Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q03- Chương 123+124

18

Chương 123: Hai Chọn Một

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Không phải đâu, loại này tình cảnh trước mắt còn đụng phải người này! Nàng cố nén vọng động muốn đưa tay gỡ cánh tay người này ra, xoay người nhìn xem, quả nhiên là gã sai vặt cợt nhả Thanh Y, tướng mạo mặc dù thanh tú, ánh mắt thế nhưng như trên mây, nhìn không giống như người đứng đắn.

Người này nàng biết, là nam tử mà Bảo Châu thích, vốn là một tên đào kép, hiện nay làm việc trong phòng bếp ở phủ thành chủ, biết nói vài lời ngon tiếng ngọt, thường xuyên khiến Bảo Châu tâm hoa nộ phóng. “Bằng hữu trong phòng bếp” theo lời của Phàn chân nhân đúng là hắn.

May là tay áo trên cổ tay rất dài, hai người mới không có tiếp xúc da thịt, nếu không nàng nhất định sẽ ngứa cả người, khó chịu đến chết. Vội vàng đuổi hắn!

“Đang rất vội vàng, ngươi tới làm loạn thêm cái gì ?” Lời nói mang ba phần hờn dỗi, làm cho cả người nàng cũng nổi da gà rơi đầy đất.

Nơi này tai mắt đông đảo, gã sai vặt lôi kéo nàng đi sang bên cạnh hai bước. Nàng căn bản không muốn đi đến địa phương đó, chỉ khiến chọc người hoài nghi, nhưng không thể làm gì khác hơn là ở trong bụng đem người này mắng một trăm lần a một trăm lần.

“Ta hỏi ngươi, trong tiểu viện của Ôn nhị thiếu thật không có ai sao?”câu nói đầu tiên của hắn làm cho nàng lấy làm kinh hãi.

Nàng lên tinh thần đáp: “Hẳn là không ai, làm sao?”

Hắn xem xét bốn phía, lúc này mới thấp giọng nói: “Không đúng a, mới vừa rồi lúc ta đi ngang qua còn nghe được bên trong có truyền ra âm thanh di chuyển vật nặng, chẳng lẽ là Quỷ Hồn tác quái?”

Ôn nhị thiếu có lẽ còn ở trong viện kia! “Là đại đầu quỷ ngươi đang tác quái ấy” Nàng liếc hắn một cái, quát lên, “Trong phủ có Phàn chân nhân trấn giữ, có yêu ma quỷ quái nào dám lên cửa chịu chết? Cũng mệt cho ngươi có thể nghĩ ra. Cái đó tám phần là gió thổi qua cây cối trong viện, ngươi nghe lầm rồi!”

Nói xong thì không để ý đến hắn, xoay người muốn đi về phòng bếp nhỏ. Vậy mà người nầy lại túm lấy cổ tay nàng, kề tới ở bên tai nàng hắc hắc trêu đùa: “Ta chính là tìm chuyện nói với nàng chứ sao. . . . . . Tối nay đến nơi đó của nàng, hay là đến nơi này của ta? Tối hôm qua nàng có thể thoải mái. . . . . . ?”

Hắn nhắc nhở một cái, Ninh Tiểu Nhàn lập tức nghĩ đến trong trí nhớ của Bảo Châu, hai người này tối ngày hôm qua còn ở trên mặt đất trong nhà ấm trồng hoa mà lăn lộn đây. Cho nên xị mặt xuống gắt một cái: “Tối nay rồi nói sau!” Là ảo giác của nàng sao, làm sao mà cảm giác trong Thần Ma Ngục tựa hồ phát ra sát khí đằng đằng?

Nếu không phải có thuốc dịch dung cản trở, khẳng định mặt của nàng nóng đến có thể tráng trứng rồi. Nàng thật muốn đối với hai người không cảm thấy thẹn này nói một câu “Quý phủ quá loạn a” !

Nhất định phải thoát khỏi dây dưa của người này, nàng đi vào phòng bếp nhỏ bưng cơm canh cho phạm nhân, theo thường lệ mở nắp kiểm tra một chút, vừa nhìn một cái thế nhưng có chút kinh hãi. Trong hộp món ăn cũng là đồ chay không sai, nhưng không thiếu các loại thuốc đại bổ, ngay cả cháo cũng là cháo phục linh hạt dẻ táo đỏ, mấy thứ đồ này đều sinh máu, bổ ở bên trong, vật ích khí, hơn nữa canh nóng đầu bếp nữ bưng lên cuối cùng. Mùi này nàng quá quen thuộc, chính là nhân sâm nấu thành, hơn nữa ít nhất là ba trăm năm!

Nàng xem ở trong trí nhớ của Bảo Châu, mấy ngày qua thức ănphòng bếp nhỏ làm cho kẻ tù tội, cũng là căn cứ vào danh sách Phàn chân nhân đưa ra để làm . Lần trước đã cầm cỏ linh chi, đông trùng hạ thảo, thạch hộc, cây nghệ tây, cây bối mẫu, hoài sơn cùng nhiều loại dược liệu làm thành thức ăn.

