Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 991+992

18

Chương 991: Ch mành treo chuông

“Chao ôi, cô nương đã về sao?!” Viêm đạo bà nghe thấy, kinh hãi đến mức nhảy dựng lên.

“Sao về sớm vậy?” Trương thị cảm thấy có chút kỳ quái nên cũng ngẩng đầu lên hỏi. Mọi lần Mạn Nhi sang gặp Trầm Nghị và Trầm Thi đều mất thời gian khá lâu mới về. Hơn nữa, sáng nay lúc ra khỏi cửa, Mạn Nhi cũng nói qua với nàng chắc sẽ không về sớm được.

Trương thị vừa dứt lời, đại nha đầu Đa Phúc liền vén màn cửa, từ bên ngoài đi vào.

“Phu nhân, không phải cô nương trở về, là nô tì thân cận bên cạnh cô nương – Thiện Hỷ trở lại ạ.” Đa Phúc bẩm báo với Trương thị: “Nha đầu này vội vàng hấp tấp, nghe nói Thiện Hỷ về liền cho rằng cô nương cũng về cùng.”

“À, thì ra là như vậy.” Trương thị hiểu ra.

Viêm đạo bà ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Rất nhanh, Thiện Hỷ liền vào nhà, bẩm báo lại lời của Liên Mạn Nhi nhắn với Trương thị… sau đó, Trương thị liền cho Đa Phúc và Thiện Hỷ lui ra.

“Cô nương thật là người có nhân duyên tốt, luôn suy nghĩ thay người khác, không trách được mọi người đều nói nàng tốt.” Chờ Trương thị đuổi hết bọn nha đầu ra ngoài, Viêm đạo bà mới cười nịnh.

“Khuê nữ này của ta, tốt nhất chính là tâm tính. Có câu nói, ở lâu mới biết lòng người, ở nhà chúng ta, con ta cũng có nhân duyên vô cùng tốt. Đám tiểu tỷ muội đều yêu thích, có quan hệ tốt với con bé.” Trương thị kể.

Viêm đạo bà mới vừa rồi bị cả kinh, lại thấy đã thuyết phục đượcTrương thị rồi, liền muốn cáo từ.

“Bà đừng đi vội.” Trương thị ngăn bà ta lại: “Hôm nay mấy người bọn họ không ở nhà, đoán chừng buổi trưa cũng không về được. Chỉ có một mình ta. Ngươi ở lại trò chuyện cùng ta, dùng cơm trưa với ta luôn đi.”

Bình thường, dù Liên Thủ Tín, Ngũ Lang và tiểu Thất không ở nhà, cũng có Liên Mạn Nhi ăn cơm cùng Trương thị. Vừa rồi Thiện Hỷ báo lại, Liên Mạn Nhi muốn ở lại Trầm gia dùng cơm, vì vậy, Trương thị liền muốn giữ Viêm đạo bà lại.

Trương thị là người thích náo nhiệt, thích nhất là khi người một nhà ngồi cùng nhau ăn cơm vui vẻ, ít nhất thì phải có một người cùng ăn cơm với bà, bà mới có thể ngon miệng.

Viêm đạo bà vốn định ra về, nhưng Trương thị nói như vậy, bà ta lại từ chối thật không tốt. Hơn nữa, nghe nói Liên Mạn Nhi ăn xong cơm bên đấy mới trở về, lòng của bà ta cũng bình tĩnh lại rất nhiều, liền ngồi xuống nói chuyện cùng Trương thị.

Trương thị vừa sai người bưng trà ngon bánh ngọt lên mời Viêm đạo bà ăn, vừa hỏi một chút chuyện lý thú đầu đường cuối ngõ, còn nói những điều mắt thấy tai nghe khi về Tam Thập Lý Doanh Tử.

Sở dĩ Trương thị vui lòng tiếp đãi Viêm đạo bà, coi bà ta là người tri âm, chủ yếu là vì khi gặp gỡ những phu nhân trong phủ thành thì không ai đàm luận những chuyện về làng quê thế này. Nhưng Viêm đạo bà vẫn luôn rất sẵn lòng nghe nàng nói.

“… Chỉ nghe nói mẹ chồng gây khó dễ cho con dâu, chuyện này thì ngược lại, một người mẹ chồng thủ tiết nhiều năm như vậy, thế nào lại để cho con dâu làm càn làm bậy ép buộc đến mức ấy. Giờ bà ấy mất đi, đôi vợ chồng này còn muốn làm bậy đòi lấy một khoản tiền của người ta. Ai, ngươi nói một chút, họ không sợ luật nhân quả, chắc chắn sẽ gặp báo ứng.” Trương thị đang cùng Viêm đạo bà nói đến chuyện Dương gia ở Tây thôn kia.

“Chuyện này, nhất định là nghiệt duyên đời trước, kiếp trước gặp gỡ oan gia. Đời này phải trả nhân quả* và nghiệt trái đời trước…” Viêm đạo bà chỉ nhẹ lắc đầu, mượn cơ hội cùng Trương thị nói hồi lâu.

Nhân quả: theo Pht Giáo nhân qu ch nguyên nhân và kết qu ca s vt, gieo nhân nào thì gp qu y, thin có thin báo ác có ác báo.

“Ví như, có thể hợp ý cùng phu nhân như vậy, nhất định cũng là nhân quả kiếp trước.” Viêm đạo bà lại nói: “Viên thuốc này, nghĩ lại mới thấy đúng là bên trong có nhân quả, thế nên người khác không có cái phúc phần này, phu nhân cùng cô nương lại dễ dàng gặp được.”

Nói xong, Viêm đạo bà thấy không có người nào, liền tỉ mỉ dặn dò Trương thị một phen, phải như thế nào thần không biết quỷ không hay để cho Liên Mạn Nhi ăn vào. Sở dĩ Trương thị giữ bà, bà liền ở lại, là do trong lòng không mấy chắc chắn, nghĩ tới nếu thuyết phục Trương thị có thể len lén đưa thuốc cho Liên Mạn Nhi ăn thì sẽ bảo đảm hơn.

“Phu nhân, tất cả người nhớ kĩ nhé. Chờ cô nương trở về, vào cửa nhất định muốn uống trà, phu nhân liền chuẩn bị như những gì chúng ta đã bàn trước đó, giúp cô nương hoàn thành chuyện đại sự này.” Phút cuối Viêm đạo bà còn dặn dò.

“Được rồi, ta đều nhớ hết.” Trương thị gật đầu.

Viêm đạo bà đánh giá sắc mặt Trương thị, nhìn ra Trương thị thật sự kiên quyết, lúc này bà ta mới thả lỏng tâm tư. Thấy đã gần đến trưa, Viêm đạo bà đang suy nghĩ nên cáo từ rời đi hay nghe lời Trương thị ở lại ăn trưa, chợt nghe được tiếng bước chân từ phía ngoài truyền tới.

Vẫn là tiểu nha đầu kia đi vào bẩm báo, nói cô nương về đến rồi.

“Vừa rồi Thiện Hỷ về, không phải nói cô nương dùng cơm trưa ở Trầm gia, trưa không trở về sao. Sao ngươi lại tới báo? Lại là nha đầu của cô nương có việc nên về nữa sao?” Trương thị lại hỏi.

“Thưa phu nhân, thật sự là cô nương đã về ạ. Xe của cô nương đã vào đến cửa rồi ạ.” Tiểu nha đầu vội hành lễ, đỏ mặt bẩm báo.

“Hả, sao lại về lúc này?” Trương thị kinh ngạc hỏi.

Nghe nói lần này thật sự là Liên Mạn Nhi về đến, Viêm đạo bà liền vội vàng đứng dậy cáo từ Trương thị.

“Cô nương đã về, phu nhân không còn đơn lẻ nữa. Chỗ ta bên kia còn có việc không thể bồi phu nhân được.” Viêm đạo bà xin phép ra về.

Trương thị biết Liên Mạn Nhi không muốn thấy Viêm đạo bà, cũng lo lắng con mình thấy Viêm đạo bà ở nơi này liền mất hứng nên gật đầu.

“Ta phái người đưa ngươi ra ngoài.” Trương thị liền nói.

”Xin phu nhân phân phó nha hoàn đại tỉ dẫn ta ra từ cửa sau.” Viêm đạo bà liền nói: “Cô nương về sớm như vậy, chắc là có chuyện. Hôm nay ta tới vội vàng, quần áo không được tươm tất sợ sẽ mạo phạm cô nương.”

“Cô nương về rồi, phu nhân cũng đừng nói ta đã tới. Sớm đưa tiên đan kia cho cô nương ăn vào, mới là việc chính.” Viêm đạo bà nói như vậy, vẫn không quên dặn dò Trương thị chuyện quan trọng.

“Ta biết rồi.” Trương thị liền gật đầu, thật sự bảo tiểu nha đầu đưa Viêm đạo bà về từ cửa sau.

Bên này đưa Viêm đạo bà đi, bên kia Liên Mạn Nhi còn chưa vào sân. Trương thị ngồi nghĩ một lát, liền phân phó nha đầu mang trà nóng lên.

“Ngươi ra ngoài nghênh đón cô nương đi.” Nha đầu mang trà lên, Trương thị liền vội phân phó.

            . . .

Lúc Liên Mạn Nhi đi vào nhà trên, chỉ thấy Trương thị ở trong phòng, nha đầu đều đứng bên ngoài.

“Mẹ ta đâu.” Liên Mạn Nhi hỏi một câu.

“Phu nhân ở trong phòng ạ.” Bọn nha đầu đáp, vội vén rèm xe lên, mời Liên Mạn Nhi vào nhà.

Liên Mạn Nhi cất bước vào trong, liền thấy một mình Trương thị ngồi trên giường gạch, trong tay cầm châm tuyến, khẽ xuất thần.

“Mẹ, con đã về ạ.” Liên Mạn Nhi tiến lên, hướng Trương thị hành lễ.

“Ừ” Trương thị phục hồi tinh thần lại, vội bảo Liên Mạn Nhi lên kháng ngồi: “Không phải nói trưa nay ở lại đó dùng cơm sau, sao lại trở về rồi.”

Không đợi Liên Mạn Nhi trả lời, Trương thị vội bưng một chén trà nóng trên giường gạch tới đưa cho Liên Mạn Nhi.

“Thế nào lại vội vã như vậy, mặt đỏ rần rồi kìa. Mau uống hớp trà cho mát, nghe thấy con đã về nên cố ý chuẩn bị cho con đấy, không lạnh không nóng, vừa uống.” Trương thị nói với Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi ngồi cách Trương thị một cái bàn vâng lời nhận lấy trà.

Chén trà vào tay, đúng như lời Trương thị, nhiệt độ vừa đủ. Liên Mạn Nhi một đường vội vàng trở lại, đang khát nước, không nghĩ nhiều liền nâng chung trà lên uống một hớp.

Trương thị nhìn Liên Mạn Nhi uống trà, thần sắc trên mặt càng thêm dịu dàng.

“Mẹ, con đi rồi, Viêm đạo bà có đến đây không ạ?” Liên Mạn Nhi đặt chén trà xuống hỏi.

Chương 992: Thu lưới   

Trương thị rất để ý đến đồ ăn thức uống của mấy hài tử, không chỉ Liên Mạn Nhi, mà cả Ngũ Lang và tiểu Thất, chỉ cần là từ bên ngoài trở về thì Trương thị đều sẽ chuẩn bị đầy đủ nước trà với nhiệt độ thích hợp, thêm cả điểm tâm mới mẻ lót dạ. Nếu như bọn nhỏ nói muốn ăn thứ gì, Trương thị sẽ vô cùng vui vẻ tự mình xuống bếp. Bà cũng không cho chuyện như vậy là vất vả, ngược lại, bà cảm thấy đây là một loại hạnh phúc.

Mặc dù bà không khôn khéo tài cán gì, rất nhiều chuyện bên ngoài bà đều không biết đến. Nhưng ở trong nhà này, bọn nhỏ cần bà, bà sẵn lòng làm chút việc cho chúng.

“Mẹ, sau khi con đi, có phải Viêm đạo bà tới hay không?” Liên Mạn Nhi bưng chén trà, nhưng không lập tức uống hết mà hỏi Trương thị trước.

“Ừ, có tới.” Trương thị gật đầu nói. Viêm đạo bà đã tới, trong nhà này người nào cũng đều nhìn thấy, coi như là Trương thị có lòng muốn giấu giếm, cũng không giấu được.

“Gấp gáp hỏi bà ấy làm gì, con cứ uống trà trước đi đã. Hiện tại trời lạnh, nước trà mau nguội, chốc nữa lạnh tanh cho xem.” Trương thị chỉ nói một câu như vậy, vội thúc giục Liên Mạn Nhi.

Đừng thấy chỉ là một chén trà nho nhỏ, đây cũng là tâm ý của người làm mẹ như Trương thị. Trong lòng Liên Mạn Nhi suy nghĩ muốn hỏi Trương thị cũng không phải chuyện nhất thời, liền nâng chung trà lên uống một hớp.

“Con thấy sao?” Trương thị nhìn Liên Mạn Nhi uống trà, thần sắc trên mặt càng thêm nhu hòa. “Trà hôm nay có ngon không?”

“Cũng không tệ lắm.” Liên Mạn Nhi thấy Trương thị hỏi như vậy, lại uống thêm một hớp: “Mẹ à, trà hôm nay có gì đặc biệt sao ạ?”

“Là do hôm nay cha con đi thôn trang. Vừa sai người trở về nói nước giếng trên núi nhỏ ở thôn trang rất ngọt, cố ý sai người chuyển về hai thùng. Mẹ nếm thử rồi, không giống nước ở quê nhà chúng ta. Ngày thường đều nghe các con nói cách pha trà thơm ngon, ta liền sai người chuẩn bị cho mấy người các con.”

“Dạ” Liên Mạn Nhi dạ một tiếng, đặt chén trà xuống.

“Mới rồi Thiện Hỷ về, có nói con ở bên Trầm gia ăn cơm, thế nào mà giờ đã trở lại rồi? Có chuyện gì sao?” Không đợi Liên Mạn Nhi hỏi tiếp, Trương thị đã cướp lời trước.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu: “Mẹ, lúc nãy Viêm đạo bà nói gì với người vậy ạ?”

“Cũng không nói gì.” Trương thị suy nghĩ một chút, liền nói.

“Mẹ, ngày ngày con đều nói với mẹ rồi, chúng con là ruột thịt, hay bà ta là ruột thịt của mẹ? Bà ta nói gì với mẹ, người còn không chịu nói cho con biết.” Liên Mạn Nhi nổi giận.

“Xem con kìa, đứa nhỏ này nói gì đấy. Chuyện này còn phải hỏi sao, bà ấy có thế nào cũng không bằng địa vị các con trong lòng mẹ.” Trương thị liền nói, tiếp theo lại nghĩ một lúc, xong mới nói: “Ban nãy bà ấy đến quả thật là có chuyện.”

Trương thị nói như vậy xong liền lấy một bao nhỏ trong tay áo ra. Đó là một chiếc khăn sạch bao thành một gói nhỏ. Trương thị mở khăn ra cho Liên Mạn Nhi xem.

“Bà ta đưa cho mẹ thứ này.” Trương thị nói cho Liên Mạn Nhi biết.

Liên Mạn Nhi nhận lấy khăn từ tay Trương thị, cẩn thận giữ thuốc viên trên chiếc khăn. Thuốc viên kia lớn bằng hạt nhãn, trắng noãn bóng loáng.

“Đây là…” Liên Mạn Nhi hỏi Trương thị.

“Nghe nói là tiên dược. Ban đầu là người khác cầu nhưng không thể đến nhận, liền đưa tới cho ta, nói tặng con.” Trương thị liền nói: “Trước khi ra về còn nói với ta mấy lời, nào là tiểu thiếp… sinh con trai…”

“Còn bảo mẹ len lén cho con ăn. Không được để con biết.”

Liên Mạn Nhi đánh giá thuốc viên trong tay một hồi, mới ngẩng đầu lên, nhìn Trương thị cười.

“Mẹ, sao mẹ không nghe lời bà ta, len lén cho con ăn thứ này?” Liên Mạn Nhi cười hỏi Trương thị.

“Xem ta là người ngốc sao!” Trương thị quở mắng Liên Mạn Nhi một câu, rồi đáp: “Mẹ và Tam bá mẫu con đều đã trải qua cảnh làm dâu như thế rồi, cũng đã sinh con dưỡng cái, trải qua hết rồi. Không nên để ý nhiều như vậy, có một số việc không thể nói được, cái gì chúng ta cũng có thể cho qua. Con chỉ là một tiểu cô nương, sao mẹ có thể tùy tiện cho con ăn thứ gì được chứ.”

Lời này Trương thị nói không sai, ở cuộc sống bình thường, bà đều tỉ mỉ quan tâm đến việc ăn mặc của Liên Mạn Nhi. Nói thí dụ như, cho dù là tháng nóng nhất của mùa hè cũng không để cho Liên Mạn Nhi ăn đồ ăn có băng. Ngã bệnh liền mời lang trung đến xem, bà mặc dù không nhận ra chữ, cũng không hiểu được dược lý thế nào, nhưng vẫn nghe lang trung dặn dò, nói thuốc của tiểu cô nương gia không thể quá lạnh hoặc quá nóng được.

Không chỉ đối với Liên Mạn Nhi, mà Liên Chi Nhi cũng như thế.

Mặc dù trước kia khi còn ở nhà cũ, bên trên có Chu thị, Trương thị không thể che chở được con mình. Từ khi còn rất nhỏ Liên Chi Nhi đã phải đi theo Trương thị làm việc nhà, nhưng khi vào mùa đông, Trương thị đều rất cẩn thận, không để cho Liên Chi Nhi đụng vào nước lạnh. Có việc cần đụng vào nước lạnh, Trương thị cũng sẽ tự mình làm, nếu không cũng sẽ cố đun nước nóng cho Liên Chi Nhi dùng.

Trong việc chăm sóc khuê nữ, Trương thị vẫn đều rất cẩn thận. Dĩ nhiên, điều này cũng nhờ những kinh nghiệm ở nhà mẹ đẻ đã giúp đỡ cho bà. Lý thị đã nuôi lớn bà như vậy, cho nên những điều này đã thành thói quen.

“Hơn nữa, con nói với mẹ những lời đó, mẹ chưa từng quên.” Trương thị lại nói: “Mẹ có tin phục bà ấy thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể so được mấy người các con. Con nói xem, mẹ đã từng làm việc gì không thỏa đáng hay chưa.”

“Nhất định là Thiện Hỷ cầm đồ đưa qua, nói với con có bà ấy tới. Con không yên lòng nên vội vàng trở về sao. Con đúng là làm chuyện thừa, bà ấy có thể lừa ta lấy đi một ít tiền, đó là ta kính trọng thần Phật, cũng xét thấy bà ấy mệnh khổ. Những vật khác bà ta cũng không thể lừa gạt mà lấy đi của ta. Con lại thừa hơi sức để chạy về.” Trương thị còn quở trách Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi chỉ cười trừ.

“Mẹ, không phải con thừa hơi sức chạy về đâu, có về thì mới biết được chứ.”

            . . . . . .

Hai mẹ con ở trong phòng nói chuyện. Giờ phút này, Viêm đạo bà đã sớm bị tiểu nha đầu dẫn quẹo trái quẹo phải, mắt thấy đã đến sau cửa nách. Đột nhiên, từ hai bên đường đi tới hai người, cười nhẹ nhàng ngăn Viêm đạo bà lại.

“Chao ôi” Viêm đạo bà giương mắt nhìn lại. Hai người họ bà ta đều nhận ra. Một người là Đại nha đầu bên cạnh Trương thị – Đa Thọ, người còn lại là Đại nha đầu hầu hạ Ngũ Lang – Tiểu Hỷ. “Đa Phúc cô nương, Tiểu Hỷ cô nương…”

Viêm đạo bà vội tươi cười, chào hỏi hai người.

Hai nha đầu tất nhiên cũng mỉm cười vén áo thi lễ với Viêm đạo bà.

“… Sao đã đi rồi, hai tỷ muội chúng ta đang có chuyện muốn mời lão nhân gia hỗ trợ…” Hai nha đầu nói như vậy, cũng không quản Viêm đạo bà có vui lòng hay không, một trái một phải nâng hai cánh tay bà ta, đi về hướng gian phòng nhỏ bên cạnh.

Không biết từ lúc nào, sau cửa nách lại thêm hai gã sai vặt, cửa cũng đã khóa lại.

            . . . . . .

Trong chính phòng, hai  mẹ con Trương thị và Liên Mạn Nhi vẫn còn tiếp tục nói chuyện.

“Mẹ, con đã cho người đưa tin đến cha và ca ca rồi, chắc bọn họ cũng sắp về.” Liên Mạn Nhi nói với Trương thị.

“Viêm đạo bà này, bà ta không chỉ nghĩ đến tiền? Bà ta thật sự có ý xấu, có lá gan đó sao?” Sắc mặt Trương thị giờ phút này đã rất trầm trọng.

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Mẹ à, người quên con đã từng kể cho mẹ nghe chuyện Viêm đạo bà thân cận với Tiền gia rồi sao. Mấy ngày nay không ít lần đi sang bên đó. Nếu bà ta giống như trước kia thoải mái đến Tiền gia, con còn không nghi ngờ lòng dạ bà ta. Nhưng bà ta lại giấu đầu lòi đuôi, muốn gạt người. Tiền Ngọc Thiền còn nhận bà ta làm mẹ nuôi. Làm như chúng ta không biết chuyện gì không bằng. Mẹ, người thử nghĩ lại xem, bà ta nói với mẹ những lời kia, mẹ cũng không có thể không có lòng nghi ngờ phải không?”

Lần trước ở Trầm gia, Tiền Ngọc Thiền hại người không được ngược lại hại mình. Về sau, Trầm gia có tiệc rượu, cũng không mời nữ quyến Tiền gia. Tiền Đồng Tri bởi vì công sự có sai sót nên bị cấp trên khiển trách. Nhưng ngay sau đó, cấp trên Tiền Đồng Tri lại làm mai cho Tiền Ngọc Thiền, đối phương là một nhà Phú hộ nào đó ở phía tây phủ Liêu Đông, nghe nói vị này là bà con xa của cấp trên.

Chỉ là cửa hôn sự này, Tiền Đồng Tri mặc dù đáp ứng, nhưng Tiền Ngọc Thiền lại đột nhiên ngã bệnh. Chuyện tình làm mai cũng làm trễ nải luôn.

Những chuyện này, cũng là Liên Mạn Nhi nghe được khi cùng Trầm tam phu nhân nói chuyện phiếm. Trầm Tam phu nhân còn kể với Liên Mạn Nhi, vị cấp trên kia của Tiền Đồng Tri có lòng muốn làm mai, chỉ cần bệnh Tiền Ngọc Thiền chuyển biến tốt một chút, lập tức sẽ cho bà con xa kia tới cưới Tiền Ngọc Thiền.

“Trừ phi bệnh này của nàng ta vĩnh viễn không tốt, số kiếp sẽ ở mãi trong viện kia, không bước chân ra ngoài. Chứ không cửa hôn sự này là chuyện ván đã đóng thuyền rồi.” Lúc ấy Trầm Tam phu nhân nói như thế.

Những chuyện này, tựa hồ sau lưng có một bàn tay bí ẩn điều khiển. Liên Mạn Nhi ngầm hiểu.

“… Cũng là một chuyện tốt” Lúc ấy Liên Mạn Nhi nói với Trầm Tam phu nhân: “Chỉ sợ bệnh này của nàng ta nhất thời không trị được rồi. Người mang bệnh thường có tâm tư khó nói, trong lúc bất chợt lỡ có chuyện gì hay xảy ra biến cố gì, sẽ không tốt.”

“Ta cũng nghĩ vậy” Trầm Tam phu nhân liền nói: “Chúng ta cứ chờ mà xem. Cha nàng giữ chức quan không lớn không nhỏ trong phủ thành. Lục gia cũng rất để ý chuyện này. Một địa phương lớn như phủ thành, dưới mí mắt chúng ta, còn để cho nàng ta làm chuyện sai trái, tóm lại phải giúp nàng ta khỏe lại là được.”

Sau lần nói chuyện đó, Liên Mạn Nhi một mặt thả lỏng tâm tư, một mặt vẫn không thoát khỏi tâm sự. Bởi vì đã được chứng kiến thủ đoạn của Tiền Ngọc Thiền, lại thấy nàng ta “Bệnh” trùng hợp như vậy, quyết đoán như vậy. Liên Mạn Nhi phải chú ý đến Tiền gia và Tiền Ngọc Thiền.

Viêm đạo bà có lui tới với Tiền gia, nàng đã xác nhận, lại thêm Trầm Tam phu nhân bên kia nói vài chuyện. Trước đây Liên Mạn Nhi chỉ không chào đón Viêm đạo bà, về sau thì thật sự hết sức phòng bị bà ta.

Sở dĩ không hoàn toàn cấm tiệt Viêm đạo bà đi lại với nhà mình, là do nàng đã suy tính kỹ càng. Mắt thấy bên Tiền Ngọc Thiền kia còn chưa từ bỏ ý định, nhất định ả sẽ làm ra chuyện gì đó. Nếu như cấm tiệt Viêm đạo bà, e là chúng sẽ đánh chủ ý khác. Như vậy, ngược lại không bằng phòng bị Viêm đạo bà. Bên phía Tiền gia cho rằng họ ở trong tối, Liên Mạn Nhi ở ngoài sáng, sẽ dễ dàng đánh được kẻ không đề phòng. Mà Liên Mạn Nhi bên này đã biết trước, như vậy thế cục sáng tối đã đảo ngược, hết thảy nàng đều nắm trong lòng bàn tay.

Những chuyện này, Liên Mạn Nhi cũng không nói hết với Trương thị, chẳng qua chỉ kể cho nàng biết chuyện Viêm đạo bà lui tới mật thiết với Tiền gia, và chuyện Tiền Ngọc Thiền đột nhiên nhận Viêm đạo bà làm mẹ nuôi.

Lần trước Tiền Ngọc Thiền gài bẫy Liên Mạn Nhi, mặc dù không thành công nhưng một nhà Liên gia, bao gồm Trương thị, đều ghi nhớ mọi thứ ở trong lòng. CÓ lẽ Trương thị không biết rõ chuyện này phức tạp thế nào, nhưng bà vẫn hiểu được đôi chút. Nếu có cơ hội, Tiền Ngọc Thiền nhất định sẽ ám toán Liên Mạn Nhi lần nữa.

Đã chuẩn bị tâm lý như vậy, nên mặc dù Trương thị vẫn bỏ tiền cho Viêm đạo bà, nhưng chuyện liên quan đến Liên Mạn Nhi, Trương thị chắc chắn sẽ phòng bị kỹ càng.

Discussion18 Comments

  1. mình nghĩ đó là thuốc có tính hàn. nữ nhi uống thuốc có tính hàn sẽ k tốt cho cơ thể. mà nặng hơn sẽ không sinh dưỡng được. nếu Mạn Nhi uống thật thì coi như Lục gia có thích đến mấy thì Mạn Nhi cũng chỉ có thể làm thiếp

  2. cứ tưởng Trương thị nhẹ dạ tin thật thì tức chết, đọc đến chương này thật đúng là thở phào nhẹ nhõm. hehe
    tks các nàng

  3. Trương thị cũng chưa đến nỗi nào nhỉ, cứ tưởng LMN lần này bị ám toán rồi chứ. Phù may quá đi, lần này chắc Tiền Ngọc Thiền xong luôn rồi. Đụng đến người yêu dấu của anh 6 thì đừng mơ yên lành nhé. Mụ Viêm bà lần này cũng gặp hạn luôn.
    Thank’s nàng nhiều nhiều.

  4. Thi ra truong thi cung khong koa ho do nha, doc toi khuc truong thi dua tra cho man nhi lm ta so het hon
    Lan nay Tien ngoc thien se bi xu dep. Cung khong biet nhin lai minh, du anh 6 k lay man nhi thi cung khong koa cua cho no au, dung la ngu ngoc
    Tks ty

  5. Người thật thà cũng đâu dễ lừa vậy, gạt chút tiền thì dễ nhưng đụng đến con cái Trương thị cẩn thận ghê. Không ngờ Trương thị còn có mặt này, lúc nghe Trương thị đồng ý sẽ lén lút cho Mạn Nhi uống tiên đan tiên dược gì đó còn tưởng sắp có chuyện rồi chứ, may là Trương thị rất cẩn thận không tùy ý để con gái ăn uống lung tung, cũng nói rõ chuyện này cho Mạn Nhi không thì tiện cho mẹ con họ Tiền quá.
    Hi vọng từ giờ Trương thị không qua lại với Viêm đạo bà nữa, dù biết Trương thị lần này hành động đúng nhưng vẫn lo nha, mồm mép Viêm đạo bà không vừa đâu, Trương thị lại thật thà như vậy tốt nhất cứ cách xa cho an toàn.

  6. May mắn Trươg thị thàh thật nhưg khôg ngu ngốc. Lúc thấy Mạn nhj uốg trà mà tjm ta như muốn nhảy ra ngoàj ý. Thật tốt khj mọj thứ đều đề phòg

  7. Cũng may là Trương thị không đến nỗi ngu ngốc lắm, nếu không thì không biết lần này hại LMN thê thảm như thế nào nữa. Lần này bắt giam con mụ già Viêm đạo bà rồi, không biết mụ ta có khai ra đứa con gái nuôi thích hại người của mụ ra không nhỉ? Chắc sẽ khai ra thôi, thân ai nấy lo mà, haiz

  8. Minh còn tưởng Trương thị mắc bãy rui chứ, thở phào, kỳ này Viêm đạo bà xing đời rồi nha. Cả mẹ con họ Tiền kia nua, cứ tính kế hại ng khác, jo gặp nha Mạn nhi, gặp Trầm lục chết toi lun r

  9. Trương thị biết Viêm bà bà miệng lưỡi dụ ngọt người khác lấy tiền mà còn nghe theo, nói gì chuyện bỏ tiền phúng viếng nhang đèn gì đó….. nếu có tâm cầu phật thì đi chùa miếu chứ, ai lại đi theo bà bà lừa gạt này…. thiệt mình vẫn suy nghì là Trương thị này đầu óc chẳng ra sao cả, nếu không có Mạn nhi thì có nước bán nhà giao cho người ta rồi.

  10. May mà Trương thị biết phân biệt nặng nhẹ nên ko tin lời mụ Viêm bà, ko thì đúng là đi chết cũng ko hết hối hận. Mụ Viêm bà này chắc chắn là toi rồi, ko biết có lôi nhà họ Tiền kia ra được ko nhỉ? cái loại người tâm tư độc ác chỉ thích đi hại người như Tiền Ngọc Thiền ấy chết cũng chả ai thương!

  11. Ai za,lúc đầu làm ta sợ chết đi được,cứ tưởng trương thị cho mạn nhi uống cái thứ thuốc đó rồi chứ,may mà trương thị còn không ngu muội đến mức đó a,kể ra cũng thật hâm mộ tình cảm gia đình mạn nhi,cả nhà yêu thương và tin tưởng lẫn nhau như vậy mới được chứ
    lần này thì phải trừng trị việm đạo bà và tiền gia thật thích đáng mới được,lại dám làm ra những chuyện như vậy,lục ca không lột xương ra mới lạ đó,hi
    tks tỷ ạk

  12. Không hieu noi truong thi biết bị lua mà còn de cho người ta lua minh lay tien sao không dem hết tài sản cho luôn di de khỏi phiên phức nua cũng may là con chut dau oc không nghe mu dao bà bỏ thuoc man nhi

  13. Dù là tin thần tin quỷ dễ tin người nhưng Trương Thị được cái rất kỹ lưỡng trong chuyện chăm lo cho con cái. Có lẽ phần nào đó trong Trương Thị cũng còn sự cảnh giác theo bản năng bảo vệ con cái nên mọi chuyện đã không đi theo chiều hướng tiêu cực.
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  14. Làm ta lo lắng gần chết, cứ nghĩ Trương thị cả tin hại Mạn Nhi rồi chứ, Mạn Nhi cũng thật là, biết trước rồi nhưng lại không nói, làm người ta lo sốt cả vó. Lần này Tiền gia với Viêm đạo bà đẹp mặt rồi, mà ta không hiểu sao nhà họ Tiền kia lại tự tin vậy nhỉ, nếu Mạn Nhi có chuyện gì thì cũng đâu đến lượt TNT kia được về Trầm gia làm vợ Lục ca chứ, đúng là hai mẹ con chuyên mơ tưởng.
    Thanks nàng!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: