Trời Sinh Một Đôi – Chương 157+158

12

Chương 157: Cạo đầu bằng dao găm

Edit: Hằng Nguyễn

Beta: Sakura

Một cái hộp gỗ sơn màu đen được mang lên, bà lão kia lại thấp thỏm không yên mà liếc nhìn Lão phu nhân, mới duỗi tay cầm cái nắp hộp lên.

Một cái đầu heo rất lớn, màu sắc ửng đỏ, mùi thơm truyền ra từ thớ thịt, có điều thất khiếu  đầu heo có con kiến ra ra vào vào, người nhìn thấy chỉ cảm thấy đầu run lên, một hồi buồn nôn.

Không ít nha hoàn lặng lẽ che miệng, ngăn chặn tiếng kêu.

Lão phu nhân ghét nhăn nhíu mày, nhìn xem cái đầu heo nướng kia  không lên tiếng.

Điền thị cầm khăn che che miệng, mới nói: “Lão phu nhân, heo nướng này thật sự khó coi, hay là tranh thủ thời gian đem đi đi.”

Sau đó lại nhìn về phía La Thiên Trình và Chân Diệu, giả vờ tâm địa từ mẫu: “Chuyện heo nướng không cần quá lo lắng, nghe bọn hạ nhân bẩm báo về sau, thì ta đã lập tức sai người đi ra ngoài mua, sẽ không chậm trễ chuyện chính đâu.”

La Thiên Trình trên mặt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng vô cùng tức giận.

Là hắn sơ sót. Trước kia không có chuyện đó xảy ra, không có nghĩa là kiếp này sẽ không phát sinh.

Khi đó phủ Kiến An Bá Nhị lão gia vân chi ngọc thụ đã chết do tuyết lở, mà Đại lão gia đặt sai phương hướng, dấu hiệu đi xuống đã lộ ra.

Chân Tứ không có mẫu thân, thanh danh lại cực kém, đến ngay cả chính bản thân mình đêm tân hôn cũng chưa vào đến cửa phòng của nàng, tình trạng như vậy, Nhị thúc bọn hắn cần gì phải động tay động chân.

Có điều họ động tay vào chuyện heo nướng trước, nhưng lại thông minh quá sẽ bị thông minh hại thôi.

Chân Tứ vẫn chưa có quỳ thủy, đến nay vẫn là tấm thân trinh nữ, muốn chứng minh, lại là việc rất đơn giản.

La Thiên Trình đã nghĩ ra chủ ý, lặng lẽ thấy Điền thị giống như đang ra vẻ ta đây.

Lão phu nhân nghe Điền thị vừa nói như vậy, hài lòng gật đầu, chỉ là nhìn thấy con heo nướng kia trong lòng vẫn còn buồn phiền: “Heo nướng để trong hộp kín, thế nhưng mà có cái gì không ổn?”

Bà lão kia  vội hỏi: “Lão phu nhân, tối hôm qua đã kiểm tra kỹ tất cả quà tặng, lão nô đã dẫn mấy người kiểm tra tỉ mỉ, bất luận là đồ ăn hay là cái hộp đều không có một chút vấn đề gì.

Người xem, ngay tại lúc này, trong cái hộp này vẫn sạch sẽ đấy. Thật không biết con kiến này đã làm sao tới đây.”

“Heo nướng có vấn đề hay không?” Lão phu nhân đứng lên đến gần vài bước, dò xét màu sắc của con heo nướng kia.

Xem hình dáng, nhưng lại không thấy cái gì không ổn cả.

“Lão phu nhân, nhưng heo nướng này mua từ quán cơm Trương Thị kia. Lúc mua là ban ngày. Không có gì sai sót đâu ạ, ai ngờ sáng nay kiểm tra, đã như vậy rồi.”

Quán cơm Trương thị là quán cơm nổi tiếng lâu đời tới trăm năm, hương vị nhất tuyệt, nhất là đầu heo kho hương vị tuyệt hảo, bởi vì giá cả đắt, cho nên thường dân  ăn không nổi, trái lại là quán thịt kho chuyên cung cấp cho những gia đình phú quý.

Chân Diệu nghe xong, âm thầm nuốt nước miếng, nhìn xem tiếc cho cái đầu heo bị kiến bò.

Nàng đã nếm qua món tương móng heo của quán cơm Trương Thị. Hương vị rất ngon.

Cái đầu heo lớn như vậy mà bị hỏng, đây chẳng phải là phung phí của trời sao?

Nàng thấy người trong phòng đang lăn qua lăn lại cái đầu heo, lại dùng sức không nhẹ ấn vào nó, Chân Diệu nhếch mép miệng, vài bước tiến đến trước đầu heo quan sát một cách tỉ mỉ.

Hình như ngửi thấy hương vị ngọt ngào nhạt nhàn quen thuộc truyền đến.

Điền thị làm bộ dục kéo: “Vợ Đại lang. Vật kia dơ bẩn, con còn nhỏ tuổi, ở đây nhìn cái này, chờ tới khi về Bá phủ thì cơm ăn không vô rồi, các trưởng bối ở Bá phủ lại lo lắng cho con ở phủ Quốc Công chịu ấm ức rồi. Đại lang, còn không mau che chở cho vợ của con một chút.”

Nói vậy ngược lại là lúc đầu có lý nhưng còn có ẩn ý.  Trong lòng La Thiên Trình đã cười lạnh một tiếng.

Khó trách trước kia tổ mẫu dỗ ngọt hắn đến nỗi coi bà ta như mẹ, tổ mẫu sắp chết còn dặn dò bà ta chăm sóc tốt cho hắn.

Nhưng hiện tại vẫn chưa tới thời điểm vạch mặt bà ta, lại không thể nói rõ cho Chân Diệu nghe, để tránh nàng ấy lộ ra sơ hở.

Nghĩ tới đây, trong lòng La Thiên Trình đầy phiền muộn.

Phủ Quốc Công bị Nhị thúc, Nhị thẩm trong ngoài thao túng quá lâu. Người trong phủ đều là người của bọn họ, ngoại trừ năm nay hắn đã thu phục được vài người tâm phúc, cũng chỉ âm thầm bồi dưỡng mấy người, nhưng lại không thể lộ ra ngoài ánh sáng được.

Chiêu Phong đế từ lúc xảy ra sự kiện Vĩnh Vương bị đâm, liền có ý định thành lập đội bảo vệ đặc thù . Nếu không ngoài sở liệu, thì sắp thành lập rồi.

Dựa vào biểu hiện của hắn một năm qua, lại có công lớn, đến lúc đó chắc chắn sẽ có vị trí không tồi.

Tới lúc đó, mới không bị bó tay bó chân như vậy.

Bên này La Thiên Trình có ý định nói ra việc Chân Diệu chưa có quỳ thủy vẫn là ấu nữ thì ngược lại Chân Diệu đã mở miệng cười dịu dàng: “Sẽ không đâu, tổ mẫu đối với cháu tốt như vậy, mấy vị thúc thúc thẩm thẩm đối với cháu cũng tốt, làm sao có thể để cháu phải chịu oan ức được chứ.”

Điền thị dáng tươi cười càng thêm yêu thương, nhưng trong lòng cười lạnh một tiếng, quả nhiên là thứ ngu xuẩn.

Lão phu nhân thấy Chân Diệu có vẻ lòng dạ vô tư, thở dài trong lòng.

Bà lớn tuổi rồi, nhìn người không nói là mười phần chuẩn, nhưng cũng có chút điểm nhãn lực đấy.

Nhìn vào bộ dạng của cháu dâu trưởng lúc này, muốn nói nàng thật sự làm ra chuyện không tuân thủ nữ tắc, ngược lại bà sẽ không tin.

Nhưng biểu tượng trinh tiết là heo nướng gặp chuyện không may, quả thực khiến người lo lắng, chuyện này mà lan truyền ra bên ngoài, đám hạ nhân kia còn có thể dùng ánh mắt nể sợ Chân thị nữa hay không , tương lai quyền tiếp quản gia đình này càng không có cách nào giao vào tay nàng rồi.

Lại nghe Chân Diệu thở dài: “Nhưng heo nướng này lại khiến cho cháu chịu oan khuất, bộ dạng biến thành thế này mà mang về nhà mẹ đẻ sẽ trở thành cái gì, đến lúc đó người khác cũng sẽ cười nhạo.”

Cười nhạo này ngược lại còn chứa đựng hai ý nghĩa.

Điền thị liếc nhìn Chân Diệu, không biết nàng vừa nói như vậy là có ý gì.

“Thế tử, có vật gì sắc bén không?” Chân Diệu bỗng nhiên thay đổi chủ đề.

La Thiên Trình lặng lẽ đưa tới một thanh dao găm.

Con dao găm này là vật mà hắn luôn mang theo bên mình, chém sắt như bùn.

Chân Diệu nhận lấy con dao rồi  suy nghĩ thoáng một lát, bỗng nhiên giơ lên cắm về phía đầu heo.

Sắc mặt La Thiên Trình tái xanh.

Nàng…nàng cầm con dao găm yêu thích của hắn chọc vào đầu heo? Chọc vào đầu heo bị kiến bò đầy?

Điền thị kinh hãi kêu lên một tiếng, che miệng lại.

Ngược lại, lão phu nhân không có chút biểu hiện gì, thấy Chân Diệu giơ tay chém xuống, lưu loát đem đầu heo bổ một phát thành hai nửa, thầm nghĩ trong lòng, cháu dâu trưởng cũng không phải là người tay trói gà không chặt, xem ra điểm này vẫn là còn có thể bồi dưỡng được.

Lão phu nhân Trấn Quốc Công là người đã từng ra chiến trường, cho nên thích những cô gái gan dạ một chút.

Ở bà xem ra, suy nghĩ linh hoạt nhiều lắm thì quản tốt bên trong, nhưng nếu gặp chuyện đại sự thì chỉ có người can đảm mà cẩn trọng mới có thể làm chủ được cục diện, thậm chí cả khi sự việc có tệ đến đâu đi chăng nữa vẫn có khả năng chống đỡ được.

Suy nghĩ linh hoạt là người giỏi về quản lý chuyện trong gia đình đã có nhiều rồi, thế nhưng nữ tử can đảm lại cẩn trọng thì không có nhiều.

Chân Diệu cũng không biết là thái độ của lão phu nhân đối với nàng đã có chuyển biến, nàng dùng đầu nhọn của dao găm tại chỗ xuất hiện màu vàng nhạt ở bên trong của heo nướng để bổ ra, xoay người nói: “Cháu đã nói những con kiến này thèm ăn mà, chúng biết rõ bên trong có mật ong đây này. Tổ mẫu, Nhị thẩm, mọi người xem quán cơm Trương thị kia ưa thích để mật ong trong đầu heo sao? Chắc là muốn dùng mật ong trộn hòa quyện với thịt kho đây, hương vị rất thơm ngon, chỉ là điều này cũng không thể để lâu được. Bằng không thì ngày thứ ba lúc lại mặt mà mang theo heo nướng như vậy, cả kinh thành sẽ phải xuất hiện bao nhiêu cặp vợ chồng bất hoà ah.”

Trong mắt Điền thị rất nhanh hiện lên ảo não.

Lão phu nhân cẩn thận quan sát chỗ mật ong kia.

Đúng là tại chính giữa bên trong đầu heo, những con kiến kia bò vào đầy thất khiếu (gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng), nhưng mà lại xông tới chỗ có mật ong này.

Bà cũng không phải là người già mà hồ đồ, không hiểu thấu chuyện đầu heo bị con kiến cắn xé. Có thể nói là ông trời cảnh báo, ám chỉ cô dâu bất trinh, nhưng còn chỗ mật ong này đã nói lên việc này là chỉ nhằm vào vợ Đại Lang mà thôi.

Thấy sắc mặt của lão phu nhân sa sầm lại, Điền thị lập tức thỉnh tội: “Là con dâu quản lý không nghiêm, lão phu nhân yên tâm, con dâu chắc chắn sẽ điều tra kĩ chuyện này, rốt cuộc là bọn nô tài nào có lòng dạ hiểm độc đến vậy!”

Chân Diệu vẻ mặt khiếp sợ: “Nhị thẩm, người nói chuyện này là có nô tài cố ý nhằm vào cháu sao?”

Điền thị nhất thời bị hỏi khó, cũng không biết nên gật đầu hay là lắc đầu.

Đây đều là lòng dạ biết rõ sự tình. Có cần phải hỏi thẳng như vậy không?

Chân Diệu nháy mắt mấy cái: “Thế nhưng mà ngay cả nửa số nô tài ở trong phủ cháu còn không biết hết, huống hồ là toàn bộ nô tài trong phủ, cháu có nợ họ tiền lương hàng tháng đâu, tại sao bọn họ đối phó cháu?”

Lời này vừa nói ra. Vẻ tươi cười trên mặt Điền thị không duy trì nổi nữa, liếc nhìn lão phu nhân một cái.

Con nhóc Chân thị này, rốt cuộc là cố tình hay vô tình ?

Nói vậy là bà không quản lý tốt, không phát tiền tiêu vặt hàng tháng cho bọn hạ nhân, chẳng phải chuyện phát lương hàng tháng là do bà quản gia phụ trách, có thể làm cho bọn hạ nhân nghe lời à.

Lão phu nhân giống như có chút kích động, trầm giọng nói: “Điền thị. Việc này con nhất định phải tra cho minh bạch.”

“Vâng, con chắc chắn sẽ điều tra tường tận chuyện này.” Điền thị âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may, những năm gần đây lão phu nhân vẫn tín nhiệm bà.

Lão phu nhân vịn tay vào Dương ma ma quay về giường gỗ tử đàn ngồi xuống, thản nhiên nói: “Dương ma ma, Nhị phu nhân trông nom gia đình, lại do chuyện thành thân của cháu trai trưởng gấp rút. Tinh lực chỉ sợ có chút không được, việc này ngươi trợ giúp cho Nhị phu nhân một tay đi nha.”

“Vâng.” Dương ma ma  cung kính đáp.

Vị Dương ma ma này, Chân Diệu vẫn còn nhớ rõ đấy, chính là lúc trước bà ta tới phủ Kiến An Bá, vốn là do phủ Quốc Công phái bà ta đi để muốn dạy đạo cho nàng.

Lúc ấy nàng còn mời bà ta ăn dưa leo. Nhắc tới cũng có một gương mặt quen thuộc trong phủ Quốc Công.

Trông thấy Dương ma ma đứng ở bên này, nàng liền cười cười ngọt ngào.

Điền thị thì âm thầm cắn răng.

Có Dương ma ma nhúng tay, ngay cả kẻ chết thay bà cũng không thể đẩy ra được, người nào cũng quan trọng đều do bà tỉ mỉ bồi dưỡng.

“Được rồi, đã thế thì mua heo nướng đi, các ngươi cũng lui ra đi.” Hình như lão phu nhân mệt mỏi, phất phất tay.

Mọi người lui ra ngoài.

Lúc quay trở lại phủ Kiến An Bá, La Thiên Trình và Chân Diệu ngồi xe ngựa.

Xe ngựa chầm chậm kêu C-K-Í-T..T…T hồi lâu, La Thiên Trình mới phá vỡ trầm mặc: “Chân Tứ, nàng làm sao biết ở bên trong đầu heo có mật ong ?”

“Ngửi thấy được nha.” Chân Diệu cười nói.

La Thiên Trình không biết nói cái gì cho phải, hắn cho rằng nàng suy đoán ra.

Mọi chuyện có nguyên nhân thì ắt có kết quả, hắn cũng không tin heo nướng tự dưng quái lạ, nếu Chân Diệu không làm như vậy thì hắn sẽ điều tra đến cùng.

Nhưng hắn cũng không định dùng dao găm của mình!

Nhớ tới lúc Chân Diệu cầm con dao găm trả lại cho mình, con dao có thể soi bóng được thì lúc đó đã bị dính đầy dầu mỡ, còn dính mấy con kiến đang giãy giụa nữa chứ, cả người La Thiên Trình cảm thấy không tốt rồi.

“Thế tử.” Chân Diệu đột nhiên gọi một tiếng.

“Hả?” La Thiên Trình nhìn lại.

Chân Diệu mấp máy môi, nghiêm túc hỏi: “Chàng nói xem, có phải Nhị thẩm không thích ta không?”

La Thiên Trình có chút kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới, Chân Tứ sẽ nhạy cảm như thế.

” Tại sao nàng lại nghĩ như vậy?” La Thiên Trình thu hồi cảm xúc dư thừa, thăm dò hỏi.

Chân Diệu vuốt ve tóc, thẳng thắn mà nói: “Đây không phải là chuyện rất hiển nhiên ấy ư, ta luôn luôn là phúc tinh cao chiếu, vận khí không tệ, thế nhưng mà từ khi bước vào cửa nhà chàng liền liên tiếp không may. Đây nhất định không phải vấn đề của ta, đã không phải vấn đề của ta, thì đương nhiên là vấn đề của người khác ah.”

Còn có kiểu suy luận như vậy sao?

La Thiên Trình nhếch khóe miệng, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên một hồi xóc nảy truyền đến, đầu bị một thân thể mềm mại đâm vào.

Chương 158: Lại mặt

Mùi thơm nhẹ truyền đến, giống như mùi hương của hoa anh đào tươi ngon mọng nước quyện trong sắc trời tháng tư.

La Thiên Trình bất giác liền chun chun cái mũi, thầm nghĩ mùi hương quái gì đây, chẳng lẽ là do hai ngày nay hắn ăn đào nhiều quá hay sao?

Người trong lồng ngực một mực không nhúc nhích.

Trong lòng La Thiên Trình cảm thấy mềm nhũn một cái, thò tay dục vỗ vỗ cái thân thể mảnh khảnh kia, bên ngoài truyền đến một giọng nói hoảng hốt: “Thế tử, tiểu nhân đáng chết, khiến cho người và Đại nãi nãi hoảng sợ rồi.”

La Thiên Trình vội thu tay về, tỏ vẻ mặt nghiêm túc ra: “Chuyện gì xảy ra ?”

“Là có một đứa trẻ đột nhiên xông lại, cho nên xe ngừng gấp.”

“Không sao, tiếp tục đi thôi.”

Một tiếng thét to truyền đến, xe ngựa giật giật, tiếp tục đi về phía trước.

Trong xe im lặng, có thể nghe được rõ ràng tiếng âm thanh bánh xe lăn trên đường.

Chân Diệu vùi đầu trong ngực La Thiên Trình, một cử động nhỏ cũng không dám.

Đứa trẻ nào đột nhiên xuất hiện làm nàng bị đâm vào muốn chảy máu mũi àh !

Làm sao bây giờ, phu quân đại nhân của nàng không biết có thẹn quá hoá giận, ném nàng từ cửa sổ xe ra bên ngoài hay không nữa ?

Thấy Chân Diệu luôn vùi trong ngực mình bất động, trên đầu cài trâm Hồ Điệp, cánh hồ điệp bay về phía trước xe ngựa, cánh run lên một cái, khiến cho cảm xúc dâng trào lên.

La Thiên Trình lợi dụng sơ hở mà ho nhẹ một tiếng, nói: “Chân Tứ, nàng định ôm tới khi nào?”

Hắn cảm thấy vạt áo trước ướt sũng, nhíu mày, buồn cười mà hỏi thăm: “Nàng khóc cái gì?” Thanh âm trầm truyền tới Chân Diệu.

” Ta không khóc”

“Vậy nàng vẫn chưa chịu dậy?” La Thiên Trình càng cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ nữ tử và nam tử thường không giống nhau, yếu ớt không nói, da mặt còn mỏng.

Nhưng bộ dạng sống chết của nàng ấy thế này mà còn không thừa nhận, không ngờ nàng lại thú vị như vậy.

“Ta cảm thấy được, ta dậy rồi, chàng có thể sẽ tức giận.”

“Chân Tứ, ta chưa bao giờ là người hay tức giận.” La Thiên Trình bất đắc dĩ mà nhìn xem người trong ngực mình.

Chân Diệu khẽ nhếch miệng.

Đừng nói giỡn nữa! Nếu chàng không hay tức giận thì ta không thích ăn đây này!

Nghĩ đến việc cũng không thể vùi đầu vào ngực người ta mãi được, Chân Diệu ngẩng đầu lên, lúng túng, xấu hổ cười cười.

Phía dưới mũi nàng đỏ ửng,  La Thiên Trình lại càng hoảng sợ, nhịn không được thò tay xoa xoa.

Chân Diệu sửng sốt.

Hắn không hề tức giận, còn lau mũi cho nàng?

” Làm sao nàng lại bị như vậy?”

Chân Diệu cầm lấy chiếc khăn trắng lau. Lầm bầm nói: “Còn không phải thân thể chàng quá cứng ngắc, giống như khối sắt, cũng không biết chàng rèn luyện như thế nào nữa.”

La Thiên Trình thấy nàng như vậy, cũng không tranh cãi với nàng, cúi đầu nhìn xem, liền thấy vạt áo trước bị đỏ một mảnh, sau đó thì trợn tròn mắt.

Hắn phải mặc  y phục dính máu này tới nhà cha vợ ấy ư, không biết có bị loạn côn đánh chết không nữa?

“Chân Tứ —— ”

“Ôi?” Chân Diệu tự biết đuối lý, trừng mắt nhìn.

“Nàng thật đúng là có bản lĩnh!”

Chân Diệu xấu hổ cười cười, khôi phục tỉnh táo: “Thế tử, nói với phu xe, để xe dừng ở ven đường, sau đó chờ xe ngựa của A Loan tới.”

La Thiên Trình gật đầu đồng ý, một lát sau mảnh vải của cửa xe nhấc lên.

A Loan cúi thấp đầu hỏi, không có nhìn nhiều về phía La Thiên Trình. Chỉ chờ Chân Diệu căn dặn.

“A Loan, y phục của thế tử bị bẩn rồi, ngươi đi lấy bộ mới tới đây, ” Nàng nói đến chỗ này dừng một lát, nhẹ nhàng nói, “Đừng để cho người khác thấy được.”

“Vâng.” A Loan không có hỏi nhiều, lui ra ngoài.

Nhưng mặt Chân Diệu hơi đỏ lên.

Chuyện thay y phục trên đường thật không thể nói rõ được, nếu bị người khác thấy được thì khó mà vài lời giải thích rõ được.

Không bao lâu sau A Loan quay trở lại, mang theo bộ y phục có màu sắc và hoa văn không khác biệt với bộ mà La Thiên Trình đang mặc trên người.

Đây cũng là lệ cũ rồi, thông thường khi nói đi ra ngoài, chủ nhân thường mang theo y phục cùng loại, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

La Thiên Trình thay quần áo xong thì mới nhẹ nhàng thở ra.

Trước cổng chính của phủ Kiến An Bá được quét dọn rất sạch sẽ, mấy đầy tớ ăn mặc sạch đẹp ra đứng chờ tại cửa ra vào, xa xa mà đã thấy xe ngựa của phủ Trấn Quốc Công, một người trong số bọn họ lập tức trở về bẩm báo.

La Thiên Trình xuống xe ngựa, đưa tay giúp Chân Diệu xuống xe.

Đầy tớ của Bá phủ thấy vậy, vẻ mặt cười hì hì, thầm nghĩ Thế tử vẫn đối xử rất tốt với cô nương nhà họ.

Hai người được mời đi tới chính sảnh của Ninh Thọ đường.

Ở bên trong chính sảnh, mọi người đã có mặt đầy đủ.

La Thiên Trình cung kính hành lễ với các trưởng bối.

Lão phu nhân âm thầm gật đầu.

Chân Diệu trước kia không biết, nhưng trở về Bá phủ nàng mới phát hiện thật sự có loại cảm giác khi quay trở về nhà, đặc biệt là đối với Lão phu nhân và Ôn thị, đã bất tri bất giác có tình cảm rồi.

Lúc thỉnh an, vành mắt cũng không nhịn được đỏ lên.

Lão phu nhân vội kéo nàng ngồi xuống bên cạnh.

Chân Diệu lấy lại bình tĩnh, lúc này mới phát hiện thấy người ngồi trong góc kia là —— Chân Tịnh.

Mấy tháng không gặp, Chân Tịnh khí sắc tốt lên rất nhiều, lông mi giãn ra, xem ra thời gian qua muội ấy sống rất tốt.

Nàng cũng đang hướng nhìn bên này, hai người ánh mắt chạm nhau, Chân Diệu cảm thấy đã có thể nghe thấy âm thanh đùng đùng của đóm lửa.

Chân Diệu thu hồi ánh mắt, sau đó phát hiện trong phòng thiếu Chân Băng, liền hỏi: “Tổ mẫu, sao không thấy Ngũ muội?”

Lão phu nhân cười: “Ngũ nha đầu có chút không được thoải mái, đang ở trong phòng nghỉ ngơi rồi.”

Chân Diệu vốn không nghĩ ngợi nhiều, nhưng trong lúc vô tình giương mắt, phát hiện Chân Ngọc hơi biến sắc.

Nàng cố ý dò la qua một tý, nhưng lão phu nhân đã nói như vậy rồi, trong phòng lại không có người khác mở miệng, thì việc này tạm thời để ở trong lòng vậy.

Nàng cùng  nữ thân quyến ở trong phòng trò chuyện được vài câu thì tại phòng khách đã dọn cơm rồi.

Bởi vì đều là họ hàng thân thích cho nên nam nữ chỉ phân bàn, cũng không có tấm bình phong để ngăn che.

Chân Diệu đã quan sát thấy người ở cái bàn kia, La Thiên Trình đang lần lượt kính rượu mọi người, nàng lén đếm, đã không dưới mười chén rồi.

Lại mặt hôm nay, con rể mới là khách quý, mời rượu không thể khước từ được, La Thiên Trình một ly tiếp một ly uống xong, bộ dạng mặt không có lấy vài phần biến sắc.

Lão bá gia nhìn đứa cháu rể này càng xem càng vừa ý, nhẫn nại hạ quyết tâm: “Thiên Trình, đợi tiệc tan rồi, cháu tới chỗ ta, ta có đồ vật cho cháu.”

La Thiên Trình có chút bất ngờ,nhưng trưởng bối muốn ban thưởng đồ vật, điều này rõ ràng rất hài lòng về hắn, trong lòng rất vui, vội đứng lên nói cảm tạ.

Giọng nói của Lão bá gia rất lớn, Chân Diệu nghe thấy, cảm thấy không giống với mọi khi, liên tiếp quay đầu lại.

Ngồi bên cạnh Chân Diệu, Chân Nghiên thấy thế cười khúc khích, trêu ghẹo nói: “Tứ muội, muội nên ngồi sang bàn kia rồi.”

Chân Diệu đành phải thu hồi ánh mắt, thành thật mà dùng cơm.

Sau khi ăn xong, mới có cơ hội cùng Ôn thị, Chân Nghiên ba mẹ con cùng ngồi cùng nhau nói chuyện thân mật.

“Diệu Nhi, Thế tử đối với con như thế nào? Tại phủ Quốc Công con đã quen chưa?” Ôn thị không thể chờ đợi được hỏi.

Chân Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu: “Thế tử đối với con rất tốt, phủ Quốc Công thức ăn cũng không tệ lắm.”

Ôn thị nghe xong đã buồn hết sức, trách mắng: “Diệu Nhi. Tương lai con phải làm chủ mẫu đương gia, không thể còn giống như lúc ở Bá phủ, cả ngày chỉ suy nghĩ đến việc ăn thôi.”

Sợ Ôn thị lại nhắc tới nhắc lui, Chân Diệu vội nói: ” Đúng, đúng, con gái hiểu rồi.”

“Tứ muội, bây giờ ở phủ Quốc Công là nhị phòng quản lý àh?”

“Ừ.”

“Vậy muội phải từ từ bắt đầu học việc quán xuyến gia đình đi, nhưng cũng đừng có gấp, đợi học được gần hết rồi thì tiếp nhận cũng không muộn, tránh khỏi bây giờ nhận lấy luống cuống tay chân phạm sai lầm, đến lúc đó lại phải trả lại.” Chân Nghiên chậm rãi nói.

Ôn thị nghe thấy cả kinh: “Nghiên Nhi, muội muội của con vừa gả đi, sao đã lại nói chuyện này.”

Ôn thị có câu nói không có tốt nói ra. Tính tình Chân Diệu hoàn toàn không giống với người quán xuyến gia đình ah.

Chân Nghiên cười nhạt một tiếng: “Tứ muội gả cho Thế tử phủ Quốc Công, nhà này sớm muộn phải quản rồi, học sớm một chút  đến lúc đó mới không bị luống cuống tay chân. Nhưng phải nhớ kỹ, nếu bây giờ giao cho muội quản lý thì muội đừng tiếp nhận. Muội còn trẻ, chờ thêm hai, ba năm nữa muội có chỗ đứng vững chắc thì nói sau.”

Tốt nhất là đã có con, nếu như phủ Trấn Quốc Công có cháu trai thì thời cơ Chân Diệu tiếp nhận quán xuyến gia đình mới là hợp lẽ.

Mặc dù người đời đều nói Nhị phu nhân của phủ Trấn Quốc Công  đối với La thế tử giống như con ruột, nhưng Chân Nghiên lại không hoàn toàn tin vào điều đó.

Rốt cục có phải xem như con mình hay không, thì phải xem cái quyền lực quán xuyến gia đình kia lúc nào giao vào tay Tứ muội đã.

“Nhị tỷ, muội hiểu rồi.” Chân Diệu ngoan ngoãn gật đầu, sau đó hỏi, “Ngũ muội rốt cục sao rồi, sao muội cảm thấy thần sắc Lục muội  có chút không bình thường ah.”

Ôn thị thở dài: “Trong cung lại muốn tuyển, trong nhà đem tên Ngũ nha đầu đi báo lên trên rồi.”

Chân Diệu đã giật mình: ” Sao Nhị bá có thể đồng ý?”

“Không đồng ý cũng không còn cách nào. Ngoài quan viên ngũ phẩm, con gái chưa lập gia đình thì ít nhất phải có một người tham tuyển.”

Chân Diệu nghe xong thở dài.

Chiêu Phong đế đã lớn tuổi rồi, cho dù được phong phi, còn phải có tiểu hoàng tử. Thời gian đã đủ gian nan rồi, huống chi những chuyện này còn rất mờ nhạt.

“Mẹ, con lại nghe nói, lần tuyển chọn này, có thể là vì mấy vị hoàng tử trưởng thành.” Chân Nghiên mở miệng nói.

“Nếu là như thế, thì phải cám ơn trời đất rồi.” Ôn thị vỗ ngực.

Bà cũng là người làm mẹ, nói một cách không bằng, làm nương nương tuy phú quý nhưng không bằng gả cho một vị hôn phu tướng mạo tương xứng còn tốt hơn.

Nhưng nghĩ tới dáng vẻ gần đây của Lý thị, mặt mày hớn hở, thầm lắc đầu.

Thời gian luôn trôi qua rất nhanh, ba mẹ con trò chuyện hơn phân nửa buổi, Chân Diệu đã phải trở về rồi.

Lão phu nhân bị Chân Diệu ngăn lại, Ôn thị lại đưa nàng đến cổng thứ hai, Chân Diệu vén màn kiệu liên tiếp vẫy tay, Ôn thị đứng ở bên trong kia vẫn không nhúc nhích.

Chân Diệu quay đầu lại, nhưng lại không nhịn được lặng lẽ vén rèm lên, chỉ thấy Ôn thị lau nước mắt.

Phủ Kiến An Bá trong tầm mắt càng ngày càng xa rồi.

Một năm ở  chỗ kia , sau này nếu không  phải là ngày lễ ngày tết, hoặc là có việc, bình thường thì khó được trở về đây.

Trong khoảng thời gian ngắn, cảm xúc của Chân Diệu có chút sa sút.

La Thiên Trình nhìn ra, liền hắng giọng một cái nói: “Chân Tứ, hôm nay tổ phụ đưa cho ta một món quà, nàng có muốn nhìn xem không?”

Mặc dù hắn cảm thấy món quà kia không đáng tin cậy, nhưng lão bá gia lại tin rằng Chân Tứ cũng sẽ thích, lúc này lấy ra dỗ dành cho nàng vui vẻ cũng tốt, miễn là đừng mang cái bộ dạng này trở về, người khác còn tưởng rằng nàng bị ủy khuất cái gì.

“Hay, hay là thôi đi, phiền toái đấy.” trong lòng Chân Diệu không ổn dự cảm càng lớn.

“Không phiền toái, ta sẽ nói sau .” La Thiên Trình đứng dậy đi ra ngoài, chốc lát cầm một cái lồng sắt phủ vải quay lại.

“Đây là cái gì?” Chân Diệu nhìn chằm chằm vào cái lồng sắt kia, có một chút tò mò.

La Thiên Trình cầm lồng sắt giơ lên, chỉ thấy bên trong có một con ngỗng trắng béo tốt nằm vùi đầu vào cánh đang ngủ say.

Hình như là bị làm phiền, con ngỗng trắng ngẩng đầu lên, mờ mịt quơ quơ cổ, sau đó nhìn thấy Chân Diệu, vỗ cánh phành phạch đứng lên.

Chân Diệu bị dọa thiếu chút nữa là ngã, liền cầm lấy tay áo La Thiên Trình, mặt tối sầm lại nói: “La thế tử, nếu nó không đi thì ta sẽ đi, chàng chọn một trong hai!”

.

Nhưng Hy Quang,trước nay anh đều vì em mà đến. ------Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Discussion12 Comments

  1. Sao ai cũng hiểu lầm Chân Diệu hết thế nhỉ? Bị ép đánh cờ thì lại cho là thích cờ, nhận quà toàn là cờ. Thấy ngỗng sợ muốn chết mà lại được tặng ngỗng là sao hả trời.

  2. Há há há chết cười mất thôi, đúng là ghét của nào trời trao của ấy, nhìn Chân Diệu biến sắc mà thấy tội nghiệp, đầu tiên là biểu tỷ tặng tượng ngỗng, sống chết đòi đổi sang rắn cho bằng được thì lại gặp nguyên con ngỗng thật, đúng là khắc tinh của Chân Diệu mà, thế tử đoán đúng rồi, đưa vật này ra Chân Diệu từ trạng thái thương cảm đã thành kinh hãi ah. Ta đoán ko sai mà, vụ đầu heo đâu làm khó dễ Chân Diệu được, thông qua đó còn làm tăng hảo cảm của tổ mẫu với mình, còn tiện thể tát vài cái lên mặt Điền thị luôn, lần này Điền thị phải nuốt máu mà lôi một kẻ có giá trị ra chết thay rồi, còn khiến tổ mẫu có nghi ngờ đối với Điền thị nữa chứ, một mũi tên trúng 2 đích ah, ai nói Chân Diệu ko chơi gia đấu được nào nhỉ, Chân Diệu đây là đại trí giả ngu đây =]]] Thanks

  3. Mụ Điền thị hại CD dùng mánh khóe gì thì còn có chút khả thi chứ đụng vào đồ ăn thì trăm phần thất bại rồi, cái người ham ăn nhưng cũng rất hiểu đồ ăn lại có cái mũi thính như Chân Diệu không phát hiện ra vấn đề cũng hơi khó đấy. CD không những bị hại mà còn khiến cho Lão phu nhân có thêm cảm tình nữa cơ, đúng là may mắn mà.
    CD với Trình ca ở chung lúc nào cũng gây cười chết người, không biết là hai người này đặc biệt hợp nhau hay xung khắc nữa đây.
    Thanks tỷ!

  4. ồ hố hố. phủ quốc công sau này không phải là gà bay chó sủa mà là ngỗng bay vẹt sủa đấy. haha. lão bá gia sao lại cho a quý cho trình ca thế không biết. chắc phải quý trình ca lắm cho cho đây mà. haha. đúng là oan gia ngõ hẹp. chân tứ găp lại kẻ địch rồi. ôi, chết cười mất thôi
    chân tứ luôn nói vu vơ nhưng lại trúng tim đen người khác a. ghê thậc
    tks tỷ ạk

  5. Bạn Diệu nhà ta có cái mũi tốt nhất đó. Nhồi nhét mật ong trong đó sau bạn ấy lại không ngửi ra cơ chứ. Mà Điền thị cũng giỏi đóng kịch quá đi còn giả bộ ở đó đóng vai người tốt, xin lỗi chứ bạn La biết rõ bộ mặt thật của bà rồi, còn bạn Diệu ngơ ngơ như vậy cũng đoán bà không ưa bạn ý mặc dù lý do nói ra khiến người ta khó lòng chấp nhận được.
    Ôi chết cười mất, hai người này ở cạnh nhau không lúc nào không có chuyện cả. Nhìn đi, người ta ngã vào nhau thì lãng mạn biết bao đằng nào chỉ va chạm một cái mà bạn Diệu đã chảy máu mũi, ướt áo người ta, rất phá hoại không khí. Còn lão bá gia thì……. ông không thấy cháu gái mình rất sợ ngỗng sao, lại còn tặng cháu rể nói gì mà Chân Diệu nhìn thấy nhất định sẽ vui chứ, bạn La lôi con ngỗng ra không khí bi thương có bị xua đi cơ mà rước lấy sự hoảng hốt của bạn Diệu a.

  6. “tối hôm qua lúc đã” ——————-> “lúc tối …”???
    “mua đươc từ quán cơm” ————-> “… được …”
    “Mua được lúc là ban ngày” ———-> “Lúc mua …”???
    “vịn tay vào Dương ma ma vị” ——–> dư “vịn”??
    “Chân Tịnh / Chân Tĩnh”
    “Chân ngọc / Chân Ngọc”
    “muội nen ngồi sang” ——————-> “… nên …”
    “cho dù đươc phong phi” ————–> “… được …”
    ==================================================
    Má ơi … không khí đang thương cảm thì bị 1 vố cuối của Lão Bá gia làm cho cười mém sặc, trời ơi, CD của tui, số có phúc nhưng cũng phải có đen, không thích đánh cờ thì ngta hiểu lầm thành thích nên tặng bộ cờ, sợ ngỗng thì liên tiếp được tặng ngỗng, haha …!!!!!
    Nói thiệt, mong cảnh nóng 2 vc nhưng biết là còn xa xa lắm!!! Haiz… nhanh 1 chút, hôn cũng được nữa, tội LTT còn chưa biết mình yêu thương CD!!

  7. Điền thị quả là diễn sâu, nhưng cái mưu đồ dùng đầu heo bị kiến bò ra để bêu xấu CD thì đúng là sai lầm. Người ta còn đang bối rối CD thì chỉ tiếc đầu heo ngon. Không biết Lão bá gia nghĩ gì lại tặng ngỗng cho CD nữa, cứ tưởng sẽ đc vật j quý lắm cơ. hehe. Nhật ký sống chung của LTT và CD hấp dẫn lắm í, mỗi khi gỡ pass nửa muốn đọc hết, nửa sợ đọc hết không còn gì để đọc các nàng ạ

  8. Diệu tỷ nhà ta tự kỷ ghê lun nha ^^… tự cho mình có phúc tinh cao chiếu mới chịu ^^… hihi… lần này ông nam chính sẽ biết nhược điểm của tỷ rùi ah ^^… tỷ cẩn thận nha ^^… haiz… lần này Chân Băng bị kêu đi tuyển tú thật không biết là phúc hay hoạ… mà thấy hoạ hơi bị lớn ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Hahaha nếu nó ko đi thì ta sẽ đi, chàng chọn một trong hai … lão bá gia ngài thực sự hiểu CD ko á mang kẻ thù của CD tặng cho LTT.
    Lý thị thật là ko thể hiểu nổi mà nếu bà ý dùng phần tâm tư so đo để quan tâm đếm con gái mình thì sao làm mẹ mà ko hề hiểu tâm tư của con mình chỉ biết so đo hơn thua… tiến cung lý thị vui vẻ còn CB thì đau lòng

  10. A bị vợ đuổi haha, ai bảo đem A Quý lên chứ, kẻ thù của tỷ ấy mà. Lần lại mặt coi như cũng suôn sẻ rồi.

  11. Ai ai ai đã nghĩ ra tặng ngỗng cho tỷ vậy chứ. Có chồng rồi vẫn không thoát được con ngỗng

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close