Trời Sinh Một Đôi – Chương 63+64

38

Chương 63 Sơn tra cao*

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

*: Bánh làm từ quả mận

Chân Diệu dở khóc dở cười: “Hàm ca nhi, hôm qua đệ mới ăn đá bào mà, bên trong còn có sữa bò, hôm nay nóng không dự trữ được, sữa bò phải mua vào sáng sớm, mà còn chưa chắc đã mua được đấy!”

“Tứ tỷ, đệ rất muốn ăn, đệ đi thăm biểu ca còn đáp ứng phân cho biểu ca một ít đó.”

“Ách, Tưởng biểu ca thế nào rồi?” Nhắc tới Tưởng Thần, Chân Diệu có chút chột dạ.

Dù nói thế nào thì Tưởng Thần cũng vì cứu nàng mới bị rắn cắn.

“Thần biểu ca thật đáng thương, một bên mặt bị phù, ăn không vô, cho nên Hàm ca nhi mới phân một phần đá bào cho Thần biểu ca ăn.” Hàm ca nhi nói vô cùng nghiêm túc.

“Không ăn được sao?” Chân Diệu ngẫm nghĩ, nói với Hàm ca nhi: “Hàm ca nhi, đệ trước ngồi ở chỗ này của Tứ tỷ một chút, Tứ tỷ làm đồ ăn ngon cho đệ và Tưởng biểu ca.”

Vừa nói vừa gọi Bách Linh tới : “Bách Linh, cầm chút bạc vụn đi tìm một gã sai vặt ở ngoại viện, bảo hắn đi mua chút sơn tra tươi. Dùng nhiều bạc chút cũng không sao, nhất định phải mua được tươi.”

Kinh thành ở phương bắc, vào mùa này sơn tra đã không còn bán, nhưng thương mậu Đại Chu phồn hoa, loại trái cây như sơn tra này được vận chuyển từ phương nam lên bán, dĩ nhiên giá tiền cũng đắt hơn không ít.

Bách Linh lập tức đi làm, không lâu thì mang về một rổ sơn tra tươi.

Chân Diệu đã chuẩn bị những cái khác xong, phân phó mấy nha hoàn cùng nhau động thủ, rửa sạch sơn tra, sau đó bỏ vào nồi cùng đường phèn đun lên.

Hàm ca nhi hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, ngửi thấy vị chua của sơn tra không nhịn được nuốt nước miếng: “Tứ tỷ làm cái gì vậy?”

Chân Diệu vỗ đầu Hàm ca nhi cười híp mắt nói: “Tỷ làm sơn tra cao đó.”

“Sơn tra cao là cái gì? Đệ vừa mới ăn mứt quả.” Hàm ca nhi càng tò mò.

“Chờ làm xong đệ sẽ biết.” Chân Diệu vừa nói vừa dặn Thanh Cáp: “Thanh Cáp ngươi trông lửa, không để quá to cũng không quá nhỏ, ta đi phòng bếp lớn bên kia, làm một chút đồ ăn khác.”

Chân Diệu dẫn Bách Linh đến phòng bếp lớn, bà tử ở nhà bếp thấy nhưng không trách, nói Tứ cô nương tới. Đưa cho nàng bếp và nồi thường dùng.

Chân Diệu thầm nghĩ đây là lúc trước mỗi ngày làm đồ bổ cho Ôn thị, đống bạc kéo ra tình cảm.

Bách Linh lấy ra một chuỗi tiền đồng đưa cho bà tử nhóm lửa, hỏi: “Hôm nay có rau quả tươi không? Tiểu thư muốn làm một chút đồ ăn nhẹ.”

Hiện tại đang là thời điểm làm bữa tối. Thịt cá, rau quả hẳn không ít, chỉ một chút không trữ được hoặc đặc biệt quý trọng mới có thể thiếu một chút.

Nếu không hỏi những bà tử kia cũng không nhiều lời nói ra.

Quả nhiên nhận được tiền bà tử kia liền nói nhiều hơn: “Bẩm cô nương, hôm nay rau quả không ít, đều là những đồ thường ăn, ách, còn có chút ngó sen tươi dưỡng trong chum, cô nương có muốn xem không?”

Chân Diệu đi qua nhìn, quả nhiên thấy trong chum có ít ngó sen, nhìn dáng vẻ rất tươi, nhất thời tính toán.

“Được, vớt một ngó sen tươi to bằng cánh tay, tươi một chút, cho ta thêm một miếng thịt heo cùng mấy quả cà chua chín.”

“Được, được ạ.” Bà tử ân cần chuẩn bị tốt nguyên liệu Chân Diệu muốn.

Bách Linh ở một bên giúp Chân Diệu rửa sạch tay. Làm trợ thủ cho nàng.

Thịt nạc băm nhỏ, trộn với trứng gà, lại thả bột hồ tiêu trắng để khử mùi, sau đó cho thêm mấy loại gia vị quấy đều, tiếp theo thả thêm những lát sen được cắt rất đều vào.

Không lâu sau hai khay ngó sen vàng óng được gắp ra.

Củ sen thanh nhuận, thích hợp cho người thể trạng kém, thiếu máu ăn, cộng thêm thịt nạc băm vừa dinh dưỡng lại thanh sảng không  ngán, cho Tưởng Thần ăn thì quá thích hợp rồi.

Nghĩ đến khẩu vị của hắn không tốt, làm nhiều cũng không ăn hết, phòng bếp lớn bên này còn có thể mang đồ ăn đi, Chân Diệu lấy đường trộn với cà chua liền dừng tay, mang Bách Linh trở về Trầm Hương uyển.

Chỗ Thanh Cáp sơn tra đã nấu đặc, tản ra mùi chua.

Chân Diệu nhận lấy làm tiếp, chờ tương sơn tra đặc làm lạnh liền đông lại óng ánh trong suốt, sơn tra cao đã làm xong.

Hàm ca nhi nhịn không được vỗ tay: “Tứ tỷ, đây là sơn tra cao ạ. Thật đẹp, có thể ăn chưa?” Nói xong liếm liếm đầu lưỡi.

“Có thể ăn rồi nhưng phải cắt ra đã.” Chân Diệu vừa nói vừa cầm dao cắt sơn tra cao thành miếng vừa phải, chia vào đĩa rồi cẩn thận gắp một miếng cho Hàm ca nhi.

“Nếm thử chút.”

Hàm ca nhi ăn một miếng, ánh mắt lập tức sáng lên: “Tứ tỷ, ăn rất ngon, còn ngon hơn đường hồ lô.”

“Được rồi, đem những cái này cho Tưởng biểu ca đi, hai người cùng nhau ăn. Nhớ ngó sen này có thể ăn nhiều còn sơn tra cao này không nên ăn nhiều.” Chân Diệu phân phó Bách Linh sắp xếp sơn tra cao xong liền sai tiểu nha đầu cầm đi theo Hàm ca nhi.

Hàm ca nhi mặt mày hớn hở đi đễn chỗ Tưởng Thần.

“Thần biểu ca, Hàm ca nhi đến thăm huynh đây.”

Đầu tóc Tưởng Thần chỉ dùng một tấm khăn vuông màu xanh phủ lên, tựa nghiêng trên giường, thấy Hàm ca nhi vào liền vội vã chống người dậy, ôn hòa cười nói: “Hàm ca nhi tới vào lúc này, đã ăn chưa?”

“Chưa có đâu.” Hàm ca nhi lắc đầu một cái, chỉ vào hộp thức ăn khoe khoang: “Chẳng phải mang đến ăn cùng Thần biểu ca sao?”

Tính tình Tưởng Thần ôn hòa, còn kiên nhẫn dạy nhóc đọc sách, viết chữ, so với tiên sinh hung dữ mạnh hơn nhiều, Hàm ca nhi cực thích vị biểu ca này.

“Hàm ca nhi ăn trước đi.” Tưởng Thần cười nói.

Kể từ hôm bị rắn cắn, một mặt là mặc dù độc đã được thanh trừ nhưng thân thể vẫn còn khó chịu, mặt khác là hôm đó quá mức mất thể diện, trong lòng tích tụ nên mấy hôm nay hắn không có chút thèm ăn nào.

“Thần biểu ca vẫn không muốn ăn gì à, vậy để ngày mai đệ mang đá bào tới cho huynh ăn, Tứ tỷ đã đáp ứng sang mai đi mua sữa bò về làm cho đệ đó.”

Nghe là đá bào Chân Diệu làm biết rõ thân thể khó chịu, Tưởng Thần vẫn không nhịn được gật đầu: “Được.”

Vẻ mặt ôn hòa đầy ý cười nhìn Hàm ca nhi lấy ra ngó sen vàng óng, điểm tâm đỏ óng ánh trong suốt không biết tên và một đĩa đường trộn cà chua, Tưởng Thần có chút buồn bực.

“Đồ ăn này không giống đồ phòng bếp lớn kia làm.”

Hàm ca nhi đắc ý cười nói: “Dĩ nhiên không phải, đây là Tứ tỷ làm đấy. Thần biểu ca, huynh xem, vàng óng này là ngó sen, bên trong còn có thịt nữa, là Tứ tỷ nói cho đệ biết, đệ còn chưa thử đó.” Vừa nói vừa gắp một miếng ngó sen cắn một cái, reo hò nói: “Ăn quá ngon.”

Miệng hàm hồ cho cả miếng ngó sen nuốt xuống.

Tưởng Thần đột nhiên muốn ăn rồi, không nhịn được ho khan một tiếng.

Hàm ca nhi vẫn còn con nít, không hiểu ý tứ này, lúc trước nghe Tưởng Thần nói không muốn ăn, ngó sen này ăn thật rất ngon, lập tức buông miệng bắt đầu ăn, một lát sau nửa đĩa ngó sen đã không còn.

Tưởng Thần mặt đều đen rồi, dĩ quyền để thần, ho khan một tiếng, nói: “Hàm ca nhi, ăn no chưa?”

Hàm ca nhi không dừng đũa: “Tứ tỷ làm ăn thật ngon, có một đĩa nữa đệ cũng có thể ăn.”

Tưởng Thần……..

“Hàm ca nhi, kia, huynh muốn nếm thử.”

“Ách.” Hàm ca nhi gật đầu một cái, sau đó mới kịp phản ứng: “Ồ? Thần biểu ca không phải không muốn ăn sao?”

Nụ cười trên mặt Tưởng Thần rất nhanh không giữ được.

Thầm nghĩ gấu con này, người nào không muốn ăn rồi, dù sao cũng không phải hắn.

Dứt khoát không nhiều lời với thằng nhóc choai choai nữa, cầm đũa gắp ngó sen ăn.

“Quả nhiên không tệ.” Nhắm mắt, nhai kỹ nuốt chậm ăn xong ngó sen vừa gắp, lòng tràn đầy yêu thích cảm thán.

“Đây là Tứ tỷ cố ý làm cho chúng ta ăn đó.”

Đũa của Tưởng Thần dừng lại nhìn về phía Hàm ca nhi: “Tứ biểu muội cố ý làm? Cố ý làm cho ta… cho chúng ta ăn?”

Nói ra lời này, tai bất tri bất giác đỏ lên.

Chỉ cảm thấy ngó sen kia lưu hương trong miệng càng ngon hơn một chút.

Hàm ca nhi hoàn toàn không hiểu thiếu niên ôm ấp tình cảm, chiếc đũa vẫn không ngừng, miệng nói: “Đúng vậy, đệ nói với Tứ tỷ, huynh không muốn ăn, tỷ ấy liền làm những thứ này cho chúng ta.”

Gấu con này!

Thấy Hàm ca nhi ăn không ngừng. Đĩa đều sắp đến đáy rồi, tâm Tưởng Thần đều đau, vội gắp một miếng bỏ vào miệng.

Thầm nghĩ cái gì mà chúng ra, rõ ràng là ta…..

Tai thiếu niên nóng lên, không dám nghĩ tiếp, chuyên chú ăn.

Chờ ngó sen đã quét sạch, Hàm ca nhi chỉ vào sơn tra cao nói: “Thần biểu ca, huynh đoán đây là làm bằng gì?”

Tưởng Thần nhìn điểm tâm trong suốt óng ánh trong suốt, hít sâu một hơi nói: “Nếu ta đoán không nhầm là sơn tra đi.”

Hàm ca nhi trợn mắt: “Thần biểu ca, vậy mà huynh có thể đoán được? Đệ tận mắt thấy Tứ tỷ làm sơn tra cao, cũng không dám tin sơn cao có thể biến thành dạng này. Huynh xem giống như thủy tinh, trong suốt.

Ngưng mắt nhìn sơn tra cao như thủy tinh, Tưởng Thần thở dài: “Đúng vậy, huynh cũng không ngờ, nhưng mà mùi sơn tra này không lừa được người.”

“Thì ra là vậy.” Hàm ca nhi gãi gãi đầu. Ngốc ngốc nói.

Củ sen, sơn tra cao, kẹo đường trộn cà chua, khó ăn no một bữa, trong lòng lại càng tung tăng như chim sẻ.

“Hàm ca nhi, ngày mai đệ còn tới chỗ Tứ tỷ của đệ không?”

“Có ạ.”

Tưởng Thần đứng lên, đi đến chỗ giá vẽ kia lấy ra một bức họa.

“Hàm ca nhi, đệ đưa cái này cho Tứ tỷ của đệ được không?”

“Dạ?” Hàm ca nhi có chút không giải thích được.

Tưởng Thần cảm giác mặt mình nóng đến mức có thể luộc tôm được rồi, vẫn nghiêm trang nói: “Chúng ta ăn cơm Tứ tỷ của đệ tự mình làm, thì phải đáp tạ. Đây là tranh huynh vẽ, tặng Tứ tỷ đệ làm quà tạ lễ.”

Hàm ca nhi bừng tỉnh đại ngộ gật đầu nói: “Thần biểu ca yên tâm, đệ nhất định sẽ đưa cho Tứ tỷ, mẹ cũng dạy Hàm ca nhi, nhận mà không đáp là vô lễ.”

Mặt Tưởng Thần càng đỏ hơn, vội đuổi Hàm ca nhi về.

Đợi Hàm ca nhi ra ngoài, trong phòng liền vắng vẻ, Tưởng Thần đột nhiên thanh tỉnh, lập tức hối hận.

Hắn, sao hắn có thể tặng nàng bức họa rồi, này chẳng phải là vụng trộm trao đổi sao?”

Nếu người khác biết sẽ nghĩ nàng thế nào?

Tưởng Thần đi qua đi lại vừa an ủi mình.

May là bức họa kia không có lạc khoản, chắc……. không sao đi?

Đột nhiên nhớ phía sau bức tranh còn đề một hàng chữ, sắc mặt lại càng không tốt.

Mình viết lung tung, nàng ấy có hiểu nhầm không?

Có ý nghĩ không an phận với một cô gái đã có hôn ước, nàng có thể nghĩ mình là kẻ lỗ mãng vô sỉ không?

Tưởng Thần đi tới đi lui, phiền não không nghĩ được gì.

Hắn mới không thích biểu muội đâu!

Không thích…… biểu muội có hôn ước……….

Thiếu niên cảm thấy tư vị trong lòng như sơn tra cao kia, chua chua ngọt ngọt, cuối cùng ghi tạc trong lòng, vẫn là vị chua quanh quẩn không đi.

“Cát Tường, đến chỗ Nhị gia đem bức họa về, nói ta cầm nhầm rồi.”

“Dạ.” Cát Tường ra ngoài đi về phía Minh Hoa uyển.

Tưởng Thần không ngờ Hàm ca nhi tính tình nóng vội, sau khi rời chỗ hắn liền trực tiếp đến Trầm Hương uyển.

Chân Diệu có chút kỳ quái: “Hàm ca nhi, sao giờ lại tới nữa rồi, còn không về Đại bá nương sẽ lo lắng cho đệ.”

“Tứ tỷ, đệ quay lại rồi, đây là quà tạ lễ mà đệ và Thần biểu ca đưa cho tỷ.” Vừa nói vừa nhét bức họa vào tay Chân Diệu, xoay người chạy.

 

Chương 64 Họa tình

“Bách Linh, đi đưa Hàm ca nhi về, trời không còn sớm, đừng để bị vấp.” Chân Diệu cao giọng phân phó, ôm bức họa quay người ngồi xuống, cười với Tử Tô: “Tưởng biểu ca không hổ là người đọc sách, thật đa lễ.”

Vừa nói vừa cởi dây buộc, mở bức họa ra, hình ảnh gió thổi rừng trúc lay hiện ra trước mắt.

“Ồ, đây chẳng phải là rừng trúc trong vườn đây sao, chậc chậc, vẽ cũng thật giống.” Chân Diệu cảm khái, ánh mắt chuyển qua hàng chữ nhỏ rắn rỏi.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi…….” (Trên núi có cây, cây có cành)

Ngắn ngủi một hàng chữ lại không có phần dưới.

Chân Diệu ngây dại tại chỗ.

Cho dù nàng không sinh ra ở nơi này nhưng cũng biết câu thơ nổi tiếng nhất này.

Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi

Tâm duyệt quân hề quân bất tri*(Trong lòng ta có nàng nhưng nàng lại không biết)

Bức họa cầm trên tay như thiêu như đốt, lạch cạch một tiếng rơi trên đất.

Chân Diệu còn đang ngẩn người.

Tâm duyệt quân hề quân bất tri.

Tưởng biểu ca là có ý gì?

Tử Tô không giải thích được, cúi xuống nhặt bức họa lên.

“Để tự ta.” Chân Diệu vội giành lại bức họa, mặt đỏ bừng.

Tử Tô đã thấy được dòng chữ nhỏ, cũng giật mình.

Tưởng công tử, ngài ấy lại thích cô nương!

Ngài ấy sao có thể!

Liếc mắt nhìn bộ dáng Chân Diệu đỏ bừng mặt, cả người Tử Tô đều không khỏe, trận trận mê muội.

Trời ạ, chẳng nhẽ cô nương cũng tâm duyệt Tưởng công tử?

Ngày đó ở rừng trúc không phải là tư định chung thân chứ?

“Khụ khụ.” Chân Diệu bị sặc, bối rối nói: “Tưởng biểu ca, huynh ấy, huynh ấy nhất định là cầm nhầm…….”

Vừa nói vừa ném bức họa ra rất xa, bò lên giường lấy gối úp lên mặt giả bộ ngủ.

Tử Tô ngược lại vui vẻ: “Cô nương, trời rất nóng, ngài làm gì vậy, đừng để nổi rôm đó.”

Chân Diệu sống hai đời đều chưa từng gặp chuyện như vậy. Thật sự mờ mịt, luống cuống, bị Tử Tô từ trên giường kéo dậy, vừa nhấc chân lại quay về.

Tử Tô trước nay đều nghiêm túc da mặt cũng run lên, nhịn không được nữa phì một tiếng bật cười.

“Tử Tô!” Chân Diệu cáu.

Tử Tô cũng yên lòng, nhìn cô nương như vậy là còn chưa thông suốt mà.

Đây rõ ràng là vừa thẹn  vừa sợ, một nửa bộ dáng lưỡng tình tương duyệt cũng không có.

“Tử Tô, không được cười, thật mất mặt.” Chân Diệu cắn môi nói.

Tử Tô thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nói: “Cô nương, đây cũng không phải chuyện mất mặt hay không mất mặt, ngài là người có hôn ước, vạn nhất bị truyền ra ngoài vậy thì phiền toái.

“Chỉ, chỉ có ngươi biết.” Chân Diệu vừa nói vừa cảm thấy mặt nóng không chịu được.

“Không có bức tường nào gió không lọt, cô nương, tranh này trăm triệu không thể giữ lại. Hay là đốt đi.”

“Đốt?”

Thấy vẻ mặt do dự của Chân Diệu, Tử Tô lại cảm thấy không ổn.

Chẳng lẽ cô nương lại thật có ý với Tưởng công tử?

Không, không hẳn là cô nương vốn không có nghĩ đến phương diện kia, nhìn thấy chữ trên bức tranh này mới nổi lên tâm tư?

Nghĩ mà xem Tưởng công tử một bộ ôn nhã như ngọc, gia thế tốt lại có tài hoa, nếu lại đặt tiểu nương tử kia ở trong lòng, thì có tiểu nương tử nào có thể không động tâm.

Nghĩ đến đây không khỏi thầm hận Tưởng Thần, hắn muốn hại chết cô nương sao!

“Có thể là Tưởng biểu ca cầm nhầm, nếu đốt đi, huynh ấy tới đòi thì làm sao?” Chân Diệu nghĩ thế nào cũng không thông, làm sao Tưởng Thần lại thích nàng.

Ngày đó nàng ném rắn lên mặt hắn, muốn mời hắn cùng ăn, hắn còn nôn ra…..

Ách, thật không nhẫn tâm nhớ lại.

Nếu nàng là Tưởng Thần thì e rằng cả đời không muốn thấy nàng!”

“Cái này làm sao có thể cầm nhầm đây.”

Tử Tô đang nói thì một tiểu nha hoàn đi vào, trong tay còn cầm một quyển trục: “Cô nương, Cát Tường bên Tưởng công tử tới đây, bức họa Nhị gia mang cho cô nương lúc đó là cầm nhầm, phải là cái này.”

Chân Diệu và Tử Tô hai mặt nhìn nhau.

Thật cầm nhầm, Chân Diệu lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế.

Cư nhiên là cầm nhầm, Tử Tô lộ ra vẻ mặt bất khả tư nghị.

Thấy cô nương nhà mình không nói câu nào, tiểu nha hoàn nhắc nhở: “Cô nương, Cát Tường còn đang chờ ở cửa bên đó.”

Không đợi Chân Diệu trả lời, Tử Tô vội kín đáo đưa bức họa nguy hiểm kia cho tiểu nha hoàn: “Nhanh đưa cho Cát Tường.”

Nhận lấy bức họa mở ra cho Chân Diệu nhìn, là một bức vũ đả ba tiêu, đề một câu thơ hợp cảnh nửa điểm hàm nghĩa cũng không có.

Bức họa này cùng một loại họa trục với bức trước, dây buộc cũng giống nhau như đúc, nói cầm nhầm cũng là có khả năng.

Tử Tô hơi yên tâm, thấy sắc mặt Chân Diệu không tốt, trái tim lại treo lên: “Cô nương?”

Vẻ mặt này của cô nương là thất vọng sao?

Chẳng lẽ cô nương vẫn còn mong đợi Tưởng công tử…….

“Tử Tô, ngươi nghĩ quá nhiều, ta chỉ cảm thấy, có chút mất mặt……”

Chân Diệu nói, đi đến giường nằm.

Nghĩ thầm nàng rõ ràng là một cô nương tốt, nếu là đàn ông đã sớm yêu bản thân rồi.

Không nghĩ tới sống hai đời, nhận được bức họa ngụ ý tỏ tình đầu tiên lại là cầm nhầm rồi!

Chân Diệu ghi hận trong lòng, hôm sau chỉ làm một chén đá bào cho Hàm ca nhi, nửa điểm nhiều hơn cũng không.

“Tứ tỷ, sao tỷ làm ít vậy, đệ còn đáp ứng Thần biểu ca đưa cho huynh ấy đây.”

Chân Diệu liếc mắt: “Vậy đưa phần của đệ đi.”

Hàm ca nhi vội lắc đầu: “Không được, không được, tỷ tỷ tốt, tỷ làm thêm một chút đi.”

“Đừng cầu, cầu cũng vô dụng. Đệ còn không ăn thì đá bào sẽ tan. Tưởng biểu ca mấy ngày trước bị thương, thân thể yếu đuối không ăn được đá bào. Đệ đi qua nói với huynh ấy như vậy. Huynh ấy sẽ không trách đệ.

“Thật sao?”

Chân Diệu trịnh trọng gật đầu: “Thật. Huynh ấy bị lạnh sẽ càng nghiêm trọng, vậy chính là chúng ta không đúng rồi.”

Hàm ca nhi truyền lời này cho Tưởng Thần, buồn rầu ngồi một lúc lâu, không tiếng động cười khổ.

Cát Tường từ nhỏ đã theo Tưởng Thần, thấy hắn như vậy khuyên nhủ: “Công tử, ngài cần gì phải vậy.”

Tưởng Thần sửng sốt, thấy bộ dáng đã hiểu rõ của Cát Tưởng, thở dài nói: “Như vậy tốt nhất.”

Cát Tường vừa châm trà cho Tưởng Thần vừa lẩm bẩm: “Chỉ là một bức tranh ngài còn muốn đòi về, cũng khó trách Tứ cô nương giận. Không phải tiểu nhân nói, chứ năm nay ngài vẽ không một trăm cũng tám mươi bức…..”

“Đi ra ngoài.” Tưởng Thần hữu khí vô lực nói.

Bị người ta nhìn thấu tâm sự cố nhiên là xấu hổ, không người nào hiểu được còn tịch mịch hơn.

Thiếu niên cảm thấy cuộc sống càng ngày càng khó khăn rồi.

Chỉ mong đến mùa thu, quốc tử giám khai khóa, đến lúc đó sẽ không còn những phiền toái này nữa?”

Một ngày nọ Chân Diệu tỉnh lại sau khi nghỉ trưa, chờ đến lúc thêm trang cho Chân Nghiên đưa gì thì tốt.

Loại như túi thơm, khăn nàng không muốn đưa.

Thì có nha hoàn vào xin chỉ thị: “Cô nương, Đoạn tỷ tỷ trong viện Lão bá gia tới, nói là Lão bá gia mời ngài qua.”

Đầu Chân Diệu ong một tiếng, thiếu chút nữa khóc lên.

Thật là trốn được mùng một không trốn được hôm rằm mà.

Vị tổ phụ này nàng hiểu, tính tình trẻ con, muốn làm chuyện gì thì phải nghĩ cách làm bằng được.

Lần này nàng đùn đẩy, nói không chừng sau này còn chuyện gì chờ đây.

Thay vì cả ngày lo lắng đề phòng, không bằng vươn cổ một đao.

Vào cửa không thấy A Quý, Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm, thi lễ với lão bá gia đang ngồi trên giường La Hán uống trà: “Cháu gái thỉnh an tổ phụ.”

Vỗ phành phạch mấy tiếng, A Quý ngồi sát lão bá gia bay lên, từ giường La Hán bay về phía Chân Diệu.

Đại khái là cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt,  A Quý liều mạng phành phạch vỗ cánh, vài cái lông ngỗng lở lửng từ từ rơi xuống, có một cái còn rơi trên đầu lão bá gia.

Chân Diệu bị dọa sợ, hét một tiếng chói tai, chợt núp phía sau Thanh Cáp.

Thân hình Thanh Cáp to lớn che hết Chân Diệu, A Quý liền đụng phải nàng.

Bị bắn ngược rơi xuống đất, A Quý chưa từ bỏ ý định, liều mạng nhảy lên, hung ác mười phần.

Lão bá gia kích động nhảy từ giường La Hán xuống, cao giọng nói: “A Quý, còn khỏe chứ!”

Nhìn Lão bá gia trên đầu dính lông ngỗng đang khiến con ngỗng trắng hung hăng hơn, Chân Diệu thiếu chút nữa hôn mê.

Tổ mẫu, làm sao bà chịu được!

“Tổ phụ!”

Nghe cháu gái nhỏ nũng nịu gọi một tiếng, Lão bá gia mới phục hồi tinh thần, chặn A Quý lại, nhấc lên ôm vào ngực, trấn an nói: “Được rồi, A Quý. Giữ sức lát nữa dùng, đừng dọa hỏng cháu gái ta.”

Thấy Chân Diệu còn núp sau nha hoàn mập không ra, nói: “Tứ nha đầu, nhanh thay quần áo đi, tổ phụ dẫn cháu ra ngoài.”

“Tổ phụ, cháu sợ A Quý.” Chân Diệu thành thật nói.

“Ha ha ha, mấy đứa nha đầu các cháu đều yểu điệu, đừng sợ, đừng sợ, A Quý đã trải qua huấn luyện, sẽ không cắn người lung tung.” Lão bá gia không cho là đúng nói.

Chân Diệu thật sâu chấp nhận.

Nó dĩ nhiên không cắn người lung tung, nó chỉ cắn nàng!

Vô luận thế nào, đánh chết nàng cũng không đi ra khỏi lưng Thanh Cáp.

Lão bá gia bất đắc dĩ: “Tứ nha đầu, cháu còn lề mề nữa ta sẽ không mang cháu đi!”

“Thật ạ?” Chân Diệu lộ ra nửa cái đầu, vẻ mặt vui mừng.

“Hử?” Lão bá gia bất mãn nhướn lông mày.

Chân Diệu vội điều chỉnh vẻ mặt, lộ vẻ tiếc nuối: “Thật không ạ. Vậy thì thật đáng tiếc, tổ phụ, thật sự là cháu gái không được, rất sợ mấy loại động vật này.”

Vô cùng thành thật, Thanh Cáp cũng không nhịn được liếc mắt một cái.

Cô nương, ngài nói lời này, con rắn kia có oan hay không a?

Lão bá gia khoát khoát tay: “Thôi, thôi, aizzzz, làm sao ta lại không có cháu trai cơ trí tri kỷ, một thái cổ bản*(nghiêm túc, cứng ngắt), một tuổi còn nhỏ. Tứ nha đầu, nhanh thay quần áo đi, cháu sợ A Quý thì để Bình An ôm nó, cách cháu xa một chút.”

Chân Diệu khóc không ra nước mắt, tổ phụ, sao ông lại nắm chết cháu không thả đây.

Cháu gái rốt cuộc có chỗ nào hấp dẫn ngài, cháu đổi không được sao?

Chân Diệu rất nhanh sẽ biết Lão bá gia tại sao lại rất muốn mang nàng đi.

Một đường lo lắng đề phòng đến Minh Hinh trang, mới biết được nơi này là biệt viện của Vĩnh Vương.

Vĩnh Vương là huynh đệ ruột của Chiêu Phong đế, là cha của quận chúa Sơ Hà.

Chân Diệu trong trang phục một tiểu thiếu niên ngoài ý muốn lại gặp Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy.

Quận chúa Sơ Hà dáng người cao gầy.

Chân Diệu trong các cô gái cùng lứa đã coi là cao rồi, Quận chúa Sơ Hà nhỏ hơn nàng một tuổi, lại cao hơn một tấc (10cm).

Quận chúa Sơ Hà mặc váy lụa màu xanh, liếc xéo Chân Diệu chê cười: “Ta nói là ai kia, hóa ra là Chân tứ, vóc dáng lùn như vậy còn bày đặt mặc nam trang.”

Chân Diệu cũng không phản bác, cười híp mắt nhìn về phía Triệu Phi Thúy đang tiến lại gần.

Cả kinh thành người nào không biết, Thế tử Mộc Ân Hậu nổi danh dáng người năm ngắn.

Triệu Phi Thúy kiêng kị nhất người khác nói cha nàng lùn, nàng được hoàng hậu sủng ái mà lớn lên, thường ngày mặc dù thường xuyên chơi chung một chỗ với Quận chúa Sơ Hà, thật ra thì cũng có chỗ xa cách, tức thì có chút tức giận, trừng mắt nhìn Quận chúa Sơ Hà một cái.

“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?” Trước mặt người không ưa lại bị đồng bạn hạ thấp mặt mũi, Quận chúa Sơ Hà cũng giận.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion38 Comments

  1. Lão Bá gia cố ý dẫn Chân Diệu đến chỗ này là do ham vui muốn có cháu gái đi theo hay là còn có ý gì đây? Hình như Chân Diệu lúc nào cũng không được yên ổn được lâu thì phải, đi đâu làm gì cũng gặp rắc rối.
    Tưởng Thần chỉ có số làm nam phụ thầm lặng thôi, mối tình mới nảy nở trong trứng nước đã bị giết chết rồi, người ta dù sao cũng có hôn ước, có dấn sâu cũng đâu có hy vọng, lại nói Chân Diệu cũng chẳng có ý gì với Tưởng Thần mà.
    Thanks nàng!

  2. CD đúng là chạy trời không khỏi nắng mà, bị lão bá gia mang đi tham gia cái hội gì đó, lại còn gặp phải quận chúa Sờ Hà và Triệu Thủy Phí nữa chứ, lại có chuyện vui để xem rồi :D
    Mỗi ngày ta vào nhà mềnh đển cả chục lần, cuối cùng cũng có chương mới, mừng rớt nước mắt mà

  3. thật đúng là chân diệu, nhận thư tình còn bị đòi lại nữa chứ, buồn quá nhỉ, :D . mà nàng chân diệu này cũng ghi thù quá, rất thú vị, không biết cuộc thi đấu ngỗng của lão bá gia ntn đây, chắc chắn là có chuyện xảy ra cho mà xem, thanks các bạn

  4. Ôi CD chạy trời không khỏi nắng, cuối cùng vẫn phải đi xem đấu ngỗng cùng Tổ phụ, đúng là phận nữ chính mà đi đến đâu kiểu zì cũng gặp chút rắc rối nho nhỏ ??? . cả TT nữa cũng chỉ có thể iu trong thầm lặng mà thui, chỉ vì bức tranh mà bị CD ghi hận không nấu cho ăn nữa, đúng kiểu có khổ mà không thể nói…..
    Thanks nàng nhìu a.

  5. Mình nghĩ là Chân Diệu sẽ gây ra 1 vụ động trời chỗ cuộc đấu. Bởi vì A Qúy đã ghi thù. Chắc chắn nó sẽ trả đũa. Mà tính Chân Diệu, khi bị dồn vào bước đường cùng thì sức chiến đấu lên cao chót vót. Dù trước mặt Tổ phụ, cũng sẽ quên mất A Qúy là bảo bối…Sắp có chuyện để cười tiếp rồi đây…

  6. HI hi… tấm lòng của thiếu niên, cuối cùng là không được giai nhân biết đến, chắc có lẽ, người đoán được Tưởng THần thích Chân Diệu là cái anh hôn phu của Chân Diệu hoặc cô nàng tiểu ngũ hay tiểu lục gì đó nhỉ! Chân Diệu vẫn còn ngầy thơ trong chuyện tình cảm, nghĩ rằng mình vừa gây nên vụ xao động lớn như thế, chắc cũng chẳng ai thích mình đâu, nhưng k ngờ, trong lúc vô tình, đã đánh cắp trái tim của một vị thiếu niên, he he… Tại Chân Diệu làm đồ ăn ngon, lại nói chuyện được với lão bá gia, nên ông muốn lôi nàng đi thôi mà, k có cháu trai là phải lôi cháu gai ra, thế mới bằng được các ông lão khác chứ

  7. ai za,chân diệu cũng thật là,xã hội này có phải như hiện đại đâu,chỉ cần mình cố tình làm cái gì là bị hiểu nhầm ngay,hjc,may mà k có chuyện gì,nhưng mà như vậy lại càng ghét tưởng thần hơn,hừ,chỉ mong hắn nhanh nhanh ra khỏi phủ kiến an bá đi
    tks tỷ ạk

  8. Nếu CD chưa định hôn thì TT cũng là một ứng cử viên xuất sắc đấy chứ, hơi nhát gan chút thôi ( mà hình như anh ý chỉ sợ rắn thôi thì phải ), tuy chuyện con rắn hơi mất mặt một chút, nhưng dù sao thì anh ý cũng có lòng muốn cứu CD, lại cũng sợ làm ảnh hưởng tới danh tiếng của CD nữa chứ. Nhưung có điều vào gặp đúng người vào sai thời điểm, cho nên cũng chấp nhận thôi.
    Không biết lần này ở hội chọi ngỗng này có cái gì ngoài ý muốn xảy ra nữa hay không, chứ CD đi tới đâu là tai hoạ tới đó, tự nhiên cũng thấy lo lắng thay cho nàng :))

  9. Tưởng Thần nhận mệnh đi số anh chỉ làm nam phụ thoai CD có hôn ước roài huống chi CD cũng hok thik a nữa. Chỉ mong TT sớm chấm dứt ty đơn phương này đi thôi ko thì lại càng đau khổ hơn ý.
    CD đúng là xui tận mạng mà đi đâu cũng gặp xui là sao đụng phải quận chúa Tê Hà với Triệu Phi Thúy lại đau đầu rùi

  10. Khá là tiếc choa anh nam phụ xuất sắc này, CD mà không cần thì cho mình có phải hay không. Haiz. TT là một ứng cử viên tuyệt vời cho vị trí người chồng iu gia đình, iu vk con mỗi tội a hơi nhát gan một tí. Nói túm lại, là hơi bị tiếc cho a này, a rất tốt nhưng tác giả rất tiếc. Hik hik
    Rất mong chờ vào hội ngỗng nghễnh lần này. Với kiểu ưu ái của tác giả cho nữ 9,. kiểu j nàng ấy cũng lại gặp phải một đống rắc rối cho mà xem. Mong chờ a nam 9 xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân. Cả hai chap này đều k thấy a xuất hiện. Có một sự chờ đợi không hề nhẹ. keke.

  11. Chân Diệu số nhọ, đi đấu ngỗng mà cũng gặp địch thủ, pó tay luôn. Tác giả thật ưu ái Chân Diệu mà.
    Đáng tiếc cho vị biểu ca này ghê, nếu ko phải nam chính đã được ấn định, để biểu ca này làm nam chính thì cũng rất tốt ah, ta thấy còn tốt hơn vị thế tử kia nữa =]]]
    Thanks

  12. Bạn Tưởng Thần bị mọi người hiểu nhầm hết rồi. Chân Diệu thì khỏi nói, cô nương chưa yêu đương bao giờ, lần đầu nhận được, ờ, cứ gọi là thư tính đi, chưa kịp xấu hổ, ngượng ngùng thì đã có người đến đòi thư nói đưa nhầm rồi, thế này ai chả khó chịu chứ, không nấu cho ăn là chuẩn rồi. Người hầu bên cạnh Tưởng Thần cũng ngộ ghê, nhận ra Chân Diệu giận rồi nhưng nguyên nhân tự diễn ra thì…. ha ha, Tưởng Thần cứ ở đó mà buồn bực đi. Kỳ thực thấy Chân Diệu và bạn Tưởng Thần rất hợp đó, cả hai đều ngốc ngốc về tình yêu, rất ngây ngô, cáp vào vừa hợp, đáng tiếc nam chính đã được đóng mác cho La Thiên Trình rồi.
    Ôi, lão bá gia làm phiền lão phu nhân chưa đủ sao mà còn hại cả cháu gái thế này. Chậc, thấy A Quý lao vào cháu gái cũng chỉ chăm chăm hỏi xem con ngỗng đó có sao không còn cháu gái thì đáp một bên, bên nặng bên nhẹ thấy rõ a. Làm cháu gái của lão bá gia cũng đủ thảm, đến con ngỗng cũng không bằng, đã vậy còn bị lôi đi không cần biết ý kiến.

  13. Tưởng Thần đáng yêu quá! Dù vậy mình cũng không mong Chân Diệu có gì gì đó với anh chàng này đâu! Nhìn mà xem, khi có sự cố xảy ra hắn còn loạn hơn cả Chân Diệu nữa, như vậy làm sao có thể làm chỗ dựa cho Chân Diệu giao phó cả đời??? Uhm, nhưng nếu Tưởng Thân được rèn luyện, va vấp cuộc sống để tôi luyện thêm thì cũng được. Thiên Trình coi chừng đấy nhá, Chân Diệu nhà mình chính là một viên ngọc đấy!!

  14. Sao ta sợ Chân Diệu có ý với Tưởng Thần quá… nếu đúng vậy thì ta sẽ đau đầu lắm ah… không biết lần coi đấu ngỗng này Diệu tỷ có gặp rắc rối gì không đây… sao chưa gì đã thấy bà quận chúa phát hiện Diệu tỷ là nữ phẫn nam trang rùi… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. Lão bá gia và a quý thêm CD có gây hoạ ko đây.vừa đến đã gặp kẻ thù rồi ^^ tưởng biểu ca bạn thật mâu thuẫn khiến CD mừng hụt khi được tỏ tình ko nấu cho ăn là đúng rồi :)))

  16. Vừa đi đã gặp kẻ thù, ra đường k coi ngày ah. Mà Sơ Hà quận chúa kia châm biếm kiểu một mũi tên trúng hai đích, e rằng sẽ rước thêm mấy cái nợ vào ng đấy

  17. Tưởng Thần này đúng là thích tự mình đa tình mà cô nương người nhà ta ko có ẩn ý gì vs huynh đâu suốt ngày suy nghĩ vớ vẩn

  18. Biết ngay là hoa đào nở mà. Chị phải cắt ngay cành hoa này đi à. Tin này mà lan tràn ra là tiêu chị
    Ôi k biết lão ngoan đồng dẫn chị đi là có ý gì vậy k biết. Lại gặp 2 người đáng ghét đó rồi

  19. Chỉ sợ đồng đội ngu như heo mà câu này chỉ 2 người này là hợp nè! Bá gia này thiệt là ham chơi mà còn dạy xấu cháu gái nữa!

  20. Tưởng Thần số nam phụ không thể cứu vãn, chưa thương mà ngta đã là hoa có chủ rồi thì nói gì đến khi đã thương

  21. Đúng là con gái, dù không thích người ta nhưng cảm giác có người thích mình vẫn cảm thấy kiêu ngạo, nên việc bạn Tưởng thần mang đổi lại tranh đã chọc giận Chân Diệu rồi. Con ngỗng A Quý này đúng là thù dai, nhớ lâu.

  22. Bạn TT thật đáng yêu mà. Còn con ngỗng A quý nữa đúng là nhớ dai mà, lão Bá bá lại đưa CD đi chơi, có chuyện gì lão phu nhân mà biết được lại khổ CD

  23. Thiếu niên vì ràng buộc nhiều quy củ, không dám 1 lần thổ lộ lòng mình, sau này kiểu gì cũng hối, thử bày tỏ dẫu biết khó thành nhưng ít nhất người đó biết từng có một người quý trọng mình, cũng để Diệu tỷ nếu không có ý gì thì còn để ý để tứ tránh hành động gây hiểu lầm.

  24. Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thuý buồn cười qá, đúng như kiểu ko sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội ngu như heo ;19
    Tội cho Tưởng ca , anh ấy sẽ bị chết tâm dài dài rồi

  25. Vị tổ phụ làm người ta liên tưởng đến lão ngoan đồng Châu Bá Thông , K biết ngoài “bạn tri kỉ” lão còn lí do j nữa không

  26. Ko biết có gặp a main ko ta! Tưởng biểu ca thật đáng thương. Mong a gặp dc tình yêu đích thực.

  27. Nước mắt phượng hoàng

    Tưởng Thần tự hiểu ra và cắt đứt thì tốt chứ không lại liên lụy cô nương ngta! Hóng hội đấu ngỗng này sẽ xảy ra chuyện thú vị!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close