Thịnh Thế Đích Phi – Chương 416

65

CHƯƠNG 416: NHÂN TÂM TRỤC LỢI.

Edit: Hồng rica

Beta: Sakura

Nhìn Diệp Ly đi ra ngoài, ba người Hoa Thiên Hương có chút lo lắng nhìn nhau, bất đắc dĩ thở dài. Mỗi nhà đều có những khó khăn khác nhau, cho dù là Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu có thể nói là đôi vợ chồng nổi tiếng quyền thế khắp thiên hạ cũng sẽ có thời điểm bất đắc dĩ như vậy.

Mộ Dung Đình thở dài nói: “May mắn Lãnh nhị không có bản lãnh gì lớn, cũng không có ai buộc hắn phải lấy vợ nạp thiếp.” Về phần những người không có mắt muốn đưa tới cửa kia, nàng cũng sẽ có biện pháp thu thập đấy. Nhưng tình hình Định Vương phủ không giống nàng nên không thể đuổi những người kia đi là có thể giải quyết.

Tần Tranh cũng thở dài, Mộ Dung Đình dừng một chút nhìn về phiá Hoa Thiên Hương nói: “Định Vương không chịu đăng cơ, sẽ không vì chuyện đó?” Hoa Thiên Hương lườm nàng nói: “Cho dù không phải toàn bộ, có lẽ cũng có một chút. Nhưng…lời này nói ở đây nghe xong thì bỏ qua, ngươi ngàn vạn lần đừng nói lung tung bên ngoài, kể cả Lãnh Hạo Vũ cũng không thể nói!”

Mộ Dung Đình liếc mắt nhìn nàng, “Ta biết rõ, ngươi cho là ta ngu ngốc sao? Những người này thật đáng ghét, lúc trước thời điểm Định Vương phủ sa sút sao không vội vàng gả con gái cho Định Vương, hiện tại mắt thấy Định Vương nắm thiên hạ, còn nói cái gì lễ nghi cái gì tông pháp…rõ ràng ngoài sáng ngầm cáo buộc Từ gia muốn ngoại thích chuyên quyền, thật sự là…”

Tần Tranh mỉm cười vỗ vỗ tay nàng nói: “Tốt rồi, ta cũng không tức giận, ngươi tức giận cái gì. Ly nhi nắm chắc tâm lý, chúng ta cũng không giúp được gì, ngồi xem là được.”

Mộ Dung Đình cười cười nói: “Ai nói chúng ta không giúp được cái gì? Bổn cô nương ít nhất thuyết phục mấy cô nương kia không muốn gả cho Định Vương.”

Hoa Thiên Hương nhướn mày, “Ngươi có tài ăn nói?” Hiện tại là Định Vương nhưng tương lai sẽ là Đế vương, đừng nói tài ăn nói Mộ Dung Đình không được tốt lắm, cho dù miệng lưỡi nàng thiệt xán liên hoa *cũng chưa chắc thuyết phục được những người kia  người trước ngã xuống, người sau muốn tiến lên trở thành phi tử đế vương.

*: [Nguyên văn là thiệt xán liên hoa 舌灿莲花: Điển cố “thiệt xán liên hoa” xuất phát từ sự tích về cao tăng Đồ Trừng thời Nam Bắc. Cao tăng truyện cùng Tấn thư – Nghệ thuật truyện: Phật Đồ Trừng có ghi: Triệu vương Thạch Lặc đến Tương quốc (nay là Đài Châu, Chiết Giang) triệu kiến Đồ Trừng, muốn thử đạo hạnh. Đồ Trừng bèn đem ra một bát nước, thắp hương niệm chú, không bao lâu, từ trong bát nước mọc lên một đóa sen xanh chói lọi, người ngoài nhìn vào lòng thư sướng. Người đời sau dùng “thiệt xán liên hoa” hay lưỡi sáng hoa sen để chỉ tài ăn nói.

 

Mộ Dung Đình hừ hừ nói: “Các nàng bị làm cho mê muội đầu óc rồi, đã quên Định Vương là người nào rồi. Định Vương không phải không giết nữ nhân, ta cùng các nàng nói kết cục của nữ nhân hâm mộ Định Vương, chắc có mấy người không muốn làm phi tử nữa.”

Tần Tranh dở khóc dở cười, “Đình nhi, ngươi cho rằng các nàng có thể tự quyết định lấy hay không lấy Định Vương làm chồng sao? Dọa các nàng ấy làm gì?”

Mộ Dung Đình sững sờ, cũng có chút uể oải cúi đầu. Cũng không phải sao, có bao nhiêu chuyện nữ tử có thể quyết định sao? Muốn gả cho Định Vương làm phi tử cố nhiên là hướng tới vinh hoa phú quý, nhưng cho dù các nàng không muốn gả thì sao? Nói cho cùng, lấy chồng hay không căn bản không do các nàng lựa chọn.

Còn chưa đi đến thư phòng chợt nghe giọng nói Mặc Tu Nghiêu bên trong truyền đến. Diệp Ly đứng bên ngoài thư phòng cũng không lập tức đi vào. Thời điểm Mặc Tu Nghiêu chính thức tức giận thì vô cùng bình tĩnh, nhưng bình tĩnh này thường kèm theo huyết vũ tinh phong kinh người. Có lẽ nguyên nhân chính là vậy, nên Từ Thanh Trần mới âm thầm sai người mời nàng tới. Dù sao, hiện tại chiến sự mới ổn định, thiên hạ chưa chính thức thái bình. Từ Thanh Trần không hi vọng lúc này truyền ra Định Vương được chim quên ná, đặng cá quên nơm tru sát công thần, tuy nhiên trong lúc này rất nhiều người ở đây Từ Thanh Trần cũng không cho rằng bọn họ có công lao gì.

“Không đăng cơ thì sao? Các người đều không cần sống rồi hả? Mấy năm nay Tây Bắc không có Hoàng đế, cũng chưa thấy ai không sống nổi a.” Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói, “Nước không thể một ngày không có vua? Đã như vậy, các ngươi muốn làm gì?”

“Vương gia…” Hiển nhiên có người chưa từ bỏ ý định tiếp tục khuyên can.

Diệp Ly xem xét nếu không đi vào thì Mặc Tu Nghiêu sẽ thật sự bạo phát. Lúc này đẩy cửa thư phòng chậm rãi đi vào, “Vương gia làm sao vậy? Ta còn chưa đi đến đã nghe tiếng chàng nổi giận?”

Mặc Tu Nghiêu không vui trừng mắt liếc Từ Thanh Trần, Từ Thanh Trần mỉm cười không nói.

“A Ly sao lại tới đây?” Mặc Tu Nghiêu đi xuống, kéo tay Diệp Ly nhẹ giọng hỏi. Diệp Ly cười nhạt một tiếng nói: “Ta nhớ ra có một việc muốn thương lượng với Vương gia, rồi tới đây. Ta tới không đúng lúc sao?”

Mặc Tu Nghiêu kéo nàng đi lên phía trước, nói: “Không có việc gì, ngồi xuống đi. Các ngươi không có việc gì đều lui ra đi.”

Chứng kiến Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Ly ngồi ở vị trí chủ vị, phía dưới mọi người không khỏi rối rít nhíu mày, có mấy người lộ ý bất mãn. Về phần những người kia đều là tâm phúc Định Vương phủ, đều tranh thủ thời gian cúi đầu hận không thể lập tức đào hố chôn chính mình đi, trong lòng có chút phàn nàn: các ngươi muốn tìm cái chết, cũng đợi chúng ta đi rồi nói sau.

“Vương gia, bọn thần còn đang nghị sự với Vương gia!” Một lão già tóc xám trắng tiến lên, trầm giọng nói. Diệp Ly nhìn lướt qua, có chút quen mắt nhưng không quá quen thuộc. Nhớ rõ hình như vốn là danh môn thế gia Đại Sở, cũng có thể coi là cựu thần hai triều. Thời điểm Bắc Nhung xâm chiếm, bởi vì khoảng cách gần Tây Bắc nên bỏ chạy đầu nhập Định Vương phủ rồi. Có điều không có tư cách gì, Diệp Ly không biết tên hắn cũng là lẽ tự nhiên.

Mặc Tu Nghiêu không vui quét mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Nghị sự? Sáng sớm Bản vương ngồi ở chỗ này nghe các ngươi nhiều lời. Các ngươi cho rằng Bản vương rất rảnh sao? Về sau có chuyện gì, thảo luận ra kết quả rồi đến nói với Bản vương!”

Lão tiên sinh bị Mặc Tu Nghiêu chắn ngang suýt nữa bị nghẹn, “Đại điển đăng cơ, sao lại là nói nhảm?!” Các đời đọc sách, tự xưng là thi thư gia truyền, trong mắt lão tiên sinh có chuyện gì lớn hơn chuyện vua một nước nữa sao?

Mấy tâm phúc Định Vương phủ bên cạnh đồng thời liếc nhìn lão tiên sinh, rất tự giác nhích lại gần nhau, miễn cho Vương gia nổi giận lên bị tại họa, đối với Định Vương mà nói, đăng cơ đúng là không phải đại sự gì. Nếu muốn làm Hoàng đế mà nói…Định Vương đã sớm đăng cơ vài năm trước rồi.

Mặc Tu Nghiêu không kiên nhẫn nói: “Ai nói cho các ngươi biết cái gì mà đại điển đăng cơ? Hai năm trước còn hô hào khóc lóc là trung thần Đại Sở, Đại Sở còn chưa bị diệt đã vội vã tòng long chi công rồi hả? Muốn đại điển đăng cơ đúng không…Vừa vặn, bên phía Giang Nam đang có một đại điển đăng cơ, Bản vương phái người tiễn các ngươi đi, nói không chừng có thể qua uống chén rượu?”

“Vương…Vương gia?” Mấy câu nói đó, nghe vào tai quyền quý Đại Sở, tuyệt đối có thể nói là lời nói chém vào lòng người. Nhưng Mặc Tu Nghiêu đang nổi nóng, ở đâu đi quản xem điệu bộ bọn hắn làm khỉ gió gì lúc trắng lúc xanh, cười lạnh một tiếng nói: “Muốn đưa nữ tử vào Định Vương phủ?! Đi! Ái phi của Bản vương còn thiếu nha hoàn bưng rót trà nước, rửa chân xếp chăn! Thật sự thì không được, trong phủ giặt đồ vẩy nước quét nhà việc nào có thể cho bọn họ làm, Định Vương phủ còn giảm được tiền mua nha đầu.”

“Nhưng Vương gia, tam thê tứ thiếp là lẽ thường từ trước tới nay. Lúc trước Vương gia bận rộn, không rảnh bận tâm, nhưng bây giờ thiên hạ thái bình, nếu Vương gia chỉ có một vị Vương phi, không khỏi…Không khỏi mất mặt Định Vương phủ.” Vẫn có người không cam lòng nói, lần này mở miệng chính là quan viên Đại Sở, đã từng là quan Thượng thư. Nhưng luôn có thái độ mập mờ, đã không đặc tội Định Vương phủ cũng không đặc tội Mặc Cảnh Kỳ. Về sau Đại Sở dời nam, hắn ngược lại mang gia quyến đến Tây Bắc, coi như thật tinh mắt cược đúng chỗ.

Những người này Diệp Ly đều không nhìn trong mắt, chân chính làm Diệp Ly lo lắng là những ánh mắt kích động của cựu thần Mặc gia quân bên kia.

Những người này từ đời này qua đời khác đi theo Định Vương phủ đấy, không giống Phượng Chi Dao và Lãnh Hạo Vũ từ nhỏ đã cùng Mặc Tu Nghiêu có tương giao, vừa có lòng tín nhiệm lại có tình huynh đệ. Nhưng bàn về bọn họ trong quan hệ Định Vương phủ cùng với Mặc gia quân thì càng phức tạp hơn bọn người Phượng Chi Dao và Lãnh Hạo Vũ. Những người đi theo Định Vương bị hoàng thất Đại Sở chèn ép đã nhiều năm, cũng coi là trung thành và tận tâm. Hiện nay Vương gia thật vất vả thống nhất thiên hạ, đương nhiên cũng đến lúc bọn họ nở mày nở mặt. Ý nghĩ như vậy cũng không phải lỗi của bọn hắn, dù sao các triều đại thay đổi các công thần có công khai quốc đều như vậy sao? Có công khai quốc chẳng lẽ công lao đều bị một nhà chiếm đi sao? Nhưng là, hết lần này đến lần khác bọn họ gặp chủ tử không theo lẽ thường như Mặc Tu Nghiêu.

Diệp Ly nhẹ giọng thở dài, đưa tay vỗ vỗ bàn tay Mặc Tu Nghiêu đang tức giận bừng bừng, để cho hắn bình tĩnh trở lại. Tuy Mặc Tu Nghiêu không có tức giận, nhưng Diệp Ly ngồi bên cạnh hắn có thể cảm giác được trên người hắn tán phát lãnh ý rồi.

Nhưng tình hình như vậy, xem ra trong mắt lão thần đằng kia có chút không vô lễ. Những văn nhân này, cũng không phải võ tướng trên chiến trường, chấp nhất nhất chính là lễ phép quy củ. Diệp Ly dùng thân phận Vương phi xông thẳng vào phòng nghị sự, còn sóng vai ngồi trên chủ vị với Định Vương. Cái này đối với những lão nhân này, là đại nghịch bất đạo không tuân thủ nữ tắc hành vi.

“Vương gia, Vương phi thân là nữ tử nên cẩn thủ khuê huấn, lui giữ hậu trạch, sao có thể công khai ngồi trên đại điện nghị sự. Thật sự có chút…không ra thể thống gì!” Một lão thần râu trắng run rẩy nói: “Vương phi cũng là xuất thân từ môn đệ Từ gia thư hương, làm như thế….chẳng phải bôi nhọ thanh danh Thanh Vân tiên sinh sao?”

“Khuê huấn?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, từ trên cao nhìn xuống xem vẻ mặt nhăn nhó của lão tiên sinh hỏi: “Năm đó Lôi Chấn Đình dẫn binh đánh biên cương có người nào nghĩ ái phi của Bản vương là nữ tử, nên cẩn thủ khuê huấn? Lần này thời điểm Bản vương không may gặp chuyện, sao các vị không nghĩ Vương phi là một nữ nhi, sao không đi tiền tuyến thay Vương phi lãnh binh cự địch? Hiện tại thiên hạ thái bình rồi, các ngươi lại nhớ tới Vương phi là nữ tử? Vốn…chư vị gọi là lễ nghi trung hiếu, chính là thời điểm nguy hiểm lại trốn sau lưng nữ nhân, nữ nhân thay các ngươi đánh để giang sơn vinh hóa phú quý, thuận tiện chỉ trích nữ nhân kia không khuê huấn? Thật sự là không sai….Suy nghĩ thật tốt. Bản vương bội phục vô cùng…”

Chỉ mấy câu nhàn nhạt như thế, nhưng bị những lời lẽ chính nghĩa vừa nói làm mặt mấy vị lão tiên sinh đỏ bừng.Những người này không phải tâm phúc Định Vương phủ, tự nhiên không biết tính cách của Định Vương. Chỉ ỷ vào thanh danh cùng với tư lịch cậy già của mình mà lên mặt thôi.

Mặc Tu Nghiêu vung tay lên, nhìn chằm chằm mọi người lãnh đạm nói: “Vương phi muốn làm chuyện gì, không phiền tới các ngươi can thiệp. Các ngươi nhớ rõ cho Bản vương, Vương phi bất luận là nói gì, làm gì đều là ý tứ của Bản vương. Dám làm trái, chớ trách Bản vương thủ hạ vô tình!”

Trong thư phòng rộng lớn, mọi người chỉ cảm thấy da đầu lạnh lẽo, vội vàng nói: “Thuộc hạ tuân mệnh!”

Vẫy lui mọi người, Mặc Tu Nghiêu vẫn không hết tức giận, mặt mũi tràn đầy không vui trừng mắt với Từ Thanh Trần, công tử Thanh Trần ưu nhã uống trà, thản nhiên nói: “Trừng ta làm gì? Ta không gọi Ly nhi tới, chẳng lẽ người thật muốn giết mấy người để lập uy hay sao?”

Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng, “Ngươi cho rằng Bản vương không dám?” Những lão đầu tử kia lải nhải toàn thứ vô dụng, chính sự cũng không làm được. Còn cho hắn thêm phiền toái, thật không biết lúc trước thu nạp những người này làm gì? Hắn tình nguyện dùng những người này đổi bình dân trồng trọt trở về.

Từ Thanh Trần khoan thai cười nói: “Những người không có gì dùng, đôi khi còn rất phiền. Nhưng hết lần này đến lần khác thật không thể thiếu những người này. Vương gia, những người già này đúng là mục nát, thế nhưng mà mỗi người đều có thể nói là môn sinh cố lại lượt thiên hạ. Đều là lão nhân sống lâu năm, bọn hắn thực sự xằng bậy đảo chính, hiệu quả không khác gì thiên quân vạn mã.” Văn trong tay người cầm bút, có thể phiền toái hơn đao trong tay địch nhân nhiều. Đương nhiên nếu Mặc Tu Nghiêu muốn làm bạo quân đốt sách chôn người tài mà nói…có thể không cần để ý.

Diệp Ly ngồi bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, có chút nhíu mày nói: “Vẫn là khích lệ Tu Nghiêu sớm ngày đăng cơ sao?”

Từ Thanh Trần giống như cười mà không cười nhìn Mặc Tu Nghiêu, trêu tức nói: “Nếu chỉ có việc đăng cơ, đâu chỉ lần này? Những lão thần tử nhàn rỗi vô sự kia, muốn lập hậu cung cho tân hoàng. Đang định đem sổ con tuyển phi tử lên cho Vương phi xem. Tân Hoàng đăng cơ, nếu chỉ có một Vương phi, chẳng phải lúng túng sao? Đến lúc đó sắc phong phi tử. Liệt kê phẩm cấp mà xem. Dưới Hoàng hậu còn có hai Qúy phi, Phi tử, Chiêu nghi, Chiêu dung…”

Từ Thanh Trần không để ý ánh mắt giết người của Mặc Tu Nghiêu, mỉm cười đưa sổ con cho Diệp Ly. Mặc Tu Nghiêu sở dĩ giận dữ, chính vì những người kia cho là thông minh tự mình trực tiếp đưa sổ con đến cho Diệp Ly. Chỉ có điều bị Mặc Tu Nghiêu nhanh hơn một bước chặn lại.

Diệp Ly nhận lấy mở ra, thật đúng là nhiều người dương dương tự đắc đã viết vài trang. Diệp Ly mỉm cười lắc đầu, nhìn về phía Từ Thanh Trần cau mày: “Những người này có phải đến Từ gia quấy rầy mợ cả và mợ hai không?”

Từ Thanh Trần ôn hòa nhìn Diệp Ly nói: “Những việc này đều là việc nhỏ, các vị phu nhân đến bái phỏng, cũng không thể bỏ qua. Các nàng không dám trước mặt mẫu thân và mợ hai làm càn.” Diệp Ly cau mày nói: “Muội sợ qua ít ngày nữa, bọn hắn đi quấy rầy đến ông ngoại rồi.”

Từ Thanh Trần cũng không đế ý, thản nhiên nói: “Tổ phụ lớn tuổi như vậy, chẳng lẽ còn không hiểu những chuyện này. Ly nhi, ta và phụ thân còn có Nhị thúc hiểu ý của các ngươi, vô luận các ngươi thế nào, Từ gia đều ủng hộ.”

Diệp Ly gật đầu, nói khẽ: “Đại ca, muội hiểu rồi.”

Đã nói xong xuôi, Từ Thanh Trần đứng lên nói: “Hiện tại xem ra, không nên đăng cơ. Còn chưa đăng cơ xưng đế..có rất nhiều người đã đợi không kịp. Hơn nữa chuyện này tới quá nhanh. Chưa hẳn sau lưng không có người cản trở, người của Định Vương phủ, cũng nên nhanh chóng dọn dẹp một chút. Ngươi làm phụ thân cũng quá lười rồi, toàn bộ muốn ném cho nhi tử xử lý, con của ngươi có thể tự mình xử lý đại sự còn phải nhiều năm nữa đấy.” Những lời cuối, dĩ nhiên là nói cho Mặc Tu Nghiêu nghe đấy. Mặc Tu Nghiêu nghiêm mặt nói: “Bản vương đã biết, dám trước mặt Bản vương tùy tiện giở trò, Bản vương bẻ gãy chân tay bọn hắn!”

Từ Thanh Trần rời đi, trong thư phòng chỉ còn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly. Diệp Ly mỉm cười nhéo gương mặt đẹp trai của Mặc Tu Nghiêu, nói: “Vẫn còn tức giận sao?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng nói: “Bọn hắn thật muốn ta làm Hoàng đế, không ngại Bản vương cho hắn xem cái gì gọi là Bạo quân!”

“Ta cũng không muốn trượng phu của ta biến thành tên Bạo quân xấu xa.” Diệp Ly cười nói.

Mặc Tu Nghiêu ôm nàng vào lòng cười nói: “Nếu Bản vương làm Bạo quân. A Ly liền thành một Yêu hậu thấy thế nào?” Diệp Ly dựa trước ngực Mặc Tu Nghiêu, không tự chủ khóe môi kéo ra. Thân là một quân nhân vì nước hi sinh cái gì mà yêu hậu thật sự quá thách thức nàng rồi. Hơn nữa tuy nói vậy, nhưng kỳ thật bọn họ hiểu, không ai có thể tùy hứng mà làm bậy. Mặc Tu Nghiêu đối với địch nhân rất tàn khốc, ra tay cũng không lưu tình. Nhưng đối với người của mình kỳ thật luôn rất mềm lòng đấy.

Bọn họ không cách nào gạt bỏ quan niệm truyền thống đã qua mấy trăm năm. Cho nên Mặc Tu Nghiêu mới lựa chọn gác lại vấn đề này, không lên ngôi xưng đế dĩ nhiên cũng không tồn tại vấn đề hậu cung. Mà thân là Vương gia, đã có con nối dõi cũng là đã báo đáp Định Vương phủ. Lịch đại tiên vương Định Vương phủ cũng không yêu cầu hắn nhất định phải thê thiếp đấy. Một mặt khác, Mặc Tu Nghiêu xác thực không có hứng thú với ngôi vị Hoàng đế, hắn ưa thích chinh chiến thiên hạ, chứ không phải cao cao tại thượng trên long ỷ ánh vàng rực rỡ. Hắn không muốn bị trói buộc trên long ỷ kia, nhưng một khi đã ngồi ở vị trí đó, rất nhiều chuyện sẽ thân bất do kỷ rồi (ý có nhiều khi mình không làm được những việc mình làm, còn những chuyện mình không thích làm vẫn phải làm vì hoàn cảnh sống hiện tại.)

Mặc Tu Nghiêu thân mật cọ xát lên tóc Diệp Ly, cười nói: “A Ly chỉ cần thật vui vẻ chơi đùa cùng Tâm nhi và Lân nhi là tốt rồi. Những sự tình chán ghét kia Bản vương sẽ tự mình xử lý. Đợi đến lúc Tiểu Bảo trưởng thành, chúng ta có thể du sơn ngoạn thủy, tự do tự tại sống cuộc sống của chính mình.”

“Được, nghe lời chàng.” Diệp Ly nhàn nhạt mỉm cười, đôi mắt cụp xuống, thấp giọng nói: “Nếu như những người kia tới quấy rầy Từ gia và ông ngoại…”

“A Ly xử lý là được. Ta nói rồi, vô luận A Ly làm gì, đều là ý tứ của Bản vương.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói, cho dù A Ly muốn giết sạch mọi người, tội danh này cũng do Bản vương gánh chịu. Những lời này Mặc Tu Nghiêu không nói ra, bởi vì hắn biết rõ tâm tính A Ly, tuyệt đối sẽ không làm vậy. A Ly mềm lòng…Nàng không hạ thủ được, Bản vương đều thay nàng làm!

Diệp Ly đoán không sai, Mặc Tu Nghiêu lôi lệ phong hành (quyết định nhanh chóng) không lưu tình giáng chức những người nhảy nhót hoan hỉ, những người khác kêu la đăng cơ lập phi lập tức yên lặng xuống. Những rất nhanh lại có người nghĩ ra cách mới. Thấy lợi ích cùng với vinh hoa phú quý trước mặt, luôn có vô số người không từ thủ đoạn muốn chui vào.

Trong rừng trúc bên ngoài Thư viện Ly Sơn, Thanh Vân tiên sinh và Tô Triết ngồi đánh cờ. Tô Triết nhặt lấy quân cơ đen nhìn bàn cờ suy tư, một bên cười nói: “Hiện nay Định Vương sắp thành nghiệp lớn, Từ lão vì sao vẫn mặt ủ mày chau?”

“Có đạo là, thủ dạ canh bỉ sang nghiệp nan*(ý là dựng nghiệp thì nhanh nhưng bảo vệ sự nghiệp mới khó). Dùng tâm tính cùng với tài trí Định Vương, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, thống nhất thiên hạ cũng không phải việc khó. Nhưng từ xưa được thiên hạ mà không thể an dân trong thiên hạ nhiều vô số kể. Thời cổ Thái Hoàng, ai nói không phải thiên cổ nhất đế? Nhưng là thống nhất thiên hạ về sau hưởng quốc không đến ba mươi năm, làm cho hậu nhân chúng ta không biết nói sao?” Thanh Vân tiên sinh râu tóc bạc trắng, dung mạo gầy gò càng có vài phần nhàn vân dã hạc khoan thai xuất thế. Chỉ là lão nhân gia cả đời mang giáo hóa dạy đệ tử, lại há có thể tự mình khám phá hồng trần, hiểu rõ cuộc đời ảo huyền, siêu nhân thế ngoại?

Tô Triết cũng thở dài một hơi, chậm rãi đặt con cờ xuống nói: “Những thứ khác không nói, Định Vương chậm chạp không chịu đăng cơ nạp phi, cuối cùng đối với thiên hạ bất lợi.” Đăng cơ xưng đế, lập hậu nạp phi, khai chi tán nghiệp không chỉ là đại biểu cho một Vương triều, càng là cho thiên hạ một cái yên ổn, yên ổn dân tâm, “Tính tình Định Vương…rất giống Định Vương năm đó khai quốc.” Năm đó Đại Sở khai quốc Định Vương đời thứ nhất Mặc Lãm Vân nếu như không phải cố ý muốn kết hôn với quận chúa tiền triều, thiên hạ này thật đúng là không đến phiên Thái tổ khai quốc Đại Sở ngồi. Mà bây giờ…thậm chí chuyện năm đó không có cơ hội tái diễn. Hiện nay thiên hạ này, ngoài Định Vương ra, ai ngồi lên vị trí đó cũng không phục chúng.

“Từ lão, có nên đi khuyên nhủ Định Vương?” Tô Triết do dự một chút, rốt cục vẫn phải mở miệng nói. Bọn hắn tuy ở ngoài thành, nhưng ở Ly thành kia chuyện lớn nhỏ gì vẫn biết đấy. Còn chưa dựng nước nhưng quần thần tụ hợp huyên náo, thật đúng không phải là chuyện tốt.

Thanh Vân tiên sinh khoát tay cười nói: “Không cần, bọn hắn nắm chắc tâm lý. Hiện tại chỉ cần ngồi xem loạn một chút, hiểu rõ vị trí của mình mới là người thông minh. Tình nguyện chịu loạn một chút cũng tốt hơn lưu truyền những vấn đề này đến đời sau.”

Tô Triết ngơ ngác một chút, nói: “Cái này không phải quá mạo hiểm sao?” Cho tới bây giời thiên hạ sơ định thì chữ an là yếu tố quan trọng. Cho nên mới có nhiều đế vương mới khai quốc đã phân đất phong hầu, nhưng đến cuối cùng đuôi to khó vẫy lại muốn dốc hết sức đi tiêu trừ. Những vấn đề này,những thánh minh khai quốc như thế nào lại không biết? Chỉ một câu, tình thế bắt buộc mà thôi. Thiên hạ còn chưa bắt đầu mà muốn gạt bỏ thần tử, thật sự quá mức mạo hiểm. Một cái sơ sẩy, chỉ sợ muốn loạn.

Thanh Vân tiên sinh cười nói: “Chúng ta đã lớn tuổi, làm chuyện gì khó tránh đều lo trước lo sau. Định Vương có khí phách, sao không xem một chút?”

Tô Triết cười khổ lắc đầu nói: “Ngươi làm ngoại tổ phụ còn không nóng lòng, lão phu còn lo lắng cái gì?” Nhưng mấy lão toan nho chỉ sợ đến đây rồi.” Những người này, bản lãnh không có, thanh danh không nhỏ, tâm nhãn không lớn, tính tình lại không nhỏ. Ở chỗ Định Vương và Định Vương phi đụng phải cái đinh, còn tìm Thanh Vân tiên sinh quả thật cũng không kỳ quái rồi.

“Khởi bẩm tiên sinh, ngoài cửa có mấy lão tiên sinh cầu kiến, nói là bạn cũ của Thanh Vân tiên sinh và Tô lão.” Một thư đồng đi vào rừng trúc, cung kính bẩm bảo nói. Hai người liếc nhau cười một tiếng. Tô Triết cười nói: “Thật sự đã đến rồi.”

Thanh Vân tiên sinh tùy ý ném con cờ trong tay đi, cười nói: “Không thể trốn rồi, rất nhiều năm không gặp lại gặp mặt cũng tốt.” Những người này từ lúc đánh xong Tây Lăng thì đã tới bái phỏng nhiều lần, nhưng Thanh Vân tiên sinh dùng các lý do để đuổi về. Cho nên những người này thật nói nhiều năm không gặp. Dùng danh dự và địa vị Thanh Vân tiên sinh, ông không muốn gặp ai cũng không ai dám không cao hứng. Nhưng lúc này đây chỉ sợ người không chịu gặp bọn họ sẽ không về, Thanh Vân tiên sinh cũng không phải sợ bọn họ, chỉ là tuổi đã lớn không vui ứng phó những người có dụng ý khác thôi. “Đi đi, mời bọn họ đến đây.”

“Vâng.”

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion65 Comments

  1. Ta còn nghĩ những chương sau là nói về cuộc sống du ngoạn của Ly tỷ và Nghiêu ca cơ, ai dè lại có mấy tên làm loạn thế này, muốn ép Nghiêu ca lập thiếp ak, thật ko biết xấu hổ. Như Nghiêu ca nói, đám người này làm gì có tư cách mà trách móc hay chất vấn Ly tỷ, toàn nói như rồng leo làm như mèo mửa, một đám cổ hủ tư lợi, ko biết Nghiêu ca làm gì để trị đám người này đây. Thanks

  2. Quả nhiên mấy ông này rảnh quá không gì làm, cứ lèo nhèo hết đòi Định vương đăng cơ lại lập hậu cung. Đợi Tu Nghiêu ra tay mấy ông này mới chịu thôi đây mà.
    Ta thấy cũng sắp được nhìn cảnh A Ly và Tu Nghiêu nắm tay nhau du sơn ngoạn thủy rồi.

  3. Bị Tu Nghiêu giáng chức bên đây, thì chạy qua đằng này kím mấy vị bên trên sao, định bảo Diệp Ly độc chiếm Tu Nghiêu hay nhờ đi khuyên nhủ dùm đây, mà chưa chi Diệp Ly cũng nghĩ ra kế sách rồi nhỉ =)) hỏi trước luôn kia mà.
    Sao Tu Nghiêu không bảo ép quá ảnh bỏ đi luôn, mặc kệ ở đây mà kêu gào, cho mấy nước kia lại tiến đến. Tu Nghiêu mà đâu phải Diệp Ly có lòng nhân từ đâu mà ảnh không thể không làm vậy.
    Mà nghe mấy thằng cha già gì gì đó của Đại Sở nói là phát bực rồi, mỏ mồm nói được những lời đó mà sao không biết suy nghĩ trước sau nhỉ, đúng đê tiện, ti tiện, cái gì tiện đều là bọn hắn cả.

  4. Oài đúng là phiền, dẹp hết đám Tây Lăng, Bắc Nhung giờ lại vướng vụ đăng cơ này, mấy lão già này, phải biết nhìn thời thế chứ. ừ thì cứ giục đăng cơ còn lên list danh sách hậu cung cho a Nghiêu làm gì, không nghe sao, trong Định vương phủ chỉ thiếu nha hoàn từ đấm bóp hầu hạ đến quét nhà vẩy nước còn làm bạn a Nghiêu chỉ Ly tỷ là đủ rồi, đừng đi quá giới hạn, chọc tức a Nghiêu rồi chết thế nào không biết đâu.
    Thiệt là, Ly tỷ mềm lòng nhưng Thanh Vân tiên sinh tuổi cao rồi, bị làm phiền sẽ chọc tức không ít người đó, mà a Nghiêu sẵn sàng ra tay thay Ly tỷ nên mấy bác hãy suy nghĩ trước khi làm,quyền lực quan trọng nhưng phải có mạng hưởng mới được kìa.

  5. Định vương mắng người hay quá, cái gì mà kêu dl là nữ tử khuê phòng thì lo việc gia trạch thôi? Cmn lúc chiến tranh sao ko có đứa nào đứng ra ngăn cản dl ra chiến trường? Ko đứa nào ngăn cản dl tử thủ hồng nhạn quan? Vô số những lần khác nữa chứ? Vừa thái bình đc 1 chút là thi nhau đem cuốc xẻng đến đào góc tường nhà người ta. 1 đám phế vật núp váy đàn bà còn tỏ thái độ, haiz ;96 ;54

  6. Mấy cái lão già này -.- , nạp phi nạp phi , nạp nạp cạp chứ nạp == ;96
    Ly tỷ xông pha trận mạc để chờ cho mấy ông nói kiểu đó sao ;57
    Ủng hộ Nghiêu ca trảm hết lập uy , vớ va vớ vẩn giờ lại đi tìm Thanh Vân tiên sinh , lại thuyết thiên hạ cần vương đăng cơ các kiểu , làm gì làm đụng tới Ly tỷ là ta bămmmmmm ;96 ;96 ;96

  7. Lũ chết tiệt thật muốn giết người r. Ngu ngốc, chẳng biết suy nghĩ gì cả, nghĩ muốn xoay Định Vương như thế nào thì cứ xoay á? Đúng là “điếc không sợ súng”, ” Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. Chưa xem lại quá khứ hay sao để biết thêm về tính cách và năng lực của Định Vương và Định Vương Phi. Hai người bọn họ đã từng sợ cái gì! Cái gì mà không làm đc. Xem lại Định Vương bai nhiêu tuổi ra chiến trường, một tay hồi phục lại đc Định Vương Phủ! Xem năm đó giết 3 thành quyền quý Tây Lăng chỉ vì ái phi, đến cả nữ nhân hài từ cũng không tha (cái con Bạch Bạch gì đó và hài tử của Lôi Đằng Phong),ai dám làm gì! Thế mà bây h ko biết sợ dám nói A Ly, không sợ đầu rơi máy chảy à! A Ly cũng đâu phải nữ nhân bình thường, 14 tuổi một mình đi Nam Cương tìm công tử Thanh Trần, nam chinh bắc chiến, tử thủ Õng Lâm, hai lần đánh bại chiến thần Tây Lăng Lôi Chấn Đình. Bọn họ lấy tư cách gì mà đòi điều khiển hai người, mộ nam nhân quết đoán nhất, 1 nữ nhân mạnh mẽ nhẩt ? Đúng là không sợ chết!! Để xem tương lại của bọn chúng sẽ bi thảm như thế nào! hừ

  8. Ôi thật là khó xử =))))) chưa lên làm vua thì đã như thế này r, thế thì ko có mùa xuân nào Nghêu ca lên làm vua đâu =)))) lại còn tuyển va chả tú, mấy lão hìa họm hẹm muốn mất mặt mũi hay sao cơ chứ :))) Lần này thì hay ho r, a làm bạo quân cho mà coi :)) đừng hòng lên mặt ông =))
    .
    Ko làm j đc thì chúng lại tiến đến gây rối người già nhà tỷ, ôi mệt thật zzzzz thấy cảnh 2 ông ấy nói chuyện cười đùa như ko liên quan đến mình thật dở khóc dở cười :))) . Chả biết sẽ tiếp đón các bô lão kia ra sao đây :))
    .
    Tks ad

  9. đọc mà bực mình quá, 1 lũ mặt dày vô sĩ thấy lợi là xán lại. Lúc trước khi người ta đang trong tình cảnh khó khăn thì không thấy ai đứng ra giờ thái bình rồi lại muốn ngồi không mà hưởng vinh hoa phú qúy. Tính toán rất giỏi
    chỉ khổ cho từ gia lúc nào cũng phải đối phó với lũ vô sĩ này

  10. phuong an thien ha

    Mấy lão già thối, mặt dày, vô liêm sỉ. Thấy vinh hoa phú qíu trc mắt không từ thỉ đoạn, cố chiếm.cho mình 1 vọ trí. Mấy lão phải xem đối tượng là ai chứ. Là định vương thiện chiến máu lạnh, là Vương pho trung liệt, quyết đoán. Mấy lão còn có thwẻ sống đc coi như là phúc rồi còn không biết lượng sức mònh. Chiến tranh lo đủ các kiểu. H thái bình tưởng an nhàn, lại còn rắc rối hơn. Haizz

  11. Đã nói anh Nghiêu khác người mà. Mấy bô lão thật là thất vọng khi trách Lý tỷ ko thủ khuê huấn. Chiến tranh vừa xong chứ đã lâu đâu mà nói. Đáng phạt.
    Con người ta đôi khi lòng tham làm mờ con mắt, mấy người này sau này sẽ phản chứ ko Trung Thành tận tâm đâu.
    Thanks, các bạn

  12. Mấy ông này rãnh nhj, có sở thích đi đào góc tường nhà người ta, thích con gái mình đi làm tiểu tam nữa chứ. Tiểu tam ak, không có cửa đâu nhé, quét nhà, vẫy nước, rửa chân cho Ly tỷ thì được. Đã zay còn chj trích Ly tỷ nữa, toàn cái lũ núp sau váy đàn bà, dám đụng đến Ly tỷ hả, Nghêu ca bâm thây mấy ông ra cho coi

  13. Đọc xong chỉ mong a Nghiệ chụp mấy chưởg cho mấy ông già kia biết mùi. Chưa j đã đòi lập phi r thiếp tùm lum bắt mệt. Mà thôi cứ mơ đi vì chuyện sẽ ko bh xảy ra nhé. Hé hé. Cửa nhỏ cũng ko có để vào phủ Định Vương đâu. Mấy chế đó may ra lắp thêm chục cái não nữa thì ms đấu đc với c Ly. Tập ni a Nghiêu đáng yêu qá thể. Đúng chất a đẹp có a quyền =)))) S mình thích đọc mấy tình tiết ntn ý. Chương sau chắc vui lắm nè. Hóng hónggggg. Tks các bạn sub truyện nhé. Mãi yêuuuu

  14. Mấy người đó mặt dày thật mà. Lúc chinh chiến sa trường giết giặc sao không thấy ai xung phong ra chiến trường thay Diệp Ly. Đến bây giờ thiên hạ dần ổn định thì muốn gạt bỏ Diệp Ly sang một bên, định chia một chén canh. Ở đâu mà sướng quá vậy, đòi chiếm tiện nghi của người khác. Bây giờ lại còn làm phiền tới Thanh Vân tien sinh ông ngoại Diệp Ly, cũng may ông là người nhìn xa trông rộng biết đứng ngoài cuộc mà xem tình hình.
    Cảm ơn editor

  15. Mấy lão bất tử cậy già lên mặt, chẳng làm dc cái gì giờ đòi hưởng vinh hoa phú quý, bị a Nghiêu trị là đáng đời, còn làm phiền Thanh Vân tiên sinh nữa ,thế nào cũng bị c Ly xử cho coi. Tới đó mới biết cái j là hối hận, ” chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” ý nói mấy người này đó!!!

  16. Trơ trẽn quad mức trơ trẽn, bọn người ngu đần ;10 k bt thân bt phạn mà cứ lắm mồm hoài, đuổi luôn bọn họ đi luôn cho rảnh nợ. Bực cả mình!

  17. Chuơng này thấy tg dìm đám danh môn thế gia gê luôn, chẳng lẽ trong nhà mấy ông này ko tìm dc con cháu có tài cán ra làm quan hay sao mà cứ fai dùng cái chiêu dâng người như vậy hở trời, đọc vừa thấy tức vừa thấy mắc cười a

  18. Ta phải công nhận là các kiểu danh môn thế gia này hám lợi thật nha~. Đàn ông đàn ang gì mà chỉ nhờ hơi phụ nữ trong nhà để lên danh, chẳng đáng mặt nam nhi a~.

    Ta ghét nha~ Diệp Ly cũng còn ghét hơn nha. Rất may là TN chỉ có mỗi mình DL lại quá phúc hắc. Đám hạ nhân kia tức tối mà cũng không làm gì được a~. Chưa kể còn mua thua thiệt vào thân nữa, há há.

  19. Sao có nhiều kẻ luôn tự cho là đúng, thế gia thì sao, ko công mà đòi hưởng, đến tư cách ghen tỵ còn ko có nữa, ít nhất phải có công phò vua có tài năng mới được trọng dụng chứ. Xưng đế mà còn phải ổn định triều chính vì mấy kẻ như vậy thì công sức chinh chiến bao năm bỏ đi đâu. MTN muốn chém hết cũng phải…

  20. Lai sinh như mộng

    Mấy ông già này không bám váy đàn bà leo lên thì không chịu được, không làm hoàng đế thì sao? ở Ly thành ở Tây Bắc ai dám tranh phong cùng MTN, Vương cũng chính là Vương giả, nghe 2 từ Hoàng đế thấy phàm tục muốn chết, vậy mà cả khối người ao ước, mắc mệt. Đem mấy lão già này ra chém 1 lần để ra oai không thì không biết ai là chủ ai là tớ.

  21. Chương này xuất hiện thành phần gây rối mà bạn rất ghét, là mấy lão già! Haha…. Trên đời luôn có những con người coi sự vô lý của mình thành chân lý mà giữ vũng để chúng che đậy lòng tham của mình!
    Bạo quân – Yêu hậu, bạn lại cảm thấy ý tưởng hay!
    Cảm ỏn bạn, truyện rất hay! ;69 ;69 ;69

  22. Mấy lão già chết tiệt. Vương gia nên cho mấy người con của mấy lão già đó đi chinh chiến đi.
    Khó khăn không thấy mặt giờ thái bình lên mặt dạy dỗ khuê huấn
    Giết hết bọn chúng điiiiii ;70

  23. Đọc đến chương này mình chướng mắt mấy ông già cổ hủ kia quá đi mất. Lúc Diệp Ly ra chiến trường đánh giặc thì tung hô đủ kiểu, lúc bình định rồi thì lại toan tính nhét thêm con gái nhà mình vô vợ chồng nhà người ta, rồi bày đặt mang ba cái lễ giáo linh tinh ra nói nữa chứ. Ba cái tư tưởng trong nam khinh nữ, tam thê tứ thiếp thật là đáng ghét. Cũng mừng là Mặc Tu Nghiêu thật lòng yêu thương Diệp Ly, không có để mấy ông già này vô mắt, chứ không đang từ chiến tranh lại chuyển sang cung đấu gia đấu gì nữa thì nhức đầu lắm.

  24. Làm vua thì có gì hay ho? Thức trước gà, ngủ sau chó… Không biết mô tả vua hay mô tả osin, người làm nữa. Kết cái nhìn của Tu Nghiêu. Quả là sáng suốt có khác. Cứ an nhiên làm một định vương nhàn tản và làm thê nô nữa chứ. Năm thê bảy thiếp làm gì suốt ngày tranh tranh đấu đấu léo nha léo nhéo khổ cái lỗ tai… để xem xem sự tình kéo dài được đến đâu đây??? ai chà chà…

  25. đọc mấy truyện cung đấu mình ghét nhất mấy ông lão suốt ngày lấy lý do vì nước vì dân ép vua tuyển tú lập hậu , không biết trong đầu mấy ông này có gì luôn , nhà mình không quản mà suốt ngày lo cho ai đâu :-))

  26. Mấy lão già này đọc xong mà muốn đạp ngay cái mặt luôn. Lúc cần thì trốn ở xó nào k ra. Lúc k cần thì chui ra nói này nói nọ. Sống chật đất thêm

  27. Tối ngày cứ bắt ép ng ta làm vua, sao giỏi quá kh lên làm đi, 1đám ăn không ngồi r xen vào chuyện nhà ng ta còn bám váy phụ nữ để trục lợi cho cá nhân
    Hèn hạ!

  28. Đọc đến chương này thấy thương thay cho Diệp Ly. Lúc người ta đánh trận, hy sinh cả máu và nước mắt sao không thấy ra giúp đỡ. h thì ngồi hưởng không thành quả và tự cho mình thanh cao. thank nàng

  29. May lao gia dang ghet.That la ham mo Diep Ly va Mac Tu Nghieu,mot cap doi kiem diep tinh tham,du cho co bat cuchuyen gi hai nguoi van luon tin tuong lan nhau ;69

  30. Đọc chuong này có ai giống ta không. Tức anh ách. Lúc mấy lão quan bắt phải nạp phi, lập thiếp.Sao không hiểu tình cảm vợ chồng người ta. Lúc tận cùng chỉ có DL bên cạnh MTN, còn bây giờ thì lại chen chân vào

  31. Thực ra thì mấy lão già đó cũng ko hoàn toàn sai chỉ là họ cứ khư khư giữ những phong tục cổ hủ đó mà ko chịu đổi mới. Nếu đứng trên lập trường của họ thì cũng có lý riêng. Từ xưa tới nay có lãnh thổ rộng lớn riêng lại dc dân tâm thì đều đăng cơ làm đế. Và lập hậu và phi tần là ko thể bàn cãi. Có nhiều vị hoàng đế dù ko muốn nhiều phi tử nhưng nếu ở vị trí đó rồi thì cũng lực bất tòng tâm. Vì vậy mà MTN mới ko muốn

  32. xem chương này rất là muốn mắng nhau >.<
    cái bọn đó nghĩ gì vậy ? bảo DL là thân nữ tử , có nữ tử nào như nàng không?
    lúc khó khăn, ai bên A Nghiêu ?
    lúc rơi xuống tận cùng vực thẳm , ai bên A Nghiêu?
    giờ có được thành quả lại muốn nhận?
    nực cười…

  33. đúng là không lúc nào an lành được. mấy lão quan cổ hủ đúng đáng ghét thật mà. nhưng lấy uy Định Vương thì mình nghĩ có giánh chức quan mấy người này để lập thân tín của mình làm quan thì cũng chả ai quản được Tu Nghiêu. Chưa kể nếu như theo nhân tâm thì chưa chắc dân chúng sẽ phản đối mà còn có khi ủng hộ ý chứ. Dù sao Định vương và vương phi kiếm điệp tình thâm cũng là đối tượng được người đời ngưỡng mộ không muốn phá hỏng. Nếu lan truyền tin quan liêu muốn Định Vương nạp thiếp phá hoại tình cảm vương gia vương phi thì ngoài 1 số bộ phận dân chúng ủng hộ mình tin vẫn sẽ có đại đa số vì công lao của Diệp Ly mà phản đối

  34. Mấy lão già kia lại lôi mấy giáo lý cũ kĩ ra bắt a Nghiêu đăng cơ lập thiếp. Xưa nay đế vương phải có ba ngàn phi tần mỹ nữ phục vụ củng cố chính quyền nhưng tin rằng bằng tài năng của a Nghiêu thì những tiền lệ cũ sẽ bị hủy bỏ. Một đời nhất thế một đôi ng

  35. Thích câu nói của MTN. Khuê huấn là gì? Lúc DL dẫn binh đi đánh giặc, sao chẳng thấy ai nhắc đến khuê huấn, giờ DL công thành, danh toại rồi, lại lôi cái gọi là khuê huấn ra răn dạy DL. K thích các đại gia tộc tí nào

  36. Bản thân mình cũng ghét nhưng kiểu hám hám lợi ntn, nhưng đc cái phải cứng như Mặc Tu Nghiêu mới trị được mấy ng kiểu này :)) ;70

  37. Đám người này quả là ăn ko ngồi rồi. Từ Đại Sở qua thì chí ít cũg biết giữ mỏ giữ thân đi. Ỷ mình già. Hừ. Biết là họ có lý xưa đi. Nhưg ngta có muốn đăg cơ đâu. Đã v còn nạp phi thiếp. Thấy sang bắt quàng hà. ;92

  38. Thời nào cũng có người xấu thì tránh, đẹp thì bu.
    TN và DL làm nhiều chuyện như thế thì để hai người ta nghỉ ngơi đi còn quấy rầy nữa. Giờ lại đi mấy ông lão.
    Đánh chết mấy người này không được, tránh cũng không xong.
    Không biết TN và DL sẽ có cách gì nhỉ?

  39. Thaatj ddungs la dựng nươc đã khó, giữ nươc càng khó hơn. Tu nghiêu và diệp ly chawsc cảm thấy ra chiến trường cầm kiếm đánh với TL, BN còn dễ hơn là đối phó với mays lão già này rồi
    Ai cũng mơ tưởng tới cái ngai vàng vậy mà a nghiêu thì lại xem như của nợ vây

  40. chính xác thì sủng là đây chứ đâu,mặc tu nghiêu sủng diệp ly lên đến giời rồi,gờ chứ diệp ly có quậy thủng giời ảnh cũng thay diệp ly mà vá lại,mấy lão cựu thần này còn chưa rõ tình hình hay sao mà đòi nhét nữ nhân vào trong phủ, ảnh không đăng cơ chỉ để tạo công ăn việc làm cho Tiêu Bảo sau này thôi mà *khóc thay cho tiểu bảo* :)))))))))

  41. Ghét nhất mấy lão già cổ hủ như thế này ;54 lúc nào cũng coi mình là trung tâm của vũ trụ. Nói xấu diệp Ly không tuân thủ nữa tắc chứ, thế lúc có chiến tranh sao không thấy mấy ngườu đi đánh giặc hả?
    Đến lúc thiên hạ thái bình bắt đầu mới giở cái thói thuyết giáo.
    Mà mấy lão cũng đâu phải trung thần gì, quyền thì không, tài cũng không mà sắc thì lại càng không. Không có cái gì mà cũng giám đòi lên mặt, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến lập phi đúng là mấy con ngữa giống trong đầu toàn đất, đồ não tôm. Khinh bỉ cái loại người đó. ;96

  42. Làm vua có cái khổ của làm vua, thiên hạ thái bình rồi mà vẫn còn cái lo nghĩ như vậy, nhất là mấy lão thần đó, thật không hiểu nghĩ gì, chuyện vợ chồng của người ta cũng muốn chen chân vào. Thử xem ai có thể chia cắt được Tu Nghiêu với A Ly? Đọc mấy chuyện rồi cứ gặp tình huống triều thần xen vào chuyện hậu cung… Dù sao vẫn tin Tu Nghiêu và A Ly giải quyết êm đẹp.

  43. Hic comment lộn chương Ko ai tệ bằng mình . Em chưa đủ ngọt mà sao anh chị lại xa cách nữa làm em buồn hết sức . Chị đi Nam cương mà Ko nói anh Mặc Tu nghiêu chi có bít sẽ làm anh buồn như thế nào hog . Sao chị Ko cùng anh đi chứ mà di một mình

  44. Hic comment lộn chương Ko ai tệ bằng mình . Em chưa đủ ngọt mà sao anh chị lại xa cách nữa làm em buồn hết sức . Chị đi Nam cương mà Ko nói anh Mặc Tu nghiêu chi có bít sẽ làm anh buồn như thế nào hog . Sao chị Ko cùng anh đi chứ mà di một mình.

  45. Một phần cũng trách đám đại thần nhưng theo em nghĩ bởi vì theo nguoi xưa khi mình có vị trí quan trọng trong nước nhà việc nạp thiếp sẽ giúp họ cũng cố quyền lực trong triều nhưng em tin rằng Mặc Tu Nghiêu sẽ là người đầu tiên thay đổi quan niệm này

  46. Mấy lão tiên sinh kia thật phiền còn đặc biệt không biết sống chết nữa, bọn họ cho là Định Vương phủ ngu ngốc để bọn họ tùy ý nhét người vô dụng vào để ngồi không hám lợi à ???

    Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, từ trên cao nhìn xuống xem vẻ mặt nhăn nhó của lão tiên sinh hỏi: “Năm đó Lôi Chấn Đình dẫn binh đánh biên cương có người nào nghĩ ái phi của Bản vương là nữ tử, nên cẩn thủ khuê huấn? Lần này thời điểm Bản vương không may gặp chuyện, sao các vị không nghĩ Vương phi là một nữ nhi, sao không đi tiền tuyến thay Vương phi lãnh binh cự địch? Hiện tại thiên hạ thái bình rồi, các ngươi lại nhớ tới Vương phi là nữ tử? Vốn…chư vị gọi là lễ nghi trung hiếu, chính là thời điểm nguy hiểm lại trốn sau lưng nữ nhân, nữ nhân thay các ngươi đánh để giang sơn vinh hóa phú quý, thuận tiện chỉ trích nữ nhân kia không khuê huấn? Thật sự là không sai….Suy nghĩ thật tốt. Bản vương bội phục vô cùng…”

    Mặc Tu Nghiêu biết Diệp Ly vì mình mà tử bỏ cuộc sống yên ổn, ra trận hành quân đánh giặc trên đời này không có nữ tử nào tài trí dũng cảm như nàng, hắn vì nàng mà chống lại mọi định kiến vì nàng mà tức giận với lão hủ. MTN yêu Diệp Ly vì chỉ có nàng không chán ghét hắn khi hắn ở dưới địa ngục bò lên bị người người ở Sở kinh khinh khi, chỉ có nàng mới bao dung hắn khi hắn khát máu giết người, chỉ có nàng hiểu ngoài vẻ ôn nhã giả vờ lạnh nhạt trước mọi người con người thực sự của hắn là gì. Nàng là thê tử của hắn còn là chỗ dựa của hắn nàng vì hắn mà sinh con khai chi tán nghiệp cho Định Vương phủ cho nên hắn vì nàng mà chống lại những người gây bất lợi cho nàng ;69

  47. Mấy ông già lão ở đại sở dưới trướng của MCK,MCL đúng rãnh, khi chiến trận bùng nổ thì cuốn gói xách đít chạy ko góp công sức nào, khi thiên hạ thái bình thì nhao nhao ra làm loạn. Làm vua có gì hay ho đâu, thích thì mấy ông đó lên làm đi. Người ta bảo ko muốn làm thì cứ ép. Ranhc quá sống thấy dài quá rồi nên muốn đi sớm . Ép quá có ngày đầu rơi xuống đất lúc đó hỏi tại sao đầu rơi.

  48. Vì sao MTN ko cho các lão từ quan cho rồi, thật là chán ghét vô cùng. Thật mún khai đao chém hết để xem còn ai mún dâng phi ko ;10

  49. Lúc chiến tranh thì mặc kệ nam nữ, lúc thài bình thì nữ tắc, nữ đức.
    Lúc đối mặt với nguy nan thì tung hô ngta kiêm điệp tình thâm, lúc ngta khải hoàn thì khuyến khích ngta thê thiếp thành đàn để chứng tỏ bản lĩnh nam nhi.
    Xùy, toàn 1 lũ gió chiều nào xuôi chiều nấy, ngọn cỏ đầu tường a~~~~~ ;66 ;66 ;66

  50. Dù ghét mấy lão già hỏa ko làm mà hưởng còn ngồi đó chỉ tay năm ngón nhưng mà xem ảnh Nghiêu bảo vệ vợ cũng vui đáo để. Tốt nhất là anh nên ra tay mạnh bạo một chút, giết gà doạ khỉ, dẹp yên một đường để bọn ruồi muỗi khỏi phải quấy rầy Lý tỷ

  51. Đm hãm vch. Ly tỷ đánh chết mấy con sâu già bị bệnh ảo tưởng mình là rồng cho chết đi. Ghét vcc. Chính vì mấy cái thể loại như thế này nên chế độ phong kiến mới lụi bại mới hỏng hóc. Làm thì cái clgt gì cx k làm nhưng thấy quyền cao chức to là xông vào như chó thấy c*t vàng. Đm phiền méo tả đc. Ngta k thích đăng cơ thù kệ ngta, ngta k thích nhiều thê thiếp thì kệ ngta, liên quan cl mà cứ to mồm, méo ai bẩn tưởi ,ham phú quý, ngại nguy hiểm, thèm tửu sắc như mấy con mọt sách này. Làm như đọc đc tí sách là ngon lắm ấy. Đm. Chị đây đọc bao nhiêu truyện còn k thèm kiêu, cm kêu cái clgt à. Đm đọc thấy phẫn. ;96 ;96 ;96

  52. Đã bỏ nước chạy qua với bên đây mà còn lên mặt dạy đời người khác, đúng là mấy người rảnh rỗi kiếm chuyện cho bản thân thêm phiền phức. Muốn không làm mà hưởng đâu có dễ như vậy ;96

  53. mấy lão già này tại sao cứ thích nhét người cho người khác. Thích chen vào mối quan hệ của Nghiêu và Ly ghê. Họ khổng thường con gái mình hay sao mà cứ đưa đilàm thiếp cho người khác. Chắc ghen tị vì mình không có tình yêu đẹp như Anh chị nên muốn phá hoại.

  54. Tui phải thề là tui ghét tư tưởng của mấy lão già đó dã man, tam thê tứ thiếp đồ, toàn thể loại bám váy con cháu để ngoi lên mà chả bao giờ xem trọng họ.
    Thêm nữa là quá ưng cách suy nghĩ của MTN, trước giờ đọc truyện xuyên không hầu hết là toàn xưng vương không. Y như lão Tu Nghiêu nói thì cái hậu cung đó phiền hà chớt đi được. Nên Tu Nghiêu à, hãy đi du hí với nương tử về lâu về dài nhé ;70

  55. Chỉ có thể là yêu, ngưỡng mộ tình cảm của 2 anh chị quá đi. Mấy ai có sức đề kháng với quyền lực & mỹ nhân chứ. Chỉ có anh là ko giống lẽ thường, thích mỹ nhân ko thích giang sơn. Khổ thân tiểu bảo, chưa lớn đac bị cha mình đào cho caia hố to thật to ;97

  56. Một đám lão nhân rỗi hơi, Luc danh nhau thi chang thay dau, luc thai binh nhay ra doi an theo. xì, ta khinh. Nhưng rất tiếc thời nào cũng có, haiz
    Thanks Editor, truyen rat hay. Yeu moi người nhìu.

  57. Mấy lão già Đại Sở này thật chẳng biết điều chút nào thật nghĩ rằng MTN là 1 nam nhân tầm thường mặc cho mấy lão ta muốn làm gì thì làm sao hay sao không có DL ở đó mấy lão ta có khi mình chết như thế nào còn không biết nữa là.

  58. Sao lúc Mặc Tu Nghiêu chân o thể đi lại, bị hủy dung không ai lên tiếng hắn đã lớn tuổi muốn gã con gái đi. Bây giờ thì bày vẽ ra đủ đạo lý, thật là mấy lão nhân gia chỉ biết lợi lộc.

  59. Anh nói anh không muốn làm vua nhá nhá nhá, mấy ông già kia mang tiếng học rộng hiểu sâu mà cứ muốn bám váy phụ nữ để trèo cao vậy. ;96 anh còn muốn đưa chị đi khắp thế gian nha, có muốn gả con gái thì các ông phải chờ Tiểu Bảo nhà ta lớn rùi. Nhưng Tiểu Bảo cũng không khác phụ thân là mấy nên các ông cứ chờ mỏi mòn đi nha. ;14

  60. Mấy lão già kia lại lôi mấy giáo lý cũ kĩ ra bắt a Nghiêu đăng cơ lập thiếp. Xưa nay đế vương phải có ba ngàn phi tần mỹ nữ phục vụ củng cố chính quyền nhưng tin rằng bằng tài năng của a Nghiêu thì những tiền lệ cũ sẽ bị hủy bỏ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close