Trời Sinh Một Đôi – Chương 231+232

21

Chương 231: Xúc động

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

“Thanh Đại?” Chân Diệu kinh ngạc khi nhìn Thanh Đại mặc đồ gã sai vặt.

Thanh Đại quỳ xuống: “Thế tử, nô tỳ không bảo vệ được phu nhân, mong ngài trách phạt.”

La Thiên Trình nhìn tiểu nha hoàn không ngờ lại xuất hiện, cười cười: “Đứng lên đi, đây cũng không thể trách ngươi được.”

Thanh Đại đứng lên, quy quy củ củ đứng sau Chân Diệu.

Chân Diệu biết Thanh Đại cuối cùng vẫn là nha hoàn của La Thiên Trình, cũng không để ý tới nàng vì đối phương trước, cười quỳ gối cảm tạ Chân Nhị bá: “Nhị bá, đa tạ bá, đã bôn ba vất vả vì chúng cháu mấy ngày hôm nay, còn dẫn Thanh Đại về nữa.”

Chân Nhị bá ôn hòa cười: “Các cháu không việc gì là quan trọng nhất. Diệu Nhi, Băng Nhi và Ngọc Nhi thường nói nhớ cháu, hôm nay hai đứa đều không học, cháu đi tìm chúng trò chuyện đi.”

Có lẽ Bá phủ có ba đích xuất cô nương đều gả chỗ tốt, duy chỉ có thứ nữ làm thiếp, đó cũng là làm thiếp cho hoàng tử, khiến đầu năm Lý thị cố ý tìm danh sư giáo dục hai nữ nhi, chỉ mong qua năm hai nữ nhi lấy chồng có thể vượt qua danh tiếng của các tỷ tỷ.

“Ách, được ạ.” Dưới ánh nhìn chăm chú của Nhị bá trích tiên, Chân Diệu choáng váng đi.

La Thiên Trình nhìn mãnh liệt co rút khóe miệng.

Nữ nhân ngu ngốc này, bị đẩy đi cũng không biết!

“Thiên Trình, lúc Thanh Đại gặp bá còn dẫn theo một người, là kẻ trong lúc vô tình nàng bắt được.”

Nghe xong sắc mặt La Thiên Trình vẫn như thường: “Người ở chỗ Nhị bá sao?”

Chân Nhị bá tán thưởng cười cười.

Chất nữ tế này thực khó có được, thảo nào tuổi còn trẻ mà đã làm tới quan tòng tam phẩm, thành nhân vật chạm tay có thể bỏng, phải biết rằng nhiều người chìm nổi trong quan trường cả đời cũng chỉ leo đến tứ phẩm.

Chính tứ phẩm đến tòng tam phẩm, nhìn thì như chỉ chênh lệch một cấp nhưng một cấp này chẳng khác gì lạch trời. Có thể vượt qua chỉ lác đác mấy người, vào tuổi hắn đã có thể vượt qua lại càng là vạn người có một.

Nhưng đến giờ một số người mặc dù mơ hồ không phục cũng không dám thể hiện rõ ràng.

Không nói gì khác, riêng công cứu giá thôi cũng là công lao to lớn.

Công cao không bằng cứu giá, quá lớn, có thể không lo lương thực, đây cũng không phải chỉ nói không.

Nghi vấn người ta thăng tiến nhanh, không thể nghi ngờ là đang nói mệnh thiên tử không đáng đồng tiền, ai có gan nói lung tung vậy.

May mà cháu rể này tuy tuổi trẻ chức cao nhưng vẫn trầm tĩnh, không có cử chỉ táo bạo nào.

Chân Nhị bá không hề che giấu, nói thẳng: “Đúng vậy, ở chỗ bá.”

Từ lúc nha hoàn tên Thanh Đại tìm đến hắn, thì cũng giao người kia cho hắn, hắn cảm thấy đầm nước phủ Trấn Quốc Công càng nhìn càng đục.

Nha hoàn phủ Quốc Công, bỏ qua Nhị công tử trong phủ và đồng liêu của Thế tử giao người cho hắn thật khiến người ta nghĩ sâu a.

La Thiên Trình hiển nhiên cũng hiểu.

Chân Nhị bá tách những người đó ra, đem Thanh Đại và người nọ về, tuyệt đối không phải loại giao tiếp bình thường mà giao người cho hắn, xem ra phải mất một phen tâm tư.

La Thiên Trình bội phục hơn chính là sự trầm tĩnh của Chân Nhị bá, mang người về mấy ngày cũng không chủ động đưa tin cho phủ Trấn Quốc Công. Thậm chí lúc nhạc phụ và Đại ca còn ở đây cũng không lộ ra một chút bất thường nào, phải biết rằng đây chính là quý phủ nhà mình.

Cẩn thận như vậy, thật đáng để hắn học tập.

Hơn một năm qua hắn sớm phát giác, cũng không phải chuyện gì cũng bất biến không đổi, thậm chí khi hắn can thiệp còn có thể nảy sinh kết quả bất đồng.

Cẩn thận còn đáng tin hơn ký ức nhiều.

So ra nhạc phụ đại nhân thật khiến hắn bất đắc dĩ.

