Thịnh Thế Đích Phi – Chương 421

61

Chương 421: Nữ Vương Nam Chiếu bị ám sát

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Trong thư phòng Định Vương phủ, đám người Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly và Từ Thanh Trần đang ngồi nghị sự, ngoài cửa, Tần Phong đến cầu kiến, “Vương gia, Vương phi, Tần Phong cầu kiến.”

Diệp Ly khẽ nhíu mày nói: “Vào đi. Có chuyện gì?”

Tần Phong bước vào thư phòng, nhìn lướt qua mọi người trong thư phòng, thấy đám người Từ Thanh Trần, Phượng Chi Dao, Hàn Minh Nguyệt đều là người mà Vương gia và Vương phi tín nhiệm, ngay lập tức cũng không do dự nữa trầm giọng bẩm báo: “Mặc Cảnh Du mới vừa lén đến một trà lâu nhỏ trong thành gặp một người. Thuộc hạ hoài nghi người này có thể là Mặc Cảnh Lê.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày hỏi: “Người đâu?”

Tần Phong hơi xấu hổ cúi đầu nói: “Đã để hắn ta chạy mất. Trà lâu kia rất có thể là cứ điểm bí mật của Mặc Cảnh Lê ở Ly thành, xin Vương gia trách phạt.” Đợi đến khi người của Định Vương phủ lẩn vào thì cả trà lâu đã sớm người đi lầu trống. Rất rõ ràng khi bố trí chỗ này, còn có mật đạo có thể để cho người chạy thoát. Mặc Tu Nghiêu khoát khoát tay, lạnh nhạt nói: “Trên đời không có tường nào mà gió không lọt qua được, điều này cũng không trách được các ngươi. Có thể xác định là Mặc Cảnh Lê không? Hắn ta tìm Mặc Cảnh Du làm gì?”

Hàn Minh Nguyệt cười nói: “Bây giờ Mặc Cảnh Lê còn dám chạy đến Ly thành , mục đích của hắn ta không cần nói cũng biết. Về phần Mặc Cảnh Du… Chỉ sợ là có nhược điểm nào đó rơi vào trong tay Mặc Cảnh Lê, bị hắn ta uy hiếp đi.” Từ Thanh Trần gật đầu, cũng đồng ý với ý kiến của Hàn Minh Nguyệt, nhìn qua Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly nói: “Mấy ngày nay hãy kêu Tiểu Bảo cẩn thận một chút.” Mặc dù Mặc Cảnh Lê có thể hận Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly hơn, nhưng dựa vào năng lực của hai người thì muốn hãm hại bọn họ thật sự là khó càng thêm khó. Mà Mặc Tiểu Bảo còn chưa lớn lên dĩ nhiên sẽ trở thành nhược điểm rõ ràng nhất.

Diệp Ly nghiêm túc gật đầu, nhớ kỹ lời nhắc nhở của Từ Thanh Trần. Trên thực tế nàng cũng đang tính phái thêm một số người bảo vệ Mặc Tiểu Bảo. Mặc kệ Mặc Tiểu Bảo thông minh lanh lợi đến cỡ nào, thì bây giờ cũng chỉ mới là một đứa bé mười tuổi mà thôi.

Phượng Chi Dao cau mày nói: “Hiện tại Mặc Cảnh Lê cũng trở nên thông minh, ngay cả ám vệ của Định Vương phủ mà cũng không bắt được hắn ta.”

Hàn Minh Nguyệt cười nói: “Không phải trở nên thông minh, mà là như chim sợ ná sợ chết mà thôi. Nếu hắn ta thật sự trở nên thông minh, thì tuyệt đối sẽ không đến Ly thành.” Lãnh Hạo Vũ hơi lo lắng nói: “Hắn ta có thể lẻn vào Ly thành, thì ít nhất chứng minh dưới tay hắn ta cũng không phải không có người vô dụng. Ta sợ bây giờ hắn ta không còn gì nữa, muốn đồng quy vu tận với Định Vương phủ. Người như vậy luôn rất nguy hiểm, vẫn nên nhanh chóng bắt được hắn ta sớm mới tốt.”

Mọi người đồng loạt gật đầu, ngu ngốc không đáng sợ, người thông minh cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là kẻ điên tự nhận là thông minh hơn nữa không sợ chết. Bởi vì ngươi rất khó đoán ra rốt cuộc hắn ta muốn làm gì.

Nghe Lãnh Hạo Vũ nói, Mặc Tu Nghiêu nhíu mày như có điều suy nghĩ. Từ Thanh Trần nhìn đệ ấy một cái, hỏi: “Chẳng lẽ Vương gia đã có tính toán gì rồi?” Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng nói: “Chỉ là một tên Mặc Cảnh Lê mà thôi, không cần quá để trong lòng. Bản vương tự có tính toán. Còn có mấy ngày nữa là tiệc tròn một tuổi của Lân nhi và Tâm nhi rồi, trong chuyện này mọi người vẫn phí thêm chút tâm tư đi. Năm nay người tới dường như không ít?”

Phượng Chi Dao gật đầu cười nói: “Đúng vậy, trừ sứ giả Bắc Nhung, Đại Sở và Tây Lăng mà hôm nay đã có mặt tại Ly thành ra, thì Nữ Vương và Vương phu Nam Chiếu, Hách Lan công chúa Bắc Cảnh, còn có sứ giả các nước Tây Vực cũng đang trên đường đi, ít ngày nữa sẽ tới Ly thành.”

“Xem ra Thanh Bách và Trương Khởi Lan ở Tây Lăng làm rất tốt?” Mặc Tu Nghiêu vỗ vỗ cằm cười nói. Hoàng Thành Tây Lăng nằm ở Cực Tây, giáp biên giới với các nước Tây Vực. Nhưng cho tới nay phần lớn thời gian quan hệ của Tây Lăng và các nước Tây Vực đều nằm trong trạng thái đối đầu, đừng nói là giữa các nước chủ động phái sứ giả tới chúc mừng, mà đã rất lâu ngay cả đường thông thương giữa hai bên cũng là lúc đứt lúc nối. Mấy năm gần đây, đường thông thương giữa Tây Vực và Trung Nguyên cũng đều do Định Vương phủ và Tây Lăng đạt thành hiệp nghị mà duy trì. Cho đến khi phần lớn khu vực phương Bắc của Tây Lăng bị Mặc gia quân chiếm, thì trao đổi giữa Trung Nguyên và Tây Vực mới xem như chân chính thông suốt.

Từ Thanh Trần mỉm cười nói: “Nghe nói lúc bắt đầu cũng đánh mấy trận, hiện tại mắt thấy Định Vương phủ như mặt trời ban trưa, cho dù là người Tây Vực thì cũng hiểu được sát ngôn quan sắc. Có phái sứ thần đến đây chúc mừng thì cũng là tự nhiên. Đúng rồi, lần này đám Thanh Bách cũng cùng trở về với những sứ giả Tây Vực này. Chắc là còn khoảng hai ngày nữa sẽ về đến.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Vậy… Chuyện sứ giả Tây Vực liền giao cho Thanh Trạch đón tiếp được không?” Vừa lúc Từ Thanh Trạch và Từ Thanh Bách đều là huynh đệ, có vấn đề gì cũng dễ trao đổi với nhau.

Từ Thanh Trần và Từ Thanh Trạch gật đầu, tỏ vẻ không có ý kiến.

Nghị sự xong, tất cả mọi người lui ra ngoài, Diệp Ly mới nhìn Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Chuyện Mặc Cảnh Lê, chàng định làm thế nào?” Mặc Tu Nghiêu ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng cười nói: “Đừng lo, người đi theo bên cạnh Tiểu Bảo cũng không ít, chính nó cũng không phải đèn cạn dầu gì, thật sự đụng phải Mặc Cảnh Lê, thì ai thua thiệt, ai chiếm tiện nghi còn không chắc đâu.”

Diệp Ly cau mày, bất mãn nói: “Nó vẫn còn nhỏ.”

“Ở Định Vương phủ, qua mười tuổi thì sẽ không còn nhỏ nữa. A Ly, chúng ta không thể đi theo bên cạnh nó vĩnh viễn được, một ngày nào đó nó phải tự mình chống đỡ một phương.” Diệp Ly trầm mặc thở dài, mặc dù hiểu Mặc Tu Nghiêu muốn tốt cho Mặc Tiểu Bảo, nhưng với một người từng sinh ra trong gió xuân, lớn lên trong sự tiên tiến, thì cho dù đứa bé đó có xuất thân trong thế gia quân nhân cũng vẫn lớn lên hạnh phúc như những đứa bé bình thường, Diệp Ly rất khó tiếp nhận loại tình cảnh xem trẻ con như người lớn này. Ở kiếp trước, lúc nàng mười tuổi, thì còn đang nô đùa nghịch phá với một đám con trai con gái trong sân lớn đó.

Nhưng tình hình bây giờ lại không cho phép Mặc Tiểu Bảo trưởng thành từ từ. Dựa theo tính tình và tính toán của Mặc Tu Nghiêu, thì rất rõ ràng đã tính toán sớm ngày giao Định Vương phủ cho Mặc Tiểu Bảo gánh, một mình tiêu dao thế ngoại. Vì phòng ngừa một ngày kia người nào đó đột nhiên buông tay mặc kệ khiến cho Mặc Tiểu Bảo luống cuống tay chân, nên hiện tại bắt đầu bồi dưỡng Mặc Tiểu Bảo là lựa chọn chính xác.

“A Ly đừng lo lắng, Tiểu Bảo cũng là con trai của ta mà.” Biết Diệp Ly lo lắng cho an toàn của Tiểu Bảo, Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng an ủi, rất bất đắc dĩ với việc Diệp Ly lo lắng quá độ. Dù Tiểu Bảo hỗn đản thế nào thì cũng là con hắn mà, người làm cha như hắn sẽ không giết chết con của mình ah. Chẳng lẽ bình thường hắn thật sự đối xử với Mặc Tiểu Bảo rất tệ, nên mới khiến cho A Ly lo lắng như thế sao? Hiếm khi Định Vương điện hạ cảm thấy hơi chột dạ mà tự kiểm điểm lại.

Diệp Ly mỉm cười nói: “Ta biết, chỉ là vẫn không nhịn được mà lo lắng thôi. Chàng cũng biết… Có đôi khi bản thân lý trí và tình cảm chính là hai việc khác nhau.” Đừng nói Mặc Tiểu Bảo còn là một đứa bé hơn mười tuổi, cho dù nó trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ như Mặc Tu Nghiêu, thì làm mẹ nên lo lắng vẫn sẽ lo lắng, “Trong lòng chàng đã có ý định, thì chuyện này chàng cứ xem rồi làm đi. Ta sẽ chăm sóc cho Lân nhi và Tâm nhi thật tốt.” Nếu Mặc Cảnh Lê thật sự phát điên, thì gặp nguy hiểm chưa chắc chỉ có Mặc Tiểu Bảo, Lân nhi và Tâm nhi cũng có nguy hiểm.

“Ta bảo đảm Mặc Tiểu Bảo bình an vô sự.” Mặc Tu Nghiêu trịnh trọng cam kết.

“Ừ, ta biết.” Diệp Ly gật đầu mỉm cười nói.

“Khởi bẩm Vương gia, Vương phi, đã xảy ra chuyện!” Ngoài cửa, Tần Phong vội vã đi vào, sắc mặt rất khó coi, nói.

Diệp Ly đứng dậy, “Chuyện gì?” Xưa nay Tần Phong trầm ổn, nếu không xảy ra chuyện lớn, thì tuyệt đối sẽ không lỗ mãng xông thẳng vào thư phòng mất lễ nghi như thế. Tần Phong trầm giọng nói: “Nữ Vương Nam Chiếu bị ám sát ở cách Ly thành không xa, Nữ Vương và Tiểu Vương tử mất tích!”

“Cái gì?” Không chỉ mỗi Diệp Ly, mà ngay cả trên mặt Mặc Tu Nghiêu cũng lộ ra một tia ngoài ý muốn. Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút, rồi cau mày nói: “Vì sao Nữ Vương Nam Chiếu lại mang theo Tiểu Vương tử đến Ly thành?” Năm ngoái, công chúa An Khê ở Trung Nguyên sanh ra một Tiểu Vương tử, lúc đó Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu đều không ở Ly thành. Hiện tại đứa bé kia còn chưa được nửa tuổi, theo lý thuyết, cho dù Nữ Vương Nam Chiếu đích thân đến Ly thành chúc mừng, thì đường xá xa xôi cũng sẽ không mang theo Tiểu Vương tử mới đúng.

Tần Phong nói: “Năm ngoái sau khi công chúa An Khê và Vương phu rời khỏi Ly thành thì cũng không trở về nước, mà vẫn tiếp tục du lịch ở Trung Nguyên. Vốn đang định trở về nước, thì lại nghe được Định Vương phủ tổ chức tiệc tròn một tuổi cho Tiểu Thế tử và Tiểu Quận chúa, nên liền mang theo Tiểu Vương tử quay trở lại. Không nghĩ tới, ở cách Ly thành không tới một trăm dặm, thì đã bị một đám người không rõ lai lịch ám sát. Vương phu bị thương nặng, Nữ Vương và Tiểu Vương tử bị mất tích.”

“Vương phu ở đâu? Mau mời hắn ta vào.” Diệp Ly vội nói.

Rất nhanh, Vương phu Nam Chiếu Phổ A liền đi vào, quả nhiên trên trang phục Nam Chiếu hoa lệ màu xanh ngọc đầy vết máu loang lổ, trên mặt và cánh tay của Phổ A cũng có vết thương, hiển nhiên là đã trải qua một cuộc ác chiến.

“Định Vương, Định Vương phi.” Bởi vì quan hệ của công chúa An Khê và Diệp Ly rất tốt, nên Phổ A cũng xem như quen thuộc với Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly, ngay lập tức cũng không khách khí, lo lắng nói: “Định Vương, Vương phi, xin hãy cứu An Khê và con ta!” Vừa nói vừa định quỳ xuống trước mặt Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly. Nam nhi Nam Cương thật ra cực kỳ kiêu ngạo, sẽ không dễ dàng quỳ xuống trước người khác. Vợ và con trai mất tích đã khiến cho nam nhân Nam Cương này kinh hoảng và thất thố.

Mặc Tu Nghiêu vội vàng vươn tay đỡ lấy hắn ta, trầm giọng nói: “Phổ A, ngươi yên tâm. Chỉ cần Nữ Vương Nam Chiếu còn ở Tây Bắc, thì Bản vương bảo đảm có thể tìm được nàng ấy. Chuyện này… Định Vương phủ cũng sẽ cho Nam Chiếu một câu trả lời.”

Trời sinh Mặc Tu Nghiêu có một loại lực lượng có thể dẹp yên lòng người, làm cho người ta tin phục. Nghe thấy hắn nói như vậy, Phổ A cũng rất nhanh bình tĩnh lại, hít sâu một hơi nói: “Tại hạ có gì có thể giúp được, xin Định Vương cứ nói. Chỉ cần… An Khê và con ta có thể trở về bình an.”

Mặc Tu Nghiêu vỗ vỗ bờ vai của hắn ta, nói: “Ngươi ngồi xuống trước, kể lại tình hình lúc đó cho Bản vương và Vương phi nghe. Sau đó đến phòng khách nghỉ ngơi thật tốt, ngươi cũng bị thương không nhẹ.”

Phổ A nặng nề gật đầu, sửa sang lại suy nghĩ một chút liền kể lại chuyện bị ám sát. Thì ra nửa năm qua, công chúa An Khê và Phổ A mang theo con đi du lịch xung quanh, trong nửa năm này ba phương thế lực của Trung Nguyên hỗn chiến, công chúa An Khê tiếp thu ý kiến của Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu nên cũng không tham gia vào trong đó. Bản thân quốc nội của Nam Chiếu cũng không có chuyện gì, nên hai người đều không muốn quay về. Lần này nghe nói Định Vương phủ muốn chuẩn bị tiệc tròn một tuổi cho Tiểu thế tử và Tiểu Quận chúa, dựa theo giao tình của Nam Chiếu và Định Vương phủ thì tất nhiên không thể nào không tham gia. Cho nên hai người đang định về Nam Chiếu liền đổi ý quay lại đây. Lại không nghĩ rằng trên quan đạo vắng người qua lại cách Ly thành không xa bị phục kích, thị vệ mà Phổ A mang theo liều chết huyết chiến, nhưng người của đối phương không ít hơn nữa thân thủ của từng người đều không kém. Bọn họ bị đánh không trở tay kịp, vừa bắt đầu đã liền rơi xuống thế hạ phong, cuối cùng công chúa An Khê và con trai đã bị người ta bắt đi.

Nghe Phổ A kể lại, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly liếc nhau một cái, trong lòng cũng dần dần có đáp án. Diệp Ly gọi Mặc tổng quản tới mời Phổ A đi xuống nghỉ ngơi, Phổ A vừa ra cửa thì đúng lúc đám người Phượng Chi Dao mới nghe tin cũng chạy tới.

“Ta đã nói, tên Mặc Cảnh Lê kia nhất định sẽ gây ra chuyện yêu thiêu thân gì mà!” Lãnh Hạo Vũ khẽ nguyền rủa, nói: “Nhưng mà, hắn ta bắt cóc công chúa An Khê làm gì? Không sợ gây rắc rối thì sẽ khiến cho Định Vương phủ chúng ta cảnh giác sao? Hay Mặc Cảnh Lê thật sự có bản lãnh cao đến nỗi không xem Định Vương phủ ra gì?”

Hàn Minh Nguyệt cau mày, nhìn qua Mặc Tu Nghiêu nói: “Bắt cóc công chúa An Khê không có bất kỳ ý nghĩa gì, Mặc Cảnh Lê cũng không nhận được lợi lộc gì. Khả năng duy nhất chính là… Hắn ta muốn phá hư bữa tiệc tròn một tuổi này của Định Vương phủ. Nếu sứ giả của các quốc gia tới dự tiệc đều bị ám sát hoặc xảy ra chuyện gì……” Sứ giả các quốc gia xảy ra chuyện trên địa bàn của Định Vương phủ, cho dù không liên quan đến Định Vương phủ, nhưng chỉ sợ Định Vương phủ cũng phải cho các quốc gia một câu trả lời thỏa đáng.

Phượng Chi Dao trầm giọng nói: “Nếu quả thật là như vậy, thì hắn ta sẽ không chỉ ra tay với mỗi công chúa An Khê. Mà còn có Hách Lan công chúa và những sứ giả Tây Vực sắp tới Ly thành kia nữa.” Nói trắng ra là, Mặc Cảnh Lê chính là muốn Định Vương phủ khó xử.

Diệp Ly cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi trầm giọng nói: “Phượng Tam, ngươi nói cho Mặc Hoa, phái ám vệ của Định Vương phủ đi nghênh đón sứ giả các quốc gia, nhất định phải bảo vệ những sứ thần này tới Ly thành an toàn. Mặt khác, binh mã trong đại doanh đang trú đóng gần Ly thành điều ra năm vạn người, chia làm năm trăm người một đội, một ngày mười hai canh giờ tuần tra những nơi trong vòng trăm dặm xung quanh Ly thành không gián đoạn. Truyền lệnh cho Kỳ Lân, hai đội đóng ở Ly thành, bốn đội còn lại chia ra đóng ở bốn phương tám hướng Đông Nam Tây Bắc xung quanh Ly thành, để có chuyện gì tùy thời trợ giúp.”

“Dạ, Vương phi.” Phượng Chi Dao gật đầu lĩnh mệnh.

“Chuyện Nữ Vương Nam Chiếu, mọi người thấy thế nào?” Mặc Tu Nghiêu hỏi. Mọi người im lặng, một lúc lâu sau, Lãnh Hạo Vũ mới thấp giọng thở dài nói: “Chỉ hy vọng Mặc Cảnh Lê… Muốn nói điều kiện, thì tạm thời sẽ không thương hại công chúa An Khê. Nếu không……” Nếu Nữ Vương và Vương tử duy nhất của Nam Chiếu chết ở Ly thành, thì cũng không có lợi gì cho quan hệ giữa Định Vương phủ và Nam Chiếu.

“Chúng ta phái người cố gắng truy tìm ở xung quanh xem sao.” Giọng nói của Phượng Chi Dao thanh âm cũng hơi ngưng trọng.

Diệp Ly gật đầu nói: “Ra lệnh xuống, ngàn vạn lần phải cẩn thận, phải xác định công chúa An Khê và Tiểu Vương tử được an toàn.”

Hàn Minh Nguyệt nói: “Công chúa An Khê cũng không phải nhân vật tầm thường, Mặc Cảnh Lê mang theo một cô gái còn có một đứa bé chưa đầy nửa tuổi đi lại ở gần Ly thành như vậy, không thể nào không lộ ra một chút dấu vết. Vương phi cũng không cần quá lo lắng.” Diệp Ly suy nghĩ một chút, rồi nói: “Như vậy, chuyện này liền giao cho công tử Minh Nguyệt đi.” Hàn Minh Nguyệt đã từng là đầu lĩnh của tổ chức tình báo lớn nhất Đại Sở, bàn về tìm người thì hắn ta chắc chắn có kinh nghiệm hơn người khác nhiều.

Hàn Minh Nguyệt chắp tay cười nói: “Chắc chắn sẽ không cô phụ sự nhờ vả của Vương phi.”

Diệp Ly khẽ thở dài nói: “Làm phiền công tử.”

Trong một sơn động nào đó bên ngoài Ly thành, công chúa An Khê tỉnh lại từ trong trạng thái hôn mê, vuốt vuốt cái trán hơi ẩn ẩn đau, trong mắt hiện lên một tia sáng sắc bén, trong nháy mắt liền khôi phục lại sự thanh tĩnh, vội vàng nhìn xung quanh.

“Ngươi đang tìm nó sao?” Một giọng nam vang lên ở gần đó, mang theo vài phần ác ý và đùa cợt.

Công chúa An Khê nhìn qua nơi phát ra tiếng nói, chỉ thấy một nam tử mặc quần áo bằng vải thô, để râu rậm rạp đứng ở gần đó, trong tay đang ôm một ôm một đứa bé còn trong tã lót. Tư thế ôm đứa bé của hắn ta cũng không thuần thục, cũng không thèm để ý đến, mà chỉ dùng một cánh tay tùy ý ôm tã lót, may mà đứa bé đã ngủ, nên mới không khóc.

“Sóc Nhi! Ngươi là ai?” An Khê công chúa nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt đầy cảnh giác, thấy hơi quen, công chúa An Khê suy nghĩ kỹ một lúc liền phát hiện trong trí nhớ mình căn bản không có người như vậy.

Dường như nam tử ngẩn người, rồi mới cười lạnh nói: “Nữ Vương Nam Chiếu thật sự mắc bệnh đãng trí nặng nha, trẫm nhớ lần trước chúng ta gặp nhau cũng không cách bây giờ quá lâu ah.”

“Trẫm?” Cái từ này là tự xưng chuyên dụng của Hoàng đế Trung Nguyên, công chúa An Khê ngây ra một lúc, nhìn thật kỹ một lần nữa, hơi chần chờ nói: “Ngươi là… Mặc Cảnh Lê?” Không thể trách công chúa An Khê không nhận ra hắn ta, vốn công chúa An Khê cũng chỉ mới gặp Mặc Cảnh Lê vài lần. Hơn nữa, nam nhân ở trước mắt ngoại trừ thân cao ra thì không có bất kỳ một điểm nào giống như tên Lê Vương Đại Sở cao ngạo lại âm u lúc trước. Trên gương mặt luôn đáng được xưng là anh tuấn trước kia đã trở nên tái xám mà khô gầy, trong đôi mắt lại càng tràn đầy thô bạo và mơ hồ có sự điên cuồng vặn vẹo, còn có bộ râu cực kỳ giống đại vương trong sơn trại thổ phỉ khiến cho người ta cảm thấy khó chịu vô cùng kia nữa. Nói hắn ta là thổ phỉ chạy từ núi nào ra thì cũng không có ai hoài nghi.

Mặc Cảnh Lê nhìn công chúa An Khê, cười lên ha ha, “Đúng vậy, ta là Mặc Cảnh Lê! Thật sự không nghĩ tới Nữ Vương Nam Chiếu còn có thể nhớ ra trẫm ah!”

Trong lòng công chúa An Khê hơi run sợ nhìn con mình trong tay của hắn ta, bởi vì hắn điên cuồng cười lớn, nên đứa bé đang ngủ say đã bắt đầu giãy dụa, hiển nhiên sắp thức.

“Ngươi đưa con cho ta trước.” Công chúa An Khê lấy lại bình tĩnh nói.

“Con? Tại sao trẫm phải phải nghe ngươi?” Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm công chúa An Khê hỏi một cách cao cao tại thượng. Công chúa An Khê trầm giọng nói: “Sóc Nhi còn nhỏ, không nghe hiểu lời nói của người lớn. Nó thức chắc chắn sẽ khóc, ngươi cũng không hy vọng tiếng khóc của nó dẫn người của Định Vương phủ tới đây đi?”

Quả nhiên, An Khê công chúa lời còn chưa dứt, thì cái miệng nhỏ nhắn của đứa bé đã mếu máo, khóc thút thít. Mắt thấy tiếng khóc sắp lớn lên, Mặc Cảnh Lê chạy trốn suốt mấy ngày nay, phiền chán nhất là những tiếng khóc rống không ngừng này, lập tức cả giận nói: “Câm miệng!”

Đứa bé mới có nửa tuổi thì sao có thể nghe hiểu được lời cảnh cáo của hắn ta, lập tức cất tiếng khóc oa oa lớn lên. Mặc Cảnh Lê hung ác trừng công chúa An Khê một cái, khoát tay ném đứa bé qua, công chúa An Khê sợ hết hồn, vội vàng nhảy lên đón được con trai ở giữa không trung. Đáp xuống đất, công chúa An Khê vẫn kinh hồn chưa định vỗ nhè nhẹ con trai, “Sóc Nhi… Sóc Nhi ngoan, không khóc……”

“Kêu nó câm miệng ngay lập tức! Nếu không đừng trách trẫm không khách khí!” Mặc Cảnh Lê lạnh giọng ra lệnh. Công chúa An Khê nghiêng đầu nhìn Mặc Cảnh Lê một cái, không trả lời mà chỉ thấp giọng ôn nhu dỗ con trai trong lòng. Nằm trong lòng mẹ, không đầy một lát, tiếng khóc của đứa bé liền nhỏ xuống, từ từ nức nở rồi ngủ mất.

Thấy con đã ngủ, công chúa An Khê mới tìm một tảng bằng phẳng khô ráo cẩn thận từng ly từng tí để con xuống, còn rải chung quanh một vòng thuốc đuổi rắn rết và côn trùng. Thân là người Nam Cương, thì không thiếu nhất đúng là những thứ này.

Cho đến khi đã sắp xếp cho con xong, công chúa An Khê mới đi đến trước Mặc Cảnh Lê đang đứng ở cửa động, bình tĩnh nói: “Sở hoàng bắt Bản vương đến đây, muốn làm gì?”

Mặc Cảnh Lê nhìn công chúa An Khê tràn đầy ác ý, cười lạnh nói: “Muốn làm gì? Không có chuyện gì trẫm không thể bắt ngươi sao?”

Công chúa An Khê lắc lắc đầu nói: “Bản vương chắc chắn không tin, nếu Sở hoàng không có chuyện gì, thì ngay từ đầu đã có thể giết Bản vương rồi, cần gì chờ tới bây giờ chứ? Là vì… Định Vương phủ?” Cái này cũng không khó đoán, mặc dù Mặc Cảnh Lê là bị Thái Hoàng Thái hậu và các thần tử của Đại Sở trục xuất, nhưng truy nguyên vẫn là bởi vì cuộc chiến với Định Vương phủ. Nếu không phải là bị Định Vương phủ đánh bại thảm hại, thì cho dù những thần tử kia của Đại Sở có mọc thêm mười lá gan cũng không dám phản Mặc Cảnh Lê ở ngay Giang Nam.

Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm nàng ta nói: “Ngươi cũng thật thông minh, khó trách lúc trước nữ nhân Thư Mạn Lâm kia không đấu lại ngươi. Chỉ tiếc… Cho dù ngươi thông minh thì rơi vào trong tay trẫm cũng vô dụng. Muốn trách, thì phải trách ngươi nhiều chuyện chạy đến Ly thành.”

Công chúa An Khê không nói thêm gì nữa, lấy sự mẫn cảm nhạy bén của nàng thì tất nhiên đã nhìn ra Mặc Cảnh Lê không bình thường. Nếu Mặc Cảnh Lê quyết tâm muốn giết nàng, thì nói gì cũng vô dụng, bản thân nàng là Nữ Vương Nam Chiếu thì sẽ càng không làm ra chuyện quỳ gối cầu xin tha chết.

Nhưng công chúa An Khê bình thản như vậy ngược lại đã chọc giận Mặc Cảnh Lê. Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm nàng ta cười lên ha ha, “Có phải ngươi cảm thấy tên Vương phu kia của ngươi chắc chắn sẽ tới cứu ngươi không? Không sai, hắn ta thoát được, nhưng… Ngươi cảm thấy người của Định Vương phủ chắc chắn có thể tìm được ngươi sao? Cho dù có thể tìm được ngươi… Thì đứa bé này, còn không mãn tròn một tuổi đi? Nó chịu đựng được đến lúc đó sao?”

Công chúa An Khê nói một cách lạnh nhạt: “Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Mặc Cảnh Lê cười nói: “Không muốn gì cả, trẫm chỉ muốn xem xem, rốt cuộc Định Vương phủ lợi hại bao nhiêu thôi.”

Công chúa An Khê nhắm mắt lại trầm mặc một lúc lâu, rồi mới mở miệng nói: “Ngươi bắt ta, chỉ là muốn dẫn dắt đi lực chú ý của Định Vương phủ mà thôi. Ngươi muốn… Ngươi muốn hãm hại người của Định Vương phủ.”

Mặc Cảnh Lê quay đầu đánh giá công chúa An Khê một lúc lâu, mới thở dài nói: “Ngươi quả nhiên là nữ nhân thông minh, so với kẻ ngu xuẩn Tê Hà kia thật sự hơn nhiều lắm. Năm đó… Sao trẫm lại coi trọng kẻ ngu xuẩn kia đây?”

Công chúa An Khê cắn răng, trong mắt hiện lên một tia tức giận. Lúc công chúa Tê Hà được người do Diệp Ly phái ra đưa về Ly thành thì vết thương nặng trên người vẫn chưa lành, lại càng không cần phải nói đến bộ dáng si ngốc ngây ngây như một đứa bé tám tuổi kia. Mặc dù tức giận đứa em gái không nghe lời này vạn phần, nhưng nhìn thấy muội ấy bị nam nhân mà mình bỏ ra hết thảy yêu hơn mười mấy năm hại thành bộ dáng như vậy, công chúa An Khê vẫn không nhịn được mà đau lòng, lại càng hận Mặc Cảnh Lê vô tình.

“Nếu ngươi đã biết rồi, thì liền ngoan ngoãn ở yên cho trẫm. Nói không chừng tâm tình trẫm tốt, sẽ tha cho các ngươi một lần. Nếu không đàng hoàng… Trẫm bảo đảm ngươi sẽ được nhìn tận mắt con trai bảo bối của ngươi chết vô cùng khó coi!” Mặc Cảnh Lê đứng công chúa nhìn xuống An Khê, lãnh khốc cười nói. Dường như lại nghĩ tới điều gì, trong mắt Mặc Cảnh Lê hiện lên một tia địch ý, cười nói: “Lúc mới tới ta thấy đám người của Định Vương phủ đang tìm chúng ta ở khắp nơi đó. Nhưng mà… Ngươi yên tâm, bọn chúng tuyệt đối sẽ không tìm tới được nơi này. Cho dù có tìm được… Thì bọn chúng cũng không dám tới đây, trừ phi bọn chúng không cần mạng của ngươi nữa. Đúng rồi, nếu như ngươi muốn chạy trốn, thì cũng có thể đi ra ngoài xem thử xem sao.”

Nói xong, Mặc Cảnh Lê liền không để ý tới công chúa An Khê nữa, mà nghênh ngang đi ra ngoài động.

Nhìn bóng dáng Mặc Cảnh Lê biến mất ở cửa động, công chúa An Khê mới đi từ từ đến cửa động, rất nhanh, nàng liền tại sao Mặc Cảnh Lê không sợ nàng chạy trốn, cũng không sợ người của Định Vương phủ tìm được. Cái sơn động này lại nằm ở giữa vách đá dựng đứng, dưới vách đá là một mặt hồ gần như không nhìn thấy bờ, nếu chỉ có một mình, thì nàng còn có thể đánh cuộc một lần trực tiếp nhảy từ vách đá xuống, nhưng mang theo con, thì đúng là nàng không có biện pháp nào chạy trốn.

Trầm mặc nhìn mặt hồ dưới vách đá một lát, nàng cũng không quá quen thuộc với Tây Bắc, thời gian ngắn cũng không đoán được rốt cuộc mình đang ở đâu, trầm ngâm một lát, công chúa An Khê liền xoay người đi vào trong động.

link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion61 Comments

  1. Tên điên MCL kia thật là điên hết cỡ, qua cuộc nói chuyện giữa hắn và An Khê là biết, tự suy tự diễn ko coi ai ra gì. Aizzzz rắc rối rồi đây, ko biết công tử Minh Nguyệt làm thế nào để cứu người và bắt tên điên này lại. Nghiêu ca có vẻ khinh địch quá đấy.
    Thanks

  2. Xem ra Mặc Cảnh Lê chưa bỏ qua được Định vương phủ, đúng là quá ngu ngốc. An Khê chắc là đủ thông minh để bảo vệ 2 mẹ con bình an.

  3. Đúng là đối phó với kẻ điên không sợ chết thì sợ thật ~.~ thằng cha này lên cơn bạo bệnh rồi, ai tiễn hắn lên đường nhanh nhanh đi. Tội nghiệp Nữ vương Nam chiếu, vô tình bị cuốn vào vụ kê điên này, chắc là Minh Nguyệt công tử sẽ nhanh chóng tìm ra thôi. Chứ để ôzng ngông nghênh ngoài đây như mấy kẻ biến thái quá. Nhanh nhanh xử đẹp ỗng quay lại mấy bạn tiểu tiểu kia thú vị hơn.

  4. Điên rồi, lại còn dám ra mặt bắt cóc nữ vương Nam Chiếu cơ đấy. Rồi Mặc Cảnh Lê sẽ phải trả giá đắt cho hành động của mình, tội nữ vương Nam chiếu, nếu có một mình chắc sẵn sàng liều mạng nhảy xuống rồi, đối diện với kẻ điên như kia rất mệt. Hi vọng công tử Minh Nguyệt sớm tìm ra mẹ con hai người.

  5. Công chúa An Khê đúng là nhọ thật, loay hoay đạp ngay phải bãi mìn mcl 0.o
    Cũng may là hắn ta chỉ muốn bắt cóc để gây bất lợi cho định vương phủ thôi chứ ko có ý sát hại 2 mẹ con công chúa an khê, haiz
    Nếu cái động ở lưng chừng núi như thế thì sẽ rất khó tìm kiếm rồi, ko biết trước lễ đầy tháng người xủa dl có tìm được ko nữa

  6. Mặc Cảnh Lê điên rồi , điên thật rồi , muốn đồng vu quy tận kiểu gì cũng sẽ chết khó coi ;96
    Tội An Khê Nữ vương , đối mặt với tên điên không thiết sống đó rồi chị với con chị làm sao đây , mong sao Tần Phong ,nMinh Nguyệt công tử sớm cứu được 2 mẹ con , không biết Mặc Cảnh Lê kia còn tính làm gì 2 bé Trân Ninh với Trường Hưng Vương ;15

  7. Đối phí với kẻ địch thông minh còn dễ hơn đối phó vs kẻ điên tự cho mình thông minh. MCL điên không còn chỗ nói nửa rồi. Nghĩ sao đi la mắng đứa nhỏ 6th trời. AK rất thông minh, cũng bình tĩnh nửa. Nàng ta cũng ngang ngửa vs DL ấy,nhưng nàng ta k có may mắn sống 2 đời như DL mà thôi. Định vương phủ sẽ nhanh chóng tìm ra AK và Sóc nhi thôi, an tâm nha

    • An Khê đúng là giỏi ngang ngửa Diệp Ly thạt nhưng tiếc là không thể cưới người mình thật sự yêu (là ai ý nhở, quên mất tiêu r :)) đối vs Phổ A cũng chỉ là trân trọng tình yêu của hắn cho bản thân thôi. Nhưng nếu Phổ A đủ giỏi, khiến An Khê “lâu ngày sinh tình” thì họ cũng có một câu chuyện tình yêu đẹp (dù không đc tả kĩ lắm) :)

  8. Ôi lần này thì Mặc Cảnh Lê điên quá r @@ ko lo cho bản thân mà chỉ muốn trả thù, tâm tư ác độc quá, hắn ý định bắt cóc sứ giả các nước thế này , vừa muốn sự chú ý của Nghêu ca vừa muốn từ đó dương đông kích tây ám hại tiểu Bảo @@ con ng khi mà cảm thấy đến tuyệt lộ r thì nguy hiểm như rắn rết vậy.
    Thật đáng sợ, bé Bảo tuy thông minh ranh mãnh nhưng vẫn chỉ là bé 11 tuổi mà thôi, sao có thể biết đc nhiều điều chứ nhẩy @@ Liệu rằng Nghêu ca có thu xếp an toàn cho bên mình ko ? Ly tỷ thì h lo lắng ngập tràn trong đầu r, sao có thế đưa ra nhiều đối sách tỉnh táo đc, hazzzz Chỉ mong Hàn Minh Nguyệt làm việc thần tốc thuôi.
    .
    Tks ad

  9. Mặc Cảnh Lê thiệt là biến thái. Bắt cóc nữ vương Nam Chiếu, mưu đồ gây bất lợi cho Định vương phủ. Mặc Tu Nghiêu có vẻ không quá lo lắng với âm mưu của Mặc Cảnh Lệ. Nói về trình độ phúc hắc, âm người thì ai có thể qua được Mặc Tu Nghiêu. Mắc cười nhất là Mặc Tu Nghiêu tự kiểm điểm lại xem mình có đối xử quá hà khắc với Mặc Tiểu Bảo hay không. Diệp Ly vẫn mang tư tưởng hiện đại nên vẫn lo lắng cho Mặc Tiểu Bảo nhiều hơn mặc Tu Nghiêu.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  10. Cảm thấy Mặc Cảnh Lê là tập hợp của tất cả những tính cách vặn vẹo và điên rồ nhất.
    Thử thách của tiểu Ngự Thần sắp đến rồi. Không biết nó sẽ như thế nào đây và tiểu Thần của chúng ta sẽ vượt qua như thế nào. Nhưng chắc chắn sau vụ này tiểu Thần sẽ trưởng thành hơn.
    Cũng không biết nữ vương Nam Chiếu định làm như thế nào để để lại dấu vết cho Định Vương phủ đây?
    Bây h Hàn Minh Nguyệt vs Tu Nghiêu đã làm lành đc r. May quá là Hàn Minh Nguyệt đã tỉnh ngộ. Công tử hào hoa phong nhã bậc nhất sao có thể bị hủy bởi Tô Túy Điệp? Mà tại sao Hàn Minh Nguyệt lại có thể thích Tô Túy Điệp đc nhỉ? Mà đâu phải Hàn Minh Nguyệt không biết tính cách của Tô Túy Điệp, hắn cũng biết là Tô Tút Điệp đang lợi dụng mình mà. Đúng là “yêu chỉ là yêu, chẳng vì cái gì cả” chạp chẹp may mà công tử Hàn Minh Nguyệt đã trở lại nguyên vẹn. Dẫu sao Hàn Minh Nguyệt cũng chỉ kém Tu Nghiêu nhất ở chỗ yêu sai người thôi, Hàn Minh Nguyệt cũng rất tuyệt. <3

  11. tên điên mặc cảnh lê đáng chết đúng là không còn gì để nói
    hắn muốn tất cả nhưng người mà hắm hận phải đồng quy vu tận với hắn thì mới thoã mãn tính cách vặn vẹo của hắn được. Lần này có lẽ lại là một hồi phong ba lớn ở ly thành đây, không biết a nghiêu sẽ xử lý sao đây, lo lắng cho tiểu bảo qúa. Bé mới hơn 10t lẽ ra ở thời đại này thì đang là tuổi ăn, tuổi chơi ấy vậy mà….

  12. Nếu dùng từ gì để hình dung MCL chính là kẻ điên tự nhận là thông vỹ minh hơn nữa không sợ chết. Sau vụ này không biết MTN sẽ xử lý MCL ntn nữa, Dám đánh chủ ý lên MTB. Không biết MTB sẽ dậy dỗ MCL ntn đây. Thật mong chờ ak.

  13. phuong an thien ha

    Tên mặc cảnh lê biến thái, dám dùng phụ nữ và trẻ nhỏ uy hiếp định vương. Phải xem bản lĩn của hắn đén đâu. Trong tay.định vương toàn nhân tài, há có thể để cho con chuột hôi này chay.mất. Tên mặc cảnh lê này chết trăm ngàn lần không hết giận. Hừ. Mặc tiểu bảo, bé phải cẩn thận đó

  14. Đúng là mấy đứa vừa ác vừa ngu sống thật là lâu :)) chắc cuối truyện cha MCL mới die quá. Thôi cũng đc. Cho chả phá rối để tình tiết nó hấp dẫn chứ phá cỡ nào cũng lsao qua mặt đc vợ chồng A Nghiêu c Ly. Cơ mà lần này cũng căng quá ko pk hai a c sẽ gỡ ntn. Gì chứ MCL đag bị mất lý trí mà. Đối đầu vs mấy ng như zị ko pk đâu mà lần hết nha. Haizz

  15. Vương nữ An Khê cũng khổ ghê, đang yên đang lành thì bị liên lụy bị bắt. A phổ cũng khổ, mấy thân tín của An Khê cũng khổ bị giết…mà, ta cũng chả quan tâm lắm
    Tu Nghiêu soái quá đi, ngầu vỡi đến cách dạy con cũng ngầu lòi

  16. Làm nữ vương như chị này sướng thiệt, kể từ hồi tới Ly thành có thai 6 tháng, đến jo sinh con dc nửa năm mà 2 vợ chồng vẫn còn đang du lịch chưa về nc, hog sợ mất nc hở trời!!!

  17. Tên MCL này đúng là CHÓ CÙNG CẮN GIẬU. Nhưng cắn xé lung tung thế nào rồi cũng không thoát được lưới bạn TN giăng ra. Còn có cả đội bạn nhỏ Tiểu Bảo nữa :)))

    Ta chỉ buồn cười quả make-up của hắn thôi. Tâm lí rối loạn thành bệnh rồi. Haiz.

  18. Lai sinh như mộng

    An Khê thật ra cưới A Phổ là đúng, TTT cao xa quá thà yêu một người thật thà chung thủy với mình, nay cũng sinh bảo bảo rồi, hạnh phúc viên mãn. Phải chi tác giả cho thêm một nhân vật xuyên không vào, chắc thú vị lắm, đặc biệt là đứa nào có thể mang theo mấy cây súng giảm thanh rồi chống lại DL với MTN *biến thái quá* ;94 ;94 ;94
    P/s: Cám ơn các editor, một chương dài như vậy tốn rất nhiều công sức ngồi máy tính, mong nhiều truyện có quân sự hay hơn nữa. ;61 ;61

  19. Tình yêu của Phổ A và An Khê công chúa cũng đáng được hâm mộ! Bạn nghĩ công chúa An Khê chọn đúng, là một công chúa, một vương thái nữ, một nữ vương đều phải lấy trách nhiệm làm đầu. Công chúa An Khê chọn cho mình con đường an toàn nhất là đúng! Nhưng cũng hơi tiếc nuối cho cặp đôi An Khê – Thanh Trần!
    Truyện hay lắm, cảm ơn bạn! ;69 ;69 ;69

  20. Lo cái thằng biến thái MCL hại Sóc Nhi quá. Híc
    Sóc Nhi chỉ là đứa bé thôi mà
    Mong Ly tỷ và Nghiêu ca cứu đc An Khê và Sóc Nhi ;29

  21. Mình lại thấy Thanh Trần- An Khê không hợp nhau. Một người tự do tự tại, một người gánh nặng đất nước thì khó lòng hòa hợp lắm

  22. Tính ra trong mấy nước khác thì đôi An Khê – Phổ A là đôi mình khá thích, cho nên lúc Mặc Cảnh Lê nhảy vô hãm hại thì mình bực không để đâu cho hết. Đã thế ai biết tên điên này có lúc nào thiếu thuốc mà giết luôn đứa bé mấy tháng tuổi không trời? Hi vọng bên phía Định Vương phủ sớm tìm được mẹ con An Khê bình yên vô sự, chứ không thì buồn lắm. Người tốt ắt hẳn có phúc của người tốt, mong là được như thế thật.

  23. Vừa mới nói ở chương trước… Tâm Nhi là quý cô hàng hiếm… Chương này lại xuất hiện thêm một đấng trượng phu Sóc Nhi… Thương bé con quá… Mặc Cảnh Lê, kẻ biến thái trên mọi kẻ biến thái… Già không bỏ, nhỏ không tha… Xứng danh thái giám của ngươi đó. An Khê nữ Vương… Hy vọng sớm được bình an đoàn tụ cùng Phổ A nha. Cặp đôi này tuy ít được nhắc đến nhưng cũng tình củm lắm chứ…

  24. tình tiết truyện hay quá , càng ngày càng hấp dẫn , càng ghét tên Mạc Cảnh Lê biến thái hơn
    mon sau cơn mưa trời lại sáng hạnh phúc sẽ đến với cặp đôi Khê – Phổ

  25. MCL vừa điên vừa biến thái nữa. Chả hiểu nổi thông minh chỗ nào mà cứ tự cho mình là thông minh. Mcl chết cũng k đáng tội quá.

  26. Thấy Nữ vương An Khê tìm được hạnh phúc cho mình các độc giả thấy vui mừng thay.
    Các cụ khuyên đúng quá con gái nên lấy người ui mình hơn người mình ui. thank nàng

  27. Ngoài Diệp Ly ra mình thật thích Nữ vương Nam Chiếu. một cô giá đủ thông minh để biết mình cần gì trong cuộc sống.

  28. MCL thật đien rồi, kể cả đứa bé chưa tròn năm cũng không tha. Coi mà ấm ức, hy vọng MCL chết không nhắm mắt. Chấp niệm sâu thì chỉ đổi lại mọi thứ càng tệ hơn thôi. Đã trì độn mà con lì. haizz

  29. Hy vọng MCL sẽ ko làm gì công chúa An Khê. Cũng mong MTN và DL sớm tìm được nếu ko MCL mà nổi cơn điên lên sẽ giết mẹ con công chua An Khê mất

  30. cái tên MCL này vừa ngu vừa khùng hơn MCK >.<
    1 tên biến thái như vậy mà cũng làm Lê Vương – Nhiếp Chính Vương – Hoàng đế sao ? cho dù ko có Tu Nghiêu thì cho hắn làm vua 10 lần cũng mất nước thôi..

  31. Vẫn tiếc cho một tấm chân tình của nữ vương Nam Chiếu ngày đó với Từ Thanh Trần. Cũng may sau này chị không bị điên cuồng như mấy nữ nhân kiểu Liễu Quý Phi, Tô Túy Điệp đối với Tu Nghiêu mà lựa chọn lấy hạnh phúc và gia đình bình yên cho chính mình. Mong là Nữ vương với con an toàn về với Phổ A. Phổ A tuy có vẻ đần đần so với công tử Thanh Trần nhưng vẫn đánh yêu và là một nam nhi biết bảo vệ vợ con ;05

  32. Mặc Cảnh Lê giờ k còn gì để mất nên mới biến thái như thế. Chỉ mong An Khê k sao. Cả đứa bé mới sinh cũng k tha, lấy nó uy hiếp ng khác. K biết Định Vương sẽ làm gì để cứu dc họ an toàn

  33. MCL giờ bất chấp tất cả rồi. Tội nghiệp công chúa An khê quá. Tội nghiệp cả e Sóc nữa. Mới còn bé đã bị McL bắt cóc rồi

  34. Bao h bản thân mới lên lv bị doạ mà vẫn có thể bình tĩnh đc như diệp ly với nữ vương nam chiếu hả trờiiiiiiii ;77

  35. Thật lo cho nữ vương Nam Chiếu và Sóc nhi. MCL điên r tự cho thông minh. Tuyệt đối do hoang tưởng ko trị nên sinh ra tâm lý nguy hiểm với lại hắn cược tất cả vì còn gì nữa đâu. Chấp niệm thật sâu. Cái này là do hắn tự chuốc. Thật lo quá đi.

  36. Rất mong la An Khê và đứa trẻ không bị gì. An Khê cuối cùng cũng được hạnh phúc mà bây giờ lại bị một tên điên khéo vào nguy hiểm. Cố lên ĐI, MTN, tìm ra mẹ con này càng sớm càng tốt, rồi kết thúc cái tên MCL đi để mọi người được sống yên ổn.

  37. MCL này đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm nè
    tâm lý biến thái chắc là do bị MTN biến làm thái giám quá
    ;54

  38. Ủa không biết muội có đọc nhầm hay k con cua nữ vương là bé gái mà sao thành trai rồi, còn nữa lúc Ly tỷ sinh 2 thì bà nào nói tỷ tỷ ra trc đệ đệ ra sau mà.
    Muội đoạn k sai mà, Mcl sẽ làm chuyện yêu thiêu thân gì mà haizzz. Khi con ng còn sống sẽ vực dậy và trả thù điên cuồng lại. Cho nên a nghiêu ca rút kinh nghiệm nhà
    Nghichngomtieuquy@gmail . com
    Email xin pass ạ

  39. mặc cảnh lê đúng là càng ngày càng ngu mà, haiz, không phải điên mà là ngu mất, còn không bằng cả diệp ly thì bảo sao không đấu lại được với mặc tu nghiêu, đến bây giờ thì cũng chỉ còn chờ xem mặc cảnh lê bị tu nghiêu xử thế nào thôi, không thể chết dễ dàng như với lôi chấn đình được,ngay dưới mí mắt định vương phủ mà giữ người thì đúng là đủ ngu để chết mà

  40. Đúng là kẻ điên không sợ chết là kẻ đáng sợ nhất. Hơn nữa Mặc Cảnh Lê lại uôn có những suy nghĩ bất thường nên cáng khó đoán hơn. sợ quá ! ;77
    Mong Nghiêu ca và Ly tỷ mau chóng cứu được công chúa An Khê giết tên điên Mặc cảnh Lê cho thế giới được hòa bình. ;61

  41. Mặc Cảnh Lê này đúng là điên rồi, biến thái nữa chứ, không đấu lại người ta thì thôi đi còn dằn dưa mãi không thôi, đúng là bị Mặc Tu Nghiêu chỉnh đến điên rồi, lúc trước còn thấy tên này không đáng ghét gì nhiều, chỉ bệnh hoang tưởng hơi nặng, bây giờ xem ra điên thật rồi… ;18

  42. Mặc Cảnh Lê lại lên cơn điên nữa rồi nghĩ sao di bắt cóc công chúa An Khuê . Đúng là công chúa xui mới gặp trúng tên điên này . Bực nhất là lúc nạt đứa bé còn hâm dọa nữa chứ may mà tên Mặc Cảnh Lê chỉ định Bắc cóp chứ Ko la xui cho công chúa và đứa bé

  43. Haiz MCL đúng là điên rồi con bài cuối cùng của hắn hẳn là thế lực còn sót lại của núi Thương Mang đi ??? Chỉ tội cho An Khê nhưng củng mừng cho nàng vì bỏ xuống được tình cảm với Thanh Trần còn cưới được người yêu nàng nữa.

  44. Oa gây cấn rồi. MCL thật sự thiên rồi, quả nhiên người ko sợ chết mới là đáng sợ nhất a. Cầu mong AK sẽ ko sao?

  45. Aiz… Nghe nói rất nhiều thái giám sau khi tịnh thân liền biến thái. Ko trách đc a~~~ ;50

  46. Tội chị An Khê, nhưng mà chị đừng lo, thằng dở hơi cám lợn này giỏi lắm là chống cự đc hai chương thui. Tuy ko ngờ là mcl sẽ sống đc đến cuối tr nhưng m lại có linh cảm là thằng này sẽ dai hoi hơn mấy ông phản diện kia

  47. MCL giờ không còn gì để mất nên điên rồi. Chỉ tội cho An Khê và Sóc nhi. Nhưng mà cũng mừng vì tình cảm của vợ chồng công chúa An Khê.

  48. Chính vì vậy đối với con người như MCL, chưa bao giờ MTN phải phí công quá mức. Như việc này nếu lão quan tâm, thì thật sự chuyện điều tra sẽ nhanh chóng thôi. Tầm nhìn của lão quá xa đi, sẵm tiện đi gom một mẻ quý tộc tránh sau này làm phiền nương tử của lão. Làm phiền nàng thì có mà chết nghe chưaaa :))

  49. Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân. Câu này đúng trong mọi trường hợp thì phải. MCL mà ko chết thì sẽ sống ko bằng chết với MTN, hóng quá sắp kết thức rồi

  50. Đúng thật là đối phó với kẻ địch thông minh còn dễ dàng hơn đối phó với tên điên tính tình vặn vẹo MCL này. Nữ vương Nam Chiếu và tiểu vương tử thật tội nghiệp khi rơi vào tay tên này

  51. Đọc mà ức wa, cái cha mcl này đúng là não heo. Ra tới nc này rồi còn lao đầu vô cố đấm ăn xôi, kiểu ni muốn chết ko dc đẹp đây mà

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close