Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q03- Chương 125+126

17

Chương 125: Thần Sa Phá Trận

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng đang định đứng lên, Ôn Lương Vũ liền cố hết sức nhấc tay lên, từ trong lòng ngực lấy ra một túi tiền, bỏ vào trong tay nàng. Hiện tại cả người hắn mềm yếu, làm ra động tác này so với lão nhân gia gần đất xa trời còn muốn lao lực hơn. Giờ này khắc này, Ninh Tiểu Nhàn biết vật hắn đưa tới hẳn rất trân quý, liền vội vàng nhanh chóng nhận lấy.

Ôn Lương Vũ cũng cử động môi, không tiếng động nói với nàng ba chữ: “Cám ơn ngươi!” Nàng mạo hiểm tới đây giúp hắn, trên người hắn không có vật gì quý giá, chỉ có vật này là có thể tương báo.

Việc này không nên chậm trễ, nàng lặng lẽ thối lui ra phía sau Ôn Lương Vũ, động tác nhẹ giống như Linh Miêu, chưa từng phát ra một chút âm thanh. Ôn Lương Vũ tựa vào trên ghế, chờ hắn quay đầu nhìn lại , phía sau trống rỗng, nơi nào còn có người chứ?

May là Ôn Lương Vũ trấn định hơn người, đột nhiên thấy một màn như vậy cũng nhịn không được nữa nhướng mày. Khắp mọi nơi một điểm động tĩnh cũng không có, Ninh cô nương đại khái là dùng phù chú ẩn thân đi, Phàn chân nhân đang canh giữ ở bên ngoài, sẽ không thả người đi ra ngoài. Ninh cô nương thông minh như thế , tất sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

Không chờ hắn ngẫm nghĩ lâu, Phàn chân nhân lại nói lần thứ hai: “Ôn nhị công tử có đó hay không?” Hắn vận dụng thần thông, lời này tựa như vang lên ở bên tai Ôn Lương Vũ.

Ôn Lương Vũ không thể làm gì khác hơn là đè nghi vấn xuống đáy lòng, đề khí trả lời: “Phàn thúc, sắc trời đã tối, không biết có chuyện gì mà phải đến đây?” Hoa độc này dây dưa nhập vào cơ thể, rất khó trừ bỏ, đến thuốc giải độc của Ninh Tiểu Nhàn cũng có hiệu lực rất chậm, hiện tại cả người hắn vẫn không có sức.

Hắn che dấu khá hơn nữa, Phàn chân nhân cũng từ trong giọng nói của hắn nghe ra sự kiệt lực, trong lòng ngược lại có chút bội phục. Hoa này độc mê huyễn tác dụng mạnh, chính lão nếu không dùng linh lực cũng không dám nói nhất định có thể cử động được, Ôn nhị công tử chỉ lấy thân thể bán yêu không có yêu lực, lúc này lại vẫn có thể giữ vững thanh tĩnh, có thể thấy được hắn tâm trí kiên định, nghị lực vượt xa người thường.

Lão cẩn thận lắng nghe một hồi lâu, trong viện này chỉ có một mình Ôn nhị công tử hô hấp dồn dập. Ngoài ra không có tiếng vang tiếp theo.”Ôn thành chủ thấy ngươi mấy ngày nay không có động tĩnh, viện này của ngươi người khác cũng không vào được, nên kêu ta tới đây thăm hỏi tình huống của ngươi.”

Lão nói cũng là hợp tình hợp lý, chẳng qua là Ôn Lương Vũ đã sớm có lòng nghi ngờ, huống chi Ninh Tiểu Nhàn còn tra ra nguồn gốc độc, lúc này làm sao dễ dàng để lão vào viện ?”Đa tạ Phàn chân nhân tưởng nhớ, Lương Vũ mạnh khỏe, đêm đã khuya rồi vẫn mời ngài nhanh chóng nghỉ ngơi đi.”

Phàn chân nhân cười nói: “Nhận ủy thác của người sẽ phải hết lòng vì chuyện của người, Ôn thành chủ kêu ta thăm hỏi ngươi. Không gặp mặt được nào có thể trở về?” Nói xong liền ngự lên pháp khí, bay vào trong viện.

Ôn Lương Vũ ho nhẹ một tiếng nói: “Tiểu chất thân thể khó chịu, không thể tiến lên dẫn dắt, không thể làm gì khác hơn là xin Phàn thúc tự mình tiến vào.”

Phàn chân nhân thử dò xét mấy câu trước, cũng không thật sự cho là hắn có thể đem mình dẫn vào. Giờ phút này lười nói với hắn nữa, hừ nhẹ một tiếng liền vào trận.

Trong lời nói của Ôn Lương Vũ bình tĩnh không sóng. Đáy lòng thế nhưng trầm xuống. Nếu Phàn chân nhân do dự một hồi lâu mới vào trận. Nói không chừng phá sẽ không được trận pháp này; nhưng hiện tại lão lại mang một bộ dáng đã định liệu trước, hiển nhiên sớm làm chuẩn bị ứng đối, xem ra trận pháp này không ngăn được lão bao lâu. Ôn Lương Vũ phát hiện sau khi mình trúng độc, mới vội vàng bố trí Vụ Ảnh huyết sát đại trận này. Đồ trong viện quá ít, trận pháp nhiều chỗ không hoàn toàn đầy đủ, phát huy không ra công hiệu lớn nhất.

Nhưng dù vậy. Cục đá trên đất, chậu hoa, cỏ cây, bao gồm miệng suối phun ở chính giữa kia, tuy vị trí để đặt mơ hồ cũng ngầm có ý huyền cơ nào đó, làm cho người xem xét đều cảm thấy. Bọn chúng xuất hiện ở vị trí kia là thiên kinh địa nghĩa .

Một trận gió giật thổi qua, thực vật trong trận thậm chí ngay cả phiến lá cũng không nhúc nhích. Không gian nho nhỏ trong trận dường như bị dừng hình ảnh, độc lập với cõi phàm trần.

Ninh Tiểu Nhàn trước khi biến mất, đem cái ghế của Ôn Lương Vũ  đặt gần cửa. Lấy góc độ của hắn nhìn sang, sau khi Phàn chân nhân vào trận tựa như gặp phải quỷ đụng tường trên chân núi, một người lẩm bẩm tự nói, càng không ngừng trái chuyển một bước, phải chớp lên một cái. Rõ ràng khoảng cách từ tường viện đến tòa Lâu Vũ chỉ có vài chục trượng, lão vẫn không thể thẳng tắp mà đi tới.

Nhìn đến đây, trong lòng Ôn Lương Vũ khẽ nhúc nhích, vẫn không nhớ tới nghi vấn lên: “Phàn chân nhân phá trận này khó khăn như vậy, mới vừa rồi Ninh cô nương làm thế nào mà bình an đi tới?” bí ẩn trên người cô gái này không khỏi quá nhiều rồi. Hắn không nhịn được quay nhìn lại phía sau, đại sảnh nhìn một cái không xót thứ gì, đến quỷ ảnh cũng không.

Lúc này Ninh Tiểu Nhàn dĩ nhiên đang sống an toàn ở trong Thần Ma ngục, nghe Trường Thiên giải thích tình huống bên ngoài.

” Hơn phân nửa Ôn Lương Vũ sẽ bị lão bắt được. Kế tiếp chúng ta phải làm sao?”

Trường Thiên trả lời chỉ có ngắn gọn  hai chữ: “Rời đi. Ngươi cứu không được hắn.”

Nhưng chờ Ninh Tiểu Nhàn mở ra miệng túi Ôn nhị thiếu đem tặng, nàng cười khổ một tiếng: “Sợ rằng chúng ta vẫn không thể khinh địch đi thẳng như vậy.”

Trường Thiên tuấn mi nhếch lên: “Tại sao?”

Nàng mở bàn tay ra, lòng bàn tay nằm mấy viên hạt giống thật nhỏ, tròn vo, màu vàng nâu. Cảm giác của Trường Thiên nhạy cảm bực nào, liền lập tức phát hiện những thứ hạt giống này bề ngoài tuy không đặc sắc nhưng ben trong hàm chứa một tia linh khí.

“Hắn đem hạt giống linh trà đưa cho chúng ta.” Ninh Tiểu Nhàn nói, “Hiện tại đây là thứ đáng giá, ta thiếu hắn một lần, như thế nào cũng phải nghĩ cách trả lại.” Linh trà mới vừa được ra mắt, hạt giống này thả ra bên ngoài, không biết có bao nhiêu người chém giết đánh nhau vỡ đầu, phần nhân tình này của Ôn Lương Vũ quá lớn.

Trường Thiên nhận lấy hạt giống, trầm mặc một hồi lâu mới nói: “Hành sự tùy theo hoàn cảnh.”

Vậy là hắn cũng đồng ý, Ninh Tiểu Nhàn len lén thở phào nhẹ nhõm.

Phàn chân nhân cũng có chút bản lãnh, nhìn ra Ôn Lương Vũ đem trận pháp ở cửa vào thiết lập ở bên trong cửa lớn của chính viện. Lão cũng không muốn mạnh mẽ phá vỡ để đi vào, tránh cho phá trận càng thêm phiền toái. Người nọ là tu sĩ Kim Đan kỳ rồi, dĩ nhiên có thể trực tiếp mạnh mẽ bài trừ, chẳng qua là động tĩnh quá lớn rất thất sách.

Lão càng chạy càng kinh hãi. Quen biết nhiều năm, lão đã  sớm biết sở học của Ôn Lương Vũ hết sức tạp nham, có toán học, y đạo, phương diện chính trị cũng có đọc lướt qua, lại không nghĩ rằng hắn học được trận pháp giỏi như vậy. Vụ Ảnh huyết sát đại trận này mặc dù không phải là kỳ trận, nhưng bên trong khảm trận Tứ Tượng, có lẽ là dựa theo ý nghĩ của Ôn LươngVũ mà sửa đổi, không chỉ có công thủ phối hợp,nhiều thay đổi nhanh nhẹn linh hoạt, còn tại các góc có nhiều kỳ chiêu. Mới vừa rồi lão đạp bước vào sai chỗ, nếu không phải tu vi thâm hậu, thật phải ồn ào đến đầu đầy bụi đất.

Đây là Ôn Lương Vũ trong lúc vội vàng chỉ dùng Sơn Thủy Thạch Mộc bình thường  bố trí thành trận thế, liền có hiệu quả thế này; nếu như hắn có trong tay đồ vật cùng tài liệu trận pháp, Phàn chân nhân có thể không đi ra được? Vừa rồi lão đi được mấy bước, phát hiện con đường đó đã đi qua, hồ đồ sờ không rõ phương hướng, lại càng không nghĩ ra mắt trận ở nơi đâu, nhất thời có chút gấp giận, thầm nghĩ: “Được rồi được rồi, chánh sự quan trọng hơn.”

Lão lấy ra đồ vật là một nắm cát, hạt cát tròn tròn trong suốt, nhưng chia làm đỏ, cam, xanh lam, xanh lục, tím năm loại màu sắc, ngược lại giống như là thủy tinh, cử động nhúc nhích trong lòng bàn tay lão như có tánh mạng. Lão mặc niệm mấy câu, nhẹ giọng quát lên: “Đi!” đám cát hóa thành năm con rắn cát màu sắc khác nhau, hướng các nơi trong trận chui vào. Vụ Ảnh huyết sát đại trận đối với sinh vật sinh động có tính công phạt lớn hơn nữa, Thần sa năm màu đến khí linh cũng không có, trong trận âm phong huyết quang, quỷ thần chi khóc đối với nó không có hiệu dụng.

Nghiên cứu cả buổi, rắn cát cũng không có hiệu quả. Phàn chân nhân nhíu nhíu mày, ngừng pháp quyết, rắn cát nhất thời hóa thành những hạt cát. Chẳng qua là lúc này mấy ngàn hạt cát ở trong trận bay múa chung quanh, càng không ngừng tìm kiếm điểm yếu, trong trận giống như nổi lên vòi rồng, thanh thế lớn.

Ôn Lương Vũ nhắm mắt: xong. Trận pháp này của hắn bố trí vội vàng, có thật nhiều nơi sơ hở. Loại cách làm nơi nơi tung lưới này của Phàn chân nhân, vừa vặn là có thể tìm ra sở hở của trận pháp .

Quả nhiên một lát sau, trong gió có không ít hạt cát đang ở nơi nào đó tụ tập lại. Phàn chân nhân mừng rỡ, ngự kiếm đánh tới, một chậu hoa bày ở trên mặt đất nhẹ nhàng đung đưa, sau đó rắc một tiếng rách vỡ thành hai nửa. Nó tan vỡ tựa như hiệu ứng bài đômino, đồ vật trên mặt đất đều nổ tung giống nhau, trình độ nhẹ nhất cũng là di động khỏi vị trí.

Chỉ một lúc sau, gió thổi trong trận dần dần nhỏ đi xuống, phạm vi trước mặt Phàn chân nhân trống trải, rốt cục nhìn thấy Ôn Lương Vũ ngồi ở trên ghế. Khóe miệng lão vẽ ra nụ cười lạnh, bước ra một bước đi tới bên cạnh tên bán yêu này.

“Thành tựu trận pháp của Phàn thúc, càng ngày càng tinh tiến rồi.” Ôn Lương Vũ cưỡng chế cảm giác đắng chát, ra vẻ dễ dàng nói. Phàn chân nhân không bị trận pháp này gây thương tích, thì bản thân mình đã đứng ở thế thất bại rồi.

Ôn Lương Vũ cũng biết trận pháp này không ngăn được lão quá lâu, nhưng là trận pháp vừa vỡ, mình sinh tử khó đoán, vẫn có cảm giác cực không cam lòng. Con kiến hôi còn muốn sống tạm bợ, lúc này hắn không nhịn được liền có chút hối hận, mới vừa rồi tại sao không sảng khoái cùng Ninh Tiểu Nhàn chạy trốn với nhau chứ?

Phàn chân nhân nhìn hắn từ trên xuống dưới mấy lần, đột nhiên thở dài nói: “Ngươi thiên tư thông minh như thế, làm ta nổi lên lòng yêu tài. Nếu có thể sống lâu mấy năm, không biết sau này sẽ là kinh tài tuyệt diễm như thế nào. Đáng tiếc!”

Lão thốt ra lời này, Ôn Lương Vũ liền cảm thấy bị một chậu nước đá từ trên đầu dội xuống —— người này quả nhiên muốn giết mình!

Hắn đột nhiên mở miệng: “Là ngươi muốn giết ta, hay là cha ta?”

Phàn chân nhân điềm nhiên nói: “Gấp cái gì, vậy thì dẫn ngươi đi thấy rõ ràng.” Đưa tay nắm hắn, vận khởi Súc Địa Thành Thốn thần thông xoay người bỏ đi. Ôn Lương Vũ là người sống nặnghơn trăm cân, bị lão chộp trong tay giống như cầm cọng rơm rạ không tốn sức chút nào vậy. Lão không có ngự lên pháp khí giở chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên, dù sao trong phủ nàycòn có rất nhiều hạ nhân.

Lão không có lưu ý đến, trong nháy mắt cuối cùngrời đi tiểu viện, Ôn Lương Vũ ở trong tay lão miễn cưỡng chuyển động cổ, nhìn về bên trong phòng khách.”Một loại phương pháp ẩn thân chỉ có thể biến mất thân hình, lại không thể đem mùi, tim đập cùng nhau biến mất. Sau khi Phàn chân nhân vào sảnh lại không có phát hiện nàng, bãn lãnh của Ninh cô nương thật là kỳ diệu.” Ôn Lương Vũ trong lòng thầm nghĩ. Lúc Phàn chân nhân ở bên trong phòng khách, hắn cố nén ham muốn nhìn quanh khắp nơi, mắt nhìn thẳng phía trước, chỉ vì sợ bại lộ chỗ bí mật của Ninh Tiểu Nhàn.

Phàn chân nhân mới rời đi không lâu, không khí bên trong phòng khách đột nhiên dâng lên một trận sóng gợn, sau đó xuất hiện thân ảnh một người. Người này dĩ nhiên là Ninh Tiểu Nhàn rồi. Nàng xác định phương hướng một chút, liền theo hướng Phàn chân nhân vội vàng đuổi theo. Mới vừa rồi động tĩnh Phàn chân nhân phá trận quá lớn, cả phủ thành chủ cũng nghe được tiếng vòi rồng, lúc này đã có người chạy tới nơi này. Nàng mượn cây cối che chở, lặng lẽ lẫn vào trong đám người.

Nhưng không thể buông ra tốc độ chạy trốn, Phàn chân nhân dĩ nhiên là cách nàng càng ngày càng xa. May là nàng cũng sớm ra tay trước.

“Trường Thiên, bọn họ đang chỗ nào rồi?” Nàng đem ma nhãn để lại cho Ôn Lương Vũ, chính là để cho Trường Thiên cẩn thận nhìn thẳng tình huống bên ngoài. Vô luận hai người này đi tới nơi nào, đều trốn không thoát tầm mắt của Trường Thiên.

Chương 126: Diện mạo đích thực của Ôn Lương Vũ

“Hướng thư phòng của Ôn Cách. Ừ, hiện tại lại chuyển hướng, đi phòng lớn ở tiểu viện của Ôn Cách.”

Nàng đi theo chỉ thị của Trường Thiên, ở trong phủ bảy quẹo tám rẽ. Hiện tại tướng mạo bộ dạng này là Bảo Châu, nàng bày ra một bộ dáng ngạo khí lạnh nhạt, người khác dĩ nhiên là đứng xa mà nhìn rồi.

Chẳng qua mời vòng qua một chỗ bụi trúc ở bên ngoài, liền có người chắn trước mặt nàng, cười hì hì nói: “Bảo Châu muội muội, làm sao giờ mới đến? Ta chờ thật là khổ.” Định thần nhìn lại, không phải là gã sai vặt Thanh Y thì là ai?

Chớ nói Trường Thiên nghĩ bóp nát hắn, đến khóe mắt Ninh Tiểu Nhàn cũng vừa nhảy. Hết lần này tới lần khác người này đưa tình ẩn tình nói: “Hôm nay ở trong phủ ta đã tìm được một chỗ tốt, bảo đảm nhân thần không biết. . . . . .” Vừa nói vừa đưa móng vuốt qua, muốn kéo tay nhỏ bé của nàng.

Ninh Tiểu Nhàn lắc thân tránh thoát cái lôi kéo này, che miệng hướng hắn cười nói: “Ngươi gấp cái gì? Đi vào rồi nói.” Đi trước vào trong rừng trúc.

Diện mạo của nàng mặc dù là bộ dáng của Bảo Châu, nhưng một đôi đôi mắt đẹp có thể nói sóng mắt lưu chuyển, nhìn quanh đưa tình, hơn nữa xoay người liếc một chút càng làm cho nam tử này thần hồn cũng đi theo, không chút do dự mà theo vào.

Sau đó. . . . . . Cũng chưa có sau đó. Hắn còn tưởng rằng”Bảo Châu” muốn cùng hắn ở chỗ này thành chuyện tốt kia, đang vừa định nhào người tới, không ngờ khuôn mặt tươi cười của đối phương đột nhiên thu lại, một chưởng bổ tới. Hắn còn chưa kịp phản ứng, phía sau cổ bị đánh một chưởng, trực tiếp bị đập ngất đi.

Hô, đã sớm muốn làm như vậy rồi! Ninh Tiểu Nhàn vỗ vỗ tay, lúc này mới cảm thấy hết giận.

Xử lý sạch cái tên phiền toái này, kế tiếp nàng thuận thuận lợi lợi mà đi tới trong tiểu viện của Ôn thành chủ, căn cứ chỉ thị của Trường Thiên tìm được góc núi giả trong đình viện.

Nàng dùng chuôi đao Răng Nanh ở núi giả gõ nhẹ ba cái, lại nghe Trường Thiên nói: “Cái đình đặt trên góc trái của hòn non bộ, đúng, chính là nó, đi xoay tròn phía trái sau lại kéo ra bên ngoài.” Cơ quan này thiết kế mở ra phức tạp như thế, thầm nghĩ có phải vì phòng ngừa tiểu hài tử ở trong đình viện chơi đùa không cẩn thận mở ra hay không?

Nàng làm theo lời chỉ dẫn. Chỉ nghe “đông” một tiếng rất nhỏ, xoay qua chỗ khác nhìn, trên mặt đất đã nứt ra một cái cửa động. Miệng cái động này bình thường lấy miếng sắt che lại, phía trên phủ một tầng đất cát, trên cùng lại trồng một tầng cỏ thảm, thoạt nhìn rất có tính lừa gạt.

Nàng nhẹ nhàng kín đáo đi vào, qua mấy hơi thở, miệng động này tự động khép lại. May là nàng không có chứng sợ hãi giam cầm, nếu không đi một mình ở trong địa huyệt đưa tay không thấy được năm ngón này, không phải là bị hù chết sao? Lối đi này rất hẹp. May nhờ nàng là nữ tử, thân hình nhỏ gầy, nếu đổi là nam nhi cao sáu thước đi lối đi này, còn không bị va chạm cho sưng mặt sưng mũi sao?

Trường Thiên nói: ” Mới vừa rồi Ôn Lương Vũ nhìn thấy miệng động này cũng rất giật mình, họ Phàn nói cho hắn biết đây là ám đạo chủ Phủ xây từ trước để chạy trốn. Tiểu bán yêu tự giễu, bình thường số lần tới nơi này gặp phụ thân quá ít. Nếu không làm sao mà không phát hiện được cơ quan chứ?”

“Bọn họ đi rất xa sao?” Nàng len lén hỏi, kết quả phát hiện ở trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy. Âm thanh rất nhỏ cũng có thể nghe rõ ràng.

“Hai mươi trượng. Yên tâm đi. Phía trước có nước chảy, bọn họ nghe không được giọng nói của ngươi.”

Nàng mới đi được mấy trượng, quả nhiên đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Dưới Phủ thành chủ lại dấu diếm một con sông ngầm, hơn nữa theo tiếng nước chảy để phán đoán, lượng nước con sông này còn không nhỏ! Ừ, hoặc là nói. Người đầu tiên đảm nhận chức thành chủ thật là bản lãnh, lại có thể đem Phủ thành chủ chính xác mà xây ngay phía trên sông ngầm! Đại khái chắc lúc ấy đi tìm đại sư nổi danh để tính toán phong thủy rồi.

Trong đầu nàng suy nghĩ lung tung, nhưng bước chân vẫn không ngừng. Trường Thiên nhắc nhở nàng: ” Hô hấp chậm dần, chuyển qua chỗ ngoặt là đến.”

Nàng nhẹ tay nhẹ chân đi tới. Chưa quên đem hô hấp đè xuống nhẹ nhất. Bí quyết dẫn đường tu vào đại thành chi cảnh, thân thể con người có thể tạo thành hô hấp bên trong, trong nước có thể nín thở một canh giờ, nàng cách cảnh giới đó còn xa, nhưng đem tim đập và hô hấp trở nên gần như không cũng dễ dàng .

Phía trước rộng mở trong sáng, xem ra cái thông đạo này nối liền với một hang động rộng rãi mà thiên nhiên tạo thành, lớn nhỏ ước chừng hơn một trăm thước vuông, đại khái diện tích tương đối bằng chung cư ba phòng ngủ của Hoa Hạ. Mặt đất giống như là cố ý đánh bóng qua, rất bằng phẳng, trong động đá vôi bày đặt hai bệ đá ngăn nắp. Trên vách động đốt cây đuốc, đem bên trong động chiếu sáng rất rõ ràng. Ninh Tiểu Nhàn suy nghĩ, ngọn lửa trên tường thỉnh thoảng chập chờn, chắc hẳn ở đây có không khí lưu động. Nếu không người đã sớm bị ngộp chết ở bên trong rồi.

Động này rộng rãi cũng có một nửa là ngâm ở trong nước, dưới ánh lửa chiếu sáng , bên trong nước lờ mờ, tựa hồ còn có hang động đá vôi thông đi nơi xa, khó trách thành chủ mấy đời trước đem nơi đây trở thành thông đạo ứng phó nhu cầu chạy trốn gấp gáp.

Nàng lặng lẽ thò đầu ra, thấy được có người đang ở trong động đá vôi này.

Đầu tiên tự nhiên là Phàn chân nhân và Ôn Lương Vũ rồi. Sau khi đi vào, Phàn chân nhân hai mắt khép hờ, đứng ở bên tường, mà Ôn Lương Vũ bị đặt ở trên mặt đất, hắn ngồi dựa vào bệ đá, ánh mắt không hề chớp mắt mà nhìn thẳng người trước mặt, tựa hồ đến nháy mắt cũng không nỡ nháy mắt xuống.

Người trước mặt hắn một thân áo đen, vóc người cân xứng cao ráo. Mặc dù đưa lưng về phía Ninh Tiểu Nhàn, nhưng nàng từ trên vẻ mặt của Ôn Lương Vũ còn đoán không ra người kia là ai, vậy cũng không cần đi ra ngoài lăn lộn nữa.

Thành chủ Nham thành, Ôn Cách.

Haizz, nàng thật cảm thấy khổ sở thay cho Ôn Lương Vũ.

Ôn Lương Vũ yên lặng nhìn ông ta, cảm xúc trong mắt không biết là mê mang, đau đớn, tức giận, hay là bi thương. Ôn Cách cũng không có lên tiếng chỉ lặng yên nhìn nhi tử của mình.

Qua thật lâu, Ôn Lương Vũ mới nhắm mắt lại, từ trong cổ họng nặn ra một câu nói: “Tại sao?” Mấy chữ này không khô khốc giống như trong lòng, ngược lại có mấy phần ý buồn bã khó hiểu.

Tại sao phải hạ độc hắn? Tại sao muốn thiết kế hại hắn? Tại sao rõ ràng là phụ thân thân ái nhất của hắn, nhưng lại muốn lấy tính mạng hắn? Tại sao. . . . . . Trong lòng hắn có thật có nhiều rất nhiều  tại sao, nhưng mà đáp án còn quan trọng sao?

Ôn Cách không có lên tiếng, từ bên vách đá lấy ra Kim bồn, tại mạch nước ngầm múc nửa bồn nước, từ trong nhẫn trữ vật móc ra một bình nước nóng đổ vào, hòa thành nước ấm; rồi từ trong ngực móc ra một bọc thuốc bột đổ vào, cuối cùng lấy ra một cái khăn lụa trắng, ở trong chậu nhẹ nhàng khuấy.

Đợi sau khi toàn bộ thuốc bột hòa tan ra, ông ta mới vắt khăn lụa, lau mặt cho Ôn Lương Vũ. Ông ta làm tất cả bình tĩnh, cẩn thận tỉ mỉ.

Ôn Lương Vũ không có tránh né. Hắn thật chăm chú nhìn thẳng cha mình, ánh mắt dần dần ướt át, Ninh Tiểu Nhàn nhìn thấy trong mắt hắn, hẳn là tình cảm của con trẻ.

Ôn Cách lúc này mới thở dài, cười nói: “Lúc còn còn rất nhỏ, ta cũng giúp con lau mặt như vậy. Kể từ khi dọn đến Nham thành, đã không có làm qua như vậy rồi.” Lời này nói xong, nước mắt trong mắt Ôn Lương Vũ rốt cục lăn xuống.

Ôn Cách tinh tế mà lau mặt qua một lần, trong nước này có bỏ thuốc bột, phàm là chỗ nào ông ta chà qua, hiệu lực của Dịch Dung Đan cũng dần dần biến mất. Đợi đến khi ông ta đem khăn lụa thả lại trong nước, diện mạo nguyên bản của Ôn Lương Vũ rốt cục lộ ra ngoài!

Hình dạng của hắn quả nhiên giống Trường Thiên hình dung, mỏ nhọn tai nhọn, mũi tròn, trên mặt lông nhung màu trắng mọc khắp nơi, còn có chòm râu dài nhỏ. Thật ra thì lấy ánh mắt của Ninh Tiểu Nhàn xem ra, không chỉ có không dữ tợn, ngược lại có hai phần đáng yếu. Nàng thầm nghĩ: đây là hồ ly sao? Không đúng, lỗ tai so với hồ ly hơi tròn một chút, miệng cũng không có nhọn như vậy. Nói, mẹ ruột của hắn rốt cuộc là cái giống gì?

Nàng tất nhiên sẽ không phát ra tiếng vang, đến tim đập và hô hấp cũng phải giấu diếm cẩn thận. Trong động đá vôi có hai người thanh tĩnh đang chứng kiến diện mạo thực của Ôn Lương Vũ, dĩ nhiên cũng sẽ không giật mình. Thật ra thì bên tường kia còn ngồi bốn kẻ tù tội, song không biết Phàn chân nhân dùng thủ đoạn gì trên người bọn hắn, hai mắt mọi người mở rộng, ánh mắt tan rã, nếu không, nhìn thấy diện mạo đích thực của Ôn Lương Vũ như thế sao không phản ứng chút nào?

“Cái trâm kia, thật là của mẹ ta sao?” Ôn Lương Vũ thấp giọng hỏi. Cái nghi vấn này giống như xương mắc kẹt ở cổ họng, không nói không thoải mái.

Ôn Cách nói: “Không sai. Hoàn toàn đúng thật là lễ vật nàng tặng cho ta.”

“Nàng đâu. . . . . . Nàng còn ở nhân thế không?”

“Ta cũng không rõ lắm.” Ninh Tiểu Nhàn nhìn không thấy vẻ mặt của Ôn Cách, lại có thể nghe được giọng nói của ông ta từ từ mềm lại, tựa hồ chìm vào chuyện cũ tốt đẹp, “Hai mươi bốn năm trước, ta đi ngang qua địa giới Nhiêu Châu, lên đường bỏ lỡ nơi trọ, nghỉ đêm ở một trong miếu hoang. Đêm đó là lần đầu tiên của ta, cũng là một lần duy nhất gặp mẫu thân con. Khi đó ta đã có vợ, trong lòng cũng biết rõ ràng, ở nơi hoang dã mà đột nhiên xuất hiện nữ tử hơn phân nửa là yêu quái, nhưng nàng lớn lên thật sự quá đẹp, đẹp đến làm ta liều lĩnh.”

“Sáng ngày thứ hai ta tỉnh lại, nàng đã không thấy, chỉ ở bên gối để lại này cái trâm gỗ này. Sau đó ta lại nhiều lần dò thăm, cũng không biết thân phận cùng hành tung của nàng. Bốn năm sau, con vừa mới ra đời, đột nhiên xuất hiện ở trong phòng của ta. Phu nhân thì quá sợ hãi, nhưng ta đoán được con hẳn là con ta, nên đã bỏ qua tất cả nghị luận đem con giữ lại.”

Ôn Lương Vũ im lặng thật lâu, một lúc lâu mới nói: “Phụ thân, vì sao đối đãi với con như thế?”

Ôn Cách đưa tay vuốt ve lông nhung trên đầu hắn : “Vũ nhi, ta cũng có nỗi khổ tâm.”

“Thế đạo này khó khăn như thế, cuộc sống người phàm không dễ dàng. Năm xưa lang bạc kỳ hồ, còn phải nuôi dưỡng hai người hài tử các con, phu nhân ta chịu không được, bệnh mà chết; ta mặc dù gắng gượng qua, thế nhưng thân thể vẫn hao tổn trống rỗng. Sau lại cơ duyên xảo hợp, ta phục dụng Trú Nhan Đan, dáng ngoài, khí sắc cùng hình thể có thể vẫn giữ vững ở lúc khỏe mạnh. Nhưng mà, haizz, con cũng biết đó loại đan dược này đối với thân thể hao tổn quá lớn. Ta suy giảm tới căn bản, về sau làm thành chủ tẩm bổ như thế nào cũng là uổng công. Cho đến ngày nay, ta đã là xương thịt sụp đổ, không cách nào phục hồi trở lại rồi, dù hướng Thanh Hư Môn cầu xin lấy linh dược như thế nào cũng chỉ  phí công.”

Ôn Lương Vũ động dung: “Ngài không phải đã nói, ít nhất còn có năm năm tuổi thọ sao?”

Ôn Cách cười khổ nói: “Đó là lời trấn an con thôi. Phàn thúc con cũng biết, nhiều nhất có bảy ngày, ta liền bỏ mạng ở Hoàng Tuyền!”

Ôn Lương Vũ không nhịn được chuyển hướng Phàn chân nhân, gặp sắc mặt lão nặng nề gật gật đầu, nhất thời tâm loạn như ma.

Khí sắc Ôn thành chủ thoạt nhìn vẫn rất tốt a, không ngờ lại sắp chết sao? Ninh Tiểu Nhàn chớp chớp mắt. Trường Thiên biết trong nội tâm nàng nghi ngờ, liền mở miệng giải đáp: ” Đan dược của Tiên gia cũng không phải là vạn dùng vạn linh. Nếu nói diệu dược khởi tử hồi sanh, thì bản thân người uống thuốc phải còn có sức sống trụ cột. Họ Ôn này nếu thật như theo lời chính hắn, đã đến trình độ xương thịt sụp đổ, như vậy chính là sinh cơ đã mất đi.”

Hắn biết giải thích như vậy quá thâm ảo, cho nên nêu ví dụ: “Từ khi Bàn Cổ hoá thân vào lục đạo về sau, tuổi thọ của sinh linh trên thế gian đã định xuống. Ngươi cũng biết nhiều lão nhân không bệnh không tai nạn vì sao cuối cùng vẫn phải chết đi? Cái gọi là ‘Không tật mà chết ” kỳ thật là gần đất xa trời, sinh cơ mất đi, không thể làm gì khác hơn là tiêu vong, đây chính là đạo mà trời đất chế tạo ra vạn vật. Ôn Cách là năm xưa hao tổn quá nhiều, thói quen khó sửa, ngay cả đan dược tiên gia cũng xoay chuyển không được.”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion17 Comments

  1. Ôn Lươn Vũ bị Phàn chân nhân bắt đi rồi, không biết Nhàn tỷ và TT ca có thể giúp gì được không. Ôn thành chủ thật độc ác, con mình mà cũng nhẫn tâm ra tay giết hại vì để sống lâu hơn. Nhàn tỷ và ca hãy đánh chết hai kẻ ác ôn là Ôn thàn chủ và Phàn chân nhân đi ;96 ;96
    Thanks các nàng đã edit.

  2. Trần Thanh Hằng

    Lúc đầu đọc còn tưởng Ôn Cách nhớ thương mẹ Ôn Lương Vũ nên tìm cách hãm hại hắn để mẹ ruốt hắn lộ diện..:v..ai ngờ hình như ta nghĩ quá lương thiện rồi..:-|..

    Ôn Cách muốn dùng con mình cùng mạng sống của 4 người nữa để cải từ hoàn sinh cho bản thân sao???

  3. Haizz. Tội nghiệp ôn Lương Vũ. Bị chính cha mình hạ độc hãm hại. CÒn gì đau đớn bằng. Không biết Ôn Cách kêu Phàn chân nhân bắt bốn người với Ôn Lương Vũ có tác dụng gì. Chẳng lẽ để bồi bổ cho Ôn Cách. Nếu vậy thì cũng quá biến thái, vì sinh mạng của mình mà đi hãm hại người khác với đứa con ruột thịt của mình. Ôn Lương Vũ đúng là số khổ, nửa người nửa yêu đã không dám gặp ai còn bị thiết kế hãm hại bởi cha ruột.
    Không biết Ninh Tiểu Nhàn có cứu thoát Ôn Lương Vũ không. Bây giờ Ninh Tiểu Nhàn lại có hạt giống linh trà.
    Cảm ơn editor

  4. Nhìn tình cảnh này rốt cuộc là sao đây ta? Là muốn dùng Ôn Lương Vũ để duy trì mạng sống cho lão ư? Hay chăng mấy người bị Phàn Chân Nhân bắt đi làm vật bổ cũng là để phục vụ cho chuyện này? Lần này Nhàn tỷ cứu người ra sao đây? Là dùng Cùng Kỳ đan đỉnh để nện tiếp ak??? Trường Thiên ca cưng Nhàn tỷ quá trời luôn! Hi hi
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  5. Chẳng gì đau lòng bằng người thân phản bội đâm sau lưng. Nhàn muội mà không cứu được Ôn nhị thì sẽ hối hận lắm luôn ý. Ghét tên thành chủ kia quá đi.

  6. Muốn kéo dài tuổi thọ thọ mà dùng mạng sống của nhiều người, của đứa con máu mủ không biết nhân cách của Ôn Cách tồi tệ tới mức nào

  7. Chắc lão thành chủ này muốn dùng ôn nhị cùng với mấy người kia để chế đan dược tăng tuổi thọ rồi, đúng là con người càng ở trên cao, càng hưởng vinh hoa phú quý thì lại càng tham sống sợ chết. Vì tuổi thọ của mình mà nhẫn tâm hi sinh con trai ruột, sao mẹ của ôn nhị ko thấy xuất hiện nhỉ? Chẳng nhẽ cứ để ôn nhị chết sao? Ko biết ntn có cứu đc hắn ko nữa, chắc sau này ôn nhị bỏ đi nơi khác sống mất :(

  8. Để cải tử hoàn sinh lại sẵn lòng giết chết con ruột mình và nhiều người khác, ôn Thành chủ thật độc ác. Khổ thân Ôn Lương Vũ . Số phận cay đắng từ nhỏ. Tiểu Nhàn sẽ xúc động mà liều mạng cứu Ôn Nhị công tử cho coi, vừa để trả ân tình vì hạt linh trà nữa. Nhưng thì nào nàng cũng bị Trường Thiên mắng cho vì tội liều lĩnh tính mạng

  9. Ôi trời, thì ra là muốn giết con mình vs 4 người kia để sống lâu, vì vậy mới cho 4 người kia ăn tòan thức ăn đại bổ, nhưng mà tại sao lại là Ôn Lương Vũ nà không phải người khác nhỉ, có lẽ công thức cải tử hoàn sinh cần 1 bán yêu.. Liệu Tiểu Nhàn làm thế nào mới có thể cứu được Ôn Lương Vũ trước mặt 2 tên ác nhân kia đây..Ôn Lương Vũ thoát chết lần này, với trí thông minh như thế về sau nhất định sẽ ngày càng lợi hại cho mà xem

  10. Ôn Nhị / Ôn nhị
    giữ vững thanh tĩnh ———————> tỉnh
    nhạy cảm bực nào ———————–> bậc
    nhưng ben trong hàm chứa ————-> bên
    Chẳng qua mời vòng qua một ———> mới
    nhưng một đôi đôi mắt đẹp
    Lúc còn còn rất nhỏ
    ========================================
    Tự nhiên cảm thấy được thằng nhỏ Thanh Y kia còn sống được là may
    Không lẽ OC kia muốn lấy con trai OLV của mình nấu làm thuốc tăng tuổi thọ sao tội nghiệp OLV quá, còn gì bi ai hơn nữa khi biết người cha mình vẫn hằng kính trọng nhất chỉ xem mình như đồ bổ, nuôi như chờ giết thịt đây, cả một lòng dốc sức mong mỏi của OLV đổi được cái gì đây, vậy mà OC kia còn tỏ ra thâm tình, khoảnh khắc hắn lau mặt cho OLV ta đã muốn khóc, vì OLV, vì tình cảm những đứa con dành cho cha của mình. Trong lòng mỗi đứa trẻ đều có vị anh hùng vĩ đại, đó chính là cha mình. Nhưng mà trường hợp của OLV thì sao đây ….

  11. Hổ dữ còn không ăn thịt con còn ông này vì muốn sống tiếp mà hại con mình và 4 người vô tội khác quá độc ác hi vọng tỷ cứu được họ

  12. Haiz… không biết ông ba của Ôn Lương Vũ định làm gì anh ý nhỉ?… tội anh ý… anh ý chả bít gì đã vậy còn bị cha mình tính kế nữa… đau lòng ghê… ông ba ý đáng bị thiên đao chém nát ah… Trường Thiên và Nhàn tỷ định làm cách gì để cứu anh ý đây nhỉ???… thank nhóm edittor đã edit nhùu nha ^^…

  13. Cuối cùng cũng đau lòng cho Ôn nhị quá, bị chính người cha ruột hại ra như này. Giờ làm vậy ko lẽ định lấy cả thân Ôn nhị ra làm thuốc?? Aizzz, con người ai cũng có lòng tham huống chi đã có quyền thế tiền tài rồi nhìn thấy ng khác sông lâu hơn mình thì lại càng tham sống hơn.

  14. Cẩm Tú Nguyễn

    Bởi vậy, đứng giữa sống chết, tình thân cũng không đáng gì, ôn thành chủ muốn sống phải hại con mình.

  15. Ôn nhị đừng để bị lừa, tham vọng sống vượt lên tình người, Ôn thành chủ định dùng tình cảm cha con ngần ấy năm để khiến cho Ôn nhị thiếu cam tâm chết vì mình à

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close