Trời Sinh Một Đôi – Chương 69+70

32

Chương 69 : Lòng người

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Triệu Phi Thúy bị dọa sợ, hét ầm lên.

Quận chúa Sơ Hà run rẩy nắm chặt chủy thủ, giơ lên trước ngực.

“Ngàn vạn đừng đứng lên.” Chân Diệu khẽ quát một tiếng, thân mình dựa sát vào vách giếng.

Hai người thấy thế, vội vàng làm theo.

Triệu Phi Thúy bị đau nên ngay cả dũng khí hét chói tai cũng mất, vùng vẫy tiến sát vào vách giếng, không tiếng động khóc lên.

Người bịt mặt ngó xuống nhìn các nàng, giọng nói băng hàn tràn đầy sát khí: “Ai là Quận chúa?”

Ba người nhìn nhau, thời gian phút chốc như ngừng trôi.

Giọng điệu không kiên nhẫn, tràn đầy sát khí lại lần nữa vang lên: “Ai là Quận chúa?”

Ba người vẫn trầm mặc như cũ.

Chỉ thấy người áo đen bỗng nhiên giơ tay lên, mũi đao đâm về phía miệng giếng, thanh âm băng lãnh đâm vào ngực ba người: “Nếu không nói, vậy các ngươi liền cùng nhau bầu bạn đi!”

“A, đừng mà!” Triệu Phi Thúy che mặt hét to, tay chỉ lung tung: “Nàng là quận chúa, nàng là quận chúa!”

Bầu không khí im lặng như tờ, Triệu Phi Thúy chỉ, vừa lúc là phương hướng ở giữa Chân Diệu và Quận chúa Sơ Hà!

“Rốt cuộc là người nào?” Người bịt mặt hỏi, thanh âm càng thêm băng lãnh, không chút nhiệt độ, ánh mắt rơi trên người Quận chúa Sơ Hà và Chân Diệu.

Khuôn mặt Triệu Phi Thúy đầy nước mắt, ngón tay vươn ra không ngừng run rẩy, cuối cùng chỉ về phía Chân Diệu: “Là nàng.”

Lời vừa nói ra, Quận chúa Sơ Hà trợn to hai mắt, bất khả tư nghị hô: “Ngươi, ngươi, ta………”

Bên kia, mắt Chân Diệu tối sầm, thân thể bay lên, khi mở mắt đã lên phía trên.

“Ta mới là Quận chúa!” Câu kế tiếp của Quận chúa Sơ Hà cũng khó nhọc nói ra.

Nhưng phía trên đã không còn động tĩnh gì.

Quận chúa Sơ Hà gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Phi Thúy.

Dưới giếng hoàn toàn trầm mặc.

Hồi lâu liền nghe bốp một tiếng, Quận chúa Sơ Hà giơ tay tát Triệu Phi Thúy một bạt tai.

Người bịt mặt đi, cỗ sát khí khiến người ta hít thở không thông cũng không còn, Triệu Phi Thúy khôi phục lá gan, che mặt kêu to: “Sơ Hà, sao, sao ngươi lại đánh ta, phải biết rằng đó là ta cứu ngươi.”

Bốp một tiếng, mặt bên kia của Triệu Phi Thúy cũng sưng phồng lên.

Quận chúa Sơ Hà ngẩng đầu, gương mặt hốt hoảng: “Đúng, là ngươi cứu ta nhưng ngươi khiến ta có cảm giác mình rất vô sỉ!”

Nàng cảm thấy trong lòng rất loạn.

Rơi vào loại tuyệt cảnh này nàng lại sống sót nhưng sở dĩ nàng sống sót lại là vì sát thủ bắt nhầm người!

Hai bạt tai khiến tóc tai Triệu Phi Thúy bù xù, nghe Quận chúa Sơ Hà nói, hai tay lắc mạnh vai nàng: “Sơ Hà, ngươi tỉnh lại đi, cái gì mà vô sỉ chứ, có thể còn sống mới là quan trọng nhất!”

Quận chúa Sơ Hà hoàn hồn, bắt đầu cười lạnh: “Nhưng chúng ta sống, nàng lại chết!”

Nghe vậy, trong mắt Triệu Phi Thúy thoáng hiện lên tia xấu hổ, nhưng sau đó kiên trì nói: “Không phải nàng chết thì chính là ngươi chết, Sơ Hà, chẳng nhẽ ngươi không muốn sống sao? Huống chi, ngươi, ngươi không phải vẫn luôn chán ghét nàng sao?”

Quận chúa Sơ Hà cắn môi, nhìn chằm chằm Triệu Phi Thúy, cho đến khi nàng ta chột dạ cúi đầu, mới gằn từng chữ nói: “Triệu Phi Thúy, nàng ấy đã cứu ngươi.”

Triệu Phi Thúy cúi đầu thấp hơn, tay nắm chặt y phục, không nói lời nào.

Khí thế của Quận chúa Sơ Hà hạ xuống, nhịn không được nữa khóc lên: “Ta chán ghét nàng nhưng chưa từng muốn nàng chết a….”

“Quận chúa.” Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến.

“A!” Triệu Phi Thúy bị dọa sợ, đột nhiên ôm lấy Quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà cũng bị dọa sợ, cứng người lại.

Hai người không có dũng khí ngẩng đầu.

“Quận chúa, tại hạ là vệ trưởng thứ bảy của Long vệ, La Thiên Trình, hiện tại tới cứa ngài.”

Lời này rơi vào tai hai người không nghi ngờ là một hồi tiên nhạc.

Hai người đồng thời ngẩng đầu, liền thấy một nam tử áo xanh mi mục thanh tuyệt tung người nhảy xuống.

Sau đó cổ tay bị nắm chặt, cả thân thể bay lên.

Trong nháy mắt ba người lên phía trên, đồng thời hạ xuống đất.

Chân Triệu Phi Thúy vừa chạm đất, tức thì bị đau, thân thể ngã về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình quay người lại, chỉ dùng một tay đỡ Triệu Phi Thúy, đợi nàng ta đứng vững, trầm giọng nói: “Đắc tội rồi.”

Đột nhiên được cứu, hai người còn chút phát ngốc.

“Tại hạ nghe nói Chân Tứ cô nương cũng ở cùng một chỗ với hai người, Quận chúa, không biết……”

Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy liếc mắt nhìn nhau.

“Nàng…..” Triệu Phi Thúy vừa mở miệng, đã bị Quận chúa Sơ Hà cắt đứt.

“Mới rồi có người bịt mặt phát hiện ra chúng ta, cho rằng Chân Diệu là ta, đã đoạt nàng đi rồi!”

Lời vừa nói ra, hai người chợt thấy toàn thân lạnh lẽo.

Quận chúa Sơ Hà cắn cắn răng: “La vệ trưởng, ngươi nhanh đi cứu nàng đi.”

La Thiên Trình căng thẳng, không để ý đến hai người, nhìn quét qua bốn phía một phen mới ôm quyền nói: “Quận chúa, phía trước đã được người của tại hạ khống chế, đội ngũ cứu viện rất nhanh sẽ tới, hai người đi trước đi, tại hạ đi tìm Chân Tứ cô nương.”

Vừa dứt lời, người đã mạnh mẽ như báo, chỉ mấy bước đã rời khỏi tầm mắt của hai người.

Mồi lúc lâu, Triệu Phi Thúy mới lẩm bẩm nói: “Hắn có thể tìm được Chân Tứ sao?”

“Không biết, chúng ta ở dưới đáy giếng, đến người bịt mặt đi về phía nào cũng không biết, có thể La vệ trưởng có biện pháp.” Quận chúa Sơ Hà nói xong liền mặc kệ Triệu Phi Thúy, cất bước đi về.

Mắt chân Triệu Phi Thúy sưng lên, vừa động một cái liền đau đến chết đi sống lại, không khỏi hô to: “Sơ Hà, đỡ ta với, ta không đi được.”

“Ta không dám!” Một lúc sau mới truyền đến tiếng lành lạnh của Quận chúa Sơ Hà, người từ từ biến mất khỏi tầm mắt của Triệu Phi Thúy.

Triệu Phi Thúy cố gắng bước mấy bước, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất, nghĩ tới biến cố liên tiếp, trong lòng ngũ vị tạp trần, cũng không biết là xấu hổ, là tức giận hay vẫn là hối hận, ôm mặt khóc lên.

“Phụ vương!” Quận chúa Sơ Hà trở về, thấy có thêm rất nhiều thị vệ mặc long giáp vây quanh Vĩnh Vương, âm thanh nghẹn ngào nhào tới.

“Sơ Hà, tốt quá, con không có chuyện gì, phụ vương lo muốn chết!” Vĩnh vương thấy Quận chúa Sơ Hà trở về, tim cuối cùng cũng hạ xuống, đến vết thương trên vai cũng không thấy đau.

Quận chúa Sơ Hà ngẩng đầu: “Phụ vương mau phái người đuổi theo, có một sát thủ mang Chân Tứ đi rồi!”

“Cái gì? Còn có cá lọt lưới? Vĩnh Vương vừa nghe lời này liền đứng lên, phân phó: “Các ngươi nhanh đi tìm người, cần phải tìm người về, sát thủ kia phải bắt sống!”

Nói tới đây Vĩnh Vương có chút chột dạ.

Mấy người bịt mặt gặp người liền giết kia bị thất thủ cư nhiên đều tự sát, chỉ có người La thế tử bắt lúc trước kia là còn sống, ông vì tức giận tới thẩm vấn, cư nhiên bị hắn cắn nát thuốc độc trong miệng tự vẫn!

Nếu sát thủ cuối cùng cũng chết, vậy trận tai họa này ông bị thiệt rồi, lại càng không thể khai báo với hoàng huynh!

Đây là kinh thành, lại còn là Tây thành quyền quý tụ tập, xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không phải chuyện của một mình ông.

Huống chi còn nhiều huân quý chịu phải độc thủ hung ác, nếu cứ như vậy không minh bạch chết đi, người trong nhà sẽ không bỏ qua.

Vĩnh Vương tâm tình trầm trọng ngồi xuống, cả người không có tinh thần. Trong nháy mắt phảng phất như già đi mười tuổi.

“Vương gia, danh sách người chết giao ra, Hoàng thượng mời ngài tiến cung.”

“Biết rồi.” Vĩnh Vương đứng lên dặn dò, “Hết sức bảo vệ Quận chúa về vương phủ. Ách, Sơ Hà, khuê nữ của Thế tử Mộc Ân Hầu đâu?”

Quận chúa Sơ Hà buông mí, ôn hòa nói: “Chân nàng đau, có thể còn đang trên đường tới đây.”

Vĩnh Vương vội phái hai thị vệ đi đón Triệu Phi Thúy tới đây, nghiêng đầu nói với Quận chúa Sơ Hà: “Nha đầu kia thật đáng thương. Thế tử Mộc Ân Hậu đã mất.”

“Thật sao?” Nghe vậy Quận chúa Sơ Hà rất kinh ngạc, cũng không nói là chán ghét Triệu Phi Thúy hay thương hại nàng ta.

Chân Diệu bị người bịt mặt kẹp bên hông, gió bên tai vù vù, cảm giác sắp không thở được nữa.

Nàng lặng lẽ rút tay vào trong ống tay áo, dò tìm mảnh sứ vỡ giấu bên trong, rồi dừng lại.

Không được, bây giờ còn chưa phải lúc!

Mặc dù mỗi ngày nàng đều rèn luyện, có thể bất ngờ xuất chiêu nhưng so với sát thủ chuyên nghiệp thì kém quá xa.

Người này không có ngựa, lại gặp người liền giết, hẳn là sát thủ được bồi dưỡng, lẻn vào Minh Hinh viên ám sát.

Nhưng hắn lại giữ người sống, mang mình chạy trốn, điều này nói lên điều gì?

Chân Diệu nhanh chóng tự hỏi, trong lòng vui mừng.

Có phải hay không nói rằng……

Có người phát hiện ra Minh Hinh viên bị tập kích rồi, lại khống chế được cục diện.

Sau đó Chân Diệu lại như đưa đám.

Cho dù vậy , nàng bị sát thủ máu lạnh mang đi, cũng chỉ làm bia đỡ đạn, nếu không có truy binh đuổi theo hắn sẽ không mang theo một gánh nặng.

Đang suy nghĩ chợt nghe thấy một âm thanh: “Đứng lại!”

Giọng nói này hình như có chút quen thuộc.

Thân thể người bịt mặt thoáng ngừng lại sau đó chạy nhanh hơn.

Tiếng xé gió truyền đến. người bịt mặt ôm Chân Diệu nhanh chóng tránh ra, tiếp tục chạy nhanh như bay.

Lại là tiếng xé gió truyền đến, lần này người bịt mặt không tránh, ngược lại tay đẩy ra ngoài, dùng Chân Diệu chắn về phương hướng ám khí phóng tới.

La Thiên Trình biến sắc, giơ tay lên, lại một vật bắn ra, keng một tiếng đánh bay vật kia.

Người bịt mặt mang theo Chân Diệu lại kéo xa khoảng cách.

La Thiên Trình không dám dùng ám khí nữa, bước nhanh hơn.

Người bịt mặt mang theo một người, dần dần bị La Thiên Trình đuổi kịp.

“Ngươi nhìn phía trước, còn muốn chạy sao?” La Thiên Trình dừng bước.

Người bịt mặt nhìn vách đá phía sau, lại nhìn La Thiên Trình, kéo Chân Diệu ra trước người.

“Thả nàng ra, ta lưu ngươi toàn thây.” La Thiên Trình không thèm nhìn Chân Diệu, từng bước tiến tới.

Người bịt mặt trầm mặc không nói, đột nhiên cười lạnh một tiếng, ôm Chân Diệu tung người nhảy xuống.

Chân Diệu bị dọa sợ đến nửa điểm âm thanh cũng không thốt ra.

La Thiên Trình nhanh chóng hô một tiếng cũng nhảy xuống theo.

Chân Diệu nhắm chặt mắt, cho rằng lần này tan xương nát thịt rồi, nhưng lại phát giác mình treo lơ lửng giữa không trung.

Mở mắt ra nhìn lên mới phát giác La Thiên Trình nắm hai chân nàng, đồng dạng tư thế chổng ngược.

Hai chân hắn vậy mà quấn vào một cây khô vươn mình trên vách đá!

Lại nhìn phía dưới, người áo đen một tay nắm chặt tay nàng lắc lư trên không trung, một tay khác nắm chặt một con dao nhọn, thừa dịp cơ hội thân thể đong đưa, thế nhưng lộ ra dao nhọn, muốn đâm vào một khe hở trên vách đá.

Chân Diệu nổi giận.

Ma quỷ giết người này, lôi kéo mình chết chung không nói, giờ còn muốn mượn cơ hội chạy trốn?

Mơ đi!

Chân Diệu vươn tay còn lại, dùng sức tách tay kia của người bịt mặt ra.

Người bịt mặt chỉ cười lạnh một tiếng, trên tay dùng lực, Chân Diệu nhất thời đau đến chảy nước mắt.

Chân Diệu hung hăng nhìn chằm chằm vào đôi mắt lộ ra của người bịt mặt.

Trong đôi mắt kia thế mà lại có cười nhạo và đắc ý.

Hình như muốn nói chút khí lực này của ngươi làm gì được ta?

Chân Diệu cười lạnh một tiếng, móc ra mảnh gốm sứ vỡ từ trong tay áo.

Ánh mắt người bịt mặt nhất thời thay đổi.

 

Chương 70 Giận dỗi

Chân Diệu không hề do dự dùng mảnh gốm vỡ rạch một đường trên mu bàn tay kẻ bịt mặt.

Lúc tiếng rên của người bịt mặt truyền đến thì đã nghe tiếng La Thiên Trình quát lên: “Đừng, giữ người sống!”

Người bịt mặt đã buông tay, rơi thẳng xuống.

Trong tầm mắt hai người thân ảnh dần dần nhỏ thành một điểm đen cuối cùng biến mất.

Chân Diệu cầm mảnh gốm vỡ, gian nan quay lại nhìn La Thiên Trình.

Mặt La Thiên Trình lạnh lùng: “Ngươi có thể không tự chủ trương như vậy được không?”

Lời này vừa thốt ra, cảm kích trong lòng Chân Diệu nhất thời tản đi không ít, thở dốc nói: “Ngươi cảm thấy gốc cây xiêu vẹo này có thể chống đỡ ba người chúng ta mãi sao?”

Nàng cũng biết muốn tìm ra chân tướng thì phải lưu người sống, nhưng chung quy là phải đặt trên tiền đề an toàn của bản thân.

Trận ám sát này tuyệt đối không phải nhằm vào phủ Kiến An bá, hơn nữa lại không liên quan đến nàng, bọn họ chỉ là người vô tội gặp tai họa thôi, chẳng lẽ lại vì chân tướng rõ ràng của người ngoài lại liên lụy đến tính mạng mình?

Thấy bộ dáng lẽ thẳng khí hùng (có lý) của Chân Diệu, La Thiên Trình phát hỏa, môi mỏng nhếch lên nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: “Ai nói phải chống đỡ lâu?”

Không đợi Chân Diệu lại mở miệng, hai tay cầm mắt cá chân nàng bỗng dùng sức một cái, cả người nàng liền bị ném lên.

Hai chân quấn lấy cây khô đạp một cái, nương theo phản lực, cả người nhảy lên.

Chân Diệu cũng không kịp thét lên, đã rơi vào một vòng ôm mang theo mùi bồ kết nhàn nhạt.

La Thiên Trình ôm Chân Diệu, xoay một vòng trên không trung, hai người đồng thời rơi xuống đất.

Chân chạm đất, Chân Diệu nhớ đến màn kinh tâm động phách vừa rồi, lúc này mới bắt đầu sợ, lườm La Thiên Trình nói: “Ngươi, ngươi không sợ sẽ thất thủ?”

“Sẽ không thất thủ.” La Thiên Trình thản nhiên nói, “Đi thôi.”

Thấy bộ dáng vân đạm phong khinh của hắn, Chân Diệu mím môi, yên lặng đuổi theo.

Đi vài bước La Thiên Trình bỗng dừng lại, Chân Diệu vội tránh sang bên cạnh, không hiểu nói: “Đang yên đang lành dừng lại làm gì?”

Lại nhìn La Thiên Trình sắc mặt so với trước còn lạnh lùng hơn: “Ta còn không hỏi, đang yên đang lành ngươi theo Kiến An bá tới Minh Hinh viên làm gì?”

Chân Diệu bị hỏi đến ngẩn người.

Thấy nàng không lên tiếng, trên mặt La Thiên Trình mang theo giận dữ: “Thân là nữ tử, tốt nhất an phận chút!”

Nói xong quay người rời đi, tốc độ nhanh hơn trước nhiều.

Chân Diệu bị cái này chọc tức a. Nghĩ xem phải đáp trả thế nào, mới vừa nãy người ta còn cứu nàng một mạng, như vậy tựa hồ có vẻ quá không có giáo dưỡng.

Cứ như vậy mặc hắn nói lung tung, hiện tại quả là nuốt không trôi khẩu khí này.

Không phải nói sĩ khả sát bất khả nhục sao!

Chân Diệu nghĩ nghĩ, nàng cũng không phải sĩ tử, nàng chỉ là một tiểu nữ tử, hay là thôi đi.

Nói cho cùng ân cứu mạng vẫn là nặng hơn chút ít.

Không có chí khí đuổi theo, có chút thấp thỏm hỏi: “La thế tử, ngài có biết tổ phụ ta thế nào không?”

Hỏi cái này, trái tim cũng bị nhấc lên.

Bộ dáng Kiến An bá ôm A Quý nhuốm máu ngã xuống đất vẫn còn ở trước mắt, nhưng vì La Thiên Trình nửa điểm cũng không nhắc đến, nàng cảm giác ngược lại là tin tức tốt.

Nếu là tình huống bình thường, chắc hắn phải nói một chút chứ?

Chân Diệu lại có chút không xác định.

Từ kinh nghiệm trước kia cho thấy, người này có chút không bình thường a.

Khi trong lòng Chân Diệu đang loạn lên, càng ngày càng khẩn trương, La Thiên Trình mới không nhanh không chậm nói: “Kiến An bá bị một lưỡi dao sắc đâm vào ngực.”

Mặt Chân Diệu nhất thời không chút huyết sắc.

La Thiên Trình bất động thanh sắc đánh giá Chân Diệu, thầm nghĩ nàng so với những cô gái tầm thường khác gan dạ hơn một chút, gặp phải chuyện bị tiệt sát, chỉ kém chút nữa là bị rơi vách đá, cũng không bị ngất đi vì sợ, thậm chí không khóc không nháo. Còn có thể nhớ ra hỏi tình huống tổ phụ, cũng là khó có được.

“Ngươi nói tổ phụ ta ông ấy, ông ấy chết rồi?” Tinh thần Chân Diệu vẫn đang khẩn trương cao độ, rốt cuộc nhẫn không được, khóc lên.

Đưa tay sờ sờ, phát hiện khăn đã sớm không biết rơi ở đâu. Vừa dùng tay áo lau nước mắt, vừa ngẩng đầu nhìn hắn.

La Thiên Trình theo bản năng tránh đôi mắt sau khi được nước mắt rửa qua càng lộ vẻ trong trẻo thấu triệt, nói: “Chệch tim Kiến An bá một khoảng.”

“A?” Chân Diệu nhất thời ngừng khóc.

“Thương thế của ông ấy tương đối nghiêm trọng, chắc không lo đến tính mạng.”

Chân Diệu thở ra, nín khóc mà cười: “Thật tốt quá!”

Sau đó lau lau nước mắt, cau mày nói: “Tại sao ngươi không nói hết trong một lần?”

La Thiên Trình không trả lời, ánh mắt nhàn nhạt quét qua nàng một cái, quay người tiếp tục đi về phía trước.

Chân Diệu đột nhiên hiểu được.

Tên khốn này, hắn cố ý!

Tức nhưng vẫn đuổi theo, hít một hơi thật sâu mới cắn răng hỏi: “La thế tử, nếu ngươi chán ghét ta như vậy, còn chạy tới cứu ta làm gì?”

La Thiên Trình dừng bước, quay đầu nhìn nàng một cái, mặt không đổi sắc nói: “Chức trách sở tại, đổi lại là người nào ta cũng cứu.”

“Chức trách của ngự tiền thị vệ không bao gồm cái này đi?” Chân Diệu không nhịn được phản bác.

Này, ánh mắt ghét bỏ ta tự mình đa tình là xảy ra chuyện gì?

Nàng chẳng qua chỉ thuần túy hiếu kỳ mục đích hắn cứu người mà thôi!

Nếu phiền chán nàng chẳng phải hoàn toàn có thể bỏ mặc sao?

Đoạn thời gian trước còn lén lút vào phòng nàng, muốn giết nàng.

Chân Diệu đau khổ suy tư, bỗng nhiên nghĩ đến một câu kia của La Thiên Trình “Lưu lại người sống”, nhất thởi bừng tỉnh đại ngộ.

“Ta hiểu, ta hiểu, La thế tử đuổi theo là vì sát thủ kia đi?”

La Thiên Trình sâu kín liếc nàng một cái, không biết là giận dỗi hay làm sao, tức quá hóa cười nói: “Chân tứ cô nương thật thông minh, nói một chút cũng không sai!”

Nói xong lời này, quay đầu đi.

Chân Diệu nháy mắt mấy cái.

Nam nhân này, thực không giải thích được.

Cho dù nàng đoán đúng cũng không cần thẹn quá hóa giận a.

Chạy chậm đuổi theo, chân tâm thật ý nói: “La thế tử, cho dù như vậy ta cũng cảm tạ ân thuận tiện cứu một mạng của ngài.”

La Thiên Trình không nói chuyện, cứ như vậy nhìn nàng.

“Thật.” Chân Diệu lần nữa biểu đạt lòng biết ơn.

Người ta tuy chỉ tiện tay mà thôi, đó vẫn là cứu nàng một mạng, cho dù người ta không thèm để ý, nàng cũng sẽ để ân cứu mạng này ở trong lòng.

Môi La Thiên Trình run lên, phun ra một chữ: “Cút.” Nói xong, quay đầu bước nhanh.

Lời này tương đối đả thương người, vào lúc bình thường, Chân Diệu chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng mắt thấy La Thiên Trình giống như mèo xù lông, bước đi thật nhanh nàng lại cảm thấy có chút buồn cười.

Hơn nữa, hắn còn…..chảy máu……

La Thiên Trình thấy phía sau không có động tĩnh, quay đầu nhìn lại Chân Diệu còn đang đứng tại chỗ, mặt lạnh trở lại: “Ngươi rốt cuộc có đi hay không, nếu có sát thủ, ta không có kiên nhẫn thuận tay cứu ngươi đâu.”

“Ô, chân ngươi chảy máu.” Chân Diệu không để ý tới lời của hắn, đưa tay chỉ chỉ.

Khóe miệng La Thiên Trình nhếch lên: “Ta đương nhiên biết. Cái này còn cần ngươi nói sao?”

Chân Diệu giận đến mím môi.

Người này làm sao vậy, giống y con nhím, gặp người liền ghim?

Không, là thấy nàng liền ghim!

Đối với người khác hắn rất ôn văn hữu lễ đó!

Chân Diệu cũng không nói gì nữa. Người ta chảy máu mình cũng không đau, nàng lắm mồm làm cái gì.

“Ách, chân ngươi vẫn liên tục chảy máu, có thể mất máu quá nhiều mà ngất.” Đi một lát, Chân Diệu vẫn không nhịn được nói.

Trong lòng không ngừng phỉ nhổ chính mình, sao lại không nhịn được lắm mồm.

Nghĩ đến ân cứu mạng lại thản nhiên.

Thời điểm thấy La Thiên Trình dùng ánh mắt này nhìn nàng, giành nói: “Ta biết cái này không cần ta nói ngươi cũng biết, nhưng ngươi tốt xấu gì cũng xử lý vết thương một chút a. Nếu không chờ ngươi vì mất máu mà té xỉu rồi, ta không có sức kéo ngươi về.”

La Thiên Trình lại nhìn Chân Diệu một cái, đưa tay kéo y phục ra một chút, chỉ ấn ấn lên vết thương đan xen do nhánh cây tạo ra, sau đó vứt mảnh vải dính máu sang một bên. Nói, “Vết thương cũng không sâu, chỉ lát nữa là máu ngừng chảy. Yên tâm, ta sẽ không để ngươi phải tha ta trở về.”

Lần này Chân Diệu không nói thêm gì nữa, yên lặng tăng tốc.

Gần nửa canh giờ sau hai người mới trở về Minh Hinh viên.

Đám người Vĩnh Vương chờ đã sớm rời đi, chỉ còn mấy thị vệ trẻ tuổi canh giữ nơi đó, thấy La Thiên Trình trở về, nhất tề thi lễ.

“Vệ trưởng, Vĩnh Vương tiến cung rồi, người tử thương cũng được đưa về phủ mình. Hoàng thượng tuyên Vệ trưởng vào cung bái kiến.”

La Thiên Trình gật gật đầu: “Ta biết rồi.”

Một thị vệ nói: “Vệ trưởng, Vĩnh Vương trước khi đi phái rất nhiều người đi tìm ngài và sát thủ lọt lưới.”

“Người nọ đã té vách đá rồi.”

Lời này vừa nói ra, xung quanh đều im lặng.

Thị vệ kia liếc mắt nhìn La Thiên Trình, tiểu tâm dực dực nói: “Vệ trưởng, lúc trước ngài muốn lưu người sống, đã tự vẫn.”

Quả nhiên La Thiên Trình biến sắc, khí chất thanh đạm bỗng trở lên rét lạnh: “Xảy ra chuyện gì, chẳng phải đã bảo các ngươi trông coi cẩn thận sao?”

Kiếp trước, những sát thủ kia toàn thân rút lui, chờ đến lúc mọi người phát hiện, chỉ có Kiến An bá còn chút hơi tàn, còn lại đều chết hết.

Nhân chứng, vật chứng đều không lưu lại, sau điều tra dần dần chệch hướng.

Cho đến khi Lệ vương khởi sự, một chút chuyện mới nổi lên mặt nước, nhưng khi đó đã quá muộn.

Hắn sở dĩ kiên trì muốn lưu người sống, chính là nghĩ hiện tại tra ra một chút đầu mối liên quan đến Lệ vương, nói trước một câu đề tỉnh Chiêu Phong đế.

Chiêu Phong đế không phải dong quân (đế vương tầm thường), nếu sớm có phòng bị, chuyện tương lai còn chưa biết sẽ thế nào.

“Vệ trưởng, là Vĩnh Vương muốn tra khảo sát thủ kia, bọn thuộc hạ thực sự không dám ngăn, sát thủ kia liền cắn độc tự vẫn.” Thị vệ trẻ tuổi nói cũng cảm thấy rất ủy khuất.

Bọn họ cũng đã đề tỉnh nhưng Vĩnh Vương trong lúc thịnh nộ căn bản không nghe a, nhìn bộ dáng đó, nếu nói gì nữa thì sẽ không có quả ngon để ăn.

Nghe là Vĩnh Vương phân phó, La Thiên Trình có tức giận cũng không tiện nói gì, thầm than một tiếng thiên ý.

“Hôm nay các ngươi đều cực khổ rồi, Long Tam, mang các huynh đệ đi uống rượu, khao một chầu.” La Thiên Trình móc ra một thỏi bạc từ trong ngực, ném về phía một thị vệ trẻ tuổi.

“Đa tạ Vệ trưởng.”

Thị vệ trẻ tuổi rất vui vẻ, chuyện hôm nay nhắc tới cũng đúng dịp, bị bọn họ đụng phải.

Mặc dù huynh đệ ít nhiều đều bị thương, cư nhiên lại không có người chết, trong số những người cứu được lại có Vĩnh Vương, công lao này nhất định không nhỏ.

Bọn họ xuất thân đều không tệ, cũng vì vậy làm thị vệ cũng là chuyện vinh quang, đám người Hổ vệ bên kia đều nhìn chướng mắt, đến khi xuất cung cũng chỉ làm chút chuyện thanh nhàn.

Nhưng hiện tại lập được công sẽ khác, tương lai còn không biết sẽ có tạo hóa gì đây.

Đều là người trẻ tuổi, có mấy ai không muốn kiến công lập nghiệp.

Huân quý nói thì dễ nghe, mấy người không có tước vị cuộc sống còn không bằng quan lại tầm thường người ta.

“Đi thôi.” La Thiên Trình liếc mắt nhìn Chân Diệu.

“Vệ trưởng, ngài đi đâu?” Long Tam không nhịn được nhắc nhở, “Hoàng thượng chiêu ngài tiến cung.”

“Các ngươi đều giải tán đi, đừng hỏi nhiều.”

Mắt thấy La Thiên Trình dẫn Chân Diệu đi, đám thị vệ trẻ nổ tung.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion32 Comments

  1. Haiz, ng ta thật lòng vì c nên mới đuổi theo sát thủ, thế mà kêu tiện cứu, kiểu này làm anh trình thương tâm chết thôi :D

  2. Hi hi… con đường lấy vợ của anh còn gian nan lắm, có tình cảm với con gái nhà người ta, lại còn bày đặt vẻ mặt, để người ta nghĩ rằng, anh vẫn còn ghét người ta, rõ ràng mình chỉ vì nàng mà đi cứu người, cũng chẳng thèm quan tâm sát thủ kia, thế mà qua miệng anh, làm người ta hiểu lầm hết cả nên, cuối cùng lại thành thuận tay cứu người… THế mới biết, hoạ từ miệng mà ra, lại còn lần này, chống lại ý chỉ vào cung diện thánh, bất chấp đưa Chân Diệu về nhà nữa chứ…. dám nói không có ý gì không hả????

  3. Không biết nói gì nữa, cái đôi này cứ gặp nhau người thì xù lông nhím, người thì lời nói tức chết người, làm cho màn anh hùng cứu mỹ nhân lãng mạn thế cũng thành phí phạm, haizzz. Trình ca cố cứu người ta thì nói đi, còn bày đặt gì mà lưu lại người sống chứ, làm cho người ta hiểu thành mình chỉ được tiện tay cứu mạng, bó tay.
    Không biết ca định dẫn CD đi đâu nhỉ, sau vụ này ca được thưởng không biết CD có được ghi nhận công lao gì không?
    TPT nói ác giả ác báo thì hơi quá nhưng vì nịnh hót Sơ Hà mà quên luôn ơn cứu mạng của CD, giờ thì cha nàng ta mất luôn rồi, lại bị ghét bỏ, đáng đời.
    Thanks nàng!

  4. Nếu La Thiên Trình mà biết Chân Tứ cô nương có mặt ở đó với bộ giả nam trang đi theo tổ phụ không biết anh còn tức cỡ nào. Mà 2 cái người này…bao giờ biết đầu mày cuối mắt với nhau đây..haizzzzaaa..La Thiên Trình đưa Chân Diệu về nhà…may ra nàng ta đỡ bị mắng.

  5. Ai za,hai anh chị này dễ thương ghê á,cứ gặp nhau là cãi nhau chia chóe à,hi,lần này la thiên trình lập công lớn rồi,k biết hoàng đế có thưởng gì k nữa,hj
    Tks tỷ ạk

  6. Cặp đôi này có thể nói là cặp đôi oan gia :)) gặp nhau là cự cãi, gặp nhau là gây lộn, ờ ghét của nào trời trao của đấy thôi mà, haha
    Cái cách nói chuyện nửa vời này của LTT thạt đáng đánh đòn, dám làm CD thương tâm, nhưng cũng may là Kiến an bá không có nguy hiểm tới tính mạng. Khổ thân ông lão ấy, bị đâm gần chết mà vẫn ôm con ngỗng trong lòng, haiz
    Còn cái con nhỏ TPT, hại CD bọ thích khách bắt đi, may mà LTT tìm được chứ không thì đã có thêm một mạng người nữa ra đi rồi. Sau chuyện này, đảm bảo quận chúa SH sẽ không thèm làm bạn với ả ta nữa cho mà xem

  7. Con nhỏ TPT này xấu tính quá đi là CD đã cứu mạng ả vậy mà còn lấy oán báo ơn đúng là chả biết liêm sỉ là gì. Cơ mà sau vụ này quận chúa Sơ Hà chắc nghỉ chơi với con nhỏ này luôn.
    May mà LTT tới kịp á ko thì CD nguy rồi. Ko biết tên thích khách còn sống hay chết nhỉ.
    2 anh chị này như chó với mèo ý gặp nhau là chí chóe ko yên dc phút nào. Hazzzx anh Trình thái độ đáng đánh thế thì con đường truy thê của anh còn dài lắm á

  8. Anh LTT này cứ như thanh niên mới lớn thế? sống 2 đời rồi chứ ít đâu mà lại có cái thái độ như thế nhỉ??? Thích người ta thì nói quách đi lại còn trưng ra cái bộ mặt như đi đòi nợ thế để làm gì??? Còn CD nữa, mấy câu nói khiến người khác nghẹn ko trả lời được mà cứ đưa ra ầm ầm thì cái anh chàng chưa lớn kia làm sao mà chả xù lông nhím lên. Bao giờ mới thấy cặp đôi này liếc mắt đưa tình nhỉ???Mong chờ

  9. đúng là LTT giận dỗi rồi, dỗi yêu ,mới chết chứ, lại biết thêm 1 mặt mới của LTT, ta đoán nhầm rồi, chưa chắc sơ hà với CD đã là bạn đc, chỉ là k phải kẻ thù thôi, thanks nàng

  10. Nguy hiểm quá. Suýt nữa thì bị cái gã sát thủ gây nguy hiểm rồi. Hik. Cũng may mà chàng họ La tới kịp. Mà cũng khổ thân, rõ ràng đã sả thân cứu người đẹp không màng tính mạng mà còn bị hiểu nhầm. Cuối cùng hai bên lại quay ra cãi cõ. Chả biết bao h anh chị mới thôi cắn nhau chí chóe như chó với mèo. Nhưng kể ra nghe hai người cãi nhau k thấy dận dữ gì mà chỉ thấy buồn cười. Chả nhẽ đó người ta gọi là iu nhau lắm thì cắn nhau đau. hâha
    Công nhận lão bá nhà CD phúc lớn mạng lớn thật, máu chắc là của con ngỗng iu quý chứ không phải của lão. Chắc cũng chỉ bị chấn kinh quá độ mà ngất đi thôi. Thế nên kiếp trước mới là người duy nhất sống sót.
    không bít sau vụ này LTT có được Hoàng Thượng trọng thưởng cho k nữa. Hihi :)

  11. Lần này La thế tử đã lập được công lớn rồi, dù ko thể có manh mối để tra đến Lệ vương, nhưng La thế tử sẽ trở thành tâm phúc của hoàng đế, vậy thì cơ hội để nhắc nhở hoàng đế sẽ nhiều hơn chút.
    Chân Diệu hiểu lầm La thế tử rồi, người ta là vì Chân Diệu nên mới chạy nhanh đến cứu Chân Diệu ak. Hai người này gặp nhau rồi lập tức xù lông nhím ko ai tha ai cả, aizzz khi nào mới thấy anh chị tình cảm chút nhỉ =.,=
    Thanks

  12. Không ngờ Triệu Phi Thúy này khốn nạn vậy. Dù sao Chân Diệu cũng cứu mạng Triệu Phi Thúy, một đường cõng đến giếng cũng mệt muốn chết vậy mà đáp lại ân tình đó lại là câu ngươi cũng chán ghét nàng rồi chỉ điểm Chân Diệu để nàng chết thay. Quá khốn nạn. Con người ích kỷ như vậy thật không có bạn bè gì được đâu.
    Haizzz bạn La Thiên Trình rõ ràng là quan tâm Chân Diệu mà, cứ cố gồng làm chi. Bạn Diệu ngố lắm, dễ hiểu nhầm, đó rõ là nhảy đi cứu người mà bị người ta suy diễn thành thuận tiện cứu người đâu biết rằng trước đó đã lưu được một người sống để tra khảo rồi. Cơ mà ai trong hoàn cảnh La Thiên Trình cũng phản ứng vậy thôi, có cảm tình với người ta nhưng lại nhớ đến kết cục kiếp trước không xù lông mới là lạ đó.

  13. Cặp đôi này đáng yêu quá! Thiên Trình miệng thì bảo không ưa người ta nhưng mỗi khi nàng có chút nào nguy hiểm là liều mạng chạy tới, vì vậy mà chàng rất là tức tối khi nàng tỏ vẻ “thông minh” cho rằng chàng cứu nàng là thuận tiện! Haha… Chân Diệu rất biết cách làm cho người ta giận đến nội thương đấy!

  14. LTT đáng iu wa như con nhím xù lông vậy mỗi lần gặp CD là cãi nhau mà thật ra lo lắng rồi mà

  15. Haiz… không biết tới lúc nào thì ông nam chính với Diệu tỷ nhà ta có thể gặp nhau hòa thuận đây nữa… mà tính ra quận chúa Sơ Hà làm người không tệ nhỉ ^^… rất đáng kết giao ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  16. Đúng là oan gia mà cứ gặp nhau là lại cải nhau… ko đâm chọc nhau là ko yên.
    Triệu phỉ Thuý này trong lúc sống chết vẫn còn biết chon người chết dù CD cứu nàng ta nhưng cũng ko bằng sự ích kỹ trong lòng… đúng là trong lúc sống chết mới thấy rõ lòng người

  17. Ồ có bị hiểu nhầm là đi tư tình k đấy, hai người như đôi oan gia ấy, gặp nhau k cãi nhau là k chịu đc.

  18. Thế mới nói trong hoàn cảnh uy hiếp đến tính mạng mới biết được lòng người, Triệu Phỉ Thúy này đúng là ko còn gì để nói luôn, Trình ca quan tâm cô nương người ta lại còn tỏ vẻ như muôn cắn người vậy ai anh chị đùng là trời sinh một đôi

  19. Lo cho ngta thế mà gặp chị cứ như con nhím xù lông vậy đó. Anh giận dỗi chị ngây thơ. Ôi cách mạng chưa thành công đồng chí còn phải cố gắng
    Triệu Phỉ Thúy này giả dối, tư lợi ngta cứu mình một mạng lại đối xử như thế. Đáng ghét

  20. Đọc xong cái đoạn miêu tả ánh mắt thích khách k hiểu sao mình lại có cam giác . Tên này k chết , sau này ắt sẽ làm chuyện xấu hơn ví dụ như bắt chân diệu đi và ép cưới ;89
    Phi thuý quá là đáng ghét , đáng khinh ;96 . Lấy oán báo ơn , lại coi mình như chúa cứu thế ;96

  21. Ranh giới giữa lợi ích, sống và chết sẽ bộc lộ bản tính thật của con người. Ltt chưa nhận ra được tầm quan trọng của n9 đối với anh

  22. Anh này giống mèo ngạo kiều nghĩ một đằng nói một nẻo đáng yêu ghê,không biết có điều tra ra được gì không hay là lại giống kiếp trước nữa.

  23. Anh Trình là còn tức hộc máu với a Diệu dài dài! Hehe! Ai biểu mấy lần định giết a Diệu làm chi! Sau này con đường truy thê gian nan à!

  24. Chưa biết mình thích người ta nên còn cho người ta sắc mặt. Sau này có thể cho tui thấy một thê nô không hihi

  25. Triệu Phi Thúy con nhỏ này đúng là không thể chấp nhận được, Chân Diệu đúng là phí công, cứu phải một kẻ vô ơn. Quận Chúa Sơ Hà là người mà Chân Diệu sau này có thể kết giao được. Bạn La Thiên Trình đúng là mồm độc, làm Chân Diệu hiểu nhầm lòng tốt của mình là tiện tay đuổi theo sát thủ mà cứu về. Đôi oan gia này làm sao mà giải đây.

  26. Cũng tội nghiệp Triệu Phi Thúy, mặc dù tính cách không chấp nhận được. Qua vụ này quận chúa mới bít được ai nê làm bạn, ai không nên. LTT thật là đáng yêu mà lo lắng mới đi cứu CD lại nói tiện đường

  27. Ko chấp nhận đuợc Triệu P Thuý, vô ơn bạc nghĩa, bán bạn cầu vinh, ko có chút nghĩa khí nào, Sở Hà lạnh lòng cũng phải loại người này không biết lúc nào sẽ cắn ngược lại. Âygu dẫu sao cũng tội Triệu, biết tin cha mất thì còn khổ nữa. Mấy cái tranh quyền đoạt vị ảnh hưởng bao người vô tội
    Diệu tỷ cho cảm giác tốt mà ko hề giả tạo hay ngốc nghếch… Thích tỷ ghê. La ca quan tâm c lắm r nhưng cách tầng quan hệ loằng ngoằng kiếp trước nên vẫn còn chưa nhận ra

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close