Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 987+988

12

Chương 987: Âm mưu

Phía Tây phủ thành

Sau nha môn là nhà của quan đồng tri Tiền Nhuận Phong. Lúc này, bên trong phòng chính nhà Tiền đồng tri, Tiền phu nhân và khuê nữ Tiền Ngọc Thiền đang ngồi trên giường gạch. Một người khác ngồi trên ghế xuôi  theo giường búi tóc kiểu đạo sĩ, bà ta bận áo tu sĩ màu xanh, đúng là Viêm đạo bà.

Nha đầu tâm phúc của Tiền phu nhân vội vã từ bên ngoài đi vào, đi đến bên giường hạ giọng bẩm báo.

“Liên Mạn Nhi thật đã ra ngoài? Nhìn kỹ chưa?” Tiền Ngọc Thiền thiếu chút nữa đứng bật dậy, hấp tấp hỏi.

“Con gấp cái gì, từ từ nghe nàng nói.” Tiền phu nhân nhìn Tiền Ngọc Thiền, sau đó lại hỏi tiểu nha đầu, “Là Liên Mạn Nhi chứ không phải Liên phu nhân, chắc chứ?”

“Đã nhìn kỹ rồi ạ, đi theo toàn là người của Liên cô nương. Họ đi về hướng Trầm gia.” Tiểu nha đầu bẩm báo: “Mấy ngày rồi, Liên phu nhân không hề ra ngoài ạ.”

“Liên phu nhân là người dưới quê lên, khi nàng ra ngoài  không phải Liên lão gia đi cùng thì cũng sẽ có nhi tử và khuê nữ.” Viêm đạo bà ở bên cạnh nói.

“Nói như vậy, chắc chắn là Liên Mạn Nhi rồi.” Tiền Ngọc Thiền nhướn mày nói: “Nương, người quên rồi sao, hai ngày nay Cửu cô nương Trầm gia – Trầm Nghị bị bệnh, Liên Mạn Nhi đến Trầm gia nhất định là đi thăm Trầm Nghị. Nhất định là nàng, cuối cùng nàng ta cũng chịu ra ngoài!”

Tiền Ngọc Thiền nói mà ngồi không yên, mặt mày tươi cười hớn hở.

“Nàng ta có quan hệ tốt với hai nha đầu Trầm gia kia, lần này qua đó nhất định sẽ ở chơi lâu. Hai nha đầu Trầm gia kia biết được sau này nàng ta sẽ gả cho Lục gia nhà họ, xương cốt đều mềm nhũn, ra sức nịnh bợ nha đầu nhà quê kia, không để ta vào mắt! Đợi sau này, ta cho các nàng đẹp mặt!” Nói đến Trầm Nghị và Trầm Thi, Tiền Ngọc Thiền liền nhớ đến yến tiệc lần trước ở Trầm gia nàng bị họ làm nhục, vì vậy giọng càng thêm oán hận, hai mắt cơ hồ trợn ngược lên.

“Con đứa nhỏ này, ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, sao vẫn không sửa được cái tính gấp gáp.” Tiền phu nhân nói: “Bây giờ nói đến mấy chuyện này làm gì! Con nhớ kỹ cho ta, con có tâm tư này không sao cả, nhưng không được để lộ ra. Con phải thân cận với hai đứa nó, so với trước kia còn phải thân hơn, biết chưa?”

“Nương, con biết rồi! Không phải chúng ta đang ở trong nhà mình sao, chỉ có mẹ nuôi ở đây, còn ai khác nữa đâu mà.” Ngoài miệng Tiền Ngọc Thiền ra sức hứa nhưng thần sắc lại có chút xem thường.

Thì ra không biết từ khi nào mà Tiền Ngọc Thiền đã nhận Viêm đạo bà làm mẹ nuôi.

“Hai nha đầu Trầm gia kia nhất định sẽ giữ nha đầu Mạn Nhi ở lại ăn cơm… đúng là cơ hội đến rồi! Ông trời cũng giúp ta!” Tiền Ngọc Thiền lại cười nói, mắt nhìn Viêm đạo bà.

Tiền phu nhân trầm ổn hơn Tiền Ngọc Thiền nhưng trên mặt vẫn lộ ra sự mừng rỡ, bà ta cũng nhìn Viêm đạo bà.

“Thời cơ đến rồi, ngươi còn đợi cái gì nữa?” Tiền phu nhân nói với Viêm đạo bà. “Ngươi luôn nói nha đầu đó không thể tách rời khỏi Liên phu nhân, làm ngươi không tiện nói chuyện với bà ta sao. Bây giờ thì tốt rồi, chắc khoảng nửa ngày nha đầu kia sẽ không ở nhà, ngươi còn không tận dụng cơ hội này, mau đi qua đó giải quyết chuyện này ổn thỏa. Chỉ còn mấy ngày nữa Lục gia về rồi, muốn làm gì cũng khó, sẽ không thoát thân được.”

“Đây gọi là ‘trời ban cơ hội tốt’” Tiền Ngọc Thiền vươn ngón tay sơn đỏ tươi ra vẫy vẫy cười hi ha nói, “Ông trời cũng thấy nàng ta không có cái phúc này.”

“Mẹ nuôi,” Tiền Ngọc Thiền cười xong lại quay qua nói với Viêm đạo bà: “Mẹ nuôi người cũng nói rồi, ta tin người, chuyện này đối với mẹ dễ như trở bàn tay thôi mà. Mẹ nuôi, thủ đoạn của mẹ mấy năm nay chúng ta đều thấy được một ít, chỉ là chưa làm được chuyện gì lớn thôi. Bây giờ chính là lúc xem bản lãnh của người rồi, mẹ nuôi người đừng làm chúng ta thất vọng đó.”

“ … ai biết được cơ chứ, nha đầu Liên gia kia lợi hại như vậy, không dễ qua mặt nàng ta, ta luôn cảm thấy nàng ta đề phòng ta….” dù sao Viêm đạo bà cũng là lão thành tinh, Tiền Ngọc Thiền khích tướng, bà ta vẫn bình chân như vại, ngược lại còn cố tình làm khó.

“Mẹ nuôi, ý của mẹ là không được?” Tiền Ngọc Thiền lập tức thay đổi sắc mặt, cuống quít hỏi.

“Con gấp cái gì!” Tiền phu nhân trừng mắt Tiền Ngọc Thiền, lại nói với Viêm đạo bà: “Viêm bà à, người khác không biết bà, lẽ nào ta còn không biết bà sao? Dù nàng ta có lợi hại như thế nào, chuyện khó làm ra sao, đó là chuyện của người khác, với bà, có lợi hại, có khó khăn hơn nữa cũng không làm khó được bà.”

“Huống chi bây giờ đang có cơ hội tốt, bà ta ở nhà một mình, thường ngày bà cũng đã chuẩn bị không ít rồi, nhân cơ hội này, còn có gì mà làm không được?”

“Ngươi cứ yên tâm, biết chuyện này khó, chuyện tốt mà ta hứa với ngươi, ta nhất định không thiếu ngươi. Bây giờ ta đưa trước cho ngươi một nửa, nửa còn lại sau khi xong việc sẽ đưa tiếp, nhất định không để ngươi phí tâm phí sức.”

Tiền phu nhân nói xong liếc mắt nhìn tiểu nha đầu tâm phúc. Tiểu nha đầu đi ra ngoài, lát sau cùng với một nha đầu khác mang một khay lớn đi vào. Trên khay chất cao ngất, bên trên phủ tấm lụa đỏ.

Viêm đạo bà thấy hai nha đầu bưng khay vào, mắt dán vào khay không dứt ra được.

Tiền phu nhân thu hết thần sắc của Viêm đạo bà vào mắt, khóe miệng nhếch lên, nhìn hai nha đầu gật đầu. Hai nha đầu đem khay đến trước mặt Viêm đạo bà.

“Viêm bà, ngươi mở ra xem đi.” Tiền phu nhân chậm rãi nhấp một ngụm trà, thở ra một hơi, nói.

Viêm đạo bà thật sự vươn tay giở tấm lụa đỏ lên, nhìn thấy trên khay xếp đầy những thỏi vàng nguyên bảo. Viêm đạo bà mở to hai mắt, ngoài hào quang của mấy thỏi vàng, không còn thấy gì nữa cả.

“Nói rõ với ngươi luôn, năm trăm lượng vàng, ngươi không lấy ngân phiếu, sẳn có vàng ở đây, ta đưa vàng cho ngươi… Ở đây có hai trăm năm mươi lượng, đều là vàng, ngươi nhìn kỹ đi.” Tiền phu nhân thấy Viêm đạo bà ngây người nhìn vàng thì ho khan hai tiếng, nói.

Lúc này Viêm đạo bà mới phục hồi lại tinh thần, hai tay run run phủ tấm lụa đỏ lại, nghiêng đầu nhìn Tiền phu nhân cười toe toét.

“Không phải ta nịnh nọt phu nhân, cả phủ thành, cả phủ Liên Đông này, nói đến quyết đoán, phu nhân là người hào phóng nhất… Nam tử làm quan bên ngoài cũng không có được phần khí phách này, vậy mà phu nhân đến mắt cũng không nháy một cái!” Viêm đạo bà hai tay đưa hai ngón cái lên, biểu thị tán dương Tiền phu nhân.

Khóe miệng Tiền phu nhân nhếch lên, mặt lộ vẻ đắc ý, nhẹ nhàng hừ một tiếng.

“Chẳng trách phu nhân lại có phúc lớn như vậy. Liên phu nhân kia sao có thể so sánh với phu nhân chứ, thật là một trời một vực. Phu nhân bán nàng, nàng còn vui vẻ giúp phu nhân đếm tiền. Nàng ta muốn làm nhạc mẫu của Lục gia ư, không phải  là chuyện buồn cười lắm sao?”

“Cũng chỉ có phu nhân có phúc, có khí phách như vậy mới sinh được một khuê nữ có phúc lớn, có nhiều may mắn, mới có thể hưởng phúc, đội được cái mũ phượng như vậy thôi.”

Viêm đạo bà nhìn thấy vàng, miệng như bôi mật, tâng bốc hai mẹ con Tiền phu nhân lên tận mây xanh.

Tiền phu nhân và Tiền Ngọc Thiền đều lộ vẻ mặt tươi cười, hiển nhiên là rất hưởng thụ lời nói của Viêm đạo bà.

“Ngươi đó, không cần phải nịnh ta đâu, nhanh đi làm chuyện này đi. Sau này ngươi đi theo chúng ta nhất định không thiếu phúc đâu.”

“Chuyện này nếu là người khác có cho ta núi vàng ta cũng không làm đâu. Nhưng phu nhân và cô nương đây thì khác, dù ta có lên núi đao xuống biển lửa, liều mạng thì lão bà ta cũng phải làm!” lúc này Viêm đạo bà lại thay đổi không làm khó nữa.

“Chuyện này nhờ ngươi đó.” Tiền phu nhân nhìn Viêm đạo bà nói: “sau khi sự thành, không chỉ có hai trăm năm mươi lượng vàng không mà hai mẹ con ta sẽ không quên công lao của ngươi đâu. Chẳng phải ngươi nói cái am của ngươi nhỏ quá sao, chỉ cần mọi chuyện thành thì am, đạo quán lớn nhất ở phủ thành này không phải là mặc cho ngươi lựa chọn? Ngọc Thiền chỉ cần nói một câu thôi, biết không?”

“Phu nhân nói thật?” Viêm đạo bà mở to hai mắt, miệng há hốc, đến răng lợi cũng lộ ra ngoài.

“Thật một trăm phần trăm.” Tiền phu nhân nói: “Ta đã mở miệng có khi nào lại không giữ lời? Ngọc Thiền, con nói đi.”

“Mẹ nuôi xin yên tâm đi, người không phụ con, con cũng sẽ không phụ người.” mặt Tiền Ngọc Thiền tràn đầy tự tin, gật đầu nói với Viêm đạo bà.

“Đây cũng là phúc khí của ta.” Viêm đạo bà tươi cười đầy mặt: “không còn sớm nữa, bây giờ ta đi đây.”

Viêm đạo bà đứng dậy, lại cười với Tiền phu nhân, ý muốn lấy cái khay vàng kia.

Tiền phu nhân đứng dậy, vừa đưa tiền vừa âm thầm liếc qua Ngọc Thiền.

Tiền Ngọc Thiền cũng đứng lên, đến trước mặt Viêm đạo bà, khụy gối vén áo thi lễ.

“Đây… sao có thể như vậy được, sẽ làm tổn hại phúc khí của ta.” Viêm đạo bà vội nói.

“Ngươi là mẹ nuôi của con bé, có gì mà không được. Chỉ cần việc này thành, sau này, con bé sẽ hiếu kính ngươi, ngươi cũng không cần lo lắng không có con cái, đều có Ngọc Thiền của chúng ta.”

“Đại sự cả đời của nữ nhi đều trông cậy vào mẹ nuôi.” Tiền Ngọc Thiền cười nói.

“Phu nhân và cô nương đối với ta như vậy, ta còn có gì để nói nữa.” Dường như Viêm đạo bà bị làm cho cảm động, vỗ ngực nói: “Cho dù đổi cái mạng già này ta cũng phải làm được chuyện của cô nương giao. Phu nhân và cô nương xin cứ yên tâm, đợi tin tốt của lão bà này đi.”

Tiền phu nhân và Tiền Ngọc Thiền tiễn Viêm đạo bà ra cửa, Tiền phu nhân lại nói nhỏ bên tai Viêm đạo bà hai câu, hai người mới nhìn Viêm đạo bà rời đi.

“Bà già đáng ghét thật là tham lam.” Đưa Viêm đạo bà đi xong, trở lại phòng Tiền Ngọc Thiền thay đổi sắc mặt, cùng Tiền phu nhân nói: “Chỉ là chút chuyện nhỏ mà lấy của chúng ta năm trăm lượng vàng, còn chê ngân phiếu không đáng tin, nhất định đòi vàng, thật là cái đồ không lên được mặt bàn!”

“Con đừng xem thường bà ta, làm được chuyện này chỉ có thể là bà ta.” Tiền phu nhân thản nhiên nói.

………….

Chương 988: Khuê trung

Tình hình nhà Liên Mạn Nhi bây giờ, phàm là người có mắt đều nhận ra, căn cơ của người ta là cổng chào ngự tứ, thế hệ trẻ tuổi trong nhà cũng không chịu thua kém, có thể nhìn thấy sự phát triển từng ngày, tiền đồ vô lượng. Đối với người như vậy, chỉ có nịnh bợ, mượn hơi, kết giao, làm gì có người không biết tốt xấu mà đối nghịch với Liên gia. Bởi vì như vậy chỉ có hại chứ không lợi.

Do đó, đối phó với Liên Mạn Nhi, chỉ có thể âm thầm mà làm.

Vì vậy mà hai mẹ con Tiền gia mới chọn Viêm đạo bà, làm cây đao của bọn họ. Hai mẹ con vốn định để cho Viêm đạo bà dẫn dụ Liên Mạn Nhi ra ngoài, thiết lập cạm bẫy phá khuê dự của Liên Mạn Nhi, nhưng bọn họ lại không ngờ Liên Mạn Nhi lại không chào đón Viêm đạo bà, cái miếu của Viêm đạo bà lại càng chưa từng đến. Hơn nữa, mỗi lần ra khỏi cửa đều phô trương, cẩn thận căn bản là không cho người khác có cơ hội làm chuyện xấu.

Nghe trong phủ thành truyền đến tin hai nhà Trầm – Liên thiết lập quan hệ thông gia. Lần này Trầm Lục vào kinh có tin tức nói là vì muốn cầu hoàng thượng và hoàng hậu tứ hôn. Tiền Ngọc Thiền khóc chết đi sống lại, Tiền phu nhân cũng bắt đầu sốt ruột. Lúc này hai người mới tìm Viêm đạo bà tính kế, nếu đã không thể dẫn dụ Liên Mạn Nhi ra ngoài vậy thì làm Liên Mạn Nhi ăn thiệt thòi lớn ở Liên gia vậy.

Liên Mạn Nhi thông minh, lại không chào đón Viêm đạo bà, muốn trực tiếp xuống tay trên người nàng thì không thể được. Vì vậy ba người đã theo dõi một người vừa mềm lòng lại rất tin phục Viêm đạo bà, Trương thị.

“Chuyện lần này mà thành, sau này bà ta tha hồ kể công.” Tiền Ngọc Thiền cau mày nói với Tiền phu nhân: “Nương, con nhìn thấy bà ta là thấy phiền, người nhìn cái tướng của bà ta đi, thật là xấu xí!” Con gọi bà ta một tiếng mẹ nuôi mà muốn ói nửa ngày.”

“Con đứa nhỏ này, sao có chút chuyện nhỏ cũng không nhịn được vậy sau này làm sao mà ở trên người ta được chứ.” Tiền phu nhân nói, tiếp theo cười lạnh một tiếng: “Con cũng không cần thấy bà ta phiền, đợi xong việc, chúng ta cũng không thể giữ lại bà ta… Ta đã an bài đâu vào đó.”

“Thật hả nương?” Tiền Ngọc Thiền vui mừng hỏi.

“Còn là giả sao.” Tiền phu nhân cười lạnh: “giữ bà ta lại, cuối cùng sẽ là một tai họa. Sau này con trải qua những ngày tốt đẹp, sao có thể để người ta nắm thóp được chứ.”

“Nương, con cũng có ý này định thương lượng với nương, ai ngờ nương đã tính xong rồi.” Tiền Ngọc Thiền cười nói.

“Người vì tiền tài mà chết, bà ta cũng xem như không oan uổng.” Tiền phu nhân cười lạnh nói: “Chúng ta cứ đợi tin tốt đi rồi hẵng động thủ …”

Hai mẹ con nhìn nhau cười.

……………….

Trầm phủ

Xe ngựa của Liên Mạn Nhi vừa dừng ở nhị môn đã trông thấy Trầm Thi dắt người ra đón, hai người hàn huyên vài câu thì khoát tay nhau đi vào phòng khách của Trầm tam phu nhân.

Vào phòng, Liên Mạn Nhi vội hành lễ với Tam phu nhân. Trầm tam phu nhân cũng vội đứng dậy hoàn lễ, sau đó kéo Liên Mạn Nhi cùng ngồi lên giường, trò chuyện.

“Lần này về nhà, mọi người trong nhà đều khỏe chứ.” Trầm tam phu nhân hỏi: “Không phải chỉ nói đi xem biểu tỷ cháu sao, sao lại đi nhiều ngày như vậy?”

“Trong nhà đều khỏe, biểu tỷ và cháu trai mẹ con bình an, phiền Tam phu nhân nhớ đến rồi ạ.” Liên Mạn Nhi cười trả lời: “Vốn định thăm biểu tỷ rồi trở lại nhưng dù sao cũng gần cuối năm rồi, việc nhà, việc của các điền trang không ít, nên phải trì hoãn hai ngày.”

“Ra thế” Trầm tam phu nhân gật đầu: “Đừng nói các ngươi, Tam gia nhà chúng ta hai ngày nay đi thôn trang bận rộn quấn chân còn chưa trở về được.”

Trầm tam gia phụ trách tất cả các việc vặt của Trầm gia ở phủ thành, bao gồm cả những điền trang lân cận. Tuy là bên dưới có các quản sự phụ trách trông coi, nhưng cuối năm, Trầm tam gia vẫn muốn đích thân đi một chuyến.

“Cháu không dám sánh với Tam gia đâu ạ. Tam gia là quý nhân nhiều việc.” Liên Mạn Nhi cười nói, sau đó gọi người dâng lên hai giỏ hoa tươi: “Mẹ cháu gửi lời hỏi thăm Tam phu nhân, hôm nay bận rộn không đến thăm được, hôm khác sẽ đến thăm hỏi tam phu nhân sau. Hai giỏ hoa này tặng tam phu nhân bày cho đẹp mắt.”

“Không dám, không dám.” Trầm tam phu nhân cười nói, nhìn hai giỏ hoa, sai tiểu nha đầu bày bên cạnh bàn trà: “Mùa đông giá rét, trong phòng có chút hoa tươi cảm giác cả người đều thư thái hẳn ra.”

“Mẹ cháu thật tốt. Ta biết nàng sắp cưới con dâu, sao không thể không bận rộn chứ.” Trầm tam phu nhân cười nói với Liên Mạn Nhi.

“Ở nhà mẹ cháu thường nhắc đến Tam phu nhân đấy ạ. Hôn sự này của ca ca, may mà có phu nhân giúp đỡ lo liệu. Nhà cháu không hiểu nhiều quy củ thành thân ở phủ thành này lắm, sau này còn có rất nhiều chuyện làm phiền đến Tam phu nhân, còn xin người đến lúc đó đừng chê phiền.”

“Chuyện này còn phải nói, chuyện mừng như vậy dù các người không mời ta, ta cũng đi để tranh chút hỉ khí.” Trầm tam phu nhân cười nói: “Quy củ phong tục của phủ thành này đều ở trong lòng ta, không chỉ quy củ cưới con dâu, còn có quy củ gả khuê nữ đến lúc đó cứ nói mẹ cháu đến tìm ta, ha ha…”

Trầm tam phu nhân nhìn Liên Mạn Nhi cười.

“Mẹ cháu ở nhà cũng nói, có Nghị nhi và Thi nhi, đương nhiên Tam phu nhân phải hiểu rất nhiều quy củ rồi ạ, sợ là sắp phải dùng đến.” Liên Mạn Nhi vươn tay, kéo Trầm Thi qua cười nói.

“Sao lại dính dáng đến ta?” Trầm Thi cười.

Trầm tam phu nhân cũng cười.

Lại cùng Trầm tam phu nhân nói chuyện một hồi, Liên Mạn Nhi đứng dậy, nói muốn đi thăm Trầm Nghị.

“Đi đi.” Trầm tam phu nhân nói: “hôm này con bé khỏe hơn rồi, tuy vẫn chưa ra ngoài được nhưng không sợ lây cho người khác nữa. Ngày ngày con bé đều nhắc đến cháu đấy.”

Liên Mạn Nhi cáo từ với Trầm tam phu nhân đi theo Trầm Thi đến khuê phòng của các nàng thăm Trầm Nghị. Trầm Nghị đang ngồi trên giường thêu thùa, thấy Liên Mạn Nhi đến liền cười mời nàng lên giường ngồi.

“Dường như ngươi gầy đi một ít, cằm cũng nhọn ra.” Liên Mạn Nhi cười nhìn Trầm Nghị.

“Sao không thể gầy đi được chứ. Mấy ngày nay cứ uống thuốc rồi lại ăn cháo, cái khác không được ăn, mà ta cũng ăn không vô.”

Bệnh cảm vốn là loại bệnh làm cho người ta không muốn ăn, hơn nữa lang trung thường hay yêu cầu người bệnh phải ăn uống thanh đạm.

“Vậy bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?” Liên mạn Nhi hỏi.

“Còn phải ăn cháo, thêm được hai món ăn.” Trầm Nghị nói.

“Vậy là sắp khỏi rồi, chắc khoảng hai ngày nữa là cái gì muội cũng ăn được.”Liên Mạn Nhi nói: “Lúc ta đến không nghĩ ra, nếu không sẽ đem cho muội hai chậu hoa. Để ta phái người về nhà, mẹ ta có muối mấy món đồ ăn ngon mà sạch sẽ, lần trước muội cũng nếm thử rồi đó. Ta sẽ sai người mang một ít đến, lại chọn chút rau tươi ở thôn trang sang cho muội. Bây giờ muội ăn không vô mấy món dầu mỡ, mấy món này chắc là hợp khẩu vị.”

“Ta cũng không khách sáo với tỷ, mấy món đồ ăn muối của nhà tỷ ta rất thích. Nhà tỷ muối ngon hơn nhà ta nhiều, còn rau thì thôi đi, nhà ta cũng có.”

“Ta biết nhà muội có, nhưng bên này nhiều người, phân chia ra cũng không được bao nhiêu, vẫn là để ta đem đến cho.” Liên Mạn Nhi nói rồi bảo Thiện Hỷ vào, kêu nàng sai tiểu nha đầu về nhà lấy đồ.

Trầm Thi và Trầm Nghị thấy Liên Mạn Nhi như vậy cũng cười không ngăn nàng.

“Về nói với phu nhân, cô nương của các ngươi trưa nay không về ăn cơm, nàng phải ở đây phụng bồi bệnh nhân ta đây.” Trầm Nghị còn cười nói với Thiện Hỷ.

“Đi đi.” Liên Mạn Nhi cười, khoát tay với Thiện Hỷ.

“Dạ.” Thiện Hỷ đáp ứng đi ra ngoài.

Mấy người Liên Mạn Nhi ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Trầm Nghị cùng Trầm Thi hai người đều hỏi Liên Mạn Nhi chuyện về quê lần này, Liên Mạn Nhi cùng các nàng nói đến chuyện của Trương Thải Vân, lại nói chút thú vui ở nông thôn.

“Chúng ta chỉ mới gặp được đại tỷ, từ lúc thành hôn cho đến bây giờ cũng không thấy tỷ ấy đến phủ thành, còn mấy tỷ muội khác của tỷ không biết khi nào mới được gặp đây.” Trầm Nghị và Trầm Thi đều nói.

“Chuyện này không khó, lần này ca ca thành thân, cả nhà tỷ tỷ ta sẽ đi. Còn có Diệp Nhi ta nói với các ngươi cũng sẽ đến, biểu tỷ của ta lần này chắc không đi được nhưng không sao, còn nhiều cơ hội mà… Các ngươi nếu không chê, lúc nào đó theo ta về quê chơi.”

“Chúng ta cũng muốn đi, bây giờ sợ là không được, sau này …” Trầm Nghị và Trầm Thi hai người đều cười: “sau này, nhất định để ngươi dắt chúng ta đi, còn có Lục ca của chúng ta nữa.”

“Thời gian không còn sớm, ta phải về đây.” Liên Mạn Nhi giả vờ trở mặt, đứng dậy.

Hai người vội kéo Liên Mạn Nhi lại nói xin lỗi, nói không bao giờ nói chuyện như vậy nữa. Lúc này Liên Mạn Nhi mới ngồi xuống. Ba người nói chuyện, tiểu nha đầu thay hai lần hoa quả thì Thiện Hỷ trở lại.

“ … phu nhân hỏi thăm hai vị cô nương. Chút thức ăn này nhà chúng ta mới muối cuối thu rồi, còn tươi mới, không biết Cửu cô nương thích loại nào nên mỗi loại đưa đến một ít. Cửu cô nương thích món nào xin cứ nói với cô nương nhà chúng ta, sẽ đưa qua nhiều hơn. Rau tươi hôm nay cũng vừa từ điền trang đưa tới, chúng ta cũng chọn mỗi loại một ít để hai vị cô nương và Tam phu nhân nếm thử.”

Thiện Hỷ đưa đồ cho nha đầu của Trầm Nghị.

“Mẹ ta ở nhà làm gì?” Liên Mạn Nhi hỏi Thiện Hỷ.

“Nô tỳ định nói với cô nương đây ạ” Thiện Hỷ nói: “Viêm đạo bà lại đến. Lúc nô tỳ về nhà, bà ấy đang nói chuyện với phu nhân, thấy nô tỳ về mặt có hơi biến sắc…”

Liên Mạn Nhi chau mày.

“Viêm đạo bà? Là Viêm đạo bà đó à?” Trầm Nghị hỏi.

“Chính là cái người mà ta nói.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

…………………..

Nhà Liên gia ở ngõ Tùng Thụ.

Sáng nay, Liên Thủ Tín, Ngũ lang, tiểu Thất đều đi ra ngoài, tiếp theo là đến Liên Mạn Nhi đi Trầm phủ, chỉ có mình Trương thị ở nhà. Trương thị cùng mấy người hầu thu dọn phòng ốc, kiểm tra chuẩn bị đồ dùng thành thân cho Ngũ lang.

Bận rộn đến mặt trời lên cao, thiếp thân đại nha đầu Đa Phúc mới mời Trương thị đi nghỉ ngơi, uống trà ăn chút điểm tâm. Nhà Liên Mạn Nhi dậy sớm, ăn sáng sớm, quy định đến giờ Tỵ sẽ ăn chút điểm tâm.

Trương thị gật đầu, phân phó công việc cho các quản sự đại nương, sau đó mang theo nha đầu về phòng.

Nhà bếp đã đưa trà và điểm tâm nóng đến, Trương thị vừa uống chút trà thì bên ngoài có người bẩm báo Viêm đạo bà đến.

“Vừa hay bà ta đến nói chuyện giúp ta giải sầu.” Trương thị nói: “Cho bà ta vào đi.”

Discussion12 Comments

  1. Lại âm mưu j đây. Khôg phảj có âm mưu j lợj dụg Trươg thị để làm chứ @@ . Mà hai mẹ con họ Tiền kia cứ ở đấy mà mơ đj. Cho dù Lục ca khôg lấy Mạn nhj cũg khôg thèm ngươj. Gáj gjà còn mơ tưởg sửa ngày sjnh thág đẻ làm gáj trẻ để gả Lục ca. Làm như aj cũg ngu như mình ấy. Káj Viêm đạo bà kia đúg là tham lam. Mấy kẻ này thật đág ghét

  2. Không ngờ mẹ con họ Tiền kia vẫn mơ mộng đến a lục. Rõ hão huyền với địa vị kia người ta cưới ai chẳng được, mắt có mù mới đi rước của nợ kia về. Lần trước mất mặt không phải tự tìm sao, đang nhiên gây chuyện với người ta bị vậy là đáng đời. Muốn làm Trầm lục phu nhân đến điên rồi, còn muốn làm hỏng thanh danh của Mạn Nhi cơ đấy, bà Viêm đạo bà này mồm mép tép nhảy đi lừa tiền các phu nhân đã đủ khiến người ta ghét rồi, không ngờ còn muốn đưa Mạn Nhi đến đạo quán để hại nàng cơ đấy. Không biết lần này Viêm đạo bà và mẹ con họ Tiền kia bắt tay nhau âm mưu cái gì. Lo lắm luôn, Trương thị cả tin, thật thà, lại cho rằng Viêm đạo bà có chút pháp lực lần này lại không có Mạn Nhi ở bên không biết sẽ gây ra chuyện gì đây.

  3. cẩn thận căn bản là không cho người khác có hội làm chuyện xấu. -> có cơ hội
    Xem đến mấy chương này thấy ghét Trương thị ghê đi, LMN là ai? Là người rất giỏi nhìn người mà nói bả không nghe. Sau này hại đến LMN thì ở đó hối hận không kịp ý.
    Thank’s nàng

  4. mẹ con nhà họ tiền này lại có âm mưu gì đây,dường như là muốn hủy sự trong sạch của mạn nhi thông qua trương thị thì phải,mong là trương thị sẽ không quá ngu để hại đến con gái mình,hey
    tks tỷ ạk

  5. Trời đất bà Viêm bà này đầu đất hay sao mà ngu như lợn vay trời? Thấy tiền ngu người rồi. Còn dám đụng vào Mạn nhi nữa chứ, lo sợ Trầm lục lun mới ghê. Cong đôi mẹ con Tiền j đấy xing đợt này chắc cg xong đời lun, gan ghê. Nhắc mới nhớ Trầm lục oi a mất hút lun vại, nam chính ít đất diễn thấy thương lun à

  6. Chuyện gì? Sẽ là chuyện gì đây a? Có khi nào lừa Trương Thị để cho nam nhân khác vấy bẩn nàng khiến nàng gánh lấy danh tiếng gì đó chăng? Hay lừa Trương Thị gánh tội danh gì đó vào người? Cảm thấy lo lắng quá! Hay do mạch truyện trước giờ khá yên bình nên giờ gặp chuyện ta lại thấy ko yên đc thế này…..
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  7. Biết ngay là con mụ già này không có cái gì tốt mà, âm mưu thuê người phá hỏng danh dự của LMN, để phá vỡ hôn sự của nàng với Trầm Lục, cho ả ta thừa cơ chen vào, haiz.
    Trong thư anh6 nói sẽ về sớm, chẳng hiểu có về kịp hôm nay hay không? Hay là vể cho LMN phải chịu uất ức một chút đây?
    Không biết con mụ già này định tính toán Trương thọ như thế nào nhỉ?

  8. Biết ngay con mụ Viêm bà này ko phải là thứ tốt lành gì mà!!!cứ lấm la lấm lét nhìn LMN còn mời tới am nữa chứ! hừ , mấy người này chưa biết tính cách của anh Lục rồi! đụng tới MN của anh í à??? chết ko có chỗ chôn mà thôi! Mong chap sau quá!

  9. Biết ngay mà là con nho này mà muốn chết anh lục ve thi con nho này lanh du con mẹ viem dao bà ham tien thay tiền sáng mat di hại người khác không so quả bao sao truong thi dung de bị lua ma

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: