Trời Sinh Một Đôi – Chương 61+62

35

Chương 61 Tỷ muội

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

A Loan cầm một cái hộp gỗ nhỏ, có khắc hình hoa lạc tiên đỏ thắm tới đưa cho Chân Diệu.

“Tử Tô, cái này cho ngươi.” Chân Diệu chọn một đôi khuyên tai bằng vàng hình tròn, có khắc dây thường xuân đưa cho Tử Tô.

Tử Tô có chút ngoài ý muốn.

Nàng từng được thưởng trang sức bằng vàng từ chỗ lão phu nhân, nhưng được thưởng từ một cô nương chưa xuất giá cũng là hiếm có.

Dù sao Phủ Kiến An bá cũng không phải gia đình hào phú, cũng chẳng phải hoàng thân quý trụ (hậu duệ quý tộc).

Mỗi cô nương nguyệt ngân mỗi tháng cũng chỉ có bốn lượng mà thôi.

“Đa tạ cô nương ban thưởng.” Hai tay Tử Tô nhận lấy khuyên tai vàng, trên mặt cũng không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng rất cảm động.

Tứ cô nương là một chủ tử phúc hậu.

Chẳng qua là….. ra tay có chút rộng rãi.

Tử Tô cảm thấy, đợi lát nữa nàng lại phải nói lời khó nghe rồi.

“A Loan, Bách Linh, cái này cho hai ngươi, mỗi người một đôi.” Chân Diệu lấy ra hai đôi hoa tai hình cỏ ba lá bằng vàng.

Nha hoàn trong phòng đều có chút ngoài ý muốn. Các nàng vốn tưởng rằng Tử Tô không có lấy trâm và nhẫn, đây là phần thưởng đặc biệt của cô nương, không ngờ nhị đẳng cũng có phần.

Đây là vàng đó!

Trên mặt A Loan cũng có lay động, nhưng chỉ cúi đầu, thấp giọng nói: “Tạ ơn cô nương đã thưởng.”

Bách Linh thì hoan khoái (vui vẻ, khoan khoái) nở nụ cười, kiều thanh tiếu ngữ nói: “Đa tạ cô nương khen thưởng, cô nương vừa xinh đẹp vừa thiện lương, đi theo cô nương là phúc khí của nô tỳ.”

Chân Diệu ngạc nhiên: “Cái này thì liên quan gì đến đẹp với không đẹp?”

Bách Linh dí dỏm nháy mắt: “Cảnh đẹp như vẽ, vui tai vui mắt nha, nô tỳ ngày ngày nhìn cô nương đẹp như họa, chẳng phải là phúc khí sao.”

Chân Diệu cười lớn: “Nói cũng phải, cho nên các ngươi cũng phải ăn mặc thật đẹp để cô nương ta thấy hài lòng.”

Vừa nói vừa chỉ vào mấy cái khuyên tai bạc: “Mấy đôi khuyên tai bạc này, mấy tam đẳng nha hoàn các ngươi mỗi người một đôi.”

Tiểu nha đầu mừng rỡ, mỗi người một đôi.

Tước Nhi vừa đơn thuần vừa thông tuệ, thấy cô nương cao hứng liền đeo lên ngay tại chỗ.

Những người khác thấy vậy vội vã làm theo.

Chân Diệu cười híp mắt gật đầu, liếc mắt nhìn đôi khuyên tai bạc trơ trọi trong hộp, dừng một chút, hỏi Tử Tô: “Tiểu Thiền thế nào rồi?”

Không khí hoan khoái trong phòng hơi chững lại.

“Nô tỳ để nàng ở trong phòng yên tĩnh mấy ngày, sau đó cho đi phòng bếp trông lửa.”

Tiểu Thiền vẫn có chỗ để dùng, nếu hiểu được tiến thối, biết cái gì nên làm, thân là nha hoàn cái gì không được nghe, tương lai sẽ là một trợ thủ đắc lực cho cô nương.

Hiện tại phải cố mài dũa tính tình, nhìn xem khi nào thì mài dũa được, nếu không được mà nói thì cứ trông bếp lò thôi.

Tử Tô vốn tưởng Chân Diệu mềm lòng, nghe an bài của nàng sẽ nói gì đó. Không nghĩ tới Chân Diệu chẳng qua chỉ gật gật đầu. Bảo A Loan thu cái hộp vào, ra hiệu cho bọn nha hoàn đều giải tán.

A Loan lưu lại nhẹ giọng nói: “Cô nương, nô tỳ bóp vai cho ngài nhé.”

Chân Diệu dựa vào ghế để A Loan bóp vai cho nàng. Thuận miệng nói: “A Loan, ngươi biết rất nhiều, trước kia ngươi là người ở đâu vậy?”

A Loan dừng tay lại, một lúc lâu mới nói: “Nô tỳ từng làm nha hoàn ở một nhà giàu, sau nhà đó phạm tội những tiểu nha đầu chúng ta bị bán đi.”

“Vậy à.” Chân Diệu nói xong không lên tiếng nữa.

A Loan nhìn lại, người đã ngủ rồi, lập tức lấy áo choàng phủ lên cho nàng, tiếp tục bóp.

Chân Diệu tỉnh lại, thu thập một phen rồi đến chỗ Chân Nghiên.

Chân Nghiên đang ăn điểm tâm, thấy Chân Diệu vào vội gọi tiểu nha đầu lấy khăn cho nàng lau mồ hôi, sẵng giọng nói: “Làm sao một chút đã tới rồi, lại vào lúc nóng thế này. Đã ăn điểm tâm chưa?”

Chân Diệu mặc cho Chân Nghiên lau mồ hôi cho nàng, nghiêm mặt cười nói: “Còn chưa đâu, đây chẳng phải là đến chỗ Nhị tỷ đòi ăn sao.”

“Ta đây nào có cái gì ăn ngon.” Chân Nghiên quét mắt nhìn bánh đậu xanh trong đĩa, cau mày.

Nàng bị giảm cân mùa hè (mùa hè ăn ít nên giảm cân), trong phủ, bữa trưa chính là chút điểm tâm, nước canh, ngày ngày đều là cái dạng này, làm gì còn muốn ăn nữa.

“Tứ muội, nếu rảnh rỗi thì làm chút phỉ thúy lương quả để ăn đi, để ta được thơm lây, sau này muốn ăn cũng khó.”

“Này còn không đơn giản sao, quay lại muội viết công thức cho tỷ không phải được rồi, sau này lúc nào muốn ăn thì ăn.” Chân Diệu lơ đễnh nói.

Chân Nghiên nghiêm túc từ chối: “Ta cần công thức của muội làm gì, những thứ này muội phải giữ kín, đừng có rộng rãi như vậy, ai muốn cũng cho.”

“Tỷ không phải người khác, tỷ là tỷ tỷ ruột của muội mà.” Chân Diệu cười nói.

Nàng chưa bao giờ cảm thấy một tờ công thức quá trân quý, chính là cùng nguyên liệu, cùng một công thức nhưng người khác nhau sẽ làm ra mùi vị khác nhau mà.

Lại nói nàng không chuẩn bị mở tửu lâu gì đó, chỉ ăn vui vẻ mà thôi.

Nhìn Chân Diệu cười như hoa, vành mắt Chân Nghiên không tự chủ được đỏ lên, vội vã quay đầu đi chỗ khác.

Chân Diệu rất hiểu tâm tình của Chân Nghiên, đều không nói gì, nữ nhân sắp lập gia đình đều có chút bi thương, thấp thỏm như vậy đi, huống chi thời đại manh hôn ách gả (cưới gả khi không biết mặt đối phương).

Ách, nghĩ đến cái này tâm trạng có chút không tốt.

Nàng không phải manh hôn ách gả, kết quả còn không bằng người ta!

Hai tỷ muội vẻ mặt đau khổ ngồi đối diện nhau, Chân Nghiên trước điều chỉnh lại tâm tình, đưa tay nhéo mặt Chân Diệu nói: “Cũng kỳ quái, người muội gầy như cành liễu sao trên mặt lại nhiều thịt như vậy.”

Nói rồi có chút lo lắng liếc qua bộ ngực Chân Diệu một cái.

Chân Diệu oán giận trừng Chân Nghiên.

Nàng đến kinh nguyệt lần đầu còn chưa có, có thể trổ mã mới là lạ đấy!

Chân Nghiên không trêu chọc nàng nữa cười hỏi: “Nói đi, trời nắng như vậy lại chạy tới đây, có chuyện gì?”

Chân Diệu đẩy hộp gỗ hoa lê qua: “Nhị tỷ, cho tỷ hạ lễ tân hôn, phải nói trước, đến hôm thêm trang muội chỉ tùy tiện đưa chút đồ thôi.”

Chân Nghiên mở hộp nhỏ ra, kim quang lấp lánh, ánh sáng đỏ phát quang, quả nhiên khiến người ta hoa mắt thần mê.

Không khỏi giật nảy mình: “Đây là đồ Bảo Hoa lâu mới ra?”

“Nhị tỷ cũng biết?”

Chân Nghiên mím môi.

Nàng có thể không biết sao, hôm đó Ôn thị dẫn nàng đến Bảo Hoa lâu chọn đồ trang sức, bộ Hồng Bảo Thạch Hồ Điệp này lúc đó cũng nhìn qua rồi.

Nói thật, bất luận là nàng hay Ôn thị đều vô cùng thích bộ trang sức tinh xảo, tươi mát  này. Chẳng qua giá tiền hai trăm lượng bạc làm người ta chùn bước, cuối cùng cũng không có mua.

Khi đó nàng khó mà không tiếc nuối, nữ nhân cả đời cũng chỉ gả một lần, ai lại không muốn trang điểm thật xinh đẹp.

Phủ Kiến An bá chỉ là nhà huân quý trung đẳng, gả nữ nhi, quỹ công xuất bạc không nhiều không ít.

Ôn thị lại càng không dễ dàng, mua bộ trang sức này chỗ khác Ôn thị lại phải bỏ tiền riêng bù vào, nàng nỡ lòng nào.

Đặc biệt là người cha kia, tình huống lại càng hồ nháo.

Không ngờ Chân Diệu lại đưa cho nàng vật mà nàng vừa ý nhưng không có được.

“Cái này quá quý trọng rồi, ta không thể nhận.” Chân Nghiên đẩy hộp nhỏ về.

“Nhị tỷ ~~~”

Chân Nghiên lắc đầu: “Ta thật sự không thể nhận cái này. Ta biết vì hôm thất tịch muội vừa vặn có được chút bạc, nhưng tương lai chỗ cần tiêu cũng nhiều. Mà muội phải gả vào phủ Trấn Quốc công, không có nhiều bạc bên mình sao được. Bộ trang sức này muội giữ lại cho thêm vào đồ cưới của mình đi, đến lúc đó cũng có thể diện.”

Thấy vẻ mặt Chân Diệu không vui, trìu mến vuốt vuốt sợ tóc rủ xuống bên thái dương nàng: “Tâm ý của muội muội ta nhận.”

Chân Diệu mím môi: “Nhị tỷ, tâm ý của muội quý trọng hơn vật này nhiều.”

Vừa nói vừa nhìn Chân Nghiên cười, ánh mắt trong suốt, nụ cười tinh khiết.

Không có lục đục trong nội viện, không có ngôn ngữ giao phong của phụ nhân.

Nàng coi đây là tỷ tỷ ruột thịt của mình, là người chủ động cho nàng quan ái khi tới đây.

Mấy thứ trang sức vàng bạc kia quả thực không bằng tâm ý của nàng.

Chân Nghiên hiểu ý tứ Chân Diệu, chớp mắt nhanh mấy cái ngăn nước mắt lại, cười nói: “Được, Nhị tỷ liền thu lại.”

Tỷ muội lại nói một lúc Chân Diệu mới về Trầm Hương uyển.

Hai ngày sau, trời vô cùng nóng trong nhà có đặt băng mà trong người vẫn cảm thấy nóng.

Chân Diệu quyết định làm một chút đá bào để ăn.

Chẳng qua mùa này trong phủ không có cung cấp sữa bò, sữa dê, chỉ đành sai người ra ngoài mua.

“Cô nương, chỉ có một bình này, mấy nhà kia đều là bò non, không có sữa.” Bách Linh cầm một cái bình sứ đi vào.

“Đủ rồi.” Chân Diệu để sữa bò lên bếp đung lên, dặn Thanh Cáp quấy đường trắng và lòng đỏ trứng.

Chờ các bước làm gần xong thì bắt đầu làm đá bào, chờ được rồi lại bỏ dưa hấu đã cắt miếng lên trên.

“Bách Linh! Phân phối những thứ này cho tốt. Ướp đá vào mang cho Lão phu nhân và các phòng.”

Chân Diệu muốn cho Ôn thị và Chân Nghiên nếm thử, chẳng qua trong cùng một nhà, không đưa đến những nơi khác sẽ bị nói xấu, tất nhiên nàng không muốn có nhược điểm này.

Tự mình mang chén đá bào đến Hòa Phong uyển, thấy Tam lão gia hấp tấp đi vào.

“Phụ thân.” Chân Diệu khách khí mà không thân thi hành lễ.

Tam lão gia đánh giá trên dưới Chân Diệu một lượt, mở miệng còn mang theo mùi rượu: “Trời nắng nóng, chạy đến đây làm gì?”

Chân Diệu nghe mà trong lòng tức giận, âm thầm trợn mắt nói: “Mấy ngày nay mẫu thân ăn ngủ không tốt, con gái sợ mẹ một mình quá buồn bực nên đến đây bồi.”

“Con trước về đi, hôm nay ta tìm mẹ con có việc.” Tam lão gia nấc một cái nói.

Chân Diệu tránh sang bên cạnh, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ.

Nàng thật không hiểu sao Tam lão gia lại biến thành như vậy, chỉ vì một cô gái thanh lâu?

Trong trí nhớ, Tam lão gia không phải một nam tử quá xuất sắc, thậm chí còn có chút tầm thường, nhưng đối xử với Ôn thị không tệ lắm.

Chẳng lẽ……… người đến tuổi trung niên thì gặp được chân ái?

Chân Diệu cảm thấy muốn nôn.

“Con gái làm chén đá bào, mang về sợ tan mất.” Chân Diệu nói xong không để ý đến Tam lão gia nữa, nhấc chân đi vào.

“Phu nhân, Tứ cô nương tới, ách, Tam lão gia cũng ở bên ngoài.” Cẩm Bình nói.

“Diệu Nhi, sao con lại tới đây, mau múc nước cho Tứ cô nương.” Ôn thị vừa nói vừa liếc ra ngoài cửa một cái. “Nói với Tam lão gia ta buồn ngủ, bảo ông ấy về đi.”

“Này……” Cẩm Bình có chút chần chờ.

Nếu Tứ cô nương không đến còn tốt, Tứ cô nương chân trước bước vào còn chưa có đi ra lại nói với Tam lão gia là phu nhân buồn ngủ, đây rõ ràng không ăn khớp a.

Nàng cũng chẳng phải là sợ Tam lão gia, chẳng qua nhìn phu nhân và Tam lão gia ầm ĩ như vậy tương lai nên làm thế nào đây?

“Làm sao, lời ta nói không hiệu nghiêm rồi, bảo với ông ấy ta buồn ngủ!” Ôn thị cao giọng.

“Dạ.” Cẩm Bình vội vã ra ngoài, còn chưa mở miệng đã bị Tam lão gia đẩy ra: “Tránh ra, ta tự mình xem xem phu nhân của các ngươi sao lại buồn ngủ!”

Mùi rượu đập vào mặt.

Ôn thị ghét bỏ cầm khăn che lỗ mũi, phảng phất như không nhìn thấy Tam lão gia: “Diệu Nhi, con nói đây là cái gì?”

“Nữ nhi làm chén đá bào mang đến cho ngài nếm thử.” Chân Diệu vừa nói vừa lấy chén đá bào ra.

Trong bàn tay là bát phỉ thúy lưu ly, đựng sữa bò màu trắng và đá bào, bên trên là dưa hấu đỏ thẫm, nhìn đã khiến người ta nhỏ nước miếng.

“Nhìn không tệ.” Ôn thị đưa tay nhận lấy chén đá bào, cầm thìa bạc múc một thìa đưa vào miệng.

Vừa muốn mở miệng khen, cánh tay đã đau nhói, chén đá bào bị rơi xuống đất.

Tam lão gia tức giận ngút trời nói: “Ôn thị, bà coi ta là người chết phải không!”

Chương 62 Uy hiếp

Choang một tiếng, bát lưu ly lăn trên mặt đất, mọi người trong phòng đều sợ ngây người.

Ôn thị nhìn chằm chằm vào bát lưu ly kia, cắn môi thật chặt, cho đến khi nó ngừng lại mới nhìn Tam lão gia: “Nghiên Nhi sắp lấy chồng rồi, ông còn muốn náo đến khi nào?”

Tam lão gia bắt lấy cổ tay Ôn thị dữ tợn nói: “Ta náo? Rốt cuộc là người nào náo, nếu không phải khi đó bà nổi điên, xóa đứa bé đã được mấy tháng trong bụng Uyển Nương, bán nàng ấy ra ngoài, ta sẽ như vậy sao? Ôn thị, ta nói cho bà biết, ta như vậy là do bà bức!”

Tam lão gia uống rượu, có chút mất lý trí, lực nắm cổ tay càng lúc càng chặt.

“Ông buông tay!” Ôn thị bị đau kêu lên.

Thấy hai chủ tử đánh nhau, Cẩm Bình sớm đuổi bọn nha hoàn ra, trông chừng cửa phòng thật chặt, gấp đến độ quay mòng mòng.

Nhưng nàng chỉ là một nha hoàn, người nhỏ tiếng nhẹ, không có cách nào tiến lên cản, chỉ đành đưa ánh mắt về phía Chân Diệu.

Chân Diệu cũng bị động tác của Tam lão gia làm cho sợ hãi, một lúc lâu mới kịp phản ứng, hô: “Phụ thân, ngài mau buông mẫu thân!”

Thấy Tam lão gia vẫn thờ ơ, cổ tay Ôn thị tím bầm lên rồi, Chân Diệu khẩn trương, cắn vào tay Tam lão gia một cái.

A  một tiếng kêu thảm, Tam lão gia buông tay ra, không thể tin được chỉ vào Chân Diệu: “Nghiệt súc, ngươi, ngươi lại dám cắn ta?”

“Diệu Nhi!” Ôn thị cũng không ngờ rằng lá gan Chân Diệu lớn vậy, lại cắn Tam lão gia.

Phải biết rằng chuyện nàng và Tam lão gia tranh cãi lan ra ngoài, nói nàng đanh đá cũng phải chịu, nhưng nữ nhi như vậy thật là đại bất hiếu.

Chân Diệu nhếch môi, lạnh lùng nhìn Tam lão gia không nói tiếng nào.

Nàng vốn không phải nguyên chủ, lấy đâu ra tình cha con gì với Tam lão gia, còn đối với Ôn thị và Chân Nghiên cũng là hằng ngày chung đụng từng chút một mà phát sinh tình cảm.

Tam lão gia đã nửa say nửa tỉnh, vốn dễ dàng kích động, nhìn bộ dàng này của Chân Diệu, hỏa khí lại bùng lên, vung tay về phía nàng: “Ta đánh chết ngươi cái đồ con gái bất hiếu!”

Chân Diệu nhón chân xoay một vòng, lưu loát tránh sang một bên, Tam lão gia lảo đảo ngã trong tư thế chó ăn cứt.

Chật vật bò dậy, ánh mắt đỏ bừng nhìn Ôn thị quát: “Ôn thị, đây chính là con gái ngoan bà nuôi dạy, còn không bằng kia……”

Nghe cũng chẳng phải lời hữu ích gì, Chân Diệu hoàn toàn nổi giận, nhấc chân đạp một cước vào đầu gối Tam lão gia.

Phịch một tiếng, Tam lão gia lần nữa ngã nhào, lần này do không có bất cứ sự chuẩn bị tâm lý nào đã bị ngã đau đớn, người triệt để hôn mê.

“Diệu Nhi, con điên rồi!” Ôn thị bị hù, mặt cắt không một giọt máu.

Nha đầu này, con, con sao lại đánh cha ruột mình!

Ôn thị có đanh đá, có oán hận Tam lão gia nhưng cũng không có cách nào tiếp thu chuyện này.

Thật lâu mới kịp phản ứng, quét mắt nhìn Cẩm Bình đang ngây người như phỗng, lạnh lùng nói: “Cẩm Bình, ngươi đi ra ngoài. Chuyện ngày hôm nay, ra ngoài ngươi ra cửa ngươi liền tiêu hóa hết trong bụng đi.”

“Nô tỳ hiểu.” Cẩm Bình bước đi có chút lảo đảo, trong lòng cực loạn.

Dù Tam phu nhân không có dặn dò thì  nàng cũng không dám nói một chữ .

Chỉ cần trong phủ có một chút tiếng gió thì nàng cũng không cần sống nữa, thậm chí còn liên lụy đến cha mẹ.

Cho đến lúc Cẩm Bình đóng cửa đi ra ngoài, Ôn thị mới vội vã xem xét vết thương của Tam lão gia.

Thấy trán ông ta sưng lên một cục, những chỗ khác đều không sao, lúc này mới hơi yên tâm. Lúc này mới nhìn về phía Chân Diệu, sắc mặt lại càng khó coi.

“Diệu Nhi, con chọc vào đại họa rồi có biết không, chờ phụ thân con tỉnh lại, ông ấy trị con tội bất hiếu, mẹ, mẹ làm sao có thể sống……. cũng là mẹ hại con.”

Chân Diệu ngược lại dị thường bình tĩnh: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, phụ thân chỉ là ngã một cái, không có gì đáng ngại.”

“Thật không có chuyện gì?” Ôn thị lo lắng khủng hoảng nhìn Tam lão gia đang hôn mê bất tỉnh.

“Không có chuyện gì, cha uống nhiều quá lúc này mới ngủ mê không tỉnh. Hôm nay để cha ở chỗ mẹ nghỉ ngơi một đêm đi, chờ sáng mai cha tỉnh rồi con gái sẽ đến đây thỉnh tội.” Chân Diệu khẳng định nói.

Ôn thị thở phào, cự tuyệt nói: “Diệu Nhi, con về đi, ngày mai cũng ngàn vạn lần đừng tới đây, mẹ sẽ để nha hoàn truyền ra ngoài rằng mẹ và ông ấy đánh nhau một trận, đánh ông ấy thành như vậy.”

Chân Diệu lắc đầu: “Mẹ, phụ thân nhập ma chướng rồi, có người hỏi mẹ nói như vậy nhưng cha không nhận thì sao?”

“Vậy, phải làm thế nào cho phải!” Ôn thị gấp đến độ không được.

Chân Diệu an ủi: “Mẹ đừng gấp, sáng sớm ngày mai con gái tới đây, mẹ lưu phụ thân đến lúc đó là được.”

Thấy sự ngập ngừng trên mặt Ôn thị, nói: “Mẹ tin tưởng con, sẽ không bết bát hơn đâu.”

Sáng sớm ngày hôm sau Chân Diệu đã tới.

Ôn thị và Tam lão gia ở trong phòng ngồi đối diện nhau, tuy không nói một lời nào nhưng không khí trong phòng vẫn khẩn trương, ngưng trệ, giống như sự bình tĩnh trước bão táp.

Thấy Chân Diệu vào, Tam lão gia đột nhiên đứng dậy, trách mắng: “Ngươi còn dám tới!”

Chân Diệu cười ngọt ngào: “Chẳng phải phụ thân đang đợi nữ nhi sao?”

“Ngươi!”

Thấy Tam lão gia lại muốn phát hỏa, Chân Diệu nói với Ôn thị: “Mẹ, con muốn ăn bánh đậu xốp do mẹ làm, mẹ có thể thỏa mãn con không, con gái cũng có rất nhiều lời cần nói với phụ thân.”

Ôn thị lo lắng nhìn Chân Diệu, thấy Chân Diệu gật đầu với bà, lúc này mới quay đầu đi ra ngoài.

Thầm nghĩ thì sao chứ, Diệu Nhi cũng là con gái của Tam lão gia, đợi lát nữa thành tâm thành ý bồi tội cho ông ấy, chẳng lẽ ông ấy thật muốn làm hỏng danh tiếng của con gái mình chắc?

Tam lão gia tỉnh rượu rồi, tròng mắt còn phiếm xanh, hơn nữa trán bầm tím một mảng, nhìn thật sự không có chỗ nào dễ coi.

Chân Diệu rũ mắt xuống, lười nhìn lại.

“Sao, Ôn thị cho ngươi đến bồi tội? Hừ, bà ta nuôi dạy con gái thật tốt!”

Chân Diệu ngẩng đầu, thu hồi nụ cười, chân thành nói: “Phụ thân, con cũng là con gái của người đó.”

Nói đến đây lại cười một tiếng: “Nhị tỷ cũng là, đại ca cũng là, xét ra, ngài cũng không ở bên cạnh con gái mình.”

Tam lão gia bị chọc tức đến sững người, ông thật không dám tin đến lúc này rồi Chân Diệu còn dám nói như vậy!

“Ngươi cho rằng ta chỉ có thể có mấy đứa con gái này?”

Ông còn chưa tới bốn mươi, muốn có con gái thì có khó gì.

“Sau này ngài có thêm bao nhiêu cũng là do vợ bé nuôi.” Chân Diệu chậm rãi nói.

Tam lão gia tức giận, đột nhiên đứng lên: “Đủ rồi, ta không có đứa con gái bất hiếu này, bộ dáng này của ngươi còn muốn đến phủ Trấn Quốc công chịu mất mặt sao? Mơ tưởng!”

Chân Diệu cũng đứng lên hỏi: “Phụ thân muốn thế nào, nói cho người trong kinh thành biết người bị khuê nữ ruột thịt đánh sao?”

Vừa nói vừa móc một quyển sách gáy vàng từ trong tay áo rộng thùng thình ra đưa cho Tam lão gia: “Con gái tìm tạp kí tiền triều đúng dịp thấy một chuyện xưa, không bằng phụ thân xem một chút.”

Tam lão gia liếc qua quyển sách Chân Diệu lấy ra một cái, sắc mặt lập tức đen lại.

“Tiền triều có một cô gái gọi là Thiến Nương, cư nhiên vì phụ thân nàng hủy hôn ước giữa nàng và biểu huynh thanh mai trúc mã cùng lớn lên hứa hôn cho người khác mà vọng động, lỡ tay đẩy phụ thân mình vào trong hồ. Thiến Nương nhảy xuống hồ tự vẫn, người đương thời đều nói nàng ngỗ nghịch bất hiếu, trừng phạt đúng tội. Sau khi cha nàng được cứu lên, cho đến hai mươi năm sau vẫn có người nhắc tới. Chuyện này còn được cho vào dã sử, dạy con gái phải hiểu được hiếu đạo.”

Nói tới đây bất an nhìn Tam lão gia một cái: “Phụ thân, ta còn chủ động đánh ngài, ngài nói chuyện này sẽ không được ghi vào chính sử sao?”

Tam lão gia giận đến ngơ người, đôi môi run run thật lâu không thốt ra lời.

Đây, đây thật là nữ nhi Ôn thị sinh ra sao?

“Ngươi, nghiệt súc, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

“Phụ thân, không phải con muốn thế nào, cũng không phải là mẫu thân muốn thế nào, phải là ngài muốn thế nào? Vì một cô gái thanh lâu tâm hoài bất quỹ (không có ý tốt) tiếp cận ngài, ngài lại muốn huyên náo vợ chồng bất hòa, con gái ly tâm sao?”

Tam lão gia ngẩn ra: “Ngươi có ý gì?”

Sự kiện Uyển Nương kia do liên quan đến phủ Trấn Quốc công, Chân Diệu trước sau cũng phải gả qua đó, lão phu nhân liền ép chuyện này xuống, không nói cho Tam lão gia, cũng là sợ ông ấy ra ngoài gây rối.

Chân Diệu cảm thấy vì Tam lão gia là con út, lão phu nhân vô cùng nuông chiều.

Một đại nam nhân cái gì cũng không cho hắn chịu trách nhiệm, chẳng phải sẽ trở thành kẻ vô trách nhiệm, đồ bỏ đi sao.

Gieo nhân nào gặt quả nấy, nửa chữ cũng không sai.

Chân Diệu lấy giọng nói rõ chân tướng một lần, sau đó cười lạnh nói: “Phụ thân ngài không thử nghĩ xem, ngài giống Đại bá là thế tử đương thời hay giống Nhị bá đỗ tiến sĩ đường quan rộng mở? Bạc mà ngài mang ra ngoài đi dạo cũng là lấy ở Tam phòng. Không quyền, không tài (tài năng), không tiền.”

Đếm trên đầu ngón tay, lại nói tiếp: “So về thân thể, ngài tay không thể nâng vai không thể gánh đến con gái còn không đánh được, kẻ xuất thân thanh lâu kia chắc là mắt độc bao nhiêu quan lại quyền quý chưa từng thấy, làm sao lại sống chết không phải phụ thân không theo đây?”

Nói xong không nhìn Tam lão gia đang ngây người như phỗng một cái nào, phất tay áo bỏ đi.

Nói đến thế Tam lão gia còn khăng khăng một mực, vậy cũng không còn biện pháp rồi, chỉ có thể để Ôn thị cố mà chịu thôi.

Chân Diệu mang theo A Loan đi về phía Ninh Thọ đường, trên đường gặp một người mặc trang phục lộng lẫy, tựa hồ là Lý thị phải ra ngoài, đi sau còn có tỷ muội Chân Băng.

“Nhị bá nương.” Chân Diệu thỉnh an Lý thị.

Kể từ khi Chân Diệu không đáp ứng thỉnh cầu của Lý thị, Lý thị nhìn nàng thế nào cũng không vừa mắt, cười lạnh một tiếng nói: “Ôi, đây chăng phải Tứ nha đầu sao, ta không dám nhận.”

Nói xong bước nhanh qua Chân Diệu.

Chân Băng hơi áy náy nhìn về phía Chân Diệu một cái.

Chân Diệu căn bản không đặt trong lòng.

So đo với Lý thị, người thấy lợi thì tươi cười chào đón, không lợi thì trở mặt không nhận người thân, nàng không có rảnh rỗi như vậy.

Vào Ninh Thọ đường, lão phu nhân ý cười đầy mặt: “Tứ nha đầu, chén đá bào hôm qua con làm thế nào, vừa mịn vừa trơn, mùi vị vô cùng tốt.”

“Là thả lòng đỏ trứng hòa với sữa bò.”

“Khó trách lại có mùi thơm của sữa, lại không có mùi tanh nồng.” Lão phu nhân lớn tuổi không dám ăn quá nhiều băng, hôm qua cũng không nhịn được nếm vài miếng.

Đại phu nhân Tưởng thị cười nói: “Còn không phải sao, hôm qua Tứ nha đầu đưa chén đá bào qua đều vào miệng Hàm ca nhi hết, sáng sớm nay đi học còn ngàn dặn vạn dò học xong sẽ đến chỗ Tứ tỷ đòi ăn đá bào đâu, khiến ta phải đánh cho một trận.”

Lát sau Ôn thị đi vào, thỉnh an lão phu nhân xong trên mặt cũng không có dị sắc.

Người một phòng nói nói cười cười, không ai nhắc đến Lý thị mang theo một đôi nữ nhi đi làm gì.

Chờ Chân Diệu về Trầm Hương uyển, rất nhanh đã xế chiều, Hàm ca nhi cư nhiên thật sự chạy tới, lôi kéo ống tay áo nàng không buông: “Tứ tỷ, đệ muốn ăn đá bào.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion35 Comments

  1. Chân Diệu với Chân Nghiên tình cảm thật tốt, chỉ tiếc là Chân Nghiên lấy chồng sớm quá hai tỷ muội không được ở với nhau lâu, mà Chân Diệu cũng không kịp học được nhiều bản lĩnh của Chân Nghiên.
    Qua chương này ta thấy Chân Diệu đâu phải dễ ức hiếp đâu, người ngu ngốc lại bất tài như Tam lão gia bị người ta dắt mũi còn không biết, không phân biệt phải trái, lớn bé, chỉ vì thứ ti tiện mà về nhà gây rối cho vợ con, đúng là vô phúc khi lấy phải lão. Không biết sau khi Chân Diệu cảnh tỉnh có khôn ra hay không đây, tuy nói lão đáng ghét nhưng lão yên phận hoặc may mắn mà làm hòa với Ôn thị thì Chân Diệu cũng dễ sống hơn nhiều.
    Thanks tỷ!

  2. Hừ,sao lại có loại phụ thân cực phẩm thế chứ,lại còn lên mặt,vì một kỹ nữ mà gây chuyện với vợ con.chân diệu mắng đúng lắm,mắng cho ông ta tỉnh ra,hừ,tức chết ta mà,chân diệu đánh thống khoái lắm,
    Tks tỷ ạk

  3. Tam lão gia đúng là đầu óc bị nhúng nước mà, ko biết cái gì đúng, cái gì sai. Bị đánh đúng lắm
    Mà cái bà lý thị kia nữa, đúng là kẻ chỉ muốn có lợi về mình, ko đc thì trở mặt. Mong là hai đứa con do bà ấy sinh ra ko thế

  4. Ôi chỉ mong qua chuyện này tam lão gia có thể suy nghĩ chính chắn hơn một chút, đối xử tốt với mẹ của CD, để CN đi lấy chồng cũng bớt lo lắng chuyện trong nhà đi. cN thật là một cô nương thông minh hiểu chuyện, biết rõ bộ trang sức kia mắc tiền nên không dám nhận, nhưng CD nói dù có mắc thế nào cũng không thể sánh bằng tình cảm tỷ muội được, nàng mới nhận lấy. Tiếc là CN lấy chồng sớm quá, trễ thêm chút thì tốt. Hai tỷ muôi có thể ở bên nhau lâu hơn
    Tiểu Hàm nhi kia thực sự tới viện của CD đòi ăn đá bào kìa :))

  5. chắc là cha của CD sau chương này cũng hiểu ra rồi,có điều CD hiểu lầm chuyện do LTT làm kể cũng tội cho LTT quá, ân oán giữa đôi này sâu ghê

  6. Đàn ông như Tam lão gia là bị dục vọng làm mờ mắt. Làm sao còn nghĩ tới vợ con. Xuyên không đến 1 đại gia đình chứa nhiều ung nhọt, Chân Diệu khổ rồi. Có tỷ thân thiết là Chân Nghiên thì lại sớm sẽ xuất giá. Chân Diệu mà học được sự bình tĩnh, khéo léo, cơ trí như Chân Nghiên nữa là đủ sức sống sót trong đại gia đình nhiều thâm thù đan chéo của La Thiên Trình…

  7. Cái ông tam lão gia đó, phải đá thêm mấy cước mấy bõ tức, hừ hừ… Vì tiểu tam, ham mế sắc đẹp, đến cả con gái ruột cũng bỏ mặc, ông ta nghĩ sao? Mình sinh ra thêm được mấy đứa nữa, nhưng những tiểu thiệp đó được ông ta lấy về cũng chỉ vì lợi thôi, cả cuộc đời, có nhiều con thì sao? Nhưng có mấy đứa thật lòng, có người cha như vậy, sao có thể thật lòng thương yêu cho được cơ chứ, hừ hừ… Chắc Chân Nghiên thật không ngờ, món đồ trang sức mình muốn, k được phụ mẫu mua cho, lại được tiểu muội mua về làm quà cưới đâu nhỉ? Hnay thêm trang rồi, món quà lại đắt như vậy, đúng thật là k dám cho thêm vào hôm cưới thật, dễ dẫn đến lời bàn tán

  8. CD đánh hay lắm. Ta xem à quên ta đọc mà thấy sướng cả ng ra ý. Lão cha CD này bị đánh thế còn nhẹ đó cái loại vừa ngu vừa đần bất tài vô dụng lại còn tưởng bở con mụ kỹ nữ ấy bám lấy à. Nếu ko có ng sai khiến ao mà thèm quấn lấy lão. Đã ko biết suy nghĩ thì thôi lại vì 1 thứ ti tiện về mắng chửi vợ con. Ko hỉu sao ta là ta rất phản cảm với thứ nữ vợ kế, thiếp thất các kiểu nha. Chỉ mong lần này lão tỉnh ra yên phận mà sống là mừng lắm rồi ấy.
    CD đối tốt với CN vì tới xã hội này chỉ có ôn thị và CN là thật lòng đối xử tốt với CD thôi xòn những ng khác toàn là mưu tính, lợi ích hết à.

  9. CD đánh hay lắm. Lão cha CD này bị đánh thế còn nhẹ đó cái loại vừa ngu vừa đần bất tài vô dụng lại còn tưởng bở con mụ kỹ nữ ấy bám lấy à.Hi vọng sau vụ bị đánh sẽ biết điều mà không ra cho mẹ con CD được nhờ. Dạng đàn ông vì kỹ nữ mà mắng mỏ vợ con thật sự là thấy có bị bỏ cũng đáng, thực ra mình còn mong CD đánh mạnh thêm tí nữa, đánh cho bật hết ngu dốt ra khỏi người.
    Chả biết bao h CD và nam9 mới thôi hiểu lầm nhau. Mong tình cảm của hai người phát triển lắm lứm. Mà hai người iu nhau lắm cắn nhau đau sao đó. Cứ gặp mặt là chảnh chọe :D

  10. “đôi khuyên tai bạc trơ chọi” —————–> “… trơ trọi”
    “bộ trang sức tinh sảo” ————————> “… xảo …”
    “giữ lại cho tự thêm vào” ———————> dư “cho”
    “Nữ nhi làm chén đá, mang đến” ————-> “… đá bào, …”???
    “ông còn muốn nào đến khi nào” ————-> “… muốn náo …”
    “hằng ngày chung đung từng chút” ———–> “… đụng …”
    “Chật vật nò dậy, ánh mắt” ———————> “… bò dậy …”??
    “Dù Tam phu nhâ không có” ——————-> “… nhân …”
    “Chân Băng hơi áy này” ————————-> “… náy”
    “Ninh Thọ đương” ——————————-> “… đường”
    ===========================================================
    CD thực sự là ko có dễ ăn hiếp đâu nha ?? CD thông minh, tinh quái, trong đầu cũng đầy thủ đoạn, nhưng tâm tính hiền lương, thích người thiện, ghét người ác, đối phó với kẻ bại hoại thì phải dùng thủ đoạn đặc biệt ?
    Ta thực sự là khinh bỉ Tam lg từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, vừa thô lỗ, vừa bội bạc, vừa đần. Trí thông minh của 3 anh em CH, CN, CD chắc chắn được di truyền từ Ôn gia và may mắn kế thừa từ Lão phu nhân rồi!
    Ta rất thích tác giả đặt 2 nv Tưởng thị và Lý thị vào cùng hàng chị em dâu, thấy rõ sự đối lập luôn, 1 người đại gia khuê tú mẫn tuệ trầm tĩnh, 1 người thứ nữ thiển cận hám lợi nhỏ! Ta vốn rất thích đọc mấy truyện như Thứ Nữ, Thứ Nữ Sủng Phi, … nhưng hình như toàn là thứ nữ có yếu tố xk mới tốt a!!

  11. Chân Nghiên là tỷ tỷ tốt, đáng tiếc phải chuẩn bị đi lấy chồng rồi, ko bên Chân Diệu nhiều được. Lần này Chân Diệu đánh Tam lão gia làm ta thấy sảng khoái dễ sợ, nhất là đoạn nói chuyện cho lão ta tỉnh ra ấy, ko biết lão ta có nghe thủng được cái gì ko đây.
    Thanks

  12. Mình không bao giờ ủng hộ hành động bất hiếu! Nhưng quả thật thấy Chân Diệu xử lý tam lão gia thì mình lại thấy rất hả dạ! Rõ ràng bất học,vô năng đến cả cái đạo đức tối thiểu cũng không có, mình không hiểu ông ta lấy đâu ra tự tin để đứng thẳng lưng trước mặt người khác. Không phải ông ta được Chân Diệu nói cho tỉnh ra, chẳng qua sợ cái danh bị con gái đánh ghi vào dã sử sẽ ảnh hưởng tới bản thân thì còn lâu mới có chuyện ông ta để yên. Thật là một người cha tồi tệ!

  13. Cũng may Diệu tỷ còn có tình tỷ muội thật tâm ah… mà ông ba của Diệu tỷ thật là có mắt như mù có tai như điếc có mồm như câm ah… vì nữ tử thanh lâu mà xung đột với gia đình mình… mong là sau khi nghe Diệu tỷ nói thì ổng thay đổi ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Haizz CD là ko còn cách nào nữa mới ra tay đánh tam lão gia…chỉ mong sau lần này ông ý sẽ tỉnh ngộ để mẹ CD đỡ khổ…cứ có tiểu tam là gia đình tan nát thế nên phụ nữ ko nên phụ thuộc vào đàn ông quá ko bị phản bội là mất phương hướng ngay.

  15. Mong rằng phụ thân của Diệu tỷ sớm ngày tỉnh ngộ a, cứ tự mình mua dây buộc mình, náo trong nhà thì thôi còn làm trò cười cho thiên hạ chê bai.
    Ây, Hàm Ca nhi lại bị lợi dụng rồi

  16. Ta nói chứ đạp một cú quá đẹp. Đã Già không nên nết, không nhìn lại người mình có mấy lạng thịt mà đòi gái trẻ chạy theo. Ôi đàn ông ;97

  17. Ta nói có phụ thân như vậy sao, không tài, không tiền, không quyền còn vì vợ bé gây chuyện với vợ. Hết có biết à, này là phải đánh cho sáng mắt ra mới đc.
    Nhị phu nhân này thế nào cũng gây chuyện cho mà xem
    Ta nói châm ngôn đồ ăn ngon quyết định rất nhiều chuyện à
    Hàm nhi đáng yêu quá hà

  18. Đánh cho tỉnh ra, già mà ko nên nết, bày đặt chân ái, ái cái đầu ông! Ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm, nói cho khai thông đầu óc, não tàn!

  19. Đánh sướng thấy ẻm đánh mà sướng rơn . Tra nam là không ưa rồi ,gặp tớ mà là ôn thị tán cho vỡ mồm ,đã vô dụng còn đòi làm tình thánh.

  20. A Diệu đánh hay chữi đúng mà! Không biết tam gia có tỉnh ra không? Bé Hàm cũng là fan thích ăn! Hehe

  21. Tình cả tỉ muội giữa Chân Nghiên và Chân Diệu thật là ấm áp. Chân Nghiên chính là người mang đến ấm áp đầu tiên cho Chân Diệu ở thế giới này. Hi vọng Chân Nghiên sẽ được hạnh phúc.

  22. Chân Diệu không phải vô tâm vô phế, mà cái gì nàng cũng biết, cũng hiểu, chỉ tội không muốn nói ra thôi. Có một lão cha bất tài, đánh thế mà còn chưa hiểu ra, hỏi còn làm nên cơm cháo gì, mẹ của CD đúng là số khổ mà

  23. ;70 Đang hôm khuya khoắt ko kìm dc phải vào com mèn. Phải nói là nhà các nàng lựa truyện edit rất hay và rất hợp gu với mình. Nói thật mình độc truyện quá lâu nên bây h cảm giác kiếm dc bộ hay nó phấn khích lắm. Biết bộ này lâu nhưng chưa đọc vì cá nhân mình thích truyện hoàn. Mới đọc mấy chương đầu thôi mà đêm đã phải bịt mồm mấy lần với cô nàng Chân Diệp rồi. Thôi cmt thế đã, đi đọc tiếp đây. Cám ơn cả nhà đã edit một hay như này nhé.

  24. Đánh hay, đáng ra phải đạp thêm vài cú cho khỏi cứng dk thì hết bao gái , xem thử đứa nào sinh con cho

  25. Khổ thân CD và ôn thị có 1 ng cha, ng chồng như thế! Ko biết nghe CD nói xong ông có thay đổi ko

  26. Gặp tình huống gì Diệu tỷ cũng có cách giải quyết hay lắm luôn ý, đánh trúng vào tâm lý thể diện, mặt mũi của tam lão gia, mặc dù không ủng hộ vụ uýnh cha lắm. Tam lão gia hãy suy nghĩ sáng suốt một lần trong đời đi

  27. Tam lão gia như vậy cũng do một phần là cách giáo dục từ gia đình. Nhà này là phụ nữ đứng đầu. Đàn ô ko có tiếng nói trong gia đình. Nhue thời mẫu hệ v

  28. Cái ông Tam lão gia này rất muốn đạp cho ổng một cái quá. Không quyền không tiền không thế bất tài vô dụng. Thật ko còn gì để nói còn người nào dở hơi hơn ;96

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close