Trời Sinh Một Đôi – Chương 41+42

33

Chương 41: Cà muối chua.

Edit: Tuyentuyen

Beta: Sakura

Chân Nghiên bình thản hơn Chân Diệu nhiều, nghe xong chỉ thoáng giật mình, sau đó lại thản nhiên nói: “ Trời cũng phải mưa, cô nương đến tuổi cũng phải thành gia, chuyện đã đến nước này, muốn cản cũng không cản được.”

Nếu là trước kia nàng với Chân Tĩnh còn có chút tình cảm tỷ muội, sau chuyện bị thương chảy máu kia, cũng đã sớm tan thành mây khói.

“Tứ muội, sau này Tam muội có xảy ra chuyện gì thì muội cũng đừng tự trách mình, một người tính tình không tốt, người khác có làm cái gì, thì đối với người ta cũng chỉ là một cái cớ để chỉ trích mà thôi”.

Chân Nghiên đã sớm nhận thấy Chân Diệu bởi vì Chân Tĩnh bị từ hôn mà trong lòng còn áy náy.

Nếu là dĩ vãng nàng không có ý định nói nhiều lời, nhưng thờ ơ nhìn Chân Tĩnh hành động ngày càng vô lý, nàng lại không thể nhìn Chân Diệu cứ chịu đựng như vậy.

Một người có nhiều áy náy với người khác, nếu là ngay thẳng thì rất dễ bị lợi dụng.

Nàng không thể tưởng tượng được, nếu Chân Tĩnh đang bị trầm mê lạc lối lại ra tay thì sẽ có chuyện gì xảy ra.

“Vâng, muội đã hiểu” Chân Diệu gật đầu một cái.

Tỷ muội hai người vào Ninh Thọ Đường, quả nhiên phát hiện tinh thần lão phu nhân không được tốt.

Có lẽ là để che dấu, lão phu nhân vẫn nhiệt tình chào hỏi: “Nhị nha đầu, Tứ nha đầu đến rồi à, mau đến đây ngồi.”

Tỷ muội hai người làm bộ như không biết chuyện gì, vây quanh lão phu nhân nói chuyện chọc cười.

Người ở các phòng cũng lục tục đến thỉnh an.

Trên mặt Tưởng thị bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Mặt Lý thị thì âm trầm, giống như người khác đang nợ bà tám trăm xâu tiền.

Trong lòng bà sao lại không buồn bực cho được, chuyện của Chân Diệu lúc trước thật vất vả mới lắng xuống, Chân Tĩnh lại gây ra chuyện này.

Thật là hỏng mất hai khuê nữ của bà rồi!

Còn lại Ôn thị là hoàn toàn không biết chuyện gì.

Ở trong lòng của lão phu nhân, Ôn thị là người nhanh miệng, ngay thẳng, biết rõ chuyện cũng sẽ không giúp được gì, không rõ có khi còn gây rắc rối.

Nếu không phải bởi vì tỷ muội Chân Băng biết chuyện, ngay cả Lý thị bà cũng muốn gạt.

Chuyện như vậy, tự nhiên là càng ít người biết càng tốt.

Trong lòng lão phu nhân buồn bực, nhìn thoáng qua Tưởng thị, âm thầm gật đầu.

Chung quy lại, vẫn là con dâu cả bảo trì bình thản nhất, không uổng công mình năm đó hao tâm tổn trí cầu hôn cho trưởng tử.

“Nhị nha đầu, đưa mấy muội muội sang phòng bên chơi đi, đợi lát nữa còn ở lại dùng cơm.” Lão phu nhân đuổi mấy tỷ muội Chân Nghiên đi.

Tỷ muội mấy người đi vào phòng bên, nhất thời có chút yên lặng.

Vẫn là Chân Nghiên mở miệng trước “Lục muội, Ngũ muội, hôm qua lúc nào thì về đến nhà?”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt hai người Chân Băng, Chân Ngọc đều kỳ quái.

Một lúc lâu sau, Chân Băng mới nói “Hôm qua về nhà hơi trễ, sau tỷ thí tài nghệ lại đi đến vườn nho.”

Chân Băng, Chân Ngọc bất động thanh sắc trao đổi ánh mắt, sợ Chân Nghiên lại hỏi chuyện của Chân Tĩnh.

Nhưng hôm nay Chân Tĩnh không có ở đây, nếu Chân Nghiên không hỏi mới khác thường.

Chân Nghiên tiện tay cầm hạnh nhân trong đĩa ăn, hỏi: “Hôm nay tại sao Tam muội không đến thỉnh an, chẳng nhẽ đêm qua chơi đùa quá muộn, phong hàn lại nặng thêm?”

Chân Băng, Chân Ngọc khẽ thở ra một hơi, cùng nhau gật đầu.

Chân Nghiên nhàn nhạt cười.

Ngũ muội, Lục muội chung quy vẫn còn nhỏ.

“Lục muội, Ngũ muội, hôm qua vật được thưởng vẫn còn ở chỗ ta, lát nữa cùng ta về Trầm Hương Uyển lấy đi, lúc đó mỗi muội hãy chọn một món trang sức đi.” Chân Diệu mở miệng nói.

Có lẽ bị chấn động bởi chuyện lần này của Chân Tĩnh, Chân Ngọc tiểu cô nương mới vừa tròn mười hai tuổi liền đáp ứng, thật là hiếm khi không tranh cãi với Chân Diệu.

Bốn người tỷ muội làm ổ ở phòng bên tán gẫu, biết rõ chuyện các trưởng bối đang thương nghị, hết lần này đến lần khác lại làm bộ như không biết chuyện gì.

Ước chừng mất thời gian khoảng một nén nhang, nha hoan A Trù vén rèm đi vào, gọi mấy cô nương đi ra dùng cơm.

Chân Diệu đi ra ngoài, thấy mấy người Ôn thị cũng đã rời đi.

Trên bàn cơm bày đầy thức ăn, bánh bao hấp, bánh bột mì, mì hoành thánh, mì sợi, cháo gạo, còn có chút đồ ăn sáng tinh tế, cộng với năm chén cháo tổ yến đường phèn.

“Mau ăn đi, các cháu đang lúc trưởng thành, đừng để đói bụng.” Lão phu nhân liền động đũa.

Đã nhiều tuổi vốn ăn không nhiều, đang lúc thời tiết nóng nực, lại thêm chuyện Chân Tĩnh làm sốt ruột, Lão phu nhân nào có thể nuốt trôi.

Nhưng mới uống được nửa chén cháo tổ yến đường phèn, đã không muốn ăn nữa.

Chân Diệu vội vàng cầm hộp thức ăn mang theo tới nói: “ Tổ mẫu, cháu gái mang đến ít dưa chua, bà và tỷ muội chúng cháu nếm thử chút đi ạ.”

Vừa nói liền bưng cà muối chua từ trong hộp sơn đen ra ngoài.

Một mùi chua đặc biệt truyền ra.

Lão phu nhân có chút kinh ngạc nói: “Cà còn có thể làm thành dưa chua? Rải phía trên là ớt à?”

Tử Tô đã chia tô cà muối chua làm năm phần đem đến, Bạch Chỉ ở bên cạnh thì bưng đồ ăn đến trước mặt mấy người.

Chân Diệu cười nhẹ nhàng giải thích “Chắc bà không biết, rất nhiều rau xanh có thể muối chua. Bánh bột mì, bánh bao, cháo ăn với cà muối chua thì không gì bằng. Tổ mẫu, bà thử một chút đi.”

Bởi vì mấy ngày hôm nay Chân Diệu có thể làm ra một chút đồ ăn ngon độc đáo, lão phu nhân cũng có một chút ý muốn động đũa, tuy không có khẩu vị, nhưng không đành lòng không quan tâm đến thể diện của cháu gái, nên cũng gắp một miếng cà muối chua cho vào miệng.

Miếng cà muối chua giòn mềm, rất phù hợp với khẩu vị của người có tuổi, vị chua chua làm giảm vị cay của ớt, hai vị bất đồng chua cay cùng nhau, hòa với mùi hương thơm nhạt của dầu vừng, trong nháy mắt câu dẫn người ăn muốn ăn nữa.

Lão phu nhân vội vàng gắp một miếng bánh bột mì lên cắn ăn một miếng, rồi lại húp một ngụm cháo, cảm thấy trọc khí ở trong lồng ngực như đã đi ra.

“Tứ nha đầu, thật khó cho cháu khi nghĩ ra được món này.” Sau khi Lão phu nhân ăn xong một miếng cà muối chua với bánh bột mì liền khen.

Mấy người Chân Nghiên cũng không nhịn được nữa liền ăn.

Trời nóng, vốn khẩu vị cũng không tốt, đối diện với cà muối chua này, mọi người ăn đều thấy ngon hơn.

Chân Diệu cười cười hài lòng, cũng không bạc đãi miệng của mình.

Thích thức ăn ngon, hơn nữa lại có thể chia sẻ với mọi người, đúng là một chuyện rất hạnh phúc.

Thư thái ăn xong, nhìn bốn cháu gái như nụ hoa, tâm tình của lão phu nhân cũng tốt hơn một chút, ăn xong cũng không để cho mấy người rời đi luôn, mà là phân phó nha hoàn mang trà lên, mấy bà cháu ngồi một chỗ nói chuyện phiếm tiêu thực.

Không bao lâu sau, nha hoàn Ngọc Thế của Tưởng thị đi đến.

Trên mặt lão phu nhân bất động thanh sắc nhưng trong lòng lại dậy lên nói: “Có phải lại có chuyện gì phải không? Nhị nha đầu, dẫn mấy muội muội đi đi.”

Thấy mấy người Chân Nghiên muốn đi ra ngoài Ngọc Thế vội nói “Thưa lão phu nhân, là Mộc Ân Hậu phủ đưa tin đến, Đại phu nhân thấy chuyện này hẳn là tự Tứ cô nương quyết định, liền sai nha hoàn đến đây hỏi lão phu nhân một chút.”

Lão phu nhân có chút kinh ngạc nói: “Ách, Mộc Ân Hậu phủ có chuyện gì mà liên quan đến Tứ nha đầu?”

Tứ nha đầu hôm qua được Quốc tử giám tế tửu phu nhân, Lạc phu nhân bình luận là tuyệt phẩm, hôm nay chắc chắn đã truyền khắp kinh thành, nhưng chuyện đó làm gì liên quan đến Mộc Ân Hậu phủ.

Ngọc Thế không khỏi nhìn Chân Diệu một cái, mới nói: “Thưa lão phu nhân, Mộc Ân Hậu phủ nói là muốn mua lại miếng ngọc bội Ngọc thố đảo dược linh lung, bởi vì đó là do Hoàng hậu nương nương ban cho, không thể để bị lưu lạc ra bên ngoài.”

Mua về? Hoàng hậu nương nương ban cho?

“Tứ nha đầu, đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Chân Diệu liền đem chuyện cụ thể hôm qua kể lại một lần.

Lão phu nhân nghe xong khuyên nhủ nói: “Tứ nha đầu, nếu Mộc Ân Hậu phủ bên kia muốn thu hồi lại ngọc bội, thì cháu trả lại cho họ đi, dù sao cũng là Hoàng hậu nương nương ban cho, ở trong tay ngươi cũng không thích hợp.”

Lại để Tứ nha đầu bị ủy khuất rồi, xong chuyện liền thưởng cho nàng một chút đồ đi.

Chân Diệu không cảm thấy ủy khuất một chút nào cả, thống khoái đồng ý.

Từ chỗ lão phu nhân rời đi, trở lại Trầm Hương Uyển không quá nửa canh giờ, đã thu được tận sáu tờ ngân phiếu một trăm lượng bạc cùng với một đôi hoa tai ngọc thố phỉ thúy của lão phu nhân đưa tới.

Chân Diệu đang đếm mấy tờ ngân phiếu cười vui vẻ đến choáng váng thì Tước Nhi vội đi vào nói: “Cô nương, mau, mau, phía trước nói có thánh chỉ tới, tuyên ngài đến đón chỉ.”

 

Chương 42: Tiến Cung.

Lời vừa nói ra, trong phòng tất cả nha hoàn đều sửng sốt, kể cả Tử Tô từ trước đến nay lúc nào cũng trầm ổn.

Phải biết rằng, đây là nhận thánh chỉ đó!

Chân Diệu cũng có chút bối rối.

Cao cao thánh chỉ quả nhiên là thật, nhưng tại sao lại liên quan tới nàng ?

Lúc này suy nghĩ của  nàng có phần chậm nửa nhịp, đầu óc còn phát mộng, tay đã động.

Lưu loát đem ngân phiếu bỏ vào trong hộp nhỏ, còn theo bản năng vuốt phẳng mấy cái.

Một đám nha hoàn đều lảo đảo.

Cô nương, trong tình huống này, thái độ của người lại tỏ ra lưu luyến với ngân phiếu là thích hợp sao?

Trên mặt Chân Diệu nhìn như là bình tĩnh, kỳ thực bước nặng bước nhẹ đi đến tiền viện.

Ở tiền viện, một đám đông người đã quỳ ở đó, bao gồm cả lão bá gia thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Vô số ánh mắt đều nhìn nàng.

Chân Diệu nhìn nhìn, nhấc nhấc chân váy, ở một góc nhỏ điệu thấp quỳ xuống.

Sau đó, một âm thanh bén nhọn vang lên, ở trong viện im lặng đến một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy tiếng, âm thanh phát ra cực kỳ chói tai: “Kiến An bá phủ Chân Tứ cô nương tiếp chỉ.”

Mọi người trong Kiến An bá phủ đều quỳ xuống, mặc dù không dám ngẩng đầu, tuy nhiên cũng hướng về phía Chân Diệu nhìn qua.

Tâm của lão phu nhân treo lên.

Tứ nha đầu có cơ trí như thế nào, cũng chỉ có mười bốn tuổi, vạn nhất lúc tiếp chỉ làm không đúng nghi thức….

Đêm thất tịch, cháu gái đạt được nhiều tài danh sẽ bị trôi theo dòng nước hết mất.

Thái độ khiếp sợ của Chân Diệu đã qua, đối với hoàng gia trời sinh là sợ hãi, nhưng là người không thuộc về triều đại này thì cũng không có khắc sâu sợ hãi như vậy.

Hai tay nàng chống xuống đất, làm đại lễ cho dù ai cũng không tìm ra khuyết điểm, giọng nói mềm mại, ngọt ngào vang lên: “Dân nữ tiếp chỉ.”

Lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm thật to.

Chân Diệu cúi thấp đầu, liếc nhìn thấy áo choàng màu lam thêu mãng xà dữ tợn  bị gió thổi giật giật, một đoạn âm thanh trầm bổng du dương rực rỡ gấm hoa vang lên.

May là nàng cũng nghe rõ đại ý, tóm lại chính là do hội nữ nhi đêm thất tịch nàng tỉa xảo quả hoa qua được bình luận là tuyệt phẩm, Hoàng thượng tò mò muốn nhìn mặt nàng một cái.

Bởi vì chuyện này mới muốn gặp nàng, trong lòng Chân Diệu càng bình tĩnh.

Có câu nói là vàng thật không sợ lửa, ở phương diện trù nghệ nàng không sợ gì cả.

“Tạ chủ long ân.” Trên mặt nàng càng tỏ ra bình tĩnh, Chân Diệu nhận lấy thánh chỉ Minh hoàng tơ lụa.

Thái giám tuyên chỉ họ Ngụy, nhưng chỉ có hai mươi tuổi, coi như cực kỳ hòa hảo, thấy thái độ của Chân Diệu đón nhận thánh chỉ bình tĩnh như vậy, trên mặt cũng hiện ra ngạc nhiên.

Hắn phụng mệnh truyền chỉ cũng nhiều, những người kia đều đi đứng phát run, cựu thần hai tay run rẩy nhận thánh chỉ không biết bao nhiêu, như Chân Tứ cô nương ở tuổi này thể hiện ra, thật là hiếm có.

“Chân Tứ cô nương, xin đi cùng chúng ta.”

Đại phu nhân Tưởng thị sai người chuẩn bị túi bạc nhét vào trong tay áo của Ngụy công công nói: “Tứ cô nương nhà ta, xin Ngụy công công chiếu cố nhiều thêm.”

Ngụy công công cũng không có từ chối, thản nhiên nói: “Thế tử phu nhân quá khách khí.”

Nói xong mang theo Chân Diệu rời đi.

Ôn thị khó nén được lo lắng lo lắng, nói với lão phu nhân: “Lão phu nhân, Diệu nhi nhỏ tuổi, cũng không kịp dặn dò gì đã bị tuyên vào cung, vạn nhất…”

Lý thị ai nha một tiếng, nói: “Tam đệ muội nói rất đúng a, vạn nhất tứ nha đầu chọc họa, chẳng phải sẽ liên lụy đến Bá phủ…”

Lão phu nhân sa sầm mặt nói: “Hai người các người đều câm miệng!”

Vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Lý thị: “Lý thị, con ngại cuộc sống ở Bá phủ trôi qua rất tốt sao? Đang êm đẹp lại nói lời xúi quẩy làm gì?”

Sau đó là nhìn về phía Ôn thị nói: “Ôn thị, con là mẫu thân của Tứ nha đầu, nhưng không có giữ được bình tĩnh như Tứ nha đầu, dặn dò cái gì, định dặn dò để con bé hoang mang lo sợ sao?”

Một phen nói xong làm Ôn thị mặt đỏ đến cả mang tai.

Lão phu nhân thở dài nói: “Tam lang gần đây càng ngày càng hồ nháo rồi, ta nghe nói đã nửa tháng hắn không về phủ, đều ở Sở tiêu các có phải hay không?”

Nhắc đến Tam lão gia, Ôn thị vẻ mặt lãnh đạm gật đầu.

Đối với nam nhân kia, nàng đã không còn hy vọng gì.

Lão phu nhân nhìn thấy, lắc lắc đầu một cái nói: “Như vậy đi, Ôn thị, ta làm chủ vì Tam lang nạp một phòng lương thiếp, để cho hắn bớt phóng túng, cứ để nó ở bên ngoài tùy ý hồ nháo, sớm muộn cũng chọc họa.”

Mặt Ôn thị không chút thay đổi nói: “Đều do lão phu nhân làm chủ.”

Lão phu nhân thở dài thật lâu, vịn tay Bạch chỉ rời đi.

Tùy ý nhét thiếp vào trong phòng của nhi tử, bà vốn không có ý định làm, nhưng hiện nay nhìn bộ dạng Ôn thị như vậy, thật là khiến cho người cảm thấy quá thất vọng.

Nói về ba con dâu, nàng vừa ý nhất là Tưởng thị, thương tiếc nhất là Ôn thị.

Cũng không phải là tính tình của Ôn thị làm bà thích, mà là Ôn thị ở trong  thế đạo này không giống như hầu hết nữ tử khác, là đơn độc đơn thuần.

Nàng ấy vẫn cứ nghĩ một đời một thế hai người.

Đúng là một đứa ngốc.

Bà là bà bà, cũng là nữ nhân.

Liền nhìn một chút lần này, có thể hay không đánh vỡ cục diện bế tắc.

Vô luận là Ôn thị học được thông minh, hay là hai vợ chồng quay lại tốt đẹp, so với nàng một dạng gần đất xa trời cũng tốt hơn đi.

Chân Diệu xuống kiệu, được Ngụy công công dẫn đi vào trong cung.

Ngói đỏ tường xanh, mái cong vách tường chạm trổ, mái ngói lưu ly dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh vàng rực.

Chân Diệu thành thành thật thật cúi đầu đi về phía trước.

Đường lát đá quý làm cho mặt đất bóng loáng sáng như gương, nàng thậm chí không dám đi quá nhanh, sợ ngã một cái sẽ mất hết thể diện.

Con đường này, vô cùng dài dằng dặc.

“Ngụy công công, mang theo tiểu nha đầu đi đâu vậy?”  Một giọng nói lộ ra chút khinh bạc vang lên, nhưng vô cùng dễ nghe.

Hôm nay Chân Diệu tiến cung cũng không kịp ăn mặc chải chuốt lại, vẫn là bình thường chải đầu bách hoa phân, búi tóc trừ bỏ có một cây trâm vàng cố định, cũng chỉ có cài một vòng hoa lài.

Mặc dù váy chất vải khá tốt, nhưng ở trong hoàng cung vàng xanh rực rỡ, bị nhận nhầm là một tiểu nha đầu cũng không kỳ quái.

Chẳng qua là, nàng có chút ngạc nhiên, ai lại có gan lớn nói chuyện tùy ý như vậy.

“Thưa Lục hoàng tử, là Hoàng thượng tuyên Kiến An bá phủ, Tứ cô nương vào bái kiến.”

Người đi đến bước chân rõ ràng ngừng lại, giọng nói có chút ngạc nhiên: “ Kiến An bá phủ?”

“Dạ, chính là Chân tứ cô nương ở hội nữ nhi đêm thất tịch làm xảo quả hoa qua, được bình luận là tuyệt phẩm.” Ngụy công công nghĩ đây cũng không phải là bí mật gì, Lục hoàng tử lại là một trong những hoàng tử được hoàng thượng tương đối sủng ái, liền giải thích.

“Hội nữ nhi đêm thất tịch a…” Giọng nói của Lục hoàng tử càng thêm kinh ngạc, tiến gần thêm một bước nói: “Ngẩng đầu lên cho ta nhìn.”

Chân Diệu quả thật muốn đánh người.

Đây ruốt cuộc là cái gì? Nữ tử gặp phải đăng đồ tử cũng thôi, làm sao đường đường Lục hoàng tử, cũng có bộ dáng, giọng nói này.

Đối với Lục hoàng tử nàng không có can đảm đánh một phát, chỉ đành phải thi lễ một cái: “Dân nữ bái kiến Lục hoàng tử.”

“Ngẩng đầu lên cho ta nhìn.” Giọng nói của Lục hoàng tử đã không kiên nhẫn.

Chân Diệu lặng lẽ nắm tay lại.

Thật cảm thấy khuất nhục, vô lực phản kháng.

Đang muốn ngẩng đầu, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Lục hoàng tử, Long Vệ bên kia đã chuẩn bị xong, bây giờ ngài có muốn hay không qua nhìn một chút?”

“Nhanh như vậy đã chuẩn bị tốt rồi?” Lục hoàng tử nhấc chân từ bên người Chân Diệu đi qua.

La Thiên Trình?  Ánh mắt Chân Diệu lướt qua người nọ, nhìn Ngụy công công một cái.

Ngụy công công nhớ tới quan hệ của Chân Tứ cô nương với La thế tử, hiểu ra cái gì, cũng sợ, tự nhiên chen ngang, vội nói: “Lục hoàng tử, La thế tử, nô tài đi trước phụng mệnh.”

Lục hoàng tử quay lại nhìn thoáng quá bóng lưng của Chân Diệu đã đi xa, hướng La Thiên Trình, cười nói: “ThiênTrình, ta giờ mới nhớ ra, Chân Tứ cô nương là vị hôn thế của ngươi đúng không?”

“Đúng.” La Thiên Trình thản nhiên nói.

“Ha ha, Kiến An bá phủ cô nương, cũng là một người có tài.” Lục hoàng tử vỗ vỗ vai La Thiên Trình, bỏ lại một câu không đầu không đuôi đi về phía trước.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion33 Comments

  1. Chân Tĩnh đi đâu nhỉ???khiến phủ An Bá lại môt phen nhốn nháo hết cả. Mà cái tên Lục Hoàng Tử này muốn nhìn mặt CD làm gì? ở đâu ra cái thái độ kẻ cả coi thường người khác như thế?mình muốn đập hắn một phát qúa. Ghét cái giọng kẻ cả đó.

  2. Chân Tĩnh này có khi nào ko cam lòng lấy ng chồng dc sắp đặt nên mới bỏ theo ng khác ko nhỉ với đức hạnh của mẹ nàng có dạy ra đứa con như vậy cũng ko có gì lạ đâu. Cái tên Lục hoàng tử này hống hách vậy là cùng thấy ghét á. Lần này CD vào cung ko biết có xảy ra chuyện gì ko nữa. Sao ta nghi nghi là do ả công chúa gì đó bám La thiên Trình gây ra nhỉ thảo nào CD vào cung chả bị ả gây khó dễ

  3. áy láy => áy náy
    Chân Tĩnh này ko biết bám víu vào cành cao nào rồi. ko biết chuyện CD vào cung có phải là sắp xếp của LTT ko hay chỉ là một phút tò mò hóng hớt của HT, hay bạn công chúa về nói xấu gì đấy nhỉ??
    tks các nàng ^^

  4. Aaaa~ Thằng cha La Thiên Trình này đúng là giống lưu manh mà, thích hợp đóng vai ” quần là áo lụa” á Hehe. Mong chap sau ghê, không biết Chân Diệu sẽ xử trí như thế nào. Thanks nhà các nàng đã edit nha ^^

  5. uầy, ta nghĩ có tới 90% là do nàng công chúa kia gây chuyện nên CD mới phải vào cung rồi. Mà không biết Chân Tĩnh kia đi đâu nhỉ?

  6. Mặt Ôn thị không chút thay đổi nói: “Đếu ( đều ) do lão phu nhân làm chủ.”
    ****
    Đúng kiểu không ưa còn hay gặp gỡ :)) nhưng dù sao thì lần này LTT thật sự đã giúp CD một bàn rồi cái vị công công này cũng có vẻ là người hiểu chuyện nữa, chỉ có thằng Lục hoàng tử này có vẻ đáng ghét mà thôi. Nhưng không hiểu hoàng đế triệu kiến CD vào cung có việc gì nhỉ? Chẳng nhé vì nàng được khen tuyệt phẩm trong đêm hội thất tịch thôi sao? Hay là do nhỏ công chúa kia đem đồ về khoe nhỉ?

  7. Kún kyomi(cỏ cháy,co hai ho le)

    con mẹ nó thằng lục hoàng tử,bực mình ghê á,tưởng mình là hoàng tử rồi muốn nhìn ai thì nhìn chắc.hừ,cũng may mà la thiên trình xuất hiện kịp thời giải vây cho chân tứ,lần này coi như la thiên trình giúp chân tứ được cái ùi đó,mà không biết hoàng thượng tuyên chân tứ vào cung làm gì thế nhỉ?chắc phải có mục đích gì đó kìa
    tks tỷ ạ

  8. Chân Tĩnh trốn đi đâu rồi ta? Gan rất là lớn đó. Hủy danh tiếng của mình và các tỷ muội trong phủ. Chắc kết cuộc không tốt lắm đâu.
    Nàng Diệu vào cung không biết sẽ quậy lên tưng bừng cỡ nào nữa. Hên (hay xui) là đã đính hôn với Trình ca rồi nếu không sẽ bị tứ hôn (bán đi) cho ai khác quá.

  9. Không thương tiếc nổi Chân Tĩnh, chắc lại víu được cành cao nào rồi, leo cao thì ngã đau thôi.
    Bà Lý thị này kỳ cục ghê, ghen tỵ đến vậy là cùng, Chân Diệu được tiến cung cũng chẳng phải chuyện xấu gì, cùng lắm chỉ là thể hiện khả năng trước mặt vua một chút thôi làm gì đi nói người ta như vậy.
    Lục hoàng tử này kiêu ngạo quá đỗi, cơ mà câu cuối rất mờ ám, đừng nói người Chân Tĩnh bám giò là Lục hoàng tử này nhé, vậy thì vui rồi, với thân phận của Chân Tĩnh thì cùng lắm cũng chỉ có thể làm một tiểu thiếp vô danh ở phủ người ta thôi, có khi mất trắng đấy.

  10. Lục hoàng tử??? Hành động rõ ghét nhưng ta đoán lại là nam phụ rồi. Không biết lần này chân tứ vào cung sẽ xảy ra sóng gió gì a. Tò mò. Tk nhà

  11. “nha hoan A Trù vén rèm đi vào” ————–> “… hoàn …”
    “Kiến An bá phủ” ————–> “… Bá …”??
    “khó nén được lo lắng lo lắng” —————–> dư “lo lắng”
    “tứ nha đầu / tứ cô nương” ———————-> “Tứ …”???
    “vịn tay Bạch chỉ rời đi” ————————-> “… Chỉ …”
    “nhìn thoáng quá bóng lưng” ——————–> “… qua …”
    “vị hôn thế của ngươi đúng không” ————-> “… thê …”
    ==========================================================
    Vẫn chưa biết CT rốt cục gặp cái chuyện j (-_-)
    Xem ra Ôn thị đã ko còn chút hy vọng nào với Tam lão gia, ko hiểu sao đọc đến đây ta thấy đau lòng ko thể tả ? làm ta nhớ đến câu: khi người bạn yêu phản bội bạn, điều đó có nghĩa là bạn đã mất đi 1 người ko hề yêu quý bạn, nhưng người đó lại đã mất đi 1 người vô cùng yêu quý họ. Thêm 1 chuyện để trông chờ nữa, ta hy vọng 3lg sẽ bị quả báo, sẽ hối hận đến chết!
    “Sự bình tĩnh của CD” =)) quả thật phản ứng của CD lúc nào cũng quái quái, hài hài, gây cười thế nào ấy, mấy nha hoàn lúc nào cũng bị chao đảo, đọc truyện ta thích nhất là nhìn CD phản ứng thế nào và mấy nha hoàn của CD bị choáng cỡ nào ?

  12. Ở cái nơi ko người để dựa vào thế này, tiền bạc là quan trọng nhất, Chân Diệu yêu tiền cũng đúng thôi, nói lại chẳng có ai ko mê tiền, hành động của Chân Diệu…khụ, cũng thông cảm được ah ^___^|||
    Ko ngờ Ôn thị lại mong chờ 1 đời 1 thế 1 đôi người ah, vậy mà dính đến Tam lão gia ko nên thân này, gia đình mẹ lại sa sút, Ôn thị số cũng xui xẻo quá chừng.
    Người hoàng gia chưa thấy ai tốt cả >”<
    Thanks

  13. Mấy ông hoàng bà chúa hồi xưa ăn no nửng mỡ hở trời… thấy lạ là tuyên gọi người ta vô… không thích gì là chém đầu à… không biết Diệu tỷ có sao không nữa ah… ông nam chính này chắc đang ghen nên mới tới giải vây ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Lần tiến cung này k biết có trêu chọc tai họa gì k? Diệu tỷ cũng xui quá mới tiến cung đã gặp phải Lục hoàng tử này nhưng cũng được gặp lại Trình ca nha

  15. Chân Diệu đàng yêu lắm nhất là lúc cất tiền nha lần này cô nương tiến cung ko biết có trò hay gì để xem nữa đây, Chân Tĩnh ko biết thế nào nhưng đúng là khiến cho ta thất vọng rồi

  16. Ôi chỉ cần tưởng tượng cảnh ngta gấp đến lửa xém lông mày còn chỉ lo vuốt ve ngân phiếu cất kỹ là tức cười ùi. Không biết chỉ vô cung có gây sóng gió gì k. Chắc sẽ bị công chúa Phương Nhu gây khó dễ cho xem. Cuối cùng là Chân Tĩnh đi đâu. Leo lên cành nào rồi

  17. Moe quad đi mất, thánh chỉ tới mà chị Chân động tác đầu tiên là cất ngân phiếu, đã thế còn vỗ vỗ nữa chứ =))) moe chít rồi kakaka, cơ mà bà Lý thị này đúng là thứ nữ không lên nổi mặt bàn, tối ngày ghen tii, mệt thay bả, không có chuyện nên kiếm việc để làm hở zời. MẸ chii Chân cũng khổ, chỉ mong một đời một kiếp một đôi người, nữ tử sinh ra đã khổ, đã vậy sinh ra ở cổ đại càng khổ, cha của chị Chân đúng là chả thương được, bản thân không có tài còn có thói trăng hoa nữa, không biết chị Chân có gặp được cơ duyên trong cung ko nữa, hóbg quá =)))

  18. Chân Diệu biểu diễn tài nấu ăn siêu phàm của mình, thu phục dạ dày của hoàng thượng luôn đi ;86

  19. Chân Tĩnh mất tích đến giờ cũng chưa tìm ra nghi là chuyện không nhỏ, chắc là nguyên nhân xảy ra như Tưởng thị nghĩ rồi chứ mình ko nghĩ giữa nơi đông đúc người qua tấp nập như thế mà Chân Tĩnh có thể bị cường bạo thật. Chuyện này chưa giải quyết xong, lại tới chuyện Chân Diệu được triệu vào cung, có mùi sau này sẽ có nhiều nam nhân thích nữ chính mất ;-;

  20. A Diêu vô hoàng cung không biết có hốt thêm một mớ về nữa không đây! A Diệu tỏ đầy sức hút phát huy tối đa đi cho anh Trình ghen đã lun!hehe

  21. Đừng nói tuyên vào cung một hồi rồi bắt hiến trù nghệ sau đó lại lòi ra là một Hoàng Thượng ham ăn nha

  22. Hoàng thượng triệu kiến Chân Diệu không biết có thực đơn giản là chỉ vì tò mò không nhỉ? Ngang đường còn nhảy ra thêm một vị lục hoàng tử không biết là đóng vai gì trong chuyện này, hay lại là một nam phụ khác bên cạnh bạn Tưởng Thần đây.

  23. Mình nghĩ CT với lục hoàng tử. ANh LTT này mực dù luôn nghỉ trả thù nhưng cứ thấy Cd có chuyện là chạy nhanh đến giải cứu

  24. Thằng nhãi lục hoàng tử lại thèm ăn đòn, kiểu gì thì bạn trình cũng tính kế tên này vì dám nhòm ngó vợ của bạn í

  25. Bà Lý phu nhân chẳng nói được 1 câu tử tế. Lần này vào cung kiểu gì cũng có món mới trình làng. 2 anh chị có duyên ghê, đi đâu cũng gặp nhau, lần nào ra khỏi phủ cũng gặp, nói gì thì cả cái hoàng cung to vật vã thế cơ mà. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

  26. Bảo rồi 2 a chị này mà ko nhanh nhqnh lấy nhau thì sớm muộ ngì cũng có chuyện xảy ra mất thôi. Nào là 1 quận chúa giờ lại thêm một lục hoàng tử nữa chứ

  27. Ôi đọc xong hai chương mà rối rắm, cái nhà này càng ngày càng loạn, đủ thứ chuyện xảy ra ;59

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close