Trời Sinh Một Đôi – Chương 145+146

16

Chương 145: Tự hạn chế

Edit: Vivi

Beta: Sakura

“Đại khái là biểu hiện của Tứ nha đầu trong hội Nữ nhi đêm thất tịch đã lọt vào mắt Lạc phu nhân.” Lão phu nhân nói.

Bà vốn định mời một phu nhân khác, không ngờ rằng Chân Thái phi chuyển lời rằng, trước đó không lâu khi Lạc phu nhân vào cung dạy học cho công chúa, vô tình gặp được đã tùy ý nói ra một câu “Có phải Chân Tứ cô nương sắp cập kê rồi không?”

Chân Thái phi đưa tin, để cho lão phu nhân thử đi mời xem.

Lão phu nhân nửa tin nửa ngờ gửi thiệp, không ngờ rằng bên kia lại đồng ý luôn.

Mãi đến giờ, ngay cả bản thân lão phu nhân vẫn còn cảm thấy khó tin.

Lạc phu nhân làm chính tân, Quận chúa Sơ Hà và Huyện chủ Trọng Hỉ làm tán giả và hữu ti, bà đã có thể tưởng tượng, lễ cập kê của Tứ nha đầu sẽ xôn xao cỡ nào.

Nghe lão phu nhân giải thích, ba người Ôn thị cũng không nghĩ ra nguyên nhân khác rồi, chỉ cảm thấy Chân Diệu số tốt thật.

Trong chuyện này, người không thoải mái nhất là Lý thị.

Chính tân của Đại cô nương Chân Ninh là lão phu nhân Viễn Uy Hầu, chính tân của Tứ nha đầu là tài nữ Quốc Tử Giám tế tửu phu nhân nổi khắp kinh đô, bà có hai con gái, hai năm nữa thì cập kê, mời nhân vật thế nào mới không bị chèn xuống.

Đang dưng, sao Lạc phu nhân lại ưu ái Tứ nha đầu chứ, chỉ Xảo quả hoa qua mà thôi, khó bày nơi thanh nhã, thực sự khiến người ta ngột ngạt!

Nghĩ tới những việc Chân Diệu làm năm nay, cuối cùng đều là nàng được chỗ tốt còn người khác bị liên lụy, Lý thị như nghẹn một ngọn lửa trong lòng, ôn hoà nói: “Băng nhi và Ngọc nhi không biết ăn phải cái gì, gần đây trên mặt cứ nổi nốt đỏ. Lễ cập kê của Diệu nha đầu trịnh trọng như thế, Chính Tân lại là Lạc phu nhân, đến lúc đó chắc chắn có rất nhiều phu nhân tới xem lễ, mặt mũi con gái hơi xấu, cứ phô bày trước mặt mọi người không được tốt lắm, lão phu nhân người xem —”

Băng nhi và Ngọc nhi dị ứng một loại hoa lan là chuyện bà vô tình phát hiện ra nhiều năm trước.

Triệu chứng không nặng lắm, chẳng qua là mặt nổi mấy mụn đỏ, cứ rời khỏi loại hoa lan này là hết.

Bởi vì chỉ dị ứng loại hoa lan này nên cả phủ không ai để ý. Thậm chí bản thân Băng nhi và Ngọc nhi cũng không rõ, người làm mẹ như bà lại biết.

Chỗ hoa lan kia đã chuyển vào phòng hai tỷ muội các nàng đã mấy ngày rồi đi.

Bà vốn định là nếu Ôn thị dịu dàng cầu xin để hai bé giúp đỡ thì cũng không phải không thể được, ai ngờ bao nhiêu ngày rồi mà chả thấy động tĩnh gì.

Hừ, chẳng lẽ đoán chắc có lão phu nhân ép xuống thì bà không dám nghe chắc?

Vậy thì phải xem đến lúc đó mặt ai xấu hổ hơn.

Lý thị nghĩ thế nhưng mặt thì không lộ vẻ đắc ý.

Hôm nay lão gia về, bà không thể để lộ nhược điểm gì khiến ông phiền lòng.

Lão phu nhân chỉ thản nhiên nhìn Lý thị một cái, rồi nghiêng đầu nói với Tưởng thị: “Ta đang muốn nói với các con, Hữu Ti của Tứ nha đầu là quận chúa Sơ Hà, Tán Giả là huyện chủ Trọng Hỉ. Tưởng thị, hai vị cô nương này đều có thân phận quý giá, con phải thu xếp ổn thỏa, đến lúc đó đừng có rủi ro gì.”

“Dạ, con dâu biết rồi.” Tưởng thị mặt thì bình tĩnh nhưng trong lòng thì giật mình.

Thời Ninh nhi. Hữu Ti do Nghiên nha đầu đảm nhiệm, tán giả là trưởng nữ con vợ cả hầu môn có quan hệ thân thiết với nàng, đây đã coi như rất có mặt mũi rồi, không ngờ Diệu nha đầu có thể khiến cho một vị quận chúa một vị huyện chủ hạ mình như thế.

Bà đã đánh giá thấp Diệu nha đầu!

Mặt Lý thị đã chuyển màu gan heo rồi, ngập ngừng hồi lâu không nói chuyện, sau khi giải tán thì đen mặt trở về Phương Phỉ Uyển.

Vừa vào cửa, đã nghe thấy tiếng khóc trẻ con.

Lý thị chuyển vào buồng lò sưởi. Nhíu mi hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Phu nhân, ca nhi vừa tỉnh, chắc là đói rồi.” Vú nuôi cuống quít đứng lên trả lời.

Liếc mắt nhìn thủ phạm khóc là Ly ca nhi, Lý thị dấy lên ngọn lửa giận.

Chả biết là tiện chủng ai sinh, lại ôm đến đây cho bà nuôi, nếu bà vẫn không sinh được con trai, tương lai tất cả chi thứ hai đều thuộc về tiện chủng này, hai con gái cùng lắm chỉ được một bộ đồ cưới là hết.

Gọi bà là mẫu thân thì sao chứ, đây cũng không phải là con bà, vĩnh viễn không phải!

Thói đời này, thực sự ghê tởm!

Có lẽ trẻ con cũng có trực giác. Thấy Lý thị đi vào, Ly ca nhi khóc càng thêm dữ, dù vú nuôi sốt ruột nhét vào miệng nó cỡ nào, nó cũng không ăn mà cứ khóc ầm ĩ.

Lý thị vốn đang mất mặt ở Ninh Thọ đường, thấy Ly ca nhi khóc dữ dội thì thầm nghĩ đây chính là tên vô ơn vĩnh viễn không thân được.

Càng nghĩ càng căm tức, bước tới nhéo Ly ca nhi một cái: “Thật là kẻ xui xẻo, ta còn chưa chết đâu, kêu khóc cái gì!”

Vú nuôi bị làm cho sợ đến mức quỳ phịch xuống: “Phu nhân, ca nhi chưa hiểu gì cả đâu.”

Tội nghiệp quá, ca nhi còn chưa được nửa tuổi, mà cũng ra tay được.

Không phải nói mẹ cả mới tính là mẹ sao, ca nhi vừa ra đời không được mấy ngày, lão gia như thần tiên kia đã đuổi mẹ đẻ đi, chẳng lẽ không phải là muốn cho ca nhi coi mẹ cả như mẹ ruột sao.

Sao vị phu nhân này rõ ràng xuất thân thế gia mà lại không hiểu rõ như một vú già như bà chứ?

Lý thị nhướn mày: “Ca nhi không hiểu gì cả? Thế thì là ta sai rồi?”

Vú nuôi vội ôm Ly ca nhi dập đầu: “Là vú già ngốc nhất, phu nhân đừng nóng giận ——”

Đang nói thì im bặt, nhìn thẳng ra phía sau Lý thị.

Lý thị quay đầu lại thì nhìn thấy Chân Tu Văn một thân áo xuân màu lam nhạt đứng ở cửa, mặt mày ôn nhã như vẽ, chỉ đứng yên không nói như vậy thôi mà hơi thở ôn nhuận như xoa dịu nỗi nóng nảy của lòng người.

Ly anh em khóc chậm lại, dần ngừng nức nở, nở nụ cười rực rỡ, vươn cánh tay mập mạp: “Cha, ôm ——”

Chân Tu Văn đi tới, đi lướt qua Lý thị, ngồi xổm xuống đón lấy Ly ca nhi, nói giọng vẫn ôn hòa: “ôm ca nhi quỳ lên quỳ xuống, làm ca nhi bị thương thì sao?”

“Sau này vú già chắc chắn chú ý.” Vú nuôi cúi đầu thật thấp.

Nhân vật như lão gia, chỉ liếc nhìn cũng thấy mạo phạm rồi, kể cả bà không phải là tiểu nương tử nữa, nhưng vẫn không nén được muốn liếc mắt nhìn thêm.

“Lão gia……” Lý thị há miệng, “Không phải hôm nay lão giao ra ngoài gặp bạn sao?”

Nói xong lời này, hận không thể đánh mình.

Thế cứ như là bà chuyên chọn lúc lão gia không có ở đây để ngược đãi đứa trẻ này ấy.

Đối với đứa trẻ này không thể nói là bà gần gũi cho lắm, nhưng muốn nói tới mắng chửi thì đây là lần đầu tiên.

Nếu không phải nén giận ở chỗ lão phu nhân thì cũng không váng đầu như thế.

Lý thị ảo não, nhưng câu giải thích thì bà không nói nên lời.

Thấy vết bầm tím trên cánh tay của Ly ca nhi, ánh mắt Chân Tu Văn tối sầm, ông nhẹ nhàng nhìn Lý thị một cái, nói: “Có người trong nhà có việc gấp đi về, chúng ta liền giải tán.”

Vài ngày trước, ông đã nhậm chức Tả thông chính, quản việc chương sơ tấu bác, rất bận rộn, hôm nay nghỉ ngơi mới rảnh ra ngoài.

Thì ra vị phu nhân này của ông nhỏ mọn như thế, kể cả con thứ mới mấy tháng tuổi lại không có mẹ đẻ cũng không chứa nổi.

Nếu có thể, ông cũng không muốn có con thứ, chờ con trai trưởng, ông đã chờ mười năm!

Chân Tu Văn ôm Ly ca nhi đứng lên, nhìn Lý thị: “Phu nhân, Ly ca nhi để nàng nuôi, coi như là nửa con trai trưởng, tương lai sẽ không có con thứ ra đời nữa. Phu nhân thân với Ly ca nhi thêm được không?”

Thấy Chân Tu Văn không nổi giận mà chỉ bình tĩnh hỏi như thế, Lý thị sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, rất lâu không lên tiếng.

Những điều này bà đều hiểu, chẳng qua rốt cuộc khó mà bình tĩnh.

Bà là kế thất, vẫn chưa tới ba mươi tuổi, thật muốn nuôi một con thứ để dưỡng lão lo liệu ma chay cho bà sao?

Ánh sáng trong mắt Chân Tu Văn dần tàn lụi, ông thản nhiên nói: “Nếu phu nhân thật sự không muốn, ta liền đưa Ly ca nhi đến Ninh Thọ đường làm bạn với mẫu thân.”

Thấy Chân Tu Văn ôm Ly ca nhi ra ngoài, Lý thị luống cuống, vội vàng kéo ống tay áo của ông: “Lão gia, sao ta lại không muốn chứ.”

Ly ca nhi dùng cánh tay nhỏ như khúc sen ôm lấy cổ Chân Tu Văn, con ngươi đen như quả nho nhìn chằm chằm Lý thị, sau đó bĩu môi.

Lý thị không thích mà nhíu mi, rồi vội vàng giãn ra.

Chân Tu Văn thầm than một tiếng, đưa Ly ca nhi cho vú nuôi.

Không phải vạn bất đắc dĩ, sao ông muốn đưa Ly ca nhi đến Ninh Thọ đường chứ.

Mẫu thân nhiều tuổi rồi, chưa nói tới chẳng có hơi sức, Ly ca nhi nuôi bên cạnh Lý thị từ nhỏ, kính yêu bà như mẫu thân thì tương lai mới có thể bớt phiền phức.

“Ta về thư phòng đây.” Chân Tu Văn vỗ vỗ Ly ca nhi, nhấc chân đi khỏi.

Lý thị đứng hồi lâu, nhìn Ly ca nhi một cái: “Được rồi, chăm sóc ca nhi cẩn thận.” Nói xong cũng trở về phòng chính.

Nhiều người nhiều miệng, tất cả hạ nhân của Phương Phỉ Uyển đều biết chuyện Lý thị nhéo Ly ca nhi, lão gia bực bội trở về thư phòng.

Có tiểu nha hoàn nghị luận bị Chân Ngọc nghe thấy mà giận dữ: “Mấy tiểu nha đầu các ngươi, đừng có nghị luận chủ tử lung tung, xem ta có đuổi các ngươi ra không!”

Khiến đám tiểu nha hoàn nơm nớp lo sợ, khóc cũng không dám khóc.

“Được rồi, các ngươi giải tán đi, chẳng qua là Lục cô nương nói đúng, hạ nhân còn nghị luận bừa chuyện của chủ tử thì sẽ bị đuổi đi, về sau nhớ kỹ đừng có tái phạm nữa.”

Nghe Chân Băng nói như thế, đám tiểu nha hoàn gật đầu lia lịa, giải tán như ong vỡ tổ.

Chân Ngọc nghiêm mặt, ngồi lên ghế gỗ dưới tán cây ngọc lan mới nở, tự mình giận mình.

“Ngũ tỷ, tỷ nói làm sao bây giờ, một mặt muội cảm thấy mẫu thân đối xử với Ly ca nhi như vậy là không đúng, một mặt lại cảm thấy mẫu thân đáng thương, nhưng phụ thân thì cũng không sai.”

Chân Băng nghĩ sâu hơn, thở dài nói: “Tỷ cảm thấy hẳn là mẫu thân đã làm quá lên rồi.”

Nàng còn nhớ rõ có lần nói chuyện với Chân Diệu, Chân Diệu đã nói.

Một người gặp phải chuyện gì hoặc là người nào, có lúc là ý trời, nhưng cư xử thế nào thì lại phải xem tâm tính mỗi người.

Tâm tính tốt thì cuộc sống có khổ nữa thì vẫn sống ra sống.

Mặc dù mẫu thân không còn mang thai được nữa nhưng phụ thân cũng không phải là người càn quấy, sao lại cứ phải đi nhìn chằm chằm vào những chỗ khiến mình không thoải mái chứ.

Hai tỷ muội ngồi sóng vai nhau, không ai nói gì nữa.

Một cơn gió thổi qua, mấy cánh hoa ngọc lan rơi xuống.

Chân Tu Văn buồn bực vẽ tranh trong thư phòng cả ngày, gọi nha hoàn mang rượu lên, bữa tối cũng dùng một mình trong thư phòng.

Sau đó có cảm giác say thì rửa mặt qua loa rồi nằm lên giường nghỉ ngơi.

Đang lơ mơ thì cảm thấy có người đụng vào ông.

Chân Tu Văn ra ngoài nhiều năm, sớm mất đi sự yếu ớt của con cháu nhà quyền quý, uống rượu quá nhiều tuy hơi choáng váng đầu óc nhưng cắn đầu lưỡi thì vẫn mở được mắt ra.

Đập vào mắt là một đôi cánh tay ngọc, sau đó là gương mặt mỹ nhân phóng đại.

Chân Tu Văn nhất thời không nhớ ra được đây là nha hoàn nào.

Thấy ông mở mắt ra, nàng kia cũng không sợ, hơi thở như lan nói: “Lão gia, để cho nô hầu hạ người được không —”

Còn chưa dứt lời, cả người đã bị Chân Tu Văn đá bay ra ngoài.

Chương 146: Dưới cây ngọc lan

Tiếng thét chói tai như tiếng giết heo của cô gái vang lên.

Chân Tu Văn cảm thấy đầu đau hơn, giơ tay lên dụi mắt.

Nha hoàn bà tử nghe tiếng vọt tới.

Thấy một cô gái quần áo xốc xếch ngã ra mặt đất, một nha hoàn xông tới hoảng sợ hô: “Ngưng Lộ, sao lại là ngươi!”

Lại trông thấy áo Chân Tu Văn cởi dở, lộ ra lồng ngực trơn bóng như ngọc thạch, thì không khỏi đỏ mặt lên, cuống quýt rời mắt.

Chân Tu Văn đứng lên, bởi vì hơi say, ngón tay cũng không linh hoạt, lại vẫn thong dong buộc lại vạt áo, sau đó lạnh lùng liếc nha hoàn trên mặt đất: “Dẫn đi giao cho phu nhân xử lý.”

“Lão gia ——” Ngưng Lộ giật mình, tỏ vẻ không thể tin được, gần như là lăn một vòng về phía Chân Tu Văn.

Chân Tu Văn nhấc chân đi qua.

Ngưng Lộ sững sờ nhìn nắm tay trống rỗng, rất lâu không phản ứng lại.

Đám nha hoàn bà tử cùng nhau kéo người ra ngoài.

Đúng lúc đụng phải tỷ muội Chân Băng đến tìm Lý thị.

Nhìn cảnh này, Chân Ngọc hếch cằm, bất mãn hỏi: “Chuyện gì mà khóc sướt mướt thế?”

“Việc này……” Nha hoàn bà tử nhìn nhau.

Chuyện như vậy, sao tiện nói với hai vị cô nương.

Thấy không ai đáp lời, Chân Ngọc lại muốn phát cáu, Chân Băng lặng lẽ lôi kéo nàng, thấp giọng nói: “Lục muội, chúng ta đi tìm nương đi đã.”

Hai người từ trước đến giờ luôn có thần giao cách cảm, Chân Băng nói như vậy, Chân Ngọc không hề nói nữa, cùng nhau đi qua.

Vào phòng thì thấy Lý thị đã xé một chiếc khăn thành sợi.

Hai tỷ muội liếc mắt nhìn nhau.

Xem ra mẫu thân đang phiền lòng.

Đây là tật xấu Lý thị có từ khi còn là thiếu nữ, khi quá phiền muộn thì sẽ xé khăn, nhìn chiếc khăn mới tinh biến thành một sợi vải, trong lòng sẽ thoải mái hơn nhiều.

Bà cũng biết đây không phải là thói quen tốt gì, sau nhớ lại thì lại đau lòng, chiếc khăn chất vải không tốt này để phòng sẵn rồi, xé ra cũng không đau lòng nữa.

Hai tỷ muội vừa hỏi thăm xong thì một nha hoàn bước vào. Thấy hai người Chân Băng đứng cạnh thì chậm chạp không mở miệng.

Lý thị trừng mắt: “Có lời gì cứ nói, học đâu ra cái tật đấy!”

Nha hoàn không dám do dự nữa, cắn răng nói: “Phu nhân. Ngưng Lộ phạm lỗi, lão gia bảo đưa đến chỗ ngài xử lý.”

“Ngưng Lộ? Nàng phạm lỗi gì?” Lý thị nhíu mày.

Ngưng Lộ này là con gái vú nuôi của bà, thường ngày được đối xử đặc biệt hơn.

Vú nuôi đã sớm nói với bà rồi, để bả xem xem có ai thích hợp thì gả nàng cho người, rồi vào phủ làm quản sự nương tử.

Chẳng qua Ngưng Lộ này là con gái của một vú già, hiện nay mới mười lăm tuổi, xem như là nha hoàn thì cũng chưa vội.

Khi còn ở nhà mẹ đẻ, Lý thị chỉ là một thứ nữ tầm thường trong đông đảo thứ nữ. Từng chịu nhiều ấm ức nên rất thân thiết với vị vú nuôi này, nên âm thầm quyết định rằng chờ lão gia trở về thì sẽ gả Ngưng Lộ cho hạ nhân đắc lực bên cạnh ông.

Trong lòng nha hoàn kia không khỏi khinh thường.

Đã nói là lão gia bảo đưa tới rồi, phu nhân lại còn chưa hiểu ra. Cứ nhất định cần nàng nói thẳng ra trước mặt hai vị cô nương sao, sau này lại ăn mắng cho mà xem.

Ngầm thở dài mới nói: “Phu nhân, Ngưng Lộ vào thư phòng của lão gia, bị lão gia đá một phát…”

Nói đến đây, Lý thị có hồ đồ nữa thì cũng đã hiểu ra, lập tức giận dữ, lạnh lùng nói: “Mang Ngưng Lộ vào đây cho ta!”

Chân Băng và Chân Ngọc lúng túng đứng một bên. Thấy Lý thị không lên tiếng thì đành đồng thanh nói: “Nương, ngài đã có việc, sáng mai chúng con lại đến hỏi thăm ngài.”

Nói xong lúng túng lui ra ngoài, gặp thoáng qua Ngưng Lộ đang bị nha hoàn bà tử ấn bả vai đẩy vào, hai tỷ muội đều buồn nôn.

Thế mà đi dụ dỗ phụ thân của các nàng. Người làm con gái là các nàng còn nghe thấy, thật sự là phiền lòng!

Hai tỷ muội vội vã ra ngoài, ở trong sân lại gặp được Chân Tu Văn ra ngoài hóng gió.

Nhìn phụ thân đại nhân đứng thẳng gác tay sau lưng, áo bị gió xuân thổi qua bay lên như muốn thuận gió trở về, hai tỷ muội đều tỏ vẻ lúng túng. Hành lễ rồi, không đợi Chân Tu Văn nói gì đã nhanh chóng lui xuống.

Chân Tu Văn giật mình, rất nhanh đã nghĩ ra nguyên nhân, mặt không khỏi đỏ hồng, dáng dấp trời quang trăng sáng từ trước đến giờ lại nhiễm một tầng giận tái đi.

Xa xa liếc nhìn phòng chính sáng đèn một cái, xoay người xuyên qua cánh cửa bán nguyệt, đi vào vườn hoa phía sau.

Từ khi trở về Trầm Hương uyển, Chân Diệu đau đầu nhất là việc không tiện sử dụng phòng bếp nhỏ, mỗi bữa cơm đều là cơm nước phòng bếp lớn đưa tới, lâu dần, bắt đầu thèm ăn.

Cơm tối ăn lửng dạ, xách theo cái giỏ trúc nhỏ, dẫn Thanh Cáp và Tước Nhi chuẩn bị ra ngoài.

“Cô nương, tiết xuân se lạnh, đã giờ này rồi, ngài cũng đừng đi ra ngoài nữa, bị lạnh thì sao?” Bạch Thược khuyên nhủ.

Tử Tô mặt không chút thay đổi ngồi trên ghế cẩm, mượn ánh đèn thêu thùa may vá, nghe vậy lại không khuyên theo.

“Ta mặc nhiều là được, rốt cuộc là mùa xuân rồi, cũng chẳng lạnh lắm.”

Thanh Cáp thì từ trước đến giờ Chân Diệu nói gì nghe nấy, không hề dị nghị, nhưng Tước Nhi thì hoạt bát hơn, cười hì hì hỏi: “Cô nương, ngài mang theo chiếc giỏ trúc nhỏ đề làm gì thế?”

Chân Diệu mím môi cười một tiếng: “Hoa Ngọc Lan nở rồi còn gì, chúng ta đi hái một giỏ.”

“Cô nương muốn cắm hoa sao?” Tước Nhi không nghĩ ra: “Buổi tối cắm, không ai nhìn thấy, đáng tiếc đây.”

“Cô nương mới không muốn cắm, nhất định là muốn ăn.” Thanh Cáp nói mà không cần nghĩ ngợi.

“Hoa Ngọc Lan có thể ăn?” Tước Nhi kinh ngạc hỏi.

Cái này, ngay cả Tử Tô cũng buông kim chỉ.

“Hoa Ngọc Lan có thể ăn?” Thanh Cáp hỏi với vẻ chất phác.

Chân Diệu nhếch miệng: “Thanh Cáp, ngươi không biết hoa Ngọc Lan có thể ăn, mà vừa rồi còn nói như vậy.”

Thanh Cáp nhức đầu: “Ta biết cô nương đi ra ngoài, nhất định là vì ăn a.”

Nhất định là vì ăn a.

Vì ăn a.

Ăn a.

A!

Chân Diệu cảm thấy cả người đều không tốt rồi.

Hít vào thở ra rồi mới nói: “Dĩ nhiên có thể, cánh hoa Ngọc Lan dùng gói bột mì rồi chiên lên, thơm lắm. Hôm nay ta hái định sáng mai đi phòng bếp nhỏ của tổ mẫu làm. Được rồi, còn chậm nữa thì trời càng tối, đi thôi.”

Vừa xoay người thì tiếng xé gió quen thuộc vang lên, Cẩm Ngôn quen đường rơi xuống bả vai Chân Diệu.

Tiểu Thiền vội vã chạy tới: “Cô nương, Thiếu Hiệp lại chạy loạn khắp nơi, hầu gái thật sự không trông chừng được nó!”

Chưa từng thấy con chim như vậy, thả trong lồng chim không được, cứ thích đáp lên người cô nương, quần áo đang đẹp đẽ cũng bị nó làm cào bẩn, cô nương cũng chẳng đau lòng.

Tiểu Thiền oán thầm, muốn mang Cẩm Ngôn đi.

Cẩm Ngôn như bị giẫm lên đuôi, xoay vụt người lại. Dùng cánh quờ vào Tiểu Thiền nhiều lần: “Thiếu hiệp, thiếu hiệp, thiếu hiệp!”

Chú sáo nhỏ sắp tức chết.

Chân Diệu nhìn nén cười.

Sợ rằng nếu Cẩm Ngôn thật sự là người, thì sẽ chỉ vào lỗ mũi Tiểu Thiền mắng: “Ngươi mới là thiếu hiệp. Cả nhà ngươi đều là thiếu hiệp!”

Đáng tiếc chỉ là một con sáo, cố lắm mới nói được mấy câu tiếng người mà thôi.

Nhìn xem lại càng buồn cười.

“Được rồi, để Cẩm Ngôn đi theo ta.”

Chân Diệu dẫn hai nha hoàn một con sáo đi vào vườn hoa.

Ở đó có mấy cây hoa ngọc lan vừa nở, còn chưa tới gần thì mùi hương thơm ngát thấm vào lòng người đã phả vào mặt.

Tước Nhi xách một chiếc đèn chiếu sáng, Thanh Cáp xách giỏ, Chân Diệu ở kiễng chân lên hái hoa ngọc lan.

Hái được mấy đóa, chỗ cao với không tới rồi, thì vòng ra sau lưng cây. Sau đó đột nhiên sợ hết hồn.

Suýt nữa thì thốt lên hai chữ “Nhị bá”, Chân Diệu vội vàng che miệng lại.

Chân Tu Văn ngồi tựa vào cây, ngủ thiếp đi.

Ánh trăng trong trẻo rọi vào mặt, còn có thể thấy tia hồng hồng.

Hoa ngọc lan trắng như tuyết, tươi đẹp vô song. Có mấy cánh hoa rơi vào trường sam nguyệt sắc của người đang ngủ say, càng làm tôn lên người nọ không giống người trần.

Mùi rượu nhàn nhạt che đi hương ngọc lan quẩn quanh chóp mũi, Chân Diệu hít mũi một cái, nhìn ngây người.

Nhị bá thật là một đại mỹ nhân, muốn ôm về nhà nuôi dưỡng để ngắm nhìn làm sao bây giờ?

Phỉ nhổ ý niệm vô sỉ trong đầu mình, thấy Chân Tu Văn chưa bị đánh thức, Chân Diệu rón rén cởi áo choàng của mình đắp lên cho ông. Sau đó lùi ra sau một bước sai Tước Nhi: “Đi Phương Phỉ Uyển nói một tiếng Nhị lão gia ở chỗ này. Nhớ, đừng nói ta cũng tới, nói là ta bảo ngươi tới vườn hái hoa ngọc lan thì tự mình nhìn thấy.”

Nhị bá là bề trên, ngủ thiếp đi trong vườn, bị con cháu là nàng nhìn thấy, nếu biết rồi thì sẽ lúng túng.

“Vâng.” Tước Nhi nhẹ giọng đáp, xoay người đi khỏi.

Chân Diệu cũng vẩy vẩy bụi bặm không tồn tại trên người mình, rồi lại vô sỉ nhìn lại một cái rồi mới xoay người.

Ai ngờ Cẩm Ngôn vẫn thành thật ngồi trên bả vai Chân Diệu lại đột nhiên bay lên đỗ xuống người Chân Tu Văn, kêu to: “Mỹ nhân!”

Chân Diệu che kín mặt.

Lại mất mặt!

Đây thật sự là thượng bất chính hạ tắc loạn mà.

Không đúng. Nàng mới không phải thượng (*) đây!

[(*) chỉ người bề trên]

Đang ảo não thì nghe thấy một giọng nghi hoặc: “Diệu Nhi?”

Chân Tu Văn nhìn áo choàng màu xanh thêu hoa đào đỏ tươi trên người mình, rồi lại nhìn Chân Diệu đang vỗ trán, vội vàng đứng lên, ho nhẹ một tiếng che giấu lúng túng: “Sao Diệu Nhi lại ở đây?”

“Cháu tới hái hoa ngọc lan, định ngày mai chiên lên ăn.”

Nghe câu trước, Chân Tu Văn còn thầm nghĩ cô bé nhã nhặn thật đấy, nghe xong câu sau thì dấy lên hứng thú: “hoa ngọc lan còn có thể chiên lên ăn sao?”

“Hoa rau hẹ còn có thể xào ăn, sao hoa ngọc lan lại không chiên được chứ?”

Chân Tu Văn ngẩn ra.

“Nhị bá, cháu hái đủ rồi, cháu về trước đây ạ, chờ ngày mai dùng hoa ngọc lan làm cái ăn rồi sẽ mang cho ngài.” Chân Diệu cười làm lễ với Chân Tu Văn.

Sau đó mím môi: “Cẩm Ngôn, tới đây!”

Cẩm Ngôn bấu vào Chân Tu Văn không động đậy.

“Cẩm Ngôn!”

Thấy Cẩm Ngôn vẫn giả vờ không nghe thấy, Chân Diệu đen mặt đi tới, kéo cổ nó ra ngoài.

Xoạt một tiếng.

Vạt áo trước của Chân Tu Văn bị xé rách.

Chân Diệu xấu hổ trước mắt biến thành màu đen, túm Cẩm Ngôn vội vã đi khỏi.

Chân Tu Văn lại càng u mê thật lâu, mới cười khẽ một tiếng.

Không nghĩ tới cô cháu gái này của hắn, còn có một con sáo thú vị như vậy.

Nhặt lên chiếc áo choàng màu xanh rơi xuống mặt đất, nhấc chân trở về Phương Phỉ Uyển.

Là ông nghĩ sai rồi.

Lý thị làm vợ ông là chuyện không thể sửa đổi, nếu như không yêu được thì ít nhất phải cố gắng tôn trọng.

Hoa rau hẹ và hoa ngọc lan đều có ưu điểm.

Có lẽ là ông vẫn chưa phát hiện.

Nghĩ đến Lý thị, Chân Tu Văn lại hơi nhức đầu.

Ách, thật sự không phát hiện được, sau này trao đổi nhiều hơn đi.

Ôm lòng dạ này, buồn bực vốn có đã tan đi nhiều, đi về phía phòng chính.

Lý thị vốn đang trưng vẻ vui mừng ra nghênh đón, vừa nhìn thấy vạt áo bị xé rách của Chân Tu Văn, còn có áo choàng cầm trong tay thì thoáng cái sa sầm mặt.

Nhưng Hy Quang,trước nay anh đều vì em mà đến. ------Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Discussion16 Comments

  1. Cái bà Lý thị này thật đúng là tự rước bực vào mình, cái gì cũng dùng lòng dạ nhỏ nhen đi suy nghĩ làm sao không khó chịu được chứ, mệt cho Nhị gia còn khoan dung bà ta như thế.
    Con Cẩm Ngôn của CD không xuất hiện thì thôi, xuất hiện y như rằng làm trò cười, đúng là người làm sao của chiêm bao làm vậy, y như CD vậy.
    Thanks tỷ!

  2. Chân tứ vẫn còn cư xử như 1 ng hiện đại nhiều lắm. Còn cởi áo choàng đắp cho nhị lão gia nữa chứ. Hey. Cho dù đó là nhị bá cũng k nên mà
    Cái bà lý thị này đúng là thứ nữ thì cũng đến thế là cùng, k lên dc mặt bàn. Có 1 ông chồng như vậy rồi còn chê ngược chê xuôi. Hừ
    Tks tỷ ạk

  3. Càng ngày càng không ưa nổi bà Lý thị. Ta đồ rằng có ngày Chân nhị lão gia không chịu nổi mụ mà đạp thẳng yêu không nổi mà tôn trọng cũng không được nữa, muốn được người ta tôn trọng thì bản thân cũng phải thế nào chứ. Cứ vậy thì tôn trọng sao nổi, sẽ có ngày bùng phát thôi. bản thân không thể có con nữa, một đứa con thứ không mẹ cũng không dung nổi vậy Lý thị muốn thế nào??? Muốn người ta một đời chỉ có mụ hả, hiện đại vì có con nối dõi người ta còn đi thụ tinh nhân tạo hoặc nhờ mang thai gì đó huống chi cổ đại Chân nhị lão gia làm đến vậy đã là quá tốt rồi.
    OMG, Cẩm Ngôn à Cẩm Ngôn có cần hám đẹp đến vậy không, thấy mĩ nhân là sán vào không chịu ra, còn làm rách áo của mĩ nhân nữa chứ. Mà lạ nha, La Thiên Trình cũng thuộc loại mĩ nam người gặp người thích sao Cẩm Ngôn lại thái độ vậy, hay do lần đầu tiên gặp mặt đôi người thú này đã khó chịu với nhau, La Thiên Trình tản sát khí khiến Cẩm Ngôn giận, mà Cẩm Ngôn hét lên làm bạn La giật mình vì vậy mối tình oan trái được bắt đầu.

  4. Cẩm Ngôn, ko có con sáo nào háo sắc như mi cả, thấy trai đẹp là đâm đầu vô là sao, đó là thất sách biết chưa, mi đừng học bà Lý thị kia chứ, có ngày mất chồng đó, ý lộn, mi là đực, vậy thì có ngày mất vợ, phải ôn nhu, phải làm nũng, bán manh, để lại ấn tượng tốt, đừng như La thế tử ah. Chẹp, chủ nào tớ nấy cấm có sai, đầu tiên là kẻ hám ăn, sau đó là kẻ hám trai, aizzz tiền đồ đen tối Chân Diệu ơi. Vị Nhị lão gia này thật tội nghiệp ah, nếu ko phải vì Chân Ngọc và Chân Băng, thật mong ông hưu Lý thị đi cho rồi. Thanks

  5. “chính tân – tán giả – hữu ti” ————> “Chính Tân – Tán Giả – Hữu Ti”
    “Bà đã đánh giáp thấp” ——————> “… giá …”
    “đã chuyện màu gan heo” —————> “… chuyển …”
    “tất cả chỉ thứ hai” ———————–> “… chi …”
    “Thật là kẻ xúi xẻo” ———————-> “… xui …”
    “Ly anh em / Ly ca nhi”
    “bà chuyện chọn lúc” ——————–> “… chuyên …”
    “tương lại mới có thể” ——————–> “… lai …”
    “là con con gái vú nuôi” —————–> dư “con”
    “thiêu thùa may vá” ———————–> “thêu …”
    “giỏ trúc nhỏ đề làm gì” ——————> “… để …”
    “cố lắm mới mới nói được” ————–> dư “mới”
    “thêu hoa đàu đỏ tươi” ——————–> “… đào …”
    “đen mặt đen đi tới” ———————–> dư “đen”
    ===================================================
    Biết ngay Cẩm Ngôn mà thấy Nhị lg CTV là sẽ “Mỹ nhân” ngay mà, ai da, ta muốn tưởng tượng ra CTV phiêu dật xuất trần, tuấn mỹ bất phàm, mà cứ tưởng tượng tới Lý thị là buồn nôn!
    Lý thị thực đúng là điển hình thứ nữ, lòng dạ hẹp hòi, kiến thức ngắn, ích kỷ, tham lam, hư vinh, … bao nhiêu thứ xấu xa tập hợp, vậy mà lại có thể có 1 trượng phu tốt như vậy ~.~ ko biết cái ý nghĩa trời sinh 1 đôi có nên tán thành trong trường hợp này ko!

  6. Ôi cái mụ lý thị này. Thứ nữ có khác,lòng dạ hẹp hòi quá mà. Chân Băng,Chân Ngọc còn rộng rãi hơn. Chân Tứ vẫn còn mang tư tưởng hiện đại quá. Làm vậy bạn La sẽ đen mặt,tức tối đó nha.

  7. Lý thị so với Nhị thúc đúng là bông hoa nhài cắm bãi c** trâu mà. Lý thị không được nước non gì so với Nhị thúc như thần tiên kia. Với tính tình đấy cứ ghen tị với CD sau này thế nào Lý thị cũng bị đau mắt hột.
    Đọc màn đối thoại của Thanh Cáp và Chân Diệu buồn cười quá. Chủ làm sao đầy tớ làm vậy mà

  8. ôi, yêu chết NHị bá ùi, đẹp zai thế kia mà, miêu tả cảnh ko biết còn tưởng CT với nhị bá có duyên j nữa đó chứ, haha. tiếc quá đi ak, uổng cho anh Nhị bá quá đi, haiz, sao ngày xưa lấy bà Lý thị thế nhỉ?????????

  9. Đừng nói Lý thị thấy áo của Nhị lão gia rách, kèm theo cái áo choàng kia rồi nổi cơn ghen nha. Tui là tui nghi cái bà này lắm ah.
    Nhờ CD mà Nhị thúc nghĩ ra đc vấn đề “hoa gì cũng có giá trị của nó”
    Tội CD, thèm ăn mà khó quá, làm cô nương của người ta nên phải để ý từng tí một.
    Háo hức chờ xem ngày cập kê của CD quá.

  10. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời thật hết chịu nổi cái bà lí thị này có khi ngày nào đó lại cả chồng cả con mà cứ tưởng mình làm được việc tốt ấy

  11. Haiz cái bà lý thị này có chết cũng ko lên đc mặt bàn… con chim sáo này thật giống chủ nó mà haha

  12. Aiz… sao ta thấy miêu tả nhị bá của Diệu tỷ như mô tả nam chính ngôn tình ah ^^… thật là mỹ nhân ^^… haiz… sao bà Lý thị có phúc khí mà lấy được người như nhị bá vậy ah… khó hỉu… mà con sáo của Diệu tỷ thật vi diệu nha ^^… háo sắc y như chủ nhân ^^… hihi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. Haizz bạn CD và cẩm ngôn giống nhau mà…thấy giai đẹp là mất hết hình tượng mà…haizz ko biết bà lý thị não úng nước này có ghen lồng lộn lên ko đây…xắp cạp kê rồi đừng có mà gây chuyện nữa.

  14. Lý thị có Nhị lão gia hiểu chuyện quá còn gì, thật là tốt số a. Trình ca nha phải học hỏi tấm gương này đấy.
    Cẩm Ngôn đáng yêu quá, giống hệt chủ nào tớ nấy a (^3^)

  15. Nhị Bá
    con cũng muốn nuôi người thì phải làm sao bây giờ, ôi mẹ ơi công tử như ngọc, dịu dàng lễ độ, càng xem càng thấy Lý thị xứng sao ?! xứng sao ?!
    gì nhỉ, có câu cầu sinh khỉ con cho người <3

  16. Nhị bá thật tốt thật vĩ đại khi có thể chịu nổi tính tình kia của Lý thị aiz chả có tí cân xứng nào cả, Trình ca anh cần phải có phong độ bực này ms được

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close