Bia Đỡ Đạn Phản Công – Con gái chưởng môn Mao Sơn 5+6

52

Con gái chưởng môn phái Mao Sơn (5)

Edit: Thảo ufo

Beta: Sakura

“Các ngươi có còn quy củ nữa hay không? Hoàng Mạn Nhi, thư của mẹ ngươi đã đến nói là chậm nhất cuối tháng này muốn đón ngươi trở về, tuổi của ngươi cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên trở về lập gia đình rồi.” Con gái của mình ông thiên vị vốn là chuyện đương nhiên. Mạc Thiếu Kỳ chỉ là một cô nhi do ông nhặt về nuôi, ông thiên vị con ruột của mình cũng là đương nhiên, những năm nay Mạc Thiếu Kỳ không thiếu ăn thiếu mặc nên chắc đã quên mất thân phận, lai lịch của mình rồi.

“ Con không cần lập gia đình.” Với việc Ninh thị cố tình dung túng, tính cách Hoàng Mạn Nhi đã trở nên hết sức kiêu căng, tùy hứng. Cho dù Mạc Thiếu Kỳ vẫn muốn lấy loại thiên kim tiểu thư này nhưng người khác đối với tính tình của nàng cũng có chút chịu không nổi. Những năm này Đào Nhiên Hưng cũng không dạy đạo thuật cho Hoàng Mạn Nhi mà ngược lại lại để cho Ninh thị dạy nàng đi học biết chữ vì để tạo thành cho nàng tính cách nửa vời, cái gì cũng sẽ có một chút nhưng lại không tinh thông bất kỳ cái gì. Mà quan trọng hơn là căn bản nàng đối với việc học những cái này không còn kiên nhẫn.

Bởi vì ban đầu người nhà Hoàng gia đưa nàng lên núi là để cường thân kiện thể, định để Đào Nhiên Hưng thường xuyên vẽ Kiện thân phù để nàng ăn, cũng để nàng luyện tập một chút công phu bên ngoài. Lúc này Hoàng Mạn Nhi da đã rám đen hơn nhiều, vóc người hết sức tráng kiện, bởi vì nàng không cao nên càng lộ ra việc nàng không còn nhỏ yếu, yểu điệu, khác hoàn toàn với tiểu cô nương nhỏ nhắn xinh xắn lúc mới lên núi. Ninh thị thoáng ngoảnh mặt nhìn thoáng qua về phía trượng phu, nhận thấy vẻ châm biếm trong ánh mắt của Đào Nhiên Hưng, lúc này mới ôn nhu trấn an Hoàng Mạn Nhi rời đi. Mạc Thiếu Kỳ làm ầm ĩ đòi xuống núi, thái độ hết sức kiên quyết. Đào Nhiên Hưng thấy hắn tự tìm đường chết không khỏi nở nụ cười lạnh:

“Ngươi đã muốn xuống núi thì lý nào ta lại không đồng ý. Chẳng qua công phu của bản thân ngươi thời gian qua học chưa tới nơi tới chốn, nếu đến lúc đó mất mặt xấu hổ thì cũng thôi nhưng nếu ngộ nhỡ gặp họa sát thương thì đừng trách ta làm sư phụ mà không nhắc nhở ngươi.” Mạc Thiếu Kỳ nghe đến có thể mất mạng trong lòng không khỏi cả kinh nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới đây Bách Hợp sẽ đi theo, một đại sư huynh như hắn thì không lý nào lại sống trong núi vì vậy vẫn cắn răng đáp ứng.

Trấn Bách Viên cách Mao Sơn khoảng hai ngày đi đường. Cũng may người của Lưu gia đã phái kiệu tới nên đi đường cũng nhanh hơn. Bách Hợp lần đầu chân chính xuống núi đối đầu với yêu ma nên trong lòng không khỏi có chút sợ hãi.  Ngày đầu tiên xuống núi, mọi người liền ở chân núi nghỉ ngơi một đêm. Lưu gia an bài bốn thầy trò ở tại trong một khách điếm trong một trấn nhỏ dưới chân núi. Bách Hợp vừa mới xuống kiệu đi vào khách điếm đã thấy trong khách điếm ngồi đầy người, trong đó có một thiếu niên tuổi chừng 17, 18, môi hồng răng trắng, tướng mạo hết sức âm nhu. Người đó cảm giác được có người từ bên ngoài đi vào liền theo bản năng ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía bên này.

Con ngươi hắn đen nhánh không có chút tỳ vết nào, khuôn mặt trắng nõn như ngọc càng làm nổi bật đôi môi đỏ sẫm mê người. Hoàng Mạn Nhi nhìn thấy thiếu niên này trong mắt không khỏi lộ ra vẻ kinh diễm. Mấy năm nay nàng bị giữ ở trong núi, nam tử nhìn thấy nhiều nhất nếu không phải đạo sĩ thì chính là Mạc Thiếu Kỳ. Lúc này gặp thiếu niên kia một thân áo trắng, tóc đen như thác đổ, trên tay cầm chén rượu, ánh mắt dõi theo mọi người, phong thái động lòng người không thể diễn tả bằng lời.

“A Hợp, muội nhìn ca ca kia thật là anh tuấn nha. A Hợp, muội đi hỏi giúp tỷ một chút xem huynh ấy tên là gì đi.” Trong mắt Hoàng Mạn Nhi sắp chảy ra nước, theo bản năng liền sai bảo Bách Hợp. Nàng vẫn coi Bách Hợp như cô bé tùy ý để nàng khi dễ mười hai năm trước. Bách Hợp cười lạnh một tiếng, trong lòng nàng tự nhiên sinh ra một cảm giác nguy hiểm tới. Thiếu niên này cho nàng cảm giác hết sức nguy hiểm mặc dù rõ ràng người này tuấn mỹ khác thường. Cũng không biết tại sao, khi ánh mắt của hắn rơi lên người mình Bách Hợp toàn lưng nổi da gà, một cảm giác muốn chạy trốn nảy lên trong lòng nàng làm nàng không tự chủ được, cả người rùng mình.

“A Hợp, muội có nghe được lời nói của tỷ hay không?” Thấy Bách Hợp không để ý đến mình, trong lòng Hoàng Mạn Nhi có chút không vui, hướng Bách Hợp lạnh lùng quát một câu. Bách Hợp căn bản không để ý tới nàng ta, ngược lại thoáng ngoảnh mặt qua Đào Nhiên Hưng, dường như căn bảnkhông nhìn ra điểm cổ quái của thiếu niên này, không khỏi cau mày, nhẹ nhàng đi lại gần: “Cha, người có thấy nam nhân kia không? Con cảm thấy hắn hết sức nguy hiểm. Nàng nói xong lời này khóe mắt liền thấy ánh mắt của thiếu niên kia thật giống như giương lên, đôi môi đỏ sẫm nhếch lên cười cười, đầu lưỡi đưa ra ngoài liếm liếm đôi môi giống như là nhìn thấy một món ăn ngon vô cùng, càng làm cho Bách Hợp cảm giác thấy hết sức nguy hiểm.

“Không nên nói bậy, có lẽ là dưới chân núi cũng có người tu tập loại võ công gì đó. Thiên hạ to lớn, không thiếu những điều kỳ lạ, con đừng nhìn bề ngoài người ta còn trẻ mà có thể là bởi vì hắn tu tập đạo thuật cho nên lộ ra vẻ đặc biệt trẻ tuổi thôi”.Đào Nhiên Hưng rất sợ nữ nhi mới nhập thế nên cách làm người còn đơn giản, ngộ nhỡ đắc tội lão quái vật, hơn nữa ông cũng không nhìn ra thiếu niên này có chỗ nào cổ quái nên chỉ đành cúi đầu trấn an nữ nhi hai câu.

Bên kia Lưu quản gia đã đem gian phòng chuẩn bị xong, Bách Hợp trong lòng cảm thấy có cái gì không đúng, theo bản năng muốn mở thiên nhãn đi xem thiếu niên này, ai ngờ thiên nhãn vừa mới mở đột nhiên trước mắt gió lạnh từng cơn, một làn sương dày đặc bao phủ ở xung quanh, một đôi mắt đỏ như máu hướng về phía nàng, hai chiếc răng nanh trắng như tuyết làn cho Bách Hợp sợ đến suýt nữa hét lên một tiếng. Bách Hợp mặc dù học đạo thuật nhiều năm nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy loại tình cảnh này, may mà nàng đã sống vài cuộc đời nên lúc này miễn cưỡng còn có thể tạm ổn, nếu không đổi lại là nàng lần đầu tiên làm nhiệm vụ thì sợ rằng đã xụi lơ trên mặt đất rồi.

Đào Nhiên Hưng thấy nữ nhi có điểm cổ quái, sắc mặt nàng trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh, thiếu niên đôi môi đỏ sẫm kia cũng là nhếch môi phá lên cười, trong lòng ông biết nữ nhi chỉ sợ là đã bị thua thiệt. Bản lĩnh của Bách Hợp trong lòng Đào Nhiên Hưng cũng rõ ràng. Mặc dù bản thân Đào Nhiên Hưng đã sống mấy thập niên cũng không nhất định có được công lực như nữ nhi, thấy nữ nhi không đối phó được với người kia, ông làm sao có thể là đối thủ, lúc này rất sợ nữ nhi chọc cho những người tính tình cổ quái này mất hứng liền vội vàng lôi nữ nhi tiến lên nhận lỗi:

“Tiền bối, tại hạ họ Đào, chính là truyền nhân duy nhất của Mao Sơn Đào gia, tiểu nữ không biết trời cao đất rộng, nếu có đắc tội tiền bối thì mong rằng tiền bối rộng lòng tha thứ.”

Thiếu niên áo trắng kia nhìn qua chỉ như mười bảy, mười tám tuổi nhưng người không thể xem bề ngoài, người mà nhìn như chỉ mười bảy, mười tám tuổi cũng có thể đã sống 170-180 năm, tu tập chút đạo thuật rồi có thuật trú nhan, ngươi có thể làm cho người khác không thể đoán được tuổi thật của ngươi. Lúc này Đào Nhiên Hưng tiến lên nhận lỗi, bên khóe miệng thiếu niên kia hàm chứa một nụ cười, trong mắt cũng là một mảnh hung ác nham hiểm, chỉ hướng ông khoát tay áo, một mặt ý bảo Bách Hợp đưa tay ra.

Bách Hợp lúc này càng đến gần người này thì trong lòng càng thêm sợ, nào dám đưa tay ra. Nàng chỉ cảm thấy đứng ở trước mặt thiếu niên này có một cảm giác âm lãnh đánh tới trước mặt nhưng kỳ quái chính là trên người người này một chút yêu khí cũng không có. Trong lòng Bách Hợp hoảng sợ vội lắc đầu thối lui mấy bước. Đào Nhiên Hưng nhất quyết bắt nàng lại cho bằng được, rất sợ nàng lại trêu chọc thiếu niên trước mắt càng thêm khó chịu.

“Cha, chúng ta đi thôi” Tim nàng đập cực nhanh, theo bản năng có cảm giác nguy hiểm giống như con thỏ nhỏ gặp phải con cọp vậy làm cho nàng hết sức sợ hãi. Đào Nhiên Hưng cũng không hiểu vì sao nàng lại nhất định thất lễ như vậy, trong lòng có chút không vui. Hoàng Mạn Nhi lại tiến lên dịu dàng nói: “Vị ca ca này, đây là sư muội A Hợp của ta, thật là hạnh ngộ”

Mặc dù không biết tại sao mình lại có loại cảm giác sợ hãi này nhưng Bách Hợp có thể cảm giác được mặc dù trên người thiếu niên trước mắt không có yêu khí, nhìn dáng dấp cũng không phải là quỷ quái, dù sao hắn là có bóng dáng thật nhưng cũng tuyệt đối không phải là người bình thường. Nàng thấy Hoàng Mạn Nhi tự tìm đường chết thì trong lòng không khỏi cười lạnh, vừa muốn mở miệng nói chuyện nhưng không thể phát ra âm thanh nào. Thiếu niên kia đứng lên, người cùng vật bốn phía dường như theo cử động của hắn mà thoáng cái bị đông kết lại. Bách Hợp lại há miệng nhưng nói không ra tiếng. Hắn khẽ hé miệng cười một tiếng, lộ ra hai chiếc răng nanh sắc bén trắng như tuyết, hợp với đôi môi đỏ sẫm lại càng có cảm giác u ám.

“Ta tên là Dung Ly, ngươi hãy nhớ lấy.” Hắn nói xong liền đưa tay ra kéo tay Bách Hợp lên. Tay của hắn lạnh như băng tới tận xương, loại cảm giác rét lạnh như băng này Bách Hợp không có cách nào dùng lời hình dung được, dường như còn lạnh tới tận xương tủy hơn so với cái rét lạnh khi giữa mùa đông rơi vào đầm băng, cảm giác lạnh lẽo này giống như khắc sâu vào bên trong tâm hồn. Nàng sợ run cả người, thiếu niên tự xưng là Dung Ly kia tìm kiếm rất nhanh ở giữa lòng bàn tay nàng, cảm giác rét lạnh thấu xương theo cử động của đầu ngón tay hắn thật giống như khắc vào trong xương tủy nàng. Rất nhanh thiếu niên kia đã viết xong, nhẹ nhàng nhe răng cười, thân ảnh giống như giọt nước nhỏ vào mặt hồ yên tĩnh, từng gợn sóng lăn tăn lan dần ra rồi dần biến mất không thấy gì nữa.

Chờ sau khi hắn rời đi, cái cảm giác âm nhu giống như vẫn lưu lại trên người Bách Hợp làm cho cả người nàng không tự chủ được mà sợ run cả người. Đợi đến lúc nàng mới run run xong thì mấy người Đào Nhiên Hưng giống như mới tỉnh lại, khách điếm vừa mới yên tĩnh liền khôi phục lại âm thanh uống rượu, vung quyền. Trong lòng Bách Hợp sinh ra một cảm giác cổ quái. Đào Nhiên Hưng lúc này mới vỗ vỗ đầu óc của mình:

“Thật là hồ đồ rồi, không hiểu làm sao mà đã tới chỗ này rồi ? “ Lời này của ông khiến Bách Hợp càng cảm giác thiếu niên áo trắng vừa rồi cổ quái, trong lòng không khỏi lạnh lẽo càng sâu. Quan trọng là lòng bàn tay bị thiếu niên áo trắng xẹt qua một cái lúc này bị đông lạnh đến mức thấy đau, thật giống như máu cũng ngừng chảy vậy. Bách Hợp không tự chủ được càng thêm nhanh chóng vận hành Cửu Dương Chân Kinh trong cơ thể mình. Sau khi Cửu Dương Chân Kinh vận hành thì cánh tay kia cũng thấy khá hơn một chút nhưng sau một thời gian lạnh lẽo ngấm sâu đã làm cho một bên tay của nàng có chút cứng ngắc lại.

“ Cha, vừa rồi cha không thấy người áo trắng kia sao ?”  Bách Hợp chú ý cố nén cảm giác sợ hãi bên trong, nhẹ giọng hỏi Đào Nhiên Hưng một câu. Đào Nhiên Hưng còn chưa kịp mở miệng thì Mạc Thiếu Kỳ đã không nhịn được nói : « Cái gì mà người áo trắng, người áo đen ? Khách điếm này làm gì có người áo trắng? Ngươi cho rằng đưa ma sao ?”  Lúc này Mạc Thiếu Kỳ đói cuống cuồng lên, hơn nữa chuyến đi này vốn Đào Nhiên Hưng không muốn cho hắn đi cùng, hắn mặt dày tới đây, trong lòng đối với Đào Nhiên Hưng hết sức bất mãn, cũng giống như chỉ có hung dữ quát Bách Hợp mới làm cho trong lòng hắn tìm về mấy phần cảm giác thăng bằng.

Con gái chưởng môn phái Mao Sơn (6)

Lúc này Bách Hợp không có hơi sức cãi nhau với hắn, thiếu niên kia tới đột nhiên, đi cũng đột nhiên mà sau khi hắn đi mà những người này dường như không phát hiện hắn mất tích, tửu khách ngồi đối diện hắn giống như căn bản không thấy đối diện mình thiếu một người. Bách Hợp cũng tu tập đạo thuật cùng với võ công, nhiều năm như vậy mà dường như chưa thấy người nào thần thông như thế. Trong lòng nàng kích động sợ run cả người, không khỏi càng thêm sợ hãi.

Cái thế giới này chuyện không thể biết trước còn nhiều lắm. Hơn nữa những người này không nhất thiết đều phải có thiện ý đối với nàng. Vừa rồi thiếu niên kia xẹt qua lòng bàn tay nàng, lúc này còn có thể cảm nhận được cái cảm giác lạnh buốt thấu xương. Lần nhiệm vụ này của Bách Hợp còn chưa có làm xong, thật không cam lòng cứ thế dễ dàng buông tha. Nàng cắn cắn đôi môi, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt càng kiên định hơn.

Nửa đêm canh ba, cả người nàng cảm giác như rơi vào hầm băng, cảm giác giống như bị hàn khí vây quanh này khiến cho Bách Hợp trôi qua cả một đêm đặc biệt khó chịu. Chính nàng nhắm mắt lại không nhìn thấy được trên mặt của nàng hiện ra một chút ánh sáng xanh biếc, nhìn qua thật âm trầm rợn người.

Ngày thứ hai thức dậy, theo lý mà nói đối với người đồng thời tu tập đạo thuật và võ công như Bách Hợp mà nói thì một đêm không ngủ cũng không ảnh hưởng gì quá lớn đối với nàng. Nhưng hôm nay lại là Mạc Thiếu Kỳ đánh thức nàng dậy, sau khi tỉnh lại cả người lạnh lẽo, sợ run cả người. Lúc này mặc dù khí trời rét lạnh nhưng ít nhất đã ấm hơn lúc mùa đông nhiều. Huống hồ sau khi luyện Cửu Dương Chân Kinh, Bách Hợp đã không còn sợ lạnh nữa. Nhưng lúc này nàng rất lạnh, dường như Cửu Dương Chân Kinh không có tác dụng. Nàng lạnh tới mức không ngừng run run, đã không còn nhớ rõ bộ dạng người thiếu niên hôm qua, điều duy nhất nhớ được chính là đôi môi đỏ máu mà thôi.

“Làm sao muộn như vậy mới dậy? Cái bộ dạng này của ngươi thì sau này có tư cách gì làm phu nhân của ta?” Trong lòng Mạc Thiếu Kỳ hết sức không nhịn được, càng thấy Bách Hợp không vừa mắt, cho rằng nàng cố ý giả bệnh, trong miệng hùng hùng hổ hổ. Giờ này Bách Hợp nhức đầu như búa bổ lại bị ý nghĩ của hắn làm cho phiền lòng, nghe nói như vậy không khỏi liền cười lạnh một tiếng: “Ta lúc nào đã nói muốn gả cho ngươi?”

Bây giờ nàng đã quyết định một mình chấp chưởng Đào gia, buồn cười là Mạc Thiếu Kỳ lại vẫn cho rằng sau này Đào gia sẽ giao cho hắn. Nhiều năm như vậy rồi mà hắn vẫn không thấy rõ ràng quyết định của Đào Nhiên Hưng, lúc này Bách Hợp không biết nên nói gì cho phải với người ngu như vậy. Tiếng hừ lạnh kia chỉ vì cánh tay hôm qua bị xẹt qua kia đang âm ỉ đau.

“Các người còn đang làm gì vậy? Lưu quản gia đã chuẩn bị xong để lên đường rồi.” Đào Nhiên Hưng sang đây thấy nữ nhi đầu rủ xuống, vẻ mặt Mạc Thiếu Kỳ có vẻ không vui liền cho là Bách Hợp bị Mạc Thiếu Kỳ chọc tức, không khỏi lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Ngươi đi theo ta.” Đào Nhiên Hưng vừa nói xong lời này vừa bận rộn một bên muốn lưu lại Hoàng Mạn Nhi cũng gọi tới. Lúc này trong lòng bàn tay Bách Hợp đau đớn vô cùng, mấy người kia vừa đi rồi Bách Hợp liền mở bàn tay ra, vừa nhìn thấy thì liền thất kinh, mồ hôi lạnh sau lưng tuôn ra.

Chỗ hôm qua bị thiếu niên áo trắng xẹt qua đã hiện ra hai chữ Dung Ly phát ra ánh sáng xanh thật giống như có một dòng máu cháy qua. Hai chữ kia dường như là một vật thể sống, lúc này hình dạng của chữ viết càng lúc càng lớn, ở giữa có tia máu di động, giống như là ở trong lòng bàn tay nàng dạo chơi vậy. Nước mắt Bách Hợp nhanh chóng chảy ra, liền tranh thủ lúc Đào Nhiên Hưng chưa đi xa gọi trở lại: “Cha, con có lời muốn nói với cha.”

Mạc Thiếu Kỳ hừ lạnh một tiếng, lôi Hoàng Mạn Nhi đi xa. Đào Nhiên Hưng cau mày, đợi đến khi Bách Hợp đưa tay mình cho ông xem mới sợ hết hồn: “A Hợp, làm sao con lại bị như vậy?” Đào Nhiên Hưng vừa nói vừa giơ bàn tay của nữ nhi lên nhìn, chẳng qua một hồi lâu vẫn không nhìn ra kết quả. Nữ nhi duy nhất này không chỉ là huyết mạch duy nhất của Đào Nhiên Hưng mà còn là hy vọng duy nhất có thể khiến Đào gia hưng thịnh, rất sợ nàng có chuyện gì xảy ra, lúc này gấp đến mức suýt nữa trên môi phát hỏa.

Bách Hợp nói lại sự việc hôm qua một lần, Đào Nhiên Hưng sợ đến mức cả người run run: “Cao nhân như thế khiến cho ta từ đầu tới cuối không phát hiện ra có điểm nào không đúng có thể thấy được công phu cao đến thế nào. Nhưng tại sao hắn lại hạ thủ với con?” Đào gia thật không giống như đã kết thù kết oán với đại nhân vật lợi hại nào, huống chi chính là Đào gia lấy chồng kết liễu oán, ông chính là nam nhân duy nhất của Đào gia còn sống, không thể nào thiếu niên áo trắng theo lời Bách Hợp lại có thể bỏ qua cho ông mà đi tìm Bách Hợp được.

“Trước không nói đến những chuyện này nữa, đợi đến khi đến Lưu gia đem mọi chuyện chấm dứt thì cha sẽ đưa con lên phái Chính Nhất hỏi thử xem một chút.” Tâm tư Đào Nhiên Hưng càng thêm trĩu nặng, xảy ra chuyện như vậy ông đối với việc có thể kiếm được năm mươi lượng bạc liền giảm rất nhiều hứng thú. Nếu như không phải ông vì kiếm tiền mà mang nữ nhi xuống núi thì có thể đã không gặp phải thiếu niên áo trắng mà mình hoàn toàn không thể nhớ được kia, nữ nhi mà mình gửi gắm rất nhiều hy vọng cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy. Đào Nhiên Hưng hết sức nặng nề bắt được hồ ly tại Lưu gia nhưng lúc này không còn thời gian luyện hóa hồ yêu. Nếu không phải sợ thả nàng có thể khiến nàng quay trở lại Lưu gia đi hại người thì Đào Nhiên Hưng đã sớm đem thả hồ ly tên là Bạch Ngọc kia rồi.

Mặc dù phái Chính Nhất cũng là ở Mao Sơn nhưng hướng đi ngược hướng đi về nơi Đào gia ở vì vậy lúc trở về Đào Nhiên Hưng dẫn nữ nhi cùng Mạc Thiếu Kỳ đi một con đường khác. Hai ngày nay tình trạng của Bách Hợp còn nghiêm trọng hơn một chút. Nàng thường xuyên không tự chủ được trên đầu xuất hiện băng sương màu xanh. Đào Nhiên Hưng vội vàng đến mức như trong lòng có lửa đốt, thu xếp xong xuôi chuyện ở Lưu gia cũng không trì hoãn nhiều, thậm chí Lưu gia muốn lưu ông lại một buổi chiều mà ông cũng không dám lưu lại, trực tiếp chuẩn bị trở về phủ.

Trong lòng Hoàng Mạn Nhi hết sức không vui. Nàng hiếm có cơ hội xuống núi một lần, định muốn chơi đùa thoải mái một lần, ai ngờ vừa mới ra cửa thì Đào Nhiên Hưng đã bắt về. Nàng nhất quyết không chịu rời đi, muốn được đi chơi. Đào Nhiên Hưng lúc này chỉ lo cho con gái của mình, làm gì còn tâm trạng nghe Hoàng Mạn Nhi kỳ kèo nên cười lạnh hai tiếng, tìm kiếm hành lý của Hoàng Mạn Nhi ném ra bên ngoài để nàng tự lo liệu.

Vừa mới chia tay chưa lâu, giờ sắp tiến vào thôn trấn, từ xa Đào Nhiên Hưng đã thấy được thôn trang ở không xa yêu khí ngất trời. Lúc này nếu một lần nữa thay đổi thì lộ trình sẽ trì hoãn thêm thời gian dài, tình huống thân thể của con gái mình càng ngày càng nghiêm trọng, Đào Nhiên Hưng cắn răng vẫn quyết định xuyên qua thôn trang này, một đường chạy đến Mao Sơn.

Dù sao nơi này là chân núi Mao Sơn, ông biết dù bên trong có điều gì nguy hiểm thì nhiều nhất một, hai canh giờ sau thiên sư cũng có thể nhận được tin tức và chạy tới.

“Sư phụ, người nhìn kìa” Vốn là vẻ mặt ủ rũ, Mạc Thiếu Kỳ đột nhiên giống như nhìn thấy một điều gì đó, lo lắng hướng Đào Nhiên Hưng chỉ chỉ. Lúc này Bách Hợp dường như cả người máu huyết đã bị đông cứng, nghe thấy âm thanh của Mạc Thiếu Kỳ vẫn hơi miễn cưỡng ngẩng đầu, vừa nhìn thì mắt của nàng thoáng cái liền trừng lớn.

Cách đó không xa, trên một cây dâu thấp có treo một thi thể, nhìn vật liệu may mặc còn hết sức quen mắt. Mạc Thiếu Kỳ không đợi Đào Nhiên Hưng lên tiếng liền chạy tới bế thi thể lên giật mình la: “Là Mạn Nhi!”

Lúc này sắc mặt Hoàng Mạn Nhi trắng bệch, không có một chút tia máu nào, trên người hết sức gầy giống như đã bị rút ra cạn sạch phần lớn máu trong người. Đào Nhiên Hưng kêu lên một tiếng không tốt, dưới tình thế cấp bách vội vàng nói: “Mau buông nó ra, đẩy cổ của nó ra xem một chút xem có phải trên cổ có…” Ông còn chưa nói dứt lời, Mạc Thiếu Kỳ liền cảm thấy quái lạ, Hoàng Mạn Nhi đã chết rồi không thể nào lại sống lại, nhưng Hoàng Mạn Nhi giật mình rồi trong miệng phát ra một tiếng kêu cổ quái, giữa đôi môi hiện ra hai chiếc răng nanh, cắn lên cổ Mạc Thiếu Kỳ.

Khoảng cách giữa hai người gần như vậy, lần này nếu Mạc Thiếu Kỳ bị cắn thật sự nhưng không biết có phải là người đang trong lúc nguy cấp cũng sẽ bộc phát hiện tượng vượt quá sức tưởng tượng của người thường, thế nhưng Mạc Thiểu Lỳ thoáng cái đẩy Hoàng Mạn Nhi ra, vừa cất tiếng kêu kỳ quái, vừa gào khóc thảm thiết, xông tới Đào Nhiên Hưng bên này.

Vừa mới bị chuyện Hoàng Mạn Nhi đã chết còn có thể cử động làm cho sợ đến hồn lìa khỏi xác, mặc dù đang ở Mao Sơn học đạo, Mạc Thiếu Kỳ cũng biết những chuyện ly kỳ cổ quái như thế này đối với đạo sĩ mà nói thì không coi vào đâu, thậm chí chính hắn cũng là định sống nhờ vào nghề này, nói thì thật là hay nhưng khi đối đầu với sự việc mà bình thường Đào Nhiên Hưng đã dạy thì hắn chỉ lo chạy trốn.

“Vậy mà lại là cương thi.” Đào Nhiên Hưng cũng bị hù dọa không ít, một bên còn có nữ nhi ở đây, cương thi như thế này cả đời ông còn không gặp quá hai lần, lúc này gấp gáp, mở hành lý ra thì lá bùa cũng không có, con mắt trợn tròn nhìn Hoàng Mạn Nhi miệng mở rộng, vẻ mặt dữ tợn đánh về hướng bọn họ. Trong khoảng thời gian ngắn Đào Nhiên Hưng chỉ có dậm chận: “Chạy trước rồi hãy nói! Lát nữa quay lại thu thập nó sau!”

Tiếng nói của ông vừa dứt, dường như Mạc Thiếu Kỳ không có ngờ Đào Nhiên Hưng cũng không có biện pháp đối với loại này liền quay đầu một mình chạy trước. Đào Nhiên Hưng thấy vậy trong lòng vừa tức vừa vội, hung hăng mắng hai tiếng. Hoàng Mạn Nhi biến thành cương thi liền một đánh tới hướng Đào Nhiên Hưng nhưng khi thấy Bách Hợp thì thân thể co lại, bộ dạng giống như có chút sợ sệt.

“Cha, người đi trước đi.” Trong lòng Bách Hợp trầm xuống. Nàng đối với mấy loại cương thi này không phải không sợ, đây là lần đầu thấy vật này, sau lưng nàng cũng dựng hết cả lông tơ. Nàng sợ hãi nhưng nàng còn nhớ rõ nhiệm vụ của mình là cái gì. Thật ra Bách Hợp không sợ chết. Nàng làm nhiệm vụ nhiều lần như vậy cũng đã chết qua vài lần. Mấu chốt là trong lòng nàng còn có mấy phần cảm giác sợ hãi cương thi nhưng nàng không thể để Đào Nhiên Hưng chết. Tâm nguyện của Đào Bách Hợp là muốn để cho Đào Nhiên Hưng sống, không thể chết trong tay Mạc Thiếu Kỳ, ít nhất cũng không thể chết tại lúc này. Vì nhiệm vụ, Bách Hợp nhất định muốn bảo hộ ông ở phía sau.

Đào Nhiên Hưng ngẩn người, nhìn thấy vẻ mặt kiên định của nữ nhi, vừa mời cắn răng định liều mạng thì Bách Hợp hét lên một tiếng: “Cha đi trước đi, Đào gia còn phải dựa vào cha.” Nghe được lời này của Bách Hợp, trên mặt Đào Nhiên Hưng lộ ra vẻ xúc động. Ông cũng không phải người không quả quyết, lúc này Hoàng Mạn Nhi đã biến thành cương thi, hơn nữa nhìn bộ dạng thì tu vi cũng không thấp, liên lụy một so với liên lụy hai thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa, Đào Nhiên Hưng biết thực lực của nữ nhi so với mình còn cao hơn. Nếu như con bé lưu lại mà còn không làm gì được Hoàng Mạn Nhi thì ông lưu lại cũng chỉ là chịu chết mà thôi. Nghĩ được như vậy, Đào Nhiên Hưng cắn răng dặn dò mấy câu:

“Con gái ngoan, trước kia cha đã nhìn nhầm con rồi. Người thân vẫn tốt hơn. Cha đi phái Chính Nhất gọi người giúp, con cố gắng chống đỡ một lát!”

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion52 Comments

  1. ồ. Dung Ly đã chính thức lên sàn. ko biết thân phận thật sự của a là gì ta? HMN đã chết rồi còn kéo theo cả đống rắc rối. Hừ, còn cái tên MTK nữa. đúng là một ng đàn ông tốt ha. khinh bỉ. con cương thi HMN hình như sợ thứ j đó trên người BH.

  2. Dung Ly này là ai vậy ta. Không biết là tại sao lại vẽ lại cái tên đó lên tay Bách Hợp. Tội nghiệp Bách hợp vì nhiệm vụ phải cố gắng đương đầu với cương thi. Hoàng Mạn Nhi thietj khó ưa. Sống đã thấy ghét chết còn hại người.
    Cảm ơn editor

  3. Hú hú. A nam thứ lên sàn rồi. Kb a này là yêu hay ma nữa. Theo kinh nghiệm của ta đa số mấy a nam phụ kiểu này đều max yêu. Ả hoàng mạn nhi kia thật ngứa mắt quá đi. Ngu ngốc. Có phải ả sợ bách hợp là do dấu của anh DL trên tay BH k nhỉ. Tên MTK kia. Chém nhanh

  4. Trời ạ, chả hiểu anh vẽ cái gì lên tay bh, làm bh như sinh bệnh rồi kìa, tội quá trời luôn.
    Con nhỏ hmn kia đúng là bị quả báo mà, đáng đời. Ko biết mtk bị nó cắn có biến chất thangh cương thi luôn ko nhỉ ;70

  5. cái tên dung ly này là ai vậy ta? cổ quái quá đi,lại còn làm bách hợp sinh bệnh nữa, cảm giác không nắm được quyền chủ động trong tay mình đó. con nhỏ hmn chết là đáng đời
    tks tỷ ạk

  6. Ách, mới xuống núi đã gặp trắc trở rồi. Tên Dung Ly này là cái gì đây ta mà sao mạnh quá trời, Bách Hợp bị sinh bệnh rồi, anh nam 9 đâu rồi, nên kịp thời chuẩn bị để giúp đỡ ah, chứ Dung Ly cổ quái như vậy sợ là Bách Hợp ko chống lại được đâu (>”<) Hai tên MTK cùng HMN gặp quả báo sớm ghê, ko có tài còn đòi xuống núi, đây là tình tiết muốn chết ko ai ngăn cản được nha =p
    Thanks

  7. Dung Ly là ai. ta rất có cảm tình vs cái tên này, đừng hỏi ì sao. có điều có 1 vài kẻ ko pik sống chết cứ muốn sán lại gần, ví như HMN, đúng là đường sống ko đi lại thik bước xuống hoàng tuyền, thật ko pik dung ly tiếp cận BH vì mục đích j, phấn khích quá cơ ;70

  8. Sao khổ thế ah… vừa mới xuống núi thực nghiệm thì gặp ngay tình huống lạ lùng khó giải quyết ah… mà Dung Ly này là gì thế nhỉ… là yêu hay ma nhỉ… sao bí ẩn và cường đại thế kia… không bít Dung Ly hạ cái gì trên tay Bách Hợp tỷ mà Bách Hợp tỷ lại cảm giác lạnh lẽo thế kia nhỉ… lần này không bít tỷ ấy có hoàn thành được nhiệm vụ này hay không đây… bi giờ tình huống nguy hiểm quá ah… ah… mà hình như tên Dung Ly có trong danh sách nhân vật chính của bộ bia đỡ đạn thì phải… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. ầy sao tư nhiên mọc đâu ra một người tên dung ly vậy, có liên quan gì đến nữ chính ngoài đời không đây, mà làm sao anh lại có hứng thú với chị vậy, không biết hoàng mạn nhi này làm sao lại biến thành cương thi mà tên mạc tra nam kia thật đúng là vào lúc nguy hiểm đã bộ lộ rõ tính cách bản thân ham sống sợ chết bỏ mặc sư phụ như vậy

  10. Lại thêm soái ca tà mị Dung Ly nha ko biết a lag ai hay là nv nam chính trong nv này của hợp tỷ thế ? Tò mò quá hi càng ngày bên ng hợp tỉ lại càng có nhiêug nam cường thế ghê

  11. ây gu… ta thích Dung Ly rồi nha, tuy ảnh không xuất hiện trong chuỗi nhân vật nhưng huyền bí thấy thích, càng lúc càng kích thích… Mà không biết Dung Ly có phải nam chính không nữa thấy tò mò thật ;69

  12. Dung Ly sẽ là ai nhỉ ?! Hạ pháp thuật này zs mục đích j ?! Chẳng lẽ là mún chị khắc sâu hay là đi tìm hắn đây ?!

  13. Chưa thấy diệt đc con ma hay yêu quái nào đã gặp ngay nhân vật nguy hiểm như DL rồi,tay BH bị vậy ko biết có khả năng diệt đc con cương thi HMN này ko nữa. Để xem chương tiếp theo BH làm sao đây.

  14. Xuất hiện dung ly trai đẹp rồi. Chắc dung ly là cương thi rồi. Hơi ghê nhưng ta thích. K biết BH cí bắt đầu một câu chuyện tình yêu với DL k? ;70

  15. Mặc Thiếu Kì thật vô sỉ tưởng mình là cái gì chứ. Hắn cũng chỉ là cặn bã của xã hội thôi.
    Còn Hoàng Mạn Nhi nữa chứ thật đúng là hết nói nổi. Dám coi Bách Hợp tỷ là người hầu của mình chứ. Đáng đời bị chết. Cho chừa cái tính ngang ngạnh đi. Mà căn bản là cô ta không còn cơ hội để ngang ngạnh nữa rồi. ;97 ;97 ;97

  16. ;93 Dung Ly này là ai vậy ta. Không biết là tại sao lại vẽ lại cái tên đó lên tay Bách Hợp. Tội nghiệp Bách hợp vì nhiệm vụ phải cố gắng đương đầu với cương thi.

  17. Xuất hiện cả zombie thế này, bạn Dung Ly chả biết có phải cương thi k nhưng nếu phải thì chắc cũng thuộc dạng thâm niên hoặc cấp cao gì đấy rồi. Zombie gì mà đệp trai vợi ;69

  18. Dung Ly, một nhân vật không tầm thường nhưng mà ghê quá. Người lạnh hơn băng… nhưng lại không có yêu khí, vậy không phải yêu quái mà là ma rồi… hahaha. Còn viết tên lên tay BH nữa chứ. Cứ như ngồi đó chờ BH tới rồi đi vậy á.

    Mạc Thiếu Kỳ đúng là kỳ thật. Bao nhiêu năm bị lạnh nhạt mà vẫn còn nghĩ mình là chồng của BH, còn nói BH không xứng nữa chứ. Não tàn à…

    Hoàng Mạn Nhi thì cương thi rồi… không biết BH có thoát khỏi nguy hiểm ko nữa đây.

    Cảm ơn team nhiều nhiều.

  19. Nguyễn Chung

    Thân phận Dùng Lý là gì ah, cảm giác anh rât thần bí Bách tỷ lần này gặp phải đại boss rồi lại có cả thì nữa ko biết tỷ xử thế nào ah

  20. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Chị gặp cương thi rồi. Dung Lý có vẻ là nam chính của chị nhỉ. Thường thì những nhân vật nguy hiểm đều sẽ về với người thi hành nhiệm vụ như chị. Còn LDT nữa… Ảnh cũng là nam chính đúng không? Nghe nói DL là một phần hồn của anh. Câu chuyện li kì quá =))

  21. Dung Ly kìa. Yêu quá đi ;31 ;31 ;31 hừ ghét HMN bộ tưởng mình là công “túa” chắc. Đồ bệnh hoạn

  22. Hmn chết ko biết mao sơn có gặp rắc rối gì ko mà Đào cha bỏ bê quá. Vãi cả câu chốt hạ Người thân vẫn hơn hhahahaha cười muốn rụng hàm cho ông bố nhà này

  23. Đào cha khúc bỏ chạy vừa thấy yếu đuối vừa thấy buồn cười.
    Tất nhiên là người nhà phải tốt hơn rồi.
    Dung ly có vẻ hết sức nguy hiểm luôn

  24. Dung Ly lên sàn, không biết ảnh có liên hệ gì tới anh hệ thống nam chính không đây ta? người lạnh hon8 băng nhưng lại không có yêu khí, là người hay là ma đây? còn bảy đặt bí ẩn đồ, viết tên lên tay con gái người ta đồ =)) ôi trời

  25. Dung ly lên sàn :))) yêu Dung Ly, thương Dung Ly :* có tính là a yêu tỷ BH từ cái nhìn đầu tiên không đây :)))
    Lý do HMN bị biến thành cương thi k nói rõ nhỉ, nhưng cuối cùng bộ mặt thằng cha MTK đã lộ hẳn bộ mặt thật ra rồi đó, khó khăn cái biết mặt nhau ngay .
    p.s: Cảm ơn đội ngũ editor nhiều nhé.

  26. MTk này nhát gan vãi ra, còn HMN thì như vậy cũng xứng đáng rồi? DL cũng đã lên sàn, đọc đi đọc lại vẫn thấy DL là tuyệt nhất :)) Danh oai Vua cương thi nữa chứ. còn ông cha kia nữa, bỏ con gái lại như vậy cũng đc? dù có gọi mấy phái kia đến thì lúc đấy làm sao cứu đc?

  27. Nam chính đã xuất hiện ;69 MTK nhìn nhát gan vãi, thường ngày miệng lúc nào cũng lớn nhưng khi đụng chuyện thì còn nhát hơn thỏ. BH và DL sẽ gặp lại lần nữa ;89

  28. Nam chính cực phẩm quá đi mtk chỉ đc cái to mồm chứ gặ chuyện thì như con chuột nhắt k dám gánh vác

  29. Bố mẹ BH thật cao tay trị cho đôi vong ơn phụ nghĩa thật hiểm. Dung Ly quá mạnh mẽ, nhưng đọc thấy sợ sợ, k biết anh đã làm gì BH rồi. Đọc đang gay cấn gặp ngay đoạn cha bỏ con gái chạy trước tụt hết cảm xúc.

  30. Cuối cùng dung ly cũng xuất hiện, đọc tóm tắt tò mò về nhân vặt này, nên mới vào đọc truyện, hình nhu nhờ dung ly vẽ lên tay ách hợp cái gì đó, mà cuongw thi sợ thì phải

  31. uây cương thi kích thích rồi đây, cương thi Mạn nhi này chắc chắn liên quan đến Dung Ly, Dung Ly là ai, có vai trò j trong câu chuyện này, tại sao lại nhằm vào Bách Hợp, và Bách Hợp đã bị hắn làm j rồi. Mong sao mọi nhiệm vụ của Bách Hợp hoàn thành tốt.

  32. Ban đầu miêu tả thấy xinh đẹp mị mị khí chất yêu nghiệt cứ tưởng Dung Ly là hồ yêu ngàn năm vạn năm hay đại loại chứ ai dè là cương thi, quá khác với hình tượng cương thi trước giờ trong lòng mình @@. Chắc đây là nam chính của Bách Hợp trong nhiệm vụ này, tác giả miêu tả vừa đẹp vừa giỏi lại khống chế được Bách Hợp thế này.

  33. Cẩm Tú Nguyễn

    Oh, xuất hiện cương thi rồi. Dung ly thật thần bí. Truyện càng lúc càng hay nha

  34. Hành động của Dung Ly là có ý j thế, hại Bách tỷ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm rồi kìa, đau lòng quá đj. Trong tình trạng đấy Bách tỷ sẽ xử lý con cương thi kia thế nào đây

  35. HMN chết đi mà còn kéo theo cả đống rắc rối. Bách Hợp dù đời trước nàng có mạnh thế nào cũng chưa từng đối diện với cương thi, thật tội nghiệp Bách tỷ nhà mình. Tỷ ấy giờ đang bị bệnh nữa không tỷ ấy phải làm sao. MTK tưởng hay lắm lâm trận thì là người chạy đầu tiên.

  36. Cặp đôi MTK vàHMN đúng kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đau đến lúc hoạn nạn thì đẩy nhau ra để chạy chốn đúg là quả báo ;41 mà DL ở đây chasc là biến số trog tg này của chị thì phải chị pải cố lên nhé ;07

  37. Ha ha, Hoàng Mạc Nhi trở thành như vậy khiến ta đọc mà thấy buồn cười quá trời.
    Nhân vật Dung Ly này rất bí hiểm cũng rất kỳ lạ, không biết cậu ta có đóng vai trò quan trọng gì trong cốt truyện hay không. Và không biết có ảnh hưởng gì tới kế hoạch của Bách Hợp

  38. Mạc Thiếu Kì không biết có bị ngu không nữa, nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ chắc, tài năng không đến đâu còn ảo tưởng sức mạnh nữa. Cũng không biết Dung Ly trong phần này đóng vai trò quan trọng gì nữa đây, có cảm giác như Dung Ly chính là nam chính nhưng đọc qua mấy phần sau còn chưa có gặp lại Dung Ly nữa nên hoang mang quá, không biết Dung Ly có phải là nam chính không ta.

  39. Dung Ly ca ca sao vừa mới lên sân khấu mà anh đã hù dọa chị rồi hả làm như vậy mới thiện cảm lắm đó nhoa

  40. “Con gái, trước kia cha đã nhìn nhầm con” nghe câu này tự nhiên thấy lạnh lòng. Vậy hóa ra trước đây trong mắt Đào gia chủ con gái mình là một người thấp hèn, đê tiện, ham sống sợ chết sao? Nếu thật sự đúng thì chẳng trách sao kiếp trước tra nam tiện nữ Mạc Thiếu Kì và Hoàng Mạn Nhi để lộ nhiều sơ hở vậy mà Đào gia chủ không nhìn ra. Thì ông ta có tin con gái mình đâu mà nhìn ra? Với cái logic xảy ra chuyện ắc lỗi con gái mình thì nhìn ra sơ hở cũng lạ. Còn về nhân vật mới Dung Ly, hình như ổng là nhân vật phản diện hả?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close