Phàn chân nhân bắt mấy người thường này đến, rốt cuộc là muốn làm cái gì? Nếu theo như cái nhìn của nàng. Đưa thức ăn chay cùng nước trong cho kẻ tù tội. Rõ ràng chính là muốn loại trừ uế vật hỗn tạp bên trong cơ thể của bọn họ, mà truyền dẫn nhiều thuốc bổ như vậy, đó là muốn trong mỗi một khối da thịt, mỗi một giọt máu của bọn họ đều chứa vật đại bổ.

Nàng giơ lên hộp đựng thức ăn đi tới con đường không người nào, mới len lén hỏi Trường Thiên: ” Phàn chân nhân kia rốt cuộc là tu sĩ hay là yêu quái?”

Câu trả lời của hắn như chém đinh chặt sắt: “Là tu sĩ loài người, tuyệt đối không thể là yêu quái, cảm ứng của ta sẽ không có lầm.”

Nếu Phàn chân nhân là yêu quái. Nàng còn có thể đối với hành động của hắn thêm chút giải thích, có lẽ hắn đem kẻ tù tội trở thành thịt heo tới nuôi, đợi bổ xong sẽ đại khoái mà cắn ăn; nhưng hắn là nhân loại thiên chân vạn xác a, bắt mấy người phàm nhốt tại trong phủ ngày ngày dẫn bổ. Đây là ý gì?

Nàng cảm giác, cảm thấy mình loáng thoáng bắt được một chút đầu mối rồi, nhưng mà ngưng thần ngẫm nghĩ nữa, lại hoàn toàn không có đầu mối. Cảm giác như vậy, khó chịu làm cho người khác nghĩ muốn điên.

Xuyên qua một vườn nhỏ hoang phế, đã đến phòng chứa củi. Địa điểm vắng vẻ người, khó trách Phàn chân nhân muốn đem kẻ tù tội nhốt tại nơi này.

Cửa phòng chứa củi rách tung toé, thoạt nhìn chỉ cần đạp cho một cước sẽ chia năm xẻ bảy. Nhưng Ninh Tiểu Nhàn biết, phía trên có phù chú Phàn chân nhân hạ, người nào đụng lên cũng phải bị đốt thành vịt nướng.

Nàng đi tới bên cạnh cửa sổ nhỏ nhìn bên trong, quả nhiên có bốn người ngã ngồi ở bên trong, trên tay trên chân không có mang xiềng xích, sắc mặt cũng đặc biệt hồng nhuận, khóe mắt đều có chút đỏ lên, tinh thần có chút hoảng hốt. Thuốc bổ thật ra là chuôi kiếm 2 lưỡi, đối với người thân thể trống rỗng có hiệu quả bổ ích, nhưng đối với thân thể người vốn khỏe mạnh không ngại mà nói, đó là bổ chịu không nổi bổ. Nếu nói nước đầy thì sẽ tràn, trăng tròn thì sẽ khuyết, mấy thân thể này vốn là người đang yên lành, nếu ăn thuốc bổ rất nhiều ngày, đầu tiên toàn thân phấn khởi, đêm không thể say giấc, nhưng về sau, tinh thần bắt đầu tan rã, vẻ mặt cũng ngày càng uể oải.

Hai lớn một nhỏ khác nàng không nhận biết, nhưng bé trai ngồi dưới đất, nàng đã gặp mặt qua, chính là Cẩu Tử bị lực sĩ khăn vàng bắt đi. Dĩ nhiên hiện tại đứa nhỏ này không nhận ra nàng, ngay cả nàng kia vốn là hướng Bảo Châu cầu cứu qua cũng ngồi dưới đất không nhúc nhích, hẳn là mấy ngày nay đau khổ cầu khẩn, nước miếng nói khô cũng không hiệu quả, đã sớm tuyệt vọng.

Nàng giống như Bảo Châu, đem hộp đựng thức ăn từ cửa sổ nhỏ đưa vào, một chốc còn không người tới đây lấy. Người thường có lòng trắc ẩn, nàng cắn môi, trong lòng suy nghĩ có nên đem mấy người này thả ra hay không?

Giun đũa trong bụng nàng là Trường Thiên tiên sinh đã mở miệng hỏi: “Ngươi muốn đem bọn họ cứu ra?”

Nàng cúi đầu mà”Ừ” một tiếng.

“Ôn Lương Vũ cùng mấy người này, ngươi muốn cứu bên nào?” Hắn đưa ra một đề mục, “Ta đề nghị ngươi nghĩ xong rồi hãy nói.”

Cá cùng tay gấu không thể được tất cả sao?

Hắn đã khám phá ra suy nghĩ của nàng: “Đừng nghĩ đến việc vẹn cả đôi đường, không thể nào! Bản thân ta có biện pháp giải khai phù chú trên cửa này, nhưng chỉ cần phù chú vừa vỡ, tu sĩ họ Phàn kia lập tức sẽ biết.”

Quả nhiên là cứu người nơi này thì phải chạy trốn, chẳng quan tâm Ôn Lương Vũ. Coi như vậy đi, mục đích chuyến này của nàng, đầu tiên chính là Ôn Lương Vũ, vẫn nên đi xem trước tình huống chỗ của hắn, lại quyết định nên làm thế nào với người ở đây cũng không muộn.

Nàng thở dài, xoay người đi. Bốn người này là vô tội , hai đứa bé càng thêm đáng thương. Nhưng nàng có thể làm sao bây giờ chứ?

Tiểu viện của Ôn Lương Vũ, ở nơi càng thêm xa xôi hẻo lánh. Sắc trời dần dần tối, nàng đi trên đường đá ở đình viện, chung quanh không có một người, cỏ cây lờ mờ, phảng phất như quỷ quái. Đại khái thì ra là vì nguyên nhân này, nên mọi người không nguyện hướng  nơi đây đi thôi? May là nàng suốt ngày cùng yêu quái làm bạn, cũng không cảm thấy dọa người.

Nàng giơ tay lên, ở trên cửa gỗ tiểu viện không nhẹ không nặng mà gõ ba cái, ba cái giống như lúc ấy giả mạo Thanh Hà tới đưa cơm. Nhưng qua một lúc lâu, vẫn không ai mở cửa.

Ôn Lương Vũ không có ở đây? Điều này khó mà giải thích a, hắn phát ra Thanh Phù tiền để cầu cứu, mà nơi hắn cư trú, nàng chỉ biết có mỗi chỗ này. Hơn nữa lấy năng lực của hắn, làm thế nào cũng có thể đem địch nhân kéo dài thêm trong chốc lát chứ?

Nàng không chần chờ nữa, tay khẽ chống trên tường, liền nhẹ nhàng nhảy lên đầu tường. Lại nói kể từ khi học thuật liều mạng, nàng thường xuyên leo tường rồi. Tật này không tốt, phải đổi thôi.

Trong viện đen nhánh một mảnh. Nhưng nàng có năng lực nhìn ban đêm, cảnh vật còn có thể thấy rõ ràng.

Trường Thiên ờ khẽ một tiếng: “Ở đây đã đổi qua trận pháp, không chỉ có là Tứ Tượng trận rồi, còn thêm vào Vụ Ảnh huyết sát đại trận. Thì ra là LiễmTức trận đã rút đi, ta có thể cảm ứng được tiểu bán yêu kia đang ở trong phòng.”

Vụ Ảnh huyết sát đại trận? Trận pháp này vừa nghe cũng không phải là dễ đối phó.

“Rất khó phá?”

“Đối với ta mà nói, dĩ nhiên không khó.” Trường Thiên vẫn đáng ghét trước sau như một “Tứ Tượng trận nặng phòng thủ, Vụ Ảnh huyết sát đại trận nặng tấn công, một công một thủ thích hợp phối hợp. Người tùy tiện vào trận sẽ nếm mùi đau khổ rồi.”

“Lung tung xông vào Tứ Tượng trận, nhiều lắm là bị mất phương hướng, nhìn thấy đủ loại ảo giác, nhưng ở trong Vụ Ảnh huyết sát đại trận chỉ cần một bước đi nhầm, đó chính là âm phong thúc dục hồn, huyết vụ đoạt mệnh, không có nửa điểm tình cảm để nói. Tiểu bán yêu này đại khái là biết có người muốn tới tìm hắn, lúc này mới bày ra loại tuyệt sát  trận pháp này.”

“Hắn đang ở trong phòng sao, vì sao ta gõ cửa hắn không trả lời?” Tiểu tử này quá không biết suy nghĩ rồi.

Trường Thiên lạnh nhạt nói: “Chưa chắc là hắn không trả lời. Ta thấy thật lâu hắn chưa từng nhúc nhích, đại khái là bị thương đã hôn mê rồi.”

“Ý là hắn không có cách nào leo ra dẫn ta vào rồi. Hiện tại nên làm sao?” Nàng khiêm tốn thỉnh giáo. Trận pháp gì đó, nàng một chữ cũng không biết, chỉ có thể nghe lời của pho tượng đại thần trong ngục này.

“Tập trung tinh thần nghe theo chỉ điểm của ta, một bước cũng không thể đi sai. Huyết sát trận  này uy lực không nhỏ, thượng cổ đã từng vây khốn qua tu sĩ Hóa Thần Kỳ. May là hắn chỉ đem trận pháp này học da lông, nhưng ứng phó tu sĩ Kim Đan sơ kỳ trở xuống vẫn dư dả.”

Trận pháp này quả nhiên rất khó đi, nàng tuân theo chỉ thị của Trường Thiên, quả nhiên là một bước một dấu chân a, xài một khắc đồng hồ thời gian mới chuyển đến cửa chính tiểu lâu. Đêm thu lạnh, song trên trán của nàng còn đang đổ mồ hôi đây.

Đều ở lúc mấu chốt này rồi, nàng cũng không căng thẳng nữa, một cước đá văng cửa lớn, đi vào gầm nhẹ một tiếng: “Ôn Lương Vũ!”

“Đừng kêu, hắn đang ở dưới bàn bát tiên.” Trường Thiên miễn cưỡng nhắc nhở nàng.

