Trời Sinh Một Đôi – Chương 147+148

34

Chương 147: Dọa ngất

Edit: Vivi

Beta: Sakura

“Sao lão gia tới rồi?” Thân thể Lý thị căng cứng.

Bà biết, sớm muộn gì có một ngày, lão gia sẽ động lòng với một nữ nhân, dù hắn từ chối bao nhiêu nha hoàn leo giường, bà vẫn biết đến!

Thậm chí khi nhìn thấy Chân Tu Văn như vậy, đau nhói ban đầu biến thành thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn vẻ mặt biến đổi của Lý thị, Chân Tu Văn âm thầm thở dài, cũng không khiến bà nghĩ lung tung lâu, giải thích: “Không cẩn thận ngủ thiếp đi trong vườn, vừa lúc khiến Diệu Nhi bắt gặp, áo choàng này là của nó. Con sáo Diệu Nhi nuôi rất nghịch ngợm, cào rách áo ta.”

“À, vừa vặn thật đấy, lão gia, ngoài trời còn lạnh, mau vào nghỉ ngơi đi.” Lý thị tươi cười đón Chân Tu Văn đi vào, tay lặng lẽ xé khăn.

Chân Tu Văn bất đắc dĩ cười cười.

Lý thị không tin ông.

Phải nói, bao nhiêu năm nay, dù ông có làm gì, bà đều không tin.

Cảm giác mệt mỏi dâng lên, xoa xoa huyệt thái dương đau đớn, thản nhiên nói: “Phu nhân, sớm nghỉ ngơi đi.”

Ngày hôm sau, quả nhiên Chân Diệu đưa một đĩa hoa ngọc lan chiên tới.

Sau khi tan làm về nhà, Chân Tu Văn ăn một miêng, bất ngờ phát giác rằng ăn ngon phết, nên lấy một bộ cờ từ đáy hòm để chuẩn bị làm quà cập kê cho Chân Diệu.

Bộ cờ này này là Vân Tử thượng thừa, giá trị không rẻ.

Bá phủ cô nương, được dạy cầm kỳ thư họa từ nhỏ, nghĩ tới cháu gái giống mình mấy phần, Chân Tu Văn cười cười.

Bộ cờ này, cháu gái nhất định rất thích.

Lễ cập kê của Chân Diệu, cuối cùng đã tới.

Ngày này, trước cửa phủ Kiến An Bá đông nghịt xẹ ngựa, từng chiếc xe ngựa dừng lại, gã sai vặt mặc quần áo mới tinh dắt đi, những phu nhân kiều nữ chuyển sang nhuyễn kiệu đi thẳng vào cổng trong.

Một chiếc xe ngựa có đỉnh đánh sơn dầu chậm rãi dừng lại, một vị phu nhân dịu dàng, lộng lẫy xuống xe, ngước mắt nhìn biển hiệu phủ Kiến An Bá rồi lên kiệu.

Mấy phu nhân đi cùng tụ lại nghị luận.

“Đây không phải là phu nhân của Quốc Tử Giám tế tửu sao?”

“Là vị Lạc phu nhân kia sao?” Có phu nhân chưa gặp mặt kinh ngạc nói.

“Chính là vị phu nhân đó. Phủ Kiến An Bá này giấu tài thật đấy, có thể mời được Lạc phu nhân, thật đúng là khiến người ta bất ngờ.”

Mấy người các nàng đều có quan hệ thông gia loằn ngoằn với phủ Kiến An Bá.

Ở kinh thành, nếu mà muốn bám kiểu thân thích thế này thì bất kể hai nhà nào cũng đều bíu được.

Sở dĩ đến chẳng qua vì người cập kê chính là quốc công phu nhân tương lai mà thôi.

Bởi vì Lạc phu nhân đến, những phu nhân này đều tò mò, vốn chỉ ứng phó cho qua, giờ lại nghiêm túc hơn mấy phần.

“Mau nhìn, đây không phải là người phủ Trấn Quốc Công sao.” Một vị phụ nhân hướng phía trước ra sức bĩu môi.

Nhị phu nhân Điền thị và Tam phu nhân Tống thị của phủ Trấn Quốc Công  đều mặc trang phục lộng lẫy, không dừng lại lâu mà đã đi vào.

Mấy phụ nhân không khỏi nhìn nhiều mấy lần.

Ai mà không biết phủ Kiến An Bá với phủ Trấn Quốc Công kết thân thế nào, nghe nói Nhị phu nhân của phủ Trấn Quốc Công là người hiền lương, không biết hôm nay sẽ đối xử với Chân tứ công nương bằng thái độ gì đây?

Nếu ra oai phủ đầu gì đó thì thật thú vị rồi.

“Ai. Bên trong náo nhiệt, chúng ta mau vào đi thôi.” Một vị phụ nhân trong đó nói một tiếng.

Sáng sớm Chân Diệu đã bị hành hạ, chải đầu tắm rửa mặc quần áo, bị mấy nha hoàn trang điểm  trang phục nhẹ nhàng, đến giờ đi đi Chính đường.

Làm hữu ti và tán giả, quận chúa Sơ Hà và huyện chủ Trọng Hỉ theo sát nàng, một trái một phải xuất hiện ở chính đường, trong phòng lập tức yên tĩnh.

Ngay sau đó, vang lên tiếng xôn xao khe khẽ.

Ai cũng không nghĩ tới, hữu ti và tán giả của Chân Diệu lại là hai vị tôn thất nữ!

Nếu không phải Chân Diệu đã đính hôn với thế tử phủ Trấn Quốc Công, những phụ nhân suy nghĩ nhiều này thể nào cũng đoán nàng sắp gả cho vị hoàng tử nào rồi.

Chỗ Chính Tân vẫn trống.

Không ít người đã âm thầm suy đoán Chính Tân cài trâm cho Chân Diệu sẽ là ai.

Điền thị thay đổi sắc mặt, rồi lại nhanh chóng khôi phục bình thường, đưa mắt nhìn Chân Diệu mặc quần áo màu xanh

Chân Diệu đang cao lên, gầy như cành liễu, tư thái đẹp của thiếu nữ lại càng không rõ ràng, thế nhưng gương mặt lại mang nét trẻ con mập mạp, khi cười thì hiện lên má lúm đồng tiền nhè nhẹ, lại mặc trang phục trẻ con nên càng nổi tính trẻ con.

Nhưng mà dù thế nào, nét xinh đẹp trên mặt mày vẫn không thể che giấu được.

Hơn nữa da thịt như băng tuyết, khiến dáng người tươi đẹp hơn vài phần.

Rất nhiều phụ nhân nhìn Chân Diệu rồi lại nhìn con gái mình, thầm nghĩ trong lòng, chả trách phủ Kiến An Bá lại bám víu được phủ Trấn Quốc Công, sợ rằng vị Thế tử kia tự nguyện chịu cái thiệt này đấy.

Vừa nghĩ như thế, lại cảm thấy Thế tử phủ Trấn Quốc Công bậy bạ quá.

Chỉ nhìn sắc đẹp mà không để ý nhân phẩm, thế thì cũng không thành người có tài được.

Thấy vẻ mặt của mấy phụ nhân, Điền thị rũ mắt cười cười.

Có tiếng đi lại vang lên, Ôn thị nghênh đón, làm lễ chào Lạc phu nhân rất chính quy.

Không ít người thấp giọng hô lên tiếng: “Chính Tân thế mà là Lạc phu nhân?”

Nhìn Chân Diệu với ánh mắt khác.

Nếu nói quận chúa Sơ Hà và huyện chủ Trọng Hỉ có thể làm tán giả và hữu ti, có thể do vị Chân Tứ cô nương này luồn cúi, không biết sao lại kết giao được, nhưng Lạc phu nhân thì khác rồi.

Ai mà không biết Lạc phu nhân tài hoa vô song, chỉ là thỉnh thoảng vào cung đọc sách cho công chúa, năm đó hoàng gia muốn mời nàng làm thầy dạy công chúa, đều bị từ chối.

Về sau thỉnh thoảng chỉ dạy cho tiểu nương tử, đó đều là quý nữ có phẩm chất và trí tuệ.

Lạc phu nhân có thể làm chính tân cho Chân Tứ cô nương, chứng tỏ Chân Tứ cô nương có kém nữa, cũng không kém đi đâu được.

Không thể không nói, mọi người đều mau quên, khi thấy cảnh tượng trước mắt, chuyện rơi xuống nước đã đàm tiếu rất lâu một năm trước dần dần phai nhạt trong đầu đại đa số mọi người.

Điền thị thấy Lạc phu nhân ngồi ở vị trí chính tân thì lặng lẽ nhíu mày.

“Nhị tẩu, tẩu làm sao vậy?” Tống thị ở gần Điền thị, thấy vẻ mặt bà khác thường thì hỏi.

Điền thị vội vàng hoàn hồn, cười nói: “Không sao, hôm nay thức dậy sớm, lại không ăn cái gì nên hơi váng đầu.”

Tống thị dịu dàng cười: “Nhị tẩu đích thị là quá muốn gặp Chân Tứ cô nương rồi, thế này thì nên yên tâm rồi đi. Vị Chân Tứ cô nương này xem ra không hề để Đại lang chúng ta chịu thiệt, thật sự là một mỹ nhân xuất chúng.”

“Đúng đấy.” Điền thị cười, sâu nơi đáy mắt thì mông lung mờ mịt, không ai thấy rõ.

Lễ cập kê chính thức bắt đầu.

Tiếng nhạc vang lên.

Chải đầu cài trâm, thay quần áo, bái lạy, liên tiếp giằng co ba lần, trường hợp trịnh trọng như vậy, Chân Diệu cũng bị hành hạ hôn mê, sau khi kết thúc lần bái lạy thứ ba thì định nhấc chân đi về phía đông theo thói quen.

Váy dài bị huyện chủ Trọng Hỉ bình tĩnh giẫm lên, nói với giọng thấp nhất có thể: “Nên rót rượu.”

Chân Diệu toát mồ hôi lạnh. Cảm kích nhìn huyện chủ Trọng Hỉ.

Hôm nay nếu nàng không nhắc nhở thì sẽ mất mặt.

Vừa ngầm bực mình, rõ ràng đã thuộc từng bước rồi, sao vừa đến trường hợp chính thức thì lại mơ hồ đây.

Chẳng lẽ đã quen mất thể diện. Suýt nữa thì không giữ được rồi?

Chân Diệu khôi phục bình tĩnh, đi chúc rượu các bề trên trong bữa tiệc.

Không lâu lắm đến lượt chỗ Điền thị.

“Đây là Nhị phu nhân Điền thị và Tam phu nhân Tống thị của phủ Trấn Quốc Công.” Người dẫn dắt giới thiệu.

Chân Diệu thoải mái rót rượu cho hai người rồi không nén được tò mò mà liếc mắt nhìn thêm.

Điền thị sở hữu gương mặt trái xoan, khoảng hơn ba mươi, trông rất thanh tú.

Tống thị thì mang gương mặt hình oval, trông rất dịu dàng.

Chân Diệu nhìn Điền thị một cái.

Nàng chưa từng nói với ai, nàng có người hơi có chứng mù mặt mang tính lựa chọn.

Được rồi, từ này thật ra do bản thân Chân Diệu nghĩ ra, nàng luôn không nhớ được mặt mũi của một loại người nào đó, cần phải giao tiếp nhiều lần mới nhớ rõ.

Thật bất hạnh Điền thị chính là loại đó.

Nếu đổi là người khác cũng thôi, nhưng Điền thị là người nàng phải giao thiệp lâu dài sau này, hôm nay đã trịnh trọng kính rượu thế này, lần sau gặp trên đường lại quên mất thì dường như không thể nào nói nổi.

Ngoại trừ nhìn thêm vài lần, Chân Diệu còn lặng lẽ chun mũi.

Mũi nàng rất nhạy, có vài người gặp lần đầu không nhớ được mà lại cần nhớ kỹ, thì nhớ mùi của đối phương còn dễ hơn.

Vừa ngửi thì lại thôi rồi.

Mùi son phấn nồng quá.

Được rồi, xem ra chỉ có thể nhìn thêm thôi.

Điền thị lại âm thầm kinh hãi.

Sao vị Chân Tứ cô nương này lại đặc biệt chú ý bà chứ? Chẳng lẽ đã nhận thấy cái gì?

Vừa có ý nghĩ này, thì đã quyết định chờ tiệc rượu giải tán, phải tiếp xúc thêm với Chân Diệu.

Tiệc rượu lễ cập kê chỉ là hình thức. Không ai thật sự ăn uống thả cửa, đám phụ nhân lợi dụng trường hợp này bắt chuyện, trao đổi tin tức khiến người ta chú ý gần đây, ăn lửng lửng thì giải tán.

Điền thị và Tống thị coi như là người nhà chồng, thân phận khác biệt, nên không nhanh đi khỏi như những người khác, mà ở lại tán gẫu với đám lão phu nhân, Ôn thị.

Chân Diệu trở về phòng thay quần áo.

Chờ đi ra ngoài, lão phu nhân cười nói: “Tứ nha đầu, cháu tới đưa tiễn hai vị phu nhân đi.”

Chân Diệu nhìn một chút, hướng về phía gương mặt duy nhất không nhận ra được mà nói: “Điền phu nhân, Tống phu nhân. Mời.”

“Thật ngoan ngoãn.” Điền thị cười lôi kéo tay Chân Diệu.

Vừa đi vừa tán gẫu với Chân Diệu, âm thầm để ý vẻ mặt của nàng.

Chân Diệu không phải tiểu thư khuê các thực sự, cảm thấy đây là người nhà chồng mà xấu hổ nói không ra lời.

Điền thị hỏi cái gì thì thản nhiên đáp rồi, khiến cho Điền thị càng suy nghĩ bất định.

“Tứ nương ở sân nào thế, cách lão phu nhân xa không?”

Nghe hai chữ Tứ nương, Chân Diệu run rẩy khóe miệng.

May là nàng họ Chân, nếu là Trương tứ nương, Vương tứ nương, vậy thì thật sự thành rau cải trắng rồi.

“Bá phủ chiếm diện tích nhỏ, muốn nói xa, cũng chẳng xa tới đâu.”

“Chúng ta tới lần đầu, cảm thấy cảnh trong Bá phủ được đấy, Tứ nương dẫn chúng ta đi dạo một lát được không?”

Bà không định đi nhanh như thế, không biết Chân Tứ này thế nào, một năm nay khắp nơi khiến mọi người bất ngờ, đến giờ, đã như con ngựa hoang thoát cương, không thể nắm trong tay rồi.

Người bọn họ muốn cưới vào cửa là Chân Tứ không có chỗ dựa, chứ không phải Chân Tứ có quan hệ thân thiết với tôn thất nữ, khiến Lạc phu nhân đối xử đặc biệt!

Bà muốn xem xem, sao Chân Tứ lại khác với những gì thăm dò được trong dĩ vãng.

“Trong vườn có vài cành ngọc lan mới nở, để cháu đưa hai vị phu nhân đi ngắm xem sao.”

Chân Diệu dẫn hai người về vườn hoa phía sau.

Điền thị để ý mọi nơi, mọi lúc, nhưng trên mặt không để lộ cái gì.

Chẳng qua là chợt nghe phía sau có người hô lên tiếng: “Cứu mạng a ——”

Trong lòng trùng xuống không khỏi xoay người lại.

Thì thấy một cái gì đó đen đen nhào tới.

Điền thị tuy suy tính nhiều, nhưng can đảm chỉ như một phụ nhân tầm thường, lập tức trợn trắng mắt, dọa ngất rồi.

Chương 148: Đuổi

Hôm nay Cẩm Ngôn dường như vô cùng hung hãn, Điền thị ngửa mặt té xỉu rồi mà vẫn không nhào về phía Chân Diệu như bình thường, ngược lại xoải hai cánh ra bay mất rồi.

Đám Tống thị sợ ngây người, trong khoảng thời gian ngắn đều quên đi nâng Điền thị, che miệng giật mình nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu cũng sửng sốt trong khoảnh khắc, vô thức nói: “Con quạ đen đâu ra thế? Ha hả ha hả……”

Sau khi kịp phản ứng thì cũng phải bật khóc vì sự nhanh trí của mình.

Điền thị là khách quý, bị dọa ngất ở trong Bá phủ, đó là chuyện tương đối nghiêm trọng, nàng là người tiễn khách bị quở trách không nói, Cẩm Ngôn làm tên đầu sỏ chắc chắn bị đánh chết.

Mình bị quở mắng thì không sợ, nhưng nếu Cẩm Ngôn mất mạng thì Chân Diệu sẽ phải khóc chết.

Trong lòng cũng thấy tức giận, Cẩm Ngôn dù nghịch ngợm nhưng dịu ngoan vô cùng, hôm nay rốt cuộc là tại sao, hay là bị cái gì kích thích?

Đang muốn đi đỡ Điền thị dậy, thì nơi xa có một tiểu nha hoàn chạy tới, thở hổn hển nói: “Cô nương, Cẩm Ngôn ——”

Lời còn chưa dứt, Tử Tô đi theo sau Chân Diệu đã bước lên trách mắng: “Không thấy khách đang té xỉu ư, còn không mau đi truyền tin, mời đại phu !”

“Nhưng ——” Tiểu Thiền nhìn Chân Diệu.

Vừa định giải thích là đuổi theo Cẩm Ngôn thì Tử Tô lại trợn mắt nhìn nàng: “Còn không mau đi!”

Tiểu Thiền từng bị Tử Tô dữ dằn dạy dỗ nên rất e ngại, nghe vậy thì không dám nói cái gì nữa, xoay người chạy trở về.

Chân Diệu toát mồ hôi lạnh.

Nguy hiểm thật, nếu Tiểu Thiền nói ra Cẩm Ngôn thì chuyện hôm nay không thể yên được.

Thấy Điền thị nằm trên mặt đất hai mắt nhắm nghiền, Chân Diệu lo lắng bà tắt thở lâu quá sẽ làm sao, bước lên phía trước ngồi xổm xuống thử hơi ở mũi.

Phát giác hô hấp vững vàng, biết là tạm thời sợ hãi quá thôi, nàng vươn tay ra bấm xuống huyệt nhân trung.

Thấy người còn chưa tỉnh, lại dồn thêm lực.

Rồi nghê á một tiếng, Điền thị mở tròn mắt.

Chân Diệu sợ hết hồn, nở nụ cười: “Điền phu nhân, ngài tỉnh!”

Điền thị nhớ tới cái thứ đen đen ập vào nàng trước khi bị dọa ngất. Lại cảm thấy dưới mũi nóng dát đau đớn, trắng mặt, bật thốt lên: “Vật kia cào mặt ta ư?”

“Không ạ.” Chân Diệu nói.

Điền thị cảm thấy chỗ kia đau đớn hơn rồi. Phụ nữ, không ai không lo dung nhan bị ảnh hưởng, vội vàng nhìn sang Tống thị.

“Thật không có, Nhị tẩu.”

“Sao mặt ta lại đau thế?” Điền thị hỏi ngược lại.

Nụ cười của Chân Diệu cứng đờ.

Tống thị nhìn chân Diệu một cái, nhỏ giọng nói: “Là Chân Tứ cô nương cứu tẩu tỉnh lại.”

Tống thị sờ chỗ dưới mũi.

Lần mò tới dấu vết.

Bà hiểu, cứu tỉnh cái rắm, rõ ràng là bị bấm tỉnh!

Điền thị giận dữ trong lòng.

Trên mặt lại không tiện biểu lộ, còn phải giả vờ cảm tạ: “Đa tạ Tứ nương rồi. À, vừa rồi là vật gì nhào đến thế, hình như là một con chim?”

Chân Diệu gật đầu, mặt không đổi sắc nói: “Điền phu nhân nhìn không sai. Là một con quạ. Ai, vườn này phải dọn dẹp rồi, quạ đen này, rắn này, nhiều lắm. Dọa Điền phu nhân, thật sự áy náy quá, đều do lỗi của cháu.”

Thấy Chân Diệu lo sợ xin lỗi, Điền thị một bụng tức giận không xả ra được.

Nếu là chó hay mèo thì còn có thể truy cứu lỗi của chủ nhà, ít nhất phải xử lý thứ kia.

Nhưng một con quạ, bà chỉ có thể chịu xui xẻo.

Nếu không lan truyền ra ngoài. Nói Điền thị bà bị một con quạ trong vườn của phủ Kiến An Bá dọa ngất rồi, phủ Kiến An Bá mất mặt, bà cũng chẳng hơn là bao.

Cái thiệt này, chỉ có thể nuốt xuống.

Điền thị chẳng có lòng nào nghiên cứu Chân Diệu nữa, được nha hoàn đỡ lên thì nói: “Chúng ta trở về đã.”

“Điền phu nhân. Cháu đã sai nha hoàn đi mời đại phu rồi, chờ khám rồi hẵng về đi ạ.”

Điền thị lắc đầu: “Không cần, chỉ bị giật mình thôi.”

Bà đầy bụi đất thế này, sao có thể gặp người.

Chân Diệu sợ Cẩm Ngôn đi mà quay lại, do đó xui xẻo. Thấy Điền thị nói như vậy, mừng rỡ không kiên trì nữa, vội vàng tự mình đưa hai người Điền thị tới cửa thùy hoa.

Nhìn cỗ kiệu được nâng lên mới thở phào nhẹ nhõm.

Trở về Trầm Hương Uyển, nhìn Tiểu Thiền quỳ trên mặt đất, Chân Diệu mím môi.

“Cô nương, do hầu gái không trông Cẩm Ngôn cẩn thận, xin ngài tha cho hầu gái.”

“Rốt cuộc Cẩm Ngôn làm sao?”

“Hầu gái, hầu gái cũng không biết Cẩm Ngôn đang yên đang lành lại như nổi điên mà lao ra…”

Tử Tô đi đến, bẩm lại: “Cô nương, hầu gái đi lật xem thì thấy thức ăn trong hộp thức ăn của Cẩm Ngôn đều đã thối rữa.”

Tiểu Thiền tỏ vẻ khiếp sợ, bật thốt lên: “Làm sao có thể, hầu gái chỉ quên đổi hôm qua!”

Hiện tại không phải ngày mùa hè, chỉ một ngày không đổi lại, làm sao lại có hỏng chứ!

Cẩm Ngôn rất ít sống trong lồng tre, cũng rất ít ăn thức ăn trong lồng chim, thế nên nàng mới lén lười, cách ngày mới đổi một lần.

Chân Diệu thất vọng nhìn Tiểu Thiền, chậm rãi nói: “Tiểu Thiền, mọi việc quá tam ba bận, ngay cả bổn phận của mình ngươi cũng không làm được, viện này của ta không giữ ngươi được nữa.”

Làm hạ nhân, không phải là một lỗi cũng không được phạm phải.

Lần ra ngoài vào đêm thất tịch đó, sai bảo Tiểu Thiền chăm sóc cho Cẩm Ngôn, kết quả làm mất Cẩm Ngôn.

Còn có lần tự động nghe lén Chân Tĩnh nói chuyện, suýt nữa thì bị phát hiện.

Một người cứ luôn phạm sai lầm, đây không phải là vấn đề năng lực, mà là vấn đề tính cách.

Tháng sau nàng phải lấy chồng rồi, đến phủ Trấn quốc công, có một nha hoàn cứ gây chuyện thực sự không phải chuyện tốt.

Nếu Tiểu Thiền thật sự chọc vào phiền phức lớn thì có khi còn mất mạng ấy chứ.

Không để nàng làm nha hoàn hồi môn, có lẽ là chuyện tốt với nàng.

Tiểu Thiền hiển nhiên không nghĩ như vậy, đập đầu ầm ầm, mấy cái đã đập cho cái trán xanh đen.

Nàng không phải vừa vào phủ cái gì cũng chưa biết, nha hoàn bị chủ tử đuổi đi có thể có gì tốt chứ.

Chân Diệu đánh mắt cho Thanh Cáp đỡ Tiểu Thiền dậy.

Tiểu Thiền giãy giụa muốn quỳ xuống, nhưng không thắng được Thanh Cáp, tuyệt vọng nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu thở dài: “Tiểu Thiền, nếu hai năm nữa ta mới lấy chồng thì không ngại cho ngươi thêm một cơ hội nữa, nhưng tháng sau chính là lúc ta lấy chồng, tính ngươi như thế, thật đến phủ Quốc Công thì có khi không giữ được cả mạng. Để tốt cho tất cả mọi người, ngươi đừng cầu xin nữa. Ta đã nói ra lời này, thì sẽ không thay đổi nữa.”

Tiểu Thiền chán nản xụi lơ trên người Thanh Cáp, bả vai run run, khóc nức nở.

Thanh Cáp kéo Tiểu Thiền ra ngoài.

Tâm trạng của Chân Diệu cũng không tốt lắm.

Dù nàng hạ quyết tâm đuổi Tiểu Thiền đi, nhưng rốt cuộc nha hoàn đi theo mình gần một năm, dù là con chó con mèo, cũng có chút tình cảm.

Nhưng không thể làm người tốt bừa bãi, nếu không sẽ hại người hại mình.

“Cô nương, ngài đừng khó chịu. Đây cũng là ngài tốt bụng, đổi thành chủ tử khác, va chạm vào khách quý, dù không bị đánh chết thì cũng bị bán đi. Dù Tiểu Thiền không còn là nha hoàn tam đẳng, nhưng nhất định còn có thể ở lại làm thô sứ nha hoàn.” Bạch Thược khuyên bảo.

Chân Diệu gật đầu, hỏi Tử Tô: “Tử Tô, ngươi hiểu khá rõ nha hoàn trong viện, cảm thấy ai bù vào vị trí này thì thích hợp?”

“Hầu gái cảm thấy Giáng Châu rất thông minh.”

Chân Diệu liền nhớ tới nha hoàn anh tuấn có nốt ruồi đỏ giữa trán kia.

Chuyện Ngu thị trượt chân, chính là Giáng Châu cung cấp bằng chứng.

Cũng lanh lợi.

“Thế thì Giáng Châu đi, rồi đi báo cho quản sự.”

Bách Linh dẫn mấy nha đầu Tước Nhi mang quà của các nhà tới.

Chân Diệu nhìn sợ hết hồn: “Có nhiều như vậy?”

Bách Linh tràn đầy ý cười tận đuôi lông mày khóe mắt: “Hôm nay nhiều người tới thế mà. Cô nương, hầu gái đã ghi lại danh sách những thứ này, người xem có thích thứ nào thì lấy ra dùng luôn.”

“Được.” Chân Diệu cảm thấy lòng lại vui vui.

Chờ mong nhìn mấy nha hoàn mở quà ra, phân loại sắp xếp.

“Cô nương, người xem cái này.” Bách Linh nhặt một chiếm trâm gỗ ra đưa cho Chân Diệu.

“Rất thơm.” Chân Diệu nhìn kỹ một chút.

Thân trâm mài sáng loáng, đầu trâm là hai đóa hoa đào giao nhau, tuy không phải công nghệ phức tạp gì, cũng không nạm châu báu gì, nhưng lại có ý nhị.

Chân Diệu vừa nhìn đã thích, yêu thích cắm vào tóc.

“Ách, đây là quà La thế tử tặng.” Bách Linh nhìn thoáng qua danh mục quà tặng, sau đó thấy Chân Diệu đã cắm cây trâm vào mái tóc, bèn che miệng cười.

Chân Diệu tập tức đỏ mặt, vuốt vuốt tóc để che giấu.

Bách Linh sợ nàng xấu hổ sẽ tháo trâm hoa đào xuống nên vội đẩy một bộ cờ tới: “Cô nương. Mau đến xem, đây còn có một bộ cờ đấy, thật sự độc đáo.”

Lễ cập kê của cô nương bình thường thì hầu như đều tặng đồ trang sức, tặng bộ cờ không nhiều.

Bách Linh thầm nghĩ người tặng quà khéo léo thật thì bỗng nhiên khẽ ơ một tiếng: “Ơ. Ở đây còn một bộ nữa.”

“Ai tặng?” Chân Diệu nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Một trong đó nhất định là của huyện chủ Trọng Hỉ, một người khác là ai mà đáng hận thế!

“Ô, là của Nhị lão gia và huyện chủ Trọng Hỉ.”

Chân Diệu yên lặng nôn một ngụm máu.

Một người là bạn tốt, một người là Nhị bá nàng thích. Thế mà còn không bằng quà của La thế tử!

Chân Diệu phẫn nộ phất tay một cái: “Mau cất đi.”

Nếu để cho người khác thấy phòng nàng bày biện bàn cờ, tưởng nàng thích đánh cờ, thế thì nhức đầu rồi.

Bên kia Điền thị trở về phủ trấn quốc công thì lại đụng phải La Thiên Trình.

“Nhị thẩm, Tam thẩm.” La Thiên Trình chào hỏi, ánh mắt rơi vào gương mặt Điền thị.

Dấu móng tay hình trăng lưỡi liềm kia là sao, chắc lẽ bị người bóp?

“Trên mặt ta chẳng lẽ có cái gì?” Điền thị buồn bực.

“Không ạ.” La Thiên Trình cười cười.

Điền thị giơ tay lên sờ sờ, ngạc nhiên phát hiện dấu móng tay kia còn chưa tiêu đi, trong lòng lại bùng lên cơn giận dữ, cố gắng trưng nụ cười nói: “Đại lang, hôm nay đi phủ Kiến An bá, mới phát hiện Chân gia Tứ cô nương có bản lĩnh, ta bị kinh sợ té xỉu, chính nàng cứu ta tỉnh lại, thế đấy, bấm đến nỗi còn dấu ở đâu.”

Biết Chân Tứ láu táu như vậy, nàng không tin trong lòng La Thiên Trình không có ý kiến.

La Thiên Trình vẫn tỏ vẻ bình tĩnh ra mặt, nhưng trong lòng lại hoan hô một tiếng.

Làm tuyệt lắm!

Ai, lễ cập kê của nàng, chỉ tặng một chiếc trâm bằng gỗ trầm hương, dường như hơi nhẹ.

“Chân Tứ là vãn bối, cứu Nhị thẩm là lẽ tất nhiên. Nếu Nhị thẩm băn khoăn, vậy cháu sẽ cho thêm một phần quà để cảm ơn.”

Điền thị há to miệng.

Người nào băn khoăn a, đây là trọng điểm ư, trọng điểm là bấm bà ra như thế!

“Nhị thẩm?”

Điền thị hoàn hồn: “Ách, tất nhiên, tất nhiên.”

La Thiên Trình cười cười, hài lòng đi rồi.

Hay là tặng thêm một bộ cờ đi, lần tới phủ Chiêu Vân trưởng công chúa, nghe nói ngày ngày nàng đều đánh cờ với huyện chủ Trọng Hỉ.

Discussion34 Comments

  1. “Một người là bạn tốt, một người là Nhị bá nàng thích” Mới trước đây còn ko có ấn tượng gì với Nhị bá mà giờ đã là Nhị bá nàng thích là sao nhỉ. Chả lẽ sắc đẹp thay cơm thật sao hả Chân Diệu?

  2. Ôi chết cười mất thôi, bạn La mà tặng Chân Diệu thêm một bàn cờ nữa là bạn Diệu nhận được ba bộ cờ trong lễ cập kê đó. Trong phủ trưởng công chúa Chân Diệu hăng hái đánh cờ là bị ép buộc, ép đến nhìn thấy cờ là sợ, tiếc là nhị bá nàng thích và vị hôn phu kia đều không biết điêu đó.
    Hiếm khi bạn Diệu làm được gì vừa mắt bạn La, có khi biết Cẩm Ngôn đâm vào mặt Điền thị khiến Điền thị ngất xỉu bạn La còn hóa giải hiềm khích với Cẩm Ngôn rồi tặng bạn Diệu thêm cái gì đó nặng hơn cũng nên.

  3. Haha. Trình ca tặng 1 cây trâm mà đã lấy lòng dc chân tứ rồi. Giờ mà tặng thêm bộ cờ là từ có cảm tình sang ghét luôn cho mà xem. Haha. Hóa ra chân tứ có cái chứng bệnh kỳ lạ vậy à. May mà k quên trình ca là dc rồi. Hehe
    Tks tỷ ạk

  4. Chân Diệu đúng là không cần làm gì cũng gây cười được, chưa vào phủ đã cho Điền thị một vố nhớ đời rồi, cười chết ta.
    Bạn tốt với Nhị bá đều tặng cờ, giờ đến lượt Trình ca tặng nữa CD chắc “vui” lắm đây.
    Thanks tỷ!

  5. Há há há chết cười mất thôi, nhờ huyện chủ Trọng Hỷ mà Chân Diệu có mỹ danh yêu đánh cờ đấy, lại thêm một bộ cờ nữa của La thế tử, có khi Chân Diệu sẽ nôn luôn ngụm máu mới nhịn xuống ah. Điền thị kia thật xui xẻo mà, trúng phải dạng khuôn mặt khó nhớ đối với Chân Diệu, còn bấm mặt bà là để cứu tỉnh thôi, nhỏ nhen quá chừng. Nhìn Điền thị, ta có thể tưởng tượng cuộc sống gà bay chó sủa của Chân Diệu tại phủ Trấn quóc công rồi ah, aizzzz thật đáng lo mà, Chân Diệu đi lấy chồng rồi thì đầu tiên là phải lấy lòng lão phu nhân bên đó mới sống tốt được, Nhị bá mẫu như hổ rình mồi, thiếp thất thông phòng cả dãy, ông chồng bệnh lâu năm mà giấu, ngó mà chán ah. Thanks

  6. “chính tân – tán giả – hữu ti” ————> “Chính Tân – Tán Giả – Hữu Ti”
    “Bà đã đánh giáp thấp” ——————> “… giá …”
    “đã chuyện màu gan heo” —————> “… chuyển …”
    “tất cả chỉ thứ hai” ———————–> “… chi …”
    “Thật là kẻ xúi xẻo” ———————-> “… xui …”
    “Ly anh em / Ly ca nhi”
    “bà chuyện chọn lúc” ——————–> “… chuyên …”
    “tương lại mới có thể” ——————–> “… lai …”
    “là con con gái vú nuôi” —————–> dư “con”
    “thiêu thùa may vá” ———————–> “thêu …”
    “giỏ trúc nhỏ đề làm gì” ——————> “… để …”
    “cố lắm mới mới nói được” ————–> dư “mới”
    “thêu hoa đàu đỏ tươi” ——————–> “… đào …”
    “đen mặt đen đi tới” ———————–> dư “đen”
    ===================================================
    Biết ngay Cẩm Ngôn mà thấy Nhị lg CTV là sẽ “Mỹ nhân” ngay mà, ai da, ta muốn tưởng tượng ra CTV phiêu dật xuất trần, tuấn mỹ bất phàm, mà cứ tưởng tượng tới Lý thị là buồn nôn!
    Lý thị thực đúng là điển hình thứ nữ, lòng dạ hẹp hòi, kiến thức ngắn, ích kỷ, tham lam, hư vinh, … bao nhiêu thứ xấu xa tập hợp, vậy mà lại có thể có 1 trượng phu tốt như vậy ~.~ ko biết cái ý nghĩa trời sinh 1 đôi có nên tán thành trong trường hợp này ko!

  7. “Chân Tu Văn ăn một miêng” ————-> “… miếng”
    “Bộ cờ này này là Vân Tử” —————-> dư”này”
    “đông nghịt xẹ ngựa” ————————> “… xe …”
    “đến giờ đi đi Chính đường” ————–> dư”đi”
    “chính tân – tán giả – hữu ti” —————> “Chính Tân – Tán Giả – Hữu Ti”
    “Trong lòng trùng xuống” ——————> “… chùng …”???
    “Rồi nghê á một tiếng” ———————-> “… nghe …”
    “làm thô sứ nha hoàn” ———————–> “… sử …”?
    “một chiếm trâm gỗ” ————————-> “… chiếc …”
    “La thế tử / La Thế tử”
    “trấn quốc công / Trấn Quốc Công”
    “chắc lẽ bị người bóp” ———————–> “chẳng …”
    “đến nỗi còn dấu ở đâu” ———————> “”
    ========================================================
    Lần này thì CD gở lại hết cả vốn lẫn lãi do chính chủ để lại nhá ^^ nở mày nở mặt hết rồi!! Không còn ai dám khinh thường hay nghĩ xấu cho CD nữa ;))
    Xem cái đà này thì LTT cũng hết dỗi CD, công nhận LTT cứ như trẻ con ấy, ko biết đến khi nào LTT mới nhận ra bản thân đã quan tâm CD nhiều như thế nào a!!!

  8. Comment dành cho chương 147+148 nè, mà sao mãi ta ko up được vậy @@ mạng kì quá!!!

    “Chân Tu Văn ăn một miêng” ————-> “… miếng”
    “Bộ cờ này này là Vân Tử” —————-> dư”này”
    “đông nghịt xẹ ngựa” ————————> “… xe …”
    “đến giờ đi đi Chính đường” ————–> dư”đi”
    “chính tân – tán giả – hữu ti” —————> “Chính Tân – Tán Giả – Hữu Ti”
    “Trong lòng trùng xuống” ——————> “… chùng …”???
    “Rồi nghê á một tiếng” ———————-> “… nghe …”
    “làm thô sứ nha hoàn” ———————–> “… sử …”?
    “một chiếm trâm gỗ” ————————-> “… chiếc …”
    “La thế tử / La Thế tử”
    “trấn quốc công / Trấn Quốc Công”
    “chắc lẽ bị người bóp” ———————–> “chẳng …”
    “đến nỗi còn dấu ở đâu” ———————> “”
    ========================================================
    Lần này thì CD gở lại hết cả vốn lẫn lãi do chính chủ để lại nhá ^^ nở mày nở mặt hết rồi!! Không còn ai dám khinh thường hay nghĩ xấu cho CD nữa ;))
    Xem cái đà này thì LTT cũng hết dỗi CD, công nhận LTT cứ như trẻ con ấy, ko biết đến khi nào LTT mới nhận ra bản thân đã quan tâm CD nhiều như thế nào a!!!

  9. Đúng là nhân vô thập toàn, Chân Tu Văn cũng xem như là có tài, có đức nhưng lại không có vận khí tốt, lấy phải người vợ như Lý thị. Nếu Chân Tu Văn là ba của Chân Diệu thì tốt rồi!
    Chết cười với Chân Diệu mất! Lại còn sáng tạo ra chứng “mù mặt mang tính lựa chọn” nữa! (e hèm! Thật ra mình cũng thế, không bao giờ nhớ nổi mặt những người mới gặp vài lần! Tất nhiên là trừ những gương mặt xinh đẹp ra!)
    Ta mách nhỏ với Thiên Trình này! Sau này nếu muốn trách phạt Chân Diệu thì tốt nhất chỉ cần tặng nàng ấy vài bộ cờ là được!

  10. Đau bụng quá!!! Haha Điền thị ngậm cục tức trong bụng mà không làm gì được CD. Họ nghĩ chọn CT k giỏi quan hệ, giao thiệp, mà không ngờ CD nhà ta thay đổi đến thế.
    CD cũng quá nhân từ với hạ nhân rồi, cứ thấy hiền mà làm tới.
    La huynh mà tặng bộ cờ nữa là CD học máu luôn ah. Hehe.

  11. Mong chờ cảnh LTT và CD về chung 1 nhà. Phủ Trấn Quốc Công sắp lâm vào cảnh gà bay chó sủa rồi. Thêm 1 bộ cờ nữa chak CD muốn đánh người luôn. Đọc 2 lần chương này vẫn chưa hết ghiền. Tks ad!

  12. Cặp vợ chồng hãm hại trình ca năm xưa đã lên sàn. Chị về nhà chồng lại một phen đấu đá đây ôi chờ mòn mỏi

  13. Haha… khổ thân Diệu tỷ… không thích đánh cờ mà những người tỷ thích lại tặng cờ cho tỷ mới ghê chứ… đã vậy ông nam chính còn định tặng thêm 1 bộ cờ nữa… điệu này Diệu tỷ hận đến thảm lun cho xem ^^… mà nhìn cảnh Điền thị tức mà không có chỗ tố thì buồn cười ghê ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. LTT mà tặng bộ cờ nữa chắc CD lại đen mặt nữa quá ^^ nhị thúc của CD tính cách tốt thế mà tiếc là lại bị vùi dập trong tay lý thị …. Điền thị này đúng là trong lòng có quỷ nên mới đa nghi như thế. … haha cẩm ngôn làm hay lắm. Hình như cẩm ngôn luôn ngày cảm phát hiện người có địch ý với CD thì phải xuất hiện đúng lúc thế.

  15. Bị mang tiếng ham đánh cờ haha, Diệu tỷ tỷ sắp có những 3 bộ bàn cờ nha.
    Điền thị lần này ăn trộm gà k đc còn mất nắm gạo a

  16. Nguyen thu thuy

    Ha ha anh La thế tử mà tặng bộ cờ nữa chắc Chân Diệu dùng nó đập thẳng vô mặt ảnh luôn cho koi ;17 . Xong lễ cập kê rồi sắp sang trang mới rồi sẽ đến ngày hai ta về một nhà khép đôi mi chung một rường thức giấc chung một giờ rồi, ha ha xem tiếp thôi ;55
    Thx edit & beta nha ;61

  17. Trình ca ơi là Trình ca huynh thấy Chân Diệu chưa đủ thích huynh hay sao mà còn đòi tặng cờ xem chừng phần yêu thích cây trâm sẽ nhanh tan biến ;46 chờ hai người về chung một nhà ;69

  18. 2 bộ cờ 1 của huyện chủ còn 1 của ai mà đáng hận thế, còn k bằng quà của La thế tử, và chuẩn bị nàng nhận thêm 1 bộ cờ của La thế tử nữa nhé.
    2 anh chị này nhiều lúc đáng yêu quá đi

  19. Hahah đã bị tặng 2 bộ cờ cd hận hận lắm rồi thế mà trình ca lại nghĩ tặng bộ cờ nữa coi như cd càng thêm nghiến răng kèn kẹt hahaha.con đại hiệp này biết nhìn người để hù dọa quá ha..

  20. Lại là cờ chắc diệu diệu chết ngất mất thôi ;94
    Vậy là đôi trẻ sắp cưới r sao . Truyện bắt đầu vào hồi kịch tính rồi ;89 2 bg này về với nhau chắc ngày ngày xúc xỉa nhau quá

  21. Anh mà tặng bộ cờ chỉ ghi hận với A Diệu chứ không ghi điểm được đâu! Cẩm Ngôn bộ sáo tinh hay sao mà biết phân biệt người xấu nữa chứ!

  22. A mà dám tặng cờ thì đảm bảo sự ỷeu thích vs cây trâm tan biến luôn,
    Mình nghĩ nên để mấy nha hoàn xưng là nô tỳ chứ ” hầu gái” nghe cứ kỳ kỳ, giống truyện ph tây

  23. A mà tặng thêm 1 bộ ciwf thì có mà chết haha. Hazz… Cuối cùng 2 ng cũng sắp lấy nhau rồi. Chờ đến mòn mỏi lun á

  24. Sao Cẩm Ngôn lại tấn công bà điền phu nhân nhỉ, là nó ngang ngược hay có ẩn tình gì tren người phà nay
    Trình ca mà tặng bộ cờ nữa là Diệu tỷ hộc máu cả chậu đó ;94

  25. Anh mà tặng bộ cờ là chị xếp anh zô danh sách đen luôn đó, coi chừng bị tuyệt giao luôn chứ không phải giỡn đâu. Cuối cùng thì ngày đám cưới cũng gần tới, sao không thấy bên Trấn Quốc Công chuẩn bị đồ cưới gì hết vậy. 1 tháng này sẽ bằng bao nhiêu chương đây???

  26. Nước mắt phượng hoàng

    Sự vừa ý đối với cây trâm sẽ bị bộ cờ đánh bay sạch sẽ!
    Ôi sắp đám cưới rồi ư!!!

  27. Gái già đợi gả

    Chết cười với Diệu tỷ hẳn là mù mặt mang tính chọn lựa =)) ta có thể hiểu theo nghĩa là mặt bà điền thị này k đẹp đẽ nên tỷ k nhớ đc a. Đúng là vợ chồng đồng tâm, vợ bấm đau dát người ta ck kheo bấm hay =))

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: