Trời Sinh Một Đôi – Chương 229+230

22

Chương 229: Đám khuê mật không bớt lo

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Chân Ninh nói bình thản, Chân Diệu cũng chỉ nghe vậy thôi, thuận miệng nói: “Vậy cũng tầm Viên Viên, nuôi cả hai bé cùng lúc cũng tốt.”

Viên Viên là nhũ danh của con gái Chân Ninh.

Đứa bé kia may mà cũng là bé gái, nếu là bé trai, thân phận thứ trưởng tử vô luận là đối với Đại tỷ hay bản thân đứa bé đều vô cùng xấu hổ.

Chân Ninh dường như nhìn ra cách nghĩ của Chân Diệu, không khỏi hơi nhếch khóe miệng.

Là con gái nên mẹ đẻ mới khó sinh mà mất, nếu là con trai…….

Ha ha, nữ nhân sinh nở là một chân bước vào quỷ môn quan, một thi hai mệnh cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên.

Vừa nghĩ tới tiểu chân leo lên giường sau lưng nàng, Chân Ninh vẫn có chút căm tức không ngăn được, nghe tiếng trẻ con khóc mơ hồ truyền đến thì càng phiền não, nói với nha hoàn Lam Điệp: “Đi xem Nhị tỷ nhi làm sao vậy.”

“Vâng.” Lam Điệp cung kính nghe đi ra.

Chân Ninh cười hài lòng.

Phi Yên khó sinh mà chết, nàng cũng mới sinh không lâu, cái cớ không tiện phục vụ an bài Thúy Nùng thu phòng, sau đó mấy nha hoàn lại càng cung kính.

Ha ha, nàng muốn bọn chúng biết muốn làm thông phòng hầu hạ chủ tử, có thể, nhưng phải do nàng an bài, nàng gật đầu ngươi mới có thể làm, nếu không dù học Phi Yên leo lên giường sau lưng thì có được làm thông phòng thì thế nào, sinh con thì sao, cũng sẽ chết, xong hết mọi chuyện.

Chân Diệu không biết nhiều chuyện như vậy, chỉ chơi đùa với Viên Viên, ngón tay mảnh khảnh trắng nõn như ngọc, da thịt có thể so với da trẻ con, móng tay sơn màu xanh nhạt càng có sự mĩ lệ kỳ lạ, khiến người ta không tự chủ được đưa mắt nhìn.

Chân Ninh ra hiệu cho vú nuôi bế Viên Viên, rồi nói: “Móng tay tứ muội vẽ thật đẹp, không ngờ còn có thể sơn màu lam.”

“Là hôm đó tiến cung, Thái phi sơn cho muội.” Chân Diệu nhìn móng tay mình cũng hiểu màu này có chút rêu rao, thật không biết Thái phi lấy đâu ra lắm ý nghĩ tinh xảo như vậy.

“Thái phi? Ta đã lâu không gặp bà rồi.” Ánh mắt Chân Ninh rơi vào ngón tay trắng nõn.

Móng tay màu lam trong suốt như mặt hồ tĩnh lặng hiện lên gợn sóng càng làm nổi bật da thịt như băng tuyết.

Thái phi nhất định đã dạy cho Tứ muội phương thuốc dưỡng da.

Chân Ninh có chút ước ao vận khí tốt của Chân Diệu, nhưng chỉ vậy không hơn.

Người như Thái phi nếu không lọt vào mắt bà, mặc cho ngươi cầu thế nào cũng không lộ nửa phần tiện nghi cho ngươi nhặt.

Cái này, cưỡng cầu không được.

Đặc biệt dung mạo Tứ muội giống Thái phi, sau khi nàng có con gái mới mơ hồ hiểu được. Thái phi có lẽ đã coi Tứ muội như công chúa Doanh Nguyệt phải gả xa.

Dung mạo của một người trời sinh đã định trước, nàng không cần đố kỵ ý trời.

Nghĩ thông suốt điểm này, thái độ của Chân Ninh đối với Chân Diệu ngược lại nhiệt tình hơn trước kia.

Chân Diệu và huyện chủ Trọng Hỉ ngồi một lúc lâu mới cáo từ.

Vừa ra khỏi cửa, huyện chủ Trọng Hỉ liền dẫn Chân Diệu về viện của nàng.

Trước mặt bạn tốt Chân Diệu mới chính thức thoải mái.

“Có điểm tâm gì không, sáng ra ăn ít, có chút đói.”

“Tới, chúng ta trước đàm một ván.” Huyện chủ Trọng Hỉ chân thành ngồi xuống.

Nụ cười trên mặt Chân Diệu cứng đờ, sau đó nhảy dựng lên, trước ánh mắt kinh ngạc của huyện chủ Trọng Hỉ cười hì hì nói: “Ta chợt nhớ trong nhà còn chút chuyện, lần sau lại đến, lần sau lại đến.”

Vừa gặp mặt đã muốn chơi cờ, còn có thể làm bạn bè thoải mái nữa không đây!

Huyện chủ Trọng Hỉ ném quân cờ xuống thản nhiên nói: “Chân Diệu, bây giờ ngươi không chơi cờ cùng ta sau này sợ rằng sẽ không có cơ hội.”

“Sao vậy?” Chân Diệu thôi cười, có chút lo lắng nhìn huyện chủ Trọng Hỉ.

Huyện chủ Trọng Hỉ kéo ống ta áo rộng thùng thình, vẫy tay cho bọn nha hoàn lui xuống, lúc này mới lơ đãng nói: “Ta định đào hôn.”

“Cái gì?” Chân Diệu thiếu chút phun ngụm trà nóng vừa mới uống ra ngoài.

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của huyện chủ Trọng Hỉ, không khỏi thở dài: “Huyện chủ, đề tài đáng sợ như vậy sao ngài lại nói một cách vân đạm phong khinh như vậy, thực sự tốt sao?”

“Ta nói nghiêm túc đó.” Huyện chủ Trọng Hỉ ngồi ngay ngắn. Nhíu mày: “Được rồi, ta rất khẩn trương, thấp thỏm, không biết phải làm sao bây giờ như vậy được chưa?”

Chân Diệu cũng không so đo sự lạnh nhạt của huyện chủ Trọng Hỉ, siết chặt tách trà hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Huyện chủ Trọng Hỉ tùy ý đùa bỡn quân cờ.

Cờ đen trắng rõ ràng, nổi bật trên bàn tay nhỏ dài, thanh lãnh như băng.

“Là Thục phi nương nương có ý định muốn ta làm Ngũ hoàng tử phi, cũng đã bàn bạc xong với mẫu thân ta.”

” Hình như Ngũ hoàng tử đã đính hôn mà?” Chân Diệu từ lúc vào phủ Trấn Quốc Công, căn bản là vẫn hiểu rõ một chút tình huống của tôn thất hoàng tộc.

Mấy hoàng tử hơi lớn tuổi chỉ có Ngũ hoàng tử và Lục hoàng tử vẫn chưa thành thân, nhưng đã đính hôn.

Hôn thê của Lục hoàng tử là chất nữ nhà mẹ đẻ của Triệu hoàng hâu, Triệu Phi Thúy, hôn thê của Ngũ hoàng tử hình như là nữ nhi duy nhất của một vị hàn lâm viện.

Nữ quyến thanh lưu và huân quý không giao tiếp nhiều, nàng không có cơ hội gặp mặt.

Huyện chủ Trọng Hỉ khẽ cười: “Hôn thê của Ngũ biểu ca trước đó vài ngày không may gặp bệnh cấp tính ra đi rồi.”

Nếu không phải vậy sao có thể đến cầu hôn nàng đây.

Mẫu thân không nói, bà có gì không hiểu đâu, Thái tử ở bãi săn Bắc Hà làm mất thánh tâm, bây giờ nhìn mặc dù đã lấy lại được nhưng chung quy vẫn có hiềm khích, mấy biểu huynh cùng mẫu phi của họ rục rịch cũng chẳng có gì lạ.

Có dã tâm, một nữ nhi của Lục phẩm hàn lâm làm sao có thể làm hoàng phi đây.

Không có cơ hội kế thừa, muốn làm vương gia phú quý tất nhiên là cầu hôn nữ nhi thanh quý của người ta, có dã tâm đoạt vị đương nhiên là con gái của Trưởng công chúa vẫn được Hoàng thượng tôn trọng, thích hợp hơn.

Huyện chủ Trọng Hỉ tự giễu cười cười, uống một ngụm trà.

“Vậy ngươi cũng không nhất thiết phải đào hôn a, nếu không muốn, để Trưởng công chúa từ chối là được rồi.”

“Mẫu thân sẽ không từ chối.”

“Tại sao?” Chân Diệu có chút không hiểu.

Địa vị của Trưởng công chúa đủ tôn sùng, nếu nữ nhi không muốn cũng không cần ủy khuất nàng đi.

“Bây giờ ta đã mười bảy rồi, nếu vẫn không gả đi thì không được rồi.” Huyện chủ Trọng Hỉ vuốt vuốt tay.

Chân Diệu không thể không thừa nhận ở tuổi này của huyện chủ Trọng Hỉ không thành thân cũng không đính thân thực sự có thể coi là một thặng nữ (gái ế).

Trước đây nàng cũng không có để ý đến chuyện này.

Ach, nghĩ kỹ một chút khi gặp huyện chủ Trọng Hỉ và công chúa Sơ Hà đều không phải trong bếp thì cũng là phòng ăn hoặc trên đường đến nhà bếp.

Khụ, đề tài khác thực sự không có cơ hội nhắc tới.

“Huyện chủ cũng không phải không gả cho Ngũ hoàng tử là không được a.”

Huyện chủ Trọng Hỉ rốt cuộc thở dài: “Trách ta khi còn nhỏ không hiểu chuyện, luôn muốn làm nữ quan mọc cánh thành tiên những người thường giao tiếp với mẫu thân đều biết, đại khái sợ ta không thể làm đương gia chủ mẫu, có người sợ địa vị của mẫu thân ta sẽ không dạy dỗ ta được, vì vậy……”

Chân Diệu yên lặng đã hiểu.

“Khụ khụ. Khi nhỏ ai không nghĩ nhiều, những người đó còn tính toán vài câu đồng ngôn của huyện chủ thật là lòng dạ quá hẹp.”

“Ồ, chủ yếu là do ta quá không hiểu chuyện, cư nhiên không biết che giấu, hiện tại đã không như vậy.”

Khóe miệng Chân Diệu giật giật.

Thì ra không hiểu chuyện là ý này!

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của huyện chủ Trọng Hỉ yên lặng nuốt một búng máu.

Huyện chủ, thì ra ngài là người có hai tính cách, tài nào trưởng công chúa lại sợ ngài ở vậy!

Quận chúa Sơ Hà là một người ngạo kiều (kiêu ngạo đáng yêu), huyện chủ Trọng Hỉ tâm thần phân liệt, nàng là người bình thường, rốt cuộc sao lại làm bạn với bọn họ?

“Trong mấy biểu huynh ta thì Ngũ biểu huynh từ nhỏ quan hệ tốt nhất, cho nên mẫu thân rất vui thấy chuyện đó.”

“Nói cảm tình tốt vậy thì gả đi? So với gả cho người xa lạ vẫn tốt hơn?”

Huyện chủ Trọng Hỉ rũ mắt thở dài: “Nhưng ta đối Ngũ biểu ca, chỉ có tình huynh muội, vừa nghĩ tới việc gả cho huynh ấy. Ta cứ có cảm giác gả cho huynh trưởng vậy, còn không bằng gả cho người xa lạ.”

Thấy Chân Diệu vẫn không hiểu rõ ràng liền so sánh: “Ngươi nghĩ đi, ngươi gả cho đại ca ngươi  —— ”

“Ọe ——” Chân Diệu bị giết trong nháy mắt, “Huyện chủ, ngài không cần phải lôi ta ra làm ví dụ.”

Chỉ là như vậy nàng cũng đã hiểu cảm giác của huyện chủ Trọng Hỉ.

“Vậy, có cần ta giúp gì không?”

“Không. Ta chỉ thông báo cho ngươi để đến lúc đó đỡ phải lo lắng.”

Chân Diệu………

Con cờ trong tay huyện chủ Trọng Hỉ từng con, từng con lại rơi vào hộp gỗ hoa lê, hỏi: “Chân tứ, lần này ngươi không được ban thưởng gì đúng không”

“Ừ.” Chân Diệu gật đầu.

“Thiết nghĩ phải đợi sau khi Sơ Hà về.” Huyện chủ Trọng Hỉ ý vị thâm trường nói.

Mấy ngày sau quận chúa Sơ Hà sẽ về kinh, vào cung một chuyến liền đi thẳng đến phủ Quốc Công.

Hai người gặp lại tất nhiên lại ồn ào một phen.

Đều tự nói tình hình gần đây, Chân Diệu hỏi: “Công chúa, ta có một nha hoàn tên Thanh Đại, Tam Lang vào kinh thì nói mất tích, sau lại không tìm được?”

Quận chúa Sơ Hà hừ lạnh một tiếng: “Một nha hoàn mà ngươi cũng sốt sắng nhớ kỹ.”

“Thuận miệng, ta chỉ thuận miệng nhắc tới thôi.” Chân Diệu không do dự nói.

Với vị công chúa này nàng càng ngày càng có kinh nghiệm.

Quận chúa Sơ Hà lúc này mới hài lòng gật đầu, vẫy tay cho mọi người lui xuống, thần thần bí bí nói: “Chân Tứ, ta có một bí mật, muốn nói cho ngươi.”

Tim Chân Diệu đập lệch một nhịp.

Đừng vậy mà, nàng hiện tại sợ nhất là nghe bí mật, từ lúc biết huyện chủ Trọng Hỉ tìm cách chuẩn bị đào hôn nàng đã có bóng ma trong lòng.

“Ta có thể giúp không?” Chân Diệu cẩn thận hỏi.

Quận chúa Sơ Hà nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không thể.”

“Vậy vẫn là đừng nói cho ta biết.” Chân Diệu kiên quyết nói.

“Không được, ta nín muốn chết rồi, không nói với ngươi thì nói với ai, ngươi phải nghe.” Quận chúa Sơ Hà hung hăng nhéo mặt Chân Diệu.

“Ngài nói.” Chân Diệu hữu khí vô lực.

Quận chúa Sơ Hà hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Chân Tứ, ta phát hiện, ta thích Nhị bá ngươi.”

Phịch một cái, Chân Diệu ngã từ tháp mĩ nhân xuống.

Chật vật đứng lên, nắm tay quận chúa Sơ Hà: “Sơ, Sơ Hà, Nhị bá ta sắp bốn mươi rồi!”

“Ta biết.”

“Hai đường muội của ta cũng không nhỏ hơn ngươi bao nhiêu, mặc dù Nhị bá nương của ta nhỏ nhen không tốt tính nhưng thân thể rất khỏe mạnh, sống cùng Nhị bá hoàn toàn không thành vấn đề, ngươi cũng không có cơ hội làm vợ kế!”

Quận chúa Sơ Hà liếc mắt: “Những cái đó ta đều biết a, hơn nữa ta sắp phải hòa thân, làm vợ kế cái gì? Hơn nữa ta là công chúa đi làm vợ kế không phải khiến người khác chê cười sao?”

“Vậy, vậy ngươi……”

“Ta chỉ là thích nam tử như Nhị bá ngươi vậy, lại không nói muốn làm gì người ta.”

Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm.

Quận chúa Sơ Hà ngược lại kỳ quái: “Chân Tứ, ngươi vậy mà không hiếu kỳ sao ta lại thích Nhị bá ngươi, mà lo lắng chuyện này?”

Chân Diệu cười khan một tiếng.

Cái này có gì kỳ quái đâu, nếu không phải là Nhị bá nàng thì nàng cũng thích đó!

Chỉ cần xác định quận chúa Sơ Hà gan to bằng trời không định gây ra chuyện kinh thiên động địa gì là nàng an tâm rồi.

Chương 230: A Hổ và Thanh Cáp đọ sức

Quận chúa Sơ Hà liếc nhìn Chân Diệu.

Người tính tình thẳng thắn thường nhạy cảm, không khỏi trợn to mắt: “Ta nói, Chân Tứ, chẳng lẽ ngươi cũng yêu thích Nhị bá mình?”

“Ha ha.” Chân Diệu tiếp tục cười gượng.

“Không thích.” Lời trái lương tâm như vậy nàng thực sự không nói được a.

Quận chúa Sơ Hà hít một ngụm lãnh khí cẩn thận hỏi: “Ngươi như vậy, Thế tử có biết không?”

Sau đó càng nghĩ càng lo lắng: “Chân Tứ, ta rất lo, chờ ta đi Man Vĩ rồi đột nhiên nhận được tin ngươi bị dìm lồng heo…….”

Chân Diệu tuyệt không ưu nhã liếc mắt: “Ta là vãn bối yêu thích trưởng bối, ngươi nghĩ quá nhiều. Ngươi là sao?”

Quận chúa Sơ Hà vốn hay nói thẳng thoáng cái vòng vo.

Chân Diệu thực sự có chút bận tâm, thu hồi nét mặt đùa giỡn nghiêm mặt hỏi: “Sơ Hà, ta rất lo lắng, ngươi coi trọng Nhị bá ta, vậy sau này các nam tử khác đều không lọt mắt vậy phải làm sao đây? Chân gia ta quá có lỗi với ngươi.”

Vốn nghe câu trước quận chúa Sơ Hà còn có chút thương cảm, nghe đến câu sau khúc khích cười: “Xí, làm như chỉ Chân gia ngươi mới có đàn ông tốt vậy. Yên tâm, ta không phải loại nữ tử không chiếm được sẽ muốn sống muốn chết, lớn như vậy, có thể trải qua cảm giác thật lòng thích một người là đủ rồi. Hơn nữa, ai cũng không quy định sau này ta không thích người khác.”

Quận chúa Sơ Hà là người kiêu ngạo cậy mạnh, nói như vậy Chân Diệu chí ít yên tâm nàng sẽ không làm ra chuyện điên rồ gì, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Quận chúa Sơ Hà lại nhéo nhéo mặt Chân Diệu: “Chân Tứ, may mà còn có thể nói với ngươi, ngươi sẽ không chê cười ta kinh thế hãi tục.”

“Ha ha, huyện chủ Trọng Hỷ cũng sẽ không.”

Quận chúa Sơ Hà gật đầu một cái: “Ngược lại, tỷ ấy còn kinh thế hãi tục hơn ta.”

Chân Tứ………

Có hai bằng hữu như vậy thực là đủ rồi!

Lo lắng cho bằng hữu vài ngày, Chân Diệu cũng có phiền não của mình.

Đã lâu không gặp Thế tử.

Ngày thường thì cũng thôi nhưng Nhị bá và Đại ca về, chung quy cũng phải cùng đi bái tạ.

“Bách Linh, đi hỏi thăm một chút hôm nay Thế tử có về không.”

“Vâng.” Bách Linh đáp lời xoay người đi ra ngoài, gặp Giáng Châu đang nâng con sáo Cẩm Ngôn tới.

Bách Linh không khỏi cười hỏi: “Giáng Châu, Cẩm Ngôn được ngươi chăm sóc càng ngày càng có tinh thần.”

Tuổi Giáng Châu nhỏ nhưng rất trầm ổn, khẽ cười nói: “Bách Linh tỷ tỷ quá khen. Chỉ là phận sự thôi.”

Hai người lướt qua, Giáng Châu cúi người thi lễ: “Đại nãi nãi.”

Mắt Chân Diệu sáng lên ngoắc: “Cẩm Ngôn, đến.”

Đã nhiều ngày nhàn hạ. Mỗi ngày nàng đều nói chuyện với Cẩm Ngôn một hồi giết thời gian.

Giáng Châu đưa Cẩm Ngôn qua, lẳng lặng đứng một góc như không tồn tại.

Nàng thay Tiểu Thiền làm nha hoàn tam đẳng, làm việc kỹ lưỡng, cẩn thận, cũng xốc nổi như một tiểu cô nương, Chân Diệu rất thỏa mãn, Tử Tô cũng có ý bồi dưỡng nàng.

Chân Diệu nghĩ với tuổi của Tử Tô, hai năm nữa sẽ gả ra ngoài, đến lúc đó trong mấy nha hoàn nhị đẳng sẽ có một người lên nhất đẳng, liền đem Giáng Châu thành nha hoàn nhị đẳng.

“Tiểu mĩ nhân, tiểu mĩ nhân…..” Cẩm Ngôn mở miệng, dáng vẻ lưu manh.

Chân Diệu đã sớm quen, cười híp mắt chọc chọc đầu Cẩm Ngôn: “Thiếu hiệp, lại nhớ ta rồi?”

Cẩm Ngôn nghe vậy lập tức mổ tới.

Vừa vặn Giáng Châu đưa một chén trà qua, móng vuốt của nó đạp một cái, đồ hết trà ra ngoài.

Tách trà rơi xuống đất, mảnh nhỏ văng khắp nơi.

Sắc mặt Giáng Châu cứng đờ, vội ngồi xuống thu dọn. Dưới sự hoảng loạn một mảnh nhỏ cắt vào tay, chảy máu.

“Cẩn thận một chút.” Chân Diệu dặn một tiếng.

Tử Tô hầu hạ trong phòng thấy thế nhíu mi.

Giáng Châu thường ngày trầm ổn, hôm nay lại có chút hấp tấp.

Chân Diệu thấy bầu không khí khó có chút khẩn trương không khỏi cười mắng: “Cẩm Ngôn, ngươi xem hậu quả ngươi gây ra này, làm hại Giáng Châu bị thương, mệt nàng mỗi ngày phải hầu hạ ngươi.”

Cẩm Ngôn liếc mắt, không phản ứng với Chân Diệu.

Chân Diệu chớp chớp mắt, biết con sáo này giận nàng gọi nó là “Thiếu hiệp.”

Tính tình lớn thật!

Đúng lúc này La Thiên Trình bước vào, thấy tình hình trong phòng hỏi: “Làm sao vậy.”

Chân Diệu ngẩng đầu lên nhìn, giật mình hô: “Thế tử, sao ngài lại bắt chước Tứ thúc rồi?”

La Thiên Trình sờ sờ ria mép trên mặt, có chút xấu hổ: “Khó nhìn sao? Mấy ngày nay bận quá, vẫn chưa có thời gian xử lý.”

Sau đó vung tay lên: “Các ngươi đều lui xuống trước.”

Mấy nha hoàn nghe vậy liền lui ra, có lẽ Giáng Châu chỉ mải dọn mảnh tách trà vỡ mà quên Cẩm Ngôn.

Trong lúc nhất thời trong phòng chỉ còn hai người một chim.

La Thiên Trình tức giận chỉ vào Cẩm Ngôn: “Cả mi nữa.”

Cẩm Ngôn rung cánh, bay lên, sau đó liếc mắt không có ý tứ muốn đi.

La Thiên Trình và nó mắt to trừng mắt nhỏ nửa ngày cuối cùng nhụt chí.

Hắn kêu gào với một con súc sinh làm gì chứ.

“Bận đến vậy sao?” Đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt kể từ khi La Thiên Trình được thăng chức chỉ huy đồng tri Cẩm Lân vệ đến nay.

Chân Diệu phát hiện hắn không chỉ có ria mép đến mắt cũng đỏ ửng, không biết mấy ngày nay trôi qua thế nào.

La Thiên Trình hiển nhiên không muốn nói nhiều, chỉ cười nói: “Vừa mới nhận chức, công việc hơi nhiều.”

Chân Diệu đương nhiên biết, chỉ là thăng một chức không đến mức đến thời gian cạo râu cũng không có, nhưng nàng cũng không hỏi nhiều.

Chủ yếu là chút chuyện hậu viện nàng còn không rõ, chuyện triều đình càng khỏi phải nói.

Thấy nàng không truy vấn, La Thiên Trình ngược lại ôm nàng vào trong ngực: “A Tứ, nàng có trách ta không?”

Chân Diệu thản nhiên cười: “Trách gì chàng, không phân ưu được cho chàng, ít ra tín nhiệm cũng phải làm được.”

Có lẽ mấy ngày không gặp, mỗi ngày bận rộn nghe lời này La Thiên Trình rung động, nhịn không được ôm nàng vào ngực, sau đó cúi đầu.

“Đừng…….” Sắc mặt Chân Diệu đại biến.

“Sao vậy?”

“Ta cứ nghĩ đến Tứ thúc!”

La Thiên Trình đen mặt lập tức buông tay.

Tiếng chim hót bén nhọn truyền đến, La Thiên Trình ngẩng đầu, lập tức giận đến nghiến răng.

Súc sinh này, nhìn thế nào cũng như đang cười nhạo hắn!

Kiều diễm nhất thời không còn, đen mặt lại nói: “A Tứ, chúng ta cùng đi phủ An Bá đi. Đến lúc đó ta liền trực tiếp về nha môn.”

“Ồ, được.”

La Thiên Trình nhanh chóng thu thập nhìn sáng sủa, Chân Diệu biết hôm nay phải đến Bá phủ, lễ đã sớm chuẩn bị xong, hai người không dừng lại mà đi ra ngoài.

Theo lẽ thường thì A Hổ đánh xe, có lẽ trẻ con trong núi đều học việc rất nhanh, đây là lần thứ hai đánh xe đã có hình có dạng.

La Thiên Trình nghĩ tới bản lĩnh bắn cung của A Hổ, nói: “A Hổ, không bằng ngươi theo ta đến Cẩm Lân vệ đi.”

Cẩm Lân vệ cũng có tráng đinh dân gian bổ sung, với thân phận La Thiên Trình an bài một chút tất nhiên không thành vấn đề.

A Hổ lắc đầu: “Yêm làm phu xe cho A tỷ.”

La Thiên Trình nghiêm mặt.

Hỗn tiểu tử này, chẳng lẽ muốn đào góc tường nhà hắn?

“Thân thủ như ngươi không được, chờ luyện xong rồi quay lại.”

“Yêm bắn cung rất chuẩn.” A Hổ vẻ mặt không phục: “Yêm muốn đi theo A tỷ.”

A tỷ làm đồ ăn quá ngon, làm còn ngon hơn mẹ!

Gân xanh trên trán La Thiên Trình giật giật.

Nhất định phải đuổi tiểu tử này đi!

Nhướn mi đảo qua, thấy Thanh Cáp ngồi xổm bên Chân Diệu, không khỏi cười: “A Hổ, sức ngươi còn kém Thanh Cáp sao bảo vệ A Tỷ được.”

“Sao có thể!” A Hổ vừa tròn mười bốn, chính là lúc tuổi trẻ khí thịnh. Nghe xong liền nóng nảy: “Nàng, nàng là con gái, còn nhỏ hơn ta nữa!”

“Thanh Cáp, vật cổ tay với A Hổ đi, thắng thì thưởng cho ngươi cái này.” La Thiên Trình lấy ra một khối bạc vụn.

Thanh Cáp thật thà: “Nô tỳ không cần bạc, nô tỳ thắng muốn ăn bánh bao thịt Đại nãi nãi làm.”

Chân Diệu đang xem náo nhiệt, nghe vậy sửng sốt, mới gật đầu cười: “Được, người nào thắng ăn bánh bao thịt, thua được bạc.”

A Hổ và Thanh Cáp nhất thời xoa tay, tia lửa bắn ra tứ phía, trăm miệng một lời: “Hừ, yêm nhất định sẽ thắng!”

Cầm chặt bạc vụn, La Thiên Trình yên lặng ói một búng máu.

Để tỉ thí, A Hổ dừng xe bên đường, Thanh Cáp bò ra ngoài thùng xe ngồi bên cạnh hắn, sau dó vươn hai ngón tay cái ra.

Thiếu niên vẻ mặt đơn thuần hỏi: “Có ý gì?”

“Cho ngươi hai tay, ta một tay.”

Thiếu niên nổi giận: “Yêm hai ngón tay, ngươi một tay! Không, ngươi hai tay.”

Một lát sau Thanh Cáp hỏi: “Ta vẫn là hai tay sao?”

Thiếu niên đỏ mắt, mặt đầy mồ hôi: “Không, một tay thôi.”

Lại một lát sau, thiếu niên yên lặng đem hai ngón tay đổi thành một bàn tay.

Chỉ lát sau, Thanh Cáp thật thà nói: “Đã sớm nói ngươi hai tay, ta hai ngón tay.”

Dùng hai tay so với hai ngón tay của người ta mà vẫn thua thiếu niên rốt cuộc bị ngược đến khóc.

Thanh Cáp hài lòng chui vào xe.

La Thiên Trình hắng giọng: “A Hổ, vẫn là trước theo ta luyện tập đi, không phải một tiểu cô nương ngươi cũng không so được, sao bảo vệ A Tỷ được?”

A Hổ lệ rơi đầy mặt gật đầu.

Hắn kém như vậy thực xin lỗi bánh bao thịt của A Tỷ! Nhất định phải luyện tốt để còn làm phu xe cho A Tỷ.

“La thế tử, xe hỏng sao?” Xa xa truyền tới một giọng nói, sau đó người nọ cưỡi ngựa tiến đến.

“Lục hoàng tử, xe không hỏng.” La Thiên Trình khách khí chào hỏi, hai người đối diện, hiểu lòng không khỏi cười cười.

Hắn hiện tại chức vị cao, vô luận là hắn hay Lục hoàng tử đều phải tránh hiềm nghi, không thì ngày mai sổ con cáo buộc Lục hoàng tử sẽ bay đầy trời.

Dù hai người đã lén có ước định, ngoài mặt vẫn duy trì sơ giao.

Chân Diệu không biết mờ ám giữa hai người, kiên trì chào hỏi, quy củ tránh qua một bên.

Không có cách nào, vừa thấy Lục hoàng tử nàng liền nghĩ đến ngày đó mãnh liệt trào ra, sau đó cả người không thoải mái.

Lục hoàng tử ý vị thâm trường nhìn Chân Diệu, đột nhiên nở nụ cười: “Thế tử phu nhân hôm nay thật khách khí.”

Hắn thật sự hiếu kỳ về biểu hiện hôm đó của Chân Diệu, cư nhiên làm một chuyện đến mình cũng không ngờ, lén trốn ngoài cửa hậu cung, sau đó thấy nàng thay quần áo khác đi ra.

Cũng là Chân Diệu không may, nếu là nam tử khác thì cũng thôi, đằng này lại là Lục hoàng tử, trong phủ có một đống nữ nhân, hắn suy nghĩ một lúc liền hiểu, vừa xấu hổ vừa mới lạ, càng ngứa tâm muốn gặp lại Chân Diệu đùa một chút.

Thấy bộ dáng lúng túng của Chân Diệu, Lục hoàng tử hài lòng cười cười, vỗ vai La Thiên Trình: “Mặc rực rỡ như vậy bồi phu nhân về nhà mẹ đẻ đi, Bản vương không làm lỡ việc của các ngươi.” Nói xong giục ngựa đi.

Hai vợ chồng đến Bá phủ, thấy Chân Nhị bá, lại ngoài ý muốn thấy một người mất tích ở bãi săn Bắc Hà – Thanh Đại.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion22 Comments

  1. Ách, Chân Diệu đúng là nồi nào úp vung nấy ah, có được hai đứa bạn thân toàn thích quăng bom ko thôi, Trọng Hỉ đào hôn kiểu gì đây ta, trốn nhà đi lang thang, giả đau ốm, xuống tóc đi tu @.@??? với thân phận quận chúa và ngũ hoàng tử thế kia, kiểu gì cũng gây chấn động cho coi, đây là quăng bom sẵn cho Chân Diệu ôm nè. Còn Sơ Hà thì quá sức đáng yêu rồi, lại rất lạc quan, mạnh mẽ nữa, đại vương tử kia vớ được báu vật rồi ah, bạn của Chân Diệu có khác, toàn một đám mê trai đẹp, thấy Nhị thúc trích tiên kia một cái là bị thu phục liền, may mà Sơ Hà ko có ý định gì quá gây sốc, nếu ko thật ko thể tưởng tượng nổi ah. A Hổ và Thanh Cáp cuối cùng có thành đôi ko nhỉ, thấy quá xứng đôi, vừa ham ăn, thích bám Chân Diệu, lại trung thành, lại ko thích suy nghĩ, luôn hành động theo đường thẳng nữa, hai người này mà ko thành đôi có khi ế cả đời nha. La thế tử vừa xuất hiện lập tức bị dìm hàng liên tục, may là Chân Diệu vẫn luôn khiến ảnh thấy vui vẻ, ấm áp chút, tự dưng thấy tội nghiệp =]]] Thanh Đại về rồi vì sao ko về phủ quốc công mà ở phủ An bá nhỉ, ko biết lại có chuyện gì ko đây.
    Thanks

  2. Ặc. Đúng là bạn bè có khác. Toàn nc giật gân không. Chân diệu còn tự nhận là mình bt nữa chứ. Voãi thiệt
    Lục hoàng tử cũng nhiều chuyện quá đi. Vậy mà đúng lại rình con ngta. Bó tay
    Chân diệu a, cứ nói ra những lời như vậy bảo sao trình ca không yêu. Ta còn thích nè. Ahihi
    Tks tỷ ạk

  3. Ôi trời! CD có hai cô bạn thân thì cả hai đều là nhân vật suy nghĩ khác người a, quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. A Chân nhị lão gia của lòng ta, lại bị chị Sơ Hà thích rồi. Ta ghen rồi a
    Ta quan ngại về chuyện tình tay ba của Thanh Cáp- Bán Hạ- A Hổ, ahaha chết cười mất thôi
    Anh Lục hoàng tử này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, lại đi rình vợ nhà người ta, anh k thấy lương tâm cắn rứt à

  4. Haha. Chân Diệu đúng là được nghe không ít bí mật động trời. CD đặc biệt nệ bạn thân cũng đặc biệt nha. Một tâm thần phân liệt, một tình tình ngang bướng gàn dở.
    Chân Ninh là chị đã xuất giá mà lại cứ đi ghen tị với CD được Thái Phi yêu mến. Túm lại là ta không thích cái vị Chân Ninh này.
    Tình cảm của LTT và CD ngày càng đi lên rồi. Thế mà CD vẫn còn chưa nhận ra tình cảm của mình gần gũi với LTT một chút. Toàn phá hỏng cảnh vui. Ai ngóng cảnh vui thì giơ tay đê :))

  5. Đúng là nồi nào vung nấy mà,
    mấy khuê mật của CD toàn thích ném bom không àk. .Mà CD cũng không phải ng thường ak thêm một lục hoàng tử cực kì không bt nữa. Tội nghiệp a LTT khi nào cũng phải nếm trái đắng haha

  6. Ôi hai bà bạn thật không ai bình thường hết. Huyện chủ Trọng Hỉ dễ thương quá, nhưng suy nghĩ khác người lại luôn bình tĩnh như vậy thật không biết người thế nào mới xứng rước nàng về dinh. Người quá thông minh thật khó giao tiếp mà, không biết huyện chủ định đào hôn kiểu gì, cứ nghĩ đến bề ngoài lạnh nhạt không gì có thể ảnh hưởng đến của huyện chủ là lại thấy cách đào hôn chắc phải ấn tượng khiến người ta khó đỡ lắm đây. Còn Sơ Hà nữa, chắc tình cảm với Chân nhị bá chỉ là ấn tượng tốt thoáng qua mà thôi, cũng may Sơ Hà vẫn nghĩ đến trách nhiệm và địa vị của mình, tính tình lại sáng sủa nếu không cứ rầu rĩ nghĩ cách có được người ta thì đúng là thảm. Chân nhị bá thật quá đẹp rồi, nhìn đi lại một thiếu nữ bị thu hút, không hiểu sao lão phu nhân lại để một người như vậy cưới Lý thị thật là dùng bình cổ cắm hoa c*t lợn mà.
    Tính ra bên cạnh Chân Diệu thật không mấy người bình thường, A Hổ còn đi vật tay với Thanh Cáp nữa chứ, thua rồi, thật đủ ngại, cũng tại bạn Thanh Cáp khỏe quá cơ. Thôi thì dù sao thua vẫn có bạc để an ủi, so với đồ ăn Chân Diệu làm bạc của bạn La đúng là đồ vứt mà.
    Ôi, bạn La và Cẩm Ngôn chắc phải có thù từ kiếp trước nhỉ? Kiếp này hai người cứ gặp là gây chuyện hoài, mà bạn La cũng làm quá, vợ chồng nhà bạn có diễn cảnh kiều diễm thế nào đi nữa cũng đâu cần ngại một con chim. Còn bạn Diệu cũng quá biết sát phong cảnh, nói một câu dập tắt lửa liền à, dù bạn La có vài ngài không cạo râu thì cũng đâu đến nỗi rậm rạp như La tứ thúc cố tình nuôi đâu.

  7. kéo ống ta áo rộng —————–> tay
    Huyện chủ Trọng Hỉ / huyện chủ Trọng Hỉ / huyện chủ Trọng Hỷ
    Triệu hoàng hâu / Triệu hoàng hậu
    Trưởng công chúa / trưởng công chúa
    vừa nghĩ tới tới việc
    ngươi gả cho ngươi đại ca
    Chân Tứ / Chân tứ
    Quận chúa Sơ Hà / quận chúa Sơ Hà
    chuyện điên rồi gì ——————> rồ
    như vậy thực là là đủ rồi!
    Cẩm Lân vệ / Cẩn Lân vệ (so với chương khác)
    dã có hình có dạng ——————> đã
    =============================================
    Buồn cười chết mất với suy nghĩ của CD: nếu ko phải là Nhị bá của ta thì ta cũng thích trời ơi!!
    HC Trọng Hỉ thấy quái quái sao ấy, đúng là bạn của CD hok có ai bình thường hết á =))) ta cũng mong mình có 1 người bạn đủ để nói hết với nó mọi ý nghĩ kinh dị của mình mà ko cần sợ j cả >”<
    Vậy là LTT xác định đứng vào hàng Lục hoàng tử rùi hả (0_0)
    Cứ tưởng Lht bỏ qua cho CD rồi chứ, ai dè còn trốn canh ngta, bó tay hà!!

  8. Nàng Sơ Hà càng ngày càng đáng yêu. Ba nàng này họp mặt lại thật đúng là… chuyện gì cũng có thể! Nàng CD vẫn nuối tiếc Nhị bá đẹp trai kìa, ôi trời! La thế tử mà biết thì…

  9. 2 chuơng này cuời đau bụng. Quận chúa Sơ Hà cứ như tranh thủ tình cảm của chị Chân Diệu. Cũng may tỷ ấy là nữ, nếu không Thế tử lại ăn dấm chua của tỷ ấy. Mỗi lần tuởng tuợng Cẩm Ngôn bị gọi thiếu hiệp là tức cuời.
    A Hổ với Thanh Cáp tranh giành bánh bao chứ không thèm giành tiền, có ai đời thua thì đuợc tiền mà thắng chỉ có bánh bao, không biết sau này Thanh Cáp có với A Hổ không *mong chờ quá*

  10. Chân Diệu có hai người bạn cực phẩm quá đi toàn làm chuyện kinh hãi ko ah chuyên gia quăng bom, đọc đến đoạn A Hổ và Thanh Cáp mà nhịn cười không nổi hai người chành chọe nhau cũng chỉ vì món ăn của Chân Diệu quảng thế tử qua một bên

  11. Công nhận Diệu tỷ mà kết bạn thì bạn của Diệu tỷ toàn là hạc trong bầy gà không à ^^… ông nam chính ói một búng máu cũng phải ah… lợi du bằng hiện kim mới chịu ^^… khó khăn thay là A Hổ và Thanh Cáp lại thích ăn ah ^^… chừng nào có Diệu tỷ là ông nam chính cứ xếp thứ hai đi là vừa… haha… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Quận chúa Sơ Hà đáng yêu chết mất. Bạn của Diệu tỷ chả có ai là bình thường hết. Có khi nào sau này có thêm couple A Hổ vs Thanh Cáp ko nhỉ?

  13. Haha đúng là toàn những người thần kinh tập hợp cùng nhau mà SH, TH và CD một người lại một người kinh thế hãi tục hơn mà…
    Mong SH và TH sớm tìm được hạnh phúc
    Soái ca Chân Nhị Thúc ta còn thích nữa là CD và SH ;94 ;94

  14. Bên cạnh người như Diệu tỷ thì làm gì có ai là bình thường đâu cơ chứ. Một ng thì tâm thần phân liệt lại mặt lạnh, ng kia lại điên điên vui buồn thất thường…
    Có tí JQ giữa Thanh Cáp với A Hổ nhâ
    Laij gặp mặt Thanh Đại rồi

  15. Haha, thanh cáp thiệt là biết cách ức hiếp người mà, tội ngiệp cho a Hổ quá đi, hihi, 2 ngón ray đi so 2 cánh tay, a Hổ ko khóc mới lạ đó nha. Còn lục hoàg tưt fúc hắc quá rồi, kúc nào cũg biết đc ch xấu của CD rồi chọc wẹo nàg ko ah. CD fải cgắg hơn mà fản côg nné.. Hihi

  16. Anh Lục hoàng tử này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, lại đi rình vợ nhà người ta, anh k thấy lương tâm cắn rứt à

  17. Quận chúa Sơ Hà đáng iu chết mất^^… Còn Thanh Cáp với A Hổ nữa chứ….Thanh Cáp thật biết bắt nạt ng khác đấy chứ… Đem 2 ngon tay đọ với 2 bàn tay^^…ai nha người bên cạnh Diệu tít toàn ng ko bt à^^

  18. châu diệu có hai cô bạn thân thì con mẹ nó đúng là hai người càng ngày càng ác liệt, nếu không thế cũng khó tránh cùng hội cùng thuyền với châu diệu đi. Cái đoạn giáng châu làm vỡ chén mình cứ thấy nghi nghi làm sao ta, không biết giáng châu có phải là gián điệp nằm vùng hay không đây

  19. Bạn tuy ít nhưng được chast lượng. Chỉ là gặp nhau hơi muộn. Chả mấy mà 2 ng bạn kia đi hết ;45 để lại 1 minh tiểu Diệu ở kinh thành chiến đấu sục sôi. K biết lục hoàg tử có ý gì không? Thấy rất để y tiêu Diệu ;92 .

  20. Sơ Hà với Trọng Hỉ đều đáng yêu quá =)), buồn cười chết ta mất ;94
    Diệu nhi có 2 cô bạn thân quá là bá đạo luôn

  21. Chân diệu suy nghĩ khác người nên phù hợp với trọng hỉ và sơ hà. Tính cách phóng khoáng, thẳng thắn của cả 3 người rất hợp để làm bạn bè.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close