Trời Sinh Một Đôi – Chương 59 +60

41

Chương 59: Trợn mắt nói dối

Edit: Kiều Anh, Tuyết Y

Beta: Sakura

Chân Diệu ngồi xe có tường sơn mà nhóm nữ quyến hay ngồi khi ra ngoài, màn che rủ xuống bốn phía, khắc hoa lan trắng, xinh xắn nhẹ nhàng, chạy chỉ tầm một nén nhang là đến Bảo Hoa Lâu.

Tiểu nhị ngân lâu vội dẫn Chân Diệu vào nhã gian .

Theo như lệ cũ, nữ quyến nhà phú quý mua đồ trang sức, thì hoặc là mời người mang đến phủ chọn, hoặc là phu nhân thái thái tới chọn, đó mới là vụ mua bán lớn.

Thấy Chân Diệu dù dẫn theo hai nha đầu, nhưng tuổi còn trẻ, tiểu nhị ngân lâu dự đoán chỉ là cô nương nhà nào đó ra ngoài chơi, mua vài món đồ trang sức tinh xảo xinh xắn không bao nhiêu tiền mà thôi. Nên hắn mang những món trang sức bọn họ thường bán nhiều cho nhóm tiểu nương tử, trình lên cho Chân Diệu xem.

Đồ trang sức rực rỡ muôn màu được xếp trên một cái khay to lót vải nhung màu xanh đậm, tuy nhiều nhưng không loạn.

Chân Diệu cầm một đóa châu hoa mẫu đơn hé nhụy lên xem, âm thầm gật đầu.

Không hổ là xuất phẩm của Bảo Hoa Lâu, tuy chỉ là món đồ nhỏ nhưng lại tinh xảo vô cùng, trân châu nhỏ xâu thành châu hoa trông rất sống động.

“Đóa châu hoa này bán thế nào?”

“Ba lượng bạc ạ.” Tiểu nhị cười nói.

Nếu thường ngày, Chân Diệu nghe thấy một đóa châu hoa nhỏ chào giá ba lượng bạc thì đã ném sang một bên từ lâu rồi, nhưng hiện tại nàng vừa mới có một khoản bạc đáng kể, cứ cảm thấy khoản bạc này là tiền tài phi nghĩa, nàng không tiêu bớt một chút thì trong lòng cũng không yên.

Thế là nàng hào hứng bừng bừng chọn mấy đóa châu hoa, cộng với một đôi khuyên tai hình quả lựu, một đôi khuyên tai thỏ tuyết, một cái cài tóc bằng vàng khảm ngọc, để vào trong khay bên cạnh.

Nghĩ nghĩ, lại chọn lấy một đôi khuyên tai vàng hình cầu nhỏ khắc dây thường xuân, hai đôi hoa tai vàng hình cỏ ba lá, bốn đôi khuyên tai xoắn bằng bạc (*).

(*) khuyên tai và hoa tai:

– khuyên tai : dạng dài(http://joeyanan.com/ProductPhoto/C_EZ1113.jpg)

– Hoa tai: dạng chuôi vặn đằng sau và đính sát vào tai (http://www.95buy.com/images/201210/thumb_img/2350_thumb_G_1351060576741.jpg)

Thấy Chân Diệu dừng lại, tiểu nhị rất có năng lực quan sát nói: “Cô nương, nếu ngài chọn xong rồi, tiểu nhân gói vào cho ngài nhé.”

Nói xong nhanh chóng quét về cái khay một cái, trong lòng tính nhẩm: “A, vừa đúng năm mươi lượng bạc.”

Năm mươi lượng bạc!

Ánh mắt Thanh Cáp cũng trợn trừng, ngơ ngác liếc nhìn Chân Diệu một cái.

A Loan ngược lại mang vẻ mặt bình tĩnh.

Trong lòng tiểu nhị có phần bồn chồn. Không phải tiểu nương tử này không mang nhiều ngân lượng như vậy chứ?!

“Không gấp, có thứ nào tinh xảo hơn những thứ này một chút không? Tốt nhất là trọn bộ?”

“Cô nương muốn trọn bộ trang sức?” Tiểu nhị có chút chần chờ.

Làm việc tại Bảo Hoa Lâu, đã gặp nhiều quý nhân, mặc dù tiểu nương tử còn trẻ như Chân Diệu đến mua trọn bộ trang sức đắt tiền không nhiều lắm, nhưng cũng không phải không có. Thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, rất nhanh mặt mũi hắn tràn đầy tươi cười nói: “Đương nhiên có chứ, mời cô nương dời bước.”

Chân Diệu được dẫn đến một gian phòng càng rộng rãi, lịch sự tao nhã hơn, đổi thành một phu nhân trung niên diện mạo đoan trang tiếp đãi.

“Ta họ Trương, cô nương gọi ta là Trương Thất Nương là được rồi.”

Chân Diệu thầm nghĩ Bảo Hoa Lâu này quả có chỗ độc đáo.

Mua đồ trang sức quý giá thường là phu nhân thái thái thế gia vọng tộc, cần chọn kỹ lựa khéo, tốn thời gian dài, đương nhiên không thích tiếp xúc với nam tử.

Mà người khách chỉ tùy tiện mua một ít đồ trang sức nhỏ thì không sao cả.

“Làm phiền Trương Thất Nương lấy giúp ta vài bộ trang sức để ta xem.”

“Cô nương muốn để tự mình đeo, hay là tặng người khác?” Trương Thất Nương khẽ hé đôi môi đỏ mọng, giọng nói uyển chuyển.

Chân Diệu nhịn không được nhìn thêm mấy lần, mới nói: “Tặng người khác.”

“Là tặng trưởng bối hay ngang hàng ạ?” Trương Thất Nương lại hỏi.

“Gia tỷ sắp lấy chồng, ta muốn tặng quà tân hôn cho tỷ ấy.”

“Như vậy à.” Trương Thất Nương thoáng trầm ngâm một phát, đứng dậy đi ra sau tấm bình phong. Một lát quay lại, trong tay nâng một hộp gỗ lê.

Trương Thất Nương mở hộp ra, Chân Diệu lập tức bị đồ trang sức hấp dẫn.

Chợt nghe Trương Thất Nương cười nhẹ nói: “Mời cô nương xem thử. Đây là một bộ trang sức hồ điệp hồng ngọc lớn, tổng cộng có năm mươi món, thích hợp làm quà tặng tân hôn nhất rồi. Người xem tay nghề này đi.”

Nói xong dùng khăn tay lấy một chiếc trâm cài sát tóc mai cho nàng xem.

“Rất đẹp.” Chân Diệu khen ngợi tự đáy lòng.

Một bộ trang sức hồng ngọc năm mươi món, chắc hẳn giá tiền cũng đẹp tương đương rồi.

Hỏi ra, giá bán một ngàn lượng bạc.

Thanh Cáp nghe đến choáng váng, thân thể to lớn lung lay suýt chút nữa ngã vào người A Loan.

A Loan lặng lẽ nhéo nàng một phát.

Trương Thất Nương mỉm cười nhìn sắc mặt Chân Diệu, thấy trên mặt nàng không lúng túng thì ngược lại có chút kinh ngạc, chẳng lẽ tiểu nương tử này mua nổi ư?

Nên biết một bộ đồ trang sức một ngàn lượng bạc, nhóm phu nhân thái thái chịu mua cũng không nhiều.

Đây là tiểu nương tử nhà nào?

Trương Thất Nương âm thầm đánh giá quần áo Chân Diệu, lại nhìn không ra manh mối.

“Bộ trang sức này đáng giá với giá tiền này, chỉ tiếc ta mua không nổi.” Chân Diệu có chút tiếc nuối nói.

Dưới cái nhìn của nàng, mua nổi thì mua, mua không nổi thì mua không nổi, không có gì là mất mặt.

Nàng nói thản nhiên như vậy, Trương Thất Nương ngược lại nhìn nàng đánh giá cao một cái, thầm nghĩ tiểu nương tử này cũng rất có khí phách.

Trong lòng có thiện cảm, giọng điệu cũng chân thành hơn một chút: “Ở đây còn có một bộ trang sức nhỏ, cũng là hồ điệp hồng ngọc, dùng cùng một khối bảo thạch mà tạo thành, sau khi đánh xong bộ trang sức lớn thì dùng những viên nhỏ làm ra, để ta lấy cho cô nương xem.”

Lần này Trương Thất Nương lấy đồ trang sức ra ít hơn rất nhiều, chỉ có ba cái lược Hồ Điệp, một đôi kẹp tóc Hồ Điệp, một đôi trâm cài tóc Hồ Điệp.

Nhìn phẩm chất hồng bảo thạch cũng tương xứng với bộ kia, chỉ là kích thước viên bảo thạch nhỏ hơn chút.

“Bộ trang sức nhỏ này chỉ cần hai trăm lượng, ta thấy cô nương còn chọn vài món trang sức nhỏ, nếu cô nương mua hết, ta làm chủ tặng thêm cho cô nương một đôi hoa tai chuỗi hồ lô, thế nào?”

Chân Diệu không khỏi nhìn Trương Thất Nương một cái, thầm nghĩ phu nhân này thật biết đoán lòng người.

Chỉ cần nhìn đồ trang sức nàng chọn trước đó, đã biết nàng vô cùng ưa thích nhĩ sức (*), mà lại thích kiểu dáng thú vị, tặng nàng khuyên tai chuỗi hồ lô cũng đúng với ý thích của nàng.

(*) nhĩ sức: có thể dịch là hoa tai nói chung, nhưng để nguyên để phân biệt với loại hoa tai trên kia

“Vậy gói lại giúp ta đi.”

Trương Thất Nương gói xong đồ trang sức, đưa cho A Loan cầm, hạ thấp người thi lễ nói: “Cô nương đi thong thả.”

“Làm phiền rồi.” Chân Diệu mỉm cười nhìn nàng một cái, mang theo A Loan cùng Thanh Cáp xuống lầu.

Lầu hai Bảo Hoa Lâu chỉ tiếp đãi nữ khách, mà xuống lầu lại xuống thẳng cửa hông, không cần đi qua phòng lớn.

Sau khi Chân Diệu đi ra ngoài, nàng đi về phía xe ngựa đang đứng ở ven đường, chợt nghe một nữ tử gắt giọng: “Không thích, thứ muội muốn không phải là cái trâm cài khảm đông châu này, là cây trâm điểm lục bảo lần trước xem kìa!”

“Muội muội ngoan, cái trâm cài đông châu này nhìn đẹp hơn cây trâm điểm lục bảo kia đấy.”

Chân Chân Dệu dừng lại một chút.

Sao giọng nam tử này nghe có vẻ quen quen thế?

Nâng mắt lên nhìn lại thấy khuôn mặt nhìn có chút quen mắt.

Chân Diệu ngưng mày suy tư.

A Loan vội kéo nàng một cái, thấp giọng nói: “Cô nương, đi mau, ngài quên hội thất tịch rồi ư!”

Chân Diệu đột nhiên hoàn hồn.

Lại nhớ ra. Đây không phải cái tên dê xồm kia sao!

Lập tức xách mép váy bước nhanh hơn.

Chỉ tiếc các nàng vốn đi ngang qua chỗ nam tử đó, Chân Diệu lại nhìn về phía kia một cái.

Nam tử vừa thấy Chân Diệu, đầu tiên vẻ mặt bị chấn động mạnh, ngơ ngác nói: “Người trong mộng?”

Thấy Chân Diệu nhấc mép váy đi nhanh, như vừa tỉnh lại trong mộng, bước dài đến tiến lên chặn trước mặt, quát: “Đứng lại.”

A Loan khẩn trương, vội chắn phía trước Chân Diệu, nhìn nam tử một cách cảnh giác nói: “Ngươi muốn gì?”

Nam tử không trả lời A Loan, ngược lại túm lấy gã sai vặt bên cạnh hỏi: “A Vượng, ngươi xem, các nàng là thật sao? Đúng là thật đấy? Hai người đều giống trong mộng như đúc!”

“Công tử, đúng là thật rồi, ngày ấy, ngày ấy căn bản không phải mộng!” A Vượng kích động nói.

Chân Diệu khó hiểu liếc nhìn gã sai vặt này. Thầm nghĩ rốt cuộc hắn kích động cái gì chứ?

Sau đó mắt lạnh nhìn nam tử.

Không phải vạn bất đắc dĩ nàng cũng không muốn dính dáng với một nam tử trên đường cái đâu.

“Không phải nằm mơ?” đầu óc nam tử thanh tỉnh lại, “Tiểu nha đầu, ngươi tránh sang một bên.”

A Loan mím môi không lên tiếng, vẫn đứng không nhúc nhích.

“Ha ha, nếu ngươi không sợ ta lôi lôi kéo kéo ở trên đường, khiến cho tất cả mọi người thấy ta đùa giỡn cô nương nhà ngươi thì ngươi cứ ngăn đi.”

“Ngươi… vô sỉ!” Giọng A Loan căm hận nói, liếc nhìn Chân Diệu, thấy Chân Diệu gật đầu, lúc này mới tránh người ra.

Chân Diệu nghiêm mặt, lộ vẻ xem thường.

Nàng đã nói mà, nếu người này không nghĩ đến việc thiếu đạo đức như vậy, thì nàng nhận nhầm người thật rồi.

“Khánh ca ca, nàng ta là ai?” Nữ tữ cầm trâm cài đông châu trên tay đã đi tới, cau mày nhìn Chân Diệu.

“Muội muội ngoan, muội đợi lát nữa ca ca xong việc chính rồi nói.”

Nói xong nhìn Chân Diệu cười lạnh: “Cô nương, không biết cô nương nhìn tại hạ có chút quen mắt không?”

Thanh Cáp chen qua: “Cô nương, có muốn đánh người không?”

Sắc mặt nam tử cứng đờ, giọng căm hận nói: “Ta đã nói rồi. Thượng bất chính, hạ tắc loạn. A Vượng, lên đi!”

Gã sai vặt gọi là A Vượng đi lên phía trước tiến lại gần Chân Diệu.

Một người cao lớn thô kệch, một người thô kệch cao lớn, hai người ngược lại lập tức đã chặn mất mục tiêu, cũng che khuất tầm mắt của mọi người.

Chân Diệu ngược lại thở phào, nói với Thanh Cáp: “Cứ đứng như vậy đi, không cần đánh người.”

Sau đó nhìn về phía nam tử mím môi cười: “Có phải công tử nhận lầm người hay không?”

Nam tử trợn to mắt, không thể tưởng tượng nổi chỉ vào Chân Diệu: “Ngươi, ngươi vậy mà trợn mắt nói dối!”

Chân Diệu cười khúc khích: “Công tử đúng là nói đùa, đây làm sao có thể nói là trợn mắt nói dối chứ? Vậy ngươi nhất định chưa từng thấy qua trợn mắt nói dối chân chính là thế nào rồi.”

“Trợn mắt nói dối chân chính?” Nam tử hoang mang chớp mắt.

Hắn cảm thấy lại bị nha đầu này đẩy vào hố rồi.

Trong lòng có giọng nói nhắc nhở hắn: không thể theo lời nàng ta nói, nha đầu kia mang đầy bụng mưu đồ đen tối.

Nhưng nhìn sang một cái, trông thấy Chân Diệu lộ ra biểu lộ khinh thường như thể quả nhiên như thế.

Lập tức nóng cả đầu, hỏi: “Cái gì gọi là trợn mắt nói dối chân chính?”

“Trợn mắt nói dối chân chính à ——” Chân Diệu tới gần nam tử.

“Ngươi muốn làm gì vậy?” Nữ tử mang vẻ mặt cảnh giác chen tới, đứng sát nam tử, trong giọng nói đầy sự ghen tuông.

Chân Diệu đã đến gần hai người.

Mặt không đỏ thở không gấp, trong lúc biểu lộ tương đối bình tĩnh, đột nhiên đưa tay, tóm lấy mái tóc nữ tử, sau đó lớn tiếng la: “Người đâu nhanh đến đây, có tên dê xồm phi lễ tiểu nương tử kìa!”

Nói xong chạy như điên ra ngoài, vẫn không quên nhắc nhở A Loan và Thanh Cáp.

Ngay tại lúc đó, tiếng thét thảm thiết chói tai của nữ tử cũng tương xứng truyền đến.

Vừa rồi mấy người vây ở một chỗ, vốn đã có người đi đường thỉnh thoảng lướt mắt qua, có điều bị che khuất bởi khổ người quá lớn của Thanh Cáp và gã sai vặt gọi là A Vượng, nên không thấy rõ tình huống bên trong.

Vừa nghe thấy Chân Diệu la như thế, cả đám người nổi cơn nhiều chuyện bỗng chốc xông tới.

Thấy tóc mai nữ tử tán loạn, nức nở khóc rơi nước mắt, còn có một nam tử trẻ tuổi nhìn có vẻ lỗ mãng đứng bên cạnh, lập tức đã nhận định chân tướng.

Có vài hán tử tính tình trượng nghĩa lập tức vung nắm đấm đánh về phía nam tử.

Nam tử bị hành động kia của Chân Diệu làm tức muốn hộc máu, nắm đấm lại giáng xuống như mưa, hắn che mặt lớn tiếng nói: “Đừng đánh, đừng đánh, các ngươi hiểu lầm rồi—— ”

Mẹ ơi, cuối cùng ta cũng hiểu rõ ràng cái gì là trợn mắt nói dối chân chính rồi.

Nam tử bị đánh thành đầu heo, trước khi hôn mê đã mơ mơ màng màng nghĩ.

 

Chương 60 : Xe ngựa sơn tường khinh thường thanh thông mã của ngươi

“Chuyện gì thế? ” Người  Binh mã tư Ngũ Thành chạy tới, dẫn đầu chính là một thanh niên áo lam, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng cương nghị, đúng là Thế tử Trấn Quốc Công – La Thiên Trình.

Hắn đã là Vệ trưởng Long vệ.

Sau khi Phó chỉ huy Tây thành vì không làm tròn trách nhiệm mà bị cách chức, không biết tâm tư Chiêu Phong Đế là gì mà vẫn không bổ nhiệm phó chỉ huy mới. Trái lại từ tháng trước, mấy người Vệ trưởng Long vệ bọn họ cứ mỗi tháng đều thay phiên đảm nhiệm vai trò phó chỉ huy vài ngày. Mà mấy ngày nay chính là phiên trực của hắn.

Đám người lập tức giải tán, có người nhiều chuyện nói: “Đại nhân, người này phi lễ tiểu nương tử đấy.”

Rốt cuộc quan binh đã đến, đám người tản ra xa, không đứng gần nữa. Chỉ còn lại nam tử bị đánh mặt mũi bầm dập nằm trên mặt đất, bên cạnh còn có một nữ tử khóc sướt mướt, cộng thêm một gã sai vặt mặt mũi cũng bầm dập.

Cho dù nam tử đã trở thành bộ dáng kia, La Thiên Trình vừa liếc mắt cũng vẫn nhận ra hắn.

Ghìm cương tiến lên vài bước, đánh giá ba người.

Vì sao trông thấy bộ dáng của kẻ xui xẻo này lại bất giác nghĩ đến nàng?

Gạt ý nghĩ kỳ lạ đi, La Thiên Trình lạnh giọng hỏi nữ tử: “Chuyện gì, hắn phi lễ ngươi?”

Nữ tử ngồi dưới đất ngẩng đầu, mặt mũi đầy dấu nước mắt, bộ dạng có vài phần động lòng người.

La Thiên Trình quét qua nam tử một cái, thầm nghĩ quả nhiên là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

Nữ tử bỗng nhiên thấy rõ bộ dạng lạnh lùng trong trẻo lại cao quý của La Thiên Trình, thì không khỏi ngơ ngẩn, khuôn mặt lặng lẽ đỏ lên.

Thấy nữ tử không đáp, La Thiên Trình cho rằng chính là như thế, lập tức tay vung lên: “Mang người đi!”

Lúc này nữ tử mới thanh tỉnh, vội vàng nói: “Đại nhân, không phải như thế, không phải… Không phải huynh ấy phi lễ ta… là mọi người hiểu lầm thôi…”

“Nói như vậy, các ngươi là ngươi tình ta nguyện?” La Thiên Trình nhíu mày, cảm thấy không cần phải quản.

Thấy La Thiên Trình cưỡi ngựa muốn đi, nữ tử vội nói: “Không đúng không đúng, đại nhân ngài hiểu lầm rồi, vừa rồi Khánh ca ca gặp một tiểu nương tử, không hiểu sao tiểu nương tử kia lại kéo tóc ta, ta bị đau nên mới la lên, hại mọi người hiểu lầm. Đại nhân, đều do tiểu nương tử kia sai, ngài phải chủ trì công đạo cho ta và Khánh ca ca!”

Nghe xong lời nữ tử nói, khóe miệng La Thiên Trình co rút mạnh mẽ.

Tiểu nương tử kia tuyệt đối là nàng!

“Tiểu nương tử kia đâu?”

Ngón tay nữ tử kia chỉ về một hướng: “Hướng kia, nàng ta ngồi trên chiếc xe sơn tường.”

“Giá!” Hai chân La Thiên Trình thúc vào bụng ngựa, quay đầu ngựa lại đuổi về phía kia.

Một đôi mắt tỏa sáng trơn bóng của nữ tử dừng ở phương hướng La Thiên Trình rời đi, thầm nghĩ vị đại nhân này tuổi còn trẻ, không biết là công tử nhà nào, đúng là tốt bụng lại công chính.

Người… nhìn cũng tốt…

Đang nghĩ thầm, giọng thanh tịnh như nước của La Thiên Trình truyền đến: “Giam nam tử kia vào ngục trước đi. Nữ tử đưa thẳng về nhà, không cho phép nàng nói lung tung.”

“Vâng.”

Một đám quan sai vây quanh, kéo nam tử hôn mê và gã sai vặt ngây ngốc đi.

Nữ tử ngây người.

Cái này, cái này không đúng!

Còn chưa suy nghĩ cẩn thận rốt cuộc không đúng chỗ nào, nàng cũng đã bị quan sai kéo đưa đi.

Người vây xem ở xa xa thấy tình cảnh này, thầm nghĩ quả nhiên ác nhân có ác báo. Đại nhân này tuổi trẻ diện mạo tốt, thật sự là xử sự công chính lại tri kỷ nha, còn nhớ mà sai người đưa nữ tử về nhà.

Kẻ gây rối và người đến bắt người đều đi rồi, không có náo nhiệt để xem nữa, lúc này đám người mới tản di.

La Thiên Trình cưỡi ngựa đuổi theo xe sơn tường của Chân Diệu, Chân Diệu nghe tiếng vó ngựa, bèn vén chiếc mành che màu thiên thanh lên.

“Tại sao là La thế tử?” Chân Diệu cảm thấy tâm tình lại không tốt rồi.

La Thiên Trình nhìn chăm chú vào biểu tình của Chân Diệu, cười như không cười: “Chân Tứ cô nương cho rằng ta là ai? Quan sai đuổi bắt ngươi à?”

“Ngươi ——” Chân Diệu quét mắt một vòng, thấy rõ quần áo La Thiên Trình mới nói, “Thì ra La thế tử đến Binh mã tư Ngũ Thành làm việc rồi.”

Cuối cùng đã có chuyện tốt, sau này tiến cung không cần lo đụng phải tên đáng ghét này nữa.

Dường như đoán được tâm tư Chân Diệu, La Thiên Trình thản nhiên nói: “Một tháng làm mấy ngày, bình thường vẫn tuần trong cung, không chừng lần sau Tứ cô nương tiến cung sẽ có thể gặp tại hạ.”

Ngươi cố ý hả?

Chân Diệu trừng mắt liếc La Thiên Trình, oán hận buông mành che xuống.

La Thiên Trình giống như một đấm đánh vào bông, nhìn chằm chằm vào mành che vẫn còn lắc lư, vô cùng không cam lòng.

Xe ngựa chầm chậm lộc cộc đi một lúc, cái mành vải kia vẫn cứ rũ xuống như thế!

“Chân Tứ cô nương thực không đơn giản, mỗi lần gặp, ngươi đều có thể gây chuyện.”

Chân Diệu ngồi trong xe ngựa ăn nho bĩu bĩu môi.

Người này cứ cưỡi ngựa đi theo mình là để châm chọc mình à?

Trực tiếp ném một quả nho vào miệng, sau đó vén một góc rèm nhỏ lên.

Thấy rèm lắc lư, tinh thần La Thiên Trình lập tức tỉnh táo, mắt chăm chú nhìn về chỗ đó.

Chỉ thấy vỏ nho bay ra.

Phản xạ có điều kiện đưa tay ra bắt, nhìn vỏ nho trong lòng bàn tay, La Thiên Trình đột nhiên kéo dây cương một cái.

“Hí ——” Thanh thông mã (*) giơ chân trước lên, bỗng nhiên dừng lại, phát ra tiếng hí dài, mũi phun khí trắng.

(*) thanh thông mã : con ngựa có màu đen trắng xen kẽ

Bạch khí phun vào rèm vải bay lên, lộ ra gương mặt hoa sen vừa quen thuộc vừa khiến người ta tức giận kia.

Chân Diệu cũng bị biến cố bất thình lình làm sững sờ, một hồi lâu mới nhớ mà nhổ vỏ nho ra, khinh thường nói: “Vô sỉ, muốn nhìn ta cũng không thể sử dụng loại thủ đoạn này chứ!”

Nói xong đưa tay kéo mành vải xuống, xe ngựa lại không nhanh không chậm lộc cộc đi về phía trước.

Để lại La Thiên Trình sững sờ tại chỗ, phổi cũng tức muốn nổ tung.

Nữ nhân chết tiệt kia, nàng lại dám nói hắn như vậy!

Hắn muốn nhìn nàng lúc nào chứ ! Mỗi lần thấy nàng đều buồn bực ngủ không ngon giấc!

Càng nghĩ càng giận, lập tức lại kẹp chặt bụng ngựa đi theo, đè thấp giọng nổi giận đùng đùng nói: “Chân Tứ cô nương, rốt cuộc ngươi có phải một cô nương không vậy ? Nói năng gì thế!”

Chân Diệu vuốt trán, cảm thấy cả nho cũng ăn không vào nữa, vừa xoa tay vừa nói: “La thế tử có thể nói cho ta biết ngươi cứ cưỡi ngựa đi theo xe ngựa của ta làm gì hay không?”

Nói đến đây cười khẽ một tiếng: “Đừng nói với ta thanh thông mã này của ngươi thích bạch mã của Bá phủ chúng ta nha.”

“Hí ——” Thanh thông mã hí dài một tiếng, bạch khí càng khiến mành vải phất lên.

Chân Diệu nhìn con ngựa xen tới, ngơ ngác hỏi: “Nó… nó nghe hiểu ta nói gì à?”

Lúc này La Thiên Trình mới cảm thấy hả giận vài phần, lành lạnh nói: “Ngươi cho rằng thế nào?”

Chỉ thấy Chân Diệu thương cảm liếc nhìn thanh thông mã, ấm giọng khuyên nhủ: “Nếu ngươi nghe hiểu được thì cũng phải biết là do chủ nhân của ngươi không đúng,. Nếu không phải hắn, ta và bạch mã nhà ta cũng sẽ không hiểu lầm ngươi đâu.”

Nói xong lại buông mành vải xuống.

Thanh thông mã quay đầu, một đôi mắt ngựa trơn bóng nhìn La Thiên Trình.

La Thiên Trình tức đến hộc máu, nhịn không được nói: “Chân Tứ cô nương. Nếu không phải ngươi gây họa trên đường cái thì ngươi cho rằng ta đi theo ngươi vì cái gì?”

Chân Diệu cũng nổi giận, vén rèm xe lên trợn mắt nhìn: “Nói như vậy, La thế tử muốn lùng bắt ta về quy án à? Xin hỏi ta phạm vào tội gì?”

“Túm tóc người ta, vô cớ đả thương người còn không tính sao?” La Thiên Trình nói xong, trong nội tâm cũng có phần phỉ nhổ mình.

Không biết hắn trúng tà gì mà ở đây so đo với nàng.

Chỉ biết nếu cứ thế mà về thì lại bị tức thêm mấy ngày.

Chân Diệu vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào La Thiên Trình, trong lòng dần dần rét lạnh.

Tim người này rốt cuộc làm từ gì vậy chứ ! Có không thích mình, thì dù gì nàng cũng mang thân phận hôn thê của hắn.

Hắn không hỏi vì sao nàng dính dáng đến người kia, chỉ hỏi nàng vì sao đả thương người?

Tóm tóc chính là đả thương người rồi. Nàng còn đang thương tâm đây này!

Chân Diệu đột nhiên cảm thấy khó chịu.

Hôm nay bất luận nàng sống ở Bá phủ có nhàn nhã tự tại cỡ nào, đó cũng chỉ là trăng trong nước hoa trong gương mà thôi. Chốn trở về cả đời này của nàng chính là ở phủ Trấn Quốc Công, ở trên người nam tử chết sống nhìn nàng không vừa mắt này.

Chân Diệu nản lòng thoái chí buông mành vải, không nói thêm lời nào nữa.

La Thiên Trình bị Chân Diệu nhìn như thế thì không nói nên lời là cảm giác gì, chỉ cảm thấy trong lòng mờ mịt, cũng bất tri bất giác cưỡi ngựa đi theo xe sơn tường của Chân Diệu đến phủ Kiến An Bá mới bừng tỉnh.

Nhìn Chân Diệu vịn tay nha hoàn xuống xe ngựa, không quay đầu lại mà đi về phía Bá phủ, La Thiên Trình đứng im chốc lát, rồi cũng rời đi không quay đầu lại.

Chân Diệu nghiêm mặt đi vào Trầm Hương Uyển, Tử Tô nghênh đón, bất động thanh sắc liếc nhìn A Loan.

A Loan lắc đầu, đưa cho nàng ánh mắt bất đắc dĩ.

“Cô nương về nhanh vậy ạ, đã chọn xong đồ rồi sao?” Tiếp nhận tay Chân Diệu từ A Loan, đỡ nàng vào nhà.

“Ừ.”

Tử Tô lộ ra chút vui vẻ hiếm có: “Cô nương, phải nói hôm nay là ngày tốt lành đấy. Ngài đi Bảo Hoa Lâu chọn đồ trang sức, mấy món trâm hoa và nhẫn đánh mấy ngày trước cũng đã được đưa đến, ngài đến xem xem.”

Nghe thế, Chân Diệu mới ném phiền não qua một bên, hào hứng bừng bừng xem đồ trang sức.

Một dải trâm bạc, mỗi trâm cài là mỗi loài hoa, có hoa sen, có mẫu đơn, hoa lựu, hoa đào, kiểu hoa đa dạng, còn có rất nhiều nhẫn bạc xinh xắn tinh xảo.

Những món này đều rất nhỏ bé tinh xảo, thực ra không tốn bao nhiêu bạc, rất phù hợp dùng để khen thưởng cho nha hoàn.

Chân Diệu nổi lên hứng thú: “Tử Tô, gọi nha hoàn bà tử trong sân vào sảnh đi.”

Chỉ chốc lát sau, nha hoàn bà tử có cấp bậc, không có cấp bậc, còn có cả hai ba bà tử thô sử đều chen vào sảnh.

Chân Diệu ngồi ngay ngắn trên mặt ghế hoa hồng, ra hiệu Tử Tô lên tiếng.

Tử Tô chỉ vào đống trang sức đầy bàn nói: “Cô nương nhân từ, nói là Nhị cô nương sắp lấy chồng, Trầm Hương Uyển cũng muốn cùng hưởng không khí vui mừng nên trước đó không lâu cố ý đánh những chiếc trâm hoa và nhẫn này.”

Khen thưởng cũng phải có cớ, nếu không thời gian dài sẽ không quy không cách, có vài người quen thói lớn tâm, cảm thấy không cho là do chủ tử keo kiệt.

Tử Tô rất tinh tường mấy việc này, mở miệng đã nêu một cái lý do không thể tốt hơn, sau đó nói: “Nhị đẳng nha đầu mỗi người chọn hai chiếc trâm hoa, hai chiếc nhẫn. Tam đẳng chọn một chiếc trâm hoa một chiếc nhẫn. Các nha đầu bà tử không phân cấp thì mỗi người một chiếc nhẫn.”

Nha hoàn bà tử cả phòng vô cùng vui mừng, cùng hô: “Đa tạ cô nương.”

Chân Diệu nhìn thế cũng cao hứng, nói: “Ngày sau các ngươi sống tốt làm tốt là được, chỗ của ta không quá khó sống, nhưng nếu phạm sai lầm, cũng sẽ không lưu lại.”

“Vâng, chúng nô tỳ sau này chắc chắn cố gắng làm việc, tuyệt không để cô nương thất vọng.” Nha hoàn bà tử cả phòng ngay ngắn thi lễ với nàng.

Chờ nhóm nha hoàn bà tử không phân cấp chọn nhẫn xong rồi rời đi, Chân Diệu cười tủm tỉm nhìn đám nha đầu thanh tú động lòng người trong phòng, nói: “A Loan, đi lấy mấy món đồ nhỏ ta mua ra đây.”

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion41 Comments

  1. Hjx, mồm miệng CD cũng ghê gớm quá đi, LtT không nói lại được luôn, nhất là cái đoạn nàng nói chuyện với con ngựa kia ý, haha
    Tuy chỉ là ban thưởng mấy vật nhỏ nhỏ nhưng cũng làm cho đám nha hoàn bà tử vui mừng đến quýnh lên luôn. CD tính tình cũng tốt nữa, các nàng ấy phục vụ cũng không đến nỗi mệt mỏi lắm. Chắc cái đám trang sức nhỏ nhỏ mà CD mới mua ở bảo hoa lâu về là để thưởng cho đám nha hoàn bên người nhỉ :) CD dễ thương quá, có gì tốt cũng muốn chia sẻ với mọi người

  2. Chân Diệu cũng mồm mép quá đi, nói cho a Trình lần nào về cũng bực tức, nhưng cứ thế này bao giờ lấy nhau về hai người cứ đấu võ mồm mãi sao? Còn con ngựa của a Trình nữa, hình như nó hiểu tiếng người thật hả, không biết a ý lấy đâu ra con ngựa thông minh thế nhỉ?
    Chân Diệu vừa tốt tính còn hào phóng thế này, đám nha hoàn bà tử trong viện cũng dễ sống, còn có Tử Tô biết quản lý nữa thì sau này đám nha hoàn này sẽ trung tâm lắm đây.
    Thanks nàng!

  3. ôi, đọc chương này ta thấy hả dạ vô cùng, CD đúng là gian manh mà, khổ thân cái tên dê xồm kia thế.
    CD hào phóng tốt tính thế này, hy vọng nha hoàn bà tử cũng tốt vs nàng ấy
    tks các nàng nha, mình cứ hóng mãi

  4. ôi trời ơi? mỗi lần CD gặp LTT là y ngay rằng có chuyện vui, đọc mà chết cười, 2 anh chị khi nào thì mới tỏ lòng nhau đây. hóng các chương tiếp theo a :)
    thanks nàng nha.

  5. ha ha !!! Cười đau cả ruột với cái vố ” trợn mắt nói dối chân chính” của Chân Diệu. Không ngờ cô nàng cũng thuộc dạng lưu manh, vô sỉ !!! La Thiên Trình cảm thấy nhức đầu, điên tiết vì Chân Diệu. Nhưng mà điều này vô tình lại làm đầu óc anh ta thường xuyên phải tưởng nhớ nên cô nàng…Từ oan gia thành thương nhau…chắc cỡ độ 20 chương nữa nhỉ ! Mình đoán mò thế. hiiii !!!

  6. ôi ôi,đôi oan gia này,sao mà dễ thương mà đáng yêu thế không biết,hi,nghe hai anh chị đấu khấu mà ta cười ngoác hết cả miệng ra.haha.kyomi.chân diệu lần này đúng là nhanh trí đó,với lại chỉ có lần này mới thấy thanh cáp là được việc thôi.hihi.trình ca bây giờ đã ăn không ngon,ngủ không yên vì nhớ nhung chân diệu rồi.haha
    tks tỷ ạk

  7. Nghe vẻ anh Trình nhà ta là có xu hướng đổ rồi đó, hi hi…. Dạo này là hay tìm cớ để xuất hiện trước mặt Chân Diệu lắm rồi nha, thật k hiểu bọn đàn ông này nghĩ gì,lúc người ta khổ công theo đuổi thì bỏ lơ, lúc người ta mặc kệ, thì lại xán tới… Đúng là xu hướng chịu ngược mà…. Sao thiếu nữ cổ đại hay đỏ mặt thế nhỉ? Chỉ vừa mới gặp mặt trai đẹp thôi mà đã đỏ mặt là sao??? Chẳng bù cho ta, chẳng thấy mặt đỏ đâu cả, hixxx…. Hay chưa gặp trai đẹp nhỉ??? Với tình hình này, thì anh còn lâu mới có thể tiến vào trái tim chị lắm

  8. Đọc chương này mà chết cười với CD ạ. Lại còn làm cho cái tên xấu xa kia bị đánh đến lơ mơ luôn mãi mới hiểu cái gì là nói dối chân chính á. A Trình này thật rất quá đáng chứ hỏi lý do tại sao đã qui cho CD tội gây rối cho rằng CD chuyên đi gây chuyện rồi. CD càng thất vọng về LTT hơn rồi. Mà con ngựa nghe hiểu tiếng người thiệt hả… lạ ghê á.
    CD là ng rất hào phóng mình có nhìu tiền cũng muốn chia sẻ vz ng khác nhưng chung quy ở nhà còn dc chứ đi lấy ck tính cách vày là mềm yếu dễ bị ng ta đè đầu cưỡi cổ ý.

  9. CD đang thất vọng đối với LTT rồi. LTT mà k cố gắng thì sao CD thích được đây, bao jo mới đến đoạn 2 ng hòa nhau nhỉ.vô tình LTT làm CD buồn rồi

  10. Dung la cu dung phai CD la LTT cu goi la nghen khuat ma ko phun ra duoc. Hihi! thich con gai nha nguoi ta ma cu lam ra may cai hanh dong au tri nhu tre con moi lon cha trach khong duoc sac mat tot la phai.
    Anh chang “de xom” dung la du xui xeo nhe! chua chiem duoc chut loi loc gi ma toan bi an don, hihi! ma con ko dam keu nua chu! (keu cung ko ai tin).
    Ko biet co bao gio gap lai anh chang nay nua ko nhi???lan nao cung co vu hay de xem.

  11. Đọc chương này mà không được cười, ngồi trong phòng cứ tủm tà tủm tỉm như người hâm ấy. Mà nam9 không hỏi nữ 9 cho rõ ràng mà đã nghĩ oan cho nàng ấy. Mà ngựa của chàng cũng thông minh có linh tinh như người vậy, đúng là chủ nào tớ nấy. Nữ 9 cũng mồm mép nhanh nhẹn ghê chọc cho Nam9 tức điên mà k làm gì được. Có điều sao 2 a/c cứ gặp nhau là chảnh chọe thế. Iu nhau lắm thì cắn nhau đi :d

  12. “ruốt cuộc ngươi có phải” ——————-> “rốt …”
    “buông xuống mành vải xuống” ————> dư “xuống”
    ==========================================================
    Đoạn đầu cười vật vã, đoạn sau tự nhiên thấy tủi tủi theo CD luôn!!
    Đoạn thanh thông mã là buồn cười nhất, ta cứ như là được xem phim hoạt hình Disney í, tưởng tượng được con ngựa quay lại nhìn LTT và cái đầu LTT tức xì khói luôn ?? cũng biết cái bạn LTT này thích CD lắm rồi mà làm bộ làm tịch, cứ y như trai tơ mới lớn chứ hok phải trọng sinh, khoái chọc ghẹo bắt nạt cô gái mình thích ko à ??
    Còn anh bạn dê xòm kia thì gặp CD chính là gặp khắc tinh rồi, haha, 2 lần thiệt thòi rồi, ko biết sau này còn gặp nữa ko ?

  13. Vẫn ko thích nam chính, Thế tử, ngươi lọt vào danh sách đen của ta rồi, ko ưa nổi. Chân Diệu thu mua lòng người ah, mấy nha hoàn than thở kia hết nói Chân Diệu thiên vị rồi nhé.
    Cái tên dê xồm đó ko biết Chân Diệu là khắc tinh của hắn hay sao mà cứ mặt nóng dán mông lạnh thế ko biết. Đúng là ko chừa đòn mà. Lần này vô tù cho biết mùi trêu ghẹo dân nữ ah.
    Con ngựa của Thế tử thông minh và đáng yêu ghê ^^
    Thanks

  14. Thiên trình ca coi bộ bắt đầu để ý chân diệu tỷ rồi mà phải chờ bao lâu nữa hai người mới không còn ta nhìn người thấy không thoải máy đây

  15. Cảm thấy nữ chính hơi bị háo sắc rồi đó… mà cặp này cứ gặp nhau là gây lộn.. hóng quá

  16. TT bắt đầu để ý tới CD rồi mà cứ gặp nhau là cãi nhau ko thoo. Hóng ngày anh rước chị về wa a

  17. Giờ mới thấy ông nam chính rộng lượng mà bỏ qua cho Diệu tỷ một lần đấy… chắc hum nay trời mưa lớn ah ^^… mà ông Khánh ca ca này cứ nhằm vào Diệu tỷ chi vậy trời… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  18. Chết cười với trợn mắt nói dối thật sự của CD…nam chính muốn thu hút sự chú ý của nữ chính a… nữ chính ko chú ý nên a mới trêu chọc nữ chính ko ngờ hiểu lầm ngày càng sâu…haha con trai chỉ trêu chọc cô gái mình thích á chỉ là nam chính chưa nhận ra tình cảm của mình.

  19. Con ngựa của thế tử cũng quá là dễ thương ah chẳng biết có hiểu hay ko nhưng ta thấy nó rất manh nha, anh nam chính mà còn ko thay đổi đến lúc Chân Diệu ghét a rồi ngồi đó mà khóc nhah

  20. Anh dê xồm này, bị đau rồi mà k nhớ. Lại tiếp tục chọc chị thì đi nha môn uống nước trà à
    Anh Trình đã bị chị thu hút rồi, đó theo tình tình chạy, chạy tình tình theo mà. Ôi con ngựa của anh đúng là bảo bối đó, biết nhìn chủ chằm chằm luôn
    Chị đã thu mua lòng nha hoàn rồi

  21. Chân Diệu thật biết cách đối phó với vị công tử kia mà :)) mà sao cảm giác như mỗi lần Chân Diệu với La Thiên Trình gặp nhau đều phải cãi qua cãi lại một hồi mới xong chuyện, như là oan gia ngõ hẹp vậy :))

  22. Lần nào 2 anh chị gặp nhau cũng có chuyện để tranh luận nhỉ, ko biết đến chương mấy cặp oan gia này mới yêu nhau.

  23. Anh Trình biết tìm bực mình cũng đâm đầu vào hehe! A Diệu nghĩ kế hay ghê lun! Phục ghê! Thằng đó bị vậy là đáng! Cho chừa chọc gái nhà lành!

  24. CD thông minh quá đi, biện phá như vậy cũng nghĩ ra đc, bội phục chị quá thể lun, còn anh Thế tử, cứ thế này thì chị cứ ghét anh mãi thôi, anh cứ ngây ngây ngẩn ngẩn ngẩn sống mãi với kiếp trước, rùi thù hận thui

  25. Đúng là đọc mới biết trợn mắt nói dối của Chân Diệu là như thế nào. Chỉ khổ cho tên Khánh công tử kia lần này lại phải vào đại lao nằm thử. Chết cười với vụ con ngựa của La Thiên Trình.

  26. Chết cười với mồm miệng của chị. haha, mà con ngựa hình như hiểu tiếng của Chânđiệu đó nha. Tội chị nữ tử kia, cho anh là công minh, heheee ;70

  27. Chắc LTT phải biết CD bây giờ ko phải CD kiếp trước thì mới hoàn toàn buông bỏ dk khúc mắc, chứ đời trước bị hại thê thảm như thế dù có tình cảm thì cũng ko thoải mái dk

  28. Cứ gặp nhau là lại gây gổ, đoạn đầu thì hài hài, đoạn sau thì a làm c tủi r đấy.
    Tên sở khanh kia nếm sự lợi hại của c 1 lần rồi còn ko biết chừa, c ra 1 chiêu giải quyết cả đôi vừa xử tên họ sở vừa xử luôn cô nương mê zai ;94

  29. Tìn hình là a nam9 đang dần thích nữ9 rồi đây. Hóng quá. Mong hai ng gặp nhau nhiều nhiều

  30. Tội cho “dê sồm” lần nào gặp Diệu tỷ cũng nếm trái đắng
    Đắc ý nhất vẫn là câu nói “Khen thưởng cũng phải có cớ, nếu không thời gian dài, có vài người quen thói lớn tâm, cảm thấy không cho là do chủ tử keo kiệt” – châm ngon sống! Làm việc tốt ko phải lúc nào vũng tốt cho bản thân ;86

  31. La công tử dính hoa đào rồi Hâh . Ăn cướp la làng là cả một nghệ thuật à

  32. Chị cứ chọc tức anh kiểu này bảo sao anh không ngày nghĩ đêm nhớ tối nằm mơ được chứ.

  33. Nước mắt phượng hoàng

    Kiểu này mỗi lần “Khánh công tử” gặp Chân Diệu chắc phải đi đường vòng thôi!! Lại còn kiểu trợn mắt nói dối chân chính nữa!haha

  34. Nam phụ, nữ phụ vừa lên sàn đã thê thảm. Nam chính gặp nữ chính là ăn hành mà cứ thím theo. Ngựa của năm chính thông minh quá. Truyện có 3 động vật đặc biệt xuất hiện rồi, thật chờ mong tiếp theo ntn ;70

  35. Gái già đợi gả

    Cứ lúc nào A La gặp CD là c đang làm chuyện xấu, a muốn châm chọc c cho khỏi bực tức trong lòng, mà cuối cùng thành ra bị c khinh bỉ càng thấy uất ức hơn. K biết bao chương nữa a mới rước c về nhà để giao đấu ÷))

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: