Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 1009+1010

8

Chương 1009: Bt đắc dĩ

Edit: Yuusu

Beta: Nora

“Có chuyện gì, cháu nói đi.” Trương thị hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó liền nói, một mặt lại hướng Ngũ lang nói: “Ngũ lang, con dẫn Kế Tổ đến tiền viện, hai huynh đệ trò chuyện đi… Xem cha con đi đâu rồi, có người đi theo ổng không.”

Trương thị thấy mới vừa rồi lúc Liên Thủ Tín ra ngoài sắc mặt không tốt, vì vậy có chút bận tâm, cho nên bảo Ngũ lang tìm người đi theo Liên Thủ Tín.

Ngũ lang vâng lời dạ một tiếng, đứng lên, cùng Liên Kế Tổ đi đến tiền viện.

“Mấy nam nhân bọn họ đều đi rồi, mợ cháu chúng ta nói chuyện cũng thoải mái.” Lúc này Trương thị mới cười nói: “Vợ Kế Tổ, có lời gì cháu cứ nói đi.”

“Đúng vậy, đại tẩu, có lời gì tẩu cứ việc nói, không cần phải băn khoăn.” Liên Mạn Nhi cũng nói với Tưởng thị. Liên Mạn Nhi biết, Tưởng thị là người tỉ mỉ, có mấy lời sẽ không nói ở trước mặt Liên Thủ Tín. Thân là cháu dâu của Liên gia, Tưởng thị cảm thấy có mấy lời, nói với Trương thị thì thích hợp hơn. Mà Tưởng thị cũng biết, Liên Mạn Nhi nhất định đứng cạnh Trương thị bên này.

“Tứ thẩm… Lão thái thái hồ đồ cũng không phải là ngày một ngày hai, mà bình thường bà hồ đồ, cũng không phải bộ dạng như hôm nay.” Tưởng thị cũng cười cười, nói cho Trương thị cùng Liên Mạn Nhi biết.

“Không phải bộ dạng ngày hôm nay?” Trương thị khó hiểu.

“Dạ” Tưởng thị gật đầu: “Lão thái thái những ngày qua không còn được như trước kia, làm ầm ĩ  lợi hại hơn nhiều, giữa ban ngày, bên cạnh một khắc cũng không thể không có ai. Chỉ cần vắng vẻ một cái, bà cũng chịu không được, liền gào thét… Mấy ngày hôm trước, chúng cháu đều ở bên ngoài, trong nhà có Nha Nhi chăm sóc bà. Nha Nhi phải ra ngoài một lát, dù đã nói rõ ràng để tránh bà hiểu lầm. Nhưng chờ Nha Nhi đi đến hậu viện, bà ở trong phòng liền rùm beng ầm ĩ.”

“… Nói chúng cháu ai cũng không để ý đến bà, bỏ lại bà không lo. Những lời mắng nhiếc kia của lão thái thái, cháu cũng không thể nói lại, sợ ô uế lỗ tai của tứ thẩm và Mạn Nhi muội. Tứ thẩm, lúc ấy mọi người không có ở đó, chứ khi đó, người không biết còn tưởng là có chuyện kinh thiên động địa gì, giống như trong nhà có kẻ giết người đòi mạng không bằng.”

“Đến lúc chúng cháu vội vã đi vào nhà. Cháu liền nhẹ giọng khuyên bà. Chúng cháu đang ở ngay cạnh cửa sổ, cũng không phải là nhàn rỗi không có việc gì, mà đang thu dọn sân viện. Nha Nhi đi ra ngoài một hồi cũng đã nói với bà rồi mà. Ban ngày ban mặt, nhưng lại náo đến thế kia. Bà im lặng hồi lâu, cách một hồi lại nói trong phòng có quỷ, còn nói quỷ kia muốn bắt bà, giết bà.”

“Lúc có người bên cạnh, không có chuyện gì, lại không biết có gì không vừa lòng, bà cũng làm ầm ĩ… Hôm nay như vậy là tốt lắm rồi đấy. Lúc khác, lúc nào cũng mắng người, nhìn thấy người nào thì mắng người đó, lời nói thì không câu nào là không mắng ra miệng được. Còn… nói cái gì mà thần thần quỷ quỷ, như thể không quậy thì sẽ không có tinh thần.”

Nói đến đây, Tưởng thị lại than thở.

“Người già rồi nên đầu óc cũng hồ đồ. Ta thấy lão thái thái hôm nay như vậy, là lẩm cẩm rồi.” Trương thị cũng thở dài nói.

“Dạ đúng” Tưởng thị lập tức tiếp lời: “Người đã già, đây cũng là chuyện bất khả kháng.”

“Lão thái thái hiện tại, vẫn là đương gia sao?” Liên Mạn Nhi hỏi Tưởng thị.

“Đương gia, đương gia sao được.” Tưởng thị cười khổ nói: “Chuyện gì bà cũng không quản, chỉ mắng loạn. Có điều mỗi bữa cơm ăn gì, bà vẫn đều quản. Cho dù nhìn bà đã hồ đồ, nhưng chúng cháu cũng phải hỏi, bà nói ăn gì, chúng cháu liền làm như vậy. Cứ như vậy, có đôi khi bà nhớ lầm, còn mắng còn náo.”

“Về mặt ăn uống, chúng cháu đều nghe theo lão thái thái. Chuyện khác, đặc biệt là qua lại với người khác, chuyện này, cháu, chúng cháu cũng không có cách nào khác, chỉ có thể tự mình làm chủ thôi. Lão thái thái cái gì cũng không quản, chúng cháu đành phải tự xử lý thôi.” Tưởng thị lại nói.

“Cháu làm đúng lắm, không ai nói gì được.” Trương thị liền nói. Nếu bây giờ còn để cho Chu thị quản gia, quản nhân tình lui tới, chiêu đãi khách nhân vân vân, đó mới là chuyện mất mặt. Tưởng thị làm chủ, tốt hơn Chu thị không biết bao nhiêu lần. Cũng giống như hôm nay bọn họ đi thăm Chu thị, Tưởng thị đã thu xếp rất có thể diện.

“Trước mặt tứ thẩm, cháu không dám giấu giếm. Cả Mạn Nhi muội nữa, có gì mà Mạn Nhi muội không nhìn ra chứ.” Tưởng thị vừa nói chuyện, đột nhiên quỳ xuống.

“Vợ Kế Tổ, cháu làm gì thế?” Trương thị vội nói: “Chúng ta đều là người trong nhà, có chuyện gì cháu cứ nói là được mà.”

“Tứ thẩm, để cho cháu nói đã. Chờ cháu nói xong, mặc cho tứ thẩm xử trí.” Tưởng thị nhất định không chịu đứng dậy, hơn nữa vành mắt còn đỏ: “Tứ thẩm, hôm nay tứ thẩm nói muốn đi thăm lão thái thái, còn có nàng dâu mới. Cháu liền sợ, sợ lão thái thái làm ầm ĩ, thì một đại gia đình cũng không được yên tĩnh, lại còn ở trước mặt vợ Ngũ lang, thể diện mọi người cũng bị mất. Còn nữa, sẽ hù dọa nàng dâu mới người ta.”

“Cháu liền tự mình chủ trương, cho lão thái thái ăn một thang… thuốc an thần.” Tưởng thị nói ra lời khiến người ta không ngờ được.

“Hả?” Trương thị trăm triệu lần không nghĩ tới, Tưởng thị sẽ nói như vậy, không khỏi kinh ngạc đến ngây người.

Liên Mạn Nhi cũng tỉnh ngộ, không trách được hôm nay Chu thị không có tinh thần như vậy, buồn ngủ, thì ra là đã sớm uống canh an thần.

“Lão thái thái bây giờ hồ đồ, nên cháu phải tự chia việc. Về mặt ăn uống, sẽ do bà làm chủ. Chuyện thứ hai chính là uống thuốc. Mỗi ngày đều phải uống thuốc, không cho bà uống, bà liền náo, liền mắng. Có đôi khi đã uống rồi, đảo mắt quên ngay, chửi chúng cháu ăn bớt tiền của bà, không mua thuốc cho bà, cần phải uống một lần nữa mới có thể xong chuyện, ai nói gì cũng không được.”

“Thuốc an thần cũng là thuốc bốc từ tiệm thuốc trên trấn, bình thường lão thái thái nói ngủ không được, nửa đêm mơ mộng thấy quỷ, bà đòi uống.”

“Tứ thẩm, cháu thật sự đã không còn biện pháp. Nói lý với lão thái thái, bà lại nghe không vào, chỉ có thể nghĩ đến biện pháp này. Tứ thẩm muốn đánh muốn trách, cháu cũng không có nửa câu oán hận…” Tưởng thị quỳ nói xong, cúi thấp đầu xuống, một bộ dáng tùy ý Trương thị trách phạt.

“Cháu đứa nhỏ này…” Trương thị nghe Tưởng thị nói xong, liên tục thở dài, không biết nên nói cái gì cho phải.

“Chẳng qua là thuốc an thần, là do lang trung trong tiệm thuốc bốc, đối với thể cốt của lão thái thái, bảo đảm không có ảnh hưởng gì sao?” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, nhìn Tưởng thị hỏi.

“Mạn Nhi muội yên tâm, thuốc kia lang trung đã nói là loại ôn hòa nhất, cho dù lão thái thái bình thường có uống đi nữa, cũng không có ảnh hưởng xấu gì.” Tưởng thị vội đáp.

“Như vậy… Cũng đành thôi… Ai.” Liên Mạn Nhi cũng than thở: “Đại tẩu, tẩu chỉ cần nhớ, nhất định phải chiếu cố lão thái thái thật tốt, chuyện như vậy không thể tái diễn.”

“Sẽ không. Lần này là do quá cấp bách không còn cách nào…” Tưởng thị liền nói.

“Được rồi, nói cũng đều nói rồi, vợ Kế Tổ mau đứng lên đi, dưới đất lạnh. Thân thể cháu cũng gầy yếu.” Trương thị liền nói.

“Đúng vậy, đại tẩu.” Liên Mạn Nhi đứng lên, đích thân dìu Tưởng thị đứng lên, đến trên ghế ngồi.

Nói về Chu thị cũng không còn chuyện gì, Trương thị và Liên Mạn Nhi lại hỏi thăm Tưởng thị về sinh kế gần đây.

“Hai bức thêu trước kia đại tẩu đưa muội xem” Liên Mạn Nhi cười nói: “Thật sự rất đẹp. Khoản tiền bọn họ trả cho đại tẩu chắc cũng không tồi, đại tẩu có thấy hài lòng không?”

“Hài lòng, hài lòng chứ.” Nói đến chuyện này, Tưởng thị vui vẻ hẳn ra: “Ta thấy vậy đã tốt lắm rồi. Nếu mang đến nơi khác, không nói đến có thể bán đi hay không, cũng chưa chắc sẽ bán được nhiều bạc như vậy. Ta biết, đây là Mạn nhi muội cố ý trợ cấp cho ta, trong lòng ta rất áy náy.”

“Đại tẩu không cần áy náy, tay nghề của đại tẩu thực sự xứng đáng với giá tiền kia.” Liên Mạn Nhi liền nói. “Chỉ là, đại tẩu cũng đừng quá nóng lòng, thêu những thứ đó quá hao tâm tốn sức, đại tẩu cũng nên chú ý đến thân thể mình nữa.”

“Mạn Nhi nói rất đúng.” Trương thị gật đầu đồng ý: “Cháu muốn kiếm tiền thì cũng phải từ từ, để cho thân thể quá mệt cũng không được. Trong nhà sau này đều phải dựa vào cháu.”

Ngay cả Trương thị cũng biết, cái nhà kia, sau này phải dựa vào Tưởng thị. Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ không thể chống đỡ nổi. Dĩ nhiên, lời như vậy, chỉ những khi không có Liên Thủ Tín ở đây, Trương thị mới nói.

“Bên đó cứ sống cho tốt, có gì khó khăn cứ việc nói với chúng ta.” Trương thị lại nói.

“Có những lời này của tứ thẩm là đủ rồi. Sau này, bất kể cuộc sống có khó khăn gì, cháu cũng không sợ nữa.” Vành mắt Tưởng thị lại hơi đỏ lên, bởi vì biết rõ ân oán giữa các phòng Liên gia, Trương thị hôm nay có thể ôn hòa nhã nhặn đối xử với bọn họ, còn nói ra lời như vậy, Tưởng thị không thể không cảm động. Nàng biết, Trương thị không phải là người giả dối, Trương thị chịu nói như vậy thì nhất định sẽ làm được.

“Đại tẩu, sao Tây Sương phòng vẫn chưa cho thuê?” Liên Mạn Nhi đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi Tưởng thị.

“Là thế này.” Tưởng thị vội vàng cười đáp: “Lần đó trở về, ta đã nói cùng lão thái thái. Lão thái thái không vui, ngại nhiều người ồn ào. Vừa lúc Mạn Nhi muội an bài sinh kế cho ta. Ta thấy cũng không sao.”

“Vậy cũng tốt, độc môn độc viện (một nhà một viện) cũng bớt lo.” Trương thị liền nói, đối với chuyện này, Tưởng thị quyết định thế nào, Trương thị cũng không có ý kiến.

Ba người nói việc nhà một hồi, Tưởng thị nhìn sắc trời đã không còn sớm, đứng dậy cáo từ về nhà.

“Còn phải làm cơm tối, lão thái thái tỉnh ngủ rồi, có lẽ còn có phân phó gì nữa. Nếu cháu không ở trước mặt, sợ sẽ mắng người.”

Tưởng thị nói như vậy, Trương thị và Liên Mạn Nhi cũng không tiện lưu nàng nữa. Liên Mạn Nhi bảo Cát Tường trở về phòng nàng chọn lấy hai miếng da và hai cái nhẫn tới đây, đưa cho Tưởng thị.

“Đây là lễ mừng năm mới cho đại tẩu làm quần áo chống lạnh, chiếc nhẫn thì để đại tẩu ngắm.” Liên Mạn Nhi cười nói.

“… Lần nào trở về muội cũng cho ta đồ” Tưởng thị ban đầu cũng không chịu đón lấy: “Lễ mừng năm mới kia đã sớm đủ rồi.”

“Đại tẩu chớ khách khí với muội” Liên Mạn Nhi liền nói: “Nếu Đại tẩu thấy không thích, thì đưa cho Đại Nữu Nữu. Chớ ngại vật này không tốt.”

Tưởng thị liên tục nói không dám, Trương thị cũng nói nàng nhận lấy, lúc này nàng mới nhận. Trương thị lại bảo tiểu nha đầu đưa Tưởng thị ra ngoài, đến tiền viện kêu Liên Kế Tổ, cùng nhau về nhà.

Cho đến lúc gần bữa cơm tối, Liên Thủ Tín mới rầu rĩ không vui trở về. Người một nhà, ai cũng không nói gì. Liên Thủ Tín cần có thời gian tiếp nhận thực tế.

“Người nào không già đi kia chứ, ai có thể lúc nào cũng trẻ mãi. Ngũ lang nhà chúng ta cũng đã cưới vợ rồi, chàng còn có gì mà chưa thấy qua chứ.” Buổi chiều, bọn nhỏ đã trở về phòng nghỉ ngơi, Trương thị lại khuyên Liên Thủ Tín: “Lão gia tử không còn nữa, chàng có thể tìm về sao? Lão thái thái vốn cũng sẽ có một ngày như vậy, hiện tại chàng chịu không được, đến ngày đó thì biết làm thế nào? Chàng cũng sắp làm ông người ta rồi, sao còn giống như hài tử chưa dứt sữa thế?”

Bị Trương thị nói như vậy, Liên Thủ Tín khó tránh khỏi áy náy.

Chương 1010: Mt năm khác thường

“Không phải…” Liên Thủ Tín hàm hồ phản bác Trương thị: “Ta không có ý đó. Chỉ là ta… Lão thái thái đột nhiên như vậy, trong đầu ta… cảm thấy không quen.”

“Cũng không phải là đột nhiên.” Trương thị liền nói: “Đến tuổi rồi, đều sẽ có bệnh nào đó, như vậy đã không tệ. Chàng không quen cái gì, không quen khi thấy bà không mắng người, không làm ầm ĩ?”

Bởi vì lúc trước Tưởng thị đã nói cho bà biết chút chuyện, hiện tại Trương thị đã biết vì sao Chu thị lại yên tĩnh như vậy. Nhưng mà, bà cũng không tính nói nguyên do này cho Liên Thủ Tín nghe. Mà Liên Thủ Tín, mặc dù thấy bộ dạng Chu thị lúc này không giống bình thường, nhưng cũng không thể ngờ đến nguyên nhân đó.

Nghe Trương thị nói vậy, Liên Thủ Tín hồi lâu cũng không lên tiếng.

“Sao chàng không nói gì? Không phải là… cũng cảm thấy ta nói đúng sao?” Trương thị nhìn Liên Thủ Tín hỏi.

Liên Thủ Tín ha ha cười khan hai tiếng, trong phòng này chỉ còn vợ chồng hai người, còn có gì mà không thể nói.

“Còn… đúng là có một chút.” Liên Thủ Tín gượng cười nói: “Haiz…”

“Chàng đó…” Trương thị bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Liên Thủ Tín: “Ta nói chàng đó. Nghiện nghe lão thái thái mắng mất rồi, nay bà không mắng, trong lòng chàng lại không thoải mái! Lần này vợ Ngũ lang đến, hòa hòa hợp hợp, mọi người đều dễ nhìn, chàng còn không vui!”

“Không phải, không phải.” Liên Thủ Tín vội vàng cười phủ nhận: “Ta chỉ là…”

Liên Thủ Tín dừng hồi lâu, cũng không nghĩ ra thứ gì, chỉ có thể cười khan.

“Ngủ đi, như vậy rất tốt.” Cuối cùng, Liên Thủ Tín tựa hồ cũng đã thông suốt, cười nói với Trương thị.

“Chàng nói đúng.” Trương thị gật đầu, cũng không nói gì nữa. Trong lòng bà dĩ nhiên biết, Liên Thủ Tín cũng không giống như người mà bà mới nói kia. Liên Thủ Tín chẳng qua là nhìn Chu thị già yếu, đau lòng, không quen, trong lòng không thoải mái mà thôi. Nhưng loại chuyện này thật đúng là không có biện pháp, cho nên Trương thị chỉ có thể khuyên nhủ Liên Thủ Tín, sau đó mới cố ý nói ra những lời kia, là vì muốn chuyển đề tài mà thôi. Kết quả bà đã rất thành công.

“Lễ mừng năm mới ta đã đưa qua, đoán chừng bên kia lão thái thái mừng năm mới cũng không thiếu thứ gì.” Hai người nằm xuống kháng, tắt đèn, Trương thị thấp giọng bàn bạc với Liên Thủ Tín: “Chàng xem, hai ngày này đưa thêm chút gì không.”

“Đồ đưa cho lễ mừng năm mới ta đã nhìn qua, nàng nghĩ  rất chu đáo, ta không làm được như nàng đâu.” Liên Thủ Tín nghe Trương thị nói như vậy, trong lòng nhất thời ấm áp, một chút chua xót và không được tự nhiên còn lại trong lòng đều đã phai nhạt. “Vậy nàng và Mạn Nhi, cả vợ Ngũ lang nữa, cứ liệu mà làm nhé.”

“Vậy cũng được.” Trương thị liền nói.

Hai vợ chồng nói xong những lời này, liền không nói gì nữa, chỉ một lát sau, hai người đã đi vào mộng đẹp. Dù sao đã bận rộn cả một ngày, tâm tình thư sướng, cho nên cũng dễ ngủ.

. . . . . .

Hôm sau, lúc Liên Mạn Nhi tỉnh dậy, trời đã sáng. Một đêm này nàng ngủ rất say, cũng bởi vì mệt nhọc cho nên dậy muộn hơn bình thường một chút.

Cát Tường và Như Ý ở bên ngoài nghe thấy Liên Mạn Nhi đã dậy, nhanh chóng đi tới hầu hạ. Liên Mạn Nhi lúc này đã mặc xong xiêm y, đang rửa mặt, tiểu nha đầu đi vào bẩm báo, nói là Tần Nhược Quyên tới.

Liên Mạn Nhi vội vàng nói mời vào. Tiểu nha đầu vén màn cửa để Tần Nhược Quyên đi vào. Tần Nhược Quyên vào cửa liền phất tay áo, tiến tới phụ Cát Tường, Như Ý hầu hạ Liên Mạn Nhi rửa mặt mặc đồ.

Kể từ khi gả vào cửa, Tần Nhược Quyên vẫn sớm chiều kiên trì thăm viếng theo quy củ. Nàng tới cực sớm, hơn nữa luôn tới phòng Liên Mạn Nhi đầu tiên, sau đó giúp  bọn nha đầu hầu hạ Liên Mạn Nhi.

“Đêm qua chị dâu ngủ có ngon không?” Liên Mạn Nhi ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn gương cười nói với Tần Nhược Quyên: “Nhà mình ở nơi thôn dã thế này, không biết chị dâu có quen không ạ?”

Liên Mạn Nhi gọi Tưởng thị là đại tẩu, đó là vì trong tộc thì có trưởng có thứ. Đến Tần Nhược Quyên, nàng cũng chỉ có một thân ca ca, đương nhiên không cần phân biệt thứ hạng, vì vậy biểu hiện thân cận cũng khác nhau, cho nên chỉ gọi chị dâu.

“… Nào có gì mà không quen chứ, ngày hôm qua trở về liền ngủ mất, còn rất ngon giấc nữa là.” Tần Nhược Quyên vừa giúp Liên Mạn Nhi cài trâm, vừa cười nói: “Khi còn bé ta cũng lớn lên trong nhà cũ ở nông thôn… Cha mẹ thương ca ca muội và ta, khóa viện của bọn ta chẳng khác gì lúc ở phủ thành, ta có thể không quen được sao.”

“Chị dâu ở không lạ lẫm là tốt rồi.” Liên Mạn Nhi cười nói: “Nếu có gì muốn mua thêm, muốn chi tiêu gì, chị dâu cứ việc phân phó chúng nô tỳ nhé… Chị dâu vào cửa, thì là người một nhà. Sau này cái nhà này còn cần đến chị dâu đảm đương. Những lời này, đáng lẽ không cần phải nói, muội lo chị dâu mới vừa vào cửa, còn chưa quen, có lời gì lại không tiện phân phó người.”

“Mẹ cũng nói với ta những lời này rồi.” Tần Nhược Quyên cũng cười nói: “Cả nhà đều thương ta, chuyện gì cũng đều nghĩ tới cả, ta không muốn mua thêm, hay chi tiêu gì cả.”

Tần Nhược Quyên nói như vậy, liền nghĩ đến Ngũ lang. Ngũ lang cũng là một người tỉ mỉ, biết nàng là nàng dâu mới về nên có nhiều bất tiện, không cần nàng nói gì đã thu xếp ổn thỏa cho nàng. Lúc trước chưa thành thân, nàng cũng chỉ thấy qua Ngũ lang, lại nghe cha mẹ nói vài chuyện của Ngũ lang. Khi đó, nàng chỉ biết Ngũ lang là một thanh niên trẻ tuổi, anh tuấn, có tương lai. Sau khi thành thân, nàng cùng Ngũ lang trò chuyện thân cận, sự ôn nhu và quan tâm săn sóc của Ngũ lang càng làm cho lòng nàng không khác gì được rót mật.

Bởi vì nghĩ đến Ngũ lang, hai má Tần Nhược Quyên không khỏi nhiễm một mảnh hồng nhuận, nhanh chóng nghiêng đầu giúp Liên Mạn Nhi chọn cài tóc để che đi xấu hổ.

Ai ngờ, Liên Mạn Nhi đã sớm thấy sắc mặt biến đổi của Tần Nhược Quyên trong gương. Nàng dâu mới vừa vào cửa thường xấu hổ, Liên Mạn Nhi không cần nghĩ, cũng biết Tần Nhược Quyên đang nghĩ tới Ngũ lang.

Hai vợ chồng Ngũ lang và Tần Nhược Quyên ở chung rất hòa hợp, Liên Mạn Nhi dĩ nhiên mừng thay bọn họ.

Liên Mạn Nhi chỉnh trang xong xuôi, kéo Tần Nhược Quyên, hai người cùng nhau đến phòng Trương thị. Trong phòng chỉ có Trương thị, bà đang ngồi trên giường gạch chọn mấy xấp vải trước mặt.

Liên Mạn Nhi và Tần Nhược Quyên sánh vai bước lên hành Lễ, thỉnh an Trương thị.

Trương thị thấy khuê nữ và con dâu cùng đến rất cao hứng, một mặt nhanh chóng bảo hai người đứng dậy, để các nàng đến ngồi bên cạnh mình. Liên Mạn Nhi đi qua ngồi xuống bên cạnh Trương thị, Tần Nhược Quyên thì không lập tức an vị mà nhận lấy trà nóng do nha đầu bưng vào, một chén dâng cho Trương thị, một chén khác thì đưa qua cho Liên Mạn Nhi.

Sau khi đưa trà lên, Tần Nhược Quyên mới tới gần Liên Mạn Nhi đang ngồi cạnh Trương thị.

“Mẹ, cha đâu rồi ạ?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Sáng sớm đã đi ra ngoài, nói là dẫn người đi đến trong đất, xem một chút lúa mì vụ đông năm nay thế nào.” Trương thị lại nói với Liên Mạn Nhi: “Chắc là lát nữa là về đến… Ca con và Tiểu Thất cũng đi theo.”

“Thế ạ” Liên Mạn Nhi gật đầu. Chỉ cần Liên Thủ Tín ở nhà, chắc chắn sẽ dành thời gian đi đến trong đất xem một chút. Giống như những người nông dân bình thường khác, Liên Thủ Tín có tình cảm sâu đậm với đất đai hoa mầu, như thể xuất phát từ trong xương. “Mẹ, sáng sớm người đã mang mấy xấp vải này ra làm gì thế ạ?”

“Mẹ, người làm gì thế, con giúp người làm cho.” Tần Nhược Quyên vội nói.

“Cũng không làm gì.” Trương thị cười nói: “Thứ gì nên làm, sớm đã làm xong rồi. Mấy xấp vải này là mới vừa rồi ta mở hòm ra nhìn thấy, màu sắc, hoa văn này cũng được, vừa hay có thể cho tiểu cô nương dùng làm váy hoa. Mẹ định phân cho mấy đứa Diệp Nhi, Nha Nhi, Đại Nữu Nữu, Nhị Nữu Nữu.”

Mỗi lần lễ mừng năm mới, Trương thị đều sẽ tặng tiền mừng tuổi cho Liên Diệp Nhi, Liên Nha Nhi, Đại Nữu Nữu, Nhị Nữu Nữu, cả khuê nữ Chiêu Đệ của La Tiểu Yến. Dĩ nhiên,  gọi là tiền mừng tuổi này cũng không giới hạn chỉ tiền bạc, mà bao gồm cả các vật giống như vải vóc.

“Vừa lúc hai đứa đã tới, giúp mẹ lựa chọn xem nào.” Trương thị liền nói.

Liên Mạn Nhi và Tần Nhược Quyên vâng lời, giúp Trương thị chọn lựa vải vóc. Một lát, lại có vợ quản sự đi vào thưa chuyện, ba mẹ con cùng thương lượng công việc.

Vốn dĩ chuyện ở nơi này, Liên Mạn Nhi trông coi hơn phân nửa. Chỉ là, từ lúc Tần Nhược Quyên vào cửa, lúc Liên Mạn Nhi xử lý chuyện nhà cũng sẽ kêu nàng đến, dần dần, có một số việc dứt khoát để cho Tần Nhược Quyên xử lý. Dù sao, cái nhà này, sau này đều là Tần Nhược Quyên giúp đỡ Trương thị trông coi. Về sau Trương thị  tuổi càng lúc sẽ càng lớn, cũng không quản được quá nhiều. Vì vậy, Liên Mạn Nhi liền nghĩ nhanh chút để cho Tần Nhược Quyên nắm giữ việc quản gia.

Tần Nhược Quyên cũng hiểu tâm tư của Liên Mạn Nhi, trước đó đám người Trương thị cũng đã nói rõ ràng muốn nàng quản gia, vì vậy mọi việc nàng đều rất dụng tâm. Khi còn ở nhà, nàng cũng đã giúp mẫu thân quản chút ít chuyện nhà, còn có cả đệ đệ muội muội, lúc này học tập quản chuyện nhà Liên gia, cũng coi như dễ dàng.

Chờ bọn họ chọn xong vải, chuyện nhà đã an bài thoả đáng, ba người Liên Thủ Tín, Ngũ lang và Tiểu Thất cũng về tới. Người một nhà ăn xong điểm tâm, Liên Thủ Tín, Ngũ lang và Tiểu Thất người thì về tiền viện, hoặc đi thư phòng đọc sách, hoặc là ra ngoài.

Liên Mạn Nhi và Tần Nhược Quyên ở trong phòng Trương thị, theo nói chuyện góp vui với Trương thị. Ba mẹ con cùng thêu thùa may vá. Bởi vì hôm qua, Ngô Vương thị và Liên Chi Nhi đã nói hôm nay sẽ tới, Liên Mạn Nhi đã cho người đánh xe đến trấn trên đón hai bà tức (mẹ chồng nàng dâu) và Đại Bảo, và cả Trương Thải Vân đến đây.

Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi cũng tới đây, mọi người cười cười nói nói, ăn xong cơm trưa mới tản mát.

Cuộc sống yên bình nơi thôn dã dần náo nhiệt, rất nhanh, đã đến ba mươi tháng chạp. Đây là đại niên (tháng chạp) đầu tiên mà con dâu trưởng của Liên gia vào cửa, cũng là đại niên cuối cùng mà Liên Mạn Nhi còn ở Liên gia. Hai việc này gộp lại, tất nhiên phải làm thật long trọng.

Trước trạch viện treo lụa đỏ, ngày mới vừa lên, trên dưới một nhà đều bận rộn. Liên Thủ Tín, Ngũ lang và Tiểu Thất mang người đến các viện treo đèn lồng, bày bồn cảnh. Còn lại Trương thị, Liên Mạn Nhi và Tần Nhược Quyên thu xếp bữa cơm đoàn viên.

Thực đơn bữa cơm đoàn viên đã sớm chuẩn bị kỹ càng, đương nhiên không thể thiếu sơn trân hải vị. Có con dâu, đáng lẽ Trương thị không cần phải tự mình đến phòng bếp thu xếp, chỉ cần ngồi hưởng phúc là được. Chỉ là, Trương thị cao hứng, muốn tự mình xuống bếp làm cho bọn nhỏ hai món ăn sở trường. Bà vui vẻ như vậy, mọi người ai cũng không tiện ngăn cản. Mẹ chồng như vậy, Tần Nhược Quyên cũng muốn học theo.

Buổi trưa, xung quanh tràn ngập tiếng pháo, người một nhà tụ lại ở tiền sảnh. Trên bàn tròn lớn bày đầy các màu thức ăn, ở chính giữa là một nồi lẩu nóng hôi hổi. Người một nhà ngồi vây quanh bàn, mùi thơm tràn ngập, làm nổi bật lần lượt từng khuôn mặt tươi cười… có vài phần giống nhau.

Dù có yêu thật lòng - Mà cứ đi lòng vòng cũng sẽ lạc mất nhau-

Discussion8 Comments

  1. Ta bjết ngay Tưởg thị có độg tay độg chân chút ít mà. Nhưg thế này cũg tốt chứ để bà ấy như bình thườg chắc thể nào cũg có chuyện. Liên gja đạj phòg nhị phòg đờj con cháu toàn nữ quản gja. Tần Nhược Quyên này phảj nój quá may mắn khj đc.làm dâu nhà Liên Thủ Tín. Aj cũg hòa ái tốt bụg. Mẹ chồg hjền làh tâm lý.

  2. tks nàng, à mà ta nghĩ Thẩm thị vs Tưởng thị phải là thím cháu chứ đâu phải mợ cháu?

  3. Kún kyomi(cỏ cháy,co hai ho le)

    ồ,hóa ra tưởng thị cho chu thị uống thuốc ngủ à,thảo nào mà an tĩnh thế,không khóc,không nháo,cũng không mắng,tuy tưởng thị làm vậy là bất hiếu nhưng mà như vậy cũng tốt,đỡ để cho chu thị làm loạn a
    tks tỷ ạk

  4. Oh sap het truyen roi chung nao luc ca moi toi ruoc man nhi day. Tan nhuoc quyen va ngu lang song rat hoa hop nha.
    Thay cuoc song bay h cua gia dinh man nhi ta lai nghi den neuban dau man nhi k xuyen khong thi gia dinh nay se ra sao a. Ngu lang k duoc di hc, chi nhi van cuc kho bi chu thi va con gai( ta quen mat ten con gai chu thi r) chu thi ap buc. Truong thi va lien thu tin van la 2 cai banh bao bi nguoi uc hiep, bi lien thu nhan lien luy, tieu that va “man nhi cu” van nhu bao nguoi binh thuong tham chi con bi uc hiep. Nhung man nhi toi da thay doi hoan toan. Bay h trong tham tam man nhi da hoan toan chap nhan gd nay co le da quen di ca chuyen o hien dai
    Tks ty

  5. Thôi thì Tưởng thị chọn cách làm này cũng đã là thỏa đáng rồi. Ko đến nỗi mang tâm tư âm thầm giết đi Chu thị nên thôi cũng tốt rồi. Chấp nhận đi vậy!
    Nhìn cả nhà Mạn Nhi quây quần thật ấm áp quá nha! Ta thích bộ truyện này cũng vì sự yên bình, nhẹ nhàng này đây!
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  6. Thấy mẹ chồng nàng dâu nhà Trương thị với Ngô gia ở chung với nhau sao thấy yên ấm hài hoà đến thế, cứ hình dung ra cảnh Chu thị, Hà thị ở chung với nhau sao thấy giống cái phường chèo ghê gớm. Tết này là tết cuối cùng còn là cô nương của LMN rồi, qua tết nàng sẽ được gả cho anh6 rồi, không uổng công ngóng từ đầu truyện đến giờ :)) mà không biết Trầm béo sẽ lấy ai nhỉ? Không thấy nói đến Trầm béo mấy, cả LDN nữa chứ.
    Hoá ra là Tưởng thị có dùng chút thủ đoạn với Chu thị, nhưng chẳng ảnh hưởng tới ai thì cũng cho qua thôi, dù sao nàng ta làm như vậy cũng là vì giữ mặt mũi cho nhà LMN mà

  7. Hóa ra Tưởng thị cho Chu thị uống thuốc an thần, tài nào lại êm thấm như vậy, nếu Chu thị phát huy bản lĩnh thường ngày, vừa thấy người đã mắng chửi chắc sẽ dọa Tần Nhược Quyên mất, cô nương người ta chắc chưa bao giờ phải nghe lời tục tĩu gì tự nhiên nghe Chu thị mắng sa sả không cần bản nháp câu sau không trùng câu trước chắc phải hoảng lắm. Tưởng thị làm vậy có chút không hợp nhưng dù sao cũng xuất phát từ ý tốt không muốn Liên gia mất mặt.
    Không biết việc Chu thị phát bệnh có liên quan gì đến Tưởng thị không, dù sao lần trước Đại Nữu Nữu bị mắng Tưởng thị có vẻ rất quyết tâm thay đổi số phận của con gái, nếu nói đang yên đang lành Chu thị do tuổi già sức yếu mà bệnh thành vậy thì rất khó tin, việc Chu thị sợ thần sợ quỷ đâu phải ngày một ngày hai nhưng bà vẫn sống tốt đó thôi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: