Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q03- Chương 99+100

28

Chương 99: Tác hợp

Edit: Hoa vô tử

Beta: Tiểu Tuyền

Nhưng mà với Đàm Thanh Hà thì không giống a. Hai năm trước lúc vào ở nhà tiểu viện này, hắn từng ở lại chỗ nàng ăn cơm xong, từ đó về sau hai người rảnh rỗi sẽ nói chuyện phím, chưa từng đứt đoạn. Dù là thế giới này lễ giáo không giống như ở Hoa Hạ kia, nhưng cũng có thể làm bức tử người đang sống, Đàm Thanh Hà là một nữ nhân trong nhà suốt ngày bị người ta ở sau lưng chỉ trỏ, phải thừa nhận bao nhiêu áp lực tâm lý đều có thể hiểu được. Từ đó trở đi, hắn liền cẩn thận hơn nhiều, không một mình đi tìm nàng.

Nàng khẽ hừ nhẹ một tiếng nhưng vẫn dẫn hắn đi gõ cửa Đàm gia. Ai bảo nàng tâm địa mềm chứ? Sinh vật không phải bình thường trốn ở trong Thần Ma ngục nghe lén hiện tại đã biến thành hai cái rồi, Cùng Kỳ đang chê cười loài người thực sĩ diện cãi láo, nàng chỉ làm như không  nghe thấy.

Cửa quả nhiên mở ra, nhưng mà mở cửa không phải là Đàm Thanh Hà, mà là tiểu nam hài Tranh Tranh hơn bảy tuổi. Hắn thấy Ninh Tiểu Nhàn vốn là sững sờ, sau đó liền thấy được Tiếu Tử sau nàng.

“Hoa thúc thúc!” Cũng không biết có cái gì xúc động, tiểu quỷ này bẹp miệng một cái, trong mắt liền hiện lên nước mắt.

Tiếu Tử bước một bước dài lên trước, ngồi xổm xuống nhìn mặt hắn, lạnh lùng nói: “Ai đánh ngươi?” Hắn vốn là người hỉ nộ không lộ, nhưng lần này trở lại, lại là người nộ khí bừng bừng.

Má phải của Tranh Tranh sưng to lên, trên mắt có một khối tím đen lớn, hiển nhiên là bị đánh không nhẹ. Y phục của bé cũng không chỉnh tề, như là bị xô đẩy qua. Một em bé phấn điêu ngọc mài lại giống như lăn lộn mấy vòng ở trên đất, làm cho người ta nhìn thấy cũng sinh lòng thương yêu.

Tiếu Tử không hỏi còn tốt, vừa hỏi làm cho Tranh Tranh bị kích động hốc mắt lại đỏ lên, cái đầu nhỏ cúi vào trong ngực Tiếu Tử. Ninh Tiểu Nhàn đứng bên cạnh, chỉ liếc mắt nhìn lên trời, một màn phụ từ tử hiếu này thật sự cảm động lòng người, nhưng mà : “Ở cửa lớn người đến người đi rất là bất tiện! Chúng ta vào phòng rồi nói có được không?”

Mặt già của Tiếu Tử đỏ lên, vội vàng ôm tiểu nam hài vào trong sân, quay người đóng cửa lại.

Vừa hỏi mới biết được, hôm nay học đường tan học sớm, trên đường về nhà Tranh Tranh bị mấy tiểu  đồng học cười cợt một đường, nói hắn là thứ hài tử không có cha, còn nói mẹ hắn trời sinh phong lưu, sớm ở bên ngoài vụng trộm có nam nhân. Nam tử hán nho nhỏ cũng có tôn nghiêm, trong miệng đối phương vũ nhục lại là mẫu thân hắn kính yêu nhất, cái này sao có thể chịu? Vì vậy hắn liền không muốn sống mà nhào tới, tiểu tử kia ngồi nói châm chọc nói được vui vẻ, thình lình bị hắn đánh một quyền vào miệng, bởi vậy mở ra màn đánh nhau.

“Lẽ nào lại như vậy!” Tiếu Tử nện một quyền ở trên mặt bàn. Cái bàn đáng thương vang lên một tiếng cót két, mém chút là bị nện đổ. Tiểu hài nhi làm sao hiểu được những cái này, tám phần là người lớn trong nhà dạy đấy. Vừa nghĩ tới Đàm tỷ xử thế trong sạch, lại bị mấy ánh mắt nói bừa như vậy, trong lòng hắn rất khó chịu bực mình.

Khi dễ Tranh Tranh  là mấy tiểu hài tử,hắn có thể làm sao đây? Vung mạnh nắm đấm đánh mấy hài tử cũng không phải chuyện nam tử trưởng thành nên làm. Nhưng mà Tranh Tranh vừa khóc thương tâm như vậy, hắn nhìn thấy rất đau lòng, mà miệng hắn lại cứ vụng về, ngoại trừ “đừng khóc, đừng khóc” ra, thật sự là tìm không ra từ mà an ủi hài tử.

Ninh Tiểu Nhàn cảm giác mình nhìn không được nữa rồi. Hai nam nhân một lớn một nhỏ này vừa bắt đầu còn nói mấy câu, càng đi về sau càng là “ nhìn nhau không nói gì”. Một cái nước mắt lưng tròng, một cái cẩn ngôn chất phác, quả thực là tựa như trước mắt nàng đang diễn màng kịch câm vậy.

Nàng thở dài, đem nam hài từ trong ngực Tiếu Tử đào ra, nhìn qua ánh mắt của hắn nói: “ Tranh Tranh, có mấy hài tử khi dễ đệ?”

Bé thấp giọng nói: “Bốn đứa.”

Bốn đứa cùng lên?Cơ hồ không có phần thắng. Đứa nhỏ này nghĩ như thế nào đây. “Đệ cảm thấy đệ có thể đánh thắng sao?”

Bé mấp máy môi: “… Không thể. Nhưng mà bọn hắn nói mẫu thân như vậy, cháu tức quá…”

Nàng cắt ngang lời bé: “Đều là hài tử nhà hàng xóm ở gần nơi này sao?”

“Vâng.”

“Lớn lên đều cường tráng hơn đệ sao?”

Bé lắc đầu: “Cẩu tử thấp hơn đệ một cái đầu.”

“Tốt. Vậy đệ nói cho ta biết, lần tới bọn hắn lại giễu cợt đệ, vu oan mẹ đệ, thì đệ phải làm sao bây giờ?”

Tranh Tranh trầm mặc, hiển nhiên cũng không biết đối sách. Tiếu Tử sầu lo mà nhìn bé. Thương đội dừng lại ở Nham thành sẽ không vượt quá nửa tháng, hắn vừa đi, hai mẫu tử này lại không có người trông nom rồi.

Trong lúc bất tri bất giác, hắn đã coi mình là người giám hộ của Đàm Thanh Hà rồi.

Ninh Tiểu Nhàn duỗi ngón tay, sờ sờ khuôn mặt bóng loáng của nam hài. Ừ, xúc cảm thật tốt nha. “Tỷ tỷ có biện pháp, làm cho đám tiểu gia hỏa kia sau này không dám khi dễ đệ, muốn nghe hay không?”

Lời này vừa ra, đừng nói Tranh Tranh mở to hai mắt nhìn, ngay cả Tiếu Tử đều vãnh tai, chém chém giết giết hắn lành nghề, xử lý loại việc vặt này ngược lại thúc thủ vô sách.

“Cẩu tử yếu hơn đệ một chút, vì sao ngược lại hắn có thể khi dễ đệ chứ?”

Tranh Tranh hiển nhiên bị hỏi mơ hồ, nghĩ nghĩ rồi mới nói: “Một mình hắn đánh không lại đệ, thế nhưng mà…. Thế nhưng mà…”

“Thế nhưng mà hắn và những hài tử cường tráng khác ở cùng một chỗ, vậy là có thể khi dễ đệ rồi, phải hay không?” Nàng thấy Tranh Tranh nhẹ gật đầu, lúc này mới nói tiếp: “ Đây chính là biện pháp thứ nhất ta nói cho đệ biết. Đệ có thể học cẩu tử, đi tìm hài tử cường tráng cùng nhau chơi đùa, như vậy bọn cẩu tử cũng không dám khi dễ đệ nữa rồi.”   Từ xưa cái gọi là Quân bất kiến sở vị, kỳ thực thì là một đám tiểu thanh niên kéo bè kết phái, đánh đấm nhau sao? Có thể thấy được, mượn “thế” là rất quan trọng đấy.

Tiếu Tử nghe được thì nhíu lông mày, đang muốn nói chuyện, lại bị nàng khoát tay ngăn lại.

Con người vốn là động vật có tính xã hội rất mạnh, tự động tìm kiếm cường giả che chở chính là bản năng, không cần không dám nói. Chớ nói thân thể, dù là người tụ tập ở Hỗ Thị  trong Nham thành, cũng không phải nhờ  Thanh Hư Môn bao che ở dưới cánh chim sao, nếu không như thế nào ở trong loạn thế này cầu được bình an chứ?

Tranh Tranh cắn môi tinh tế nghĩ nửa ngày, mới lắc đầu: “Ninh tỷ tỷ, ta không thích như vậy.” Ninh Tiểu Nhàn nói vốn là phương pháp tốt, nhưng hắn vô  ý thức cảm thấy như vậy không ổn.

Không muốn nhờ người khác bao che? Nàng nhướng nhướng mày, vậy thì chọn con đường thứ hai a. “Phương pháp xử lý đơn giản không cần? Cũng được, còn biện pháp thứ hai.” Nàng thò tay chỉ hướng Tiếu Tử, “Hoa thúc thúc của đệ đánh nhau thật là lợi hại. Chỉ cần hắn chịu dạy ngươi ba chiêu hai thức, một mình đệ có thể đem đám tiểu hài tử kia toàn bộ bại. Nhưng mà, đệ phải chịu được khổ rồi.”

Tranh Tranh theo ngón tay của nàng nhìn về phía Tiếu Tử, ngơ ngác hỏi: “Tỷ nói là sự thật?” Hắn rất ưa thích Hoa thúc thúc này, nhưng hắn thực sự lợi hại như vậy sao?

“Đương nhiên, trên đường Chúng ta tới Nham thành, gặp phải một con gấu yêu, yêu quái sống sờ sờ ah. Tất cả mọi người đều sợ hãi, kết quả gấu yêu bị Hoa  thúc thúc đệmột người đánh chết!” Nàng thò tay khoa tay múa thoáng một phát, cường điệu gấu yêu cực lớn. Nhà cậu có trẻ con, nhà tống tẩu cũng có trẻ con, nàng ứng phó đám gấu hài tử này có kinh nghiệm.

Mí mắt Tiếu Tử phát rung, nha đầu kia giọng điệu khoa trương như vậy là chuyện gì xảy ra? Nói trở lại con gấu yêu kia là toàn bộ thương đội tụ tập lại mới giết được đấy, cũng không phải công lao một mình hắn! Nhưng mà ánh mắt Tranh Tranh nhìn về phía hắn có ngạc nhiên, có sùng bái, lại làm cho hắn không biết làm thế nào mở miệng phủ nhận?

Tranh Tranh: “Hoa thúc thúc, Ninh tỷ tỷ nói là sự thật?”
Tiếu Tử: “…Ừm.”

Nàng cười trộm trong lòng, Tiếu Tử cũng không phủ nhận, vậy chuyện này mười phần có thể thành. “Hoa thúc thúc thích đệ như vậy, sao không thỉnh hắn dạy bảo đệ chứ?”

Tranh Tranh cũng rất thông minh, chỉ lấy ánh mắt chờ mong nhìn qua Tiếu Tử. Tiếu Tử đáng thương vốn là người tâm như sắt đá, giờ phút này lại không chịu được ánh mắt nóng bỏng của hài đồng nho nhỏ  này, cắn răng nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Tuổi của hắn còn nhỏ, sao có thể dạy hắn và hài tử khác đánh nhau?”

Nàng cười lạnh nói: “Thế đạo vốn là như thế, ngươi không khi dễ người, sớm muộn sẽ bị người ta khi dễ, ngươi không tài trí hơn người, sớm muộn cũng bị người dẫm nát dưới chân. Bọn hắn cô nhi quả mẫu sống nương tựa lẫn nhau, nếu từ nhỏ Tranh Tranh không đi học chút ít bản lĩnh, trưởng thành làm thế nào bảo hộ mẫu thân?” Nếu như  ở xã hội pháp chế tại Hoa Hạ kia, nàng đương nhiên sẽ không giựt giây tiểu hài tử đi đánh nhau, nhưng mà ở đây yêu quái đi khắp nơi trên đất, tu sĩ nhiều như chó, nắm đấm lớn mới là đạo lý cứng rắn!

Tiếu Tử im lặng, biến tướng thừa nhận nàng nói có đạo lý, qua chốc lát mới nói: “Thương đội  tối đa nửa tháng sẽ xuất phát, làm gì có rảnh dạy bảo đứa nhỏ này?”

Nam nhân này, thật sự là quá làm kiêu, rõ ràng ngàn chịu vạn chịu còn muốn tìm lý do thoái thác cho mình. Ở dưới đáy lòng Ninh Tiểu Nhàn mãnh liệt khinh bỉ hắn một lần, lúc này mới nhếch miệng: “Lúc ấy ngươi chỉ dạy ta chỉ dùng thời gian chín ngày. Hiện tại có đầy đủ thời gian nửa tháng, làm sao sẽ dạy không tốt đứa nhỏ này, lại nói luyện võ không phải là từ lúc bé sao?”

Vì chứng minh Tiếu Tử này  là lương sư có thể xuất được cao đồ, nàng cầm lấy miếng bàn trúc tiện tay ném ra ngoài. Miếng trúc này “Xíu…uu!”  hóa thành tàn ảnh, xẹt qua một chậu cây hoa hồng bên cửa sổ, cắt bỏ một nụ hoa đang sắp nở thành một đóa hoa.

“Như thế nào?” Nàng dương dương đắc ý, “Hoa thúc thúc đệ mới dạy ta mười ngày, tỷ tỷ đã có bản lĩnh như vậy đó!”

Tranh Tranh vội vàng vỗ tay: “Hay quá, thật là lợi hại!” Chợt lại nói. “Thế nhưng mà, cái bồn hoa này là mẫu thân thích nhất, nàng có tức giận hay không?”

“…” Nàng cười ha ha: “Sẽ không đâu. Đệ chỉ cần nói là Hoa thúc thúc không cẩn thận bẻ gãy, nàng nhất định sẽ không tức giận.”

Tiếu Tử: “…”

Đang nói chuyện thì Trường Thiên báo với nàng: “Đàm Thanh Hà trở về rồi.” thính lực của hắn hơn xa tất cả mọi người trong phòng, Đàm Thanh Hà còn chưa đi đến cửa ngõ, hắn đã nghe được tiếng bước chân. Việc không liên quan đến mình, hắn treo lên bỏ mặc, đối với tuồng vui trước mắt này hắn cũng không có hứng thú gì, chỉ là nha đầu nghịch ngợm kia, thì hắn dứt khoát nhìn xem nàng chơi.

Nhân vật chính trở về rồi. Ninh Tiểu Nhàn cũng không muốn kẹt ở giữa làm bóng đèn của đôi nam nữ này, lập tức tùy tiện tìm cái lý do đi ra khỏi Đàm trạch. Tiếu Tử bị Tranh Tranh hưng phấn quấn quít lấy hỏi lung tung này kia, cũng chẳng quan tâm đến nàng.

Trên đường, nàng cùng Đàm Thanh Hà gặp thoáng qua, hai người hữu hảo mà chào hỏi, hàn huyên vài câu. Nhìn kỹ Đàm tỷ này, quả nhiên mặt trái xoan, cổ dài như ngọc, mắt hạnh môi anh đào, dù là tố diện triêu thiên cũng không thể che hết được sự thật nàng là tiểu mỹ nhân.

Sau khi trở lại tiểu viện, nàng nhịn không được dục Trường Thiên đi nghe lén: “Bọn hắn đang nói cái gì?”

“Nhiều chuyện.” Trường Thiên oán trách nàng một câu, nhưng vẫn giúp nàng chuyện này, “Trò chuyện thương thế của đứa bé trai, lại không có nói cái khác nữa.”

Nàng chỉ cười không nói. Giữa Tiếu Tử cùng Đàm Thanh Hà hoàn toàn chính xác tồn tại không khí ái muội. Hết lần này tới lần khác Tiếu Tử không biết do làm người chất phác hay là nguyên nhân khác, hai năm qua cái đoạn tình cảm này một mực không có tiến triển. Hiện tại hắn muốn truyền thụ võ kỹ cho Tranh Tranh, thì sẽ càng có nhiều tiếp xúc cùng Đàm Thanh Hà rồi. Ninh Tiểu Nhàn vẫn cho rằng nước phù sa không nên chảy ruộng người ngoài, mỹ nhân như Đàm Tỷ vậy sớm muộn gì cũng tìm được người xứng đáng gả đi, con người này làm sao không thể là Tiếu Tử đây?

Nàng gần đây là người ân oán rõ ràng. Tiếu Tử truyền cho nàng công phu, nàng sẽ giúp hắn ôm được người đẹp về nhà, đây mới gọi là hai bên thanh toán xong, có phải là rất công bằng hay không đây?

Chương 100: Chiêu bài món ăn của Tụ Phúc lâu

Đêm gió lạnh trăng mờ.

Khác với sắc ngói đen thanh nham đồng nh6t1 ở nội thành, phủ thành chủ là kiến trúc xa hoa nhất Nham thành,  xà nhà trong phủ có trạm trổ tranh vẽ, có cầu nhỏ nước chảy, có núi đá lân tuân, nhưng mà những thứ này đều là thành chủ tiền nhiệm lưu lại đấy.

Sau khi dùng qua bữa cơm chiều. Lão quản gia phủ thành chủ Ngô bá mang theo đèn “Khí tử phong”, vội vàng đi qua hành lang quanh vo vòng vèo thẳng đến thư phòng. Lão nhân gia năm nay 70 rồi, lưng đã còng xuống, đi đứng sớm không còn nhanh nhẹn, vừa vội chạy bước lớn như vậy đã là mười mấy năm trước.

“Lão gia, lão gia!” Hắn gõ cửa hai cái, người bên trong liền nói “Vào đi” chữ “đi” vừa nói xong, Ngô bá đã đẩy cửa vào rồi. Đối với hai người trong thư phòng mà nói, hành động này của lão quản gia rất khác thường.

Thành chủ cai quản Nham thành là Ôn Cách  đang giơ bút, ngạc nhiên nhìn qua hắn. Lão đầu tử chưa hết thở dốc, cuối cùng từ trong cổ họng nhả ra mấy chữ: “Nhị công tử, chế thành rồi!”

Cạch một tiếng, bút lông rơi xuống bàn sách, làm bẩn một trang giấy vẽ hoa.

Ôn Cách dường như chưa tỉnh, trong nội tâm một hồi cuồng hỉ, trong miệng lẩm bẩm  nói: “Thành rồi sao, thành rồi hả? Rốt cuộc  chế thành trước thu hoạch trà thu là được rồi?”

Ngô bá từ trong lòng móc ra một bọc giấy: “Nhị công tử bảo ta đem hàng mẫu mang đến. Lão gia, bây giờ có dùng thử?”

“Dùng thử, hiện tại liền dùng thử.” Ôn Cách liên tục gật đầu, “Nhanh đi mời Phàn tiên sinh đến!”

Cửa thành Hỗ thị vẫn ra vào náo nhiệt như trước, chỉ có Ninh Tiểu Nhàn là người rảnh rỗi nhất. Ước hẹn thời gian đã qua gần nửa canh giờ, bán yêu họ Hứa kia còn chưa xuất hiện.

Hài tử bây giờ thật không biết giữ chữ tín (đúng giờ đúng hẹn) ah. Nàng thở dài, Cùng Kỳ ở trong Thần Ma ngục rất chân chó mà nói: “Tiểu tử kia không biết tốt xấu, lại bỏ lỡ Dịch Dung Đan hiệu dụng nhất thiên hạ. Nữ chủ nhân không nên tức giận, sau này hiểu được hắn sẽ hối hận đấy.”

Được rồi, không đợi nữa, hữu duyên thì sẽ gặp lại. Nàng chán đến chết mà đá một hòn đá nhỏ rồi rời đi.

Hai phút sau, nàng đã đứng ở trước cửa ra vào một tửu lâu nghe nói tốt nhất Nham thành. Chữ vàng trên bảng hiệu viết “Tụ Phúc lâu”. Đồ ăn ngon hay dở từ số lượng khách nhân để phán đoán là phương pháp trực quan nhất. Hiện tại đúng là thời gian cơm trưa,  tòa Tụ Phúc lâu có ba tầng lầu, từ dưới đến bên trên cơ hồ đều ngồi đầy.

Từ khi tiến vào Nham thành này, thì đã có cảm giác không tốt của việc đi đúng mùa du lịch Hoàng kim thịnh vượng, đi đến đâu đều là người, ăn ở bất tiện. Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, từ lầu một đi tới lầu ba, đều không có tìm được chỗ trống. Trong nội tâm nàng không khỏi càng đem cái tên bán yêu họ Hứa kia mắng một lần. Nếu không phải hắn kéo dài thời gian, nàng đã có thể tới nơi này sớm chiếm chỗ rồi.

Nàng ở lầu ba nhìn quét một lần, xác nhận không có chỗ trống rồi, đang chuẩn bị xuống lầu đổi một chỗ khác ăn cơm, thình lình trong góc truyền đến một tiếng khẽ gọi: “Ninh cô nương!”

Tiếng kêu này không lớn, cũng không biết sao có thể xuyên qua đám người ồn ào, trực tiếp rơi vào trong tai nàng, nghe còn có mấy phần hương vị lười biếng. Nàng theo tiếng nhìn lại, đầu tiên thấy được một đôi mắt đen sâu thẳm. Sau đó là một thân quần áo lao động y hệt quần áo vải thô. Đương nhiên, hôm nay hắn đã đổi qua một bộ quần áo rồi.

Là tửu tiên có họ kép Đạm Đài!  Hắn ngồi ở bên trong một cái góc hẻo lánh nhất, hồ lô rượu đặt trên bàn, hắn giơ chén rượu hướng phía nàng xa xa kính một ly: “Ninh cô nương, không ngại ngồi cùng bàn chứ?” Bàn bên người đều ngồi đầy người, quả nhiên chỉ có hắn là một người một bàn.

Ninh Tiểu Nhàn duy trì thần sắc trên mặt không thay đổi. Đồng tử lại co rút lại một chút. Nàng nhớ rõ chưa bao giờ nói cho cái người này biết mình họ Ninh, hắn đã có thể nhận ra được, nói rõ đã lưu tâm và đi vào trong khu ký gửi bán Hỗ Thị điều tra rồi. Suy nghĩ lại, chính mình đối mặt với một tu sĩ cảnh giới Hóa Thần trung kỳ, nếu muốn thu thập nàng, chỉ cần duỗi một ngón tay ra thì cũng ấn chết nàng. Cái gọi là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, nàng vẫn kiên trì đi qua ngồi xuống.

Đương nhiên, quan trọng nhất là Trường Thiên ở bên tai nàng nói một câu: “Đi đi không sao, người này không có ác ý.”

“Đạm Đài chân nhân, đã lâu không gặp.” Nàng bé ngoan hiểu lễ phép.

“Gọi chân nhân cái gì, gọi tên ta Đạm Đài Dực là được rồi.” Hắn ngược lại không một chút làm kiêu cũng không đắn đo. So với sự nghiêm khắc ngày ấy, Đạm Đài Dực hôm nay thoạt nhìn lười biếng vô cùng. Trước mặt hắn chỉ để một cái đĩa củ lạc, một cái đĩa cá hồng tao, quả nhiên là đồ ăn nhắm rượu tiêu chuẩn của tửu quỷ ưa thích. Hắn  uống một hớp rượu, gắp một đũa thức ăn, hiển nhiên rất thích thú.

Cẩn thận ngẫm lại, nàng giống như không có gì đắc tội với hắn. Cuộc đời không làm việc trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa, huống chi đối phương là người cũng không phải yêu quái, vì sao phải sợ hắn?

“Ta nghe nói mấy chân nhân sau khi đã qua Nguyên Anh kỳ, cũng có thể không cần ăn uống rồi?” Nhìn hắn uống rượu lại ăn mặn, tám phầm là quỷ thèm ăn.

Đạm Đài ngược lại là ngẩn người, con mắt màu đen sáng lên, hiển nhiên là cảm thấy rất hứng thú: “Ah? Làm sao ngươi biết tu vi của ta đã qua Nguyên Anh kỳ?”
Á, tất nhiên là Trường Thiên nói. Nàng nói quanh co nói: “Ta… đoán. Có thể thuận tay đem tam lưu tu sĩ Lưu Mãn Tử đuổi đi, ít nhất cũng nên tiến nhập Nguyên Anh đại năng a?” Nàng quả nhiên có thiên phú  mò mẫm bịa đặt, rõ ràng có thể càng nói càng trượt.

Đạm Đài Dực nuốt chén rượu vào bụng, mới cười cười, lộ ra hai hàm răng trắng: “Đoán được thực chuẩn.” Vậy thì xem như nàng vượt qua kiểm tra rồi? “Ninh cô nương đến tiệm ăn này ăn cơm, quả là đã tìm đúng địa phương. Tụ Phúc lâu  này thực sự có vài món ăn ngon sở trường.” Tiểu cô nương trước mắt nghe xong thần sắc vui vẻ, vẫy gọi tiểu nhị qua gọi món ăn. Tuy hắn cũng không thích làm dáng, nhưng phàm nhân có thể ở trước mặt tu sĩ cấp cao thần sắc tự nhiên như vậy thật sự là không thấy nhiều.

“Ninh cô nương cầm Trúc Cơ Đan  đem bán trên chợ Hỗ Thị, hiệu quả vượt siêu tiêu chuẩn bình thường.” tiếng nói này của hắn giống như Trường Thiên, là trực tiếp vang bên tai  nàng đấy. Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nhìn hắn một cái, phát hiện Đạm Đài Dực đang ngẩng cổ uống rượu trong chén, nào có mở miệng nói chuyện? Xem ra, đây cũng là mỗ hạng thần thông đang tác quái, tu tiên quả nhiên là có kèm theo phúc lợi đấy.

“Chỉ là, Trúc Cơ Đan này không phải phàm nhân có thể luyện chế. Dù Ninh cô nương có thể lấy ra đan dược như vậy, ngày sau cũng cần chú ý phương thức bán, phải biết đạo lý tiền tài không thể lộ ra ngoài.”

Hắn vận dụng thần thông, hiển nhiên không muốn làm cho người bên ngoài biết rõ Trúc Cơ Đan dẫn nổ trận tranh đoạt ở trong Hỗ Thị là nàng bán ra, không muốn để người ta tìm nàng gây phiền toái. Nàng trầm mặc một hồi, mới chân thành nói: “Đa tạ!” Chung quanh một mảnh ầm ĩ, vốn lấy lực tai của Đạm Đài, tất nhiên có thể nghe được.

Nàng cảm thấy sáng tỏ, mấy ngày nay chưởng quản khu gửi bán Hỗ Thị sở dĩ một mực không có tìm nàng nói chuyện, chắc là bị vị tu sĩ Hóa Thần Kỳ trước mặt ngăn trở, tu vi hắn đã tinh thâm, địa vị ở bên trong Thanh Hư Môn khẳng định không thấp, tại  trong khu gửi bán Hỗ Thị này chỉ cần hạ mấy cái chỉ lệnh, bất quá là tiện tay mà thôi. Dù sao Trường Thiên luyện dược hiệu quả quá tốt, nàng vốn cũng làm chút ít chuẩn bị, nhưng mà có thể bớt một chút phiền toái tất nhiên là tốt nhất.

Đạm Đài Dực nhún vai, chỉ phối hợp mà uống rượu. Cái hồ lô rượu này xem ra cũng là bảo bối, bằng không thì dùng tốc độ hắn uống rượu, rượu trong hồ lô này ngược lại sớm nên hết. Hắn thấy Ninh Tiểu Nhàn liếc trộm rượu khí này, cười hắc chắc nói: “Trong hầm ngầm của lão bản Tụ Phúc lâu này có cất trữ rượu không tệ, chí ít cũng đạt bốn mươi năm phần. Trong môn phái của ta chỉ có uốn rượu chay, ngược lại không bằng nhà hắn ủ. Chẳng qua hắn quá keo kiệt, mỗi lần tìm hắn mua rượu đều ra sức khước từ. Uổng công ta nhìn hắn từ nhỏ đến già!”

Nàng phì  một tiếng bật cười, đại tu sĩ Hóa Thần Kỳ trước mắt này nếu là mặt dày mày dạn tìm người ta mua rượu, lão bản Tụ Phúc lâu nào dám từ chối. Nhìn kỹ cái hồ lô rượu này của hắn, màu sắc hoàng hạt, cùng với hồ lô nhà nông bình thường trồng ra không có khác nhau, chỉ là lớn lên rất tròn và đáng yêu. Nhưng mà pháp khí tiên gia ít nhất cũng có thể tăng diện tích, trong hầm của  lão bản nếu còn còn lại chút ít rượu ngon, cũng coi như hắn hạ thủ lưu tình rồi.

Trong khi đang nói chuyện, đồ ăn được bưng lên rồi. Nàng đã ngồi bàn người ta, sao chỉ lo cho mình ăn uống, vì vậy mời Đạm Đài cùng dùng. Nam tử này cũng không khách khí với nàng, cử động một chút rồi cùng ăn, cũng làm cho nàng có thêm vài phần hảo cảm. Trường Thiên bình thường liền nói qua với nàng, tu đạo chú trọng tu luyện bản tâm, nếu như suốt ngày qua loa cẩu thả, không thể tùy tâm sở dục, tâm tình liền không tốt được rồi.

Trước mặt đầu tiên là một bát súp nấm trúc hầm trúc kê. Phụ cận Nham thành nhiều rừng trúc, vô luận là nấm trúc hay là trúc kê, hiển nhiên đều là nguyên liệu ngay tại chỗ, ngược lại là có điểm đặc sắc. Nấm trúc là một loại nấm ký sinh trên gốc trúc khô, từ chuôi đỉnh nấm có một vây trắng noãn hình lưới váy hướng phía dưới trải rộng ra che nấm, chỉ là tầng lưới này đã khiến giá trị của nó tăng lên gấp đôi, mà trúc kê thì so với gà nhà nhỏ hơn một nửa, chất thịt ngon ngọt, cả hai phối hợp làm đồ ăn, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh.

Nàng nhẹ nhàng nếm, chỉ cảm thấy vừa vào miệng thanh điềm dịu ngọt, trúc kê nấu súp mặc dù vị  không thuần bằng gà mẹ bình thường, nhưng đều có một lượng  mùi vị món ăn dân dã. Lại phối hợp nấm trúc, nấm hồng bực trân bảo sơn dã bậc này, phẩm vị cả bát súp tràn đầy dã tính. Nước súp này nấu ít nhất hơn một canh giờ, nấm trúc cùng nấm hồng đều bỏ vào không được nhiều lắn, do sợ át hương vị thịt gà, có thể nói chủ tân thỏa đáng, cấp độ rõ ràng.

Trước mắt Đạm Đài Dực tựa hồ cũng rất ưa thích súp này, hiển nhiên là cái lão tham ăn biết vị. Canh suông này thích hợp nhất là lấy rượu mạnh đến uống, ấm lòng ấm phổi, lực rượu dẫn phát toàn thân vận hành, trong chốc lát liền cảm thấy cảm giác phiêu diêu dục tiên. Đạm Đài có linh lực tại thân, uống nhiều rượu như vậy  mà mặt không hồng, nhưng mà cái thói quen này xem ra đã sớm dưỡng thành rồi.

Một loại đồ ăn thú vị khác, là đồ ăn chiêu bài của Tụ Phúc lai- Tôm nhỏ sông hương trà. Món ăn này được làm ra niên hạn khẳng định không dài, bởi vì thời gian lá trà trở đồ uống, trước sau cũng không quá hai trăm năm. Nhờ có nơi này là nơi lá trà nguyên sản sinh, như đổi lại nơi khác, thành phẩm món ăn này sẽ phải tăng lên gấp bội.

Tại Hoa Hạ, bởi vì lá trà phổ cập rộng, cách làm tôm hương trà đã sớm không phải bí mật gì. Đầu tiên đem nước trà ngâm cho đậm đặc, đem lá trà kiếm tra nhỏ giọt cho khô, bỏ vào nồi chảo đảo đến xốp giòn. Sau đó đem trứng tôm, tôm tràng lấy sạch, ở trong nước trà ngâm một hai canh giờ, rồi lại cho vào nồi chiên giòn. Cuối cùng đem tôm cùng lá trà đều cho vào nồi xào, cho thêm gia vị là được.

Món ăn này cách làm đơn giản, nhưng giá trị cũng quả thực xa xỉ, yết giá là hai  mươi lượng bạc, tương đương với 2000 tệ rồi. Đã là thức ăn cực cao đẳng, so với nấm trúc hầm trúc kê còn mắc hơn mười mấy lượng bạc, giá tiền này đắt ở lá trà. Nhưng mà Ninh Tiểu Nhàn nếm mấy ngụm, cũng phát hiện hương vị tửu lâu này làm được quả thật không tệ. Dùng để ra vị trà có chút cùng loại nham trà, hương cao, súp đậm đăc, vị thuần, trứng tôm được hấp no đủ trong hương trà, sâu sắc cắt giảm dầu tạc ngấy, hiển nhiên dùng lá trà cũng không phải thứ phẩm gì.

Để cho nàng một khen nhất chính là món tôm sông này. Nàng trước kia ăn tôm biển ăn nhiều, đối với tôm cá tươi ngược lại thử ít. Ở món tôm sông này tự nhiên là tôm cá tươi mới rồi, vì vậy thế giới còn không có hàng hải sản và hàng sông nuôi dưỡng!

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion28 Comments

  1. Hjx, nửa đêm đói bụng mà thấy ntn tả toàn đồ ăn như hế này thì sống làm sao đây :((
    Ko biết ntn làm mai cho tt và đạm tỷ tỷ kia có thành công ko nhỉ? Mà nghề của tt cứ đi suốt thế này cũng phiền, lấy vợ định cư luôn ở đây đi cũng được.
    Cái ông hoá ần kỳ tu sĩ này cũng dễ thương nữa, lại còn tốt bụng, lo lắng cho ntn bị thua thiệt nên nhắc nhở ntn phải cẩn thận, người tốt hiếm thấy sau quyền đẹp trai.
    Cái đỉnh kia bà 8 quá trời lun ;50

  2. Nguyễn Phương

    Tác giả bộ này thực có tâm hồn ăn uống nha, miêu tả đồ ăn thiệt sinh động, kiến thức ẩm thực phong phú thật ;31 ..thật mong đến ngày Thiên mỹ nhân xuất thế, để có thể thường xuyên tiếp xúc với thím Nhàn nha, bị ngồi tù nên lời thoại đất diễn quá ít ;77 ..cơ mà xem tới đây vẫn vô cùng tò mò ;66 , rốt cuộc thần thánh phương nào tạo nên Thần ma ngục rồi bắt nhốt bao nhiêu yêu thú thần ma vào đấy, chả lẽ Thiên mỹ nhân bản lĩnh cao cường vậy mà chấp nhận mài mông trong ngục 3 vạn năm sao ;58 không lẽ người bắt TT là tình cũ mập mờ với anh, nên anh mới tình nguyện… ;42
    – ngày mai set pass rồi uhuhu ;02

  3. Đang đói đọc chương này bụng kêu rột rột luôn.
    Hy vọng đôi Tiếu tử kia sẽ thành đôi nhé, nhưng mà thành đôi rồi thì thương đội mất nhân vật lợi hại à?

  4. Đang đói bụng, mà miêu tả đìi ăn một cách chân thực, chi tiết thế kia thì muốn ta sống sao đây ah ;87
    Tiếu tử có ẩn tình, yêu, thương mà không dám ngỏ. Không biết bị NTN khích tướng thì có thay đổi được gì nhiều hơn không?
    Cái lò nung Kì Cùng bà tám thấy sợ ah, mà có nó không khí vui hơn nhiều.

  5. hai người rảnh rỗi sẽ nói chuyện phím… —–> “chuyện phiếm”….
    xử lý đơn giản không cần? Cũng được,… —–> “không cần cũng được,….”
    Hoa thúc thúc đệmột người… —–> “của đệ một người…”
    sắc ngói đen thanh nham đồng nh6t1 ở nội thành,… —–> ” như ở….”
    —————————————————————————
    Công nhận Nhàn tỷ rảnh không có gì làm, nên tác hợp chuyện tốt cho Tiếu Tử và Đàm quả phụ. Lại còn dậy nhóc con nhà Đàm quả phụ cách xử lý khi bị bắt nạt nữa chứ….hehe… ;97 đây là nhiều chuyện nhưng mà tốt.
    Nhàn tỷ như thế sao mà TT ca lại không yêu chứ, những ngày tháng cô đơn trong ngục đã hết rồi. Ca chỉ cần chờ ngày thoát ra thôi.
    Lại có phần miêu tả thức ăn quen thuộc như ngày nào, đọc thôi mà nước miếng dòng dòng ;75
    Thanks các nàng đã edit.

  6. Nhàn tỷ ra tay chắc đôi Tuêus Tử Đàm Hà thành đôi thiệt. Cái ông tu sĩ Đạm Đài bề ngoài thô kệch nhưng cái tính thiệt dễ thương y như lão ngoan đồng. Lâu lâu mới có chương miêu tả đồ ăn làm rớt nước miếng :)

  7. bây giờ nhàn tỷ chuyển qua làm nghề mai mối rồi, mà lần này tỷ sờ mặt nhóc con mà a thiên không ghen ha thấy cũng lạ chứ mỗi lần a thiên ghen rê lắm, mà chương sau toàn giới thiệu thức ăn nhìn mà thèm

  8. Tội nghiệp Tranh Tranh. Xã hội nào cũng vậy đều thích bắt nạt kẻ yếu kỳ thị mấy người mẹ quá con côi. Ninh Tiểu Nhàn thiệt là có nhiều mưu kế. Vậy mà lại nghĩ ra được cách kiu Tiếu Tử dạy võ công cho Tranh Tranh thuận tiện tranh thủ bồi dưỡng tình cảm với Đàm Thanh Hà. Không biết việc mai mối này có thành không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  9. sẽ nói chuyện phím —————–> phiếm??
    diễn màng kịch câm —————–> màn
    trên đường Chúng ta tới ————> chúng
    Hoa thúc thúc đệmột người
    nhà tống tẩu cũng có —————-> Tống
    mắt Tiếu Tử phát rung ————–> run
    dục Trường Thiên đi —————-> giục
    đồng nh6t1 ở nội thành ————-> nhất
    trạm trổ tranh vẽ ———————-> chạm
    tám phầm là quỷ thèm ăn ————-> phần
    không được nhiều lắn —————–> lắm
    hương cao, súp đậm đăc ————–> đặc
    Để cho nàng một khen nhất
    =================================================
    Công nhận TN nói đúng, thế đạo này, nếu bản thân ko có năng lực, lại còn mong người khác tốt và tử tế với mình thì đúng là mơ mộng hão huyền, có sẵn sư phụ ở đây, cớ sao lại ko học, sẵn nhận làm phụ thân luôn ;)) xài miễn phí, haha!!
    Cái ông Đạm Đài này ko biết mấy trăm tuổi rồi á, haiz… nhưng cũng có vẻ là người tốt, phóng khoáng, sảng khoái!! Nhưng mà cấp bậc truyện này thì ta chưa nắm, giống như Hóa Thần kỳ là qua khỏi Nguyên Anh rồi sao??? Còn Đại Thừa là khi nào???

  10. Mình là mình thích ông Tiếu Tử kia vì già rồi còn dễ thương đỏ mặt như vậy ^^ mỗi tội mắc bệnh chậm lụt. Hic .
    Cùng kì hóng chuyện dễ sợ cơ mà thích đoạn nào có nó lên diễn ^^
    Chả hiểu sao đọc chương này thấy cách hành văn hơi khó hiểu. Ko mượt như những chương trc đây. :(

  11. Trần Thanh Hằng

    Hxhx..làm thân với mợ Nhàn thật là khổ ah..dăm chương lại có chương miêu tả đồ ăn thức uốg..lại còn toàn là mỹ vị nữa chứ..:(((((
    Mà Tiếu Tử càng ngày càng thấy dễ thương ah..;))..thích rồi còn ngại..ủng hộ Tiếu Tử rước tiểu mỹ nhân về nhà ahhh.

  12. Lời Nhàn tỷ nói ra đều chí lí nha!! Chuẩn ko cần chỉnh luôn ;86 Mà Tiếu Tử cũng là đầu gỗ, Nhàn tỷ đã tạo cơ hội để ca ấy vs Đàm tỷ xích lại gần nhau hơn mà ko biết tận dụng luôn cứ thích kiếm cớ chối đây đẩy rồi lại phải để Nhàn tỷ ra lời mãi mới xong chuyện đấy ;50
    Tửu quỷ Đạm Đài cũng dễ thương chẳng kém các nhân vật # a~~~
    Mà ko biết tiểu tử họ Hứa lại biến đi đằng nào rồi ta?? ;93
    Tks nàng edit và beta ;07 Hóng chương sau !!
    P/s: nếu chương sau set pass thì ta muốn nói là mấy chục chương đầu ta com vs cái tên là Thuần Hy Mặc Nhiên nha!! ;86

  13. Tieu nhan dinh lam ba mai roi. Nhin cach tieu nhan day tranh tranh thi that la lem linh. Lam cho tieu tu phai xau ho ah. Thoi do phu nua goa chong nuoi con that kho khan. Toi cho dam ty. Ko lam gi ma cu bi hang som dam tieu.
    Dam chan nhan nay cung tot bung co y nhac nho tieu nhan. Moi lan noi den do an la tac gia mieu ts thst phong phu. Lam doi bung thiet.

  14. Cái tên bán tiên kua sao lại lõi hẹn voi tiểu Nhàn vậy ta, chắc là bi j rồi. Chuog này toàn tả đò ăn , mih đag cố gang giảm cân mà.:(. Cái đỉnh luyện đan còn bit nịnh nọt tiểu Nhàn a haha. Hio chắc bit ai la chủ nhân rui nhỡ. Bé Nhàn hét sơ cô đơn rui hén, ngoài a Thiên còn them cái đỉnh ba tám nua a

  15. Ặc. Tiếu tử thật làm thích ngta thì nói đi còn chậm lụt như vậy là mất vk đó mà thời này ngta vó cho tái giá k mà tiểu nhàn tác hợp nhiệt tình quá vại
    Tks tỷ

  16. Vì sao bán yêu ko tới lấy thuốc nhỉ? TN gặp Đạm Đài, lại miêu tả món ăn. Có khi nào TN làm đầu bếp lần nữa. Cơ duyên mới đến chăng?
    Thanks các nàng đã edit & beta!

  17. rảnh rỗi sẽ nói chuyện phím > chuyện phiếm
    mắt Tiếu Tử phát rung ————–> run
    dục Trường Thiên đi —————-> giục
    đồng nh6t1 ở nội thành ————-> nhất
    tám phầm là quỷ thèm ăn ————-> phần
    không được nhiều lắn —————–> lắm
    Tiểu tử Tranh Tranh nhờ phước của NTN sắp tới cũng có thể học được chút bản lĩnh của cha dượng tương lai rồi. Không biết vụ làm mai mối này có thành công không. Tưởng tượng màn biểu diễn siuuuuu 1 phát đứt cành hoa của NTN mà buồn cười. Minh hoạ không đúng chỗ lắm. Đạm Đài và NTN có duyên gặp gỡ rồi, ông này mà phát hiện ra tài năng của Tiểu Nhàn khéo còn kết bạn vong niên cũng nên. ahiho

  18. Sáng ra chưa ăn gì mà đọc mấy món ăn của tụ phúc lâu làm ta đói càng đói. Chẳng biết món ăn đó có thực không nữa nếu có thì thực sự là kì công

  19. nghe tả đồ ăn mà thấy mê luôn, sao có thể nghĩ ra nhiều món thế nhỉ, chả biết chuyện tình chàng tiếu tử và nàng thanh hà đến đâu, liệu c ó thành không nhỉ, hóng quá

  20. hiiiii !!! Tiểu Nhàn hóng chuyện quá, không khách khí mà sai Trường Thiên đi nghe lỏm chuyện nhân duyên nhà người ta. Ooi trời, hỏng thanh danh của thần quân đại nhân quá đi.
    Đàm Đại này là người tốt sao? Cảm giác cứ như lát nữa Lưu Mãn Tử bỗng nhiên xuất hiện. Hắn mà biết Tiểu Nhàn bán đan dược thì xong phim…

  21. Hí hí… Nhìn Tiếu Tử lóng ngóng tay chân mà ta mắc cười đến đau ruột. Đối mặt địch nhân thì bình tĩnh lạnh lùng bao nhiêu. Ấy vậy mà đối mặt với tình cảm lại ngơ ngơ ngô nghê bấy nhiêu. Trường Thiên ca cũng là cưng chiều Nhàn Tỷ quá rồi. Đọc phần này thích các cặp đôi ghê!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  22. Trùi ui… giờ mới phát hiện Nhàn tỷ có khiếu làm giáo viên mầm non nha ^^… đôi ba câu là làm cho nhóc Tranh Tranh càng ngày càng sùng bái Tiếu Tử nha ^^… mong là Tiếu Tử và Đàm Thanh Hà sẽ thành đôi nha ^^… Tiếp tục miêu tả món ăn ah ^^… công nhận càng miêu tả càng kích thích vị giác ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nha ^^… truyện hay lắm ^^…

  23. thực sự mỗi lần đọc truyện cũng chỉ biết cảm thán sao mà nhiều món ngon thế== bụng đói quá a=((((
    Haha cặp đôi tiếu tử với đàm tỷ thực dễ thương=))) một đầu gỗ × một tiểu mũ nhân =)))) mà tiểu nhàn vài ba câu đã dỗ được Tranh tranh rồi=))) có tố chất làm vú em đấy haha=)))
    Tên bán tiên đấy chắc gặp chuyện gì đấy rồi nhỉ.-. chứ thấy thái độ hôm trc của hắn muốn dịch dung đan cỡ đó thì đáng lẽ hôm nay nên xuất hiện rồi.=.
    cái Đạm Đài này tính tình cũng hay phết nhỉ=))))
    Thanks. Hóng

  24. mới lọt hố mà cày một phát tới 100 c rồi, một buổi sáng thôi, thấy bấn với cặp Tiếu tử, Đàm Tranh ghê. ;94 ;94

  25. Thời này nấm đấm ai to thì ít bị ăn hiếp mà. Dù sao thì mẹ quá con côi nếu bị người có lòng nhòm ngó hoặc đám trẻ cậy mạnh mà ăn hiếp như hiện tại thì cũng ai ra bênh.
    Ngược lại cái ông Đạm Đài này cũng tốt ghê ha, còn thật tâm nhắc nhở bạn Ninh. Cũng không biết sau này có cơ hội tái ngộ không nữa.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close