Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q07 – Chương 225+226

22

Chương 225: Ôn Uyển tùy ý làm bậy

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Phía ngoài mưa rơi lác đác, vào đông mà trời mưa, cho dù là mưa nhỏ cũng lạnh buốt. Ôn Uyển cũng không ra cửa, đang ở trong phòng an tĩnh mà đọc sách. Xem mệt mỏi thì lười nhác mà nằm ở trên giường. Híp mắt, cảm thấy có khả năng dưỡng thân, cũng có thể ngủ lại.

Ôn Uyển sống ở hậu viện thoải mái nhàn nhã. Qua mấy ngày như vậy, Mễ Tướng đại nhân ở tại Phủ Quận chúa nhận thấy được không bình thường. Đối với bên ngoài nói là bệnh nặng xử lý không được chính vụ, nhưng phủ đệ trừ hai thái y thường trú ở Phủ Quận chúa, không có những thái y khác ra vào. Ngay cả hai thái y ở chỗ này vẻ mặt cũng bình thường, không có nửa điểm khác thường. Nếu Quận chúa thật bệnh muốn chết rồi, bọn họ nơi nào nhàn nhã đi chơi như vậy.

Mễ Tướng cũng không biết xảy ra chuyện gì. Khiến cho Quận chúa đến triều chính cũng không quản. Nhưng lúc này Mễ Tướngđến kêu khổ cũng không người nghe được. Bởi vì Ôn Uyển căn bản không gặp ông. Mễ Tướng đại nhân ưu sầu đến đầu tóc sắp rụng sạch. Chính vụ đã chồng chất ba ngày rồi, nếu Quận chúa cứ tiếp tục như vậy, triều đình nhất định phải loạn thành một đống.

Ban tối ngày bãi công thứ ba của Ôn Uyển, ngày hôm đó khí trời rất tốt. Ôn Uyển ăn xong bữa tối đi lại ở trong sân tiêu thực, đột nhiên, trong viện có thêm một vị khách không mời mà đến.

Lần này Ôn Uyển không có bị dọa như lần trước. Nhìn trong viện bỗng có thêm người kia, Ôn Uyển khẽ cười nói: “Nếu hiện tại ta đang tắm rửa, có phải ngươi cũng không quản không để ý mà đi vào hay không?” Ôn Uyển là đang châm chọc Thiên Long.

Thiên Long đuối lý: “Là thuộc hạ đường đột.” Lấy nghề nghiệp của hắn, cũng không thể nghênh ngang mà đi vào từ cửa chính Phủ Quận chúa. Để người ta thông bẩm mới đến gặp Ôn Uyển.

Ôn Uyển lạnh nhạt giễu cợt một chút: “Đường đột? Ngươi là Thiên Long đại nhân của Thần Cơ Doanh, ta nào dám nói ngươi đường đột.” Ôn Uyển nghĩ đã nhiều năm qua, đây là lần đầu bị tính toánnhư thế. Không hổ là người đắc lực có khả năng của cậu Hoàng đế, lá gan so sánh với trời còn lớn hơn.

Da đầu Thiên Long tê dại, những năm này xử trí người chết ở trên tay hắn vô số kể. Chưa từng đụng phải chuyện như vậy. Khụ, một nước cờ vô ý, chỉ có thể mặc cho Quận chúa xử trí: “Quận chúa, thuộc hạ không nên lừa gạt Quận chúa, thuộc hạ mặc cho Quận chúa xử trí.”

Ôn Uyển cười đến rất là ngọt: “Thật mặc cho ta xử trí?”

Thiên Long thấy Ôn Uyển cười đến thật giống như ánh mặt trời ấm áp trong ngày xuân, lập tức trong lòng phát run. Lần này thật là chạy trời không khỏi nắng rồi. Đối với thủ đoạn Quận chúa Ôn Uyển trừng phạt người khác, hắn cũng không dám xem thường: “Phải, mặc cho Quận chúa xử trí, muốn chém giết muốn róc thịt, Thiên Long tuyệt không hai lời.”

Ôn Uyển cười ha ha nói: “Ta làm sao dám giết ngươi, ngươi là người tài giỏi đắc lực của cậu Hoàng đế. Nếu ta giết ngươi, chẳng phải là chặt đứt cánh tay của cậu Hoàng đế sao? Cho nên ta không giết ngươi, càng sẽ không róc xương lóc thịt ngươi.” Đối với chuyện xử trí Thiên Long, mấy ngày nay Ôn Uyển một mực suy nghĩ. Giết hắn, đó là chuyện không thể nào. Bởi vì sự kiện này mà giết Thiên Long, cậu Hoàng đế chắc là không đồng ý. Dĩ nhiên, Ôn Uyển cũng sẽ không hạ sát thủ. Nhưng mà xử phạt, làm sao xử phạt? Đánh bốn mươi Đại côn, đối với cái người này như vậy, đừng nói đánh bốn mươi Đại côn, cho dù tại trên người hắn rạch bốn mươi đao, đoán chừng cũng sẽ không quá cau mày. Cho nên Ôn Uyển nghĩ đến một biện pháp tương đối ác độc.

Được rồi, Thiên Long người này xác định Ôn Uyển là quyết định muốn hung hăng  trừng phạt hắn, để cho hắn sống không bằng chết. Ừ, chỉ hy vọng đừng có dùng cái loại biện pháp này là được.

Tưởng tượng là tốt đẹp, thực tế lại tàn khốc. Ôn Uyển cười hì hì nói: “Ta nghĩ, ngươi phải biết lần trước ta đề nghị qua với Lý Nghĩa, để cho nghịch tặc trông coi tình báo mở miệng như thế nào. Như vậy, ngươi cũng đi nếm thử cuộc sống của hắn đi, đây chính là một cuộc sống như thần tiên. Ăn ba tháng, có thể chịu đựng qua, là bản lãnh của ngươi, không thể chịu đựng qua, cũng không thể trách ta.” Đối với cái dạng biện pháp xử trí này, ngay cả Hoàng đế cũng nói không được.

Uy lực của cây thuốc phiện, Thiên Long biết rất tường tận. Đối phương chính là đầu lĩnh tình báo, đã bị huấn luyện chuyên nghiệp qua. Lực ý chí sẽ không kém so với hắn bao nhiêu. Nhưng người ta bị biện pháp ôn nhu này của Quận chúa, hành hạ đến cái gì cũng nói ra. Để cho bọn họ đem trừ tai hoạ ngầm cuối cùng.

Hiện tại Quận chúa muốn hắn ăn thuốc phiện, thật ra thì so sánh với giết hắn còn hung tàn hơn. Ai nói Quận chúa nương tay, hắn nhất định đem những người này giết đếnsạch trơn. Nhưng là lần này lỗi đã làm rồi, bất kể cái dạng kết quả gì, hắn phải nhận lấy. Đừng nói ăn thuốc phiện, cho dù hiện tại giết hắn, hắn cũng không thể nói không: “Chỉ cần Quận chúa có thể hết giận, đừng nói ba tháng, cho dù ba năm, thuộc hạ cũng tuyệt không hai lời.”

Ôn Uyển cười lạnh: “Hi vọng ngươi không nên học giống như Lý Nghĩa, bằng mặt không bằng lòng.” Đừng có hiện tại đáp ứng nàng, sau đó xoay người lừa gạt nàng.

Thiên Long nói gấp: “Quận chúa, thuộc hạ nếu đã hứa thì quyết không đổi ý. Nếu không tin tưởng, Quận chúa có thể phái Hạ Dao giám sát thuộc hạ.”

Ôn Uyển hừ một tiếng, không lên tiếng. Loại chuyện này không làm giả dối được. Đến lúc đó độc nghiện phát tác, chẳng lẽ còn có thể giả bộ được .

Thiên Long bây giờ không dám tùy ý nói chuyện cùng Ôn Uyển nữa. Hôm nay ở trong lòng Thiên Long, Ôn Uyển Quận chúa so sánh với Hoàng đế đều khủng bố. Trong ngày thường thật dễ nói chuyện, một khi ra tay độc ác, thủ đoạn này không phải ai cũng có thể chịu được. Thiên Long lập tức nghĩ tới lời Hạ Dao nói, kiên trì từ trong lòng ngực móc ra thư tín thật dày: “Quận chúa, đây là thư Hạ Dao và hai công tử tự tay viết.”

Ôn Uyển lạnh lùng quét Thiên Long một cái. Rốt cuộc vẫn nhận lấy tin. Ôn Uyển mở ra trước hết chính là thư của Minh Cẩn. Ôn Uyển thấy thư của Minh Cẩn, chữ viết nhiệt tình có lực, cũng biết bệnh đã khoẻ rồi, không có vấn đề lớn nữa.

Trong thư Minh Cẩn nói hắn nhớ mẹ rồi, nằm mơ cũng nhớ. Hi vọng sớm ngày nhìn thấy mẹ. Sau đó còn muốn ăn bánh ngọt Ôn Uyển làm kiểu phương tây. Trở lại sẽ phải ăn, muốn Ôn Uyển chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Minh Cẩn viết tương đối vui sướng, nhưng Ôn Uyển nhìn xem nước mắt đều dâng lên. Hai đứa bé rời đi bên cạnh thời gian dài như vậy, rốt cuộc thư đã tới.

Ôn Uyển thấy Minh Cẩn vô sự, thư Minh Duệ và Hạ Dao cũng không làm trò đọc trước mặt Thiên Long: “Chờ Minh Duệ và Minh Cẩn bình an đến kinh, ngươi mới bắt đầu ăn. Ta thấy ngươi đem hết toàn lực bảo toàn hai đứa bé, ta cũng có thể từ xử phạt nhẹ. Ngươi chỉ cần ăn một nửa liều thuốc của người nọ, ba tháng giảm thành hai tháng. Nếu như vậy ngươi còn chống chọi không qua, vậy cũng chứng minh sự bất lực của ngươi.” Bất kể như thế nào, chỉ cần hài tử bình an đến kinh thành. Mặc dù Thiên Long tính toán nàng, nhưng nói như thế nào, không có công lao cũng có khổ lao.

Độc nghiện có nặng có nhẹ, nàng trừ một nửa liều thuốc, giảm bớt gánh nặng lớn như vậy mới có thể chống chọi đi qua. Nếu chống chọi không qua, cũng chứng minh người như vậy nên bỏ.

Hiện tại Thiên Long biết tại sao Hạ Dao nói phải chậm trễ thời gian để cho hai đứa bé viết thơ. Nếu không có hai lá thứ này, trừng phạt cũng không thể giảm bớt. Có thể giảm bớt một nửa liều thuốc, giảm bớt thời gian một tháng. Coi như là trong may mắn trong bất hạnh. Nếu không Thiên Long thật đúng là không tin rằng có thể chịu đựng qua được. Thiên Long mặc dù chưa từng thấy người nọ, nhưng nghe qua kết quả báo là thê thảm không nỡ nhìn. Quận chúa không phải người không hung ác, chỉ trong hoàn cảnh bình thường không phải người ác thôi. Nếu một khi độc ác, ai so ra cũng kém hơn.

Giải quyết chuyện này xong, Thiên Long cẩn thận hỏi Ôn Uyển có nên một lần nữa để ý triều chính hay không. Ôn Uyển khinh thường nói: “Chuyện của bổn cung, cần gì ngươiphải lo lắng. Đi xuống đi!” Thần Cơ Doanh đúng là rất giỏi, nhưng nàng lại không xúc phạm luật pháp, càng không làm xuống bất kỳ chuyện gì bất lợi đối với triều đình đối với dân chúng. Trước kia thái độ nàng tôn kính đối với cái tổ chức này, không nghĩ tới loại tôn kính này cuối cùng lại bị người ta lợi dụng.

Thiên Long cũng không dám nói nhiều, lập tức rời đi.

Ôn Uyển chờ không thấy Thiên Long, hừ lạnh một tiếng. Vào trong phòng. Đầu tiên là mở ra thư của Minh Duệ, trong thư Minh Duệ nói đến kiến thức dọc theo đường đi. Nói rất cặn kẽ. Sau đó nói chuyện dọc theo con đường này, nói vị trí của bọn họ, đại khái còn thời gian bao lâu mới đến. Cuối cùng bảo Ôn Uyển bảo dưỡng thân thể, bọn họ rất nhanh sẽ trở lại.

Minh Duệ và Minh Cẩn đều không nói chút nào chuyện ám sát này. Hai người đều cố ý tránh quá trình này. Minh Cẩn không muốn hồi tưởng lại, Minh Duệ không muốn Ôn Uyển lo lắng.

Hạ Dao lại không kiêng kỵ phương diện này. Nàng đem chuyện ám sát lần này đều nói được rõ ràng, trừ Minh Duệ cưỡng chế để cho Minh Cẩn đối mặt cái loại tình huống bi thảm ra, nên nói tất cả đều nói. Hạ Dao biết tính tình Ôn Uyển, nói càng rõ ràng, Ôn Uyển mới yên tâm. Hàm hồ suy đoán ngược lại sẽ để cho Ôn Uyển không yên lòng.

Ở thư cuối cùng của Hạ Dao, nói nàng biết ba người Hạ Ảnh bọn họ giấu diếm chuyện này. Mặc dù Hạ Dao lúc ấy không biết Ôn Uyển xử trí như thế nào, nhưng giẫm phải mìn thì nhất định là sẽ không giống như trước kia, cầm nhẹ thả nhẹ.

Hạ Dao đề nghị, là nhất định phảixử phạt. Nhưng hi vọng hiện tại Ôn Uyển đừng đem Hạ Hương và Hạ Nhànđuổi đi. Hạ Dao cũng không phải vì giải vây cho Hạ Ảnh và Hạ Hương. Hạ Dao cũng đem băn khoăn của mình nói rõ. Hiện tại rất ít người đắc dụng bên cạnh Ôn Uyển, ba người này đều là người đắc dụng nhất.

Bất kể như thế nào, thân phận ở trong ám vệ của Hạ Ảnh rất cao, trông coi tình báo nhiều năm như vậy, không phải là Thu Vân có thể  bằng được. Mặt khác Hạ Nhàn chuyên quản phòng bếp, đối với ăn uống của Ôn Uyển rất rõ ràng, phòng bếp này giao cho Hạ Nhàn càng so sánh với bất cứ ai càng yên tâm hơn. Mặc dù nói có một đồ đệ, nhưng vội vàng như vậy nhất định là sẽ có sơ suất. Chờ Hạ Nhàn dạy dỗ xong đồ đệ, đến lúc đó đem Hạ Nhàn gả đi ra ngoài, cũng rõ hơn. Cuối cùng là Hạ Hương, Hạ Dao biết Ôn Uyển rất thích hoa, trong phòng một năm bốn mùa đều để hoa tươi. Nói như vậy thấy thoải mái. Hạ Dao cảm thấy nếu Ôn Uyển thật không kiên nhẫn với Hạ Hương, có thể đem Hạ Hương đuổi vào nhà ấm trồng hoa. Hạ Hương làm xuống chuyện phạm huý kiêng kị bực này, giáng chức đến nhà ấm trồng hoa trông coi hoa cỏ cây cối, một là không lãng phí bản lãnh Hạ Hương, thứ hai sau này hoa đưa đến trong phòng cũng không lo lắng có chuyện gì.

Hạ Dao nói xong chuyện cuối cùng, chuyện bỏ việc triều chính cũng không làm sai. Chẳng qua là tốt hơn nên kết thúc. Nếu không sẽ rơi xuống hậu hoạn. Đối với Ôn Uyển, đối Bạch Thế Niên, đối với  hai đứa bé cũng không tốt.

Cuối cùng, Hạ Dao nói nàng hỏi Thiên Long, chuyện này là Thiên Long tự tiện chủ trương, Hoàng thượng không biết chuyện . Hạ Dao cũng không nhiều lời, chuyện này nói cho Ôn Uyển biết là được, nói nhiều, ngược lại sẽ phiền Ôn Uyển. Ôn Uyển có tin tưởng hay không, nên do chính nàng phán đoán.

Ôn Uyển thấy Hạ Dao nói liên miên cằn nhằn hồi lâu, cười nói: “Không nghĩ tới Hạ Dao cũng trở nên dài dòng như vậy.” Ôn Uyển miệng nói như vậy, nhưng đáy lòng cũng như có một dòng nước ấm. Hạ Dao thật sự vì nghĩ cho nàng.

Mấy ngày nay đi xuống, Ôn Uyển đã cảm giác rõ ràng được không quá thích ứng. Đầu tiên, Ôn Uyển có việc hỏi Thu Vân, mặc dù Thu Vân không đến nổi hỏi gì cũng không biết, nhưng đáp được miễn miễn cưỡng cưỡng, không hiểu ý người. Thức ăn ba bữa cơm, mấy ngày nay không một bữa ăn hợp ý. Về phần hoa cũng không sao cả, cùng lắm thì không nhìn là được. Nhưng Hạ Dao băn khoăn cũng đúng, năm đó thiếu chút nữa trúng chiêu. Vẫn phải có một nhân tài thỏa đáng. Hiện tại đuổi bọn họ đi ra ngoài, quả thật làm cho nàng rất không dễ dàng.

Ôn Uyển suy nghĩ, vẫn là lắc đầu.

Trong lòng Ôn Uyển nghi ngờ, Hạ Dao mọi chuyện đều đã nghĩ đến. Tại sao còn có thể để cho Minh Cẩn kinh sợ? Trong lúc này khẳng định còn có chuyện nàng không biết. Chờ Hạ Dao trở lại phải hỏi rõ ràng. Chuyện này nhìn như nhỏ, có thể sẽ rơi xuống mối họa lớn.

Sau khi Thiên Long tới, Ôn Uyển cũng như cũ không có khôi phục triều chính. Thế nhưng thái độ đã hòa hoãn, đó chính là cho Mễ Tướng đem tấu chương khẩn cấp đưa tới đây. Tấu chương khẩn cấp tương đối chỉ chiếm một phần năm trong tất cả tấu chương. Mấy ngày dồn xuống, cũng không ít.

Ôn Uyển cũng không tự mình xem, để cho Linh Đông đọc cho nàng nghe. Sau khi nghe xong, nói ý kiến mình xử lý, để cho Linh Đông viết ở phía trên.

Linh Đông há hốc miệng: “Cô, để cho cháu viết?” Để cho hắn phê duyệt tấu chương, đây là không phải là quá hồ nháo rồi? Linh Đông vốn là không muốn, nhưng dưới ánh mắt lạnh thấu xương của Ôn Uyển, khuất phục rồi. Đem ý của Ôn Uyển viết ở trên tấu chương. Sau đó lấy ngọc tỷ đóng lên, lại từ trong tay Ôn Uyển nhận lấy con dấu riêng của Ôn Uyển đóng lên.

Một buổi sáng, cũng chỉ xử lý ba mươi tấu chương gấp. Hiệu quả không phải chênh lệch bình thường, mà là kém một mảng lớn.

Thiên Long nhận được tin tức, biết là Quận chúa chờ Hoàng thượng hồi âm. Lần này thật là giẫm phải mìn rồi. Không ngờ thủ đoạn Quận chúa trừng phạt mặc dù sắc bén một chút, nhưng Hoàng thượng biết cũng không trừng phạt hắn nữa. Nhưng không biết lần này hắn có chịu đựng qua được hay không, còn mùi vị kia không biế thế nào?

Người đi theo bên cạnh Thiên Long, thấy Thiên Long thật muốn ăn thức ăn trộn lẫn cây thuốc phiện, có chút không đành lòng: “Đại nhân, thật phải ăn sao?” Đối với uy lực cây thuốc phiện, người Thần Cơ Doanh và {ám vệ}, không ai không biết. Chiêu này của Quận chúa thật sự là quá độc ác. So sánh với trực tiếp giết người còn ác hơn!

Thiên Long lắc đầu: “Lần này xúc phạm nghịch lân của Quận chúa, Quận chúa trừng phạt, nếu không tiếp nhận trừng phạt, ngươi nghĩ Quận chúa sẽ như thế nào?” Thiên Long khẳng định, Quận chúa sẽ không trừng phạt hắn nữa. Nhưng Quận chúa có biện pháp để cho hắn lo sợ, đó chính là bỏ mặc hết.

Những năm này Thiên Long gặp người tham tiền thích quyền, nhìn thấy đủ loại hình dạng màu sắc, nhưng còn chưa từng thấy người như Quận chúa không sợ trời không sợ đất như vậy, dám làm xằng làm bậy. Tham tiền muốn quyền là không đáng sợ, sợ nhất đúng là loại người như Quận chúa cái gì cũng không muốn. Đến lúc đó Quận chúa bỏ gánh, không có  Quận chúa giúp đỡ, triều đình không thể nào được như bây giờ. Hôm nay đánh giặc xong, quốc khố trống không, cần Quận chúa bình định đến đỡ. Hoàng thượng cũng muốn dân chúng giàu có, quốc gia cường thịnh, nếu Quận chúa và Hoàng thượngcãi nhau mà trở mặt, những thứ này đều trở thành công dã tràng.

Lần này Thiên Long căn bản không dám có ý  nghĩ trong đầu đem Bạch Thế Niên và hai đứa bé đi uy hiếp Ôn Uyển. Nếu thật sự như vậy, kết quả cũng không phải là Quận chúa bỏ gánh đơn giản như vậy, rất có thể là ngọc nát ngói vỡ. Thiên Long cười khổ, nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên đụng với gốc cứng thế.

Mễ Tướng nhìn tấu chương phê duyệt, ừ, chữ hoàn toàn không giống với lúc trước. Chữ rất đoan chánh, lại không lưu loát, không có nét riêng của Ôn Uyển, vừa thấy đã biết là tuổi nhỏ viết xuống. Cũng may nội dung phê duyệt không có vượt quá. Trong lòng Mễ Tướng nói thầm, tại sao Quận chúa để cho Tiểu điện hạ Linh Đông viết thay? Thật ra thì có thể tìm người đi viết thay chuyên nghiệp. Hoàng đế già rồi, cũng thường xuyên làm như vậy.

Mễ Tướng nghĩ đến hôm nay Ôn Uyển không tới ba mươi tuổi, tìm người viết thay chuyên nghiệp, ít nhất là sáu bảy chục tuổi, nếu không sẽ sinh ra hiềm khích. Lập tức cũng đem ý niệm trong đầu bỏ xuống. Mặc dù hiện tại tốc độ Ôn Uyển phê duyệt tấu chương có thể gấp chết người, nhưng so sánh với mấy ngày trước đây thì tốt rồi.

Ban đêm ngày thứ sáu lúc Ôn Uyển bị vây ở trạng thái nửa bãi công, rốt cục Ôn Uyển chờ được thư tự tay Hoàng đế viết. Hoàng đế rất rõ ràng điểm mấu chốt của nàng ở nơi đâu. Thiên Long lần này giẫm điểm mấu chốt nàng, phải cho nàng một cách nói. Nếu Hoàng đế không để cho nàng một cái giá thỏa mãn, nàng sẽ hoàn toàn bãi công. Đừng nói triều chính, chính là làm ăn nàng cũng bỏ gánh không làm.

Hoàng đế hồi âm, cũng không có quá nhiều giải thích chuyện này. Chỉ nói hắn phái Thiên Long trở lại, hiệp trợ Ôn Uyển giải quyếtchuyện tình nghịch tặc. Đối với chuyện Thiên Long tự tiện quyết định, hắn cũng rất tức giận. Xử trí Thiên Long như thế nào, do Ôn Uyển tự quyết định.

Hoàng đế đối với lần này Ôn Uyển bỏ chuyện triều chính cũng không chỉ trích, chỉ là để cho nàng cực khổ mấy ngày nữa. Hắn sẽ đến kinh thành rất nhanh. Đến lúc đó cũng sẽ không mệt mỏi như vậy nữa. Cuối cùng chỉ ra, để cho Ôn Uyển chọn lựa người tiếp nhận, đợi có người tiếp nhận, nàng cũng không phải bận rộn thế. Có thể xin về hưu sớm, trải qua cuộc sống ngắm hoa chọc chim.

Hoàng đế cũng là hiểu rõ Ôn Uyển, dứt khoát tránh chuyện này, nói thẳng tương lai. Hoàng đế hiểu rõ tính tình Ôn Uyển lười nhác vẫn không muốn mệt nhọc, chỉ muốn ở nhà cùng trượng phu nhi tử. Lần này coi như là đánh nửa cam đoan.

Ôn Uyển bĩu môi, nhưng đọc xong thư thì không phủ nhận, Ôn Uyển chân chính thở phào nhẹ nhõm. Hoàng đế khinh miêu đạm vẽ( nhẹ đồ vẽ nhạt: xử trí, nói chuyện, đề cập vấn đề nào đó nhẹ nhàng), hiển nhiên là chuyện này thật không sao. Nếu Hoàng đế giải thích nhiều, càng giải thích thì càng chứng minh chột dạ. Hiển nhiên chuyện này Hoàng đế thật sự không biết chuyện. Coi như tốt, nhìn Hoàng đế thương yêu Minh Cẩn cũng không phải là giả dối, có thể được kết quả như thế cũng là tốt.

Người tiếp nhận nha, Ôn Uyển khẽ than thở, cái người tiếp nhận này thật không dễ tìm. Có thể tìm tới để cho nàng vừa ý, người có cái thiên phú này, thật không phải khó khăn bình thường.

Bãi công sáu ngày, ngày thứ bảy Ôn Uyển rốt cục khôi phục lâm triều. Ôn Uyển trải qua sáu ngày buông lỏng, khí sắc cả người tất nhiên là vô cùng tốt. Đại thần phía dưới thấy khí sắc Ôn Uyển càng phát ra hồng nhuận, tinh thần phấn chấn trong lòng đều lên một bụng  dấu chấm hỏi. Đáng tiếc ai cũng không có can đảm đi chạm khu mìn này.

Sau khi Ôn Uyển nghỉ ngơi sáu ngày, rồi trở về xử lý chính vụ. Xem trong thư phòng chất đầy tấu chương, nghe nói đã tích lũy hơn ngàn tờ tấu chương. Ôn Uyển đến lòng muốn chết cũng đều có. Cái này rõ ràng là muốn ngược đãi nàng nha!

Sáu ngày nghỉ ngơi, Ôn Uyển đổi lấy được hậu quả một nắng hai sương phê duyệt tấu chương thê thảm đau đớn. Ngày hôm đó Ôn Uyển mệt đến tay cũng nâng không nổi. Nếu là ngày thường, Hạ Hương nhất định có thể xoa bóp cho nàng, làm cho nàng có thể nới lỏng một chút đau đớn. Đáng tiếc hiện tại mấy người bên cạnh không dùng được. Khụ, xem ra thật phải nghe theo Hạ Dao đề nghị rồi.

Hoàng đế sắp trở lại, Lễ bộ Thượng thư tới đây theo Ôn Uyển thương lượng chuyện tiếp giá. Ý của Ôn Uyển, đến lúc đó chờ canh giờ đến, mang theo triều thần đi qua đón Hoàng đế là được. Nhưng triều thần muốn cử hành nghi thức nghênh đón long trọng, hoan nghênh Hoàng đế cùng với thần tử có công chiến thắng trở về.

Ôn Uyển trong lòng buồn nôn, tiền bạc trong quốc khố ở hai trận chiến tranh cùng với nạn hạn hán, lũ lụt hành hạ đã trống không. Quốc khố hơn mười năm Hoàng đế phí sức tích góp từng tí một hiện tại rỗng tuếch. Lúc này hẳn là tính toán tỉ mỉ, mà không phải lãng phí.

Ôn Uyển rất buồn bực. Hôm nay phái người tới nói cùng Ôn Uyển hoàng cung nơi này tu sửa cung điện nơi kia cần trang hoàng, ngày mai nói hành cung phải tu sửa, ngày ngày cái này cái kia, một chút cũng không biết hiện tại nên là thời kì tiết kiệm. Những thứ này toàn bộ cũng bị Ôn Uyển bác bỏ. Lý do cũng là có sẵn, không có tiền. Hiện tại còn phải nghênh giá, đây là một khoản tiêu xài khổng lồ.

Ôn Uyển chậm rãi tiến vào chính sảnh. Trong chính sảnh đã tới hơn mười vị trọng thần. Cũng là thương lượng chuyện tiếp giá lần này.

Lễ bộ Thượng thư mãnh liệt yêu cầu muốn làm lớn, phải làm được cực kỳ long trọng, để cho thế nhân vĩnh viễn nhớ được. Ôn Uyển cùng bọn họ tạo thành ý kiến đối lập, Ôn Uyển cho là hoàn toàn lãng phí. Những thứ triều thần khác, có ủng hộ Lễ bộ Thượng thư, có ủng hộ Ôn Uyển. Nhưng hơn phân nửa người cũng là ôm thái độ bảo thủ, cũng chính là giữ vững trầm mặc.

Kể từ khi Ôn Uyển xử lý công việc, Hộ bộ Thượng thư khóc nhiều lần với Ôn Uyển. Ôn Uyển cũng nghiền ép ông, muốn dùng tiền sẽ bảo ông nghĩ biện pháp. Để cho Hộ bộ Thượng thư sớm một chút trở thành đồng bọn. Hoàng đế ở đây, Hoàng đế còn có thể tự mình nghĩ biện pháp, sau đó tăng thu giảm chi. Hiện tại Quận chúa hoàn toàn không dựa theo lẽ thường ra bài, rõ ràng trên đầu có bạc đáng kể, nhưng một phân cũng không ra. Vẫn liều mạng mà nghiền ép ông. Hộ bộ Thượng thư cảm thấy thủ hạ của Quận chúa làm việc thật khổ ép.

Kể từ khi Ôn Uyển tiếp nhận chính vụ, quả thật không có lấy một phân tiền riêng ra bên ngoài. Không phải Ôn Uyển hẹp hòi keo kiệt, mà là tiền này không thể cho. Nếu cho rồi, thì phiền toái bằng trời sẽ đi theo nàng. Nàng có thể kiếm tiền cho Hoàng đế bạc lớn, nhưng nàng kiếm tiền bạc cũng là vào kho riêng của Hoàng đế, mà không phải quốc khố. Kho riêng Hoàng đế và quốc khố, đây là hai loại khái niệm hoàn toàn không giống nhau. Mà Hoàng đế có thể từ trong kho riêng lấy bạc đi ra ngoài dùng, cùng khái niệm nàng lấy bạc đi ra ngoài dùng cũng hoàn toàn không giống nhau. Nói không dễ nghe một chút, đó chính là vượt quyền. Hôm nay triều đình lại không đến thời khắc cùng đường bí lối, chẳng qua tạm thời có chút khó khăn. Nàng mới không làm chuyện vượt quyền. Người ở phía ngoài đều cho rằng kho riêng của Hoàng đế rất phong phú. Thật ra thì không ai thấy rõ ràng hơn so với Ôn Uyển, mỗi ngày mặc dù kiếm nhiều tiền hơn, nhưng Hoàng đế chi tiêu cũng nhiều hơn. Cũng sẽ không còn lại bao nhiêu. Lần trước vẫn lấy tiền lãi hàng năm. Phía trước mấy lần rút đi không ít, hôm nay cũng còn dư lại được không nhiều lắm.

Một trận thảo luận này, lại hơn một canh giờ. Ôn Uyển cảm thấy đau lưng. Được rồi, Ôn Uyển hiện tại hoài niệm Hạ Dao. Nếu Hạ Dao ở đây, khẳng định có thể xoa bóp cho nàng.

Trở lại trong phòng ngủ, Ôn Uyển buồn bực nói: “Một trận chiến đem của cải đều đánh cạn sạch.” Tiên hoàng không có tích lũy bạc, để lại cho cậu Hoàng đế chính là một vỏ bọc trống không. Hơn mười năm Hoàng đế chăm lo việc nước, mới để cho quốc khố có lại. Cũng bởi vì nàng, kho riêng của Hoàng đế vẫn đầy ắp. Tốt lắm, hiện tại quốc khố không có tiền rồi, trong kho riêng cũng còn dư lại ba cọc hai đồng. Thế nhưng đem nàng mệt mỏi gần chết.

Trong lòng Ôn Uyển suy nghĩ, cũng không biết chuyện mở rộng hải quân này lúc nào mới có thể thích hợp. Dựa theo tình huống quốc khố dưới mắt, không có ba năm sợ rằng cậu Hoàng đế khó mà đáp ứng. Nhưng nhìn chiến sự vùng duyên hải hôm nay, chuyện này là lửa sém lông mày.

Thu Vân thấy Ôn Uyển lại lâm vào trong suy tư. Làm động tác với Thu Ngũ đang bưng nước trái cây tới, để cho Thu ngũ không có cắt đứt suy nghĩ của Ôn Uyển.

Ôn Uyển nghĩ đến cuối cùng, cũng không suy nghĩ nữa. Dù sao cậu Hoàng đế lập tức sẽ trở lại rồi, những thứ chuyện phiền lòng này, hãy để cho cậu Hoàng đế tự mình đi suy nghĩ a! Một năm này nàng đã mệt mỏi lắm rồi.

Chương 226: Nỗi đau của Đông Thanh 

Đông Thanh nhận được một phong mật thư. Sau khi Đông Thanh đọc xong thư, sắc mặt âm hàn. Thân mình phát ra một luống khí lạnh thấu xương. Đông Thanh hạ lệnh, đem hai huynh đệ Tần Lão Ngũ kết nghĩa toàn bộ đều bắt lại, bao gồm thê nhi, thậm chí đến nô bộc cũng không bỏ qua cho.

Tần Lão Ngũ nhận được tin tức, không tin huynh đệ mình sẽ làm chuyện đại nghịch bất đạo: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Bọn họ sẽ không. Đông Thanh, có phải nàng nhầm lẫn hay không?”

Đông Thanh nhìn Tần Lão Ngũ, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Trước kia,lúc ta ở bên cạnh Quận chúa hầu hạ nàng, nàng từng nói một câu với ta, nói dưới đèn đen. Dưới ánh đèn là bóng đen, lúc ấy ta không rõ, hiện tại đã biết rõ rồi.” Có thể dưới đèn chẳng phải đen. Nếu không, làm sao làm cho người ta c ba năm hẳng hay biết gì.

Tần Lão Ngũ trong lòng rùng mình: “Lời này của nàng là có ý gì? Ta không rõ.” Không thể nào, chuyện này Đông Thanh không thể nào biết đến. Tuyệt đối không thể nào.

Đông Thanh nhìn Tần Lão Ngũ, không biết tại sao, đột nhiên cười. Là nàng sai rồi, nàng vốn không nên thành thân. Nếu không thành thân, cũng sẽ không có chuyện hiện tại.

Tần Lão Ngũ nhìn nụ cười củaĐông Thanh, toàn thân phát rét.

Đông Thanh hướng về người phía ngoài gọi: “Đem người mang vào đến đây đi!”

Lời của Đông Thanh vừa rơi xuống, phía ngoài đi tới một vị phụ nhân, bộ dạng phụ nhân kia đại khái hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. Mặc một thân nhũ đỏ bạc, chải một búi tóc rũ xuống, mang trang sức vàng ròng bảo thạch hồng lam, ngực đầy đặn mông tròn, ngày thường quyến rũ đến cực điểm. Trong tay phụ nhân còn nắm một hài tử mới vừa biết đi.

Phụ nhân vừa tiến đến, nhìn thấy Đông Thanh, chân mềm nhũn, ôm hài tử quỳ trên mặt đất: “Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng.”

Từ lúc phụ nhân mang theo hài tử đi tới, toàn thân Tần Lão Ngũ bắt đầu cứng ngắc lại. Chờ thời điểm nhìn thấy phụ nhân kia quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, nhìn lại  Đông Thanh. Nhìn trên mặt Đông Thanh mang theo nụ cười nhàn nhạt, Tần Lão Ngũ miễn cưỡng nói: “Đông Thanh, làm sao nàng đem chị dâu nhỏ cùng cháu trai…”

Đông Thanh nghe ha hả cười không ngừng: “Làm sao? Còn muốn nói cho ta biết, đây là chị dâu nhỏ cùng cháu ngươi? Thật ra thì nếu không phải nói, ta còn không biết đây là nhi tử của ngươi đây. Lớn lên thế nhưng một chút cũng không giống đây!” Đứa bé này không một chút nào giống Tần Lão Ngũ, nếu giống Đông Thanh đã sớm phát hiện.

Tần Lão Ngũ trong đầu ầm ầm, thật giống như có mìn nổ. Phát hiện, rốt cục bị Đông Thanh phát hiện, Tần Lão Ngũ sắc mặt trắng bệch: “Đông Thanh, ta không phải là cố ý . Ta lúc ấy là uống rượu say, Đông Thanh, ta thật không phải cố ý . . . . . .”

Nụ cười trên mặt Đông Thanh vẫn không có lui: “Nghĩa huynh Nghĩa tẩu của ngươi đều cung khai rồi, ngươi không cần lập lời nói dối nữa. Ta cũng không hứng thú để nghe.” Ban đầu cảm thấy Tần Lão Ngũ ngay thẳng trung hậu. Thế nhưng nam nhân a, cuối cùng không thể nhìn mặt ngoài .

Tần Lão Ngũ lập tức tâm lạnh: “Đông Thanh, nàng tha bọn họ có được hay không …”

Đông Thanh nhìn mái nhà: “Bằng ngươi chẳng qua là nam tử ta nuôi, nể tình nhiều năm vợ chồng như vậy, ta sẽ thành toàn ngươi.” Nói tới chỗ này, trong mắt Đông Thanh dần hiện ra sát khí vô cùng: “Đáng tiếc, hiện tại cho dù ta nghĩ tha cho các ngươi một con ngựa, cũng không thể.” Chuyện này đã bị người ra mặt biết rồi. Cho dù Đông Thanh nghĩ mở một mặt lưới, giữ một mạng của Tần Lão Ngũ cũng không có khả năng.

Phụ nhân kia nhìn Đông Thanh sát khí đầy người, ngay cả chết cũng nói được vân đạm phong khinh như vậy. Nàng vẫn cho rằng giống như lời người khác, thê tử Tần Lão Ngũ ghen tị lại có chỗ dựa là Quận chúa, cho nên đến bốn mươi cũng không có con nối dõi. Bảo nàng không thể nói ra. Nếu nói ra, nhất định là giết mẹ giữ con. Nhưng bây giờ mới phát hiện, căn bản không phải có chuyện như vậy. Nàng phát hiện nữ nhân này địa vị thật lớn, thế nhưng một câu phán định sinh tử của nàng. Nữ nhân này bị dọa: “Phu nhân, van cầu người đừng có giết ta. Van cầu người, ta làm trâu làm ngựa cho người, cầu xin ngươi đừng có giết ta.”

Tần Lão Ngũ nắm tay Đông Thanh thật chặc: “Ta biết nàng hận ta. Nàng muốn chém giết muốn róc thịt, ta không lời nào để nói. Nhưng xin nàng đừng tổn thương tới mẹ con bọn hắn có được hay không, hết thảy cũng là lỗi của ta, là lỗi của ta.”

Đông Thanh thật giống như không nghe thấy lời Tần Lão Ngũ nói…, nhìn nữ nhân khóc đến rất đáng thương, ngay cả thời điểm khóc cũng xinh đẹp như vậy: “Ngươi yên tâm đi, sẽ không để cho mẹ con hai người các ngươi lên đường. Ta sẽ cho người một nhà các ngươi đi đoàn tụ ở dưới đó.”

Tần Lão Ngũ không thể tin mà nhìn Đông Thanh, đây là ý gì, đây là muốn giết mình: “Ngươi, ngươi muốn giết ta?” Lúc nói lời này, giọng nói Tần Lão Ngũ phát run.

Đông Thanh cười, nhưng cười đến rất thê lương.

Tần Lão Ngũ đột nhiên nhớ tới ban đầu Đông Thanh giết nhiều người như vậy. Hiện tại,Tần Lão Ngũ thất thanh nói: “Ngươi, nghĩa huynh ta bọn họ. . . . . . Bọn họ đều là vô tội .”

Đông Thanh nhìn Tần Lão Ngũ.Đột nhiên cúi đầu cười một tiếng: “Vô tội? Người nghĩa huynh của ngươi sao? Nếu không phải bọn họ, hai đứa bé làm sao sẽ chết? Nếu không phải bọn họ, làm sao xác định ngày đó đi đúng là Minh Duệ và Minh Cẩn. Ngươi phải biết , tư thông nghịch tặc, cả nhà tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội.”

Tần Lão Ngũ khiếp sợ vạn phần nói: “Không thể nào, cái này không thể nào. Nhị ca theo ta cùng nhau đồng sanh cộng tử nhiều năm như vậy, bọn họ không thể nào có cấu kết cùng nghịch tặc.”

Đông Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng, nói không ra lời châm chọc: “Đồng sanh cộng tử? Được, ta thành toàn các ngươi. Người, đưa bọn họ đi xuống. Để cho bọn họ cùng nhau đi chung Hoàng Tuyền.”

Giọng phụ nhân bén nhọn phảng phất muốn đâm thủng màng nhĩ mọi người ở đây. Mặt mày Đông Thanh cũng không nhúc nhích một chút, lạnh lùng nhìn người phía dưới đưa bọn họ kéo ra.

Phụ nhân mắt thấy mình sẽ chết rồi, tránh thoát không ra người áp giải. Lập tức giương cuống họng hét lên: “Phu nhân, phu nhân, hài tử không phải của hắn. Hài tử là của Cần lão gia, hài tử không phải của hắn, là của Cần lão gia . Cầu xin phu nhân khai ân, tha ta một mạng. Cầu xin phu nhân khai ân.”

Đông Thanh mi mắt nhướng một cái, thú vị: “Buông ra nàng, để cho nàng nói rõ.” Nói xong Đông Thanh nhìn kỹ đứa bé kia, bất kể nhìn từ nơi nào thì cũng không có nửa điểm giống Tần lão ngũ. Nếu như có nửa điểm giống Tần lão ngũ thì nàng đã sớm nhìn ra. Cũng không cần chờ tới hôm nay.

Phụ nhân kia quỵ xuống đất liền lăn một vòng đến bên cạnh Đông Thanh nói: “Phu nhân, phu nhân, đứa bé thật không phải là của lão gia, là của Cần lão gia. Cần phu nhân ghen tị, không cho phép Cần lão gia nạp tiểu nhân, lúc ấy ta đã có bầu một tháng. Cần lão gia mới dùng biện pháp này. Phu nhân minh xét, đêm đó lão gia không có đụng ta, uống rượu say vẫn ngủ bên cạnh.”

Đông Thanh cười ha ha không ngừng: “Lời bịa đặt này của ngươi cũng quá không hợp lẽ thường. Nếu Tần lão ngũ là một kẻ lỗ mãng, ta còn có chút tin tưởng ngươi.”

Phụ nhân kia rất sợ nàng không tin: “Thật, phu nhân, thật. Nếu ngài không tin tưởng có thể đi hỏi bà mụ đở đẻ của ta. Đứa trẻ là sinh đủ tháng, là sinh đủ tháng.”

Đông Thanh thấy sắc mặt Tần lão ngũ trắng bệch, đột nhiên cảm thấy buồn cười. Ngay cả bản thân có ngủ qua với nữ nhân hay không cũng không biết, còn khổ tâm gạt mình, cho rằng mình đã làm cha. Nhưng không biết, mình lại là cha hờ. Thật là buồn cười, ánh mắt mình sao tệ như vậy?

Tần lão ngũ lắc đầu: “Không thể nào, Nhị ca không thể nào đối với ta như vậy. Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng.” Hắn không tin, hắn và Nhị ca vào sanh ra tử nhiều năm, tại sao Nhị ca lại đối với hắn như vậy? Chuyện này chắc chắn không xảy ra. Tần lão ngũ chết cũng không tin.

Phụ nhân kia lập tức nói: “Nhị gia nói nhà Tam lão gia có tiền, đứa bé đặt ở trên danh nghĩa của Tam gia. Sau này cả đời đứa bé sẽ vinh hoa phú quý không thiếu được…” Sau đó nói rất nhiều.

Đông Thanh cười khẽ, bàn tính đánh thật là tốt. Trước đó Cần lão nhị bảo đưa đứa bé này làm con thừa tự của Tần lão ngũ. Nhưng bị nàng cự tuyệt. Đông Thanh cự tuyệt, là cảm thấy đứa bé này không có linh khí, cũng không tư chất. Nhận nuôi phải mất nhiều công sức tinh lực nuôi lớn, nhưng lại không được tích sự gì. Nếu nàng muốn tìm phải tìm một người có tố chất tốt, sau khi dạy dỗ tốt sau này sẽ phụ tá cho đại công tử và nhị công tử. Không ngờ chính ý nghĩ này, đã trì hoãn tính toán của bọn họ.

Đông Thanh phất tay một cái, cho người đem hai mẹ con này mang đi xử lý. Đối với kết quả của chuyện này như thế nào, Đông Thanh đã không có hứng thú biết. Bởi vì những người có liên quan, đã đều ở trong danh sách rồi. Tóm lại những người muốn tính toán hắn. Bây giờ người đều đã chết, những chi tiết này cũng không quan trọng nữa.

Trong phòng, chỉ còn lại vợ chồng hai người.

Mặc dù Đông Thanh cảm thấy không cần, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Tại sao? Tại sao phải bán đứng ta? Tại sao phải tiết lộ hành tung của Minh Duệ và Minh Cẩn? Ta tự hỏi mình không có làm chuyện có lỗi ngươi. Tại sao ngươi lại làm như vậy?”

Nhưng Tần lão ngũ đột nhiên hỏi: “Nàng nói thật với ta, nàng rốt cuộc là ai? Nàng rốt cuộc là người nào? Ta không tin, người nhân nghĩa thiện lương như Quận chúa Ôn Uyển, lại nuôi ra một thị nữ thích giết chóc thành tánh như nàng. Nàng rốt cuộc là người nào?”

Ban đầu Đông Thanh cũng không có đem lai lịch chân chính của mình nói cho Tần lão ngũ biết. Nàng chỉ nói với Tần lão ngũ mình là thị nữ bên người Ôn Uyển. Sau đó Quận chúa muốn biết tin tức bên ngoài, cho nên phái nàng ra ngoài thu thập tình báo. Tần lão ngũ sau khi gặp Ôn Uyển về sau, liền tin tưởng lời Đông Thanh nói mà không nghi ngờ.

Đông Thanh tự giễu nói: ” Bây giờ là ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại phản bội ta, phản bội Quận chúa?” Từ trong miệng người đàn bà này có thể biết được, Tần lão ngũ không có phản bội nàng. Chỉ lần đầu gặp chuyện với vẩn là say rượu bò lên giường. Nàng không hiểu, tại sao Tần lão ngũ phải đem tin tức của nàng bán ra ngoài.

Tần lão ngũ nhìn Đông Thanh: “Ta không muốn nàng tạo nhiều sát nghiệt. Người chết ở trên tay nàng quá nhiều quá nhiều rồi. Ta không muốn nàng làm một kẻ sát nhân không ngày kết thúc.”

Đông Thanh thẳng tắp nhìn chằm chằm Tần lão ngũ: “Đây chính là lý do của ngươi sao?”

Tần lão ngũ trực tiếp đáp: ” Ừ.”

Đông Thanh đột nhiên cảm thấy không còn gì để nói, cũng không muốn hỏi nữa: “Thôi. Không nói thì không nói đi! Nể tình đã từng là vợ chồng, ta sẽ cho ngươi toàn thây, tìm thêm cho ngươi một mảnh đất phong thủy bảo địa thật tốt để hạ táng. Hy vọng đời sau, ngươi không nên gặp phải ta nữa.”

Tần lão ngũ tuyệt vọng bị người ta bắt đi.

Đông Thanh chờ mọi người đều đi, trong nhà chỉ còn lại một mình, lầm bầm nói: “Ta là ai? Ha ha, đã nhiều năm như vậy, ta cũng quên thật ra ta là người của hoàng thượng rồi” Đông Thanh cũng không phải là người của Thuần Vương, mà là người của hoàng đế cũng chính là Trịnh vương ban đầu. Chỉ là lúc đó bởi vì có nhiều cấm kỵ, cho nên chuyện Ôn Uyển nói Đông Thanh là người của Thuần Vương. Đông Thanh cũng không phản bác Ôn Uyển, vì vậy Ôn Uyển cũng không biết Đông Thanh là người hoàng đế cho.

Lúc ấy Hoàng đế thấy tính tình Ôn Uyển quả thực quá trầm tĩnh. Cho nên tìm Đông Thanh loại khác để Ôn Uyển dùng. Hy vọng Đông Thanh có thể ảnh hưởng đến Ôn Uyển, để cho Ôn Uyển trở nên sáng sủa một ít. Chẳng qua không ngờ, Đông Thanh không ảnh hưởng đến Ôn Uyển, ngược lại bị Ôn Uyển ảnh hưởng

Nhiều năm như vậy, nàng một mực vẫn là thủ hạ của Ôn Uyển. Cuộc sống quá sung sướng thích ý. Bởi vì là thủ hạ của Ôn Uyển, cho nên Đông Thanh càng có nhiều tự do. Vốn cũng chưa từng nghĩ lập gia đình. Khi gặp được Tần lão ngũ, không biết tại sao liền muốn có một mái nhà. Chẳng qua không ngờ, có ngày sẽ rơi đến nước này.

Nếu Ôn Uyển biết, khẳng định rất cảm khái. Cái mà nàng gọi là thế lực riêng, nhưng thật ra vẫn một mực ở dưới mắt của hoàng đế. Cũng không biết tại sao hoàng đế lại yên tâm như vậy. Bởi vì Ôn Uyển tự mình gầy dựng thế lực trừ xây dựng đảo, hỏi dò một chút tình báo, thì những chuyện khác người chưa từng làm qua. Một chuyện cũng không có.

Đông Thanh vẫn ngồi ở trên giường đất, nửa ngày cũng không động. Cho đến khi bên ngoài có người đi vào, hướng về phía Đông Thanh nói: “Đại nhân, đã dựa theo dặn dò của ngài, để cho bọn họ lên đường.” Tần lão ngũ và vợ con trên danh nghĩa, toàn bộ đều bị diệt. Những người có dính dấp, cũng giết sạch sẻ tất cả.

Đông Thanh đứng lên, nhìn sân viện quen thuộc. Sân viện đã sinh sống bảy năm, cũng chỉ có thể trở thành hồi ức. Sau khi Đông Thanh đi không bao lâu, sân viện này bốc cháy, chờ tắt lửa xong đã trở thành phế tích.

Ngày thứ hai Đông Thanh đi tới một mộ phần, nhìn phần mộ kia không có bia văn, cúi đầu nói: “Là lỗi của ta. Thân phận ta như vậy, nhất định không thể nào sống như người bình thường. Nếu biết sẽ rơi vào tình trạng hôm nay, ngày đó ta không nên đi cứu ngươi.” Không đi cứu Tần Lão Ngũ bọn họ, Tần Lão Ngũ sống hay chết không có nửa điểm liên quan đến nàng. Không có đi cứu người, cũng sẽ không có trận gút mắt này. Càng sẽ không khiến nàng thống khổ như vậy.

Đông Thanh tát rượu xong, cả người thẳng tắp mà ngã xuống. Mọi người đi theo bị dọa, lập tức đem nàng mang trở về.

Đại phu chẩn mạch xong nhỏ giọng nói: “Phu nhân đây là lửa giận công tâm, cần tĩnh dưỡng thật tốt.” Nhìn vải trắng trên cánh tay Đông Thanh biết đây là nữ nhântrượng phu mới vừa chết. Khụ, thành quả phụ có thể không thương tâm quá độ sao?

Đông Thanhnghiêng trên giường gạch nghỉ ngơi, thủ hạcủa Đông Thanh, cũng là tâm phúc Đông Thanh tin cậy nhất đi tới nói: “Đại nhân, đã đưa ra ngoài rồi. Không ai phát hiện.”

Đông Thanh ừ một tiếng, lầm bầm nói: “Là ta đem ngươi kéo vào trong trận nước xoáy này, hiện tại ngươi cách xa vũng nước xoáy này, hi vọng ngươi có thể qua cuộc sống yên tĩnh!”

Đông Thanh không có giết Tần Lão Ngũ, nàng không hạ thủ. Cuối cùng vẫn là làm việc thiên tư, dùng người thay thế Tần Lão Ngũ đem Tần Lão Ngũ đưa đi. Đưa ra hải khẩu, cho văn thư hộ tịch. Đây cũng là điều duy nhất Đông Thanh có thể làm .

Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, vợ chồng không hạ thủ. Cho nên chỉ có thể vi phạm mệnh lệnh cấp trên, cho dù hậu quả tương lai là nàng không chịu nổi, nàng cũng muốn cứu Tần Lão Ngũ một mạng.

Đông Thanh lầm bầm nói: “Là ta sai rồi.” Nàng chỉ muốn có một gia đình đơn giản, trải qua cuộc sống đơn giản giống như một nữ nhân. Nhưng nàng quên mất, nàng đã sớm mất đi tư cách này. Cưỡng cầu kết quả, thì sẽ như bây giờ.

Bất kể sai lầm như thế nào, đến mức này nên đem những chuyện đó quên đi. Con người thì phải nhìn về phía trước, luôn nhìn chuyện cũ, cuộc sống trải qua sẽ khó khăn .

Lúc Tần Lão Ngũ tỉnh lại nhìn chung quanh hết thảy xa lạ. Hoảng thần một chút. Không phải nói muốn cai ngục đưa đi theo nghĩa huynh cùng nhau chịu chết. Hắn đây là tới nơi nào.

Tần Lão Ngũ lục lọi đồ đạc, cuối cùng từ trong cái bọc lấy ra một phong thơ. Trong thư Đông Thanh nói cho Tần Lão Ngũ biết, nghĩa huynh của hắn những năm này được lợi ích từ nàng, kiếm không ít tiền tài. Chẳng qua là lòng người chưa đủ rắn nuốt voi cuối cùng bị người khác tính toán, cùng giặc thông đồng. Hắn được chỉ thị của nghịch tặc, muốn từ nơi này hủy bỏ tin tức. Cho nên cố ý đặt bẫy.

Đông Thanh hẳn nên may mắn chính là nàng bị huấn luyện, tất cả người không liên hệ là không thể tiết lộ đôi câu vài lời. Cho nên qua nhiều năm như vậy, Đông Thanh ở hải khẩu xây dựng thế lực, tất cả các thứ cụ thể Tần Lão Ngũ đều không biết. Tần Lão Ngũ ban đầu còn hỏi hai lần, nhưng ĐôngThanh đều nói là cơ mật, Tần Lão Ngũ cũng không có hỏi nữa. Năm đó vừa tới, nghĩa huynh Tần Lão Ngũ cũng coi như tốt. Mặc dù có chút tư tâm, nhưng Đông Thanh cũng nhắm một mắt mở một mắt.

Chẳng qua là đến hải khẩu, liền thay đổi.

Tần Lão Ngũ thấychuyện nghĩa huynh mình làm, nghĩ tới mình trợ trụ vi ngược. Tần Lão Ngũ đầu đau như muốn vỡ tung. Điều này sao có thể, cũng là lỗi của hắn, là lỗi của hắn.

Tần Lão Ngũ nhớ lại năm đó Đông Thanh vì cứu hắn, ngàn dặm bôn ba. Sau này thành thân mặc dù nhìn như cọp mẹ, nhưng đối với hắn cực kỳ săn sóc. Tần Lão Ngũ muốn trở về tìm Đông Thanh. Nhưng trong thơ Đông Thanh nói để cho hắn không nên quay đầu lại nữa. Nếu là quay đầu lại, không chỉ có hắn phải chết. Nàng cũng sẽ bị liên lụy tánh mạng khó giữ được. Trong thư mặc dù không có nói rõ, nhưng trong mơ hồ để lộ ra, nếu Tần Lão Ngũ trở về tìm nàng, Quận chúa cũng bảo vệ không được nàng. Hai người đều phải chết.

Tần Lão Ngũ có thể từ trong hai câu nói cuối cùng nhìn ra, Đông Thanh cứu hắn phải mạo hiểm bao nhiêu. Tần Lão Ngũ run run nắm chặt lá thư, quỳ trên mặt đất khàn giọng kêu lên: “Đông Thanh…” tại sao vợ chồng bọn họ rơi vào tình trạng như vậy?

Đông Thanh nghỉ ngơi hai ngày, tiếp tục làm việc. Người bên cạnh khuyên lơn bảo nàng nghỉ ngơi thêm hai ngày, Đông Thanh cũng lắc đầu. Có việc làm tốt hơn vẫn buồn bực ở nhà. Buồn bực ở nhà dễ dàng suy nghĩ lung tung. Bảy năm hôn nhân, cho dù kết quả là đau thảm như vậy, nhưng Đông Thanh cũng không hối hận. Bảy năm này, nàng trôi qua rất vui vẻ. Bảy năm vui vẻ này, đầy đủ dư vị cho nàng dùng cả đời.

Cả người Đông Thanh mỏi mệt, rốt cuộc là chịu không được, liền ngã xuống. Người bên cạnh cưỡng chế nàng bắt nàng nghỉ ngơi: “Ngươi nếu là không thương tiếc thân thể như vậy, ta lập tức viết thơ đem tình huống của ngươi nói cho Quận chúa biết.” Hiện tại cũng chỉ có Quận chúa mới có thể uy hiếp Đông Thanh.

Đông Thanh lầm bầm nói: “Rời đi Quận chúa nhiều năm như vậy, rất nhờ Quận chúa. Chờ sau khi không còn vội vàng, muốn trở về thăm Quận chúa một chút.” {ám vệ} vốn là không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Nhưng nàng đi theo Ôn Uyển, từ nay về sau là có thể gặp ánh sáng rồi. Hôn nhân mặc dù bất hạnh, rơi vào cái kết cục này. Nhưng nàng thật sự đi theo một chủ tử tốt.

Đang suy nghĩ thì phía ngoài đem tin Ôn Uyển tự tay viết đưa đến. Đông Thanh xé mở phong thư, nhìn trong thơ Ôn Uyển nói phái một trợ thủ đắc dụng cho nàng. Như vậy sau này nàng có nhiều thời gian theo trượng phu hơn. Trong thư Ôn Uyển còn trêu chọc, nếu vợ chồng bất hoà thì chắc là tội của nàng. Thời điểm Ôn Uyển viết phong thư này, giọng nói rất tùy ý. Nhưng chính là chỗ tùy ý này, để cho Đông Thanh cố giả bộ kiên cường rớt nước mắt. Khóc lớn một hồi.

Người bên cạnh thấy Đông Thanh rốt cục khóc, tim đang troe lên cũng buông xuống. Khóc ra là tốt rồi, sợ là giấu ở trong lòng mới không tốt.

Discussion22 Comments

  1. Thi ra tan lao ngu khong co tham gia vao vu nay that toi dong thanh theo duoi tinh yeu lay nguoi minh thuong tuong se song hanh phuc an de tinh ngang trai the nay , gio thi se khong buon vo tu noi dong noi tay cho on uyen nghe nua, vet thuong nay khong biet chung nao moi het day, lan nay thien long phai nen mui dau kho roi an thuoc phien mot khi dinh vao thi kho ma ra lam hi vong nguoi nay du nghi luc va kien cuong giong nhu chuc danh cua han neu khong thi chi la mot phe nhan thoi

  2. hihi người đọc đc đế tâm là Ou.người hiểu đc Ou lại là HDao.cái này có đc xem là tự làm tự chịu hôq nhỉ, ;93 nghỉ 6 ngày tấu chươq chất thành đốq tội ghê á. ;50
    Tuy lúc đầu có nghĩ tới người bên gối ĐT nhưq cũq khôq hy vọq là vậy.đáq thươq ĐT ngàn dặm truy phu cứ ngỡ sẽ đc mỹ mãn.đáq tiếc ;50

  3. Hình phạt đối với Thiên Long như vậy là thích đáng rồi, giết chết thì không được, còn lại phải xem thần kinh đã rèn luyện của hắn có thể vượt qua nổi nỗi ham muốn đối với thuốc phiện hay không thôi.
    Hoàng Đế đối với chuyện này có vẻ như chưa được thỏa đáng lắm. Hoàng Đế nói OU dạy dỗ một người truyền đạt lại toàn bộ rồi có thể nghỉ ngơi. Ai không biết nếu tìm được một người để truyền thụ lại là một chuyện không đơn giản, có mấy ai như OU đâu.
    OU cũng chỉ có thể xử lý như vậy thôi. Hạ Ảnh thì chắc chắn phải đi rồi đó, còn Hạ Hương hay Hạ Nhàn thì còn có thể giữ lại, đợi sau khi truyền lại cho người sau thì xử lý cũng được.
    Chỉ Tội nghiệp Đông Thanh thôi, có người chồng nào như vậy đâu, đã hết lòng rồi còn nối giáo cho giặc, tuy là do anh em kết nghĩa làm nhưng cũng làm hại đến Đông Thanh.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Ôn uyển phải dày vò chết thiên long kia, mà cái xử phạt này cũng ghê thật, đủ dày vò, còn gì đang sợ hơn khi biết đó là nguy hiểm mà vẫn phải nhảy vào. May là hoàng đế không dính vào vụ này, mà cũng may là người này hiểu ôn uyển nên cho ra một cái bánh ngon dụ dỗ Ôn uyển, thực hiện mong ước bấy lâu nay chắc chắn đụng trúng yếu điểm của Ôn uyển rồi.
    Quay đi quay lại cũng chỉ có mỗi hạ dao là suy nghĩ cho Ôn uyển thôi, mấy người kia cũng hiểu Ôn uyển nhưng chẳng ai đặt tâm suy nghĩ cho Ôn uyển, suy nghĩ tỉ mỉ cảm xúc và phân tích hậu quả rõ ràng cho Ôn uyển lựa chọn, ai, chỉ có Hạ dao tốt. Mà mâyd người kia sai cũng sai thật, nhưng người nào cũng coa nghiệp vụ riêng, ai cũng có bản lãnh thật sự, mất đi thật tiếc.
    Đông thanh này tìm khắp hang cũng ngõ hẻm hóa ra mật thám lại nằm trong nhà mình. Đau lòng kinh khủng á chứ, chuyện này rồi thêm chuyện đứa nhỏ kia nữa, ai nha, sao chuyện xấu lúc nào cũng kéo cùng nhau đến. Hai vợ chồng mỗi người một nơi không gặp nhau nữa thì tốt nhất, chứ việc này mà khui ra cũng chỉ có cái chết. Người ta đang có tâm trang mà còn nhận thư vô tư đùa giỡn của Ôn uyển đúng chọc vào vết thương mà. Ai, cái cặp này có nhiều trúc trắc quá, giờ một người sống trong tự trách áy này, còn một người sống trong vô thần vô cảm chữa thương một mình.

  5. Cũng được an ủi là Tần lão ngũ ko tham dự vào mà bị liên lụy. Bởi vậy mới nói người đáng thương cũng có chỗ đáng giận, tính tình hắn yếu mềm vậy không có ở cạnh Đông Thanh được. Còn đối với hình phạt của OU với TL ta rất là hài lòng, cho hắn nếm tư vị thống khổ để hắn biết hắn gan lớn đến chừng nào. Phù ù.. cuối cùng những ngày thanh nhàn đoàn viên cũng sắp đến rồi. Mà ta théc méc ko biết bao nhiêu chương là kết thúc ta? Chia tay là buồn lắm ý, chắc lại lấy ra đọc đi đọc lại quá!
    Cảm ơn cả nhà tamvunguyetlau nha. Moa moa…chụt chụt <3 <3

  6. Thương ĐT quá 7 năm ân ái chỉ là phù du haizzzz ~><~ mong chị bình tâm típ tục làm việc cho ÔU
    Đếm ngược này gia đình ÔU xum họp \Ô^Ô/
    Ước gì người kế thừa ÔU là con gái nàng sau này °○° hí hí ^○^
    thanks nhà nhà vất vả rồi *cúi* ~~

  7. Về việc trừng phạt TL thì nói gọn thì đó chính là hả giận. OU đã là rất nhân từ lương tay rồi. Sống ở thế giới cổ đại này bao nhiêu năm vẫn giữ vững bản chất như vậy là vô cùng hiếm có.
    Nhưng còn về ĐT thì… ;50 haiz~~~~~~
    Không ngờ TLN lại lừa dối ĐT bao nhiêu năm như vậy. Nói thật ta cảm thấy thà TLN cùng bọn loạn đảng cấu kết còn tốt hơn. Đây chỉ là suy nghĩ cá nhân nhưng thật đấy. Đứa trẻ kia tuy không thật sự là con trai hắn thì sao chứ. Không phải hắn đã làm điều có lỗi với ĐT và coi đứa trẻ ấy là con mình bao nhiêu năm sao. Ta biết như thế là có chút yêu cầu cao với TLN nhưng đó cũng là mong đợi về hắn trước kia. Ta đã nghĩ ĐT thật sự đã có người nắm tay mình đến khi sinh lão bệnh tử rồi. Nào ngờ…thậm chí hắn còn cầu xin ĐT tha cho nữ nhân kia. Ta cũng hiểu là 1 người đàn ông nếu ngay cả việc dám làm dám chịu cũng không thể thì ta sẽ hội khinh thường hắn. Nhưng cứ nghĩ đến việc hắn cầu xin cho nữ nhân kia là lại thay ĐT khó chịu. Haiz~ rất mâu thuẫn phải không. Tks nàng

  8. Ôn Uyển trừng phạt Thiên Long như vậy chắc chắn là làm cho tất cả ám vệ phải dè chừng rồi, sau này đừng có dại mà tính kế lên đầu hai đứa con trai bảo bối của Ôn Uyển nữa nhé. Thấy Hạ Dao suy nghĩ cho Ôn Uyển chu toàn quá, có Hạ Ảnh thì tin tức nhận được mới k bị chậm trễ. Hạ Nhàn với Hạ Hương thì đều là nhân tài khó có được, vẫn mong Ôn Uyển cho họ thêm cơ hội vì người đắc dụng bên cạnh Ôn Uyền đang ít quá, bỏ đi thì tiếc.

  9. Ôn Uyển lần này vừa là giận vì bị lợi dụng, vừa là thương con, lo con gặp nguy hiểm, vừa là sự mệt mỏi vì sự ở gần vua chẳng khác nào gần cọp. Hoàng Đế hiện giờ đối xử với Ôn Uyển thật không bằng chút xíu so với Tiên Hoàng mà. Giận quá đỗi! Dù sao thì chuyện cũng sắp kết thúc rồi!
    Cả đám quan tướng bên ngoài khó có thể đoán được nguyên nhân khiến Ôn Uyển “bệnh” là gì và thuốc chữa cần thiết ra sao mà thôi!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  10. Tại sao xử lý tên Thiên Long kia lại nhẹ nhàng thế nhỉ, oan uổng cho Ôn Uyển phải lo lắng cho nhi tử vậy mà tên khốn kia chỉ bị như vậy là quá nhẹ rồi. Thương cho Đông Thanh quá, hết lòng vì chồng, ngàn dặm truy phu vậy mà sau 7 năm lại đổi lấy một kết cục như thế. Tác giả gọi Ôn Uyển là ” đống mìn” nghe mà cười không nhặt được mồm ;77

  11. Dù Tần lão ngũ ko tham gia nhưng lại trợ giúp nghĩa huynh, tuy trong tình trạng ko biết gì nhưng khi xét tội lại liên lụy đủ thứ, aizzz nói Tần lão ngũ sai cũng ko đúng, mà nói đúng cũng ko xong, chỉ trách hoàn cảnh xô đẩy thôi. Thương Đông Thanh quá, con người mà, ai chẳng mong ước cuộc sống hạnh phúc, Đông Thanh dù đứng trước nỗi đau này vẫn tỉnh táo xử lý công việc, có thái độ lạc quan chứ ko rơi vào tình trạng oán trời oán đất như mấy oán phụ kia, may mà có thư của ÔU, nếu ko Đông Thanh mà quá dồn nén, đè ép áp lực lên bản thân như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe ah, khóc được là tốt rồi. Chỉ hi vọng việc Đông Thanh tha cho Tần lão ngũ ko có hậu họa gì về sau, vết thương này chịu một lần là đủ rồi, thêm lần nữa e Đông Thanh ko chịu được =((
    Thanks

  12. Thương Đong Thanh quá, cố gắng biết bao nhiêu jo ket cuc lại vay. Ôn uyển vẫn con nhân từ với Thien Long ghe, giày vò hắn cho hắn biết, giảm đi 1 nửa lượng thuốc rồi chắc hắn sẽ vượt qua dc thoii à, cg khổ. Làm quâ thì mất 1 ng đắc lực của hde, còn xử nhẹ thì cứ tức thôi.

  13. Haha.ou đúng là tự mình chịu tội thôi. Nghỉ ngơi xong lại phải làm việc ngập đầu. Mà cái biện pháp trừng phạt thiênn long đúng là chỉ có ou mới nghĩ đến thôi.cho đáng đời
    hóa ra tần lão ngũ k dính dáng đến chuyện này a. Tội cho đông thanh quá. Cứ nghĩ sẽ có một gd hp ai ngờ.hey
    tks tỷ ạk

  14. Hy vọng comt ko bị mất, hix
    ======================================================
    “Mễ Tướngđến kêu khổ” —————-> dính chữ
    “bị tính toánnhư thế” ———————> dính chữ
    “Đánh bốn mươi Đại côn” ————–> “… đại …”
    “giết đếnsạch trơn” ———————–> dính chữ
    “có thể từ xử phạt nhẹ” ——————> “… nhân từ …”???
    “là trong may mắn trong” —————-> dư “trong”
    “ngươiphải lo lắng” ————————> dính chữ
    “nhất định phảixử phạt” ——————> dính chữ
    “và Hạ Nhànđuổi đi” ———————-> dính chữ
    “không biế thế nào” ———————–> “… biết …”
    “Hoàng thượngcãi nhau” —————–> dính chữ
    “giải quyếtchuyện tình” ——————-> dính chữ
    “một luống khí lạnh” ———————-> “… luồng …”
    “người ta c ba năm hẳng hay” ———–> “… chẳng …”
    “nắm tay Đông Thanh thật chặc” ——-> “… chặt”
    “Sau khi Đông Thanh đi không ai biết”
    “nữ nhântrượng phu” ———————-> dính chữ
    “Đông Thanhnghiêng trên” —————> dính chữ
    “thủ hạcủa Đông Thanh” —————–> dính chữ
    “tim đang troe lên” ————————-> “… treo …”
    ========================================================
    Không ngờ OU xử TL theo cách này haiz… cũng ko biết nói gì, nhưng hy vọng TL vượt qua được!
    Ta cảm thấy HD nói rất đúng, dù HA-HH-HN lần này quá sai, nhưng quả thật, ko ai tốt hơn để thay thế 3 người này, ko nói đến bản lĩnh, chính là tình cảm nhiều năm thâm hậu khó mà bỏ qua, ta hy vọng OU có thể giữ người lại, dù là ai thì cũng phạm sai lầm, đuổi đi 3 người đắc dụng lại ko có dị tâm, sao có thể đảm bảo những người đến sau là người đắc dụng hơn, trung tâm hơn?
    Đọc đến Đông Thanh mà đau lòng quá, sao phải đi đến nước này, thật là… thì ra người trung hậu như TLN, ưu điểm cũng chính là khuyết điểm, quá dễ dàng bị người bên cạnh lợi dụng! Đau lòng cho Đông Thanh quá, cô nương thích cười ngày xưa đâu rồi!

  15. Lâu lâu mới đc xuất hiện dể đọc truyện, xúc động quá xá luôn
    Thương Đông Thanh quá :(:(
    Truyện dịch mướt lắm, yêu nàng nhiều :****

  16. Khổ thân Đông Thanh quá, không cần biết là vì nguyên nhân gì nhưng chuyện vợ chồng có bí mật với nhau đã là bất đắc dĩ rồi, nhưng chuyện phản bội và người chồng đâm ra sợ hãi vợ mình cũng quá tàn nhẫn với Đông Thanh đi, nhất là trong hoàn cảnh mọi sự vỡ lở, người mình nghĩ rằng sẽ đi đến cuối đời cùng nhau lại xin tha cho nữ nhân khác, dù cuối cùng không phải con hắn thì cũng là phản bội rồi. Đương nhiên không thể yêu cầu TLN giống như Niên ca được nhưng khi đối mặt thực tế cũng thẩt vọng quá đi.
    OU phạt Thiên Long dùng thuốc phiện cũng đã nghiền ghê, chỉ là đến cuối vẫn còn nương tay mà giảm nhẹ hình phạt, đến lúc này thấy OU thật dễ tính mà. Giờ thì bãi công cho lắm vào đến cuối cùng vẫn phải tự mình làm hết, thấy OU như vậy vừa thương vừa bực mà, chỉ nhớ ngon ngọt mà không nhớ đau khổ, HĐ chẳng cần giải thích gì đã tự động bỏ qua rồi.
    Thanks tỷ!

  17. Thật không ngờ được Đông Thanh lại là người của hoàng đế, tất cả những gì của OU hoàng đế cũng muốn quản

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: