Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 997+998

18

Chương 997: Tình thâm ý trọng

Trầm Lục vào thành trong một đêm tuyết lớn mà không thông báo cho bất luận người nào, bao gồm Trầm Tam gia.

Trận tuyết này bắt đầu rơi khi chạng vạng tối, bông tuyết bay lượn lờ. Lúc Liên Mạn Nhi rời khỏi phòng Trương thị, Liên Thủ Tín còn đang cảm thán trận tuyết này rơi thật tốt, rất đúng lúc, chính là điềm báo năm nay sẽ được mùa. Lúc ấy Liên Mạn Nhi không nói gì, trở lại phòng mình, ngồi trên giường gạch gần cửa sổ nhìn ra cảnh vật bên ngoài, bỗng nhiên nàng nhớ tới Trầm Lục.

Phủ thành nơi này tuyết rơi lớn như vậy, không biết những nơi khác thì thế nào?! Trầm Lục lúc này hẳn là đang trên đường về phủ thành. Không biết ở nơi Trầm Lục đang đi có tuyết rơi không!

Lúc này, trong lòng Liên Mạn Nhi còn đang suy nghĩ… Trời đông giá rét đi đường rất khó khăn, nàng hy vọng Trầm Lục một đường thuận lợi, không gặp phải gió tuyết.

Trận tuyết này rơi cũng lâu rồi, có lẽ ngày mai sẽ ngừng. Liên Mạn Nhi nằm trong chăn thầm nhẩm tính, chờ lúc Trầm Lục về đến có lẽ sẽ quét dọn được sạch sẽ tuyết đọng.

Mang ý nghĩ như vậy, Liên Mạn Nhi dần chìm vào mộng đẹp.

Nửa đêm, Liên Mạn Nhi đang ngủ say bị Trương thị đánh thức. Nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy ánh đèn trong nhà đều đã sáng lên, Trương thị ăn mặc thật chỉnh tề đứng trước giường nàng.

Liên Mạn Nhi khẽ run sợ trong lòng.

“Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy?” Ý niệm đầu tiên của Liên Mạn Nhi là trong nhà xảy ra chuyện. Không trách được nàng có suy nghĩ như vậy. Kể từ khi ở Tam Thập Lý Doanh Tử chuyển vào nhà mới, nàng đã có phòng riêng. Sau đó, bên cạnh lại có nha đầu hầu hạ. Buổi tối, người một nhà cũng ngủ riêng trong phòng mình, Trương thị rất ít khi đến phòng nàng.

Cho dù có chuyện gì, đều có nha đầu trực đêm bên ngoài phòng, căn bản không cần Trương thị phải làm gì.

Nửa đêm Trương thị đến phòng đánh thức nàng dậy, nhất định đã xảy ra đại sự gì đó.

“Không có chuyện gì xảy ra, con đừng sợ.” Trương thị vội trấn an: “Mau mặc quần áo vào đi con… Lục gia tới.”

Trương thị vừa nói với Liên Mạn Nhi, vừa bận rộn cùng hai người Như Ý, Cát Tường bưng nước ấm để cho Liên Mạn Nhi rửa mặt, cầm quần áo, đồ trang sức đeo tay tới đây, để Liên Mạn Nhi đeo vào.

Liên Mạn Nhi có chút không tin vào tai mình. Nàng nghĩ có phải mình đang mơ không, chắc là còn chưa tỉnh ngủ.

“Mẹ, mẹ nói gì vậy?” Liên Mạn Nhi liền xác thực: “Sao Lục gia tới được? Lúc này, đoán chừng huynh ấy nhanh nhất cũng còn đang ở địa phận phủ Hà Gian. Cách ranh giới phủ Liêu Đông chúng ta còn xa lắm. Hơn nữa, giờ là nửa đêm canh ba, huynh ấy cũng phải nghỉ ngơi chứ. Cho dù không nghỉ, cũng không thể vừa về đến  đã tới nhà chúng ta lúc nửa đêm thế này.”

“Con nói nhiều quá, nhanh chút xem nào.” Trương thị lôi kéo Liên Mạn Nhi, quở trách: “Chuyện này mẹ có thể lừa con sao. Nói thật mẹ cũng không tin, nhưng Lục gia đang ngồi ở tiền thính nhà chúng ta kìa. Cha con, ca con và tiểu Thất đều đã thức, đến trước sảnh tiếp đón rồi. Con mau chuẩn bị đi, chúng ta liền đi qua.”

Lúc này, Liên Mạn Nhi đại khái đã tỉnh, rốt cục cũng nghe rõ lời Trương thị. Cho dù không ngờ tới nhưng Trương thị sẽ không lừa nàng chuyện này, nàng rất chắc chắn.

“Thật sự Lục gia đã đến!” Liên Mạn Nhi vội vàng ngồi dậy. Ánh mắt thoáng mở to, buồn ngủ đã sớm biến mất vô ảnh vô tung.

“Đến rồi” Nét mặt Trương thị đầy vẻ nhu hòa: “Do trên đường về nhận được tin của Trầm Tam gia, biết bên này chúng ta xảy ra chuyện, nên ngài ấy ngày đêm phi ngựa vội trở về.”

“Lúc nãy mới vừa vào thành, nhà cũng chưa về, liền tới chỗ chúng ta. Mau thay đồ, mẹ dắt con ra tiền thính xem xem thế nào… Tuy không hợp quy củ lắm, nhưng vẫn có thể xem xét. Lục gia tâm trạng không yên, vội vã trở về như vậy, chắc là trong lòng lo lắng, phải tận mắt nhìn thấy con không sao, ngài ấy mới có thể an tâm.”

Liên Mạn Nhi phối hợp với Trương thị, Cát Tường, Như Ý, tay chân máy móc cử động, một câu cũng nói không nên lời. Ngược lại Trương thị vừa giúp Liên Mạn Nhi thay áo, vừa không ngừng nói.

“Chính mẹ cũng không nghĩ tới chuyện này. Lục gia thật là không có gì đáng chê trách, đổi thành người khác chưa chắc đã làm được như vậy… Quả thật đã để con trong lòng, người trọng tình a.”

“Trải qua sự kiện như vậy, hai ngày này đầu óc mẹ vẫn không mấy dễ chịu. Tiền Ngọc Thiền sao lại ghen ghét con như vậy, còn không phải bởi vì cái gia tộc Trầm gia này, còn có Lục gia… Lục gia quá mức dẫn người gây chuyện. Hai ngày này, mỗi đêm mẹ đều không ngủ được, sợ sau này con lại gặp chuyện như vậy. Nếu cứ như vậy, còn không bằng ta chọn một nhà bình thường, một người bình thường cho yên tâm.”

Quả thật Trương thị đã nghĩ như vậy. Mặc dù mấy người Trầm tam phu nhân, Tần phu nhân, thậm chí Liên Mạn Nhi cũng nói cho bà biết, chuyện Tiền Ngọc Thiền là trường hợp đặc biệt. Tuy nói nhà giàu người ta không thể đơn thuần như nhà nghèo cửa nhỏ, nhưng không đến nỗi khắp nơi đều giống như Tiền Ngọc Thiền. Trầm Tam phu nhân và Tần phu nhân thậm chí còn lấy chính họ làm ví dụ, nói các bà đều sống tốt, Liên Mạn Nhi tuyệt sẽ không khác với các bà là bao, bảo Trương thị cứ việc yên tâm.

“Chỉ là, Lục gia như vậy, lòng mẹ… Haiz~, mệnh đã định trước, Lục gia có thể như vậy, mẹ còn nghĩ này nghĩ nọ, sợ này sợ kia, vậy thì thật có lỗi với người ta… Mẹ cũng đã qua một thời tuổi trẻ, nữ nhân cả đời này a, cần nhất chính là có một người thật lòng như vậy.”

“Mẹ với cha con nhiều… năm thế này, khổ nhiều như vậy ta đều chịu đựng qua, ta cũng không oán trách ai, còn không phải bởi vì người cha này của con!”

Trầm Lục đột nhiên trở về, khuấy động rất nhiều cảm xúc của Trương thị. Giờ phút này, đối với con gái mình, còn có hai nha đầu tâm phúc bên cạnh con gái, Trương thị cũng không còn cố kỵ cái gì, nói tất cả những gì trong lòng đắn đo.

Liên Mạn Nhi vẫn không nói chuyện, chẳng qua chỉ im lặng lắng nghe.

Rất nhanh, dưới sự giúp đỡ của Trương thị cùng hai nha đầu, Liên Mạn Nhi đã chỉnh trang xong. Mấy người liền đi ra ngoài, Cát Tường đem mũ tuyết đính lông chim đỏ thẫm cùng áo khoác lông chồn phủ thêm cho Liên Mạn Nhi, lại nhận lấy chiếc ô từ trong tay tiểu nha đầu bên cạnh.

“Phía ngoài, tuyết còn rơi sao?” Liên Mạn Nhi hỏi một câu. Lúc này, cả hậu viện đều sáng đèn, nhưng bởi vì rèm cửa sổ được hạ xuống nên Liên Mạn Nhi không biết tình hình phía ngoài như thế nào.

“Vẫn không ngừng rơi ạ.” Cát Tường vội bẩm báo: “Cô nương, vừa rồi nô tỳ đi ra ngoài, tuyết đọng trong viện chúng ta cũng gần dưới bắp chân rồi.”

“Trên đường tới đây, gió tuyết còn lớn hơn trong phủ thành, hẳn là Lục gia vượt tuyết về đến.” Trương thị liền thở dài một tiếng.

Trời mùa đông giá rét, đường từ kinh thành đến phủ thành đa số ngược gió, chuyện này Liên Mạn Nhi cũng biết.

Mấy người đi ra khỏi cửa, đứng ở dưới hành lang. Liên Mạn Nhi nhìn phía trước một màu tuyết trắng, tuyết rơi nhẹ tung bay như lông ngỗng, liền hơi dừng một chút. Cát Tường lập tức bật ô che cho Liên Mạn Nhi, Thiện Hỷ còn nâng lên một túi lông dày để ủ ấm tay nàng. Bên trong còn có lò sưởi vừa cho thêm than.

“Thời tiết này, người ra bên ngoài thật đúng là chịu tội.” Trương thị cảm thán một câu: “Mẹ chưa có chuyện gì cần xa nhà, cũng chưa chịu qua tình cảnh này, nhưng mẹ biết, người ta không dễ dàng chút nào.”

Trong viện, sớm đã có hạ nhân hầu hạ quét dọn đường đi, Liên Mạn Nhi và Trương thị trong vòng vây của bọn nha đầu đi tới Tiền viện.

Từ lúc Trương thị nói với Liên Mạn Nhi, Trầm Lục đã tới. Liên Mạn Nhi vẫn rất an tĩnh. Nhìn ngoài mặt, lúc này thậm chí Liên Mạn Nhi có chút ngơ ngẩn. Nhưng chỉ có nàng mới biết, dòng suy nghĩ của nàng lúc này không bình tĩnh thế nào.

Không phải chỉ có Trương thị bất ngờ. Mà chính nàng cũng không nghĩ đến. Vốn hành trình của Trầm Lục đã an bài hết sức chặt chẽ. Hôm nay biết được tin tức nàng gặp chuyện không may, lại không dừng không ngủ, mạo hiểm gió tuyết đi suốt đêm trở về như vậy. Hơn nữa, vừa vào thành liền trực tiếp đến nhà nàng.

Trương thị nói những lời đó, Liên Mạn Nhi nghe vào tất cả. Không cần Trương thị nói, nàng cũng biết, Trầm Lục làm như vậy đã hàm chứa bao nhiêu coi trọng và tình ý.

Trầm Tam gia cũng không phải người làm việc qua loa, hẳn khi viết thư đã nói cho Trầm Lục rằng nàng bình an vô sự. Trầm Lục lại càng là một tướng quân trải qua sóng to gió lớn, gặp chuyện ổn trọng và trấn định, không ai bì được với hắn. Trầm Lục tuyệt đối là người có thể bất động thanh sắc cả khi thái sơn sụp đổ trước mắt.

Ngay cả khi biết rõ nàng không việc gì, còn vội vã chạy về như vậy, khác một trời một vực với người chững chạc, trấn định trước kia. Hết thảy những chuyện này, đều chỉ vì một chuyện, làm Liên Mạn Nhi không thể không động tâm.

Từ hậu viện đến tiền thính không xa. Liên Mạn Nhi đi cũng không chậm, nhưng nàng suy nghĩ rất nhiều. Từ những giây phút đầu tiên quen biết Trầm Lục, tựa hồ đều tái hiện từng chút, từng chút trước mặt nàng. Thời gian nàng quen biết Trầm Lục coi như rất lâu, nhưng thời gian hai người thật sự chung đụng lại ít đến đáng thương.

Mặc dù như thế, Trầm Lục mang đến vui mừng cho nàng không hề ít. Quen biết  càng lâu, thì càng nhiều ưu điểm của Trầm Lục được biểu lộ trước mặt nàng, nàng càng thêm cảm nhận rõ mối thâm tình này của Trầm Lục.

Trầm Lục luôn mang đến cho nàng nhiều hơn những thứ nàng mong đợi. Từng chút, từng chút một không ngừng tích lũy, như từng giọt nước tụ lại thành dòng sông, cuối cùng bừng sáng trước mắt nàng là cả bờ biển bao la.

Liên Mạn Nhi không khỏi nghĩ đến câu nói kia, tình sâu như biển.

Liên Mạn Nhi đi qua phòng ngoài, hơi dừng bước. Nhìn đèn dầu sáng rỡ ngoài tiền thính, trên cửa in bóng người chập chờn. Nàng nghĩ đến, nếu như ngay từ đầu Trầm Lục đã thể hiện thâm tình như vậy, vậy thì sẽ như thế nào. Có lẽ, nàng sẽ sợ, sẽ cảm thấy khó mà gánh nổi, tóm lại không thể như bây giờ.

Phần tình cảm này của Trầm Lục là từng giọt từng giọt, từ từ thẩm thấu vào lòng nàng. Hết thảy đều như chuyện tự nhiên, nước chảy thành sông.

Là một người trong lòng hắn, nhìn phương thức hắn thích nàng, hết thảy đều lớn hơn mong đợi của nàng. Hắn còn yêu nàng sâu đậm như thế, còn gì vui sướng bằng.

Tìm kiếm bao lần giữa biển người, chợt quay đầu, người nọ đã ở trước ngọn đèn lập lòe.

Liên Mạn Nhi nghĩ, người này, phần thâm tình này, có lẽ chính là gặt hái thành công nhất đời nàng.

Nghĩ như vậy, khóe miệng Liên Mạn Nhi không khỏi cong lên một nụ cười. Gió tuyết dường như cách nàng rất xa, mọi tiếng động chung quanh cũng biến mất. Toàn bộ thế giới chỉ còn lại bóng người in trên cửa kia và chất giọng người kia nói chuyện. Liên Mạn Nhi sải chân bước nhanh về hướng đèn dầu sáng rỡ trong tiền thính.

Chương 998: Kh tn cam lai 

Tiểu nha đầu hầu ngoài cửa nhìn thấy Trương thị và Liên Mạn Nhi tới, một mặt vội hướng bên trong bẩm báo, một mặt liền vén rèm lên. Liên Mạn Nhi hơi dịch sang một bước, để Trương thị vào trước. Trương thị cất bước vào cửa trước, Liên Mạn Nhi theo sát phía sau.

Vừa vào cửa, Liên Mạn Nhi đã nhìn thấy Trầm Lục.

Trầm Lục ngồi ngay ngắn ở chủ vị, trên người là một bộ trường bào bằng gấm màu tím thêu mãng sà. Hắn vừa cởi xuống áo khoác lông chồn và mũ tuyết, được tiểu nha đầu cầm trong tay, phía trên ướt nhẹp, dưới ánh đèn còn có thể nhìn thấy giọt nước, chắc là tuyết tan. Một đường phong trần mệt mỏi, ngược gió đạp tuyết, chứng tỏ đã vất vả cỡ nào.

Trầm Lục nhìn thấy Trương thị và Liên Mạn Nhi vào cửa, ánh mắt vụt sáng, bỗng nhiên đứng lên.

Trương thị và Liên Mạn Nhi bước lên phía trước làm lễ ra mắt. Trầm Lục không nhận lễ của Trương thị, mà hướng bên cạnh nhường lối, ôm quyền đáp lễ. Trầm Lục nhường lối, liền cùng Liên Mạn Nhi đứng mặt đối mặt.

“Lục gia vạn phúc.” Liên Mạn Nhi quỳ gối vén áo thi lễ, khẽ nói.

“Mạn Nhi, muội vẫn khỏe chứ.” Trầm Lục đáp lễ, ánh mắt không ngừng đánh giá Mạn Nhi. Nghe giọng hắn, tuy đã tận mắt nhìn thấy Mạn Nhi không việc gì, nhưng vẫn lo lắng, nhớ nhung.

“Muội rất khỏe, chỉ là Lục gia… Cực khổ rồi.” Liên Mạn Nhi đứng lên, liếc nhìn Trầm Lục.

Tóc mai Trầm Lục có chút ẩm ướt mà rũ xuống, phía dưới cằm cùng hai bên mép cũng lún phún râu. Bởi vì một đường gấp rút, không có thời gian sửa sang. Nhìn lại ánh mắt Trầm Lục, mặc dù trong suốt sáng ngời, nhưng rõ ràng có vài tia máu.

Đây là chuyện khó gặp trên người Trầm Lục, ngay cả khi khẩn trương nhất, bận rộn nhất, Trầm Lục ngày đêm không nghỉ đi đường vất vả, vẫn còn không coi là gì. Thuở nhỏ hắn đã tập võ, khi còn chưa có danh tiếng, không có bảo kiếm, cũng đã được tổ phụ mang theo lịch lãm trong quân đội. Mấy ngày qua, mặc dù xem trong thư Trầm Tam gia nói Liên Mạn Nhi không việc gì, nhưng nghĩ đến âm mưu và thủ đoạn độc ác của Tiền gia, không tận mắt nhìn thấy Liên Mạn Nhi hắn không thể yên tâm được.

Lòng như lửa đốt, vừa lo lắng vừa nhớ thương Mạn Nhi, quả là hình phạt tra tấn người nhất. Từ khi nhận được thư của Trầm Tam gia, Trầm Lục một khắc cũng không trì hoãn, hắn biết, nhất định phải mau chóng nhìn thấy Mạn Nhi, tự mình xác nhận nàng vẫn bình an.

Cứ như vậy, bỏ lại đại đội xe ngựa ở phía sau, chỉ dẫn theo mấy tâm phúc chuyên theo hầu bên cạnh, một đường thay ngựa, ngày đêm không nghỉ chạy trở về. Vừa vào phủ thành, dường như không chút nghĩ ngợi đã quay đầu hướng tới ngõ Tùng Thụ.

Hiện tại, ở nơi này đèn đuốc sáng rỡ, trong nhà hòa thuận vui vẻ, Liên Mạn Nhi đứng trước mặt hắn, gần đến nỗi có thể chạm tay đến. Trầm Lục phải dùng rất nhiều sức lực để kiềm chế không vươn tay ra ôm nàng vào lòng.

Lần này đi kinh thành, thời gian qua lại vẫn chưa tới một tháng, nhưng trong lòng hắn cảm thấy đã cách xa Mạn Nhi rất lâu.

Trầm Lục và Liên Mạn Nhi đứng đó nhìn nhau. Một sắc mặt thâm trầm, ánh mắt chuyên chú, một khóe miệng mỉm cười, sóng mắt dịu dàng.

Liên Thủ Tín, Ngũ Lang và tiểu Thất cũng đã sớm đứng lên. Bọn họ cùng Trương thị đứng ở bên cạnh. Người một nhà ai cũng không nói gì, Liên Mạn Nhi vừa trải qua một kiếp nạn sinh tử. Mà Trầm Lục gấp gáp trở về như vậy, là vì cái gì, tất cả bọn họ đều hiểu. Muốn không cảm động, là chuyện không thể nào. Nhìn hai người đứng như vậy, bọn họ cũng không nhẫn tâm đánh vỡ tình cảm lưu động giữa hai người giờ phút này.

Cuối cùng, Liên Mạn Nhi cất lời trước.

“Lục gia một đường mệt mỏi, kính xin ngồi xuống nói chuyện” Liên Mạn Nhi mỉm cười nhẹ giọng nói, một mặt quay đầu thấp giọng thương lượng với Trương thị: “Mẹ à, chúng ta có quần áo thích hợp không, để Lục gia thay một bộ khác đi, giầy cũng nên thay đổi… Lại chuẩn bị chút cơm canh nóng…”

Liên Mạn Nhi đã mở lời, Liên Thủ Tín, Ngũ Lang và tiểu Thất liền tiến lên phía trước một lượt, mời Trầm Lục ngồi xuống chỗ cũ. Trương thị cùng Liên Mạn Nhi cũng ngồi bên cạnh.

“Xiêm y, giầy đều có sẵn, ta đã phân phó Đa Phúc ủi nóng lần nữa liền đưa tới.” Trương thị nói với Liên Mạn Nhi.

Từ khi thế cục Biên thành phía Bắc có chuyện, Liên gia tặng quần áo mùa đông và vật phẩm chống rét đã thành lệ. Mấy năm này, mỗi khi bắt đầu mùa đông, Trương thị đều sẽ thu xếp chuẩn bị quần áo mùa đông cho quân binh thủ vệ phía bắc. Trong đó, dĩ nhiên cũng bao gồm cố ý chuẩn bị giầy, quần áo cho Trầm Lục.

Hôm nay, Trương thị đã làm xong một bộ thật tốt, có thể cho Trầm Lục thay đổi.

“… Đã phân phó phòng bếp lập tức chuẩn bị rồi. Cũng đã thu xếp cho người đi theo Lục gia.” Tiếp theo, Ngũ Lang ở bên cạnh nói. Đây là nói để Liên Mạn Nhi không nên lo lắng, hết thảy đều đã an bài thỏa đáng.

Quả nhiên, Đa Phúc rất nhanh liền ôm một bộ quần áo cùng giầy đưa tới.

“Lục gia, quần áo trên người của ngài sợ là đều ngấm tuyết, nếu như không chê, liền đổi bộ này, mặc vào có thể thoải mái hơn chút.” Liên Thủ Tín cùng Ngũ Lang đều nói.

“Đúng, mau thay đi ạ. Biết Lục gia thân thể tốt, nhưng trời lạnh này, mặc áo ướt cũng không phải chuyện đùa. Không thoải mái là một việc, sợ là sẽ cảm lạnh, như vậy càng khó hơn.” Trương thị cũng nói.

“Cũng tốt.” Trầm Lục suy nghĩ một chút, liền gật đầu. Hắn đứng lên, Ngũ Lang và tiểu Thất đi theo sang phòng bên cạnh.

Qua không bao lâu, Trầm Lục đã thay đổi một bộ quần áo khác hoàn toàn, cùng Ngũ Lang, tiểu Thất đi trở về. Tiểu nha đầu lại bưng trà gừng nóng hổi và điểm tâm lên, mọi người một lần nữa ngồi vào chỗ, nói chuyện.

“… Là ta sơ sót” Trầm Lục liền nói: “Đã đánh giá cao tâm trí Tiền Nhuận Phong, và xem thường sự nham hiểm của hai mẹ con Tiền gia kia.”

Liên Thủ Tín và Trương thị vội khoát tay. Bọn họ đều nghĩ trong chuyện Tiền gia, Trầm Lục có thể làm đều đã làm.

“Lục gia ngàn vạn không nên nói như vậy.” Ngũ Lang liền nói: “Chuyện này dù là ai cũng không nghĩ tới. Tiền Nhuận Phong coi như là làm quan nhiều năm, phải biết tiến thối, chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm. Lục gia cũng đã ám chỉ đủ rồi, ai có thể nghĩ đến họ lại làm như vậy đâu.”

Cũng không biết tự tin của mẹ con Tiền gia từ đâu mà có, cảm thấy hại Liên Mạn Nhi, Tiền Ngọc Thiền có thể gả vào Trầm gia, gả cho Trầm Lục. Hay là, các nàng chẳng qua chỉ ghen tỵ, cho dù mình không chiếm được, cũng không để cho Liên Mạn Nhi nhận được. Dù sao, lần trước ở Trầm gia, Tiền Ngọc Thiền và Liên Mạn Nhi coi như đã nảy sinh ân oán.

Hai mẹ con này dù sao cũng là phụ nhân ở sau hậu trạch, không biết trời cao đất rộng. Nhưng Tiền Nhuận Phong đã làm quan mấy năm, lẽ nào hắn cũng đồng ý cách bí quá hoá liều như vậy, đây cơ hồ ngoài dự liệu mọi người.

Bên trong văn thư trình lên của nha môn, thì Tiền Nhuận Phong cũng là một trong những chủ mưu. Chỉ là, qua hỏi han của nha môn phủ thành, tình huống thực tế là Tiền Nhuận Phong cũng có một nửa chẳng hay biết gì.

Tiền phu nhân trời sinh tính đanh đá, tại hậu viện chèn ép chồng như vắt mì thông thường. Chuyện tình trong nhà, chỉ cần Tiền phu nhân gật đầu, vị Tiền Nhuận Phong – Tiền Đồng Tri này nào dám bác bỏ. Mà Tiền Ngọc Thiền, cũng là con gái thân sinh duy nhất của Tiền phu nhân, được Tiền phu nhân coi như hòn ngọc quý trên tay, kiêu căng vô cùng. Phàm là đồ Tiền Ngọc Thiền muốn, Tiền phu nhân đều sẽ tìm tới tay cho ả ta.

Chuyện ám toán Liên Mạn Nhi này là do Tiền phu nhân và Tiền Ngọc Thiền tìm Viêm đạo bà, ba người cùng nhau định kế sách.

Tiền Nhuận Phong chưa tính là chủ mưu, nhưng cũng không phải không biết chút nào. Mà dựa theo luật lệ cùng với tập tục, Tiền Nhuận Phong làm chủ một gia đình, thì vô luận như thế nào đều không thoát khỏi liên quan. Coi ông ta là chủ mưu cũng không oan uổng.

“Đúng vậy. Lục gia không cần tự trách đâu ạ, cũng không cần nhớ như vậy.” Liên Mạn Nhi cũng nói: “Tiền gia và Viêm đạo bà lén lút sau lưng, chúng ta đã sớm biết, vẫn luôn cẩn thận phòng bị. Cũng may nhờ có Trầm Tam gia và Trầm tam phu nhân. Lần này coi như gậy ông đập lưng ông. Muội cũng không có nguy hiểm gì mà.”

“Tuy nói như vậy, nhưng bây giờ nghĩ lại vẫn thấy không thỏa đáng.” Trầm Lục nói: “Những tính toán của lũ tiểu nhân này lợi dụng tất cả mọi dịp, am hiểu… nhất cách kết bè kết cánh với nhau, làm cho người ta khó lòng phòng bị. Mặc dù sớm có đề phòng, nhỡ có chút sơ hở, sẽ xảy ra chuyện hối hận không kịp.”

“Kế sách gậy ông đập lưng ông này, Mạn Nhi, muội không hề thương lượng qua với ta.” Trầm Lục vừa nhìn Liên Mạn Nhi vừa nói.

“Lục gia không có ở đây, muội thấy đối phương có ý muốn chó cùng rứt giậu, nên mới đột nhiên nghĩ đến kế sách này. Muội đã xếp đặt kỹ càng rồi mà, không còn sơ hở nào mới dám làm ạ.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Bởi vì sợ đối phương chó cùng rứt giậu, làm ra chuyện tình ngoài ý liệu, đến lúc đó không có chuẩn bị sẽ không ứng phó được, Liên Mạn Nhi mới quyết định gậy ông đập lưng ông, nhanh chóng thu lưới.

Trầm Lục xem tin tức của Trầm Tam gia, lại nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, trong lòng hắn cũng biết, làm như vậy là tốt nhất. Mặc dù lý trí nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn lo lắng cho Liên Mạn Nhi.

“Sau này vạn lần không thể làm như vậy nữa.” Thần sắc Trầm Lục nghiêm túc lại nói.

“Vâng” Liên Mạn Nhi hiểu tâm ý Trầm Lục, không giải thích nữa, chẳng qua chỉ mỉm cười đáp, thái độ hết sức thuận theo. “Nhất định… lần sau không làm chuyện thế này nữa.”

“Lục gia, đoạn đường này trở về gấp gáp, thật sự quá cực khổ cho ngài rồi.” Liên Thủ Tín liền hướng Trầm Lục hỏi thăm về chuyện trên đường.

Trầm Lục đối đáp rất qua loa. Hắn một đường nóng lòng như thế nào, khó khăn như thế nào đều không nói tới. Mọi người vốn đang muốn hỏi những việc Trầm Lục trải qua ở kinh thành, chỉ là sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, đều quyết định tạm thời không hỏi.

Đoạn đường này, Trầm Lục quá mức cực khổ, mặc dù mọi người quan tâm những chuyện này nhưng vẫn quyết định tạm thời gác lại. Trầm Lục trở về, mọi chuyện đều sẽ tốt.

Tiểu nha đầu đi vào bẩm báo, nói là thức ăn đã chuẩn bị xong.

“Không phải bàn tiệc thịnh soạn gì, chỉ có chút thức ăn nhà làm. Lục gia chạy cả đêm, chắc cũng chưa ăn được thứ gì, mời ngài nếm thử chút đồ lót dạ cho ấm người ạ.” Liên Thủ Tín vội nói.

“Lúc này chắc trong nhà đã biết ta về đến.” Trầm Lục suy nghĩ một chút, liền nói: “Ta sẽ không ăn cơm đâu, có canh nóng bưng một chén đến đây cũng được.”

Thấy Trầm Lục nói như vậy, người một nhà cũng hiểu suy tính của hắn mà không khuyên nhủ nữa. Rất nhanh, trong phòng bếp đưa lên một chén canh gà. Canh này là dùng gà mẹ nuôi được mấy năm nay ninh nhừ, bên trong cho thêm nhân sâm thái lát, vừa đúng lúc này uống trừ lạnh bổ thân.

Trầm Lục ăn canh xong, liền đứng lên cáo từ.

Người một nhà cũng không giữ lại, sớm một chút để cho Trầm Lục trở về, cũng giúp hắn sớm được nghỉ ngơi. Đưa Trầm Lục ra ngoài, Trương thị và Liên Mạn Nhi đều vén áo thi lễ. Trầm Lục đáp lễ, nhìn Liên Mạn Nhi một cái thật sâu.

“… Ta từ kinh thành mang tin tốt về…”

Discussion18 Comments

  1. A Lục gấp gáp về quá, tuyết rơi đầy trời như vậy mà vẫn giục ngựa chạy trong đêm, biết Mạn Nhi bình an mà vẫn lo lắng thành vậy lúc này phong phạm trấn định một tướng quân mất hết luôn rồi. Tình cảm a Lục dành cho Mạn Nhi rất nhiều không thể là mới phát sinh mà là tích lũy nhiều năm, không biết a Lục để ý Mạn Nhi như vậy từ bao giờ thời gian hai người tiếp xúc đúng là rất ít.
    Tin tốt từ kinh thành về chắc là xin được thánh chỉ tứ hôn rồi.

  2. Trầm Lục mang tin tốt về chắc là tin dc Hoàng đế biết chuyện và đồng ý chuyện kết thân này rồi nhỉ? hay là chuyên quan tước ?

  3. Oa, gió tuyết lớn như thế mà anh Lục vẫn vượt qua mà về gặp Mạn Nhi, nghĩ thôi đã thấy cảm động! mình mong sớm thấy hai người này thành thân chứ để đêm dài lắm mộng quá! Tin vui mà Trầm Lục mang về là tin gì nhỉ???Có liên quan gì tới nhà Mạn Nhi ko?

  4. ôi,xúc động ghê á,có cảm giác muốn khóc luôn kìa,mới vậy thôi mà lcụ ca đã lo lắng như vậy rồi,sao 2 người gặp nhau lại không ôm nhau cái chứ,haizzz,thật là đáng tiếc,lần này lục ca chắc là mang thánh chỉ tứ hôn về đây mà,hehe
    tks tỷ ạk

  5. Đọc chap này cảm động ghia!

    Trầm Lục xuất hiện rất ít nhưng lần nào cũng để lại ấn tượng.

  6. Luc ca yêu thươg Mạn nhj quá. Nge tjn káj là phóg về luôn. Khôg ngạj cực khổ. Ta cũg muốn gặp đc.ngườj như huynh :( .Lục ca nój mag tjn tốt từ kinh thàh về phảj chăg là thánh chỉ tứ hôn? Hehe.

  7. Luc ca that la thuong man nhi vat va chay ve xem man nhi co bi gi k, k biet tinh tot luc ca dem ve la j
    tks ty

  8. Ôi tình yêu Trầm Lục dành cho Mạn Nhi thật là sâu đậm, nhìn ko nóng bỏng nồng cháy nhưng lại thâm sâu như biển khơi, nhẹ nhàng nhưng kiên định cả 1 đời…. Ta thật ngưỡng mộ Mạn Nhi được 1 người đàn ông như Trầm Lục yêu nha. Thời đại phong kiến nam tôn nữ ti thì cuộc sống về sau của Mạn Nhi coi như wá hạnh phúc viên mãn. Ko biết khi nào đến đám cưới MN đây, thật mong chờ nha

  9. anh 6 đã về và mang theo tin tức tốt , không biết là tin zì đây….liệu có phải là tin tức liên quan đến hôn lễ của 2 người không nhỉ? mong ngóng ngày anh rước đc MN về nhà quá…

  10. Ư~~~ ta xúc động quá chừng. Hic… Trầm Lục hành động thế này bảo sao Mạn Nhi không yêu đến dâng hết con tim cho được cơ chứ? Đọc mà xót, thấy mà thương. Tin vui Trầm Lục mang về hẳn là thánh chỉ tứ hôn rồi! Hehe
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  11. Hjx, khổ thân anh6 ôm một tấm chân tình chạy về trong đêm tuyết rơi như thế chỉ vì lo lắng cho MN thôi, cũng may là mọi chuyện đều đã qua rồi, và MN cũng đã bình an vô sự. Kiếp trước MN bị lừa dối về mặt tình cảm, kiếp này nàng gặp được anh6, coi như cũng viên mãn rồi, tình cảm của anh6 dành cho MN cũng rất sâu đậm mà, đủ để nàng quên đi những đau đớn của kiếp trước.
    Tin vui từ kinh thành về, có thể là hoàng hậu có thai, có thể là thánh chỉ tứ hôn, cũng có thể là cả hai :))

  12. cái a Lục này lâu lâu mới nhoi lên xoát tồn tại mà lần nào cũng gây ấn tượng mạnh cả. Đất diễn không nhìu cơ mà làm ngta cứ chờ đợi lần sau a sẽ xuất hiện ntn thui à.
    Đọc truyện trong nhà TVNL lâu lắm rồi (cũng fan cuồng lắm) mà lúc sau này nhìu chiện xảy ra làm mình làm biếng comment riết thành silent reader lúc nào k hay =,= lâu lắm rùi chưa có com hay giành tem … ^^ nhưng cũng phải comment vài dòng để cám ơn công sức của các bạn edit beta …iu các bạn nhìu lắm<333333333333

  13. Cảm ơn bạn đã kiên trì edit bộ truyện này, rất mượt mà lại chỉn chu nữa. Trước giờ mình chuyên SR, cũng may bạn không set pass hay bắt cmt mới cho đọc như những nơi khác, thế nên mình mới có thể theo dõi bộ truyện tới lúc sắp kết thúc thế này. Cảm ơn bạn rất nhiều.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: