Trời Sinh Một Đôi – Chương 135+136

31

Chương 135: Vô tình gặp

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Chân Diệu vội lấy mạt ngạch ra, giọt máu lăn xuống hoa văn hoa hồng tím và cúc nghìn cánh, thầm vào thành một vết ố mờ.

Lão phu nhân vội quay đầu lại nhìn Chân Diệu một cái, thấy nàng ngẩn cả người, bà đau xót trong lòng.

Nếu Thế tử Trấn Quốc Công thật sự xảy ra chuyện, Tứ nha đầu có thể bị hủy mất.

Nữ nhi không thể so với nam tử, nữ tử chưa xuất giá mà vị hôn phu đã chết, sẽ bị người ta nói khắc phu, tương lai rất khó gả, huống chi thanh danh Tứ nha đầu vốn cũng không được tốt lắm.

Đang yên lành, làm sao lại gặp chuyện này chứ!

Lão phu nhân trợn mắt nhìn Lão Bá gia một cái

Lúc này Lão Bá gia mới phát hiện Chân Diệu đang ngồi yên tĩnh, cũng lộ ra thần sắc ảo não, nhìn về phía Lão phu nhân ra sức bĩu môi: “Ta đến thư phòng nghỉ ngơi.”

Chờ Lão Bá gia đi khỏi, Lão phu nhân đi tới ngồi cạnh Chân Diệu, kéo tay nàng: “Tứ nha đầu, hiện tại đừng suy nghĩ nhiều, nếu Hoàng Thượng phái người đi, rất nhanh sẽ có tin tức thôi.”

Nói tới đây thần sắc kiên định lại, chậm rãi nói: “Bất kể tin tức tốt hay xấu, chúng ta cũng đều phải sống tiếp cho thật tốt.”

Chân Diệu hé ra một nụ cười: “Tổ mẫu, cháu không sao đâu.  Ngược lại là ngài đấy, ngài cũng đừng quá lo lắng, trong phủ không thể thiếu ngài được.”

Lão phu nhân gật đầu: “Tứ nha đầu, cháu vào trong Noãn các nằm ngủ đi.”

Chân Diệu rửa mặt xong thì nghỉ ngơi ở Noãn các, nhuyễn tháp trải đệm lông dày, dễ chịu vô cùng, nhưng nàng lại không ngủ được.

Nhị bá xảy ra chuyện, mặc dù nàng cũng cùng lo lắng, nhưng vì gần như không có ấn tượng gì với người này, nên cảm giác này cũng không mãnh liệt.

Giống như nghe nói một người gặp phải bất hạnh, nàng sẽ đồng tình, hy vọng người đó sống tốt, còn nếu nói đau lòng bao nhiêu thì lại không có.

Nhưng hôm nay đột nhiên nghe được tin tức La Thiên Trình gặp chuyện không may, Chân Diệu thừa nhận, trong nháy mắt đó nàng có chút hoảng hốt.

Nghĩ tới mấy ngày trước đây còn gặp mặt, nếu người thích nổi giận, thích sầm mặt kia thực sự cứ thế mà mất đi, Chân Diệu phát hiện, nàng không cao hứng nổi chút nào.

Ít nhất không có cảm giác giải thoát khi thoát khỏi đoạn hôn sự này như nàng từng nghĩ.

Ngay sau khi lật người mấy chục lần, Chân Diệu thừa nhận, nàng còn có chút khó chịu.

Ngồi dậy trong căn phòng ngập bóng đêm, hai tay ôm gối, những nơi mắt có thể nhìn tới được đều bị ánh sáng phản quang từ đống tuyết bên ngoài cửa sổ chiếu mông lung.

Chân Diệu không tự chủ mà nhìn chăm chăm vào phiến cửa sổ nhỏ kia.

Nếu hắn xảy ra chuyện, từ nay về sau sẽ không có người nửa đêm nhảy vào từ cửa sổ, khiến nàng kinh hồn táng đảm nữa rồi?

Chân Diệu xuống giường, mang giày vào, đi tới cạnh cửa sổ, không biết nghĩ như thế nào mà bất giác đẩy cửa sổ ra.

Gió lạnh cuốn bông tuyết thoáng cái thổi vào, thổi người lạnh thấu tim.

Chân Diệu bỗng chốc tỉnh táo lại, lắc đầu bật cười.

Người kia tính tình vừa xấu xa, làm việc lại vừa tàn nhẫn, có lẽ đến ông trời cũng không dám nhận a.

Yên lặng đóng cửa sổ, bò lên giường lần nữa, không lâu đã ngủ mất.

Tin tức Thế tử Trấn Quốc Công bị vây hãm rất nhanh truyền ra, ngược lại, rất nhiều người cũng không biết chuyện Nhị lão gia Phủ Kiến An Bá.

Dù sao Nhị lão gia rời kinh nhiều năm, có ai chú ý khi nào ông trở lại đâu?

Chính vì vậy, Chân Diệu lại nhận được hai tờ thiếp mời.

Một tờ của phủ Vĩnh Vương, người đưa thiếp mời là Quận chúa Sơ Hà, một tờ của Phủ Trưởng Công chúa Chiêu Vân, người đưa thiếp mời là Huyện chủ Trọng Hỉ.

Nhìn hai tờ thiệp mời, Chân Diệu dở khóc dở cười.

Các nàng muốn an ủi mình sao?

Nhưng mà, nàng lại có dự cảm, người kia sẽ không xảy ra chuyện gì.

Dù là như thế, thời điểm này nàng cũng không có tâm tình gặp bạn.

Chân Diệu nhấc bút viết thiếp trả lời, nhã nhặn từ chối.

Thế nhưng bất ngờ chính là, không ngờ ngày hôm sau nhận được một tờ thiệp mời, lạc khoản lại là hai người Sơ Hà và Trọng Hỉ.

Lần này không phải mời nàng đến làm khách, mà là hẹn nàng cùng đi Đại Phúc Tự dâng hương.

Đại Phúc Tự ở ngay cạnh hoàng thành, nữ quyến gia đình giàu có rất thường đi.

Cầm thiệp mời nghĩ đi nghĩ lại, Chân Diệu bèn đi xin ý kiến của Lão phu nhân.

Trong lòng Lão phu nhân nhớ mong con thứ hai, nhưng bà là người đã có chắt trai, trải qua vô số mưa gió, hai ngày nay trấn giữ trong phủ chờ tin tức, càng tỏ ra trầm ổn hơn, cả Nhị phòng có liên quan ngay từ đầu lúc nghe được tin tức này cũng đều không tuyệt vọng

Toàn bộ Bá Phủ vẫn sinh hoạt đâu vào đấy.

Nhưng bà lo lắng Chân Diệu trẻ tuổi chịu không nổi, thấy hai người Quận chúa Sơ Hà hẹn nàng đi Đại Phúc Tự, bèn lập tức đồng ý: “Tứ nha đầu, đi Đại Phúc Tự một chuyến cầu phúc cho Nhị bá cháu và La Thế tử cũng tốt. Đi đi, đi sớm về sớm.”

Lúc này Chân Diệu lúc này mới gửi thiếp trả lời.

Chẳng bao lâu sau, phía ngoài báo lại nói xe ngựa phủ Vĩnh Vương tới, đang chờ ở phía ngoài.

Chân Diệu dẫn theo hai người A Loan và Thanh Cáp đi ra ngoài.

Vừa lên xe, lập tức phát hiện hai người Quận chúa Sơ Hà và Huyện chủ Trọng Hỉ đều ngồi ở bên trong, nàng vội vàng chào hỏi.

Quận chúa Sơ Hà đến gần, nhìn chằm chặp vào Chân Diệu.

“Sao vậy, Quận chúa?” Chân Diệu có chút buồn bực.

Quận chúa Sơ Hà ngồi thẳng người, nói: “Ta xem một chút xem hai ngày nay ngươi ở nhà có khóc chết chưa.”

Chân Diệu giật khóe miệng: “Còn sống.”

Quận chúa Sơ Hà bất mãn bĩu môi, đưa tay kéo nhẹ mặt Chân Diệu: “Được rồi, đừng có bày ra bộ mặt khó coi này nữa. Hòa An đại sư Đại Phúc Tự đã dạy ta một chút tướng thuật, mặt ngươi đầy đặn nhiều thịt, không thể là loại không có phúc được.”

“Đa tạ Quận chúa an ủi.” Chân Diệu tức giận nói.

Đây quả thật là an ủi mà không phải là chọc đao ư?

Quận chúa Sơ Hà cảm thấy mình an ủi vẫn chưa đúng chỗ, lại bổ sung một câu: “Vả lại, cho dù La Thế tử thật sự có chuyện gì, không phải là còn có chúng ta sao?”

Lúc này ngay cả Huyện chủ Trọng Hỉ cũng nhịn không nổi nữa, lành lạnh nói: “Chúng ta có thể lấy Chân Diệu sao?”

“Tỷ dĩ nhiên không thể.” Quận chúa Sơ Hà theo bản năng phản bác, sau đó mới kịp phản ứng, phẫn nộ nói, “Ta cũng không thể.”

Bộ dạng bóp cổ tay thở dài: “Đáng tiếc ta không phải nam nhân. A, đúng rồi, biểu tỷ, Mộc Vũ biểu ca không phải là còn chưa đính hôn ư, nếu quả thực không được, La Thế tử xảy ra chuyện thật thì cứ bảo huynh ấy lấy Chân Tứ là được rồi.”

Nói xong lại cảm thấy chủ ý này có thể thực hiện, liền vỗ vỗ bả vai Chân Diệu: “Chân Tứ này, ngươi đừng lo lắng, vô luận như thế nào, ngươi nhất định có thể gả đi được thôi.”

Chân Diệu không nhịn được mà đỡ trán.

La Thế tử, bản thân huynh có biết nhân duyên huynh kém như vậy không?

“Sơ Hà, muội nói lung tung nữa là ta dẫn Chân Diệu xuống xe đấy.” Huyện chủ Trọng Hỉ thật sự chịu không nổi lời nói bậy bạ của Quận chúa Sơ Hà, cảnh cáo nói.

“Muội không có nói lung tung mà.” Quận chúa Sơ Hà không phục nói thầm.

Nếu không phải ca ca của nàng đã đính hôn rồi, thì còn không đến lượt Mộc Vũ biểu ca đâu.

“La Thế tử nhất định không có việc gì.” Chân Diệu không muốn lại bị lôi kéo cùng người khác nữa, đành mỉm cười nói.

Mộc Vũ biểu ca trong miệng Quận chúa Sơ Hà chính là con thứ của Chiêu Vân Trường công chúa – Hàn Mộc Vũ.

Vừa có tài học, thân phận lại cao, không biết lọt vào mắt xanh bao nhiêu quý nữ trong kinh, tại thời điểm La Thiên Trình chưa biết sinh tử, lời này mà truyền ra ngoài, nàng cũng không có cách nào sống nổi mất, một người nhổ nước bọt cũng đã dìm chết nàng rồi.

Nhìn nụ cười hệt như trăng sáng của Chân Diệu, Huyện chủ Trọng Hỉ sửng sốt. Không nhịn được hỏi: “Chân Diệu, ngươi tin tưởng La Thế tử như thế sao?”

Hay là không dám thừa nhận hắn sẽ xảy ra chuyện?

Chân Diệu gật đầu, thần sắc lạnh nhạt nói: “Ta tin tưởng hắn là người có năng lực, sẽ không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy.”

Tuyết lở là thiên tai, không phải chuyện con người có thể can thiệp, dù một người có năng lực đi chăng nữa, đối diện với thiên tai đều nhỏ bé cả.

Huyện chủ Trọng Hỉ nghĩ trong lòng nhưng lại không nói ra.

“Nếu hắn thật sự xảy ra chuyện, ta sẽ tự chải đầu, chung thân không lấy chồng nữa.” Chân Diệu tiết lộ tâm tư mình trước mặt hai người.

Cũng không phải là nàng thích La Thiên Trình  đến trình độ không phải hắn thì không chịu, chỉ là đến nơi này rồi, thấy đức hạnh của nhiều nam tử như vậy, nàng thật sự không có hứng thú gì để lập gia đình.

Cuộc hôn nhân này nàng không cự tuyệt được, như vậy sẽ trở thành nữ tử phản kinh ly đạo (*), thế gian không có chỗ dung thân.

(*) phản kinh ly đạo: làm trái lý lẽ đạo lý

Nhưng nếu bên nam mất, thủ tiết không lấy chồng, lại nhận được đông đảo mọi người tán tụng.

Nàng không cần loại khen ngợi này, điều nàng cần là tự do mà nó mang lại.

Nghĩ tới đây, sâu trong nội tâm Chân Diệu có một giọng nói đang hỏi.

Sinh mệnh của La Thiên Trình và tự do, ngươi muốn cái nào?

Gần như không có bất kỳ do dự nào, trong lòng Chân Diệu đã có đáp án.

Dĩ nhiên nàng mong muốn hắn còn sống.

Nàng chưa từng nghĩ tới tự do của mình phải dùng bất luận tính mạng của ai để đổi lấy.

Hai người Huyện chủ Trọng Hỉ không thể nào biết được tâm sự bị che giấu này, khi nghe thấy lời Chân Diệu thì đều thất kinh.

Quận chúa Sơ Hà hiếm khi không nói gì nữa.

Nếu như La Thế tử đã có trọng lượng như thế trong lòng Chân Tứ, vậy đợi lát nữa ở trước mặt Bồ Tát, nàng cũng thỉnh cầu thay nàng ấy là được rồi.

Ba người vào Đại Phúc Tự, một đám nha hoàn bà tử vây quanh, đi vào trong điện thắp nhang.

Chân Diệu quỳ xuống, quy củ thắp nhang cầu phúc.

Tiểu sa di dẫn ba người đến phòng khách nghỉ chân.

Quận chúa Sơ Hà muốn dẫn Chân Diệu đi gặp Đại sư Hòa An, nhưng bị Chân Diệu khước từ.

Nếu Đại sư Hòa An là cao tăng đắc đạo thật, nhìn ra nàng là tá thi hoàn hồn vậy thì game over rồi, còn nếu là kẻ mua danh chuộc tiếng, vậy gặp chẳng bằng không gặp.

Thấy Huyện chủ Trọng Hỉ cũng không đi, Quận chúa Sơ Hà lạnh mặt tự đi.

Chân Diệu cảm thấy có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một lát, chỉ thấy Huyện chủ Trọng Hỉ không biết lấy từ đâu ra một bàn cờ.

Sắc mặt Chân Diệu lúc ấy đã tái đi rồi, cà lăm nói: “Huyện… Huyện chủ, ta ngưỡng mộ Đại sư Hòa An đã lâu, vẫn nên đi bái kiến với Quận chúa một chút đây.”

Huyện chủ Trọng Hỉ ấn Chân Diệu xuống, thản nhiên nói: “Đánh cờ có thể bình tâm tĩnh khí đấy.”

Chân Diệu bất đắc dĩ, trong lòng hối hận vô số lần.

Chờ khi đánh xong một bàn cờ, cuối cùng Quận chúa Sơ Hà cũng trở lại.

Chân Diệu thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Lúc này ba người mới rời khỏi Đại Phúc Tự.

Lúc lên xe ngựa , Chân Diệu thoáng nhìn thấy một nữ tử cầm tay nải màu chàm đầu đội mũ lạp (*) đi vào trong chùa, không khỏi dừng lại.

(*) mũ lạp: loại mũ rộng vành có màn che mặt thời xưa

Mặc dù nữ tử kia che giấu tướng mạo, nhưng nhìn tương đối quen mắt.

“Chân Tứ, sao thế?” Quận chúa Sơ Hà hỏi.

Chân Diệu lắc đầu, lên xe ngựa: “Không có gì, đi thôi.”

Nhưng trong lòng càng nghi ngờ.

Bóng dáng nữ tử kia sao nhìn lại giống Tam biểu tỷ vậy?

Tỷ ấy ăn mặc như vậy đến  Đại Phúc Tự làm gì?

Ôm nghi vấn trong lòng trở về Phủ Kiến An Bá, Chân Diệu không nán lại lâu ở Ninh Thọ Đường, trực tiếp trở về Trầm Hương Uyển.

“Tứ biểu muội, sao lại ngồi ở đây vậy?”

Ôn Nhã Kỳ ngồi ở cửa ra vào bị dọa nhảy dựng lên, có chút bối rối  nói: “Muội, muội ngồi xem tuyết.”

“Tam biểu tỷ đâu?”

Vẻ mặt Ôn Nhã Kỳ có chút bối rối, ra vẻ trấn định nói: “Tam tỷ đang ngủ ạ.”

“À.” Chân Diệu gật đầu, không hỏi nhiều hơn nữa, cười nói, “Chúng ta cùng nhau ngắm tuyết đi, hai hôm nay trong lòng đang buồn bực quá.”

Nghe Chân Diệu nói như vậy, Ôn Nhã Kỳ không tiện cự tuyệt nữa, miễn cưỡng gật đầu.

Trong mắt thỉnh thoảng lại hiện lên sự lo âu.

Tam tỷ đừng về lúc này nha!

Chỉ tiếc trời không toại lòng người, ngồi một lát, chỉ thấy Ôn Nhã Hàm từ bên ngoài đi vào, trừ trên đầu không có mũ lạp, thì ăn mặc giống hệt nữ tử Chân Diệu gặp phải ở Đại Phúc Tự.

            Chương 136: Tiên giáng trần

Không đợi Ôn Nhã Hàm mở miệng, Chân Diệu cười ôn hòa: “Tam biểu tỷ, nhanh như vậy đã từ Đại Phúc Tự trở về rồi à?”

Ôn Nhã Hàm biến sắc, buột miệng nói: “Nhị biểu muội phái người đi theo ta?”

Trầm Hương Uyển trừ hai nha hoàn hầu hạ tỷ muội Ôn thị, còn lại tất cả đều là nha hoàn của Chân Diệu, khó trách nàng ấy nghĩ đến điều này đầu tiên.

Chân Diệu thất vọng thở dài: “Tam biểu tỷ, muội cho rằng dù sao mấy ngày nay tỷ cũng nên tin tưởng muội nhiều hơn một chút rồi.”

Chẳng qua chỉ thăm dò một chút, không ngờ Ôn Nhã Hàm phản ứng kịch liệt như vậy.

Rốt cuộc nàng ấy giấu diếm chuyện gì đây?

Lúc này Ôn Nhã Hàm mới kịp phản ứng bản thân mình nói cái gì, mặt hiện vẻ xấu hổ, nhưng miễn cưỡng nói: “Vậy làm sao Nhị biểu muội thấy được ta?”

“Trùng hợp đi Đại Phúc Tự thắp nhang cùng hai vị bằng hữu mà thôi.”

Sắc mặt Ôn Nhã Hàm thay đổi mấy lần, thật lâu không nói.

Chân Diệu cũng không gấp, lẳng lặng chờ đối phương mở miệng.

Nàng không thích dò thăm chuyện riêng của người ta, nhưng tỷ muội Ôn thị ở trong Bá phủ, thì Bá Phủ có trách nhiệm bảo vệ các nàng.

Một cô nương chưa quen cuộc sống ở kinh thành, lén chuồn đi ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì vậy thì phiền toái lớn rồi.

San bằng một lớp, lớp khác lại nổi lên (*), Bá Phủ thực sự không chịu nổi quá nhiều dằn vặt.

(*) ý chỉ những chuyện không hay xảy ra

Thấy bộ dạng Chân Diệu không nóng không vội, Ôn Nhã Hàm biết chuyện này không thể dấu diếm, thở dài nói: “Nhị biểu muội, bên ngoài trời lạnh, chúng ta đi vào rồi nói được không?”

Chân Diệu đương nhiên không phản đối.

Ôn Nhã Hàm cho Ôn Nhã Kỳ một ánh mắt, bảo nàng tiếp tục canh giữ ở ngoài cửa.

Vào phòng, Ôn Nhã Hàm móc ra một cái bao bố từ trong lòng ngực, sau khi mở ra để lộ một quyển kinh thư mỏng.

Chân Diệu nghi ngờ.

Sắc mặt Ôn Nhã Hàm có hơi lúng túng, cắn răng nói: “Ta vì thêu chữ kinh thư, rồi mang kinh thư đã thêu xong đến chùa miếu, có thể được chút tiền.”

Nói đến đây, nhìn Chân Diệu một cái thật sâu, cười tự giễu.

Biểu muội chắc chắn sẽ cười nhạo nàng quá coi trọng tiền bạc, là kẻ tụng tằng thôi?

Trong phủ dựa vào tiền tiêu vặt hằng tháng của các cô nương trong phủ mà phát tiền tiêu vặt tương đương cho các nàng. Nàng làm như vậy, cho dù ai biết cũng sẽ không vui.

Chân Diệu cũng không hỏi câu ngu xuẩn như “Không phải có tiền tiêu vặt hằng tháng ư?” giống tiểu cô nương ngây thơ không hiểu chuyện.

Ai lại ngại nhiều bạc chứ?

Trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “Tam biểu tỷ, tỷ dựa vào bản lãnh của mình kiếm bạc thật sự là rất giỏi. Chỉ là kinh thành không thể so với Phủ Hải Định, một cô nương độc thân ra ngoài dễ chọc phải phiền toái.”

Mỗi lần nàng đi ra ngoài không phải mang một đống lớn nha hoàn hạ nhân ư? Thế mà đêm thất tịch kia còn gặp phải tên dê xồm kìa. Ôn Nhã Hàm lại dám một thân một mình đi ra ngoài, thật là khiến người ta không biết nói gì cho phải.

“Ta biết, cho nên mới đến Đại Phúc Tự dưới chân Hoàng Thành.” Ôn Nhã Hàm rất kinh ngạc khi Chân Diệu không giễu cợt nàng, trong lòng có phần xấu hổ.

Cái lần một mình thuê xe đi Hoa Nhược Tự kia thật sự khiến nàng hoảng sợ.

Phu xe kia trên đường lại nổi ý xấu. Nếu không phải đã đề phòng từ đầu, giấu một con dao găm nhỏ trong tay áo, thì căn bản không chống đỡ được đến lúc ân nhân cứu mạng đến.

Nàng đã đánh giá cao năng lực phản kháng của nữ tử lúc đối mặt với nam tử rồi.

Nếu không có người kia, nàng thật sự không dám nghĩ đến kết quả của mình!

Nhớ tới người kia, trong lòng Ôn Nhã Hàm dâng lên sự ngọt ngào khó nói.

Đều nói vô xảo bất thành thư (*), ban đầu nàng còn không tin, không ngờ chuyện này lại bị nàng gặp phải.

(*) vô xảo bất thành thư: ví von chuyện hết sức đúng lúc

Người kia nghe nói nàng muốn đi Hoa Nhược Tự bán kinh thư thêu tay, liền hộ tống nàng một đoạn đường, vạn lần không ngờ lúc nhìn thấy nàng giao kinh thư ra lại cười nói chữ đó chính là hắn viết.

Hai người đều vì sự trùng hợp nà mà cảm thấy khó tin, chàng còn nói cho mình biết tên của chàng. Cũng nhắc nhở mình, Hoa Nhược Tự ở xa, sau này không bằng đến Đại Phúc Tự sẽ an toàn hơn.

Thấy Ôn Nhã Hàm nửa cúi đầu, cổ trắng hơi lộ ra, tựa như một gốc sen đá e thẹn mang theo sự rụt rè, Chân Diệu sửng sốt.

Đây là cái tình huống gì vậy?

Cũng may Ôn Nhã Hàm rất nhanh phát hiện bản thân mình thất thố, phục hồi tinh thần lại: “Nhị biểu muội, xin lỗi. Có điều khoản thu này rất quan trọng với ta, muội cũng thấy đấy, Đại Phúc Tự ở chỗ phồn hoa, có lẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Chân Diệu nghiêm mặt lại: “Tam biểu tỷ, tỷ cũng nói chỉ là có lẽ, có lẽ không thể đánh đồng với khẳng định. Không xảy ra chuyện thì tốt, một khi xảy ra chuyện sẽ hủy cả đời của tỷ.”

Nàng không phải là ví dụ đấy ư, ỷ vào biết mấy chiêu thuật phòng thân, một mình chạy loạn khắp thế giới, cuộc sống trôi qua cũng là rất tiêu sái, cuối cùng lại mất mạng dưới tay tài xế taxi.

Ôn Nhã Hàm cắn cắn môi, sắc mặt lạnh xuống: “Ta biết, sau này ta sẽ không đi khiến biểu muội khó xử nữa.”

Chân Diệu biết Ôn Nhã Hàm là người có loại tính cách này, nói ra lời thì chắc chắn làm được, chỉ là nhìn vẻ mặt nàng thì hiển nhiên không cam lòng, liền nói: “Tam biểu tỷ, Tứ biểu ca không phải là mở ra cửa hàng tạp hóa đấy ư? Sau này sao không đặt sản phẩm thêu ở chỗ huynh ấy để bán?”

Cửa hàng tạp hóa của Ôn Mặc Ngôn mở ở phố Thanh Tước thành Tây, đặt một cái tên đặc biệt gọi là Đào Sa Cư.

Tiền thuê đắt thì có hơi đắt một chút, nhưng hắn cũng không bán tạp hóa bình thường.

Mà nghe theo đề nghị của Lão phu nhân, mua đặc sản gía thấp từ phủ Hải Định rồi vận chuyển tới đây bán.

Khoản lợi nhuận này nhiều vô cùng.

Có điều vì Ôn Mặc Ngôn tự về Phủ Hải Định nhập hàng một chuyến, đi về mất thời gian hai ba tháng, đến giờ mới trở về không lâu, nên Đào Sa Cư chỉ vừa khai trương.

“Tam biểu tỷ, Đào Sa Cư chủ yếu kinh doanh vật phẩm mới lạ, giá tiền không rẻ, đồ thêu của tỷ đặt ở đó, cho dù không bằng bán cho chùa miểu, nhưng cũng kiếm được nhiều hơn so với cửa hàng thêu bình thường, lại được cái an toàn thuận tiện. Tỷ cảm thấy như thế nào?”

Ôn Nhã Hàm cũng không phải là người không biết tốt xấu, thấy Chân Diệu thật lòng tính toán thay nàng thì gật đầu: “Nhị biểu muội nói có lý, lát nữa ta sẽ nói với Tứ đệ xem.”

Thấy Ôn Nhã Hàm thực sự nghĩ thông suốt, Chân Diệu thở phào nhẹ nhỏm, lần này ra ngoài có chút mệt mỏi, bèn đứng dậy cáo từ.

Lại hai ngày nữa qua, có tin vui truyền tới.

Chân Nhị lão gia về rồi!

Càng làm người khác khiếp sợ chính là, Thế tử Trấn Quốc Công La Thiên Trình đích thân đưa ông trở về Phủ Kiến An Bá.

Lúc Chân Diệu ở khách sãnh nhìn thấy La Thiên Trình, có một loại cảm giác như nằm mơ.

Vị hôn phu của nàng và Nhị bá sao lại đến cùng nhau?

Lại nhìn Nhị bá không còn chút ấn tượng, thì càng khiếp sợ  mở to mắt.

Vị Nhị bá này của nàng thế mà lại là một vị mỹ nam tử!

Rõ ràng còn lớn hơn phụ thân hai tuổi, nhưng nhìn bộ dáng cứ như chỉ khoảng ba mươi.

Khuôn mặt tuấn nhã, khí chất như tiên giáng trần, cả người mơ hồ lộ ra ánh sáng sáng ngời ngợi, khiến người nhìn xấu hổ.

Kể cả La Thiên Trình diện mạo cực tốt đứng bên cạnh vị Nhị bá này, cũng lộ ra chút non nớt.

Thấy Chân Diệu ngơ ngác nhìn Chân Nhị lão gia, La Thiên Trình tức đến đau cả ngực.

Nữ nhân không có tim này, hiện nay toàn kinh thành đều đang đồn đãi hắn sinh tử chưa rõ, vậy mà chút tiều tụy cũng không có. Không đúng, nàng lại còn dám béo hơn một chút!

Chẳng lẽ nàng không lo sẽ bị làm quả phụ chút nào sao?

Hay là nói, dù sao cũng chưa thành thân, hắn chết đi là chuyện cầu còn không được?

Thấy người diện mạo đẹp là nhìn không dời mắt rồi.

Nông cạn! Vô sỉ!

“Lão gia, ngài đã về rồi, làm thiếp sợ gần chết!” Lý thị bổ nhào qua, nắm lấy ống tay áo Chân Nhị lão gia.

Chân Diệu đờ người.

Lần đầu tiên, nàng đột nhiên cảm giác chỉ có Lý thị mới có thể làm vợ vị Nhị bá này.

Đối mặt với nhân vật như tiên giáng trần như thế, bà lại có thể xuống tay được, không hề bị khí thế của đối phương chấn trụ chút nào.

Lại nhìn Chân Băng Chân Ngọc mắt hồng hồng, vẻ mặt tôn kính nhìn Chân Nhị lão gia, Chân Diệu thở dài.

Bình thường cảm thấy hai vị muội muội dung mạo không tệ, nhưng gặp Nhị bá mới hiểu các nàng đều giống Lý thị a.

Chân Nhị lão gia phong độ hệt tiên nhân bị Lý thị lôi kéo một phát như thế, trong nháy mắt rơi xuống phàm trần, bất đắc dĩ đẩy tay Lý thị ra, quỳ một chân trên đất: “Phụ thân, mẫu thân. Nhi tử bất hiếu đã về.”

“Mau dậy đi.” Lão phu nhân mang vẻ mặt kích động.

Chân Nhị lão gia đứng lên, rồi mới khẽ mỉm cười với Lý thị: “Cực khổ cho phu nhân rồi.”

“Không cực khổ, lão gia về là tốt rồi.”

Lý thị còn muốn bổ nhào vào người Chân Nhị lão gia, Lão phu nhân nhíu mày: “Lý thị, lão Nhị vừa trở về, La Thế tử vẫn ở đây. Còn không đi chuẩn bị một chút cơm canh trà nước!”

Xuất thân thứ nữ đúng là không lên được mặt bàn, ai đời trông thấy phu quân lại dính chặt lấy như một tiểu thiếp thế kia!

Lúc này Lý thị mới lưu luyến không rời mà đi.

Lão phu nhân hỏi về chuyện Chân Diệu cũng đang hiếu kỳ: “Lão Nhị, con và La Thế tử làm sao lại gặp nhau vậy?”

Hạp Khẩu Quan lở tuyết, mỗi một ngày đều đưa thư về.

Số lượng thi thể đào ra ngày càng nhiều, nỗi lo cũng càng ngày càng lớn, chỉ sợ trong thư một ngày nào đó sẽ có tên Chân Nhị lão gia.

May mà mãi cho đến ngày đào thông rồi cũng không có tin dữ truyền đến, ngược lại ở một chỗ khác bị tuyết lở ngăn chặn phát hiện La Thế tử đóng quân cùng đám người Chân Nhị lão gia.

“Mẫu thân, nhi tử lần này có thể may mắn thoát nạn may nhờ có La Thế tử.” Ánh mắt Chân Nhị lão gia nhìn về phía La Thiên Trình rất thân thiết. “Nếu nhi tử đi theo tốc độ bình thường, sợ rằng khi đó đúng lúc vừa vào Hạp Khẩu Quan. Lúc con vừa đi ngang qua một cánh rừng, không biết làm sao lại có một con gấu mù lao ra, mặc dù bị hoảng sợ một chút, nhưng may là có La Thế tử đi ngang qua cứu đám người nhi tử. Sau đó nhi tử cùng La Thế tử nghỉ ngơi nửa ngày, vì trời cũng tối nên ở một đêm trong thôn gần đó. Không nghĩ ngày hôm sau khi đến Hạp Khẩu Quan, thì mới phát hiện tuyết lở.”

“A di đà Phật, đúng là ông trời phù hộ.” Lão phu nhân chắp tay trước ngực niệm một tiếng, nhìn về phía La Thiên Trình, “La Thế tử, đại ân của ngài, phủ Kiến An Bá ghi nhớ trong lòng.”

La Thiên Trình vội nói: “Lão phu nhân tổn thọ vãn bối rồi, đây là điều vãn bối phải làm.”

Lão phu nhân cười, nhìn về phía Chân Nhị lão gia: “Lão Nhị, nói đến thì việc La Thế tử cứu con quả thực đúng là trời định. Cậu ấy nha, thế nhưng là vị hôn phu tế của Tứ nha đầu đấy.”

Chân Nhị lão gia ngạc nhiên: “La Thế tử, lại có chuyện này?”

La Thiên Trình nhẹ gật đầu.

Chân Nhị lão gia nhìn về phía Chân Diệu: “Đây là Diệu Nhi sao? Đến đây với Nhị bá.”

Chân Diệu choáng váng ngẩn ngơ đi tới.

Nàng là kẻ bị sắc đẹp điều khiển chính cống đấy.

Cho nên nhìn đám nha hoàn của nàng, ai ai cũng đẹp mắt cả.

Hôm nay nhìn thấy Nhị bá càng dễ nhìn này thì thực sự không có chút sức chống cự nào.

Sắc mặt La Thiên Trình càng đen hơn.

Chân Nhị lão gia đánh giá tường tận Chân Diệu, khẽ mỉm cười: “Mẫu thân, không nghĩ so với Băng Nhi, Ngọc Nhi, thế nhưng Diệu Nhi lại càng giống con hơn.”

“Các con đều giống Thái phi, thúc cháu hai người giống nhau có gì mà lạ đâu.” Lão phu nhân lơ đễnh nói.

Lại thêm Tam lão gia đen mặt.

Nhị ca quả nhiên vẫn như trước kia, chỉ cần huynh ấy có mặt, thì sẽ không ai nhớ được ông nữa.

Thế này không được, nếu nói thêm gì nữa, không chừng khuê nữ cũng thành của người khác mất.

Tam lão gia hừ lạnh một tiếng.

Khuê nữ và con rể đều là của ông cả!

Discussion31 Comments

  1. Haha. Trình ca ăn dấm dễ thương quá à, chân tứ chỉ là mê sắc đẹp thôi mà.hi. lúc đầu nàng ấy còn k ngủ dc vì huynh đó, mặc dù lúc sau ngủ như chết. Hehe
    Tam lão gia này ghen tị cái gì chứ, líc bt k thấy yêu thương quan tâm gì con gái, giờ này thì ôm đồm. Xì
    Tks tỷ ạk

  2. Quỳnh Hoa Đỗ

    Thấy Trình ca ghen dễ thương thiệt đó, cả Tam lão gia nữa chứ ” cả khuê nữ và con rể đều là của ông cả” nghe rợn cả tóc gáy, bình thường cód để khuê nữ vào trong lòng đâu mà giành giật chứ.

  3. Trình ca đúng thật là, dấm của thúc thúc người ta cũng ăn được nữa, nhưng những suy nghĩ của ca cũng đáng yêu quá đi, CD còn dám béo cơ đấy, béo chứ sao không, ăn được ngủ được mà, chỉ là ca trách nhầm ai đó rồi, người ta là tin tưởng ca sẽ không có chuyện gì nên mới an tâm thế đấy.
    Chân Nhị lão gia quả là làm cho ta bất ngờ, lại càng không ngờ Lý thị lại tốt số vậy a, cứ như cảm giác nhìn thấy bông hoa nhài cắm phải phân trâu ý, mà ai là hoa nhài, ai là phân trâu chắc chẳng cần nói mọi người cũng biết a.
    Thanks tỷ!

  4. Bạn Trình đây là thế này, người ta béo tốt rạng ngời lại nghĩ người ta không lo cho mình thế nếu bạn Diệu gầy gò ốm yếu bạn không đau lòng sao? Mà đây là bạn Diệu tin tưởng hoàn toàn vào bạn nha, tin rằng người như bạn Diêm vương cũng không muốn nhận, phải đẩy bạn về dương gian, hơn nữa có gầy đi thì cũng đâu khiến bạn an toàn thêm được vài phần.
    Không ngờ nhị bá của Chân Diệu là mĩ nam đại thúc thành thục, mị lực bắn ra tứ phía, tiếc là lại lọt vào tay Lý thị thật là hoa c*t lợn cắm vào bình cổ mà. Bạn Diệu bị mê hoặc rồi, nếu không phải đây là thúc cháu ruột chắc bạn La muốn bỏ vợ vì phạm thất xuất chi điều mất. Còn Chân tam lão gia ở đó ghen tỵ cái gì? Nhìn Chân nhị lão gia khí độ tiên nhân, hành xử hợp lý như vậy chắc chắn không phải người cố ý gây chuyện, còn việc không nổi bật được thì trách ai, phải trách bản thân quá tầm thường rồi. Con gái về mặt sinh lý thì vẫn là con của ông vấn đề người ta có coi ông là cha không mới quan trọng, ở đó tranh giành trên mặt chữ thì được gì.

  5. Đọc hai chương này ta có cảm giác muốn cào tường ghê gớm, trời ạ, ta sai rồi, ko nên nhìn vợ mà đánh giá ông chồng, ko ngờ Nhị lão gia đây là mỹ nam tử, nhìn hành động cùng thái độ có vẻ là người tốt. Tam lão gia tưởng như phế vật kia ko ngờ lại có thể ganh ghét anh mình vì sợ mất con gái cùng rể, tự dưng thấy ổng trẻ con quá chừng, thấy anh mình nổi bật hơn nên ghét thôi. La thế tử ngồi đó mà thất vọng, nếu như anh biết so anh với tự do Chân Diệu chọn tự do thì có khi hộc máu tức chết ko nhỉ, ai biểu anh để ấn tượng ban đầu cho Chân Diệu quá xấu đi. Ôn Nhã Hàm thế mà có ý trung nhân rồi, ko biết vị này tốt hay xấu đây. Thanks

  6. “thầm vào thành một vết” ——————> “thấm …”
    “Lúc này Chân Diệu lúc này” ————–> dư “lúc này”
    “Trường công chúa” ————————-> “Trưởng Công …”
    “là kẻ tụng tằng thôi” ————————> “… tục …”???
    “vì sự trùng hợp nà” ————————-> “… này”
    “phủ Hải Định / Phủ Hải Định”
    ====================================================================
    Chồi ôi, qcSH với hcTH dễ thương đáng yêu quá trời quá đất ♥♥♥♥, 3 tiểu cô nương tính cách thú vị như vầy thiệt là khiến ngta yêu thương mà, hy vọng 3 cô nương có thể có nhân duyên tốt!! Còn cả ONH nữa chứ, 1 cô nương kiên cường bất khuất như vậy nên có được 1 lang quân yêu thương xứng đáng!!
    LTT gần đây ghen quá trời mà chưa nhận ra, haha!!!
    Ta bị thích dàn nha hoàn như hoa của CD, cái bạn Tiêu thế tử kia thích A Loan kìa, nhưng thân phận cách biệt như vậy, ta ko muốn A Loan làm thiếp :((

  7. Thật không hiểu 2 vị kia cố tình an ủi hay không hiểu tình hình nà an ủi như vậy. CD phát thệ tự chải tóc làm người ta giật mình. Trình ca mà biết được như vậy, có còn oán giận tỉ vô tâm nửa không ta? Chết nghẹ với suy nghĩ của huynh, không chút tiều tuỵ mà còn béo tốt hơn mới chết chứ.
    Aida, không ngờ nhị bá lại là mĩ nam như vậy mà có bà vợ như Lý thị nhỉ???? Quá chênh lệch, quá Phũ phàng….

  8. Trình ca ghen tuông ghê quá chị chỉ muốn nhìn người đẹp tí thôi mà anh muốn chị nhìn nhiều thì về chăm sóc sắc đẹp thôi

  9. Haha… giờ mới thấy ông cha của Diệu tỷ có tính chiếm hữu mạnh ah… ghen rùi kìa… mà khoản này sao thấy ông ba Diệu tỷ và ông nam chính giống nhau thế nhỉ… hai người này là cha con thì có lý hơn ^^… Quận chúa Sơ Hà vui nhộn nhỉ… đào góc tường của ông nam chính… chưa gì kêu Diệu tỷ tái giá qua nhà Trưởng công chúa rùi ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. CD à ta thật chịu thua mà… thấy giai đẹp là ko khống chế được bản thân thế này… LTT có mà ghen suốt ^^
    Vị nhị bá soái ca này lại bị chac đạp trong tay lý thị thế á… ko cam lòng a :(( :((

  11. Tam lão gia cũng biết ghen cơ đây.
    Trinhf ca lần này trở về cũng Nhị bá, chắc hẳn tính cách của ông k tệ lăm.
    Diệu tỷ ah đừng có bày ra vẻ mặt háo sắc ấy, thật là xấu hổ quá. Trình ca một bên vừa tức vừa k làm đc gì kìa

  12. Trình ca dễ thương cùng cô nương đáng yêu nhah, Sơ Hà vs Huyện chủ cũng rất đáng để làm bạn nha, ngoại trừ một vài người ra thì Chân phủ đúng là rất tốt rồi không có trạch đấu ngươi chết ta sống

  13. Trình ca đổ dấm chua rồi, đáng yêu quá hà
    Tam lão gia cũng biết ăn dấm nữa cơ đây

  14. Ko ngờ ch lại mắc bệnh mê trai, giống mình ghê!!! có ai giờ này còn đang cày truyện như mình ko ta?? ;72

  15. Haha chân diệu ngoài mê tiền, mê ăn còn mê trai đẹp gái đẹp nữa. Thiên trình đen mặt ăn dấm chua là đúng rồi còn thêm tên là tên bệnh thần kinh nữa hahaha

  16. Sơ Hà với Trọng Hỉ dễ thương chết ta nè, mà nói ra thì CD đã có chút cảm tình với La thế tử nhỉ ^^

  17. Ông tam gia này trẻ con thật! Anh Trình thiệt là chịu khó mà! Chạy nơi nảy nơi kia cứu người! Sau này anh chỉ có thể dùng sắc dụ với A Diệu thôi!

  18. Tam lão gia ghen tị đúng là hài hước. Trình ca cũng ghen nữa, huynh ko biết là CD ở nhà cũng lo lắng cho huynh lắm ko

  19. Hâha tam lão gia ghen tị hài quá đi. Tình hình này xem ra nhị thucs là ng tốt r. Mà lấy phải baf lý thị này xem như xui xẻo r

  20. Chương này ấm áp quá, đúng là khong có gì ngoài gia đình. Xem ra tan lão gia đang ngày càng tu tâm dưỡng tánh rồi
    Diệu tỷ yên longc rồi nhé trình ca đã về rồi. Cơ mà bệnh háo sắc của tỷ tỷ lệ thuận với bệnh ham ăn sao ;69

  21. Dấm bay đầy trời, anh ghen bất chấp luôn hahaha. Hèn chi mỗi lần gặp lại càng đen càng gầy, nóng trong người mà còn bị CD cứ châm thêm dầu, bảo sao….
    Nhị bá này đảm bảo thay đổi ván cờ luôn nè. Mỹ nam không nên chết sớm a, LTT đã làm đúng rồi đó, kkk

  22. Dấm bay đầy trời, anh ghen bất chấp luôn hahaha. Hèn chi mỗi lần gặp lại càng đen càng gầy, nóng trong người mà còn bị CD cứ châm thêm dầu, bảo sao….
    Nhị bá này đảm bảo thay đổi ván cờ luôn nè. Mỹ nam không nên chết sớm a, LTT đã làm đúng rồi đó, kkk…

  23. Nước mắt phượng hoàng

    Màn an ủi của 2 vị kia thật quá đặc sắc!
    Hy vọng Nhị lão gia là người tốt!

  24. Thái phi truyền kỳ, đời nào cũng để lại ấn tượng sâu cho mọi người
    Chân diệu mắc bệnh nhân khống ;94

  25. Gái già đợi gả

    Liệu người cứu NH có phải Hàn gì gì đó, là hôn phu của CT ý ? Chết cười với Diệu tỷ ham mê sâc đẹp quá mà k nhận ra Trình ca đang ghen tức nổ đom đóm mắt rồi =))

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: