Trời Sinh Một Đôi – Chương 83+84

26

Chương 83: Luận tầm quan trọng nữ nhân yếu ớt

Edit: + Beta: Sakura

Tuy Chân Diệu hoang mang, nhưng cũng không có khả năng tìm La Thiên Trình hỏi thăm rõ ràng, an tâm ở chỗ Chân Thái phi dưỡng thân thể.

Dưỡng thân thể, mấu chốt nhất đúng là cái ăn.

Chân Thái phi cẩn thận chu đáo, biết rõ Chân Diệu rất yếu, ăn không được mỡ lợn ăn mặn nhiều, bữa bữa đều là cháo phẩm đặc biệt.

Chân Diệu uống một ngụm cháo, trong lòng thở dài.

Cháo loãng cháo thịt, rất bổ dưỡng thân thể, chỉ là khẩu vị thật sự qúa bình thường ah.

Đây đối với đồ tham ăn mà nói, thật sự có chút thống khổ.

“Diệu nha đầu, lại có tâm sự gì?” Chân thái phi thấy Chân Diệu ấp a ấp úng, rốt cục nhịn không được hỏi.

Nghĩ thầm đã trải qua nhiều chuyện như vậy, trong lòng nha đầu kia nghĩ khá hơn rồi cũng là bình thường đấy.

Chân Diệu nghe Chân Thái phi hỏi như vậy, nói thật ra: “Thái phi, cháu cảm thấy cháo này, nếu thay đổi một chút nói không chừng hương vị sẽ ngon hơn đấy…”

Chân Thái phi ….

Lại nuôi hai ngày, đến buổi sáng, có cung nữ bưng lên một cốc sữa dê.

Ngửi thấy mùi tanh, lông mày Chân Diệu đều nhăn ở cùng một chỗ.

Trải qua mấy ngày ở chung, Chân Thái phi đã bớt thành kiến với Chân Diệu rất nhiều, nói chuyện cũng hơi thân cận một chút: “Diệu nha đầu, cháu cũng đừng nhíu mày, cái sữa dê này là bổ người nhất đấy. Hai ngày trước sợ dạ dày cháu quá mức suy yếu tiêu hóa không được, hiện tại cháu đã khỏe hơn, kể từ hôm nay, sớm uống một cốc sữa dê để bổ người.”

“Rất gây!” Chân Diệu mấp máy môi.

Chân Thái phi vẫn ôn nhã, nhưng giọng điệu lại như mệnh lệnh: “Diệu nha đầu, sữa dê nhuận tim phổi, bổ phổi thận khí, đối với khôi phục thể năng có lợi thật lớn, bây giờ cháu ăn là thích hợp nhất. Trong nội cung, mất thời gian mới tìm được sữa dê. Cháu cũng đừng trẻ con nữa, coi như là uống thuốc là được rồi, thuốc đắng dã tật.”

Chân Diệu cười cười: “Thái phi, không phải cháu không uống, là cảm thấy nó quá gây.”

“Sữa dê mà không gây sao?” Chân Thái phi có chút đau đầu rồi, giáo huấn.”Một đứa con gái, nên yếu ớt ở chỗ muốn yếu ớt, chỗ nào không nên yếu ớt cũng không được yếu ớt.”

Chân Diệu nghe như lọt vào trong sương mù ấy.

Chân Thái phi tiếp tục nói: “Lúc nào nên yếu ớt? Ví dụ như thời gian làm cô gái. Cha mẹ huynh trưởng dạy dỗ cháu, thậm chí đánh chửi cháu, cháu không nên cứng đầu, vậy là không đúng, đúng lúc này nên yếu ớt, làm nũng rồi chuyện gì cũng qua. Nhà ai dưỡng nữ nhi dưỡng muội tử đều muốn dưỡng một cái cô gái được chiều chuộng, không phải dưỡng một cái đầu đá.”

Nói đến đây Chân Thái phi xoa xoa thái dương, nói tiếp: “Lại ví dụ như lấy chồng rồi, nam nhân ah, trời sinh không hiểu tâm con gái. Có chuyện hắn làm cho cháu không thoải mái, không có nghĩa là hắn cố ý khiến cháu không thoải mái, hoặc hắn không biết cháu không có thoải mái hay không. Đúng lúc này, cháu phải yếu ớt, cảm thấy không thoải mái chỗ nào phải biểu đạt ra. Người nam nhân sẽ để tâm đấy, thời gian lâu rồi những điều khiến cho cháu không thoải mái dĩ nhiên là chậm rãi sửa lại. Nếu cháu không nói, đương nhiên hắn cảm thấy không có gì, đợi thời gian tân hôn qua đi, về sau chỉ khiến cháu càng ngày càng không thoải mái. Đến cuối cùng bạo phát, cháu cảm thấy ủy khuất, hắn cảm thấy cháu cố tình gây sự. Có thể khiến cho vợ chồng bất hoà.”

Chân Diệu nghe đến nỗi con mắt sáng trong lên, bà cô này quả thực là thần nhân ah.

“Thế lúc nào không thể yếu ớt?” Chân Diệu bỗng nhiên khát khao học hỏi .

“Không nên yếu ớt, một nữ tử có dung mạo, quần áo, cử chỉ rồi. Nên học quy củ lễ nghi, lại khổ lại mệt mỏi, không nên trộm lười. Bây giờ cháu lười biếng về sau sẽ phải chịu tội đấy. Nhưng dung mạo, tuy là cha mẹ cho thế nhưng phải dưỡng như thế nào. Tóc, con mắt, hàm răng, da thịt, mỗi nơi phải chăm sóc khác nhau, đúng lúc này lại lười biếng. Đợi hai mươi năm sau cháu lại nhìn xem, không già hơn những người cùng tuổi mới là lạ đấy.”

Khóe miệng Chân Diệu run rẩy.

Thầm nghĩ bà cô ạ, chủ yếu ngài trẻ hơn người cùng tuổi đến mười tuổi tám tuổi a.

Chuyện dễ gây hận thù như vậy, bình thường nữ tử thật đúng là làm không đến.

Hình như Chân thái phi hiểu Chân Diệu đang suy nghĩ gì, liếc nàng một cái rồi nói: “Cháu nghĩ bà cô như vậy, chính là trời sinh sao? Vậy cháu nghĩ tổ phụ cháu như thế nào?”

Chân Diệu im lặng

Lão bá gia thật sự là nằm cũng trúng đạn ah.

“Sữa dê  trời sinh đã có hương vị như thế rồi .Ta đã uống vài chục năm rồi, cho tới bây giờ vẫn không chịu được mùi vị kia, nhưng vẫn phải uống.”

Chân Diệu trừng lớn mắt.

Hóa ra nói vòng vo như vậy cuối cùng lại quấn trở về, muốn khích lệ nàng ngoan ngoãn uống sữa dê đấy.

Có lẽ bất luận nữ tử nào nghe xong Chân Thái phi nói những lời này, đều không thể nào kháng cự đấy, chỉ sợ tương lai thân thể dưỡng không tốt phải chịu khổ.

Chân thái phi, quả nhiên không phải là nữ tử đơn giản.

“Như thế nào, còn nghĩ mãi mà không rõ?” Chân Thái phi thu liễm vui vẻ.

Cũng chẳng biết tại sao, có lẽ là bởi vì hai người hơi giống nhau lại khiến cho bà nhớ tới con gái lấy chồng ở xa, đối với Chân Diệu, tuy nói cảm tình không thâm hậu, lại không nhịn được có ý dạy bảo.

Tựa như đã từng dạy bảo công chúa Doan Nguyệt như vậy.

Nhưng nếu đối phương còn không hiểu những cái này quan trọng với nữ tử, như vậy về sau bà cũng sẽ không nhắc lại.

Nên nhẫn lại không thể nhẫn, cuối cùng khó có thể trẻ lâu.

Người khác cho rằng bà gặp may mắn, chỉ có trong lòng mình  mới hiểu, Trời vẫn ưu ái người cố gắng, không có gì là không công mà lấy được.

“Thái phi, không phải cháu không muốn uống, chỉ là cảm thấy quá gây rồi.” Thấy Chân Thái phi nghiêm túc, Chân Diệu vội nói.

“Cái này có khác nhau sao?” Chân Thái phi thản nhiên nói.

Tức giận!

Chân Diệu đột nhiên cảm giác được không có chỗ nào không hoàn mỹ, bà tựu như bầu trời trăng sáng, giờ Chân Thái phi bắt đầu chân thật hơn…, chẳng những trong lòng không sợ hãi, ngược lại cảm thấy ổn định rất nhiều, cười híp mắt nói: “Thái phi, đương nhiên là có khác nhau ah, cháu biết cách trừ khử mùi gây của sữa dê này.”

“Cái gì, cháu có thể đi trừ mùi gây?” Lần này Chân Thái phi thực sự ngây ngẩn cả người.

“Đúng vậy ạ.” Thấy Chân Thái phi mặt lộ vẻ nghi vấn, mà ngay cả trong mắt cung nữ dâng sữa dê hiện lên nhàn nhạt hoài nghi cùng với khinh thường, Chân Diệu chậm rãi nói, “Căn cứ trọng lượng của sữa dê, thêm hạnh nhân vàtrà Hoa Lài vào với tỉ lệ nhất định thì được rồi. Chỉ là hạnh nhân và trà Hoa Lài phải đúng tỷ lệ, nếu thiếu thì mùi gây của dê vẫn còn, nhiều hơn thì mất đi mùi thơm của sữa.”

“Tứ nha đầu, cháu ghi cách điều chế, khiến cho các nàng đi nấu đến thử xem.” Chân Thái phi lúc này phân phó nói.

Mùi gây chết tiệt, vài chục năm, bà thật sự đã chịu đủ rồi!

Cung nữ không biết trong lòng chân thái phi ưu nhã đoan trang trước sau như một đang oán niệm, dựa vào cách làm của Chân Diệu, một lần nữa nấu sữa dê, quả nhiên cách này đã không thấy mùi gây khiến người ta buồn nôn rồi.

Đợi bưng lên, Chân Thái phi đặt ở chóp mũi ngửi hồi lâu, mới dùng thìa bạc múc nếm một ngụm.

Quả nhiên như lời Chân Diệu nói, sữa dê mới nấu đã không có mùi gây, lưu lại mùi sữa thơm đặc biệt.

Chỉ cần hạnh nhân và trà Hoa Lài…

Chân Thái phi nghĩ đến sao cách làm đơn giản này lại có thể đi trừ vị tanh nồng, chính mình uống sữa dễ khó nuốt này vài chục năm, rùng cả mình.

Thật lâu mới hỏi: “Diệu nha đầu, những cái này cháu học từ đâu thế?”

 

Chương 84: Thái Tử Phi

“Ách, cháu thích xem rất nhiều sách về nấu ăn, xem xong rồi còn có thể thử một lần.” Chân Diệu cười híp mắt nói.

Chân thái phi không khỏi nhíu lông mày: “Sao một đứa con gái lại chú tâm vào đồ ăn thế ?”

Chân Diệu cười không có lên tiếng.

Không nên phản bác lại trưởng bối, nàng chỉ cần biết mình muốn gì là được rồi.

Ví dụ như Thái phi vô cùng truy cầu dung mạo còn Chân Diệu thì không.

Nàng ưa thích đơn giản tự nhiên.

Có một câu Chân Diệu thừa nhận : bà nội không có nếp nhăn rất đáng sợ đó.

Nàng chỉ cần thoải mái qua từng giai đoạn là tốt rồi.

Chân Thái phi vẫn còn muốn nói : « Cái ăn cũng cần phải chú ý dù cho đồ ăn có ngon đến mấy mà tổn thương đến làn da hoặc chứa độc tố thì không cần. Chỉ vì tham ăn mà tương lai để lại di chứng. »

Chân Diệu nuốt nước mắt lắng nghe.

Thầm nghĩ bà cô à, chiếu theo phương pháp của ngài  thì để cho cháu sống thành lão Yêu tinh ngàn năm, cháu cũng không muốn đâu!

Chân Thái phi ở trong nội cung tịch mịch, mặc dù khoác lên vẻ ngoài mỹ nhân, quả thực đã đến tuổi ngậm kẹo đùa cháu, gặp được hậu bối có huyết thống lại sớm chiều ở chung, lời nói tựu nhiều hơn, thỉnh thoảng giảng chút ít đạo lý cho Chân Diệu nghe.

Chân Diệu tạm thời nghe, thái độ vô cùng tốt đấy.

Chân Thái phi tại thâm cung sống cả đời, có lời nói xác thực rất có đạo lý đấy, nhưng có mấy cách nhìn, Chân Diệu cũng không ủng hộ.

Nhưng nàng tôn trọng Chân Thái phi đấy.

Thời gian dưỡng bệnh trôi qua rất nhanh, trên mặt Chân Diệu đã hồng nhuận phơn phớt, đã đến cuối tháng bảy, mấy ngày nữa là Chân Nghiên lấy chồng.

Trong lòng Chân Diệu giống như mèo cào, lần nữa đi tới chỗ Chân Thái phi, đưa ra lời chào từ giã: “Thái phi, những ngày này nhờ có ngài chăm sóc, cháu đã gần khỏe lại rồi. Luôn ở lại trong cung cũng không hợp thích lắm, Diệu Nhi muốn hôm nay đi tạ ơn Hoàng Thượng và Hoàng hậu nương nương, rồi hồi trở lại Bá phủ.”

“Đợi sau này hãy đi.” Chân Thái phi nhàn nhạt nói.

Chân Diệu hơi buồn bực nhưng cũng không có nghĩ sâu, ngoan ngoãn nhẹ gật đầu.

Chân Thái phi cũng không có quá nhiều lưu luyến với việc Chân Diệu sắp ly khai, nữ nhân trong thâm cung, nếu không thói quen tịch mịch thì chỉ sợ cỏ mộ phần của bà đã mọc cao rồi.

Tiếp nhận sữa dê mà cung nữ đưa qua nhấp một ngụm, thoải mái dễ chịu híp mắt mắt lại.

Mùi vị kia, thật sự ngon hơn trước nhiều lắm.

Nếu như nói trước kia bà coi sữa dê thành thuốc bồi bổ cơ thể, kiên trì uống hết, hiện tại thì hoàn toàn là một đồ uống ngon.

Đợi Chân Diệu uống hết sữa dê, Chân Thái phi cũng buông chén trong tay xuống, một lần nữa dùng nước bạc hà súc miệng, cầm khăn lụa lau khóe môi: “Diệu nha đầu, cháu ở chỗ này đã mấy ngày, cũng là duyên phận giữa hai ta. Bà cô nhìn ra được, có mấy lời cháu cũng không có nhớ ở trong lòng. Cái này cũng không sao, mọi người có phương pháp sống khác nhau.”

Chân Diệu hơi thẹn thùng.

Chân Thái phi nhân vật như vậy, làm sao mà không nhìn ra tâm tư của nàng.

Nhưng bảo nàng vì nịnh nọt mà tận lực làm ra vẻ cảm thấy hứng thú, thì nàng không làm được.

Thấy đôi mắt trong trẻo của Chân Diệu dẫn theo điểm ngượng ngùng. Chân Thái phi thở dài: “Cháu nha đầu kia ah, có một đôi mắt đẹp. Như vậy đi, ta dạy cho cháu một cái biện pháp rèn luyện con mắt. Nuôi một bể cá, lúc sáng sớm và lúc mặt trời lặn nhìn hết một khắc đồng hồ, chuyên chú nhìn chằm chằm vào con cá đang bơi. Ngày thường đọc sách tập viết nếu mệt mỏi, cũng có thể như thế. Như vậy luyện hơn mấy năm thì cháu sẽ biết rõ hiệu quả. Đến khi già rồi cũng không trở thành biến thành hạt châu mục nát đâu.”

“Thái phi, biện pháp này, Đại tỷ của cháu cũng sử dụng đấy ạ.” Chân Diệu nhớ tới bể cá sau vách ngăn lụa ở Ninh Thọ đường.

Chân Thái phi liền giật mình, sau đó cười cười: “Cháu nói Ninh nha đầu à, khi còn bé  thường đến trong nội cung chơi đấy.”

Lời này có ý tứ là nói, Đại cô nương Chân Ninh dùng bể cá rèn luyện con mắt là do Chân Thái phi giáo.

Chân Diệu thầm nghĩ, khó trách Đại cô nương Chân Ninh trở thành danh viện trong kinh, có một vị cô tổ nãi nãi thuận miệng đề điểm vài câu như vậy, tại niên đại nam tử là trời, thì rất có tác dụng với nữ tử.

“Cháu đã biết phương pháp rồi. Ta sẽ nói cho ngươi biết một cái phương pháp dưỡng da.” Chân Thái phi nói xong đi đến đề án gần cửa sổ, đề bút viết xuống mấy hàng chữ nhỏ đưa cho Chân Diệu.

Chân Diệu chỉ  nhìn thoáng qua, liền sợ ngây người.

Không nói đến mấy cái chủng loại dược liệu hoa cỏ linh tinh, chỉ riêng biện pháp tắm rửa đã phiền toái  rồi khiến nàng đau đầu.

Rõ ràng còn muốn cách bảy ngày dùng nước lạnh, nước ấm, nước ấm phối hợp với dược liệu hoa cỏ khác nhau tắm rửa một lần.

Mùa nào dùng nào dùng nước nào cũng có chú ý.

Thấy Chân Diệu lộ ra biểu lộ không phải kinh hỉ mà là ngốc trệ, thì Chân Thái phi cũng không giận, thản nhiên nói: “Dù sao cô tổ nãi nãi dạy cho cháu rồi, dùng hay không dùng, đều tùy cháu.”

Không muốn thiếu nhân tình, đối với sống lâu thâm cung như bà mà nói đã trở thành bản năng.

Cái phương pháp này là đáp tạ cách thử mùi sữa dê của Chân Diệu.

Chân Diệu lại không nghĩ tới điều này, đối với mấy công thức nấu ăn này, nàng không coi trọng như người bản địa, dù sao bất đồng văn hóa hình thành nên quan niệm.

Nàng chỉ cho là vị bà cô này đối  xử khá tốt với hậu bối huyết thống, không có giống như thoạt nhìn xa không thể chạm.

“Diệu nha đầu, sau khi cháu nhớ hết rồi thì đốt đi.”

“Ách.” Chân Diệu gật gật đầu.

Chân Thái phi đứng lên: “Cơ thể cháu đã gần khỏe rồi, không cần ngốc trong phòng, đi ra ngoài hít thở không khí hoặc tùy tiện làm mấy thứ gì đó cũng được. Chỉ nhớ kỹ đừng tùy tiện đi đến địa phương khác.

“Thật sự có thể chứ ạ?” Chân Diệu có chút ngoài ý muốn.

Nàng còn tưởng rằng trong cung, ở đâu đều là cấm địa, không thể đi đây này.

Từ khi có thể xuống đất, ngày ngày buồn bực trong phòng, nghẹn mà chết rồi.

“Đương nhiên là được.”

Được Chân Thái phi hứa, Chân Diệu cả gan đi ra ngoài hít thở không khí.

Nhưng nàng cũng biết lúc này đã đắc tội với Tưởng Quý Phi và công chúa Phương Nhu, cũng chỉ tại phụ cận cung điện chỗ ở Chân Thái phi đi dạo đi dạo, miễn cho trêu chọc phiền toái.

Không nghĩ tới vẫn gặp phải một vị quý nhân.

“Dân nữ bái kiến Thái Tử Phi.”

“Ngươi chính là cháu gái Chân Thái phi à?” Nói chuyện là nữ tử có dáng người cao gầy, khuôn mặt coi như tinh xảo, nhìn xem đoan trang hào phóng, chỉ là cái loại cảm giác cư cao lâm hạ, Chân Diệu vẫn có thể ẩn ẩn cảm giác được đấy.

“Đúng vậy.”

Giọng điệu của Thái Tử Phi hòa nhã đi nhiều: “Nhìn trông cũng duyên dáng. Chân Tứ cô nương trước tiên ở chỗ này, chờ ta đi bái kiến Thái phi về, theo giúp ta trò chuyện.”

“Vâng.” Chân Diệu kiên trì nói.

Tròng lòng lặng lẽ thề, về sau không bao giờ … đi ra nữa.

Đường đường Thái Tử Phi, không phải tết không phải lễ, êm đẹp đến bái kiến Chân Thái phi làm gì vậy ah!

Đã qua một khắc, Thái Tử Phi đã đi ra, hiển nhiên không có cùng Chân Thái phi nói quá nhiều lời nói.

Cảm giác nàng đi tới, Chân Diệu ẩn ẩn cảm thấy tâm trạng Thái Tử Phi cũng không tốt lắm.

Nghĩ đến chính mình muốn nói chuyện với người hoàn toàn lạ lẫm, cùng Thái Tử Phi tâm tình còn không tốt lắm. Chân Diệu cảm giác tâm trạng mình cũng không tốt lắm.

“Hôm nay thời tiết cũng tốt, Chân Tứ cô nương theo giúp ta đi một chút nhé. Hoa sen trong ngự hoa viên vừa mới nở vừa.”

Thời tiết cuối tháng bảy mát mẻ, rất thoải mái.

Chân Diệu không rõ Thái Tử Phi có dụng ý gì, cứ im lặng đi theo nàng.

Nàng không am hiểu gia đấu. Cung đấu vậy thì càng vô năng rồi, dù sao Chân Diệu quyết định chủ ý, không nói chuyện vớ vẩn, không làm chuyện dư thừa, có lẽ Thái Tử Phi cũng không thể Bá Vương ngạnh thượng cung .

Hoàn toàn không biết suy nghĩ của Chân Diệu,  Thái Tử Phi nghiêng đầu trò chuyện với nàng: “Chân Tứ cô nương coi như là có phúc khí đấy, trong nội cung có nhiều thiếu nữ tử muốn thân cận với Thái phi đều không được, Chân Tứ cô nương lại có thể sớm chiều tương đối.”

“Thái phi vô cùng tốt.” Chân Diệu cẩn thận mà nói.

Thái Tử Phi nhìn xem Chân Diệu, giống như lơ đãng hỏi: “Như vậy Thái phi có nói qua mấy thứ gì đó với Chân Tứ cô nương không?”

“Ách, Thái phi là trưởng bối, cùng dân nữ tán phiếm. Chủ yếu là quan tâm thân thể của dân nữ.”

Sự vui vẻ dưới đáy mắt Thái Tử Phi giảm đi.

Chân Thái phi là nhân vật thành tinh, có quan hệ khá tốt với Thái hậu, Hoàng Thượng cũng  kính trọng bà, những năm này bao nhiêu hậu cung nữ tử muốn từ chỗ bà tìm điểm chỗ tốt nhưng cũng không thể nào hạ thủ.

Nàng thân là Thái Tử Phi, hai năm qua chỉ cần tiến cung. Ngoại trừ Thái hậu, Hoàng hậu, Chân thái phi đây tất nhiên  phải đến, nhưng hiện nay cũng không thân cận lắm.

Càng không nói đến đạt được những đơn thuốc thiên kì bách quái dưỡng nhan của bà, nhưng lại khiến cho nữ tử điên cuồng.

Thái Tử Phi nghĩ vậy thở dài trong lòng.

Thiên tử phong lưu, Thái tử cũng là không thua kém.

Đại khái theo nàng sinh hạ nhi tử thì cảm thấy hoàn thành nhiệm vụ, liền không mấy nguyện ý sờ vào thân thể của nàng, có một lần vuốt da thịt của nàng lại nhíu lông mày, bị nàng lặng lẽ nhìn thấy.

Hoàng Thượng vẫn đang trong thời gian tráng niên. Thái tử lại tuổi trẻ, một đứa con trai, thật sự không có bảo đảm.

Chân Thái phi có đơn thuốc dưỡng da thịt bóng loáng như lụa…

“Chân Tứ cô nương suy nghĩ thật kỹ, Thái phi có đề cập qua kinh nghiệm bảo dưỡng da thịt hay không? Đều nói Chân Tứ cô nương và Thái phi, còn có Công chúa Doanh Nguyệt có hơi giống nhau đấy. Thái phi nhìn thấy ngươi thì không thể không nhớ tới công chúa Doanh Nguyệt. Mẫu thân của ta thường thường giảng chút ít nữ nhi gia nên chú ý với ta đấy.”

Thái Tử Phi không ngại tiết lộ tâm tư của mình cho Chân Diệu.

Nếu như từ chỗ Chân Thái phi cầu không thành. Nàng không ngại lấy trực tiếp từ Chân Diệu.

Nói cho cùng, vẫn do thân phận địa vị chênh lệch quyết định đấy.

Chân Diệu cũng không ngốc, rốt cục đã hiểu tại sao Thái Tử Phi êm đẹp tìm nàng.

Chỉ là cái phương pháp dưỡng da thịt kia,  mặc dù nàng không có thể dùng tới, nhưng Chân Thái phi biểu thị không muốn khiến người khác biết.

Điểm tín dụng ấy, nàng vẫn muốn giữ đấy.

“Thái phi biết rõ nhiều chuyện như vậy sao? Đại khái là chê ta tuổi còn nhỏ. Cũng không có đề cập qua cái gì cả.”

Hai người vừa nói vừa đi đến Thính Phong Hiên.

Thính Phong Hiên dựa vào nước đê ngăn mà xây dựng, phóng nhãn nhìn lại chính là hoa sen đầy ao.

Hoa sen tươi đẹp, Ngọc Liên hé mở, gió mát từ từ thổi hương thơm, quả nhiên là phong cảnh như vẽ.

Càng cảm thấy cảnh đẹp như tranh vẽ, trong ao còn có một thuyền lá nhỏ xa xa đang chèo tới, đến gần tới, mới phát giác bên trên thuyền nhỏ có công chúa Phương Nhu và quận chúa Sơ Hà đang đứng.

“Hoàng tẩu, trùng hợp như vậy ah, hãy cùng chèo thuyền du ngoạn a.” Thuyền nhỏ lại gần bờ, công chúa Phương Nhu hướng Thái Tử Phi ngoắc.

Sau đó tay dừng lại một chút, biểu lộ nhìn không ra vui mừng: “Ta đang nghĩ Hoàng tẩu đang ở cùng với ai, hóa ra là Chân Tứ cô nương nha.”

“Dân nữ bái kiến công chúa, quận chúa.” Chân Diệu bái kiến, liếc Thái Tử Phi, thấy nàng ánh mắt quăng đến, mỉm cười.

Công chúa Phương Nhu lên bờ, hất đầu nhìn xem Chân Diệu: ” Chuyện lúc trước, Bản công chúa cũng không có ý định so đo, hôm nay đã trùng hợp gặp được, vậy thì cùng chúng ta chèo thuyền du ngoạn. Nhiều người mới vui.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion26 Comments

  1. Hoá ra là Thái tử phi muốn từ chỗ Chân DIệu lấy được đơn thuốc dưỡng nhan của Thái phi, ai biểu bà trẻ quá là chi, đã là tuổi bà của trẻ con rồi, mà nhìn qua cứ tưởng là thiếu nữ gần 20 thôi, hỏi tại sao bọn hậu bối không thèm nhỏ dãi… Hơn nữa ở trong cũng, cái gì cũng thiếu, nhưng không thiếu nhất là tiền và sắc. Những người sống trong hậu cung này, đặc biệt là người đứng trên cao như thái tử phi, luôn mong muốn củng cố địa vị của mình, mà cách tốt nhất là dành được sự thương yêu của trượng phu, he he, mà điều kiện tiên quyết là sắc đẹp phải giữ được, thế nên mấy người này ai mà chẳng muốn có được phương pháng dưỡng nhan của thái phi cơ chứ. Khổ nỗi, người có được lại không muốn dùng, mà người muốn dùng lại cầu cũng k có được

  2. Hoá ra mấy cái phương thức dưỡng da, dưỡng nhan kia của Chân thái phi cũng là đồ quý hiếm dsaays, CD đánh bậy đánh bạ được mà còn chê ỏng chê eo không thèm sử dụng, không hiểu để người khác biết được thì nàng ta có bị nước bọt dìm chết hay không đây =)) tưởng thái tử phi tìm CD làm gì, hoá ra cũng là muốn lợi dụng CD để kiếm mấy phương thức kia mà thôi, đúng là người trong thâm cung không thể xem nhẹ được, giống như con nhỏ Phương Nhu kia, mới có mấy ngày không gặp mà đã vẫy đuôi hồ ly rồi kìa, đánh chết ta cũng không tin là nó cải tà quy chính , muốn làm hoà với CD a. Không biết quận chúa Sơ Hà thì sao nhỉ? Có muốn kết bạn với CD hay không :)

  3. Haiz, đúng là không có chuyện thì không đăng bảo điện. Hóa ra nàng ta muốn có phương thức dưỡng nhan. Sống trong thâm cung mỹ nhan nhiều như mây, phương thức dưỡng nhan như thứ cứu mạng. Đã hiểu sao Thái Phi trẻ lâu như thế. Tác giả không viết rõ phương thức hơn nhỉ. Ta cũng muốn thử thành lão yêu bà trẻ mãi không già :))
    Không biết nàng công chúa điêu ngoa kia có zở trờ gì nữa hay không? Chả nhẽ lại đẩy CD xuống hồ, nàng ấy vừa khỏi ốm xong. Đúng là họa vô đơn chí, ra đường chơi mà cũng đụng trúng kẻ không hay. Khổ thân nàng ấy.
    Chương này k thấy nam 9, có chút nhớ. Keke

  4. nói thật là dưỡng nhan tốt thật, dưỡng da ai cũng muốn nhưng mà mình lười lắm luôn, lười hơn cả CD ý, pp mà dễ làm còn được chứ khó làm hoặc cầu kỳ thì cũng chịu, mình rất hiểu CD a, hi, thanks các nàng, chap này coi như là êm đềm trước sóng gió nhỉ.

  5. Thì ra thái tử phi đi dò la bí quyết dưỡng nhan, nên mới lân la yêu cầu Chân Diệu đi trò chuyện cùng. Uầy nhìn bí quyết dưỡng nhan thì ta cũng có hứng thú ko kém gì thái tử phi đâu à, nhưng nghe Chân Diệu đọc sơ qua mà thấy đau cả đầu rồi, vừa dài vừa cầu kỳ vừa phức tạp. Người ta là thái phi, thái tử phi kẻ hầu người hạ lại phải cung đấu, gia đấu mới có điều kiện, động lực làm chứ kẻ lười như ta thì… thui, xấu xấu cũng được =.=|||
    Ngũ công chúa này chắc lại gây khó dễ cho Chân Diệu nữa cho xem, anh La thế tử đâu rồi nhỉ, chuẩn bị tư thế cứu người nữa kìa.
    Thanks

  6. hazzz thật là xui mà, không biết chuyến này Phương Nhu định làm gì đây? chả lẽ đẩy Chân Diệu xuống hồ nước. keke Chân Diệu nhà ta biết bơi mà chắc không sao đâu, chỉ tại mới bệnh dậy không biết sẽ như thế nào? Còn Phương Nhu chuyến này mà đẩy Chân Diệu xuống hồ một chút tình cảm còn lại mà Hoàng Đế giành cho sẽ biến mất nhanh chóng. ngóng truyện

  7. Con mẹ thái tử phi này đúng là có chuẩn bị mà đến a,còn kêu cả công chúa phương nhu nữa,chắc chắn là có âm mưu.hừ
    Tks tỷ ạk

  8. Hjx trẻ đẹp ai mà chả thích clw bản là lười biếng ấy. Ta cũng vậy á time ấy ngủ cho rồi.
    Ấy vậy mà cái thứ CD ko để vào mắt thì nữ nhân hậu cung này lại mơ ước tranh giành mà ko có dc.
    Con nhỏ Phương Nhu này lại bày trò hại CD đây. Chứ bảo cải tà quy chính đánh chết ta cũng ko tin đâu á. Có quận chúa Sơ Hà đi cùng chắc sẽ giúp CD thôi . C D mau chóng về nhà đi thôi chứ ở trong cung này toàn thấp hơn ng ta 1 cái đầu thì chỉ bị ức hiếp thôi đã vậy CD lại ko giỏi cung đấu sẽ bị thiệt thòi á.
    Tks các nàng nha.

  9. Đúng là thói đời, người cần không có người có thì không cần, Thái Tử Phi này định nắn quả hồng mềm đòi Chân Diệu đây mà, không cho chắc chắn ả không bỏ qua đâu. Còn con nhỏ Phương Nhu nữa, lần này gặp không biết nó có gây khó dễ gì Chân Diệu hay không đây, nhìn còn kiêu căng lắm.
    Thanks nàng!

  10. Không biết Chân Tứ có định dùng mấy cái bí quyết dưỡng nhan ấy không :)), xét về độ lười của nàng ấy thì k chắc lắm, nhưng hi vọng là có, để sáng mù mắt LTT :)), cám ơn b editor nha, truyện hay quá

  11. Nàng Diệu đang độ tuổi trẻ trung nên coi nhẹ bí phương giử sắc đẹp. Đợi gả rồi sanh con thì sẽ áp dung thôi nỷ.

  12. Tính Chân Thái phi rất đặc biệt nhưng bà cũng quá coi trọng dung mạo rồi, cố níu kéo tuổi xuân một cách cố chấp, trời ạ, đã là bà cô của người ta rồi mà vẫn giữ dáng vẻ thanh xuân đó làm gì, người đã đẹp, da dẻ tốt trông lại trẻ hơn người cùng tuổi đến 18, 20 tuổi vậy đâu còn là người nữa. Nhìn phương pháp rắc rối như vậy chắc gì Chân Diệu đã làm theo chứ, dù sao cô nương này cũng chỉ nhiệt tình với đồ ăn mà thôi.
    Thái tử phi này hay quá ha, không dám ra tay với Thái phi do cách biệt bối phận nên xuống tay với Chân Diệu sao, hỏi như ép người ta vậy. Đi du thuyền với cả công chúa Phương Nhu và bà thái tử phi này thật chẳng tốt đẹp gì.

  13. Chắc Chân diệu chuẩn bị tắm nước ao rồi.. hay là giống mấy gia đấu khác con mắm công chúa nhảy xuống r đổ thừa

  14. Đúng là phụ nữ bất kỳ thời đại nào cũng đều chú ý chuyện tu dưỡng nhan sắc cả nhỉ! Mà vị Thái Phi này sống trong thời cổ đại thiếu thốn thông tin lại có thể bảo trì nhan sắc như thế quả là cao thủ!

  15. Tự nhiên con công chúa này có ý định gì đây ah… chác cũng chả có gì tốt đẹp cả đâu… lần này lại khổ thân Diệu tỷ rùi ah… Chân Thái Phi này cũng hay nhỉ… có khả năng chăm sóc sắc đẹp ghê ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Nữ nhân trong cung có khác tìm đủ mọi cách để tranh sủng…haizz mà ko tranh sủng thì ko tồn tại được trong hậu cung ko biết công chứa PN này có âm mưu gì ko nữa….
    Thái phi ko cho tháu tử phi là đúng thôi trừ khi cùng lợi ích ko thì phải thật lòng với nhau ko ai tự dưng tốt với ai bao giờ

  17. Phương Nhu công chúa này không biết lại định giở trò quỷ gì đây, du hồ kiểu này chỉ có hai khả năng một là bị rơi xuống hồ hai là bị tính kế là cố tình hãm hại người khác

  18. Trời ơi, phải làm đẹp như vậy đó hả chèn. Bởi vậy biết vì sao mình không được như ngta rồi, không có cái kiên nhẫn như Thái phi sao đẹp được chứ. Chân Diệu nàng à, may mà nàng ở với Thái phi ít hôm chứ ở luôn rồi không biết nàng dẽ ra sao à.
    Hoàng cung đúng là nơi ăn thịt người mà, tạo ra nhưngc con người dễ sợ quá, không có thủ đoạn nhất chỉ có thủ đoạn hơn thôi

  19. Con công chúa không biết có lại làm chuyện gì nữa không đây! A Diệu mới khỏi bệnh đó! Thái phi cho cảm giác giống bà ngoại xì tin !^^

  20. Đưa biện pháp dưỡng nhan dưỡng da phức tạp cho một nhân vật lười biếng ham ăn như A Diệu thì khác gì đoạt hết thú vui trên đời của chế ấy haha

  21. Không ngờ Chân thái phi lại có bí quyết dưỡng da và dưỡng nhan mà nhiều người mơ tưởng như vậy, đến cả thái tử phi cũng phải tìm đến hỏi thăm. Ai cũng muốn mình trẻ đẹp mãi nhất là nữ tử sống ở thâm cung cần phải giữ lòng của quân vương.

  22. Tui ko muốn làm bà nội ko có nếp nhăn nhưng da thịt bóng loáng vẫn cần nha, ước chi cái pp của thái phi nó xuyên vô đầu mình, nói thế chứ tui đại lười phức tạp thế thì cũng đánh cá 1 ngày phơi lưới 3 ngày,

  23. Nữ nhân hậu cung khổ thật, lúc nào cũng phải chăm chăm gìn giữ nhan sắc để níu giữ phu quân, tranh giành sủng ái với nữ nhân khác, aiz tư tưởng như Diệu tỷ cũng chỉ ở hiện đại tự do theo gì mình muốn, làm đẹp cho chính mình, yêu bản thân mình chứ không vì ai khác.
    Chân Thái phi nói chung làm đẹp đến nghiện rồi, không bỏ được, cố giữ tuổi xuân làm đám hậu bối vừa đỏ mắt muốn công thức (Thái tử phi) vừa sợ hãi vì như yêu quái ngàn năm không già (Diệu tỷ)

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close