Trời Sinh Một Đôi – Chương 195+196

23

Chương 195: Đến nhà

Edit: Tiểu Mặc Mặc

Beta: Sakura

Chiêu Phong Đế vuốt vuốt lông mày, mắt lạnh nhìn đám đại thần tranh chấp trong điện.

Một bên nói, La Nhị lão gia tu thân bất chính, trị gia không nghiêm, khó chịu nổi trách nhiệm lớn, nên bãi quan.

Một bên nói, đích trưởng nữ nhà La Nhị lão gia gả vào Man Vĩ làm phi, nếu bãi quan, tổn hại mặt mũi Đại Chu.

Chiêu Phong Đế liếc La Thiên Trình: “La chỉ huy thiêm sự thấy thế nào?”

La Thiên Trình chắp tay mà đứng, cất cao giọng nói: “Nếu bệ hạ hỏi gia sự, thần thân là thế hệ con cháu, không dám vọng nghị thúc phụ. Nếu Bệ hạ hỏi quốc sự, đức hạnh của quan viên có Lễ bộ cùng với Đô Sát viện giám sát, thần không dám nói bừa. Việc này bằng bệ hạ thánh đoạn.”

Trên mặt Chiêu Phong Đế cũng không có bao nhiêu biểu lộ, chậm rãi quét mắt qua đám đại thần tranh cãi đến mặt đỏ tới mang tai.

Nhưng trong lòng thì cười lạnh.

Chuyện vớ vẩn có bao nhiêu lớn, còn tranh giành thành như vậy.

Một quan ngũ phẩm, nếu không phải ra từ phủ Trấn Quốc Công, ngay cả lớn lên thành cái dạng gì hắn cũng không có ấn tượng.

Lại vừa ban hôn, chút chuyện ấy ầm ĩ lớn như vậy, đây không phải không có việc gì tự tìm việc à.

“Trẫm nhớ rõ, Hồng Lư tự còn thiếu người, La lang trung đi Hồng Lư tự nhậm chức tự thừa đi, ngày sau dễ dàng liên hệ cùng Man Vĩ nhiều hơn.”

Lúc La Nhị lão gia nhận được tin tức, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

Xanh mặt trở về Hinh Viên, đạp một cước vào ngực Điền thị.

Điền thị hét thảm một tiếng, ngã lệch bên sập, bọn nha hoàn bối rối thét lên.

La Nhị lão gia còn chưa hết giận, nhấc chân lại muốn đạp, La Tri Nhã vội vàng chạy đến quát lạnh nói: “Phụ thân, ngài lại đạp mẫu thân một cước thử xem?”

“Con nói cái gì?” La Nhị lão gia không nghĩ đến con gái gần đây thuận theo sẽ nói với hắn lời như vậy, tức đến sắc mặt càng thêm đen, “Vô liêm sỉ, đây là thái độ nói chuyện với phụ thân của con sao?”

La Tri Nhã không chút nào lui bước: “Vậy phụ thân ngài thì sao. Đạp mẫu thân như vậy, là muốn mệnh mẫu thân hay sao?”

Xoay người đỡ Điền thị lên…, Điền thị thở phì phò trừng La Nhị lão gia.

“Bà đừng trừng ta, giờ thì tốt rồi, ta từ chính Ngũ phẩm, thoáng cái hạ xuống tòng lục phẩm, bà hài lòng chưa? Bà có thể đánh ah. Ầm ĩ ah!”

Điền thị ôm ngực, đau đến nỗi nói không ra lời.

Ông trời của ta. Nói như vậy, bà từ Nghi Nhân xuống làm An Nhân rồi hả?

Đây là thế nào, từng chuỗi sự việc không may, giống như là trúng tà?

Không được. Bà nhất định phải về nhà mẹ đẻ một chuyến!

“Bà cái phụ nhân ngu xuẩn này có biết hay không, vốn Hoàng Thượng ban hôn cho Nguyên Nương, quan vị này của ta là sắp đi lên trên một cấp đấy, hiện tại lại nháo sự ——” La Nhị lão gia càng nói càng giận, ánh mắt nhìn Điền thị như nhìn kẻ thù.

La Tri Nhã nghiêng người ngăn trở, nâng cằm lên: “Phụ thân đại nhân, ngài chỉ nhớ rõ mẫu thân ầm ĩ cùng ngài, vậy làm sao không suy nghĩ là vì cái gì lại ầm ĩ cùng ngài đây? Nếu ngài không tu thân bất chính, làm sao lại gây ra tai họa hôm nay!”

Một tiếng bốp

La Nhị lão gia đánh La Tri Nhã một cái tát thanh thúy.

“Nguyên Nương!” Điền thị ôm lấy La Tri Nhã.

“Vô liêm sỉ. Ngươi nói chuyện cùng ta như vậy, có biết hai chữ hiếu đạo viết như thế nào?”

La Tri Nhã buông tay ra, lộ ra hai gò má sưng đến cao cao.

Nàng rũ mắt xuống, cười cười giễu cợt.

Thì ra cha mẹ tương kính như tân, phụ thân thương nàng, gia thế ngạo nhân, tầng lụa mỏng che giấu kia một khi giật ra, cái gì cũng không phải, cái gì cũng không phải!

Làm sao thoáng chốc đã biến thành như vậy đây?

Một nụ cười yếu ớt như là mai mới nở, đông lạnh trên khóe môi La Tri Nhã, giọng nói thanh thanh lãnh lãnh: “Phụ thân đại nhân. Phụ từ tử hiếu, phụ từ tử hiếu, trước phải có từ, mới có hiếu!”

“Ngươi ——” La Nhị lão gia cực kỳ tức giận, tay dương cao.

La Tri Nhã giơ mặt lên: “Phụ thân đại nhân, ngài đánh đi, dù sao con nhịn nhục chịu đựng đã quen, các ngài làm cho con khiêm nhượng đệ muội, con đã làm, lại để cho con lấy chồng ở man di xa xôi, con đã gả, muốn đánh con, vậy thì mau đánh, dù sao về sau muốn đánh cũng đánh không được rồi.”

“Đã đủ rồi!” Điền thị nắm La Tri Nhã, “Lão gia, ngài có năng lực, tức giận với con gái làm gì. Có bản lĩnh, ông bỏ ta ah!”

“Bà cho rằng ta không dám?”

Điền thị cười lạnh một tiếng, không nói gì.

Trong lòng lặng lẽ nói, ông thật sự dám, mới là lạ.

La Nhị lão gia hung hăng trừng Điền thị, hất tay áo lên mà đi.

“Nguyên Nương, con không sao chớ?”

La Tri Nhã né tránh tay Điền thị: “Mẹ, vậy con gái về phòng trước.”

Hôm nay mẹ con các nàng đều bị cấm túc.

Điền thị không được ra sân nhỏ của mình, La Tri Nhã thì không được ra phủ.

Trở về nhà, La Tri Nhã cứ lẳng lặng ngồi ở phía trước cửa sổ như vậy, bụm mặt, nhìn lá cây ngô đồng ngoài cửa sổ rơi đầy đất.

Có hai tiểu nha hoàn mười mấy tuổi quét lá rụng, đại khái là nổi tính trẻ con, hai người sôi nổi giẫm phải lá rụng, trên mặt là nụ cười thuần túy.

La Tri Nhã thấy chướng mắt: “Gọi hai cái nha hoàn kia tới cho ta!”

Hai tiểu nha hoàn không rõ ràng cho lắm vào phòng thỉnh an.

La Tri Nhã đi qua, đánh mỗi người một cái tát.

“Cô nương?” Hai tiểu nha hoàn bụm mặt, tràn đầy hoảng sợ, cũng không dám khóc.

Đại cô nương gần đây ôn nhu dễ thân, đây là làm sao vậy?

Trong lòng La Tri Nhã bay lên một cỗ tà hỏa, nhổ cây trâm hướng về mặt của mấy tiểu nha hoàn cách gần đó vạch tới: “Ai bảo ngươi cười, ai bảo ngươi cười!”

Tiểu nha hoàn đã bị dọa ngốc đâu, trên mặt lập tức nhiều ra một vết máu thật sâu, sau đó hét rầm lên.

Một tiểu nha hoàn khác quay đầu bỏ chạy.

“Ngươi dám chạy?” La Tri Nhã nhấc chân đuổi theo.

Tiểu nha hoàn chạy ở phía trước, La Tri Nhã giơ trâm vàng mang máu đuổi theo ở phía sau, đám nha hoàn bà tử phục hồi lại tinh thần vội vàng đuổi theo.

Bất tri bất giác một đám người liền chạy ra khỏi sân nhỏ, bọn hạ nhân gặp được trên đường quá sợ hãi.

Cuối cùng đuổi tới được La Tri Nhã, Lão phu nhân bên kia cũng đã nghe được tin tức.

“Đi mang đại cô nương đến!” Lão phu nhân đã tức giận đến không chịu được, nói với Dương ma ma, “Ngươi nói Nhị phòng là làm sao vậy, nguyên một đám đều không bớt lo. Nguyên Nương từ trước đến nay hiểu chuyện, ta thật không tin cháu nó lại có thể làm ra việc này.”

Chủ tử cay nghiệt hạ nhân không phải là không có, nhưng đó đều là chuyện đóng cửa lại đến, nếu thanh danh cô nương nhà ai cay nghiệt truyền đi, thì là chê cười.

Dương ma ma không có lên tiếng, trong lòngthở dài.

Người, lúc cái gì cũng trọn vẹn, giơ tay nhấc chân đương nhiên là tốt đẹp đấy.

Chỉ khi nào có biến cố liên tiếp. Muốn đè sập một người, có lẽ chỉ cần một cọng rơm.

Cho nên một người xuôi gió xuôi nước lúc tốt đẹp chưa đủ đáng quý, nếu một người thân lâm nghịch cảnh, còn có thể giữ gìn một trái tim bình tĩnh, đó mới là đáng ngưỡng mộ.

“Nguyên Nương, tổ mẫu không muốn nhiều lời rồi, đi quỳ trước mặt tổ tông, lúc nào thanh tỉnh, thì lúc đó đi ra.”

Sau đó quét mắt một vòng nha hoàn trong phòng: “Các ngươi phải chăm sóc Đại cô nương cho tốt.”

Trên mặt La Tri Nhã là một loại bình tĩnh làm cho người ta kinh tâm sau khi điên cuồng qua đi, không nói một lời bị người đỡ đi xuống.

Chân Diệu đổi một thân kỵ trang đỏ thẫm, sớm chờ ngay ở cửa thuỳ hoa. Xa xa thấy La Thiên Trình mới hạ triều trở về, vẫy vẫy tay.

Nụ cười tươi đẹp, kỵ trang đỏ thẫm cùng ánh nắng chiều rơi phía chân trời tây sau lưng cơ hồ dung làm một thể, sáng chói đến mức người đối diện xem có chút không mở mắt ra được.

La Thiên Trình chỉ cảm thấy trái tim không hiểu sao lại nhảy lên, bước nhanh tới.

“Tại sao lại chờ ở chỗ này?”

Chân Diệu lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Thế tử, chàng không phải nói muốn dạy ta cưỡi ngựa sao? Xem bộ xiêm y này của ta như thế nào?”

La Thiên Trình nhìn từ trên xuống dưới.

Bởi vì là kỵ trang dễ dàng cho hành động, đặc biệt vừa người lưu loát.

Ừ, tựa hồ lại lớn thêm không ít.

“Thế tử?”

La Thiên Trình dời mắt đi, ho nhẹ một tiếng: “Đi thôi, ta mang nàng đi sân luyện võ.”

Phủ Trấn Quốc Công dùng quân công lập nghiệp, tự nhiên là không thể thiếu sân luyện võ đấy, chiếm diện tích còn không nhỏ, tùy tiện phi ngựa miễn cưỡng đã đủ rồi.

La Thiên Trình chỉ vào một con ngựa đỏ thẫm: “Con ngựa này dịu dàng ngoan ngoãn chút ít. Nàng thử trước xem.”

“Vâng.” Chân Diệu dần dần đi qua, con ngựa thở một cái phát ra tiếng phì phì trong mũi.

“Nó tên là gì?”

“Hồng Vân.”

Chân Diệu lộ ra nụ cười nịnh nọt: “Hồng Vân, ta rất nhẹ, cho ta cưỡi một chút.”

“Khục khục.” La Thiên Trình đã quay đầu cười khẽ.

Chân Diệu mới không để ý tới, nhớ lại nguyên chủ cưỡi ngựa như thế nào một chút, sau đó vươn tay bắt lấy dây cương, xoay người lên.

Hồng Vân khinh bỉ liếc Chân Diệu, đi lên phía trước hai bước.

Chân Diệu đang lên ngựa lập tức treo ở nửa vời.

La Thiên Trình ha ha cười rộ lên.

Hắn hiểu rõ Hồng Vân, tính tình dịu dàng ngoan ngoãn. Lại thích chọc ghẹo người, ngược lại sẽ không đả thương nàng đấy.

Chân Diệu cứ treo nghiêng như vậy trên ngựa. Ngồi lại ngồi không được, xuống lại không thể đi xuống, còn nghe người nào đó cười nhạo, chợt cảm thấy mặt mũi đều mất hết.

Gian nan thò tay, từ trong tay áo lấy ra một viên kẹo đường: ” Hồng Vân ngoan, ta mời ngươi ăn kẹo.”

Hồng Vân tương đương nể tình cuốn kẹo đường vào trong miệng, quả nhiên không hề lộn xộn.

Chân Diệu mượn việc này ngồi thẳng người, đắc ý liếc La Thiên Trình, thúc vào bụng ngựa, bắt đầu chạy.

Chạy quanh sân luyện võ tầm mười vòng, Chân Diệu chỉ cảm thấy thống khoái đầm đìa.

Nàng thật sự rất thích loại cảm giác tự do tự tại này rồi, chỉ tiếc là sân luyện võ nho nhỏ, nếu chạy băng băng như thế này giữa núi xanh nước biếc, thật là sảng khoái hơn.

Hai người sánh vai đi trở về.

“Nguyên Nương bên kia có phải lại có chuyện gì hay không?”

“Ừ, đúng thế, ta không nghe ngóng nhiều.”

“Như thế nào?” La Thiên Trình khó hiểu, nữ nhân tại hậu trạch, chẳng phải mỗi ngày nhìn chằm chằm vào những chuyện này sao.

Gió thổi tới, mang đi mồ hôi đổ trên người, Chân Diệu cảm thấy rất thoải mái, cười dịu dàng nói: “Ta muốn đọc sách, muốn tập viết, muốn luyện võ, còn muốn xuống bếp, chuyện nhiều lắm ah, về sau còn muốn cưỡi ngựa đây này.”

“Phải, chuyện của nàng rất nhiều.” La Thiên Trình cười cười, trong mắt là ôn nhu chưa từng thấy qua.

Chân Diệu bị nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên.

“Đi mau, ra một thân mồ hôi thối.”

“Chàng lại không cưỡi ngựa, sao toát mồ hôi?”

“Ách, cho nên ta đang nói nàng.” Khóe miệng La Thiên Trình vểnh lên.

Nụ cười của Chân Diệu cứng đờ, tên hỗn đản này, thật sự là đủ rồi, hắn rốt cuộc có biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc hay không ah!

Nhấc chân tức giận mà đi thẳng.

Đại vương tử là thái tử Man Vĩ quốc, đã định ra việc hôn nhân cùng quận chúa, được phong làm công chúa Sơ Hà, tất nhiên là phải về nước.

Chỉ còn chờ Khâm Thiên Giám Đại Chu tính ra thời gian đại cát, lại sai đặc sứ đến đây đón dâu.

“Đại ca, ca thực không gặp công chúa kia một lần, cứ trở về như vậy?” Nhị vương tử chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, “Vạn nhất công chúa kia có vấn đề gì thì làm sao bây giờ?”

Đại vương tử nở nụ cười: “Công chúa hòa thân đại biểu cho thể diện của Đại Chu, có thể chênh lệch đi đâu. Nhị đệ, đệ cũng đừng quan tâm cho ta, chúng ta lại không quay về, phụ vương sẽ trách tội. Ta xem là đệ muốn gặp lại cô nương kia một lần a?”

Nhị vương tử cười hắc hắc không ngừng.

“Lần trước không gặp được, hiện tại chúng ta sắp rời đi, vừa vặn đi phủ Quốc Công bái biệt một chút.”

Phủ Trấn Quốc Công bên này, Lão phu nhân xem bái thiếp chuyển lên, cảm thấy cả người đều không tốt.

Chương 196:  Xuất hành

“Mấy ngày nữa ta và Vương đệ sẽ rời đi, đặc biệt đến bái biệt.” Đại vương tử tự mình dâng lễ vật lên cho Lão phu nhân.

Trong phòng đãi khách Di An đường, Lão phu nhân ngồi ở thượng vị, La Nhị lão gia cùng với Điền thị ngồi ở bên dưới, ánh mắt đều rơi vào trên người hai vị vương tử.

Lão phu nhân thở phào một cái thật dài.

Đương nhiên bà không cho rằng người Man Vĩ sẽ ăn thịt sống uống máu tươi, nhưng tập tính khác nhau, tục tằng hung hãn vẫn có.

Nhưng hai vị vương tử này, chỉ là cao hơn người bình thường mộtchút, nếu bàn về tướng mạo, mặc dù không phải loại nhân vật tuấn tú, thực sự được cho dáng vẻ đường đường.

“Hai vị vương tử khách khí. Lão Nhị, con chiêu đãi hai vị vương tử thật tốt đi.” Lão phu nhân bưng trà.

Đây là nội trạch, đương nhiên không tiện giữ ngoại nam lâu.

Vết máu trên mặt La Nhị lão gia đã kết vảy, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Lão cũng biết bộ dạng mặt mày này gặp người có chút mất mặt, nhưng không có cách nào khác, con rể tương lai đến nhà, còn là vương tử dị quốc, lão làm cha vợ này không có đạo lý tránh mà không gặp.

La Nhị lão gia dẫn hai người đi đến đình nghỉ mát bên cạnh hòn non bộ trong vườn.

Sự khác nhau giữa hai bên thật sự có chút lớn, tuy có rượu có thịt, nhưng tìm không ra chuyện gì để nói.

Trong lòng La Nhị lão gia oán thầm, quả nhiên là tiểu tử dã man không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, không có chuyện để nói, ngươi có thể đi ah!

Nhị vương tử rốt cục không nhịn được, từ trong lòng ngực móc ra một thanh dao găm vàng óng ánh.

Đinh đương một tiếng, chén rượu ngã lật, sắc mặt La Nhị lão gia hoảng sợ lui về sau.

Ánh mắt Đại vương tử và Nhị vương tử hiện lên bộ dáng đờ dẫn, một hồi lâu mới chậm chạp hồi thần.

“Đây là dao găm tùy thân của Tiểu vương, muốn tặng cho Đại cô nương làm lễ vật ly biệt. Mong rằng ngài thành toàn.”

Bờ môi La Nhị lão gia run lấy, thiếu chút nữa thầm mắng mẹ.

Quả nhiên là nơi man di, nơi man di!

Đang êm đẹp đấy. Có rượu uống bỗng nhiên đào dao găm ra là sao!

Miễn cưỡng kéo ra khuôn mặt tươi cười: “Ta đây thay tiểu nữ tạ ơn rồi.”

Tiếp nhận dao găm, cầm lên rất nặng, tròng mắt La Nhị lão gia hơi híp.

Dĩ nhiên là chế tạo từ vàng ròng đấy!

Nhị vương tử nhấp môi: “Đại nhân, theo lễ nghi của Man Vĩ quốc chúng ta, lễ vật ly biệt phải đích thân đưa cho người được tặng mới lộ ra thành ý.”

La Nhị lão gia ngồi vững vàng, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười: “Nhị vương tử. Quy củ của Đại Chu chúng ta không phải như vậy, nam nữ không được tự tiện gặp gỡ.”

Nhị vương tử hoang mang: “Đã xin chỉ thị ngài. Còn gọi là tự tiện gặp gỡ sao?”

La Nhị lão gia bị nghẹn đến giày vò, miệng há rồi lại há mới nói: “Tóm lại chuyện này không hợp quy củ.”

Nhị vương tử tiếc nuối bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Xem ra là không gặp được nàng.

Nghe nói Đại Chu rất hà khắc với nữ tử, hắn thực muốn thấy nàng, nói không chừng sẽ hại nàng bị trưởng bối trách phạt.

Trên tay mát lạnh.

“Nô tỳ đáng chết!” Nha hoàn rót rượu đứng ở phía sau bịch một tiếng quỳ xuống.

Đánh đổ chén rượu, nước rượu chảy xuôi đến trên vạt áo của Nhị vương tử.

La Nhị lão gia giận dữ: “Tay chân vụng về như vậy, mau cút xuống dưới lĩnh phạt!”

“Là ta vừa rồi xuất thần, không đỡ ổn.” Nhị vương tử không để ý cười cười, thò tay niết niết xiêm y dính rượu, nước rượu theo ngón tay trôi xuống.

La Nhị lão gia không đành lòng nhìn.

Thô tục, quá thô tục rồi!

“Mang Nhị vương tử đi thay thường phục.”

Nha hoàn đứng lên: “Nhị vương tử, mời đi theo nô tỳ.”

Nhị vương tử kỳ thật cảm thấy làm bẩn xiêm y không coi cái gì, nhưng nghĩ đến đi thay thường phục. Có thể ở chỗ này thêm một thời gian ngắn, mặc dù không thể thấy nàng cũng tốt, gật đầu đáp ứng.

Nha hoàn mặc y phục màu hồng dẫn Nhị vương tử bảy cong tám quẹo. Nhị vương tử chứng kiến một mảnh trời đất khoáng đạt.

“Đây là —— ”

“Đây là sân luyện võ của quý phủ chúng ta.” Nha hoàn cung kính đáp.

Nhị vương tử lại bị một bóng ảnh đỏ lửa xa xa chạy tới hấp dẫn.

Tiếng vó ngựa dần dần tới gần.

Ngựa đỏ thẫm, xiêm y đỏ thẫm, theo gió ào ào rung động, như là một đám mây lửa từ chân trời bay tới.

Là nàng!

Nhị vương tử cảm thấy rượu vừa rồi uống toàn bộ hóa thành mật, dưới đáy lòng bắt đầu lên men…, dưới chân mọc rễ, không thể động đậy chút nào.

Chân Diệu cưỡi Hồng Vân, xa xa thấy có người dừng chân quan sát. Cũng không có nghĩ nhiều, kéo dây cương một cái, Hồng Vân thuần thục chuyển biến, lại chạy xa.

Nhìn nàng dần dần chạy xa, sau đó lại xoay quanh, lại tới gần, lại chạy xa, giống như những cô nương thông thường trên thảo nguyên của hắn, đến trên lưng ngựa, có thể vui sướng ầm ĩ ca xướng.

Nhị vương tử lại không nhịn được, ngón cái cùng ngón trỏ câu ra, đặt bên môi thổi cái huýt sáo to rõ du dương.

Con ngựa đỏ thẫm kia lại hí dài một tiếng lao nhanh, hướng về phương hướng Nhị vương tử chạy tới.

Chân Diệu lại càng hoảng sợ.

“Hồng Vân, ngươi chạy đi đâu?”

Lại phát hiện hai ngày này Hồng Vân đã rất thuận theo lại không nghe nàng khống chế một chút nào.

Rất nhanh ngừng chân trước mặt nam tử ở đằng kia, Hồng Vân hưng phấn giương lên móng trước.

Chân Diệu thiếu chút nữa bị vung xuống, vội vàng gắt gao bắt lấy dây cương.

Hồng Vân từng bước một tới gần nam tử, loạng choạng đầu to, dịu dàng ngoan ngoãn liếm liếm lòng bàn tay nam tử.

Chân Diệu cuối cùng thấy rõ khuôn mặt người này.

“Là ngươi?” Vội vàng trở mình xuống từ trên lưng ngựa, quỳ gối hành lễ, “Vẫn luôn không có cơ hội nói lời cảm tạ với ngài, thật sự là thất lễ.”

Nhị vương tử thất thần nhìn xem đôi má đỏ ửng của nàng, còn có mồ hôi óng ánh lăn xuống từ trên mặt.

Một tiếng nói đột ngột vang lên: “Nô tỳ bái kiến Đại nãi nãi.”

Chân Diệu liếc nhìn nha hoàn kia, mím môi nói: “Đứng lên đi, đây là đi nơi nào?”

“Xiêm y của Nhị vương tử bẩn, nô tỳ dẫn ngài ấy đi thay quần áo.”

“Thay quần áo a ——” Chân Diệu kéo dài thanh âm, thật sâu liếc nhìn nha hoàn.

Nha hoàn vội vàng cúi đầu.

Nhưng trong lòng có chút buồn bực.

Sao cái Nhị vương tử kia, nghe thấy ta gọi Đại nãi nãi,  không hề kinh ngạc đây.

Chuyện hình như có chút không đúng.

Nha hoàn đánh chết cũng không nghĩ ra, Nhị vương tử chỉ chăm chăm nhìn thấy Chân Diệu trước, chưa nghe được một nha hoàn nói cái gì ah.

“Vậy thì mau đi đi. Nhị vương tử, đợi trở về, để Thế tử mời ngài uống rượu, trò chuyện bày tỏ lòng biết ơn. Ta còn muốn cưỡi ngựa trong chốc lát, sẽ không chậm trễ ngài.”

Thấy Chân Diệu quay người muốn đi, Nhị vương tử nóng nảy, tiến lên một bước: “Đợi một chút —— ”

Chân Diệu quay đầu lại.

Dưới phong thái như vậy, hô hấp của Nhị vương tử trì trệ, vụng trộm véo đùi một cái, mới nói ra được: “Ta lập tức phải đi rồi, trở về Man Vĩ quốc đi.”

“Như vậy ah ——” Chân Diệu mím môi cười cười.”Về sau chắc chắn có cơ hội sẽ mời ngài uống rượu.”

Nhị vương tử liên tục gật đầu.

Đương nhiên là có cơ hội, về sau bọn họ có thời gian cả đời cùng một chỗ uống rượu đây.

Cô nương Đại Chu, nói chuyện là hàm súc.

Thế nhưng mà, đều nói người Đại Chu rất sợ đến Man Vĩ, nàng cũng sợ sao?

Không nhịn được mà giải thích: “Man Vĩ chúng ta, không ăn thịt sống, thích đem thịt khối lớn xuyên nướng ăn, cũng sẽ không đánh nữ nhân, nam nhân đánh nữ nhân sẽ bị mắng là kẻ nhu nhược.”

Chân Diệu mỉm cười: “Ta biết.”

“Nàng biết?” Nhị vương tử chỉ cảm thấy tâm tình bay bổng.

“Đúng vậy a. Trên một bản phong tình chí đã từng thấy tập tục Man Vĩ.”

Sinh hoạt tục tằng một chút, cùng loại với dân tộc du mục, tại vương triều bó tay bó chân này, có thể sống qua thời gian như vậy cũng coi là tiêu sái.

Nhị vương tử rốt cục yên lòng. Lộ ra nụ cười sâu sắc: “Vậy nàng thích Man Vĩ sao?”

Chân Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu: “Chỗ đó rất tốt.”

Sau đó chần chờ: “Thế nhưng mà, ta cảm thấy được tốt cũng vô dụng ah —— ”

Cũng không phải nàng gả đi.

Nhị vương tử liên tục khoát tay: “Nàng cảm thấy tốt là được, nàng cảm thấy tốt là được. Nàng, nàng cưỡi ngựa đi, ta đi trước, sau này còn gặp lại.”

Nghe nói tại vương triều Đại Chu cô nam quả nữ cùng một chỗ là không được, cũng không thể gây phiền toái cho nàng.

“Vậy sau này còn gặp lại. Thanh Đại, mang Nhị vương tử đi ra ngoài. Tránh khỏi lại đi lầm đường.”

Nha hoàn kia đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Chân Diệu.

Chân Diệu lại không liếc nhìn nhiều, thi lễ với Nhị vương tử lần nữa. Trở mình lên ngựa chạy băng băng mà đi.

Lần này dẫn đường cho Nhị vương tử đổi thành hai nha hoàn.

Nha hoàn kia mỗi lần muốn nói cái gì, ánh mắt lạnh lùng của Thanh Đại lại quăng đến, đông lạnh nàng đến một câu cũng không nói ra được.

“Thì ra nàng thích cưỡi ngựa ah.” Nhị vương tử chủ động mở miệng.

Nha hoàn kia che khuất sắc vui mừng trong mắt, gật đầu: “Đúng vậy, Đại nãi nãi gần đây mỗi ngày đều cưỡi ngựa ở sân luyện võ tràng.”

“Bản vương cho rằng cô nương Đại Chu đều không cho người cưỡi ngựa.”

Quy củ Đại Chu nhiều lắm, đại cô nương còn gọi đại nãi nãi. Cách gọi kỳ quái.

Ách, đúng rồi. Nghe nói bọn họ bên này, đều gọi xuất giá cô nương là cô nãi nãi này.

Người nào đó vừa mới nói ngôn ngữ Đại Chu thuần thục, phong tình tập tục còn kiến thức nửa vời yên lặng mà nghĩ.

Thần sắc nha hoàn kia cổ quái, kiên trì nói: “Thế tử gia chúng ta đối với Đại nãi nãi rất tốt, Đại nãi nãi muốn cưỡi ngựa, đương nhiên có thể cưỡi.”

Nghe được chưa, Thế tử gia cùng với Đại nãi nãi phu thê tình thâm đó, tỉnh lại đi, Nhị vương tử!

Nhị vương tử gật đầu: “Thì ra là thế.”

Thế tử là Đại ca của nàng mà.

Có muội muội như vậy, nếu là hắn cũng sẽ thương yêu đến tận trong xương.

Nha hoàn triệt để hết cách.

Nhị vương tử đổi tốt xiêm y, cùng Đại vương tử đi ra.

La Tri Nhã nghe được tin tức nha hoàn truyền đến, ngồi yên hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Sao có thể, chẳng lẽ hắn không nhận lầm người, chỉ là như Đại vương tử, muốn cầu lấy cô nương Đại Chu mà thôi?”

La Tri Nhã chán nản mà ngồi, chỉ cảm thấy mưu đồ giãy dụa nhiều ngày, giống như một hồi chuyện cười, mà nàng chính là tên hề nhảy nhót làm cho người ta bật cười mà thôi.

Tiếng thét chói tai phá vỡ tiểu viện yên tĩnh: “Không tốt rồi, Đại cô nương té xỉu—— ”

La Thiên Trình trở về, nghe xong Chân Diệu nói, hỏi: “Nàng nói, nha hoàn kia gọi nàng là Đại nãi nãi ở trước mặt hắn?”

“Vâng, cho nên ta nghĩ, hắn đã biết, hơn nữa rất bình tĩnh đấy.”

Tuy nhiên vẫn quái dị nói không nên lời ở đâu đó.

“Vậy là tốt rồi, tránh khỏi dẫn đến phiền toái dư thừa.” La Thiên Trình thở ra.

Hắn thật không nghĩ tới, ngàn phòng vạn phòng, người ta sẽ trực tiếp đến thăm ra, làm hại hắn ngoài tầm tay với.

Nếu sau khi đối phương biết rõ thân phận Chân Tứ không có phản ứng gì, xem ra là đã sớm tinh tường nhận lầm rồi, đã tiếp nhận cái việc hôn nhân này.

“Không cần luyện quá khắc khổ, đến lúc đó chỉ cần biết cưỡi là được, cũng không cần nàng săn bắn.”

“Ta có chừng mực đấy. Thế tử, ta làm bánh bao hấp cá, nếm thử không?”

“Đương nhiên, tranh thủ thời gian đấy.”

Thời gian cuối cùng lại khôi phục bình tĩnh, theo hai vị Man Vĩ vương tử rời đi, chủ đề vây quanh phủ Trấn Quốc Công dần dần ngưng xuống.

Khu vực săn bắn Hoàng gia tại Bắc Hà, lần này đi đường xá tương đối xa, lấy thân phận của Chân Diệu, chỉ được mang hai nha hoàn.

Chân Diệu nghĩ nghĩ, mang lên Thanh Cáp và Thanh Đại.

Hai nha hoàn này, cũng không phải loại thoả đáng chu đáo, nhưng ngăn không được giá trị vũ lực cao ah, tuyệt đối là người cần thiết để xuất hành.

Thanh thế Thiên tử xuất hành mênh mông cuồn cuộn, sau khi đi bảy tám ngày, cuối cùng đạt tới bãi săn Bắc Hà.

Tại mùa thu này, đặc biệt mát chút ít, nhìn qua Tiêu Hoàng trước mắt, La Thiên Trình nắm chặt dây cương.

Trời, nên thay đổi.

Discussion23 Comments

  1. Bạn nhị vương tử ngộ quá đi. Mới gặp gỡ một lần nói với nhau được một câu mà đã đổ rầm rầm thế này rồi. La Tri Nhã tính toán không tồi a, cố ý làm bẩn quần áo của người ta rồi dẫn qua chỗ Chân Diệu gọi đại nãi nãi, tiếc là không tính đến việc ngôn ngữ học của bạn nhị vương tử còn chưa tiến xa, mấy cái xưng hô rối rắm có vẻ chưa hiểu rõ, đại cô nương hay đại nãi nãi gì đó cũng tương đương à. Hiểu lầm chưa sáng tỏ không biết về sau có thể có chuyện gì không.

  2. Phong tục khác nhau nên uổng La Tri Nhã làm hết cách cũng không làm anh nhị vương tử này nhận biết mình đã nhận lầm người ha.

  3. hầy, lại gặp 1 tên k hiểu rõ về phong tục của đại chu như vậy, nhưng như vậy lại hay, chân diệu không bị ảnh hưởng gì.hihi
    tình cảm anh chị càng ngày càng quấn quýt nhở, cơ mà chỉ thấy từ trình ca, chân diệu vẫn vậy à, bùn thía
    tks tỷ ạk

  4. *há mồm* bạn Nhị vương tử quả nhiên là “nhị” mà, thấy gái đẹp là cái gì thông minh, cái gì tài trí bay tuốt lên mây hết, La thế tử và LTN tính sai rồi, người ta có nghe thấy chi đâu, hiểu lầm đang nghiêm trọng đó à, Chân Diệu lại hút hồn người ta thêm lần nữa rồi, aizzz tội cho một trái tim si tình.
    La nhị lão bị giáng cấp rồi, hí hí hình như còn bị đuổi ra biên cương nữa, vui quá.
    Thanks

  5. Nếu ngài tu thân bất chính, làm sao lại gây ra tai họa hôm nay! ————-> ???
    trong lòngthở dài
    một loại bình tình ————–> tĩnh
    bình thường mộtchút
    đã đã tiếp nhận
    thoả đàng chu đáo ————–> đáng
    =============================================
    Nhị Vtử quá dễ thương, quá tốt a, huhu … sao lại tiện nghi kẻ xấu như LTNhã kia chứ >”< đã vậy cái lão khốn kiếp Nhị lão gia kia còn mắng ngta tục tằn, hừ, có ăn học như lão còn vô liêm sỉ ko bằng cầm thú thì ngta thẳng thắn chính nghĩa có chút phóng khoáng có là gì!!

  6. Ui tiếc cho Nhị vương tử nếu lấy trúng La Tri Nhã, hi vọng có chuyển biến tốt, người nhìn bề ngoài như LTN sẽ phải tiếc vì bỏ qua những người đàn ông tốt.

  7. Bạn Diệu kể ra cũng là 1 gốc hoa đào đấy chứ, hết Lục Hoàng tử đến Nhị vương tử không tự chủ được mà yêu thích bạn í. Mấy lần rồi mà Nhị vương tử vẫn không thể biết được là mình nhận nhầm người. Hôn nhân này cũng là bông hoa cắm bãu Sh** trâu.

  8. Haiz… sao ta thấy xoắn xuýt thế nào ấy nha… ông nhị vương tử kia sao ngây thơ vậy trời… nha hoàn đã gợi ý đến mức đó mà không bít ah… chắc khi thành hôn rùi thấy người đó không phải Diệu tỷ chắc ngỡ ngàng ah… thấy tội tội… tự nhiên đâm ra thấy Diệu tỷ lừa người như vậy không được… mà Diệu tỷ không làm vậy cũng không được… ahhh… nhức đầu quá ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Bạn nhị vương tử nhìn thấy Chân tứ là đã hồn lìa khỏi xác rồi còn đâu năng lực để phân tích hay hiểu rõ gì nữa ^^ hiểu lầm vẫn tiếp tục ko biết sau này có rắc rối gì ko tội bạn nhị vương tử ngây ngô lấy nhầm người

  10. Ồ sắp có mây đen gío mạnh rồi. Chắc chắc Trình ca sẽ tranh thủ cơ hội này a.
    Ôi Nhị vương tử ah đợi đến lúc ngươi hiểu ra thì cũng muộn rồi. Đại tiểu thư k biết có chết tâm tư k hay kia k.

  11. Anh nhị vương tư tính tình dễ thương đó chứ, hihi, nhưg tội nghiệp cho ảnh gặp fải LTN, đúg là xui 8 kiếp rồi. Còn lão Nhị gia đó, kiếp trước gian hiểm bày mưu tính kế hãm hại LTT te tua vậy tưởg giỏi giag lắm chứ, hoá ra cũg chỉ là kẻ hèn nhát vô tích sự mà thôi

  12. Vị nhị vương tử này gặp mặt mỹ nhân trong lòng vui quá hóa thành hồ đồ rồi. Mà cũng may, như vậy cuộc hôn nhân vẫn tiến hành. Sau này cưới về man vĩ rồi gặp thấy mặt không giống không đúng ngưòi chắc lại một trận sóng gió nổi lên nữa.

  13. Anh Trình lạ ha biết có nguy hiểm sao lại dẫn a Diệu theo! Nhị vương tử tội ghê không hiểu tập quán cách xưng hô sẽ gây hiểu lầm mà!

  14. Tự dưng thấy khổ thân tên nhị vt kia, haha, đến lúc đám cưới mới nhận ra ko biết thành trò cười thé nào

  15. Không biết sau vụ nàu có sảy ra chuyện gì ko nữa. Thấy nhị vương tử cun gas là ng tốt. Là 1 nam9 cũng ok đấy. Hazz a rất tốt nhưng rất tiếc a ko phải là nam9 huhu

  16. Hại người chưa thấy kết quả đâu đã thấy cả nhà nát bét rồi, thiệt là đau đầu với nhà Nhị lão gia này, vợ thì ngu đần làm loạn, con thì bất hiếu mắng chửi đả thương người, ko biết rồi gia này sẽ bị Trình ca hướng đến đâu nữa đây, đi xa quá xa so với kế hoạch của họ rồi
    Con nhỏ Tri Nhã này cũng thật độc ác quá rồi, có khi sau này phát tính giết người lun chứ chẳng chơi, quá cay nghiệt, tâm qá thâm độc rồi
    Diệu tỷ vậy mà lấy kẹo ra dỗ ngựa ahhhh thật ko thể tin nổi
    Nhị vương tử cuối cùng cũng có thể gặp được tỷ rồi lại ko biết tỷ ấy đã thành thất rồi, nhưng tội huynh ấy, ko có duyên cũng ko có phận với Diệu tỷ rồi

  17. Ai mà chẳng thích đồ ăn, ngựa cũng vậy thôi. Em Tri Nhã này không biết kết cục như thế nào nhỉ, với cái tính khí như vậy chắc sau này chẳng có gì tốt đẹp

  18. Tội nghiệp nhị vương tử! Ôm mộng đẹp tới ngày vỡ mộng hỏi anh phải sống sao đây! Sự hiểu làm này quá phũ phàng với đời anh rồi!

  19. Nước mắt phượng hoàng

    Nhị vương tử dễ thương ghê đi, thẳng thắn thoải mái biểu lộ ý thích đối với cô nương. Không biết khi vén khăn cô dâu thì sẽ có cảm giác gì. Tội ghê!
    Nhớ k lầm thì kỳ săn bắn này ở kiếp trước sẽ xảy ra chuyện tạo phản gì đấy!

  20. Gái già đợi gả

    Đáng tiếc 1 a nam phụ nữa đã bị hạ nốc ao, tội nghiệp ảnh còn chưa nhận ra là mình sắp cưới sai người, quan trọng là cưới đồ tính cách âm u về nữa chứ. Càng ngày trình ca càng chiều diệu tỷ a, con đường thê nô tiến thêm 1 bước =))

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: