chứ chả phải anh hùng cao siêu gì cho cam, từ đây truyện chuyển sang hơi hướng điền văn rồi nhì, nấu ăn mở tứu lầu làm banh bao

  28. Võ Đại Lang này đúng là hiền qua nha, như BH diễn tả là như cục bột, ng muốn nhào nặn sao cũng, may mắn là hắn ta sợ và nghe lời BH nên nhiệm vụ lần này chị sống khỏe rồi

  29. VT này có hơi phong kiến, bh quở trách VĐL cũng chỉ có tí, mặc dù có hơi sai nhưng cái chỗ bất mãn ấy làm tui đọc hơi bực. Cơ mà về sau thì hết rồi :))))) Trong truyện này chắc tui thích VNN nhất nè

  30. chửi PKL dâm đãng đê tiện, nhưng lại quên mất một phần do bọn đàn ông bỉ ổi pkl vừa đang tháng vừa có phần đáng trách

  31. Đọc phần này hơi bình bình, chưa thấy cao trào hay tình tiết gay cấn tý, chỉ khổ VNN sợ bóng sợ gió đến thương, còn VĐL thì nhu nhược sợ vợ tính cách này may gặp BH không chắc chả có ma nào nó chịu được.

  32. võ tòng khác xa trong phim nhỉ, mà qua tay bách hợp, cốt truyện thay đổi ghê thật, theo hứng viên mãn không chừng,

  33. dở khóc dở cưới mất, Bách Hợp nhà ta mang thai, may sao cái nhà Đại Lang này suy nghĩ đơn giản nên vui mừng, chứ nhà khác Bách Hợp ăn đủ rồi. Võ tòng k biết liên quan đến câu chuyện như thế nào đây, mong sao chiều hướng thuận lợi cho nhiệm vụ

  34. Ký chủ lần này chắc là để Bách tỷ luyện khả năng kiềm chế tính nóng nảy rồi , động 1 phát là quát tháo, aizzz. À mà s giống điền văn thế nhỉ, thỉnh thoảng đọc mấy thể loại mộc mạc như thế cũng hay

  35. Võ Tòng tưởng gì thì ra là thể loại cơ bắp cuồn cuộn. Bách tỷ có lẽ tỷ ấy chỉ có thiện cảm hơn với thư sinh nho nhã. lần này giống như là xuyên vào điền văn, đến hiện tại thì không có cao trào mấy. nhưng lâu lâu đổi khẩu vị một chút cũng tốt. mong Bách tỷ sớm hoàn thành nhiệm vụ

  36. Truyện hơi giống điền văn vậy mọi truyện trải qua đều nhẹ nhàng êm đềm kiểu như chậm rãi từ từ mà hưởng thụ cuộc sống ;48 chứ k còn là thế giới mà chị công lược nữa rồi ;55

  37. Hơ hơ, thế giới này không có máu chó, có xu hướng giống điền văn. Chỉ có điều Võ Đại Lang hơi nhu nhược và yếu đuối, đàn ông như vậy nếu phụ nữ không chín chắn và mạnh mẽ thì rất là khổ.
    Bách Hợp có baby rồi kìa. Võ Tòng lên sàn, không biết mọi chuyện sẽ ra sao.

  38. Thế giới nàu thế giới đầu tiên Bách Hợp mang thai đúng không. Ôi chu choa có chút mong đợi nha

  39. Rút kinh nghiệm từ thế giới của Kim Dung nên tui biết hình tượng Võ Tòng sẽ không giống trong phim mà. Lần này quả thật Võ Tòng chỉ là một mãng phu lỗ mãng, thiếu suy nghĩ. May mà có Bách Hợp chứ không gây họa sát thân. Mà khổ thân Bách Hợp, chưa đc gì mà đã hiểu được cảm giác mang thai rồi ;94

  40. @@ Nghe tin Bách tỷ mang thai như sét đánh ngang tai, não tui ngưng hoạt động rồiiii. Nhớ không nhầm thì trong nguyên tác Phan Kim Liên thì nguyên chủ đâu có thai đâu. Vậy cái thai này đào đâu ra vậy??? Tui có đọc xót cái gì sao ? @@

  41. Khi đọc truyện như thế này thì hơi mệt. Vì hình ảnh nhân vật trong nguyên tác sẽ bị tô đen. Điển hình như Võ Tòng. Nếu xét kỹ thì Võ Tòng đúng là kẻ chỉ biết dùng nắm đấm. Võ Tòng nguyên tác sáng sân khấu do có một Phan Kim Liên lẳng lơ. Có một Tây Môn Khánh điên loạn. Nên hành động của Võ Tòng đẹp. Giờ ko có 2 người này, Võ Tòng chỉ là một tên lính đánh thuê. Kêu đâu đánh đó mà thôi

  42. Cuối cùng cũng được diện kiến Võ Tòng trong truyền thuyết haha. Đọc truyện này cảm thấy tác giả thật hiểu nhân sinh và cách suy nghĩ của con người, mọi thứ lý giải trôi chảy dễ hiểu có logic. BH đúng là tam tòng tứ đức gì cũng biết. Mình mà gặp được ngừoie chồng như ĐL chắc cũg sẽ tức chết vì chồng ko ra dáng chồn gì cả. Cảm ơn editor đã edit truyện !

  43. Hình tượng Võ Tòng trong lòng t vừa sụp đổ rồi!!!! Bị bôi đen rồi!!!!
    Cơ mà BH có thai khi nào đấy, thiệt sự là con của VĐL à!!! Hoang mang vcl ????

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều !!!

  44. Hai cha con Đại Lang không bị mắng không quen mà, cứ kiếm chuyện chọc dận tỷ thôi. Võ tòng theo miêu tả của Bách tỷ giống mãnh phu ghê.

  45. bài hát muon muon mau

    Truyện này bay giwof cũng nhẹ nhabgf thích nhất là mấy khúc nấu ăn vừa vui vẻ vừa ấm ap BH lần này bị ảnh hiowngr nhìu quá rồi

  46. cuoc song thu vi

    Võ Tòng có thể do BH xuyên qua nên cảm giác có khía cạnh nào đó, do câu chuyện theo góc nhìn cũng BH nên cảm thấy hắn k tốt chăng

  47. Thế giới này cảm thấy tội nghiệp nhất là Nghênh Nhi, đứa nhỏ sống bần cùng, từ nhỏ mẹ mất, kế mẫu hung dữ tàn nhẫn, cha nhu nhược, sau cha mất lại bị lãng quên. Bách Hợp chẳng qua là có lòng tốt dạy con bé học đàn tỳ bà mà đã khiến nó sợ hãi như vậy là đủ hiểu con bé phải sống trong những ngày thế nào. Hi vọng sau này Bách Hợp thân cận với con bé một chút, quan tâm con bé một chú

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: