Trời Sinh Một Đôi – Chương 121+122

17

Chương 121: Trưởng công chúa

Edit: Sương Thu

Beta: Sakura

Nhìn Ôn Nhã Hàm lộ ra ánh mắt quật cường, kiêu ngạo như bảo “nhìn đi, quả là quý nữ sinh ra từ gia đình có cuộc sống xa hoa nào hiểu rõ những người sống trong cực khổ đâu”, Chân Diệu cảm thấy bực mình.

Ngoại tổ mẫu sinh ba nam một nữ. Cậu út chết không thấy xác, mất tích trên biển cả. Cậu cả, cậu hai một người ốm đau liệt giường quanh năm, một người mù một mắt, hiện tại, chỉ có mẫu thân xem như tốt nhất.

Nàng hiểu mẫu thân.

Ôn thị là người đơn thuần có chút khờ dại. Người như vậy, tính tình có thể không phải rất tốt nhưng một khi đối tốt với ai thì sẽ rất thật lòng.

Tổng cộng nàng có ba biểu tỷ, một biểu muội, e rằng mẫu thân luôn xem họ như chính con ruột mà đối đãi. Chẳng qua lòng người trước nay luôn ngăn cách, không thật sự để Ôn thị trong lòng.

Ngăn cách bên ngoài cũng không sao nhưng càng lúc càng xa cách, khi có việc cần nhờ lại quá mẫn cảm, khiến người khác hơi đau đầu.

Thật ra, nàng không thèm để ý nhưng mẫu thân nhất định sẽ đau lòng. Đối với biểu cô nương ở nhờ nhà, việc khó nhất quả nhiên là giao tiếp.

Khóe miệng Chân Diệu cong lên, cười cười: “Tam biểu tỷ, mẫu thân ta là cô ruột của tỷ, nếu tỷ có chuyện cần người giúp, thật sự không cần dọa người.”

“Nhị biểu muội có ý gì?” Ôn Nhã Hàm cố kiếm soát đôi tay đang run rẩy.

Nàng cầm kim thêu trong thời gian quá dài sẽ sinh ra tật xấu, hễ cảm xúc quá kích động liền không khống chế được tay.

Một đôi tay hơi lạnh khẽ đặt lên. Ngón tay tinh tế, thon dài như sứ trắng, nhẵn nhụi lại sáng bóng, sinh động hơn gốm sứ, móng tay cũng không sơn màu gì, được cắt sửa gọn gàng, nhìn sạch sẽ lại nhẹ nhàng, khoan khoái.

Mà đôi tay đang run nhẹ kia, trải qua nhiều lần bị kim đâm, đã hình thành vết chai, thô ráp khiến người khác không chịu nổi.

Ôn Nhã Hàm mạnh mẽ rút tay ra lại bị Chân Diệu giữ chặt.

“Nhị biểu muội, muội …”

“Tam biểu tỷ. Mợ nhất định đã nói với tỷ rằng mẫu thân muội là người như thế nào đi?”

Ôn Nhã Hàm gật đầu, vẻ mặt phức tạp.

“Vì sao không thử tin tưởng?”

“Không phải ta không tin.” Giọng điệu Ôn Nhã Hàm hơi suy sụp, vốn vẫn mang mặt nạ dày, dường như bị người khác xuyên thấu, vừa bứt rứt lại thẹn thùng, buồn bực.

Đúng vậy, từ nhỏ, Nhị biểu muội đã là người sắc bén, sao nàng có thể bận tâm cảm nhận của người khác được.

Như thể đoán biết ý nghĩ của Ôn Nhã Hàm, Chân Diệu thất vọng thở dài: “Tam biểu tỷ, lời muộn nói, tuy rằng thẳng thắn nhưng không có ý châm chọc. Nếu tỷ bằng lòng, sao không thử tin tưởng một lần, thử dựa vào người khác một lần? Có lẽ tình hình cũng không tệ như tỷ nghĩ. Tam biểu tỷ, ta về trước đây.”

Hơi hạ thấp người làm bán lễ, Chân Diệu xoay người, không quay đầu lại rời đi.

“Tam tỷ.” Ôn Nhã Kỳ ló đầu ra, thấy Ôn Nhã Hàm không nói gì, không nhịn được hỏi: “Tỷ và Nhị biểu tỷ giận nhau à?”

“Không có.” Sắc mặt Ôn Nhã Hàm u ám, lưng thẳng tắp đi vào trong phòng.

“Ai. Tam tỷ, ta thấy Nhị biểu tỷ nói cũng có lý. Nếu tỷ thật sự có chuyện gì thì cứ tìm cô. Cô đối xử với chúng ta rất tốt.”

Ôn Nhã Hàm không đổi sắc mặt, liếc nàng ta: “Lắm miệng.”

Chân Diệu trở về Ninh Thọ Đường, dùng xong bữa tối liền lấy nước ngâm chân.

A Loan bận rộn gần nửa canh giờ mới pha xong nước tắm: “Cô nương, nên tắm rửa rồi.”

Chân Diệu thu chân, đi về phía tịnh phòng.

Từ sau khi nàng kiên trì sử dụng phương thuốc dưỡng da Thái phi cho, các nốt mụn trên mặt cũng biến mất, da thịt cũng mềm mịn hơn, dần dần mất đi nét ngây ngô của cô gái tuổi này.

Làm người, ai cũng có lòng yêu cái đẹp, thấy có hiệu quả, lại có nha hoàn chuẩn bị tốt mọi thứ, Chân Diệu cũng không còn mất kiên nhẫn như hồi đầu, hiện tại đã thành thói quen.

Vừa bước vào thùng nước nóng, những đóa hoa ngâm trong nước cho thêm nhiều dược liệu đã mất màu sắc ban đầu, Chân Diệu thở dài thoải mái.

Ngâm khoảng hai khắc, A Loan đỡ nàng sang thùng tắm khác. Thanh Cáp đã đứng sẵn ở đó.

Thùng tắm này không hề ấm, Chân Diệu dù đã ngâm nhiều lần vẫn nhịn không nổi rùng mình, cắn răng một cái mới ngồi xuống.

Lạnh đến nhếch miệng, nói thầm một tiếng: “Lạnh chết người.”

Nàng múc nước lạnh dội lên người. Thanh Cáp thuần thục cúi người, không ngừng xoa bóp chỗ da thịt bị dội nước lạnh. Lực tay của nha đầu béo khá mạnh, cảm giác ấm nóng nhanh chóng truyền đến.

Nóng lạnh giao nhau, Chân Diệu cảm thấy mình như rơi vào hai cực băng hỏa, không xác định rõ thoái mải hay thống khổ, lại nghĩ đến rốt cục là thần nhân phương nào có thể nghĩ ra phương thuốc này.

Sau khi xoa bóp đủ, Thanh Cáp ôm Chân Diệu ra, đặt nàng lên giường. A Loan ngồi một bên, mát xa cho nàng từ cổ trở xuống. Một lúc sau, Chân Diệu liền ngủ.

A Loan xoa bóp không ngừng, đến khi ấn đến đầu ngón chân mới xoa mồ hồ trên chóp mũi, giúp Chân Diệu mặc tốt áo ngủ rồi lặng lẽ lui ra ngoài, nằm nghỉ trên giường nhỏ.

Một đêm không trò chuyện.

Ngày thứ hai, Chân Diệu đến chỗ Ôn thị, bồi mẫu thân nửa ngày rồi ghé chỗ Ngu thị, nhìn Lôi Ca nhi mặt mày bắt đầu nẩy nở liền hết một ngày.

Sáng sớm ngày thứ ba, một chiếc kiệu nhỏ tinh xảo lặng lẽ xuất hiện trước cửa An Bá phủ. Chân Diệu dẫn theo A Loan và Thanh Cáp bước lên kiệu. Khi kiệu được nâng lên, nàng theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Dưới ánh ban mai, cửa thùy hoa điêu khắc tầng tầng hoa sen trông đặc biệt hoa lệ. Ôn thị đứng trước bậc cửa, phất phất tay về phía nàng.

Cỗ kiệu đi càng xa, bóng dáng Ôn thị dần phai mờ. Lúc này, Chân Diệu mới buông rèm kiệu xuống.

“Cô nương, rất nhanh sẽ trở về.” A Loan trước nay vốn rất yên tĩnh nay bỗng nói thêm một câu.

“Ừ.” Chân Diệu gật đầu.

Thanh Cáp cũng mang vẻ mặt khát khao: “Cô nương, ngài nói xem, phòng bếp của phủ Công chúa có phải lớn hơn phòng bếp ở Bá phủ chúng ta không?”

“Chắc là vậy.”

Một chủ hai tớ tùy ý trò chuyện, không biết qua bao lâu, kiệu ngừng lại.

“Chân Tứ cô nương, thỉnh xuống kiệu.” Một ma ma đứng bên cạnh kiệu xốc rèm lên.

Chân Diệu gật đầu, mỉm cười với nàng.

Ma ma cũng cười lại, chẳng qua khóe miệng hơi nhếch lên, có vẻ hơi kiêu căng.

Chân Diệu cũng không để bụng, nhấc chân bước xuống.

Hàng năm, hội ngắm hoa lê đều được tổ chức tại Lê Viên trong phủ Công chúa. Nàng cũng không phải lần đầu tiên đến đây.

Cảnh trí nơi này quả thật đẹp vô cùng. Đến tiết trời này mà nhiều loại cỏ cây không biết tên vẫn xanh mượt, sắc màu rực rỡ.

Đi qua một chỗ, nàng còn nhìn thấy bụi cây rậm rạp, sai trĩu quả đỏ mọng nước. Những trái cây trong suốt tinh xảo, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Chân Diệu không khỏi liếc nhìn chúng.

“Đây là quả điệt hương, vừa mới được mang về từ hải ngoại.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Chân Diệu ngẩng đầu, lúc này mới nhìn thấy Huyện chủ Trọng Hỷ đứng ngay bên kia lùm cây.

“Huyện chủ.” Chân Diệu sửa sang trang phục rồi thi lễ.

“Chân Diệu, ta chờ ngươi đã lâu.”

Nghe lời này, Chân Diệu có chút bất ngờ, mê mang nhìn Huyện chủ Trọng Hỷ.

Sắc mặt ma ma dẫn đường khẽ biến, ánh mắt nhìn Chân Diệu không còn kiêu căng, tùy ý như lúc đầu, ngược lại thêm vài phần thận trọng và xem xét.

Từ nhỏ, Huyện chủ là một người có tính tình lạnh nhạt, đối với Đại tẩu của chính mình cũng không giống những cô em chồng khác thích nói thích cười. Vị Chân Tứ cô nương này, rốt cuộc sao lại được Huyện chủ coi trọng vậy?

“Đi thôi.” Huyện chủ Trọng Hỷ vươn tay, dắt tay Chân Diệu đi về phía trước.

Ma ma đằng sau dụi mắt, xác định bản thân không hoa mắt mới đi theo.

“Dương ma ma, ta dẫn Chân Tứ cô nương đi là được.” Huyện chủ Trọng Hỷ thản nhiên nói.

“Vâng” Dương ma ma cung kính đáp lời. Dừng bước.

Người trong phủ đều biết, mặc dù Huyện chủ không ngang ngược như những quý nữ bình thường khác, thậm chí đa số thời điểm đều rất bình thản lãnh đạm, nhưng từ trước đến nay đều nói một không nói hai, ngay cả Công chúa cũng rất khi không cho Huyện chủ mặt mũi, thật là một nhân vật còn uy phong hơn hai vị công tử.

Chân Diệu không hiểu ra sao, cứ đi theo Huyện chủ Trọng Hỷ, thấy cảnh trí xung quanh ngày càng tinh xảo, nàng nhịn không được, hỏi: “Huyện chủ dẫn ta đi gặp Đại tỷ sao? Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên ta đi gặp Đại tỷ, không ngờ nơi tỷ ấy ở cũng không kém Lê Viên mấy.”

Huyện chủ Trọng Hỷ ngừng lại.

Phía sau nàng là một cây hải đường, vào mùa này, lá đã rụng hết, chỉ còn lại quả đỏ rực đầy cây, như mây như lửa, đẹp không sao tả xiết, khiến làn da cũng ửng hồng.

“Ha ha.” Huyện chủ Trọng Hỷ khẽ cười, giải thích: “Ta không dẫn ngươi đi gặp Đại tẩu mà là gặp mẫu thân ta.”

Lần này, Chân Diệu quả thật rất bất ngờ.

Trưởng Công chúa Chiêu Vân xưa nay hiếm khi gặp người ngoài thế nhưng lại muốn gặp nàng?

“Không cần lo lắng, mẫu thân ta là người tốt.” Huyện chủ Trọng Hỷ cười cười trấn an nàng. “Chờ ngươi sắp xếp ổn thỏa lại làm mỳ cầu vồng được chứ?”

“Được.” Chân Diệu điều chỉnh tâm tình, cười tủm tỉm trả lời.

Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.

Thấy vẻ mặt thản nhiên của Chân Diệu, Huyện chủ Trọng Hỷ âm thầm gật đầu, dẫn nàng xuyên qua mấy cửa tròn tới nơi Trưởng Công chúa Chiêu Vân nghỉ ngơi.

Hai thị nữ xinh đẹp đứng bên cạnh, thấy Huyện chủ Trọng Hỷ liền thi lễ, một người khẽ vén mành cửa thêu tranh sơn thủy lên, người kia hướng vào trong phòng bẩm báo: “Công chúa, Huyện chủ và Chân Tứ cô nương đến rồi.”

“Để các nàng đi vào.” Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như gió xuân truyền đến.

Chân Diệu đi vào nhưng không dám đặt chân xuống.

Mặt đất được trải da thỏ trắng như tuyết, không nhiễm một hại bụi, một số đồ dùng từ gỗ tử đàn nổi bật trên nền trắng, cả phòng lộ ra vẻ cao quý khiến người khác không nói nên lời.

Một cô gái mặc một bộ váy áo đỏ thẫm ngồi trên kháng (giường đất), cùng với màu trắng và tím đậm, rõ ràng là màu sắc cực kỳ nổi bật. Nàng ta nở nụ cười yếu ớt lại tạo cảm giác nhu hòa hết mọi thứ.

Trọng Hỷ cởi giày, chân đi tất trắng bước trên da thỏ về phía Trưởng Công chúa Chiêu Vân.

Chân Diệu hồi thần, đứng ở cửa, chỉnh trang rồi thi lễ: “Dân nữ bái kiến Trưởng Công chúa.”

“Ngươi là Chân Tứ đi, đến, vào đây ngồi.” Trưởng Công chúa Chiêu Vân vẫy tay.

Chân Diệu cởi giày, đi vào. Trưởng Công chúa ban thưởng ghế, trong lúc nói chuyện phiếm, hỏi nàng mấy câu, nàng đều nhu thuận trả lời.

Nàng tự nhận bản thân không có bản lĩnh mạnh vì gạo, bạo vì tiền, đối mặt với người bậc trên, không gây ra sai lầm là tốt rồi.

Trưởng Công chúa thấy nàng không có ý gì, cũng không hỏi thêm chuyện gì, sau đó liền bưng trà.

Một nha hoàn vóc dáng cao gầy dẫn Chân Diệu đến viện của Đại công tử.

Huyện chủ Trọng Hỷ ở lại, cuối cùng nhìn không được, hỏi: “Mẫu thân, ngài muốn gặp Chân Tứ cũng chỉ để hỏi mấy câu này thôi sao?”

Chương 122: Phòng bị

“Nói mấy câu, vậy là đủ rồi.” Trưởng Công chúa Chiêu Vân cười cười.

Huyện chủ Trọng Hỷ cũng không hỏi nhiều, chẳng qua mối nghi ngờ trong lòng càng lớn.

Mẫu thân không cao ngạo như mọi người nghĩ, chỉ là làm việc cởi mở, không câu nệ lễ nghi, vì thế cũng không kiên nhẫn giao tiếp với mấy vị phu nhân trong kinh thành. Trừ bỏ hội ngắm hoa lê hàng năm, bà rất ít khi gặp người ngoài.

Nếu nhớ không nhầm, gần hai năm trở lại đây, Chân Diệu là một trong ba cô nương trẻ tuổi mà mẫu thân cố ý gặp, dường như các nàng có chung điểm gì đó thú vị.

Tên một người dần hiện lên trong đầu nàng – La Thiên Trình.

Các nàng đều đính thân với La thế tử.

Nhưng vì sao mẫu thân lại phải quan tâm chuyện này?

Ngón tay trắng muốt của Huyện chủ Trọng Hỷ gõ nhẹ xuống cột giường khắc hoa.

“Trọng Hỷ, con của ta, tiểu cô nương đừng nghĩ ngợi nhiều quá.” Trưởng Công chúa Chiêu Vân vươn tay gõ nhẹ trán Huyện chủ Trọng Hỷ, giọng điệu mang theo ý chế nhạo.

“Mẫu thân, con đi tìm Chân Tứ đây.” Huyện chủ Trọng Hỷ bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, đứng dậy cáo từ.

Chân Diệu đi theo nha đầu dẫn đường, không nhanh không chậm, tâm trí vẫn đặt ở cuộc gặp mặt ngắn ngủi vừa nãy.

Trưởng Công chúa Chiêu Vẫn vẫn ở góa thế nhưng mặc một thân đỏ thẫm, quả nhiên là người không câu nệ lẽ thường. Người không câu nệ lẽ thường như vậy nhưng lại muốn gặp mặt muội muội của nhà con dâu, có chút kỳ quái.

“Chân Tứ cô nương, đã đễn chỗ Đại công tử, mời ngài đi theo hầu gái.” Nha hoàn có vóc dáng cao gầy dừng lại trước cửa Trường Nhạc viện, “Chú ý bậc thang.”

Chân Diệu nói cảm ơn rồi nâng váy bước qua.

Lại nói đến vị hôn phu của Chân Ninh, Hàn đại công tử có chút đặc biệt. Thuở nhỏ, hắn được Chiêu Phong đế phong làm Phụng Quốc tướng quân, sau quan lễ sẽ chuyển đến phủ Tướng quân, chẳng qua hiện tại, hắn chưa tròn hai mươi nên vẫn ở tại phủ Công chúa. Mọi người trong phủ vẫn quen gọi Đại công tử chứ không xưng phong hào.

“Kinh Hồng tỷ tỷ.” Nha hoàn gác cửa mỉm cười chào nha hoàn có vóc dáng cao.

Lúc này, Chân Diệu mới biết, nha hoàn dẫn đường này tên là Kinh Hồng.

“Đi bẩm báo với Đại nãi nãi một tiếng, Chân Tứ cô nương đến rồi.”

“Vâng.” Nha hoàn kia chạy vào.

Chân Ninh dựa người trên tháp, vẻ mặt có chút mệt mỏi, hỏi: “Chân Tứ cô nương đến rồi sao?”

Trưởng Công chúa Chiêu Vân vốn không kiên nhẫn quản lý việc vặt nên giao lại quyền quản gia cho Chân Ninh. Giờ nàng mang thai, Trưởng Công chúa lại để nàng nghỉ ngơi, trước mắt không cần quan tâm mấy chuyện nhỏ.

Tuy rằng nghỉ ngơi rất thoải mái nhưng bỗng dung không có việc gì làm, ngược lại hơi mất tự nhiên, tình hình nôn ọe càng nghiêm trọng.

“Đúng vậy, Đại nãi nãi.” Nha hoàn nói xong lại bổ sung thêm một câu, “Là do Kinh Hồng tỷ tỷ dẫn Chân Tứ cô nương đến.”

“Hả?” Chân Ninh không tự giác ngồi thẳng dậy.

Nói như vậy là Trưởng Công chúa vậy mà để ý đến vị Tứ muội này của nàng?

Sau khi nha hoàn ra khỏi phòng, Chân Ninh thu lại ý cười, nói với phụ nhân trung niên ngồi đối diện: “Bà vú, bà nói xem ý của Trưởng Công chúa là gì? Lúc trước mẫu thân nhắc đến tứ muội biết nấu ăn, muốn để nàng đến chăm sóc ta vài ngày. Ta vốn không đồng ý. Bà cũng biết, bình thường Đại công tử đều nghỉ ngơi ở Trường Nhạc viện, Nhị công tử lại chưa cưới vợ, muội ấy là một cô nương lại ở chỗ này, quả thực hơi không ổn.”

“Đại nãi nãi đừng để ý nhiều. Tứ cô nương đã đính thân, sẽ biết chừng mực.”

“A.” Chân Ninh cười lạnh một tiếng, không nói nhiều về đề tài này.

Nếu nói Nhị muội của nàng đúng mực, nàng thật tin tưởng nhưng vị Tứ muội này, từ nhỏ, nàng đã thấy là một chủ nhân tính tình bất chính. Mẫu thân đề nghị như vậy là vì suy nghĩ cho thân thể nàng nhưng cũng khiến người ta tức giận. Chẳng lẽ, mẫu thân không sợ thay nàng dẫn sói vào nhà sao? Hay là nha đầu kia tỏ vẻ đơn thuần khiến mẫu thân yên tâm.

Người có thể lôi thế tử Trấn quốc công xuống nước, dù là đường muội của nàng, nàng làm sao có thể yên tâm?

Nhớ tới Tưởng thị từng nhắc đến việc Chân Thái phi mời Chân Diệu ở cùng nàng, Chân Ninh lại thấy không thoải mái.

“Cũng không biết Trưởng Công chúa nghĩ gì nhưng Tứ muội đã có bản lĩnh như vậy, tới chăm sóc ta một thời gian cũng được. Ta lại không thể từ chối nữa, nếu không có vẻ keo kiệt.”

“Trưởng Công chúa nhất định là thương ngài và đứa bé trong bụng.” Bà vú khuyên nhủ.

Nha hoàn đứng ở cửa đã vén mành lên. Chân Ninh mím môi không nói gì, trong lòng lại cười lạnh.

 

Tính tình Trưởng Công chúa như thế nào, người khác không biết nhưng nàng ít nhiều cũng hiểu một chút, ngay cả chuyện trong phủ cũng ngại phiền thì sao có thể để ý đến chuyện nhỏ này?

Tâm tư Chân Ninh nhạy bén. Hành động của Trưởng Công chúa, người khác coi như vô ý, cũng khiến nàng ngờ vực vô căn cứ, dùng ánh mắt xem xét kỹ người vừa bước vào.

Búi tóc phi tiên xinh đẹp cài trâm phỉ thúy sáng ngời, một thân váy áo màu xanh nhạt, thắt đai lưng rộng một lòng tay bao quanh vòng eo nhỏ nhắn, cổ tay trắng muốt sương nhường tuyết thẹn đeo chuỗi vòng màu mật ong khiến người khác không thể không liếc nhìn phần da thịt lộ ra bên ngoài.

Chân Ninh quả thật lóa mắt, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã nổi sóng to gió lớn. Màu da không chút tỳ vết như vậy, rõ ràng chỉ Thái phi mới có. Hồi bé, nàng thường vào cung làm bạn với Thái phi, không ai có thể biết rõ hơn nàng.

Lúc nhỏ, nàng rất nhu thuận, giúp Thái phi giải buồn nhưng nhiều năm qua, từ đầu đến cuối, Thái phi vẫn không dạy nàng phương pháp dưỡng da! Chỉ ngắn ngủi mấy ngày, Tứ muội có thể học được phương pháp này từ Thái phi, rốt cuộc là vì sao chứ?

“Đại tỷ.” Chân Diệu thi lễ, thấy vẻ mặt Chân Ninh hoảng hốt, nghi hoặc nhíu mày.

“Tứ cô nương đến đây.” Một bà tử bưng bát tiến vào, khuỵu gối, “Thỉnh an tứ cô nương.”

“Hoa ma ma.” Chân Diệu biết bà.

Hoa ma ma là hạ nhân, đương nhiên không có gì cần phải thu thập, hôm qua liền đi theo kiệu vào phủ Công chua.

“Đại cô nương, thừa dịp tổ yến vẫn còn nóng, ngài mau uống đi ạ.”

Lúc này, Chân Ninh mời hồi hồn: “Tứ muội đi đường vất vả, mau ngồi xuống.”

Sau đó nàng nói với Kinh Hồng: “Đã làm phiền Kinh Hồng dẫn muội muội của ta đến.”

Nàng nhìn lướt qua nha hoàn mặc quần áo hồng bên cạnh: “Phi Yên, dẫn Kinh Hồng ra ngoài.”

Phi Yên lấy hồng bao đưa cho Kinh Hồng, hai người vừa cười vừa nói bước ra ngoài.

Chân Ninh bưng bát sứ trắng lên, tay giữ bát, thổi thổi, nhấp một ngụm liền nhíu mi, nhẫn nại uống thêm hai ngụm rồi đặt xuống.

“Đại nãi nãi, tốt xấu gì cũng uống thêm hai ngụm, ngài ăn không vô nhưng đứa bé còn phải ăn nữa.” Bà vú khuyên nhủ.

Chân Ninh lắc đầu: “Ta biết nhưng ăn nữa, những thứ đã nuốt vào cũng muốn nôn ra.”

Thấy Chân Diệu không nói gì, nàng ta cười nói: “Ta nghe mẫu thân nói, lúc trước đệ muội mang thai Lôi ca nhi cũng nôn ọe nhiều, Tứ muội làm điểm tâm giúp nàng ăn uống tốt lên?”

“Đại tẩu mang thai, ta cũng không dám làm loạn, chỉ tặng điểm tâm vài lần, là do Đại bá nương quá khen.”

Chân Ninh mỉm cười: “Ta vốn sợ Tứ muội đến đây phải chịu vất vả chỉ là không muốn phụ ý tốt của mẫu thân. Tứ muội ở lại Tây Khóa viện đi, nếu cần nấu gì cứ đến phòng bếp. Nhưng vạn lần không được để bản thân mệt mỏi, bằng không bàn tay trở nên thô ráp, ta cũng không biết ăn nói thế nào với Tam thẩm.”

“Tất cả đều theo Đại tỷ sắp xếp.” Chân Diệu mỉm cười lộ lúm đồng tiền như thường.

Nàng hiểu ý của Chân Ninh, chính là nói nàng không cần phí tâm tư. Vốn tưởng phải đến hầu hạ phụ nữ có thai, hiện tại, phụ nữ có thai bảo nàng chỉ cần chơi, Chân Diệu tỏ vẻ rất vừa lòng.

“Vậy đành khiến Tứ muội vất vả một thời gian. Chờ ta qua ba tháng liền để muội trở về. Giữ muội quá lâu, Tam thẩm lại trách ta.”

“Đều nghe theo Đại tỷ.” Chân Diệu cười nói.

Chân Ninh sai nha hoàn Thúy Nùng dẫn Chân Diệu đến Tây Khóa viện. Ngay khi định bước qua bậc cửa, đại công tử Hàn Khánh Vũ đến.

Chân Diệu vội tránh sang một bên, phúc thân: “Đại tỷ phu.”

“Hả, Tứ muội đến à. Không cần đa lễ.”

Chân Diệu đứng thẳng dậy. Đây là lần đầu tiên đến gần vị Đại tỷ phu này. So với Hàn nhị công tử và Huyện chủ Trọng Hỷ, Hàn Khánh Vũ thật ra rất giống Trưởng Công chúa Chiêu Vân, tuấn mi tu mắt, có vài phần anh khí.

“Tứ muội định đi đâu vậy?”

Chân Diệu quy củ cúi đầu: “Muội đến Tây Khóa viện sắp xếp một chút.”

“Tạm biệt Tứ muội.” Hàn Khánh Vũ vào phòng, vẻ mặt sung sướng, “A Ninh, Tứ muội đến đây thì tốt rồi, lần trước ở nhà nhạc phụ, ăn mỳ cầu vồng do tứ muội làm, màu sắc phấn hồng, vị vừa chua vừa ngọt, nàng chắc chắn sẽ muốn ăn.”

Vẻ mặt Chân Ninh tràn đầy ý cười nhưng trong lòng không thoải mái.

Ngày Chân Nghiên lại mặt, mặc dù nàng về nhưng vẫn ăn phần chuẩn bị riêng cho người mang thai, không dám tùy tiện ăn mấy thứ loạn thất bát tao, mỳ cầu vồng kia, một miếng cũng không ăn.

Nàng liếc mắt bọn hạ nhân. Họ đều hiểu ý đi ra.

Chân Ninh vươn tay kéo Hàn Khánh Vũ, để hắn ngồi xuống tháp, sẵng giọng: “Tứ muội là cô gái được nuông chiều, chàng thật đúng là xem muội ấy như nha đầu?”

Hàn Khánh Vũ sờ mũi: “A Ninh, không phải ta nghĩ có Tứ muội đến thì nàng có thể ăn thêm một chút sao?”

Chân Ninh dựa vào gối, liếc hắn: “Tóm lại, đừng nghĩ đến việc sai bảo Tứ muội của thiếp, coi chừng La thế tử tìm chàng tính sổ đấy.”

“Được được”. Trong lòng Hàn Khánh Vũ rung động, cầm tay Chân Ninh.

Hai người thành thân chưa được hai năm, Chân Ninh lại có bầu, tất nhiên vẫn đang trong thời kỳ ngọt ngào. Ánh mắt Hàn Khánh Vũ biến đổi, Chân Ninh lập tức phát hiện, tai không khỏi đỏ lên, trong lòng lại thở dài. Xem ra chuyện thông phòng không thể trì hoãn nữa. Nhớ tới việc này, nàng chán ghét nhưng đại gia tộc nào chẳng vậy.

Trưởng Công chúa xem như là mẹ chồng khó gặp, nếu gặp người khác, chỉ sợ nàng vừa mang thai liền lập tức nhúng tay hoặc sai nàng an bài thông phòng. Hiện tại, nếu nàng không nhanh chóng đưa ra quyết định, chẳng lẽ còn chờ Trưởng Công chúa đưa người đến hoặc để Đại công tử lâu ngày nhịn không nổi, tự thu dùng nha hoàn sao?

Đó mới thực sự là mối lo chết người!

“Đại lang, thiếp đem Thúy Nùng cho chàng được không?”

Phi Yên đang thêu hoa cho rèm cửa, tay vốn phải nhấc lên bỗng cứng đờ, sắc mặt trầm xuồng. Trước đó, Đại nãi nãi từng ám chỉ sẽ chọn nàng hoặc Thúy Nùng đưa cho Đại công tử. Khoảng thời gian này, hai người đều ra sức thể hiện. Người như Đại công tử, ai mà không thích cho được. Vốn tưởng mình ít nhất cũng có năm phần cơ hội, không nhờ Đại nãi nãi đã sớm vừa ý Thúy Nùng.

“Thúy Nùng không phải là nha hoàn của nàng sao, đưa cho ta làm gì?” Hàn Khánh Vũ nhất thời không hiểu rõ.

“Đồ ngốc …” Âm thanh phía sau hạ xuống.

Nha hoàn đứng ngoài cửa không nghe rõ chuyện gì, tim lại lạnh xuống, lạnh đến cực hạn, hạ quyết tâm.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion17 Comments

  1. Chân Diệu nói cảm “cảm”, nâng váy bước qua => “ơn”
    …Trưởng công chúa vậy mà để ý đến “tứ Tuội” này cuả nàng… => “Tứ muội”
    Lúc này, Chân Ninh “mời” hồi hồn => “mới”
    Hoa ma ma là hạ nhân,…., hôm qua liền đi theo kiệu vào phủ Công “chua” => “chúa”

    Uầy, mấy chương trước còn cảm thấy nhân duyên Chân Diệu rất tốt, từ lục hoàng tử, Chân Thái phi đến Quận chúa,… Chân Diệu đều thu phục được, lần này lại gặp những người khó giao tiếp ah, ÔNH này, Chân Ninh này. Mặc dù hiểu Chân Ninh đề phòng như vậy là bình thường, nhưng quả thật đọc đoạn Chân Ninh nghi ngờ thật ko thoải mái lắm. Còn cả Trưởng công chúa nữa, sao hành động đáng nghi quá chừng, sao lại gặp những vị hôn thê của La thế tử chứ, ko lẽ La gia có vấn đề gì à, được rồi, ta cũng thấy La gia có cả đống vấn đề, nhưng tới giờ vẫn úp úp mở mở hoài, thật lo lắng cho Chân Diệu khi làm dâu bên đó mà. Vị trưởng công chúa này có vẻ giống người hiện đại ak, phóng khoáng quyết đoán, lại ko nhét thêm người vào phòng con trai, hi vọng là người tốt. Nhìn thái độ Đại công tử có lẽ ko nhận thông phòng đâu, còn thái độ Phi Yên thế kia xem chừng chỗ Chân Ninh sẽ có rắc rối, hi vọng Chân Diệu ko bị lôi vào.
    Thanks

  2. Chân Ninh cũng đâu có tiếp xúc nhiều với Chân Diệu, trong lòng mang thành kiến mà đánh giá người ta. Làm như ai cũng là hồ ly tinh đi quyến rũ chồng người khác vậy. La thế tử người ta cũng là người kế thừa Quốc Công phủ tương lai đó, so ra đâu kém đại công tử của trưởng công chúa, cần gì đi quyến rũ chồng Chân Ninh làm gì, còn bày đặt đề phòng. Dù sao Chân Diệu cũng không muốn qua phủ công chúa, không khiến Chân Diệu chăm càng tốt, coi như một chuyến sang chơi với huyện chủ Trọng Hỉ đi.
    Chân Ninh đâu cần ghen tỵ làm gì, dù sao thái phi cũng truyền phương thức bảo vệ mắt, nhìn cá dưới hồ cho rồi còn gì. Trường hợp Chân Diệu là đặc biệt, ngoại hình giống thái phi không nói bạn Diệu còn giúp thái phi khử mùi tanh của sữa giúp thái phi không cần chịu đựng khi làm đẹp nữa.

  3. Trưởng công chúa gặp mặt chân diệu là có ý gì đây nhỉ?,chân diệu ở phủ cokng chú thì sẽ thân thiết với trọng hỷ lắm đây.hi
    đúng là thành kiến k dễ dàng sửa dc a,chân ninh cứ nghĩ xấu cho chân tứ nhưng bây giờ chân tứ khác trc rồi,mong là ở đây đừng có gặp chuyện gì khó xử a
    tks tỷ ạk

  4. Trưởng công chúa sao lại đặc biệt quan tâm đến hôn thê của La thế tử thế nhỉ, hay là có nguyên nhân sâu xa gì ngoài chuyện ngày trước cha Trình ca đứng ra xin đi giết giặc đây?
    Vào phủ trưởng công chúa xem ra người ngoài còn chào đón Chân Diệu hơn người nhà đấy, Trọng Hỉ thì rõ là muốn làm bạn với CD rồi, Hàn đại công tử chắc cũng xem như muội muội mà đối đãi nhưng ngược lại Chân Ninh là chị em họ lại tỏ rõ đề phòng cùng không thích, càng tốt, đỡ phải rước rắc rối, nhưng hình như Chân Ninh cũng sắp gặp rắc rối rồi nha, nội viện của mình nàng ta cũng không quản cho yên ổn đâu.
    Thanks tỷ!

  5. “lời muộn nói” ————————-> “… muội …”???
    “mới xoa mồ hồ” ———————-> “… hôi …”
    “Trọng Hỷ / Trọng Hỉ” ??
    “cũng rất khi không cho” ————> “… rất ít …”???
    “Chiêu Vẫn / Chiêu Vân”
    “đã đễn chỗ” —————————> “… đến …”
    “bỗng dung không có việc” ———> “… dưng …”
    “Trấn quốc công / Trấn Quốc công”
    “rộng một lòng tay” ——————-> “… vòng …”????
    “vào phủ Công chua” —————–> “… chúa”
    “Chân Ninh mời hồi hồn” ————-> “… mới …”
    “sắc mặt trầm xuồng” ——————> “… xuống”
    “cơ hội, không nhờ” ——————–> “… ngờ”
    ============================================
    Ta có cảm giác sâu sắc là ta ko thích CNinh một chút xíu nào, dù trước từng nói CNinh tài hoa xuất chúng giỏi giang thế nào, nhưng cảm giác y như Tưởng thị, là một kẻ giả vờ rộng rãi, hai mặt lại hay ganh đua ngầm!
    Cái nha hoàn Phi Yên kia rõ là ko an phận -_- nói thực là ta ghét đọc trạch đấu có tình tiết thông phòng này nọ, cảm thấy bẩn thỉu thế nào ấy, haiz….
    Trưởng công chúa xem ra có quan tâm đặc biệt tới người liên quan đến họ La hả ta???

  6. Bống bảo bối

    Add ki nào mở chương mới vậy. Em thèm đọc quá rồi….. Bị khoá ko mở đc. Add mở pass giúp e đi…. Lâu lâu mới kiếm đc bộ truyện hay….

  7. Trưởng công chúa quan tâm nhà họ La wa nhỉ? CN tính toán wa có khi bị cắn ngược lại ko bk chừng a

  8. Tính tình Chân Ninh này kỳ cục quá đi… mình tài giỏi quá chừng rùi mà giờ còn đề phòng em mình nữa chứ… haiz… không bít bà Chân Ninh này thông minh quá có bị thông minh hại không nữa… mà Trưởng công chúa cũng bí ẩn nhỉ ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Haizz thì ra cô chị CN này vừa khinh thường lại vừa đề phòng CD… cứ tỏ bẻ mòn thông minh và cao quý coi thường người khác đếm lúc bị nha hoàn của mình phản bội xem còn ra vẻ nữa ko…
    Chẳng lẽ công chúa CV này có tình cảm gì với la gia hả?

  10. Đúng là đi ra khỏi phủ thấy nơi nơi đầy hiểm ác. Cảm giác ở phủ Trưởng công chúa không khác gì đầm sâu, tranh đấu lục đục nguy hiểm hơn cả phủ Kiến An Bá. Diệu tỷ cố mà sống tốt qua mấy tháng này đi

  11. Nói chi cổ đại, hiện đại cũng thế vợ mang thai, ai không nhịn được thì liền ra ngoài tìm vui

  12. Cái tiểu nha đầu kia hạ quyết tâm cái gì nhah tốt nhất đừng có hại gì đến Chân Diệu, cô nương cố gắng sống sót ở phủ Trưởng công chúa ah

  13. Lại thêm nha đầu muốn treo cao rồi! Cuộc sống phụ nữ cổ đại thiệt khổ mà có thai mà mà còn phải bận tâm nhiều thứ quá!

  14. Yên phận sống đúng với trách nhiệm bổn phận của mình rồi sẽ trôi qua tố thôi mà sao nhiều người cứ thích ganh đua trèo cao

  15. Thật là chán ghét, ngày xưa phụ nữ thật là khổ, đã mang thai vất vả lại còn phải tìm phụ nữ thỏa mãn nhu cầu sinh lý cho chồng. Chân Ninh này cũng khá là đa nghi đi.

  16. Thái đọ của bà công chúa nàyblaj ghê, cứ như kiểu mẹ chông xem mặt con dâu ấy, chả nhẽ ngày xưa có đoạn tình cảm ko thể nói ra vs Trấn Quốc công nên giờ quay ra quan tâmncon ổng là LTT, ặc ặc. chân Ninh đáng ghét ghe

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close