Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q02- Chương 39+40

33

Chương 39: Hướng dẫn từng bước đi tới

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

Nói đến đây, a Phúc biết nàng đang khích bác ly gián, nhưng trong lòng cũng không nhịn được mà nghĩ: Đúng rồi! Con rùa rút đầu kia một mình chiếm nhiều huyết ngưu, các huynh đệ bên dưới ngược lại thì có bữa nay không có bữa sau, còn bị lệnh cưỡng chế không thể ra ngoài hút máu lung tung, để tránh bị người ta phát hiện, cảm giác đói bụng này cồn cào cả ngày đến đáng sợ! Nếu không có đám khốn kiếp cưỡi trên đầu trên cổ người khác làm mưa làm gió này, thì cuộc sống của mình biết đâu đã tốt hơn rồi!

Ninh Tiểu Nhàn thấy vẻ mặt yêu quái này từ từ biến thành nghiến răng nghiến lợi, thì biết hắn đã động tâm, cho nên lại ném ra một mồi nhử: “Ngươi không nói ta cũng biết, hai người ở huyện Đông cùng huyện Nam kia không phải là ngươi giết. Nhưng nếu ngươi không nhận tội, Quyền sư huynh bọn họ sẽ tính toán hai cọc án mạng này lên đầu ngươi thôi. Ngươi kiếm ăn có tiết chế như thế, chưa bao giờ cắn người đến chết, nhưng bây gờ phải gánh thay người ta, chết thay cho người ta, thay người đi tìm chết, ngươi thấy có oan hay không?”

Miệng A Phúc động đậy, muốn nói lại thôi.

“Ta đoán ngươi nhất định sẽ nói, rơi vào trong tay tu sĩ, dù sao cuối cùng cũng tránh không được cái chết. Nhưng mà chẳng lẽ ngươi không muốn kéo thêm mấy cái thứ đáng ghét kia làm đệm lưng à?” Nói xong lời này, nàng thỏa mãn mà chứng kiến vẻ dữ tợn chợt lóe lên trong mắt a Phúc, cũng biết hắn rốt cục đã to gan lên.

Thời cơ đã đến. Ninh Tiểu Nhàn rốt cục lặng lẽ ném ra tuyệt sát đại chiêu: “Hơn nữa, nếu như ta có thể khiến cho ngươi không chết thì sao?”

Lúc này bức yêu quả thực không thể tin được vào lỗ tai của mình: “Ngươi nói cái gì? Sao ta lại có thể thoát chết?” Những tu sĩ tiên phái này mỗi người ghét ác như thù, bắt được hắn sao có thể không giết?

“Nói nhỏ thôi! Chuyện này có thể công khai hay sao? Thính lực tu sĩ bên ngoài đều tốt lắm đấy.” Nàng bất mãn vỗ đầu của hắn một cái, bộ dáng lại có vẻ rất thân cận, hoàn toàn nhìn không ra, buổi trưa hai người này còn là quan hệ ăn và bị ăn, hơn nữa nàng còn suýt chút trở thành kẻ bị ăn kia, “Nếu ngươi dựa theo căn dặn của ta mà làm, ta sẽ bảo vệ ngươi không chết.”

Hắn nhìn Ninh Tiểu Nhàn nhiều lần, thấy thế nào đều cảm thấy đây chỉ là nữ hài phàm nhân mười mấy tuổi, cho nên cáu lên nói: “Ngươi đùa ta à? Ta không tin!”

Có điều có một cơ hội sống trước mắt, thì cái dũng khí thấy chết không sờn kia lại tiêu biến không một tiếng động.

Nàng nhún vai: “Không tin thì thôi! Giờ ta gọi Quyền sư huynh tiến vào, chặt chân chặt tay ngươi, ép hỏi ra nơi hang ổ bức yêu kia, sau đó để cho hắn một kiếm giết ngươi là xong! Dù sao chết sống của ngươi đối với ta cũng không có thiệt hại gì, ta cần gì phải giúp ngươi?”

Nhắc tới cũng kỳ, lúc trước Thạch Quý San vừa tính đối phó hắn như thế, a Phúc đã sớm có chuẩn bị tìm đường chết, nên cũng không cảm thấy như thế nào; nhưng lúc này nghe nói mình có hi vọng sống sót, lại nghĩ đến sắp bị chặt tay chặt chân, một kiếm mất mạng thì lập tức cảm thấy một dòng khí lạnh xuất hiện từ lòng bàn chân, tay chân lúc này dường như không phải của hắn vậy.

Hắn lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng sửa lời nói: “Được rồi, chỉ cần ngươi có thế khiến ta không chết, ta sẽ nói ra toàn bộ.” Hắn đương nhiên không quá tin Ninh Tiểu Nhàn, nhưng chuyện đến nước này, hắn còn có phương pháp xử lý nào tốt hơn sao? “Ta phải sao làm?”

“Nói ra rõ ràng tỉ mỉ đầu đuôi ngọn nguồn sự việc, hơn nữa ngươi không được tùy tiện làm bất kỳ ai tức giận nữa. Còn chuyện phía sau, ta tới giải quyết là được rồi.” Nàng bày ra bộ dáng đã tính trước.

Đã đàm phán xong, nàng đi ra bên ngoài gọi đám người Quyền Thập Phương trở lại. Bạn học tiểu Quyền quả nhiên là quân tử, nàng bảo tất cả mọi người ra ngoài, quả nhiên Quyền Thập Phương đã dẫn các sư đệ lui ra rất xa rất xa, dường như sợ nghe nàng và bức yêu nói chuyện vậy.

Mọi người không biết nàng dùng biện pháp gì khiến bức yêu mở miệng, liền cảm thấy ngạc nhiên.

Thái độ hiện tại của A Phúc quả nhiên rất tốt, hắn trầm ngâm một chút nói: “Chúng ta là phúc bức nhất mạch trong bức tiên, vốn là ở ngoài cách thành Minh Tiêu này hơn bốn ngàn dặm đi về phía tây. Kết quả lại có một nhóm yêu quái tới đoạt thành, bọn họ rất lợi hại, ngay cả thành chủ cũng giết. Tộc trưởng chúng ta không muốn gia nhập bọn họ, nên cũng bị giết. Phúc bức nhất tộc ta lập tức chạy khỏi thành Minh Tiêu, chạy trốn thẳng về hướng  Đông tới nơi này.” Yêu quái đều thích dát vàng lên mặt mình, gọi mình là Tiên.

Chờ một chút, Ninh Tiểu Nhàn nhạy cảm bắt được chỗ mấu chốt: “Yêu quái tới đoạt thành? Ngươi nói là, thành chủ kia của ngươi vốn cũng là yêu quái, kết quả bị những yêu quái khác giết, thành cũng bị cướp đi?” Giọng của nàng cũng đề cao lên vài độ. Không có biện pháp, quá kinh ngạc, nàng vốn nghĩ rằng yêu quái là đối tượng người người la đánh, kết quả lại có thể công khai mà lên làm thành chủ, cái thế giới này thường xuyên khiêu chiến giới hạn trí tưởng tượng của nàng nha.

Có điều xem ra chỉ có một mình nàng ngạc nhiên, những người khác đều mang bộ dáng đương nhiên, Thạch Quý San liếc mắt, “nhỏ giọng ” mà nói câu: “Đồ nhà quê không có kiến thức!”

Quyền Thập Phương không đành lòng nhìn nàng túng quẫn, ho nhẹ một tiếng nói: “Ninh cô nương có điều không biết, các thế lực trên Nam Thiên Bộ Châu dây dưa lẫn lộn, trong nhân tộc, tu sĩ chính phái và tu ma đều có châu quận chưởng quản riêng, yêu tộc cũng không ngoại lệ. Kể cả toà Đại Thành nổi danh rộng lớn, cũng là do yêu tộc thống trị.”

A Phúc gật đầu nói: “Đúng là như thế. Trên đường trốn về phía đông, Qua Thẩu có yêu lực cao nhất trong chúng ta đã tự xưng mình là tộc trưởng. Vì tránh tiết lộ hành tung, hắn định ra quy định không cho giết người chỉ cho phép uống máu. Hết lần này tới lần khác phúc bức tộc chúng ta còn có năng lực chữa khỏi vết thương, vì vậy đoạn đường đi này thần không biết quỷ không hay, mãi cho đến huyện Tứ Bình mới đứng vững liễu gót chân.”

“Chúng ta bán mình vào gia đình giàu có, ban ngày làm giúp việc, ban đêm lại đi uống trộm máu con cháu nhà giàu, cũng không hút khô bọn họ mà biến họ thành huyết ngưu của chúng ta. Như vậy không làm hại mạng người, cũng sẽ không khiến cho tu sĩ chú ý.”

Hắn lại cắn răng căm hận nói: “Nhưng định cư ở đây ba tháng, trong nội bộ phúc bức tộc bắt đầu phân hóa, quyền lực của Qua Thẩu và thủ hạ dưới tay hắn càng ngày càng lớn, mỗi người có thể chiếm nhiều huyết ngưu, chúng ta không quyền không thế đã bị dẫm dưới lòng bàn chân, ngay cả ăn cũng ăn không đủ no! Hôm nay ta thật sự đói bụng đến mức không chịu nổi, đành phải thừa dịp lúc bọn họ nghỉ trưa, dắt huyết ngưu của người khác ra ngoài uống trộm. Kết quả. . . . . .” Hắn thở dài một tiếng.

Một gã đệ tử không nhịn được hỏi: “Các ngươi đã không giết người chỉ uống máu, vậy hai người chết trong huyện kia là thế nào?”

A Phúc hừ hừ: “Đó không phải là chúng ta làm.” Hắn giải thích, trong phúc bức tộc, có một bức yêu mẹ không hợp với Qua Thẩu, hơn mười ngày trước bị hắn đánh chết tại chỗ. Vị yêu vương Qua Thẩu này đang muốn trảm thảo trừ căn, mới phát hiện hai con Tiểu bức yêu nàng nuôi biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

“Hai án mạng  này nhất định là hai đứa nhãi con kia làm.” Nghĩ tới là do tiểu bức yêu tiết lộ hành tung tộc nhân, kết quả hại mình bị tu sĩ bắt, hắn lập tức hận hai đứa nhãi này đến nghiến răng nghiến lợi, “Nếu tính theo tuổi của loài người, bọn chúng cũng năm, sáu tuổi , còn chưa học biết tiết chế lúc hút máu, cũng vẫn chưa học làm sao để trị khỏi miệng vết thương.”

Đám người Quyền Thập Phương nghe thế, trong bụng lúc này mới chợt hiểu. Không trách được lỗ thủng trên hai thi thể kia vừa lớn vừa dữ tợn, thì ra không phải là do bức yêu trưởng thành tạo thành, ngược lại là kiệt tác của hai con Tiểu bức yêu! Nhất định là một con uống rồi, một con khác nằm úp sấp bò lên gặm rỉa, mới có thể tạo thành vết thương sâu như vậy.

Hơn nữa con bức yêu Ninh Tiểu Nhàn nhìn thấy tại hiện trường thi thể bị vứt bỏ, cũng là do Qua Thẩu phái đi tìm tung tích của tiểu bức yêu, ý định ban đầu cũng không muốn đối nghịch với họ.

Chuyện đã tra ra manh mối, đám người Triều Vân Tông muốn bắt tay vào trừ yêu rồi. Sắc trời không còn sớm, động thủ phải nhanh chóng, bởi vì ban đêm chính là thời điểm phát triển mạnh của yêu vật.

Chương 40: Đệ nhất danh không hẹn hình đồ

Đúng dịp, tối nay bức yêu tộc đã tụ tập tại Cao trang ở huyện Bắc, tất cả lớn nhỏ cộng lại mười lăm con.

Bàn bạc một lúc, mọi người cũng chỉ có thể ra tay với bức yêu tộc. Bởi vì theo a Phúc thuật lại, bản thân bức yêu lúc bé sẽ không tỏa ra yêu khí, bề ngoài hoàn toàn giống loài người, trừ phi nó lộ nanh ra, nếu không mọi người căn bản không thể nào tìm được.

Mọi người ríu rít hô kỳ, nhưng đối với Ninh Tiểu Nhàn mà nói, việc này ngược lại rất dễ lý giải. Trên thảo nguyên Nam Phi ở Địa Cầu  có một loại linh dương, trong vài tuần nó sanh hạ thú con thì bản thân cũng sẽ không sinh ra bất kỳ mùi gì, chỉ cần nó nằm sấp vào bụi cỏ, cho dù là sư tử sài lang gần trong gang tấc cũng không phát hiện được. Bức yêu ở trong yêu tộc là loại yêu quái có địa vị thấp, thực lực yếu dưới chót, nó có bản lĩnh thiên phú như vậy để bảo toàn bản thân thì cũng không lạ. Tuy vị trí thế giới khác biệt, nhưng sự khéo léo của tự nhiên, đồng dạng đều đáng kính.

Chủ ý đã định, người Triều Vân Tông định chém a Phúc một kiếm, lại bị Quyền Thập Phương ngăn lại. Lý do rất đơn giản: a Phúc quá phối hợp. Một con yêu quái vài phút trước còn thấy chết không sờn, mấy phút đồng hồ sau thì có hỏi tất đáp, đây tuyệt đối không bình thường. Bọn họ phải giữ lại tánh mạng của nó, nếu như nó nói láo chỗ nào trong bí mật của phúc bức tộc thì sao? Ít nhất còn có thể trở lại kiểm chứng.

Về phần Ninh Tiểu Nhàn? Loại hành động đánh giết vào đại bản doanh yêu tộc, từ trước đến giờ không hoan nghênh người phàm gia nhập liên minh, huống chi diện mạo của nàng đã bị bức yêu nhìn thấy từ trước. Đến lúc đó Quyền Thập Phương chưa chắc có thể phân tâm để ý nàng, vì vậy nàng vẫn nên ở lại Hoàng phủ tương đối an toàn.

Bạn học Tiểu Quyền lo nàng tức giận, nói tốt khuyên nhủ mấy câu. Ninh Tiểu Nhàn cúi mắt đáp ứng, dường như ủy khuất, không ai biết kế hoạch của nàng phải đợi sau khi tu sĩ rời đi mới có thể áp dụng, nàng còn ước gì không cần đi đây này.

Dưới màn đêm bao phủ, các tu sĩ nhảy lên phi kiếm “Sưu sưu sưu” bay đi, trong phòng khách lớn như thế chỉ còn lại Ninh Tiểu Nhàn cùng với bức yêu a Phúc bị trói thành bánh chưng.

Lúc này yêu quái dõi mắt đáng thương trông mong nhìn Ninh Tiểu Nhàn. Yêu cầu của nàng, hắn đã làm theo, hiện tại bức yêu đặc biệt hi vọng nàng có thể thực hiện lời hứa, để cho mình một con đường sống.

Nhưng mà sao hắn lại cảm thấy, nụ cười của nữ tử người phàm trước mắt này thoạt nhìn đặc biệt quỷ dị chứ?

Ninh Tiểu Nhàn đúng là đang nhìn chòng chọc hắn mà cười. Từ khi nàng vào huyện Tứ Bình đến bây giờ bận việc lâu như vậy , còn không tiếc dùng bản thân đi mạo hiểm, chính là hết lòng tin theo việc đi vào hoàn cảnh nguy hiểm cuối cùng sẽ được đền đáp xứng đáng. Đền đáp này, chính là con bức yêu ở trước mặt.

“Ta là người giữ lời, ngươi nhất định sẽ không chết ở chỗ này .” Nàng thở dài, “Có điều thế sự khó liệu, có lẽ sau này ngươi còn ước gì hôm nay được chết ở chỗ này đó.”

Trong lời nàng có ẩn ý! A Phúc trừng lớn mắt, nhìn tiểu cô nương trước mắt vươn ra bàn tay mảnh mai trắng trong đặt trên trán mình. Nếu là lúc bình thường, hắn không cần tốn nhiều sức là đã có thể bẻ gãy bàn tay nhỏ bé non mịn như vậy rồi, nhưng bây giờ hắn bị trói chặt, nào có cách để trả đòn?

Tiếp theo, trong nháy mắt cảnh trí quanh thân hắn đã thay đổi!

Hắn chỉ biết mình từ trong phủ đệ nhân gian, đột nhiên tiến vào không gian khổng lồ bị phong bế, ở đây bốn phía đều dùng hắc thạnh phẳng lì để lót.

A Phúc chỉ có thể chú ý tới những thứ này, bởi vì khi ánh mắt của hắn rơi vào người ngồi ở trung tâm mật thất kia, thì đã không thể chuyển mắt được nữa. Người nọ nhắm hai mắt, áo đen tóc đen, ngồi dựa lên cột lớn ở chính giữa, mặc dù có hai sợi dây xích bạc xuyên qua vai, nhưng lại không có chút cảm giác ngồi tù nào, mà giống như là quân vương bễ nghễ thiên hạ, ngồi yên trên bảo tọa của chính mình.

Ở trong mắt a Phúc, trong nháy mắt hắn trông thấy, sau thân người này như có hư ảnh bách thú Hồng Hoang lao nhanh chiến đấu xẹt qua, mỗi một màn đều cực kỳ chân thật, mỗi một màn cũng đều cực kỳ máu tanh. Đương nhiên hắn biết những cảnh tượng này toàn bộ đều đã xảy ra, từng trận từng trận đều là đại chiến kinh thiên động địa. A Phúc ngay cả mặt đối phương cũng chưa nhìn kỹ, đã cảm giác được áp lực kinh khủng vô hình vô dạng đè lên thân, khiến cho hắn khó thở, máu trong mạch máu cũng như muốn đọng lại.

Cổ họng hắn “Khanh khách” liễu hai tiếng, muốn mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng ngay cả nói cũng nói không ra, chỉ có thể bị áp lực này từ từ đè xuống, thành kính mà quỳ xuống!

Đại bất kính! Đây là yêu tính chảy xuôi trong huyết mạch hắn, trừng phạt tội đại bất kính khi hắn dám nhìn thẳng quân vương!

Mà ở trong mắt Ninh Tiểu Nhàn, a Phúc đi vào cùng mình vừa thấy Trường Thiên thì hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, cả người run rẩy không ngừng, cả nói cũng nói không ra, thật sự dọa nàng hết hồn, thầm nghĩ yêu quái này mang bộ dáng liệt sĩ thấy chết không sờn, sao vừa vào đã kinh sợ rồi? Nàng nghi ngờ nhìn Trường Thiên, lại phát hiện hắn chỉ mở mắt mà thôi.

“Ngươi làm gì hắn vậy? Người ta mới vừa vào đã dọa hắn nằm rạp trên mặt đất, có cần thiết không? Là đạo đãi khách ở nơi này sao?”

“Ta không làm gì cả.” Trường Thiên thản nhiên nói, “Vẫn chưa.” A Phúc nghe ra nghĩa sâu trong lời nói của hắn, có lòng cầu xin tha thứ, nhưng vẫn không mở miệng được, đành phải cúi đầu càng thấp.

“Huyết mạch của hắn quá thấp.”

“Cho nên hắn thấy ngươi mới sợ hơn cả thấy tổ tông sao? Lúc lần đầu ta nhìn thấy ngươi, sao không kích động như thế?” Nàng đứng nói chuyện mà không đau thắt lưng, cũng không nghĩ lại xem lần đầu tiên nhìn thấy cái nam nhân cao quý lãnh diễm này, cái nữ nhân vừa sợ sệt, vừa kích động, vừa chờ mong là ai.

“Hắn là yêu, ngươi không phải.” Tiềm tàng trong huyết mạch yêu tộc, là sự kính sợ với vị trưởng giả hùng mạnh. Nội bộ yêu tộc đẳng cấp sâm nghiêm, so với nhân tộc cũng không thua bao nhiêu. Có điều nhân tộc là dựa vào quyền thế trong tay, nhóm đại yêu thì dựa vào huyết mạch cùng yêu lực cường đại để khuất phục chúng yêu.

Trường Thiên là thần thú thượng cổ. Mặc dù A Phúc không biết chân thân của hắn là Ba Xà tiếng tăm lừng lẫy, chỉ dùng huyết mạch dơi yêu cấp thấp nhất của hắn đến đối mặt với Trường Thiên, thì so với chuột thấy mèo còn kinh khủng hơn gấp trăm lần. Cái gọi là thần uy như ngục, thần uy cũng như biển, lời nói ban đầu của Trường Thiên để an ủi Ninh Tiểu Nhàn “Một ý niệm trong đầu là có thể khiến hắn thần hồn câu diệt” thật ra cũng không khoa trương.

Trường Thiên nhìn về a Phúc nói: “Ngươi còn có thể đủ râu đủ đuôi mà quỳ ở đây, thì nên cảm thấy may mắn hôm nay ngươi không đụng vào một sợi tóc của nàng. Nếu không ta sẽ lột bỏ da dơi của ngươi, lại rút thần hồn của ngươi, thả vào Huyền Minh thần hỏa thiêu đốt bảy bảy bốn mươi chín ngày. Ngươi nên cảm tạ Quyền Thập Phương, là hắn cứu ngươi.” Giọng hắn bình thản thật giống như đàm luận thời tiết, nội dung lại khiến a Phúc không rét mà run.

Trong lòng Trường Thiên cũng rất căm tức. Con tiểu yêu quỳ dưới chân này, trước đây làm sao hắn để vào mắt được? Nhưng chính là con tiểu yêu tầm thường như vậy, suýt chút nữa lấy mạng Ninh Tiểu Nhàn vào giờ ngọ, hắn có thể thấy hết thảy, có thể nghe được hết thảy, nhưng không làm được gì, cuối cùng vẫn là Quyền Thập Phương giả nhân giả nghĩa xcủa Triều Vân Tông chạy tới cứu Ninh Tiểu Nhàn.

Nếu không phải giữ lại còn có chỗ hữu dụng, hắn hiện tại lập tức muốn nghiền xương con bức yêu này thành tro!

Bức yêu tức khắc cảm giác được áp lực quanh thân mình tăng lớn lên một bậc, trái tim đập bìch bịch, như muốn lập tức nổ bung, không thể không giãy dụa mở miệng nói: “Yêu tổ. . . . . . Tha mạng!” Hắn thật hối hận, sớm biết như thế, không bằng chết ở bên ngoài rồi, còn tốt hơn gấp trăm lần so với đối diện vị tổ tông yêu tộc này.

Ninh Tiểu Nhàn biết Trường Thiên đang trút giận thay mình, trong lòng liền có sự đắc ý nhàn nhạt. Dù sao lúc giờ ngọ nàng suýt chút bị yêu quái này ăn, liên tục bị kinh sợ hù dọa, làm sao cũng phải tìm chút lợi tức về, lập tức nói với a Phúc: “Đừng lo, ở chỗ này ngươi khẳng định không chết nổi, tộc trưởng Qua Thẩu của ngươi cũng vào không được.” Nàng trầm ngâm rồi nói: “Hai con Tiểu bức yêu kia, thật sự không tìm được sao?”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion33 Comments

  1. Trần Thanh Hằng

    =)))))..QTP mất công mất sức cứu mợ Nhàn còn chả bằng Trường Thiên ca nói 2 câu..=))))..hai cậu mợ này hợp nhau quá rồi..chả chệch đi đâu được..:))))..cơ mà sao Trường Thiên ca ko để tên a Phúc này sống để bảo vệ mợ Nhàn nhể??? Sợ hắn ra ngoài thì lại thịt mợ Nhàn sao???

  2. Hiền Nguyễn

    cuối cùng anh Thiên đã lên sàn. a Phúc này đúng là xui tận mạng. chọc ai ko chọc đi chọc giận TT. hazz ta mặc niệm cho số phận của ngươi sau này. a di đà phật. ;53

  3. – Hắn lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng sửa lời nói…….“Ta phải sao làm?”=> ta phải làm sao?
    – cuối cùng vẫn là Quyền Thập Phương giả nhân giả nghĩa xcủa Triều Vân Tông chạy tới cứu Ninh Tiểu Nhàn=> của

    ây za, tội nghiệp con bức yêu này quá, gặp phải 1 người giảo hoạt như tiểu nhàn a,hi, tham sống sợ chết rồi giờ hối hận cũng đã muộn rồi.hi
    tks tỷ ạk

  4. Hay quá. Vậy là cái con bức yêu dưới sự đe dọa dụ dỗ của Ninh Tiểu Nhàn đã khai ra toàn bộ. Mà bây giờ thì con bức yêu tội nghiệp sống không bằng chết.
    Trường Thiên tức giận rồi. Chỉ với con yêu quái nhãi nhép này mà suýt chút nữa Ninh Tiểu Nhàn chết rồi. Khổ thân anh ghê.
    Cảm ơn editor

  5. Anh tt kêu quyền dễ thương giả nhân giả nghĩa kìa @@ đúng là tình địch thấy nhau đỏ mắt mà.
    Nhưng mà nhờ con yêu quái này mới biết được tâm quan trọng của ntn đối với tt nha

  6. Trường Thiên- Yêu tổ…tức giận ghê quá đi. Hiiiiiiii ! Tiểu Nhàn thực thông minh làm sao ? Có lẽ sau khi Quyền Thập Phương bắt đàn yêu kia mang về, Tiểu Nhàn lại nghĩ được cách mang hết chúng và Thần Ma Ngục cho Trường Thiên cũng nên !!!!!!!!!!!! ;70 ;70 ;70

  7. Đã bảo Trường Thiên là đại yêu nghiệt mà. Chỉ cần con bức yêu này dám bất kính qua ánh mắt mà đã không chịu nổi rồi. Chỉ cần Trường Thiên nổi lên sát tâm chắc con bức yêu này 1 giây là đi đời nhà ma luôn .
    Không biết cái tổ đội đi giết yêu kia thế nào? T rất muốn tưởng tưởng Thạch Quý San bị thương luôn đó=))) Quyền Thập Phuoeng thì chắc chắn không sao rồi.
    Thanks. Hóng

  8. Nhàn tỷ đã dụ dỗ thành công bức yêu nói ra sự việc giết người. Giờ quan trọng là phải tìm được 2 tiểu bức yêu.
    Không ngờ anh TT lại có uy áp với yêu tộc như thế. Thật là hấp dẫn quá đi à. ;70
    Thanks các nàng đã edit.

  9. ối giời. hóa ra a đang tức giận vù khi chị gặp nguy hiểm mà a lại ko giúp gì đc. a đag tự trách mình đây. đau lòng quá đi.

  10. ối giời. hóa ra a đang tức giận vù khi chị gặp nguy hiểm mà a lại ko giúp gì đc. a đag tự trách mình đây. anh quyền có thể làm kẻ giả nhân giả nghĩa cứu chị. còn a ngay cả giả nhân giả nghĩa cũng ko làm đc. đau lòng quá đi

  11. Công nhận là trong yêu tộc có sự phân chia giai cấp không hề nhỏ nha. Lại còn là thấm thuần vào máu luôn. Chỉ nhìn dáng, nghe hơi thôi là đã tèo ngay như bức yêu A Phúc rồi. Cũng là một điểm hay mà!
    Cơ mà…yêu tổ~~~ cái danh xưng này quả thật vừa dày vừa nặng đối với một mỹ nam… Hic
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  12. Trường Thiên trút giận thay tiểu Nhàn kìa, còn goi Quyền thập phuong giả nhân giả nghĩa nữa haha. Chắc ức lắm vì ko tự mình cứu dc giểu Nhan mag đẻ tren nhãi Phương kia ra tay rồi, chỉ tội cho bức yêu, tiẻu yêu quái nhãi nhép bị doạ sợ đức hơi rồi haha

  13. Trưởng Thiên đáng yêu quá đi ;70 Kiểu cool boy luôn ;89
    Không biết 2 người này định làm gì con tiểu yêu này nhỉ. Hóng quá đi.

  14. ;72 ơ,trong truyện này nam chính là ai vậy tỷ? trường thiên hay quyền thập phương? e thì thích trường thiên hơn ý ;69

  15. Oa bảo vệ ra mặt luôn kìa, Nhàn tỷ hạnh phúc quá đi, 2 đại soái ca bảo vệ tỷ qua, số a Phúc quá nhọ r muốn ăn tỷ thì chết k co chỗ chôn luôn ;96 ;96 ;06

  16. ;97 AP ngu ngốc đã đào xuống hố NTN đào rùi! ;47 NTN siêu lợi hại, siêu giảo hoạt! TT lên sàn rùi, bảo vệ NTN chưa kìa. Anh vừa đau lòng vừa bất lực! Mua ha ha! Càng ngày càng bảo vệ NTN hơn mà k nhận ra. ;43 2 ng mau đến vs nhau!
    Tks editors!

  17. Thật nham hiểm…. thật nham hiểm… thật nham hiểm. Điều quan trọng phải nói 3 lần! ;70
    Bắt 1 con chưa đủ mà còn âm mưu bắt cả tông chi họ hàng nữa chứ!
    Cơ mà ta thích ;43 ;43

  18. “bây gờ phải gánh” ———————-> “… giờ …”
    “A Phúc / a Phúc”
    “Nam Thiên Bộ Châu / Nam Chiêm Bộ Châu / Nam Thiện Bộ Châu”
    “mới đứng vững liễu gót chân” ——–> dư “liễu”
    “giả nhân giả nghĩa xcủa” —————> “… của”
    ===================================================
    Yêu tổ …. haha … tự nhiên cảm thấy so với NTN thì TT già hơn không biết bao nhiêu lần =))))) may mà huynh “tuấn mỹ như thần” đấy nhé!!
    Hóa ra thế giới này cũng nhiễu nhương a, Yêu tộc cũng có đại bản doanh, haiz… thế đạo này, người hay yêu đều khó sống nếu nhỏ yếu. Không biết khi NTN là phàm nhân mà tu luyện yêu lực thì sẽ như thế nào đây ;97

  19. Thiên ca nói có vài câu, trong lòng Nhàn tỷ đã nói tốt cho ca rồi, sao QTP cứu mạng tỷ mà tỷ chưa động lòng a :v xem ra là số xếp sẵn cho hai người ở cạnh nhau rồi

  20. ;43 Hú hú! Cuối cùng cũng được diện kiến uy lực cường đại của Thiên lão yêu tổ a~~
    Khổ thân Quyền ca bị Thiên ca kêu là kẻ giả nhân giả nghĩa, tình cảm của ca cứ như thế bị Thiên ca vùi dập như gì í!! Tội nghiệp chưa?!! ;53 Thế mới thấy Thiên ca ghen lên là chẳng phân biệt phải trái cứ nhằm tình địch mà xiên xỏ a~~

  21. Ui a Thiên đáng yêu quá anh lo cho tiểu nhàn kìa nhưng anh không giúp được chắc anh khó chịu lắm

  22. bức yêu a phúc bị nhàn tỷ lừa muốn sống không dc muốn chết không xong, đã z con đắt tội vs thiên ca nữa chứ….Cái số quá nhọ nhưng nếu mạng lớn là có thể lên đời à
    Thiên ca thật tội nghiệp, thấy nhàn tỷ gặp nạn mà không giúp dc mà còn bị “tình địch” cứu nhàn tỷ nữa…Quá đắng lòng rồi Orz…

  23. Khj nào thiên ca mới ra ngoài nhj, quyền ca làm anh hùng cứu my nhân rồi thiên ca rức mà k làm j dc hết

  24. A Thiên tức chết vì ko làm anh hùng cứu mỹ nhân được cho nên giận chó đánh mèo đây mà. Ma bà cô nhà ta giữ tên này lại làm gì nhỉ, làm đàn em để sai vặt sao

  25. A Phúc vào Thần Ma Ngục bị Trường Thiên hành hạ cho bõ ghé, chỉ vì con bức Yêu này mà Quyền Thập Phương làm anh hùng cứu mỹ nhân, còn Trường Thiên thì trơ mắt ra nhìn tình địch của mình cứu người mình thương ai mà chịu cho nổi chứ.
    Ghen lên là ghét cả tông ty họ hàng ấy chứ. Trường Thiên kêu Quyền Thập Phương giả nhân giả nghĩa kìa.
    Ảnh mà ghen là không ngại nói xấu hay làm cho Ninh Tiểu Nhàn nghĩ xấu về người khác, cứ chờ đi rồi sẽ biết độ biên thái của ảnh

  26. Mắc cười với từ Yêu Tổ của con dơi này quà ^^ há há… run như cầy sấy kìa ^^… mà anh Trường Thiên này đang ghen tỵ với tiểu Quyền đây mà ^^… đúng là giờ không trút giận được nên trút hết lên con dơi này thui ah ^^… Trường Thiên ca thật dễ thuơng ahhhh ^^… chắc mai mốt sử dụng con dơi này làm thuộc hạ quá ^^… không biết có khả năng không ta ^^… hihi… thank edittor đã edit truyện nha ^^… truyện hay quá ah ^^…

  27. Oa oa sức ghen của a TT ko thấp nha . Chỉ vì bản thân bị nhốt ko làm gì đk khi thấy Nhàn tỷ suýt chút nữa toi mạng lại đk anh QTP cứu mà bảo ảnh giả nhân giả nghĩa nha he he (a QTP cũng đơn phương yêu Nhàn tỷ chứ bộ) . Lần này a TT mệt rồi đây khi mà bên cạnh Nhàn tỷ có 1 tình địch đáng ghờm như Phương ca nha ;19 .
    Mà con dơi kia cũng mắc cười thâtn lại gọi TT là yêu tổ chứ Mà sao ảnh ko giết nó nhỉ hay là định để nó sớng làm vật cưới trong cuộc hành trình của Nhàn tỷ nhỉ ;93

  28. Dám động vào sợi tóc của Nhàn Tỷ thì giờ A Phúc sẽ thấy được địa ngục ;94
    Tưởng như vậy là thoát đc sao, tránh võ dưa gặp võ dừa nha con. Muhahha ;94
    Mong chờ ” Yêu Tổ ” được thoát ra ngoài quá. Cả một quá trình dài

  29. Hai nhân vật chính thật đáng yêu, đọc truyện ngày càng hấp dẫn từ tình tiết đến cách diễn tả cảm xúc của tiểu nhàn và lão yêu quái đối với nhau

  30. haha, đúng là có thiên tính bao che khuyết điểm từ trong xương mà, ghen mà k biết làm sao haizz khổ thân anh

  31. Cẩm Tú Nguyễn

    Tên yêu quái A phúc này cũng quá sui đi, đụng phải TT là tiêu rồi, nghệ thuật dụ dỗ của NTN hay thật, cũng bức cung được tên yêu quái này. cặp này cũng xứng qua chứ, đều phúc hắc như nhau cả

  32. anh Trường Thiên đã thể hiện đc quyền uy của mình rồi, ngồi trong ngục mà ko làm gì đc, để cho tình địch có cơ hội anh cũng tức lắm chứ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close