Nàng hướng trên mặt đất nhìn, quả nhiên dưới chân bàn lộ ra một cái đùi người . Nàng vội vàng vòng qua cái bàn, nhìn thấy Ôn Lương Vũ té trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

Đã chết sao? Nàng vội vàng úp sấp trên bộ ngực hắn, chỉ nghe được trái tim nhảy được vững vàng lại có lực, mặc dù tần số so sánh với thường nhân chậm hơn, nhưng hoàn toàn xác thực, nhân sĩ tim đập thật là khỏe mạnh a, đến bị thương cũng chưa từng.

“Ôn Lương Vũ, Ôn Lương Vũ!” Nàng lung lay người này vài cái, hắn vẫn hôn mê bất tỉnh.

Trong Ôn phủ này còn có một pho tượng đại thần Kim Đan trung kỳ đó, hơn nữa còn là đại thần đối với nàng rất không hữu hảo, nàng cũng không có bao nhiêu thời gian để tốn ở nơi này. Trường Thiên nhìn có chút hả hê nói: “Hiện tại ngươi muốn làm sao?”

“Nhìn bí kỹ vô địch của bà cô đây!” Nàng kéo cổ áo Ôn Lương Vũ lên, trở tay dùng lực, trên mặt hắn tát bốn bạt tai giòn tan!

Bốp bốp bốp bốp ! Bốn âm thanh giòn vang lên ở ban đêm yên lặng truyền ra thật xa.

Trường Thiên và Cùng Kỳ: “. . . . . .”

Cùng Kỳ ho một tiếng nói: “Nữ chủ nhân, thật ra thì ta vốn muốn đề nghị ngài đem An Hồn Hương mang ra ngoài cho hắn sử dụng .”

“An Hồn Hương không phải là An Hồn sao, còn có thể đánh thức hắn à?”

“Dùng ngược lại là được.”

Chương 124: Hỗn Hợp Hương độc

“Ngươi không nói sớm!” Quỷ mới biết cách dùng ngược lại như thế nào?

Tin tức xấu là, hiện tại sức lực của nàng quả thực không nhỏ, trong nội tâm lại sốt ruột, nên mặt Ôn Lương Vũ rất nhanh liền sung huyết sưng phồng lên. Tình hình này cũng phản ánh, hiệu quả của Dịch Dung Đan cao cấp nàng chế luyện quả thật không tệ, nếu không Ôn nhị thiếu mà dùng thuốc dịch dung bình thường, chỉ sợ bị đánh sưng mặt sưng mũi thì vẫn một bộ vẻ mặt đần độn.

Tin tức tốt là Ôn Lương Vũ rên hai tiếng, rốt cục thong thả tỉnh dậy!

Hắn nháy mắt vài mắt mới nhắm đúng tiêu cự, thấy nữ tử bên cạnh, liền kinh ngạc nói: “Bảo Châu? Làm sao ngươi ở nơi này?”

“Không, là ta!”

Không phải là ta? Hắn còn có chút mơ hồ, nhưng mà giọng nói thanh thúy này rất quen tai.”Ninh cô nương?”

Rất tốt, xem ra hắn không có biến thành ngu ngốc.”Ngươi cần tìm ta tới làm chuyện gì, nói mau a! Trong phủ này của ngươi có tu sĩ Kim Đan kỳ, ta không dám ở lâu.” Nàng vốn muốn để cho hắn tựa vào đầu vai mình, hiện tại thấy hắn đã tỉnh, liền hướng bên cạnh xê dịch. Không biết sao, vừa nghĩ tới trong Thần Ma ngục còn có Trường Thiên, nàng liền không muốn cùng nam nhân khác quá mức thân cận.

Ý nghĩ này chợt lóe lên, Ôn Lương Vũ đã bị ngã nằm úp sấp xuống, đem nàng sợ hết hồn. Nàng đưa tay kéo cái ghế qua, dìu hắn ngồi lên.”Sao rồi?”

Hắn cười khổ nói: “Là ta khinh thường, không ngờ bất tri bất giác trúng độc. Chờ ta phát hiện thì thân thể đã mỏi mệt không chịu nổi, không còn sức lực nữa.”

“Không khí hay là thức ăn có độc?” Nàng móc ra Cừ Hoàng Tán đút cho hắn một viên.

“Hẳn là độc ở không trung. Ta mấy ngày nay mơ mơ màng màng cũng chưa từng ăn cơm, độc dược không đặt ở trong đồ ăn.”

Được rồi, nàng cũng đút cho mình một viên Cừ Hoàng Tán, đề phòng chuyện chưa xảy ra chứ sao.”Có biết nguồn độc ở nơi đâu không?”

Ôn Lương Vũ lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng: “Trong nội viện này tất cả đồ vật đều chưa từng động đến. Ta tinh tế suy nghĩ một chút, mấy ngày nay đồ vật mới vào trong viện này chỉ có một thứ.” Hắn tự tay chỉ hướng trên bàn, Ninh Tiểu Nhàn giương mắt nhìn lại, trên bàn bát tiên lẳng lặng bày một cây trâm gỗ.

“Là cái trâm này?” Nàng nín hơi. Cách tay áo cầm lấy trâm gỗ cẩn thận chu đáo.

“Trên trâm này có mùi thơm.” Cùng Kỳ nhắc nhở nàng. Cuối cùng vẫn là nhân tài phân biệt thuốc, tiếp theo trong nháy mắt đã nhận ra được, “Ừ. . . . . . Đây là mùi thơm Đồng tâm mộc.”

“Đồng tâm thân gỗ, bản thân không độc, mùi thơm của nó còn có tác dụng nâng cao tinh thần tỉnh não, nhưng một khi cùng Lạc Quế Hoa, Hương Mãn Thiên, Thiên Lôi Trúc phát ra mùi thơm hỗn hợp, sẽ trở thành độc tố có tác dụng sinh ảo giác, nhẹ thì lâm vào ảo cảnh hôn mê bất tỉnh, nặng thì khóe miệng chảy nước miếng biến thành ngu ngốc, bằng hữu tiểu bán yêu này của ngài không biết là loại nào.”

Nàng đứng dậy đi một vòng trong viện, cho đến khi Cùng Kỳ quát lên dừng: “Nơi này mùi vị đậm nhất. Đúng rồi. Là Hương Mãn Thiên, chúc mừng hắn, đây là hỗn hợp hoa có độc tính nặng nhất.”

Tối nay mặt trăng bắt đầu bò lên trời. Bồn cây trước mắt này ra sức tách ra đến đỉnh điểm, bông hoa hiện lên hình lục giác, như gợn sóng tầng tầng lớp lớp. Nhụy cũng là màu đỏ tươi , ở dưới ánh sáng mông lung xem ra giống như vết máu. Sắc hoa thuần trắng. Có viền vàng, bị ánh trăng mạ lên một tầng ánh sáng trắng nhàn nhạt, càng lộ ra vô cùng thánh khiết. Quan trọng hơn là cái bồn hoa này lại để ở bệ cửa sổ cạnh ngoài phòng khách, gió thổi vào, lập tức cả phòng đều thơm.”Đây là thực vật Tây Vực cực quý, Nam Chiêm bộ châu rất ít thấy. Thường thích sinh trưởng trong hoàn cảnh ẩm ướt nhiều sương mù.” Nhiều sương mù và ẩm ướt sao? Khó trách nó ở Nham Thành có thể nở rộ như thế.

“Loại hỗn hợp này có độc tố, thấy hiệu quả nhanh sao?”

“Rất chậm, ít nhất phải gần nửa ngày. Ngài dùng Ích Độc Đan rồi không cần lo lắng.”

Vậy thì tốt. Nàng đưa tay hái một đóa Hương Mãn Thiên. Đi vào trong sảnh đưa cho Ôn Lương Vũ: “Đây là Hương Mãn Thiên, cùng cây trâm gỗ được làm từ cây Đồng Tâm ở trên bàn kia, mùi hương trộn lẫn với nhau, tiếp xúc với nó sẽ sinh ảo giác là độc mãn tính.”

Ôn Lương Vũ thần trí không rõ lắm, lời này qua thật lâu mới nghe vào trong tai, lộ ra một vẻ mặt quả thế, rất nhẹ rất chậm nói: “Thật sự là hắn!”

“Cây trâm gỗ này là Phàn chân nhân đưa cho ngươi?”

Ôn Lương Vũ đưa tay nhận lấy cây trâm gỗ, si ngốc mà nhìn thật lâu mới thở dài nói: “Không phải.Ngày đó sinh nhật của ta, cha lấy ra cái trâm này, nói là di vật của mẹ ta.” Một lần lại một lần mà vỗ về cây trâm gỗ, cuối cùng không nỡ bẻ thành hai nửa.

Trong lòng nàng không khỏi trầm xuống. Khó trách hắn khó chịu như vậy, thì ra người gài bẫy hắn vô cùng có thể là cha ruột!

“Có lẽ hắn cũng không biết ngươi ở nơi này có Hương Mãn Thiên?” Haizz, không biết mới là lạ, thiên hạ này nào có chuyện trùng hợp bực này?

“Không biết?” trong mắt Ôn Lương Vũ tràn ngập vẻ lo lắng, nhẹ nói: “Ông ấy làm thế nào không biết chứ? Hoa này là ông ấy tặng ta ba năm trước, ông ấy làm sao không biết?” Hắn đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, “Thì ra là từ ba năm trước cha đã bắt đầu tính toán ta, buồn cười ta tự phụ thông minh hơn người, nhưng vẫn chẳng hay biết gì!”

“Ha ha, phế vật, ta bất quá chính là phế vật! Nhiều năm như vậy, ta còn tưởng rằng giúp đỡ ông ấy nhiều việc sẽ làm ông ấy vô hạn vui mừng. Nào biết kết quả ta vẫn là cái đinh trong mắt, đâm trong thịt của ông ta, muốn nhổ ra cho thống khoái!” Hắn tựa như khóc mà cười, nói càng về sau, thở hổn hển hai tiếng, âm thanh dần dần trầm thấp đi xuống.

Ninh Tiểu Nhàn thấy hắn đồng tử tan rã, thân thể xụi lơ, liền biết hỗn hợp độc dược còn đang trên người hắn phát huy hiệu dụng, giờ phút này cả người lại đồng thời bị đả kích, chính là lúc yếu ớt nhất. Theo lý thuyết nàng nên an ủi, nhưng bây giờ hai người bọn họ thiếu nhất chính là thời gian!

Cho nên nắm được bả vai Ôn Lương Vũ, trầm giọng nói: “Ôn nhị thiếu, hôm nay ngươi gọi ta tới, rốt cuộc có chuyện gì muốn làm?” Trên tay nàng dùng một chút sức, làm choÔn Lương Vũ ở trong mê mang cũng có thể cảm nhận được đau đớn.

Quả nhiên thân thể của hắn run lên, ánh mắt tỉnh táo chút ít, nghĩ nửa ngày mới nói: “Ta cũng chẳng biết tại sao, đại khái trong thành này, ta biết được người ngoài chỉ có mình ngươi. Trúng độc mấy ngày nay, ta thỉnh thoảng thanh tĩnh thỉnh thoảng mơ hồ, hôm nay thừa dịp còn thần trí, đem Thanh Phù Tiền ném xuống tìm ngươi giúp đỡ. Nhưng là ném ra ngoài sau liền hối hận, ngươi cũng là người bình thường, ta không nên kéo ngươi xuống nước.”

Trong thành này, ta chỉ biết được một người ngoài là ngươi. Nàng tinh tế nhấm nuốt những lời này, càng cảm thấy bi thương không dứt. Người trước mắt này một tay tạo cho Nham Thành phồn hoa, vốn nên hưởng thụ cảnh tượng”Nội thành ai không nhận ra ngươi”, vậy mà. . . . . .

“Ta dẫn ngươi đi ra ngoài.” Nàng có bản lãnh này, chỉ cần đem bán yêu này nhét vào trong Thần Ma ngục là xong việc, nàng muốn cân nhắc vấn đề đơn giản là chính mình đi ra ngoài như thế nào. Ôn Lương Vũ dĩ nhiên sẽ không nghĩ như vậy, Ninh Tiểu Nhàn ở trong mắt hắn mặc dù rất thần bí, nhưng tóm lại vẫn là một người phàm.

Hắn giờ phút này nản lòng thoái chí: “Ta không muốn liên lụy ngươi, Ninh cô nương, ngươi đi đi.”

Ninh Tiểu Nhàn nói: “Được rồi , ta thay ngươi đem bồn Hương Mãn Thiên này xử lý trước a.” Nàng bưng chậu hoa lên, đi tới chỗ yên lặng không có người mà ném vào Thần Ma ngục. Bảo bối như vậy, nàng làm sao cam lòng mà ném đi? Quan trọng nhất là: “Trường Thiên, ngươi thấy sao?”

Trường Thiên cứng rắn nói: “Hắn đã có ý muốn chết. Ngươi cần gì cùng hắn nói nhảm, nhanh chóng rời phủ, ở đây quá nguy hiểm.” Hắn không quan tâm bán yêu kia chết hay sống, nhưng Ninh Tiểu Nhàn không thể có việc.

Trong lòng nàng lộp bộp vừa vang lên. Ôn Lương Vũ bị sự đả kích này, thậm chí ngay cả mệnh cũng không muốn sao? Trường Thiên nói không sai, hiện tại lựa chọn sáng suốt nhất của nàng, chính là xoay người rời đi Ôn phủ, tốt nhất cũng rời xa cả Nham thành. Song trong nội tâm nàng cuối cùng còn có một phần nhỏ mềm mại, làm cho nàng không cách nào bỏ lại Ôn Lương Vũ một người chờ chết.

Nàng quay người đi trở về bên cạnh Ôn Lương Vũ, thấp giọng nói: “Ôn nhị thiếu, thiết kế hại ngươi, chưa chắc chính là Ôn thành chủ, có lẽ là Phàn chân nhân lợi dụng ông ta cũng chưa biết chừng?” Lời này của nàng thành phần an ủi chiếm đa số, dù sao Phàn chân nhân đều đem người phàm bắt đến trong phủ, Ôn thành chủ lại không tai điếc hoa mắt, có thể nào không biết chuyện?

Song Ôn Lương Vũ nghe lời này, trong mắt ảm đạm lại sáng lên, giống như người chết đuối gặp may có cây cỏ cứu mạng. Hắn nhiều lần nghĩ nghĩ, giống như là càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, trong miệng thì thào: “Không sai, không sai. Nhất định là Phàn thúc giở trò quỷ, cha ta bất quá là bị che đậy, hơn phân nửa cũng không biết chuyện. Ngày hôm trước lúc tới đưa trâm gỗ, loại tình thâm ý trọng kia, có thể nào giả bộ?”

Nếu ở thường ngày, Ôn Lương Vũ tâm tư kín đáo, sẽ không tưởng tượng như thế. Nhưng lúc này Hoa độc rót vào trong cơ thể hắn quá lâu, đến đầu óc cơ hồ không chuyển động, hắn bảo vệ chặt một chút tỉnh táo trong tâm linh, cho dù có chết cũng nhận định như vậy.

“Ngươi phải hiểu rõ. Nếu ngươi không lưu một mạng lại, làm thể nào để kiểm chứng thật giả?” Ninh Tiểu Nhàn xuôi theo lời của hắn nói, “Nếu ngươi gật đầu, ta liền có bảy thành nắm chặc có thể dẫn ngươi đi ra ngoài, việc này không nên chậm trễ, mau quyết định thì tốt hơn.” Muốn mang hắn vào Thần Ma ngục, tốt nhất phải được chính hắn đồng ý.

Ôn Lương Vũ kinh ngạc nhìn nàng một cái, không biết tự tin này của nàng là nơi nào tới. Nhưng một chữ “Được” này mới vừa thành hình còn chưa nói ra miệng, Trường Thiên nặng nề tức giận hừ nói: “Đã muộn!”

Quả nhiên tiếp theo trong nháy mắt, ngoài viện vang lên một tiếng cười dài: “Ôn nhị công tử, Phàn mỗ mạo muội tới chơi, có thể vào viện nói chuyện hay không?” giọng nói này chỉ sợ mang theo ý cười, cũng như kim loại lạnh như băng, chính là người nàng kiêng kỵ đã đến —— Phàn chân nhân.

Trường Thiên nhanh chóng nói: “Không nên xen vào chuyện của bán yêu này nữa, ngươi mang hắn đi ngược lại làm người ta sinh nghi, nhanh chóng vào Thần Ma ngục”

Hắn muốn nàng thờ ơ lạnh nhạt làm khách xem.

Trong nội viện này Liễm Tức trận đã triệt hồi, Phàn chân nhân không cần mấy hơi thời gian là có thể phát hiện trong viện còn có thêm một người. Chỉ cần hắn nổi lên tí xíu lòng nghi ngờ, đối với nàng mà nói cũng là uy hiếp cực kỳ đáng sợ.

Nhưng cùng lúc đó, nàng nhìn thấy vẻ mặt của Ôn Lương Vũ.

Đối đầu kẻ địch mạnh, để cho hắn một kích thanh tỉnh rất nhiều, nhưng trong cặp mắt kia ánh sáng lại phai nhạt đi xuống, khóe miệng vốn muốn nổi lên nụ cười, cũng cứ thế mà bị nuốt sống. Loại cảm giác hi vọng mới vừa lên, đảo mắt lại bị thực tế vô tình đánh vỡ, làm cả người hắn thoạt nhìn tinh thần sa sút tích lũy uất ức.

Nàng thừa nhận, tâm đồng tình của nàng lại tràn lan rồi. Cho nên nàng không để ý Trường Thiên  phản đối, đem ma nhãn tháo xuống, ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Ôn Lương Vũ thay hắn đeo lên trên cổ. Cái dây xích này tựa như món đồ chơi nhi đồng vụng về, hợp với dáng ngoài bình thường lúc này của hắn, quả nhiên một chút cũng không làm người khác chú ý.

“Không nên tháo xuống.” Nàng cong lên môi đỏ mọng, không tiếng động nói. Ôn nhị thiếu khẳng định nhìn hiểu rồi, bởi vì hắn gật đầu. Ninh cô nương mạo hiểm tánh mạng nguy hiểm tới  giúp hắn, mà Phàn chân nhân đang ở phía ngoài, hắn không thể bại lộ chuyện trong phòng còn có một người khác.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. Sao chơi kỳ, cứ đến khúc gay cấn thì hết chương, xin mời theo dõi tiếp là sao?
    Quá đáng lắm rồi, tim tôi cứ treo lên thế này cho đến khi có chương mới à??? Huhuhu

  2. Nhàn tỷ đột phủ thành chủ thành công, nhưng không ngờ Ôn Lương Vũ lại bị đầu độc bởi chính cha ruột của mình. Tội nghiệp nhị thiếu gia ghê, còn gì đau khổ hơn khi người cha mình hết lòng tin tưởng lại ra tay giết mình chứ. ;03 Ôn thành chủ với Phàn chân nhân đúng là cấu kết với nhau mà. Không biết có phải để kéo dài tuổi thọ của Ôn thành chủ mà bắt người không nhỉ ;93
    Nhàn tỷ gặp nguy hiểm rồi, không biết tỷ vượt qua vụ này thế nào đây.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Huhu…. Đọc đến đoạn này hồi hộp đến chết mất thôi tỷ ơi! Tiểu Nhàn tỷ là định chui vào Thần Ma Ngục để tuỳ thời quan sát hay sao nhỉ? Ôn thành chủ là bị Phàn chân nhân dẫn dụ mê hoặc thần trí không tỉnh táo hay vốn dĩ ông ấy cực kỳ chán ghét Ôn Lương Vũ và chỉ coi Ôn Lương Vũ như một công cụ mà dùng đây? Hóng nha~~~~
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  4. Khổ thân tiểu bán yêu nhỉ, tên phàn này bắt người rồi đút cho ăn thuốc bổ, lại ra tay với ôn nhị, chẳng nhẽ muốn chế thuốc gì sao? Hi vọng là ôn thành chủ bị gạt, nếu ko ôn nhị sẽ bị tổn thương lắm, haiz
    Tên phàn này đến chậm 1 chút thì tốt, ntn đã có thể mang ôn nhị vào thần ma ngục rồi, ngắt đúng đoạn gay gấn chứ :((

  5. Tội nghiệp Ôn Lương Vũ, lại bị chính cha ruột của mình hãm hại. Không biết tại sao Phàn chân nhân lại cho 4 người bị ăn ăn toàn đồ bổ như thế, ý đồ của ông ta là gì? Tò mò quá đi mất. Trường Thiên lại ăn dấm chua nữa rồi, anh mà thoát ra ngoài được thì cái tên sai vặt đã khó sống khi có ý đồ với Ninh Tiểu Nhàn.
    Ta thích Ninh Tiểu Nhàn. Nàng có thể bỏ mặt Ôn Lương Vũ mà trốn vào Thần Ma ngục nhưng nàng lại lựa chọn giúp đỡ. Không biết nàng sẽ giải quyết chuyện này sao đây. Toàn kết thúc chương lúc đang gây cấn không.
    Cảm ơn các nàng

  6. Không ngờ người đầu độc Ôn Nhị thiếu lạ là cha đẻ. Ôn Lương Vũ kính trọng, yêu cha vao nhiêu khi biết người phản bội mình chính là người mình tin tưởng nhất thì càng đau khổ bấy nhiêu

  7. Là cha ruột hãm hại Ôn Nhị công tử rồi. Vì Ôn thành chủ có vẻ bị bệnh nặng , cứ thấy ho mấy hồi rất kinh. Có lẽ trong máu của Ôn Nhị công tử có chất bán yêu giúp ông ta thoát bệnh chăng? Thật dã man. Có thể đang tâm xuống tay với con ruột của chính mình. Nguy hiểm quá ! Không biết Ninh Tiểu Nhàn sẽ thoát khỏi nơi này như thế nào. Có thể cứu được Nhị Công tử không nữa…

  8. Trần Thanh Hằng

    Haizzz..mợ Nhàn ơi là mợ Nhàn, lại chống đối lại Trường Thiên rồi sẽ lại bị tét đít cho mà xem..:)))))

    Phủ Nham Thành này lắm chuyện quá nha..:-<..chắc chắn Ôn Thành chủ có vấn đề rồi??? Mình nghi chắc liên quan đến mẹ của Ôn Lương Vũ.

  9. ôi trời. có đúng là do lão ý ray tay hại anh vũ ko nhỉ. thật ko ngờ nha. nhìn vào còn tuỏng lão ý thâm tình ai dè lại là thâm độc ý. ko biết lão phàn tìm đến anh vũ có chuyện gì

  10. Tiểu Nhàn đang nói chuyện với Thanh Y bất chợt nghe mùi giấm nồng nặc :))) không ngờ cha của Ôn Lương Vũ trước mặt thì thâm tình, sau lưng lại đâm 1 đao vào chính con ruột mình… Không biết Phàn chân nhân muốn lợi dụng Ôn Lương Vũ vào mục đích gì mà lại đầu độc hắn, có lẽ là sợ bán yêu này cản đường mình… Tiểu Nhàn à cứ mặc kệ TT, mau mau cứu bán yêu tội nghiệp này đi.

  11. Ôn Nhị / Ôn nhị
    trùng hợp bực này ——————> bậc
    Thanh Phù Tiền / Thanh Phù tiền
    ==================================
    :)) Chắc OLV sẽ đi theo TN thôi, ko ngờ Ôn TC lại tàn nhẫn với con trai như vậy, chắc là có giao dịch j với Phàn chân nhân ha!! Thiệt là buồn cho OLV, cũng là mệnh hắn chưa hết nên mới gặp cô nương thần bí như NTN và cả TT quân nữa ^^
    OLV này chắc là kỳ tài có thiên phú về mặt trận pháp rồi, đi với TN cũng sẽ có ích lắm đấy!!

  12. Haiz… Trường Thiên và Cùng Kỳ cứ up up mở mở làm cho Nhàn tỷ tát Ôn Lương Vũ khí thế lun… tội lỗi cho Ôn Lương Vũ quá ah… Nhàn tỷ tâm mềm quá nên suốt ngày chống đối Trường Thiên ah… Thiên ca lại giận nữa cho xem ^^… không biết Nhàn tỷ có định tiết lộ bí mật Thần Ma Ngục cho Ôn Lương Vũ biết không ta… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. Càng ngày càng phức tạp. Vừa nghĩ ông cha có vnấ đề lại nghĩ ông Phàn có ác ý là chắc nhưng cha Ôn có góp phần trong đó ko chứ. Lúc nói chuyện khi đưa trâm cũng thấy có vẻ kì lạ rồi.

  14. tinh thần nhân nghĩa của chị cũng cao thật, không biết là sự thật đằng sau như thế nào đây? Lại nói chị có thể cùng lúc cứu được Ôn nhị ca và 4 người trong phòng củi không? Mình thật thích cái vị Ôn nhị ca này rồi

  15. Cẩm Tú Nguyễn

    Ta đoán không sai mà, ôn thành chủ cấu kết phàn chân nhân,chắc hẳn còn có chuyện xưa giữa mẹ và cha bán yêu đây

  16. Quá mềm lòng lo chuyện bạo đồng ko hẳn là tốt, nếu Ninh Ninh gặp chuyện thì sau này lại xem Trường Thiên phạt nàng thế nào

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close