Trời Sinh Một Đôi – Chương 123+124

21

Chương  123: Dạy học

Edit: Sương Thu

Beta: Sakura

Trường Nhạc viện rất lớn, trừ chủ viện còn có hai tiểu viện. Tiểu viện không những thông với chủ viện, mà còn có thể trực tiếp đi ra ngoài bằng cửa sau, không kinh động đến chủ viện.

Cứ như vậy, Chân Diệu dẫn theo A Loan và Thanh Cáp ở Tây Khóa viện, cảm thấy rất thuận tiện.

Thoáng chốc đã qua ba bốn ngày, theo ám chỉ ban đầu của Chân Ninh, Chân Diệu không tự tìm mất mặt thường xuyên xuất hiện trước mặt người ta, chỉ đưa đồ ăn vài lần.

Mỗi lần mang sang, Chân Ninh lôi kéo nàng nói chuyện việc nhà, rất có bộ dáng Đại tỷ, chẳng qua đồ ăn được chuẩn bị cẩn thận, trải qua quá trình nói chuyện cũng dần nguội mất. Chân Diệu hiểu ý của nàng ta.

Đặc biệt, một lần Hàn đại công tử trở về, ăn hết hơn phân nửa canh chua thịt viên, khen ngợi tài nghệ Tứ muội tốt, vẻ hờn giận hiện lên trong mắt Chân Ninh không thoát khỏi ánh mắt của nàng.

Đến giờ, đồ ăn Chân Diệu cũng không mang sang nữa, chỉ thỉnh thoảng tránh thời gian Đại công tử trở về, đi qua hỏi xem Đại tỷ muốn ăn gì. Chân Ninh trả lời một câu không thích ăn uống gì thì nàng cũng bỏ qua, không làm.

Tỷ muội hai người đều hiểu trong lòng nhưng không ai nói ra,chỉ chờ Chân Ninh mang thai đủ ba tháng, không còn nôn ọe sẽ trở lại, coi như cấp hai bên một cái công đạo.

“Cô nương, Đại cô nương cho dù không ăn, ngài cũng nên làm chút gì đó mang sang, bằng không sau này truyền ra ngoài, người ta lại bảo ngài không đúng.” A Loan vừa giúp Chân Diệu vấn tóc vừa nhẹ nhàng khuyên bảo.

“Yên tâm, sẽ không đâu”, Chân Diệu nhàm chán đùa nghịch sợi tóc, “Đại tỷ là người khéo léo, sao có thể truyền chuyện này ra ngoài, sau này có nhắc tới cũng sẽ bảo ta khéo tay, nấu ăn ngon thôi.”

A Loan không nhiều lời nữa, yên lặng vấn tóc cho Chân Diệu.

Huyện chủ Trọng Hỷ đi đến, thản nhiên cười nói: “Chân Diệu, đã giờ nào rồi mà còn vấn tóc.”

Chân Diệu cười đáp lại: “Hôm qua ngủ hơi muộn, hôm nay liền dậy muộn.”

“Ngươi không phải làm món gì đưa sang chỗ Đại tẩu sao?”

“Đại tỷ nói buổi sáng không muốn ăn uống, bình thường, ta đều đưa bữa tối.”

Chân Ninh không muốn để người ngoài biết nàng không thích ăn đồ ăn do Chân Diệu nấu, nàng liền vui vẻ phối hợp.

“Tốt lắm, hôm nay, ngươi dạy ta làm mỳ cầu vồng đi.”

Chân Diệu giật mình, sau đó gật đầu: “Được.”

Huyện chủ Trọng Hỷ không dẫn theo nhiều người, hai người sóng vai vào phòng bếp nhỏ.

Người làm trong phòng bếp thấy Huyện chủ Trọng Hỷ đều kinh ngạc: “Huyện chủ, ngài là kim tôn ngọc quý, sao lại tới nơi này?”

“Sao ta không thể tới nơi này?” Huyện chủ Trọng Hỷ thản nhiên hỏi lại, ngữ khí không mang theo độ nóng, người làm cũng không dám nói thêm gì nữa.

“Các người đi ra ngoài đi, chỉ cần để lại một người nhóm lửa là được.”

Đám người đi hết, Huyện chủ Trọng Hỷ nói: “Chân Diệu, ngươi dạy ta đi.”

“Trước hết, chúng ta nhào bột đi.”

Huyện chủ Trọng Hỷ muốn học, Chân Diệu cũng không cảm thấy lấy địa vị của Huyện chủ sẽ không biết rửa tay nấu canh, thần thái tự nhiên bắt đầu rửa tay, nhào bột.

Huyện chủ Trọng Hỷ chính là thích tính tình tùy ý của Chân Diệu, bắt đầu học tập nghiêm túc.

Nhào được một nửa, Chân Diệu dừng lại, cười hỏi: “Huyện chủ, mỏi tay chứ?”

“Hơi mỏi.” Trọng Hỷ Huyện chủ nói xong, bỗng nở nụ cười, “Chân Diệu, chóp mũi ngươi dính bột mỳ.”

“Hả, phải không?” Chân Diệu soi mặt trong chậu nước, quả nhiên thấy chóp mũi dính chút bột trắng.

“Chỉ một chút như vậy, không sao. Huyện chủ, cô đến nhìn xem.”

Trọng Hỷ Huyện chủ nghi hoặc bước qua, Chân Diệu chỉ vào mặt nước.

“Ồ, ta biến thành thế này từ lúc nào?” Trọng Hỷ Huyện chủ kinh ngạc, biểu tình lập tức sinh động lên, không còn thanh quý, lãnh đạm như thường ngày.

Chân Diệu liền cười ha ha. Huyện chủ Trọng Hỷ không để bụng, tiếp tục trở lại nhào bột.

“Huyện chủ. Ta dạy ngài cách điều chế nước màu. Mỳ cầu vồng có màu sắc như vậy là nhờ nhúng bột mỳ vào các loại nước hoa quả khác nhau. Vì dùng nước hoa quả, mỳ cầu vồng không chỉ ăn ngon mà còn tốt cho thân thể.”

Hai người, một người nghiêm túc dạy, một người dụng tâm học, rất nhanh liền làm xong bột mỳ với các loại nước màu.

Điểm đáng lưu ý trong quá trình kéo sợi mỳ là lực tay và kinh nghiệm. Huyện chủ Trọng Hỷ mới làm lần đầu, lãng phí mấy khối bột nhỏ mới miễn cưỡng tạo ra mấy sợi mỳ dài ngắn không đều.

Thấy sợi mỳ của Chân Diệu đều bóng loáng, độ dày, sắc màu rực rỡ, nàng tự giễu nói: “Xem ra ở việc nấu nướng, ta là thất khiếu thông sáu khiếu.”

Chân Diệu nhìn mấy sợi mỳ vô cùng thê thảm, an ủi: “Làm vài lần là tốt rồi.”

“Chân Diệu, khi ngưoi bắt đầu học cũng kéo ra những sợi mỳ như vậy sao?”  Trọng Hỷ Huyện chủ cảm thấy được an ủi rất nhiều.

Chân Diệu lấy mu bàn tay xoa xoa chóp mũi: “Không, lần đầu tiên ta làm mỳ sợi, ách, hình như không khác lắm so với hiện tại. Lúc ấy, sư phụ còn khen ta có thiên phú.”

Ý cười trên khóe miệng Huyện chủ Trọng Hỷ cứng đờ: “Xem ra quả là ta không có thiên phú.”

Chân Diệu còn thực sự nhìn mấy sợi mỳ của Trọng Hỷ Huyện chủ, vẻ mặt thành khẩn an ủi: “Huyện chủ đừng tự coi nhẹ bản thân, so với những người vừa bắt đầu học, trình độ của cô không hề kém.”

Lúc ấy, trước khi học làm mỳ, nàng đã nấu rất nhiều món, xem chừng Trọng Hỷ Huyện chủ còn là lần đầu tiên vào bếp.

“Thật sự.” Ngữ khí của Chân Diệu càng thêm thành khẩn.

Trọng Hỷ Huyện chủ rơi lệ.

Vốn từ nhỏ đã nghe quen mấy câu a dua nịnh hót, nghe xong mấy câu an ủi sứt sẹo như vậy, nàng cũng không tức giận, ngược lại cảm thấy buồn cười: “Chân Diệu, có người an ủi người khác như ngươi sao?”

Cũng khó trách, trước kia, mỗi lần nhắc tới Chân Tứ của An Bá phủ, Sơ Hà đều không vừa mắt. Một cô nương ngốc như vậy, chỉ sợ chỉ có ở chung mới biết điểm thú vị của nàng.

“Huyện chủ, kỳ thật mỗi người đều có thiên phú và khuyết điểm cho nên mới có chuyện trao đổi. Chẳng qua, chỉ cần chính mình thích, mấy chuyện này cũng không quan trọng, vui vẻ là được.”

“Ừ, Chân Diệu, cô tiếp tục dạy ta đi.”

Một hồi lâu sau, Huyện chủ Trọng Hỷ lại mở miệng: “Ta đính thân.”

Chân Diệu kinh ngạc.

Huyện chủ Trọng Hỷ cười cười: “Cho nên trước khi lấy chồng, tranh thủ làm ra món mỳ xinh đẹp giống của ngươi để mẫu thân nếm thử một chút.”

“Nhất định có thể. Nhưng hiện tại, Huyện chủ nấu mỳ, tuy không xinh đẹp nhưng hương vị cũng không tồi, không bằng mang một ít để Trưởng công chúa nếm thử?”

“Được.” Huyện chủ Trọng Hỷ vốn là người tùy tính, thấy Chân Diệu nói mỳ này bề ngoài xấu những không ảnh hưởng đến hương vị, tâm tình tốt lên.

Nàng bưng mỳ nóng hôi hổi ra ngoài, quay đầu lại nói: “Chân Diệu, ta am hiểu chơi cờ, trưa nay, ta qua đây tìm ngươi chơi cờ.”

Tươi cười của Chân Diệu cứng đờ.

Chơi cờ?

Nguyên chủ biết chơi cờ nhưng chơi cờ không giống những thứ khác, không phải chỉ cần có trí nhớ là được!

Không đợi Chân Diệu kháng nghị, Huyện chủ Trọng Hỷ đã đi ra ngoài.

“Mẫu thân ….”

Con mèo trắng như tuyết nằm trên đùi Trưởng công chúa Chiêu Vân, nghe thấy vậy liền lười biếng ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại nằm xuống.

Trưởng công chúa Chiêu Vân vuốt lưng bóng loáng của nó, cười nói: “Trọng Hỷ, mặt con dính bột mỳ, đây là làm gì? Nằm lăn lộn trong đống bột à?”

“Mẫu thân, con làm mỳ sợi, ngài nếm thử chút đi.”

Những sợi mỳ màu xanh nằm trên đĩa sứ trắng, nếu xem nhẹ màu sắc không đồng đều vẫn là loại cảnh đẹp ý vui.

“Vốn con làm mấy loại màu nhưng chỉ có mỳ màu xanh có thể xem được.” Huyện chủ Trọng Hỷ hơi tiếc nuối nói.

Trưởng công chúa Chiêu Vân cầm lấy đũa bạc, nếm một miếng, gật gật đầu: “Không tồi. Hương vị ngon.”

“Là Chân Diệu dạy con làm.”

Bản thân Huyện chủ Trọng Hỷ không biết nhưng Trưởng công chúa Chiêu Vân phát hiện con gái khó có được vài phần xinh đẹp của tiểu cô nương, lại ăn thêm một miếng, tâm tình tốt: “Vậy sau này, con cứ thường xuyên đến chỗ Chân Tứ. Chẳng qua các bí quyết đều quý giá, đừng bắt người ta miễn cưỡng dạy con.”

“Nữ nhi hiểu.” Huyện chủ Trọng Hỷ yên lặng quyết định đem sách dạy cờ thánh truyền của nàng tặng Chân Diệu, coi như có qua có lại.

Vì thế, buổi chiều, dưới tàng cây bạch quả, cảnh tượng như vậy xảy ra. Huyện chủ Trọng Hỷ một tay cầm sách dạy đánh cờ, một tay chỉ vào bàn cờ, còn nghiêm túc giảng giải.

Chân Diệu cầm quân cờ, không hiểu gì lắng nghe.

“Hiểu chưa?” Vẻ mặt Huyện chủ Trọng Hỷ uy nghiêm.

Chân Diệu cố lấy dũng khí, gian nan lắc đầu.

Huyện chủ Trọng Hỷ hít sâu một hơi, giơ 6 ngón tay lên: “Chân Diệu, ngươi biết ta đã nói mấy lần không?”

“Sáu lần …”

“May là cuối cùng ngươi cũng nhớ!”

Chân Diệu chỉ chỉ: “Huyện chủ, không phải ngài duỗi sáu ngón tay sao?”

Huyện chủ Trọng Hỷ ngực cứng lại, rốt cuộc không thể bảo trì bộ dáng lạnh nhạt thường ngày, ném sách dạy đánh cờ đi.

Chân Diệu thở phào, cuối cùng cũng được giải thoát.

“Ha ha, Huyện chủ, xem ra chuyện chơi cờ, ta cũng thất khiếu thông sáu khiếu. Thật khiến ngài khó xử.”

Trọng Hỷ Huyện chủ vươn tay, nhặt quân cờ trắng đen trên bàn cờ bỏ vào bát: “Không việc gì, có thiên phú hay không không quan trọng, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi.”

Nói đến đây, nàng có chút xấu hổ. Buổi sáng, Chân Diệu kiên nhẫn dạy mình làm mỳ sợi như vậy, sao đến phiên bản thân làm sư phụ lại nhịn không được muốn ném bàn cờ đây? Chuyện này quả thực không nên.

Kiểm điểm xong, nàng nhìn biểu tình cứng ngắc của Chân Diệu, nói: “Đến, chúng ta trực tiếp chơi cờ đi, ta nhìn xem ngươi rốt cuộc ở trình độ nào rồi lại từ từ dạy tiếp.”

Chân Diệu trước mắt tối sầm. Huyện chủ, rốt cuộc ta làm sai chuyện gì, ta sửa còn không được sao!

Mặt trời từ từ hạ xuống phía tây, La Thiên Trình xuống ngựa, gã sai vặt Bán Hạ bước ra, dắt ngựa vào chuồng.

“Mấy ngày nay, trong phủ xảy ra chuyện gì?”

“Trong phủ không xảy ra chuyện gì, nhưng phủ An Bá Chân Tứ cô nương gửi ngài một phong thư.” Bán Hạ nói xong, lấy ra một bức thư từ vạt áo.

Nhìn thấy năm chữ “La thế tử thân khải”, La Thiên Trình trong lòng sinh vài phần tò mò, tiếp lại lại không hiểu sao thoáng chút sầu lo. Đang yên đang lành tự dưng gửi thư, chẳng lẽ nữ nhân kia lại gây ra chuyện gì.

Hắn nhanh chóng lấy thư ra, xem xong nhướng mày. Lại thêm một điểm khác với đời trước.

Đời trước, Chân Tứ và con dâu trưởng của Trưởng công chúa Chiêu Vân tuy là tỷ muội những ít khi gặp nhau. Đời này, Chân Tứ cư nhiên đến ở tại phủ Trưởng công chúa, lại là để chiếu cố Chân Ninh đang mang bầu?

La Thiên Trình suy nghĩ, bỗng dưng biến sắc. Đời trước, tại thời điểm này, Hàn Đại công tử chưa có đứa nhỏ. Hắn nhớ rõ rành mạch, lễ đầy tháng đứa con đầu tiên của Hàn Đại công tử được tổ chức tại phủ Phụng Quốc tướng quân!

Đoạt lại dây cương từ tay Bán Hạ, La Thiên Trình xoay người lên ngựa: “Ta đi một chuyến đến phủ Trưởng công chúa.”

 

Chương 124: Khó nói

“Ai, Thế tử, ngài cứ như vậy đi sao?” Bán Hạ rối rắm hỏi.

La Thiên Trình cúi đầu nhìn quần áo đã có nếp nhăn, xuống ngựa, đi vào trong phủ Trấn Quốc.

Một nam tử trung niên mặc áo khoác ngoài màu xanh thêu hoa cúc bước tới, sắc mặt trắng nõn, trên cằm có râu.

Thấy La Thiên Trình, hắn tỏ ra thân thiết: “Đại lang, con lại từ đâu về, sao lại biến thành bộ dạng này?”

Sâu trong mắt La Thiên Trình hiện ra vẻ rét lạnh chẳng qua con ngươi đen như mực sâu không lường được, quang mang lưu chuyển, nhanh chóng che lấp tia lãnh ý. Đối mặt người này, hắn nên thu liễm hết những cảm xúc không nên có.

Bàn tay giấu trong tay áo nắm thành quyền, trên mặt lại lộ ra nét mỉm cười trăng thanh gió mát: “Nhị thúc, thúc đi ra ngoài sao?”

“Ừ, ra ngoài bàn chút chuyện.” La Nhị lão gia hiền lành gật đầu, “Gần đây bận rộn lắm sao? Thuở nhỏ, con yếu đuối, con nên xem trọng thân thể.”

“Nhị thúc yên tâm, chất nhi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt bản thân.” La Thiên Trình trong lòng cười lạnh một tiếng, trên mặt vẫn duy trì nét tươi cười không chê vào đâu được.

Vẻ tìm tòi nghiên cứu trong mắt La nhị lão gia cũng không rút di, chẳng qua không muốn bị La Thiên Trình phát hiện bèn mỉm cười gật đầu: “Tốt lắm, ta đi trước, hôm nào rảnh rỗi, hai chúng ta lại uống một chén.”

La Thiên Trình ôm quyền mỉm cười: “Vậy chất nhi sẽ chờ nhị thúc cùng uống rượu.”

Lúc này, La Nhị lão gia mới nhấc chân, bước qua La Thiên Trình, trong lòng lại cảm thấy hơi bất an. Vị chất nhi này của hắn không hiểu tại sao dạo này càng khiến người khác nhìn không thấu. Trước đây, đi Long Hổ vệ chẳng qua cũng chỉ cho hay, mấy tháng gần đây, lúc nào cũng ở bên kia, dù ở trong phủ cũng không cả ngày ngây người.

Chẳng lẽ, hắn phát hiện tâm tư của mình?

La nhị lão gia cả kinh, sau đó, âm thầm lắc đầu.

Trừ bỏ điểm này, thái độ của hắn đối với mình thật ra không có gì thay đổi.

Nói lại, mình đã lên kế hoạch nhiều năm, cẩn thận sắp xếp, đến Lão phu nhân cũng không phát hiện manh mối, hắn chỉ là một người chưa qua nhược quán thì có thể một sớm một chiều nhận ra sao?

La nhị lão gia cười lạnh một tiếng.

Bất luận thế nào, lão tuyệt đối không để xảy ra nửa điểm sai lầm khiến tâm huyết nhiều năm bị hủy hoại trong chốc lát. Xem ra, ông nên tiến hành nước cờ tiếp theo.

La Nhị lão gia ra cửa, vòng bảy quẹo tám mới đến một khu nhà ở, nói với người trong nhà: “Chim én nên rời tổ.”

Bên này, La Thiên Trình kiếm chế cừu hận kiếp trước, trên mặt vẫn mang theo mặt nạ hoàn hảo như cũ, vân đạm phong khinh đi về Thanh Phong đường, trên đường bị một nha hoàn ngăn lại.

“Thế tử, Lão phu nhân mời ngài qua.”

“Ừ.” La Thiên Trình mỉm cười gật đầu, nha hoàn kia tim đập nhanh, tai từ từ đỏ lên. Trước đây còn không cảm thấy, không hiểu sao hiện tại, mỗi lần thấy Thế tử đều cảm thấy khẩn trương trong lòng, tim không kìm được đập nhanh.

Thấy La Thiên Trình mặc bộ quần áo Long Vệ bó sát người, quần áo dù lộn xộn không chịu nổi lại ôm sát thắt lưng, hai chân thon dài nện bước hữu lực, nha hoàn đỏ mặt, xoay mặt đi, sau không nhịn được lại nhìn qua.

Cảm nhận được ánh mắt nóng rực sau lưng, khóe miệng La Thiên Trình cứng đờ, vội bước nhanh hơn.

Đột nhiên khoảng cách giãn ra, nha hoàn kia vốn bước chân đã loạn, không hiểu tại sao lại dẫm lên mép váy.

Ánh mắt nóng rực biến mất, La Thiên Trình cong cong khóe miệng, chợt nghe phía sau vang lên một tiếng. Quay đầu lại vừa thấy, nha hoàn kia ngã gục trên mặt đất, vo cùng chật vật.

“Thế, Thế tử ….” Nha hoàn vươn tay theo bản năng.

La Thiên Trình kiêu ngạo cười: “Hồng Hỷ, để ý một chút, ta bước nhanh, nếu ngươi theo không kịp thì đi chậm rãi cũng không sao, đừng lại tự mình té ngã.”

“Tạ ơn, Thế tử ~~” Hồng Hỷ thẹn thùng cúi đầu, còn chưa nói xong đã ngẩng đầu, chỉ thấy La Thiên Trình đã sớm xoay người, tiêu sái sải bước.

Mặt Hồng Hỷ một trận bạch một trận hồng, thu lại cánh tay cứng đờ, nhớ lại vẻ mặt tươi cười của La Thiên Trình, vẫn nhịn không được lấy tay che lại trái tim đập bùm bùm.

“Tổ mẫu, ngài tìm cháu à?” La Thiên Trình vào Di An đường, phát hiện trong phòng còn có thêm một phụ nhân mang giầy đế bồi màu vàng thêu mẫu đơn.

Hắn chỉ dừng lại trong nháy mắt rồi tiếp tục thi lễ: “Nhị thẩm.”

Phụ nhân bày ra gương mặt tươi cười, vẫy La Thiên Trình: “Đại lang, Nhị thẩm đã lâu không gặp con, ai, sao lại thành bộ dạng khỉ lấm bùn thế này?”

La Thiên Trình bước qua, cố nhịn nỗi chán ghét, giải thích: “Sau vụ việc phát sinh ở Minh Hinh trang của Vĩnh vương, Hoàng thượng liền quản thúc chúng ta nghiêm hơn.”

Phụ nhân gật đầu: “Đây là chuyện phải làm. Lão phu nhân, người xem Đại lang thật có tiền đồ, tuổi trẻ đã làm đến Trưởng thị vệ, tương lai chắc chắn khó lường.”

Lão phu nhân nghe xong, nở nụ cười. Đứa cháu này lớn lên cạnh bà từ nhỏ, có tiền đồ đương nhiên cao hứng, lập tức cảm thấy hài lòng với vị con dâu này.

La Thiên Trình liếc phụ nhân, thản nhiên cười nói: “Nhị thẩm quá khen.”

Phụ nhân cũng nhìn hắn một cái, cười nói với Lão phu nhân: “Lão phu nhân, người xem Đại lang, còn nói mấy lời khách khí thế này. Con dâu sao lại nói sai, ở tuổi này có thể làm đến chức Trưởng thị vệ chính là bản lĩnh cực lớn.”

Lão phu nhân gật đầu: “Điền thị nói không sai. Minh Ca nhi, khoảng thời gian này, con thật vất vả, tổ mẫu nhìn con đen đi cũng gầy hơn.”

Điền thị vội nói: “Con dâu đã sớm sai phòng bếp chuẩn bị sẵn canh bồ câu để bồi bổ. Hôm nay, Đại lang phải ăn nhiều một chút, bồi bổ tốt bản thân.”

Lão phu nhân lại vừa lòng. Cô con dâu này tuy xuất thân bình thường, ngẫu nhiên làm việc có chút không phóng khoáng, nhưng đối với Minh Ca nhi không chê vào đâu được, chỉ bằng điểm này, cũng coi như khó có được. Dù sao lúc trước, việc chọn vợ cho lão nhị chính là cố ý tìm người có gia thế thấp.

“Lão nhị suốt ngày ra ngoài làm việc, Điền thị, đêm nay, con cùng chúng ta ăn cơm đi.”

“Ai, con dâu cũng đã lâu không cùng Lão phu nhân và Đại lang ăn cơm.”

“Tổ mẫu, lát nữa, tôn nhi còn có việc phải ra ngoài.”

Lão phu nhân hơi nhíu mi: “Trời đã sắp tối, Minh Ca nhi, con còn ra ngoài làm gì?”

“Con đến phủ Trưởng công chúa, tìm Hàn Nhị công tử có chút việc.”

“Nếu không phải chuyện gì quan trọng, để sáng mai lại đi không được sao?”

Điền thị che miệng cười: “Lão phu nhân chỉ sợ không biết, phủ An Bá Chân Tứ cô nương đang ở phủ Trưởng công chúa.”

“Hả?” Lão phu nhân nhìn La Thiên Trình, thần sắc không lộ rõ vui giận.

La Thiên Trình nảy lên lửa giận. Điền thị vô hình trung lại hãm hại hắn và Chân Tứ. Từ chối ăn cơm với tổ mẫu, cố ý trốn đi gặp Chân Tứ, tổ mẫu sẽ nghĩ sao về hắn, về Chân Tứ?

La Thiên Trình cười lạnh một tiếng. Lúc này đây, muốn ngoan ngoãn nhảy vào bẫy hay không, không phải do bà ta định đoạt!

Giật mình xong, hắn lộ ra thần sắc mờ mịt kinh ngạc: “Chân Tứ cô nương ở phủ Trưởng công chúa sao? Chuyện này ta quả thật không biết. Nhị thẩm lấy tin tức từ đâu vậy?”

Chân Tứ cô nương đến phủ Trưởng công chúa là để chiếu cố Chân Ninh đang mang bầu. Nhưng theo quy củ, trong ba tháng đầu mang thai không nên nói cho người khác biết, cho nên Chân Tứ chỉ lặng lẽ đến phủ Trưởng công chúa.

Nếu không phải nhận được thư từ nàng, chính mình cũng không biết chuyện này. Thế nhưng Nhị thẩm lại biết, thực cho rằng tổ mẫu đã hồ đồ sao?

Lão phu nhân quả nhiên lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Điền thị, đang yên đang lành, Chân Tứ cô nương đến phủ Trưởng công chúa làm gì? Sao con biết được?”

Tươi cười trên mặt Điền thị cứng đờ, nháy mắt tạm dừng, nói: “Nói đến cũng thực khéo, ngày đó con dâu đi Bảo Hoa lâu, vừa vặn gặp kiệu của phủ Trưởng công chúa, không khỏi lưu ý một chút. Chân Tứ vừa vặn vén màn kiệu, con dâu nhìn thấy.”

La Thiên Trình cười cười: “Chuyện này chất nhi nửa điểm cũng không biết. Cũng là thực khéo. Cứ cho là Chân Tứ cô nương vén màn kiệu để Nhị thẩm thấy được, nhưng cũng là chuyện mấy ngày trước. Dù Chân Tứ cô nương đi phủ Trưởng công chúa cũng sẽ không ngủ lại huống chi đến hôm nay.”

Điền thị miễn cưỡng cười cười: “Ha ha. Lão phu nhân, con dâu thật hồ đồ. Bọn họ trẻ tuổi, trai tài gái sắc ở chung một chỗ thật là một đôi bích nhân nên muốn cho hai người gần gũi hơn một chút. Vừa nghĩ đến lại nghe Đại lang đi phủ Trưởng công chúa liền tự nhiên cho rằng Chân Tứ cô nương còn ở lại đó.”

Lão phu nhân liếc Điền thị một cái. Điền thị căng thẳng. Lão phu nhân cũng không hồ đồ. Trước đây thậm chí còn cùng Lão quốc công ra trận. Vài năm gần đây, an dưỡng tuổi già mới dịu xuống. Xem ra sau này, mình không thể sơ suất.

Lão phu nhân thản nhiên mở miệng: “Minh Ca nhi và Chân Tứ cô nương dù sao cũng chưa thành thân, gần gũi gì đó, sau này, những lời này không được nói lung tung.”

Điền thị ngượng ngùng đáp lại.

Lão phu nhân nhìn La Thiên Trình: “Minh Ca nhi, muộn rồi, con quấy rầy người ta cũng không thích hợp. Có chuyện gì để mai nói sau. Hôm nay, bồi tổ mẫu ăn cơm một chút.”

La Thiên Trình bất đắc dĩ nhưng không thể tiếp tục từ chối. Hơn nữa, hiện tại, sắc trời quả thực tối, như vậy tùy tiện đi qua cũng không thích hợp. Quả thực lúc trước, hắn gặp chuyện liên quan đến Chân Tứ liền nóng vội, lo nghĩ không chu đáo.

Hắn nghe lời, đáp ứng lão phu nhân: “Có thể bồi tổ mẫu ăn cơm là may mắn của tôn nhi. Nhưng bộ dạng của tôn nhi thật sự khó coi, tôn nhi trước về Thanh Phong đường nhanh chóng tắm rửa một chút.”

Lão phu nhân gật đầu: “Vậy nhanh đi đi, chờ con trở lại vừa đúng lúc ăn cơm.”

La Thiên Trình cáo từ rời đi, Điền thị ngồi cạnh lão phu nhân, bưng chén trà nóng đưa qua: “Lão phu nhân, con dâu xem Đại lang càng ngày càng trổ mã, tương lai phủ Quốc công của chúng ta đều phải dựa vào Đại lang gánh vác.”

“Cũng không hẳn vậy.” Lão phu nhân tươi cười thân thiết.

Vẻ mặt Điền thị ngập ngừng.

“Sao vậy, Điền thị?”

Điền thị lấy khăn chấm khóe mắt, nói: “Con nghĩ đến Đại lang đã 19 tuổi, ở tuổi này, người khác sớm đã có đứa nhỏ. Hắn còn chưa thành thân nên con thấy đau lòng. Người ngoài lại tưởng hắn thuở nhỏ không có cha mẹ, con là thím không quan tâm khiến hắn chậm trễ.”

Lão phu nhân sắc mặt trầm xuống: “Chậm trễ cái gì? Còn có tổ mẫu ta ở đây đấy!”

Điền thị căng thẳng, thầm nghĩ một tiếng chết tiệt, vốn định mào đầu để nói câu kế tiếp, sao lại lỡ lời được chứ. Nói Đại lang thuở nhỏ không cha mẹ, chậm trễ việc hôn nhân không phải đánh vào mặt mũi lão phu nhân sao?

Hừ, chắc chắn do vừa mới nhắc đến chuyện của Chân Tứ cô nương, không dỗ tốt hai người, ngược lại khiến lão phu nhân nổi lên lòng nghi ngờ, lúc này mới trở nên có chừng mực.

Âm thầm nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo, Điền thị làm bộ đánh miệng mình: “Đều do con dâu ăn nói vụng về, sẽ không nói nữa, khiến lão phu nhân bực mình.”

Sắc mặt lão phu nhân dịu xuống: “Đây cũng không trách được con. Hôn sự của Minh Ca nhi quả thật biến đổi bất ngờ mới chậm trễ đến tuổi này. Tuy nhiên, sang năm, bọn họ sẽ thành thân, lúc đó cũng khiến người khác yên tâm hơn.”

Nếu không phải do trước đây hai lần đính hôn của Minh Ca nhi không thành, dần dần truyền ra chuyện Minh Ca nhi khắc thê, chỉ bằng việc cô nương An Bá phủ và Minh Ca nhi cùng rơi xuống nước, bà cũng không dễ dàng quyết định mối hôn sự này, không phải sao?

“Dạ vâng.” Điền thị ân cần bóp chân cho lão phu nhân, “Nhưng Chân Tứ cô nương tuổi còn nhỏ, sang năm mới cập kê, đến lúc đó, chỉ sợ còn phải chờ thêm một hai năm.”

“Chuyện này cũng không có biện pháp nào. Cũng không có đạo lý để con trai trưởng chào đời sau con thứ. Điền thị, con quản gia thì quản cho tốt. Trong viện Minh Ca nhi có mấy nha đầu thông phòng, đừng để các nàng gây ra chuyện không may.”

Nói tới đây, ngữ khí lạnh xuống: “Nếu kẻ nào không hiểu quy củ, dám mang thai, cũng đừng nghĩ đến chuyện bay lên làm phượng hoàng, đứa nhỏ không thể giữ lại. Người cũng bán đi xa xa cho ta, con cần phải hiểu rõ hơn.”

Điền thị cười khổ một tiếng: “Ai u, lão phu nhân của con, ngài còn sợ bọn nha đầu này bướng bỉnh sao. Ngài không biết đâu, mấy hôm trước, bà tử quản lý nội vụ Thanh Phong đường còn tìm con dâu, ấp úng để lộ mấy chuyện, nói Đại lang …”

“Nói gì Minh Ca nhi?”

Mấy năm nay, Điền thị dù không phải mẹ ruột của Minh Ca nhi nhưng làm còn tốt hơn mẹ, mọi chuyện đều lo lắng chu đáo, việc bà tử trong viện Minh Ca nhi gặp chuyện đều bẩm báo với bà cũng rất bình thường.

Điền thị đỏ mặt, hạ giọng nói: “Nói Đại lang mấy tháng rồi chưa chạm vào những nha đầu kia. Lúc trước một nha đầu Tụ Phong nhảy giếng cũng vì luẩn quẩn trong lòng.”

“Hả, lại có việc này sao?” Sắc mặt lão phu nhân nghiêm túc lên.

Mấy nha đầu muốn sống hay chết không phải chuyện quan trọng. Nhưng việc Điền thị nói, nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Mấy hôm nay, Minh Ca nhi bận công chuyện, không đến cũng không sao, chỉ sợ ngày ấy hắn rơi xuống nước khiến cơ thể bị thương thì biết làm sao?

Lão phu nhân nghĩ, sắc mặt càng trở nên khó coi.

Điền thị tiện thể khuyên nhủ: “Lão phu nhân đừng vội. Như con dâu thấy, mấy nha đầu kia theo Đại lang một thời gian cũng không ngắn, không chừng Đại lang thấy phiền, chi bằng cho … hắn thêm mấy người …….”

Lão phu nhân nghĩ nghĩ, gật đầu.

Điền thị lặng yên không tiếng động nở nụ cười.

Lúc này, La Thiên Trình tới, đã thay bộ quần áo khác. Một thân áo khoác lụa thượng đẳng thêu trúc tạo cảm giác gió mát trăng thanh.

Lão phu nhân hướng nha hoàn Hồng Phúc gật đầu, Hồng Phúc nhanh chóng đi truyền cơm.

Rất nhanh, bọn nha hoàn nối đuôi nhau vào, mỗi người bê một khay, rất nhanh bày biện đầy bàn.

Rửa tay xong, ba người bắt đầu dùng cơm.

Chỉ có ba người họ, lão phu nhân bỏ qua quy củ ăn không nói, ngủ không nói, chỉ vào chén canh bồ câu: “Hồng Phúc, lấy canh bồ câu cho Thế tử nhiều một chút.”

“Tạ ơn Tổ mẫu. Tổ mẫu, ngài ăn nhiều một chút canh táo đỏ.” La Thiên Trình nói xong, tự múc một muôi đổ vào bát Lão phu nhân.

Lão phu nhân uống một ngụm, gật đầu: “Canh táo đỏ không tồi, Điền thị, con cũng ăn một ít đi.”

Hồng Hỷ đứng phía sau Điều thị vội càng múc cho bà ta một bát nhỏ.

Lão phu nhân liếc nhìn Hồng Hỷ lại liếc nhìn Hồng Phúc, trong lòng nảy ra một chủ ý.

Mấy nha đầu này đều đã lớn tuổi, nếu mang cho Minh ca nhi, nhan sắc không bằng mấy nha đầu trong viện của hắn, chỉ sợ không được sủng ái, nhưng người tuổi lớn, sau này sinh con cũng dễ.

“Tổ mẫu, sao ngài lại không ăn?” La Thiên Trình thấy thần sắc lão phu nhân mơ hồ, hỏi một tiếng.

Khóe mắt liếc Điền thị. Chẳng lẽ hắn chỉ rời đi một lúc, Nhị thẩm tốt bụng của hắn lại ra chiêu số gì?

“Hồng Phúc, phân phó phòng bếp, ngày mai lấy ba nhung hươu nấu canh cho thế tử.” Lão phu nhân giật mình, buột miệng nói ra.

Tay cầm đũa của La Thiên Trình run lên, đồ ăn rớt xuống.

Lão phu nhân hoàn hồn, sẵng giọng: “Minh ca nhi, đồ ăn đã rơi xuống, đang nghĩ gì vậy?”

La Thiên Trình đen mặt. Tổ mẫu, ngài nghĩ gì vậy? Còn muốn hắn ăn canh nhung hươu!

Khoảng thời gian này, hắn vẫn ngủ ở thư phòng, mấy lần tắm nước lạnh mới dập được hỏa, lại ăn canh nhung hươu nữa, chỉ sợ sau này, hắn phải mang theo hai dòng máu mũi mà gặp người khác mất. Nghĩ đến tình cảnh đó, khóe miệng La Thiên Trình giật giật.

“Tổ mẫu, trời thu khô hanh dễ thượng hỏa, nhung hươu, khụ khụ, chắc không cần vội ăn chứ?”

Hắn bị nghi ngờ năng lực sao?

Thoáng nhìn khóe miệng Điền thị khẽ cong lên, La Thiên Trình âm thầm cắn răng. Hắn hiểu rồi. Nhất định Nhị thẩm lại muốn nhét người vào phòng hắn. Thế nào, ngay cả chuyện hắn ngủ với nha hoàn hay không đều muốn quản sao? Bàn tay không khỏi quá dài đi!

“Đúng rồi, Minh ca nhi, mấy tháng trước, không phải Tụ Phong đã không còn sao, cho con thêm mấy người nữa đi.”

Lời này vừa ra, mấy nha hoàn đang hầu hạ ở phía sau hiện ra vẻ mặt khác nhau.

Hồng Hỷ nhanh chóng hiện vẻ vui sướng, sắc mặt Hồng Phúc trắng nhợt.

Mấy vị chủ tử đương nhiên không để ý đến thần sắc bọn nha hoàn, lão phu nhân hướng ánh mắt dò hỏi về phía La Thiên Trình.

Điền thị ngắt lời nói: “Lão phu nhân, mặc dù bọn nha hoàn nhu thuận nhưng dù sao xuất thân cũng kém cỏi. Không bằng con dâu ở bên ngoài tìm một tiểu nương tử gia thế trong sạch lại hiểu biết một chút chữ nghĩa?”

Lão phu nhân vừa muốn nói chuyện, La Thiên Trình đã mở miệng: “Tổ mẫu, Nhị thẩm, đa tạ mọi người quan tâm. Nhưng sang năm, ta sẽ thành thân. Hiện tại nạp thê thiếp chẳng phải tát vào mặt phủ An Bá sao? Cùng khiến người khác chê cười phủ Quốc công không có quy củ, ỷ vào dòng dõi cao không để nhà gái vào mắt? Phủ Quốc công chúng ta, từ Tổ phụ đến Nhị thúc đều không có tiền lệ như vậy. Nếu tôn nhi phá hỏng quy củ, kia không phải bôi nhọ gia phong sao, còn làm sao dám gặp người? Về phần nha đầu thông phòng, vốn không phải căn cứ vào số lượng, càng không cần nhắc đến chuyện bổ sung thêm người.”

Mấy lời này khiến lão phu nhân đánh mất ý niệm trong đầu. Điền thị âm thầm cắn răng.

La Thiên Trình cảm thấy mỹ mãn uống hết canh bồ câu, lúc này mới trở lại Thanh Phong đường. Chẳng qua nghĩ đến chuyện canh nhung hươu, càng nghĩ càng giận, ở thư phòng không ngủ được, vẫn đứng dậy đi viện phía tây.

Mấy nha đầu thông phòng đều được an trí tại đây. Biết hôm nay, thế tử ở nhà, ngọn đèn dầu đều thắp sáng.

La Thiên Trình chần chừ một chút, gõ cửa phòng Khỉ Nguyệt.

Âm thanh mở cửa trong ban đêm yên tĩnh bỗng trở nên chói tai, tiếp theo là giọng vui mừng của Khỉ Nguyệt: “Thế tử!”

Chỉ trong nháy mắt, La Thiên Trình tựa hồ có thể cảm nhận được tại mấy gian phòng khác, ánh nến in trên màn lụa mỏng cửa sổ lay động. Hắn cũng không để ý, nhấc chân bước vào phòng.

“Thế tử, ngài, ngài, ngài muốn nghỉ ngơi sao?” Giọng Khỉ Nguyệt hưng phấn, sắc mặt đỏ bừng, tham luyến nhìn khuôn mặt La Thiên Trình.

La Thiên Trình mím môi đáp một tiếng.

“Vậy, vậy hầu gái hầu hạ ngài rửa mặt.”

“Không cần, trước đó, ta đã rửa mặt.” La Thiên Trình phát hiện hắn không có nửa điểm kiên nhẫn nói chuyện với nha hoàn. Tay vươn ra, ôm Khỉ Nguyệt đến trên giường. Nếu đã đến đây liền nhanh chóng giải quyết chuyện nhung hươu, đỡ phải làm người khác nhớ thương. Hơn nữa, hắn cũng một thời gian rồi không đụng đến người khác, khó tránh khỏi có chút khó chịu.

“Thế tử …” Khỉ Nguyệt ôm chặt La Thiên Trình. Thân mình nở nang dính sát vào hắn.

Thân thể nữ tính đầy đặn khiến hắn nháy mắt có phản ứng, không chút thương tiếc xé bỏ quần áo của nữ tử phía dưới. Quả đào đầy đặn nhảy ra, thật khiến người khác hoa mắt.

Ngay tại thời điểm đó, La Thiên Trình nghĩ đến vào ban đêm nọ, cánh tay hắn không cẩn thận đè lên người nọ. Rõ ràng một chút cảm giác còn chưa đến đã vô duyên vô cớ nhận một cái tát. Hình ảnh trong đầu dần trở nên rõ ràng, nàng mang theo tức giận, nước mắt ướt sũng càng khiến ánh mắt vô cùng sáng rỡ. Thật giống con nhím bắt được trong phủ Vĩnh vương.

“Thế tử, hầu gái nhớ ngài muốn chết …” thân thể mềm mại của nữ tử liều mạng hướng lên trên, tay chân như vòi bạch tuộc cuốn lấy cổ và thắt lưng hắn.

Không hiểu sao La Thiên Trình chợt thấy buồn nôn, hắn đột nhiên đẩy thân mình đẫy đà kia ra. Toàn bộ dục niệm tan biến.

“Thế tử …” Khỉ Nguyệt bất thình lình ngồi xuống, không thể tin nhìn La Thiên Trình.

La Thiên Trình không nói một lời, sửa sang lại quần áo. Kiếp trước, Tụ Phong vẫn hầu hạ hắn đến khi tổ mẫu mất, mỗi lần hoan hảo đều nói đôi lời. Sau đó, nàng hoài đứa nhỏ của hắn, khiến thanh danh hắn từ đó về sau mất hết.

Thân thể rõ ràng nghẹn đến phát đau, tim lại như tẩm trong nước đá, lạnh đến mức không còn một tia độ ấm.

Thân thể đẫy đà như vậy lại không thể khiến hắn gợn sóng. Xem ra, hắn quả thật cần nhung hươu.

La Thiên Trình tự giễu cười, nhìn Khỉ Nguyệt lãnh đạm nói: “Mặc quần áo vào.”

“Thế tử, ngài không cần hầu gái sao?” Khỉ Nguyệt biết, thế tử đã hơn nửa năm không bước vào tây viện, nếu lần này nàng không nắm chắc, về sau chỉ sợ không còn có cơ hội.

Nàng lập tức hạ quyết tâm, chẳng những không mặc quần áo vào, ngược lại nhanh chóng cởi hết, trần như nhộng. Nàng như vậy, đi chân trần đứng trên mặt đất nhìn La Thiên Trình.

“Thế tử, cầu ngài thương tiếc hầu gái …”

Ánh mắt La Thiên Trình hoàn toàn khôi phục bình tĩnh, nhướng mi cười: “Như vậy cũng tốt, Khi Nguyệt, người muốn làm thế nào thì cứ vậy mà làm, để cho người khác nghe được, nghĩ chúng ta ở cùng một chỗ là được. Chẳng qua, đừng làm phiền ta.”

Hơn nửa năm, hắn mới trở lại đây lần đầu. Đêm nay, những người có tâm đến nghe náo nhiệt không ít, tổng không thể làm người ta thất vọng. Hơn nữa, hắn cũng không muốn truyền ra mấy lời đồn đả thương thanh danh, tự tôn.

“Thế tử …. Khỉ Nguyệt chưa từ bỏ ý định, từng bước tiến lên.

La Thiên Trình nằm trên giường, cũng không liếc Khỉ Nguyệt một chút, thản nhiên nói: “Khỉ Nguyệt, đừng quên kết cục của Tụ Phong. Ta cảm thấy, ngươi thông minh hơn nàng ta.”

Thân mình Khỉ Nguyệt run rẩy, sắc mặt trắng đến dọa người, gian nan nói: “Thế tử, hầu gái hiểu phải làm thế nào.”

Không bao lâu sau, âm thanh tinh tế của nữ tử liền vang lên.

La Thiên Trình nghiêng người nằm trên giường, nghe âm thanh kia không khỏi tâm phiền ý loạn, bắt buộc bản thân nghĩ đến chuyện khác để dời sự chú ý, không biết sao lại nghĩ đến chuyến thăm đêm hôm đó.

Bóng đêm dần dày đặc, thanh âm kiều mỵ từ nữ tử bên cạnh cũng không dừng lại.

Tại một đêm ầm ĩ này, sự thật cùng trí nhớ lẫn lộn, La Thiên Trình cảm thấy ý thức mơ hồ, thân thể lại dậy lửa nóng. Theo bản năng, hắn cầm chỗ nóng rực kia lên xuống. Không biết bao lâu sau, hắn cảm thấy trên tay chợt lạnh.

Trước vẻ mặt xấu hổ của Khỉ Nguyệt, La Thiên Trình mặt không đổi sắt tùy tiện xoa tay lên ga giường, trừng nàng cảnh cáo: “Ngươi có thể nghỉ ngơi, ngủ đi.”

Một đêm không nói chuyện, giây lát trời đã sáng choang

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion21 Comments

  1. ;19 Năng lực của thế tử bị nghi ngờ, há há há, tự dưng thấy La thế tử bị làm khó mà thấy thỏa mãn buồn cười quá chừng. Cơ mà đáng lo cho Chân Diệu ghê, có vẻ lão phu nhân ko thích Chân Diệu, thêm 2 vợ chồng Nhị bá như hổ rình mồi một bên, thêm cả mấy phòng hầu gái thông phòng nữa, kẻ ko biết chút gì về gia đấu trạch đấu như Chân Diệu làm sao xoay sở trong ổ sói này đây, dù bạn La thế tử có bảo vệ, nhưng ko thể ngày nào cũng ở bên cạnh, tương lai đen tối ah, hay là Chân Diệu tìm cách thoái hôn cho rồi ;50 Như La thế tử lo lắng thế hình như phủ Trưởng công chúa sẽ xảy ra chuyện ah, hi vọng Chân Diệu ko bị lôi vào trong.
    Huyện chủ Trọng Hỷ thật vất vả, nấu ăn thì chỉ cần làm theo công thức, bên cạnh có người bày tỉ mỉ thì miễn cưỡng cũng làm được, cơ mà cái món chơi cờ kia, xác thực cần thiên phú và thông minh ak, với chỉ số thông minh của Chân Diệu tầm 1 số làm sao chơi được, đã vậy Trọng Hỷ còn tự trách nữa chứ, buồn cười quá chừng, Chân Diệu ah đời là bể khổ mà ;41
    Thanks

  2. Omeo, trình ca lại có thể tự… ây,cũng là nghĩ đến chân diệu a,hêy,thấy cũng tội trình ca mà thôi cũng kệ.haha
    Trọng hỷ dễ thương quá,có một ng bạn như vậy cũng là may mắn rồi.hi
    Vợ chồng nhị lão gia này liên thủ tính kế hãm hại trình ca nha,vì gia sản hay vì tước vị?hay vì cả hai nhỉ?mong trình ca sẽ hóa giải hết dc khó khăn để vượt lên phía trc
    Tks tỷ ạk

  3. Chân Diệu gặp phải Trọng Hỉ coi như mấy ngày ở phủ Trưởng công chúa không phải nhàm chán rồi. Chỉ là không biết cái thai của Chân Ninh có vấn đề gì không đây, mong là đừng có liên lụy gì đến Chân Diệu mới tốt.
    Phủ Quốc Công xem chừng chẳng khác gì đầm rồng hang hổ a, trên có bà nội, giữa thì Nhị thẩm, dưới thì một đám thông phòng, mấy tầng đè ép thế này sau này Chân Diệu sống sao nổi đây?
    Thanks tỷ!

  4. Thực ra nếu huyện chủ thực sự ném bàn cờ không thèm dạy nữa có khi Chân Diệu còn cảm kích hơn, ngài thực sự tạo thành vết thương trong tâm hồn Chân Diệu rồi. Việc nấu ăn còn mày mò ra được thành phẩm còn chơi cờ thì….. chắc ngoài trí nhớ của nguyên chủ Chân Diệu không biết gì về cờ nữa, mà người giỏi cờ thường tâm cơ thâm trầm, giỏi tính toán, với tính có chút ngây ngây của bạn Diệu đây quả thực là bộ môn quá sức rồi.
    K kkk, bạn La Thiên Trình cứ biểu hiện như vậy thì bị nghi ngờ năng lực cũng đúng thôi. Chậc Điền thị nói mấy câu mà lão phu nhân đã hiểu lầm nghiêm trọng rồi. Chuyện ăn nhung hươu rồi còn không chạm vào người thông phòng mà truyền ra chắc lão phu nhân sẽ tưởng cháu mình có bệnh khó nói mất.

  5. “lăn lộn trong đốn bột” ——————–> “… đống …”
    “Sau trong mắt La Thiên Trình” ———-> “Sâu …”
    “con người đen như mực ” —————-> “… ngươi …”
    “La Nhị lão gia / La nhị lão gia”
    “Quay đầu lạo vừa thấy” ——————-> “… lại …”
    “vo cùng chật vật” ————————–> “vô …”
    “Tổ mẫu, ngày tìm cháu à?” —————> “… ngài …”
    “nhìn còn đen đi” —————————-> “… con …”
    “không khói lưu ý” —————————> “… khỏi …”
    “cùng sẽ không ngủ lại” ———————> “cũng …”
    “bản thân phải tính táo” ———————> “… tỉnh …”
    “cùng đừng nghĩ đến” ———————–> “cũng …”
    “Môt thân áo khoác” ————————-> “Một …”
    “trong việc của hắn” ————————-> “… viện …”
    “thần sắc bọn nhà hoàn” ———————> “… nha …”
    “của sở sổ lay động” ————————-> “… cửa sổ …”
    “mặt không đổi sặt” ————————–> “… sắc”
    ================================================================
    CNinh thực là đủ giả tạo ~.~!! Khen đồ ăn ngon cũng bị ganh ghét, thực may mà CD ko có chút ý niệm nào, nếu ko, kiểu người như CNinh cũng là dạng lòng dạ rắn rếch!
    Bây giờ ta mới thấy HC Tr.Hỹ dễ thương khủng khiếp ♥♥ là ai có may mắn lấy được nàng vậy, haiz… hy vọng TrH được hạnh phúc!!
    Hú hồn, cứ tưởng LTT “mất zin” cả kiếp này luôn là ta ghét luôn ấy :”<

  6. Khổ thân Diệu tỷ ah… không có năng khiếu trong kỳ nghệ mà bị huyện chủ bắt ép hoài ^^… không biết Trọng Hỉ đính thân với ai nhỉ ^^… tò mò nha ^^… nhìn cảnh ông nam chính định qua đêm với Khi Nguyệt ta thấy thất vọng hết sức… thật bẩn ah… may mà ổng còn lý trí… không thì chắc ta bỏ truyện quá ah ^^… mà nói cho cùng thì trước khi ổng trọng sinh cũng bẩn rùi… chỉ mong từ lúc trọng sinh về sau đừng làm gì có lỗi với Diệu tỷ là được ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  7. Ách thì ra anh tự xử ^^ haizz đáng sợ nhất là lòng người mà là thúc thẩm mà đối xử với cháu ruột của mình như vậy…
    Ko biết vị thúc của la thế tử kia có vươn tay được vào phủ Công chúa CV ko… nếu CN koa xảy thai ko biết bạn CD có bị ảnh hưởng ko nữa.

  8. Đâycó phải gọi là thủ thân như ngọc không, hí hí. Diệu tỷ ah, ngày mai có người đến thăm này.

  9. chèn ơi, anh thà tự xử không thèm thông phòng.
    ý là cánh tay mới có đụng tí xíu con chưa có cảm giác gì đó nha
    chị đã tạo bòng ma tâm lí cho anh rồi, không phải chị không được
    kekee ;69

  10. Đọc chap này thấy tụt cảm xúc quá! Anh mà ăn mặn chắc từ giai nam 9 lun quá! Coi bộ cũng nhiều thông phòng dữ à!

  11. Đọc chương này thấy mất cảm tình với nam chính quá, mình cực ghét rau bẩn nhưng đã chót đọc nên theo tiếp thôi. Anh này mà còn tiếp tục ngủ với thông phòng thì mình dừng đọc quá.

  12. Chân Diệu nhảy vào hố bùn này làm sao đấu được vợ chồng nhị thúc, trình độ gia đấu gà mờ quá mà.

  13. Lão phu nhân quốc công phủ quá tin tưởng con cái mà ko nghĩ đến chuyện tranh đoạt tước vị

  14. Trọng hỉ huyện chủ thật đáng yêu. CN không biết sau này có sao không, Trình ca có vẻ lo lắng cho CD.

  15. Đọc đến đây kon lễ mình phải chửi bậy sao. Mặc dù n9 chưa làm gì nhưng trong tư tưởng đã kon sạch với nô tỳ thì mình kon thích rồi. Bẩn từ trong ra ngoài từ tâm hồn đến thể xác mình cực ghét. Nếu n9 mà xảy ra ngoan hệ ngoài luồng mặc dù chỉ giải quyết nhu cầu tâm sinh lý thì mình cũng dừng ở đây thôi. Đọc thêm chỉ thấy đáng tiếc cho nữ9. Hazz

  16. May là kiềm chế được á. Chứ ko là mình tạm biệt truyện này luôn r. Tuy ko làm gì nhưng cũng cảm thấy dơ bẩn kinh khủng

  17. Trọng Hỷ đáng yêu qá, lạnh nhạt nhưng ngay thẳng, Thanh cao
    Diệu tỷ lại có them một bằng hữu mới thật tốt
    Có khi nào Trình ca nhịn đến hỏng cả ngươi ko nhỉ ;70

  18. Với cái kiểu ngơ ngơ của Chân tứ, nếu vào phủ Trấn Quốc Công không biết sống được bao lâu nữa. Nhị Thúc đang tính toán cái gì nhỉ, hình như sắp có biến rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close