Trời Sinh Một Đôi – Chương 221+222

34

Chương 221:  Về nhà

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Tin tức di thể thế tử được đưa về phủ như một cơn gió thổi khắp phủ Quốc Công.

Không đợi đi tới chính viện, lão phu nhân liền chống quải trượng lên đón, bước chân gấp gáp, cách những người còn lại một đoạn khá xa.

“Ở đâu?”

Tam Lang nhìn tổ mẫu có tinh thần hơn mình duỗi một ngón tay: “Tổ mẫu, ở đằng kia.”

Lão phu nhân thấy một quan tài sơn đen, bước chân đi qua.

“Lão phu nhân…..” Điền thị đỡ lão phu nhân: “Để lão gia qua đó nhận diện đi.”

Lão phu nhân nhìn về phía La nhị lão gia.

“Mẹ, để con đi xem.”

“Được, lão nhị, con hãy nhìn kỹ một chút, có phải Đại lang của ta không.” Lão phu nhân nắm quải trượng trong tay có chút chặt, sau đó bồi thêm một câu: “Lão tam, con cũng đi xem đi.”

Mắt La nhị lão gia co rút, trái tim bỗng nảy lên.

Nắp quan tài được từ từ mở ra, La Nhị lão gia và La Tam lão gia cùng nhìn thoáng qua.

Mặc dù trời khá lạnh, lại có băng đặt ở đó nhưng thi thể bên trong vẫn hơi biến dạng, tỏa ra mùi khó ngửi.

La Tam lão gia nhanh chóng chạy về, xoa xoa đôi mắt đã đỏ lên: “Mẹ, trong đó không phải Đại Lang!”

“Thật vậy không?” Lão phu nhân toát ra kinh hỉ.

Mọi người trong phủ Quốc Công xì xào bàn tán.

Khóe miệng La Nhị lão gia giật giật.

Lão Tam, đồ đáng ghét này, nhanh như vậy hắn có thể nhận ra đây là nam hay nữ cũng khiến lão phục sát đất!

Cố nén mùi tanh khiến người ta hít thở không thông một lúc sau nói: “Tam đệ, đệ nhìn quá không cẩn thận, ta nhìn thế nào cũng thấy giống.”

“Vậy sao?” La Tam lão gia lại chần chừ đi tới, chỉ liếc nhìn quan tài một cái liền lắc đầu mãnh liệt: “Không phải đâu, đây nhất định không phải Đại Lang.”

“Tam lang, con đã nhìn kĩ chưa?” Lão phu nhân nắm chặt quải trượng, tâm tình chợt cao chợt thấp có chút không chịu nổi.

Tam Lang vội chạy tới, đẩy Điền thị ra, đỡ lão phu nhân: “Con nghĩ không phải, Đại Lang nào có xấu như vậy!”

Răng rắc một tiếng, gương mặt bi thương của La Nhị lão gia vỡ nát: “Tam đệ, đệ đang coi đây là trò đùa sao!”

Điền thị cũng quyệt miệng: “Tam đệ, mẫu thân không chịu nổi đệ lăn qua lăn lại như vậy đâu, bây giờ không phải lúc hồ đồ.”

La Tam lão gia liếc mắt, cáo trạng với lão phu nhân: “Mẹ, con thấy trong đó không phải Đại Lang. Nhị ca Nhị tẩu lại nói con hồ đồ, bọn họ có ý gì chứ?”

La Nhị lão gia bị chặn gần chết, hung hăng trừng La Tam lão gia.

Điền thị tức đến bẹt miệng: “Lão phu nhân, mẫu thân nghe Tam đệ nói gì đó, lẽ nào lão gia nhà con ước gì nằm trong đó chính là Đại Lang? Chỉ là Tam Lang vạn dặm đưa di thể Đại ca nó về, Tam đệ lại nhẹ nhàng nói không phải, đây không phải là, không phải là lừa gạt ngài ư!”

La Tam lão gia kỳ quái nhìn Điền thị: “Nhị tẩu kích động như vậy làm gì, đệ cũng chỉ thuận miệng nói vậy mà thôi.”

Điền thị nghẹn một búng máu trong cổ họng.

Hết lần này đến lần khác mắt lão phu nhân lườm Điền thị một cách sắc bén. Sau đó mới hỏi La Tam lão gia: “Lão Tam, sao con lại thấy đó không phải Đại Lang?”

Điền thị thấy thật ủy khuất.

Lão phu nhân thường ngày đều không phải là quá mức khôn khéo sao, sao hôm nay Tam Lang hồ đồ như vậy bà lại không trách tội, lại còn lườm mình?

Kỳ thực Điền thị không hiểu lòng người.

Đối mặt với sự tử vong của người thân thiết nhất, có khôn khéo đến thế nào đi nữa cũng đều hận có thể có kỳ tích phát sinh, dù biết con thứ ba thường ngày không ra hồn, trong tiềm thức vẫn nguyện ý tin lời ông nói, ngược lại một bên lại nói bên trong chính là Đại Lang nghe xong không khó chịu mới là lạ.

“Con am hiểu vẽ tranh chân dung mà, người nằm bên trong dù không nhận rõ khuôn mặt nhưng nhìn một cái đã thấy không giống rồi. Không giống, thực sự không giống, Đại Lang giỏi giang như vậy sao có thể xảy ra chuyện gì.”

La Nhị lão gia và Điền thị sắp tức muốn chết rồi.

Đây là nói chuyện li kỳ gì hả, vì bị hủy dung, lại có thi thể quá xấu thì không phải Đại Lang?

