Trời Sinh Một Đôi – Chương 225+226

30

Chương 225 Mất mặt

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

La Nhị lão gia nghe xong sắc mặt liền thay đổi.

Đây là tình huống lão không muốn thấy nhất.

Đại Lang mà có hậu nhân như vậy mọi chuyện liền phức tạp.

Đứng lên đi đi lại lại một vòng, lườm Điền thị: “Năm đó rốt cuộc bà nghe ngóng thế nào hả!”

Lão là nam nhân, trước đây làm mai cho Đại Lang tất nhiên không tiện tìm hiểu tình huống của các cô nương. Việc này là Điền thị làm.

Điền thị nghe vậy liền tức giận, phản bác: “Lão này nói lời này thật khiến người ta thất vọng đau đớn. Tìm khuê nữ của Vương đại nhân cho Đại Lang, bên đó có bệnh không tiện nói ta phải mất trăm phương nghìn kế mới nghe ngóng được, không phải đương nhiên mà sau ngày làm mai đã bệnh chết? Còn có tôn nữ nhà Lý đại nhân, nếu không phải ta hỏi thăm ra nàng ta tư thông với người, bị phát hiện sau liền dùng một sợi dây thắt cổ, nói với bên ngoài là chết bất đắc kỳ tử, Đại Lang có thể bị mang danh mệnh cứng khắc vợ không?”

“Chân thị thì sao, Chân thị thì nói thế nào?” La nhị lão gia càng nghĩ càng sầu.

Từ lúc Chân thị vào cửa, thực sự là mọi chuyện không hài lòng.

“Chân thị….” Điền thị cắng răng, như muốn cắn nát hai chữ này: “Lão gia cũng biết, chuyện bất quá tam, lại kiếm cho Đại Lang một con quỷ đoản mệnh nữa sẽ khiến lão phu nhân nghi ngờ. Chân thị này ta hỏi thăm rõ ràng, là người tranh cường háo thắng, dùng cách này gả vào với tính cách của Đại Lang không tạo thành cảnh gà bay chó sủa mới là lạ. Nhưng ai ngờ, ai ngờ nàng ta lại như biến thành người khác vậy.”

La Nhị lão gia hừ một tiếng: “Cái gì mà thay đổi, cô nương đều dưỡng trong khuê phòng, tính tình chắc gì đã như bà hỏi thăm. Việc đã đến nước này cũng là bất đắc dĩ, bên kia bà quan sát kỹ vào, thực sự không được thì để nàng ta không sinh được.”

Nói xong câu cuối giọng nói đã lạnh như băng.

“Biết rồi, Đại Lang thì sao, lão gia định làm thế nào. Đừng quên Đại Lang có công cứu giá, nói không chừng lần này lại được thăng chức.”

Bà là phụ nhân cũng biết công cứu giá rất lớn, lớn đến nỗi không lo lương thực.

Sau này chỉ sợ lão gia không nắm hắn trong tay được nữa.

Nếu Đại Lang càng ngày càng đi xa, thì dù Chân thị không sinh con thì thế nào, dù thông phòng nào ôm con tới nuôi cũng được. Cho nên mấu chốt vẫn là trên người Đại Lang.

“Công cứu giá?” La nhị lão gia cười đến ý vị thâm trường: “Hiện tại tất nhiên là phong quang vô tận nhưng vị kia…..dù sao cũng có tuổi rồi.”

“Không phải nói vị kia giận Thái tử sao?”

“Cho nên mới nói đám phụ nhân mấy bà tóc dài não ngắn, vị kia coi trọng thái tử xa xa không bằng các hoàng tử khác. Hơn nữa hai ngày trước, thái tử noi theo Thái Nguyên Bồi cắt thịt cho mẹ, vị kia long tâm đại duyệt.

Thái tử đã đích lại là trưởng, nếu hoàng thượng không truyền ngôi cho Thái tử thì vì sao nhà Thị lang cũng đã không có Thái tử phi.

“Thái tử ở Bắc Hà bị trách cứ cũng là do không cẩn thận dẫn con hổ về hướng kia. Đại Lang không được thưởng thì không sao, chỉ cần luận công ban thưởng, Thái tử có thể không ghét bỏ sao? Tương lai…..” La Nhị lão gia chỉ đến đó thì ngưng.

Điền thị không rõ chuyện trong triều lắm, nên La Nhị lão gia vừa nói vậy cũng không hiểu quá rõ.

Như vậy cũng giống như chuyện vì một việc mà một người xui xẻo. Một người tốt đẹp, dù người gặp chuyện tốt và người xui xẻo không có liên quan nhưng người xui xẻo vẫn thấy không thoải mái.

Đây là giận chó đánh mèo.

Bị thiên tử tương lai giận chó đánh mèo……..

“Đại Lang hiện tại danh tiếng đang thịnh. Không thể cứng rắn với hắn, tạm thời nhẫn nại ít bữa, có thể sau này còn không đến lượt chúng ta xuất thủ đâu.” La Nhị lão gia nghĩ đến tương lai tốt đẹp uất khí trong lòng tản ra rất nhiều.

Tạm thời bỏ xuống tâm sự, La nhị lão gia nằm xuống, tay đặt lên lưng Điền thị.

Mặt Điền thị hơi nóng, xoay người lại: “Lão gia……….”

Trong đầu hiện lên dung nhan thanh lệ tuyệt luân của một người, La Nhị lão gia nhất thời không có hứng thú. Không kiên nhẫn nói: “Ngủ đi.”

Từ lúc Thục Nương bị bán, nhà ở phố Hạnh Hoa lão vẫn giữ lại, không nói rõ vì sao thỉnh thoảng liền không nhịn được đi qua đó.

Có thể là vì mĩ nhân tuyệt sắc sát vách kia đi.

La Nhị lão gia nghĩ trong lòng bốc hỏa, nhưng vừa nhìn người bên cạnh liền lười động.

Điền thị cảm thấy trên mặt như bị tát một bạt tai.

Bà cũng mới ba lăm, ba sáu tuổi, đang tuổi như lang như hổ nhưng lão gia đã một thời gian dài rồi chưa chạm vào bà.

Lẽ nào, lẽ nào lão còn nhớ đến ngoại thất đã bị bán đi kia?

Càng nghĩ càng giận, Điền thị ngồi dậy.

“Lão gia, ngài có ý gì?”

“Có ý gì cái gì? Nhanh ngủ đi, mệt rồi.” La nhị lão gia từ từ nhắm hai mắt lại.

Điền thị nhéo eo lão một cái: “Mệt gì, ngài còn nhớ tới hồ ly tinh kia đúng không?”

“Hồ ly tinh gì, người ta không phải vậy!” La nhị lão gia trước tiên nghĩ tới Yên nương tuyệt sắc.

Điền thị thoáng cái phát hỏa, nhéo tay La nhị lão gia, giọng đột nhiên cất cao: “Không phải? Một tiểu chân có thai còn không an phận quấn quýt lão gia đi Hoa Nhược tự, cũng không sợ hiện nguyên hình trước mặt bồ tát!”

Nhắc tới Thục Nương bị bán đi, La nhị lão gia cũng nổi giận.

Người ôn nhu tiểu ý như vậy, còn mang cốt nhục của lão nếu không phải tại người đàn bà đanh đá này sao lại rơi vào cảnh bị bán đi!

Dùng sức kéo tay Điền thị xuống, nhưng dùng sức quá mạnh, Điền thị bị lăn xuống giường.

Ầm một cái, Điền thị ngã đến thất điên bát đảo, quá phẫn nộ khiến bà ta như gà chọc tiết, vội đứng dậy ngồi lên người La nhị lão gia, cào vào mặt lão vài cái.

Nghe được động tĩnh, bọn nha hoàn xông vào, cả đám sợ ngây người.

La Nhị lão gia tức đến thở gấp quát: “Còn không mau cút ra ngoài!”

Bọn nha hoàn lui xuống.

Đẩy mạnh Điền thị ra, La Nhị lão gia vội khoác áo, không để ý người đằng sau đang khóc lóc kêu gào, trực tiếp đi thư phòng, đêm đó liền ngủ cùng nha hoàn mang thuốc cho lão.

Nha hoàn kia chính là đại nha hoàn Lục Nga bên cạnh Điền thị.

Hôm sau, Điền thị biết được trực tiếp náo loạn lên.

Trên mặt La Nhị lão gia còn mấy vệt máu, đã sớm cáo bệnh không đến nha môn, trực tiếp đạp Điền thị một cước: “Điền thị, đồ đố phụ nhà bà định phạm thất xuất chi điều sao? Ta ngay cả ngủ với nha hoàn cũng không được?”

Điền thị nhìn mấy vết trên mặt La Nhị lão gia có chút chột dạ, không dám mở miệng tiếp.

Thấy Điền thị chịu thua, La Nhị lão gia hừ lạnh một tiếng: “Lục Nga sau này để ở thư phòng hầu hạ ta đi.”

Bà già này thực sự càng ngày càng càn rỡ. Nếu đến một thông phòng lão cũng không che chở được còn có ý gì!

Lục Nga vẫn kinh sợ quỳ đó lặng lẽ nhếch khóe miệng.

Tự bà ta đẩy nàng thay chỗ Chu Nhan để lại, Nhị phu nhân mỗi ngày đều so sánh nàng với Chu Nhan. Dường như Chu Nhan là mây bay trên trời còn nàng là bùn dưới đất!

Đều là nô tài, ai mạnh hơn ai, nàng cũng là một con người đó!

Nếu chủ tử không coi nàng là người, vậy nàng cũng chỉ có thể tìm một chủ tử khác.

Điền thị cào mặt La Nhị lão gia, La Nhị lão gia ngủ đại nha hoàn của Điền thị như một cơn gió, trong nháy mắt truyền khắp phủ Quốc Công.

Lúc Điền thị đến Di An đường thỉnh an, đều thấy ánh mắt hạ nhân dọc đường nhìn bà ta có chút là lạ.

Lão phu nhân vẫn như thường ngày nói chuyện nhàn thoại.

“Lão tứ, Đại Lang. Hôm nay hai người phải cùng tiến cung?”

La Tứ thúc trước khi mất tích cũng là quan viên, lần này trở về cũng giống La Thiên Trình, đều phải tiến cung gặp vua một chuyến.

Còn Chân Diệu được Thái hậu và Hoàng hậu triệu kiến. Còn có thể ở trong phủ nghỉ một lát.

“Vâng, nhi tử (tôn nhi) đi liền bây giờ.”

Chờ các nam nhân đều đi rồi, lão phu nhân mới nhìn về phía Thích thị: “Thích thị, lão Tứ có nói gì về khoảng thởi gian mất tích cho con không?”

Mặt Thích thị có thoa một lớp phấn mỏng, khí sắc có vẻ vô cùng tốt, nghe vậy khẽ cười nói: “Khoảng thời gian lão gia mất tích đều nói hết với con dâu. Hồ di nương cứu lão gia, con dâu cũng rất cảm kích. Lão phu nhân xem lúc nào thích hợp thì đưa Hồ di nương và Chương ca nhi về, đỡ cho mẹ con họ ở kia lo lắng.”

Lão phu nhân gật đầu: “Con hiểu là tốt rồi. Chương ca nhi nói thế nào cũng là cốt nhục của lão Tứ. Về phần Hồ thị, nàng cứu mạng lão tứ, ta cũng rất cảm kích. Nhưng nếu nàng ta muốn vào phủ Quốc Công con cũng phải ước thúc, không thể vì người ta có ân cứu mạng mà hồ đồ. Vợ không phải vợ, thiếp không giống thiếp, đó là căn nguyên bại gia!”

“Vâng, con dâu biết rồi.”

Điền thị nghe xong âm thầm bĩu môi.

Lão phu nhân tâm tư quá xa vời. Chả trách trước đây lão gia thường nói lão phu nhân thương Tứ thúc nhất, đến vợ thúc ấy cũng che chở như vậy.

Hừ, hôm qua bà bị hung hăng đánh vào mặt sao không thấy nói cho bà một câu.

Nghĩ tới đây liền lộ ra nụ cươi giả tạo: “Lão phu nhân, mẹ xem lúc nào thích hợp đến huyện Bảo Lăng để con dâu an bài.”

Lão phu nhân nhàn nhạt liếc Điền thị: “Cái này không gấp, để qua một khoảng thời gian nữa lại nói.”

Phủ Quốc Công không phải tri ân không báo, nhưng cũng không thể để người khác ép buộc nhận ân.

Gấp gáp đi đón như vậy Hồ thị còn không tự đắc sao.

Lão phu nhân là người ân oán phân minh, đối với Hồ thị bà có cảm kích, nhưng không muốn cho nàng ta thấy sự cảm kích của bà.

Nữ nhi thương hộ thế nào, trong lòng bà biết rõ.

Về phần Điền thị, lão phu nhân thở dài.

Lão Tứ và Đại Lang về, hai người họ liền lời qua tiếng lại ầm ĩ một trận, bảo bà phải nói gì cho đúng đây.

Cũng may là lão Tứ đã về, phủ Quốc Công này có nó và Đại Lang chống đỡ trước khi bà nhắm mắt sẽ không sụp đổ.

Lão phu nhân nhìn về phía Chân Diệu: “Vợ Đại Lang, bà thấy sắc mặt cháu không tốt, vẫn chưa hồi phục?”

Chân Diệu vội nói: “Tổ mẫu, cháu rất tốt.”

Hôm qua La Thiên Trình trịnh trọng dặn dò nàng chuyện quỳ thủy tới tạm thời không nên truyền đi.

Trải qua mấy ngày mưa gió, nàng cũng coi như nhìn ra những ngày này khó lăn lộn, vẫn là cẩn thận thì hơn.

Lão phu nhân đưa ra một tờ thiếp mời: “Đều là các phủ mời là khách hoặc muốn tới thăm, biết hai ngày nữa cháu phải tiến cung, thời gian đều sau hai ngày, cháu an bài cho tốt. Còn có các phủ tới đưa quà tặng, trở về sẽ cho người đưa đến Thanh Phong đường.”

“Đa tạ tổ mẫu.”

Lão phu nhân bưng trà, mọi người lúc này mới tản.

Chân Diệu vì kinh nguyệt tới mà không thoải mái, được A Loan đỡ đi chậm rãi.

Thích thị nắm tay Lục lang chậm rãi đi sau.

“Tứ thẩm, có chuyện sao?”

Thích thị tâm như tro tàn đã quen, hôm nay mặc dù tâm tình mở rộng rất nhiều trong lúc nhất thời cũng không quen giao thiệp với người khác, nụ cười này của Chân Diệu khiến nàng vốn do dự liền cất tiếng hỏi: “Vợ Đại Lang, Hồ di nương, là hạng người nào?”

Chân Diệu nghĩ một chút, nói: “Khôn khéo.”

Khôn khéo a, Thích thị cúi đầu nhẩm lại, sau đó lộ ra nụ cười: “Đa tạ, Tứ thẩm còn chưa cảm ơn cháu và Đại Lang tử tế, dẫn Tứ thúc cháu trở về.”

Trên đường tiến cung, La Tứ thúc và La Thiên Trình tán gẫu.

Trước khi xuống ngựa, La Tứ thúc đột nhiên hỏi: “Đại Lang, mấy năm nay Nhị ca đối với cháu thế nào?”

Chương 226: Thái tử

Câu hỏi này có chút ý tứ.

La Thiên Trình trầm mặc một chút, mới nói: “Nhị thúc từ trước đến nay đều đối xử tốt với cháu, giống như trước khi Tứ thúc mất tích.”

La Tứ thúc thoáng nhíu mi.

Khi đó hắn còn trẻ, toàn bộ tâm tư đều đặt trên chiến trường, tất nhiên không nghĩ ra có gì không thích hợp.

Làm thương nhân, ngẫm nghĩ lại quá khứ có chút sợ hết hồn.

Đặc biệt hôm hồi phủ, thái độ của Nhị ca, Nhị tẩu khiến hắn cảm thấy so với Đại Lang vẫn sống mạnh mạnh khỏe khỏe họ ngược lại càng hi vọng người nằm trong quan tài là Đại Lang hơn.

Nhưng còn nhiều thời gian, cứ từ từ quan sát.

Hai người tiến cung, xa xa đã thấy Thái tử và Thái tử phi chẳng biết từ chỗ nào quẹo qua, vội tránh qua một bên.

Không ngờ Thái tử lại đi nhanh tới.

Tiếng nói từ trên đỉnh đầu truyền đến: “Xem ra khí sắc của La Thế tử không tệ.”

La Thiên Trình đứng thẳng, khóe môi nhếch lên cười nhạt: “Nhờ phúc của Thái tử.”

“Không dám, lại nói, là ta làm phiền La Thế tử mới đúng.” Thái tử rõ ràng là khá lịch sự nhưng giọng nói kia luôn cảm thấy có gì đó là lạ.

La Thiên Trình vẫn vân đạm phong khinh: “Thái tử nói vậy thần thật không có đất dung thân.”

Thái tử nhíu mày nhìn về phía tứ thúc: “Vị này là…..”

“Thần là con trai thứ tư của phủ Quốc Công, tứ thúc của La Thế tử.”

“Tứ công tử phủ Trấn Quốc công?” Thái tử có chút ngoài ý muốn: “A, chẳng lẽ là La tướng quân mất tích mấy năm nay?”

Phủ Trấn Quốc Công một nhà ba tướng tài, lão Trấn Quốc Công là Thường Thắng tướng quân, cha La Thiên Trình lại có danh túc trí đa mưu, mà La Tứ thúc từ khi mười tuổi đã theo cha, huynh ra chiến trường, có danh Thiếu niên tướng quân, nếu nói riêng về vũ lực còn trên cả cha, huynh.

Chỉ tiếc ba vị tướng quân rơi vào cảnh một chết, một thành kẻ ngốc, một mất tích, khiến người trong thiên hạ thổn thức.

Sắc mặt Thái tử rõ ràng thay đổi, mới khôi phục bình thường: “La Thế tử quả nhiên vận khí tốt, mất tích vài ngày vậy mà lại tìm ra được La tướng quân, xem ra phụ hoàng chắc chắn sẽ cao hứng. Ta không làm lỡ thời gian của các ngươi nữa.”

Thái tử mím môi rời đi, thái tử phi theo sát. Không có người ngoài mới hỏi: “Tâm tình Thái tử không tốt sao?”

Thái tử hừ lạnh một tiếng: “Tâm tình tốt mới là lạ, nàng nhìn bộ dáng không quan tâm hơn thua của hắn đi, chưa từng đặt ta vào mắt.”

“Thái tử nghĩ nhiều rồi, thiếp thấy La Thế tử cũng không dám bất kính với Thái tử.”

“Nàng thì biết cái gì, phụ hoàng mãi mới bỏ chuyện này xuống, bọn họ vừa vào cung liền nhớ đến. Sau này chỉ cần hắn có mặt thì phụ hoàng sẽ nhớ đến chuyện này. Mấy đệ đệ kia vẫn nhìn chằm chằm không phải nàng không biết, phụ tử tình thâm cứ thế bị mài mất vài phần, sớm muộn cũng bị bọn chúng chui vào chỗ trống. Càng không nói hắn càng phong quang thì người thiên hạ càng không quên được, hắn phong quang là đạp ta mới có được.”

“Thái tử, vậy ngài muốn……”

Khóe miệng Thái tử lộ nụ cười tàn nhẫn: “Chỉ có người chết mới có thể khiến người ta quên nhanh nhất.”

Tim Thái tử phi nảy lên: “Thái tử, cái này, cái này có cần thiếp về thương lượng với phụ thân không?’

Thái tử phi không ngu nhưng nàng ta từ nhỏ đã được nuông chiều, vừa vặn phụ thân lại là người có năng lực, hành vi ỷ lại vào phụ thân gần như là bản năng.

Lời này chọc Thái tử đau nhói.

“Thư thị, ta hành sự còn cần thương nghị với phụ thân ngươi? Hắn là quan trong Đông Cung của ta phải không?”

Nếu phải nói, Thái tử vẫn tương đối dựa vào vị nhạc phụ đại nhân này, lần này một lần nữa khiến Chiêu Phong đế vui vẻ không ngoài sự chỉ điểm của nhạc phụ nhưng hắn dựa vào là một chuyện, bị thê tử của mình nói toẹt ra như thế liền quét hết mặt mũi rồi.

Thư thị á khẩu không trả lời được.

Mặt nàng hơi dài, bình thường mỉm cười nhìn đoan trang nhưng vừa thu lại bộ dáng tươi cười thì nhìn có chút giống khổ qua.

Thái tử  nhìn nhìn, lạnh lùng nói: “Mỗi ngày bày ra bộ mặt khổ qua, một chút phúc khí cũng không có. Sao không học nhân gia một ít!”

Nói xong phẩy tay áo đi.

Thái tử phi gặp họa, chán nản ôm gối khóc một hồi.

Bên kia La Thiên Trình và La Tứ thúc được gọi vào điện Dưỡng Tâm, gặp Chiêu Phong đế.

Chiêu Phong đế nhìn qua tinh thần không tệ, nhưng rõ ràng đã gầy đi.

Hai người hành đại lễ tham bái.

Chiêu Phong đế nhìn thấy La Tứ thúc thì vô cùng vui vẻ, cho hai người ngồi.

Hiện nay nạn trộm cướp ở Đông Lăng hoành hành ngang ngược, Tây bộ lại có ngoại đan liên tiếp quấy nhiễu dân chúng, hơn nữa Tĩnh Bắc Lệ Vương rục rịch thật không tìm được lương tướng để dùng.

Không ngờ buồn ngủ lại có gối kê đầu, rốt cuộc số mệnh Đại Chu hưng thịnh.

Chiêu Phong đế tâm tình rất tốt, vô cùng kiên nhẫn hỏi La Thiên Trình sau khi mất tích, còn hỏi chuyện La Tứ thúc mấy năm này.

Vì dính đến tiền phế Thái tử, hai người hiểu lòng không đề cập tới hết, chỉ nói râu ria một chút.

“Nói như vậy các ngươi liền lẫn vào thương đội vận chuyển trà vào kinh, còn bị Tam đệ ngươi mời tới hộ tống quan tài?” Chiêu Phong đến nghe xong lắc đầu cười: “Đây đúng là vận khí tốt. Trẫm nói quả không sai, Chân Tứ là một người có phúc khí.”

Nếu không phải Chân Tứ vì cứu Sơ Hà kinh mã sao có thể giúp ông tìm về một đại tướng đây!

Kẻ bắn lén quả nhiên là gian tế Lệ vương mai phục, muốn ngăn cản Đại Chu và Man Vĩ hòa thân, để Tĩnh Bắc tránh khỏi cảnh hai phía vây công.

Lệ vương sợ rằng vĩnh viễn không ngờ mũi tên kia bắn ra không những không khiến công chúa bị thương ngược lại còn bắn cho ông một đại tướng có thể chinh phạt Tĩnh Bắc!

Chỉ là điểm này tạm thời không nói ra.

Chiêu Phong đế tâm tình tốt lại hỏi: “La khanh, bánh trà vận chuyển đến kinh thành cũng là do khanh nghĩ ra?”

La Tứ thúc cười cười: “Mấy năm nay tâm tư của thần đều đặt trên chuyện này, thế mới biết kẻ thô tục cũng có thể phong nhã.”

“Ha ha, trở về liền cho trẫm uống thử.”

La Tứ thúc vội tạ ân.

Lời này của Chiêu Phong đế chính là muốn định Hồ gia thành hoàng thương.

Như vậy sẽ bớt phần lo toan sau này cho hắn.

Với địa vị của phủ Trấn Quốc Công, người Hồ gia không dám chiến tài sản của Hồ phủ, mà có con đường hoàng thương này, sau này càng toàn tâm toàn ý dựa vào Hồ phủ.

Chờ thúc cháu La Thiên Trình rời đi, tâm tình Chiêu Phong đế không tệ, đi dạo ngự hoa viên, gặp Triệu hoàng hậu còn cười híp mắt hỏi: “Hoàng hậu, có chiêu Chân thị tiến cung?”

Khiến Triệu hoàng hậu mạc danh kỳ diệu không dám hỏi, lập tức có một đạo thánh chỉ truyền đến phủ Trấn Quốc Công.

Thúc cháu La Thiên Trình chân trước vừa về chân sau ý chỉ đã đến.

Chân Diệu chưa nói một câu với La Thiên Trình đã bước chân lên kiệu, chỉ phất tay một cái với hắn.

La Thiên Trình có chút lo lắng.

“Sao vậy?” La Tứ thúc vỗ vai hắn.

“Chân thị đã nhiều ngày không thoải mái, cháu sợ nàng vào cung không ứng phó được.”

La tứ thúc cười trấn an: “Yên tâm. Nhìn bộ dạng hôm nay Chân thị thực sự rất khỏe mạnh.”

La Thiên Trình đành đè ép lo lắng xuống.

“Đi thư phòng cháu ngồi một chút.”

Vừa vào thư phòng, sắc mặt La Tứ thúc liền trịnh trọng: “Đại Lang, thúc thấy Thái tử nổi sát tâm với cháu.”

Trước kia trên chiến trường đánh đâu thắng đó, không gì sánh bằng trực giác, mà bây giờ còn nhiều hơn nhìn mặt đoán ý, Thái tử tràn đầy ác ý thật không thể bỏ qua.

La Thiên Trình nở nụ cười: “Tứ thúc quan sát rất chuẩn. Nhưng Thái tử dù sao cũng không phải Hoàng thượng.”

Chuyện đời vốn kỳ diệu như vậy. Đời trước, Hoàng thượng kinh hách quá độ nằm trên giường bệnh triền miên, Thái tử nơm nớp lo sợ nhanh chóng vì bất lực mà bị phế, có hắn đỡ, Hoàng thượng cũng không có gì đáng lo. Thái tử cũng không bị phế, ngược lại nổi sát tâm với hắn.

Cho nên nói chuyện gì cũng có tính hai mặt.

La Thiên Trình lại nghĩ tới thời điểm Thái tử bị phế là sinh nhật hoàng thượng, mấy hoàng tử minh tranh ám đấu càng kịch liệt, Nhị hoàng tử dâng lên bạch trĩ làm điềm lành chúc thọ, khẩn cầu thánh thể an khang, ai ngờ bạch trĩ vậy mà do nhuộm màu, kỳ thực là gà rừng tạo thành.

Chiêu Phong đế vốn đang bệnh thấy con gà rừng càng không tốt hơn, lập tức lên án Nhị hoàng tử một phen, mẫu phi thân phận không cao, Nhị hoàng tử là người đầu tiên bị thua.

Bây giờ Thái tử danh chính ngôn thuận vẫn còn, thích hợp trợ giúp hơn, thậm chí cũng không cần hắn trực tiếp nhúng tay, nói vậy bạch trĩ không phải sẽ rơi lên người Thái tử sao.

Mấy hoàng tử đều nhẫn nại lâu rồi, trước kia Hoàng thượng và Thái tử phụ từ tử hiếu, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Mà bây giờ, Thái tử nhìn như lần nữa được thánh tâm, có thể gương vỡ lại lành nhưng vẫn để lại kẽ nứt, mặt ngoài nhìn thì hoàn hảo như ban đầu nhưng bên trong thì rỗng tuếch, chỉ cần kích nhẹ một cái sẽ ầm ầm bể nát.

Không có người buông tha cơ hội này!

Nhìn La Thiên Trình vân đạm phong khinh cười, La Tứ thúc thở dài.

Hắn càng ngày càng không hiểu đứa cháu này.

Chỉ là nó nói lời này chẳng lẽ chắc chắn Hoàng thượng sẽ phế thái tử?

Nghĩ vậy La Tứ thúc rùng mình, thấp giọng: “Đại Lang, mấy năm nay Tứ thúc không ở trong kinh thành, còn rất nhiều chuyện không rõ. Cháu có thể đảm nhiệm chức chỉ huy thiêm sự của Cẩm Lân vệ, nhất định là có năng lực. Chỉ là thường ngày hành sự phải nghĩ cho phủ Quốc Công.”

“Tứ thúc yên tâm, trong lòng cháu đều rõ.” Hắn không phải không tín nhiệm Tứ thúc, chỉ là có chuyện có thể làm lại không thể nói.

Chân Diệu ngồi trên kiệu, bị lắc đến khó chịu, đau bụng không nói, tinh thần thật sự khẩn trương.

Trời biết cái đai nguyệt kinh (BVS) có đáng tin cậy không, nếu lúc đi bộ trong hoàng cung mà bị lọt…….

Chỉ cần nghĩ đến khả năng này nàng lại muốn quay lại.

Đây là lần đầu tiên dùng đồ chơi này mà, không có chút kinh nghiệm nào.

Không sớm không muộn, hết lần này đến lần khác lại vào đúng lúc này.

Bái kiến Hoàng hậu xong liền bái kiến Thái hậu, cuối cùng không xảy ra sự cố.

Chân Diệu vừa mới thở phào một cái, chợt nghe thái hậu nói: “Chân thị, ngươi mất tích Thái phi cũng nhớ, đi qua thăm một chút đi.”

Chân Diệu đến Chân thái phi vừa sơn móng tay xong, thấy nàng tới, không hỏi này nọ, chỉ vẫy tay: “Diệu nha đầu, tới đây, bà cô sơn móng cho.”

“Thái phi, móng tay cháu vẫn ngắn, không cần.” Sơn móng tay là việc cẩn thận, với tính tình truy cầu sự hoàn mĩ của Thái phi, chờ sơn xong phòng chừng dây lưng kinh nguyệt của nàng cũng không chịu nổi.

Chân thái phi trực tiếp cầm tay Chân Diệu lên bắt đầu vẽ, giọng nói có chút xa xăm: “Ta chỉ sơn móng tay cho Doanh Nguyệt thôi, bây giờ sơn cho cháu cứ như trở lại quá khứ vậy.”

Chân Diệu há miệng, không đành lòng cự tuyệt.

Nhưng Thái phi còn tỉ mỉ hơn nàng nghĩ, Chân Diệu nghĩ càng lúc càng không ổn, chờ sơn xong một tay thì không nhịn được nữa mở miệng: “Thái phi, cháu sơn rồi…….”

Chân thái phi cười tươi như hoa: “Đúng, sơn không tệ, có thể mấy tháng không phai. Cháu ngửi đi, còn có hương hoa.”

Chân Diệu hận không thể ngất đi, nàng trời sinh khứu giác linh mẫn, cái này không phải hương hoa a, rõ ràng là mùi máu tươi!

Dù sao trước mặt Thái phi nàng cũng chỉ là một đứa bé, mất thể diện thì mất thể diện đi.

Chân Diệu vừa mới lấy dũng khí muốn nói rõ tình hình thì có cung nữ hô: “Lục hoàng tử đến………”

Discussion30 Comments

  1. Khổ thân Chân Diệu rồi. Đến chỗ Thái Tử Phi là làm mồi cho cọp dữ. Không biết nàng ta làm thế nào để thoát thân đây. Mà Nhị lão gia và Điềm thị dễ là chuẩn bị thông đồng với thái tử lắm… Haizzz…Lại còn đang bị quỳ thủy rất mệt mỏi nữa chứ. Tứ Thúc là người dày dạn kinh nghiệm. Chỉ 1 liếc mắt đã nhìn ra Nhị lão gia phủ Quốc Công có gì đó không đúng. Chỉ một liếc mắt ông đã nhìn ra thái tử có sát tâm. Đúng là trùng trùng điệp điệp nguy cơ gây hấn ở xung quanh 3 người này….

  2. Ta biết ngay là vợ chồng Nhị gia kia sẽ có ý đồ xấu với Chân Diệu mà, ko biết sao mà thính thế, Chân Diệu nguyệt sự mới đến bên này đã biết liền, rõ ràng La thế tử cùng Chân Diệu đã quét nội gian một lần mà vẫn ko sạch sẽ. Hai vợ chồng Nhị gia mới thủ thỉ bàn mưu tính kế, quay lại liền uýnh nhau tơi bời, quả là ác giả ác báo ngay ah. Thái tử cùng thái tử phi đều nổi sát tâm với vợ chồng Chân Diệu rồi, nhưng La thế tử cũng ko ngồi ko, nhìn tình hình thì Thái tử kia cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu đâu. Cũng may có Tứ thúc về, ít nhất bên phe mình cũng có thêm người tài hỗ trợ. Uầy, Hồ thị kia sắp được nâng cao thân phận, thành hoàng thương, hi vọng bà ta hiểu chuyện để ko gây thêm vấn đề gì, phủ quốc công đã đủ loạn rồi ak, ko khéo bà ta sẽ là đối tượng để Điền thị lợi dụng gây bất lợi cho Tứ thúc, La thế tử cùng Chân Diệu, hi vọng Tứ thẩm kia cũng ko phải người ăn chay, đáng lo ghê. Ko hiểu sao mỗi lần Chân Diệu có chuyện bẽ mặt thì Lục hoàng tử liền xuất hiện, cái này đúng là nghiệt duyên mà…
    Thanks

  3. Phải công nhận CD đúng là khắc tinh của vck La nhị lão gia, từ lúc bả lấy anh LTT là vck nhà này không làm gì thuận buồm xuôi gió được. Chắc giờ Điền thị đang hối hận muốn chết vì chọn CD cho LTT
    Lần này cả 2 ac đều lập công lớn, chắc chắn được thưởng nhiều lắm đây, vck La nhị lão gia lại muốn phun máu cho xem
    Lần nào anh Lục hoàng tử cũng xuất hiện vào thời gian đẹp a, nghe câu “Lục hoàng tử đến ” là ta biết có chuyện hay rồi
    Hóng hóng!

  4. Bà là phụ nhân cũng biết công cứu GIA rất lớn => giá
    Đẩy mạnh Điền thị ra…, không để ý người đằng sau đang khóc NÓC kêu gào => lóc
    Thích thị nắm tay lục lang CHẠM rãi đi sau => chậm
    …Sau này chỉ cần hắn có MẮT, phụ hoàng sẽ nhớ đến chuyện này => mặt
    Nghĩ vậy La tứ thúc rùng mình thấp giong…CHÁY có thể đảm nhiệm chức chỉ huy thiêm sự…=> cháu
    Cảm ơn bạn đã dịch truyện

  5. Bên này Thái tử động sát tâm, bên kia La Nhị thúc có ý đò, hai vợ chồng nhà này gian nan quá. Vợ chồng La Nhị thúc đúng kiểu không giống nhau không ở chung nhà. Xấu tính y hệt nhau. CD mỗi lần thấy Chân thái phi làm đẹp lại sợ rúm ró vào thế kia. Người ta mong chả được còn bả chỉ ăn uống là nhanh

  6. Ặc. Sao lần nào chân diệu thất thố cũng gặp lục hoàng tử vậy trời. Bó tay luôn á. Mà cái bvs thời xưa cũng làm chân diêuh khổ sở quá, chắc là về nàng ấy phải chế lại thôi. Hehe
    Lúc đầu ta cứ nghĩ là lục hoàng tử thích chân diệu, nhưng sau nàmới phát hiện ra, người hắn thích là chân thái phi.

  7. Giờ mới thấy bạn Diệu rất hay mất mặt trước mặt Lục hoàng tử nhé. Bạn hoàng tử đến đúng lúc này không biết Chân Diệu có đứng lên hành lễ không nữa. Chậc sao mà khéo thế!!!! Mà phải bội phục thái phi, vì cái đẹp có thể kiên nhẫn đến vậy. Ngồi nửa ngày để sơn móng tay chắc chết mất vậy mà bà còn kiên nhẫn được, mà bạn Diệu lại không thuộc thể loại vì màu móng tay đẹp mà bỏ thời gian lâu lắc như vậy.
    Thái tử muốn giết bạn La sao?? Thực là, người ta có hào quang nhân vật chính đó, đã vậy còn trùng sinh biết rất nhiều chuyện, không rõ vụ bạch trĩ là gì cơ mà bạn thái tử chắc sắp rớt đài rồi.

  8. La Nhị lão gia / La nhị lão gia
    Điền thị cắng răng —————-> cắn
    ôn nhu tiểu ý như vậy ————> hiểu???
    khoảng thởi gian mất tích ——–> thời
    Thái tử / thái tử
    không dám chiến tài sản ———-> chiếm
    La Tứ thúc / La tứ thúc
    Đại Lang / Đại lang
    Cẩm Lân vệ / Cẩn Lân vệ (nhớ có nhiều chương ghi Cẩn)
    Thái hậu / thái hậu
    Thái phi / thái phi
    =================================================
    Ax … CD đúng là lâm vào cảnh .. ta ko dám tưởng tượng luôn @@ nghèo còn mắc cái eo, lê lếch với “đồ chơi” mới mà còn gặp cái tên cà rỡn Lục tử này nữa >”<
    Thái tử a … đúng là số bị phế, ngu ko tưởng, tầm nhìn lại hạn hẹp, ko có chút suy nghĩ đại nghĩa, chẳng lẽ hắn ko biết nghĩ đến tình huống nếu hắn rộng lượng đối xử với LTT thì hắn sẽ có hình tượng tốt hơn sao, vừa biết đại cuộc, vừa biết lo cho quốc dân tương lai, vừa biết trân trọng hiền tài, haiz…

  9. Truyện càng ngày càng hay. Sao vợ chồng La Nhị lão càng tính toán Chân Diệu càng nhận thua thiệt mà vẫn ko sáng mắt ra. Đáng đời, cũng thấy tội Nhị Lang và Tam Lang tính tình cũng ko xấu mà có cha mẹ như vậy…

  10. Giờ La thế tử đã có Tứ thúc bên cạnh rồi, thật may mắn thì Tứ thúc rất khôn ngoan, tỉnh táo, lại thương cháu chứ không như vợ chồng lão Nhị kia, thật đáng ghét, quá xấu xa.

  11. gặp lại nhau không biết sẽ có cảm giác gì nhỉ, có Tứ thúc về, LTT đỡ hơn có người giúp ùi

  12. La nhị lão gia đanh nhau với Điền thị, mình thấy thật là đã. Tốt nhất nội bộ đấu đá nhau, tự hại nhau chết là tốt nhất, để khỏi phải đi hại nguời khác.
    Thái tử gia chẳng lẽ có ý định hại La Thiên Trình, Trình ca có lẽ cũng có dự tính kế hoạch đối phó với thái tử rồi chăng?

  13. ta thấy thái tử đang cố ý gây khó dễ cho La Thiên Trình, còn vợ chồng nhị lão gia kia nữa lúc nào cũng muốn làm hại Chân Diệu mà thấy hai vợ chồng nhà đó đánh nhau thấy vui ghê ah. Chân Tứ lần nào vào cung mà gặp Lục hoàng tử cũng mất mặt mà lần này sơn móng tay mà ngửi thấy mùi máu không biết có việc nữa đây

  14. Cũng may là tứ thẩm là người hiểu chuyện nên mới đồng ý chuyện con riêng nha… mong sau này hai vợ chồng tứ thúc vẫn tốt như vậy ah… ta sợ thái tử phái người ám sát ông nam chính quá đi nha… lần nào Diệu tỷ vào cung gặp thái phi là gặp được lục hoàng tử hết đó không biết là cố ý hay trùng hợp đây ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. Tứ thẩm này cũng là người thông minh mong 2 vợ chồng tứ thúc sẽ hạnh phúc như vậy. Ko hiểu sao ko ưa nổi bà Hồ thị kia chút nào

  16. Nhị lão gia lại đánh chủ ý lên người CD mong là cái mũi linh mẫn của CD nhận ra mùi khác thường…
    Thái tử đã ngu lại ko biết tìm người giỏi động sát tâm với LTT chắc LTT lại giúp đỡ để thái tử bị phế.
    Lục Hoàng Tử xuất hiện ko đúng lúc gì cả mong là CD ko bị xấu mặt.

  17. K có xui xeo như thế chứ, sao tên Lục hoàng tử này lúc nào cũng thăm đúng lúc vậy. Còn Diệu tỷ cái bvs của tỷ, khục, k thể mất thể diện quá nha

  18. Tứ lão rất ý tứ nha, nhận ra đc nhà ngị lão có vđề rồi, với sao thanh fog cư vẫn chưa dẹp đc đám nội dán kia nữa ko biết, haiz. Săpa sóg to gió lớn rồi, teog nhà thì có giặc nhà nhị lão, ngoài thì có thái tử, sẽ ko có nguy hiểm gì cho CD nha.

  19. Lúc đầu ta cứ nghĩ là lục hoàng tử thích chân diệu, nhưng sau nàmới phát hiện ra, người hắn thích là chân thái phi.

  20. Ai nha, Chân tỉ có lẽ chính là khắc tinh của vk La nhị lão gia^^ từ khi Chân tỉ vào cửa đến nay vk họ ko bị họa thì làm ăn ko thuận buồm xuôi gió…há…há
    Cứ mỗi lần Lục hoàng tử đến là lại có chuyện vui xem^^

  21. ôi chân diệu lại chuẩn bị phải đối phó đau đầu rồi đây, nhà nhị thúc định cho châu diệu không có con, sao mà ác độc quá, Châu diệu vừa vào cung lại đụng phải lục hoàng tử, không biết tâm ý lục hoàng tử sâu xa thế nào đây, đối với châu diệu là thế nào đây, đúng là tò mò quá đi mất thôi

  22. Ôi tiêu A Lục rồi tiếp tục mất mặt tiếp! Lần nào gặp Lục hoàng tử là bị mất mặt à! Thức tử ngu mà còn tỏa ra nguy hiểm nữa!

  23. Đúng là người không làm được việc lớn nên tầm nhìn thiển cẩn hơn rất nhiều, còn Lục gia thì theo kiểu ở đâu có a Diệu thì bắt buộc phải tới chỗ đó

  24. Sao lúc nào vào cung chân diệu cũng phải lục hoàng tử v nhỉ. A này rảnh lắm sao mà cứ dạo miết ko à

  25. Có người vợ như Điền thị vậy mới hành Nhị lão gia dc a, hai vợ chồng bày chẳng ra thể thống gì hết
    Ca trùng sinh thì sẽ có nhiều chuyện ko giống như trước nữa , phải thật cẩn thận
    Mỗi lần gặp Chân Thái Phi đều thú vị, còn rất đúng lúc Lục hoang tử đến nữa, ca cũng canh hay thật

  26. Nước mắt phượng hoàng

    Hừ, tên Thái tử này đúng là ngu mà tỏ ra nguy hiểm! Mới cải thiện tình hình vs hoàng đế thì lại chuản bị làm chuyện ngu xuẩn! Đầu óc thế này thì bị phế là phải rồi!

  27. Gái già đợi gả

    Chân Thái phi đúng là bông hoa tuyệt thế, dành cả đời để tìm các phương pháp làm đẹp và thực hiện nó. Bài học dưỡng da xong bị ong rượt vẫn k làm bà chùn bước đây =)) lục hoàng tử lại đến gây phiền phúc cho Diêun tỷ a
    Đi hết nửa quyển truyện mình cũng rất cố găng cmt. Mong chủ nhà cho xin pass đọc các chương cuối truyện. Tks nhé ! Mail : lanhbangbang90@gmail.com

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: