Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q03- Chương 79+80

32

Chương 79 : thỉnh cầu của Thôi Oanh Oanh

Edit: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

Ninh Tiểu Nhàn còn đang có chút buồn rầu, người người đều vào lều trại, nàng cũng ngại khi mang theo hai người Bạch Hồng Cùng Bạch cảnh núp ở trên xe, nhưng ở chỗ này nhiều người mà chỗ lại nhỏ, chỉ không quá một lúc sau thì trên người các hán tử sẽ tràn đầu mùi mồ hôi bay tới. Bọn họ đi lại bên ngoài cũng không giống như Ninh Tiểu Nhàn có điều kiện tùy thời đều tìm được nơi để tắm, rồi lại nói người đang ở nơi hoang dã sao có thể so đo cái này, mùi trên người nặng tới bao nhiêu thì khỏi phải nói rồi.

Nếu chỉ có một mình nàng thì  chỉ cần chui vào trong Thần Ma Ngục trốn một lúc, ngục này cùng với nước mưa ở thế giới này cũng không có nửa phần quan hệ với nàng, nhưng nếu ở trong lều trại nghỉ ngơi cùng với hai mươi người thì làm sao nàng có thể dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người mà biến mất được?

Quan trọng nhất là Tiếu Tử đã đáp ứng tối nay sẽ truyền thụ công phu cho nàng, nhưng trời mưa như vậy lại làm trì hoãn, làm sao mà nàng học được, tổng cộng cũng chỉ có mười ngày mà thôi, thời gian trân quý của ngày thứ nhất đã bị chuyện này mà làm thiếu đi mất một bài học rồi.

Lúc này ở đây thật sự là vô kế khả thi, đang lúc nàng ôm đầu gối buồn bực thì bên cạnh đã có một người ngồi xuống, đồng thời mùi son phấn thơm nhàn nhạt truyền vào trong lỗ mũi, là Thôi Oanh Oanh.

“Trương phu nhân.” Nàng rất có lễ phép, chủ động mở miệng chào hỏi. Nghĩ đến cũng đúng, không tính tới con chó mà tiểu nhị kia nuôi còn đang núp ở trong hàng hóa , toàn bộ sinh vật giống cái ở trong đội hình tính từ trên xuống dưới cũng chỉ có hai người, ở địa phương chật chội thế này liền không tự chủ đứng cùng một chỗ.

Đôi mắt to trong suốt dịu dàng của Thôi Oanh Oanh quét qua Ninh Tiểu Nhàn, lúc này mới trả lời: “Ninh muội muội.” Đây là lần đầu tiên Ninh Tiểu Nhàn nghe được nàng nói chuyện, âm thanh cũng không dịu dàng nhưng lại chứa thêm hai phần bén nhọn, nàng hôm nay mặc một chiếc quần màu hồng phấn, làm nổi bật lên bộ ngực lớn cùng với eo nhỏ của nàng, một khi nàng hít sâu một hơi thì trước ngực đẫy đà liền sinh động lên, khó trách các nam nhân liên tiếp quay đầu lại nhìn nàng.

Ninh Tiểu Nhàn ngược lại nhìn lại mình một chút, hơi có chút hao tổn tinh thần, hai tiểu bạch thỏ ở trước ngực mình còn chưa có lớn lên hoàn toàn a, nàng nhìn trộm người ta một chút, lúc này mới phát hiện màu da của trương phu nhân là màu da mật ong nhợt nhạt, chưa nói tới như bạch ngọc nhưng cũng có sức hấp dẫn mười phần.

“Ninh muội muội đi một chuyến này là muốn tìm tới thân thích để nương tựa đúng không?” Không nghĩ tới là Thôi Oanh Oanh chủ động tìm đề tài nói chuyện  “Một thân một mình lên đường, còn muốn chiếu cố hai đệ đệ. Thật là rất có dũng khí.”

“Đúng vậy a, thật không dễ dàng. Cũng không hiểu được có thể sống để đi tới đích hay không đây.” Ninh Tiểu Nhàn cười khổ một tiếng, “Đâu có được thoải mái như tỷ tỷ, được nam nhân bên người chiếu cố cẩn thận.”

Sau đó lại nghe thấy Trường Thiên lạnh lùng  “hừ” một tiếng, nàng lúc này mới nhớ tới bên cạnh mình giây phút nào cũng có một người đàn ông, chẳng qua là nói tới chiếu cố nha, thật không biết là người nào chiếu cố người nào đây.

Không ngờ Thôi Oanh Oanh cười lạnh một tiếng nói: “Hắn? Hừ! Chẳng qua là một lẻ khúm núm thôi, nếu muốn hắn đi làm một chút chuyện còn phải phân vân lo trước lo sau!” Ninh Tiểu Nhàn đồng ý trong đáy lòng, chẳng qua nữ nhân chính là như thế, đáy lòng có thích nữa thì trong miệng cũng phải oán trách hai tiếng, Thôi Oanh Oanh nếu như không thích Trương Sinh thì vì sao mỗi đêm trong buồng xe đều không ngừng chấn động?

Dĩ nhiên Bạch Hồng cùng với Bạch Cảnh nguyên bản muốn nói là: “Hai người này buổi tối mỗi ngày đều ầm ĩ chết người, so với “thời gian vui vẻ” của nương ta cùng với Trương tú tài còn dài hơn.”

Chẳng qua. . . . . .” Thôi Oanh Oanh tự nhiên không biết vách buồng xe có tai. Nàng dường như nghĩ tới điều gì nên ánh mắt khẽ nheo lại, hiển nhiên là trên mặt rốt cục cũng từ từ lộ ra nụ cười mỉm, giọng nói ôn nhu uyển chuyển “Nếu là hắn có thể có thêm một chút cốt khí nữa là được rồi.”

Lúc này đã tiến vào tình trạng xuân sắc ân ái rồi hả ? Ninh Tiểu Nhàn tặc lưỡi, lại nói nữ nhân này chủ động tới tìm mình để bắt chuyện là có mục đích gì ? Trương Sinh luôn cùng với lão bà của hắn một tấc cũng không rời, nhưng hiện tại chẳng qua là ngồi xa xa, nói chuyện phiếm cùng với những người khác, hiển nhiên là muốn để lại cho phu nhân một chút không gian riêng.

“Ninh muội muội.” Thôi Oanh Oanh bắt đầu có chút ấp a ấp úng, hiển nhiên là lập tức muốn nói tới trọng điểm rồi “Mấy ngày trước đây thấy ngươi cứu thương giúp cho đội tiểu nhị, dược hiệu cũng vô cùng tốt, nghĩ tới là người tinh thông thuật luyện đan đi ?”

Tới rồi, chủ đề chính đã tới rồi.”Chưa nói tới tinh thông, chẳng qua là có đọc lướt qua mà thôi, có thể giúp gì được cho tỷ tỷ sao?”

“Lại nói, cũng không phải là đại sự gì.” Ngữ điệu của Thôi Oanh Oanh cũng dần dần chậm lại, châm chước nói từng câu “Ta muốn thỉnh giáo muội muội xem có thể luyện chế…….. dịch dung đan hay không?”

Dịch dung đan, đan dược đổi dung mạo, thuật luyện đan luyện ra được đủ loại  đan dược, không chỉ có thuốc có lợi, đan dược hung bạo mà cũng có các loại kịch độc cùng với những đan dược có tác dụng phụ trợ khác, dịch dung đan này chính là một trong những loại đan dược có cách dùng kỳ lạ, chỉ cần vận dụng tốt có thể thay người ta đổi lại dung mạo mà không làm đả thương làn da, người phàm cũng không thể nhìn ra.

Hơn nữa dịch dung không giống với hóa trang, bình thường có loại đan dược hiệu quả có thể kéo dài chừng hai tháng, nước rửa không trôi, công hiệu của đan dược càng tốt thì dịch dung đan có thể duy trì trong thời gian càng lâu dài.

Ninh Tiểu Nhàn đang nhớ lại phương thuốc luyện đan trong sách, Trường Thiên đã nhắc nhở

: “Trên sách kia của ngươi có phương thuốc luyện dịch dung đan, nhưng ngươi còn không có luyện tập tới một bước kia, dược liệu trong tay cũng ta cũng không đủ nên không chế biến được.”

Ừ, vẫn là trí nhớ của hắn tốt, nàng đem những lời Trường Thiên thuật lại một lần cho Thôi Oanh Oanh nghe, sau đó lại hỏi: “Tỷ tỷ vì sao phải dùng đến dịch dung đan?” Nàng muốn nhìn một chút nữ nhân này tính toán lấy cái lý do gì để tới thêu dệt.

Thôi Oanh Oanh thở dài một hơi thật sâu, lộ ra bộ ngực vĩ ngạn ở trước mắt : “Từ nhỏ trên mặt ra đã có một vết sẹo, không thể gặp người, suốt ngày mang mảnh sa che mặt ngược lại làm cho người ta hoài nghi.” Nàng giống như là cắn răng, mới hạ giọng nói tiếp, “Thực không dám đấu diếm, sau khi ta cùng với Trương Lang lập gia đình xong, đây là lần đầu tiên ra trở về nhà để gặp trưởng bối, ta không muốn dung mạo của mình làm lão nhân kinh sợ, nếu như muội muội có thể tương trợ thì tỷ tỷ ta vô cùng cảm kích!”

Lúc này hôn nhân cũng đều do mệnh lệnh của cha mẹ, lời của mai mối, nói như vậy thì hai vợ chồng này dù kết hôn nhưng cô dâu vẫn chưa được gặp cha mẹ chồng, hiển nhiên là tự quyết định cưới ở bên ngoài, nói khó nghe một chút thì cái này gọi là không có người làm mai mà cẩu thả chung đụng với nhau.

Nhìn tác phong điệu bộ của hai người, nói không chừng Trương Sinh mới là người bị đẩy ngã, ăn sạch kia. Khụ, được rồi, nàng thừa nhận là mình lại muốn nghĩ sai lệch. Thôi Oanh Oanh không giống như nàng, cô nương sinh trưởng ở cái thế giới này, lại có bậc dũng khí lên xe trước sau đó mua vé bổ sung hiển nhiên cũng là một nữ tử mãnh liệt a, nhìn nàng nói lắp bắp có lẽ cũng sợ mình xem thường nàng.

Thôi Oanh Oanh ngừng một chút rồi nói: “Còn có mấy ngày nữa là tới Nham Thành rồi, đến lúc đó có thể xin muội muội bắt tay vào luyện chế dịch dung đan có được hay không ? Vợ chồng ta tất nhiên sẽ có hậu tạ lớn!”

Ninh Tiểu Nhàn nói: “Được, chẳng qua là đến lúc đó cần phải thư thả mấy ngày, ta cũng phải luyện tay lại, còn nữa sử dụng dịch dung đan cũng cần phải luyện tập nhiều lần, cũng không phải là một lần là xong.” Lại nghe Trường Thiên ngạc nhiên nói: “Vì sao ngươi lại giúp nàng?”

Nàng  trên dưới đánh giá Thôi Oanh Oanh mấy lần nói: “Dũng khí của trương phu nhân, muội muội ta vô cùng bội phục, cũng đừng có để ý người bên cạnh nói như thế nào, chuyện này cứ để ta lo đi.” Lời này nửa là trả lời Trường Thiên, nửa là khích lệ Thôi Oanh Oanh. Vào Nham Thành trước hết liền bắt đầu học chế luyện dịch dung đan đi, nếu như một chốc mà không học được thì lại mời Trường Thiên xuất thủ.

Trường Thiên khinh thường “Xuy” một tiếng, hai mắt của Thôi Oanh Oanh thì sáng lên, cảm thấy vô cùng vui mừng, từ khi nàng cùng với Trương Sinh tự định chung thân tới nay, không có giây phút nào là không thừa nhận áp thực thật lớn, giờ phút này thế nhưng có người còn công khai tỏ vẻ ủng hộ, sự an ủi này cũng đã là cực kỳ trân quý rồi.

Ninh Tiểu Nhàn nói chuyện vốn là gặp may, Thôi Oanh Oanh mặc dù cẩn thận giữ vững bí mật ở trong lòng nhưng lại cảm thấy cô nương này thật sự là chu đáo dễ thương, vô hình trung hai người liền kéo gần khoảng cách lại, hai người hàn huyên một lát rồi Thôi Oanh Oanh mới đứng dậy đi trở về bên cạnh của Trương Sinh.

Sau khi nàng rời đi âm thanh của Trường Thiên mới vang lên bên tai của Ninh Tiểu Nhàn: “Lý do của nàng, ngươi cũng tin? Lúc nàng nói những lời đó tim đập nhanh, hiển nhiên là nói láo rồi.”

Là thật hay giả thì có quan hệ gì, mấu chốt là những lời này dám nói ra miệng đủ thấy là một người có dũng khí.

Trường Thiên thong thả nói: “Nữ nhân chính là thích nói huyên thuyên. Nguy hiểm ngay ở bên người đều bỏ mặc, ngược lại còn có tinh lực đi thêm mắm dặm muối.”

Trong nội tâm nàng chợt nhảy lên “nguy hiểm bên cạnh ” ý chỉ là gì, vì sao hiện tại Trường Thiên mới nói cho nàng biết?

“Có ý gì?” Bên cạnh có người, nàng chỉ dám đè thấp âm lượng nói chuyện.

“Một lát ngươi liền biết.” Bản lãnh thừa nước đục thả câu này của hắn quả thực chính là trời sinh “Rất đặc sắc, ta cũng đã nhiều năm không thấy được rồi.”

Ninh Tiểu Nhàn biết tính tình của hắn, nếu như hắn không muốn mở miệng thì có hỏi như thế nào cũng vô dụng. Lập tức cũng không nói thêm nữa, lên tinh thần để lắng nghe động tĩnh xung quanh.

===Thời gian từ từ trôi qua.

Mưa lớn ở phía ngoài vẫn chưa có dấu hiệu ngớt, đem lều vải trên đỉnh đầu như cách thành một thế giới nhỏ, nước mưa đánh vào trên nóc mui phát ra âm thanh  “lộp bộp” đơn điệu, nghe một lúc lâu cùng với tiếng vang tí tách ở bên ngoài tự nhiên còn có một hiệu quả thôi miên.

Những hán tử trong thương đội cũng rất thức thời, biết mình không thể chen chúc vào sơn động để tránh mưa được cũng lười phí công sức đi nguyền rủa đám người của thương đội Lang Hành.

Trong lúc rảnh rỗi không bằng ngủ đi, cho nên mọi người ở bên trong trướng rất nhanh đều chìm vào trong mộng đẹp, giờ khắc này cũng chỉ có Đặng Hạo cùng với lính gác vẫn còn thanh tỉnh, Ninh Tiểu Nhàn mấy lần không nhịn được cúi đầu xuống rồi lại thức tỉnh rất nhanh. Trường Thiên vừa nói gặp nguy hiểm, như vậy nguy hiểm này nhất định là đang ẩn núp ở một góc khác, vì tính kế cho mạng nhỏ của mình nên giờ phút này nàng phải đề cao cảnh giác.

Cửa đỉnh lều này vừa lúc hướng về phía động lớn ở trên sườn núi nhỏ, nàng lặng lẽ đi tới, lần thứ mười xuyên qua khe cửa nhỏ để quan sát thế giới bên ngoài, nhưng là nhìn qua vẫn chỉ là một mảnh an bình.

Trong lòng nàng vô cùng lo sợ, cũng rất muốn tiếp tục được an bình như thế, hi vọng là nguy hiểm trong lời của Trường Thiên xuất hiện nhanh một chút, nếu không thì vẫn treo ngược ở trong lòng quả thực là cuộc sống hàng ngày khó bình an, mà nàng thì đã rất mệt nhọc.

Di, thật giống như ở kia có chút gì không đúng đâu, nàng dụi dụi mắt nhìn lại ra phía bên ngoài, nhưng bên ngoài nàng không thấy bất kỳ dầu hiệu của một vật thể hoạt động nào, nàng nhất định là đã nhìn thấy cái gì đó.

“Sơn động. Nhìn cẩn thận chút.” Trường Thiên nhắc nhở nàng.

Nàng vận đủ thị lực mười phần để nhìn qua, cũng không thấy trong sơn động có bất cứ điều gì khác thường, người ở trong sơn động đều đang ngủ say, hoàn cảnh so với bọn họ còn tốt hơn không biết bao nhiêu, nàng loáng thoáng có thể thấy Hoắc chân nhân hôn mê bất tỉnh, bị kịch độc của thanh dực bức yêu gây thương tích, hắn cho tới bây giờ còn chưa có tỉnh lại, chỉ có hai tên lính gác tỉnh táo thì ngồi ở cửa động chán muốn chết.

Chờ một chút! Sơn động này quả nhiên có biến hóa, nàng nhớ được lần đầu tiên nàng nhìn thấy sơn động này thì cửa động cao khoảng ba trượng, trên đỉnh còn rũ xuống vài viên đá hình dáng giống như thạch nhũ, song hiện tại nhìn ra, độ cao của miệng động này dường như giảm xuống chừng ba thước, thạch nhũ cách mặt đất cũng càng gần.

Sơn động này lại có thể biến hóa lớn nhỏ,  kiến thức địa lý mà nàng mang từ thế giới khác tới nói cho nàng biết trừ phi địa chất phát sinh đột biết, nếu không thì bất kỳ sơn động nào cũng không thể trong vòng hai canh giờ là có thể biến đổi lớn nhỏ, mà đột biến như vậy chính là loại kinh thiên động địa, không thể thuộc về đêm mưa yên tĩnh như tối nay

 

Chương 80: trong chuyện khác thường tất có kỳ quái

 

Lính gác ở trong động có một người đứng lên, nhìn bộ dáng có vẻ là muốn đi ra ngoài động để kiểm tra, nhưng khiến cho người ta kinh ngạc là người này vừa bước đi liền lảo đảo giống như người bị say rượu vậy.

Đáng tiếc là cả đời hắn cũng không có cơ hội đi ra ngoài. Đang thời điểm lòng bàn chân của hắn sắp sửa với tới cửa động thì sơn động này đột nhiên phong bế lại.

Vô thanh vô tức, giống như mí mắt đột nhiên nhắm lại mà phong bế vậy, hoặc là có thể nói hình tượng một chút, giống như một chiếc miệng rộng đang há to đột nhiên khép lại để phong bế vậy.

Ninh Tiểu Nhàn nhấc màn vải che cửa lên, Đặng Hạo giống như một trận gió mà vọt ra, trên khuôn mặt là không thể tin, lính gác bên cạnh hắn dường như đã thấy được một màn này đã nhanh chóng thổi tiếng kèn báo động khẩn cấp, tiếng kèn thê lương quanh quẩn ở trong mưa đem mọi người đang từ trong mộng đẹp đánh thức dậy.

Đã xảy ra chuyện! Mọi người vội vội vàng vàng bò dậy, dụi mắt xong liền lập tức chạy ra khỏi lều, vừa đúng lúc thấy được một màn kinh hãi ở phía đối diện.

“sơn động” kia sau khi khép miệng rộng xong thì tầng da đá ở bên ngoài rơi xuống, dần dần lộ ra mà da đỏ như máu ở bên trong, dưới sự cọ rửa không ngừng của nước mưa, bột đá rất nhanh được rửa trôi không còn chút nào, tầng da ở bên ngoài đột nhiên trở nên bóng loáng, lại có đầy dầu mỡ, ở trong bóng tối phản xạ ra ánh sáng màu hồng yếu ớt.

Ở bên trên “sơn động” có hai ngọn đèn lồng màu xanh biếc, chúng quét mắt một vòng ở hai bên xung quanh sau đó thẳng tắp lao về phía của thương đội Vân Hổ.

Cảnh tượng kinh khủng này khiến cho mọi người trong thương đội không khỏi ngừng lại hơi thở. Lúc này sao bọn họ lại không biết được bản thân ngọn núi này căn bản chính là một yêu quái to lớn, còn cặp đèn xanh kia chính là đôi mắt của yêu quái.

Đặng Hạo liên tiếp phát lệnh xuống, chỉ đợi yêu quái này có dị động gì thì bọn họ sẽ phải liều mạng chạy trốn. đối mặt với loại quái vật mà chỉ một ngụm đã có thể nuốt trọn cả một chi thương đội này thì ưu thế nhân số cũng không còn sót lại chút gì, hàng hóa là cái gì, không có mạng còn có thể trở về để lấy hay sao?

Yêu quái yên lặng nhìn bọn họ một lát đột nhiên nhe răng cười một tiếng, đại khái là cười đi, nở mở chiếc miệng rộng ra nhưng hàm răng thì đóng chặt lại, cho nên mọi người  có thể nhìn thấy được sự thay đổi lần lượt ở bên trong, hàm răng trắng bệch nhưng sắc bén, thì ra là những thạch nhũ có hình dáng sắc nhọn kia chính là do răng biến thành.

Sau đó nó vụng về nghiêng đầu đi, di chuyển bốn chiếc chân dài thật lớn rồi nhảy lên một cái thật xa, ở giữa còn đập vỡ hai tảng đá cực lớn, một lần nó rơi xuống đất đều mang theo một trận động đất nho nhỏ, nước trên mặt đất đều trũng xuống thành từng hố nước, tạo theo một trận rung động.

Một màn này làm cho Ninh Tiểu Nhàn nhớ tới cảnh khủng long bạo chúa lần đầu tiên xuất hiện ở trong bộ phim điện ảnh “công viên kỷ jura”. Chẳng qua với thân hình của con khủng long kia thì làm sao có thể so sánh được với con quái vật to lớn này a ?

Nhìn lại tốc độ đi lại của nó, tất cả mọi người đều sợ tới nuốt từng ngụm nước miếng, tốc độ di chuyển của yêu quái này chậm như thế, nhưng tiếng vang lại quá lớn, khó trách thích đánh phục kích.

Không biết từ lúc nào nó đã nằm ở nơi này rồi ngồi chờ con mồi tới cửa, đáng thương cho Thương đội Lang Hành trực tiếp đem mình trở thành món ăn đưa vào trong miệng của nó, sau khi yêu quái khép miệng lại xong thì trong chiếc miệng khổng lồ kia một chút động tĩnh cũng không có, đám người La Hữu chín phần mười là trở thành bữa ăn ở trong bụng nó.

Hơn hai trăm người của thương đội Vân Hổ đứng ở bên trong nước mưa, lẳng lặng đưa mắt nhìn nó rời đi, cho tới lúc chân tay đều lạnh như băng mới nhớ tới phải quay về trong trướng để nghỉ ngơi. Trường Thiên thở dài một hơi: “Trở về đi thôi, ở bên ngoài mưa rất lớn.” Nàng cúi thấp đầu, đi trở về bên trong trướng, nhìn thấy ánh mắt chớp động của mọi người cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy trực tiếp cảnh tượng “yêu quái ăn thịt người”, lần đầu tiên có tới hơn hai trăm người đều bị tiêu diệt ở trước mắt của nàng, mà những người này ngày hôm qua vẫn còn cùng nàng gặp mặt, mặc dù mọi người huyên náo nhau không thoải mái nhưng cũng không phải là nàng muốn ngồi nhìn bọn họ bị ăn sạch

Đây là một lần hoa lệ cả đoàn bị diệt, nhưng những người ở đây cũng không giống như trong trò chơi điện tử, chết rồi cũng không có cơ hội làm lại nữa.

“Đây là một con ếch cổ phúc, hành động chậm chạp, am hiểu ngụy trang, thích mở miệng rộng để chờ đợi con mồi.” Một hồi lâu, Ngôn tiên sinh mới không nhanh không chậm nói, mọi người cẩn thận nghĩ lại, quái vật kia trừ há chiếc miệng lớn ở ngoài ra thì quả thật cũng rất giống như một con ếch.

“Ta đã xem qua những ghi chép lại, yêu quái này vì để hấp dẫn người hoặc dã thú đi vào trong miệng của nó thường để trong miệng mấy động vật bị thương hoặc là giả làm ôn tuyền, địa nhiệt, đồng thời phát ra hương thơm kỳ lại, mùi hương này nếu như ngửi lâu thì có thể làm cho những sinh vật ở trong miệng của nó từ từ ngủ mê man  .” giống như cá lồng đèn ở sâu dưới đáy biển Hoa Hạ cũng làm như vậy, nó để một chiếc đèn nhỏ ở trên đầu hoặc trong miệng để hấp dẫn tôm cá nhỏ tới, rồi chờ con mồi tới cửa sau đó là một ngụm nuốt trọn, nhưng là nó đâu có khí phách như con ếch cổ phúc này a, đem hơn hai trăm người diệt sạch.

Người bất hạnh nhất, xui xẻo nhất Thương hội Lang Hành chính là Hoắc chân nhân kia, dù sao hắn cũng là tu sĩ, nếu như hắn duy trì được thanh tỉnh thì có lẽ cũng không đến mức như vậy. Đáng tiếc là kể từ khi thua trong tay của Tiếu Tửu thì hắn vẫn hôn mê, cuối cùng trực tiếp hôn mê tới lúc chết, cho nên nói vận khí xác thực cũng là một phần thực lực a !

“Bọn chúng thích ở dưới mép nước, chỉ chờ khi mưa giông sấm sét thì mới đi ra ngoài hoạt động, từ thể tích này để tính toán tới thì đoán chừng cũng được tám trăm tuổi.”

Một Tiểu nhị không nhịn được nói: “Đoạn đường này thương hội chúng ta cùng với đặng lão đại đã đi qua ba bốn lần rồi, vô cùng an toàn, cho tới bây giờ còn chưa từng thấy loại yêu quái này” !

“Ếch cổ phúc có thể ngủ đông, mấy chục năm mới xuất hiện một lần, con này có lẽ là nằm ở một trong những con sông phụ cận bên kia, nghe thấy tiếng sấm mới làm nó thức tỉnh.” Thói quen ngủ đông này rất giống với ếch bình thường, chẳng qua là loài này có thể trạng quá lớn .

“Huống hồ lúc này cũng không có cùng hướng.” Ngôn tiên sinh thở dài, không nói thêm lời nào.

Có lẽ là bị yêu khí của con ếch cổ phúc làm cho kinh sợ nên một đêm này tứ phía quanh lều đều cực kỳ thái bình, trừ nước mưa ở bên ngoài ra thì không có một tiếng vang nào nữa, chỉ là vừa mới nhìn một màn thảm kịch như vậy nên tất cả mọi người đều lo sợ thật lâu sau mới có thể miễn cưỡng đi ngủ được.

Mượn danh nghĩa đứng dậy đi nhà xí, Ninh Tiểu Nhàn len lén oán giận Trường Thiên: “Vì sao ngươi không nói sớm?”

Hắn vân đạm phong khinh nói: “Dù sao nó chạy trốn chậm, không thể đuổi theo được, nhìn một trò hay như thế không tốt hay sao?”

“Nên nhắc nhở sớm một chút a, như thế thì những người trong Thương đội Lang Hành kia cũng sẽ không bị diệt toàn quân rồi!” Dù sao nàng cũng là nhân loại tới từ xã hội hiện đại, đối với mỗi một nhân mạng biến mất cũng đều rất nhạy cảm, càng không có khả năng thờ ơ với những đồng bào đã chết đi .

“Tại sao ta phải nhắc nhở?”

“Ngươi!” Tuy biết giá trị mà hắn hướng tới không giống với nhân loại nhưng nàng vẫn không nhịn được mà tức giận.

Trường Thiên lại cười lạnh: “Ngươi lại cảm thấy là lòng dạ của ta quá xấu xa ? Như vậy vị Ngôn tiên sinh mềm lòng kia tại sao lại không đề cập tới để cảnh tỉnh bọn họ? Người tốt trong mắt ngươi là Đặng Hạo tại sao cũng không nhắc nhở Thương đội Lang Hành?”

Nàng nhất thời cứng họng. Hai người này một kiến thức uyên bác, một kinh nghiệm phong phú, không thể nào không nhìn ra được đầu mối.

“Cái tên họ La kia một khi trở lại bên trong thương hội Lang hành liền muốn đem chuyện đánh cuộc giết hùng yêu kia để báo lên, nếu như thương đội Lang Hành không nói lý lẽ đúng như trong truyền thuyết vậy thì cuộc sống của thương đội Vân Hổ sau này sẽ khổ sở rồi.” Trường Thiên giống như là uống một ngụm trà “Mượn tay yêu quái để giết bọn họ cũng không khó khăn, lại không gánh lấy trách nhiệm lương tâm bên người, ha ha, đội trưởng này làm vô cùng thông minh lại không cổ hủ, ta cũng bắt đầu có chút thưởng thức hắn.”

Nàng không còn lời nào để nói.

“Là nhân từ hay là ngu xuẩn, cần phải tùy theo từng đối tượng mà định ra.” Hắn hiểu được trong lòng nàng cũng không phải quá tốt, nên có lòng an ủi hai câu, thậm chí nghĩ tới đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của nàng, nhưng lời nói tới khóe miệng liền thay đổi “Đi về nghỉ ngơi đi. Từ ngày mai trở đi, buổi tối còn phải học võ kỹ, thời gian của ngươi rất ít .”

Sáng sớm ngày thứ hai mưa đã bắt đầu ngừng, mọi người có thể tiếp tục lên đường, nàng tránh về Thần Ma Ngục để luyện “đạo dẫn quyết” vài lần, chợt nhìn thấy đại yêu quái nàng mới biết được tánh mạng yếu ớt thế nào, cũng bắt đầu ra sức luyện tập.

Một ngày kia, sau giờ ngọ cũng đã luyện thành thức thứ chín , “đạo dẫn quyết” đến đây cũng đã hoàn thành được hơn phân nửa. Tựa như chính nàng nói thì cảm thụ lớn nhất chính là sự dẻo dai của thân thể cũng thay đổi tốt hơn, chứ đừng nói tới các loai hạ eo cùng với “nhất tự mã”, ngay cả những động tác có độ khó cao của vận động viên hoặc những diễn viên múa ba lê đối với nàng bây giờ mà nói thì cũng không nói chơi. Ở trong thế giới trước kia của nàng, mọi người vì để muốn đạt được tới trình độ như vậy thì còn phải chăm chỉ học hành và khổ luyện hơn mười năm, nhưng ở nơi này có pháp quyết cùng với linh quang trợ giúp, nàng chỉ dùng hơn hai mươi ngày , vậy mà nàng vẫn còn là một phế vật tu luyện , chỉ có thể nói cái thế giới này quá điên cuồng.

Ngoài ra sức lực ở phần tay cùng với bắp chân cũng tăng lên rất nhiều, rõ ràng nhất chính là nàng dùng nồi gang để xào rau, bình thường vốn là phải dùng hai tay mới có thể cầm lên được, nhưng hiện tại chỉ dùng một tay cũng sử dụng rất nhẹ nhàng.

Ngũ giác, thị giác, xúc giác, khứu giác, vị giác tất cả cũng đều nhạy cảm hơn rất nhiều so với trước đây. Lấy tố chất thân thể như vậy đi nghênh đón sự huấn luyện của Tiếu Tử, nàng đối với mình hoàn toàn có lòng tin, đáng tiếc là Trường Thiên đối với những võ kỹ của người phàm không hiểu được nhiều lắm , không có cách nào dạy nàng hữu hiệu được, cho nên mới bảo nàng đi tìm Tiếu Tử để học nghệ. Tất nhiên là hắn cũng nhìn trúng được số tuổi của Tiếu Tử, tướng mạo cũng bình thường nên tuyệt đối sẽ không nổi lên tâm ý đối với nàng, nếu không đổi lại giống như Quyền Thập Phương tới dạy Ninh Tiểu Nhàn võ kỹ thì bạn học Trường Thiên có thể trăm vạn lần phản đối.

Bởi vì dụng công luyện tập nên xế chiều ngày hôm đó nàng liền sớm tiến vào để luyện đan. Trường Thiên kỳ quái mà nhìn nàng, nha đầu này bình thường đều cần phải có cây roi rút ra ở phía sau hầu hạ, hôm nay làm sao lại đặc biệt ra sức như vậy?

Nàng lần đầu tiên luyện mấy lò tiểu bồi nguyên đan, thứ này ở trong môn phái tu tiên , trưởng bốn trong môn phái cho đệ tử mới nhập môn sử dụng mấy viên đan được bồi nguyên đan để có thể loại trừ tạp chất trong cơ thể, khơi thông kinh mạch và làm cho đệ tử tâm đắc xây dựng được trụ cột như ý. Bởi vì công hiệu của đan dược ôn hòa cho nên những người phàm cũng có thể phục dụng, vì vậy có rất nhiều người pháp quý tộc cũng thích phục dụng loại đan dược này, được xem như có công hiệu kéo dài tuổi thọ, giảm bệnh tiêu trừ tai họa.

Loại giải thích này bị Trường Thiên xì mũi coi thường.”Quả thực là ý nghĩ kỳ lạ, từ khi sáng lập lục đạo luân hồi cho tới nay, thọ nguyên của vạn vật đều đã được định sẵn, ngay cả những đan dược duy trì tuổi thọ cũng không thể dùng được, nếu muốn gia tăng thọ nguyên thì hoặc là siêu thoát luân hồi hoặc là tu tiên đắc đạo.” Từ vẻ mặt ngạo khí khi hắn nói lời này, Ninh Tiểu Nhàn cũng suy đoán chẳng lẽ hắn chính là một trong những loại “siêu thoát luân hồi” rồi kia ? Dù sao thì trước khi Bàn cổ hóa thân làm lục đạo kia thì vị thần thú tiên sinh này cũng tung hoành trong thiên địa rồi, xem ra là không thuộc về sự quản lý của luân hồi”.

Nhưng bất kể như thế nào thì tiểu bồi nguyên đan ở trần thế cùng với tu tiên giới cũng đều là hàng bán chạy, đây không phải là chuyện cần bàn cãi, quan trọng nhất là, luyện chế những loại thuốc này cũng không quá hao tốn nhiều nguyên liệu, nguyên liệu cũng không quý trọng. Hơn nữa sau khi được Trường Thiên tinh giảm sau thì ngay cả thủ pháp để luyện chế đều có yêu cầu thấp hơn rất nhiều, nàng lấy lửa bình thường cũng có thể chế luyện được.

Nàng đổ tiểu bồi nguyên đan ra, lại không ngừng nghỉ mà bắt đầu luyện chế Cừ Hoàng Tán , khỏi lửa xông đốt mình biến thành mặt đen nhẻm cũng không quan tâm. Đáng nhắc tới chính là nàng có cảm giác từ sau sự kiện Hà Tiểu Cửu trúng độc xong thì nàng đã  xin Trường Thiên đem phương thuốc luyện sửa đổi. Phàm nhân thật sự không dễ nuốt được đan dược xuống, để tiện cho người bệnh hôn mê bất tỉnh, nàng cũng yêu cầu đem  đan dược cứu mạng nhét vào trong miệng đổi thành đan dược giống như tiên gia vừa vào miệng liền tan ngay. Trường Thiên vừa oán trách nàng nhiều chuyện lại vừa làm theo yêu cầu của nàng thật tình sử lại phương thuốc.

Hắn nghe được từ trong miệng nàng đọc đi đọc lại cũng là những từ ngữ “Không kịp rồi, không còn thời gian ” … thật sự không thể nhịn được liền hỏi: “Hôm nay ngươi uống nhầm thuốc gì à, đột nhiên làm chuyện lại dốc sức như vậy?”

Ninh Tiểu Nhàn ném cho hắn một cái liếc mắt: “Không phải bà cô ta đây làm việc từ trước tới giờ đều rất chân thành sao?”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion32 Comments

  1. Có mấy lỗi chính tả:
    Trưởng bốn trong môn phái cho đệ tử mới nhập môn -> Trưởng bối trong môn phái…
    Vừa làm theo yêu cầu của nàng thật tình sử lại phương thuốc -> thật tình sửa lại phương thuốc.

  2. Có mấy lỗi chính tả:
    Các hán tử tràn đầu mùi mồ hôi -> tràn đầy mùi mồ hôi.
    Màu da của trương phu nhân -> Trương phu nhân.
    từ nhỏ trên mặt ra đã có một vết sẹo -> trên mặt ta.
    Dược liệu trong tay cũng ta cũng không đủ -> của ta cũng không đủ.
    Thực không dám đấu diếm -> dấu diếm.
    Đây là lần đầu tiên ra về nhà…-> ta về nhà
    Không có giây phút nào là không thừa nhập áp thực thật lớn -> áp lực thật lớn.
    Vô hình trung hai người kéo gần khoảng cách lại-> vô hình chung

  3. Là chuyện gì khiến Tiểu Nhàn tỷ siêng năng tăng công suất thế nhỉ? Hay là định rèn nhanh tay nghề còn chế thuốc cao cấp kịp đưa thuốc dịch dung cho Thôi Oanh Oanh? Hay Nhàn tỷ muốn tranh thủ làm thêm ít thuốc mà làm quà tặng lại cho thương đội/Ngôn Tiên Sinh/ Tiếu Tử? Ta cũng đang thắc mắc đầy đầu đây Nhàn tỷ a!!! Mà đọc đoạn ếch tinh quả thật đáng sợ quá chừng. Biết rõ có biến đây nhưng vẫn là bất ngờ và choáng váng quá đỗi! Hic hic
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  4. Hóa ra tiếu tử được chọn ngoài năng lực ra còn vì nhan sắc bình thường nữa.=))
    Thanks nhà

  5. thật tình sử lại phương thuốc. —> …sửa lại phương thuốc.
    Thật không thể tin nổi, cái hang động lại là một con yêu quoái ếch há miệng, một lúc nuốt hết hơn 200 người. May mà con ếch đó di chuyển chậm, không thì không biết thế nào ;85
    Hình như Nhàn tỷ đang định chế đan cho Tiếu Tửu thì phải. May quá Tiếu Tửu không quá xuất sắc như QTP, không thì lại trông thấy một màn TT ghen…hehe… ;97

  6. gì vậ trời. hự. con yêu qoái to khiếp.cái thương đội LH bị yêu qoái nuốt trọn cũng chẳng có ai thương tình. ai bảo ăn ở thất đức.
    ko hiểu chuyện j khiến Nhàn tỷ bỗng nhiên chăm chỉ thế nhỉ? mà lâu rồi cũng ko gặp Quyền ca. chắc chắn lần sau gặp lại sẽ đầy bất ngờ đây.
    hazz bao giờ a Thiên mới ra đây. thích a cũng sóng vai với Nhàn tỷ hơn là trong TMN. a xuất sắc như vậy phải để mn cùng chiêm ngưỡng chứ.

  7. Hiền Nguyễn

    gì vậ trời. hự. con yêu qoái to khiếp.cái thương đội LH bị yêu qoái nuốt trọn cũng chẳng có ai thương tình. ai bảo ăn ở thất đức.
    ko hiểu chuyện j khiến Nhàn tỷ bỗng nhiên chăm chỉ thế nhỉ? mà lâu rồi cũng ko gặp Quyền ca. chắc chắn lần sau gặp lại sẽ đầy bất ngờ đây.
    hazz bao giờ a Thiên mới ra đây. thích a cũng sóng vai với Nhàn tỷ hơn là trong TMN. a xuất sắc như vậy phải để mn cùng chiêm ngưỡng chứ.

  8. TT quả là bình dấm chua to đùng, loại bỏ tất cả khả năng cạnh tranh từ trong trứng nước. “Thôi Oanh Oanh có đàn ông bên cạnh ta lại ko có”. “Hừ”. :). Chương này TT đáng yêu ghê. Ta nghi ngờ Thôi Oanh Oanh là trai giả gái.

  9. không nghĩ đến cái hang động đó là miệng con ếch..không bít no to đến cỡ nào ma nuốt được cả hơn 20 người của thương đội kia..thật khủng khiếp..mà sao chị Ninh nhà mình lại chăm luyện đan đột xuất thế nhỉ hay lại co vụ zi ma a Thường k bít nhỉ..hóng quá..cảm ơn các nàng nhé

  10. Trần Thanh Hằng

    Lý do Trường Thiên ca chọn Tiếu Tử làm thầy dạy cho mợ Nhàn có chút …. nhể..=))))))..chán ca lắm cơ..ko tự tin vào bản thân thế cơ àh..đẹp trai ngời ngời lại mạnh mẽ giỏi giang thế cơ mà..:))

  11. Lần đầu vào nhà để cmt, thanks các bạn đã dịch truyện hay thế này :-) chờ mong những chương tiếp theo

  12. Nhàn tỷ có vẻ tức giận r, Thiên ca lúc nào cũng lo lắng đề phòng có kẻ hớt tay trên haha…

  13. Chắc không phải “bà cô” NTN lại đánh chủ ý lên con Ếch đáng thương 800 tuổi nên mới dốc sức như vậy chứ? nghe chừng cô nàng họ Thôi kia ngờ ngờ nha…

  14. Thì ra đó là một con ếch yêu quái. Đáng đời thương đoàn Lang hành. Nếu như Thương đoàn Lang hành không có ý xấu với Đặng Hại thì Đặng Gạo đã nhắc nhở rồi. Cái này gọi là tự gây nghiệt không thể sống. Không biết tại sao Ninh Tiểu Nhàn lại trở nên xông xáo như vậy ta.
    Mong chương sau. Cám ơn các nàng

  15. Chương này li kì quá thì ra động đó là yêu quái biến thành, thân thể tỷ đã biến đổi rồi hóng chương sao

  16. Haha Tiếu tưr dc chọn dạy tiểu Ngàn vì là ng phàm có nặng lực nhug han sắc thì bình thường a, đổi lại ng khác chắc anh ý không chịu roi. Bé Nhàn hom nay ra sức luỵen đan kafm gì vay ta? Hay là định bán chuyến cuối cho Đạng hạo kim mớ tiền? Còn kaarm bảm j mà ko kịp nua ta

  17. TT trong TMN chỉ sợ có anh nào hớt tay trên chị Nhàn. Chị mà khen anh nào là Thiên ca ” hừ” rõ to. Yêu ghê ấy

  18. Tưởng tt yên tâm để ntn đi học võ với tiếu tử, hoá ra là anh chê ngta tầm thường, ko đẹp trai như anh nên ko sợ ntn bị mê hoặc, còn nếu là quyền dễ thương thì đảm bảo trăm vạn lần anh cũng từ chối ko cho chị đi học ấy chứ =))

  19. ”mang theo hai người Bạch Hồng Cùng Bạch cảnh núp ở trên xe” –> “cùng Bạch Cảnh”
    “không thấy bất kỳ dầu hiệu của một vật thể” –> dấu hiệu
    “dần dần lộ ra mà da đỏ như máu ở bên trong” –> màu da
    “nở mở chiếc miệng rộng ra” –> mở mở
    “đồng thời phát ra hương thơm kỳ lại” –> kì lạ
    “chúng ta cùng với đặng lão đại đã đi qua “–> Đặng lão đại
    “đừng nói tới các loai hạ eo” –> các loại
    “Thực không dám đấu diếm” –> giấu giếm
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Ác giả ác báo thôi! Chỉ khổ thân mấy trăm ng đi theo tên La Hữu và cái thằng công tử kia cũng cứ thế mà chết đi!!!
    Lại bảo sao thấy Nhàn tỷ đi theo TT mà chẳng ho he câu nào!! Ra là a khinh thường ng ta có tuổi, dung mạo lại k bằng a nên mới thế!! ;94

  20. Chắc là phương thuốc làm đẹp nên tiểu nhàn mới vội vàng thế này mà.hi. nữ nhân ai cũng thích xinh đẹp mờ. Hihi
    Tks tỷ ạ

  21. Bạch Hồng Cùng Bạch cảnh —————-> cùng …. Cảnh
    sẽ tràn đầu mùi mồ hôi ———————-> đầy
    Trương phu nhân / trương phu nhân
    một lẻ khúm núm thôi ———————–> kẻ
    trên mặt ra đã có —————-> ta
    không dám đấu diếm ———–> giấu
    lần đầu tiên ra trở về ———–> ta
    bất kỳ dầu hiệu của ————-> dấu
    phát sinh đột biết —————-> biến
    lộ ra mà da đỏ ——————–> màu
    hương thơm kỳ lại —————-> lạ
    với đặng lão đại ——————-> Đặng
    Thương đội Lang Hành / thương đội Lang Hành
    các loai hạ eo cùng —————-> loại
    trưởng bốn trong môn ————> bối
    khỏi lửa xông đốt ——————> khói
    sử lại phương thuốc —————-> sửa
    ==============================================
    Không biết có phải tại ta đa nghi ko, chứ ta lại có suy nghĩ quái dị là Thôi Oanh Oanh này ko phải nữ nhân 100%, càng giống như biến hóa @@ hy vọng là do ta quái đản đi!!
    Không biết tại sao chứ ta cảm thấy TH Lang hành là đáng đời, cả đám như con sói, làm việc bất nghĩa lại ko có nguyên tắc, để lâu cũng thành tai họa ~.~!

  22. Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân mình… chắc Trường Thiên ca muốn dạy tỷ điều ấy ah… Trường Thiên ca lựa chọn lão sư cho Nhàn tỷ kỹ ghê ta… phải lớn tuổi… không nảy sinh tâm tư mới chịu ^^… hihu… Chà… hum nay Nhàn tỷ xưng hô với Trường Thiên là bà cô mới chịu ^^… tỷ ấy không để ý anh ý hơn 3 vạn năm tuổi rùi à ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  23. Tự nhiên Tiểu Nhàn siêng năng thế kia thật làm t kinh ngạc quá. bình thg toàn phải là Trường Thiên đi thúc giục mới vào Thần Ma ngục luyện đan thôi.-.
    T rất mong chờ phản ứng của Tiếu tử lúc dạy Tiểu Nhàn nha. Tiểu Nhàn bây giờ thân thể đã được cải thiện rồi nên chắc võ kỹ cũng tiếp thu nhanh chóng.
    Câu nói của Trường Thiên quá đúng luôn. là nhân từ hay ngu ngốc thì cũng tùy người.-.
    Thanks. Hóng

  24. Uầy ui! Nghĩ đến tiền là Nhàn tỷ không còn suy nghĩ gì về ngoại giới hết. Dám xưng bà cô với Thiên ca là chị gan to lắm rồi. Để xem a sẽ xử chị như thế nào. Muhahah ;94
    Thương đội kia bị ếch Phúc cổ nuốt cũng đáng đời. Lại dám có lòng xấu hại người. ;96

  25. Cho đến bây h vẫn nhận rĩ chị là ngươig hiện đại. Vẫn ko thể bàng quang trước mạng người

  26. cũng may là nữ 9 k quá thánh mẫu. kb vị hoắc chân nhân có giống vị hoăc sư huynh ở quyển 1 k nhỉ? mà vị ngôn tiên sinh này thần bí quá đi

  27. thật tôi cho đóa hoa Trường Sinh mà, bị cái cô oánh oánh thịt
    hôm nay tỉ nhà mình siêng bất tử, không biết trong hồ lô của tỉ bán thuốc gì ha
    cái bình giấm của thiên ca không phải chua vừa đâu nhé

  28. Cẩm Tú Nguyễn

    Thì ra hang động lại là do ếch tinh hoá thành, đáng thương nhất vẫn là vị tu sĩ kia, chết cũng không biết tại sao. Sao NTN siêng đột xuất vậy ta?

  29. Nữ chính vẫn chưa gặp qua nhiều biến cố nên vẫn còn logf nhân từ, ko biết sau có gặp phải trắc trở kinh khủng thế nào ko nữa “<

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close