Hắn có thể tìm một thi thể tuấn tú ư!

Lão phu nhân gật đầu: “Cũng có vài phần đạo lý, lão Nhị, con hãy nhìn kỹ một chút, ta nhớ đầu gối trái Đại Lang có một vết sẹo hình bán nguyệt.”

Điền thị thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, bấm mạnh một phát vào lòng bàn tay, mới không bị thất thố.

La nhị lão gia thầm hít sâu một hơi khôi phục tâm tình: “Con sẽ nhìn kỹ một chút.”

Cố nén mùi hôi thối, duỗi tay nhấc ống quần thi thể lên, vô cùng chuyên chú, nghiêm túc nhìn một lúc lâu, sau đó cố nhịn xúc động muốn chặt tay, đứng lên: “Mẹ, trên đầu gối thi thể này cũng có một vết sẹo……”

Thấy lão phu nhân hoảng hốt, có vài phần lo lắng, nhưng càng nhiều hơn là thở phào vui sướng, kiềm chế xung động muốn cười to: “Mẹ, mẹ phải bảo trọng thân thể, Đại Lang cuối cùng cũng đã về nhà, đứa bé này luôn hiếu thuận, nếu biết thân thể mẹ bị tổn thương, chắc chắn sẽ bất an.”

“Thực, thực là Đại Lang?” Mặt lão phu nhân đã sớm không còn tia huyết sắc, trong nháy mắt già đi rất nhiều.

Từ lần đầu tiên biết tin Đại lang chết đến giờ đã được một khoảng thời gian, ngực lão phu nhân vẫn có một chút khó thở, không tự mình đến xem bà tuyệt không cam lòng.

“Ta, ta phải tự mình nhìn.”

“Lão phu nhân, vừa rồi lão gia đã xem xét cẩn thận như vậy, mẹ đừng nhìn, lão gia nói đúng, nếu thân thể mẹ bị làm sao Đại Lang ở dưới đó biết cũng không an tâm.” Điền thị đỏ mắt khuyên.

Tống thị tiến lên: “Lão phu nhân, không thì để con đến nhìn đi, dù sao cũng là chuyện lớn, không thể khinh suất.”

Điền thị không vui: “Tam đệ muội, lời này của muội không đúng, lão gia chúng ta đã xem xét nửa ngày như vậy rồi đâu có khinh suất? Hơn nữa muội chỉ là một thẩm thẩm, có thể hiểu Đại Lang được bao nhiêu?”

Lời này nói có chút chặt tâm, Tống thị tức giận mím chặt môi.

“Được rồi, lão thân tự mình xem!” Quải trượng trong tay lão phu nhân cử động.

Điền thị suýt chút nữa tức đến méo miệng.

Bà cũng tính ra xem, trừ phi nói thi thể bên trong không phải Đại Lang, lão bà này mới không nhìn, không thì bà ta quyết phải nhìn bằng được.

Đây là chuyện gì hả, ngược lại có vẻ vợ chồng họ không phải người, thực không ngờ vợ chồng lão Tam lại láu cá như thế.

Nếu lão Tam nói đúng thì vợ chồng bà sẽ mất mặt, nếu nói sai thì lão phu nhân cũng không trách tội.

Lão bà kia hận không thể khiến tất cả mọi người nói Đại Lang còn sống đây!

Nhìn đi, nhìn đi, đừng nhìn đến mù mắt!

“Tổ mẫu, cháu cũng nhìn xem có phải Đại ca không!” La Tri Nhã đột nhiên vọt ra, khóe mắt đều là nước.

Điền thị thấy trước mắt là một màu đen.

Nghiệt nữ này, bà vừa mới nói Tống thị xong, liền lao tới, đây không phải là đánh vào mặt bà sao!

Một bên níu La Tri Nhã rồi cả giận nói: “Con là một cô nương đến xem náo nhiệt cái gì!”

Lão phu nhân nhíu mày.

Náo nhiệt?

Đại Lang của bà trở về, cái này lại gọi là náo nhiệt?

Lẽ nào Điền thị vẫn ôm ý nghĩ này?

Ánh mắt soi xét nhìn Điền thị, Điền thị căng thẳng, vội lộ thần sắc đau thương: “Lão phu nhân, mẹ muốn xem vậy con đỡ mẹ qua. Đứa nhỏ Đại Lang này từ nhỏ là do con nuôi nấng, trong lòng con nó cũng giống bọn Nhị Lang, Tam Lang, không nhìn một chút, con khó mà an tâm.”

Nghe Điền thị nhắc tới mình, Tam Lang nhìn mẫu thân, lòng thầm thấy kì lạ.

Nếu trong quan tài là mình, mẫu thân sẽ khuyên tổ mẫu đâu vào đấy như vậy sao?

Sao lại không nhào vào quan tài khóc lớn đây?

Tam Lang là một người thần kinh thô, chỉ là trực giác thấy là lạ nhưng rốt cuộc là vì đâu thì không nói ra dược.

Lão phu nhân tiến gần quan tài, chợt nghe một giọng nói vang lên: “Tổ mẫu…”

Lão phu nhân bị định trụ.

La Nhị lão gia lùi vội khỏi quan tài, vì quá gấp, chẳng biết vấp phải cái gì lảo đảo ngã xuống.

“Là giọng của Thế tử!” Một hạ nhân cơ trí hô lên.

Ào ào, mọi người đều tránh xa quan tài.

Vốn có người muốn đỡ La Nhị lão gia lên, nghe xong lời này theo phản xạ có điều kiện rụt tay, lui về phía sau, La Nhị lão gia phịch một tiếng ngã rạp xuống đất.

Hết lần này đến lần khác đúng lúc này tất cả mọi người đều cho rằng có quỷ, không ai tới đỡ.

Lão phu nhân cũng không đoái hoài đến điều này, mờ mịt nhìn xung quanh: “Đại Lang, Đại Lang, là cháu sao?”

Sau khung cửa người đứng có hai người đi tới.

La Thiên Trình nắm tay Chân Diệu, phịch một tiếng quỳ xuống: “Tổ mẫu, cháu về rồi, để bà lo lắng, cháu xin dập đầu trước bà.”

Bộp, bộp, bộp, dập đầu ba cái, lúc này mới đứng lên.

Lão phu nhân nhìn lại cẩn thận.

Hai người đều trong trang phục phu xe, trên đầu mang đấu lạp che nắng che mưa.

“Cháu thật là Đại Lang?”

La Thiên Trình nhấc đấu lạp lên: “Tổ mẫu, Tam thúc nói không sai, trong đó xấu như vậy sao có thể là cháu được.”

Lão phu nhân như lâm vào ma chướng, nhìn chằm chằm La Thiên Trình.

La Thiên Trình cũng không động tùy bà nhìn.

Mọi người trong phủ đồng thời hoan hô.

Chỉ có La Nhị lão gia và Điền thị sắc mặt khó coi như mây đen, may vào lúc này không ai để ý đến bọn họ.

“Đại Lang?”

“Ôi chao.”

Lão phu nhân đột nhiên nhấc quải trượng lên, đập về phía La Thiên Trình, vừa đập vừa mắng: “Ranh con này, còn không sớm đi ra, vậy mà còn núp một chỗ xem trò hề, có phải cánh cứng rồi không? Hôm nay tổ mẫu không đánh chết mi thì không được, vừa lúc có quan tài cho mi dùng!”

La Thiên Trình chật vật lẩn tránh: “Au, tổ mẫu, đừng đánh mặt, đừng đánh mặt.”

Tất cả mọi người cười rộ lên.

Lão phu nhân vừa đánh vừa khóc.

Chân Diệu bỏ đấu lạp xuống, cười tủm tỉm.

La Thiên Trình thấy lão phu nhân đã xả tức phần lớn rồi, trốn đến bên người Chân Diệu.

Quải trượng của lão phu nhân dừng lại: “Vợ Đại Lang?”

“Tổ mẫu, cháu dâu thỉnh an bà.”

Lão phu nhân lệ nóng doanh tròng: “Gầy, về là tốt rồi, về là tốt rồi.”

Chân Diệu liên tục gật đầu, cũng khóc theo: “Là gầy rồi, ở bên ngoài ăn không ngon.”

La Thiên Trình nhăn mặt.

Như vậy thực sự, thực sự tốt sao?

“Điền thị, cơm nước hôm nay chiếu theo lễ mừng năm mới mà làm!”

Nét mặt Điền thị cứng đờ đáp ứng.

“Vợ Đại Lang, cháu muốn ăn gì?” Lão phu nhân hỏi.

“Muốn ăn chân giò ạ.”

Lão phu nhân liên tục gật đầu: “Ăn chân giò ngon, ăn chân giò ngon.”

Điền thị thực sự không nhịn được liếc nhìn.

Thật đủ rồi, cái gì mà chân giò ngon?

Một giọng nói tức giận truyền đến: “Ai tới đỡ ta một chút!”

Mọi người vừa nghe tiếng thì nhìn thấy La Nhị lão gia nằm trên mặt đất.

Lão phu nhân tâm tình tốt, vui vẻ nhìn: “Các ngươi, mấy thứ không có mắt này, mau đỡ Nhị lão gia dậy. Được rồi, đều vào nhà đi, đừng đứng ở chỗ này.”

Khóe miệng La Thiên Trình mỉm cười: “Tổ mẫu, cháu còn dẫn theo một người.”

Chương 222 Ngọc vỡ

Một nam tử mặt đầy râu vượt qua đám người, tiến nhanh về phía lão phu nhân.

Lão phu nhân kìm lòng không đậu tiến lên một bước, tay run rẩy.

Nam tử đi về phía bà tuy bị bộ râu rậm rạp che gần hết khuôn mặt nhưng cặp mắt kia, cặp mắt kia quá quen thuộc!

Trên đời này, trải qua tang thương vợ chồng đối diện có thể không nhận ra nhau nhưng một người mẹ chắc chắn sẽ không thể không nhận ra con trai mình.

Nhưng dù vậy lão phu nhân lại không dám nhận thức.

Bà nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, con trai đến gần, giấc mộng này sẽ tan vỡ. Giống như vô số lần trong mơ, con trai vừa tiến tới trước mặt bà, còn chưa kịp hỏi một câu đã tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, bao phủ trong bi thống.

Lúc này, lão phu nhân làm một hành động nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Ném quải trượng một cái, lão thái thái cư nhiên xoay người bỏ chạy.

La Nhị lão gia được hai hạ nhân đỡ dậy, trùng hợp bị quải trượng bay giữa không trung rơi trúng sống lưng.

La Nhị lão gia quen sống an nhàn sung sướng, ngã cú đó đã thất điên bát đảo, đâu còn chịu thêm cái này nữa, lập tức hét thảm một tiếng.

Sau đó mọi người ở đây đều cảm thấy hai mắt không đủ dùng, một bên lão thái thái ném quải trượng chạy vội vã, một bên La Nhị lão gia quên mất hình tượng nhã nhặn hét thảm một tiếng, còn không nhịn được muốn nhìn nam tử đại hồ dọa lão thái thái chấn kinh.

Về phần Thế tử gia sao đột nhiên từ chết biến thành sống, chớ trêu thay, lúc này không còn ai có tâm tư quan tâm chuyện này.

Lão phu nhân đời này sinh được bốn con trai, hiển nhiên cũng như đa số mọi người đều coi trọng trưởng tử, nuông chiều con út.

La Tứ thúc mặc dù không bị dạy hư nhưng so với trung niên mỹ đại thúc hoặc tâm cơ thâm trầm hoặc ôn nhuận như ngọc thì cũng hơi chấn động một chút.

Mọi người cảm thấy hoa mắt, nam tử râu quai nón nhào qua, ôm lão phu nhân khóc ròng.

“Mẹ…..”

Cái gì?

Tất cả mọi người đều ngây ra.

Thực sự chấn kinh a, không hổ là hai vị công tử phủ Quốc Công, một vị mang thế tử và “di thể” thế tử mang về, một vị khác lại mang về, lẽ nào là con tư sinh của lão phu nhân?

Chậc chậc, hai huynh đệ này, thực cái gì cũng dám mang về!

La Nhị lão gia đỡ thắt lưng đi tới, lạnh lùng nói: “Đại Lang, cháu dẫn ai về vậy, ôm lão phu nhân như vậy còn ra thể thống gì!”

“Đương nhiên là cháu dẫn con trai của tổ mẫu về rồi.” La Thiên Trình cười nói.

“Hồ đồ!” Râu mép La nhị lão gia nhếch lên, nhấc chân đạp về phía tứ thúc, miệng nói: “Người đâu, mau trói kẻ không rõ thân phận này lại!”

La Tứ thúc vẫn quỳ, chỉ nhẹ nhàng tránh qua: “Mẹ, mẹ xem Nhị ca khi dễ con…….”

Động tác của La Nhị lão gia thoáng cái bị định trụ.

Con ngươi lão phu nhân xoay chuyển, dần dần khôi phục thần thái, tay khẽ vuốt đầu La tứ thúc: “Tứ Lang?”

“Mẹ, là con, Tứ Lang của mẹ đã về đây. Con trai bất hiếu, khiến mẹ thương tâm.”

Người ở đây thoáng cái bị oanh tạc.

Có người mới tiến phủ hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Người biết đáp: “Là Tứ lão gia, Tứ lão gia mất tích sáu năm đã về a!”

“Hả, Tứ lão gia không phải đã……..”

“A, đây có tính là gì, di thể thế tử cũng đã về mà người vẫn sống đây này, huống chi Tứ lão gia còn chưa thấy di thể.”

“Rốt cuộc là phủ Quốc Công phúc dày.”

Có người thấp giọng: “Ta thấy, thật ra là Thế tử phu nhân rất có phúc khí đó.”

“Sao lại nói vậy?”

Người nọ bĩu môi: “Các ngươi nghĩ đi, Tứ lão gia thất tung mấy năm như vậy, đặc biệt hai năm trước quý  phủ phái bao nhiêu người đi tìm đến cả bóng dáng cũng không thấy. Lần này Thế tử phu nhân vì cứu công chúa kinh mã, mất tích một phen, không chỉ Thế tử không việc gì, còn mang Tứ lão gia về.”

Có người tỉnh ngộ: “Đúng vậy, nếu Thế tử phu nhân không gặp kinh mã cũng sẽ không mất tích, không mất tích liền không gặp được Tứ lão gia, Thế tử phu nhân quả nhiên có phúc khí.”

Lời nói này rất nhanh lan truyền trong đám hạ nhân.

Lão phu nhân nhìn con trai ôm mình khóc lớn, lại kinh ngạc, một lúc lâu mới tỉnh mộng, trái phải nhìn quanh.

“Mẹ, có phải mẹ tìm cái này không?” La Nhị lão gia không hiền hậu đưa quải trượng qua, trong lòng dậy sóng.

Lão Tứ còn sống!

Vui sướng ngắn ngủi qua đi thay vào đó là ảo não.

Lão Tứ trước đây sùng bái Đại ca nhất, rất thân thiết với đứa cháu kia, tương lai chắc chắn sẽ cản trở chuyện của lão!

Còn có Đại Lang có công cứu giá, Chân thị có ân cứu mạng công chúa.

La Nhị lão gia nghĩ như vậy đã cảm thấy tiền đồ tối thui.

Quả nhiên những người này ai trở về cũng không phải chuyện tốt, trước không đề cập đến những cái khác, lão không chỉ ngã thảm như vậy, còn bị quải trượng đập phải thiếu chút gẫy thắt lưng.

Mẫu thân vô cùng kích động thì thích cầm quải trượng đánh người, ha ha.

Lão phu nhân nhận quải trượng, chống bước đi như bay: “Lão Tứ, mau vào nhà với mẹ, con kể một chút chuyện những năm qua.”

Nhìn một đám người ào ào đi vào chính viện La Nhị lão gia đen mặt.

Nói thích dùng quải trượng đánh người đâu?

Mẹ, mẹ thật bất công!

“Tổ mẫu, Tam Lang còn mời Kim gia công tử hộ tống, quan tài có thể thuận lợi đến đây không thể thiếu công lao của Kim gia công tử.” Tâm tình La Thiên Trình rất vui sướng, lơ đãng quét mắt nhìn La Nhị lão gia.

“Như vậy sao.” Lão phu nhân quay đầu nhìn khuôn mặt xa lạ đứng ở cửa chính, nói với La Nhị lão gia: “Lão nhị, an bài một một bàn tiệc rượu khoản đãi người ta cho tốt, Tam Lang cũng cực khổ, trước tắm rửa thay quần áo, trở lại đây nói chuyện với tổ mẫu.”

Lão phu nhân được La Tứ thúc đỡ vào phòng.

Uống ngụm trà thứ hai, lão phu nhân buông tách thanh hoa cổ xuống, lau lau khóe mắt nói: “Cho nên lão Tứ, con mất trí nhớ, ở huyện Bảo Lăng còn lấy vợ sinh con?”

“Vâng.” Vì có mấy người Điền thị, Tống thị ở đây, La Tứ thúc đỏ mặt, may mà có râu ria nên nhìn không ra, chỉ thấy bên tai đỏ lên.

“Thôi, thôi, cái này cũng không trách con được, tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo, huống chi là ân cứu mạng.”

La Tứ thúc cúi đầu thấp hơn: “Con cũng nghĩ vậy, nếu không có Hồ thị hiện tại con sớm đã chỉ còn là một đống xương trắng.”

Đừng nói cưới nàng, nếu lúc đó nàng muốn thu hồi cái mạng này của hắn, hắn cũng sẽ không nhíu mày dù chỉ một chút.

“Vậy bây giờ con tính thế nào?”

La Tứ thúc mím môi than thở: “Con sớm có vợ con. Đã nói với nàng, nếu còn theo con chỉ có thể làm thiếp. Chẳng qua năm đó con cưới nàng đã từng làm lễ, dù không phải thân phận thật sự nhưng từ thê đổi thành thiếp rốt cuộc cũng là có lỗi với nàng, cho nên con muốn đem Chương ca nhi ghi dưới danh Thích thị.”

Bên trong hoàn toàn an tĩnh.

Điền thị mím mím môi, hiện tại bà thật nóng lòng muốn thấy biểu tình của Tứ đệ muội.

Lão phu nhân một lần nữa cầm tách trà không thưởng thức, một lúc sau mới hỏi: “Con nghĩ thế?”

Mắt lão phu nhân thâm trầm, nhìn không ra tâm tình.

“Vâng, con muốn bồi thường Hồ thị, giảm bớt hổ thẹn.”

Lão phu nhân thở dài: “Mà thôi, Hồ thị đã cứu con ta một mạng, cháu trai nuôi như con trai trưởng cũng đâu có gì cần khẩn trương.”

Nói đến đây khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt có chút ý vị thâm trường: “Dù sao quý phủ chúng ta còn không có tôn nhi thứ xuất.”

Đồng lứa với La Thiên Trình, thứ xuất chỉ có một mình tam cô nương, còn các công tử đều là con vợ cả.

Tống thị thấy thư thái rất nhiều.

Bà và Tứ đệ muội Thích thị mặc dù rất ít lui tới nhưng đáy lòng lại có sự đồng tình, nhìn tình hình hôm nay chỉ sợ Hồ thị ỷ vào ân cứu mạng cùng mấy năm tình nghĩa vợ chồng mà giẫm đạp lên Tứ đệ muội.

Nếu là như vậy Tứ đệ muội thật quá đáng thương.

May lão phu nhân không có hồ đồ, lời này tương đương có ý tứ.

Trong phủ không có tôn nhi thứ xuất, kỳ thực muốn nói với Tứ thúc con vợ cả cũng không hiếm, mà muốn nuôi thứ xuất như đích tử thì cũng đừng nghĩ đến việc nhấc lên sóng gió gì.

Nhớ năm đó danh tiếng ương bướng gàn dở của Tam lão gia truyền ra, bà không muốn, tâm tâm niệm niệm muốn gả cho ca ca nhà thế giao.

Mẫu thân lại khuyên nàng nữ tử lập gia đình, gia phong nhà chồng là quan trọng nhất, chỉ cần không mất quy củ, dù không được phu quân yêu thích cũng sẽ không quá kém.

Người biết nói quy củ thì dù không yêu vợ cả cũng sẽ kính trọng.

Quả nhiên nhiều năm như vậy Tam lão gia có hồ đồ thế nào đi nữa nhưng đến một thông phòng cũng không có, mà người trong lòng bà khi đó cưới phu nhân chỉ hai năm sau không có con trai mẹ chồng đã đẩy đầy thông phòng vào.

Cũng không biết Tứ thúc này có thể nắm đúng chừng mực không.

“Mẹ yên tâm, con hiểu.”

Lão phu nhân nhìn hắn một cái: “Nếu hiểu còn không mau đi gặp vợ con đi!”

La Tứ thúc vội đứng lên: “Đừng, đừng.”

Lão phu nhân giận tái mặt: “Sao hả?”

La Tứ thúc đỏ tai: “Mẹ, dù sao cũng phải, cũng phải để con thu thập một chút.”

Lão phu nhân cười ha ha: “Được, được, Hồng Phúc, dẫn Tứ lão gia đi tắm, thay quần áo, Hồng Hỉ, đi mời Tứ thái thái và Lục Lang tới.”

La Tứ thúc cười ngây ngô được nha hoàn dẫn đi, lão phu nhân phân phó Điền thị và Tống thị thu xếp cơm nước, lại hỏi La Thiên Trình và Chân Diệu.

Nghe La Thiên Trình nói, lão phu nhân vỗ mạnh xuống bàn: “Buồn cười, dám tính toán trên đầu phủ Quốc Công chúng ta!”

Nói xong liền thở dài: “Đại Lang, ủy khuất cho cháu rồi. Phủ Quốc Công không được nuôi tư binh, cũng có ám vệ. Chỉ là ám vệ từ trước đến giờ đều nằm trong tay Quốc Công gia, tổ phụ cháu lại chưa có nói cho cháu, cứ như vậy, nếu không, cháu cũng không bị động vào.”

“Tổ mẫu……”

“Ta biết, cái này trước kia đến Quốc Công phu nhân cũng không được biết, tổ phụ cháu năm đó dường như có dự cảm, nói việc này cho bà. Chỉ là khi đó cháu còn nhỏ, tổ mẫu vẫn không có nói.”

Lão phu nhân đột nhiên đứng dậy đi vào nội thất, một lát sau cầm một cái hộp màu đen dường như bằng sắt dường như không đi tới, trên tráp có cái khóa rất tinh xảo.

“Trong hộp này đặt lệnh bài điều động ám vệ, với thân phận bọn họ tự có phương thức liên lạc. Tổ mẫu liền giao cái này cho cháu, chỉ là chìa khóa, tổ phụ cháu còn chưa kịp nói, tổ mẫu mấy năm nay cũng không phát hiện được gì, phải để chính cháu đi tìm.”

“Dạ, tôn nhi đa tạ tổ mẫu.” La Thiên Trình tiếp nhận tráp.

Chân Diệu suy nghĩ một chút, sau đó rút một hà bao bên hông, nhanh chóng mở ra, lấy ra một miếng ngọc vỡ, trong miếng ngọc vỡ có một cái chìa khóa.

Tròng mắt lão phu nhân và La Thiên Trình đều muốn trừng rớt ra ngoài.

Chân Diệu cười nói: “Hôm kính trà, tổ phụ cho cháu. Sau kinh mã, bọn cháu bị ngã, ngọc vỡ.”

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion34 Comments

  1. Đọc mà ứa nước mắt đây các tỉ ah. Thương cho Lão phu nhân, già rồi mà còn chịu nhiều áp lực, đối mặt với nỗi đau chia li tử biệt. Bà thật mạnh mẽ, qua nhiều cú sốc mà vẫn đứng vững. Thương tấm lòng của người mẹ, mong đó là con mình, mà sợ đó là giấc mơ nên lại chạy trốn.
    Nhị lão gia xem lại cách ăn ở đi, 2 vc mưu tính quá, thế nào cũng bị trời phạt nặng cho coi.
    Vậy là 2 anh chị đã về tới nhà rồi, bớt lo nhiều rồi ý.

  2. Tuyệt quá. Cả nhà đoàn tụ còn gì vuu hơn. Cũng may lão phu nhân k có chuyện. Bà lớn tuổi rồi mà phải chịu nhiều đả kích quá. Giờ thì tốt rồi.hi
    Chân diệu đúng là có phúc khí đó, cư nhiên trong miếng ngọc bội có cái chìa khóa a. Hehe
    Tks tỷ ạk

  3. Quy củ gia nghiêm, Hồ thị tuy thiệt thòi nhưng là lựa chọn của bà ý, không trách ai được.
    Nói Chân Diệu là người đem đến may mắn không sai tí nào cả. Kẻ xấu nào gặp Chân Diệu cũng gặp chuyện không may. T thấy thương cảm cho người xấu luôn rồi. không đỡ được mà ;94 ;94
    Thanks các nàng nhé ;61

  4. Sửa: hôm kính trà tổ phụ cho cháu = hôm kính trà tổ mẫu cho cháu ( tổ phụ chết rồi còn đâu. Tứ thúc chả đi điều tra về cái chết đầy nghi vấn của ông mà) . Phải nói Chân Diệu gặp nhiều may mắn hiếm có. Lần này tứ thúc trở lại, La Thiên Trình sẽ thêm người giúp sức, lại thêm phương thức liên lạc với ám vệ đã tìm ra rồi. Có điều nhị thúc kia…chắc phải đến lúc bỏ mình ỏ bán thân bất toại may ra mới từ bỏ âm mưu mưu hại người thân để giành thừa tước của phủ quốc công.

    • sakurahime

      ái bảo ông nội La thiên trình chết , ông ấy vẫn còn sống nhưng mà bị ngây dại như trẻ con thôi

  5. Cuối cùng cũng đến được chương về đến nhà của hai anh chị. Đọc mà dở khóc dở cười, khóc vì quá cảm động đi, lão phu nhân là người phụ nữ kiên cường nhất, tang con, chồng ngây dại, chịu đựng nỗi lo sợ mất cháu để chèo chống cái phủ đệ này, nhưng bà ko bao giờ gục ngã, vẫn mạnh mẽ đứng dậy vượt qua mọi cú sốc liên tiếp, khâm phục bà quá. Cười là vì vợ chồng Nhị gia hài quá thể, Tam gia cũng ko kém cạnh, Tứ gia cũng vậy, nhảy vào liền ôm chặt gọi mẹ làm nũng, uầy uầy, hình tượng trách nhiệm chính trực đứng đắn của Tứ thúc trong ta vỡ nát lun (=.=|||) Đọc lời nhận xét của những người xung quanh đến hành động đưa chìa khóa của Chân Diệu, ta mà là lão phu nhân, thì chỉ muốn nhảy dựng đến ôm chặt Chân Diệu mà gọi tâm can bảo bối thôi, Chân Diệu đúng là phúc khí đầy mình, có tính vượng phu ah (^o^)
    Về phần Hồ thị, ta tin lão phu nhân sẽ giải quyết bà ta triệt để, cắt đứt tâm tư ko nên có kia thì mới có cuộc sống an lành tại phủ này nhé Hồ thị, trừ khi phân gia, nếu ko sẽ có ngày phải nhận quả đắng cho coi.
    Thanks

  6. chap này đọc vui quá ak, haha, đáng đời lão Nhị ak. CT quả là có phúc mà, anh LTT phải có phúc lắm mới lấy dc chị nhá

  7. Ahaha ta thích ông La Tam thúc rồi đó, nhìn phát biết luôn trong quan tài là đồ giả. Đọc cái đoạn ông Nhị thúc bị ngã với rơi quải trượng vào người mà cười chảy cả nước mắt. Đáng đời a!
    Sau vụ này Chân Diệu lại được hạ nhân trong phủ tôn thành người có phúc nha, mà thấy cũng đúng á, may mắn đến làm ngta hộc máu ;70

  8. …Chỉ là Tam lang vạn dặm ĐƯ di thể đại ca nó về… => Đưa
    La nhị lão gia lùi VỘ khỏi quan tài…=> vội
    La THỨ thúc đỏ tai: “Mẹ,dù sao… => Tứ
    …một lát sau cầm một cái hộp màu đen…, RÊN tráp có cái khoá rất tinh xảo => trên
    “Trong hộp này đặt lệnh bài…tự có phương thức liên LẠ => lạc
    Cảm ơn bạn đã dịch truyện

  9. Chỉ là Tam lang vạn dặm ĐƯ di thể đại ca nó về > Đưa
    La thứ thúc đỏ tai: > La Tứ Thúc
    rên tráp có cái khoá rất tinh xảo > trên tráp
    phương thức liên lạ> phương thức liên lạc
    lệ nóng doanh tròng > lệ nóng quanh tròng
    Đọc chap này đúng là hấp dẫn, vừa cảm động nhưng cũng hài hước không kém. Lão phu nhân đúng là kiên cường mà, chịu chịu đựng đựng cuối cùng cháu trai yêu quý về còn dẫn luôn cả đứa con trai về. Lần này vợ chồng Điền thị lỗ nặng rồi. La tam thúc cũng là một nhân vật đáng yêu.

  10. Bạn Diệu đúng là có phúc vô cùng. Ngã ngựa như vậy mà bạn ấy chẳng hề hấn gì, sau một hồi lần mò ở bên ngoài lại tìm về La tứ thúc thất lạc đã lâu. La nhị lão gia bất ngờ hen, một mực khẳng định trong quan tài là di thể thế tử cuối cùng thấy cháu trai lù lù trở về còn dẫn theo cậu con út được lão phu nhân yêu thương nhất. Mà thật không thể tưởng tượng ra cảnh một người đàn ông râu ria rậm rạp che phân nửa khuân mặt còn ở đó làm nũng với lão phu nhân nói nhị ca bắt nạt mình.
    Xem ra La tứ thúc rất yêu vợ nha, không tiện gặp vợ trong tình trạng nhếch nhách như vậy, chắc phải đi xử lý bộ râu kia rồi. Aizzz, không ngờ bạn Diệu làm vỡ ngọc lại thu được chìa khóa mở cái hộp bí ẩn, quả này ám vệ rơi vào tay bạn La là điều hiển nhiên.

  11. La Nhị lão gia / La nhị lão gia
    Tam Lang vội chạy tới —————> La Tam lão gia???
    vạn dặm đư di thể ——————–> đưa
    thì không nói ra dược —————-> được
    lùi vộ khỏi quan tài ——————> vội
    nam tử râu quai nói ——————> nón
    La thứ thúc đỏ tai ———————> Tứ
    rên tráp có cái khóa ——————-> trên
    có phương thức liên lạ —————-> lạc
    ================================================
    Biết ngay mà, Hồ thị còn chưa diễn đâu, chỉ chút dấu vết thì mấy người đã thành tinh trong phủ QC đều nhìn ra hết rồi. Để xem bà ta còn dám gây sóng gió ko. Tội Thích thị ghê!!!
    Thương cho lão phu nhân. Ko vì gì khác, vì có 1 thằng con trai như La Nhị lg, thật khốn nạn, dù là ai, sợ rằng cũng ko lạnh tâm như ông ta, thấy mẹ già đau khổ như vậy còn ko biết thu tay. Chẳng biết đến này lão phu nhân nhìn rõ mọi chuyện có còn chịu đựng nổi ko, haiz…
    CD đúng là ngôi sao may mắn, phúc tinh mà :))) biết ngay cái chìa khóa trong ngọc bội đó có lai lịch rồi ^^

  12. Lão phu nhân thật đáng mặt phu nhân nhà tướng quân, thật mạnh mẽ. Đọc chương này cảm động quá, cuối cùng đã được đoàn tụ.

  13. Cuối cùng La tứ thúc cũng quay về với gia đình, đuợc gặp lại phụ mẫu, Quốc công gia nếu không bị bệnh có lẽ cũng sẽ vui mừng lắm.
    Thì ra chìa khoá của lệnh bài ám vệ nằm trong miếng ngọc. Chân Diệu tỷ đúng là nguời có phúc lớn

  14. LTT về phủ quốc công một hồi nháo nhiệt luôn, đọc đến đoạn nhị lão gia bị ngã rồi bị quải trượng của lõa phu nhân đập vào mà thích thú biết bao :))), chỉ muốn nhị lão ăn mấy cái trượng nữa :)) Tam lão gia suốt ngày hồ đồ chơi bời không để ý đến việc gia đình nhưng mà lúc này lại là người nói đúng làm cho nhị lão gia và điền thị tức nghẹn lên thật là khoái trá. Mà công nhận CD là người có phúc và may mắn thật, gặp hoại hóa phúc lại còn tìm được chìa khóa hộp cất giữ lệnh bài ám vệ nữa.

  15. ôi cả nhà đã dc đoàn tụ rồi mừng quá đi, tứ thúc về lão phu nhân cũng trút được một gánh nặng trong lòng. Nhị lao gia đac ngã còn bị quải trượng của lão phu nhân đập vào là đáng đời

  16. Cả nhà đoàn tụ rùi nha ^^… đáng đời gia đình bên nhị lão gia ah… lão phu nhân đánh rất đáng nha ^^… thấy tứ thúc đỏ mặt thì chắc vẫn còn tình cảm với tứ thẩm rùi… không biết hai người gặp mặt tứ thẩm sẽ ra sao nhỉ?… Diệu tỷ lần này sẽ vang danh khắp kinh thành là phúc tinh nha ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Lão phu nhân thật uy vũ a ko hổ phu nhân nhà tướng. La tam thúc giỏi quá nhìn 1 cái là bk ko fai LTT rồi. Cả nhà đoàn tụ rồi

  18. ;94 ;94 CD đúng là phúc tinh của LTT mà việc gì đang trong giai đoạn khúc mắc cứ gặp CD là LTT luôn tìm được cách giải quyết….
    la lão nhị gia đời này chắc chẳng làm nên chuyện gì nữa rồi

  19. Phúc khí đến mức này còn để cho người ta sống k a. Diệu tỷ ah ng ta thật hâm mộ tỷ quá đi. Trình ca huynh nhặt đc báu vật rội.
    Nhi lão gia sắp phải lòi đuôi cáo ra rồi a

  20. Haha, CD ddúg là fúc khí của nhà quốc côg mà, tất nhiên trừ nhà la nhị lão ra thôi, la tam lão hơi bị giỏi đó nha, thủ đoạn giết người ko gươm giáo ko thua gì CD nhà ta, kaka,

  21. Sau bao gian khổ cả nhà cũng đoàn tụ r nha:)) phủ quốc công có phúc khí thật tất nhiên trừ la nhị lão gia^^ đọc đến đoạn la nhị lão gia bị ngã vác bị oải trượng đánh thật là đáng đời^^

  22. Ôi được vè nhà đoàn tụ rồi, không biết sau này tứ thất Hổ gia kia vào nhà có làm loạn gì không vì mình chưa có thời gian để hiểu sâu về bà này nhưng bà này là một người thông minh mạnh mẽ, mong bà không có lạc đường. Còn châu diệu minh cứ cảm thấy nàng thật ra là một người rất nhiều phúc khí, luôn đem đến những điều kinh hỉ đầy bất ngờ

  23. Cạn lời rồi ẻm là con ruột của tác giả con ruột con ruột con ruột đều quan trọng phải nói ba lần:)) ,mừng cho lão phu nhân mà công nhận lão phu thần kinh thép thiệt,nhiều chuyện ấp tới dồn dập zị mà vẫn sừng sững ko ngã .

  24. Bây giờ a Diệu đã biến thành phúc tinh của anh Trình rồi! Bớt xúi quẩy hơn xưa! Rất thích tính cách lão phu nhân! ^^

  25. Tam thúc thật đáng yêu hahaha người ta mê bẽ chân dung nên nhìn cái biết xấu đẹp liền. Xấu vậy thì không thể là tiểu Trình được haha

  26. Lão phu nhân thật sáng suốt, hồ thị muốn nháo cũng chả nên cơ sự gì đâu, lân này có ám vệ trong tay A Trình dễ hành động hơn rồi,

  27. Thật sự nữ9 như thần tiên tỷ tỷ haha. Lúc ng ta thiếu cái gif là tỷ có ngay. Mong hồ thị vô phủ đừng động chạm gì tới nữ9 là đc. Sợ nhất laf kết hợp vs điền thị á

  28. Vợ chồng La Nhị thật buồn cười, cho các người hân hoan khi người khác mất, làn gì có chuyện để các người thoải mái dược toại nguyện như vậy. La Nhị lão gia cũng quá thâm đi, thấy người thân mất tích trở về ko mừng mà còn lo mình bị mất lợi ích, người hì đâu ko biết. Lão phu nhân có mà cầm quải trượng đập ông thì có
    Diệu tỷ luôn ghi bàn phút chót haha

  29. Tam thúc quá hay luôn nhìn một phát kết luận chắc nịch, lí do thì quá hài luôn rồi. Chưa thấy ai mê cái đẹp như ổng. Khổ thân nhị thúc, trăm hại mà vô lợi lanh chanh lãnh đòn, thấy cũng phát tội, mà thôi kệ ổng, hả hê a…

  30. Nước mắt phượng hoàng

    Bà Diệu này sao may mắn vây trời!!! Đúng là phúc khí toàn thân luôn!!
    Thấy chưa, ta linh cảm rồi. Đáng lẽ thân nhân gặp nhau sau sinh tử phải là nước mắt trùng phùng, khóc khóc kể kể, đàng này cười muốn sặc cơm!

  31. Gái già đợi gả

    Đọc mới thấy Diệu tỷ là phúc tinh của phủ quốc công, nhưng lại là tai tinh của nhị phòng a =)) hy vọng Hồ thị đừng gây thêm sóng gió gì, nếu k chỉ vạn kiếp bất phục thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: