Trời Sinh Một Đôi – Chương 127+128

16

Chương 127: Say rượu

Edit: Mị Mị

Beta: Sakura

Nghe Chân Diệu nhẹ nhàng kể lại tình huống, La Thiên Trình cảm giác việc này không quan hệ gì tới Nhị thúc của hắn, chỉ là trùng hợp mà thôi.

Cho dù như thế, nếu thật sự xảy ra chuyện cũng rất phiền toái, liền dặn dò: “Chân Tứ, chiếu cố người mang thai vốn phải rất cẩn thận, huống chi ngươi vẫn hay nấu ăn đấy. Cái gọi là bệnh tòng khẩu nhập (bệnh do ăn uống mà ra)những người mang bầu sợ nhất là ăn phải những cái không nên ăn, ngươi nên chú ý.”

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của La Thiên Trình, Chân Diệu gật đầu: “Ta hiểu được. Nói lại ta cũng không phải đầu bếp, một ngày ba bữa của đại tỷ cũng không cần ta hầu hạ, chỉ có thỉnh thoảng làm chút thức ăn vặt để kích thích khẩu vị mà thôi.”

Kỳ thật thức ăn vặt nàng cũng chưa làm qua mấy lần, đến mấy ngày nay, Trường Nhạc viện bên kia lấy canh chua thịt viên có hai lần thôi

La Thiên Trình thở dài một tiếng: “Vô luận như thế nào cũng phải cẩn thận vẫn hơn, nếu có thể, nên nhanh chóng trở về đi.”

Chân Diệu nhíu mày nhìn hắn: “Có phải La thế tử biết rõ chuyện gì không? Trông bộ dạng giống như sắp xảy ra chuyện gì không tốt vậy.”

Trong lòng La Thiên Trình nhảy dựng.

Chuyện trọng sinh quá mức tưởng tượng, là bí mật hắn vĩnh viễn chôn trong lòng, không thể để cho người khác biết được.

Khóe môi hắn lập tức nhếch lên, lành lạnh nói: “Còn không phải vì người nào đó tới nơi nào, nơi đó liền có phiền toái.”

Chân Diệu ngẩn ngơ, sau đó vẻ mặt kỳ dị nói: “La thế tử, không nghĩ tới… ngươi lại có thể tự hiểu mình như vậy.”

Sắc mặt La Thiên Trình tối sầm.

Chân Diệu lặng lẽ dịch một bước sang bên cạnh: “Nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta nên trở về thôi, đi lâu quá cũng không được tốt.”

La Thiên Trình vẫn trừng mắt nhìn nàng, không nhúc nhích.

Nữ nhân này, gây phiền toái khắp nơi còn không biết tỉnh lại không nói, đối với chuyện hắn anh hùng cứu mĩ nhân vậy mà cũng không có chút hứng thú, quả thực, quả thực không thể nói lý.

Chân Diệu kéo kéo áo lông chồn khép lại, vẫn cảm thấy gió lạnh chui vào từ cổ.

Ai, được lắm, sao vị hôn phu của nàng lại bắt đầu gây sự nữa rồi.

“Đã lạnh, sao còn không mặc nhiều áo vào?” Người cố tình gây sự thốt ra một câu.

Chân Diệu thiếu chút nữa liếc mắt.

Bên trong nàng mặc áo con, bên ngoài phủ áo choàng, đã mặc tròn vo rồi, sợ lạnh. Là do thân thể hiện tại quá yếu, không còn cách nào khác.

“Đi vào trong đình đi.” La Thiên Trình vứt lại một câu, xoay người đi vào trước.

Chân Diệu hấp tấp đuổi kịp.

Người phía trước  đột nhiên dừng lại rồi xoay người.

“Làm sao vậy?” Chân Diệu lại càng hoảng sợ.

Mặt La Thiên Trình không biểu tình: “Ta chưa bao giờ cứu người ta không nhìn thấu.”

Chân Diệu khẽ giật mình.

Mạch suy nghĩ kiểu này, làm sao nàng có thể theo cho kịp chứ?

La Thiên Trình thấy bực mình, càng buồn chính mình, không hiểu cuối cùng mình đang giải thích chuyện gì.

Vừa nghĩ như thế, sắc mặt càng ngày càng khó coi, hất tay áo đi thẳng.

Để lại Chân Diệu bị gió lạnh thối phất phơ, miệng há ra ngậm vào cũng không thốt ra được lời nào.

Cuối cùng đành thở dài một hơi, mặt mũi tràn đầy ưu sầu nhấc mép váy đi theo.

Trong đình. Huyện Chủ Trọng Hỉ đang đánh cờ cùng với Hàn nhị công tử.

Chân Diệu thấy thế lập tức cảm thấy như có gánh nặng ngàn cân, bước cũng không bước nổi.

Vẫn là A Loan hiểu được nổi thống khổ của cô nương nhà mình, vịn nàng đi tới.

Trên bàn cờ đang là lúc chém giết thảm thiết.

Nhưng Huyện Chủ Trọng Hỉ vẫn chú ý đến Chân Diệu. Một bên vừa nhìn chằm chằm vào bàn cờ vừa nói: “Chân Tứ, xem kỹ ta đánh cờ.”

Lục hoàng tử giương mắt nhìn qua, cười nói: “Xem ra Chân Tứ cô nương là cao thủ rồi, không biết so với lệnh tỷ, ai có kỳ nghệ cao hơn vậy?”

Nghe xong lời nói của Lục hoàng tử…, con cờ trong tay của Huyện Chủ Trọng Hỉ xém rớt xuống đất, giống như cười mà không phải cười lườm Chân Diệu.

Chân Diệu lại thản nhiên: “Lục hoàng tử nói đùa. Nói đến đánh cờ. ta chỉ là gỗ mục trong giới cao thủ mà thôi. Về phần Nhị tỷ của ta, nàng mạnh hơn ta rất nhiều đấy.”

Nói xong trong lòng có chút buồn bực, Chân Nghiên là người cầm kỳ thư họa mọi thứ đều thông, nhưng muốn nói kỳ nghệ xuất chúng đến cỡ nào, lại không có, ít nhất sẽ không bị hoàng tử cố ý lấy ra nói chứ?

Đang trong lúc phân vân, chợt nghe Lục hoàng tử bật cười: “Chân Tứ cô nương đã hiểu lầm, ta nói là Đại tỷ của ngươi, hôm nay chính là Đại nãi nãi của phủ trưởng công chúa cơ.”

Quân cờ trong tay Huyện Chủ Trọng Hỉ dừng lại một nhịp, liếc nhìn Lục hoàng tử: “Lục biểu ca cũng biết sở trường của Đại tẩu ta là đánh cờ à?”

Nàng là người chơi cờ vô cùng giỏi, mà lúc trước khi Chân Ninh chưa gả vào phủ Trưởng công chúa đã là khuê tú nổi danh. Đặc biệt là kỳ nghệ.

Lúc đấy nàng vô cùng nôn nóng ngóng trông vị Đại tẩu này vào cửa đấy, để thuận tiện thường xuyên luận bàn.

Nhưng làm cho người ta vô cùng thất vọng chính là, đợi lúc Chân Ninh vào cửa rồi, mỗi lần tìm nàng đánh cờ, luôn chỉ thua nàng hai đến ba quân, hoặc là thắng nàng hai ba quân.

Trong lòng Huyện Chủ Trọng Hỉ biết rõ, điều này chứng tỏ kỳ nghệ của Chân Ninh cao hơn nàng không chỉ một bậc, mới khống chế được thế cờ vừa đúng như vậy.

Đại khái là không muốn đắc tội cô em chồng khó lường này đấy.

Thế nhưng mà, hết lần này đến lần khác nàng không thích như thế.

Nàng ưa thích đánh cờ, lại chưa từng cảm thấy nàng ta đánh hết sức.

Đánh cờ, chỉ nên thuần túy đánh cờ mà thôi, một khi lây dính vật gì đó khác, như vậy cũng không khác gì tục vật, chẳng thú vị chút nào.

Càng thêm không thú vị chính là người đánh cờ.

Chân Diệu cảm thấy có chút thẹn thùng vì hiểu sai ý của Lục hoàng tử.

Thời khắc mấu chốt, thân sơ lập hiện, trong lòng nàng, xác thực chỉ xem Chân Nghiên mới là tỷ muội của nàng đấy.

“Xem ra Trọng Hỉ biểu muội với Chân Tứ cô nương không biết a, Chân Đại nãi nãi không chỉ biết đánh cờ mà còn có thể đánh cờ bằng miệng đấy.”

Quân cờ mã não lạch cạch rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Đã thấy Huyện Chủ Trọng Hỉ cùng với Hàn nhị công tử lộ ra biểu cảm kích động: “Thật không?”

“Mấy năm trước thấy nàng với Chân thái phi chơi qua.” Lục hoàng tử lơ đễnh nói.

Ở trong mắt hắn, cầm kỳ thư họa chỉ là trò tiêu khiển giết thời gian mà thôi, tinh cùng không tinh, có gì khác nhau đâu.

Thậm chí còn không bằng Chân Tứ nấu ăn ngon khiến người động lòng.

Nhưng đối với những người thích cờ thành si mà nói, lại khác.

Những người như vậy, một khi nghe được có người biết đánh cờ bằng miệng thì làm sao có thể kiềm chế được.

“Đại tẩu chưa bao giờ nói qua tẩu ấy biết đánh cờ bằng miệng.” Hàn nhị công tử lầm bẩm nói.

Khuôn mặt trắng trẻo nhưng lạnh lùng của Huyện Chủ Trọng Hỉ biểu lộ ra vẻ gấp gáp khó có được.

Sau đó ném quân cờ trong tay ra: “Chân Tứ, chúng ta đi viện Trường Nhạc.”

Chân Diệu lập tức mừng rõ, nên như thế, thật lòng mà nói, bản năng nàng không muốn dây dưa nhiều với đám người Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử lại có chút bất mãn: “Trọng Hỉ biểu muội, nơi này có trà rượu ngon, lại có hoa mai để ngắm, sao không mời Chân Đại nãi nãi đến đây.”

Chân Ninh là phu nhân đã kết hôn, ước thúc vốn cũng ít đi, nhưng một đám người như thế này cùng đi Trường Nhạc viện thì không được thỏa đáng lắm, nếu thỉnh nàng đến đây ngắm mai thì lại không sao đấy.

Huyện Chủ Trọng Hỉ liếc Lục hoàng tử, thản nhiên nói: “Mấy ngày nay thân thể Đại tẩu ta không được tốt lắm, lạnh giá không chịu nổi. Chân tứ, đi thôi.”

Chân Diệu nhìn mấy người trong đình thi lễ: “Các vị thư thả trò chuyện, ta cáo từ trước.”

Đi ngang qua vài nhánh mai già, đến chuyện cắt mai cắm bình Huyện Chủ Trọng Hỉ cũng đã quên.

Vẫn là Bích Thúy ôm bình mai do dự một chút, vội vàng bẻ hai nhánh hoa mai rồi đuổi theo.

Hôm nay Chân Ninh lại vô cùng khó chịu.

Người ta bảo mang thai đầy ba tháng sẽ hết nghén, thế nhưng nàng đã hơn hai tháng rồi, như thế nào lại càng lúc càng nhiều chứ?

“Đại nãi nãi, ngài uống một chút nước đi ạ.” Phi Yên vỗ nhẹ lên lưng Chân Ninh.

Chân Ninh khó chịu tâm sinh nóng nảy. không kiên nhẫn phất tay: “Đừng đụng ta.”

Lại vài tiếng nôn ọe, Chân Ninh ngẩng đầu: “Sao Thúy Nùng đi mua mơ muối còn chưa về?”

“Có lẽ có chuyện gì đó trì hoãn?” Phi Yên cẩn thận từng li từng tý nói.

Chân Ninh nghe xong quát lên: “Nàng ta có thể có chuyện lớn gì được?”

Đang nói, có nha hoàn tiến đến bẩm báo: “Đại nãi nãi, Huyện Chủ và Tứ cô nương đến rồi ạ.”

“Bảo các nàng tiến vào.” Chân Ninh thở mạnh, hữu khí vô lực nói.

Mùi thơm của mai vàng truyền đến.

Mùi thơm vốn dĩ làm cho người ta yêu thích, Chân Ninh lại biến sắc, vịn cột giường ói lợi hại hơn.

Huyện Chủ Trọng Hỉ dừng bước: “Đại tẩu, sai lại tiều tụy đến thế này?”

Chân Ninh ngẩng đầu lên, sắc mặt vàng như nến, miễn cưỡng nở nụ cười: “Muội muội đến rồi. nhanh ngồi___”

Nói không hết câu lại nhịn không được mà nôn tiếp.

Phi Yên nhìn Chân Ninh, cả gan nói: “Huyện Chủ, hiện tại Đại nãi nãi không chịu được bất cứ một mùi dư thừa nào.” Nói xong liếc mắt nhìn về phía bình mai đang được Bích Thúy ôm.

Huyện Chủ Trọng Hỉ là người thông minh, lập tức hiểu có chuyện gì xảy ra, áy náy cười nói: “Là ta sơ sót, Đại tẩu, nếu tẩu đã không khỏe, vậy muội sẽ không quấy rầy tẩu nữa. Hôm khác sẽ trở lại thăm tẩu sau.”

“Bộ dạng này của ta thật khiến muội muội chê cười, muội muội đi thong thả,” Chân Ninh nhẹ nhàng thở ra.

Nàng thật sự không có tinh lực để ứng phó người khác nữa rồi.

Thấy Huyện Chủ Trọng Hỉ rời đi, Chân Diệu đi qua: “Đại tỷ, có muốn muội làm cho tỷ một ít thức ăn hay không?”

Vừa nghe đến chữ “Ăn”, Chân Ninh liền buồn nôn, vội vàng khoát tay: “Tứ muội không cần phí tâm.”

“Vậy muội về Tây Khóa viện đây, Đại tỷ nằm xuống nghỉ ngơi đi.”

Chân Diệu rời đi không lâu, một nha hoàn áo lam đi vào: “Đại nãi nãi, Đại công tử trở về rồi, uống nhiều quá nên nghỉ ở thư phòng ạ.”

Chân Ninh nghe xong nhíu mày, phân phó nói: “Đưa canh giải rượu qua cho Đại công tử đi.”

Chương 128: Đánh vào mặt

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Nô tỳ hiểu rồi ạ.” Phi Yên quay người đi sang tây viện, không bao lâu sau mang theo một hộp thức ăn gỗ sơn đen vào thư phòng.

Tuy Hàn Khánh Vũ có uống nhiều một chút, nhưng cũng không đến tình trạng thần chí không rõ ràng, chỉ là đầu hơi choáng nên nằm trên giường chợp mắt.

Nghe được tiếng mở cửa, hắn mở mắt ra, vẻ mặt hơi kinh ngạc: “Phi Yên, sao ngươi lại tới đây?”

Phi Yên cười tươi như hoa: “Là Đại nãi nãi sai nô tỳ đưa canh giải rượu sang cho ngài ạ.”

Nghĩ mùi vị của canh giải rượu, Hàn Khánh Vũ nhíu mày: “Ta không say, không cần canh giải rượu.”

Phi Yên đi đến gần, đặt hộp thức ăn bằng gỗ sơn đen lên trên bàn trà, khuyên nhủ: “Đại công tử vẫn nên uống một chút đi ạ, dù sao cũng là chút tâm ý của Đại nãi nãi, mà còn cố ý bảo Tứ cô nương làm canh chua thịt viên đấy.”

Nghe thấy là canh chua thịt viên, Hàn Khánh Vũ nhướn mày: “Vậy thì lấy một chén đến đây đi.”

Phi Yên không tự giác nhếch khóe môi.

Từ trước đến nay Đại công tử không thích uống canh giải rượu, mỗi lần uống rượu mà bê đến, mười lần thì hết có tám lần đều không đụng vào. Đại công tử lại sợ Đại nãi nãi để ý, nên phân phó những nha hoàn mang canh các nàng không được phép lắm miệng.

Vốn cũng không phải là chuyện gì lớn, nói ra lại vô duyên vô cớ khiến Đại nãi nãi không thoải mái, cho nên không ai đi lắm miệng chuyện này với Đại nãi nãi.

Nhưng nàng lặng lẽ thấy được, Đại công tử vô tình nếm qua món canh chua thịt viên Tứ cô nương tự làm là đã thích.

Lúc này đây, làm sao ngài có thể cự tuyệt.

Đôi tay trắng thuần sơn móng chu sa đỏ, không vội không chậm mở hộp cơm sơn đen ra, lấy ra chiếc bát sứ trắng to, sau đó lại lấy ra một bộ chén nhỏ, xới đầy chén rồi đưa tới.

“Đại công tử, đã để nguội rồi, ngài cứ chậm rãi uống.”

Nghe mùi thơm của canh chua thịt viên, Hàn Khánh Vũ thoả mãn gật đầu, cũng không cần thìa, cứ như vậy uống một hơi cạn sạch.

Canh chua thịt viên này, hắn uống qua một lần là thích, chỉ vì ngại thân phận Chân Diệu, nên cũng không không tiện mở miệng nói với Chân Ninh.

Chân Diệu thân là đường muội của Chân Ninh, đến chăm sóc tỷ tỷ một chút rất bình thường, nhưng nếu người làm tỷ phu còn bắt di muội làm thức ăn thì khiến người ta chê cười mất.

Hàn Khánh Vũ uống xong, nhíu nhíu mày. Tự nhủ: “Hình như vị canh này không ngon như hai lần trước.”

Phi Yên thu chén, đưa khăn qua nói: “Có lẽ Đại công tử uống rượu, hương vị xông lên nên lẫn lộn đấy ạ.”

“Có lẽ vậy.” Hàn Khánh Vũ cảm thấy có lý, nhưng nhìn hơn phân nửa canh còn thừa trong bát to thì lại không hứng thú nổi.

“Đại công tử còn uống sao?”

Hàn Khánh Vũ lắc đầu.

“Vậy nô tỳ dọn vào ạ.” Phi Yên nói xong xoay người, khom người dọn dẹp bát đũa trên bàn trà.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy màu hồng hoa hồng, bên hông thắt dải lụa màu xanh lam trời thu, tôn lên vòng eo dịu dàng nhỏ nhắn. Khom người như vậy, nơi tròn trịa kia càng ưỡn lên ngạo nghễ, đuôi dải lụa không phải ngọc sức quý báu nhưng lại đính hồ điệp tinh xảo cùng màu dải lụa, đúng lúc lại thuận theo trượt qua đường cong rất tròn trĩnh kia, lướt qua giữa không trung một cái.

Ánh mắt Hàn Khánh Vũ không tự giác rơi lên đoạn eo nhỏ dịu dàng cùng phần rất tròn kia, tua hồ điệp lắc lư lại khiến lòng hắn cũng chao đảo theo.

Càng chao đảo càng nóng.

Phi Yên quay đầu, khuyên tai hồ điệp nho nhỏ xoay theo một cái, áp vào hai gò má trắng noãn như ngọc: “Đại công tử, nô tỳ đã thu dọn xong, nô tỳ ra ngoài trước ạ.”

Hàn Khánh Vũ há to miệng, lại cảm thấy miệng khô nói không ra lời, trong lòng có một ngọn lửa quỷ quái vô danh đang nung nấu.

Phi Yên mím môi cười cười, quay người.

Bước liên tục nhẹ nhàng, tua hồ điệp kia lại tung bay.

“Phi Yên ——” Hàn Khánh Vũ gian nan mở miệng, nhưng lại không biết nói gì tiếp.

Hắn cảm thấy mình say rồi, đầu óc không nghe sai sử, miệng cũng không nghe lời nữa.

Rõ ràng hắn không hề có ý định mở miệng.

“Đại công tử còn có việc sao?” Đôi mắt Phi Yên dịu dàng như làn nước mùa thu nhìn lại, khóe miệng hé nụ cười mềm mại.

“Phi Yên, ta đau đầu, tới đây xoa bóp giúp ta.” Hồn vía Hàn Khánh Vũ chìm ngập trong đầm nước thu kia, bỗng nhiên lại nói lưu loát.

Phi Yên đi tới, đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn trà đầu giường lần nữa.

Tay hết sức nhẹ nhàng xoa trán Hàn Khánh Vũ.

Mùi thơm đặc trưng của thiếu nữ truyền đến.

Hai người càng dựa gần nhau, Hàn Khánh Vũ lại cảm thấy càng nóng.

Theo chuyển động của đôi bàn tay kia trên trán, trong lòng hắn như có côn trùng nhỏ bò lên, càng ngày càng ngứa.

“Đại công tử ——” Phi Yên kinh hoảng kêu một tiếng, sau đó cả người bị ném lên giường, một cơ thể nóng hổi đè xuống.

“Đại công tử, ngài không thể như vậy ——” hai tay liều mạng ra sức đẩy, thân thể giãy dụa theo.

Nhưng đổi lấy là tiếng hơi thở càng nặng nề của người kia.

Tầm mắt Phi Yên dừng trên chiếc móc bạc bạc trắng, im ắng cười cười.

Lúc người kia tiến vào thân thể nàng, theo tiếng kêu đau, hai tay cũng vô tình vùng vẫy.

Hộp thức ăn sơn đen trên bàn trà đã bị quét rơi xuống đất.

Tiếng vang truyền đến, nắp hộp cơm bung ra, chén canh còn chưa uống hết bên trong đổ tràn khắp nơi.

Động tĩnh này vẫn không ngăn cản được sự dây dưa của hai người trên giường, có thể là vì Phi Yên tới, nên tiểu nha hoàn ngủ gà ngủ gật ngoài cửa lại càng hoảng sợ.

Cửa vốn chỉ đóng, tiểu nha hoàn xuyên qua khe cửa chứng kiến tình cảnh bên trong thì bị dọa đến mức hét lên rồi chạy vội đi.

Phi Yên thu hồi ánh mắt, cười cười.

Đại nãi nãi không biết sẽ làm sao đây.

Dựa vào sự bảo vệ của Đại công tử đối với Đại nãi nãi, qua việc này chỉ sợ cũng không dám thừa nhận. Vậy chẳng phải nàng ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo ư        “Đại nãi nãi ——” Lúc tiểu nha hoàn không kịp thở xông tới, Chân Ninh đang ăn mơ ngâm muối vừa được mua về.

Thúy Nùng quát lạnh nói: “Trụy Nhi! Ngươi vội vàng hấp tấp xông vào phòng Đại nãi nãi như thế còn có quy củ hay không!”

Một nha đầu theo vào đằng sau, mặt mũi tràn đầy sầu khổ: “Bẩm Đại nãi nãi, là nô tỳ bất lực, không giữ chặt ả này, khiến người kinh sợ.”

Nói xong đẩy Trụy Nhi ra: “Còn không theo ta ra ngoài!”

Đại nãi nãi quản môn hộ rất nghiêm, cho dù là nha hoàn trong viện mình muốn gặp, cũng phải xin được chỉ thị trước. Nàng thật không ngờ tiểu nha hoàn này gan lớn như vậy, còn chưa kịp hỏi đã xông vào nhanh như chớp, ngược lại khiến nàng trở tay không kịp.

Trụy nhi vốn nhỏ tuổi, chuyện vừa trông thấy khiến nàng kinh hãi đến mức hồn phi phách tán, đầu óc đều loạn hết, nói năng lộn xộn: “Đại nãi nãi, sách, thư phòng, Đại công tử…”

“Đại công tử làm sao vậy?” Chân Ninh đứng bật dậy, thân thể chao đảo một cái.

Thúy Nùng vội đỡ lấy nàng, lạnh lùng nói: “Trụy Nhi, ngươi còn không đi ra ngoài cho ta, làm Đại nãi nãi hoảng sợ xem ai tha cho ngươi. Đại nãi nãi, ngài ngồi trước đi, nô tỳ đi thư phòng nhìn xem.”

Tim Chân Ninh nhảy dồn dập thình thịch, trực giác xảy ra chuyện gì đó, cắn răng nói: “Thúy Nùng, đỡ ta đến thư phòng!”

“Đại nãi nãi ——” Thúy Nùng chần chờ một chút.

Nếu Đại công tử bên kia thực sự có chuyện gì, Đại nãi nãi động thai khí thì làm thế nào cho tốt đây.

“Còn không đi!” Sắc mặt Chân Ninh cực kỳ khó coi, trực tiếp đi ra ngoài.

Rất nhanh đã đến bên ngoài thư phòng, nghe được tiếng bên trong truyền đến.

Tiếng thở gấp của nam nhân cùng tiếng khóc nức nở lên xuống của nữ tử đan vào nhau.

“Đại công tử. Ngài, ngài như vậy thì bảo nô tỳ sống thế nào đây? Về sau làm sao có thể nhìn mặt Đại nãi nãi, ah…”

Sắc mặt Chân Ninh trở nên trắng bệch, chân như mọc rễ cắm xuống đất vẫn không nhúc nhích.

“Phi Yên, nàng ngoan nào, nàng ngoan nào…”

Lại là giọng nói cực kỳ quen thuộc.

Chân Ninh không biết lấy sức đâu ra, một đạp đá văng cửa.

Trên mặt đất trong phòng một đống hỗn độn.

Hai cơ thể dây dưa trên giường lại khiến nàng giật mình đứng nguyên tại chỗ.

Đặc biệt là Phi Yên dốc sức liều mạng giãy dụa. Hàn Khánh Vũ lại chặt chẽ trói lấy người dưới thân, như một thanh đao nhọn tàn nhẫn đâm vào lòng nàng.

“Các ngươi ——” Chân Ninh lời còn chưa dứt, nộ khí công tâm ngất đi.

“Đại nãi nãi ——” trong phòng loạn thành một đoàn.

Chờ lúc nha hoàn Trường Nhạc Viện mời Chân Diệu sang, đã là ngày thứ hai.

Chân Ninh đã một ngày không uống một giọt nước.

Không phải nàng không muốn ăn, mà là ăn gì đều nôn ra cái đó.

Trong đầu nàng toàn là hình ảnh thân thể trắng lóa kia.

“A Ninh, ta bị mỡ heo che mắt rồi, nàng đánh ta mắng ta sao cũng được, nhưng đừng tra tấn chính mình nữa, đừng quên trong bụng nàng còn có con của chúng ta mà.” Chỉ qua một ngày, Hàn Khánh Vũ đã không còn hăng hái như trước đây, mà thần sắc tiều tụy, ánh mắt nhìn về phía Chân Ninh tràn đầy áy náy.

Chân Ninh suy yếu cười cười: “Đại Lang, hai người Phi Yên và Thúy Nùng, thiếp đã sớm định muốn đem một trong hai cho chàng. Mấy ngày trước đây, còn cố ý hỏi chàng thích ai. Chàng hợp ý Phi Yên, cứ trực tiếp nói với thiếp là được, cần gì phải làm ra chuyện như vậy để đánh vào mặt thiếp.”

Lời Chân Ninh nói ai oán rộng lượng, nhưng trong lòng nghẹn một ngọn lửa.

Vì nàng vốn muốn đưa Thúy Nùng cho Đại Lang.

Thúy Nùng trung thực trầm ổn, tướng mạo cũng không xinh đẹp như Phi Yên, tương lai thật là khó nắm bắt.

Nhưng vạn lần không ngờ phu quân tốt của nàng lại làm ra việc này ngay dưới mí mắt nàng.

Nếu là nha đầu Phi Yên kia câu dẫn thì dễ nói, cứ bán thẳng đi, Đại Lang sẽ không thể nói được gì, cũng là cảnh cáo với bọn nha hoàn.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại là Đại Lang dùng sức cưỡng chế, đến bây giờ Phi Yên vẫn quỳ thỉnh tội ở ngoài cửa.

Việc này, chỉ có thể nuốt cả răng lẫn máu thôi (*).

(*) Nuốt cả răng lẫn máu: ý chỉ việc bắt buộc phải chấp nhận một chuyện nào đó.

Hàn Khánh Vũ cầm lấy tay Chân Ninh, rồi đánh lên mặt mình: “A Ninh, nàng đánh ta đi, ta khốn nạn, uống rượu quá nhiều là bắt đầu hồ đồ rồi.”

Chân Ninh khép mắt lại, hai giọt nước mắt rơi xuống: “Chàng là phu quân của thiếp, sao thiếp có thể đánh chàng được. Chỉ mong rằng Đại Lang nhớ kỹ, suy cho cùng thiếp cũng là vợ cả của chàng, sau này dù có thích nha đầu nào thì nói với thiếp là được, đừng có đánh vào mặt thiếp nữa.”

Việc đã đến nước này, chẳng lẽ còn thật sự muốn đánh đập tàn nhẫn, đẩy lòng Đại Lang đi xa hơn sao?

Nàng không làm được chuyện được không bù nổi mất.

Chân Ninh cười lạnh trong lòng một tiếng.

“A Ninh tốt, ta nghe nàng cả, chỉ cần nàng đừng tức giận nữa. Phi Yên… nàng ta cũng bị ta làm hại, nếu nàng không thích gặp nàng ta, thì cứ đuổi đến thôn trang gả cho người khác đi. Chỉ là đừng bán nàng ta, vì dù sao cũng là lỗi của ta.”

Chân Ninh cầm ngược lại tay Hàn Khánh Vũ: “Đại Lang nói gì thế, bộ dạng hiện tại của thiếp không cách nào hầu hạ chàng được, vốn muốn chọn một người đưa cho chàng. Phi Yên lại là nha hoàn của thiếp, bộ dạng như vậy bị kéo ra ngoài gả cho người ta, người khác sẽ nói thiếp như thế nào đây?”

“Vậy đều theo an bài của A Ninh. A Ninh, phải trái gì nàng cũng ăn chút đi.”

Chân Ninh cười khổ: “Đại Lang, không phải thiếp không muốn ăn, là thật sự ăn không vô.”

Thân thể của nàng thành thật hơn tâm nàng nhiều.

Nôn nghén khiến nàng thật sự không muốn ăn chút nào, ngày cả thuốc đại phu kê đơn cũng phun ra.

Nhưng đứa nhỏ không ăn không được.

Chân Ninh có chút sốt ruột.

“Đại nãi nãi, Tứ cô nương đến rồi ạ.”

Chân Ninh nghi hoặc nhìn về phía Hàn Khánh Vũ.

Bộ dạng nàng thế này, nào có muốn gặp ai?

Nếu là muội muột ruột thịt tri kỷ với mình cũng thôi, thế thì còn có thể tố khổ.  Nhưng chỉ là đường muội không cùng chi, để nàng ấy biết chuyện lại vô duyên vô cớ bị chê cười.

“Là ta gọi người mời Tứ muội tới, Tứ muội có sở trường về trù nghệ, nói không chừng có thể làm món ăn gì đó mở khẩu vị cho nàng.”

Chân Ninh nghe xong không tiện nhiều lời, thản nhiên nói: “Mời Tứ cô nương vào đi.”

 

 

 

 

 

 

 

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion16 Comments

  1. Ôi. Chạt vật từ hôm qua tới giờ mới vào đọc được luôn í. Lâu quá mới đọc muội cũng suýt nữa quên luôn cả mật khẩu
    Chân tứ với trình ca nói chuyện ngộ quá à,kiểu như ông nói gà bà nói vịt vậy á.hi
    Cái nha đầu phi yến này cũng ghê gớm thật,lại dám tính kế hàn khánh vũ,coi chừng lại đổ tội lên chân tứ là vì bát canh thịt viên( mặc dug k phải do chân tứ làm). Hóng chương sau
    Tks tỷ nhiều lắm ạ. Chúc tỷ có 1 kỳ nghỉ lễ vui vẻ nhé!.hi

  2. Hai người này bao giờ mới hết ông nói gà bà nói vịt vậy trời, cứ tình hình này sợ sau này lấy nhau về Trình ca cũng sẽ có ngày hộc máu bỏ mình mất thôi, căn bản hai cái sóng âm nó không có một chút giao điểm nào mà.
    Ả Phi Yên này ghê gớm thật, thông minh như Chân Ninh cũng bị lừa, lại còn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt chứ, cơ mà làm gì chả có sơ hở, không biết có liên lụy gì đến CD không đây?
    Thanks tỷ!

  3. Oh, bạn Diệu và La Thiên Trình nói chuyện với nhau luôn có cảm giác ông nói gà bà nói vịt, mỗi người hiểu một cách. Mà bạn La Thiên Trình để ý Chân Diệu ghê, còn phải giải thích cho bạn Diệu nữa, tiếc là bạn ấy vẫn ngây lắm, không hiểu gì đâu.
    Chân Ninh hay nha, đề phòng đường muội cuối cùng bị nha hoàn của mình tính kế. Chắc chắn là trong canh có gì đó, mà con nhỏ Phi Yên cũng cố ý câu dẫn còn gì. Chân Ninh có vẻ cũng không hạnh phúc, vinh quang lắm nhỉ, chỉ giỏi làm màu, còn Hàn đại công tử định lực cũng thường thường rồi. Haizzz mong là Chân Diệu sớm về.ở cái chỗ thị phi như vậy làm gì, dù sao Chân Ninh cũng đâu có tin tưởng, đồ ăn mang tới chắc gì đã ăn chứ.

  4. La thế tử và Chân Diệu lúc nào cũng vậy, ông nói gà bà nói vịt, phải công nhận trình độ lý giải ý tứ La thế tử của Chân Diệu đã ở một độ cao khó đỡ đó ah, người ta nói vợ chồng đồng lòng, ta thấy đến hiểu ý nhau cũng ko có thế này đến khi Chân Diệu gả vào phủ La thế tử thì làm sao sống sót đây, thật đáng lo mà. Biết ngay chỗ Chân Nghiên sẽ có chuyện mà, ta chẳng mong Chân Diệu nấu đồ cho Chân Nghiên đâu, xảy ra chuyên gì thể nào nàng ta cũng đổ tội cho Chân Diệu cho xem. Thanks

  5. “La Thế tử / La thế tử”
    “gió lạnh thối phất phơ” ———————> “… thổi …”
    “Huyện Chủ Trọng Hỉ / Huyện chủ Trọng Hỷ”
    “Hàn nhị công tử lầm bẩm” —————–> “… lẩm …”
    “Chân tứ / Chân Tứ”
    “sai lại tiều tụy” ——————————–> “sao …”
    “cũng không không tiện” ———————> dư “không”
    “Trụy nhi / Trụy Nhi”
    “ngày cả thuốc đại phu” ———————-> “ngay …”
    =============================================
    Haha … có ai cảm nhận như ta ko, cảm giác được là LTT có tình cảm với CD trước, haha, LTT thích CD mất rồi nên cứ hay ghen hay để ý rồi tự tức giận, đáng yêu chết được!!!
    Haiz… nhìn tính tình CNinh thì cái ả Phi Yên kia bây giờ giở thủ đoạn, sau này chắc chắn ko có kết quả tốt ~.~! Nhưng mà ta đọc nhiều truyện có tình tiết nam 9 trúng thuốc mà vẫn ko làm bậy với ng khác, haha, vậy mới thấy, HKV cũng ko phải thương CNinh bằng chân tình, CNinh cũng ko hết lòng hết dạ đâu ~.~!

  6. Haiz… vậy là bà Chân Ninh bị thông minh của mình hại đúng rùi ah… mà Phi Yên này chắc bỏ xuân dược vô đồ ăn đưa cho Hàn Khánh Vũ quá nhỉ… giờ ông nam chính giống như đang gỡ điểm cho những lần trước quá nhỉ ^^… biết quan tâm lo lắng cho Diệu tỷ ^^… còn biết giải thích nữa chứ ^^… được ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  7. CN cứ tự cho là thông minh cũng ko nhìn rõ nha hoàn thân cận của mình bị đâm sau lưng một nhát còn phải chịu… cứ tự cho mình là cao quý ko chịu tin tưởng CD nên chịu tội là đúng… ta thấy CN này ngu xuẩn thì có nhìn ko rõ là CD đến chăm sóc nàng ta thì sẽ chẳng dám để xảy ra sơ xót gì vì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh cũng như hôn sự của CD cơ mà… cứ thích tự hành hạ mình

  8. haiz đầm sâu nước đục là đây, chỉ vì một thằng dàn ông mà tính kế tranh nhau như vậy, aiz Chân Ninh kia coi như là còn vững trí chứ nhưng sôngs vậy mệt mỏi làm sao a

  9. Trình ca và cô nương đấu khẩu nhau cũng vui nhưng ta thích xem hai người hòa hợp hơn, thế giới cổ đại này thật đúng là dẫm đạp lên nhau để sổng tính kế đề phòng mà cũng ko thấy mệt mỏi sao Phi Yên này thật đúng là muốn bay lên cành cao

  10. Ngu quá bị tính kế mà còn không biết nữa! Lở sơ xúc gì lại đổ thừa a Diệu nữa! Trình ca còn phải cất công theo đuổi dài!

  11. Hai đại nhân vật này nội dung nói chuyện thật làm người bật ngửa, râu ông nọ cắm cằm bà kia mà

  12. Chân Ninh kênh kiệu cho lắm vào, đúng là kiểu nhà quyền quý , đến sở thích của chồng có khi còn chả rõ ràng bằng nha hoàn thì làm gì chả có chuyện

  13. CN thông minh mà lại ko hiểu nha hoàn của mình ms bị bẫy như thế. CD tốt thế mà CN cứ khinh khỉnh, khổ thân CD

  14. Phi Yến thật thủ đoạn, gài bẫy mà người khác cũng không biết còn tưởng nàng ta bị ức hiếp thật đáng sợ ;85

  15. Mâu thuẫn phát sinh, cãi nhau cũng vì hai người không nói cùng một chuyện, hỏi sao có điểm chung được hả trời. Chưa kể hai anh chị còn tự ý suy diễn theo logic của mình nữa, ngày hiểu nhau còn xa lắm.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close