Trời Sinh Một Đôi – Chương 219+220

29

Chương 219: Lựa chọn

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

La Tứ lão gia không trả lời, chỉ nhìn Chân Diệu và La Thiên Trình một cái.

A Hổ căn bản không biết xảy ra chuyện gì, vẻ mặt mờ mịt.

Chân Diệu lại nhẹ nhàng cười nói: “Tứ thúc, người cùng Đại Lang trò chuyện trước, cháu sang chỗ Hồ. . . . . . Hồ phu nhân kia xem một chút, xem có gì cần giúp đỡ không.”

Như Hồ phủ này, coi như là tài chủ huyện thành nhỏ, có sản nghiệp đất đai, còn có mấy hạ nhân hầu hạ, nhưng rất nhiều chuyện nữ chủ nhân đều phải tự thân đi làm.

Tỷ như dạ tiệc chiêu đãi khách nhân, nếu là phủ Quốc Công, phân phó một tiếng xuống dưới là được, nhưng ở Hồ phủ, Hồ thị sẽ phải tự mình đi xem một chút xem rốt cuộc chuẩn bị như thế nào.

Chân Diệu nói như vậy, chẳng qua là tìm cái cớ thích hợp để tránh đi thôi.

La Tứ lão gia có chuyện không tiện để nàng nghe thấy, nàng cũng không thấy khó chịu chút nào, vì những bí mật kia, dù nàng có biết thì cũng không có khả năng giải quyết, mà nếu có gì cần nàng hiểu hoặc hỗ trợ, La Thiên Trình nhất định sẽ nói với nàng.

Đối với việc không rối rắm với những việc vượt qua năng lực của bản thân, chính là tâm tính từ trước đến nay của nàng.

Hiện tại, nàng chỉ đặc biệt nhớ những món ngon như Yên Chi Nga Bô (*), chim cút xốp giòn, bánh hạt thông cuốn bơ ở phủ Quốc Công, còn cả con sáo ngày càng mập kia của nàng nữa.

(*) yên chi nga bô: một món ăn ngon trong Hồng Lâu Mộng, nguyên liệu chủ yếu là thịt ngỗng

“A Hổ, đi thôi.” Chân Diệu kéo A Hổ đi ra ngoài.

La Tứ lão gia có chút khó xử: “Đại Lang, cháu dâu có thể sẽ trách ta, lát nữa cháu bồi tội thay ta vậy. Chỉ là có vài lời thật sự khó nói.”

La Thiên Trình lơ đễnh cười cười: “Tứ thúc yên tâm, nàng sẽ không để trong lòng.”

Tâm nữ nhân kia rất rộng rãi, bảo nàng để bụng chuyện này, khụ khụ, hoàn toàn là làm khó nàng.

“Năm đó, tổ phụ cháu ngã ngựa, vô luận là tổ mẫu cháu hay ta, đều hoài nghi đó không phải là việc ngoài ý muốn đơn thuần, nên vẫn không buông việc truy xét.” La Tứ lão gia đã mở miệng.

La Thiên Trình ngưng thần nghe.

“Người chăn ngựa chuyên chăm sóc chiến mã cho tổ phụ cháu, sau chuyện không may đó liền tự sát thân vong, hết lần này tới lần khác hắn không có thê nhi người nhà trong phủ, manh mối nhất thời gián đoạn. Ta âm thầm dò xét thật lâu, điều tra được hắn có một người bà con xa ở Bắc Hà, bèn rời kinh.”

“Người tìm được bà con xa của hắn rồi ư?” La Thiên Trình biết, việc Tứ thúc  mất trí nhớ đích thị có liên quan đến việc này.

La Tứ lão gia mặt mọc đầy râu, nhìn không rõ biểu tình, chỉ là ánh mắt bắt đầu sâu thẳm: “Tìm được rồi, tìm được dư nghiệt của tộc Nguyệt Di!”

“Cái gì?” La Thiên Trình rất là bất ngờ.

Tộc Nguyệt Di này, chính là ngoại tộc ban đầu Trưởng Công chúa Chiêu Vân gả sang, chỉ vì hành động kinh thế của Trưởng Công chúa Chiêu Vân đã dẫn phát chiến tranh, sau đó lại bị diệt tộc.

“Nói như vậy, tộc Nguyệt Di vẫn còn tộc nhân sinh tồn, thậm chí lẫn vào phủ chúng ta? Cháu nhớ tổ mẫu từng nhắc đến, trận chiến năm đó, Kim Thượng (*) thân chinh, mà cha cháu là chủ tướng.”

            (*) Kim Thượng: Hoàng đế hiện tại, cũng là Chiêu Phong Đế

Khi đó, La Thiên Trình còn chưa ra đời, nhưng những chuyện này hắn thường xuyên nghe người khác nhắc đến khi còn bé.

“Bọn họ vì trả thù phụ thân, trả thù phủ Quốc Công chúng ta?”

La Tứ lão gia gật đầu: “Rõ ràng rồi. Lúc ấy ta cũng nghĩ như vậy, cũng theo mạch suy nghĩ này mà điều tra ra được, nhưng sau đó lại phát giác sự việc ngày càng khác thường. Dư nghiệt tộc Nguyện Di lại còn có viện thủ, mà viện thủ kia lại có quan hệ tới tiền Thái tử bị phế!”

“Tiền Thái tử bị phế?”

“Đúng vậy, Tiền Thái tử bị phế mất tích. Đáng tiếc đến khi ta điều tra được đến chỗ này thì đã bị bọn họ phát hiện, khiến mọi người đều chết trong lần chém giết đó, chỉ có mình ta liều chết trốn đi lánh nạn. Khi bị bức đến đường cùng đã nhảy xuống vực, sau đó tỉnh lại thì đã ở chỗ này.”

“Là Hồ thị kia cứu ngài?” La Thiên Trình thầm than một tiếng cơ duyên xảo hợp, chần chờ nói, “Vậy ngài ở rể sao?”

La Tứ lão gia sửng sốt, sau đó lắc đầu: “Không, ta không ở rể. Lúc ấy ta bị trọng thương, điều dưỡng tròn nửa năm ở Hồ phủ mới khỏe lại, sau đó lại gặp phải chuyện phụ thân Hồ thị qua đời. Mẫu thân Hồ thị đã mất từ sớm, lại không có phụ thân, khi đó cũng chỉ còn lại nàng dẫn theo một ấu đệ mấy tuổi đầu, còn phải kinh doanh trà trang. Trong thì có tộc nhân nhìn chằm chằm, ngoài thì có người cùng nghề ngấp nghé, cho nên chúng ta đã thành thân ngay lúc đại tang. Mặc dù ta ở tại Hồ phủ, xử lý sản nghiệp Hồ gia, nhưng cũng không ở rể, chỉ là ký hiệp nghị dưới sự công chính của các tộc nhân, đợi sau khi đệ đệ Hồ thị trưởng thành, sẽ giao những thứ này cho hắn.”

Nói tới đây, La Tứ lão gia tự giễu cười cười: “Ai ngờ tạo hóa trêu ngươi, lại có ngày ta nhớ lại chuyện cũ trước đây.”

La Thiên Trình trầm mặc.

La Tứ lão gia vỗ vỗ La Thiên Trình: “Được rồi, Tứ thúc sẽ an bài thỏa đáng chuyện của mình. Có điều có phải cháu cũng nên nói xem làm sao tìm tới nơi này được hay không?”

La Thiên Trình bèn giản lược kể lại một chút chuyện mấy ngày nay.

La Tứ lão gia nghe xong sợ hết hồn hết vía, sau đó lại bắt đầu cười vang: “Xem ra chúng ta không hổ là thúc cháu, đều vì bị đuổi giết mà tới huyện Bảo Lăng này. Chuyện lần này cháu gặp phải chỉ sợ không đơn giản như thế. Về kinh phải điều tra thêm mới được.”

“Vâng.” La Thiên Trình gật đầu, ánh mắt rơi vào bộ râu quai nón của La Tứ lão gia, “Sao Tứ thúc lại để râu?”

La Tứ lão gia sờ sờ hai má, nói: “Có một lần ta đến thành Thanh Dương, trong lúc vô tình phát hiện có người theo dõi, mặc dù đã lặng lẽ giải quyết người theo dõi đó, nhưng sau khi trở về cân nhắc cảm thấy rất không đúng. Tứ thúc của cháu chỉ là mất trí nhớ chứ không phải không có đầu óc, nên sau đó đã để râu.”

“Nói như vậy, thành Thanh Dương rất có thể còn dư nghiệt tộc Nguyệt Di?”

“Cũng có lẽ còn có người của tiền Thái tử bị phế, ai biết được.” La Tứ lão gia cười cười.

La Thiên Trình nhíu mày: “Như vậy sao Tứ thúc còn muốn chọn đường dùng trà bánh nhập vào Kim gia Thanh Dương?”

La Tứ lão gia xoa khuôn mặt đầy râu: “Đại khái là chuyện đó vẫn luôn khiến trong lòng ta bất an, càng không biết mình là ai, đã chọc tới ai, nên lại càng bất an. Kim gia Thanh Dương có đường trà thương hoàng gia, vì thế ta nghĩ thay vì cả ngày bất an đợi địch nhân mà ta hoàn toàn không biết gì sớm muộn gì cũng tìm được ta, thì còn không bằng khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn. Ha hả, nếu biết là phiền toái lớn như vậy thì chỉ sợ đã cụp đuôi làm người từ lâu rồi.”

La Thiên Trình cười.

Dù Tứ thúc mất trí nhớ, nhưng quả nhiên tính cách không hề thay đổi, vẫn là cái tính không bao giờ chịu thua, thích tự mình nắm giữ chủ động.

“Vậy bây giờ công tử Kim gia đã tới, Tứ thúc định tránh né sao?”

“Không, vừa lúc mượn cơ hội này, chúng ta đến kinh thành!” La Tứ lão gia cười, “Nếu hiện tại người nhiều phía đang tìm cháu, không phân rõ được địch hay bạn, vậy dứt khoát vòng qua hết bọn họ, chúng ta lấy thân phận thương đội đến kinh thành. Dù sao kiểu trà bánh mới Kim gia chấp nhận, vốn sẽ vận chuyển vào kinh.”

Thúc cháu hai người lại nói chuyện hồi lâu, thì có nha hoàn đi vào xin chỉ thị dọn cơm.

Gia đình thương nhân không quá chú trọng, nên bàn tiệc đặt trong cùng gian ở phòng khách, chỉ dùng một dãy bình phong ngăn cách nam nữ ra.

Chân Diệu nghe thấy bên kia bình phong truyền đến tiếng thảo luận, ước định ngày mai phải dẫn thiếu niên đến trà trang xem thử.

Hồ thị tâm sự nặng nề, phần lớn thời gian đều trầm mặc.

Ngược lại Chương ca nhi có vài phần thân cận với Chân Diệu, đồng ngôn đồng ngữ nói vài lời với nàng.

Tàn tiệc, mỗi người về phòng riêng của mình nghỉ ngơi.

“Nói như vậy, Hồ thị còn có ân cứu mạng với Tứ thúc rồi.” Chân Diệu chống người nhìn La Thiên Trình.

“Vậy —— Tứ thúc định làm như thế nào?”

“Tứ thúc? Đây không phải là chuyện Tứ thúc định làm như thế nào.”

“Có ý gì?” Chân Diệu dứt khoát ngồi thẳng người dậy.

La Thiên Trình lười biếng mà nói: “Cái này không liên quan tới tâm ý của Tứ thúc. Bất kể thúc ấy chung tình với Hồ thị cũng được, thành thân với Hồ thị cũng được. Tứ thẩm cưới hỏi đàng hoàng đã vào gia phả đã lạy Từ Đường, còn Hồ thị sao? Chỉ có thể làm thiếp thôi. Nếu Tứ thúc có ý khác, sợ rằng tổ mẫu sẽ cầm quải trượng đánh cho thúc ấy tàn phế.”

Chân Diệu cũng bị cách nói đương nhiên của La Thiên Trình làm sửng sốt.

Nàng còn nghĩ đủ loại máu chó cơ? Rối rắm đủ kiểu cơ? Thì ra suy nghĩ cả nửa ngày, Tứ thúc nghĩ như thế nào là không quan trọng, mà quy củ mới là vương đạo!

Khả năng đối với việc an trí Hồ thị, chỉ có hai loại hoặc là theo vào kinh làm thiếp, hoặc là ở lại đây mà thôi.

La Thiên Trình đưa tay, nhào nặn mặt Chân Diệu, tự tiếu phi tiếu hỏi: “Sao vậy? A Tứ, nàng đồng tình với Hồ thị sao?”

Không do dự, Chân Diệu chỉ lắc đầu: “Không, chỉ là cảm thấy tạo hóa trêu ngươi. Nhưng đồng tình thì chưa nói tới được.”

“Làm sao?” La Thiên Trình nổi hứng.

Chân Diệu lườm hắn một cái, mới nói: “Theo như chàng nói, Tứ thúc khi đó được Hồ gia cứu, lại ở quý phủ người ta dưỡng thương hơn nửa năm, Hồ gia gặp phải loại nguy cơ này, Hồ thị đã mở miệng thì Tứ thúc đích thị không cách nào cự tuyệt a. Nhưng khi đó Tứ thúc đã hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi rồi, cái tuổi này nam tử nào lại có đạo lý chưa lấy vợ chứ? Hồ thị đã lựa chọn như thế, thì sẽ phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, không phải sao? Nếu thật sự nói đồng tình, ta vẫn đồng tình với Tứ thẩm hơn, thẩm ấy mới là người hoàn toàn không có cơ hội lựa chọn, cũng chỉ có thể tiếp nhận sự thật này.”

“A Tứ.”

“Hử?”

“Nàng có đầu óc như vậy thật sự khiến ta không quen.” La Thiên Trình cười nhẹ lên tiếng, nhưng trong lòng thì đắc ý.

Có nữ nhân thông minh vặt, nhưng chuyện lớn lại không nhìn rõ, may mà Kiểu Kiểu của hắn không phải như thế.

Chân Diệu đưa tay véo lên eo La Thiên Trình một cái, hung ác nói: “Chàng cứ liên tục mở miệng coi thường, ta vẫn cứ không quen này!”

“Ha hả.” La Thiên Trình bắt được tay Chân Diệu, “A Tứ, nếu như là nàng thì sao? Nếu nàng gặp phải tình huống như Hồ thị, nàng sẽ làm sao?”

Chân Diệu nghĩ nghĩ: “Nếu như là ta, ta vẫn sẽ tìm một nam tử thân gia trong sạch nhanh chóng gả cho người đó nha. Hồ gia tại đây là một gia đình không tệ, nữ nhi lại không xấu, có lẽ không ít người đến cầu hôn. Mặc dù trong lúc vội vàng gả cho người ta thì không dám bảo đảm là tốt, nhưng sự mạo hiểm này đối với ta mà nói là có thể tiếp nhận, mà việc mạo hiểm từ vợ biến thành thiếp vào một ngày nào đó trong tương lai thì ta lại tuyệt đối không tiếp nhận.”

Chỗ La Tứ lão gia, cũng có một cuộc nói chuyện với nhau.

“Cho nên trong phủ lão gia, còn có thê nhi sao?” Tay Hồ thị nắm chặt chăn.

La Tứ lão gia thở dài gật đầu.

“Vậy, vậy lão gia định an trí mẫu tử thiếp như thế nào?”

La Tứ lão gia nhẹ nhàng kéo tay Hồ thị, nói: “Là ta có lỗi với mẹ con các nàng. . .”

Hồ thị hất ra tay, thanh âm bén nhọn: “Lão gia, ý của ngài, là muốn ta làm thiếp, sau đó Chương ca nhi biến thành con vợ kế sao?”

Hoang đường biết bao, buồn cười biết bao, vào ban ngày, nàng còn ẩn giấu cảm giác về sự ưu việt trước mặt nữ tử đến thăm kia, phỏng đoán thân phận nàng ta là thiếp hay là ngoại thất, nhưng trong chớp mắt, nàng lại từ một chính thê biến thành thiếp!

La Tứ lão gia trầm mặc.

Đây là chấp nhận, Hồ thị chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng, cả người đều lạnh lẽo, cắn răng nói: “Nếu như thế, lão gia hãy tự trở về đi, ta cùng Chương ca nhi sống ở đây.”

Nàng không tin, tình nghĩa mấy năm vợ chồng, đứa con đáng yêu, sản nghiệp không ngừng phát triển lại không giữ được hắn!

            Chương 220: Vào kinh

Gân xanh trên thái dương La Tứ thúc nổi lên, trong mắt tràn đầy thống khổ.

Hồ thị quật cường không mở mắt.

Sau khi mẫu thân sinh nàng, nhiều năm không có con trai, thuở nhỏ nhàng được nuôi dưỡng như nam nhi, hơn mười tuổi phụ hân đã bắt đầu xem xét vị hôn phu ở rể cho nàng. Thế nhưng những người kia có thể có gì tốt?!

Có lẽ trời cao thương tiếc, năm nàng cập kê mẫu thân lại có thai, đoạn thời gian đó là thời gian nàng được sống thoải mái nhất.

Ai ngờ mẫu thân lại mất vì khó sinh, chờ lúc hết hiếu kỳ, nàng đã là gái lỡ thì mười tám tuổi rồi.

Phụ thân vội vã thu xếp hôn sự cho nàng, nhưng có lẽ là ý trời, lại khiến nàng gặp hắn.

Bộ dạng anh tuấn đó, nàng lớn từng này cũng chưa từng gặp được, mặc dù không nhớ rõ thân phận lai lịch của mình, nhưng hắn biết chữ, biết võ, cho dù không nhớ được ký ức trước kia, thì cách hắn ăn nói cũng không tầm thường.

Khi đó nàng đã biết, nàng tuyệt đối không thể bỏ qua người nam nhân này, nàng sẽ không thể gặp được người tốt hơn hắn, thích hợp hơn hắn được!

Năm đó, nàng đánh cuộc một lần, thắng được một phu quân có khả năng chăm sóc nàng. Hôm nay, nàng vẫn muốn đánh cuộc một lần nữa.

Nàng không thể thỏa hiệp, lùi một bước chính là vực sâu vạn trượng, nàng và Chương ca nhi từ đó sẽ vạn kiếp bất phục.

La Tứ thúc nhắm hai mắt lại, lại mở mắt ra.

“Mai nương, ta biết, việc này thật sự quá khó khăn.”

Hồ thị lau nước mắt.

Trong mắt La Tứ thúc có áy náy, có thương yêu, có tuyệt vọng, cuối cùng chuyển thành kiên định: “Nhưng dù khó khăn hơn nữa, cuối cùng cũng phải chọn một con đường để đi. Không, không, là không có lựa chọn, ta chỉ có thể đi một con đường, là về nhà, nàng hiểu không?”

Đó là ngôi nhà dưỡng dục hắn, có phụ thân ngu dại, mẫu thân già nua, thê nhi không chỗ nương tựa. Làm sao hắn có thể buông tha cho cuộc đời và trách nhiệm của hắn.

“Như vậy, chàng muốn bỏ rơi mẹ con thiếp sao?”

La Tứ thúc lộ ra nụ cười đắng chát: “Mai nương, nàng còn chưa hiểu sao, từ thời khắc bản thân ta nhớ lại, thì đã không còn lựa chọn rồi. Bây giờ có thể lựa chọn chính là nàng theo ta về nhà, hay là ở lại.”

Hồ thị dần dần trắng mặt: “Nếu như thiếp kiên trì muốn ở lại đây, chàng sẽ mang Chương ca nhi đi? A, có phải hay không?”

La Tứ thúc cầm tay Hồ thị trấn an: “Nếu như nàng muốn Chương ca nhi. Vậy. . . . . . để thằng bé ở lại.”

Có trời mới biết quyết định này khó khăn bao nhiêu, nhưng đây là sự trừng phạt hắn phải chịu.

“Ở lại? Chàng nói thật dễ nghe, đệ đệ còn nhỏ, chàng đi rồi là muốn để người khác ăn sống nuốt tươi chúng ta hay sao?”

“Mai nương, vô luận là đi hay ở, ta nhất định sẽ trông nom tốt Hồ gia. Nếu như, nếu như nàng muốn tái giá, vậy cũng có thể nói chúng ta cùng cách rồi.”

Trong nháy mắt cả người Hồ thị lạnh như băng, máu như bị hút sạch, bờ môi run rẩy: “Lão gia, tâm người thật ác độc!”

La Tứ thúc cười thảm một tiếng: “Phải”

Hắn sẽ gặp báo ứng, nhưng chỉ cần báo ứng trên người hắn là được rồi.

Nhìn vẻ mặt La Tứ thúc, Hồ thị biết chuyện này không thể xoay chuyển, hít sâu một hơi nói: “Lão gia. Đón cha mẹ chồng và… tỷ tỷ đến đây được không? Thiếp làm bình thê của chàng.”

Trong huyện thành này của bọn họ, không phải không có việc lấy bình thê, mặc dù địa vị so sánh kém hơn vợ cả một chút, nhưng sinh con trai cũng coi như con trai trưởng.

Chỉ cần đến chỗ nàng, nàng vẫn là người quản gia Hồ phủ, cầm quyền trong tay. Nàng là bình thê cũng sẽ không thấp hơn vị kia một phần!

“Mai nương, ta vẫn chưa nói cho nàng biết. Cha của ta, là quốc công nhất đẳng, tước vị huân quý cha truyền con nối đời đời, không phải gia đình thương gia, chưa bao giờ nói đến bình thê.”

“Cái gì!” Hồ thị bỗng dưng trợn to hai mắt, “Nhất, nhất đẳng quốc công?”

La Tứ thúc cười khổ gật đầu.

Giáo dưỡng hắn được nhận, cũng không thể để hắn tiếp nhận chuyện hồ đồ như bình thê này!

Hồ thị ngây ngốc nhìn La Tứ thúc, bỗng nhiên lại che mặt khóc rống lên.

La Tứ thúc chỉ có thể nhè nhẹ vỗ về nàng.

Khóc đủ nửa canh giờ, Hồ thị ngừng lại, nở nụ cười thê lương: “Được, lão gia, thiếp đi với chàng, làm. . . . . . làm thiếp cho chàng.”

“Mai nương ——”

Giọng điệu Hồ thị vừa chuyển, quyết tuyệt nói: “Nhưng thiếp có một điều kiện.”

“Nàng nói đi.”

“Chương ca nhi, thằng bé không thể làm con vợ kế, xin chàng nói với tỷ tỷ, mang Chương ca nhi ghi tạc dưới danh nghĩa của tỷ ấy.”

Phải, hắn cho nàng lựa chọn, nhưng nàng thật sự có thể cùng cách, sau đó gả cho một lão già khó coi, còn phải lo lắng chuyện sạp hàng nát cho lão già kia sao?

Vậy Chương ca nhi của nàng phải làm sao!

Cho dù là con vợ kế, Chương ca nhi cũng là công tử phủ Quốc Công, huống chi, nàng vẫn có thể tranh thủ thay Chương ca nhi!

Hồ thị là nữ tử gia đình thương nhân, cơ hồ là bản năng, nàng bèn chọn lựa chọn có lợi nhất.

Lão gia và nữ nhân kia nhiều năm không gặp, nhất định có ngăn cách, nếu nữ nhân kia đồng ý yêu cầu này, thì từ nay về sau Chương ca nhi sẽ mang thân phận con trai trưởng, nếu không đồng ý, lão gia sẽ càng thương tiếc áy náy với mẹ con nàng hơn. Có điều đây là so sánh về lâu về dài mà thôi, nàng cũng không tin, những cao môn đại hộ kia không có chuyện ái thiếp diệt vợ!

Thứ tử và thứ nữ cũng khác, ngoại trừ không thể tập tước, gia sản tương lai vẫn sẽ được phân chia.

Nếu nàng thật sự buông tha cho những thứ này, sau này Chương ca nhi trưởng thành, cũng sẽ trách nàng.

Từ trước đến giờ Hồ thị là người quyết đoán, khi đã nghĩ thông suốt những thứ này, thì vẻ lệ khí cũng tiêu tán đi, thay bằng vẻ mặt dịu dàng buồn bã.

La Tứ thúc chậm rãi gật đầu: “Được, ta đồng ý với nàng.”

Hắn và Thích thị là vợ chồng từ trẻ, vợ chồng ân ái, nhưng những năm này cũng không phải không có chút tình nghĩa với Hồ thị, lại càng không nói ân cứu mạng năm đó.

Màn lụa rơi xuống, bóng đêm càng đậm, cuối cùng đã có một đêm yên lặng.

Ngày thứ hai, La Tứ thúc dẫn Kim gia công tử đi trà trang, bởi vì bí phương trà bánh kiểu mới kia chỉ nằm trong tay La Tứ thúc, Kim gia công tử quả nhiên muốn mời hắn cùng về thành Thanh Dương, sau đó lại cùng nhau vào kinh.

Ngày rời đi, trời cao mây nhạt, lá khô bị gió cuốn bay tán loạn.

Hồ thị đứng ở cửa lớn, mãi cho đến khi nhìn không còn thấy bóng người mới ôm Chương ca nhi quay người.

“Mẹ, cha lại phải đi ra ngoài à? Lúc nào cha về?”

Mặc dù thân thể Chương ca nhi yếu ớt, nhưng cũng thanh tú, mới ba tuổi đã nói năng rất lưu loát.

Hồ thị ôm chặt Chương ca nhi: “Rất nhanh , rất nhanh cha con sẽ tới đón chúng ta.”

Càng đi về phía kinh thành, dường như trời càng lạnh, cây cối hai bên quan đạo đã trơ trụi từ lâu, vào sáng sớm  sương trắng đọng đầy cành, nếu có xe ngựa đi qua va phải cành cây buông xuống, sương sẽ tuôn rơi kín người.

Trong miệng Tam lang ngậm một cành cỏ khô, hung hăng  nhổ ra, xoa xoa tay nói: “Thời gian này đúng là không cách nào qua nổi mà!”

Từ Bắc Hà đến kinh thành, lộ trình ngắn ngủi chỉ mấy ngày, thế mà hắn đi nửa tháng rồi!

Những kẻ kỳ quái kia, đều con mẹ nó từ đâu chui ra vậy chứ!

Hiện tại trên đường không người đi đường khác, đoán chừng lại nên xuất hiện rồi.

Một trận xôn xao, ven đường có mấy người lao tới, nhân thủ một thanh đao dài, giơ lên muốn chém.

“Chờ một chút!” Tam lang hét lớn một tiếng.

Đối phương dừng động tác trên tay.

Mặc dù nhân thủ mấy phe hao tổn nhiều, nhưng Tam lang lại không khiếp đảm như lần đầu bị tập kích, toét miệng nói: “Có phải đoạt quan tài hay không?”

Sau đó vỗ tay một cái, bỗng chốc phần phật dẫn người lui ra, để lộ quan tài.

Phối hợp như vậy, đối phương có phần sửng sốt, nhưng mà sau đó lại vây lại.

Cướp được quan tài mới là quan trọng nhất, trong lời dặn của chủ tử, vốn không có nói đến chuyện giết người diệt khẩu.

Xoát xoát, mấy mũi tên bay tới, bắn chết người tới gần quan tài nhanh nhất, lại một nhóm người vọt ra.

Hai phe người rất nhanh đã hỗn chiến .

Tam lang thấy quan tài không ai quản, lại ngoắt ngoắt tay: “Để cho bọn họ đánh, chúng ta đi.”

Tiếng vó ngựa đát đát càng ngày càng gần, một đội xe ngựa chạy tới.

Tam lang đề phòng nhìn một cái.

Đó là đội ngũ hơn mười người, một chiếc xe lừa có người ngồi, phía sau kéo theo hai chiếc xe lừa chở hàng, còn lại đều đi bộ.

Trong đó một nam tử cưỡi ngựa mọc đầy râu không thấy rõ chân dung, chỉ nhìn được một đôi mắt trong trẻo có thần.

“Tiểu huynh đệ có có gì cần giúp đỡ sao?”

Tam lang khoát tay: “Không có, các ngươi đi mau đi. Nếu không liên lụy đến các ngươi ta cũng mặc kệ đấy!”

Rèm chiếc xe lừa có người ngồi kia bỗng nhấc lên, một thiếu niên mi thanh mục tú  vươn người ra : “Ta nói này Hồ lão gia, muốn xen vào việc của người khác, nhân thủ của ta cũng không thể cho ngươi mượn dùng a.”

“Kim công tử nói đùa, tại hạ nào có khả năng xen vào việc của người khác.”

“Vậy thì tốt, trong kinh vẫn chờ nhóm trà bánh này đấy.” Thiếu niên buông màn xe xuống lùi về.

Người phu xe đặc biệt gầy yếu, nhẹ nhàng quăng roi, xe lừa lại bắt đầu chuyển động.

Ánh mắt La Tứ thúc trong lúc lơ đãng quét qua người phu xe.

Thật không ngờ, cháu dâu lớn giả trang phu xe còn ra hình ra dáng như thế.

Sau đó lại nhìn Tam lang một cái.

Nếu không phải Đại lang nhắc nhở, hắn thật sự không nhận ra đây là Tam lang!

