Trời Sinh Một Đôi – Chương 185+186

22

Chương 185 :  Ngữ bất kinh nhân tử bất hưu” (lời mà không kinh động được lòng người thì có chết cũng không nguôi)

Edit: Tiểu Ngân

Beta: Sakura

Mọi người giống như bị nhéo ở cổ họng mãnh liệt, không thể nhả ra được một chữ. Không có bất kỳ tiếng động nào, La Tri Nhã ngã xuống đất, sau đó phát ra một tiếng trầm đục, bởi vì trang phục lộng lẫy nên nàng cố ý đeo lên một chiếc bộ dao ngọc lan được chạm đá xanh ở mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Trong đầu óc Điền thị trống không, theo bản năng nhìn qua, thấy hai mắt La Tri Nhã nhắm nghiền, mặt vàng như giấy thì tê tâm liệt phế mà kêu lên: “Nguyên Nương, Nguyên Nương con tỉnh lại đi a!”

La Nhị lão gia quỳ gối ở một bên sắc mặt xanh mét, hận không thể xông qua đánh nương tử và con gái cho tỉnh lại. Cho dù có mưa móc lôi đình cũng đều là quân ân, lúc tiếp chỉ thế nhưng lại thất nghi như thế, nếu như để Hoàng thượng biết rồi, dưới cơn nóng giận mất chức cũng chỉ là chuyện nhỏ.Thật là bị hai mẹ con nhà này hại chết!

Vốn là La Nhị lão gia nghe xong nội dung thánh chỉ vừa khiếp sợ vừa đau lòng con gái, nhưng trải qua những chuyện như vậy thì đầy bụng tâm sự cũng chỉ còn lại nổi giận.

La Thiên Trình quỳ gối chỗ không nhìn rõ, tâm tình thư sướng.

Nhị thúc Nhị thẩm, lúc này vừa mới bắt đầu thôi, không vội, chúng ta từ từ đến.

Nội thị đi truyền chỉ kia sắc mặt nhìn không được tốt, nhìn sang lão phu nhân : ” Lão phu nhân Trấn Quốc Công, trong phủ ngài đây là ——”

Lão phu nhân lớn tuổi, hôm nay thọ yến vốn là cực kỳ cao hứng, đột nhiên chuyển tiếp đột ngột, vui mừng lại khổ sở như bị ngăn lại ở trong cổ họng, nhất thời không thể thốt được ra lời, nghe thấy nội thị hỏi như thế thì đôi môi không ngừng mấp máy.

Chân Diệu đang ở bên cạnh lão phu nhân, phát hiện ra dị trạng của lão phu nhân, không để lại dấu vết đỡ lấy từ phía sau, sau đó lại nhẹ nhàng cười mà mở miệng : “Ngụy công công, là ngài ạ, thật là đúng dịp, mỗi lần thấy ngài đều có chuyện vui. Quốc Công phủ hôm nay là tam hỉ lâm môn, lão phu nhân chúng ta đều kích động đến mức không nói được ra lời.”

La Thiên Trình mang một bộ dạng như thấy quỷ mà nhìn nàng, cũng may là lúc này còn không có ai chú ý tới.

“Ách?” Ngụy công công thoáng dừng một chút, nheo lại ánh mắt nhìn “Là Chân đại nãi nãi a, chúng ta còn không có cơ hội chúc mừng tới ngài đâu.”

Đối với  vị Chân đại nãi nãi này hắn thật có chút bội phục rồi, trong hơn một năm qua bốn bề sóng dậy, ngay cả hắn là người đã quen nhìn thấy biến hóa kỳ lạ, phong vân trong cung đình cũng đều cảm thấy rất thần kỳ.

Người như vậy nếu như không phải là gặp quá nhiều may mắn thì chính là tâm trí tuyệt luân.

Vận khí? Ha hả, dù sao hắn tin tưởng là người sau.

Đối với  người như thế, hắn cũng không muốn đắc tội.

Lại nói tới địa vị của phủ Trấn Quốc Công, hơn nữa phân lượng của La thế tử ở trong lòng Hoàng thượng, hắn cũng không thể cố ý gây khó khăn cho họ được.

Nhưng Nhị phu nhân cùng với Đại cô nương của phủ Quốc Công này đúng là không lên được mặt bàn, hôn sự này đặt ở trên người huân quý của nhà ai cũng không nguyện ý , nhưng ít nhất thì cũng phải chờ hắn đi rồi thì nên ngất thì ngất, nên náo thì náo chứ.

Hiện tại hắn vẫn còn đang ở đây thì đã loạn thành cái bộ dáng này, đây không phải là đánh vào mặt Hoàng thượng sao. Ngay cả mặt mũi của Hoàng thượng cũng bị đánh thì cho dù địa vị của phủ Trấn Quốc Công có cao tới đâu hắn cũng không thể tỏ vẻ gì được, nếu không thì chờ tới khi trở về cung, Hoàng thượng sẽ tỏ vẻ đối với hắn rồi.

Vẫn là Chân đại nãi nãi này có thể nói, cuối cùng cho hắn một bậc thang có thể đi xuống được.

Ấn tượng của Chân Diệu trong mắt Ngụy công công lập tức tốt lên mấy phần, ở trên mặt lộ ra nụ cười: “Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, lão phu nhân tâm tình kích động chúng ta là có thể hiểu , chẳng qua là La Đại cô nương ——”

“Đại cô nương đã kích động  ngất đi rồi. . . . . .” Chân Diệu mặt không đổi sắc.

Dù sao nàng không có nói là cao hứng mà bất tỉnh hay buồn bực mà bất tỉnh nên hoàn toàn không cần đỏ mặt.

Trong lòng Ngụy công công cũng trầm trồ khen ngợi, Chân đại nãi nãi này không có lăn lộn ở trong hoàng cung quả thực chính là nhân tài không được trọng dụng.

Chân Diệu hoàn toàn không biết Ngụy công công lặng lẽ đem nàng thần thánh hóa, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của La Thiên Trình ném tới liền quanh co cười một tiếng sau đó phu quân đại nhân lại càng kinh ngạc hơn nữa.

Chân Diệu thu hồi tầm mắt, đàng hoàng cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình mà bất động. Ngụy công công nhàn nhạt nhìn lướt qua La Tri Nhã đang bất tỉnh hôn mê, không nói thêm điều gì.

Hắn thật sự chỉ cần một cái bậc thang mà thôi, ai biết một nhóm người đang quỳ đông nghịt này, người ngất thì ngất, người sững sờ thì sững sờ, nếu không thì là kinh sợ muốn điên hoặc là trầm mặc làm cho người ta giận sôi lên, hết lần này tới lần khác không có một người nào đứng ra nói được một lời nói bình thường a.

Hắn truyền chỉ cũng thật không dễ dàng mà.

Trong lòng Ngụy công công điên cuồng nôn mửa, sau đó lại hướng tới Chân Diệu cười càng thêm ôn hòa  : “ Tam hỉ ? không biết quý phủ còn có chuyện vui gì nữa đây?”

Chân Diệu cười nói: “Đại thọ sáu mươi của tổ mẫu là đại hỉ, Nhị cô nương được Lạc phu nhân nổi danh thiên hạ thu làm đệ tử cũng là đại hỉ, cộng thêm Đại cô nương được thánh thượng chỉ hôn, đây không phải là tam hỉ sao?”

Lúc này La Tri Nhã mới vừa tỉnh lại, vừa nghe lời này. Khí huyết dâng trào, liền trợn trắng mắt lên lại tiếp tục ngất đi. La Thiên Trình đem tất cả thu vào đáy mắt thiếu chút nữa không nhịn được mà hướng Chân Diệu dựng thẳng ngón tay cái lên.

Nương tử, làm sao nàng lại bổ đao xuống tới xuất thần nhập hóa đến như vậy.

“Thì ra là như vậy, xem ra hôm nay chúng ta là tới đúng rồi.”

Lão phu nhân cuối cùng cũng trì hoãn được  : “Công công cực khổ, mời vào uống chén rượu mừng.”

“Không được.” Ngụy công công khoát khoát tay, “Chúng ta còn vội vàng trở về phục mệnh đây.”

“Hồng phúc, đưa tiễn Ngụy công công.” Lão phu nhân liền liếc một ánh mắt sắc lạnh.

Hồng phúc hiểu ý, cung kính đưa Ngụy công công đi ra ngoài, còn lặng lẽ đút một hà bao thật to.

Ngụy công công nhíu mày.

“Hôm nay quý phủ tam hỉ lâm môn, tiền mừng này Ngụy công công cũng không thể không thu được.”

Ngụy công công cân nhắc hà bao, cười: “Đại tỷ nhi cũng thật biết ăn nói.”

Ngụy công công mang theo mấy nội thị vừa rời đi, không khí cuối cùng cũng giãn xuống, không ít người thân thể nghiêng một cái liền ngồi bệt trên mặt đất.

Lão phu nhân đã khôi phục trấn tĩnh, đối với La nhị lão gia sắc mặt âm trầm nói qua mấy câu, sau đó dẫn theo mọi người trở về phòng khách. Chẳng qua là tin tức La Đại cô nương được ban hôn đã sớm như gió thổi truyền đi khắp nơi, sau đó cũng có chút tẻ ngắt, sau khi ăn xong thì mọi người cũng dời đi Đông Viên xem kịch vui, miễn cưỡng nhìn một lúc thì có người lục tục cáo từ.

Ôn thị cáo từ trước, nắm lấy tay của Chân Diệu nhỏ giọng an ủi : “Đừng lo lắng, lão phu nhân bọn họ nếu không thoải mái, thì liền ít nói chuyện đi.”

Chân Diệu gật đầu.

Dĩ nhiên nàng không lo lắng, cũng không phải là nàng gả. . . . . .

Không khí trong phủ trầm thấp, trừ trẻ nhỏ còn đang ngủ thì tất cả chủ tử đều tập trung ở trong nhà chính của Di An đường

“Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lão phu nhân ngó chừng La Nhị lão gia, “Lão Nhị, con ở trong triều chẳng lẽ không nghe được chút tiếng gió nào hay sao Hoàng thượng không phải là muốn gả quận chúa Sơ Hà cho Đại Vương Tử Man Vĩ Quốc hay sao, làm sao lại không giải thích được mà dính dáng tới Nguyên Nương đây?”

“Nhi tử làm sao có thể biết được.” gân xanh trên thái dương của La Nhị lão gia đều nhăn lại . A a a a, lão làm sao biết a, lão chỉ đổi  phu xe, sau đó liền đổi đích nữ duy nhất tới Man Vĩ Quốc

Nếu là Đại Vương Tử cũng thôi đi, tương lai còn có thể thừa kế vương vị, có một con gái ở dị quốc làm vương hậu thì lão người làm nhạc phụ này ở trên triều đình cũng có phân lượng bất đồng. Nhưng Nhị vương tử, hắn, hắn là cái rễ hành gì a.

Trong lòng La Nhị lão gia cũng muốn rỉ máu rồi. Lão đây thuần túy chính là ném khuê nữ vào trong nước, sau đó ngay cả tiếng động cũng không nghe thấy được.

“Vậy còn Đại Lang?” Lão phu nhân nhìn về phía La Thiên Trình.

Ánh mắt La Thiên Trình yên tĩnh lại: “Tôn nhi cũng không biết Hoàng thượng làm sao lại đột nhiên chỉ hôn.”

Điền thị đột nhiên ngẩng đầu, tâm tình kích động: “Lão phu nhân, là Chân thị, là Chân thị a. Nguyên Nương số khổ của ta a, là vì cản tai họa thay cho Chân Thị !”

“Điền thị, câm miệng !” Sắc mặt La Nhị lão gia càng khó nhìn hơn.

Lão phu nhân mặt trầm xuống: “Điền thị, con là người trông coi trong phủ, làm sao lại không thể quản được miệng của mình?”

Cái gì gọi là thay Chân thị cản tai họa?

Chuyện này nếu như lan truyền ra ngoài, chẳng lẽ lại để cho người trong thiên hạ biết phu nhân Thế tử phủ Trấn Quốc Công bị Nhị vương tử ôm, sau đó người mà Nhị vương tử muốn lấy rất có thể chính là phu nhân Thế tử?

Đến lúc đó Nhị vương tử có thể rời đi rồi, phủ Quốc Công liệu có thể còn thể diện nay không ?

Lão phu nhân là người từng trải, một chút suy nghĩ, cũng biết đích thị là sự kiện kinh mã ngày đó, Nhị vương tử đối với Chân thị đã để tâm.

Nếu không cái ý chỉ tứ hôn này làm sao có thể dễ cầu như vậy. Phải biết rằng Đại Vương Tử cưới quận chúa Sơ Hà đã thành định cục rồi, Hoàng thượng hoàn toàn không cần thiết cho các đại thần của mình thêm ngột ngạt, khiến cho người ta tổn thất thêm một khuê nữ, nhất là địa vị giống như phủ Trấn Quốc Công.

Man Vĩ Quốc kia, nói vậy cũng bỏ ra không nhỏ. Trừ phi là Nhị vương tử kia coi trọng Chân thị rồi, sợ rằng cũng không có nguyên nhân nào khác nữa.

Lão phu nhân liếc mắt nhìn Chân Diệu một cái. Cho dù như thế nào thì biến thành bộ dáng này, nhưng nghĩ tới lúc tiếp chỉ Chân Diệu ứng đối kịp thời thì tâm tình cũng liền hòa hoãn đi mấy phần.

Chân Diệu ngồi lưng thẳng tắp, cũng không nói tiếng nào, Điền thị bị lão phu nhân quát lớn cũng tỉnh táo lại. Không thể đi sai thêm một bước nào nữa, hiện tại Tống thị đã được nhúng tay vào chuyện chọn mua rồi, nếu như lão phu nhân đem toàn quyền quản gia của bà về vậy thì lại càng thêm hỏng bét.

Liếc mắt nhìn thấy thần sắc nhàn nhạt của Tống thị, Điền thị gắt gao cắn chặt răng. Sớm biết, sớm biết như thế thì cứ gả Nguyên Nương tới Hạ gia đi, thà gả cho một người mù còn tốt hơn đến những loại địa phương khổ sở như Man Vĩ Quốc rất nhiều.

Nhị Lang vẫn không lên tiếng liền nói chuyện: “Tổ mẫu. Theo ý của cháu trai thì không nên mở miệng, có câu nói sự thật không nói không thoải mái, cho dù phía ngoài có truyền đạt như thế nào thì trong lòng chúng ta cũng biết được sự thật là chuyện gì xảy ra, Đại muội muội đúng là bởi vì chuyện kia của Đại tẩu mới gặp phải trận phong ba này, nhưng cháu trai nhìn thấy Đại tẩu chẳng những không có một chút áy náy nào mà còn nói thẳng đây là chuyện vui, cái này không khác gì việc hướng tới ngực của mẫu thân cùng muội muội đâm thêm một dao. Mẫu thân nhất thời tức giận mà nói sai rồi, ngài dạy dỗ là đúng, nhưng Đại tẩu có phải cũng nên gánh một chút trách nhiệm hay không  ?”

Tính tình của Tam lang thì càng nóng nảy hơn một chút, đi theo nói: “Tổ mẫu, Nhị ca nói không sai, rõ ràng là lỗi của Đại tẩu, ngài cũng không phạt Đại tẩu, điều này thật sự là quá không công bằng!”

Ánh mắt của La Thiên Trình lạnh lùng quét tới, Nhị lang căng thẳng dời mắt nhìn đi nơi khác, nhìn Chân Diệu: “Đại tẩu, tẩu nói xem như thế nào?”

Thấy mọi người đều nhìn sang, Chân Diệu biết điều hỏi lão phu nhân: “Tổ mẫu, cháu dâu cũng có thể nói những lời không nên nói hay sao?”

Lão phu nhân gật đầu.

Bà cũng tò mò rồi, Chân thị lúc này sẽ nói ra được lời gì ? Hướng tới Nguyên Nương nói lời xin lỗi hay sao, nếu muốn cùng với tiểu cô chung đụng thật tốt thì có rất nhiều nương tử cũng sẽ làm chuyện như vậy, huống chi chuyện này đúng là nàng liên lụy tới Nguyên Nương.

Chân Diệu mấp máy môi, phát ra ngữ khí kinh người: “Vậy thì cùng Nhị vương tử nói rõ ràng, người hắn cứu là cháu chứ không phải là Nguyên Nương, sau đó gả cháu đi hay sao.”

Răng rắc một tiếng, bàn tay La Thiên Trình đè xuống tay vịn gỗ hoa lê , sắc mặt xanh mét.

Lão phu nhân thiếu chút nữa tức giận tới nghẹn hơi, một lúc lâu mới nói: “Chân thị, cháu, cháu hồ nháo!”

La Nhị lão gia lại càng thêm tức giận: “Chân thị, cháu muốn phá hủy phủ Quốc Công sao?”

Ngay cả La Tam gia luôn không hỏi mọi chuyện cũng đều trừng lớn hai mắt, si ngốc mà nhìn Chân Diệu, trong lòng không khỏi hiện lên một ý niệm trong đầu không dời đi được. Ông nghĩ tới vẽ một bức tranh về cảnh tượng đại mạc , sau này sẽ phải tìm cháu dâu đi, này, này không bằng tìm cháu gái thì dễ dàng hơn a.

Chân Diệu buông buông tay: “Nhị Lang, đệ xem, tẩu cũng không muốn nhìn người khác gánh chịu thay cho tẩu, Nguyên Nương đảm đương chẳng phải là vì phủ Quốc Công hay sao?”

Nhị Lang cứng lại, Tam lang giận dữ: “Đại tẩu, chẳng lẽ nguyên nhân gây ra không phải là do tẩu ngồi xe ngựa bị kinh mã hay sao?”

Chân Diệu nháy mắt mấy cái: “Ách, cái này thật ra thì tẩu đã sớm muốn nói rồi, là ngựa nổi chứng, cũng không phải là tẩu bị chấn kinh. . . . . .”

Mọi người. . . . . .

Chương 186: Đóng cửa tính sổ

Edit Vi Vi

“Vớ vẩn!” Lần đầu tiên La Nhị lão gia mất bình tĩnh trước mặt lão phu nhân mà hét lên.

Cứ như bị dọa sợ, Chân Diệu ngơ ngác nhìn La Nhị lão gia một cái, sau đó lôi kéo góc áo của lão phu nhân: “Tổ mẫu ——”

Sắc mặt Lão phu nhân vốn đang căng thẳng bỗng cứng đờ.

Con bé này, không biết bà đang tức giận sao?

“Tổ mẫu, Nhị thúc tức giận như vậy, có phải do cháu nói sai rồi không?”

“Tổ mẫu ——”

Lão phu nhân nhăn mặt lại.

Thật sự đủ rồi, còn có để cho người ta tức giận cho đàng hoàng hay không đây!

Nhìn Chân Diệu tội nghiệp như thế, lão phu nhân thầm hít một hơi, mới nói: “Cháu nói cũng không tính là sai.”

Sau đó nhìn La Nhị lão gia: “Lão Nhị, con làm thúc bá, đừng suy xét mọi chuyện giống như đứa trẻ không hiểu gì thế.”

Lúc đầu thì lão phu nhân còn khiếp sợ vì lời Chân Diệu nói, nhưng sau khi định thần lại rồi thấy người một nhà chi thứ hai hùng hổ gây sự thế cũng thấy khó chịu rồi.

Chân thị là cô dâu, ngay cả người làm mẹ chồng cũng không dễ nói nặng, tránh cho con dâu mới da mặt mỏng không chịu nổi, tỏ vẻ phủ Quốc Công hà khắc.

Càng đừng nói người làm thím và thúc bá này rồi.

Trước mặt một đám trẻ, câu nói này khiến La nhị lão gia đỏ mặt tới mang tai, đồng thời giật mình.

Lời Chân thị nói, đột nhiên nghe thì có vẻ lý sự, nhưng nếu nghiên cứu kỹ ra thì đã bất giác dẫn người ta tới một phương hướng.

Ngựa nổi chứng, không phải vấn đề là ngựa thì chính là người đánh xe, mà dù là loại nào thì người quản gia đều có tránh nhiệm.

Phủ Quốc Công chẳng phải chính do Điền thị vợ lão quản còn gì!

La Nhị lão gia liếc nhìn Chân Diệu thật kỹ, đáy lòng phát rét.

Rõ ràng nói lời vớ vẩn ngang ngạnh này, suy cho cùng, lại muốn quấn lấy cả phòng của lão, rốt cuộc Chân thị vô ý hay giả trư ăn hổ?

Dù thế nào, chuyện này cũng không thể không  truy tra được, chỉ có thể nuốt hoàng liên này xuống.

Điền thị còn muốn nói gì, La nhị lão gia lặng lẽ nháy mắt.

Nhị lang và Tam lang nghe ra ý cảnh cáo trong lời của lão phu nhân. Dù không cam lòng nhưng cũng không dám nói gì nữa, chỉ hung hăng trừng Chân Diệu.

Lão phu nhân vốn đang phiền lòng bởi chuyện tứ hôn, thấy sóng ngầm bắt đầu khởi động thì nhíu mày: “Lão Nhị. Điền thị, ta biết, hôn sự của Nguyên nương thật sự ngoài dự đoán của mọi người, nhưng đã có thánh chỉ, ngày mai còn phải vào cung tạ ơn, hiện tại các con về chuẩn bị đi, chỗ Nguyên nương, Điền thị con quan tâm hơn vào.”

Lão phu nhân cân nhắc từng câu từng chữ, chỉ sợ ở trong chính nhà mình, cũng không dám tỏ ra chút bất mãn nào với hôn sự này. Nếu không, nhỡ mà bị người ta nghe được sẽ mang đến rất nhiều phiền phức cho phủ Quốc Công.

Người ở đây đều không phải người ngu, hơi tỉnh táo lại đều hiểu ý lão phu nhân.

La Nhị lão gia dẫn đầu nói: “Mẫu thân yên tâm, con trai hiểu được.”

Lão phu nhân xua tay: “Vậy thì đi xuống hết đi.”

Dừng một chút nói: “Vợ đại lang, cháu ở lại. Ta nói mấy câu.”

Mọi người lui ra, trước khi đi thì nhìn Chân Diệu với vẻ mặt khác nhau.

Chân Diệu không nhìn ánh mắt của những người khác, chỉ trao đổi ánh mắt với La Thiên Trình, cho hắn biểu cảm yên tâm.

Lại không ngờ sắc mặt La Thiên Trình còn đen hơn, vội vàng xoay người đi khỏi.

Để lại Chân Diệu chẳng hiểu ra sao, một lúc lâu mới quay đầu, gượng cười hỏi: “Tổ mẫu. Ngài có gì sai bảo?”

Nhìn gương mặt tươi cười như hoa này, lão phu nhân thở dài: “Vợ đại lang, Đại lang có tốt với cháu không?”

Hiển nhiên Chân Diệu không hề ngờ tới lão phu nhân hỏi cái này, sửng sốt một lúc lâu mới gật đầu: “Tốt ạ.”

Dường như đã lâu rồi hắn không toát ra ý muốn bóp chết mình.

Kết bạn ăn cơm còn rất khoái trá.

Thấy vẻ mặt nàng như thế, lão phu nhân không khỏi thấp thỏm.

Không phải Chân thị thực sự vô ý với Đại lang, ngược lại vừa thấy đã yêu Nhị vương tử của Man Vĩ quốc đấy chứ?

Nghe nó đã nói cái gì. Lại có thể không cần Nguyên Nương chịu trách nhiệm, bản thân mình gả đến Man Vĩ quốc!

“Nhị vương tử kia——” lão phu nhân há mồm, nhưng bây giờ không biết nên nói như thế nào.

Chân Diệu kinh ngạc nhìn tới đây.

“Nhị vương tử kia dù cứu cháu, nhưng dù sao cháu cũng là phu nhân của thế tử phủ Quốc Công, sau này quên việc này đi.”

Lão phu nhân quyết định điểm đến là dừng.

“Vâng.” Chân Diệu biết điều gật đầu.

“Khoảng thời gian này cứ ở yên trong phủ đi nhé.”

“Vâng.” Chân Diệu tiếp tục gật đầu. Thái độ tương đối đàng hoàng.

Lão phu nhân bế tắc, nói không được nữa: “Vậy cháu trở về đi thôi.”

Lúc này Chân Diệu mới ngẩng đầu, cười híp mắt hỏi: “Tổ mẫu, cháu dâu còn làm mì trường thọ, ngài có muốn nếm thử không?”

Lão phu nhân. . . . . .

Đứa nhỏ này, lòng dạ rốt cuộc rộng rãi cỡ nào chứ! A?

“Vậy thì mang một bát lên đi.”

Này, rốt cuộc mình đang nói cái gì?

Lão phu nhân yên lặng rơi lệ, cảm giác mình bị đứa cháu dâu hay lệch nhịp này đưa vào rãnh rồi.

Nhưng đáy lòng không khỏi dâng lên tia ấm áp khó tả.

Hôm nay là chỉnh thọ sáu mươi của bà, bình địa kinh lôi, bao nhiêu ồn ào náo động cuối cùng chỉ còn lại canh thừa thịt lạnh, người đi chè lạnh, lại có ai còn nhớ mang cho bà một bát mỳ trường thọ đây.

Chân Diệu vừa rời khỏi, lão phu nhân lại nói với Hồng Phúc: “Đi gọi Vân Liễu ở Thanh Phong tới.”

Không lâu sau, Vân Liễu vén mành mà vào, quỳ xuống: “Vân Liễu ra mắt lão phu nhân.”

“Các ngươi đi xuống trước đi.”

Tất cả nha hoàn hầu hạ trong nhà đều lui ra, chỉ còn lại có lão phu nhân và Vân Liễu.

“Vân Liễu, ngươi đứng lên mà nói.”

Vân Liễu đứng lên, trong lòng hơi thấp thỏm.

Từ sau chuyện bàn đu dây, Thanh Phong đường đổi hơn nửa người, mình là số ít được giữ lại, cũng không biết lão phu nhân gọi đến rốt cuộc có chuyện gì.

“Vân Liễu, Thế tử và Đại nãi nãi như thế nào?”

“Dạ?” Vân Liễu sững sờ, phút chốc chưa hiểu được ý lão phu nhân.

Đối với một đứa nha hoàn, lão phu nhân không để ý, nói thẳng: “Thường ngày Thế tử ngủ ở đâu, giữa hai vợ chồng họ —”

Vân Liễu thoáng cái đã hiểu, mặt đỏ bừng, nói lắp bắp: “Lão, lão phu nhân, từ lúc Đại nãi nãi ngã từ bàn đu dây xuống, Thế tử không cho những người chúng con vào phòng Đại nãi nãi nữa . . . . . .”

Lão phu nhân sa sầm mặt: “Làm sao, nhất định phải vào phòng mới có thể nhìn ra cái gì sao?”

Vân Liễu bị dọa sợ đến mức giật nảy mình, bất cứ giá nào nói: “Bẩm, bẩm lão phu nhân, hầu gái cảm thấy Thế tử gia và đại nãi nãi cũng không tệ lắm, sau khi hạ nha, nếu không nghỉ ở thư phòng thì Thế tử gia nghỉ ở chỗ đại nãi nãi, từ lúc đại nãi nãi vào cửa, còn chưa từng đi Tây khoa viện. Nhưng ——”

“Nhưng cái gì, đừng có dông dài !”

“Nhưng hình như hầu gái chưa từng thấy Đại nãi nãi cần nước . . .” Vân Liễu mặt đỏ bừng, thật sự không nói được nữa.

Lão phu nhân cau mày, trong lòng bắt đầu sôi trào.

Cái gì. Chưa từng cần nước?

Ban đầu, bà từng hỏi bóng hỏi gió, biết Chân Diệu chưa đến tháng, nhưng đã mấy tháng rồi. Nghe lời nha hoàn này nói, Đại lang chỉ nghỉ ở chỗ Chân thị, thế nhưng có thể vẫn chịu đựng không động?

Đâu, đâu ra cháu nội không bằng cầm thú thế này?

Lão phu nhân cảm thấy chuyện nghiêm trọng.

Cháu trai lớn của bà này, không phải là ——

Tâm trạng nặng nề mà phất tay một cái: “Đi xuống đi.”

Chờ Vân Liễu vừa lui, bà lập tức gọi Hồng phúc truyền lời cho phòng bếp nhỏ, tự mình gọi món ăn buổi tối.

Bên này Chân Diệu trở về Thanh Phong đường, vừa vào nhà thì thấy La Thiên Trình ngồi ở bên cạnh bàn uống trà.

Nghe thấy động tĩnh, La Thiên Trình ngước mắt nhìn chân Diệu một cái, sau đó nói: “Các ngươi đều đi xuống đi, không được sai bảo thì không được đi vào.”

“Vâng” Nha hoàn hầu hạ trong nhà lui ra.

“Chân Tứ, phiền nàng đóng cửa vào.”

Chân Diệu đóng cửa.

“Tới đây.”

Chân Diệu hơi căng thẳng rồi.

Sao trông giống như kiểu phát bệnh thế!

“Làm sao, muốn ta đi qua sao?” La Thiên Trình cười cười.

Chân Diệu lập tức đi tới.

Cổ tay đột nhiên bị bắt chặt. Vang lên tiếng cố hạ thấp của La Thiên Trình: “Chân Tứ, nghe nói nàng muốn gả cho Nhị vương tử?”

Chân Diệu kinh ngạc: “Ngươi còn nghe ai nói nữa? ”

Lời nàng an ủi quận chúa Sơ Hà, sẽ không truyền ra chứ?

La Thiên Trình càng kinh ngạc hơn, chẳng lẽ nàng còn nói với người khác?

Thì ra không chỉ chọc tức đám Nhị thúc, mà là thật bằng lòng gả cho Nhị vương tử?

Cảm nhận thấy bầu không khí mưa gió nổi lên, chân Diệu há miệng.

“Đừng mở miệng, nếu không ta sợ nhất thời không khống chế được mà bóp chết nàng!”

Chân Diệu ngậm chặt miệng. Trơ mắt nhìn La Thiên Trình đứng bật dậy, đi lòng vòng trong phòng.

Không biết đi mấy vòng, bước đi tới đây.

Chân Diệu vô thức bỏ chạy.

Cổ tay thoáng cái bị bắt chặt, sau đó người thì bay lên trời, bị ném tới giường mỹ nhân gần cửa sổ.

Vừa muốn giãy giụa đứng dậy, đã có một người ngồi chồm hỗm lên người.

“Đừng tới đây!” Chân Diệu đột nhiên lấy tay che cổ.

Nếu hắn thật bóp nàng. Nàng sẽ tìm cơ hội đạp mệnh căn của hắn!

Đã nghe xoạt một tiếng, tiếp theo trên người chợt lạnh.

Chân Diệu che cổ cứng ngắc cúi đầu, chỉ thấy hai bánh bao nhỏ trước ngực nhảy ra ngoài.

La Thiên Trình ngẩn ngơ, sau đó càng giận: “Chân Tứ, rốt cuộc nàng còn gạt ta bao nhiêu chuyện nữa?”

Bánh bao hấp biến thành bánh bao nhỏ từ lúc nào rồi?

Sao hắn không biết!

Ma xui quỷ khiến, ý nghĩ hai người lại ăn khớp, Chân Diệu ấp úng nói: “Cái này thật không hề giấu diếm, chẳng qua là ngươi vẫn chưa nhìn. . . . . .”

Nói đúng ra thì Thái phi ra tay, không giống bình thường, nàng uống chén thuốc theo đơn kia một thời gian ngắn, chưa có quỳ thủy mà cái này đã lớn hơn.

La Thiên Trình vốn đang đầy ngập lửa giận, đang muốn chôn sống nữ nhân cả gan làm loạn này, nghe lời này, căn bản không có cách nào khống chế, giận đến cười lên.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, Chân Diệu vô thức ôm chặt cổ hơn.

Vẻ mặt La Thiên Trình rất lạ: “Chân Tứ, ta muốn hỏi một chuyện.”

“Ngươi hỏi đi.” Bởi vì che cổ, giọng hơi khàn khàn.

“Lúc này, chẳng lẽ nàng không nên che nơi này sao? Hả?” La Thiên Trình nghiến răng nghiến lợi chọc chọc vào bánh bao nhỏ đang nhảy nhót.

Nữ nhân ngu xuẩn này, chẳng lẽ nàng với các nữ nhân khác là hai loại sinh vật sao?

Ngực bị lộ ra, nàng không che ngực, mà lại đi che cổ, là hắn thì thôi, nếu là nam nhân khác thì phải làm sao bây giờ!

Dù không che ngực, che mặt cũng được chứ!

Ây, rốt cuộc bản thân mình đang nghĩ cái gì?

La Thiên Trình cảm giác mình có chút không bình thường rồi.

“Chân Tứ!”

“Ai.”

“Ta cảm thấy sớm muộn gì ta cũng bị nàng chọc tức thành bệnh !”

Chân Diệu nhìn La Thiên Trình đang đâm mãnh liệt vào bánh bao nhỏ của mình mà rơi lệ đầy mặt.

Phu quân đại nhân, bệnh của ngài không phải là bẩm sinh sao, sao giờ mới phát hiện?

Sau đó lại tức giận mà nghĩ, thật là đủ rồi, hắn thì không thể bình thường hơn ư, nam nhân khác vào lúc này, không phải nên sờ ư, hắn lại đâm, đâm đến đau chết nàng!

“Thế tử.”

“Ừ?”

“Chẳng lẽ, ngươi đang luyện Nhất Dương chỉ sao? Phiền ngươi có thể đổi chỗ không?”

Cái tay đang đâm mạnh thoáng cái dừng lại, La Thiên Trình nhìn đóa mai đỏ trên nền trắng như tuyết, ánh mắt thoáng cái nặng trĩu.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion22 Comments

  1. Haha. Trời ạ. Bó tay với 2 anh chị này luôn á. Hi. Chân tứ sao có thể nói ra những lời vok tâm thế cơ chứ. Người nói k có ý nhưng mà người nghe hữu ý đó. Nên bình dám mới đổ lan tràn thế này mà.hi
    Tks tỷ ạk

  2. Bạn Chân Diệu nói đúng nha, nguyên nhân của chuyện này đều bắt đầu từ vụ kinh mã, mà sao có kinh mã? Tất nhiên là do vợ chồng Điền thị lén ra tay với người ta rồi, vậy có trách chỉ có thể trách bản thân vận khí không đấu lại bạn Chân Diệu, hết!
    Mà thực sự mọi người hiểu sai ý bạn Diệu hết rồi, thực ra bạn ấy không nghĩ nhiều vậy đâu, trong thâm tâm bạn ấy nghĩ bạn ấy không có lỗi, mà đúng thế mà, nguồn cơn mọi chuyện không phải do bạn ấy, bạn ấy cũng không hạ chỉ cho La Tri Nhã gả qua Man Vĩ quốc hơn nữa quan trọng nhất là bạn ấy không thấy qua Man Vĩ là chịu tội. Mà có cháu dâu như vậy cũng khó mà giận bạn ấy được. Còn cặp vợ chồng kia thật mỗi người có một lối suy nghĩ khác nhau hoàn toàn song song luôn, không có lấy một giao điểm, thật chết cười mất thôi.

  3. Chắc Điền thị sẽ đau tim mà chết mất thôi, đấu không lại mà cứ đấu là sao?
    Trình ca cũng buồn cười nhỉ, cả 2 vc chẳng ai làm theo lẽ thường cả. Cứ ông chẳng bà chuộc là sao thế nhỉ???

  4. Hai anh chị có lạc đề ko ah, rõ ràng hoàn cảnh rất xấu hổ, rất ái muội, rất hot được chứ, cớ vì sao lại khiến độc giả ko mất tí máu nào mà lại dở khóc dở cười như thế này là sao đây ahhhhhh, mất công đến đoạn hai người chuyển chiến trường lên giường ta đã chuẩn bị sẵn khăn giấy, ngồi rấm rứt xé mất mấy tờ rồi, thiệt là…..tụt cảm xúc (=_=)
    Ko những Nhị gia bọn họ phát điên vì Chân Diệu, ta thấy lão phu nhân cũng muốn điên theo rồi ah.
    Thanks

  5. La Tri Nhã nhằm nghiền ————> nhắm
    mới vừa mới bắt đầu
    mặt Hoàng thương sao ————–> thượng
    không có một người này ————> nào
    Hồng Phúc / Hồng phúc
    La Nhị lão gia / La nhị lão gia
    trong phủ trầm thấm —————–> thấp
    Đại Vương Tử / Đại vương tử
    Nhị Vương Tử / Nhị vương tử
    Lão phi nhân liếc mắt —————-> phu
    muốn tới tới Chân thị
    mọi người Đều nhìn sang ————> đều
    Nhị Lang / Nhị lang
    Tam Lang / Tam lang
    nhìn Chân Diệu thật sau ————–> sâu
    cũng không thể không thể truy
    lệch nhịp thường này ——————> thường ngày???
    mỳ trường thọ / mì trường thọ
    phút chốc chư hiểu ——————–> chưa
    Chân Diệu / chân Diệu
    không hề giấu giếm ——————–> diếm
    ============================================
    Có 1 sự lạc đề ko hề nhẹ =)))))))))))) đọc đoạn CD với LTT mà cười đau ruột, trời ơi, chút gian tình mới có mà tình huống sau buồn cười thế ko biết a :D hahaha!!!!
    Thực ra ta thấy CD nói đúng là, ko muốn nói thật người Nhị vtử vừa ý là Chân Diệu là nhằm giữ gìn danh dự cho phủ Quốc Công chứ ko phải để bảo vệ CD làm đầu đâu, vậy mà lại đổ tội cho CD là sao, dù sao cũng là Điền thị với La Nhị lão gia hãm hại CD mới bị kinh mã, vậy mà cái Điền thị trơ trẽn còn nói bị CD hại, bó tay với kẻ vô sỉ như vậy!

  6. Ngụy công công à, vị CD đại nãi nãi kia không phải tâm trí tuyệt luân gì gì đó đâu. Ăn may. Đó hoàn toàn là ăn may đấy. Ông bị lừa rồi. Ahaha. Chương này vui như tấu hài . Cả nhà Nhị thúc đúng là đáng ghét như nhau cả. Vợ chồng LTT ở với nhau lâu như vậy rồi mà vẫn cứ ông nói gà bà chỉ sang vịt thế nhỉ. 2 người cứ ở đấy luyện nhất dương chỉ đi, lão phu nhân chuẩn bị cho 2 người thịt để ăn rồi

  7. Hoho… nhiều lúc thật sự không biết là Diệu tỷ thông minh thật hay giả trư ăn hổ đây nữa ah… hay vận khí cao phúc tinh chiếu quá mạnh đây ah… lúc nào cũng vượt qua được hiểm cảnh nha ^^… đã vậy luôn làm người nghẹn khuất ^^… đứa cháu dâu lệch nhịp ^^ lão phu nhân tìm từ thật chính xác ah ^^… mà ông nam chính tính ghen tuông lại trỗi dậy nữa rùi nha ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. Ta ko còn gì để nói về cặp đôi này nữa…. quỹ thần ơi ai có thể giải thích cho tôi về cặp đôi này ko :)) :))
    CD nói đúng mà LTN chịu như vậy thì phải có nguyên nhân mới có kết quả chứ… với lại thân là trưởng nữ phủ quốc công thì phải có trách nhiệm với phủ quốc công chứ

  9. Khụ, tỷ lại dẫn dắt vấn đề đi đến nơi nào rồi, có phải muốn bị làm thịt k. Trình ca ghen tị nha, nha. Ăn dấm nhiều lắm r liệu có bùng phát k, khì khì

  10. Có lúc cảm thấy Chân Diệu phẫn trư ăn hổ có lúc lại cảm thấy ngây thơ tóm lại thấy cô nương vẫn rất đáng yêu

  11. Không công công ông lầm rồi giá trị may mắn của ẻm là max luôn rồi:))bó tay với cặp vợ chồng này,ẻm cũng mặt dày lắm lộ hàng mà tỉnh queo:))

  12. Phải nói là cách 2 người ở chung độc và lạ lun! 2 người này cứ ông nói gà bà nói vịt biết chừng nào mới tâm linh tương thông đây! ^^

  13. Hâhhahahahahahaha hai người mà sáp lại gần nhau là có cả một bầu truyện cười để coi mà nếu thêm Thanh Cáp nữa thì hoàn hảo hahaha

  14. Cứ như đang diễn hài vậy, bánh bao nhỏ của Diệu Diệu to hơn rồi nhưng ko biết bao giờ mới dk hấp chín, hahahaha

  15. Trời ơi chưa thấy cặp nào bàn về « bánh bao nhỏ» mà tỉnh rụi như vậy. Cười muốn tét rúng

  16. 2 vợ chồng nhà này thật chứ, cười mún xỉu. Đang đọc chuyện mà buồn cười đạp bàn đạp ghế mấy đứa bạn bên cạnh tưởng điên haha

  17. La Tri Nhã được ban hôn rồi nhé, hết làm màu mè rồi nhé, mắc hương với pả ah. Còn chưa bik sau này Nhụ hoàng tử phát hiện ra ả là giả mại thì ko bik còn bị hành hạ sao nữa kìa tham lam quá thể
    Cả nhà nhị phòng cứ nóng giận đi, gian qá mất khôn rồi mất quyền luôn
    Trình ca ghen rồi, sao tỷ nỡ muốn lấy người Man Vĩ chứ. Ca để ý bánh bao nhỏ của tỷ rồi đó

  18. Mỗi lần hai người này nói chuyện là lạc đề không biên giới luôn. Có điều, sao anh bình tĩnh tự nhiên nhìn chị lộ hàng quá vây…
    Cái miệng của CD đúng là nói chết người không đền mạng mà.

  19. Nước mắt phượng hoàng

    Cười sặc cơm sặc cháo luôn! Đúng là trời sinh một đôi nha. Không thể theo kịp suy nghĩ của 2 người mà!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close