Trời Sinh Một Đôi – Chương 29+30

31

Chương 29: Xuất phủ

Edit: Mị Mị

Beta: Sakura

Chân Tĩnh nhận được tin tức, khoé miệng khẽ nhếch lên trào phúng.

Mẫu thân đại nhân một tay che trời trong hậu viện, vậy mà cũng có lúc thay đổi chủ ý.

Tuy chỉ giải cấm túc một ngày này, nhưng ý vị lại rất khác nhau đấy.

Có lẽ, di nương nói không sai, sủng ái của nam nhân mới là chỗ dựa căn bản…

Không đề cập đến tâm tư Tam cô nương biến đổi bất ngờ, Chân Diệu bên kia cũng vô cùng cao hứng vì đêm thất tịch mà chuẩn bị.

Ngoại trừ một lần Chân Diệu theo Ôn thị đi Bảo Hoa lâu, về sau lại không có cơ hội ra khỏi cửa, đối với thịnh hội lần này, nói không mong đợi là nói dối.

Kỳ thật trong trí nhớ của nàng, cũng có tình cảnh của đêm thất tịch năm trước.

Ngày đó Chân Diệu một lòng muốn làm náo động, liên tiếp tham gia cầm kỳ thư hoạ, cùng với các tỷ thí xâu kim cầu Chức Nữ được khéo tay thêu thùa.

Lúc đó cũng vì tranh cường háo thắng mà kết xuống ân oán sống chết với tiểu Quận chúa Sơ Hà của Vĩnh Vương phủ.

Thù đã kết,  lúc đó dù Chân Diệu có thắng đi nữa cũng không có lá gan xếp hạng hơn Quận chúa, nhưng mà Quận chúa Sơ Hà nhìn nàng gai mắt nên vẫn châm chọc vài câu.

Cũng bởi vì vậy mà khi nàng đạt hạng nhất các loại tỷ thí … nhưng tài danh gì cũng không được truyền ra.

Vì vậy Chân Diệu quyết định chủ ý, lần này đi ra ngoài chỉ để ăn uống mà thôi, về phân thi tài nghệ gì đấy, vẫn nên lưu lại ánh sáng huy hoàng cho đám muội tử thôi.

Vì sự nghiệp ăn uống thống khoái trong một lần xuất phủ này, Chân Diệu nghiêm tức kiểm kê lại khoản tiền riêng tội nghiệp của mình, đột nhiên Tiểu Thiền sôi nổi đi đến, vẻ mặt vui vẻ: “Cô nương, phu nhân sai tiểu nha hoàn mang hầu bao đến cho ngài rồi kìa.”

Tử Tô đang đứng hầu hạ trong phòng bất động thanh sắc trừng mắt Tiểu Thiền một cái.

Tiểu Thiền lập tức đàng hoàng lại.

Những ngày này, các nha hoàn cũng đã được phân định phẩm cấp.

Tử Tô theo lệ cũ vẫn là nha đầu nhất phẩm, cầm bạc từ chỗ lão phu nhân.

Nha hoàn nhị đẳng chính là A Loan và Bách Linh.

Tước Nhi, Thanh Cáp, Dạ Oanh và Tiểu Thiền là nha hoàn tam đẳng.

Tử Tô là nha đầu nhất đẳng bên người lão phu nhân, đến cùng cũng có vài phần thủ đoạn, trước kia các tiểu nha hoàn còn chưa phân định đẳng cấp nên nàng còn mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ âm thầm quan  sát tính cách mọi người.

Đến khi phân định đẳng cấp rồi, lập tức bắt đầu áp dụng quy củ nghiêm khắc với các nha hoàn phía dưới.

Ngoại trừ Tiểu Thiền có tính  hoạt bát nói nhiều, nàng cũng chưa hoàn toàn áp chế được tính tình này của nàng ấy.

Tử Tô vẫn luôn nhớ rõ lúc lão phu nhân thăng nàng làm nha hoàn nhất đẳng có nói, không có nha hoàn không được việc, mà quan trọng là người quản sự hoặc chủ tử có bố trí đúng người đúng chỗ hay không mà thôi.

Ít nhất nha đầu Tiểu Thiền này, đến hôm nay đã làm quen được tất cả các nha đầu bà tử của các tiểu viện khác, phù hợp cho nàng nhất là đi nghe ngóng tin tức rồi.

Tử Tô đang nghĩ ngợi, chợt nghe Tiểu Thiền đùng đùng nói: “Cô nương, ngài  biết không, Tam cô nương đã hết bệnh, hôm nay cũng được đi ra ngoài cùng ngài đấy.”

Chân Diệu khẽ giật mình, còn chưa tiêu hoá xong tin tức vừa nghe được, Tiểu Thiền đã nói tiếp: “Ai nha, hầu gái còn nghe nói hôm qua lúc giữa trưa Lam di nương quỳ hơn nửa canh giờ trước chính phòng của Hoa Minh uyển. Cô nương, ngài biết không, hoá ra Lam di nương là một đại mỹ nhân đấy…”

Đề tài này, rõ ràng đang lệch đi, nhưng Chân Diệu đã sớm chuẩn bị tốt, có nhiều lúc nghe tiểu nha đầu này nói chuyện cũng coi như giải buồn.

Lúc này Chân Diệu một bên niết niết hầu bao do Ôn thị đưa tới, sau đó chọn một khối bạc bên trong đó, một bên khẽ mỉm cười nghe Tiểu Thiền nói chuyện bát quái.

Không nghĩ tới, nha đầu kia dùng trọn vẹn một khắc để miêu tả quần áo cũng như cách ăn mặc của Lam di nương, rồi lại vòng vo về chủ đề lúc nãy: “Ai nha, đáng tiếc cho Lam di nương, tuy là mỹ nhân nhưng lúc đó đúng dịp Thế tử gia trở về nhưng cũng không liếc nhìn nàng ta một cái nào đấy!”

Tử Tô nhíu mày, muốn mở miệng ngăn lại, nhưng thấy thần sắc của Chân Diệu đang vuốt vuốt thỏi bạc không có gì khác thường nên nhịn lại.

Tại lúc có mặt chủ tử, thân là một đại nha hoàn tri kỷ hợp cách, sao có thể tuỳ ý mở miệng khoe khoang uy nghiêm của chính mình chứ.

Nhưng rất nhanh Tử Tô liền hối hận vì không ngăn lại kịp thời.

Tiểu Thiền nói liên hồi như pháo: “Cô nương,nô tỳ còn nghe nói đêm qua Thế tử nghỉ ở chỗ Đại phu nhân, yêu cầu tới ba lượt nước đấy!”

Vẻ mặt Tiểu Thiền hiện ra vẻ hâm mộ: “Cô nương, hoá ra mẹ nô tỳ nói đúng, càng là người có thân phận tôn quý thì càng phải chú ý, đến thân phận như Thế tử rồi, một đêm lại phải tắm ba lần! Ai nha, ngài biết không, những người khổ khổ giống chúng nô tỳ, có rất nhiều người có khi nửa năm cũng không tắm lần nào đấy, phí củi lửa.”

Chân Diệu nhìn về phía Tử Tô, mặt mũi vô cùng hoang mang.

Thật sự xin lỗi nhân dân, xin lỗi Đảng, mặc dù kiếp trước nàng vẫn còn là khuê nữ, nhưng bởi vì đọc tiểu thuyết nên hoàn toàn có thể lý giải hàm nghĩa sâu xa của việc “yêu cầu nước” này.

Chuyện nàng hoang mang chính là, từ khi nào chuyện phòng the của Thế tử Kiến An bá đến cả nha hoàn tam đẳng bên người nàng cũng biết rồi hả?

Tử Tô vừa nghe xong những lời Tiểu Thiền nói… giống như bị sét đánh ngang tai, cả buổi không nhúc nhích, mãi đến khi nhìn thấy ánh mắt hoang mang của Chân Diệu, nàng mới thanh tỉnh lại, nghiêm nghị trách mắng: “Tiểu Thiền, ai cho phép ngươi không có quy củ như vậy hả, trước mặt cô nương nói những chuyện … vô vị này, còn không mau đi ra ngoài!”

Nói xong cũng bất chấp vẻ mặt bị doạ của Tiểu Thiền, nhìn Chân Diệu nói: “Cô nương, ngài đừng nghe tiểu nha đầu này nói bậy, làm dơ lỗ tai ngài!”

Sau đó sắc mặt sầu lo nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu có chút buồn bực, vì cái gì nàng lại luôn gặp phải tình huống gian nan này chứ, hoàn toàn không phù hợp với tuổi cùng với nhận thức của nàng.

Vốn dĩ nàng không nên hiểu, giống như các tiểu nương tử bình thường khác có lẽ sẽ hỏi yêu cầu nhiều lần nước như vậy để làm gì.

Bằng không thì sẽ bị hoài nghi chỉ số thông minh.

Nhưng mà nàng hiểu nên câu kia hoàn toàn không hỏi ra khỏi miệng được.

Nếu hoàn toàn không hỏi, vạn nhất bị Tử Tô nghĩ là nàng hiểu đấy, đến khi đó bị khinh bỉ không chỉ là chỉ số thông minh thôi đâu.

Dưới tình thế cấp bách, Chân Diệu ngây ngô cười nói: “Ba lần… ba lần là hơi nhiều…”

Đúng a, là hơi nhiều…

“Khụ khụ..” vẻ mặt sầu lo của Tử Tô thoáng cái đã bị sặc.

Chân Diệu khôi phục bình tĩnh: “Được rồi, Tiểu Thiền, về sau những lời này không nên nói lung tung, Tử Tô không nói qua cho các ngươi ư, nô tỳ tuỳ ý nghị luận chuyện của chủ tử sẽ bị phát mại đấy.”

Sắc mặt Tiểu Thiền bị doạ cho trắng bệch, vội vàng quỳ xuống: “Cô nương, cầu ngài vạn vạn lần đừng bán hầu gái!”

“Được rồi, hôm nay là lễ nữ nhi, đừng khóc thiên đập đất nữa.” Chân Diệu khoát khoát tay, nói tiếp: “Thế này vậy, phạt ngươi trông tiểu viện, phải nhớ thay ta cho Cẩm Ngôn ăn đấy.”

Một ngày lễ nữ nhi này, bọn nha hoàn cũng sẽ được nghỉ một ngày, người có phụ mẫu sẽ được về thăm, hoặc có thể tụ tập cùng đám tỷ muội tốt để vui chơi, đương nhiên là không được xuất phủ đấy.

Chân Diệu cũng đã thân quen với con sáo được Kiến An bá cho, theo lẽ thường đùa vui với nó chốc lát, Cẩm Ngôn vẫn như cái hồ lô bị cưa miệng, vẫn không nói lời nào.

Chân Diệu lại có cảm giác thân thiết khó hiểu, vuốt vuốt đầu nhỏ của con sáo rồi mới mang theo quả hoa dưa đã được chuẩn bị tốt đi tìm Chân Nghiên.

Khiến cho nàng không ngờ chính là năm nay đi cùng với mấy tỷ muội các nàng ngọai trừ Chân Hoán và Hàm ca nhi của đại phòng, còn nhiều thêm một tên Tưởng Thần.

Đến giờ, đoàn người hào hứng ra khỏi cửa.

 

Chương 30: Gặp lại

Nói là đêm thất tịch, nhưng từ xế chiều lễ hội nữ nhi đã bắt đầu rồi.

Kinh thành Vương triều Đại Chu rất phồn hoa, hôm nay lại càng náo nhiệt.

Chân Diệu thong dong ngồi trong xe ngựa chạy chậm rãi, thanh âm huyên náo từ bên ngoài truyền vào trong tai không dứt.

Nàng lặng lẽ nhấc tấm rèm mỏng lên nhìn ra bên ngoài, cảm thụ được hương vị cuộc sống đặc biệt thân thiết rồi lại không tiếng động buông rèm xuống.

Xe ngựa không nhanh không chậm chạy qua mấy con phố, ngay lúc Chân Diệu lim dim muốn ngủ, rốt cuộc đã ngừng lại.

Trước tiên Liên Diệp vịn Chân Nghiên xuống xe, sau đó A Loan mới vịn Chân Diệu xuống theo.

Bên kia, ba người Chân Băng cũng đã xuống xe.

Tới đầu phố liền đứng lại cho quan binh kiểm tra.

Chân Hoán dẫn một đoàn người đi qua, đưa thẻ thân phận ra, dựa vào lệ cũ kèm theo mấy thỏi bạc, đã được họ khách khí mời đi vào.

Đây chỉ là cuộc kiểm tra sàn lọc, để ngăn ngừa những dân chúng bình thường lẻn vào.

Tiến vào bên trong, liếc nhìn tuỳ ý cũng có thể nhìn thấy Ngũ Thành binh của quân đội, thậm chí là Long Hổ vệ.

Nếu có người nháo sự, hoặc là bởi vì khoảng thời gian đặc thù này mà đối với các tiểu cô nương có hành động gì, thì những quan binh này sẽ không khách khí đấy.

Tính ra Chân Diệu đến đây đã là lần thứ ba rồi, nhưng đến cùng mấy lần kia là nguyên chủ, không có cảm giác sung sướng như được tận mắt nhìn thấy.

Chỉ thấy trên mặt đất là đá ngọc xanh trải rộng khoảng hai trượng, hai bên ven trồng toàn cây to, lá cây tuy nhỏ nhưng bù lại rất sum xuê, mà các cây nối liền nhau san sát. Ánh mặt trời chói chang bị tách thành những điểm sáng nhỏ đan xen rơi trên mặt đá xanh, tạo nên một con đường râm mát.

Lúc này đúng vào thời điểm hoa nở, cơn gió thổi qua, từng  đóa hoa trắng hồng đan xen vào nhau rơi lả tả, dập dờn lung linh như cánh quạt nhỏ, còn mang theo hương thơm thanh nhã.

“Thật đẹp.” Chân Diệu đưa tay tiếp được một đoá hoa đang rơi xuống, thấp giọng lẩm bẩm.

Một tiếng cười nhạo truyền đến: “Tứ tỷ, đây là lần thứ ba tỷ đến rồi, bọn muội mới là lần đầu nhưng sao giống ngược lại thế?”

Lời này, chính là ám chỉ Chân Diệu kiến thức hạn hẹp đấy.

Chân Diệu hoàn hồn, hoàn toàn không thấy sự khiêu khích của Chân Ngọc, dịu dàng cười nói: “Một nơi đẹp như vậy, vô luận đến bao nhiêu lần, ta đều cảm thấy nó rất đẹp, giống như Lục muội muội vậy, cho dù ta nhìn bao nhiêu lần vẫn cảm thấy muội là một mỹ nhân.”

Nói xong cũng không thèm để ý tới, lấy tay nhấc váy bước nhẹ nhàng lên phía trước.

Cảnh đẹp như vậy, còn sắp được ăn thức ăn ngon, chỉ có đần độn mới đứng lại đó so mồm mép với một tiểu cô nương mười hai tuổi đấy.

Lưu lại Chân Ngọc vừa tức vừa giận, nhưng hết lần này đến lần khác lại không tìm ra Chân Diệu sai lầm ở đâu, đành phải hung hăng vò khăn.

Chân Băng lôi kéo nàng, giọng nói cực thấp: “Lục muội, đang yên lành muội gây sự với Tứ tỷ làm gì?”

“Ta, ta không ưa đấy! Dựa vào cái gì, tỷ ấy làm mấy việc kia rồi còn sống vui vẻ như vậy, ngược lại người vô tội như Tam tỷ lại bị liên luỵ, bây giờ bộ dạng tỷ ấy vô cùng tiều tuỵ kia kìa!”

Nếu nói Chân Ngọc ưa thích Chân Tĩnh thì cũng không phải, thực chất lúc nào đích nữ cũng có một sự khinh thường nhất định đối với thứ nữ.

Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng mấy đến sự đồng tình của nàng, đặc biệt là đầu sỏ gây nên chuyện này là người nàng ấy vô cùng ghét.

Chẳng biết lúc nào Chân Nghiên đã đến trước mặt hai người, vừa nhìn Chân Ngọc vừa nhẹ giọng nói nhưng lời phát ra thì vô cùng nặng nề: “Lục muội, ngược lại ta không biết Tứ muội làm nên chuyện gì để cho một người làm muội muội như muội suốt ngày chằm chằm bới lông tìm vết đấy.”

“Làm nên chuyện gì, chẳng lẽ còn muốn ta nói ra__”

Chân Ngọc còn chưa nói xong, đã bị Chân Băng giữ lại.

Chân Nghiên nở nụ cười: “Đúng vậy, loại chuyện gì? Có bản lĩnh thì muội nói lớn tiếng ở chỗ này cho ta! Muội đang mong người trong kinh thành này không quên được sao, cứ cách một đoạn thời gian thì người trong nhà sẽ nhắc lại một lần cho họ nhớ sao? Đúng là khua chiêng gõ trống, ngu xuẩn!”

Chân Nghiên phẩy tay áo bỏ đi, đuổi theo Chân Diệu.

Cả người Chân Ngọc tức giận đến phát run, đến vành mắt đều đỏ, nhưng mà vị Nhị tỷ này từ nhỏ tới lớn đều vô cùng đoan chính, ngay cả lúc nào răn dạy muội muội cũng chiếm được đạo lý, đành chỉ biết ngẩn người không dám mở miệng phản bác.

“Được rồi, đừng bực bội nữa, chúng ta cũng mau đi đi, thời gian tốt như vầy cũng chỉ có ngày hôm nay.” Chân Băng kéo Chân Ngọc theo sau.

Chân Tĩnh cúi thấp đầu, nhẹ nhàng nhấc chân váy đuổi theo, chỉ là bộ dáng bây giờ của nàng so với lúc trước vô cùng khác biệt, ở chỗ giao nhau giữa hai hàng lông mày ngay ngắn được vẽ lên một đoá hoa ngọc liên vô cùng xinh đẹp, càng làm cho khuôn mặt nàng trở nên tinh xảo.

Kiến An Bá phủ sinh ra cô nương nào cũng đều vô cùng xinh đẹp đấy.

Hôm nay vốn là ngày dành cho nhóm tiểu cô nương vui đùa, lại không biết có đến bao nhiêu là thị vệ tuần tra, cho nên Chân Hoán cũng không quản bọn muội muội nhiều lắm, chỉ lẳng lặng không nhanh không chậm đi theo phía sau.

Ngược lại là Tưởng Thần, bởi vì thấy Chân Diệu xách váy đi nhanh về phía trước, ánh mắt không khỏi rơi vào cặp giày thêu màu xanh nhạt kia, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt giống như vừa bị kim châm.

“Thần biểu đệ, có chuyện gì vậy?”

“Không có việc gì, có thể là do hương hoa quá nồng, có chút không thích ứng.”

Chân Hoán cất tiếng cười to: “Ha ha, Thần biểu đệ, nếu có danh hoa, bẻ một cành cũng không sao.”

Tưởng Thần mới mười lăm, đặt trong gia đình huân quý thì cũng có người đã kết hôn, nhưng xuất thân của hắn là môn đệ thư hương, lại có tên trên bảng vàng đấy, cho nên hiện tại dù cho hắn có muốn đi nữa thì trong nhà cũng sẽ không đồng ý  định hôn nhân cho hắn trong lúc này.

Dĩ nhiên, lời này của Chân Hoán là vui đùa, Tưởng Thần cũng không giống như các tiểu tử cỡ tuổi hắn mà liên tiếp phủ nhận giống như bị lửa đốt mông, thậm chí có thể tức giận, mà hắn chỉ cười nhạt nói: “Ghi nhận cát ngôn của biểu ca.”

“Đại ca, ta không thích hoa, ta muốn thức ăn ngon.” Hàm ca nhi thấy mấy tỷ tỷ đã sớm rời đi, nhịn không được lên tiếng.

“Tốt, vậy thì nhanh lên.”

Đi qua con đường trồng đầy đại thụ, lập tức bị không khí náo nhiệt phồn hoa đập vào mắt.

Con sông rộng lớn dập dìu từng gợn sóng trông không thấy điểm cuối, thuyền hoa lớn nhỏ rong ruổi khắp nơi, còn truyền đến tiếng ca du dương.

Bên bờ  sông là muôn vàn sạp hàng rực rỡ sắc màu cùng với đám người vô cùng náo nhiệt.

Bán son phấn bột nước này, bán đồ trang sức này, bán vải vóc quần áo này, ngay cả quà vặt ăn vặt cũng có này, nói chung cái gì cần đều có.

Hiện tại còn chưa tới thời điểm dâng cúng quả hoa dưa cho nên Chân Diệu thẳng tiến đến các sạp hàng bán đồ ăn vặt.

“Tứ tỷ, chờ đệ một chút!” Hàm ca nhi đuổi theo.

Hàm ca nhi cũng không quá mười một tuổi, đúng là thời điểm ham ăn của tuổi trẻ a.

Mấy tỷ tỷ khác đều đi xem son phấn bột nước hết rồi, hai ca ca thì lại chú ý đến tranh chữ và đồ cổ, khó được lọt một tỷ tỷ đi tìm đồ ăn, dĩ nhiên là dính đi theo rồi.

“Vậy đệ theo sát ta, đừng lạc đấy.” Chân Diệu dặn dò rồi tiến đến sạp bán quà vặt đầu tiên.

Nếu là món ăn ở trong phủ có rồi thì nàng chỉ nếm qua coi như xong, còn chưa có thì nàng đều mua mỗi thứ một phần, nhưng cũng chỉ ăn một miếng, còn lại đều đưa hết cho Hàm ca  nhi.

Vừa bắt đầu thì Hàm ca nhi vô cùng cao hứng, nhưng chưa đi dạo hết một nửa, bụng đã no tròn vo rồi, gã sai vặt Nhị Hỉ đi theo hắn cầm theo một cái làn, thay Chân Diệu xách đồ ăn.

Thầm nghĩ vị Tứ cô nương này cũng quá tham ăn đi à nha, chẳng lẽ muốn ăn hết một lượt các món ăn ở đây sao?

Đúng là Chân Diệu muốn như vậy, khó có được cơ hội đi ra ngoài, không nếm thử nhiều mỹ vị, nhân tiện còn học trộm cách làm mấy món thích ăn đem về, không phải là thiệt thòi chết à.

Nhưng mà, thật sự thì chủng loại quá nhiều, dù chỉ ăn một miếng cũng không nuốt nổi nữa rồi!

Nhìn tới vẫn còn một số sạp hàng nữa nhưng Chân Diệu đành nâng bụng tròn vo thở dài, sau đó vung tay lên: “Nhị Hỉ, mấy sạp hàng còn lại, ngươi đều mua giúp ta một phần đem về!”

Tuy có vài món ăn nguội sẽ mất ngon, nhưng trước mắt cũng chỉ đành phải thế.

Nhị Hỉ âm thầm trợn mắt, dựa vào cái gì lại là ta chứ, ngài cũng không phải không có nha hoàn.

Nhưng vừa chạm đến gương mặt thanh lệ vô song của A Loan lập tức thành thành thật thật xách giỏ đi mua đồ.

“Hàm ca nhi, chúng ta trở về nào!” Chân Diệu kéo tay Hàm ca nhi chuẩn bị xoay người, đột nhiên khựng người lại.

Tại sao lại là hắn!

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion31 Comments

  1. 2 anh chị cũng có duyên lắm cơ lại gặp nhau rồi ghét của nào trời trao của nấy mà.
    Mấy tỷ muội nhà này bị sao ấy nhất là C. Ngọc ngu ngốc hết biết. Còn C Tĩnh cảm giác như lột xác thành con ng khác giống mẹ ruột rồi. Tks các nàng. Chúc các nàng tuần mới vui vẻ nha

  2. Chúc mừng Chân Tĩnh đã được dạy dỗ thành hồ ly tinh thứ hai, đoan trang thì không muốn lại muốn làm hồ ly cho người ta căm thù, chẳng biết ả có hại Chân Diệu nữa hay không nhưng có thể đoán được cứ phát triển theo cái đà này thì thể nào cũng phải hối hận cho xem.
    Hai ac lại gặp nhau rồi, không biết có xảy ra chuyện gì không nhỉ?
    Thanks tỷ!

  3. Tía tô ( Tử Tô ) vừa nghe xong những lời Tiểu Thiền nói… giống như bị sét đánh ngang tai, cả buổi không nhúc nhích, mãi đến khi nhìn thấy ánh mắt hoang mang của Chân Diệu, nàng mới thanh tỉnh lại, nghiêm nghị trách mắng: “Tiểu Thiền, ai cho phép ngươi không có quy củ như vậy hả, trước mặt cô nương nói những chuyện … vô vị này, còn không mau đi ra ngoài…..
    ***
    Chân Diệu đúng là tham ăn mà, lễ hội chưa có bắt đầu mà đã ăn tới no căng cả bụng, người khác thì đi xem phấn son bột nước, còn CD thì lại chỉ la cà ở mấy tiệm bán đồ ăn vặt, bản chất của sự háu ăn mà :).
    Nhỏ Băng Ngọc kia hình như ghét CD lắm thì phải, lúc nào cũng kiếm cớ chọc ghẹo CD mà thôi, bị CN dạy dỗ là đúng rồi, người ta muốn mọi chuyện êm xuôi còn không được, đằng này cứ cách vài ngày lại nhắc lại, chả nhẽ sợ người ta quên mất hay sao? đúng là mắc cười mà.
    Hình như hai cái người này đi đâu cũng gặp nhau thì phải, duyên phận bất ngờ là đây

  4. Mấy nha hoàn của chân diệu sợ là sau này sẽ làm hỏng việc quá.vừa tham ăn vừa nói nhiều.hey.chân diệu đi đâu cũng gặp nam 9 nhi?hai ng có duyên ghê á.hehe
    Tks tỷ ạk

  5. ‘ Tại lúc có mặt chủ tử, thân là một đại nha hoàn tri kỷ hơp cách’ => hợp cách
    ‘ Tía tô vừa nghe xong những lời Tiểu Thiền nói’ => Tử Tô
    ****
    lâu lắm rùi mới đọc một chương :( một mình Tứ cô nương một tính :D mấy tỉ muội kia đi mua son phấn riêng nàng thì mua đồ ăn vắt á, ham ăn quá :3 sở thích cũng khác người hihi
    hắc hắc 2 a chị gặp nhau, chuyện gì sẽ xảy ra :v

  6. Lam di nương định dạy ra một di nương nữa sao? Cô nương bá phủ, dù là thứ nữ đi nữa thì cũng nên đoan đoan chính chính là vợ người ta, chứ sao lại ra vẻ hồ mị xứng chức tiểu tam thế kia.
    Haizzz bạn Chân Diệu cảm thán cảnh đẹp nhưng thu hút ánh nhìn của bạn nhất lại là đám đồ ăn, đi với Hàm ca nhi quá hợp, cả hai chỉ chăm chăm vào mĩ thực thôi. Chậc không biết kẻ xuất hiện là ai nữa, đứng nói là Tưởng Thần nha, vậy thì cũng có duyên quá rồi, từ vụ ngã cây đến đá văng giày hầu như mỗi lần Tưởng Thần thấy Chân Diệu đều là bộ dáng không hề thục nữ như vậy.

  7. “về phân thi tài nghệ gì đấy” ————–> “… phần …”
    “đi ra ngoài cũng ngài đấy” —————> “… cùng …”
    “đại nha hoàn tri kỷ hơp cách” ————> “… hợp …”
    “Tía tô” ————-> “Tử Tô”
    “ngoài trừ Chân Hoán” ———————> “ngoại …”
    =====================================================
    Nha hoàn của CD xem ra cũng thú vị ??? hy vọng các bạn nha hoàn này tiếp tục phát huy nha, haha!!!
    Xem biểu hiện của CT thì chắc chắn sẽ đi vào con đường u tối rồi, haiz… có mẹ như vậy thật là bi ai a … xem ta Đại phu nhân Tưởng thị ko phải ko biết mà là cố tình bỏ mặc cho CT tự mình sa đọa rồi!
    ?? Ko hổ là người có tâm hồn ăn uống, xem ra Hàm ca nhi sau này cũng là đồng minh của CD nha, đúng độ tuổi thân thiết với nhau còn gì!!

  8. Giá như CD ko nói thêm câu “ba lần là quá nhiều” thì có lẽ mọi chuyện còn được cứu vãn chứ cái câu đó “hàm nghĩa” còn sâu xa hơn, Hihi! Đọc xong mà phì cười ở chỗ này.
    Cách sống của CD rất đơn giản, tận lực bỏ qua những chuyện ko vui và hướng tới những điều vui vẻ! CD sẽ là người sớm thỏa mãn với cuộc sống. Người như vậy thường luôn sống vui vẻ và cảm thấy hạnh phúc. Hâm mộ quá!

  9. Hóa ra là Lam Di Nương, ta cứ tưởng là Chân Tĩnh chứ. Mà huyết hoa hồng, lần đầu nghe thấy đó, ta cứ tưởng xạ hương.
    2 anh chị này có duyên nhỉ? đi đâu cũng đụng phải nhau thế này, không biết tới chương bao nhiêu thì anh nam chính mới thích và say chị nữ chính đây? Ngóng………………

  10. Ai ta ai ta??? Nam chính mặt lạnh ha. Tưởng Thần rất có tiềm năng là nam phụ nhỉ. Tk nhà

  11. Chân Tĩnh bị dạy hư rồi, aizzz vị Lam di nương kia rồi sẽ có ngày hối hận vì hành động dạy dỗ của mình. Xem chừng vị Tưởng biểu ca này phải lòng Chân Diệu chúng ta rồi, lúc nào cũng để ý đến Chân Diệu hết. Ghét của nào trời trao của ấy ứng vs Chân Diệu rồi, đi ăn hàng mà cũng đụng phải nam chính, chẳng biết nên nói là xui hay hên nữa.
    Thanks

  12. Uhm, mình thấy tính cách Chân Diệu như vậy mới gọi là trước sau thống nhất đấy! Chứ không như những chiến sĩ xuyên không khác, miệng thì nói muốn sống an nhàn nhưng hành động lúc nào cũng khiến người chú ý. Thấy chưa, đã gọi là trời sinh một đôi thì đến đi ăn hàng cũng gặp nhau được này!!!

  13. Thế là bà tam tỷ này típ tục bị bà Lam di nương dạy hư rùi… công nhận Diệu tỷ có khả năng ghê ^^… mỗi hàng mua 1 phần mang về ăn mới ghê ^^… tội cho nhân vật đi xách đồ dùm ah ^^… mà gặp lại là gặp lại ai ah… cha nhân vật chính à…. thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Suy nghĩ của tam cô nương đã bị biến đỗi.haizz ko biết bà lam di nương này nghĩ gì con gái gã đi làm chính thê lại dạy mấy trò của tiểu thiếp mong rằng sau này ko hối hận…
    ^^ đúng là có duyên mà lại gặp nhau CD có sợ quá bỏ chạy ko nhỉ?

  15. Nên nói là duyên phận hay nghiệt duyên, lại gặp nhau rồi. Không biết đếnbao giờ hai người mới hiểu đc nhau đây. Đợi chờ a~

  16. Chân Tĩnh tốt như thế nhu mì thế mà lại bị Lam di nương dạy hư rồi, làm di nương đúng là không ai khác được lại còn muốn dạy con giành dật kiểu thiếp, ta rất thích tính cách của Chân Diệu nha

  17. “Cô nương, hoá ra mẹ nô tỳ nói đúng, càng là người có thân phận tôn quý thì càng phải chú ý, đến thân phận như Thế tử rồi, một đêm lại phải tắm ba lần! Ai nha, ngài biết không, những người khổ khổ giống chúng nô tỳ, có rất nhiều người có khi nửa năm cũng không tắm lần nào đấy, phí củi lửa.” ta không nhịn được cười, thật là một nô tỳ bảo bối mà.
    Chân Diệu này đúng là con sâu tham ăn mà, gặp nhau rồi, xắn váy bỏ chạy đi tỷ ơi

  18. OMG, thôi rồi chị Tĩnh này đừng bảo là lại có kế gì nhé, bị bà Lam di nương kia đầu độc dạy hư rồi, thôi xog rồi, chỉ mong mai sau không hãm hại chị Chân Chân là được, cưới xong rồi lặn đi luôn cho người ta nhờ , với mong bà Lam di nương về sau bị lộ mặt thật. Bản chất ăn hàng của chị Chân Chân đã bộc lộ, giờ có thêm cả Hàm ca nhi nữa =))), cơ mà số chị với anh main đúng là oan gia ngõ hẹp a, đi ăn cũng phải gặp nhau mới chịu, mà gặp nhau cũng tốt, thúc tiến tình cảm nha =)))

  19. Chết cười chủ tớ nhà này, Chân Diệu còn nói được 3 lần là hơi nhiều nữa ;77

    Thích Chân Nghiên, thông minh khéo léo, còn rất thương em nữa

  20. Sao ta cứ thấy tam muội kia gian gian kiểu gì ấy không biết có làm hại Diệu tỷ không nữa, thường thường mà mấy mẹ im im mà làm thì ghê lắm

  21. Sao nghi Tưởng Thần sau này có ý với Chân Diệu quá, cứ thấy vô tình hữu ý để ý Chân Diệu mãi, mà cuối chương này nam nữ chính gặp nhau rồi, không biết có biến gì xảy ra không. Cơ mà quay lại trước đó, được di nương dạy dỗ rồi chắc sau này Chân Tĩnh cũng ko chịu để yên đâu, cũng sẽ kiếm chuyện hại người mà đặc biệt là hại Chân Diệu mất, văn phong của tác giả có vẻ nhẹ nhàng thật nhưng mà tình tiết càng ngày càng thú vị

  22. A Diêu không nghe có câu oan gia ngõ hẹp à! Hehe! Rồi vậy là Chân Tĩnh cũng biến chất rồi! A Diệu có bầy nha đầu khó đỡ không à!hehe

  23. Biết là ghét A Diệu nên muốn châm chọc đi nhưng mà Chân Ngọc quá não ngắn rồi, không nhìn coi là đang ở đâu mà cứ phát ngôn bừa bừa

  24. Biết là ghét A Diệu nên muốn châm chọc đi nhưng mà Chân Ngọc quá não ngắn rồi, không nhìn coi là đang ở đâu mà cứ phát ngôn bừa bừa. Dù gì cứ lôi chuyện đó ra thì mất mặt cũng là cả phủ mà cứ lôi ra chốn đông người

  25. Thế tử Kiến An Bá cũng thật là biết dùng mỹ nam kế, hi sinh thân mình vì Lam di nương, có thể một đêm gọi nước đến ba lần, cũng thật là đáng nể. Không biết di nương cao tay hay thế tử cao tay nữa. Tính ra thì Chân Tĩnh cũng chưa quá xấu, chỉ là sau này không biết có bị Lam di nương làm cho trở thành người xấu không.

  26. Mình cũng thích ăn, nghĩ đến đồ ăn mà thèm. CD lại gặp thế tử rồi. Ko biết lần này sẽ ntn?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close