Nghĩ tới trước kia vì nói chuyện với Chân Nhị bá nhiều mà nhạc phụ đại nhân phẩy áo bỏ đi, La Thiên Trình chỉ còn biết lắc đầu.

“Người đang ở ám các thư phòng. Đi cùng ta đi.”

“Khiến Nhị bá nhọc lòng rồi.” La Thiên Trình thành tâm nói.

Chân Nhị bá cười liếc hắn một cái: “Người một nhà hà tất phải nói hai nhà, Thiên Trình, đối tốt với Diệu Nhi, ta làm bá phụ cũng thật cao hứng.”

Chờ vào ám các, chỉ thấy một người bị trói tay chân, miệng còn bị nhét vải, gầy giơ xương.

“Răng hắn có túi độc đã lấy ra, sợ hắn cắn lưỡi tự tử trừ lúc ăn cơm thì vẫn chặn miệng.”

Cắn lưỡi tự sát cũng phải có khí lực, sợ gặp chuyện không may một ngày chỉ cho một bát cơm, nên sẽ không làm gì được cả.

Chân Nhị bá cười nói: “Ta cũng không có sở trường hỏi cung, Thiên Trình, mọi việc còn lại liền giao cho cháu. Chuyện mang Thanh Đại về trong phủ tuyệt không có người nào biết, nếu không muốn cho người khác biết là nàng ta đi ra từ bá phủ không bằng làm như vừa vào kinh thành.”

La Thiên Trình chần chờ một chút vẫn nuốt lời muốn nói xuống.

Bây giờ người này có liên quan đến Lệ vương hay là người Nguyệt Di tộc, thậm chí tiền phế Thái tử đều không rõ, hiểu rõ rồi bàn lại.

Hắn muốn kết thành đồng minh với Chân Nhị bá.

Thế tử An bá có dã tâm, ánh mắt lại không tốt, đời trước chọn sai đội ngũ, toàn bộ phủ An bá đều bị suy sụp.

Đời này có Chân Nhị bá ít nhất sẽ ngăn được không đi nhầm đường lại còn có hắn hỗ trợ.

Chân Diệu mang theo Thanh Cáp và A Loan đến Hòa Phong uyển trước.

Đường đi trong viện đã mở thêm một cái hồ nhỏ, trong hồ hoa sen đã tàn, lá sen tàn nổi lên, rõ ràng là khung cảnh tiêu điều, mấy nha hoàn mềm mại xinh xắn đang vớt lá tàn, tiếng cười vui hòa tan hết thảy.

“Là Tứ cô nãi nãi.” Có kẻ cơ trí thấy chủ tớ Chân Diệu đi đến vội hành lễ.

Tâm tình Chân Diệu không tệ gật đầu đi tiếp.

Nàng vừa đi, phía sau liền bùng nổ.

“Là Tứ cô nãi nãi gả đến phủ Trấn Quốc Công sao?” Một tiểu nha hoàn mới đến hỏi.

“Đúng vậy, Tứ cô gia còn là đại quan đây, còn lợi hại hơn cả Nhị lão gia của phủ chúng ta.”

“Nghe nói Tứ cô nương rất đẹp.”

“Khụ.” Có người nhắc nhở.

Sau đó chỉ thấy một thiếu nữ mặc áo hồng mỏng đi tới.

“Biểu cô nương.”

Ôn Nhã Kỳ khẽ gật dầu, kéo quần bước nhanh tới.

“Biểu tỷ, đợi muội với.”

Mấy tiểu nha hoàn chớp mắt, thấp giọng nghị luận.

“Biểu cô nương này ngược lại ngạo khí, cười không thân thiết bằng Tứ cô nãi nãi.”

“Aizz, ta thấy biểu cô nương cũng không dễ dàng, hình như Ngũ cô nương và Lục cô nương từ trước đến giờ đều không để ý đến nàng, trừ ở Trầm Hương uyển vốn của Tứ cô nãi nãi ra thì cũng chỉ đến Hòa Phong uyển của Tam thái thái.

“Nhưng nhìn bộ dạng của biểu cô nương rất quen. Xem ra tình cảm với Tứ cô nãi nãi rất tốt, rốt cuộc vẫn là thân biểu tỷ muội.”

“Tán dóc đủ rồi, đừng nhiều chuyện nữa. Làm việc nhanh lên.”

Chân Diệu nghe có người gọi liền dừng bước, nhìn lại, chỉ thấy Ôn Nhã Kỳ vội vã đuổi theo.

Lâu rồi không có nhìn kỹ vị biểu muội này, hôm nay mới phát hiện vậy mà lại cao thêm nhiềurồi.

“Nhị biểu tỷ, muốn đến chỗ cô cô sao, cùng đi đi.”

Đánh người không đánh mặt cười, Chân Diệu mặc dù không đồng ý với cách làm trước đây của Ôn Nhã Kỳ nhưng trước mặt một đám hạ nhân lại là biểu muội ruột thịt, không cho muội ấy mặt mũi cũng chính là khiến mẫu thân mất mặt, liền gật đầu.

Hôm nay Chân Diệu đến trước để gặp Ôn thị, sau là nói chuyện với Chân Nhị bá. Ôn thị biết nữ nhi có thể sẽ về đã sớm chờ cửa ngóng trông.

Chân Diệu bước nhanh đến nghênh đón, đỡ cánh tay Ôn thị: “Mẹ, trời lạnh lắm, sao mẹ lại chờ ở ngoài?”

Vì gió lạnh, mặt Ôn thị đỏ bừng, ngược lại nhìn trẻ ra không ít, nghe vậy cười nói: “Ở trong phòng mãi cũng chán.”

Sau đó vô cùng thân thiết ngoắc tay với Ôn Nhã Kỳ: “Nhã Kỳ, thư và đặc sản Nhã Hàm gửi về, cháu đến xem.”

Mắt Ôn Nhã Kỳ sáng lên, vội theo Ôn thị vào noãn các.

Trên bàn trong noãn các có một phong thư đã mở và một cái hộp nhỏ, dưới chân còn có hai rương gỗ khác.

“Cô, thư này cháu có thể đọc không?”

“Đọc đi.” Ôn thị từ trước đến nay đều rất yêu thương cô cháu gái này, vốn chuyện này khiến bà thương tâm nhưng mấy ngày nay thấy cháu gái cũng dần dần hiểu chuyện.

Nghe Ôn thị nói vậy, Chân Diệu và Ôn Nhã Kỳ cùng đọc thư.

“Ồ, bây giờ ở Bắc Lệ đã kết băng dày một trượng rồi? Đó chẳng phải là đông chết người sao?”

“Nhị biểu tỷ, tỷ xem, tỷ tỷ còn nói tỷ ấy làm rất nhiều đèn băng này, còn có thể đốt nến. So với thủy tinh còn sáng hơn, thật hay giả đây?”

“Trời rất lạnh, lại muốn ăn lê đông lạnh, hồng đông lạnh không sợ đau bụng sao?” Ôn Nhã Kỳ càng đọc càng ngạc nhiên.

Chân Diệu đồng dạng cũng đọc say dưa, trong lòng cảm thán, xem ra Tam biểu tỷ sống rất tốt.

Một người cảm thấy thế nào, nhìn chữ người ta là hiểu rồi, tâm tình không tốt sẽ không có tâm tư chú ý đến những chuyện sinh hoạt lý thú.

Ôn thị rút một phong thư đưa cho Ôn Nhã Kỳ: “Nhã Kỳ, đây là tỷ tỷ gửi riêng cho cháu.”

Ôn Nhã Kỳ tiếp nhận, đọc dòng chữ “muội muội thân ái của tỷ” không hiểu sao đỏ mắt, mím môi cười: “Cháu về nhà đọc, cô, những cái này đều là tỷ tỷ đưa tới sao?”

“Đúng vậy, hộp này là cho cháu.” Ôn thị đưa một hộp cho Ôn Nhã Kỳ, sau đó bảo nha hoàn mở hai rương trên mặt đất ra.

Một rương đựng đầy nấm đầu khỉ, nấm tự nhiên, một rương là da lông tốt nhất.

“Đúng lúc làm cho cháu một bộ áo lông.” Ôn thị nói với Ôn Nhã Hàm.

Ôn Nhã Kỳ kinh ngạc nhìn những thứ kia, đột nhiên che miệng, vành mắt đỏ lên, một lúc lâu mới nói: “Cô, cháu muốn đi rửa mặt.”

“Họa Bích, đi theo biểu cô nương.”

Chờ dẫn Ôn Nhã Kỳ đi ra, Ôn thị mới vui mừng nói: “Diệu Nhi, mẹ thấy khoảng thời gian này Nhã Kỳ đã trưởng thành hơn, sang năm con bé cập kê rồi, đến lúc đó con phải để tâm nhiều hơn.”

“Vâng.” Vị biểu muội này dù sau này có thật sự nguyện ý sống thành thành thực thực qua ngày không thì nàng cũng sẽ vui lòng giúp một lần, rốt cuộc thành toàn tâm nguyện của Ôn thị.

“Mẹ không ngờ đứa bé Nhã Hàm kia lại có phúc như vậy, vợ chồng hòa thuận, trưởng bối hiền lành, cuộc sống có tư vị. Diệu Nhi, con cũng vậy, mẹ an tâm.”

Mẹ con hai người trò chuyện một hồi, Ôn Nhã Kỳ tiến vào, phong thư đã mở đặt trong tay áo.

Chân Diệu thấy cũng đã muộn liền từ biệt Ôn thị đi đến chỗ tỷ muội Chân Băng, Chân Ngọc.

Ôn Nhã Kỳ đi theo.

“Biểu tỷ, một người làm sai, nguyện ý sửa chữa còn có cơ hội không?”

Nàng hối hận rồi.

Nếu trước đó không làm chuyện hồ đồ như vậy có phải nàng cũng như tỷ tỷ, có một người chồng tốt như tỷ phu, sống hòa hòa mĩ mĩ?

Nhìn thần sắc chờ mong pha lẫn thấp thỏm của Ôn Nhã Kỳ, Chân Diệu nghĩ cẩn thận rồi mới nói: “Không phải ai làm sai rồi cũng có cơ hội.”

Tia sáng trong mắt Ôn Nhã Kỳ dần tắt.

“Nhưng nếu một người vẫn còn cơ hội sửa chữa, người khác cũng nguyện cho nàng cơ hội vậy người này đã có phúc khí hơn rất nhiều người, cho nên càng phải biết tích phúc mới đúng.” Chân Diệu vỗ vỗ tay Ôn Nhã Kỳ: “Biểu muội, ta đến chỗ Ngũ muội, Lục muội trước.”

Để lại Ôn Nhã Kỳ nắm chặt phong thư, một lúc lâu mới xoay người rời đi.

Chương 232 Tiêu tai

“Tứ tỷ, mau vào.” Chân Băng mím môi cười đón Chân Diệu vào.

Chân Ngọc khẽ khom người,không nóng không lạnh chào một câu.

Chân Băng bất đắc dĩ trừng muội muội một cái.

Nha đầu kia, rõ ràng khi Tứ tỷ mất tích cũng rất lo lắng, bây giờ thấy người lại thể hiện bộ dáng này.

Một nữ tử trong nóng ngoài lạnh, tương lai không được thoải mái.

Chân Băng có chút bận tâm chuyện này, tỷ muội ba người nói chuyện một lúc liền ngượng ngùng nói: “Tứ tỷ, tỷ có từng gặp lão phu nhân phủ Viễn Uy hầu – người quen của Thái phi chưa?”

Lão phu nhân phủ Viễn Uy hầu – Tôn thị là bạn khăn tay của Thái phi, làm chính tân cho Chân Ninh, chỉ là khi đó tỷ muội Chân Băng tuổi còn nhỏ, không có cơ hội gặp mặt.

Nhà Vương các lão nhìn trúng Lục muội, việc hôn nhân chắc sớm sẽ định xuống.

Mà mẹ chồng tương lai của Lục muội chính xuất thân từ phủ Viễn Uy hầu – Tiêu thị, là trưởng nữ của lão phu nhân Viễn Uy hầu.

Một nữ tử sau khi xuất giá sống tốt hay không ngoài phu quân thì mẹ chồng cũng rất quan trọng.

Trực tiếp hỏi thăm Tiêu thị Chân Băng sợ Chân Ngọc xấu hổ, liền vòng vo hỏi mẫu thân của Tiêu thị – Tôn thị.

Đều nói con gái giống mẹ, nếu Tôn thị hòa ái rộng lượng thì tất nhiên Tiêu thị cũng không quá kém.

Chân Diệu nào biết sự cong cong vẹo vẹo trong chuyện này, nghe vậy liền nói: “Có đi qua phủ Viễn Uy hầu ăn uống một lần, cũng có gặp, lão phu nhân là người hiền hòa. Sao Ngũ muội lại muốn nghe chuyện này?”

Chân Băng đỏ mặt: “Là hiếu kỳ lão phu nhân có thể quan hệ tốt với Thái phi là dạng người gì.”

Nàng che giấu chuyện này, có chút chột dạ nên mặt càng đỏ hơn.

Ngược lại Chân Ngọc không kiên nhẫn nói: “Ngũ tỷ, tỷ để ý chuyện đó làm gì?”

Sau đó giải thích với Chân Diệu: “Là nhà Vương các lão có ý định kết thân với bá phủ.”

Nói rõ ràng những chuyện liên quan trong đó cho Chân Diệu

Chân Diệu cũng bất đắc dĩ nhìn Chân Băng, vị Ngũ muội này tâm tư cũng quá nhỏ, mọi việc quá hoàn hảo chắc gì đã là phúc, liền cười nói: “Thì ra Ngũ muội muốn tìm hiểu về mẹ chồng tương lai, thảo nào lại xấu hổ.”

Lần này Chân Băng thẹn, liên tục khoát tay: “Không phải muội, là Lục muội!”

Chân Diệu hơi ngạc nhiên nhìn về phía Chân Ngọc.

Chân Ngọc đỏ tai, khẽ hếch cằm nói: “Là muội là muội đó. Nữ tử không sớm thì muộn cũng phải lấy chồng, cái này có gì phải thẹn thùng.”

Đương sự có thái độ thản nhiên, trọng tâm câu chuyện sẽ không lúng túng như vậy.

Chân Diệu thuận miệng hỏi: “Việc hôn nhân của Ngũ muội đã định chưa?”

Chân Băng và Chân Ngọc tuy là sinh đôi nhưng phải để ý thứ tự lớn nhỏ, không có lý nào lại để Chân Ngọc lướt qua Chân Băng đính hôn trước, lúc này mới hỏi.

“Vẫn chưa. Là muội liên lụy Lục muội.” Nụ cười trên khóe miệng Chân Băng thu lại.

Kỳ thực mười ba tuổi làm mai vẫn không muộn, chậm rãi tìm hiểu đến mười bốn mười lăm tuổi cũng có nhiều người, chỉ là trùng hợp nhà Vương các lão lại chọn trúng Chân Ngọc, Chân Băng ở trước cũng hơi lúng túng.

Chân Ngọc bật cười chậm rãi nói: “Ngũ tỷ, đừng cho là muội không biết, mẫu thân gần đây qua lại thân mật với phu nhân nhà Thái thường tự Mạnh Thiếu Khanh.”

“Lục muội!”

“Cho nên tỷ đừng nghĩ lung tung, hơn nữa nhân duyên là thứ không thể cưỡng cầu, nếu nhà bên kia đến một chút thời gian cũng không đợi được thì chỉ là vô duyên mà thôi, ít đem chuyện không liên quan vơ vào thân đi.”

“Được rồi, muội nhanh miệng. Đừng nói nữa.” Chân Băng cáu giận nói.

Có lẽ nói chuyện tư mật nhất, bầu không khí giữa ba tỷ muội càng thân thiết thêm, Chân Ngọc đột nhiên thấp giọng nói: “Tứ tỷ, tỷ không biết đâu, trước đó vài ngày Chân Tịnh trở về rồi.”

“Lục muội. Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi Tam tỷ. Muội không lớn không nhỏ như vậy nếu truyền ra ngoài sẽ bị chê cười.”

Chân Ngọc cười lạnh một tiếng: “Muội cũng không trèo cao làm thiếp như Tam tỷ!”

“Ồ, Tam tỷ trở về rồi?” Chân Diệu có chút ngạc nhiên.

Cho dù vào phủ Hoàng tử, thiếp vẫn là thiếp, không lên tới vị trí trắc phi thì nào có chuyện về nhà mẹ đẻ, càng không nói mẹ đẻ của nàng ta là Lam di nương đã mất.

“Thì đúng rồi, đừng thấy nàng ta đắc ý, muội chỉ liếc mắt liền thấy nàng ta đắc ý chuyện gì, hình như Lục hoàng tử rất cưng chiều nàng ta. Ha ha, có sủng ái đi nữa Lục hoàng tử cũng có thể theo nàng ta về nhà mẹ đẻ không?”

Đừng nói là Lục hoàng tử, dù là người nhà bình thường nam chủ nhân cùng thiếp về nhà mẹ đẻ cũng là chuyện cười để thiên hạ chế nhạo.

Chân Băng thở dài: “Lục muội, muội không nên nói như vậy, tỷ ấy rốt cuộc vẫn là cô nương của phủ chúng ta, tỷ ấy không tốt chúng ta cũng đâu có mặt mũi gì?”

Chân Ngọc khinh thường: “Nàng ta có chỗ nào không tốt, mẫu thân sẽ vì nàng ta mà mắng muội một trận sao!”

“Mẫu thân cũng là vì muốn tốt cho muội. Nghe nói phủ Lục hoàng tử tuy có nhiều cơ thiếp nhưng rốt cuộc vẫn kính trọng Tam tỷ vài phần. Tương lai tỷ ấy sinh hoàng tử, lại xuất thân bá phủ một vị trí trắc phi ngọc diệp hoàng gia là không tránh khỏi, đến lúc đó liền bất đồng.”

Làm trò trước mặt Chân Diệu, Chân Ngọc nuốt không trôi khẩu khí này, hếch cằm nói: “Đừng nói là trắc phi, dù là quý phi thì nàng ta cũng không thể mặc đồ đỏ! Đến lúc đó mỗi ngày muội đều mặc quần áo màu đỏ, xem có chọc mù mắt nàng ta không!”

Chân Băng biến sắc, che miệng Chân Ngọc: “Lục muội, muội điên rồi!”

Chân Diệu không nặng tư tưởng hoàng quyền nhưng cũng biết lời này không truyền ra được, vội nói sang chuyện khác: “Nói đến quần áo, ta mới về còn chưa có thời gian đi dạo, không biết hiện tại trong kinh thành lưu hành màu sắc gì?”

Chân Ngọc cũng biết đã nói lỡ, không phản bác nữa, tỷ muội ba người tránh đề tài nhạy cảm này nói đến quần áo, trang sức.

Chỉ là Chân Diệu rốt cuộc vẫn có chút ngạc nhiên dụng ý của Chân Tịnh khi về Bá phủ.

Tổng không phải vì khoe khoang đi?

Mành được vén lên, một nha hoàn tiến vào nói: “Ngũ cô nương, Lục cô nương, Nhị phu nhân mời hai ngài qua đó một chuyến.”

“Biết rồi.” Chân Băng thản nhiên nói.

Nha hoàn kia lặng lẽ nhìn Chân Diệu rồi lui xuống.

Chân Diệu biết không tiện ở lâu, ngồi một lúc rồi rời đi.

Chân Băng và Chân Ngọc lúc này mới đi Phương Phỉ uyển.

“Mẹ gọi bọn con qua có chuyện gì?”

Lý thị âm trầm: “Sao giờ mới qua?”

“Mẹ, mẹ không biết Tứ tỷ ở chỗ bọn con sao?” Chân Ngọc oán giận nói.

“Các ngươi lui xuống trước!” Lý thị chỉ nha hoàn phục vụ bên cạnh nói.

Chờ mấy nha hoàn khom người lui xuống, Lý thị lập tức giận dữ: “Hai đứa nha đầu ngốc này, còn ngại ở cùng nàng ta chưa đủ sao!”

“Mẹ, lời này của mẹ là có ý gì?”

Chân Ngọc nghe xong cảm thấy chói tai, đồng thời có chút buồn bực.

Trước lúc Tứ tỷ tới, mẫu thân không phải rất khách khí sao, đang êm đẹp sao lại vậy?

Lý thị vứt khăn tay oán hận nói: “Ta tưởng nó gả vào nhà cao cửa rộng, phu quân chức vị cao, hai con được dính phong quang, không ngờ ánh sáng còn chưa dính đã dính tai họa!”

Tỷ muội hai người nhìn nhau, không lên tiếng.

Lý thị không kiềm được nói: “Hai nha đầu ngốc này có biết không, vốn chuyện với nhà Mạnh thiếu khanh sắp thành. Ta và Mạnh phu nhân còn hẹn cùng đi Đại Phúc tự dâng hương, ai ngờ đã nhiều ngày mà bên kia vẫn không có động tĩnh, vừa mới nhận được thiệp, Mạnh phu nhân nói trong người không thoải mái, việc dâng hương cứ tạm hoãn lại.”

“Không đi thì không đi.” Chân Ngọc lầm bầm một câu.

Chân Băng mím chặt môi không nói.

Lý thị tát Chân Ngọc một cái: “Mày thì biết cái gì, đây là uyển chuyển cự tuyệt, việc hôn nhân của Ngũ tỷ mày thất bại! Đều tại Tứ nha đầu làm hại!”

“Con biết, hỏng thì hỏng, nếu thành mới là hại tỷ tỷ.”

Lý thị tức không chịu nổi: “Nha đầu kia nói nhẹ nhàng nhỉ, trưởng nữ của Mạnh thiếu khanh là Tam hoàng tử phi, đây là hôn sự tốt. Hiện tại hôn sự không thành, lại tìm một mối hôn sự tốt như vậy thật không biết tốn bao nhiêu thời gian. Đến lúc đó nhà Vương các lão lại có ý kiến gì, ta thật không sống được, nhất định không tha cho Tứ nha đầu, yêu tinh hại người kia!”

“Mẹ, muội muội nói đúng, được hay không là duyên phận, có liên quan gì đến Tứ tỷ?”

Lý thị tức giận liếc mắt: “Hiên tại trong kinh đều truyền Tứ nha đầu không được Thái hậu và Hoàng hậu thích, không phải nể mặt La Thế tử sao nó lại không có chuyện gì, là Tứ nha đầu liên lụy. Nói không chừng bị các quý nhân giận chó đánh mèo. Không thì sao phủ Thiếu Khanh sớm không cự tuyệt muộn không cự tuyệt lại cự tuyệt vào lúc này?”

“Vì vậy mà cự tuyệt cửa hôn nhân này không cần cũng được.” Chân Ngọc không phục nói.

Ngược lại, Chân Băng cúi đầu cẩn thận suy nghĩ nói: “Mẹ, chuyện phủ Thiếu Khanh phụ thân có biết không?”

Lý thị bị hỏi thì ngẩn người, sau đó tức giận: “Tứ nha đầu xảy ra chuyện, phụ thân bọn mày liền lòng như lửa đốt chạy đi Bắc Hà, lão nào có lo lắng chuyện này, cũng không biết rốt cuộc ai mới là con gái ruột nữa.”

Lúc đó vừa thương lượng xong việc hôn sự với Vương các lão, Chân Nhị bá liền vội vội vàng vàng đi, Lý thị vẫn tức giận, muốn định xong hôn sự cho trưởng nữ mới báo cho ông một tiếng.

Nào ngờ lúc Chân Nhị bá về phủ, vì mang thêm hai người, sợ có gì sai sót liền ít bước chân vào hậu viện, đến này còn chưa nói cho hắn biết.

Chân Băng nghe xong mỉm cười: “Mẹ, con gái vốn tưởng phụ thân cũng biết. Nếu phụ thân không biết, theo con thấy cửa hôn sự này không kết mới tốt.”

Tam tỷ tuy làm thiếp của Lục hoàng tử, An bá phủ và Lục hoàng tử dù sao cũng có dính dáng, nếu kết thân với nhà Thiếu Khanh, như vậy lại có dính dáng đến Tam hoàng tử.

Mặc dù nàng được nuôi trong khuê phòng, đạo lý này vẫn hiểu được, một gia tộc nếu dính dấp đến hai hoàng tử thường có kết cục thê thảm.

Nàng vốn tưởng phụ thân biết chuyện này cũng không phản đối, có lẽ nàng không hiểu thâm ý, không ngờ hết thảy đều do mẫu thân tự chủ trương.

“Băng Nhi, con có ý gì?”

Lý thị nghe xong tim như ngừng đập.

Sao vậy, hôn nhân của nữ nhi bà người làm mẹ nói không tính, chỉ có cha định đoạt sao?

Chân Băng mỉm cười: “Mẹ hỏi phụ thân đi rồi sẽ hiểu.”

Thấy hai nữ nhi một nhanh mồm nhanh miệng, một cao thâm mạt trắc (thâm uyên khó hiểu), tim Lý thị như nghẹn lại, giận đến không hỏi nổi.

Tối, Chân Nhị bá rốt cuộc cũng bước chân vào hậu trạch, Lý thị đem mọi chuyện nói lại một lần.

Chân Nhị bá nghe xong, khẽ thở dài, sau đó khóe miệng cười cười không dứt: “Băng Nhi thực nói vậy?”

Rốt cuộc là con gái của hắn.

Còn có đồn đãi về Chân Diệu, trong lúc vô tình đã làm hỏng hôn sự này, hắn thật muốn nâng chén một phen.

Thật không dám tưởng tượng nếu Lý thị gạt hắn chuyện ván đã đóng thuyền thì phải làm sao.

“Lão gia, hai cha con rốt cuộc là có ý gì?”

Chân Nhị bá thầm hít một hơi, mỉm cười nói: “Không có gì, nếu phủ Thiếu Khanh dễ dàng bỏ qua, đó cũng không phải lương phối, không có gì đáng tiếc.”

Nói rõ ràng phải tránh xa phe phái của Tam hoàng tử với tính tình của Lý thị khó bảo đảm chuyện không truyền ra ngoài, đến lúc đó sẽ mang một hồi tai họa.

“Phu nhân, sau này việc hôn nhân của Băng Nhi nhớ phải thương lượng với ta.”

Thấy Chân Nhị bá nói năng ôn hòa, Lý thị miễn cưỡng gật đầu.

Link fb

Nhưng Hy Quang,trước nay anh đều vì em mà đến. ------Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Discussion21 Comments

  1. Thanh Cáp à A Loan > THANH Cáp và A Loan
    Trường bối > trưởng bối
    Người Chân Nhị Bá đưa về cũng Thanh Đại có lẽ sẽ là đầu mối lôi ra thêm một đống chuyện đây.
    Ôn Nhã Hàm đúng là có phúc, lấy được người mình yeu, cuộc sống trôi qua tốt lành, auu cung là ông trời thương không tuyệt đường sống của người chịu khó.
    Lý thị tính tình nhỏ mọn mà không hiểu sao may mắn vậy. Phu quân thì như trích tiên, con gái thì hiểu chuyện, vậy mà không biết sống đơn giản hưởng phúc. Thật là bất công

  2. May mắn TĐ trở về lại còn mang theo đầu mối. Chân Nhị lão gia a, ngài quả là nam thần của lòng ta, hành sự trầm ổn k chê vào đâu đc. Ngược lại mụ Lý thị kia, aiz, đúng là hoa nhài cắm bãi cứt trâu. Thiển cận ngu si k còn gì để nói, còn một lòng ham hư vinh k biết lo cho ng khác, kể cả con gái mình. May mẳn 2 chị em CN giống bố a

  3. Thì ra Thanh Đại trở về còn mang theo nghi phạm nên ko về phủ quốc công, may mà có Chân Nhị bá, Chân Nhị bá kiếp này còn sống là để thay đổi kết cục của phủ An bá đây, La thế tử chọn đúng đồng minh rồi, cái lão nhạc phụ kia ấy hả, quên đi cho dễ thở. Chân Băng và Chân Ngọc đúng là gần mực mà ko đen, dưới sức phá hoại kinh khủng của Lý thị mà vẫn thông suốt, hiểu lý lẽ, quả đúng là con Nhị bá ah, giống Lý thị có mà chết sớm mất, chả hiểu bà ta vì sao mà cứ nhằm Chân Diệu mà cân đo so sánh, pó tay.
    Thanks

  4. Thanh Đại giỏi thật đấy. Đúng là nha hoàn trung thành. Còn có Chân Nhị bá thực tốt bụng. Mỗi tội Lý thị chỉ ham hư vinh nghĩ ngợi nông cạn, sợ cả đời Chân Nhị bá phải bất mãn rồi. La Thiên Trình càng ngày càng thông minh, cẩn thận. Hắn biết kết liên minh với Chân Nhị Bá thì An phủ sẽ không bị suy tàn và vây cánh của Thiên Trình cũng thêm hổ , thêm báo…hiiii

  5. TĐ trở về còn mang theo đầu mối nữa, thật là bất ngờ ak. Mà hai tỉ muội CN may mà không giống Lý thị không thì hỏng bét, Nhị bá thật làm cho ng ta ngưỡng mộ còn mụ Lý thị kia chỉ muốn đạp cho một phát

  6. Thanh Cáp à A Loan —————-> và
    còn lại đại quan đây —————-> là
    thân biêu tỷ muội ——————-> biểu
    lại cao thêm nhiềurồi
    Ôn Nhã Kỳ tiếp nhân —————> nhận
    trường bối hiền lành —————-> trưởng
    cúi đầu cẩm thận ——————–> cẩn
    ==============================================
    Trời ơi, Lý thị là tiên nữ mắc đọa, là thần linh chuyển thế, là tu đến 10 kiếp, là … làm cái j đó công tích vĩ đại lắm mới được gả cho Chân Nhị bá a!!!!!! Còn có 2 đứa con gái thông minh hiểu chuyện như vậy nữa, trời ơi!!!
    Trong mấy nha hoàn ta thấy Thanh Đại là lạ thế nào ấy =_= còn cả Giáng Châu cũng lạ nữa, aiz…

  7. Aizzz, tư chuyện của bạn Diệu kéo theo một dây chuyện xưa, bạn Diệu không biết cung đấu nhưng kéo ra một mớ manh mối cho mọi người xâu xé. Ôn Nhã Kỳ hối rồi sao? Vậy trước đó sao không nghĩ cho kỹ, có leo được lên giường biểu ca thì cũng không làm vợ cả nổi mà, Ngu thị vẫn còn đó chứ đi đâu, hi vọng từ giờ sẽ an phận, sống khiêm tốn trong bá phủ rồi chờ đợi lang quân theo sự sắp đặt của mọi người, bạn Diệu thích cái đẹp nên về ngoại hình có thể yên tâm, còn tâm tính sao, theo bạn La thì chắc là người không tệ rồi.
    Không thể không cảm thán Lý thị gặp vận gì mà gả được cho Chân nhị bá vậy, dù Chân nhị bá cưới vợ kế nhưng Lý thị chỉ là thứ nữ thôi, xét ra thật không xứng. Cơ mà sống trong phúc lại không biết phúc như Lý thị cuối cùng cũng có ngày làm rơi vàng trong tay thôi. May mà Chân Băng, Chân Ngọc dù do Lý thị sinh Lý thị nuôi nhưng tính cách không giống bà ta không thì số phận của Chân nhị bá thật quá thảm thương rồi.

  8. lý thị này thật là, mai còn NHị gia ko thì 2 chị e sinh đôi phải khổ với ng mẹ tính tình như vậy. ôi thích nhị bá đẹp trai như trích tiên…………

  9. Không biết Ôn Nhã Kỳ đã thực sự hiểu chuyện, biết hối hận thật không. Nếu cứ an phận, đừng mơ tuởng, ham danh lợi không thuộc về mònh thì Ôn Nhã Kỳ có lẽ cũng có một phu quân như nhị tỷ nàng.
    Cũng may Chân Băng Chân Ngọc tính cách giống Chân nhị thúc, hiểu chuyện, không hồ đồ như Lý thị.

  10. Thanh Đại về còn mang theo nghi phạm về hi vọng sẽ tìm được đầu mối, cũng hy vọng Ôn Nhã Kỹ biết suy nghĩ lại mà thay đổi để có thể sống một cuộc sống hạnh phúc cho bản thân chứ đừng hi vọng viển vông rồi gây họa cho nhà mẹ đẻ Chân Diệu

  11. Sao bà Lý thị kia có hai đứa con vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện và thông minh như thế này ah… bà Lý thị này đúng là đầu óc hạn hẹp mà… ta thấy Thanh Đại đã được ông nam chính cho làm nha hoàn của Diệu tỷ thì nên vì Diệu tỷ trước chứ nhỉ… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Hy vọng tìm đc đầu mối. Ôn Nhã Kỳ ko bk có suy nghĩ lại ko nữa còn bà Lý thị cũng tốt số wa rồi có 2 con gái xinh đẹp hiểu chuyện vs nhị bá nữa mà ko bk suy nghĩ gì cả

  13. Haizz lần sau bạn CD thây tháng đi gặp ai nhớ trang điểm cho hồng hào một tý ^^ chỉ vì mặt nhợt nhạt kéo theo bao nhiêu là chuyện khôi hài… kiếp này may mà có Chân nhị bá nên lý thị mới ko kết thân để theo sai người đấy ko kết cục kiếp trước là khó tránh khỏi…
    Đã có đầu mối mới ko biết có tra ra kẻ chủ mưu ko?

  14. Ngu thị vẫn còn đó chứ đi đâu, hi vọng từ giờ sẽ an phận, sống khiêm tốn trong bá phủ rồi chờ đợi lang quân theo sự sắp đặt của mọi người, bạn Diệu thích cái đẹp nên về ngoại hình có thể yên tâm, còn tâm tính sao, theo bạn La thì chắc là người không tệ rồi.

  15. Thanh Đại trở về còn mang theo đầu mối cho phủ quốc công^^
    Lí thị này cx hay thật…may chị em chân Ngọc ko hk theo tính cách của bả^^…

  16. Thanh đại giỏi thật không phụ tâm huyết la thế tử, mình thấy lục bá cũng là người thông minh lỗi lạc, hi vọng nhà ngoại châu diệu sẽ tránh được những kiếp nạn mà mầ kiếp trước trải qua, hồi mới đọc mình cũng không quá thích châu băng với châu ngọc lắm nhưng dẫn dần cũng cảm thấy con người không phải ai cũng xấu hết cả

  17. Lý thị thật hồ đồ muốn gã con gái gd tốt trèo cao nhưng lại không nghĩ một chút a. Gã như vậy thì sau này liên lụy với 2 hoàng tử phiền phức tai họa giáng xuống đầu thì mệt nhiều. Chân diệu ham mê sắc đẹp và ăn uống. Có trai đẹp nữ nhân nào bỏ qua. Thiên trình ngày tháng ăn dấm dài dài.

  18. Đunglaf các cụ dạy lấy vợ phai lấy vợ hiền , chứ cứ ngu ngốc suốt nhày gáy chuyện như Lý thị kiểu gi cung có ngày dại mặt. Nóng nảy hấp tấp ;70

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close