“Lên đường thôi.” Tam lang dẫn đầu thu hồi ánh mắt.

Tiếng xé gió truyền đến, Tam lang vô thức tránh qua bên cạnh, quay đầu nhìn lại, đúng là một cây đao lớn lăng không bay tới.

Sau đó nghe leng keng một tiếng, không biết cái gì đánh vào thân đao, cây đại đao bị đánh bay, cắm nghiêng dưới đất.

Tam lang nhìn về phía sau một cái, sắc mặt biến hóa.

Lần này người hai bên triền đấu, thế nhưng lại chênh lệch nhau xa, mấy người chiến thắng đã đuổi tới.

Tam lang âm thầm kêu khổ.

Mặc dù thoạt nhìn những người kia đã bị thương, nhưng dựa vào mấy người bọn hắn, hiển nhiên không ứng phó được .

Thấy rõ người đánh bay đại đao là người đeo túi nước bên mình, Tam lang đột nhiên nhìn về phía La Tứ thúc, sau đó cao giọng nói: “Tráng sĩ, ta là công tử phủ Trấn Quốc Công, hộ tống di thể huynh trưởng vào kinh bị kẻ xấu chặn lại, khẩn cầu tráng sĩ ra tay tương trợ, phủ Quốc Công nhất định trọng tạ.”

“Phủ Trấn Quốc Công?” Màn xe lại dắt lên, thiếu niên nhô đầu ra, “Làm sao ngươi  chứng minh được?”

Mắt thấy những người kia sắp tới gần, Tam lang nóng nảy: “Chứng minh như thế nào? Dù có xem yêu bài ngươi cũng không nhận ra thật giả, nhưng chỉ cần các ngươi viện thủ, chờ đến phủ Quốc Công, đương nhiên biết lời ta không giả.”

Lúc này những người kia đã đuổi tới, thấy có thêm một đoàn ngườii thì nhìn chăm chú một cái, sau đó gật đầu, cùng nhau xông về phía quan tài.

La Tứ thúc lập tức bay vọt lên, đá liên tục mấy cái trên không trung, những người kia lập tức bị đá ngất tại chỗ.

Thiếu niên vốn đang chần chừ không hạ được quyết tâm, thấy La Tứ thúc đoạt trước, ngược lại có chút hối hận.

Phủ Quốc Công nha, nếu phụ thân biết hắn có ân với phủ Quốc Công, thì còn chẳng mừng đến điên luôn.

“Còn ngây ra đó làm gì, nhanh đi hỗ trợ!”

Phụ thân đã nói, thương nhân nhất định phải mạo hiểm , miễn là hồi báo đầy đủ.

Thiếu niên nở nụ cười.

Tam lang lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, có kẻ ngốc xông lên là được rồi.

Vội vàng hứa dùng lợi cao, mời đoàn người này hộ tống đến phủ Quốc Công.

Thiếu niên là kẻ quyết đoán, nếu đã có ý định thi ân, dứt khoát điều một xe hàng hóa lên, đặt quan tài lên xe, rồi dùng hàng hóa che dấu.

Đám người Tam lang thì giả trang thành người thương đội.

Nơi này vốn cách kinh thành rất gần, cứ như vậy mà gió êm sóng lặng vào kinh.

Đứng ở cửa phủ Trấn Quốc Công, Tam lang buồn vui khó hiểu, giọng khàn khàn quát người gác cổng: “Mở cửa nhanh, ta mang di thể Đại ca về rồi!”.

Link fb

Discussion29 Comments

  1. T hận, đến đoạn hấp dẫn nhất sao lại cắt vậy, huhu.
    Phủ quốc công phen mày lắm chuyện vui nè, tứ thúc trở về. Di thể La huynh về, vợ chồng La huynh cũng về. Haha mấy kẻ kiáco chết nghẹn không trời??? Khâm phục sự quyết đoán của Hồ thị. Chấp nhận làm thiếp, chấp nhận hi sinh vì con. Nếu bạn Kim công tử kia mà biết hung thần trong mắt hắn là Đại công tử phủ Quốc công thì có phản ứng ra sao ta??? Tưởng tượng thôi cũng thấy mắc cười không chịu được. Hóng chương sau quá đi.
    Yêu các nang nhiều nhiều, ;61

  2. Uhm…Hồ thị này toan tính ghê nhỉ. Liệu sau này về thấy chính thất của La Tứ Thúc có con trai trưởng lớn tuổi con của nàng ta có khi lại nháo…và so đo thiệt hơn. Đúng như Chân Diệu nói là Tứ Thẩm k có sự lựa chọn…chỉ chờ đợi và chờ đợi…
    Màn này kịch tính thật…Sự trở về của những xác chết và những người sống

  3. Òa, lần này “đi thể” LTT vừa vào cửa thì LTT thật xuất hiện, không biết mặt vợ chồng ông Là Nhị thúc đẹp thế nào đây. ahaha, ta hóng ta hóng a!
    Lại còn tìm được La Tứ thúc, quả là song hỉ lâm môn rồi ;61 Cơ mà không biết Thích thị sẽ tiếp nhận chuyện Hồ thị như nào đây?
    Cũng thấy tội tội anh Tam lang, mặc cho là ai gặp chặn đánh liên miên cũng phải phát điên a

  4. Hồ thị này cũng phải người vừa. Ta lo bà này về Tứ thẩm ở nhà không yên thân được đâu. Bà này cũng tính toán vãi chưởng ấy chứ ;66
    Buồn cười Tam lang với Đại lang, mang di thể về mới sợ chứ ;94 ;94
    Hóng chap sau quá, không biết lúc mọi người biết Chân Diệu với La Thiên Trình, còn cả Tứ thúc cùng về với cái di thể này thì loạn đến mức nào nữa ;45
    HÓng quá đi

  5. Haizzz phủ Trấn Quốc Công càng ngày càng náo nhiệt, Thích thị có vẻ không tranh đời hơn thua gì cả, tưởng chồng mất cả người sống vật vờ như bóng ma còn Hồ thị, con thương nhân mà, quá tính toán. Mà Chân Diệu nói đúng rơi vào kết quả này Hồ thị cũng không đáng đồng tính, một nam nhân hơn hai mươi chưa có gia đình mới là không bình thường, đã quyết định đánh cược thì nay nhận phải kết quả này cũng phải chịu thôi.
    Tam lang tận tâm đưa di thể đại ca về nhà đâu biết rằng bản thân lại đi nhờ Tứ thúc và đại ca mình hộ tống cái xác vô danh đó về, chậc quả này về sẽ nháo thành màn kịch hay đây, Điền thị và La nhị lão lại có đất diễn màn thúc thẩm thương cháu như con ruột rồi.

  6. Ta chẳng đồng tình với Hồ thị chút nào nữa rồi, ngày trước bà ta đánh cuộc, giờ thua thì nên chấp nhận mới đúng, ừ thì Hồ thị quả thật rất quyết đoán, cũng rất thương con, nhưng rơi vào tình cảnh này là bà ta tự lựa chọn, những kẻ như bà ta về nhà thể nào nhà cửa cũng gà bay chó sủa, lão phu nhân, Điền thị, Tứ phu nhân kia cũng ko phải ngồi ko, ta thấy tương lai thể nào Hồ thị cũng có ngày hối hận vì quyết định hôm nay. Lẽ ra bà ta nên lựa chọn ở lại Hồ phủ, dù sao cũng là địa bàn của mình, dù ở lại thì Tứ thúc vẫn áy náy mang ơn mà, hoặc là cùng cách với Tứ thúc, tái giá hay ko thì tùy nhưng nhân tình của Quốc công phủ sẽ giúp phát triển Hồ gia, Chương ca nhi cũng được coi trọng hơn vì bé vô tội, túm lại là thấy ghét bà ta quá ~o(>”<)o~ Thích Tứ thúc có trách nhiệm, nhưng ghét việc ông đem Hồ thị về phủ, tội cho Tứ phu nhân, aizzzz.
    Tam lang đưa thi thể về từ hồi nào mà đến tận lúc Chân Diệu cùng La thế tử đến kinh thành mới tới nơi, chương sau lúc cả Quốc công phủ khóc lóc có khi nào La thế tử sẽ nhảy ra dọa ma ko nhỉ, hay La thế tử định trong tối tóm gọn âm mưu của Nhị gia đây, tò mò ghê.
    Thanks

  7. Hồ thị về phủ Trấn Quốc Công rồi có âm mưu tính kế gì nữa đây, tội nghiệp Tứ thẩm. Truyện ngày càng kịch tínhhhh. Cảm ơn bạn đã dịch truyện nhé :)

  8. Không phải là mang di thể mà là mang hẳn Đại ca về Tam lang à :)) . Kéo dài bao nhiêu lâu cuối cùng cũng về đến nhà. Sóng gió gì sẽ sảy ra nữa đây. Rất mong chờ chương sau mặt mũi vợ chồng Nhị thúc sẽ thành ra như nào.

  9. cái vụ ông tứ Thúc thật phức tạp, ta vẫn thiên vị ng vợ ở nhà hơn, haiz, ko biết là ông Tứ thúc nghĩ j, nói đồng ý là đồng ý, thương tiếc mới ghê chứ, hổ thẹn nữa, ko suy nghĩ cho ng vợ ở nhà, chờ đợi đau khỏ bao năm, con lớn, ng chồng trở về kèm theo 1 ng con dưới danh nghĩa của mình, ko còn hỏi ý kiến, sau này lại tranh lại đoạt, đợi chờ bao năm vậy, ko trở về lun tốt hơn. Dù ng kia có ân nhưng như CT nói lúc đó đã lựa chọn, lúc đối mặt kết quả thì sao. Nếu ko có tứ thcus đồng ý lấy thì bà đó còn sống dc ko, ân cũng báo đáp rồi, chưa j đã có ý tảnh đoạt, đem về chắc chắn sẽ ko yên, tội cho ng vợ ở nhà,

  10. Hồ thị này tính toán ghê gớm nhỉ? Chỉ tiếc là tứ thúc không yêu bà ta. Chỉ có 1 chút tình nghĩa mà thôi. Cũng may tứ thúc là 1 người cứng rắn, lại có trách nhiệm.
    Giờ 1 thi thể giả và 1 người thật cùng xuất hiện. Chắc sẽ oanh động lắm đây.haha. mỏi mắt monh chờ.
    Tks tỷ ạk

  11. Hồ thị hất ra tay ——————-> tay ra
    mười tuổi phụ hân đã ————-> thân
    có có gì cần giúp đỡ
    một đoàn ngườii thì —————> người
    ================================================
    Nói thực ra, ta rất đồng ý với CD. Hồ thị nên cùng cách. Chỉ nhìn cách Hồ thị suy nghĩ ích kỷ, dù rất biết tính toán nhưng quá coi thường người khác. Hơn nữa, chưa được chấp nhận vào QC phủ mà đã có tâm ko an phận rồi, muốn ái thiếp diệt thê thì yếu tố đầu là phải “ái” thiếp đã. Còn ta thì tin rằng, La Tứ lg chỉ có tình nghĩa, ân cứu mạng chứ ko có yêu Hồ thị đến mức mặc bà ta tính toán thê nhi của mình. Hồ thị lúc gả cho La Tứ lg thì ông đã qua xa tuổi lập gia đình rồi. Là bà ta tham lam. Mà kiểu tham lam này nếu ko biết dừng lại thì tương lai bà ta sẽ tự gây họa thôi. Ta tin rằng Tứ thẩm là người sáng suốt và mạnh mẽ, sẽ ko để Hồ thị nhảy múa!
    Ko ngờ hai đoàn người gặp nhau, vậy thì dù di thể có về được cũng ko sao rồi ~!!

  12. Mình rất thích Chân Diệu, suy nghĩ rất thẳng thắn, nàng rất thông minh, nhìn nhận vấn đề rất đúng đắn. Tứ thúc này cũng đáng ngưỡng mộ a, ông ấy tính toán như vậy là rất đúng, thật may cho Tứ thẩm ở nhà đã bõ công ở giá bao năm.

  13. Lúc mới đầu thì thấy thương cho Hồ thị ghê từ chính thê bây h chuyển thành thiếp nhưng sau nghe CD nói cùng với suy nghĩ trong lòng hồ thị thì lại cảm thây chẳng thể thương nổi. Ừ thì muốn con mình sau này tốt đẹp nên chuyển sang danh nghĩa của tứ phu nhân thì còn chấp nhận được nhưng cái chuyện ái thiếp diệt thê thì quả thật là hồ thị quá tham lam và tính toán quá. Nghĩ lại ở đây chỉ có tứ phu nhân là chịu thiệt thòi nhất mà thôi. Tam lang đã đưa cái xác giả lần LTT về đến phủ quốc công rồi. thể nào cũng có trò hay ở chương sau đây

  14. vợ chồng Chân Diệu và Tứ thúc về kinh rồi, chỉ sợ lúc Hồ thị về phủ bị ham muốn tiền tài địa vị làm mờ mắt rồi gây chuyện khắp phủ đấy. Tam lang mang xác và cả La Thiên Trình về kinh luôn ha ha

  15. Trùi ui… tứ thúc lựa chọn như thế là đúng ah… mà ta thấy xót cho tứ thẩm ở nhà quá… tự nhiên đâu đâu về có đứa bé con của chồng… lại bắt mình ghi tạc thành con mình nữa chứ… haiz… gặp ta thì ta không thích rùi dù sao con mình vẫn hơn ah… nhưng biết sao giờ… mà ta thấy bà Hồ thị kia cũng ích kỷ ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Tội tam lang ghê công dã tràng rồi nha haha. Tự mình mang Trình ca về luôn mới ghê. Chắc lúc bk tức ói máu luôn wa

  17. Haha LTT CD cùng Tứ thúc mang theo di thể ” đại ca ” của Tam lang trở về…
    Ta nghĩ Tam lang này tính tình hào sảng cũng linh hoạt thế này ko phải là người xấu chỉ là suy nghĩ đơn giản ko hiểu tính toán của Nhị lang và cha mẹ của mình.
    Hồ thị là người thông minh và quyết đoán tính toán để được lợi nhất cho mình và cho con mình.

  18. Di thể của Đại ca?!? Tam lang ah có lẽ sắp tới ngươi phải chịu đả kích lớn đấy, ah còn cả kinh hách nữa cơ

  19. Haha, tam lag đúg là râta giỏi nha, hoàn thành đc nhiệm vỵ đưa đại lag về rồi kìa, đợt này la nhị lão chắc tức ói máo luôn wá, hihi. Hi vọg hồ thị ko hồ đồ mà nháo đấu với thích thị, ko thì tiêu đời mất thôi, haiz

  20. Hồ thị này tính toán ghê thật…hazzz… may mà Tứ thúc ko yêu hồ thị^^….. mà tội Tam lang thật bao công đưa thi thể Trình ca về mà lại thành công dã tràng^^… Quả này tam lang tức hộc máu mất^^

  21. Truyện càng ngày càng phức tạp rồi, không đơn giản chỉ là trạch đấu mà còn chiến sự quốc gia nữa, may một đời này la thiên trình được trọng sinh và châu diệu xuyên không nên mới có thể thay đổi diễn biến và tìm hiểu những nguyên nhân sâu xa từ kiếp trước. Mà tam lang nói thực cũng không biết tốt xấu thế nào nữa, những cứ khăng khăng muốn di thể đại ca liệu có phải cũng tham lam quyền thế phủ trấn quốc công hay không

  22. Hehe thằng tam lang ngu ngốc! Mà sao anh để chị đánh xe nhỉ! Vụ cướp quan tài này mắc cười ghê lun! Mà nếu hồ phu nhân về tội tứ phu nhân và lục lang quá!

  23. Hồ thị là một kẻ ghê gớm lại còn muốn ái thiếp diệt thê, kinh thật chỉ tội tứ thẩm thủ tiêtz bao năm giờ chồng về lại dẫn theo thiếp thất vs con trai, chịu sao nổi

  24. Chưa vào phủ mà đã có ý nghĩ ái thiếp diệt thê v r. Thì sau này vào phủ cunhx 1 trận gà bay chó sủa thôi

  25. Với cương vị của La tứ lão gia cũng thật khó xử, nhưng Diệu tỷ nói đúng, từ đầu có lẽ Hồ thị đã có thể mơ hồ bik dc tứ thúc đã có gia đình nhưng bà vẫn làm ngơ bỏ qua thì giờ khi đối diện với sự thật phải chấp nhận thôi, bà tưởng đem con trai và gia nghiệp ra là giữ dc người sao. Tứ lão gia đu gì cũng xuất thân trong gia đình danh gia vọng tộc thì chấp nhất cái này với bà sao
    Cuộc gặp mặt khi về kinh cũng thật khéo nha. Hóng diễn biến chương sau
    Thanks nhà

  26. Nước mắt phượng hoàng

    1 di thể và 1 người sống cùng nhau xuất hiện!!! Chuyện gìvsex xảy ra? Sao ta linh cảm là lại hài nữa!!

  27. Gái già đợi gả

    Ta k thích bà Hồ thị này. Rõ ràng có thể lựa chọn khác nhưng vẫn chấp nhập làm thiếp, cái lý do đẹp đẽ là lo cho chương ca nhi nhưng người đc lợi k phải là bà ta sao. Dù Hồ thị tính toán như thế nào thì con trưởng hay tước vị đề k liên quan tới mẹ con bà, tất cả tính toán rồi thành cônh dã tràng. Ta thấy lo k Hồ thị đc đón về lại 1 gây sóng gió. Đang đoạn hay thì hết, huhu….

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: