Thịnh Thế Đích Phi – Chương 413

82

Chương 413: Hậu quả của chiến tranh

Edit: Hồng Rica

Beta: Sakura

Rốt cục trận chiến cũng đánh xong. Tuy vừa trải qua một hồi ác chiến, Hồng Nhạn quan tràn ngập nhàn nhạt mùi máu tươi, nhưng lại có một ít an tường ngày xưa. Trên đường cái, cửa thành, không có người ra ra vào vào như bình thường. Các tướng sĩ Mặc gia quân yên lặng thanh lý rửa sạch vết máu trên đường phố. Những…vết máu này có rất nhiều là của chiến hữu của bọn hắn, có rất nhiều là của địch nhân bọn họ đấy. Lăn lộn cùng một chỗ ai cũng không rõ ràng lắm rốt cuộc là máu của ai, nhưng song phương giao chiến thì cũng phải bỏ ra cái giá quá lớn.

Sáng sớm, Diệp Ly mang theo Tần Phong, Trác Tĩnh cùng với Vệ Lận ra Hồng Nhạn quan, đi đến sườn núi cách Hồng Nhạn quan không xa. Bọn hắn đến đã có không ít người chờ tại đó rồi. Người chỗ này đại đa số đều là mang theo thương tích đấy, thậm chí tổn thương không nhẹ. Trên mặt mỗi người đều mang thần sắc nghiêm nghị trầm trọng. Đây là địa phương hơn một ngàn Kỳ Lân an nghỉ. Thấy Diệp Ly đến, hơn một trăm Kỳ Lân đều lập tức đứng thẳng người, cùng kêu lên hành lễ, “Bái kiến Vương phi.”

Diệp Ly trịnh trọng nhẹ gật đầu, đứng lên nói: “Không cần đa lễ.”

“Đa tạ Vương phi tự mình đến tham dự tang lễ các huynh đệ.” Một nam tử trung niên mặt mũi đầy tang thương tiến lên, cung kính thi lễ với Diệp Ly. Đóng tại Hồng Nhạn quan duy nhất chỉ còn sống một vị thống lĩnh tiểu đội Kỳ Lân. Tuy đối với thành viên của Kỳ Lân, Diệp Ly không nhớ được đầy đủ tên tuổi, nhưng Diệp Ly nhớ phần lớn những thống lĩnh tiểu đội. Bởi vì những người này đa số đều là người tài trong nhóm Kỳ Lân huấn luyện đầu tiên luyện ra trong đó rất nhiều kỹ năng thậm chí là do tự tay Diệp Ly chỉ dạy. Diệp Ly còn nhớ, nam tử này tên là Lý Dục. Cùng tên với Lý Dục Nam Đường Hậu Chủ học rộng tài cao phong lưu nhĩ nhã*( vị vua thời nam đường con trai thứ 2 của Lý Cảnh), nhưng lại hoàn toàn bất đồng người. Cho dù mặt đối mặt với chiến hữu thì hắn khó mở miệng, nhưng lúc này đây có thể chủ động tiến lên nói chuyện với Diệp Ly, xác thực có chút không dễ dàng.
Diệp Ly cười khổ, nói: “Bọn họ đều do ta huấn luyện ra, sao ta có thể không đến? Ta…Thật xin lỗi.”

Vốn là nam tử trầm mặc ít nói nhưng tròng mắt lập tức đỏ lên, nhìn qua Diệp Ly có chút nghẹn ngào mà nói: “Không, không liên quan Vương phi. Thân là quân nhân…Da ngựa bọc thây cũng là chuyện may mắn. Chỉ là chúng ta…” Diệp Ly nhìn lại, so với quân dung chỉnh tề, kỳ thật Kỳ Lân bất phàm, hiện tại có hơn một trăm binh sĩnh vết thương chất chồng lộ ra có chút chán chường bi thương. Trước hơn một trăm thiên quân vạn mã đều chưa từng có chút bức lui, lúc này hốc mắt đều đỏ lên, nhìn qua từng dãy phần mộ chỉnh tề trước mắt. Trong lúc này nằm đó đều là chiến hữu xuất sinh nhập tử với bọn hắn. Có lẽ hai ngày trước bọn hắn đã từng tụ cùng một chỗ tán chuyện phiếm đùa giỡn, trò chuyện với người nhà của mình, cùng thê nhi tương lai. Hiện tại đã một âm một dương sinh tử cách biệt.

Diệp Ly nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đi đến phần đất trống  phía trước phần một, cung kính bái ba bái, trầm giọng nói: “Tế rượu!”

Sau lưng, Tần Phong và Vệ Lận một trước một sau, trực tiếp cầm vò rượu hướng trước mộ địa mà đi. Từng mộ phần đều dải lên một tí rượu nhạt, các tướng sĩ Kỳ Lân bên cạnh cũng đi theo hai người dọc theo tòa mộ phần mà vung rượu.

Trên khoảng đất trống phía trước, tiếng đàn trầm thấp nức nở nghẹn ngào vang lên, mọi người quay đầu lại, trước khi Diệp Ly ngồi trên mặt đất, trên đầu gối bày biện cầm Ô Mộc. Diệp Ly khẽ gảy, tiếng đàn nức nở nghẹn ngào từ đầu ngón tay bay ra. Tiếng đàn phong cách cổ xưa, khảy đàn ra điệu âm trầm càng vài phần thê lương bi ai. Đây là, Chiêu Hồn khúc.

Diệp Ly cũng không giỏi cầm kỹ, thậm chí trên mặt nàng đều không có chút thần sắc bi thương. Nhưng tiếng đàn theo ngón tay đàn chảy ra làm hết thảy mọi người có thể tinh tường cảm nhận được sự sầu bi cùng với tiếc nuối nhàn nhạt. Đúng vậy, không phải thống khổ mà là tiếc nuối. Tiếc nuối vì mình làm không đủ tốt, càng thêm tiếc nuối các chiến sĩ ưu tú mà chết đi như vậy.

Bỗng dưng, tiếng đàn trở nên mãnh liệt, mỗi một căn dây cầm phảng phất gảy đạn trong lòng mọi người. Khiến cho mọi người không tự chủ nhớ lại năm tháng trước kia. Vừa gia nhập Kỳ Lân là kiêu ngạo và vui sướng, huấn luyện gian khổ cùng đồng sanh cộng tử kia, còn có chung phó chiến trường hào hùng.

“Nam nhi phải gánh vác quốc gia, chết trận sa trường là niềm tự hào!” Có người trầm giọng quát, “Các huynh đệ…Tạm biệt!”

“Mời rượu!” Tất cả mọi người bưng vò rượu trong tay, đối với từng một phần trước mắt ngửa đầu uống sạch.Trong tiếng đàn, vô số nước mắt cùng với rượu chảy cùng một chỗ, làm ướt vô số phiến bia mộ của các tướng sĩ đang ngủ ở đây. Các huynh đệ…Đi đường cẩn thận!

Kết thúc khúc nhạc, Diệp Ly đứng dậy, tiện tay để Ô Mộc Cầm bên người rồi đứng lên. Nhìn các tướng sĩ mặt mũi đầy lệ trầm giọng nói: “Lý Dục!”

Trung niên tên Lý Dục tiến lên, cung kính nói: “Có thuộc hạ!”

Diệp Ly nhìn hắn, trầm giọng nói: “Từ giờ trở đi, ngươi là Phó Thống lĩnh Kỳ Lân. Bản phi mệnh lệnh cho ngươi, ngươi mang Kỳ Lân về dưỡng sức. đợi tất cả mọi người hồi phục như cũ lập tức về thành. Trong vòng một năm, Bản phi muốn nhìn thấy một Kỳ Lân nguyên vẹn. Ngươi…Có thể làm được không?”

Lý Dục không khỏi sửng sốt một chúng, chống lại ánh mắt thanh thấu kiên định của Diệp Ly, vội vàng cất cao giọng nói: “Thuộc hạ lĩnh mệnh! Thuộc hạ cam đoan, trong vòng một năm…Nhất định đem Kỳ Lân nguyên vẹn về cho Vương phi!” Mệnh lệnh này của Diệp Ly, xác thực làm cho Lý Dục lo lắng. Kỳ Lân Phó thống lĩnh chức vị cùng phẩm cấp đều cực kỳ bất phàm đấy. Cho dù là Từ gia Tam công tử, gia nhập Kỳ Lân mấy năm, vô luận năng lực trên chiến trường đều dốc sức liều mạng tuyệt đối không thua ai, hơn nữa còn là biểu ca của Định Vương phi. Ngay cả như vậy, Từ Thanh Phong cũng chỉ thống lĩnh của tiểu đội mười hai mà thôi. Vương Phi đúng lúc này đề bạt hắn làm Phó thống lĩnh…

Phảng phất nhìn ra ý nghĩ trong lòng của Lý Dục, Diệp Ly thản nhiên nói: “Rời đi đều là huynh đệ của ngươi, Bản phi hy vọng ngươi có thể tự mình bổ khuyết lại những vị trí còn trống  của bọn hắn.”

“Thuộc hạ lĩnh mệnh!” Lý Dục cao giọng nói, lúc này đây trong giọng nói càng thêm nhiều phần kích động. Diệp Ly gật đầu nói: “Mọi người tổn thương cũng chưa khỏi, đều sớm đi về nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, thuộc hạ cáo từ!” Lý Dục gật đầu đáp, quay người mang theo hơn trăm tướng sĩ Kỳ Lân đi về Hồng Nhạn quan.

“Vương phi, chúng ta cũng cần phải trở về.” Trác Tĩnh khẽ nói. Diệp Ly lắc đầu, nói: “Ta còn muốn ở lại chốc lát.” Diệp Ly lần nữa ngồi trên mặt đất, đặt cầm Ô Mộc lên gối khảy đàn. Cũng không có cố định khúc nhạc gì, chỉ là khảy đàn đứt quãng lúc ngưng lúc nghỉ, nghĩa địa màu trắng tràn đầy thê lương làm cho lòng người cảm thấy vài phần đau lòng.

Cách phần mộ Kỳ Lân không xa, Mặc Tu Nghiêu và Hàn Minh Nguyệt sóng vai mà đứng. Nghiêng nghiêng nhìn lại, vừa hay nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của nữ tử áo trắng trên mộ địa. Hàn Minh Nguyệt nhìn Mặc Tu Nghiêu tóc trắng như tuyết nói: “Đã lo lắng, sao không qua xem?”

Mặc Tu Nghiêu liếc nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Bản vương tự có chừng mực.”

Hàn Minh Nguyệt cười nhạt không nói. Cho tới bây giờ hắn không thể không hâm mộ Mặc Tu Nghiêu quả nhiên có ánh mắt tốt. Chuyện lần này, theo lý trí thì xác thực không thể trách Mặc Tu Nghiêu, nhưng theo mặt tình cảm vô luận là ai chỉ sợ không nhịn được muốn cho hắn một bạt tai. Nhưng Diệp Ly từ đầu tới cuối cũng không trách Mặc Tu Nghiêu qua một câu. Bất kể nàng thật sự thông cảm hay bao dung cho Mặc Tu Nghiêu, thì đây đều là phúc phận Mặc Tu Nghiêu. Bởi thế, đại khái cũng chính vì đã có Diệp Ly nên Mặc Tu Nghiêu mới không cực đoan thêm.

Những năm này, không gặp Mặc Tu Nghiêu nhưng Hàn Minh Nguyệt vẫn thường xuyên chú ý Mặc Tu Nghiêu đấy. Dù sao ngoại trừ đứa em ruột ra, Hàn Minh Nguyệt xem trọng nhất là Mặc Tu Nghiêu. Những năm này, nhiều lần Hàn Minh Nguyệt mơ hồ cảm nhận được Mặc Tu Nghiêu không khống chế được, nhưng mỗi lần sắp không thể khống chế được thì Mặc Tu Nghiêu lại vững vàng mà dừng lại. Hiển nhiên, đây hết thảy đều có liên quan tới Diệp Ly.

Giống như tối hôm qua, Lãnh Hoài đưa binh sĩ tù binh Tây Lăng về, Hàn Minh Nguyệt tin tưởng cảm giác được sát niệm của Mặc Tu Nghiêu. Nhưng chỉ trong nháy mắt hắn hoàn mỹ khống chế được rồi. Sau đó đâu vào đấy phân phó Lãnh Hoài xử lý những tù binh này. Phảng phất như Định Vương có lòng từ bi rộng lớn. Trời mới biết, Mặc Tu Nghiêu cho tới bây giờ cũng không phải là người đối xử tử tế với địch nhân. Mà khi đó, người có thể ảnh hưởng Mặc Tu Nghiêu cũng chỉ có một mình Diệp Ly. Cho nên tại thời điểm này Hàn Minh Nguyệt mới có hơi hiểu tại sao Phượng Chi Dao lại khẩn trương như vậy.  Nếu như Mặc Tu Nghiêu là một thanh bảo kiếm bộc lộ tài năng tuyệt thế mà nói thì Diệp Ly là vỏ kiếm. Nếu như Mặc Tu Nghiêu là thiên lý mã tuyệt phẩm …, Diệp Ly có thể là người chế ngự mã. Cả hai thứ đó, thiếu một thứ cũng không được.

Hàn Minh Nguyệt cúi đầu buồn cười nói: “Tu Nghiêu, ngươi đã qua tuổi bốc đồng rồi. Lòng tha thứ của người khác không phải thứ để ngươi tùy ý tiêu xài. Ít nhất…kính một chén rượu trước mộ các tướng sĩ Kỳ Lân. Những người này đều một tay Định Vương phi tự mình huấn luyện ra. Hoàn toàn khác với binh chủng ngươi ta biết. Ta cảm thấy, Vương phi đối đãi với Kỳ Lân không bình thường. Lúc này đây vì kế hoạch của ngươi, một thoáng hy sinh nửa Kỳ Lân, nếu có người hủy nửa Định Vương phủ, ngươi có cao hứng không?”

Mặc Tu Nghiêu trầm mặc hồi lâu, đột nhiên trầm giọng nói: “Ta chán ghét Kỳ Lân!

Hàn Minh Nguyệt sững sờ, trầm ngâm một lát không nhịn được cười nói: “Ngươi chán ghét Kỳ Lân hay là chán ghét Vương phi đối với người khác đặc biệt? Vương phi không giống những nữ tử khác, ngươi sớm hiểu vậy không phải sao. Đi thôi…Đừng nói cái gì chán ghét Kỳ Lân. Bọn họ đều là chiến sĩ ưu tú nhất đáng khâm phục. Đừng nói cho ta ngươi không có tiếc hận.”

Mặc Tu Nghiêu thân là Định Vương, đương thời có thể nói danh kiếm độc nhất vô nhị. Tất nhiên có ưu thích sở hữu binh sĩ tinh nhuệ đấy, lại làm sao có không thích Kỳ Lân tinh binh trong tinh binh chứ? Nói thật, Mặc Tu Nghiêu trước đây đánh giá thấp sức chiến đấu của Kỳ Lân, thậm chí hắn kỳ thật không có nghĩ qua Diệp Ly phái Kỳ Lân đóng ở Hồng Nhạn quan. Dù sao, so với vài chục vạn đại quân, vô luận là đội quân ngàn người tinh diệu đều lộ ra quá mức nhỏ bé rồi. Vốn Mặc Tu Nghiêu đã chuẩn bị tốt toàn quân Hồng Nhạn quan bị diệt, lại không nghĩ rằng một đội nhân mã không nằm trong sự tính toán của hắn lại cứu được toàn bộ Hồng Nhạn quan.

Lại trầm mặc một hồi lâu, Mặc Tu Nghiêu mới đi đến chỗ Diệp Ly.

“Tu Nghiêu.” Sau lưng, Hàn Minh Nguyệt đột nhiên lên tiếng nói.

Mặc Tu Nghiêu quay đầu lại, nhìn hắn nhíu mày nghi hoặc một cái. Hàn Minh Nguyệt nói: “Chúng ta vẫn là huynh đệ đúng không?”

Mặc Tu Nghiêu hơi gật đầu, dưới bàn chân một điểm lao về phía Diệp Ly.

Nhìn xem bóng ảnh người nào đó vội vàng rời đi, Hàn Minh Nguyệt không khỏi thấp giọng cười ra tiếng. Ai có thể tưởng tượng, ai kia năm đó là người trong mộng của vô số khuê nữ, tùy ý phi dương phảng phất bất luận hoàn cảnh khó khăn nào cũng không tỏ vẻ lo lắng như thời điểm này. Nghĩ kĩ chính mình, công tử Minh Nguyệt gương mắt hướng phương xa, bên môi nở nụ cười ưu nhã cùng với thoải mái nhẹ nhõm.

Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng rơi xuống sau lưng Diệp Ly, không có nửa điểm kinh động. Bọn người Tần Phong nhìn Mặc Tu Nghiêu, im ắng lui xuống. Mặc Tu Nghiêu nhìn Diệp Ly ngồi trên đất, lặng yên đi tới học Diệp Ly cũng ngồi trên mặt đất.

“Tu Nghiêu?” Diệp Ly dừng đàn, có chút khó hiểu nói: “Không phải bọn người Phượng Tam còn có việc tìm chàng sao?” Làm sao lại tới đây?” Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: “Trấn chiến đều đánh xong, chuyện đại sự cũng có thể hoãn một chút mà?”

Diệp Ly mỉm cười nhẹ gật đầu, hiện tại ngoại trừ Mộ Dung Thận và Nam Hầu vẫn còn ở phía nam dẫn binh mã Đại Sở đối kháng với Tây Lăng bên ngoài, dưới trướng Mặc gia quân  đã một mảnh yên lặng rồi. Cúi đầu suy tư một phát, Diệp Ly nói: “Người nhà binh sĩ bỏ mình cùng trọng thương an trí…”

Mặc Tu nghiêu cầm chặt tay hơi lạnh của nàng ủ ẩm bên trong nói: “Những chuyện này giao cho công tử Thanh Trần xử trí là được rồi. A Ly không cần quan tâm, ta cam đoan từng hậu sự của binh sĩ chết trận sẽ được an bài thỏa đáng. Kỳ Lân cũng vậy.

Diệp Ly hơi gật đầu cười, nàng cũng không lo lắng Kỳ Lân. Bản thân Kỳ Lân có chế độ vô cùng hoàn thiện, trong đó kể cả chế độ đền bù tổn thất cả thương vong, hơn nữa người Kỳ Lân không nhiều lắm, chỉ cần dựa theo quy định chấp hành là được rồi. Nhưng binh mã Mặc gia quân lại khác, ngàn vạn nhân mã thương vong, phải xử lý thỏa đáng không dễ dàng.

Nhìn ra được lo lắng của Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu kiên định cam đoan nói: “Ta sẽ phân phó tất cả tướng quân, phụ trách tốt từng hậu sự của tướng sĩ.” Mặc Tu Nghiêu trịnh trọng cam đoan, Diệp Ly không khỏi cười một tiếng: “Ta tin tưởng chàng, không cần nghiêm túc vậy đâu. Ta cũng chỉ thuận miệng nói vài lời mà thôi.”

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt không nói. A Ly lòng mềm yếu rồi. Mặc Tu Nghiêu biết rõ nàng muốn những thứ này cũng không phải vì cái gì gọi là thiện lương, phẩm đức cao thượng. Mà là nàng cho rằng có lẽ nên làm vậy. Diệp Ly có rất nhiều ý nghĩ mà người thời này đại không giống nhau. Ví dụ nàng cho rằng nam nhân phải tôn trọng nữ nhân, nàng cho rằng quân nhân phải bảo hộ dân chúng, nàng cho rằng phải chiếu cố binh sĩ thương vong vì quốc gia bỏ mạng vân vân và vân vân, cũng không phải nàng không đúng, mà là đối với thời đại này mọi người cho rằng quá vớ vẩn. Nhưng là, hắn yêu một người không bình thường như A Ly. Mặc Tu Nghiêu biêt rõ nàng có chút kinh nghiệm thần kỳ kia, thậm chí cảm thấy A Ly từng đã sống ở một thế giới vui sướng hạnh phúc hơn thế giới này. Cho nên hắn vừa muốn dâng toàn bộ thế giới đến tay nàng, hắn lại muốn nàng hạnh phúc hơn dĩ vãng.

Mặc Tu Nghiêu tiếp nhận cầm Ô Mộc trong tay Diệp Ly, để lên gối mình gẩy nhẹ. Cầm kỹ Mặc Tu Nghiêu thật ra đỡ hơn Diệp Ly một ít, vẫn là Chiêu Hồn khúc kia. Nhưng trong tay Mặc Tu Nghiêu lại thêm nhiều phần sục sôi cùng với chấn chiếp nhân tâm mang cảm giác tang thương. Diệp Ly kinh ngạc nghe hắn khảy khúc nhạc, rốt cục không nhịn được từng giọt nước mắt tuôn rơi.

Một khúc đã xong, Mặc Tu Nghiêu buông tay khỏi Ô Mộc cầm, ôm nàng vào lòng, “Khóc đi, A Ly…Thực xin lỗi, đều là ta không tốt…” Diệp Ly trong ngực Mặc Tu Nghiêu, rốt cục cũng khóc thành tiếng.

Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, ánh mắt tràn ngập trìu mến và thương yêu.

Hai người trở về phủ Tướng Quân, nghênh đón bọn họ là Phượng Tam công tử đang phát điên. Chứng kiến hai người dắt tay nhau đến, Phượng Chi Dao không quan tâm lao đến, một phát bắt được cổ áo Mặc Tu Nghiêu kêu lên: “Định Vương gia! Ngươi đến cùng chạy đi nơi nào?! Định Vương phủ sắp không được rồi, trong thư phòng kia…công văn ngươi cũng không xử lý! Càng quan trọng hơn là, rõ ràng chính ngươi bảo chúng ta có việc phải xử lý, kết quả chính mình lại không thấy bóng dáng, ngươi muốn thế nào hả?!” Phượng Tam công tử giận tới cực điểm đã không chú ý bất đắc dĩ phạm thượng rồi. Rống to với Mặc Tu Nghiêu một trận.

Phượng Chi Dao đột nhiên bộc phát thật khiến Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu dọa đến sững sờ. Mặc Tu Nghiêu rất nhanh phục hồi tinh thần lại, trầm ổn đẩy tay hắn ra khỏi vạt áo nói: “Phượng Tam, có gì từ từ nói.”

Phượng Chi Dao cười lạnh một tiếng, “Từ từ nói, ta ngược lại là muốn từ từ nói, ta cũng phải tìm ngươi a. Vừa đánh giặc xong, nhiều chuyện như vậy không xử lý, chúng ta nhiều người như vậy đến nghe huấn thị của Định Vương, kết quả cả cái bóng đều không tìm được!”

Nghe vậy, Diệp Ly không khỏi áy náy. Nói cho cùng Mặc Tu Nghiêu bốc đồng chạy đi là vì tìm nàng đấy. Tiến lên một bước, nói khẽ với Phượng Chi Dao: “Phượng Tam, sự tình hôm nay…”

Phượng Chi Dao khoát tay nói: “Vương phi, người không cần thay hắn nói chuyện. Huống chi…Chúng ta cũng không dám trách tội Định Vương điện hạ, chỉ muốn vô cớ bộc phát bực tức mà thôi, thỉnh Vương gia trách phạt là được.” Cũng không trách được Phượng Chi Dao nổi giận, chiến sự vừa dừng lại, Hồng Nhạn quan thật sự bề bộn, giằng co cũng gần một năm, ngoài trừ Hồng Nhạn quan tất cả địa phương đều rối loạn. Tất cả mọi người còn bận rộn hơn trước khi chiến sự chấm dứt. Hết lần này đến lần khác không thấy bóng dáng đâu, chẳng những không thấy bóng dáng Mặc Tu Nghiêu, mà Hàn Minh Nguyệt bình thường có thể giúp đỡ chút ít cũng chẳng biết chạy đến nơi nào rồi. Phượng Chi Dao nhìn hồ sơ chất cao như núi ở trong thư phòng rốt cục cũng không nhịn được mà phát tiết ra.

Ở đây, ngoại trừ Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu ra, đều dùng thần sắc khâm phục nhìn Phượng Chi Dao. Dám một mình nổi giận với Định Vương, thật sự có lá gan lớn như trời.

Ngoài dự liệu, Mặc Tu Nghiêu tốt tính, cười nói: “Được rồi, Bản vương đã biết. Sáng sớm ngày mai cam đoan đem mọi chuyện cần thiết đều xử lý tốt.”

Phượng Chi Dao nhướng mày, “Sáng mai?”

“Có ý kiến?” Mặc Tu Nghiêu nói.

“Không có.” Phượng Chi Dao vội vàng lắc đầu. Chỉ cần Định Vương nguyện ý làm, hiệu suất  vô cùng khả quan đấy, sao Phượng Chi Dao lại có ý kiến?

Một đoàn người tiến vào thư phòng ngồi xuống, Phượng Chi Dao thở dốc một hơi mới hỏi: “Vương gia buổi sáng gọi bọn ta đến có chuyện gì vậy?” Vừa nhất thời khí xong tới ót, lúc này uống chén trà tỉnh tảo lại Phượng Chi Dao cũng có cảm giác mình hơi xúc động. Đối với câu hỏi Mặc Tu Nghiêu lại khách khí đấy. Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Ly ngồi xuống, cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là muốn nói xử trí tướng sĩ thương vong.”

Nói đến đây, thần sắc Phượng Chi Dao cũng nghiêm túc lên. Lấy một đống hồ sơ bên mình ra, trầm giọng nói: “Cái này đánh gần một năm, con số cụ thể không thể thống kê. Nhưng thương vong tại Hồng Nhạn quan thì đã có. Hồng Nhạn quan vốn là tướng sĩ kể cả Kỳ Lân tổng có có hai mươi ba vạn bảy ngàn sáu trăm người. Sống sót cũng chỉ có một vạn ba ngàn một trăm hai mươi bảy người, trong đó giáo úy tướng lãnh bỏ mình mười chín người, phó tướng bảy người.”

Thương vong thảm như vậy, cho dù là Mặc Tu Nghiêu cũng sau nửa ngày không nói gì. Qua nhiều năm như vậy, tỉ lệ trọng thương ngoài trừ mười mấy năm trước Mặc gia quân gặp thảm kịch ở Hồi Phong cốc kia đây có lẽ là lần bị thương vong nhiều nhất. Hơn nữa, đóng ở Hồng Nhạn quan đều là tinh binh của Mặc gia quân, Mặc Tu Nghiêu vừa mới nhận lấy chút binh sĩ Đại Sở. Chỉ là một trận chiến, lại càng không phải nói đến thương vong hơn nửa năm chinh chiến rồi. Đại khái đoán chừng, từ khi Mặc gia quân giải vây Sở kinh mà tính, đến bây giờ thương vong ít nhất đã lên đến sáu bảy vạn. Vốn tinh binh trăm vạn hiện tại còn lại quá hai ba vạn. Những thứ khác đều là thu phục tàn binh của Đại Sở, lúc này đây Mặc Tu Nghiêu thu phục hơn mười vạn Sở quân còn có tân binh ở Tây Bắc vừa mới nhập doanh.

Trận chiến này, không tính lưỡng bại câu thương, nhưng tham chiến khắp nơi cũng phải bỏ ra một cái giá quá lớn. Cũng khó trách Mặc Tu Nghiêu không hề có ý định tiếp tục đánh Đại Sở và Tây Lăng.

Nhìn đám người trước mắt giật mình với con số, ba người cũng không khỏi im lặng rồi. Hào khí cũng ngưng trọng rất nhiều, Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm trong chốc lát nói: “Phượng Tam, ngươi cho người truyền mệnh lệnh của Bản vương. Trợ cấp cho tất cả binh sĩ bỏ mình, còn có thương binh cũng phải an trí cho thích đáng. Có vấn đề gì, có thể để bọn hắn trực tiếp tìm Bản vương.”

Phượng Chi Dao do dự một chút, vẫn gật đầu, muốn an trí tướng sĩ thương vong cùng thương binh, đối với Định Vương phủ mà nói không thể nghi ngờ là một công trình to lớn. Nhưng quả thật đó là việc bọn hắn nên làm, cũng là việc duy nhất có thể làm để người chết có thể nghỉ ngơi.

Diệp Ly nói: “Trao đổi tù binh Tây Lăng cũng dùng tất cả số ngân lượng. Nếu như chưa đủ, có thể hỏi Hàn Minh Tích nói với ta một tiếng là được.” Phượng Chi Dao vội vàng tạ ơn Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu suy tư một lát cau mày nói: “A Ly không cần lo lắng, rất nhanh chúng ta có khoản tiền thu khác.”

“Các khoản thu khác?” Diệp Ly nhướn mày.

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói: “Đương nhiên. Còn có Bắc Nhung, Tây Lăng cùng Đại Sở đền tiền.”

Trận chiến này không phải thật sự tốt, đánh thắng chưa hẳn có thể vô tư, nhưng nếu đánh thua lại hỏng bét đấy. Từ xưa đến nay, theo lệ cũ người thua đều xưng thần triều cống, nếu không cắt đất đền tiền. Mặc Tu Nghiêu không có hứng thú xưng thần triều cống, đã không  phải thật tâm, không cần phải đùa giỡn, nhưng đền tiền là phải đấy.

Phượng Chi Dao nghe vậy, không khỏi vỗ tay cười nói: “Vương gia nói không sai. Ta ngược lại đã quên chuyện này rồi.”

Link comt fb

Discussion82 Comments

  1. Aizzzz, chiến tranh, nghe chiến tích thì oai hùng, nghe trống trận thì thấy hào khí bừng bừng, nhưng khi tất cả kết thúc thì sự tĩnh lặng nơi chiến trường chỉ biểu thị sự chết chóc . May cho Kỳ Lân và Mặc gia quân là Nghiêu ca và Ly tỷ đều coi trọng việc lo liệu hậu sự cho họ, coi như chút bồi thường cho sự hi sinh của mọi người. Sau đợt chiến này, tinh binh Mặc gia quân tổn thất lớn ah, Kỳ Lân mất đến hơn một nửa, trước ta còn nghĩ Nghiêu ca lười thống nhất thiên hạ nay xem ra là do hậu quả sau thời chiến quá lớn, Mặc gia quân cần thời gian hồi phục. Quan hệ giữa HMN và Nghiêu ca lại khôi phục, thấy Nghiêu ca đứng nhởn nhơ như vậy với HMN, là biết thể nào PCD cũng sẽ phát điên mà, may là TTT ko ở đó, nếu ko thể nào cũng diễn ra màn đấu khẩu cho xem. Định Vương phủ thiếu tiền, bên gây chiến toi rồi, Nghiêu ca bắt đầu giở trò keo kiệt, ba nước TL, BN, ĐS chuẩn bị cho Nghiêu ca mần thịt đây. Nghiêu ca rất có tiềm năng làm thương nhân đến HMT cũng phải chào thua ah. Thanks

  2. Chiến tranh luôn có những đau thương mất mát khi đối mặt với sự thật là người thân, chiến hữu của mình đã ra đi không mấy ai chịu đựng được huống chi Kỳ Lân ở Hồng Nhạn quan chẳng mấy ai còn sống, trong một trận chiến này phân nửa Kỳ Lân đã hi sinh. Sự hi sinh của họ khiến cuộc chiến rút ngắn lại, họ hi sinh để bảo vệ đồng bào mình ở đằng sau, để giảm thiểu sự mất mát của các chiến sĩ Mặc gia quân. Với Ly tỷ người một tay huấn luyện, xây dựng lên Kỳ Lân mà phải quyết định hi sinh họ thì sự khó chịu, đau lòng càng nhiều. Nhưng ít ra có Ly tỷ ở đây những chiến sĩ Kỳ Lân hi sinh sẽ không chỉ có những nấm mồ vô danh, người nhà không ai lo. Hi vọng một ngày nào đó Kỳ Lân sẽ càng phát triển hơn để không chỉ người sống mà người nhà của những người đã khuất cũng tự hào rằng người thân của họ đã từng là thành viên của đoàn quân huyền thoại đó.
    Hiếm khi thấy a Nghiêu bẽn lẽn như vậy nha, chậc quan hệ giữa a Nghiêu và Hàn Minh Nguyệt được hàn gắn do Hàn Minh Nguyệt dốc sức bảo vệ Ly tỷ. Mà trước mặt Ly tỷ a Nghiêu cũng bốc đồng quá đi, gọi mọi người tập trung rồi một mình bỏ đi như thế tài nào mà Phượng Tam nổi bão như vậy. Mấy ngày này thủ thành cũng đã quá áp lực rồi, vậy mà lại thêm vị Định vương đáp hết mọi việc đi an ủi vợ yêu Phượng Tam nổi trận lôi đình cũng đúng.
    Mấy nước bại trận chuẩn bị tinh thần đổ máu đi. Chiến tranh đã kết thúc, số phận của kẻ bại trận là phải cống hiến tiền tài bồi thường mất mát do chiến tranh mang lại. Với tình hình này không moi cho đám Đại Sở, Bắc Nhung, Tây Lăng đau lòng muốn chết chắc a Nghiêu còn chưa bỏ qua đâu.

  3. Từ đoạn huyết Kỳ Lân đến giờ, hễ nhắc đến những Kỳ Lân đã hy sinh là tránh không khỏi có chút buồn. Cái bi thương của A Ly ta cũng cảm nhận ít nhiều. Đứa con tinh thần của mình mà, quan tâm khỏi phải nói. Tu Nghiêu ca làm không sai, nhưng dù sao một ly rượu cũng thỏa đáng mà.
    Chiến tranh kết thúc rồi, nhìn con số thương vong thôi mà thấy thật… đắng lòng. Từ xưa đến nay, chiến tranh chưa bao giờ tốt đẹp cả. Lê dân bá tánh lầm than, khổ không chịu nổi, còn quân nhân thì nơi chiến trường ai biết mình có cơ hội trở vê thăm gia đình nữa hay không. Mọi sự đến đây dừng lại, au cũng là điều tốt.

  4. Tự dưng thấy mấy chương này u ám quá, quá bi thương rồi, mặc dù biết rõ sẽ hi sinh nhưng người ta vẫn phải chiến đấu, Diệp Ly tội nghiệp quá, một tay mình huấn luyện, nay phải ra lệnh bọn họ chiến đấu rồi hi sinh, cả một quá trình. Tu Nghiêu mặc dù không thích Kỳ Lân vì Diệp Ly quan tâm đặc biệt nhưng mà ảnh cũng vì Diệp Ly mà an bày thoả đáng mọi việc, còn vì Kỳ Lân đàn một khúc Chiêu Hồn nữa mà.
    Haizzz.

  5. Đọc đoạn đầu thấy thương tâm quá đi mất, người chết là hết, chỉ khổ những người còn sống ở lại, đau thương cùng ray rứt cứ luẩn quẩn mãi tronng lòng…
    Cuối cùng thì mtn cũng tha thứ cho hmn rồi, hmn xem ra nhìn sự việc còn thấu hiểu hơn mtn, ít ra cũng đưa ra được lời khuyên đúng đắn cho mtn.

  6. MTN nhiều trò thật đấy :)) tiền ở đâu cũng moi ra đc. Cơ mà đoạn đầu mình chỉ lướt lướt chứ ko đọc kỹ do buồn quÁ. Rất sợ đọc những đoạn buồn trog truyện này. C Ly nhìn mạnh mẽ mà bên trong cung yếu mềm. Theo dõi truyện nhiều khi thấy c Ly chả giống cgai j cả nhưng đọc đến mấy đoan này lại thấy thương c. Bao công sức tình cảm bỏ ra lại biến mất trong chốc lát. Haizz. Mong là mấy chương sau truyện khởi sắc hơn. Tks mng ạ

  7. Xzzzzzz đội Kỳ Lân chính là tử địch của vô số kẻ, rất mạnh mẽ, khí thế thì giờ đây chỉ còn lại ít đến thảm thương -.- diệp ly tận tay chủ huy đội đó từ những bước đi đầu tiên thì sao lòng có thể yên khi thấy cảnh này chứ…. Aizzz kết thúc chiến tranh chính là vẻ tiều tuỵ xơ xác thế đó ! Tu Nghêu vì đất nước nên ko bao h hối hận về quyết định của mình, hi sinh của bọn họ là hoàn toàn xứng đáng. Ca chỉ ko nỡ khi nhìn Ly tỷ đau thương vậy thôi.

    Có lẽ mấy tập sau sẽ có hồi vui vẻ đây, mấy tập này rầu rầu quá à!
    .
    Tks ad!

    • Chương này xem buồn và không có gì gây cấn , chỉ cảm thấy vui vì tình bạn của MTN và HMN. Trải qua bao đau khổ, cuối cùng tình bạn cũng được nối lại. Người có tình sẽ được hạnh phúc. DL đã đưa kiến thức của thời hiện đại vào xã hội cũ nói sao ko khác biệt. Anh Nghiêu yêu Lý tỷ hết lòng là chuyện bình thường. Cám ơn các bạn

  8. đọc xong chương này mà cảm thấy bi thương qúa. Chiến tranh đi qua để lại bao hậu qủa cũng như tiếc nuối. Con số thương vong qúa lớn. Thật lòng cảm thấy may mắn khi mình đang sống trong một thế giới hòa bình!

  9. Haizz. Kỳ Lân gần một ngàn người mà thoáng cái còn có hơn trăm người hỏi sao Diệp Ly không đau lòng. Nhưng cũng chỉ có chị mới có thể thông cảm và thấu hiểu cho Mặc Tu Nghiêu. Cũng chĩ có Diệp Ly mới làm cho Mặc Tu Nghiêu không hóa thân thành ác ma mà giết hại càng nhiều người hơn. Chiến tranh kết thúc nhưng còn đó là những nổi đau của người ở lại. Người bại trận thì không nói gì còn người thắng cũng mang trong mình những nổi đau mà không phải nhất thời có thể xóa nhòa được.
    Cảm ơn editor

  10. hi hi nên phạt những nước đấy một số tiền lớn cho bõ ghét chứ không Đinh vương phủ muốn an trí tướng si thuong vong cùng thuong binh thì ko đủ rồi phải bắt chẹt bọn họ người thắng có quyền ;94

  11. Không biết về sau A Ly có nói cho Tu Nghiêu biết mình đã sống hai kiếp không nhỉ?
    Mà Định Vương phủ sắp có khoản thu lớn rồi, để còn chuẩn bị cho hậu sự của những binh sĩ đã chết.
    Về sau A Ly vs Tu Nghiêu không cần nhất thống thiên hạ đâu, cứ để cho Mặc Tiểu Bảo của chúng ta là đc. Mong chờ ngoại truyện nói về ba nhóc Định Vương Phủ của chúng ta.

  12. Chiều giờ nghiền ngẫm chương này tận 3 lần , thương Ly tỷ , cuối cùng chị cũng chịu khóc cho vơi bớt đau thương .. Vì Kỳ Lân tâm huyết một tay chị huấn luyện nên , không biết nói gì hơn .. Đọc xong thấy lòng cũng trầm xuống theo .
    Phượng Tam công tử à , anh giờ có lẽ là idol trong Định vương phủ rồi , có ai dám quạt vào mặt Nghiêu ca kiểu đó không ;85
    Điểm sáng của chương này có lẽ là , Hàn Minh Nguyệt và Mặc Tu Nghiêu , cái gật đầu nhẹ ấy là cả một sự gắn kết trở lại của một tình bạn tưởng như đã chấm hết vì ả Tô Tuý Điệp : ))))
    Thảo phạt quốc khố của mấy nước kia đuê =))) ;43

  13. phuong an thien ha

    Đọc chương này cảm giác chính là tang thương. Chiến tranh không ai muốn nhưng không coa chiến tranh thì không thể hoà bình. Cuối cùng diệp ly cũng khóc đc ra. Đọc chương trc chị muốn khóv mà phảo cố nhịn. Thấy đau lòng quá. Mặc tu nghiêu cũng chỉ muốn nghĩ cho đại cục thôi. Haizzz, dù sao chiến tranh cũng kết thúc. Phục phượng chi dao quá. Dám to tiếng với định vương. May mà định vương k chấp chứ, nếu không thì anh thảm rồi.

  14. Định vương phủ thắng! Nhưng chiến thắng ở Hồng Nhạn quan cũng quá thảm đi… Hơn một ngàn Kỳ Lân vang danh tứ phía cứ như vậy mà hi sinh.. Nhất định phải yêu cầu Bắc Nhung, Tây Lăng, Đại Sở đền một khoản lớn để có thể thu xếp thỏa đáng hậu sự cho những binh lính đã bỏ mình nơi chiến trường !!!

  15. Đọc chương này thấy đau lòng quá. Ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, đùa giỡn cùng nhau, xông pha cùng nhau chiến đấu, đến cuối cùng nguời ra đi, kẻ ở lại đau xót muôn phần. Diệp Ly phải đau đớn nhường nào, chiến tranh mang tang thương quá, chỉ mong nhanh tới ngày hòa bình. Thống nhất thiên hạ, dân chúng an bình. Haizz.

  16. Bạn ơi sao đoạn thống kê thương vong cứ lộn xộn sao í, phía trên nói trăm vạn binh sĩ, sao đến chỗ thuong vong chỉ 6-7 vạn, rùi tiếp lại nói chỉ còn sống 2-3 vạn???

  17. Chiến tranh cũng kết thúc, cuối cùng HMN và MTN cũng hoá giải được khúc mắc trong đó. Một người yêu thành si như HMN vẫn mong gặp được cô gái tốt. Không thế nói hi sinh Kỳ Lân là đúng hay là sai nhưng đến cùng cũng là 1 cống hiến. Tks editor!

  18. Lai sinh như mộng

    Chương này bi ai thật, một ngàn ngôi mộ đổ bao nhiêu bình rượu? Kì thật Kì Lân hay là Hắc Vân Kỵ thì bọn họ đều mang danh chung, ít ai biết rõ cá thể mỗi người là ai, chỉ có thể ở trong bóng tối thi hành nhiêm vụ, oai thì oai thật nhưng cảm thấy bi ai và nể phục họ.

  19. Thân làm một người quân nhân, biết rõ có thể kết cục cuối cùng phải hy sinh nhưng vẫn không từ bỏ!
    Mang cái nhiệt huyết, mong mỏi để làm một quân nhân! Kiên định bảo vệ những gì mình muốn bảo vệ.
    Tuy đã hy sinh nhưng vẫn để lại giang sơn vô vàng cho người mình yêu thương!
    Cảm ơn bạn! Rất hay! ;69 ;69 ;69

  20. chương này bi ai quá, đúng là nhất tướng công thành vạn cốt khô, biết bao nhiêu người hi sinh thầm lặng trtong chiến tranh…

  21. Đọc chương này khóc luôn. Thương Kỳ Lân vô cùng. 1 lần hi sinh quá nhiều. Cũng nhờ Kỳ Lân mà giữ vững đc thành, bảo vệ cho người dân và đc cho Ly tỷ.
    Không khi tang thương quá. Thương Ly tỷ quá nhiều

  22. Chương này thấy ảm đảm, tang thương, lấy mấy trăm với vài vạn. Biết là chiến tranh nhưng sao thấy ….

  23. Nam nhi gánh vác quốc gia chết trận sa trường làm niềm tụ hào
    Các huynh đệ len đường bình an nhé
    Mình đã khóc khi đọc chương này

  24. Đọc chương này xong mình cũng khóc luôn. Thật là đau lòng cho đội Kỳ Lân, tinh anh trong những tinh anh. Đoạn nói đến Diệp Ly biết là đến cuối đây là nhiệm vụ tự sát nhưng vẫn đẩy Kỳ Lân vào, bởi vì đó là điều cần thiết, có cảm giác như kiếp trước đội của Diệp Ly cũng từng đi trên con đường như vậy (mặc dù trong truyện không nói tới).
    Chiến tranh lúc nào cũng có mất mát. Con số hàng vạn Mặc gia quân tử chiến, rồi mấy trăm Kỳ Lân, thậm chí cả quân địch cũng thế. Đi vào thì đông mà đi ra thì ít, nhiều khi con số mấy vạn, mấy chục vạn, mấy trăm vạn cũng chỉ là con số thôi. Chỉ có người thân, người quen của bọn họ mới đau đớn không nguôi.

  25. Chiến tranh qua đi, còn lại là nụ cười không trọn vẹn và nước mắt. đọc qua rồi mới hiểu thêm cho những cái khổ tâm âm thầm của những người mang tên là thủ lĩnh. Có những quyết định được xem và sáng suốt và đúng đắn nhưng lại để lại những nỗi xót xa không bao giờ thôi day dứt trong lòng những vị tướng đứng đầu.

    Một điểm sáng mới thắp lên cho tình bạn của Tu Nghiêu và Minh Nguyệt công tử… Vui Vui.

  26. chiến tranh luôn luôn tàn khốc , đọc nhiều truyện lúc nào cũng thấy ” nhất tướng công thành vạn cốt khô ” , đọc chương này xong lại càng làm mình cảm nhận rõ hơn câu này , càng thấy rõ sự tàn khốc của chiến tranh , một trận chiến máu chảy thành sông :'(

  27. Đọc chương này buồn dễ sợ. Tới đoạn của Kỳ Lân là khóc luôn. Nhiều khi sống trong thời loạn thế này thân bất vô kị quá. Mong đừng có chương nào thảm như chương này nữa.. ㅠㅠ

  28. Chiến tranh quả thất rất tàn khốc! Mọi ng đag cười nói với mình chỉ mới sáng nay thôi v mà bây giờ đã trở thành 1 cỗ thi thể lạnh lẽo!
    Mong là tình bạn của HMN với MTN sẽ tốt hơn!

  29. Chiến tranh bao h cũng tàn khốc và người chịu hậu quả nặng nề nhất là các binh sỹ và dân thường. Ngày nay thì chúng ta sống trong thế giới coi như hoà bình nên ít thấy các cảnh tượng đau lòng như vây. thank nàng

  30. Doc doan nay ma cam dong qua,nhung cung cam thay may man cho ky lan vi co nguoi chu tu nhu Diep Ly,sau khi da chet ho van duoc huong che do uu dai cua quan nhan nhu thoi hien dai.Doan nay bi thuong qua

  31. Đọc tới chương này không cầm được mà đỏ mắt. Cuối cùng Diệp Ly cũng khóc được rồi. Khóc cho chiến sĩ đã hy sinh, khóc cho Kỳ Lân một tay mình nuôi lớn. Khóc để nhẹ lòng.

  32. Chiến tranh xâm lược ở cổ đại có mấy ai để ý sông chết của binh lính. Thế nên càng đọc càng thêm hâm mộ và bội phục Diệp Ly cũng như tình cảm của cả Kỳ Lân đối với nhau.

  33. Chương này bi thương quá :(
    nói ko đau lòng là giả, chiến tranh và mất mát luôn đi cùng với nhau , nhưng vẫn cảm thấy đau lòng quá :(

  34. cuối cùng Hàn Minh Nguyệt cũng được Tu Nghiêu chấp nhận lại rồi. Đọc chương này nhớ lại thì mình vẫn thật không hiểu Tô Túy Điệp có gì mà làm cho HMN mê đắm bao năm như thế. Ừ thì coi như TTĐ đẹo đi, coi như mê đắm giây phút đầu 2 người gặp nhau đi thì qua bao chuyện phản bội rồi qua cách đối xử không khác gì với suc vật của TTĐ mà HMN vẫn yêu thì quả thật HMN chắc thích ngược quá
    P.s: thương cho cái chết của Kỳ Lân quá đi :(
    Email: lizdang8396@gmail.com

  35. Sự hi sinh của Kì Lân có lẽ là một sự đả kích lớn đối với Diệp Ly. Có lẽ phải hạ quyết tâm lớn thì nàng mới quyết định hi sinh tâm huyết của nàng vì Mặc Tu Nghiêu. Chiến tranh từ trước tới nay luôn là như thế. Chiến tranh chỉ để phục vụ cho hoài bão bá chủ của ng cầm quỳên, khổ nhất vẫn là dân chúng mà thôi. Những chính sách của Tu Nghiêu hi vọng sẽ xoa dịu bớt những vết thương khó lành mà chiến tranh đã gây ra.

  36. Đọc đến đoạn Diệp Ly khóc cho đội Kỳ Lân đã mất đi, làm mình cũng cảm động. Lần đầu tiên có ấn tượng không đẹp về MTN. Biết chiến tranh là thế, biết quyết định của MTN với cương vị của ng lãnh đạo là k sai, nhưng vẫn thấy … k được bình tĩnh lắm :(

  37. Sau mỗi cuộc chiến tranh thf khắc phục hậu quả là mệt mỏi nhất. Vì có kiến thức tương lai nên diệp ly có hướng đi rất mới mẻ, định hướng cho việc sắp xếp khắc phục hậu quả bồi thường cho hính lính sau chiến tranh rất hợp lí

  38. Chương này buồn quá r. . DL cũg đau lòng khi phải chính tay mình hi sinh đi Kỳ Lân do tay mình bồi dưỡng. Nhìn vào chiến công nhưg cũg ko quên an bài việc sau cho tốt nhất có thể.
    MTN cũg chấp nhận HMN r.
    Định Vương Phủ cũng ko quên vô sỉ mà lột người ta.

  39. Đúng là chương này buồn. Tội nghiệp Diệp Ly thật. Nhưng mà chứng tỏ là mấy người này hi sinh cũng không tiếc. Thống lĩnh cũa mình hiểu và tôn trọng mình cũng là điều rất ít quân nhân thời này có được.
    Còn về chuyện đền tiền, theo tính của Tu Nghiêu thì không có gì ngạc nhiên a.
    Còn quên, cuối cùng Hàn Minh Tích cũng được tha thứ–nhưng mấy năm làm không công cho người chủ như Tu Nghiêu thì… ;17

  40. Không khí tang thương sau chiến tranh là cảnh mà bất kỳ thời đại nào cũng có, nhìn đứa con tinh thần do chính tay mình tạo ra hì sinh trước mắt minh, thật tội nghiệp cho DL quá.
    Tuy rằng mặc gia quân chiến thắng nhưng cái mất đi cũng quá lớn rồi

  41. Thương Kỳ Lân , thương Diệp Ly, haizzz, buồn tiếc, đúng là chiến tranh
    Thời đại hòa bình mà chứng kiến cảnh như vậy cũng không chấp nhận được :((
    Tự tay mình gây dựng lên, vì chiến tranh, vì nghĩa quên mình, yêu thương !!

  42. Bùi ngùi, tiếc hận chô những a hùng hy sinh. Bằng hữu đưa tiễn 1 đoạn đường, từng là chiến hữu kể vai sát cánh bây h đã mất rồi. Người thân của những a hùng này sẽ có 1 vết thương không bao h lành lặn tuy đã khép đồng thời họ tự hào mình có người chồng, người thân gia đình hay người con có thể bảo vệ đất nước mình. Họ trả giá bằng xương máu mà đổi lấy thái bình cho những người mình quan tâm

  43. đọc mà rớt nước mắt,quân nhân để bảo vệ nhân dân mà lại để đích thân người dân trải qua là một sự sỉ nhục với những người lính, nói quân đội của diệp ly và mặc tu nghiêu thật ra mình cũng không thấy đúng lắm, tại thật ra thì bọn họ cũng đã hi sinh rât nhiều tính mạng của các binh sĩ mới có được chiến thắng vậy,haizzz

  44. Đọc chương này thật xúc động . Đoạn Diệp Ly khóc cho đội Kỳ Lân đã mất đi, làm mình cũng cảm động. Chiến tranh xâm lược ở cổ đại có mấy ai để ý sông chết của binh lính như Diệp Ly. Thế nên càng đọc càng thêm hâm mộ và bội phục Diệp Ly cũng như tình cảm của cả Kỳ Lân đối với nhau.
    Biết chiến tranh là thế, biết quyết định ng lãnh đạo là k sai, nhưng vẫn thấy … k được bình tĩnh lắm ;42

  45. Đọc đến đoạn tế lễ các binh sĩ, kỳ lân đã chết mình thực sự cảm thấy có chút buồn lây ;34 . Sau chiến tranh bao giờ cũng có cảnh người còn người mất mà khổ nhất có lẽ đó là gia đình binh lính cơi ủa đã tử trận. Mà chắc DL rất buồn dù sao đó cũng là đội ngũ do chính tay mình sáng lập nên mà. Nhưng đọc đến đoạn MTN nói mình ghét Kỳ lân thì mình cảm thấy buồn cười ;94 . Đôi lúc MTN cứ như tre con vậy, ai lại đi ghen với quân đội của mình.

  46. Đọc đến đoạn tế rượu quả thật là buồn đến nao lòng, thương tất cả binh sĩ đã anh dũng hy sinh trên chiến trường. nhất là binh đội Kỳ Lân cùa Diệp Ly, cùng hiểu được nỗi xót thương và đau khổ của Diệp Ly, những tinh binh do chính tay mình đào tạo ra, muốn buông xuống cũng không dẽ dàng gì. Thương nhất lúc Diệp Ly khóc trong lòng Tu Nghiêu, phải đau khổ thế nào mới khiến một cô gái điềm tĩnh mạnh mẽ như A Ly bật khóc như vậy, khóc trước Tu Nghiêu cùng khiến mọi người thấy được sự dựa dẫm và tin yêu của A Ly dành cho Tu Nghiêu.

  47. Khóc cho sự hi sinh của Kỳ lân, từ đây cũng cảm giác hiểu rõ sâu sắc hơn hậu quả của chiến tranh, kết quả có thể oai hùng mà hậu quả cũng sâu không lường được
    Thích Hàn Minh Nguyệt. May thay tình bằng hữu tưởng như không bao giờ có lại lại một lần nứa sáng lên của Nguyệt ca ca và Tu Nghiêu.
    Thích Phượng tam chương này cực kì dám nổi giận với Định Vương nha ^^

  48. Khi đọc hết chương mình luôn cảm thấy chiến tranh vô cùng tàn ác và tàn nhẫn , sự hi sinh của Kỳ lân và những chiến sĩ đã cho thấy sự tàn bạo của chiến tranh .Lúc đọc tới cảnh tế rượu hay cảnh Diệp tỷ khóc cho binh đoàn kỳ lân mình đã khóc theo. mình hiểu được nổi khổ của Diệp tỷ khi đã cùng nhau trải bao gian nan , thời gian , kỉ niệm muốn bỏ xuống Ko ai gần như chấp nhận nổi.

  49. – Hàn Minh Nguyệt cúi đầu buồn cười nói: “Tu Nghiêu, ngươi đã qua tuổi bốc đồng rồi. Lòng tha thứ của người khác không phải thứ để ngươi tùy ý tiêu xài. Ít nhất…kính một chén rượu trước mộ các tướng sĩ Kỳ Lân. Những người này đều một tay Định Vương phi tự mình huấn luyện ra. Hoàn toàn khác với binh chủng ngươi ta và ta biết. Ta cảm thấy, Vương phi đối đãi với Kỳ Lân không bình thường. Lúc này đây vì kế hoạch của ngươi, một thoáng hy sinh nửa Kỳ Lân, nếu có người hủy nửa Định Vương phủ, ngươi có cao hứng không?”

    Hàn Minh Nguyệt đã giúp Mặc Tu Nghiêu giải quyết 1 vấn đề nho nhỏ nhưng nếu thiếu chi tiết này thì chắc chắn sớm hay muộn Diệp Ly và Tu Nghiêu sẽ có khúc mắc. Tính cho cùng thì HMN vẫn lấy được tiện nghi cứu Diệp Ly một mạng đổi lại tình bạn đã đánh mất vào 10 năm trước với MTN, “Lòng tha thứ của người khác không phải thứ để ngươi tùy ý tiêu xài” Diệp Ly bao dung Mặc Tu Nghiêu nhưng không có nghĩa nàng là thánh mẫu bao dung cho hắn mãi được mặc dù nàng biết hắn không hề sai nhưng mạng người vẫn quan trọng hơn bất cứ thứ gì, 2 kiếp nàng đều là quân nhân, đứng trên tường thành nhìn binh sĩ của mình nghiêm trang quay lại chào sau đó từng bước vì hoàn thành nhiệm vụ mà hy sinh mỗi người ngã xuống nàng lại đau lòng 1 phần nếu MTN đến không kịp lúc thì Diệp Ly sẽ chết cùng tướng sĩ của mình, Kỳ Lân là thuộc hạ của Diệp Ly là đệ tử nàng 1 tay huấn luyện là bằng hữu vì nàng mà hy sinh. Khúc đàn của MTN vì Kỳ Lân mà gảy là cho Diệp Ly 1 phần an ủi cho Kỳ Lân 1 phần kính ý.

    • sakurahime

      oa oa ít bạn để ý chi tiết nhỏ này, cái này mới là điểm nhấn cả chương truyện bạn phân tích hay lắm.

    • Mình thích cách nhìn của bạn, trong chương này mình thích nhất là câu nói của Hàn Minh Nguyệt, “lòng tha thứ của người khác không phải là thứ để ngươi tuỳ ý tiêu xài”. Nhân vật HMN này giống như một cuốn chú thích đính kèm theo sách

  50. Hic tới đoạn làm lễ an táng cho các tươsng sĩ bại trận chết tử vọng nghẹn ngào quá….

  51. KL thật sự đã hy sinh vô cùng oanh liệt, DL vốn là quân nhân nên càng cảm thấy khó chịu trong lóng hơn.
    Ôi PCD hài chết đc, đời MTN có được hảo hữu như vậy thật tốt ;61

  52. “Nam nhi phải gánh vác quốc gia, chết trận sa trường là niềm tự hào!” Có người trầm giọng quát, “Các huynh đệ…Tạm biệt!”

    “Mời rượu!” Tất cả mọi người bưng vò rượu trong tay, đối với từng một phần trước mắt ngửa đầu uống sạch.Trong tiếng đàn, vô số nước mắt cùng với rượu chảy cùng một chỗ, làm ướt vô số phiến bia mộ của các tướng sĩ đang ngủ ở đây. Các huynh đệ…Đi đường cẩn thận! => đọc đoạn này thật sự muốn khóc luôn, ko chỉ là quân nhân ngày xưa, cả quân nhân bây h cũng v, tất cả đều vì nước qên thân, vì dân phục vụ.. Sự tàn khốc của chiến tranh là nỗi đau dai dẳng, mất mát đến vô cũng trong lòng ng ở lại…

  53. Ly tỷ khóc làm ta cũng khóc. Nhưng khóc đc cũng là tốt, vơi đi nỗi thống khổ của một ng lính, một chỉ huy biết việc mình làm là đau đớn nhưng ko thể ko làm.
    Thật sự mong chờ thái bình thịnh thế, đọc những đoạn chém giết này tuy hào khí nhưng cũng thật mệt mỏi r

  54. Quả nhiên dù là hiện đại hay quá khứ thì đánh giặc xong đều phải chia chác mà đã chia chác thì kiểu gì thua cx p cắt đất đền tiền.
    Phương Tam đáng yêu quá, cx may Ly tỷ ở bên cạnh Nghiêu ca đấy k thì huynh tèo r nhé. Lấy đâu ra kiểu túm áo thét gào như thế hả, đến lúc k gập đc Hoa hoàng hậu r mới cuống lên k. Đến lúc ấy thì lại thắc mắc kiếp trc đã nợ Nghiêu ca cái j. ;32 ;32 ;32

  55. đọc chương này buồn qá, chiến tranh như là cỗ máy phá hoại, xây dựng lâu, mà phá hoại thì nhanh chớp mắt. đoạn Ly tỷ khóc làm mình cũng rầu theo luôn ;42

  56. Vừa cui vừa buồn. Vui vì tình bạn của Minh Nguyệt và Tu Nghiêu mà buồn cho số phận những Kỳ Lân đã hi sinh. Cho dù biết đó là mệnh lệnh không thể hoàn thành những họ vẫn nguyện hi sinh vì bảo vệ chủ nhân :( không biết Lâm Hàn sẽ ra sao nữa :( ;29

  57. Thiệt ra trước giờ mị đọc truyện nào cũng chỉ để ý đến tình cảm của nhân vật chính thôi. Mà truyện này lại quá ưng ý mị đi. Đoạn mà Tu Nghiêu thấp thỏm đứng phía sau lo lắng nhìn về phía Diệp Ly, trời má ơi con gato trần ai luôn.
    Chàng có thể bỏ mọi thứ để vì nàng, dâng hiến cho nàng cả giang sơn này, chỉ nguyện đổi lấy nụ cười của nàng ;69

  58. Đọc mấy chương này thấy buồn quá, vẫn biết chiến tranh là có thương vong, nhưng vẫn cảm thấy nghèn nghẹn… Mong cho thái bình thịnh thế, để ko uổng sinh mạng của những người đã chiến đấu quên mình.

  59. Kỳ Lân..lại khóc nữa rồi..thật là không muốn mít ướt như vậy mà. Ghét chiến tranh. Nhưng sinh là quân nhân, đó là nhiệm vụ, cũng là vinh quang, đó mới là những quân nhân chân chính.
    Lạy Nghiêu ca thiệt luôn, là vương gia hay là thương gia vậy trùi:)) nhưng mà mình thích, haaaa. Các bạn edit hay quá, những đoạn các nhân vật tự si nghĩ cười muốn xái quai hàm^_^

  60. Đọc đến chương này mình đã khóc rất nhiều và có cảm xúc để comment cảm nhận về truyện từ đầu đến giờ. Đây là một câu chuyện đồ sộ. Bình thường chỉ hay đọc những truyện kết thúc khi nhân vật nam chính đến với nhân vật nữ chính. Còn đấy là cả cuộc sống phía trước, cả quá trình dài cũng nhau trưởng thành, xây dựng tình cảm, thấu hiểu. Và thích nhất là ko có những hiểu lầm vớ vẩn.

    Diệp Ly phải nói là nhân vật nữ chính xuyên ko rõ ràng là có YY nhất từ trước đến giờ mà lại không hề gây cho mình cảm giác khó chịu. DL giỏi, tính cách đặc biệt, nâng lên được đặt xuống được, và luôn luôn nữ tính. Ở DL tổng hòa tất cả các tính cách đủ để thuyết phục khi tác giả xây dựng kiểu ai gặp cũng thích, cũng hâm mộ. Nhưng đọc lại chỉ thấy thích, hâm mộ, mà ko có một chút ghen ghét lẫn thấy ko thật.

    Mình thích cách DL đánh đàn rồi một mình ở lại tiễn đưa Kỳ Lân, cách cô ấy suy nghĩ và trăn trở, cảm thấy chút bất lực khổ sở nhưng lại ko chút trách móc Tu Nghiêu. Thích cách cô ấy tư duy và hành động, cũng như thích tính cách ko hối hận, ko dây dưa.

    Đọc truyện này mình thích nhất tính cách của Diệp Ly và Hàn Minh Tích (mình nghĩ bên trong con người Hàn Minh Tích hẳn cũng rất tuyệt vời và sáng suốt vô cùng – chỉ là ko được khắc hoa kĩ).

    Càng gần đến kết thúc truyện cảm giác nuối tiếc càng đậm dần. Cảm ơn các bạn đã dịch và beta một câu chuyện hay và ám ảnh ntn.

    P/S : Hi vọng có thể cho mình pass để đọc mấy chương cuối truyện. Cảm ơn rất nhiều.

  61. “Nam nhi phải gánh vác quốc gia, chết trận sa trường là niềm tự hào! Các huynh đệ…Tạm biệt!” mình đã rất xúc động khi đọc đoạn này…trong chuyện này chẳng ai có lỗi cả, trên chiến trường phải có người hy sinh chết đi là điều tất yếu.
    P/s: trong truyện này thích nhất là Kỳ Lân của DL thật khí phách, can trường, hiên ngang, dũng cảm…cũng thật ấm ám tình đồng đội đồng chí tình quân nhân

  62. Nổi đau của chiến tranh để lại sâu trong trái tim mỗi người,huống hồ Kỳ Lân ra đi là sự mất mát không nhỏ để lại trong lòng Diệp Ly, chỉ là dấu trôn trong lòng quá kĩ lưỡng. Hơi bị thương :(

  63. Anh Nguyệt với anh Ngiêu làm lành rùi kìa. ;29 đoạn chị Ly đàn tiễn kỳ lân thật là cảm động mà. Đến mình đọc còn cảm nhận được nỗi đau mất bạn, mất học trò, mất anh em của chị. Mang trên lưng cảm giác tội lỗi như giết người như vậy nếu không phải kiếp trước chị cũng là quân nhân thì sao chịu được. :(

  64. Chiến tranh tàn khốc wa
    Mạng người tính bằng hàng vạn người chết sau mỗi trận chiến. Ko đau lòng sao được :(

  65. Đã khóc khi đọc đoạn tế rượu. Đó là sức mạnh của đồng đội, của những tháng ngày cùng rèn luyện và chiến đấu
    Phải cảm ơn Hàn Minh Nguyệt nhắc nhở, nếu không anh Nghiêu sẽ không hiểu cảm giác của Ly tỷ lúc này và có thể sẽ tạo ra khoảng cách vô hình giữa hai người. Thật may

  66. Tuyết Ảnh Nhi

    Chương này ấn tượng nhất là đoạn tế rượu, Diệp Ly rất biết ơn và tiếc nuối cho những Kỳ Lân đã hy sinh vì mình và mọi nguời, cùng với tư cách là một quân nhân nên DL còn thấu hiểu và đau khổ hơn bất kỳ kẻ nào. Còn 1 cái là Hàn Minh Nguyệt tuy lúc đầu rất đáng ghét nhưng sau cũng cải tài quy chánh giúp đỡ cho Tu Nghiêu và Mặc gia quân. Sau chiến tranh thì mọi người phải lo việc tu bổ lại mọi thứ, gian nhất là các nước khác phải đền tiền tu bổ rồi ;94

  67. Ta vô cùng thích, vô cùng tâm đắc với câu nói của Minh Nguyệt: “Lòng tha thứ của người khác không phải thứ để ngươi tùy ý tiêu xài”. Đây là câu nói hay nhất trong truyện này, rất có ý nghĩa khi thốt ra từ miệng Minh Nguyệt. Hơn nữa đây chính xác là câu nói mà ta muốn gởi tới Tu Nghiêu. Vì yêu Tu Nghiêu mà A Ly đã trao ra quá nhiều và Tu Nghiêu vẫn tiếp tục tùy ý tiêu xài sự hy sinh tha thứ của A Ly với chỉ lời cửa miệng “xin lỗi” khi làm tâm hồn lương thiện của A Ly tan nát. Mỗi lần như vậy, A Ly đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội đến độ nào, đè nén lương tâm của mình gắt gao đến cơ nào để có thể bao dung Tu Nghiêu và không hề trách móc một câu. Lần mất mát này đã vượt xa những lần mất mát khác vì đội đặc công đó là đứa con tinh thần của A Ly, A Ly lương thiện đã phải chính miệng ra lệnh hy sinh đứa con của mình. Ta có thể cảm nhận và khóc cho nỗi đau xé lòng của A Ly và cũng vô cùng khâm phục sự chịu đựng của A Ly khi bình tĩnh bỏ qua cho Tu Nghiêu và cũng như những lần khác không một câu trách móc. Nhưng phản ứng của Tu Nghiêu thì sao, cũng chỉ là lởi xin lỗi cửa miệng, không hề cảm thấy áy náy cho đội Kỳ Lân cho rằng họ chết vì tính toàn chủ quan của mình là chuyện đương nhiên. Cảnh A Ly đơn độc bé nhỏ gảy khúc Chiêu hồn làm tim ta đau nhói và ta tin rằng tim của A Ly cũng đau như vậy. Nhưng tiếc thay nỗi đau đó A Ly vì sự bao dung đã không thể chia xẻ với Tu Nghiêu, chỉ đành chờ khi biết Tu Nghiêu đang bận việc quân, một mình nán lại phần mộ gảy khúc Chiêu hồn. Lời nói của Minh Nguyệt đã đánh thức Tu Nghiêu và ta tin rằng câu nói đó chỉ phát ra từ miệng Minh Nguyệt mới có giá trị, mới vào được tai Tu Nghiêu vì hơn ai hết câu khuyên bảo của Minh Nguyệt đã rút tỉa ra từ những lỗi lầm của chính mình. Minh Nguyệt vì chấp niệm với tỉnh yêu của mình đã hết lần này đến lần khác tùy ý xử dụng sự tha thứ của bạn bè người thân trong đó có Tu Nghiêu và phải mất mười năm cố gắng mới đền bù được. Vì thế Minh Nguyệt đã không muốn Tu Nghiêu bước vào con đường của mình, vì lòng tự tôn mà tùy ý sử dụng sự bao dung của A Ly để đến khi hối hận thì đã muộn

  68. Cứ đọc đến đoạn nói về Kỳ Lân là không cầm được nước mắt- đứa con tinh thần của DL, tâm huyết cả một đời- giặc chỉ cần nghe đến tên Kỳ Lân là đã chạy loạn nhất là binh sĩ Tây Lăng sau cuộc chiến không cân sức một đấu 10- cũng như MTN không ngờ đã tính đến việc mất Hồng Nhạn Quan vậy mà 1000 Kỳ Lân đã có thể chống đỡ…. sự hy sinh của Kỳ Lân đã làm cho TN có cái nhìn khác về KL. Nhưng thiệt tình anh Nghiêu ngay cả Kỳ Lân mà cũng ăn dấm chua là sao?
    Đúng như HMN nói Nếu như Mặc Tu Nghiêu là một thanh bảo kiếm bộc lộ tài năng tuyệt thế mà nói thì Diệp Ly là vỏ kiếm. Nếu như Mặc Tu Nghiêu là thiên lý mã tuyệt phẩm …, Diệp Ly có thể là người chế ngự mã. Cả hai thứ đó, thiếu một thứ cũng không được. Diệp ly chính là thiên thần của Tu Nghiêu là tâm đạo của TN, không có DL tâm ma của TN không thể khống chế, như lời Thanh Vân tiên sinh từng nói

  69. Chiến tranh… Dù ở thời đại nào, dù thắng dù thua thì hậu quả mà nó để lại không thể nào kể xiết được. Dù là Mặc gia quân dũng mãnh thiện chiến, Hắc Vân Kỵ kỵ xạ như thần hay Kỳ Lân xuất quỷ nhập thần thì họ cũng đều đã chiến đấu vô cùng anh dũng đến hơi thở cuối cùng, không tiếp hy sinh tính mạng để đổi lại cuộc sống an lành cho bách tính trăm họ. Có lẽ rất đau buồn, nhưng với tư cách là một người tướng sĩ, chết trận sa trường da ngựa bọc thây là một sự tự hào. Chỉ mong anh linh của các chiến sĩ được yên nghỉ chốn cửu tuyền…

  70. Nói thật chứ vì chưa thấy nên cũng không tưởng tượng được rốt cuộc 1 vạn người, 20 vạn người là nhiều bao nhiêu, mấy chục vạn xác chết nằm la liệt trên chiến trường, không thể tưởng tượng được ah!
    Ở bệnh viện giành giật từng chút thời gian để cứu được 1 người, dành bao nhiều thời gian và sức lực để giúp một bệnh nhân phục hồi được chức năng tối đa có thể. Đem cảm giác đó so với trên chiến trường, người chết trong gang tấc, người bị thương đau đớn không chỉ là nhất thời, haizzz

  71. Mặc Tu Nghiêu gặp được A Ly thật sự là may mắn nhất trên đời, cũng là may mắn cho hàng vạn người khác. Không có A Ly thì Mặc Tu Nghiêu vẫn có thể hoàn thành việc báo thù của mình nhưng có lẽ quá trình để trà thù sẽ vô cùng tàn khốc và ” máu chảy thành sông ” cũng không phải chỉ là câu nói. Đọc chương này mới càng thêm hiểu cái gì là nỗi đau chiến tranh. Chiến tranh kết thúc nhưng nỗi đau của nó còn dai dẳng mãi
    Email : mocmailamvi@gmail.com

  72. Chương này bi thương quá :(..thời cổ đại đã như vậy…nếu là hiện đại liệu sẽ ra sao đây.sự mất mát to lớn,những ng đã hi sinh mà ngay cả tên tuổi cũng k đc nhớ hết..

  73. chuong này buồn qá . Khắc phục hậu quả chiến tranh là điều khó khăn nhất . Chiến tranh nghe oai hùng nhưng có rất nhìu ng phải chết vì nó . Hi vọng sau trận chiến tranh thời kì hưng thịnh hoà bình sẽ đến . Nghêu ca là thợ mộc hay gì mà tiền ở đâu ổng cũng có thể bào ra :)))))

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: