Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 10

27

            Chương 10. Ngày xuân trời đẹp

Edit: Thảo Nguyễn

Beta: Leticia

Chạng vạng tối đương nhiên không thể lên đường, vì vậy đội ngũ đi sứ Nam Lương đón Vân vương quyết định sáng sớm ngày thứ hai khởi hành.

Vân Thiển Nguyệt ngủ dậy nhận được tin tức này, ôm chăn ngồi ở trên giường suy nghĩ một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu hỏi Dung Cảnh đang ở bên cạnh xem thư gửi từ Tây Nam, “Rốt cuộc Minh thái hậu là ai? Đã điều tra được chưa?”

Dung Cảnh lắc đầu, “Chưa.”

“Ngay cả chàng cũng không điều tra được, rốt cuộc là người như thế nào?” Vân Thiển Nguyệt nhíu mày.

“Bây giờ có ba nơi ta không điều tra được, một là vương thất Đông Hải, hai là vương thất Thiên Thánh, ba là vương thất Nam Lương.” Dung Cảnh chậm rãi nói.

Vân Thiển Nguyệt nheo mắt, “vương thất Đông Hải không có khả năng, vương thất Nam Lương đương nhiên cũng không có khả năng, nói như vậy là vương thất Thiên Thánh?” Dứt lời, Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, “Lúc trước nghe tin đế sư của dòng họ Dạ chết, tuy bà ta kiềm chế, không thất lễ giống Dạ Khinh Noãn, nhưng cũng hơi chấn động. Nói như vậy bà ta cũng là người của hoàng thất họ Dạ? Thế nhưng mà bà ta là Minh Phi của lão hoàng đế, con cái của hoàng thất, sao lấy nhau được?”

Dung Cảnh nhìn thư không nói lời nào.

“Lúc trước nghe nói là dân nữ tiến cung, việc này đương nhiên có thể ngụy trang, thân là hoàng thất Thiên Thánh, muốn tạo ra thân phận của một người thật sự rất đơn giản. Chẳng lẽ cũng giống như Dạ Khinh Ngoãn, là đồ đệ của đế sư? Hay là con gái của đế sư?” Vân Thiển Nguyệt thăm dò thêm một bước, “Dù sao đế sư của dòng họ Dạ là cha truyền con nối, có con nối dõi cũng không kỳ lạ đúng không? Hơn nữa trăm năm qua, huyết thống phai nhạt, có thể kết hôn.”

Dung Cảnh gật đầu, “Không kỳ lạ.”

“Bất luận như thế nào, bản lĩnh của bà ta chắc chắn không thua Dạ Khinh Noãn, có lẽ so bản lãnh bà ta còn lợi hại hơn, nếu không cũng sẽ không ngụy trang được nhiều như vậy năm trong hoàng cung. Nếu không phải là bà ta đội nhiên mất tích và thánh chỉ, đế sư của dòng họ Dạ xuất hiện và bị giết, chúng ta không phát hiện ra bà ta lợi hại như vậy. Cô cô sợ là đến chết cũng không biết, bà ta còn muốn để cô cô chết theo Tiên hoàng.” Vân Thiển Nguyệt sắc mặt u ám, “Dạ Khinh Nhiễm vậy mà lại để bà ta đi theo mẫu thân đến Nam Lương, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì vậy?”

Dung Cảnh chậm rãi nói: “Ẩn vệ của họ Dạ trải rộng khắp thiên hạ, trăm năm qua Nam Lương vẫn là nước phụ thuộc của Thiên Thánh, còn bị giám thị (theo dõi) nhiều hơn Vinh vương phủ và Vân vương phủ, ẩn vệ ẩn nấp ở khắp Nam Lương, nếu bà ta là người trong hoàng thất, đúng như lời nàng nói, bà ta giống Dạ Khinh Noãn, vậy là tiền nhiệm (người phụ trách trước) rồi…”

“Người đứng đầu Ám Phượng?” Vân Thiển Nguyệt mắt lạnh lùng.

“Cũng không phải không có khả năng.” Dung Cảnh cười, “Nếu đúng như vậy, Dạ Khinh Nhiễm phái Dạ Khinh Noãn và Minh thái hậu đi là cùng một lý do, đơn giản là điều động các ẩn vệ ở Nam Lương, khống chế hoặc là làm loạn Nam Lương, để chúng ta không thể giúp đỡ Nam Lương, hoặc là điều tra Thanh di. Hoặc là bất luận dùng biện pháp gì cũng phải đón được Vân vương quay về.”

Vân Thiển Nguyệt mím môi, cười lạnh nói: “Nền móng của dòng họ Dạ che giấu kỹ thật.”

Dung Cảnh mỉm cười, “Hắn phái Minh thái hậu đến khống chế hoặc là làm loạn Nam Lương, sao nàng biết đây không phải là cơ hội mà Nam Lương luôn chờ đợi? Nên từng bước từng bước một trừ tận gốc ẩn vệ của họ Dạ ở Nam Lương trong một lần, nhưng nếu hắn không ra tay, khống chế như thế nào?” Dứt lời, Dung Cảnh cười nói: “Phụ thân làm quốc sư của Nam Lương nhiều năm như vậy, mẫu thân lại là công chúa của Nam Lương. Cậu không chọn con ruột của mình mà chọn tiểu Duệ ca ca, đương nhiên là có nguyên nhân, đó là thấy bản lĩnh của tiểu Duệ ca ca, nhưng cũng có một nguyên nhân khác, đơn giản đó là vì giúp đỡ phụ thân, mẫu thân, Đông Hải và Vân vương phủ.” Dứt lời, Dung Cảnh dịu dàng nói: “Nàng không cần lo lắng cho phụ thân, mẫu thân và Nam Lương.”

Vân Thiển Nguyệt bĩu môi, “Ta mới không lo lắng cho bọn họ, nếu ngay cả một lão bà, bọn họ cũng không thu phục được, vậy quá vô dụng rồi.” Dứt lời, hỏi: “Hôm nay, ca ca từ Đông Hải quay về đúng không?”

Tính toán một chút, Ngọc Tử Thư và Nam Lăng Duệ ôm Dạ Thiên Tứ rời đi, sau đó Dạ Khinh Nhiễm đăng cơ, rồi Diệp Thiến ám sát, đứa bé kia chết thay Dạ Thiên Tứ, nàng xông vào cung đâm Dạ Khinh Nhiễm một kiếm, đế sư xuất hiện, đến việc Tần Ngọc Ngưng mai phục muốn giết Dung Cảnh, sau đó đế sư bị giết, bây giờ Tây Nam phản loạn. Đã hơn một tháng trôi qua. Huynh ấy và Ngọc Tử Thư đến Đông Hải nửa tháng, đợi mấy ngày, có lẽ hôm nay đang trên đường về, nếu nhanh thì đi đến khu vực Thiên Thánh rồi.

“Năm ngày trước mới rời khỏi Đông Hải.” Dung Cảnh nói.

“Ca ấy thực sự biết tính toán! Xem mình là ông chủ hả. Năm ngày trước mới rời khỏi Đông Hải, vậy nói như vậy hôm nay vẫn còn ở Đông Hải?” Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, người ca ca không đáng tin cậy này .

Dung Cảnh gật đầu.

“Ca ấy thật sự không hề lo lắng cho an nguy của Nam Lương chút nào, không biết cậu có hối hận khi giao Nam Lương cho ca ấy không. Rõ ràng là thái thượng hoàng rồi, vậy mà còn phải đi trấn giữ trong cung.” Vân Thiển Nguyệt nói.

“Hôn sự của ca ca và Lạc Dao công chúa đã quyết định xong rồi, nhưng chưa công bố ra ngoài. Đợi sau khi huynh ấy trở về Nam Lương, Đông Hải và Nam Lương cùng công bố với thiên hạ, cậu có con dâu là công chúa Đông Hải, bản lĩnh của Lạc Dao đừng nói là hoàng hậu của một nước, ngay cả thừa tướng của một nước còn làm được. Cậu cao hứng còn không kịp, sao lại hối hận?” Dung Cảnh cười nói.

Vân Thiển Nguyệt thở dài một tiếng, so về với ca ca của nàng, nàng đúng là không có sự tiêu sái của ca ấy, ôm chăn nằm trên giường, nhắm mắt lại, “Sáng mai ta ra khỏi thành tiễn đưa mẫu thân.”

“Ừ!” Dung Cảnh gật đầu.

Một đêm vắng lặng. Sáng sớm hôm sau, Vân Thiển Nguyệt dậy thật sớm, thu thập thỏa đáng, kéo Dung Cảnh ra khỏi phòng.

Cổng Vinh vương phủ đã sớm chuẩn bị xong xe ngựa, sau khi hai người lên xe, xe ngựa đi về phía ngoài thành.

Gió xuân ấm áp, mọi người ở kinh thành Thiên Thánh đều mặc các bộ quần áo được ưu chuộng trong mùa xuân, có mấy người con gái còn mặc bộ quần áo bằng lụa mỏng hở cánh tay. Cây liễu mọc cành mới, cây hạnh trên tường nhà ai đó lặng lẽ nhô ra. Khắp nơi đều là trần ngập sắc xuân.

Lúc Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt đi đến đình nghỉ chân, đội ngũ của Ngọc Thanh Tinh đã xuất phát từ sớm, đang chờ ở bên trong.

Xe ngựa vừa dừng lại, tiếng trách mắng của Ngọc Thanh Tinh đã truyền đến, “Nha đầu đáng ghét, ngủ nướng không dậy, để người mẫu thân là ta đợi mòn mỏi nửa ngày trời.”

Vân Thiển Nguyệt đẩy rèm ra, thấy Ngọc Thanh Tinh và Minh thái hậu đang ngồi đối diện ở trong đình nghỉ mát, trong tay Minh thái hậu cầm quạt giấy phe phẩy, hôm qua chỉ bị thương ngoài da, hôm nay thoạt nhìn khí sắc rất tốt. Ngọc Thanh Tinh cầm con diều trong tay, trừng mắt nhìn, “Con không bảo ngài đợi, cũng không nói sẽ đến tiễn đưa ngài.”

Ngọc Thanh Tinh hừ một tiếng, “Con là con của ta, là cục thịt rơi ra từ trong bụng ta, con không truyền tin nói tiễn đưa ta, ta vẫn biết con sẽ đến.” Dứt lời, bà còn đắc ý nhướn lông mày.

Vân Thiển Nguyệt buồn cười, nhảy xuống xe.

Sau đó Dung Cảnh chậm rãi ló người ra, so với bước chân nhanh nhẹn thoải mái của Vân Thiển Nguyệt thì bước chân của Dung Cảnh nhẹ nhàng bình thản hơn, trước tiên Dung Cảnh nói, “Thái hậu nương nương cát tường.” Sau đó quy củ hành lễ với Ngọc Thanh Tinh, “Mẫu thân lên đường thuận buồm xuôi gió.”

Thái hậu mỉm cười gật đầu, “Cảnh thế tử hữu lễ.”

Ngọc Thanh Tinh lập tức hớn hở, “Vẫn là tiểu Cảnh thuận mắt ta, con rể khiến người ta yêu thích hơn khuê nữ.”

Vân Thiển Nguyệt đi lên trước, xem nhẹ Minh thái hậu, trợn tròn mắt nhìn Ngọc Thanh Tinh, cướp con diều trong tay bà, thấy con diều là hình thiếu nữ xinh đẹp, chỉ thiếu rêu rao khắp nơi, nàng tức giận nói: “Không có con gái, người lấy đâu con rể?”

“Cũng đúng!” Ngọc Thanh Tinh cười rất đắc ý, nhìn con diều vẽ thiếu nữ xinh đẹp trong tay Vân Thiển Nguyệt dí dỏm hỏi, “Như thế nào? Có đẹp hay không?”

“Rất đẹp.” Vân Thiển Nguyệt nói.

“Là ta đặc biệt vẽ cho con và tiểu Cảnh đó.” Ngọc Thanh Tinh dương dương tự đắc hơn, “Trong xe còn có một cái nữa, tí nữa đưa cho các con. Ngày hôm nay trời đẹp như vậy, hôm qua có không ít đám người trẻ tuổi chạy tới Nam Sơn thả diều, hai con ở trong phủ dưỡng bệnh lâu như vậy, cũng đi chơi đi.”

Vân Thiển Nguyệt nghe vậy cũng cảm thấy không đi thả diều sẽ phụ lòng ngày xuân như thế này nên quay đầu lại hỏi Dung Cảnh, “Có đi không?”

“Mấy khi mẫu thân có lòng, đương nhiên phải đi.” Dung Cảnh mỉm cười gật đầu.

“Cảnh thế tử hôm nay không lên triều, Cảnh thế tử phi cũng rảnh rỗi, ngày hôm nay đi dạo chơi rất tốt.” Minh thái hậu cười nói. Dường như chuyện Vân Thiển Nguyệt dùng kiếm đâm bà ta hôm qua hoàn toàn không xảy ra.

Vân Thiển Nguyệt liếc nhìn Minh thái hậu, vừa nãy cách hơi xa, trước đó bà ta cũng không ngồi cùng Ngọc Thanh Tinh, nàng không để ý, bây giờ nhìn hai người, Ngọc Thanh Tinh kém Minh thái hậu một vài tuổi, thế nhưng mà hôm nay hai người ngồi cùng một chỗ, lại giống như mẹ con, so sánh, rất giống nàng và Ngọc Thanh Tinh, nàng nhất thời nhịn không được, cười khúc khích.

“Cảnh thế tử phi cười gì vậy?” Minh thái hậu dịu dàng cười hỏi.

Vân Thiển Nguyệt khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Trước kia ta luôn cảm thấy nương nương bảo dưỡng rất tốt, bốn mươi tuổi, dung mạo vẫn như hoa.” Dứt lời, thấy sắc mặt thái hậu càng dịu dàng, lộ ra vẻ đắc ý, nàng chuyển ý, thở dài nói: “Bây giờ người ngồi cùng với mẫu thân của ta, ta mới biết, cho dù bảo dưỡng tốt hơn nữa cũng phí công. Nếu ta không ở đây, người ta nhìn từ xa, còn tưởng rằng người và mẫu thân của ta mới là mẹ con! So với mẫu thân của ta, người thật sự già hơn hai mươi tuổi.”

Mặt Minh thái hậu cứng đờ.

“Đúng không? Dung Cảnh.” Vân Thiển Nguyệt quay đầu lại hỏi Dung Cảnh.

Dung Cảnh dường như nghiêm túc nhìn Minh thái hậu và Ngọc Thanh Tinh, sau khi so sánh trung thực nói: “Đúng như vậy. Mẫu thân trẻ hơn nhiều, ở cùng một chỗ với nàng giống như tỷ muội. Ở cùng một chỗ với Minh thái hậu đúng là giống như mẹ con.”

Sắc mặt Minh thái hậu thay đổi trở nên tái xanh.

“Nha đầu đáng ghét, nói linh tinh gì đấy! Ví mẫu thân con là con gái của người ta, khiến thái hậu nương được lợi rồi, cho dù mẫu thân con trẻ tuổi, con cũng không thể nói bậy như vậy. Không có cấp bậc lễ nghĩa.” Ngọc Thanh Tinh oán trách mà gõ đầu Vân Thiển Nguyệt, dùng sức vừa phải, mặt mày dịu dàng vui vẻ, đâu nhìn ra vẻ mặt chịu thiệt của bà, bà nghiêng đầu cười nói với Minh thái hậu: “Thái hậu chớ trách, tính tình của nha đầu này, nói chuyện không kiêng dè. Người cũng biết, từ trước đến nay nó là đứa nghịch ngợm. Lấy chồng rồi vẫn không có chút quy củ gì cả.”

Minh thái hậu cười gượng, nhưng trong lòng khó chịu, không thể nào giữ được vẻ mặt dịu dàng như gió xuân lúc trước, giọng điệu cũng hơi cứng ngắc, “Sao Ai gia lại để ý? Khi Cảnh thế tử phi còn là tiểu thư khuê các đã khiến người ta đau đầu, tiên hoàng không biết đã hao tổn bao nhiêu tâm trí vì Cảnh thế tử phi. Lại nói Cảnh thế tử phi nói cũng không sai, mấy năm nay ai gia chịu khổ trong cung, đương nhiên không trẻ bằng Vân vương phi xinh đẹp. Nếu Vân Vương phi và Vân vương gia không xa cách mười năm, có lẽ sẽ trẻ hơn nữa. Ai, sợ là Vân vương phi cũng không ngờ, Vân vương năm đó… cũng già rồi.”

Đây là tìm không ra dấu hiệu tuổi già từ trên người Ngọc Thanh Tinh, không cam lòng, chuyển sang trên người Vân vương.

Vân Thiển Nguyệt nghĩ bà ta không biết phụ thân của nàng không phải Vân Vương, ông ấy vẫn trẻ lắm, cho nên, nàng đương nhiên không tức giận.

Mà Ngọc Thanh Tinh cũng không tức giận, thở dài theo Minh thái hậu, “Ai, cũng không biết bộ dạng của chàng ấy như thế nào. Nhưng bất kể chàng ấy thay đổi như thế nào, già đi hoặc thay đổi hình dạng, thì vẫn là chàng ấy. Không gì bằng còn sống tốt. Bây giờ ta vẫn có thể đi đón chàng ấy, gặp chàng ấy đã thấy đủ rồi.”

“Vân vương phi đối xử với Vân vương thật tốt.” Sắc mặt Minh thái hậu như thế nào cũng nhịn không được nữa, trở nên khó coi, “Mấy năm Vân vương phi rời đi, Vân vương luôn ủ rũ không phấn chấn, mấy người phụ nữ trong Vân vương phủ cũng không thể làm Vân vương bớt lo, nghe nói Phượng Trắc Phi và hai vị thiếp có địa vị cao quý là Tam di nương, Ngũ di nương suốt ngày đấu tranh nội bộ. Ai, mấy năm Thiển Nguyệt tiểu thư chưa lấy chồng cũng chịu không ít ấm ức, nhưng cuối cùng kết cục của Phượng Trắc Phi cũng không tốt, Vân vương gia thương tâm một thời gian.”

Đây là nói tuy ủ rũ không phấn chấn, nhưng vẫn không quên chuyện vui trai gái.

Ngọc Thanh Tinh cười, “May mà có Phượng Trắc Phi, Tam di nương và Ngũ di nương làm chàng ấy bớt buồn. Bằng không không biết mấy năm nay chàng ấy phải sống như thế nào.” Dứt lời, bà thở dài, “Ba người họ đều là người mà Tiên hoàng ban tặng cho chàng ấy vào ngày thành hôn, mấy năm nay vất vả cho họ rồi.”

Minh thái hậu thấy Vân vương phi nửa chút không tức giận, Vân Thiển Nguyệt cũng không chán ghét, rốt cuộc bà ta  không đâm chọc được gì khiến hai người không thoải mái trong lòng nên đứng dậy nói, “Vân vương phi và Cảnh thế tử phi chắc là cần nói lời từ biệt? Ai gia lên xe ngựa chờ Vân vương phi.”

“Thái hậu nương nương đi đi! Ta dặn dò nha đầu đáng ghét này vài câu rồi chúng ta sẽ lên đường.” Ngọc Thanh Tinh cười gật đầu.

Minh thái hậu đứng dậy đi về phía xe của bà ta, không bao lâu, lên xe ngựa, màn che buông xuống, che đi vẻ mặt tức giận của bà ta.

Vân Thiển Nguyệt đột nhiên hỏi, “Trong xe của Thái hậu có gương trang điểm không?”

Ngọc Thanh Tinh cười trách mắng Vân Thiển Nguyệt, “Đoạn đường này phải đi hơn mười ngày nửa tháng, trên xe của thái hậu nương nương sao có thể không có gương để rửa mặt chải đầu?”

Vân Thiển Nguyệt “Ah” một tiếng, không nói gì nữa, giống như là ngẫu nhiên nghĩ tới, vô tình hỏi mà thôi.

Ngọc Thanh Tinh đương nhiên biết mục đích Vân Thiển Nguyệt, nghĩ sợ rằng hôm nay trong xe của thái hậu. Phụ nữ đều thích vẻ mặt xinh đẹp, nhất là mấy người phụ nữ trong cung, họ càng yêu quý khuôn mặt hơn, từ nay về sau e là Minh thái hậu không dám soi gương, trên đường đi không muốn gặp bà, cũng không đến thăm bà. Bà cười rất vui vẻ, khẽ nói: “nha đầu đáng ghét này, suy cho cùng bà ta cũng là mẫu thân của thất công chúa.”

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, khẽ hỏi, “Mấy ngày này người luôn ở trong Vân vương phủ, cảm thấy chị dâu như thế nào?”

Ngọc Thanh Tinh thôi cười, “Là một cô nương tốt, đối xử với Ly nhi rất tốt, nhưng thể chất kém, đêm nào cũng mất ngủ, ta đã kê thuốc an thần cho nó, cũng có chút tác dụng.” Dứt lời, bà nói nhỏ hơn: “Hình như  nó rất hận thái hậu.”

Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ, thất công chúa rất hận thái hậu? Chứng tỏ điều gì nhỉ?

“Được rồi! Mẫu thân phải đi rồi, lần này cùng cha con đến Nam Lương, có lẽ sẽ không quay về. Đám trẻ các con chơi đùa, ta và phụ thân của con không can thiệp? Con và tiểu Cảnh từ từ chơi đùa nhé, Nhiễm tiểu tử tâm tư sâu xa, nhưng tâm tư của tiểu Cảnh cũng không đơn giản.” Ngọc Thanh Tinh vỗ bả vai Vân Thiển Nguyệt, nghiêng đầu nói với Dung Cảnh: “Tiểu Cảnh, thời gian này, nha đầu đáng ghét này còn chưa mang thai. Cố gắng của con còn chưa đủ ah.”

“Con đã rất cố gắng, chỉ là thân thể của hai bọn con đều kém.” Dung Cảnh nói.

Ngọc Thanh Tinh thở dài, “Các con điều dưỡng cho tốt, hiện tại không có cũng tốt, có trước mắt cũng là một phiền phức nhỏ.” Dứt lời, bà lại vỗ bả vai Dung Cảnh, đi về phía xe ngựa.

Vân Thiển Nguyệt cũng đi theo bà.

“Con đi theo ta làm gì? Chẳng lẽ muốn tiễn ta lên xe?” Ngọc Thanh Tinh quay đầu lại nhìn Vân Thiển Nguyệt.

“Không phải lúc trước trong xe của người còn một con diều sao? Đương nhiên là lấy diều rồi. Vân Thiển Nguyệt nói.

Ngọc Thanh Tinh gật đầu, hai người đi tới trước xe, Vân Thiển Nguyệt đi lên trước đưa tay đẩy màn che ra, thấy trên xe không chỉ có một con diều, còn có một người. Vân Thiều Duyên không ngụy trang, vẫn cẩm bào đai ngọc, ổn thỏa ngồi trong xe, lười biếng tản mạn, giờ khắc này, rốt cuộc nàng biết Nam Lăng Duệ giống ai rồi, chính là người này. Nàng quay đầu lại nhìn về phía trước, xe ngựa của Minh thái hậu ở phía trước, chỉ cách xe đằng sau vài bước, nàng quay đầu lại, liếc nhìn Vân Thiều Duyên, khẽ nói: “Lão bà phía trước có thể là người đứng đầu Ám Phượng trước đó. Cha bảo vệ mẫu thân cho tốt.”

“Một mình mẫu thân con đối phó được bà ta rồi, đâu cần ta ra tay?” Vân Thiều Duyên không nghiêm túc, lấy cái thẻ từ trong ngực ra, đưa cho Vân Thiển Nguyệt, “Tiểu nha đầu, đây là cái thẻ Linh Ẩn đại sư nhờ nghĩa phụ đưa cho con, sau khi nghĩa phụ đến quên đưa cho con. Linh Ẩn đại sư nói con là người có duyên phận với nó, một năm trước ở chùa Linh Đài con không nhận, bây giờ nên nhận nó.”

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, duỗi tay nhận cái thẻ bằng trúc, chỉ thấy trên đó trống rỗng, không có chữ gì, nàng nghi ngờ nhìn Vân Thiều Duyên.

“Hòa thượng và đạo sĩ suốt ngày lải nhải, ta và mẫu thân con cũng không thích, ta không thể giúp con, con tự mình xem lời giải đi.” Vân Thiều Duyên nói xong, kéo Ngọc Thanh Tinh lên xe, ném con diều trong xe cho Vân Thiển Nguyệt, buông màn che xuống.

Phu xe được căn dặn, lập tức rời đi.

Đội bảo vệ gồm năm trăm người hộ tống Minh thái hậu và Ngọc Thanh Tinh đi đến Nam Lương.

Vân Thiển Nguyệt ôm con diều, cầm cái thẻ, cẩn thận nhìn cái mặt trống của cái thẻ vài lần, rồi quay đầu hỏi Dung Cảnh, “Chàng có thể giải được không?”

Dung Cảnh nhìn cái thẻ kia như có điều suy nghĩ, “Nghe nói cuối cùng máu của Linh Ẩn đại sư tập trung ở chiếc thẻ đó, nàng là người có duyên với ông ấy, có lẽ dùng máu của nàng để giải.”

“Chính là phải bôi máu của ta vào cái thẻ này, nó mới hiện ra chữ hả?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.

“Đúng vậy.” Dung Cảnh nói.

Vân Thiển Nguyệt mắng một tiếng, “Ta không muốn hòa máu của mình với lão hòa thượng đáng ghét đó …” Nàng chưa nói xong, ngón giữa chợt đau, nàng khẽ kêu một tiếng, thấy Dung Cảnh đã rạch ngón tay của nàng, kéo tay nàng, bôi máu lên cái thẻ, nàng tức giận, “Chàng làm gì vậy? Ta nói không được.”

Dung Cảnh không để ý tới nàng, nhìn máu trên đầu ngón tay lan trên cái thẻ.

Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt không tốt, chỉ có thể nhìn theo, một lát sau, chỉ thấy trên chiếc thẻ hiện ra một chữ “Nhẫn”. Dung Cảnh nhìn chữ đó suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lật cái thẻ lên, chỉ thấy phía sau viết hai chữ “Định mệnh”. Dung Cảnh hơi híp mắt, trong nháy mắt vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, nghĩ phía sau “Định mệnh” là “Nhẫn”, hay phía sau là “Nhẫn” là “Định mệnh” ? Đây là thẻ của nàng? “Nhẫn” có ý nghĩa gì? “Định mệnh” là có ý nghĩa gì? Nàng không nghĩ ra, cảm thấy buồn phiền trong lòng, ngẩng đầu nhìn Dung Cảnh. Thấy Dung Cảnh nhin chằm chằm vào hai chữ “Định mệnh”, ánh mắt hình như hơi lo lắng, nàng hỏi: “Chàng biết ý nghĩa rồi hả?”

Dung Cảnh nghe vậy nghiêng đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Chưa.”

“Có quỷ mới tin là chưa!” Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, rút tay về, tức giận nói: “Lão hòa thượng chết tiệt, tên lải nhải, ta nói không xem, chàng còn muốn xem.” Dứt lời, nàng vung tay biến cái thẻ trong Dung Cảnh thành tro.

Tro chảy ra từ khe hở ở ngón tay Dung Cảnh, còn chưa rơi xuống mặt đất, đã bị gió thổi đi.

Vân Thiển Nguyệt vẫn không thoải mái trong lòng, cầm chiếc diều nói: “Tâm tình đang tốt lại bị chàng phá hủy.”

Dung Cảnh cười, khôi phục lại sắc mặt, “Cái thẻ này xem cũng vậy mà không xem cũng vậy. Cho nên không bằng cứ xem.” Dứt lời, Dung Cảnh dịu dàng nói: “Hôm nay gió xuân tốt như vậy, không thể phụ lòng mẫu thân chuẩn bị diều cho chúng ta, hay là đi Nam Sơn thả diều đi.”

“Không đi!” Vân Thiển Nguyệt đi về phía xe ngựa, vẫn còn oán hận việc Dung Cảnh rạch tay nàng.

Dung Cảnh nhẹ nhàng cầm chặt tay nàng, từ phía sau ôm eo nàng, đầu đặt trên vai nàng, giọng điệu dịu dàng như nước, “số phận của nàng chính là người phụ nữ của ta.”

“Vậy chữ “nhẫn” thì sao?” Vân Thiển Nguyệt vẫn còn tức giận hỏi.

“Nhịn được trong chốc lát, cả đời bình an.” Dung Cảnh dịu dàng nói: “Nói rõ chúng ta sẽ cả đời bình an, hòa thuận vui vẻ đến già.”

“Chàng đúng là biết giải quẻ xăm.” Vân Thiển Nguyệt kìm chế sự vui vẻ, dùng cánh tay thoát khỏi người Dung Cảnh, tức giận nói: “Đi thôi, ai rảnh mà tức giận với chàng? Thời tiết đẹp như vậy mà không đi thả diều, chẳng phải là phụ lòng ngày xuân trời quang gió mát.”

Dung Cảnh mỉm cười gật đầu, hai người đi về phía Nam Sơn.

Nam Sơn quả nhiên như lời Ngọc Thanh Tinh, có không ít công tử tiểu thư trẻ tuổi đến thả diều, đàn ông mặc quần áo xa hoa, con gái mặc lụa mỏng, Nam Sơn đủ loại diều, bay đời trời. Tiếng hoan hô không ngừng, khiến người xem thoải mái trong lòng.

Vân Thiển Nguyệt cúi đầu xem chiếc diều trong tay mình, chiếc diều lấy ra từ trong xe hiển nhiên là do phụ thân nàng làm, là bức tranh vui vẻ thả diều trong ngày xuân, mà chiếc diều trong tay Dung Cảnh là con diều vẽ thiếu nữ xinh đẹp của mẫu thân lúc trước, nàng nhìn hai chiếc diều, cười nói với Dung Cảnh: “Đường đường là Cảnh thế tử, cầm bức vẽ thiếu nữ xinh đẹp trong tay, có dám thả lên trời hay không?”

Dung Cảnh cười dịu dàng, “Thử xem?”

“Thử thì thử, xem chúng ta ai thả cao hơn.” Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, chọn vị trí, giũ chiếc diều ra, kéo dây, chiếc diều tung bay, nàng bắt đầu kéo chiếc diều chạy.

Dung Cảnh bắt chước Vân Thiển Nguyệt, chiếc diều vẽ thiếu nữ xinh đẹp cũng bay theo lên trời, song song với chiếc của Vân Thiển Nguyệt.

“Nhìn kìa, đó là Cảnh thế tử!”

“YAA.A.A.., là Cảnh thế tử và Cảnh thế tử phi!”

“Bọn họ vậy mà cũng tới đây.”

“Hai chiếc diều kia thật đẹp a! Một chiếc lại là…..Ai nha, ở đâu bán chiếc diều như vậy nhỉ?

“Chiếc diều đó chắc là do Cảnh thế tử phi vẽ?”

“Ngoại trừ Cảnh thế tử phi ai dám vẽ bức tranh kia để Cảnh thế tử cầm thả…”

“…”

Không ít người nhìn chiếc diều của hai người rồi thảo luận, ánh mắt của mọi người đều chiếc diều vẽ thiếu nữ xinh đẹp nổi bật trong tay Dung Cảnh, thế nhưng mà không ai cười nhạo Dung Cảnh, cảm thấy chỉ có Vân Thiển Nguyệt mới vẽ ra chiếc diều thiếu nữ xinh đẹp kia để Dung Cảnh thả.

Vân Thiển Nguyệt nghe tiếng thảo luận, hết sức im lặng, nhưng nghe thấy tiếng cười khẽ của Dung Cảnh, nàng hung dữ lườm Dung Cảnh.

LINK FB

Discussion27 Comments

  1. Vân Thiển Nguyệt tức chết người không đền mạng. Biết phụ nữ ai cũng thích đẹp vậy mà lại so sánh Minh thái phi giống mẹ của Ngọc Thanh Tình. Đã vậy Dung Cảnh còn phụ họa đồng ý nữa. Kỳ này Minh thái phi tức hộc máu.
    Nghe tin tức thì thấy Nam Lăng Duệ thành công cầu hôn được Lạc Dao rồi. Vui quá trời quá đất luôn.
    Cảm ơn editor

  2. Biết ngay bà Minh thái phi không đơn giản mà. dù mới chỉ là suy đoán của DC và VTN nhưng chỉ có cựu Ám Phượng là có khả năng nhất. che dấu thật là kỹ. Bố mẹ VTN cũng thật là liều, ngồi chung xe ngựa cùng đi vs bà Minh thái phi kia mà ko sợ bị phát hiện. Khó có được mấy ngày an ổn DC với VTN lại còn được bố mẹ tạo điều kiện cho đi thả diều.

  3. Chuyến đi này của Minh thái hậu có đi mà k có về rồi. Dù là Tiền Ám Phượng đi chăng nữa gặp vc NT Tinh thì làm sao mà qua đc. Mụ ta che dấu kỹ, che dấu lợi hại cũng làm sao bằng NT Tinh và Vân Thiều Duyên đc. Kiểu này Dạ thị lại mất đi một cao thủ rồi.
    Thất công chúa có thật sự là hận mụ Minh thái hậu k? Hi vọng Thất công chúa đừng làm tổn thương Vân Ly.
    Cuối cùng Tiểu Duệ ca ca cũng đã đc thỏa lòng mong ước là cưới Lạc Dao rồi nhé. Giờ thêm sự trợ giúp của hai VC NTT nữa thì Nam Lương như h thêm cánh rồi, Thiên Thánh lâmfm sao đòi khống chế đc nữa.
    thanks bạn nhiều.

  4. Thì ra Minh thái hậu là người lãnh đạo tiền nhiệm của Ám Phượng. Xem ra chuyến này Minh hậu có đi mà không có về. Thất công chúa tại sao lại hận mẹ mình như vậy, nguyên nhân sâu xa là gì nhỉ? Nam Lương sắp có đại hôn giữa Duệ đế và công chúa Lạc Dao rồi tin vui đây, cha mẹ của hai anh em sẽ yên lòng, lo hưởng phúc thôi ;) Hâm mộ tình yêu của VTN vs DC chỉ ngày càng yêu càng nhiều hơn sâu sắc hơn

  5. Ta không biết sao cứ có chút chút cảm giác như Nguyệt tỷ không mấy dịu dàng….với tất cả mọi người nhỉ? Hic Hic… thấy tỷ cọp mẹ đáng sợ qua chừng… Minh Thái Hậu là tiền nhiệm ám phượng thì liệu mụ ấy có phát hiện ra Vân thúc đang đi cùng đoàn không đây? Dù sao thì biết tin Nam Lăng Duệ ca ca thành công cầu hôn với Lạc Dao công chúa là thấy vui thật là vui ời! Không biết Lạc Dao sẽ sửa trị ca ấy như thế nào đây nha! Hí hí hí
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  6. Nguyệt tỷ thật là độc mồm độc miệng. Chỉ vài câu nói đã khiến cho mụ Minh Thái hậu kia tức điên r. 1like cho tỷ. Ám Phượng đời trc là Minh thái hậu thật sao? bà ta chắc chắn đóng vai trò quan trọng trong hoàng thất Dạ thị. Chuyến đi này mang bụng xấu chắc chắn bà ta sẽ k còn đường về.
    Duệ ca ca cuốicùng cũng có đk Lạc Dao, hổ mọc thêm cánh rồi.
    Thanh di và Duyên thúc thật sự ở lại Nam Lương vậy k biết Vân Vương sẽ ra sao.
    Cảnh ca và Nguyệt tỷ bao giờ mới có bảo bối a :D

  7. phuong an thien ha

    Bà minh thái hậu có thânnphận thật là không ai ngờ đến. Thảo nào bà ấy không bị tuẫn táng mà dạ khinh nhiễm không có ý kiến gì. Ám phuợng đểu thì có. Vân vương gia ngồi ngay xe ngựa phía trên mà không nhận ra. Khổ thân vân thiển nguyêtbij oan uổng quad. Huhuhu. Dung công tử đen tim phổi mànkhông ai nhậ ra. Chỉ khổ cho nguyệt tỷ thôi

  8. chuyến đi này Mụ minh thái hậu chắc có đi ko có về rồi…. Thật ko ngờ Dạ thị lại giấu lai lịch mấy ng này sâu tới như vậy Cảnh ca đúng là lòng dạ đủ độc nha, bít phụ nữ lun chú ý sắc đẹp của mình mà cảnh ca còn hùa theo nguyệt tỷ đêm lão thái bà so sánh vs Ntt nữa chứ, thật là hã lòng hả dạ mà

  9. Dung Cảnh cứ quen mồm gọi là Tiểu Duệ ca ca đi. Đến lúc đi dự đám cưới của hắn và công chúa của Đông Hải quen miệng nói ra cả làng sẽ thấy Nam Lăng Duệ đen mặt như thế nào. Lần này đi, bố mẹ của Vân Thiển Nguyệt quyết định trở về với cs lãng du, tự do của 2 người , sau khi đã giải quyết xong Minh Thái Hậu và lo đám cưới cho nam lăng duệ. dung cảnh và vân thiển nguyệt từ giờ phải tự lực cánh sinh rồi

  10. Dung Cảnh cứ quen mồm gọi là Tiểu Duệ ca ca đi. Đến lúc đi dự đám cưới của hắn và công chúa của Đông Hải quen miệng nói ra cả làng sẽ thấy Nam Lăng Duệ đen mặt như thế nào. Lần này phụ thân và mẫu thân của Thiển Nguyệt sẽ giải quyết Minh THái hậu, lo đám cưới cho con trai là tiểu duệ ca ca rồi trở về cuộc sống tự do chỉ có 2 người. Dung cảnh và Thiển Nguyệt sẽ phải tự lực cánh sinh…

  11. Tại sao mình không bình luận được vậy các nàng? Ấn đi ấn lại, vào đi vào lại luôn :(.

    Biết ngay bà Minh thái hậu này giấu kỹ mà. 8,9 phần bà ta là ám phượng rồi. Bố mẹ VTN cũng giỏi thật, ngồi trên xe cùng nhau đi đến Nam Lương mà không kiêng dè sẽ bị Minh thái phi phát hiện. Hiếm khi có cảnh tượng VTN và DC đc thảnh thơi thả diều như vậy

  12. Doc chuong nay xong thay vui that day , chi mong cap nay nhanh co baby thui, luc do chac con vui hon nua. Xem ra ket cuc cua minh phi da duoc dinh roi nhi,hai vi phu mau kia ma ra tay thi ba ta co ma di doi. Hong chuong moi

  13. Trần Thanh Hằng

    “woww..ko ngờ mụ Minh thái hậu lại nguy hiểm vậy nha..:v..cơ mà thế quái nào vẫn chỉ cần mấy câu đơn giản đã tâm thần bất định vậy..:)))))..Vân vương và Vân vương phi đúng là đôi phu thê tình thâm mà..bỏ lại sân khấu cho lớp trẻ để đi du ngoạn mà..;))..mà nghe Cảnh ca giải quẻ xăm vui tính vãi..đúng kiểu nịnh nọt

  14. Nguyễn Truyền Thủy

    KHông ít người nhìn chiếc diều của hai người rồi thảo luận, ánh mắt của mọi người đều chiếc diều vẽ thiếu nữ xinh đẹp nổi bật trong tay Dung Cảnh, thế nhưng mà không ai cười nhạo Dung Cảnh, cảm thấy chỉ có Vân Thiển Nguyệt mới vẽ ra chiếc diều thiếu nữ xinh đẹp kia để Dung Cảnh thả.
    chỉ biết câm nín khi đọc đến đây, đúng ;à người tâm đen cả phổi cũng đen mà…ha ha

  15. ngocphuong2119

    bà minh thái phi này có thân phận ghê gớm phết nhỉ, tiền ám phượng, bảo sao cũng có năng lực che giấu bao lâu nay, đáng tiếc phen này bà đi là không có về rồi, giởi mấy thì giỏi nhưng đấu lại làm sao được cha mẹ chị nguyệt nhỉ, anh duệ cũng cao tay phết chứ đùa đâu, chạy đi đông hải có mấy ngày là thu phục được chị lạc dao rồi

  16. nguyễn hiền

    Cặp đôi Nam Lăng Duệ và Lạc Dao vậy là đã vẹn toàn. Câu chuyện tình yêu khá là đẹp và trôi chảy. Không khó khăn như đôi nam chính nữ chính của chúng ta. Hy vọng tiểu duệ ca ca sẽ sớm có baby để bớt đi cái tính trẻ con.
    Đọc đến chương này mới thấy Minh phi cũng là nhân vật không phải dạng vừa đâu. Thảo nào mà bà ta có thể làm bao nhiêu chuyện xấu xa mà vẫn sống sót đến bây giờ.

  17. Biết ngay là thái hậu minh phi mà. Ông già hoàng đế chết vẫn âm thầm tính kế nhỉ. Siêu giỏi ấy. Nếu ông ấy mà ở thời hiện tại chắc cũng phi thường lắm

  18. Minh phi là người đứng đầu Ám Phượng trước, thế thì bà này còn nguy hiểm hơn Dạ Khinh Noãn đúng không. Nhưng mình tưởng người đứng đầu Ám Long, Ám Phượng chỉ thay đổi khi người tiền nhiệm chết chứ nhỉ, sao giờ Dạ Khinh Noãn đã là người đứng đầu Ám Phượng rồi.
    Lão hoàng đế và Minh phi là người đứng đầu Ám Long và Ám phượng trước nhưng tác giả chẳng khắc họa chút nào về võ công của 2 nhân vật này nhỉ.

  19. Hehe- Minh thái hậu kỳ này chắc no đòn ah. Hai vợ chồng vân vương lại tay trong tay với nhau rồi, ước gì CC voi VTN cung như họ nhỉ? Chắc hết quyển 5 quá- không cần khanh tướng chỉ cần một đôi tự do tự tại như cha mẹ là hạnh phúc rồi

  20. Phụ nữ đều để ý nhan sắc của mình nhất là phụ nữ có tuổi, thấy người bằng tuổi mình mà bạn Nguyệt nói nhìn như con của mình không nổi điên mới lạ đó. Vợ chồng độc mồm độc miệng nhà này ra tay thì có mấy ai là đối thủ đâu nên Minh thái hậu chỉ biết câm nín nuốt hận vào trong rồi ở trong kiệu tự kỷ suy nghĩ về nhan sắc của mình

  21. Mình thấy tác giả viết thiển nguyệt Thoòng mình nhưng nhiều khi mình thấy nàng trố tránh nhiều hơn nhiều khi đọc bực mình ghê có nhiều thứ bày ra trước mắt rồi vậy mà nàng lại luôn lựa chọn trốn cuối cùng toàn bị dồn ép vào đường cùng rồi lại có DC đứng ra giải quyết mỗi lần đều là như vậy hiazzz mình ghét nhất kiểu í

  22. Chắc cơ hội Minh thái hậu đứng đầu Ám Phượng là khả năng cao nhất có thể xảy ra . Với 2 chữ ” Định mệnh” có thể có liên quan đến vận mệnh của trận tinh đồ mà hôm trước Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt xem không nhỉ, sao mà thấy sắc mặt của Dung Cảnh nghi ngờ là điều không tốt quá

  23. “ Chẳng lẽ cũng giống như Dạ Khinh Ngoãn, “ Noãn mới đúng chứ ha
    Vân Thiển Nguyệt tức chết người không đền mạng. Biết phụ nữ ai cũng thích đẹp vậy mà lại so sánh Minh thái phi giống mẹ của Ngọc Thanh Tình. Đã vậy Dung Cảnh còn phụ họa đồng ý nữa. Kỳ này Minh thái phi tức hộc máu.
    Nghe tin tức thì thấy Nam Lăng Duệ thành công cầu hôn được Lạc Dao rồi. Vui quá trời quá đất luôn.
    Biết ngay bà Minh thái phi không đơn giản mà. dù mới chỉ là suy đoán của DC và VTN nhưng chỉ có cựu Ám Phượng là có khả năng nhất. che dấu thật là kỹ.

  24. Hi vọng cú này xóa sổ được Ẩn vệ hoàng thất núp ở NAm lương, khiến cho mụ Minh có đi mà không về. Hi vọng Thất công chúa vẫn là nàng, Lục công chúa hình như hiểu biết hơn rồi thì phải

  25. Hừ! Con mụ Minh Thái Hậu này ta không ưa được là không ưa được! Không biết mụ ấy có tác dụng rõ rệt là gì nhưng việc hại con, lợi dụng từng đứa con một rồi xung xoe theo phe Dạ Thị khiến ta gai mắt không thôi! Hy vọng làn này Tưởng Liệt được Diệp Thiến cứu kịp thời! Nhà họ Dạ chả ai là sống tốt cả! Chỉ muốn lấy sự đau khổ của nguoi82 khác làm niềm vui cho mình mà thôi! Sống như vậy bảo sao không bị trời tru đất diệt! hừ hừ
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  26. Có đoạn Vân Thiển Nguyệt hỏi Dung Cảnh ” Nam Cung Duệ 5 ngày trước rời khỏi Đông Hải rồi , vậy là hiện giờ vẫn còn ở Đông Hải sao ? ” Mình ko hiểu lắm . Kế tiếp có đoạn tả cảnh nên nổi hứng ôn lại “Du viên bất trị ” của Đàm Thiệu Ông
    Ưng liên kịch xỉ ấn thiên đài
    Tiểu khấu xài phi cửu bất khai
    Xuân sắc mãn viên quan bất trụ
    Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai”

  27. “Đúng như vậy. Mẫu thân trẻ hơn nhiều, ở cùng một chỗ với nàng giống như tỷ muội. Ở cùng một chỗ với Minh thái hậu đúng là giống như mẹ con.”
    Sắc mặt Minh thái hậu thay đổi trở nên tái xanh.
    đúng là giết người không dao mà, Nguyệt tỷ thiệt là lợi hại, đọc tới khúc này mà không nhịn được cười. Vân vương phi đi đoán Vân vương gia mà đã ngồi sẵn trong xe rồi. Dạ Khinh Nhiễm mà biết chắc tức chết nhỉ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: