Trời Sinh Một Đôi – Chương 159+160

24

Chương 159: Song hỷ lâm môn

Edit: Hằng Nguyễn

Beta: Sakura

La Thiên Trình cười rộ lên: “Chân Tứ, sao nàng lại có thể sợ ngỗng?”

Chân Diệu thẹn quá hoá giận, dừng lại một hồi hỏi: “La thế tử, chàng muốn ta thét lên sao?”

Nhìn thấy dáng vẻ quả quyết của Chân Diệu, La Thiên Trình vuốt vuốt lông mày.

Coi như nàng lợi hại!

Nếu nàng ở chỗ này thét lên thì tên tuổi anh hùng cả đời của hắn, e rằng có làm thế nào cũng không thể lấy lại rồi.

Hậm hực mà mang cái lồng sắt ra ngoài.

Tâm trạng Chân Diệu không tốt rồi.

Thậm chí nàng có thể thấy được ánh mắt khiêu khích của con ngỗng trắng kia.

Đây chính phần thưởng của tổ phụ, ném lại không thể ném, làm thịt lại không thể làm thịt, giữ lại để sau này dọa nàng sao?

“Làm sao vậy?” La Thiên Trình tiến đến, thấy ánh mắt Chân Diệu có chút kỳ lạ, không nhịn được hỏi.

Chân Diệu cắn răng, cười nói: “Thế tử, ta phát hiện đồ chàng toàn có thể mang đến cho ta có lực sát thương không hề nhẹ.”

La Thiên Trình nhíu lông mày: “Nói lung tung, ta cho nàng chiêu gì?”

Chân Diệu giơ cái cằm lên: “Ví dụ như con ngỗng trắng này, ví dụ như… công chúa Phương Nhu?”

La Thiên Trình ngẩn người, không nói lời nào.

Hắn làm quan trong cung, đúng là trước khi thành thân, công chúa Phương Nhu có chạy đến tìm hắn, tính trẻ con muốn hắn không được thành thân.

Tuy nói là lời nói của con nít nhưng vị công chúa kia tính khí nổi giận lớn, thật sự là họa bắt đầu từ đó mà ra…, lực sát thương đúng là không nhỏ.

Chân Tứ còn rất nhạy cảm àh.

La Thiên Trình bất động thanh sắc không nói lời nào, liếc nhìn Chân Diệu một cái, thấy nàng tức giận đến mức hai má ửng hồng, giống như quả đào chín, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy vui thích lạ thường.

Thời gian này, hình như thú vị hơn trước kia nhiều.

Thành hôn qua ngày thứ ba, La Thiên Trình lại bắt đầu tiến cung làm việc rồi.

Chuyện heo nướng kia đã có kết quả.

Bế Nguyệt, thì ra là vốn dĩ gọi là Khởi Nguyệt, mẹ của nàng ta làm việc tại phòng bếp đã tại động tay chân vào trên đầu heo nướng.

Theo khai báo, bởi vì trước khi Chân Diệu bước vào nhà này, Bế Nguyệt là người duy nhất được sủng ái, sợ Đại nãi nãi (Chân Diệu) vào nhà này thì con gái bị thất sủng, trong lòng nhất thời u mê mới nghĩ ra biện pháp này, khiến Thế tử gia có khúc mắc với Đại nãi nãi.

Kết quả cuối cùng : Mẹ của Bế Nguyệt bị phạt đánh trượng mà chết, kể cả Bế Nguyệt toàn bộ già trẻ đều bị phát mại hết rồi, quản lý nhà bếp cũng không ai làm. Người thay vị trí này là con dâu của một thị nữ thân cận bên cạnh lão phu nhân.

Bạch Thược thận trọng, không tiếc bỏ tiền bạc để mua chuộc mấy tiểu nha đầu, lôi kéo làm quen, ung dung thản nhiên thăm dò được không ít chuyện.

Chân Diệu đã biết, Bế Nguyệt vốn là người Điền thị cho La Thiên Trình, mẹ cô ta cũng là người theo Điền thị đã lâu.

Điền thị vì vậy đã thỉnh tội với Lão phu nhân, cũng đã đưa không ít đồ đạc đến Thanh Phong đường.

Chân Diệu cảm thấy chuyện này thật huyền diệu, nàng còn chưa nhớ rõ dáng vẻ của bốn người thông phòng cũng bởi vì một con heo nướng giày vò mất đi một người, điều này thật sự là, thật sự là thấy sức chiến đấu của nàng quá kém hay sao, cho nên ông trời mới thiên vị nàng?

Chân Diệu là người có tính tình rộng lượng, chỉ là hơi cảm thán một chút rồi làm gì thì làm đó.

Mỗi ngày, vào sáng sớm nàng đi thỉnh an lão phu nhân, dần dần quen thuộc phủ Quốc công hết thảy. Ngược lại thời gian trôi qua trời yên biển lặng.

Rất nhanh đã vượt qua cả tháng, trời dần dần nóng lên rồi.

Ve sầu cả ngày kêu không ngừng, nghe thấy khiến người khác sinh bực bội.

Chân Diệu sợ nóng, sau khi thỉnh an xong, nàng liền ở trong phòng cho mát không động đậy, ăn cát băng mà Thanh Cáp làm.

Nhìn thấy cát băng xanh xanh đỏ đỏ, Chân Diệu gật gật đầu.

Tay nghề của Thanh Cáp, càng ngày càng không tệ rồi.

“Đại nãi nãi. Nô tỳ đi bắt ve sầu có được không, tránh để chúng làm phiền người.” Tước nhi cười hì hì tiến đến xin chỉ thị.

“Đi thôi, cẩn thận đừng để bị ngã.” Chân Diệu nhìn thấy dáng vẻ bắt đầu háo hức của Tước nhi, nàng cười tủm tỉm mà đồng ý.

“Ôi.” Tước nhi cười hì hì đáp lời, vui sướng mà chạy ra ngoài, đúng lúc đụng phải Giáng Châu bước vào, liền dụ cả Giáng Châu ra ngoài luôn.

Giáng Châu giãy dụa một hồi mà không vùng ra được. Chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo cùng.

“Cũng may là Giáng Châu, nếu là một tiểu nha đầu thì sớm đã bị Tước nhi tính tình hoạt bát ảnh hưởng tới rồi.” Tử tô nói.

Chân Diệu biết Tử Tô rất thích Giáng Châu,nàng cũng rất ưa thích nha đầu xinh xắn kia. Cười nói: “Giáng Châu và Tước nhi đều có nhiều điểm tốt, chờ khi Tử Tô ngươi xuất giá rồi thì ta không thể không trông cậy vào bọn họ rồi.”

“Đại nãi nãi, ngay cả nô tỳ mà người cũng trêu ghẹo rồi.”

Từ biểu lộ trên mặt, nàng thật nhìn không ra Tử Tô đang đỏ mặt, nhưng Chân Diệu biết rõ nàng ta đang ngượng ngùng, tâm tình vui vẻ mà ăn hết một miếng băng lớn.

Tử Tô thấy thế nhíu mày: “Đại nãi nãi, người ăn ít đồ lạnh thôi.”

Theo lý mà nói, đủ mười lăm tuổi thì kinh nguyệt cũng sắp tới rồi mà người còn chưa có biểu hiện dậy thì, trước ngực còn không có nhiều thịt, chuyện này mà không lo chết người sao được.

“Ta biết rồi, ta sẽ ăn miếng nhỏ.” Chân Diệu nói xong, vội múc một miếng lớn cho vào miệng.

Tử Tô xem xét, khá lắm, chén đã thấy đáy rồi, cô nương, người phải trả lại hai miếng cho ta ah!

Đúng là Hoàng Thượng không gấp mà thái giám đã nổi nóng rồi!

Thích mấy lạng thịt thì mấy lạng thịt, dù sao nàng cũng không phải là Thế tử.

Thấy Tử Tô sầm mặt lại, Chân Diệu ngượng ngùng mà buông chén xuống.

Vốn còn muốn ăn một chén đấy, thật sự là đáng tiếc ah, xem ra phải gả Tử Tô sớm một chút mới được.

Đang mải suy nghĩ thì Hồng Phúc của Lão phu nhân trong phủ đã tới.

Hồng phúc là đại nha hoàn bên mình lão phu nhân, chuyện bình thường thì sẽ không để cho nàng ta chạy tới đây, Chân Diệu thấy thế vội hỏi: “Hồng phúc tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?”

Hồng Phúc mặt tròn, trên chóp mũi còn đổ mồ hôi liền lau qua, lại nghe thấy vậy nói: “Không dám nhận để Đại nãi nãi xưng hô như vậy, Đại nãi nãi, Lão phu nhân gọi người tranh thủ thời gian đi qua, thánh chỉ đến rồi.”

“Thánh chỉ?” Chân Diệu có chút bất ngờ.

Tử Tô ở bên tai thấp giọng nói: “Đại nãi nãi, chỉ sợ là công văn cáo mệnh.”

Chân Diệu nghe xong gật đầu một cái, đứng dậy nói với Hồng phúc: “Hồng phúc tỷ tỷ chờ một lát, ta thay xiêm y.”

Thấy Chân Diệu quay người đi vào bên trong, Hồng Phúc thầm nghĩ vị Đại nãi nãi này rất chi là bình tĩnh, không cần nhắc nhở còn nhớ rõ thay quần áo, nhưng vốn dĩ là lão phu nhân cố ý dặn dò qua.

Không lâu sau Chân Diệu đã thay một bộ quần áo trang trọng đi ra, theo Hồng Phúc đi tới phía trước.

Quả nhiên là công văn cáo mệnh cho nàng tới rồi, người truyền chỉ chính là Ngụy công công- người này đúng là đã từng tới phủ Kiến An Bá truyền chỉ.

Tuyên xong thánh chỉ, Ngụy công công cười với Chân Diệu: “Chúc mừng phu nhân thế tử.”

Chân Diệu nhếch môi cười: “Công công vất vả rồi.”

Ngụy công công cười không nói thêm nữa, quay người nói với Lão phu nhân Trấn Quốc Công: “Lão phu nhân, nhà người còn có một niềm vui trọng đại nữa, ngày hôm nay quý phủ đúng là song hỷ lâm môn.”

“Công công lời này là có ý gì?” Lão phu nhân xem ra vui mừng hẳn lên.

Ngụy công công chắp tay lên phía trên nói: “La thế tử được Hoàng Thượng coi trọng, mới được bổ nhiệm giữ chức Cẩm Lân Vệ đảm nhiệm chỉ huy thiêm sự, quan chính Tứ phẩm. Lão phu nhân, La thế tử tuổi vừa mới nhược quán (khoảng 20 tuổi) mà đã được kiêm chức vị quan trọng, quả thật là rất đáng mừng ah.”

Lão phu nhân nghe xong chuyện đại hỉ, vội lệnh cho Hồng Phúc nhét  nhiều tiền vào hồng bao.

Cái này vốn là việc đại hỷ. Ngụy công công cũng không chối từ, sau khi nhận lấy giống như lơ đãng liếc nhìn Chân Diệu một cái rồi mới nhấc chân ra về.

“Điền thị, dặn dò xuống dưới. Trong phủ hạ nhân ấn lễ mừng năm mới, theo lệ cũ, thưởng bạc cho họ đi, các ngươi cũng làm hai bộ y phục đi. Vợ Đại lang thì hãy chuẩn bị sáu bộ đi ha, cháu là tân nương, mấy ngày này chỉ sợ không thể thiếu xã giao đấy.”

Điền thị trên mặt mang theo nụ cười liên tục đồng ý, nhưng trong lòng muốn nhỏ máu rồi.

Chính Tứ phẩm!

Lão gia nhà bà ta tận tụy như vậy, nhưng cũng chỉ làm quan ngũ phẩm ở trong Bộ binh mà thôi.

Không để tâm đến tâm tình phiền muộn của Điền thị, trái lại cả phủ đều vô cùng náo nhiệt, tràn ngập niềm vui sướng.

La Thiên Trình khi trở về, mặc dù không phải là ngày mười năm, nhưng trong sảnh của Di An Đường bày rượu. Trong phủ chủ tử đã cùng tập trung ở một chỗ náo nhiệt.

La Đại cô nương La Tri Nhã cung kính đưa cho  La Thiên Trình một món quà là một cái hầu bao được thêu tinh xảo, sau đó cười tủm tỉm hỏi: “Đại tẩu muốn đưa đại ca cái gì ha?”

Trong phủ ba vị cô nương, La đại cô nương là do Điền thị sinh ra, dung mạo xuất chúng nhất đấy.

Mặc dù chung sống cùng chưa lâu, nhưng đối với Chân Diệu thì có thiện cảm nhất với vị La Nhị cô nương La Tri Tuệ do tam phòng Tống thị sinh ra.

Ngược lại cũng không phải bởi vì quan hệ giữa trưởng bối của hai phòng. Chân Diệu chỉ đơn giản cảm thấy thích vị Nhị cô nương La Tri Tuệ này hơn.

“Đại tẩu nãy giờ không nói gì, có phải là mắc cỡ ah, lại lén lút tặng quà cho Đại ca?” La Tri Nhã cười hỏi.

Chân Diệu cười một tiếng: “Đại muội cũng biết rồi, còn hỏi cái gì ?”

La Tri Nhã bị nghẹn một cái, không lên tiếng.

“Đại ca, cái này là muội muội tặng cho huynh.” La Tri Tuệ lấy cuộn tranh đã chuẩn bị từ trước ra, đưa cho La Thiên Trình, không nói gì thêm nữa.

Các huynh đệ tỷ muội khác đều đã tặng quà rồi, nhưng có điều là vẻ mặt của Ngũ đệ La Tú Trình không tình nguyện,dễ dàng nhận thấy hắn ta cũng không thân cận gì với vị Đại ca này.

Chân Diệu phân tích một chút, Điền thị sinh ra ba con trai, Nhị đệ và Tam đệ là anh em sinh đôi, nhỏ hơn La Thiên Trình ba tuổi. Bởi vì thuở nhỏ hắn đã cảm thấy mẫu thân rất thiên vị La Thiên Trình, còn đối với hắn thì lãnh đạm, thờ ơ.

Ngũ lang chịu sự ảnh hưởng của các huynh của hắn, lại còn nhỏ tuổi cho nên tâm sự không giấu được.

“Ngũ lang, bộ dạng của con là sao hả, lại vô lễ như vậy, mẹ cần phải phạt con rồi!” Điền thị lạnh mặt răn dạy.

Ngũ lang ấm ức bĩu môi, lại nhìn La Thiên Trình bằng ánh mắt càng không mấy thiện cảm.

La Thiên Trình cảm thấy phiền chán,thản nhiên nói: “Nhị thẩm, Ngũ lang còn nhỏ, không cần trách móc quá nặng nề.”

Điền thị lúc này mới dừng tay.

Nhưng chỉ là sự việc vừa xảy ra, sắc mặt của Nhị lang và Tam lang hơi lúng túng, rõ ràng là họ nghĩ tới trước kia mỗi lần có chuyện như vậy, Điền thị đều che chở cho La Thiên Trình.

La Thiên Trình mượn cớ mệt mỏi,xin Lão phu nhân thứ lỗi, tiệc rượu liền tan rồi.

Trở về Thanh Phong đường, hắn liền gom hết tất cả các đồ vật kia ném hết vào trong một cái hòm, sau đó không hề liếc mắt nhìn.

Hai người rửa mặt xong liền nằm xuống.

La Thiên Trình bỗng nhiên trở mình, giống như lơ đãng hỏi: “Chân Tứ, món quà nàng chuẩn bị là cái gì?”

“Cái gì?” Chân Diệu buồn ngủ thoáng cái giật mình.

La Thiên Trình ho nhẹ một tiếng: “Nàng không phải muốn lén đưa cho ta sao?”

Thấy dáng vẻ của hắn rất nghiêm túc, câu cái gì của Chân Diệu  chưa chuẩn bị nhưng không dám nói ra khỏi miệng rồi, suy nghĩ lóe lên trong đầu, nàng vội vàng đứng lên, đi đến trước bàn trang điểm  cầm hộp trang sức, kéo ngăn kéo ở tầng thứ nhất, lấy một hầu bao xinh xắn ra.

La Thiên Trình nhận lấy, cầm hầu bao khẽ lắc nhẹ một cái, một con cáo nhỏ (tiểu hồ ly) lăn đến chính giữa lòng bàn tay.

Chằm chằm nhìn vào con cáo nhỏ đáng yêu, La Thiên Trình mặt dần dần biến thành màu đen, cắn răng nói: “Ta nhớ rõ ràng là lễ gặp mặt hôm ấy, nàng đưa cho bọn Ngũ lang chính là loại cáo nhỏ này, nàng cũng tặng ta loại này sao?”

Chân Diệu vội lắc đầu: “Không phải, không phải, chàng xem nó căn bản là không giống nhau mà.”

“Khác nhau chỗ nào?” La Thiên Trình càng xem càng tức giận.

Chân Diệu cười hì hì: “Những con…kia chỉ nhỏ như hạt lạc, con này to như ngón tay, đây là Hồ Ly Vương, không phải tiểu hồ ly…”

La Thiên Trình đã hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa, trong đầu buồn bực xoay người ngủ rồi.

Ngày thứ hai hắn muốn dẫn Chân Diệu vào cung để tạ ơn, nghĩ tới nghĩ lui, hay là đi Bảo Hoa lâu mua cho Chân Diệu một đôi trâm hoa đào.

Chương 160: Thay mận đổi đào

Vào cung lần này, đối với Chân Diệu không phải là lần đầu tiên, hình như mỗi lần cũng không quá vui sướng, cho nên trong lòng có một chút bóng mờ nho nhỏ như vậy. Từ lúc cỗ kiệu hạ xuống ở cửa cung đến giờ thì đi thẳng một mạch.

Chân Diệu là mệnh phụ bên ngoài, muốn đi về phía Thái hậu và Hoàng hậu tạ ơn, nàng và La Thiên Trình tại trong nội cung tách ra.

Nàng theo quy củ theo tiểu thái giám dẫn đường vào trong, gạch vàng bóng loáng có thể phản chiếu bóng người rõ ràng, Chân Diệu lại không dám nhìn nhiều, chỉ sợ dưới chân quá trơn trượt mà ngã dập mông tại đây, nếu vậy thì nàng vang danh thiên hạ rồi.

Nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân xột xoạt, nàng vẫn là không nhịn được mà nhẹ nhàng ngước mắt lên.

Chỉ thấy một vị công công dẫn một theo một đội thiếu nữ trẻ tuổi đi tới.

Chân Diệu mặc lễ phục phu nhân thế tử nhị phẩm, công công kia tới gần hành lễ với nàng.

Chân Diệu vội nói: “Công công quá khách khí rồi.”

” Phu nhân thế tử Trấn Quốc Công, chúng tiểu nhân còn phải dẫn người đi kiểm tra, xin đi trước một bước vậy.”

“Công công xin cứ tự nhiên.” Chân Diệu ra hiệu cho tiểu thái giám dẫn đường tiếp tục đi, thuận tiện liếc mấy thiếu nữ kia một cái, bỗng nhiên ngây người.

Vị thiếu nữ thứ bảy kia chẳng phải là Lục muội Chân Ngọc đó sao!

Chân Diệu tim thình thịch nhảy dựng lên, nhưng nhận thấy sự tình không thích hợp cho lắm, miễn cưỡng lộ ra vẻ tươi cười nói: “Vị công công này, ta thấy trong mấy vị tiểu nương tử kia có muội muội ta ở đó, không biết hôm nay là ngày mấy, sao lại có nhiều vị tiểu nương tử vào cung ah?

Bây giờ La Thiên Trình danh tiếng chính thịnh, ai cũng biết hắn là người tâm phúc của Chiêu Phong đế, lại thêm địa vị vốn dĩ cao của phủ Trấn Quốc Công, vị thái giám kia vội quay lại nói:  “Phu nhân Thế tử, hôm nay là ngày sơ tuyển.”

Chân Diệu nghe xong bừng tỉnh.

Nàng nghĩ không phải lễ tiết, sao lại nhiều tiểu nương tử vào cung như vậy, hóa ra là việc chọn lựa.

Nghĩ tới đây trong đầu lộp bộp một tiếng, không đúng ah, hôm lại mặt mẫu thân rõ ràng là nói trong phủ báo tên  Ngũ muội Chân Băng, nhưng tại sao vào cung lại là Lục muội Chân Ngọc!

Chân Diệu cảm thấy sự việc phiền hà lớn rồi.

Hỏng rồi, nhất định là Lục muội Chân Ngọc đã giả mạo Ngũ muội Chân Băng vào cung, việc này rốt cục Bá phủ kia có biết hay không?

Nhưng bất luận biết hay không thì việc mạo danh thế thân, đây đều là đại tội khi quân ah!

Chân Diệu suy xét chuyện này mà mồ hôi lạnh đã toát ra rồi, thoáng cái đầu óc quên mất việc lưu ý dưới chân. Lòng bàn chân vừa trợt xẹt thoáng một phát thì đã làm nàng cách khá gần với vị tiểu thái giám kia rồi.

Tiểu thái giám kia  không hiểu Chân Diệu vì nghĩ tới chuyện gì mà bước chân chậm lại, trong đầu một mực đi về phía trước, nghe thấy tiếng động bất thường liền quay đầu lại, thấy Chân Diệu cách hắn quá gần, vội nói: “Phu nhân thế tử coi chừng đường trơn trượt.”

Chân Diệu tỏ ra đoan trang nói: “Đa tạ công công đã nhắc nhở, đường không trơn lắm.”

Vừa dứt lời chợt nghe một tiếng cười hì hì truyền đến, Chân Diệu quay đầu lại chỉ thấy Lục hoàng tử đang đứng ở phía sau, cách đó không xa, một đôi mắt phượng xếch lên, tràn đầy vẻ trêu trọc cười.

Chân Diệu thoáng cái đã đỏ mặt lên, sau đó cúi người vái chào: “Bái kiến Lục hoàng tử.”

Lục hoàng tử sờ lên cái cằm: ” Phu nhân thế tử đi bái kiến Hoàng hậu sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy tạm biệt phu nhân thế tử, ách, chớ đi nhanh quá, coi chừng đường trơn trượt.” Lục hoàng tử nói xong, cười lớn rồi đi.

Chân Diệu tức giận đến mặt đỏ bừng, cũng không dám nghĩ lung tung nữa, đành phải để việc tuyển chọn của Chân Ngọc ở trong lòng, đi tới Ninh Khôn cung.

Nhìn sắc mặt của Triệu hoàng hậu xem ra tốt hơn nhiều so với lần gặp mặt trước, thái độ đối với Chân Diệu tốt hơn.

Khiến cho Chân Diệu cảm thấy không bình thường cho lắm.

Lúc rời đi Triệu hoàng hậu thậm chí còn nói: “Chân thị, cháu gái của ta từ lúc chịu tang tới giờ chưa thấy vào cung, ta ở trong cung này thanh tịnh quá . Ngươi và Phi Thúy bằng tuổi nhau, thấy ngươi Bổn cung dường như được trông thấy nó, nếu không bận gì, hãy thường xuyên vào cung đến đây chơi nha.”

Chân Diệu  nói thầm trong lòng, ai giống cháu gái của người ah, đương nhiên trên mặt là không dám biểu lộ. Nhưng nàng đồng ý, sau đó đi tới chỗ Thái hậu.

Thái hậu lãnh đạm với Chân Diệu, không mặn không nhạt nói vài câu, rồi sai bưng trà tới.

Lúc Chân Diệu cáo từ, Thái hậu lờ mờ nói một câu: “Thái phi kia, ngươi cũng nên đi xem sao.”

Chân Diệu cầu còn không được, vội nói đa tạ.

Hình như Thái phi đã sớm dự đoán Chân Diệu sẽ đi qua, đã lệnh cung nhân ở trước cửa đang chờ rồi.

Chân Diệu theo cung nhân đi vào, bất ngờ phát hiện Lục hoàng tử cũng ở đây.

Lục hoàng tử nheo mắt cười cười, sau đó đứng lên: “Thái phi, con phải về trước rồi, hôm khác lại đến thăm người.”

Lúc quay người đi ra, Lục hoàng tử liếc nhìn Chân Diệu một cái.

Chân Diệu chỉnh đốn trang phục hành lễ, tránh được ánh mắt của hắn.

Đợi Lục hoàng tử rời đi, Chân thái phi vẫy tay: “Tới đây ngồi.”

Chân Diệu vâng lời qua đó ngồi xuống.

Chân Thái phi tốt dò xét một lượt, mới nói: “Đúng là theo như đơn thuốc ta dạy cho cháu dưỡng da thịt, hiệu quả cũng không tệ lắm. Cháu còn trẻ, bây giờ không cảm thấy, qua mười năm nữa thì sẽ biết lợi ích của nó thôi.”

“Đa tạ Thái phi …, sau mười năm dùng cái đó, Thái phi người không biết là năm trước có thời gian trên trán con luôn mọc toàn các nốt đỏ, từ lúc dùng đơn thuốc mà người cho, mới khá lên.” Chân Diệu cười híp mắt nói.

Có lẽ là do lúc nàng dưỡng bệnh, Chân thái phi luôn ở bên cạnh, đối với vị thái phi này thì trong lòng nàng luôn cảm thấy thân thiết vô cùng, nói chuyện liền lộ ra vẻ đáng yêu của tiểu nữ nhi.

Chân thái phi hiển nhiên rất hài lòng bộ dạng như vậy của Chân Diệu, đứa trẻ này vừa ngây thơ vừa cứng rắn như đá.

Nhưng người lại  lập tức nhíu lông mày, ánh mắt chằm chằm vào bộ vị nào đó của nàng.

Chân Diệu cúi thấp đầu nhìn theo ánh mắt kia, chợt nghe Chân thái phi nói: “Diệu nha đầu, xem ra ta nên cho cháu thêm một đơn thuốc. Cháu yên tâm, bảo đảm ngoại trừ ở chỗ này ra thì ở chỗ nào cũng không tăng thịt  đâu.”

Chân Diệu trợn mắt há hốc mồm.

Nàng đã nhìn thấy gì, Thái phi người trực tiếp đập tay vào ngực của nàng!

“Thái phi, người, người sao lại làm thế với cháu…” Chân Diệu cố nén xúc động che ngực lại, xấu hổ mà nói.

Chân Thái phi quay người, nhìn nàng bằng nửa con mắt: “Diệu nha đầu, trước và sau ngực của cháu sự khác nhau sao? Phải nói là ta chụp ngực của cháu mà thấy giống như sau lưng vậy.”

Chân Diệu như ngậm một búng máu, tới mức cảm tưởng như bị mưu sát.

Muốn chôn người quá đi!

“Sao, không muốn à?” Chân thái phi mặc đồ màu xanh da trời, tay nhẹ nhàng lướt qua dây đàn, phát ra thanh âm dễ nghe.

Chân Diệu sắp khóc rồi.

Bởi vì cái bộ ngực nhỏ mà nàng hết lần này tới lần khác bị chê bai, nàng có thể không  muốn sao!

Mặt mếu máo, nàng tiến đến ngồi sát bên cạnh Chân thái phi, gật đầu giống như gà con mổ thóc: “Đơn thuốc của thái phi đã là bảo bối vô giá thì dĩ nhiên cháu muốn ạ.”

Chân thái phi đứng dậy, đến chỗ bàn Thanh Ngọc gần cửa sổ, đề bút viết ra đơn thuốc, sau đó đưa cho Chân Diệu: “Nhớ kĩ rồi thì phải hủy ngay.”

Bà là người rất nhỏ mọn, trừ phi là chính bà muốn cho. Còn những người khác dù muốn cũng không có cửa đâu.

Thấy Chân Diệu chăm chú ghi nhớ, Chân thái phi ở trước mặt nàng cầm đơn thuốc xé, ném vào chụp đèn ở bên trong. Đợi buổi tối đèn đốt sẽ hóa thành tro bụi.

“Tứ nha đầu, cháu có phúc phận đấy, nhưng về sau, ít đến chỗ Thái phi này đi.” Chân thái phi bỗng nhiên nói.

“Thái phi?” Chân Diệu ngạc nhiên.

Chân thái phi khoát khoát tay: “Không cần hỏi nhiều, ta nói như vậy, cũng không phải là ghét bỏ cháu, tự ta có lý của ta mà thôi. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, cháu quay về đi, ta cũng không giữ cháu ở lại dùng cơm nữa.”

“Thái phi ——” Chân Diệu chẳng biết tại sao cảm thấy trong lòng khó chịu, xúc động khó tả.

“Đi thôi.” Chân thái phi thản nhiên nói.

Đợi Chân Diệu hành lễ xong, lui ra về sau, Chân thái phi lẳng lặng ngồi ở trên giường thật lâu không động đậy.

Trong phòng ánh sáng phảng phất đã tối dần, lộ ra cái kia bởi vì nữ tử xinh đẹp càng làm tăng thêm vẻ cô tịch.

Bà đã từng này tuổi rồi, đối với nam nhân tâm tư tự phụ như lòng bàn tay, như thế nào mới phát giác. Đứa bé tiểu lục kia sinh ra tâm tư không nên có như vậy.

Cũng đừng vì vậy mà tương lai liên lụy Diệu nha đầu mới tốt, cái kia chính là tội của bà.

Chân thái phi đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ hướng ra phía ngoài nhìn lại.

Xa xa là tường thành màu xanh, phía trên là ánh chiều tà, phủ lên bầu trời một mảng lớn màu đỏ rất đẹp . Tựa như đường máu đang xối xả, những bức tường thành vô biên kết nối với nhau kia.

Hoàng cung này xưa nay là dơ bẩn nhất!

Chân thái phi ngồi ở trên giường gấm, nhắm mắt lại thở dài.

Chân Diệu được tiểu thái giám lĩnh chỉ dẫn đi ra, La Thiên Trình đã ở bên ngoài đợi nàng.

“Sao giờ nàng mới đi ra?”

“Bái kiến Thái hậu, Hoàng hậu, còn có Thái phi.” Chân Diệu mệt mỏi.

Nàng luôn cảm thấy việc làm của Chân Ngọc hôm nay là không đúng. Ở chỗ Thái phi hình như cũng có chút không ổn.

“Về trước rồi hãy nói.” La Thiên Trình cho rằng Chân Diệu vì tiến cung mà trong lòng áp lực quá lớn, quá mệt mỏi.

Đợi lên xe ngựa, Chân Diệu nghĩ ngợi hồi lâu, mới hạ quyết tâm nhìn về phía La Thiên Trình nói: “Thế tử, có chuyện chỉ sợ ta phải  cùng với chàng thương lượng một chút.”

“Chuyện gì?” Rất ít khi thấy Chân Diệu trịnh trọng như vậy, La Thiên Trình bắt đầu chăm chú nhìn nàng.

Chân Diệu vuốt vuốt lông mày: “Hôm nay trùng hợp ta gặp đám tiểu nương tử vào cung sơ tuyển, sau đó phát hiện vốn dĩ người bị ghi danh là Ngũ muội nhưng không có tới, người đến chính là Lục muội của ta.”

La Thiên Trình nghe xong, sắc mặt liền thay đổi: “Nàng không có nhận lầm?”

Chân Diệu lắc đầu: “Tuy là Ngũ muội và Lục muội là chị em song sinh, nhưng ta lại không biết phân biệt sao. Bây giờ, điều ta muốn biết chính là việc này rốt cuộc là ý kiến trong nhà, hay là Ngũ muội Lục muội không hiểu chuyện, lén lút thay đổi thân phận.”

“Việc này không thể nào là ý kiến của Bá phủ.” La Thiên Trình quả quyết phủ nhận.

Trước kia phủ Kiến An Bá đích xác là có một vị cô nương tham gia tuyển chọn, sau đó được chỉ định cho Tam hoàng tử, làm Trắc Phi.

Thái tử bị phế truất, Tam hoàng tử là tiếng nói cao nhất, đương nhiên phủ Kiến An bá đứng ở cùng phe với Tam hoàng tử.

Đương nhiên, rốt cuộc là Ngũ cô nương hay Lục cô nương làm Trắc phi thì hắn lại không rõ lắm.

Khi đó hắn làm sao để ý những chuyện này.

Dù sao hắn cũng biết, Bá phủ không thể nào liều lĩnh, mạo hiểm như vậy, nếu như bị điều tra ra, đây chính là tội khi quân!

“Chân Tứ, nàng lặng lẽ đưa tin hẹn phu nhân thế tử của phủ Kiến An Bá gặp mặt ở Bảo Hoa lâu.” La Thiên Trình nhìn thấy thần sắc mệt mỏi Chân Diệu, trong lòng nhiều thêm vài phần tình cảm ấm áp.

Vô luận ra sao thì nàng biết rõ nói chuyện này trước với hắn, hình như loại cảm giác được tín nhiệm không tệ chút nào.

“Được.” Chân Diệu gật đầu đồng ý.

Ngày thứ hai đúng ngày mộc hưu (ngày được nghỉ tắm rửa của quan lại) La Thiên Trình, hắn nói với Lão phu nhân là mình đưa Chân Diệu ra ngoài đi dạo, sau đó đưa nàng đến thẳng Bảo Hoa lâu.

Chân Diệu không ngờ Bảo Hoa lâu còn có nơi thanh tịnh như vậy, nhìn về phía La Thiên Trình, La Thiên Trình cười lại không nói gì.

Không bao lâu sau, phu nhân thế tử Kiến An bá Tưởng thị được đưa đến.

La Thiên Trình hành lễ, nhìn Chân Diệu gật gật đầu rồi liền đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người  Chân Diệu và Tưởng thị.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion24 Comments

  1. Lục hoàng tử lần nào thấy CD cũng trêu chọc nhưng lại không phải là bắt bẻ, càng không giống như là yêu thích gì, nhưng Thái Phi lại không muốn CD đến gặp bà nhiều cũng là muốn CD không gặp phải Lục hoàng tử, bà đang lo lắng cái gì đây?
    Lại có rắc rối rồi, chuyện thay mận đổi đào này chắc là do hai chị em CB, CN tự chủ trương thôi, nhưng không biết sao hai người này lại làm thế nhỉ? CD biết nói cho Trình ca chứng tỏ nàng rất tin tưởng ca đấy, không biết chuyện này giải quyết thế nào đây?
    Thanks tỷ!

  2. Hâhha, chết cười với bà Thái phi này, lại nói chụp ngực Chân Diệu giống như chụp lưng.
    2 nàng song sinh lại sắp đem sóng to gió lớn tới phủ Kiến An Bá rồi, điếc chẳng sợ súng à. Chắc bà mẹ của 2 nàng tham dự là cái chắc luôn.

  3. Chân Diệu bị chê bai thảm quá đi, hự hự, ta cũng muốn có đơn thuốc của Thái phi ah, mỗi lần nhìn vòng 1 lại thấy buồn, aizzz. Chân Ngọc vì lo lắng mà tự mình thay Chân Băng tham dự tuyển tú, Kiến An bá phủ lại thêm phiền phức đây. Ko biết Lục hoàng tử nói gì với Thái phi mà Thái phi muốn Chân Diệu tránh xa chỗ của bà ấy. Aizzz, ban đầu ta cứ nghĩ Lục hoàng tử là người tốt cơ, ai dè cứ càng ngày càng biến thái như thế này đâu. Thanks

  4. 2 chị em chân ngọc và chân băng chắc còn chưa ý thức được việc mình tự quyết định sẽ liên lụy thế nào để gia tộc đây mà, chỉ biết nghĩ cho bản thân thôi. thật ích kỷ
    thái phi làm vậy là đúng lắm, nếu chân diệu càng gặp bà nhiều thì sẽ tiếp xúc với lục hoàng tử nhiều, bây giờ đã có thể gợi lên hứng thủ thì sẽ yêu thích hoặc muốn chiếm giữ lấy, đến lúc đó sẽ là rắc rối của chân diệu. cũng vĩ những tính cách trong sáng, vô từ nhưng bên trong cứng rắn của chân diệu nên mới nhiều người yêu thích như vậy, trình ca lại không biết rõ, chỉ biết đến quá khứ, không biết sau này 2 người sẽ vì những người này mà gây nhau bao nhiêu lần đây. hêy
    tks tỷ ạk

  5. Lục hoàng tử có tâm tư không nên có với thái phi nha. không biết tình cảm có từ bao giờ, dù sao hai người hiện là bà cháu đó mặc dù chỉ là bà ghẻ, Lục hoàng tử để ý Chân Diệu như vậy thỉnh thoảng lại nhảy ra trêu chọc chắc là vì dung mạo của Chân Diệu rất giống thái phi. Mà tính thái phi thú vị như vậy, lại xinh đẹp như thiên tiên dễ dàng quyến rũ người khác mà. Chậc bạn Diệu nên dùng phương thuốc mà thái phi cho đi chứ mấy lạng thịt trước ngực bạn bị chê bai không ít a, mà chẳng ai nghĩ đến việc thủy quỳ bạn còn chưa tới thì chỗ nào đó nhỏ cũng là dễ hiểu thôi.
    Việc Chân Ngọc thay Chân Băng chắc là do Chân Ngọc quyết, chứ tính Chân Băng yếu đuối như vậy sao dám chứ, mà với vẻ này chắc cả hai giấu mọi người rồi, sao không nghĩ tới việc bị phát giác sẽ rước về một đống họa chứ.

    • sakurahime

      hình như có mỗi mình nàng hiểu được lục hoàng tử thích thái phi, ai cũng nghĩ lục hoàng tử thích chân diệu, thật là rầu, hại ta còn nghĩ mình chuyển tải không rõ ý đồ của tác giả.@@

      • Mình nghĩ là do vai vế và tuổi tác của thái phi và Lục hoàng tử quá khác biệt nên mọi người không liên tưởng đến! Lúc đầu mình cũng nghĩ Lục hoàng tử thích Chân Diệu nhưng nghĩ kỹ lại thì Chân Diệu gặp Lục hoàng tử có mấy lần đâu chứ, cũng chẳng có kỷ niệm đặc biệt gì, sau đó lại nghĩ đến chi tiết Chân Diệu có khuôn mặt giống thái phi nên e là Lục hoàng tử muốn đem tình cảm dành cho thái phi dời đến trên người nàng đây!
        Tuy rằng vậy, mình cũng không cho rằng thứ tình cảm của Lục hoàng tử dành cho thái phi là tình yêu mà chỉ là sự quý mến, cảm kích của một đứa trẻ cô đơn, đáng thương đối với người quan tâm, cứu rỗi nó mà thôi! Sở dĩ Lục hoàng tử lại cho rằng đó chính là tình yêu thứ nhất là do không ai bên cạnh chỉ dẫn cậu ta, thứ hai là do thái phi có một dung nhan không tuổi làm cậu không cảm giác được khoảng cách giữa 2 người. Cứ như vậy, ngày rộng tháng dài, Lục hoàng tử ôm theo tâm tình đó mà lớn lên. Gúc mắc theo mình thấy thì rất đơn giản nhưng với người trong cuộc thì hẳn là một mê cung. Không hiểu sao mình rất có thiện cảm với Lục hoàng tử, hy vọng cậu sớm giải được nút thắt và tìm được tình yêu chân chính của bản thân.

  6. “Tử Tô / Tử tô”
    “kinh nguyêt cũng sắp tới” ——————-> “… nguyệt …”
    “Hồng phúc / Hồng Phúc”
    “hầu bao đươc thêu tinh xảo” —————-> “… được …”
    “tam phòng Tống thị sinh ra là” ————–> “là …”??????
    “Chân Thái phi / Chân thái phi ”
    “nào đó b của nàng” —————————> dư “b”
    =====================================================
    Đến Tử Tô cũng sợ CD ko lớn nổi, hahaha, vấn đề vòng 1 của CD coi bộ bị nhiều chú ý rồi nga, nhưng mà có đơn thuốc của Chân Tp thì chắc sẽ ổn thôi!!!
    Từ trước đã nghi nghi rồi, Lục hoàng tử cứ nói CD giống Chân Tp nhưng rốt cục cũng có điểm khác, lúc đó ta cảm thấy … nhưng càng thấy hoang đường!! Đây chắc ko phải là một trong những lý do Lục hoàng tử quyết tâm lên ngôi chứ @@!!

  7. Sặc… ta chết cười cái đoạn thái phi vỗ vào ngực Chân Diệu rồi tuyên bố nó chẳng khác gì sau lưng, rồi lại còn rất chăm sóc, cho nàng hẳn 1 phương thuốc bí truyền để cải thiện vòng 1 nữa chứ!
    Tội nghiệp Thiên Trình, Chân Diệu chính là thật sự quên mất phải tặng quà cho anh đấy! Khi bị hỏi tới thì tùy tiện lấy một hà bao giống như tặng những người khác, lại còn ngụy biện gọi là “hồ ly vương” nữa chứ! Con đường đi vào trái tim của cô nàng không tim không phổi này còn rất gian nan đây nhé Thiên Trình!

  8. Phải nói mình rất ít khi đọc truyện dài vì không có thời gian, cùng với không chịu nổi phong cách YY nữ chính mà đa số các truyện đều mắc phải, nên có thể nói đây là 1 trong những hiếm hoi mình đọc 1 bộ dài thế này.
    Mình mới biết nhà đây thôi, vì vô tình nghe nói nhà mình edit truyện rất chât, nhưng khi vào thì mình nói thật, hơi sợ, vì bộ nào cũng dài hết, thế là mình chọn bộ ‘ Trời sinh một đôi” này xem thử trước.
    Nói thật, cứ nghĩ là sẽ xem vài chương truyện thôi, không ngờ nó thật sự cuốn hút mính, quá hay, quá tuyệt vời.
    Bàn về edit thì mình thật sự khâm phục văn phong của bạn edit. mượt mà trôi chảy vô cùng, chắc giỏi văn lắm ấy nhỉ, hehe.
    về nội dung truyện thì khỏi phải nói. dài nhưng không ngán, truyện này co YY về tài nấu nướng của nữ chính, nhưng không khiến độc giả chán ghét, phản cảm, hơi lố so với những truyện khác.
    Ai không thích ăn ngon, nên yy về nấu ăn rất hợp lý, mình vô tình đọc 1 comment cùa truyện này, nói rằng nữ chính nấu an vô tội vạ, nhưng mình đọc 1 lèo đến chương 159, thì chưa thấy nàng ấy nấu ăn bậy bạ, toàn là do hoàn cảnh ép buộc, và trong những lúc nàng ấy chỉ muốn chia sẻ món ăn ngon với người trong gia đình mình thôi.
    Còn về nam chính, có lẽ nam chính vốn không ghét nữ chính, mà la do tâm lí, đã từng bị ám ảnh 1 lần, nên nay nó giống như bóng ma đè lên tâm lý nam chính thôi, nhưng kiếp này bóng ma ấy không đè nam 9 nữa mà chỉ chọc nam chính tức chết, mình cứ đọc đền người này là tức cười, nhưng rất đáng yêu. Giờ chỉ còn trông coi cảnh động phòng của 2 người nay thoi.

    xong bộ này sẽ đọc tiếp những bộ khác của nhà, mình đọc không sót 1 chương, haha, chuyện xưa nay chưa từng có ở 1 bộ truyện trên 150 chương mà mình đọc, nhà chọn truyện quá hay, rất cám ơn nhà đã edit những bộ truyện thế này, đây là 1 sự kì công, kiên trì lắm.
    Mình chỉ đọc qua điện thoại nên khó comment, nên cũng biết không thể xin pass, nên chỉ chờ nhà mở pass từng chương để đọc thôi, nhưng hhông sao hết, có dọc là mừng rồi, không dám đòi hỏi gì thêm.
    Chỉ mong nhà đừng khóa vĩnh viễn thôi.

    Hôm nay tinh thần hơi kích động, bày tỏ nỗi lòng với nhà thôi, hehe, chúc nhà vui khỏe.

  9. Hehe… nhìn thấy Điền thị vẻ mặt tức tối thế kia ta rất vui thích nha ^^… tự nhiên Chân Ngọc thay Chân Băng mần chi ah… theo ta nghĩ Chân Ngọc đi thì hay hơn vì Chân Ngọc có sự trầm ổn ah… Chân Băng thì quá yếu đuối… không biết lần này giải quyết như thế nào nữa đây ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. CN vì CB mà thay nàng vào cung tham tuyển ko biết là phúc hay hoạ đây… lo biết bá phủ giải quyết thế nào cho êm đẹp ko lại mắc tội khi quân ý chứ.
    Haizz bây giờ ta đã hiểu sao lục hoàng tử hay so sánh CD với Chân thái phi như vậy thì ra lục hoàng tử thích thái phi nên thái phi sợ lục hoàng tử đánh chủ ý lên CD… thật là ko nói nỗi vị lục hoàng tử mà.

  11. Việc thay mận đổi đào của hai tỷ muội kia có thể sẽ đem về phiền phức lớn đấy, nếu k có ai phat hiện thì còn may chứ để nắm đc thóp thì xong luôn

  12. Chắc là Chân Ngọc tự làm rồi! Tuy tính tình trẻ con nhưng rất thương yêu tỷ tỷ! 2 người lúc nào cũng có màn dở khóc dở cười hết!

  13. Mấy cái tỷ muội này ko bao giờ là ko gây rắc rối. Nào là chân tịnh làm thiếp. Giờ lại đến chân ngọc. Còn chân băng ko biết lại gây rắc rối gì nữa đây

  14. Giờ Trình ca ko còn gúc mắc với Diệu tỷ nữa , toàn lo nghĩ cho nàng ko thôi
    Chân Thái Phi con muốn lãnh ngộ Bí quyết làm đẹp của người
    Mong là Sự việc của Chán Băng Chân Ngọc sẽ ko làm ảnh hưởng đến mọi người trong gia đình

  15. Nhà Nhị phòng không biết gây thêm họa gì đây, Lục hoàng tử thích Chân tứ ư? Sau này Lục hoàng tử làm vua đó

  16. Mỗi lần gặp Chân Thái Phi là Chân Diệu lại bị nghẹn mấy ngụm máu, nuốt ko được, phun cũng ko xong, thật đáng thương. Hahaha, cơ mà cứ tưởng Chân Thái phi như tiên nhân trên trời nữa chứ, hóa ra lại thú vị như vậy =))))

  17. Phủ Kiến An Bá cứ sóng sau đè sóng trước nhỉ. Các nhà thay phiên nhau tranh giành tai tiến, lão phu nhân muốn lặng mà gió chẳng ngừng được.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close