Tú Sắc Nông Gia – Chương 264+265

2

Chương 264: Phiên ngoại Lai Sinh (5)

Edit: Nora

Hôn lễ lần này của Lai Sinh chỉ sợ là tốt nhất mười dặm tám thôn rồi. Trên bàn bày nhiều món thịt hấp, còn có thịt nướng, thịt xào. Hơn nữa đều do Loan Loan xếp đặt theo sắc thái của hiện đại, cho dù mọi người có từng ăn rồi nhưng cũng không thường xuyên được ăn, có vài món cơ hồ chưa ai biết đến, cho nên ai nấy đều ăn đến vui vẻ.

Bàn tiệc chất lượng nên đương nhiên quà cáp đi cưới cũng không thể theo lệ thường, lại nói, hiện tại người Dương gia thôn đều khấm khá lên cho nên không thể lại đi bột, thịt, gà vịt… mà chuyển thành bao lì xì tiền mặt hết, bất luận là bao nhiêu cũng vẫn cho tiền. Có vài người ở thôn khác vốn cảm thấy đi tiệc cưới lần này không đáng nhưng giờ nhìn lại bàn tiệc này lập tức không còn gì để nói nữa. Bộ nhà ai cũng làm được thế này sao?

Nhờ một chuyện vui lớn như vậy, tiệc cưới còn làm rất tốt, mọi người đều chơi đến tận khuya, có nhiều người đã say mèm, người say cơ bản đều là đám nam nhân. Sau khi đưa nam nhân nhà mình về nhà, chúng phụ nhân lại giúp đỡ thu dọn bàn tiệc, toàn bộ bàn ghế được chất đống trong sân, chỉ cần thu dọn bát đĩa đem rửa mà thôi. Mà với tư cách tân lang, Lai Sinh sớm đã được Bách Thủ dìu về phòng tân hôn.

Mạch Thảo ngồi một mình trong phòng, tim không ngừng nhảy thình thịch, nghe có tiếng bước chân càng lúc càng gần lại thêm gia tăng nhịp đập. Dù vẫn luôn ở cùng Lai Sinh dưới chung một mái nhà hàng ngày nhưng vẫn không tránh khỏi khẩn trương.

Lai Sinh đẩy cửa đi vào, thấy Mạch Thảo trùm khăn cô dâu, trong tay siết chặt khăn lụa ngồi ngay ngắn trên giường hỷ đỏ thấm thì không khỏi khẽ cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười ôn nhu.

Mạch Thảo gắt gao siết chặt chiếc khăn trong tay, tim như chạy đến cuống họng. Nàng chỉ nghe thấy tiếng Lai Sinh vào mà không thấy chàng nói chuyện, trong lòng không khỏi phỏng đoán rốt cuộc Lai Sinh đang làm gì; chắc trong tiệc bị rất nhiều người chuốc rượu, không biết chàng có say không? Nhưng nàng lại không thể vén hỷ khăn, trong lòng thầm nghĩ không biết có nên hỏi trước hay không thì đột nhiên trước mắt bừng sáng, khăn hỷ trên đầu đã được người kéo xuống.

Mạch Thảo ngẩng đầu, đang đội khăn hỷ tối mù đột nhiên có ánh sáng làm nàng không khỏi nheo mắt lại. Từ kẽ mắt nàng trông thấy một bóng người cao lớn đang đứng trước mặt mình, chàng bận y phục đỏ thẫm, đầu đội phát quan, làn da hơi trắng, chân mày khẽ cười, khóe miệng cong cong.

Lai Sinh không ngớt cười nhu tình nhìn nàng ở trước mắt.

Mạch Thảo đỏ bừng hết cả mặt vội vàng cúi đầu. Giờ đã không như trước nữa, nàng còn nhìn chằm chằm tân lang thật lâu thật là ngượng chín người!

Nét vui vẻ trên mặt Lai Sinh càng đậm, hắn cầm lấy hai chung rượu bên cạnh, đưa cho Mạch Thảo một chung. Mạch Thảo vâng lời nhận lấy, quay người đối mặt với Lai Sinh ngồi bên cạnh, hai người bốn mắt nhìn nhau uống rượu giao bôi. Một chung rượu vào bụng, sắc mặt Mạch Thảo càng đỏ.

Khẽ trút áo cưới, màn trướng lay động, một cặp nến hỷ vừa vặn cháy hết. Ánh trăng sáng bạc ngoài cửa sổ rơi vãi trên chữ hỷ đỏ thấm, càng tô điểm thêm nét vui mừng cho chúng.

Sáng hôm sau Lai Sinh và Mạch Thảo dậy thật sớm kính trà cho Loan Loan và Bách Thủ.

Loan Loan cảm thấy việc này nên miễn đi. Nàng và Bách Thủ không phải như những trưởng bối xem nặng vấn đề kia, nhưng Lai Sinh lại nói: “Huynh trưởng như cha, trưởng tẩu như mẹ, hôm nay trà này nhất định hai người phải uống.”

Vì vậy hai người phải ngồi xuống trong nhà chính. Mạch Thảo lấy ra nệm lót, hai người cung kính quỳ xuống, hai tay giơ cao khỏi đầu, tư thế kính trà vô cùng chuẩn xác. Loan Loan và Bách Thủ rất vui mừng. Không có ngọc bội, vòng đeo tay, Loan Loan gói gọn hết vào đại hồng bao cho Mạch Thảo. Bách Thủ cũng là một bao lì xì.

Mạch Thảo ý cười đầy mặt nhận lấy, quay người rút ra một bao lì xì cho Dương Ngọc Hán.

Dù nhà họ không thường làm theo những phép tắc kia nhưng vẫn phải làm đủ lễ số, thành hôn sau hai ngày vợ chồng son đều đợi ở nhà, đến ngày thứ ba thì đi lại mặt. Sáng sớm Lai Sinh và Mạch Thảo cầm lễ vật Bách Thủ mua từ hôm trước trở về nhà mẹ đẻ, là nhà Dương Nghĩa Trí.

Dương Nghĩa Trí và bà nội Thạch Đầu cũng là vẻ mặt vui mừng sớm đứng chờ ở cửa nhà. Trong bếp Linh Tử đang bận rộn chuẩn bị cơm trưa. Vào cửa, trước đưa đồ cho bà nội Thạch Đầu, đương nhiên cũng có mua đồ cho vợ chồng Dương Khai Thạch, còn có Thạch Đầu nữa.

Bà nội Thạch Đầu cười đến nét mặt hằn nếp nhăn: “Xem các ngươi mua nhiều thứ thế này chưa kìa, về là được rồi, sao phải cố ý mua đồ thêm nữa!”

Lai Sinh cười nói: “Nên như vậy ạ! Ca ca và chị dâu cháu đều nói về nhà phải hiếu kính trưởng bối, hơn nữa cũng không thể thiếu ai.”

Bà nội Thạch Đầu càng thêm vui vẻ, nhanh kéo Mạch Thảo vào nhà, vừa nói: “Chị dâu ngươi cũng thật là, dạy những cấp bậc lễ nghĩa này làm gì!” Sau đó cố ý nghiêm mặt, cứng rắn nói: “Lát nữa ta sẽ nói nàng.”

Mẹ Thạch Đầu vui vẻ từ bếp đi ra, nối tiếp câu chuyện: “Mẹ, đây là tâm ý của mấy người Nhị muội. Lại nói hôm nay là lại mặt, ngày đặc biệt, sau này mới không được làm như vậy nữa!”

Nghe vậy, bà nội Thạch Đầu cũng cười nói: “Đúng, đúng, hôm nay coi như xong, sau này không được làm thế này nữa!”

Người một nhà vô cùng vui vẻ ngồi chung một chỗ dùng cơm trưa, sau đó hai người mới trở về nhà. Trước khi đi, bà nội Thạch Đầu lấy ra phân nửa số lễ hai người mang tới cho họ đem về, cuối cùng bà nội Thạch Đầu còn lấy ra một chiếc vòng tay bạc: “Đây là mấy ngày trước ta ra chợ cho người đánh ra, để sau này cho đứa nhỏ dùng.”

Mạch Thảo thoáng chốc đỏ mặt, vươn tay đẩy thứ đó trở về. Lai Sinh bên cạnh nói: “Đồ quý như vậy chúng cháu không dám nhận đâu ạ. Sau này nên để chúng cháu hiếu kính đại nương, thứ này nên để lại cho Thạch Đầu dùng đi ạ.”

Bà nội Thạch Đầu nghiêm mặt, đặt vòng tay vào trong tay Mạch Thảo, giữ tay nàng trong lòng bàn tay: “Thứ này thì có gì quý giá, chỉ là chút tâm ý của ta, nếu các cháu không nhận ta sẽ giận đó. Lại nói, Thạch Đầu đã bao nhiêu tuổi, sao còn dùng được thứ này. Về sau tiểu tử nghịch ngợm đó lớn lên thành hôn, ta làm bà nội lại đánh thêm một cái khác cho nó sau.”

Thạch Đầu đã 13 tuổi đứng bên cạnh nghe thấy thì đỏ mặt, hướng về phía Lai Sinh lớn tiếng nói: “Lai Sinh đại ca, huynh nhanh nhận lấy đi, bằng không không biết bà nội còn nói những gì làm ta ngượng chín người nữa không đây!” Một giọng đầy ấm ức, vẻ mặt còn có chút không nói nên lời, đùa với mọi người rồi ha ha cười.

Mạch Thảo đành phải ngượng ngùng nhận lấy vòng tay, còn liên tiếp mỉm cười với bà nội Thạch Đầu tỏ ý cảm ơn.

Đợi hai người đi khỏi, bà nội Thạch Đầu ngồi trong sân cảm khái: “Kỳ thật cô nương Mạch Thảo này rất tốt, ừm… Lai Sinh cũng tốt… Hai người rất xứng đôi!”

Đến lúc này cả nhà Loan Loan mới chính thức được xem là mỹ mãn!

Mạch Thảo và Lai Sinh thành thân chưa được mấy ngày, mẹ Loan Loan lại nhận được tin có thêm cháu.

Sau năm năm Loan Loan sinh hạ Dương Ngọc Hán thì nàng và Bách Thủ lại có đứa thứ hai, cũng là con trai, gọi là Dương Ngọc Sơn, hiện tại đã hai tuổi.

Mấy năm này bởi vì cha mẹ Loan Loan được con gái hiếu thuận, ba tỷ muội Loan Loan, Vương Lý, Vương Tiểu Thảo đều thường xuyên hiếu kính bạc cho hai người nên ngoại trừ chút việc trong nhà, cha Loan Loan cũng không còn lên mỏ làm việc nữa. Nếu không có việc gì ông lại đi thăm ruộng. Mà mấy năm này mẹ Loan Loan lại càng thích lên miếu thắp hương bái phật.

Nghe nói chùa trên chợ vừa có một cao tăng đến, sẽ khai đàn giảng pháp trong miếu. Hàng xóm láng giềng chung quanh rất nhiều người đều tới nghe. Dương Ngọc Sơn vốn đang chơi ở nhà cha mẹ Loan Loan, cho nên mẹ Loan Loan mới dẫn cu cậu đi cùng nghe, chỉ là câu đầu tiên bà nói sau khi về đến là phàn nàn với Loan Loan: “Sau này không dẫn theo tiểu tử này vào miếu nữa đâu, làm cho người ta thật sự bất an mà. Vất vả lắm mới có một cao tăng đến giảng pháp.”

Sau đó móc lễ vật cho Lai Sinh và Mạch Thảo ra, vì lúc Lai Sinh thành thân mẹ Loan Loan không tới: “… Ta cố ý đợi ở đó nhờ cao tăng giúp đỡ khai quang đấy, đeo lên người có thể trấn ma trừ yêu, trị được bách bệnh” Là một cái vòng đeo cổ bạc đẹp mắt.

Bình thường muốn mời cao tăng khai quang có cầu cũng không được, Mạch Thảo không biết có nên nhận hay không, nhìn sang Lai Sinh. Thấy Lai Sinh gật đầu, Mạch Thảo mới dám nhận, sau đó gật đầu cảm tạ mẹ Loan Loan.

Thứ tốt thế này đương nhiên mẹ Loan Loan sẽ không quên cháu ngoại nhà mình, Dương Ngọc Sơn đã sớm mang một chiếc, bà đưa một cái cho Dương Ngọc Hán. Dương Ngọc Hán nhìn vòng đeo cổ trên tay, vẻ mặt đau khổ nhìn về phía Loan Loan.

Loan Loan sờ sờ đầu cậu bé: “Đeo cái này lên sẽ ngày càng đẹp trai!”

Dương Ngọc Hán dẩu môi, mẹ gạt con nít không hà.

“Mà, con đừng nói không muốn, ngoại tổ mẫu sẽ đau lòng lắm.”

Dương Ngọc Hán ngẩng đầu nhìn mẹ Loan Loan đang cười tươi rói, giọng non nớt: “Cảm ơn ngoại tổ mẫu.”

Mà bên kia, bởi vì không được về ăn tiệc, Dương Ngọc Sơn lôi kéo Lai Sinh vòi tiền lì xì: “Tiểu thúc thúc, mẹ con dạy, chuyện tốt thành đôi ạ.”

Lai Sinh nhìn bao lì xì trong bàn tay nhỏ nhắn của Dương Ngọc Sơn cười cười, quay người lại đi vào phòng lấy ra một bao lì xì cho cu cậu. Dương Ngọc Sơn hi hi cười không ngớt, cảm tạ hắn: “Cảm ơn tiểu thúc thúc.”

Lai Sinh vừa chớp mắt, tiểu tử này đã ù chạy đến trước mặt Mạch Thảo, ra chiều ấm ức: “Tiểu thẩm thẩm còn chưa cho con bao lì xì nữa nè.”

Mạch Thảo hé miệng cười cười, lấy ra một bao lì xì trong túi cho cu cậu.

Dương Ngọc Sơn cười hì hì nhận tiền lì xì, cười ha ha hai cái lại nói: “Nhưng mà mẹ con nói chuyện tốt thành đôi.”

Mạch Thảo lại đưa thêm một bao lì xì nữa.

Sau đó Dương Ngọc Sơn mới cảm thấy vừa lòng cầm bốn bao lì xì đến trước mặt Loan Loan: “Mẹ, đây là tiền lì xì của tiểu thúc thúc, tiểu thẩm thẩm cho con nè, mẹ giữ dùm con đi.”

Loan Loan nhận lấy, một bao 5 lượng, 4 bao được 20 lượng, nàng đành dở khóc dở cười. Tiểu tử này làm sao lại là thứ tham tiền, hàng năm tết đến thằng bé đều muốn nàng và Bách Thủ lì xì như thế, cần một người phải lì xì hai cái mới chịu.

Lai Sinh ở bên cạnh liền cười mắng hắn một câu: “Nhóc tham tiền.”

Dương Ngọc Sơn hết nhìn Loan Loan, lại nhìn Mạch Thảo, cuối cùng nghiêm mặt nói với Lai Sinh: “Không phải cháu đang tích bạc để sau này đến tết đều có tiền lì xì cho đệ đệ sao!”

Mạch Thảo lập tức đỏ bừng mặt.

Lai Sinh ôm lấy thằng bé, khẽ bẹo một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn, làm bộ nghiêm khắc dạy dỗ: “Ha, tiểu tử nghịch ngợm này, ai dạy cháu thế hả, xem ta có đánh cho mông cháu nở hoa không này.” Sau đó một lớn một nhỏ ha ha cười đùa giỡn.

***

Người chỉ cần có chuyện tốt sẽ liên tiếp kéo đến, hai người vừa thành hôn không được bao lâu thì Mạch Thảo đã mang thai. Chuyện này làm Lai Sinh mừng đến phát điên, lúc nghe đại phu khẳng định thậm chí hắn đã mừng đến phát khóc. Hơn một năm trước hắn còn là một kẻ khờ, giờ đây đã có con của mình, sao hắn có thể không kích động cho được.

Người có thai ba tháng đầu nhất định phải cẩn thận. Ba tháng này Lai Sinh hầu hạ Mạch Thảo như trân bảo, sợ nàng có gì sơ sẩy. Loan Loan cũng không cho nàng làm chút việc nào. Ngay cả Dương Ngọc Hán hiểu chuyện cũng giúp nàng bới cơm.

Thẳng đến tháng thứ tư mọi người mới cho phép Mạch Thảo làm chút việc nhẹ nhàng, lúc này không bị ốm nghén, khẩu vị của nàng cũng tốt lên, thường xuyên phải mua chút đồ ăn vặt cho nàng, nếu không phải đồ chua thì cũng là cay, thỉnh thoảng nàng còn thích ngọt.

Tháng càng lớn, càng cần bổ sung dinh dưỡng, vì vậy Loan Loan liền bảo thôn trang nghĩ dưỡng đưa đến chút thịt heo, thuận tiện lấy thêm chút xương, rất tốt để hầm canh cho Mạch Thảo, không thì cũng là canh gà hoặc súp gan heo.

Về phần những món khác đều do Lai Sinh và Mạch Thảo đi chợ, tự nàng chọn mua lấy!

Chương 265: Phiên Ngoại Lai Sinh (6)

Edit: Nora

Ăn nhiều táo đỏ có thể bổ huyết, mỗi lần Loan Loan đi chợ đều mua một ít về. Đã 7, 8 ngày không đi chợ, táo đỏ đã hết, các món ăn vặt khác cũng không còn, ăn sáng xong Lai Sinh đánh xe ngựa chở Mạch Thảo đi chợ. Trước tiên hai người đến cửa hàng hoa quả khô mua chút ít mứt chua và táo đỏ, sau đó mới đến tiệm thịt mua gan heo đã sớm dặn trước. Lúc đi qua tiệm bánh bao nhà Ngưu Sơn hai người lại dừng lại nói chuyện một lát, mẹ Ngưu Sơn nhiệt tình lấy bánh bao ra khỏi lồng hấp mời Lai Sinh và Mạch Thảo ăn.

Từ chối không được, Lai Sinh đành cầm một cái bánh bao thịt, Mạch Thảo không ăn thịt, nàng nhận lấy một cái bánh bao nhân rau. Lúc gần đi bà còn gói thêm mấy cái cho hai người, rồi nói với Mạch Thảo: “Lần tới nếu muốn ăn bánh bao cứ bảo Lai Sinh đến chợ lấy, đều là người một nhà không cần phải khách khí.”

Mạch Thảo cảm tạ cười cười với bà. Lai Sinh cũng vội vàng cám ơn bà.

Hai người rời khỏi tiệm bánh bao nhà Ngưu Sơn ra khỏi chợ thì gặp được Dư chưởng quỹ.

Đã quen biết nhà Loan Loan vài năm, gia cảnh nhà Loan Loan thế nào Dư chưởng quỹ đều như nhất thanh nhị sở, đương nhiên biết rõ trước kia Lai Sinh như thế nào. Giờ Lai Sinh đã khỏi, xử lý tình huống còn có vẻ trầm ổn đáng tin hơn người bình thường.

Ngớ ngẩn 20 năm đột nhiên khỏi, đầu óc còn linh hoạt hơn người bình thường, Dư chưởng quỹ cảm thấy vận khí Lai Sinh rất tốt, lúc nói đến thần y còn có vẻ khâm phục, mỗi lần gặp hai người đều chào hỏi vài câu.

Nhưng hôm nay 3 người đi kề sát bên nhau, Dư chưởng quỹ cũng không nhận thấy hai người, Lai Sinh cảm thấy rất kì lạ mới bước lên chào hỏi trước: “Dư chưởng quỹ vội đi đâu sao?”

Nghe thấy giọng nói Dư chưởng quỹ mới dừng bước, quay người thấy Lai Sinh và Mạch Thảo mới cảm thấy có lỗi: “Thật ngại quá, ta không thấy hai ngừơi! Hai người đi chợ sao?!”

Mạch Thảo mỉm cười với Dư chưởng quỹ xem như chào hỏi.

Lai Sinh thì cười cười: “Đúng vậy, đi mua vài món đồ. Nhìn Dư chưởng quỹ lúc nãy có vẻ vội vàng, là đang…”

Dư chưởng quỹ cười nói: “Ta bận đến chóng mặt đây. Sổ sách ở kinh thành đến rồi, ta phải mang đến cho chị dâu ngươi, ở tửu lâu cũng còn một đống chuyện.”

Dứt lời, hai mắt tỏa sáng: “Các ngươi đang về Dương gia thôn sao?”

Lai Sinh gật đầu.

“Vậy thì tốt quá, may mà ta gặp được. Làm phiền ngươi giúp ta chuyện này với.”

“Dư chưởng quỹ cứ nói.”

“Ở tửu lâu còn chuyện chờ ta về xử lý, quyển sổ này Nhị thiếu gia bảo phải đưa cho chị dâu ngươi, ngươi đã định về thì giúp ta cầm về luôn được không?”

Chuyện này thì có gì, Lai Sinh liền nhận lời, đỡ Mạch Thảo chuẩn bị đi theo Dư chưởng quỹ về tửu lâu.

Dư chưởng quỹ liếc nhìn cái bụng to tướng của Mạch Thảo vội ngăn cản: “Không bằng như vầy, các ngươi đi dắt ngựa trước, đứng chờ ở cổng chợ. Ta về trước, sẽ để đầy tớ cầm tới cho, các ngươi không cần theo ta về tửu lâu đâu…”Cười nhìn Mạch Thảo: “Đỡ mệt nhọc.”

Dư chưởng quỹ đã thu xếp như vậy đương nhiên Lai Sinh không có ý kiến, hơn nữa mọi chuyện đều phải lấy Mạch Thảo làm trọng.

Hai người đến cổng chợ, Dư chưởng quỹ vội trở về tửu lâu. Đợi Lai Sinh dắt xe ngựa ra đứng đợi ở cổng chợ trong chốc lát thì thấy gã sai vặt hay đến Dương gia thôn cầm một gói đồ thở hồng hộc chạy tới.

Cầm lấy bao đồ, Lai Sinh cẩn thận đỡ Mạch Thảo lên xe ngựa rồi hai người đánh xe trở về.

Một ông lão đứng dưới một tán cây cách đó không xa nhíu mày trầm tư. Lão đứng nhìn đến khi xe ngựa đã đi khuất mới quay người tìm tới gã sai vặt đang chuẩn bị trở về quán rượu. Vượt qua gã sai vặt, ông lão tươi cười, hơi xin lỗi nói: “Vị tiểu ca này, xin làm phiền chút.”

Gã sai vặt dừng lại, thấy là một ông lão hơn 50 tuổi, mặt mày từ ái, nói chuyện cũng rất có lễ, liền dừng lại: “Vị tiên sinh này, không biết có chuyện gì?”

Ông lão cười nói: “Ta từ địa phương khác đến. Nghe nói nơi này có một thôn trang nghỉ dưỡng, đến đây rồi lại không biết nên đi hướng nào nữa.”

Thôn trang nghỉ dưỡng của Dương gia thôn nổi danh, thường hay có người mộ danh mà đến, nhưng đến đây rồi lại không tìm thấy đường.

Gã sai vặt không nghi ngờ gì cười nói: “Ông muốn đến thôn trang nghỉ dưỡng của Dương gia thôn sao? Vậy…” Giơ tay chỉ về một hướng: “Ra khỏi chợ, đi theo con đường lớn kia…”

Ông lão im lặng ghi nhớ, một lát sau bật cười: “Haiz, quả thật đã lớn tuổi rồi, đầu óc này không còn dùng được nữa.”

Gã sai vặt rất nhẫn nại nói lại một lần nữa, thấy ông lão ngưng lông mày lập lại lời hắn nói quả thực không nhớ được, giương mắt nhìn về phía đường lớn thấy xe ngựa Lai Sinh sớm đã mất dạng, suy nghĩ một chút nói: “Tiên sinh, không bằng như vầy, ông ra chợ mướn một chiếc xe ngựa, không đắt lắm đâu. Chắc chắn đánh xe biết rõ, không mất bao lâu liền tới nơi.” Sau đó thở dài: “Nếu ông hỏi sớm hơn một chút thì tốt rồi, đúng lúc vừa nãy có người của Dương gia thôn đang về.”

Ông lão bất ngờ, lập tức nói: “Ngươi nói là một nam một nữ đứng ở cổng chợ vừa nãy?”

Gã sai vặt gật đầu: “Đúng vậy.”

Ông lão có chút hối tiếc: “Sớm biết bọn họ là người Dương gia thôn ta chạy đến hỏi thì tốt rồi. Đều tại ta cứ ngần ngừ…” Sau đó giải thích với gã sai vặt: “Cũng đừng trách ta. Lần trước ta đi Giang Nam cũng tìm không ra đường thế này, lúc sau tìm người hỏi hại ta uổng công 1 canh giờ, về sau mới biết thì ra người nọ bị ngốc.”

Gã sai vặt khẽ giật mình, lập tức cười rộ lên: “Vừa rồi là đệ đệ của Vương quản sự thôn trang nghỉ dưỡng, trước kia đầu óc hắn có chút vấn đề, có điều hiện tại đã khỏi rồi. Đầu óc còn linh hoạt hơn chúng ta, không phải kẻ ngốc nữa.”

“Vậy sao?!” Đáy mắt ông lão có chút hoang mang, ông cảm tạ gã sai vặt rồi đi về hướng Dương gia thôn.

Đợi gã sai vặt đi mất, ông lão từ góc khuất bước ra, ông nhìn theo hướng Dương gia thôn có chút nghi hoặc. Sau một hồi ngẫm nghĩ rốt cuộc cũng có quyết định, quay người trở về khách sạn.

****

Lai Sinh về đến nhà dỡ đồ đạc xuống. Loan Loan không ở nhà, hắn đem sổ sách cất kỹ, sau đó đến thôn trang nghỉ dưỡng. Tìm thấy Loan Loan hắn liền nói đã mang sổ sách về rồi.

Ở một nơi khác, thị trấn Âu Dương gia, một bóng người vội vàng chạy vào đại môn Âu Dương gia, tên giữ cửa cung kính cúi chào: “Âu Dương quản gia.”

Âu Dương Chất làm như không nghe thấy, cau mày một đường đi thẳng đến thư phòng của Âu Dương đại lão gia.

Âu Dương Chất phụng mệnh đi ra ngoài kiểm kê sổ sách, ngoài ý muốn lại gặp được hai người Lai Sinh. Lúc ấy Lai Sinh nói chuyện với gã sai vặt, lão có trộm nghe được một chút. Cho dù chỉ là chút ít, lão cũng khiếp sợ không thôi. Lai Sinh từng câu từng chữ, từng biểu hiện không thể nghi ngờ là một người bình thường. Nhớ ngày đó Lai Sinh về Âu Dương gia luôn là vẻ ngu dại, nói thế nào lão cũng không tin được.

Nhưng những lời nói moi được từ miệng gã sai vặt của quán rượu Phúc Sinh làm cho lão thật khiếp sợ. Vậy mà Lai Sinh đã khỏi bệnh.

Tin tức này không biết đối với Âu Dương đại lão gia là tin tốt hay tin xấu đây nữa.

Đảo mắt nghĩ tới Âu Dương gia bây giờ, Âu Dương Chất quyết định bẩm báo lại chuyện này, vội vàng trở lại Âu Dương gia để khai báo sự tình.

Từ khi Âu Dương đại lão gia kế thừa vị trí gia chủ, lợi dụng uy quyền gia chủ thu hồi một số sản nghiệp tốt trong tay lão nhị, lão tam. Toàn bộ gia tộc đều do ông ta làm chủ, vì thế tâm tình ông ta ngày một tốt.

Nhưng thời gian đắc ý như thế cũng không được lâu, việc làm ăn của Âu Dương gia liền đi xuống, liên tiếp bị đối thủ đả kích, hoặc bởi vì kinh tế và hậu trường nhà mình không bằng đối phương nên sinh ý ngày càng kém. Vì chuyện như thế, lão nhị, lão tam đã không ít lần tìm ông ta gây phiền toái. Còn tuyên bố, nếu như ông ta không quản lý được thì nên rời khỏi vị trí gia chủ đi. Hơn nữa, Âu Dương đại lão gia lại không có con trai, chẳng lẽ đợi sau khi ông ta quy thiên, một đại gia nghiệp sẽ để lại cho người khác họ?

Cho nên đoạn thời gian gần đây Âu Dương đại lão gia rất đau đầu. Hôm nay thật vất vả mới có được chút thời gian thông thả vẽ tranh trong thư phòng. Thấy Âu Dương Chất vẻ mặt đăm chiêu đi tới, ông ta rất kinh ngạc: “Sao ngươi đã về rồi? Không phải còn đến hai ngày nữa sao?”

Âu Dương Chất nói: “Vốn là như thế, nhưng trên đường đột nhiên gặp được chuyện khẩn cấp. Nô tài càng nghĩ càng thấy cần phải bẩm báo với lão gia.”

Âu Dương đại lão gia khẽ giật mình, buông bút: “Chuyện gì?”

Âu Dương Chất thuật lại chuyện nhìn thấy Lai Sinh ở chợ, Lai Sinh nói chuyện với gã sai vặt của quán rượu Phúc Sinh, sau đó Lai Sinh còn thuần thục đánh xe ngựa chở Mạch Thảo về Dương gia thôn.

Âu Dương đại lão gia có chút kinh sợ, không tin được hỏi: “Ngươi không nhìn lầm chứ?”

“Lão gia, tốt xấu gì Lai Sinh thiếu gia cũng đã ở nhà thời gian lâu như vậy, sao nô tài nhìn lầm được chứ?”

Vẻ mặt Âu Dương đại lão gia u ám không hiểu là biểu hiện gì, ông ta đưa một tay gạt bỏ bức họa vừa vẽ xuống đất, ngồi nghiêm mặt hồi lâu mới lại nói: “Cho dù giờ nó là người bình thường thì thế nào? Chẳng lẽ ta lại sợ nó?! Năm đó nó là một kẻ khờ, chẳng lẽ còn có thể nhớ chuyện phát sinh ở đây lúc trước? Vả lại, ta há lại sợ một tên tiểu tử chưa đủ lông như nó?”

Âu Dương Chất khẽ giật mình, lập tức cảm thấy mấy năm này Âu Dương đại lão gia càng lúc càng không nhìn rõ được sự tình, liền nói ra suy nghĩ của bản thân.

“Chắc chắn Lai Sinh thiếu gia không dám làm gì lão gia, dù sao lão gia cũng là phụ thân của cậu ấy.” Dừng một chút lại nói: “Nô tài có một cách, không biết có nên nói hay không?!”

“Nói.”

Trong đầu Âu Dương Chất vẽ ra kế hoạch: “Trước kia Lai Sinh thiếu gia ở nhà Bách Thủ, dù chúng ta không biết cậu ấy về đó bằng cách nào nhưng hiện giờ chắc chắn vẫn ở đó. Nhất định lão gia đã nghe nói đến thôn trang nghỉ dưỡng Dương gia thôn nổi danh, đó là do những người ở Dương gia thôn góp vốn thành lập nhưng còn có hai người thần bí khác góp phần. Nô tài nghe người ta nói, thôn trang nghỉ dưỡng này ngoại trừ có phần của Tạ gia còn có phần của một vị ở kinh thành, hơn nữa người này còn có thân phận tôn quý hơn người…”

Sắc mặt Âu Dương đại lão gia dần bừng sáng.

“… Vợ Dương Bách Thủ thế mà là quản sự của thôn trang nghỉ dưỡng. Nhà họ có quan hệ với Tạ gia và bên kia rất không tệ. Lão gia nghĩ xem, nếu Lai Sinh thiếu gia chịu nói tốt cho Âu Dương gia chúng ta trước mặt họ. Tạ gia dù nói thế nào cũng không sánh bằng một đại gia tộc như Âu Dương gia chúng ta. Mối làm ăn này của bọn hắn trải khắp Thiên Triều, chỉ cần bọn họ kéo theo Âu Dương gia chúng ta một tay, chúng ta đã vượt qua được cửa ải khó này rồi. Hơn nữa, nếu có thể móc nối với vị kia ở kinh thành, về sau chúng ta không cần phải lo nghĩ nữa rồi. Như vậy cũng có thể làm cho Nhị lão gia và Tam lão gia triệt để hết hy vọng.”

Gương mặt Âu Dương đại lão gia dần hiện ý cười, khen ngợi: “Ngươi nói rất đúng, sao ta không nghĩ tới thế này!” Nhưng lại nhíu mày: “Nhưng tiểu tử xấu xa kia sẽ chịu nói chuyện thay chúng ta sao?”

Âu Dương Chất mỉm cừơi: “Lão gia, mấy năm trước Lai Sinh thiếu gia là kẻ ngốc, người nói kẻ đần có thể nhớ gì sao?”

Nghe vậy, Âu Dương đại lão gia cười lên ha hả, liên tục khen: “Đúng, đúng, kẻ đần sao nhớ được! Chủ ý này thật tốt quá, không chỉ cứu được Âu Dương gia ta, ta còn có con trai. Ha ha…”

Discussion2 Comments

  1. Thì ra LL đã có 2 cậu con trai, thằng thứ 2 lém ghê. MT cũng có tin vui rồi, thật tốt quá. Ông bố LS thật tệ, đối xử với con mình như vậy, giờ còn muốn lợi dụng.
    Có vài lỗi nè mấy you!
    đỏ thấm –> thẫm
    Lai Sinh và Bách Thủ —> MT
    “Mà, con đừng nói không muốn, —> Hán?
    dở đồ đạc –> dỡ
    đâm chiêu –> đăm

  2. Khốn nạn thật, lúc ls khờ khạo thì bị chúng nó lợi dụng chiếm vị trí gia chủ, sau đó đánh đập thằng bé đến thừa sống thiếu chết, rồi còn quẳng ra ngoài đương ko được mảnh chiếu nữa chứ. Đến bây giờ thấy ls khỏi bệnh, gia cảnh tốt thì lại muốn mò đến để lợi dụng tiếp? Thứ cha gì vậy? Vái trời cho lần này Âu dương gia này sụp đổ luôn đi, bực cả mình

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: