Trời Sinh Một Đôi – Chương 09+10

51

Chương 9: Làm bánh tráng

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

Lão phu nhân nhìn Chân Diệu một cái: “Tứ nha đầu, trước kia sư phụ nấu ăn nói cháu nghiên cứu rất kỹ, ta còn tưởng rằng cố ý chọn lời hay dỗ ta vui vẻ, hóa ra tổ mẫu đã xem nhẹ cháu rồi. Sau này lại nghiên cứu ra thức ăn ngon khiến đại tẩu của cháu có thể ăn thêm vài miếng, thì cháu chính là đại công thần của chúng ta rồi đấy.”

Chân Diệu ngẩng mặt cười vô cùng ngọt ngào: “Tổ mẫu, cháu gái rất thích nghiên cứu những thứ này ạ.”

Không có chút tranh công và đắc ý nào, mà chỉ tràn đầy tự tin và vui vẻ.

Lão phu nhân ngơ ngác nhìn, trực giác cảm thấy từ sau khi đứa cháu gái này rơi xuống nước quả thật đã khác trước. Bà thầm nghĩ người gặp đại nạn quả nhiên sẽ thay đổi.

Đời trước Chân Diệu cố chấp nhất là hai chuyện, một là du lịch và một là nghiên cứu nấu ăn. Nàng rất vui vẻ khi tài nấu nướng có thể nhận được sự công nhận, sau đó bóp cổ tay thở dài: “Chỉ tiếc cháu gái tài hoa đầy bụng, nhưng cái bếp lò nhỏ kia thật sự là khó phát huy a.”

Nhìn nàng nhíu mày lại, bộ dáng ghét bỏ cái bếp lò nhỏ, Lão phu nhân cười ha ha: “Sau này tổ mẫu cho cháu mượn phòng bếp nhỏ của ta, nhưng có điều cháu cũng đừng đốt cháy phòng bếp nhỏ đi đấy.”

Lão phu nhân thấy vui vẻ, người bên cạnh tự nhiên cười làm lành.

Nhị phu nhân Lý thị thầm cắn nát răng ngà.

Khi nàng gả đến, sang năm sau đã có thêm một cặp nữ nhi song sinh, nhưng bị thương thân thể nên đến nay không mang thai được nữa.

Hiện tại Nhị phòng cũng chưa có một nam đinh đồng lứa, hết lần này tới lần khác Nhị lão gia còn nói vì tẫn hiếu nên đưa mẹ con các nàng về đây.

Không có nàng áp chế, nếu những con hồ ly tinh kia sinh được nhi tử. . . . .

Nghĩ tới đây, Nhị phu nhân đã thấy khó chịu như bị khoét tim đào phổi, âm thầm oán giận Lão phu nhân nhưng lại không dám biểu hiện ra, chỉ đành hung tợn nhìn chằm chằm Tam phu nhân một cái.

Một nữ nhân có nhà mẹ đẻ sa cơ thất thế, một nữ nhân không có mặt mũi không có diện mạo mà hết lần này tới lần khác còn leo lên trên đầu của nàng.

Đại phu nhân mỉm cười, trong lòng cũng không có nhiều ý kiến.

Nàng là đương gia phu nhân, nữ nhi ruột cũng đã xuất giá, chỉ còn một tiểu nhi tử phải quan tâm, thanh danh của cô nương còn lại tốt thì gả tốt, dù sao cũng chỉ có chỗ tốt mà không có chỗ xấu.

Nhưng Đại phu nhân vẫn âm thầm kinh ngạc, Tứ cô nương này ngược lại cũng có chút bản lãnh, rõ ràng đã đến tình cảnh người gặp người ghét thế mà lại dỗ được tim Lão phu nhân về.

Tam cô nương Chân Tĩnh ngồi yên lặng ở một bên, người cũng như tên, từ đầu đến cuối không nói một lời, thế nhưng ánh mắt nhìn Chân Diệu lại đặc biệt tối tăm.

Các phòng đều tự trở về phòng mình dùng đồ ăn sáng, Lão phu nhân cũng không giữ lại ăn cơm, tán gẫu một lát thì mệnh lệnh mọi người tản đi. Bà dùng qua đồ ăn sáng, uống trà xong thì tán gẫu với Vương ma ma: “Chỗ Tam nha đầu đều xử lý thỏa đáng chứ?”

Vương ma ma cầm cái chùy mỹ nhân (*) đấm chân cho Lão phu nhân: ” Trương ma ma bên cạnh Tam cô nương là người rất thỏa đáng, chuyện của Tam cô nương chỉ có bà ấy và hai thiếp thân nha đầu biết, đã đuổi đi một bà tử lắm mồm và hai tiểu nha đầu. Có điều là chỗ Nhị cô nương Tứ cô nương, người xem ——”

(*) chùy mỹ nhân: gậy đấm bóp

Mặc dù Lão phu nhân đã không quản gia, nhưng chuyện lớn của tất cả các viện muốn giấu bà cũng không dễ, thực tế là vì Kiến An Bá thuộc loại ăn chơi điển hình, cho đến già trừ việc nhiều nếp nhăn hơn thì cũng không có một chút tiến bộ nào. Phủ Kiến An Bá lớn như vậy đều dựa vào Lão phu nhân quản lý, không xuống dốc đã hiếm thấy lắm rồi.

Lão phu nhân cười cười: “Nhị nha đầu là đứa trầm ổn, xử sự có độ, sau này đến phủ Thị Lang có lẽ sẽ không khiến người khác lo lắng cho con bé. Trái lại Tứ nha đầu lại khiến ta có chút bất ngờ. . . . . .”

“Tứ cô nương cũng thiện tâm. . . . . .” Vương ma ma không nhịn được nói thêm một câu.

Lão phu nhân cười rộ lên: “Tố Nguyệt, hai quả phỉ thúy lạnh của Tứ nha đầu đã mua chuộc được ngươi rồi à?”

“Lão phu nhân!”

Lão phu nhân vỗ vỗ tay Vương ma ma: “Được rồi, trong lòng ta đều biết cả. Hai đứa bọn chúng đều là đứa trẻ ngoan, ta chỉ mong bọn chúng có thể mãi hiểu chuyện như thế.”

Cùng một chuyện, Nhị cô nương tránh né là cách xử lý thỏa đáng, nhưng nếu Tứ cô nương cũng né tránh thì lại quá ích kỷ bạc bẽo.

Vì dù sao chuyện Tam cô nương tìm đến cái chết có liên quan trực tiếp đến Tứ cô nương.

Đến cái tuổi này của Lão phu nhân thì còn có gì mà bà nhìn không hiểu chứ?

“Đó cũng là do cách dạy dỗ của Lão phu nhân tốt.” Vương ma ma nói xong, nghĩ tới vất vả mà Lão phu nhân phải gánh vác trong những năm này thì đau lòng một trận.

Nam nhân trên đời này, cũng đều là cái dạng đó, như Lão Bá Gia lúc còn trẻ chỉ có một hai thông phòng, không sinh một đống lớn thứ tử thứ nữ đã là tốt lắm rồi.

“Ngươi đấy, luôn dỗ ngọt ta thôi! Đúng rồi, chỗ Tam nha đầu đuổi người, chỗ Tứ nha đầu cũng chỉ có một mình Tử Tô được việc. Hôm nào đó ngươi gọi Triệu bà tử tới đây rồi mua thêm vài tiểu nha đầu đi.”

“Vâng.” Vương ma ma vội vàng đáp lời.

Chân Diệu trở về luyện chữ một canh giờ thì cũng sắp đến trưa.

Nơi này sớm tối một ngày có hai bữa cơm, gia đình giàu có thì giữa trưa lót dạ thêm một chút điểm tâm.

Chân Diệu lại không quen như thế. Có một năm nọ nàng đi lên núi, không cẩn thận rơi vào trong khe suối, đói bụng cả hai ngày trời mới đợi được người đến giúp.

Bắt đầu từ lúc ấy, đừng nói ăn ít đi một bữa, cho dù là ăn muộn hơn, lòng nàng cũng sẽ hốt hoảng.

Hôm nay nàng định làm món bánh tráng cuốn.

Nghĩ tới cái bếp lò nhỏ lạc hậu kia, lại có được lời Lão phu nhân nói lúc thỉnh an buổi sáng, Chân Diệu không chút ngại ngần mà dẫn theo Tử Tô đến Ninh Thọ Đường.

Vừa gặp phải chuyện có liên quan đến ăn uống thì da mặt của kẻ này lại tự động dày lên vô hạn a.

Lão phu nhân thấy nhanh như vậy mà Chân Diệu đã định trưng dụng phòng bếp nhỏ của mình thì có chút ngoài ý muốn, đồng thời lại có thêm mấy phần hứng thú.

Lúc này, ẩm thực đã bắt đầu chú ý thực bất yếm tinh (*), nhưng về chủng loại lại kém hơn thế giới kia của Chân Diệu rất nhiều.

(*) thực bất yếm tinh: thức ăn càng tinh tế càng tốt

Chân Diệu vào phòng bếp nhỏ; phát hiện dưa, trái cây, rau dưa và thịt đều rất tươi thì lại càng hài lòng. Nhưng nàng cũng không vội làm bánh mà nhìn hết một lượt các nguyện liệu nấu ăn.

Thấy có đậu đỏ đã ngâm nở, nàng vo gạo, thêm nước, lại cho hạt óc chó giã vào, nấu cháo đậu đỏ trước rồi lúc này mới bắt đầu làm bánh.

Xà lách, cà rốt cắt thành sợi mỏng trụng vào nước, cho vào cùng dưa leo thái sợi, rồi trộn thêm dấm hương (*), nước tương, thêm chút dầu mè, lại cho thêm một chút dầu nành đã rán kỹ hạt tiêu, thêm thịt băm xào tương ngọt, sau đó cho lên trên mặt bánh được tráng mỏng như giấy rồi cuộn lại. Món bánh tráng cuốn đã hoàn tất.

(*) dấm hương:là loại gia được tạo thành từ gạo nếp chất lượng tốt qua hơn hai mươi khâu chế biến.

Đặc điểm của dấm hương: mùi thơm nồng, chua ngọt không chát, có thể bảo quản trong thời gian dài mà không hỏng, vì là gia vị cao cấp, nên bán chạy ở trong và ngoài nước

Khi làm xong hết, cũng đúng lúc cháo đậu đỏ đã nhừ, nàng mang cả hai món ra ngoài.

“Tổ mẫu, ngài nếm thử xem ạ.” Chân Diệu dùng một đôi mắt vừa to lại đen trông mong nhìn Lão phu nhân, một vẻ mặt cầu khen ngợi.

Lão phu nhân bật cười, gắp một cái lên nếm thử, vị chua ngọt nhẹ nhàng khoan khoái, cùng với vị tiêu nhàn nhạt, khiến người ta mở rộng khẩu vị.

Mỗi cái bánh cuốn chỉ chừng ba tấc, cắn hai cái là đã hết.

Lão phu nhân lại gắp một cái lên, chợt nghe cái bụng không biết phấn đấu của Chân Diệu kêu lên tiếng ọt ọt. Bà không khỏi cười to, nhìn về phía Vương ma ma nói: “Nhìn nha đầu này xem, ăn trễ một miếng thôi mà bụng đã nổi giận với ta rồi.”

Vương ma ma cũng hứng thú tham gia: “Cũng khó trách Tứ cô nương nôn nóng, lão nô ngửi mùi thơm này cũng phát thèm đấy ạ.”

Chân Diệu hơi đỏ mặt, nhưng mãnh liệt gật đầu: “Vâng, ma ma nói không sai, cái bánh này quả thực quá thơm rồi.”

Bộ dạng nàng nói vô cùng nghiêm túc, lại chính đáng, nhưng lại khiến cho người ta buồn cười, thế nên nụ cười của Lão phu nhân cũng chưa từng ngừng.

Vương ma ma âm thầm kinh ngạc, ban đầu Tứ cô nương rõ ràng rất lanh lợi, sao bây giờ lại biến thành một bộ dạng ngây thơ rồi?

Bộ dạng như vậy, nói không chừng là một người có phúc khí.

“Tổ mẫu, người xem đại tẩu có thể ăn được bánh này không ạ?”

Lúc này Lão phu nhân mới nhớ tới, vội vàng phân phó nha hoàn chia bánh tráng và cháo đậu đỏ xếp trên mâm thành mấy phần đưa sang cho tất cả các phòng, còn đặc biệt dặn dò xem Ngu thị có thể ăn được hay không?

Chỉ chốc lát sau, đại nha hoàn Bạch Thược đã quay về, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười: “Hồi bẩm Lão phu nhân, Đại thiếu phu nhân đã ăn hết bánh tráng, cháo đậu đỏ cũng uống hết nửa bát, nhìn cả người lên tinh thần rất nhiều ạ.”

Lão phu nhân nghe thế thì mừng rỡ, lập tức sai Bạch Thược lấy hộp trang điểm bằng gỗ lim ra, bà lấy một chiếc vòng tay bạch ngọc thưởng cho Chân Diệu.

Chân Diệu được ăn thỏa mãn lại còn được thưởng vòng tay, nàng vô cùng vui vẻ mà trở về phòng.

Đến tịch dương, tiểu nha hoàn bẩm báo Đại gia tới.

Chương 10: Nổi sóng gió

“Đại ca tới lúc này, có chuyện gì sao?” Chân Diệu vừa dùng xong bữa tối, đang uống trà tiêu thực.

Chân Hoán có hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn nói: “Không biết món bánh tráng cuốn kia của Tứ muội làm thế nào? Buổi tối phòng bếp nhỏ cũng dùng những nguyên liệu kia để làm, nhưng cuối cùng cũng không làm ra được hương vị đó.”

Kể từ sau khi Ngu thị có thai, vì nôn nghén nghiêm trọng nên đã đặc biệt bố trí một phòng bếp nhỏ.

Hôm nay quả nhiên Ngu thị lại không ăn bữa tối phòng bếp lớn đưa đến. Chân Hoán nghe nha hoàn nói Đại thiếu phu nhân ăn hết phần bánh tráng mà buổi trưa Tứ cô nương đưa tới, thế là hắn vội vàng lệnh phòng bếp nhỏ làm theo, ai ngờ Ngu thị chỉ ăn một miếng rồi buông đũa.

Vì thê tử và đứa con trong bụng, dù Chân Hoán có không thích muội muội này thì cũng chỉ đành mặt dày đến cầu.

Đối với vị ca ca này, trong lòng Chân Diệu không có tình cảm gì, đương nhiên cũng không mừng không giận. Nghe hắn nói xong, nàng bèn sai nha hoàn lấy bút mực ra, trực tiếp viết cách làm đưa cho hắn.

“Đa tạ Tứ muội.” Chân Hoán nghiêm mặt nói.

Chân Diệu trực tiếp không nhìn, bưng trà lên.

Chân Hoán có chút lúng túng rời đi.

Tử Tô đi theo Chân Diệu mấy ngày nay, mặc dù mặt như tê liệt, nhưng Chân Diệu cũng không ghét bỏ, có đồ ăn ngon còn nhớ thưởng cho nàng một phần, ít nhiều đã có chút tình nghĩa chủ tớ, nên không nhịn được nói: “Nô tỳ lắm mồm nói chuyện không nên, nhưng sao cô nương không hòa nhã mềm mại với Đại gia một chút? Sau này dù sao người cũng phải dựa vào Đại gia mà.”

Nàng dâu ở nhà chồng có đứng vững được hay không thì phải xem nhà mẹ đẻ, mà chỗ dựa nhà mẹ đẻ cho chính là huynh đệ.

Chân Diệu híp mắt cười.

Nàng có thể dựa vào ai đây? Dòng dõi phủ Trấn Quốc Công cao hơn phủ Kiến An Bá rất nhiều, đại ca lại là Tam phòng nên không thể tập tước, đến nay vẫn còn đi học, mà Thế tử Trấn Quốc Công đã nhậm chức ở Thân Vệ Quân.

Nhớ tới đôi mắt tràn đầy sự thù hận và chán ghét kia, Chân Diệu không tự chủ mà rùng mình một cái.

Nàng cũng không biết tương lai sẽ như thế nào, thực ra nghĩ tới việc đó trong lòng nàng sợ đến run rẩy, nhưng nàng chỉ có thể khống chế bản thân mình không được nghĩ, và cố gắng sống tốt thời gian hiện tại.

Nói cho cùng, nàng không dựa vào ai được, cũng không có ai cho nàng dựa vào.

Kiếp trước, nàng đi học sớm hơn những người khác mấy năm, lúc đến đây mới chỉ chừng hai mươi tuổi, chưa từng hưởng thụ cái loại tình yêu ngọt ngào nên có chút tò mò, nhưng cũng không phải rất khao khát.

Phải biết rằng, hai mươi năm kia nàng sống rất vui vẻ. Hiện tại nàng không cầu mong người nam nhân kia thích nàng, chỉ cần để nàng sống an ổn là tốt rồi.

Thời gian sau này gió êm sóng lặng, mỗi ngày Chân Diệu đều sao chép kinh Phật, đọc sách, thỉnh thoảng chuẩn bị vài bữa ăn ngon chiêu đãi hàm răng của mình. Cứ thế lại qua Tết Đoan Ngọ, trời bắt đầu nóng lên rất nhanh.

Tam phu nhân Ôn thị thấy hai nữ nhi đã lâu chưa ra ngoài; mà một đứa năm nay, một đứa sang năm sắp lấy chồng, bèn dẫn hai tỷ muội đi Bảo Hoa Lâu xem đồ trang sức.

Bảo Hoa Lâu là cửa hàng bạc tốt nhất kinh thành, ba mẹ con hào hứng bừng bừng ngồi trong phòng riêng ở lầu hai chọn đồ trang sức.

Gần nửa canh giờ sau, thiếp thân nha hoàn Cẩm Bình của Ôn thị đi vào, rồi ghé vào tai Ôn thị nói mấy câu.

Sắc mặt Ôn thay đổi, đứng lên nói: “Nghiên Nhi, con và Diệu Nhi ở đây chọn trước, thích gì thì ghi lại bảo cửa hàng bạc đưa đến phủ. Nếu chọn xong mà mẹ chưa trở lại thì các con cứ tự đi về, cũng không nên ở bên ngoài lâu.”

Tỷ muội hai người nhìn nhau một cái, cùng đồng ý.

Có điều chờ khi Ôn thị vừa đi, Chân Nghiên lại cho lui nha hoàn rồi nói với Chân Diệu: “Hôm nay mẫu thân dẫn theo Họa Bích ra ngoài, để Cẩm Bình ở nhà, lúc này nàng đến đây sợ rằng có chuyện gì gấp. Tỷ lo cho mẫu thân nên sẽ đi theo xem một chút, muội đừng đi loạn nhé.”

Chân Diệu cảm thấy Ôn thị không dẫn các nàng đi, chỉ sợ là không muốn các nàng biết. Nhưng Nhị tỷ thuở nhỏ là người có chủ kiến, nàng cũng không ngăn được, vừa muốn gật đầu thì chợt cảm giác trên cổ lạnh lẽo.

Nàng không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một thanh niên áo lam ngồi trên ngựa, không chút nhúc nhích nhìn chằm chằm vào nàng.

Cảm giác kia giống như bị một con dao găm lạnh buốt ép trên cổ, chỉ cần nàng hơi động đậy, máu sẽ chảy như rót.

Là hắn!

Rõ ràng là nam tử tuấn lãng như thanh phong minh nguyệt, lặng yên ngồi trên ngựa dừng chân ở đầu phố, không biết hấp dẫn bao nhiêu tiểu nương tử bước chậm lại.

Còn có tiểu nương tử can đảm cầm quả anh đào trong rổ ném đến, hắn ngồi ngay ngắn bất động, anh đào đập vào góc áo chảy ra chất lỏng đỏ thắm.

Góc áo hắn bị nước anh đào thấm ướt, phất phơ trong gió như một vết máu mờ bị hong khô.

Trong lòng Chân Diệu căng thẳng, ầm một tiếng lấy cây gậy chống cửa sổ xuống.

Chân Nghiên giật nảy người: “Tứ muội, muội sao vậy?”

Chân Diệu bắt lấy ống tay áo của Chân Nghiên, giọng nói có chút run rẩy: “Nhị tỷ, tỷ dẫn muội đi cùng với.”

Nàng sợ nàng ở lại, người nam nhân kia sẽ không nhịn được mà chạy lên lầu bóp chết nàng.

Ánh mắt của hắn nói cho nàng biết như vậy.

Chân Nghiên sợ không theo kịp Ôn thị, không muốn dây dưa nên lập tức đồng ý yêu cầu của Chân Diệu, hai người đội mũ xong thì vội vã xuống lầu.

Ra khỏi Bảo Hoa Lâu, đám người trên đường rộn ràng ồn ào, nam tử trong trẻo lạnh lùng như tuyết trên núi cao kia đã không thấy đâu.

Chân Diệu thở phào một hơi, theo sát Chân Nghiên không rời một tấc.

Sau này nàng không bao giờ đi ra ngoài nữa được không! Bên ngoài quá nguy hiểm, nàng phải về nhà!

Ôn thị vòng vo rẽ tới rẽ lui, sau đó đi vào một ngõ nhỏ, dừng trước một ngôi nhà dân.

“Đá cửa cho ta!”

Vì hôm nay dẫn theo hai nữ nhi ra ngoài, Ôn thị cố ý mang theo mấy bà tử vóc người khỏe mạnh, lúc này đã phát huy được công dụng.

Rầm một tiếng, cửa lớn đã bị một bà tử cao lớn thô kệch đá văng.

Ôn thị xông vào, chỉ chốc lát sau đã truyền đến tiếng kêu kinh hoảng của nam nữ.

Tiếp theo là tiếng nam nhân rống lên giận dữ: “Ôn thị, người đàn bà chanh chua nhà ngươi, đừng có ầm ĩ quá đáng!”

“Ha, ta quá đáng? Ông không chú trọng chút thể diện nào, nuôi ngoại thất ở đây là sao? Thực sự xem ta là người chết rồi a! Người đâu, đánh chết con tiện nhân kia cho ta!”

“Ai dám, Ôn thị, ta cho bà biết, Uyển Nương đã có con của ta. Hôm nay, hôm nay ta không sợ bà náo loạn nữa đâu!”

Đầu ngõ dần dần có người vây lại xem.

Chân Nghiên tức giận dậm chân.

Nàng đã sớm phát hiện phụ thân khác thường, sợ sau này làm ầm ĩ xảy ra rắc rối nên lúc này mới nhắc nhở mẫu thân, nhưng không ngờ mẫu thân lại thiếu kiên nhẫn náo loạn chuyện ra thành thế này.

Người chủ mẫu bình thường, chẳng lẽ không phải nên lặng lẽ khuyên phu quân đón người về, sau này đạp bẹp vo viên còn không dễ sao?

Chân Nghiên day day trán, thấy người vây xem đều là dân chúng nhỏ bé, có lẽ không biết thân phận của phụ thân, nàng khẽ thở ra một hơi, nhưng cũng hiểu không thể kéo dài, bèn kéo Chân Diệu đi vào.

Thấy hai nữ nhi đi vào, Tam lão gia và Ôn thị cùng sửng sốt.

Sau đó Tam lão gia càng nổi giận, chỉ vào Ôn thị mà mắng: “Người đàn bà chanh chua, bà, bà lại còn dẫn ——”

Chân Nghiên vội nói: “Phụ thân, ngài muốn cho mọi người trong toàn bộ kinh thành đều biết sao?”

Tam lão gia nghẹn họng như quả bóng cao su bị châm thủng.

Chân Nghiên nhướn mày dài, quét đám vú già ở cửa một cái: “Đứng sững ra đó làm gì, còn không mời Uyển di nương về phủ!”

Sau đó một nhóm người rời đi. Họ tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, dân chúng tầm thường cũng không biết người nào ở đây, hay phu nhân nhà ai tới bắt gian, chỉ hăng hái bừng bừng nghị luận, thêm chút đề tài nói chuyện cho cuộc sống vô vị của mình.

Nhưng chuyện này lại lan truyền trong tầng lớp thượng lưu rất nhanh, tốc độ nhanh đến mức khiến phủ Kiến An Bá không ứng phó kịp.

Nói rất khó nghe, nói là Tam phu nhân của phủ Kiến An Bá đi bắt gian lão gia, còn dẫn theo nữ nhi!

Lão phu nhân tức đến mức ngực phát đau, liên tục nói mấy câu nghiệp chướng, sau đó thở dài nói: “Có người đang tính toán Bá phủ chúng ta a.”

Discussion51 Comments

  1. Ôn Thị. Uyển di nương….. ôi làm ta nhớ Ôn Uyển. Truyện này hay đó, ta chính thức lọt hố, ngóng từng chương.

  2. Ui.lâu quá à,mong truyện này bữa giờ luôn
    Chân diệu nấu ăn ngon thế,hj,thích quá à,nữ chính mà có tài lẻ là ta thích,mà nói không chừng sau này chân diệu sẽ chinh phục cả nhà anh nam chính từ cái dạ dày cũng nên.hehe
    Hoá ra mẹ của chân nghiên và chân diệu là một người đàn bà chanh chua a.hey,giờ còn hại đến thanh danh của hai chị em nữa rồi. Hjc.coi chừng ngta từ hôn thì khổ
    Tks tỷ.mà tỷ cho em hỏi cái lịch post truyện này dc không ạ?tks tỷ

  3. Chân Diệu có tài nấu ăn thế này dần dần người trong nhà sẽ thích cho xem, chỉ là vị kia vẫn còn hiểu lầm nên bao giờ mới thôi căm thù Chân Diệu đây, còn yêu nhau chắc xa lắc xa lơ quá.
    Lần này người tính kế phủ Kiến An Bá là ai vậy ta, chắc không phải là a nam chính đó chứ, hoặc cũng không phải nhằm vào Kiến An Bá phủ mà là vào tam phòng đi, bảo nhiêu người căm hận ghen ghét thế mà.
    Thanks tỷ!

  4. Ôi, Ôn thị đúng là ko có kinh nghiệm xử lý chuyện này! làm ầm lên thì đâu có gì hay ho. Cứ lôi lão chồng về, vo tròn hay ấn dẹt ở nhà là chuyện của mình. Ở bên ngoài thì phải giữ mặt mũi cho gia đình chồng cho con gái chứ.
    Ko biết Chân Diệu có giúp đc gì cho mẹ mình ko nữa???Mới có mấy chương thôi mà cũng đã bao nhiêu việc rồi!

  5. Àiiiiii …. ta nói cái bóp cổ của Anh chính thức làm chị nhà mình bị ám ảnh nặng rồi, chẳng biết sau này có nên cặp, nên đôi không đây, cái zụ bị loan tin 1 cách nhanh chóng thế này ta dám cá 100% là thế tử trấn quốc công loan tin lắm ý. Ôn thị cũng thật là tính tình còn thua xa con gái, không trầm ổn gì cả…….

  6. Nhờ tật háu ăn của nàng giờ nó lại trở thành trợ lực lớn trong việc lấy lòng ngừoi nhà của nàng rồi đây nè. Nhưng cũng phải công nhận là Chân Diệu cũng khéo tay đi, làm món nào cũg được mọi người khen ngon, nhất là Ngu thị, hiện giờ nàng ta đang mang thhai, cho nên giống như động vậy quý hiếm cần được bảo vệ vậy nhờ mấy món ăn của Chân Diệu mà nàng ta có thể ăn được, bảo sao tổ mẫu của Chân Diệu không mừng. Không biết ai tính toán Bá phủ nhỉ?

  7. Có việc cần nhờ vị đại ca kia ăn nói cũng mềm mỏng quá ha, vậy mà lúc trước còn khuyên vợ ít tiếp xúc với Chân Diệu thôi. Chân Diệu hiện tại hiểu chuyện hơn lại nấu ăn ngon dỗ ngọt lão phu nhân như vậy mọi người sẽ dần yêu quý nàng thôi.
    La thế tử dọa Chân Diệu không nhẹ rồi, ám ảnh khó quên, chỉ nhìn ánh mắt thôi đã khiến Chân Diệu không dám ở một mình, phải bám theo chị gái. Mà cái vụ đi bắt ngoại thất này không biết người nào dựng lên, Ôn thị lại có vẻ là người nóng tính ầm ĩ hết cả lên.

  8. Thuý Nguyễn

    Ôi ôi. Đọc truyện này xog ta sẽ học đc k ít món ngon đó. Chắc là anh thế tử tíh kế r… Hóg qá a… Tk nhà.

  9. Khổ thân Chân Diệu phủ An bá hầu càng ngày càng xuống dốc cuộc sống sau này ko có ai giúp đỡ rất khó khăn đây cũng may CD nấu ăn ngon dỗ mọi người vui vẻ có khi nào nam9 mê chị vì tài nấu ăn ko nhỉ.
    Ôn thị nóng tính quá rồi cứ đón về nhà rồi hành hạ ả là dc. Nói chung do chồng khốn nạn mới thế. Ta hy vọng anh thế tử sau này đừng có 5 thê 7 thiếp ko là thất vọng lắm ấy.

  10. Cái mon banh cuốn đó, mình phải làm thử aaaaa. Nhà này vui nhỉ, sau này lại có them di nương thì có nhiều chuyện hay rồi

  11. “Sắc mặt Ôn thay đổi” ——————> “… Ôn thị …”
    =====================================================
    (-_-) có 1 phụ thân như vậy còn ko tổn hại thanh danh nữ nhi nhà mình sao, tuy Tam lão gia là thứ đồ bỏ nhưng Ôn thị hành xử quá quyết tuyệt, ép ng khác cũng ép chính mình vào tình thế ko thể cứu vãn, Chân Nghiên thật sự là cô nương ổn trọng!!
    Truyện ko có liên quan nhưng làm ta nhớ lại bộ Thế Hôn, ở cái thời đại tam thê tứ thiếp, dù ban đầu ngọt ngào săn sóc theo đuổi như thế nào, khi đã cạn tình, nhìn chán rồi sẽ đi tìm hoa thơm cỏ lạ, nam nhân, vĩnh viễn là loại sinh vật như vậy!!
    Ko hiểu sao ta rất mong đến đoạn có nhiều tình tiết giao phong giữa nam-nữ chính!!

  12. Ôn thị xử trí chuyện này ko ổn thỏa tý nào, may có Chân Nghiên đi theo can ngăn nên chuyện ko đi theo chiều hướng xấu hơn. Hi vọng chuyện này ko liên quan đến nam chính ah, ngoài anh nam chính, còn có Nhị phòng cũng ganh ghét Tam phòng mà, chuyện này có lẽ chỉ nhắm đến Tam phòng thôi, ko dính dáng đến phủ An Kiến Bá đâu à.
    Chân Diệu nấu ăn thật ngon ah, nắm được lòng tổ mẫu rồi. Đoạn chị nghĩ về vấn đề mình ko thể dựa vào ai tự dưng thấy buồn ghê.
    Thanks

  13. Vừa mới yên xuống vụ kia thì lại xảy ra vụ nuôi ngoại thất của Tam lão gia. Đã thế, Ôn thị không giữ được bình tĩnh làm ầm lên nữa. Chắc chắn có người tính toán Bá phủ rồi. Lúc làm ầm lên dân chúng cũng không biết nhà ai nhưng chỉ trong chốc lát tin đồn đã bay đầy trời.

  14. Sóng gió ập tới phủ của Chân gia rồi.
    Tội nghiệp Lục Chân quá gặp tình yêu của mình mà lúc nago cũng ám ảnh, mốt cùng giường nữa đên tỉnh giấc vẫn thấy mình đang thoi thói quá =))

  15. ko hiểu nổi sao LA thế tử hận CD tỷ thế ko biết, ko phải tại đấu ko lại thúc chú rồi đem CD tỷ ra thế chứ/??/ CD tỷ có biết j đâu, đã bị ng ghi hận như vậy, dừng nói iu đương, ng xa lạ còn hơi bị nhiều à, ko thành thù à mai lắm rồi á, ông ba CD đúng là ko có tac dụng j mà, haiz

  16. Chà… lão phu nhân nó câu cuối là ý gì ah… ai đi tính kế nhà Diệu tỷ nhỉ?… hay ông Trình kia… haiz… chưa gì mà ta thấy ghét ông Trình này rùi nha… mà ba của Diệu tỷ thật là… sao ta ghét mấy người đi ngoại tình thế này nhỉ… đã vậy còn có con nữa chứ… đáng ghét quá đi ah… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Haizz lão cha ko nên thân. Chắc do anh nam chính thôi mong anh sau này ko hối hận cầu mong tác giả phải để nam chính bị ngược nếu đúng do a làm.
    Ki biết hôn sự của hai chị em có bị ảnh hưởng ko nữa cha làm con chịu mà

  18. có khi nào là nam chính muốn phá nữ chính không nhỉ? thế cũng quá ác độc đi! ;54 haizz, kiếp trước chắc gì giống kiếp này a~~~ việc gì vừa nhìn đã muốn giết người ta nha~~~ sau này phải ngược nam chinh chết đi sống lại ta mới hả dạ ;97 ;14 tội nữ chính quá, hic, biết làm sao đây? hết bóp cổ đến loan tin dìm gia tộc người ta xuống ;96

  19. Trong lòng Chân Diệu căng thẳng, ầm một tiếng lấy cây gậy chống cửa sổ xuống.
    —- Ôi chân diệu nhìn thấy Anh La là tìm luôn vũ khí, Nàng sợ nàng ở lại, người nam nhân kia sẽ không nhịn được mà chạy lên lầu bóp chết nàng.

    Ánh mắt của hắn nói cho nàng biết như vậy.—-Ánh mắt mang hình viên đạn. :))

  20. Không biết Chân Diệu kiếp trước gây tội gì mà khiến Thế tử hận thế nhỉ :( Khổ thân Nữ chính vô tội lại phải gánh trách nhiệm ;58

  21. Chưa gì mà nàng đã sợ thế này sau này vô phủ phải làm thế nào Thế tử cũng thật là lực sát thương kinh người làm Diệu Chân sợ chết khiếp

  22. ăn uống sẽ hóa giải tất cả, nhất là ăn ngon ;94
    Anh đã tạo thành nỗi ám ảnh tâm lí cho chị rồi, không biết khi nào 2 người chính thức đối mặt đây
    Chân Nghiên rất có phong phạm của tiểu thư khuê cát
    Không biết Uyển di nương sẽ gây ra sóng gió gì đây? Ai đang tính toán nhà nàng có phải anh k he

  23. á á á, ông này già rồi mà còn dê, chán đời ông bố này quá, cứ tưởng bậ n bịu gì hóa ra là đi lăng nhăng. Haizzz, cũng khổ cho mẹ nữ chính rồi, chanh chua thì chanh chua nhưng thiết nghĩ chắc cũng là do ông chồng có tính lăng nhăng. Chị Chân Chân có vẻ giác quan thứ 6 siêu mạnh, mong chị không bị anh main ngược huhu, lo lắm luôn ấy ạ =(((, vẫn hóng đến khi nào hai anh chị chính thức gặp mặt nhau. Mà cái vụ cuối nghi là do a main làm ra lắm luôn ý =(((
    p/s: thank editor :)))

  24. Nam 9 là mối lo lắng khiếp sợ của nữ 9. Tam lão gia này nuôi ngoại thất bên ngoài chắc muốn đẻ một bé trai nối dõi rồi.

    • Đã có Chân Hoán rồi đấy thôi. Đến cháu nội cũng sắp có rồi còn ham me sắc đẹp. Đây là chê tam thái thái cứng nhắc, không mềm mại. Đúng là cặn bã. Ai biết cái thứ ôn nhu mềm mại kia có thật lòng hay không. Đàn ông chỉ giỏi suy nghĩ bằng nửa thân dưới!

  25. Đọc tới đoạn nàng biết dựa vào ai, cũng không ai cho nàng dựa vào, nghe xót quá. Lại nhớ 1 câu chuyện điền văn xuyên+trạch đấu, nàng kia cũng nói “em không sợ họ hàng như sói, em chỉ sợ không ai cho em chỗ dựa”. Vô tình xuyên qua, lại lo lắng mà sống qua ngày, cũng thật khổ cho Diệu.
    Mặc dù cảm thương cho Diệu Diệu nhưng con sâu tham ăn vẫn nhớ cái món bánh tráng cuốn. Không biết công thức có đúng k nhỉ? Làm theo thì thế nào.

  26. Ôi đọc truyện này chắc thèm ăn dài dài quá! ^^ nhà a Diệu thật loạn mà ! Sau này gả đi ai làm chỗ dựa cho a Diệu đây!^^

  27. đúng là cổ đại, khổ quá đi, c ngoại tình mà ko đc đi bắt gian, còn phải mời mẹ con người ta về nhà mình ở, ôi cái số người phụ nữ, mình mà sống thời đó chắc chết thui

  28. Gia đình của tứ cô nương cũng thật là phức tạp, bất hạnh vì có một phụ thân không tiền đồ, không tài đức, phá gia chi tử, ham mê nữ sắc. Tính ra lão phu nhân, mẹ của tứ cô nương đều là người bất hạnh. Tứ cô nương trở thành tính cách như thế cũng do họ mà ra, cha không thương, đại ca không thương, mẫu thân không tâm lý. May mà người bây giờ là Chân Diệu chứ không phải là tứ cô nương chân thật.

  29. Thật bất hạnh khi có một người cha không tiền đồ, mà ôn Thị thì quá nóng tính, lại không kiên nhẫn. May mà có hai cô con gái đều giỏi giang

  30. Ui chuyện ngày càng hấp dẫn ah. Nhìn cái màu này chắc anh n9 làm ùn. Truyện có ngược kon vậy. N9 sạch kon mn

  31. Hình như Chân Tĩnh vẫn còn ghim thù với n9, cũng phải thôi, có mỗi đĩa phỉ thuý lạnh sao hoá giải ân oán cả mới cũ đc.
    Đoạn tả món bánh cuôn” rán kỹ hạt tiêu”, là đảo ky, hay rang kỹ hạt tiêu mới đúng.
    N9 xuất hiện lần 2, mong đến lúc 2 ng nói chuyện quá
    Tam lão gia thật…., ghét nhất kiểu lăng nhăng, cơ mà cổ đại thì cũng là chuyện đương nhiên, chỉ khổ tam phu nhân, thấy bả cũng dễ thương

  32. Ôn thị làm vợ bao nhiêu năm nhue vậy, có con lớn như vậy r mà vẫn còn hành động thiếu suy nghĩ như v. Thật ko hiểu nổi

  33. Tội nghiệp n9, vừa xuyên qa đã bị nam9 bóp cổ đến dở sống dở chết, bị ám ảnh đến nhu nhược.
    Nhìn lại ảnh truyện thí có vẻ n9 sẽ theo khuynh hướng trổ tài nấu ăn ;31 hóng món ngon ở nhưng chương sau
    Vẫn ko thích cổ đại tam thê tứ thiếp của ông phụ thân vô trách nhiệm ;49

  34. Nam chính cứ thích gây ác mộng cho nữ chính. Cái kiểu này hỏi sao nữu chính nhớ mãi không quên. khakha.

  35. Khổ thân Chân Diệu có mẹ là Ôn thị nóng tính quá. Sao ko đón về nhà rồi hành hạ ả là dc. May là có chị CN còn có lý trý xí
    Nói chung do chồng khốn nạn mới thế. Ta hy vọng anh thế tử sau này đừng có 5 thê 7 thiếp ko là thất vọng lắm ấy.

  36. Nước mắt phượng hoàng

    Haizz, ta nghi ngờ là do ông Thế tử Trấn Quốc Công kia đạo diễn vụ lùm xùm này để làm hỏng thanh danh phủ Kiến An Bá nhằm mục đích từ hôn đây!
    Mà nói thật, sao mình k thích nổi anh trai Chân Diệu nha, là anh ruột, dù e gái mình tệ cỡ nào thì cũng là e ruột mình, đằng này ghét bỏ tránh xa, vợ mình gần gũi cũng k cho, có chuyện cần mới mò đến!

  37. Càng đọc càng thắc mắc nhị tỷ của nữ chính sao lại cao siêu thế trong khi bố mẹ kém nhất trong nhà, bá mẫu cũng không phải dạng vừa mà vẫn phấn đấu nổi trội đc, khâm phục quá đi

  38. Gái già đợi gả

    Khổ thân CD nhìn thấy ảnh nam9 như chuột thấy mèo vậy. Mà ảnh lên sàn có chút xíu ôi k thấy đã gì cả. Hóng tiếp cảnh 2 người đụng nhau

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: