Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Phiên Ngoại – Bạch Khải Trạch (thượng+hạ)

7

Phiên ngoại : Bạch Khải Trạch (thượng)

Edit: Tran Phuong

Beta: Tiểu Tuyền

Bạch Khải Trạch nhớ rõ năm 5 tuổi thái tổ mẫu (bà cố) đại thọ bảy mươi. Lúc này đại thọ làm đặc biệt lớn, đặc biệt náo nhiệt.

Nếu chỉ cần chuẩn bị tiệc thọ, tất nhiên không liên qua gì đến hắn. Nhưng liên quan đến hắn là chuyện sau đại thọ bảy mươi của thái tổ mẫu. Trong nhà đã xảy ra một chuyện lớn, xác thực mà nói là Bạch gia xảy ra chuyện lớn.

Ông cả Bạch Minh Duệ trước đại thọ của thái tổ mẫu vẫn một mực ở bên ngoài. Lần này trở về sau đó sẽ không đi nữa. Thọ yến cho thái tổ mẫu xong, ông cả tập hợp đích tử tôn tử năm đến mười lăm tuổi lại, nói muốn tiến hành khảo hạch bọn họ.

Cha và mẹ được tin vô cùng vui mừng, nói đây là cơ hội khó có được. Đưa hắn và ca ca qua, ngàn dặn vạn dò phải biểu hiện tốt một chút. Nếu biểu hiện tốt, theo thái gia gia gia và thái tổ mẫu thì cả đời hưởng thụ vô cùng.

Bạch gia bọn hắn con nối dòng rất vượng. Thái tổ mẫu tuy chỉ sinh ông cả và ông nội của hắn nhưng hai ông lại sinh được mười một người con trai. Cha hắn là con thứ ba của ông nội Bạch Minh Cẩn, trong đồng bối con nối dòng Bạch gia đứng thứ bảy. Mà đường huynh, đường đệ của hắn đến bây giờ thôi đã có ba mươi, số lượng này còn không ngừng tăng lên. Trong đồng bối hắn đứng thứ 21.

Vì Bạch gia có gia huấn, trừ đích trưởng tử, đích trưởng tôn phải kế thừa tước vị, những con nối dòng khác sau thành thân trong vòng ba năm phải dọn ra ngoài chủ trạch. Cho nên một nhà hắn hiện sống ở ngõ Tĩnh An.

Cũng vì một gia quy khác của Bạch gia con nối dòng đích hệ ít nhất phải đạt công danh cử nhân mới được xuất sĩ. Cha hắn là cử nhân, sau khảo vài lần cũng không đậu tiến sĩ, cuối cùng cha tỉnh ngộ, thấy thi tiếp vô vọng liền quyên một chức quan. Bây giờ là một quan viên thất phẩm của thái bộc tự.

Danh tiếng Bạch gia hiển hách, là đệ nhất vọng tộc, càng có lời đồn ở phủ quận chúa của thái tổ mẫu vàng rải đầy đất. Nhưng đây cũng chỉ hạn chế ở chủ trạch và phủ quận chúa. Một nhà sáu miệng ăn nhà hắn ở một ngôi nhà năm sân trong ngõ Tĩnh An sống giàu có an khang. So với người thường thì rất tốt nhưng không so được với phú hào.

Cha ở thái bộc tự vài năm, vẫn luôn thất bại. Hôm nay muốn ra ngoài nhậm chức. Vừa lúc gặp chuyện gia tộc khảo hạch này. Mẹ bảo hắn và ca ca nhất định phải biểu hiện tốt một chút, còn nói nếu hắn và ca ca được thái tổ mẫu thích, đến lúc đó cha có thể mưu cầu một chỗ khuyết tốt.

Hắn chuẩn bị đầy đủ, nhưng khảo nghiệm rất kỳ quái, khác hoàn toàn những gì trước đó hắn học. Lại nói không phải hắn tự kêu, từ khi ba tuổi hắn đã theo tiên sinh học hai năm, những gì tiên sinh dạy trước đều biết. Nhưng khi nhìn những đề mục này thì ngẩn một chỗ không biết trả lời thế nào. Tỷ như: Trên bàn có tám quả đào, muốn cất đào vào 5 túi, mỗi túi phải có số đào chẵn.

Hắn không hiểu vì sao lại hỏi những vấn đề kỳ quái như thế nhưng cũng không thể nộp giấy trắng. Đề mục rất nhiều, thời gian chỉ có hai khắc (30 phút). Không có nhiều thời gian để hắn tự hỏi như vậy, hắn nghĩ phải viết gì, viết như thế nào. Thi rất tệ.

Tham gia khảo hạch tổng cộng có mười sáu người, khảo hạch xong chỉ còn sáu. Từng người một bước vào phòng, lúc ra đều là mặt không biểu tình. Hắn vào phòng thấy người cũng mang vẻ mặt không biểu tình như ông cả. Người đó sờ soạng trên người hắn hồi lâu sau đó nói với ông cả: “Căn cốt không tệ.”

Ông cả nhìn hắn một cái. Cái nhìn này khiến hắn hoảng loạn. Chỉ là ông cả cũng không nói gì hơn mà cho hắn đi ra.

Ra sân, vốn tưởng muốn đưa hắn về nhà. Lại không ngờ một nha hoàn dẫn hắn vào một cái viện. Hắn vừa vào đã thấy sân đầy hoa tươi. Một lão nhân mặc đồ đen đang hái hoa trong khóm hoa.

Hắn kích động đi tới hô với người hái hoa: “Thái tổ mẫu.” Tuy chỉ ngày lễ, ngày tết mới đến phủ quận chúa, hơn nữa còn là sáng sớm hoặc buổi tối. Nhưng hắn vẫn liếc mắt một cái là nhận ra bà lão kia là thái tổ mẫu.

Thái tổ mẫu cười vẫy tay với hắn: “Đến, giúp thái tổ mẫu hái hoa.”

Khải Trạch mỗi lần gặp đều thấy thái tổ mẫu cười híp mắt, khiến người nhìn không khỏi muốn thân cận. Nhưng hắn muốn thân cận cũng không thân cận được. Thái tổ mẫu năm đó dạy hoàng thượng, ông cả, ông nội. Sau lại tự mình dạy hai thế tử bá bá và hai đường huynh tương lai kế thừa tước vị. Những người khác thái tổ mẫu sẽ không dạy, nói ngại ồn ào. Cụ muốn thanh tĩnh.

Hắn đi tới giúp thái tổ mẫu cầm giỏ hoa. Thái tổ mẫu cười vui vẻ dạy hắn kỹ thuật ngắt hoa. Hắn nghe rất nghiêm túc.

Hắn mang theo giỏ hoa cùng thái tổ mẫu vào phòng, thái tổ mẫu bắt đầu chỉnh sửa sau đó cắm trong bình: “Cùng thái tổ mẫu làm cái này có thấy nhàm chán không?” Hài tử năm tuổi chính là lúc đang hiếu động, ở cùng lão thái thái như bà khẳng định sẽ buồn bực.

Nhưng Minh Duệ nhất định muốn bà có một đứa bé bên người. Nói hai người già nhà bà quá cô tịch, có đứa bé bên người sẽ như tri kỷ.

Ôn Uyển biết ý Minh Duệ. Mà Bạch Thế Niên bình thường đều càu nhàu với bà trong phủ có chút vắng vẻ. Ôn Uyển có cách nghĩ khác về việc Minh Duệ xây dựng lãnh thổ quốc gia  vì vậy thuận theo ý Minh Duệ. Minh Duệ nói đứa bé này tư chất không tệ, Minh Duệ cũng nói tốt Ôn Uyển tất nhiên không nghi ngờ tư chất và tiềm năng của đứa bé này. Chỉ là, còn phải nhìn lại nữa.

Khải Trạch hoảng hốt, vội lắc đầu: “Không đâu.” Thấy thái tổ mẫu hàm chứa ý cười, cho rằng thái tổ mẫu không tin: “Thái tổ mẫu. Thực sự. Có thể ở cùng thái tổ mẫu là phúc phận lớn lao của Khải Trạch!” Chỉ cần là người của Bạch gia ai không tôn kính, kính yêu thái tổ mẫu. Thái tổ mẫu là trụ cột của Bạch gia, có thể ở cùng thái tổ mẫu người khác đều cầu không được!

Ôn Uyển vuốt đầu Khải Trạch cười nói: “Ngốc, con là cháu cố của ta, còn tính toán phúc phận gì với ta chứ. Sau này đừng có nói ngốc như vậy.” Cây lớn phân cành, phía dưới con cháu nhiều lắm, cũng đều theo yêu cầu của bà thành thân được ba năm thì chuyển ra ngoài sống. Chuyển ra ngoài lăn lộn cũng không tệ, không quá khiến người khác chú ý. Nhưng con cháu đều không phải ký sinh trùng, cũng có một phần không ra gì, sinh hoạt có thiếu thốn nhưng cơm áo không lo, cũng đủ rồi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khải Trạch đỏ lên.

Không lâu sau, thái gia gia trở về. Hắn nhìn thái gia gia , thật giống như đang nhìn ông cả nghiêm cẩn sắc bén, tâm trạng có chút sợ.

Thái tổ mẫu cười vui vẻ nói: “Lão đầu tử, Khải Trạch sợ ông đây này?”

Xưa nay thái gia gia bất cẩu ngôn tiếu (không cười đùa), nghe xong lời này của thái tổ mẫu nhíu mày nhìn hắn: “Ta có dọa người vậy sao?”

Theo phản xạ có điều kiện, hắn lập tức gật đầu.

Thái tổ mẫu thấy hắn gật đầu cười nắc nẻ: “Nói ông dọa người ông còn không tin. Nhìn đi đều dọa đứa nhỏ rồi.”

Thái gia gia bất mãn nhìn hắn nói: “Về đi!”

Trong lòng hắn thầm trịu xuống, lấy can đảm nói: “Thái gia gia , cháu muốn được thái tổ mẫu dạy dỗ.” Hắn thật muốn ở cùng thái tổ mẫu! Thái tổ mẫu là học giả nổi danh nhất Đại Tề, theo thái tổ mẫu học hắn có thể học được rất nhiều điều. Cái khác không nói, cứ nhìn hai đường ca tương lai phải kế thừa tước vị xem, bất kể là tài học hay võ nghệ đều là người nổi bật.

Thái gia gia nghe hắn phản bác rất tức giận, sắc mặt trầm xuống: “Người đâu, đưa nó về.” Nói xong, một nha hoàn từ bên ngoài vào.

Hắn kéo tay thái tổ mẫu, hắn thật không muốn đi. Tuy tiên sinh dạy học trong tộc rất tốt nhưng sao so được với thái tổ mẫu.

Thái tổ mẫu cười vỗ tay hắn nói: “Chớ để ý đến thái gia gia của cháu, ông ta cứ vậy đó. Nhưng cháu ra ngoài cũng lâu rồi, cũng cần phải trở về. Bằng không cha mẹ cháu sẽ lo lắng.”

Khải Trạch mở miệng vài lần rốt cuộc không nói gì nữa. Lúc về mẹ hỏi hắn không ít, hắn đều nhất nhất trả lời.

Mẹ nghe về sau thái gia gia không vui với hắn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Con nói mẹ dạy con thế nào? Sao có thể không nghe thái gia gia nói.”

Cha tuy có thất vọng nhưng vẫn thoải mái nói với hắn: “Không có gì. Chỉ cần con nỗ lực tiến tới, học tập cho giỏi, tương lai thi khoa cử cũng được.”

Mẹ lẩm bẩm: “Sao có thể như nhau….” Còn chưa nói hết đã bị cha ngăn lại.

Khải Trạch không biết là sau khi hắn rời đi, Bạch Thế Niên hỏi Ôn Uyển: “Bà nhìn trúng đứa bé này?” Đứa bé này thật bám Ôn Uyển.

Bạch Thế Niên đoán lần này Ôn Uyển đáp ứng Minh Duệ là có dụng ý khác. Trước ngoại trừ hai tằng tôn tương lai phải kế thừa tước vị Ôn Uyển đều cự tuyệt mang bên mình, lý do là quá náo loạn. Đương nhiên, lý do chân chính Bạch Thế Niên cũng biết. Đó chính là Ôn Uyển cho rằng đến tuổi của bà rồi thì nên hưởng thụ sinh hoạt thật thoải mái, không muốn vất vả vì con cháu nữa.

Ôn Uyển khẽ cười: “Nhìn kỹ xem sao đã!” Qua tiếp xúc ngắn ngủi, đứa bé này thật không tệ. Mặc dù có điểm nóng vội nhưng trẻ nhỏ dễ dạy.

Bạch Thế Niên thấy thế nghĩ một chút, rốt cuộc không nói gì nữa. Ông khác Ôn Uyển. Ôn Uyển cho rằng con cháu tự có phúc của con cháu hiện tại già rồi nên hưởng thụ sinh hoạt nhưng Bạch Thế Niên mong rằng gia tộc có thể kéo dài phồn vinh. Cho nên vô cùng chú định bồi dưỡng hậu đại. Thấy Minh Duệ tiến đến vội nói: “Lần khảo hạch này thế nào?”

Minh Duệ gật đầu: “Đều không tệ.” Hai phủ yêu cầu con cháu quá nghiêm, từ nhỏ đều mời tiên sinh, võ sư giáo dục mong muốn bọn chúng có thể văn võ kiêm thông.

Đương nhiên, hai huynh đệ hắn đều là người văn võ kiêm toàn. Nhưng tình thế quả thực ảnh hưởng đến con người, vài chục năm gần đây trừ người kế thừa được trọng điểm bồi dưỡng văn võ kiêm toàn. Đến cuối cùng vẫn do người chủ sự ảnh hưởng, phủ Thần Vũ hầu nặng võ, Văn Thành hầu nặng văn.

Minh Duệ thấy Ôn Uyển không lên tiếng. Cẩn thận hỏi: “Mẹ, mẹ nhìn trúng đứa bé Khải Trạch này sao?” Hắn mong mẹ có thể nhìn trúng Khải Trạch. Như vậy tương lai gia tộc sẽ có thêm một trụ cột. Đối với việc giáo dục trẻ nhỏ, mười hắn cũng không so được với mẹ. Đương nhiên Minh Duệ cũng không muốn Ôn Uyển tự mình giáo dục, tuổi mẹ đã lớn rồi cũng không sống được bao lâu nữa. Hắn mong mẹ coi trọng đứa bé này mang bên người, thì sẽ vô tri vô giác ảnh hưởng.

Ôn Uyển không trả lời Minh Duệ, mà hỏi ngược: “Con chọn trúng ai?”

Minh Duệ chọn được hai người, tư chất, tiềm năng của cả hai cũng không khác Khải Trạch là bao. Ôn Uyển nghe xong không nói, Bạch Thế Niên nói: “Ngày mai con mang tới để ta và mẹ con nhìn một cái.” Theo bản năng nghề nghiệp Bạch Thế Niên vẫn thích tôn tử, tằng tôn tử theo võ.

Ôn Uyển đã miễn dịch với chủ nghĩa đại nam nhân mười năm như một ngày của Bạch Thế Niên. Thuận theo Bạch Thế Niên: “Cha con đã muốn gặp, vậy dẫn tới xem một chút.”

Hôm sau gặp hai đứa bé, Ôn Uyển cũng hiểu gần hết. Những đứa bé này đều được giáo dục tốt, do rất cầu toàn nên Minh Cẩn dạy con đều cố hết sức. Nhưng muốn đặt ai bên người còn phải xem đã: “Tạm thời cứ vậy đi.”

Khiến Khải Trạch không ngờ chính là hôm sau bên ngoài đồn thái tổ mẫu nhìn trúng hắn. Muốn để hắn bên người làm bạn. Hắn nghe xong rất vui mừng, cha mẹ cũng thật cao hứng.

Hôm nay tổ mẫu cũng phái người tới cho bọn họ quay về hầu phủ. Tổ mẫu vẫn hòa ái như trước đây nhưng đại bá mẫu đặc biệt nhiệt tình. Ngay cả mấy đường huynh của đại phòng cũng coi trọng hắn hơn một chút.

Cùng ngày thái tổ mẫu không phái người đến đón hắn, đáy lòng hắn có chút thất lạc. Ngày hôm sau, sáng sớm vẫn đi tộc học. Học nghiệp không bỏ lỡ dù chỉ một ngày. Đến thuyết đường, các đường huynh đệ đều hỏi hắn có phải thực sự được thái tổ mẫu nhìn trúng không.

Hắn nghĩ thái tổ mẫu đối với hắn từ ái, còn sự vui mừng trong lời nói của phụ mẫu. Lập tức không phủ nhận. Không phủ nhận kỳ thực cũng là thừa nhận. Vì nguyên nhân đó, hắn bị các đường huynh đệ ước ao đố kỵ.

Bạch gia phân đích thứ nghiêm minh. Được tin Khải Trạch sẽ đi phủ quận chúa, mọi người ước ao hơn cũng muốn tạo quan hệ tốt với hắn. Nhưng thời gian một ngày lại một ngày trôi qua, phủ quận chúa cũng không truyền đến một chút tin tức gì. Mọi người từ từ cho rằng Khải Trạch đang nói láo. Thái độ với Khải Trạch cũng biến đổi.

Khải Trạch đợi một ngày một đêm, đợi đến cuối cùng phát hiện lại bị mọi người bất hòa, cách ly, đáy lòng đủ loại thất lạc không nói cũng biết. Loại trạng thái này trực tiếp phản ứng trên kết quả học tập. Tiên sinh phải tìm cha Khải Trạch nói chuyện.

Tiên sinh tìm gia trưởng nói chuyện, đối với gia trưởng mà nói là một việc vô cùng mất mặt. Vì vậy, Khải Trach phải diện bích tư quá, đây là việc từ khi hắn hiểu chuyện đến nay là lần đầu tiên gặp phải.

Đại ca lén sang đây thăm hắn. Thấy thần sắc của hắn liền khuyên giải: “Khải Trạch, gia huấn Bạch gia, con trai Bạch gia không dựa vào trời, mà phải dựa vào chính mình. Thái gia gia dựa vào bản lĩnh của mình cuối cùng được phong hầu, cũng vì vậy mới có danh vọng của Bạch gia ngày hôm nay. Khải Trạch, nếu một chút chuyện nhỏ như vậy đã đánh gục đệ, làm sao xứng làm con trai Bạch gia.” Tổ huấn này là Bạch Thế Niên viết, viết ở điều đầu tiên, cũng là hạch tâm tổ huấn.

Khải Trạch không lên tiếng.

Khải Lăng nghĩ một lúc lâu sau đó nói: “Khải Trạch, chỉ cần đệ nỗ lực, chăm chỉ học tập, dựa vào khoa cử tấn thân, tương lai thi trúng nhất giáp, sẽ có tương lai tốt giống như nhị bá. Khải Trạch, không nên chui vào ngõ cụt.” Con trai thứ hai của Minh Cẩn kế tục sự thông tuệ của hắn, thi trúng thám hoa. Hôm nay ra ngoài nhậm chức, là quan tứ phẩm, tiền đồ bất khả lượng. Là mục tiêu mà bọn hắn nỗ lực phấn đấu.

Khải Trạch lẳng lặng suy nghĩ một đêm, tâm tình cũng ổn định. Đi ra trở về học đường, nỗ lực tạo quan hệ tốt với đường huynh đệ. Từ từ tất cả dường như khôi phục n