Trời Sinh Một Đôi – Chương 47+48

37

Chương 47: Chảy máu mũi.

Edit: Tuyetuyen

Beta: Sakura

Ánh mắt La Thiên Trình tối sầm lại, sải bước hướng tới Chân Diệu.

Khí thế như sơn vũ dục lai (mưa gió sắp đến) làm Chân Diệu không tự chủ được lùi về phía sau một bước.

La Thiên Trình đã đi đến gần, một phát bắt được cổ tay của nàng, giọng nói trâm thấp như bị đè nén nói: “Nói, ngươi rốt cuộc là ai?”

Nữ nhân kia mới không thể vừa hài hước vừa …đáng yêu như vậy?

Thoáng cái trong lòng La Thiên Trình dâng lên một loại cảm giác hoang đường, một đôi con ngươi lạnh băng nhìn chằm chằm Chân Diệu.

Trong lòng Chân Diệu không nhịn được nhảy dựng lên, nhưng ánh mắt nhìn La Thiên Trình như nhìn một kẻ ngu, giật mình hỏi: “Ngươi không biết ta là ai?”

La Thiên Trình bực bội nói: “Ta dĩ nhiên biết ngươi là ai.”

Lần này Chân Diệu dùng ánh mắt như nhìn kẻ thần kinh nhìn hắn.

Ngực La Thiên Trình khó chịu.

Ý tứ hắn hỏi, chỉ sợ trên đời này chỉ có mình hắn có thể hiểu, hết lần này đến lần khác lại không thể nói rõ ràng.

Nếu là người khác cũng thôi, hết lần này tới lần khác lại đúng là nữ nhân này, từ trước đến giờ tự chủ của hắn dưỡng thành căn bản không dùng được, chỉ cần hai người đồng thời xuất hiện, đủ loại ép buộc hắn đến bước đường cùng, làm cho tâm tình của hắn đều hướng tới tiêu cực.

Đó là hận ý và không cam lòng phát ra từ sâu trong linh hồn.

“Tại sao ngươi lại khẩn trương?” Nghe thấy tiếng tim đập của Chân Diệu ngày càng khẩn trương, La Thiên Trình tựa như đã nhìn ra cái gì đó.

Nàng khẩn trương như vậy có phải hay không mình đoán không sai, Chân Tứ trước mắt cùng trước đây là không phải một người?

Cổ tay Chân Diệu bị nắm rất đau, vùng vẫy một cái hỏi: “Ngươi thật muốn biết?”

La Thiên Trình buông cổ tay Chân Diệu ra, không nói gì, nhưng dáng vẻ tỏ ra nhất định phải biết rõ.

Chân Diệu vuốt vuốt cổ tay của mình, không muốn nhìn vẻ mặt đằng đắng sát khí của hắn, ánh mắt nhìn về phía xa nói: “Khi ta còn bé rất ham chơi, thích đi dạo chơi mọi nơi, tổ phụ hết lần này đến lần khác lại thích nuôi dưỡng những động vật thân thiện. Có một lần ta đi qua cổng Đường Hoa Viên, đột nhiên nhảy ra một con chó. Con chó kia há miệng, nhe ra hàm răng nanh bén nhọn xông đến, ta bị nó đuổi theo chạy một vòng, mặc dù cuối cùng không có bị cắn, nhưng sau này qua một thời gian, chỉ cần đi qua con đường kia, tim sẽ không nén lại được mà nhảy lên.

Nói đến đây nhìn La Thiên Trình một cái, thản nhiên nói: “Hiện tại cũng giống như vậy.”

Bởi vì La Thiên Trình đang nghe nhập thần, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, sắc mặt xanh mét nói: “Ngươi đang chỉ cây dâu mắng cây hòe?”

Chân Diệu xoa nhẹ cái trán, tức giận nói: “Ta ăn ngay nói thật, nếu La thế tử tự hướng lên người mình, ta cũng không có gì để nói. Nhưng ta rốt cuộc không rõ, cuối cùng La thế tử muốn thế nào?”

Vừa nói vừa vuốt lọn tóc rũ xuống ra phía sau, trong giọng nói là không che dấu được vẻ đùa cượt: “Hôm đó rơi xuống nước, La thế tử làm gì, Chân Tứ thật không dám quên, cũng thật rõ ràng, cái gì không thuộc về mình không nên cưỡng cầu, chỉ tự làm tự chịu, tự mình chuốc lấy cực khổ thôi. Nếu đã như thế, tại sao La thế tử lại đáp ứng cửa hôn sự này?”

Nguyên chủ từng gây ra chuyện gì không có cách nào có thể xóa đi được, nàng không thể nào giả dạng sống giống như nguyên chủ được, thời khắc sinh tử, gặp phải biến cố lớn có thể làm tính tình thay đổi, có thể giải thích như vậy được chứ?

Chân Diệu cũng cảm thấy rất kỳ quái, trong suốt khoảng thời gian này nàng thay đổi, tại sao trong toàn bộ phủ Kiến An Bá mọi người đều tự tìm lý do giải thích cho nàng, nhưng qua vài lần duyên phận gặp mặt, Thế tử phủ Trấn Quốc Công lại một mực túm lấy không tha?

Hơn nữa tính cách của người này cực kỳ biến thái, cho dù nguyên chủ tính toán hắn một lần, cũng không thể trở thành mỗi lần gặp mặt, hắn liền kêu lên muốn đánh muốn giết đi?

Ấn tượng của Chân Diệu đối với La Thiên Trình càng ngày càng kém.

La Thiên Trình hơi ngẩn ra, ngẫm nghĩ những lời nói của Chân Diệu.

Chẳng nhẽ lần đó mình nhịn không được hạ sát thủ, làm cho nàng trải qua một lần sinh tử, suy nghĩ cẩn thận lại rồi, cho nên mới sửa lại phong cách hành sự?

Phía trước hắn nhớ được rằng, vừa bắt đầu đoạn thời gian kia, Chân Tứ ôm lòng ái mộ mình.

Là bởi vì ít đi phần tâm tư, sau đó lại đủ chuyện xảy ra, nàng không lường trước được biến hóa của sự việc thành ra sợ hãi ư?

Lại nói, cho dù là trước đây, hắn đối với vị hôn thê tương lai Chân Diệu là cái dạng gì, cũng không để ý qua.

Vừa nghĩ như thế, ý niệm hoài nghi trong đầu La Thiên Trình cũng bị đè ép xuống, nhìn lại vẻ mặt quen thuộc, lại mang theo vẻ đùa cợt thấy vô cùng không vừa mắt, lập tức hắn tỏ ra cực kỳ trào phúng nói: “Chẳng nhẽ không phải là phủ Kiến An Bá ép mua ép bán sao?”

Chân Diệu mắt lạnh nhìn La Thiên Trình một cái, ném một câu nói rồi xoay người đi.

“Bò không muốn uống nước, ai có thể cứng rắn ép nó cúi đầu bắt uống nước?”

Ngồi ở trong kiệu nhỏ, tay của Chân Diệu xoa xoa bụng.

Đói.

La Thiên Trình cưỡi ngựa đi bên cạnh kiệu nhỏ, trên đường người đến người đi, thỉnh thoảng có ánh mắt tò mò nhìn lên người hắn.

Hắn căn bản không thèm để ý những điều này, ánh mắt thỉnh thoảng rơi vào màn kiệu, luôn luôn nghĩ sẽ có lúc Chân Diệu xốc rèm lên, tiếp tục gây lộn với hắn.

Tại sao nàng lại vẫn không vén rèm lên chứ?

La Thiên Trình khẽ vuốt ve cằm của mình, thầm suy nghĩ.

Khi mắt hắn đang nhìn soi mói, tấm rèm hoa cỏ màu xanh trên nền tím khẽ đung đưa, hai ngón tay trắng nõn mịn màng đặt lên trên, nhẹ nhàng nhấc lên tạo thanh khe hở, lộ ra một bên gò má hoa đào đáng yêu.

Một khắc kia La Thiên Trình không khỏi có chút xoa tay muốn động.

Một bàn tay trắng nõn khác vươn ra, phía trên có chút bạc vụn “Phiền toái ngươi có thể mua hộ ta hai bánh bao thịt được chứ?”

Chiến ý đang lên cao của La Thiên Trình giống như một quả bóng căng hơi bị kim châm một phát nổ tung, cả người thiếu chút nữa ngã sấp xuống luôn.

Hắc mã hí dài, La Thiên Trình nắm chặt dây cương thẹn quá thành giận quát: “Cái gì?”

“Giúp ta mua hai cái bánh bao thịt.” Chân Diệu cắn răng lớn tiếng nói.

Mấy thanh niên thư sinh mặc trang phục của Quốc tử giám đi ngang qua cỗ kiệu, thấy màn kiệu một nửa được vén lên, giai nhân hiện ra, không khỏi thả chậm cước bộ.

Nghe được lời nói, hai mặt nhìn nhau, một người trong số đó chợt cười lớn tiếng, vỗ vỗ một vị nam tử trẻ tuổi mặc trường sam lụa Hàng châu màu xanh nhạt nói: “Ta buồn cười chết mất, Chân huynh, cũng không biết đây là tiểu nương tử nhà ai.”

Nghe được hai chữ “Chân huynh” Chân Diệu vội vàng buông rèm xuống, trong lòng thầm hận.

Nàng chỉ muốn ăn cái gì đấy, lại đụng phải bạn đồng môn của ca ca, còn bị cười nhạo nữa.

Đúng là, gặp phải Đại ca cùng La Thiên Trình đều không phải chuyện tốt đẹp gì.

Đứng ở trên đường, mặt Chân Hoán đen như đáy nồi, giận đến hồi lâu không nói lên lời.

Bá phủ để nàng đói bụng hay là thiệt thòi nàng, nàng lại dám để cho vị hôn phu của mình ở trên đường mua bánh bao thịt cho nàng ăn.

Đứng ở bên cạnh Chân Hoán, Tưởng Thần nhìn chằm chằm màn kiệu vẫn còn đung đưa một cách xuất thần.

Mặt La Thiên Trình cũng đen lại, hướng đến Chân Hoán miễn cưỡng ôm quyền gật đầu, quát lớn với người khiên kiệu “Đi mau.”

Kẹp chặt bụng ngựa dẫn đầu đi trước, đi ngang qua quầy bánh bao nóng hổi đang rao hàng, quỷ thần xui khiến, hắn dừng lại mua hai cái bánh bao thịt, điều khiển ngựa trở về bên cỗ kiệu, không nói tiếng nào từ màn kiệu quăng vào trong.

Chân Diệu đang ôm bụng đã đói đến đau.

Bởi vì đã có kinh nghiệm mấy ngày bị đói bụng, nên tinh thần nàng cảm giác đói bụng ấn tượng rất sâu, đến nỗi dạ dày mơ hồ đau.

Đang đau chảy cả mồ hôi, bánh bao nóng hổi đột nhiên rơi vào trong ngực nàng, Chân Diệu sợ hết hồn, trợn mắt nhìn màn kiệu không ngừng đung đưa, vội vàng ăn.

Không nghe thấy tiếng thét chói tai, La Thiên Trình không khỏi có chút thất vọng, vó ngựa dầu dĩ đi về phía trước, suy nghĩ lại bay về phía xa.

Bỗng nhiên có vật gì đó xông thẳng tới trước mặt hắn, La Thiên Trình đột nhiên hoàng hồn, không chờ hắn kịp phản ứng, vật kia đã thẳng tắp đập vào sống mũi của hắn.

Cơn đau chậm chạp truyền đến, hai dòng máu tươi quanh co chảy ra, nhỏ xuống  ngón tay đang kẹp bạc vụn, một mẩu bạc vụn khác thì rơi xuống đất lạch cạch lăn ra xa.

 

Chương 48: Trở về phủ.

La Thiên Trình nhìn đầu ngón tay đang dính máu mũi của mình, tức giận đến run cả tay.

Nàng làm sao dám.

Bàn tay dính máu đưa về phía màn kiệu, lại tức giận thu tay lại.

Hắn cũng không muốn lại bị người vây xem.

Còn có bộ dạng chảy máu mũi của hắn mà bị nữ nhân này nhìn thấy, nhất định sẽ cười nhạo hắn.

La Thiên Trình hít sâu một cái nhịn xuống, lau mũi, đẩy nhanh tốc độ.

Chân Diệu ăn bánh cảm thấy mỹ mãn, cầm khăn lau một chút miệng, căn bản không có hứng thú quan tâm đến người nọ đang ở phía ngoài như thế nào, thân thể điều chỉnh một chút, ngủ thẳng một đường đến phủ Kiến An Bá.

Phủ Kiến An Bá vẫn bị bao phủ bởi bầu không khí lo sợ bất an, cỗ kiệu vừa đến, thì gã sai vặt đã nhanh nhẹn chạy vào báo tin.

Chân Diệu nhấc chân váy, mới từ trong kiệu đi ra ngoài, chỉ thấy La Thiên Trình chợt xoay người, khẽ quát một tiếng “Đi!”

Từ đầu đến cuối cũng không quay đầu lại, cưỡi ngựa đi.

Nhìn cỗ kiệu bị tụt lại khá xa, còn có một ít bụi đất trên đường, Chân Diệu dụi dụi con mắt.

Nguy rồi, vị hôn phu của nàng bệnh xà tinh lại nghiêm trọng hơn rồi.

Người nào lại thả hắn ra?

Lo lắng, lo lắng, Chân Diệu từ cửa hông tiến vào. Lão phu nhân dẫn theo mọi người ra đón, nhìn thấy Chân Diệu run rẩy cả mình, tiếng lên mấy bước, cầm lấy tay của nàng nói: “Tứ nha đầu, đây là sao?”

Sắc mặt Lão phu nhân xám ngoét, đôi môi run rẩy nói: “Chẳng nhẽ, chẳng nhẽ cháu bị hoàng gia trách tội…”

Sắc mặt của Nhị phu nhân Lý thị còn khó coi hơn Lão phu nhân, vung khăn đang muốn tru lên, bị Đại phu nhân Tưởng thị hung hăng kéo một cái.

“Đại tẩu, tẩu kéo ta làm gì?”

Tưởng thị cũng không để ý đến bà ta, đỡ lấy Lão phu nhân nói: “Lão phu nhân, Diệu nha đầu một đường mệt mỏi trở lại, có chuyện gì trở về phòng rồi hãy nói.”

Nếu Chân Diệu thật chọc họa, cũng không thể ở chỗ này náo ra.

Những hạ nhân kia nghe thấy một chút gió thổi mưa rơi, trong lòng sẽ nổi lên sợ hãi sẽ gây ra rắc rối sai lầm.

Ai da, Bá phủ ba phòng, nhất tổn câu tổn, nhất vinh câu vinh (ý là ba phòng trong bá phủ là họa hay phú quý thì đều gắn liền với nhau), thiên uy tức giận thì ai cũng không ngăn được.

Tưởng phu nhân thở dài, trên mặt cũng không thể hiện gì, chẳng qua thật sâu nhìn Chân Diệu một cái.

Ôn thị lại không nghĩ đến những chuyện này.

Sao con gái của nàng lại gây họa được, nhìn bộ dạng này là bị người bắt nạt mới đúng.

“Diệu nhi.” Ôn thị ôm lấy Chân Diệu, vẻ mặt lo lắng.

“Nương, nữ nhi không có chuyện gì. Đại bá mẫu nói đúng, có chuyện gì chúng ta vào nhà nói sau.”

Mọi người mới vào Ninh Thọ Đường, Lý thị gây khó dễ trước tiên “Ai ui, Diệu nha đầu, cháu nói xem trước đây cháu gây rối, làm cho Bá phủ phải xấu hổ, nhưng cháu lại có thể gả vào nhà tốt, coi như là chuyện tốt. Nhưng đối với bọn muội muội của cháu lại bị chút ảnh hưởng, ta đây làm Bá mẫu cũng chỉ có thay cháu cao hứng phần nào. Nhưng lần này cháu tiến cung một chuyến, gây họa, đây chính là chuyện xét nhà diệt tộc! Ông trời của ta a, ngươi đây không phải là, không phải là gieo họa cho toàn bộ già trẻ trong phủ hơn một trăm nhân khẩu sao?”

“Nhị tẩu nói cái gì, rốt cục Diệu nhi đã chọc ra họa gì chứ?” Nghe Lý thị nói Chân Diệu như vậy, Ôn thị giận không nhịn được nói.

Lão phu nhân nâng quải trượng nặng nề gõ xuống mặt đất một cái, nói: “Được rồi, hai người các con đừng cãi nhau nữa, Tứ nha đầu cháu nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Tổ mẫu, thật là không có chuyện gì đâu, Hoàng thượng chỉ nhìn cháu tỉa một đóa hoa hồng từ quả đào thôi, rồi cho cháu về phủ.”

Lão phu nhân có chút không tin, nhìn bộ dạng Chân Diệu cả người mô hôi bụi bặm, sao lại không giống như không có chuyện gì a, không khỏi hỏi: “Xảy ra chuyện gì làm bộ dạng cháu lại như thế này ?”

Chẳng nhẽ bị Quý nhân nào đó trách phạt rồi, cô nương da mặt mỏng gặp chuyện khó nói?

“Xuất cung, không cẩn thận bị ngã một cái.”

Mọi người…

“Chính là, không có chuyện gì?” Lão phu nhân thở gấp nói.

Chân Diệu nghĩ lại, nhớ ra nói: “Hoàng thượng nói, muốn chọn thư đồng cho công chúa Phương Nhu.”

“Cái gì, công chúa Phương Nhu muốn chọn thư đồng?” Lý thị hét chói tai một cái.

Danh môn quý tộc nào cũng biết, thư đồng của công chúa phải từ tám đến mười hai tuổi, nàng có một đôi nữ nhi song sinh nằm trong tuổi tuyển chọn.

Ánh mắt Lý thị nóng bỏng nhìn Chân Diệu, trong lòng đã nhanh bay lên.

Lão phu nhân biết Chân Diệu quả thật không chọc họa, an tâm, về chuyện công chúa chọn thư đồng, hứng thú cũng không lớn.

Phủ Kiến An Bá ở trong danh môn quý tộc nhưng chỉ là trung đẳng, thư đồng tổng cộng bốn người, như vậy sẽ là từ danh môn quý tộc tuyển hai người, từ nhà trọng thần liêm khiết tuyển hai người.

Làm thế nào cũng sẽ không đến lượt cô nương của Kiến An Bá phủ.

“Như vậy là tốt rồi, Tứ nha đầu, cháu bôn ba hơn nửa ngày cũng mệt rồi, trước tiên hãy trở về nghỉ ngơi một chút đi. Đúng rồi, lúc trước La thế tử sai người đưa ngân phiếu tới, nói là công chúa Phương Nhu đưa tiền mua xảo quả hoa qua kia, ta đã sai người đưa đến Trầm Hương Uyển, nha đầu Tử Tô đã thu lại cho cháu rồi.” Lão phu nhân chậm rãi nói.

Tử Tô lặng lẽ đứng sau các chủ tử nhìn Chân Diệu khẽ gật đầu.

Trên mặt Lý thị tỏ ra ghen ghét.

Đây chính là một ngàn lượng bạc!

Bá phủ tổ chức hôn sự cho các cô nương, cũng chỉ nằm trong con số này thôi.

Nha đầu chết tiệt này, thỉnh thoảng gây họa, làm cho người ta lo lắng hãi hùng theo, thế nhưng chính mình lại một khoản, một khoản bạc bỏ vào túi.

Cũng không biết hiếu kính các trưởng bối một chút.

Lý thị càng nghĩ càng thấy trong lòng thấy chua xót, không nhịn được liếc nhìn Chân Diệu một cái.

Nhận được sự khinh thường của Lý thị , Chân Diệu không khỏi mở cờ trong bụng.

Khóe miệng Tử Tô giật một chút, cô nương nhà nàng bị làm sao, nhận được sự coi thường của người khác lại tỏ ra vui mừng.

“Các con đi theo lo lắng nửa ngày, chắc hẳn cũng mệt mỏi rồi, đều lui ra đi.” Lão phu nhân phất tay một cái.

Thấy Chân Diệu vẫn không động, liền hỏi “Tứ nha đầu, còn có chuyện gì nữa sao?”

“Cũng không phải là đại sự gì cả, Hoàng thượng có phân phó muốn cháu gái sau này cứ mười ngày thì tiến cung một lần, đi theo công chúa Phương Nhu.”

“Cái gì, Hoàng thượng chọn cháu làm thư đồng?” Tiếng của Lý thị phát ra thật cao, nhìn về phía Chân Diệu với sắc mặt bất thiện.

Đại Chu còn chưa có tiền lệ một nhà tuyển hai thư đồng cho công chúa.

Nàng  ta chiếm mất danh sách của Băng nhi, Ngọc nhi?

Đúng là tai vạ!

Những người khác cũng sợ ngây người nhìn Chân Diệu.

Sắc mặt Chân Diệu nhàn nhạt nói: “Nhị bá nương nói đùa, cháu gái đã mười bốn tuổi sao đủ tư cách làm thư đồng, chẳng qua cứ mười ngày vào cung một lần theo hầu công chúa thôi.”

Nghe nói như thế, ánh mắt sáng không ít người lên.

Lão phu nhân kéo tay Chân Diệu lại nói: “Tốt, tốt, Diệu nha đầu, tổ mẫu vẫn biết cháu là đứa hiểu chuyện. Công chúa Phương Nhu nay là nữ nhi được Hoàng thượng sủng ái nhất, cháu chỉ cần theo hầu công chúa cho tốt, ngày sau sẽ có vô vàn chỗ tốt.”

Tưởng thị cũng cười nói, nói: “Diệu nha đầu, công chúa còn nhỏ, ngày sau cháu tiến cung, sợ rằng có những lúc sẽ phải chịu ủy khuất, đến lúc đó ngàn vạn lần không nên đối địch với công chúa, phải nhẫn nhịn một năm hay lâu hơn cũng phải nhịn. Tương lai cháu đến Trấn Quốc Công phủ, có tầng thân phận, này thắt lưng cũng có thể thẳng được.”

Lý thị không nói gì, nhưng trong lòng đang bắt đầu suy tính.

Diệu nha đầu được Hoàng thượng coi trọng, vậy có thể hay không tại thời điểm chọn thư đồng giúp Băng nhi, Ngọc nhi ra chút lực…

Tất cả người trong phòng tâm tình đều tốt lên, chỉ có sắc mặt Ôn thị là lạnh nhạt.

Chờ ra khỏi Ninh Thọ Đường, Ôn thị nhìn Tử Tô một cái, mới lôi kéo Chân Diệu thấp giọng nói: “Diệu nhi, mẹ không cầu con được công chúa coi trọng, chỉ cần con đừng chọc công chúa để công chúa làm khó dễ con là tốt rồi. Liền chịu đựng một năm đi, đến lúc con lấy chồng là tốt rồi.”

Đây cũng là chỗ khác nhau giữa mẫu thân với người khác.

Chân Diệu cúi đầu dạ một tiếng, chân tâm thật ý nói: “Mẹ, nữ nhi biết rồi, mẹ yên tâm.”

Từ biệt Ôn thị, Chân Diệu mang theo Tử Tô đi về Trầm Hương Uyển.

Chủ tớ hai người một đường không nói chuyện, rất nhanh đã đến Trầm Hương Uyển, Tử Tô không nhịn được hỏi : “Cô nương, mới vừa rồi Nhị phu nhân nhìn người như vậy, làm sao người lại vui vẻ ra mặt như thế?”

Chân Diệu ngây ngốc nói: “Nhị bá nương càng bực bội, ta nghĩ ngân phiếu càng nhiều đi.”

Tử Tô…

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion37 Comments

  1. Đúng là chỉ có Chân Diệu mới có cái vui sướng khi được nhìn bằng ánh mắt như vậy thôi, lập luận đúng là hết đường nói.
    A Trình nghi ngờ rồi, nhưng Chân Diệu không nhận a cũng chẳng làm gì được. Mấy lần tiếp xúc được mỗi lần này là Chân Diệu được hả hê một lần, hình như lợi thế dần dần nghiêng về phía Chân Diệu thì phải. Mà qua lần này hình như a Trình bắt đầu thích Chân Diệu rồi thì phải, không chỉ thấy nàng đáng yêu còn mua đồ ăn cho nữa, có tiến triển nha.
    Thanks nàng.

  2. Buồn cười hai con người này chết đc, mong rằng a Trình sớm thích CD, ngày càng có nhiều chuyện vui để xem ?

  3. Kún kyomi(cỏ cháy,co hai ho le)

    haha,hai câu cuối a,hết chỗ nói với chân diệu rồi
    mà cách chân diệu với la thiên trình chung đụng thấy buồn cười mà lại đáng yêu quá,hihi
    tks tỷ ạk

  4. Cứ đọc những đoạn có CD và LTT là ta buồn cười ko chịu đc!. LTT mua bánh bao ném vào lòng CD, CD trả tiền ném vào mặt LTT. (nhưng LTT thiệt thòi hơn, CD có bánh bao thì lo bụng, LTT có bạc thì chảy máu mũi!) ôi Mẹ ơi, Cười đau cả ruột. Đúng là đôi oan gia, được cái có vẻ tình cảm tiến triển hơn một chút rùi, mong chờ quá!
    Câu nói cuối cùng của CD đúng là… @_@!

  5. Haha. Đúng là chân tứ mới có cách suy nghĩ lạ lùng vậy thôi cho nhị phu thân tức chết đi. Cách thức ở chung của LTT và CD đúng là oan gia vui mừng mà, mong chờ những pha hài hước phía sau quá. Tk nhà

  6. Công nhận là LTT này cũng nhạy bén, nói mua đồ giùm công chúa phương nhu, là Vội vã cho người đem tiền đến ngay. Lần này CD bán cái giỏ xảo quả cho công chúa phương nhu coi như cũng được, khi không tự nhiên có người tặng cho cơ hội làm ăn, hâh. Chỉ là không biết sau này mỗi lần vào cung có bị con nhỏ đó làm khó dễ hay không mà thôi. Nhưng với tài năng của CD, chắc chắn lại lôi đồ ăn ra dụ dỗ cho mà xem :)

  7. đúng là CD vừa tham ăn vừa tham tiền, chắc sau này CD dùng món ăn để hàng phục LTT rồi, mong quá đi

  8. Bạn La Thiên Trình cũng nghi ngờ rồi nhưng sức tưởng tượng phong phú cỡ nào cũng không nghĩ đến vụ xuyên không được đâu. Chậc cảm giác mỗi lần bạn nhỏ Chân Diệu đụng Tưởng Thần đều gặp xui xẻo, mất mặt nha, lần đầu thì ngã từ trên cây xuống, rồi đá văng giầy cũng để Tưởng Thần bắt gặp, lần này còn cao giọng kêu hôn phu nhà mình đi mua bánh bao chứ. Thật ra bạn La Thiên Trình phản ứng hơi chậm vì bất ngờ thôi không cần hét lên cho mọi người cùng nghe như vậy đâu.
    Tử Tô theo hầu Chân Diệu chắc mệt lắm đây, gặp cô nương suy nghĩ khác người như vậy mà bộ mặt liệt của Tử Tô lại không phản ứng gì đúng là ngộ mà. Mà sản phẩm của Chân Diệu đắt giá ghê, được cả ngàn lượng đó, tạm thời không lo thiếu tiền rồi.
    Lý thị đúng là loại không lên được mặt bàn, tưởng bở nhiều quá rồi đấy, công chúa chọn thư đồng đúng là mấy cô nương bá phủ không có hy vọng gì, Chân Diệu được chọn cũng là do con nhỏ công chúa kia muốn kéo Chân Diệu vào cung hành hạ thôi.

  9. 2 anh chị này đúng là oan gia mà. Cơ mà lần này CD được hả hê rồi a Trình tức quá chảy máu mũi mà ko làm gì dc. Mà ảnh nghi ngờ rồi nhưng CD lại ko thừa nhận giá mà CD thừa nhận sau nếu ảnh có phản ứng thái quá thì bảo m đùa thôi như thế có phải xong chuyện ko.hjx hjx có lẽ nói thừa rùi nếu mà nt thì hết truyện rồi còn đâu.
    Lý thị này hết nói nổi suốt ngày chỉ trích vz tính kế ng khác cả nhà này đều vậy chỉ có mẹ và chị của CD là thực lòng muốn tốt cho nàng thôi còn Chân Hoán càng ngày càng ghét chưa thấy ai đối xử với e gái m như vậy cả đó.

  10. “giọng nói trâm thấp” ———————-> “… trầm …”
    “che dấu được vẻ đùa cượt” —————> “… cợt”
    “vó ngựa dầu dĩ đi” ————————-> “… rầu rĩ …”
    “đột nhiên hoàng hồn” ———————> “… hoàn …”
    “cả người mô hôi bụi bặm” —————-> “… mồ …”
    “ánh mắt sáng không ít người lên” ——–> “… sáng lên …”
    “có tầng thân phận, này” ——————–> dư “,”
    ========================================================
    ??? Lại cười chết ta!! Suy nghĩ của CD phải nói là rất thẳng thắn, thông minh nhưng vẫn đơn thuần, hiểu những chuyện xấu nhưng vẫn thích chính trực ??? trời, ta thích CD quá trời quá đất, cá bao nhiêu cũng cá, LTT mà ko yêu thích CD mới lạ đấy, CD quá đáng yêu rồi ????
    Cái bà Lý thị này thiệt … ko có chút tiền đồ, hành sự thì lỗ mãng, suy nghĩ thì thiển cận, lòng dạ hẹp hòi, mới chửi CD xong lại muốn lợi dụng, mà vị trí thư đồng có phải của con gái bà đâu mà nói CD chiếm mất, thiệt quá đáng!!!!

  11. Chân Diệu thiệt là… pó tay luôn, sao lại yêu tiền đến mức thấy người ta khinh thường mình liền vui sướng lên như thế chứ, Tử Tô còn phải lo lắng nhiều ah.
    Nam chính có nghi ngờ Chân Diệu rồi, nhưng dù là trọng sinh đi chăng nữa cũng khó có thể tin Chân Diệu là xuyên ko ah, à là tá thi hoàn hồn, nghe thấy sợ sợ sao ak.
    Mọi người trong phủ đặt niềm tin vào Chân Diệu quá rồi, theo cô công chúa điêu ngoa thế chẳng tốt lành gì đâu
    Thanks

  12. Hoho… khả năng của Diệu tỷ thật vi diệu ah… ném bạc ra trúng mặt thằng cha nam chính lun ^^… hihi… chảy máu mũi càng tốt ah… ủng hộ tỷ ^^… mà sao bà Lý thị càng bực bội thì ngân phiếu càng nhìu nhỉ?… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. Đúng là có tiền thù tâm trạng lúc nào cũng vui vẻ ^^ CD thật là ko để bạn nam chính vào mắt mà sai mua bánh bao xong còn chọi tiền chảy máu mũi chứ…

  14. Lạy tiểu tham tiền nhà tỷ a. Người ta một bên ghen ăn tức ở, tỷ một bên thì cười trên nỗi đau của người khác. Ngày tháng sau còn dài, hai ng cứ tìm hiểu nhau từ từ đi

  15. thua
    Diệu tỉ đáng yêu thật chứ
    vị hôn phu bệnh xà tinh rồi còn tự hỏi không biết ai thả hắn ra
    ngây ngốc đáng yêu chết được

  16. Nữ nhân kia mới không thể vừa hài hước vừa …đáng yêu như vậy?

    Anh La bắt đầu yêu yêu Chân diệu rồi

    nhưng ánh mắt nhìn La Thiên Trình như nhìn một kẻ ngu, giật mình hỏi: “Ngươi không biết ta là ai?”

    La Thiên Trình bực bội nói: “Ta dĩ nhiên biết ngươi là ai.”

    Lần này Chân Diệu dùng ánh mắt như nhìn kẻ thần kinh nhìn hắn.

    Ôi chết với cái đôi này, anh La ngậm ngùi gặm nhấm tổn thương mà không nói được với ai :))

  17. Chân Diệu đúng là đáng yêu ghê xem cô nương với thế tử mà ta cười lộn cả ruột cứ tình trạng này không khéo Trình ca còn phải ngậm ngùi gặm nhấm tổn thương một mình dài dài

  18. Nhị bá nương càng tức ta nghĩ ngân phiếu càng nhiều, đúng phong cách của chị Diệu à
    Chị dám ví anh với chó he, gan to he, mới trực chiến giao phong là thấy anh thua chị rồi, phát huy đi chị ơi, tức chết anh luôn

  19. Hahhaha chân diệu yêu tiền quá . Tội cho la thiên trình bị mấy bạc vụn làm chảy máu mũi không cam lòng. Ai biểu chọc hâm dọc chân diệu làm chi chứ.

  20. Theo nhận xét ban đầu của chị nữ 9 thì a nam chính cực kỳ ko bình thường, hơi biến thái. A nam 9 ghét n 9 vì nguyên bản kiếp trước của n 9, chân diệu cũng sợ và lo lắng nam chinh sẽ giết mình. Ko biết khi nào nam chính sẽ xóa bỏ định kiến và thấy đượ nét dễ thươnh của chân diệu

  21. moá anh quăng bánh bao không doạ được ẻm,bị ẻm quăng tiền vô mặc chảy máu mũi,đôi này đúng là oan gia mà,anh bắt đầu động lòng với ẻm rồi.

  22. Hay quá à!A Diệu giàu to rồi! Nhiều khi nghĩ biết đâu A Diệu mới là khắc tinh của anh Trình! Còn việc của Chân Tĩnh nữa! Sao chưa thấy nhắc tới?

  23. Chỉ có Chân Diệu mới có khả năng sai phu quân tương lai đi mua bánh bao và ném bạc chảy máu mũi phu quân mình được thôi, ha ha. La Thiên Trình này đúng là uy vũ đều mất vào tay Chân Diệu rồi. Vụ tiến cung này của Chân Diệu liệu có thành trêu hoa ghẹo nguyệt với lục hoàng tử không nhỉ??

  24. “Chân Diệu ngây ngốc nói: “Nhị bá nương càng bực bội, ta nghĩ ngân phiếu càng nhiều đi.”” Chân diệu nhà ta yêu tiền quá, không thấy tai họa sắp đến nhưng nghỉ ngay đến tiền. mắc cười chết với CD

  25. Tui thắc mắc lão Trình có võ công mà sao có thỏi bạc vụn cũng ko tránh nổi còn để chảy máu mũi ai ko biết còn tưởng lão nổi sắc tâm, cười chết tui mất, hahahaha ;94

  26. Phải công nhận nữ 9 rất thông minh chỉ là nhiều lúc cứ giả ngơ, ko quan tâm thôi, chứ đụng đến là cho biết tay ngay. Chị chỉ quan tâm, có hứng thú với đồ ăn với tiền thôi
    Mới gặp có mấy lần mà La ca đã bị chị thu hút rồi, thành thói quen quan tâm để ý

  27. Còn những 1 năm ơ trong cung rồi mới lấy chồng. Huhu lâu quá đi. Mình chờ đến nôix sắp già rồi đây này

  28. Chân Diệu và anh Trình ở gần nhau ngày một rút ngắn khoảng cách rồi, ít ra nàng ko còn sợ chàng như trước nữa. Càng tiếp xúc anh chàng chỉ càng tức hộc mâu thôi ;28
    Cái cách nàng nhìn thái độ khó chịu của ng khác để ước lượng của cải mình nhận được thì thiệt là… ;32

  29. Nam chính dễ thương quá. Chưa gì đã lộ bản tính thê nô rùi. Sau này chắc sủng chị lên tới trời.

  30. Cứ hễ hai người này lên sàn là có hài kịch xem, thiệt là oan gia tương phùng mà, haha.
    Anh học võ kiểu gì mà để chị quăng bạc cho xịt máu mũi ko biết, võ học chưa tinh a.

  31. Đôi này đúng là cực phẩm nha . Anh quăng bánh bao không doạ được ẻm,bị ẻm quăng tiền vô mặc chảy máu mũi. Oan gia mà
    Mà tính ham tiền quá nha CD ơi

  32. Nước mắt phượng hoàng

    Thật khâm phục Lý thị, rèn luyện thế nào mà da mặt lại dày được như vậy nhỉ?!!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close