Đặc Công Hoàng Phi – Chương 149+150

0

Chương 149: Khó bề phân biệt

Edit: Sakura

Beta: Leticia

Thời gian đi như bay, trước một khắc vẫn là tháng ba mùa xuân, sau một khắc đã là đầu mùa hạ rực rỡ.

Thiếu đi một ít lạnh của mùa xuân, thêm một chút nóng của mùa hè.

Trong sức nóng của mùa hạ đi mưu cầu danh lợi, ở phía đông nam của đại lục Vong Xuyên lúc này càng nóng hơn.

Không phải là khí hậu thay đổi mà do trình độ bạo loạn làm cho người khác có cảm giác như vào giữa hè.

“Sao lại biến thành cái dạng này”Tông chủ Hải Thần tông đứng ở trong Đông Nam, nhìn cảnh trước mắt, bởi vì va chạm nhỏ mà nổi giận, dẫn đến một hồi bạo loạn, lông mày nhíu lại thật sâu.

“Ta cũng cảm thấy rất kỳ quái nên mới phái con ta đi tìm ngươi.” Tông chủ Lăng Nam đang đứng ở bên cạch Tông chủ Hải Thần tông, lông mày cũng đồng dạng nhíu chặt.

Một cái ma sát nhẹ nhàng mà tính toán cái gì.

Nhưng là trước mắt bọn họ nhìn thấy đấy, đã có mười một người chết, vô số người bị thương, hơn nữa còn thêm bao nhiêu người bị lôi kéo vào.

Cái thần thái chọc giận và động tác, giống như là có thâm cừu đại hận, không chết không ngừng.

Cảm giác kia làm cho hai Tông chủ đều thấy sợ hãi.

Tông chủ đứng tại trên tường thành cao cao nhìn dân chúng phía dưới.

Mười chỗ thì có chín chỗ động thủ còn lại một chỗ bị đả thương không nhấc nổi tay lên.

Vốn là những thế lực nhỏ này không có lẫn vào giữa Lục tông quyết liệt và Vọng THiên Nhai và Hỏa Ma chiếm đoạt thiên hạ, theo lý thuyết lúc này có lẽ phải là vô cùng tốt, rất nhàn nhã mới phải.

Hiện tại mười thất chín không*(mười nhà thì có chín nhà trống rỗng vì bị vơ vét. Câu thành ngữ này dùng chỉ tình trạng của một địa phương sau một cuộc tàn phá, một cuộc tấn công … của kẻ địch hoặc kẻ cướp), khắp nơi một mảnh tường đổ.

So với Lục tông bọn hắn còn thảm hại hơn.

Nhìn thấy tình cảnh như thế, Tông chủ Hải Thần Tông cau mày lại.

Quả nhiên giống như lời nói của Thiếu chủ Lăng Nam, không có từ ngữ nào miêu tả được không khí loại này.

Tự mình quan sát ở đây, cảm giác lại không giống lắm.

Cái nơi này gọi là bạo động gì, nơi này còn loạn hơn gấp mấy lần Hỏa Ma nổi tiếng hỗn loạn ở đại lục Vong Xuyên này.

Đây quả thực là địa ngục nhân gian.

Đây không phải là khoa trương, các loại bạo động tiếp tục tái diễn.

Như vậy, những người bình thường lẫn vào quần ẩu thì cách tử vong không xa.

Tông chủ Hải Thần tông hít sâu một hơi.

Quay đầu lại nhìn gia chủ Lăng Nam.

Mặt đối mặt, trong mắt của hai tông chủ hiện cảm xúc sợ hãi không xác định.

“Ngươi chưa nhìn thấy cái chỗ kia”Một lúc sau, đột nhiên Tông chủ Hải Thần tông đè thấp giọng xuống nói với gia chủ Lăng Nam.

Gia chủ Lăng Nam nghe thấy thế thì sắc mặt chấn động trong nháy mắt.

Sau đó hít sâu một hơi rồi lắc đầu:”Ta sợ ta không phán đoán được.”

Thiếu chủ Lăng Nam ở bên cạch hai người mà nghe cũng không hiểu.

Tông chủ Hải Thần tông suy nghĩ một lát rồi trầm giọng nói:” Hãy rút người của ngươi đi, chúng ta đi nhìn xem”

Gia chủ Lăng Nam không hề chần chờ mà trực tiếp gật nhẹ.

Hắn để cho Tông chủ Hải Thần tông tới, chủ yếu là muốn đi xem cái chỗ kia.

Hắn sợ chỉ mình hắn thì không đoán được. Hơn nữa là vì hắn không dám đi một mình.

Gió đầu mùa hè chậm rãi thổi qua, không có phần sảng khoái an nhàn mà chỉ có âm trầm thiết huyết.

Thiếu chủ Lăng Nam thấy vậy thì cũng không có ngăn cản, hai tông chủ liên thủ thì thiên hạ này chỉ có Vọng Thiên Nhai kia có thể ngăn cản còn chỗ khác không cần cân nhắc nguy hiểm.

Tận cùng Đông Nam đại lục Vong Xuyên. Tuy nói là rất xa, không xác định được vị trí.

Song, lúc này hai Tông chủ đang ở chỗ này, đi đến nơi tận cùng cũng không phải là việc gian nan lắm.

Gió thổi qua ngày, sương mù bay lượn lờ, che dấu cả giang sơn trong mông lung. Ánh sáng chiếu rọi xuống. Cùng với ánh trắng mờ ảo đặc biệt sáng rọi, nếu đứng ở bên ngoài tận cùng thì giống như có cung điện ẩn ở bên trong. Thần thánh mà đẹp đẽ.

“Chính là ở chỗ này?”

Dựa vào con đường mà tổ tông ghi chép lại, tìm được nơi tận cùng Đông Nam, Tông chủ Hải Thần tông nghiêng đầu nhìn gia chủ Lăng Nam.

Tuy nhiên Lăng Nam có bề dày trăm ngàn năm lịch sử lại không biết chỗ này, nhưng Tông môn của bọn hắn lại thuộc phía nam nêm nhất định biết nhiều hơn cho với hắn.

Mắt của gia chủ Lăng Nam đang nhìn một mảnh đầm lầy, tầng tầng bọt nước di chuyển trước mắt. Ngang dọc trước mặt bọn họ, ngăn cản một phương đại lục gọi là Kính Hồ.

Tổ phổ*(tờ giấy của tổ tông để lại) của tông môn có nói, tận cùng Đông Nam, nước Đoạn Thiên Nhai, hoa trong gương, trăng trong nước, quy về cực hạn.

Lập tức gật đầu nói:”Chính là chỗ này.”

Tông chủ Hải Thần tông nghe thấy thế thì hay tay chắp đằng sau lưng, ánh mắt sắc bén nhìn Kính Hồ sương mù mênh mông mờ ảo trước mặt.

Kính hồ, nghe nói cái hồ này rộng mấy chục vạn dặm, đây chính là hồ lớn nhất đại lục Vong Xuyên.

Hồ nước hình tròn bao quanh lấy. Ở trong hồ nước có một khu đất rộng tươi tốt. Khu đất này là nơi truyền thừa của các đời tông chủ của Lục tông, là cấm địa không được cho phép vào.

Ánh mặt trời xán lạn, ánh sáng màu vàng phủ xuống khắp nơi, phảng phất nơi này là trời đất mới bắt đầu, một địa phương cực kỳ an tĩnh, ẩn chứa tất cả tuyệt đẹp và ưu nhã.

Gió thổi qua, gợn sóng dập dờn, tuyệt đẹp không nói lên lời.

“Ngươi xem” Đang ở trong tiên cảnh đẹp đẽ như vậy, đột nhiên Tông chủ Hải Thần Tông cúi người, vạn phần nghiêm túc nói với gia chủ Lăng Nam.

“Cái gì?” Gia chủ Lăng Nam thấy thế cúi người xuống, theo hướng ngón tay chỉ của Tông chỉ Hải Thần tông. Sóng lăn tăn, ánh sáng chiếu rọi mặt hồ, làm gì có dị thường.

Nhưng gia chủ Lăng Nam hiểu rõ Tông chủ Hải Thần tông được trời ưu ái có thiên phú về khống chế nước, họ rất nhạy cảm đối với nước. Tông chủ Hải Thần tông nhất định phát hiện ra cái gì, lập tức nhìn kỹ lại.

Sau khi nhìn một cách chăm chú thì sắc mặt của Tông chủ Lăng Nam đột nhiên thay đổi:”Nước là màu đen đó.”

“Đúng, là màu đen” Tông chủ Hải Thần tông từ từ đứng thẳng người, sắc mặt lúc này cực kỳ khó coi.

Trước mặt hồ hiện ra chính là sóng xanh mênh mông bát ngát, nhìn cái xanh biếc kia làm cho người rất thỏai mái vui vẻ. Nhưng hãy xem kỹ lại đi, ở phía dưới sóng nước kia lại là màu đen. Không nhìn ra màu đen còn may, nếu nhìn ra màu đen rồi thì sẽ thấy trong không khí lan tràn ra khói màu đen, loáng thoáng lườn lờ trước mắt gia chủ Lăng nam.

Gia chủ Lăng Nam đột nhiên rùng mình, trừng mắt không dám tin.

“Làm sao lại trở lại… chuyên này…” Giọng nói của gia chủ Lăng Nam có chút bất ổn.

Sắc mặt của Tông chủ Hải Thần tông lúc này cực kỳ khó coi, hít sâu một hơi rồi mới nói:”Ngươi hãy nói cho thế chất*(cháu) tất cả tình huống trước mắt, nhưng bảo hắn đừng có hành động gì. Về phần này, trước tiên chúng ta cứ ở đây nhìn xem, vạn nhất chỉ là do ta hoa mắt hoặc chúng ta tính sai rồi, cái kia…” Còn chưa nói xong thì gia chủ Lăng Nam cũng ngộ ra ý tứ của Tông chủ Hải Thần tông.

“Tốt. chúng ta hãy xác định lại một chút.” Gia chủ Lăng Nam cũng hít sâu một tiếng, đè sự khiếp sợ và kinh hoàng trong lòng xuống, trầm giọng nói.

Tuy nhiên hai đại Tông chủ không có nhìn lầm, nhưng đi lại ở cái địa phương này nhất định phải thận trọng. Nếu không hậu quả truyền đi….

Phong chợt thổi, rõ ràng là đầu mùa hạ nhưng lại lạnh thấu xương.

Nhưng mà tại đằng kia được ánh sáng chiếu xạ, hai tông chủ được bao phủ trong ánh sáng màu vàng, nhưng lại là đen đấy.

Gió thổi qua ngày, đầu mùa hạ thật xinh đẹp. Mà lúc này Vọng Thiên Nhai bận rộn và nhàn nhã vẫn như trước.

Tại hậu hoa viên tẩm cung của Vân Thí Thiên. Dương liễu mền mại nhảy múa theo gió, hoa bay đầy trời, nhẹ như mây bay. Lúc này theo gió mà xuống, giống như mùa hạ nổi lên màn mưa trắng, vạn phần xinh đẹp.

“Rất hỗn loạn” Lạc Vũ đang ngồi trong lương đình ở hoa viên, vừa ăn đào tươi vừa kinh ngạc nhìn Phong Vô Tâm.

Phong Vô Tâm nhẹ gật đầu cười nói:”Đúng thế, mghe nói thế lực xuống dốc của Tứ tông rất nhiều địa phương rơi vào bạo loạn. Thời gian dài như thế mà còn chưa có xử lý xong thật là cho người ta coi thường,”

“Cũng không phải, ta còn nghe nói Lăng Nam và Già Diệp Tháp hai cái mất thế lực này nhìn trúng quốc thổ của một đám thế lực nhỏ ở phía đông nam đại lục. Nhưng hiện tại không có chiếm đoạt được mà còn bị cái bạo loạn kia là cho người ngã ngựa đổ, thật sự rất buồn cười.” Vân Khung nói tiếp lời nói của Phong Vô Tâm, cười.

“Không phải đâu.” Lạc Vũ nhướng mày.

Cho dù Lăng Nam và Già Diệp Tháp không có sinh ra thế lực mới nhưng cái lực lượng tông môn kia vẫn còn phải có. Không bắt được tiểu quốc kia thì không nói đến, ngược lại làm cho sứt đầu mẻ trán, có lầm hay không.Lúc nào rồi mà hai tông này lại vô năng như vậy.

“Không phải như thế nào?” Vân Khung lấy ra một quả đào rồi cắn.

Lạc Vũ nghe xong chỉ im lặng lắc đầu.

Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma bọn hắn đã thu thập xong hỗn loạn. Từng mục hành động đang được áp dụng vững bước.

Tuy nhiên đang ở trong giai đoạn tuần trăng mật nên nàng không hỏi đến những chuyện này, nhưng chuyện cần biết thì nàng cũng biết.

Bọn họ đã thu thập xong rồi mà Lục tông vẫn còn loạn, xem ra bọn họ đả kích Lục tông quá thảm rồi.

“Cái bạo động này có chút kỳ quặc” Thời điểm Lạc Vũ đang nghĩ thì Vân Thí Thiên tựa một bên ghế lạnh lùng xen vào một câu.

“Kỳ quặc?” Lạc Vũ quay đầu nhìn về phía Vân Thí Thiên:”Vì sao?”

Một tay Vân Thí Thiên ôm lấy eo Lạc Vũ, nhìn xem Lạc Vũ ăn quả đào, một bên lông mày nhíu lại, lắc đầu nói:”Nghĩ không ra”

Lạc Vũ nghe thế nhướng mày lên nhìn Vân Thí Thiên. Nàng nhớ rõ cái này không phải là lần đầu tiên Vân Thí Thiên nói ra bạo động có chút kỳ quặc. Lúc trước bọn họ chưa có áp đảo Lục tông, bạo lộ phát sinh ra, hình như Vân Thí Thiên đã từng nói qua.

Song bọn họ mượn cơ hội này thế nên giờ càng ngày càng tốt.

“Chúng ta đấy…”

“Đừng, đó là chuyện của người khác, quản hắn khỉ gió kỳ quặc hay không kỳ quặc” Lạc Vũ nhìn Vân Thí Thiên lời còn chưa nói hết, Vân Khung ở một bên đã tiếp lời.

Cũng không phải là thế lực ở trong phạm vi của bọn họ xảy ra vấn đến, chẳng lẽ còn thò một tay tới thế lực Lục tông.

Chuyện của người khác, bỏ qua. Lạc Vũ nghe thế thì chần chờ trong nháy mắt, mắt nhìn Phong Vô Tâm và Vân Thí Thiên.

Phong Vô Tâm lắc đầu:” Mặc kệ, không liên quan tới chúng ta.”

Vân Thí Thiên luôn trầm ngâm, nghe thế cũng không trả lời, song hắn cũng ngầm đồng ý lời nói của Phong Vô Tâm và Vân Khung.

Lập tức chuyển sang chủ đề khác, tiếp tục nói chuyện. Lạc Vũ thấy thế cũng không thèm nói nữa, tựa vào trong ngực Vân Thí Thiên tiếp tục ăn đào. Chuyện của Lục tông, nàng quản không được.

Dương liễu tung bay liên tục. Vào đêm, sau khi Lạc Vũ và Vân Thí Thiên triền miên xong thì mệt mỏi ngủ qua đi.

Ngoài cửa sổ gió mát từng cơn, thổi qua ngọn cây xào sạt.

Lạc Vũ vừa xoay người, trước mắt mờ mịt đột nhiên tối sầm lại, một đạo thân ảnh xuất hiện trước mặt mình.

Lông mày Lạc Vũ sắc nhọn, lập tức ngồi dậy, hai con mắt như chim ưng khóa chặt bóng người đang từ trong bóng tối sâu hút đi ra.

“Liễu Bích Dao?” Trong bóng tối đen kịt, nhìn rõ người đi vào, Lạc Vũ mở to mắt.

Liễu Bích Dao, có ý tứ gì, sao nàng ta có thể đến đây?

Không phải nàng ta đã chết rồi sao, sao lại tìm đến tận cửa rồi.

Lạc Vũ đang hoài nghi, Liễu Bích Dao chậm rãi tiến đến nhìn Lạc Vũ rồi lạnh lùng nở nụ cười:”Quân Lạc Vũ, không ngờ là ta đi”

“Ngươi chưa chết?” Sắc mặt của Lạc Vũ lạnh lẽo.

“Như thế nào, Sợ?” Khóe miệng Liễu Bích Dao cong lên.

“Sợ?” Lạc Vũ hừ lạnh một tiếng, từ trên giường đứng lên:”Ngươi còn sống ta còn không sợ, huống chi ngươi bây giờ”

Lông mày lãnh khốc, Lạc vũ đấu mắt với Liễu Bích Dao, một bước cũng không nhường cho.

Liễu Bích Dao nghe thấy thì sắc mặt đen lại, nheo mắt:”Khá lắm, nữ nhân nói khoác không biết ngượng mồn này, ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi mà có thể thu thập bản nữ vương, nằm mơ.”

Lại nói, Liễu Bích Dao cười lạnh một tiếng:”Quân Lạc Vũ, những ngày an nhàn của ngươi cũng không còn mấy ngày, ngươi chờ đó cho ta, ta sẽ tìm ngươi tính sổ đấy.”

Lạc Vũ nghe thấy thế lông mày nhíu lại, năm ngón tay lập tức mở ra, một đạo nội lực rải lên trên:”Cần gì về sau, hiện tại tính sổ cũng được.”

Dứt lời, cũng không đợi Liễu Bích Dao nói nhiều, tay vung lên, một đạo kiếm khí chém tới Liễu Bích Dao. Nữ nhân này sớm đã chết rồi, hôm nay lại tìm nàng. Xem ra có điều kỳ lạ.

Tuyệt đối không thể cho nàng ta chạy thoát, hôm nay nhất định phải diệt nàng ta.

Chém ra một kiếm khí, Lạc Vũ chưa ra sát chiêu thứ hai. Thì chỉ thấy kiếm khí xẹt qua thân thể của Liễu Bích Dao. Mà Liễu Bích Dao không hề có phản ứng gì, cười lạnh như trước nhìn nàng.

Trong lòng Lạc Vũ rùng mình, sao Liễu Bích Dao lại mạnh hơn nàng.?

“Hừ, chỉ bằng chút tài mọn của người mà muốn đấu với ta, quả thực làm trò cười cho người trong nghề.” Dứt lời, Liễu Bích Dao lại lần nữa cười lạnh nhìn Lạc Vũ:”Ngươi và Vân Thí Thiên chờ đó cho ta. Liễu Bích Dao ta không phải là người dễ ăn hiếp như thế, tất cả các ngươi lấy được hôm nay, không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn thuộc về ta. Ta muốn nghiền xương hai ngươi thành tro, giải mối hận trong lòng ta”

“Hãy bớt nói nhảm đi, hôm nay ngươi đừng nghĩ…”

“Đi nha”

Lạc Vũ lạnh lùng còn chưa nói xongm trong bóng tối vô tận vang lên một giọng nói nho nhã, rất nhạt như gió xuân. Nhưng nghe vào trong tai Lạc Vũ thì lại có một tia quen thuộc.

Lạc Vũ sững sờ quay đầu nhìn về phía mới phát ra âm thanh. Nhưng chỉ thấy ánh sáng đen tối lóe lên, Liễu Bích Dao ở trước mặt đột nhiên biến mất hoàn toàn không thấy rồi.

“Liễu Bích Dao…” Lạc Vũ kinh hãi, rõ ràng ở trước mặt nàng mà có thể tự nhiên biến mất, không khỏi rống to một tiếng mau chóng đuổi theo.

“Vũ nhi làm sao thế?” Sau khi rống lên thì truyền đến bên tai Vân Thí Thiên, ngay sau đó thân thể bị đẩy.

Lạc Vũ trợn mắt, thấy Vân Thí Thiên đáp lời ở trước mặt không khỏi kinh ngạc, xung quanh làm gì có Liễu Bích Dao. Nàng đang nằm mơ. Lạc Vũ lắc lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy.

“Mơ thấy Liễu Bích Dao hả?” Vân Thí Thiên cũng ngồi dậy theo, nhìn xem Lạc Vũ. Sao Lạc Vũ lại mơ thấy Liễu Bích Dao?

Lạc Vũ cầm chặt lấy tay của Vân Thí Thiên, nhíu mày trầm giọng nói:”Có mơ thấy một giấc mơ rất kỳ quái.” Rất chân thực, chân thực đến nỗi nàng tưởng rằng nằm mơ cũng rất khó khăn.

Nhưng là cái này thực sự chỉ là mộng. Lạc Vũ cau mày, nói mộng cảnh với Vân Thí Thiên. Muốn nói là ngày nghĩ cái gì thì đêm mơ cái đó, nhưng Lạc Vũ cũng sẽ không nhớ đến Liễu Bích Dao.

Muốn nói trong lòng Lạc Vũ có thẹn nên nằm mơ thấy Liễu Bích Dao đến đòi nợ. Lạc Vũ tuyệt đói sẽ không có xấu hổ, càng không có huyền huyễn đến trình độ kia.

Nhưng mà cái mộng này….

“Cái mộng này làm cho ta cảm thấy rất thật” Lạc Vũ nhìn qua Vân Thí Thiên. Nàng không phải là người mê tín, nhưng mộng này thật sự không nói rõ nhưng có đôi khi nó sẽ báo trước một thứ gì đó. Mà cái mộng này rất thật, có thể hay không…

“Ta nghe thấy âm thanh cuối cùng kia rất quen thuộc…” Lạc Vũ rời giường đứng bên cửa sổ, hít sâu một hơi không khí trong lành, nhìn trăng sáng ở trên trời cao kia.

Vân Thí Thiên không có mở miệng mà chỉ đứng ở sau lưng Lạc Vũ, hắn biết Lạc Vũ đang suy nghĩ nên hắn không quấy rầy.

Ánh trăng sáng tỏ mà âm u, tựa như quân tử như ngọc, ôn nhuận tứ phương.

Quân tử như ngọc, ôn nhuận tứ phương? Trong lòng lóe lên bốn chữ này, Lạc Vũ đột nhiên xoay người lại, ánh mắt chống lại Vân Thí Thiên:”Là Đế Phạm Thiên. Đúng. Tuyệt đối là giọng nói của Đế Phạm Thiên, ta sẽ không nghe nhầm”

“Đế Phạm Thiên?” Vân Thí Thiên có chút kinh ngạc rồi.

Đế Phạm Thiên kia đã chết bao lâu rồi, tại sao…

“Quá kỳ quái rồi.” Lạc Vũ dựa bên cửa sổ, trầm giọng nói:”Đế Phạm Thiên nhất định có liên quan đến Liễu Bích Dao. Cho dù ta có trí tưởng tượng phong phú, cũng không thể nghĩ tới khả năng bọn họ ở cùng nhau, huống chi Đế Phạm Thiên đã chết.. Ồ…”

Nói đến đấy Lạc Vũ đột nhiên ngừng lại, sắc mặt nghiêm túc nhìn Vân Thí Thiên. Vân Thí Thiên nhìn vào mắt Lạc Vũ, nói tiếp những lời của Lạc Vũ. Gằn từng chữ một:”Nhưng không thấy thi thể của hắn”

Lạc Vũ không có mở miệng mà chỉ nhìn Vân Thí Thiên. Trong mắt Vân Thí Thiên đều có kinh ngạc và nghiêm túc giống như nàng. Sự tình đôi khi có thể trùng hợp, nhưng tuyệt đối không thể có xảo hợp.

“Người tới, gọi Phong Vô Tâm tới” Giọng nói của Vân Thí Thiên lạnh như băng vang vọng trong bầu trời đêm im ắng.

“Hãy đào mộ của Liễu Bích Dao lên cho ta, ta muốn nhìn thấy thi thể.”

Gió đêm mát lạnh, rõ ràng là đầu mùa hạ nhưng tối nay lạnh như đầu mùa xuân.

Cái kia có một loại âm trầm không nói lên lời.

Chỗ quy tang của Vọng Thiên Nhai, Vân Thí Thiên, Lạc Vũ, Phong Vô Tâm, Vân Khung, Yến Trần đều đứng ở chỗ này.

Bọn hắn nhìn một đám thị vệ Vọng Thiên Nhai đang mở quan tài khám nghiệm tử thi. Hào khí sâm nghiêm, không có bất kỳ người nào lên tiếng.

Gió mùa hạ thổi vù vù qua, rõ ràng rất nóng nhưng lại làm cho người ta không có cảm giác ôn hòa.

Lạc Vũ nhà chúng ta nghĩ thế nào lại mở nắp quan tài khám nghiệm tử thi rồi hả? Chẳng lẽ hận Liễu Bích Dao đến mức này? Tiểu Ngân ngồi một bên nắm đàu.

Không đến mức đó, Lạc Vũ là người thắng đó. Tiểu Hồng dùng móng vuốt lấy cằm nhỏ, nhìn xem một đám người.

Muốn nói Lạc Vũ thua, hiện tại phát rồ, cho nên mới ghi hận nhưng đều không phải a, Liễu Bích Dao còn kém xa so với Lạc Vũ nhà bọn họ.

Cái này, thật sự không cần phải ghi hận. Ta cảm thấy có thể là chuyện khác, Tiểu Hồng ra kết luận. Tiểu Ngân không rõ điều này có thể có chuyện gì.

Song cũng mở to mắt ra, đứng ở xa nhìn lại.

“Bẩm Quân vương, đã đào xong”

“Như thế nào” Lạc Vũ mở miệng nói trước.

Người kia bẩm báo có chút xấu hổ:”Bên trong không có người.”

Oanh. Lời này vừa nói ra, mặc dù mọi người không nói gì nhưng khí tức kia oanh một phát. Không có, rõ ràng bên trong không có người.

“Điều này sao có thể, lúc trước ta tự mình giám sát đấy.” Phong Vô Tâm không tin dụi dụi mắt, bước nhanh đến tự mình xem xét.

Lúc trước hắn nhớ tới một mảnh tình cũ cho nên mới tự mình vì Liễu Bích Dao quy tang. Hôm nay…. Hôm nay lại….

Ah, không có người, Liễu Bích Dao không thấy hả, Tiểu Ngân ở phía xa xa cũng ngạc nhiên rồi.

Cái này tốt rồi, náo nhiệt, Tiểu Hồng quơ móng vuốt lên, phản ứng đầu tiên tới.

Đứng tại huyệt, sắc mặt Lạc Vũ rất khó coi, thấy vậy chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Vân Thí Thiên.

Đáy mắt hai người hiện lên nồng đậm đề phòng và nghi kỵ Đế Phạm THiên chết sau đó thì không thấy đâu, Liễu Bích Dao rõ ràng là…

Mà hai người kia là chết dưới mắt bọn họ đấy, quả thực….

Lạc Vũ nắm chặt tay. Nàng biết rõ cho dù là xã hội hiện đại, như thế lực Ấn Độ Mật Tông đã có thuật giả chết, hô hấp đình chỉ, vùi sâu vào trong đất, bẩy bẩy bốn chính ngày lại lần nữa sống lại. Chẳng lẽ ở đây cũng có. Hơn nữa hai người bọn họ nhìn lầm.

“Có vấn đề” Khiếp sợ qua đi, Vân Khung và Phong Vô Tâm cũng kịp phản ứng, xụ mặt xuống nhìn về phía Lạc Vũ và Vân Thí Thiên.

Lạc Vũ nhớ lại giấc mơ đêm qua cùng với tình huống hiện tại, lông mày nhíu chặt lại.

Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, xem ra…

“Hồi cung thảo luận chính sự” Trong không khí lạnh như băng, Sắc mặt Vân Thí Thiên lãnh khốc, sát khí quanh thân sắc bén bay lên.

Gió nhẹ thổi, phất quả cả thiên hạ.

Một mảnh im lặng. Mà cái kia thẩm thấu vào trong lòng mỗi người, âm trầm.

Mà trong thời gian ở Vọng Thiên Nhai Vân Thí Thiên và Lạc Vũ phát hiện ra vấn dề thì ở rất xa trong phủ Tử Diễn quốc công chủ Phi Vũ quốc, Quân Nhiêu Thiên lại rất vui mừng và khẩn trương.

Bảo khố Quốc Công Chủ

Quân Nhiêu Thiên nhìn cái túi gấm mà cha hắn để lại cho hắn thì thào một câu”Rốt cục cũng tìm được rồi.”

Từ khi ở Hải Thần tông gặp Lạc Vũ, hắn vẫn nhớ kỹ vấn đề Lạc Vũ hỏi hắn.

Lạc Vũ không hỏi thì hắn cũng không biết có cái gì. Lạc Vũ hỏi thì hắn nghĩ rất kỹ có gì đó không ổn.

Bởi vậy từ Hải Thần tông trở về mà bắt đầu tìm kiếm cái truyền thừa này, không có việc quan trọng thì không thể mở túi gấm.

Nghĩ rằng, năm đó cho rằng Tử Diễn Quốc Công chủ sẽ không có nguy cơ gì, không để ý đền đồ vật này, hiện tại mất thời gian để tìm.

Mà giữa thiên hạ đại loạn này có 1 bảo mệnh như vậy.

Phi Vũ quốc bọn họ tuy nhỏ, cũng không phải ở trong phạm vi thế lực xung đột. Bởi vậy cũng không có tổn thương lớn nhưng cũng bị ảnh hưởng đến. Một phen náo động như vậy, đúng lúc này lại tìm thấy.

Gõ gõ mật tín trong tay, Quân Nhiêu Thiên có vẻ khẩn trương. Dù sao cha hắn không cho hắn xem đồ vật này, nhất định trong đó có bí mật gì đó.

Nhưng là lúc này đã không giống như ngày xưa.

Lúc đám cưới của Lạc Vũ không thèm mời tới nửa người Tử Diễn Quốc Công chủm coi bọn họ như người xa lạ rồi.

Mà lúc này thế lực của Lạc Vũ như mặt trời ban trưa, Quân Vân cũng có địa vị cao. Hắn không cầu có thể tôn quý như thế, chỉ cần một chút quan tâm của Lạc Vũ thì tốt rồi, có Lạc Vũ bảo kê thì Tử Diễn Quốc Công chủ bọn hắn sẽ lên một tầng cao mới.. Bởi vậy cái mật tín này là cơ hội để tiếp xúc Lạc Vũ, vậy hắn phải xem trước một chút.

Trong lòng xác định, Quân Nhiêu Thiên từ từ mở túi gấm trong tay ra, đọc nhanh như gió. Nương theo ánh mắt di chuyển của Quân Nhiêu Thiên, hắn có chút khẩn trương thì chuyển thành kinh ngạc, Sau đó rung động, kinh hãi, lo sợ không yên… đủ loại thần sắc. Cuối cùng lại trở về khiếp sợ.

“Thì ra thế, thì ra thế…” Nhìn hết tất cả, Quân Nhiêu Thiên nắm chặt mật tín trong tay.

Quân Vân đứa con thứ năm của hắn, Quân Lạc Vũ con gái của Quân Vân, nhất mạch của bọn hắn truyền thừa xuống huyết mạch, cái bớt trên người bọn họ.

Hóa ra, hóa ra trên người Lạc Vũ rõ ràng…

Gió hè thổi vù vù qua, xoáy lên quá nhiều, quá nhiều.

 

Chương 150: Thân thế có bí mật

“Cha, cha muốn đi đâu vậy?” Trong làn gió xuân ấm áp, đám người Quân Trầm của Tử Diễn Quốc công phủ đang tề tụ ở đại sảnh.

“Ta đi đâu không cần các con quản.” Quân Nhiêu Thiên ngồi trên chủ vị nhìn mấy người con ở phía dưới, sắc mặt nghiêm túc.

“Trong lúc ta không có ở đây, Quốc công phủ vẫn theo lệ cũ, do đại ca của các con quản lý, mấy người các con phụ trợ hắn.”

Giọng nói của Quân Nhiêu Thiên vừa dứt, đám người Quân Trầm liếc nhau một cái, nhất tề gật đầu: “Vâng.”

Đây đều là lệ cũ rồi, không cần phải phản bác gì.

Quân Nhiêu Thiên thấy vậy thì gật đầu, lần nữa trầm giọng nói: “Nếu lần này ta đi không thể trở về đúng như dự tính hoặc có xảy ra chuyện gì không mong muốn.

Thì sau này Tử Diễn Quốc công phủ sẽ do đại ca con toàn quyền làm chủ, mấy người khác thì đi đến đất phong riêng của các con, tự mình trấn giữ.”

“Cha, cha đây là có ý gì?” Mà ngay sau khi Quân Nhiêu Thiên vừa nói xong, đám người Quân Trầm vốn đang trấn tĩnh không khỏi ngạc nhiên.

Cha bọn họ nói lời này là có ý gì?

Sao bọn họ lại có cảm giác như là…

“Cha, lần này người đi có phải sẽ gặp nguy hiểm hay không, rốt cuộc là người đi đâu?”

“Cha, lời này của người…”

“Phanh.” Đám người Quân Trầm còn chưa hết kinh ngạc và cũng chưa hỏi xong, Quân Nhiêu Thiên chính là vỗ một chưởng lên trên án, lập tức đè xuống âm thanh của mấy người con.

Sau đó, Quân Nhiêu Thiên nhìn mấy người một cái, chậm rãi nói: “Lời này hôm nay cũng không có ý gì.

Ta sở dĩ nói như thế, chính là vì biết tuổi ta đã lớn rồi, hơn nữa thời cuộc hiện tại đang có biến động.

Vạn nhất, có chuyện xảy ra, ta lại không trở về kịp, hoặc là xảy ra chuyện gì khác, chẳng nhẽ Tử Diễn Quốc công phủ ta cứ như thế mà sụp đổ sao, hoặc là các ngươi lại làm loạn lên.”

Lời uy nghiêm vừa nói ra, mấy người con liếc mắt nhìn nhau, muốn nói cái gì, nhưng sau đó vẫn không dám mở miệng.

“Được rồi, cứ như vậy đi, các ngươi đi xuống đi.” Nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của mấy người, nhãn thần của Quân Nhiêu Thiên hiện lên một tia thâm trầm, phất tay cho mấy người lui xuống.

Mấy người con liếc mắt nhìn nhau, biết tính tình của Quân Nhiêu Thiên, vì thế nhất tề khom người cúi chào, không ai dám mở miệng, lui xuống.

Nhìn mấy người con đã lui xuống, Quân Nhiêu Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thăm thẳm phía bên ngoài cửa sổ.

Hắn muốn tìm Lạc Vũ, muốn nói bí mật này cho Lạc Vũ biết.

Nhưng là, hắn không biết được trên đường đi có gặp phải chuyện gì hay không.

Hoặc là, tình huống xảy ra sau này, hắn có thể nào thoát thân ra nổi hay không.

Hắn giờ đã già rồi, nên hưởng phúc cũng đã hưởng rồi, nên uy phong cũng đã uy phong, hiện giờ hãy để cho mình hắn nhảy vào trong xoáy nước này đi.

Còn Tử Diễn Quốc công phủ, là tâm huyết của bậc cha chú, cũng là căn cơ của Quân gia bọn họ, cùng với con cháu của hắn.

Sẽ làm cho bọn họ sẽ sống yên ổn ở nơi này, không thể làm cho bọn họ bị cuốn vào trong xoáy nước này được.

Lần này là hắn vì nhi tử và cháu gái vốn không được hắn coi trọng mà lao tới một lần.

Gió thổi qua, mang theo cả hương thơm ngát của cỏ xanh.

Đó là một loại mùi vị tuyệt vời mà không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả.

Mà lúc này, tại Phật Tiên Nhất Thủy, Vọng Thiên Nhai.

“Quân vương, phi bằng của thiếu chủ Hải Thần tông truyền thư tới.” Đang lúc Vân Thí Thiên và Lạc Vũ bàn chuyện của Đế Phạm Thiên cùng với Liễu Bích Dao, Hải Mặc Phong đột nhiên truyền thư tới.

“Lúc này hắn ta truyền thư tới là có việc gì?” Lạc Vũ có chút kinh ngạc.

Mà Vân Thí Thiên đã thuận tay nhận lấy, nhìn thoáng qua.

“Phía đông nam có náo động?” Vân Thí Thiên nhìn tin tức trong tay, khẽ nhíu mày.

“Náo động thế nào?” Lạc Vũ nghe vậy, nghiêng đầu cùng nhìn thư tín Hải Mặc Phong truyền tới đang trong tay Vân Thí Thiên.

“Thiếu chủ Lăng Nam, gia chủ Lăng Nam? Tông chủ Hải Thần tông cũng đã đi xem? Bạo loạn có điểm kỳ lạ?” Lạc Vũ chăm chú nhìn thư tín, sau đó kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên mi sắc lạnh như băng, trong mắt cũng cất giấu kinh ngạc.

Hắn cũng đã từng nói bạo loạn này có chút kỳ lạ.

Nhưng không nghĩ tới Tông chủ Hải Thần tông sẽ đích thân đi xem, này…

Trong thư tín, Hải Mặc Phong cũng không giấu diếm chuyện gì, hoàn toàn nói rõ cho Vân Thí Thiên và Lạc Vũ.

Hơn nữa cũng nói, hắn lúc này đang phải ở lại Hải Thần tông để trấn giữ, cho nên không có cách nào tự mình đi được.

Nhưng là, hắn luôn cảm thấy có chuyện không ổn.

Cho nên, trái lo phải nghĩ, gửi thư tới đây, để cho Vân Thí Thiên và Lạc Vũ chú ý đến chuyện này, nếu là có thể thì hãy đi qua đó xem một chút.

“Quả là có chút ly kỳ.” Phong Vô Tâm cũng từ trong những hàng chữ mà suy ra được ý tứ, sờ cằm nói.

Có thể khiến cho Tông chủ Hải Thần tông tự mình đi xem xét, nơi này sợ rằng…

“Các ngươi nói xem chuyện này có thể có liên quan đến Liễu Bích Dao hay không?” Vân Khung ngồi một bên lúc này đột nhiên nói chen vào.

Lạc Vũ nghe nói vậy thì quay đầu nhìn Vân Thí Thiên một cái.

Vấn đề này, sợ rằng…

“Có lẽ không phải là có liên quan tới nàng ta mà là có quan hệ với người đứng phía sau nàng.” Vân Thí Thiên lành lạnh mở miệng.

Liễu Bích Dao có bao nhiêu bản lĩnh, hắn rất rõ.

Có thể chết mà vô thi, Liễu Bích Dao chưa có thủ đoạn cao được đến nhường đó, hẳn là…

“Chúng ta đi xem thử một chút.” Lạc Vũ khép lại thư Hải Mặc Phong gửi trong tay.

Ngồi ở Vọng Thiên Nhai chờ người khác tính toán trả thù mình như thế nào, đó là việc kẻ ngu mới làm.

Hiện nay, tốt nhất chính là đi ra ngoài, đến nơi phát sinh vấn đề để tìm hiểu.

Cách phòng thủ tốt nhất, đó chính là tiến công.

“Báo, Sứ giả của Thành Song Diệp cầu kiến.” Ngay lúc Lạc Vũ đang nói, phòng bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thông báo.

Mấy người trong điện nghe vậy không khỏi liếc mắt nhìn nhau.

Thành Song Diệp bởi vì cách Vọng Thiên Nhai khá xa, cho tới bây giờ cũng chưa hề cùng Vọng Thiên Nhai bọn họ lui tới, hôm nay lại tới đây cầu kiến bọn họ, đây là ý gì?

“Tuyên.” Sắc mặt Vân Thí Thiên lãnh trầm.

“Rõ.”

Sau đó một lúc, sứ giả Thành Song Diệp tiến vào Nghị chính cung.

“Tham kiến Quân vương Vọng Thiên Nhai và Vương hậu, đây là thư thành chủ chúng ta muốn hạ thần mang đến đưa cho hai vị, hi vọng hai vị có thể trợ giúp chúng ta.”

Sứ giả Thành Song Diệp cũng không hàn huyên nhiều, vừa lên điện đã nói thẳng.

Vân Thí Thiên hướng Phong Vô Tâm gật đầu, Phong Vô Tâm lập tức nhận lấy, trình lên.

Một bên Lạc Vũ thấy vậy hơi nghiêng người nhìn sag, nàng từng đáp ứng rằng nếu Lục tông thật sự gặp khó khan, có thể tìm Vọng Thiên Nhai bọn họ hỗ trợ.

Nhưng không nghĩ đến Thành Song Diệp thật sự tìm bọn họ trợ giúp.

Đây rốt cuộc là có vấn đề gì, mới khiến cho Thành chủ Thành Song Diệp không xử lý được, phải tìm đến bọn họ hỗ trợ?

Hai tròng mắt nhanh chóng chuyển động, nội dung thư tín Thành chủ Thành Song Diệp đưa tới đều thu vào trong mắt.

Sau đó, Lạc Vũ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Vân Thí Thiên đang nhìn sang, hai người liếc nhau một cái, trong đáy mắt đều hiện lên một tia thâm trầm.

Cùng với tình huống mà Hải Mặc Phong nhắc tới kia đại đồng tiểu dị*(giống nhiều, khác ít).

Khác biệt chỉ ở chỗ Lăng Nam bên kia đã bị vây trong bạo loạn.

Mà Thành Song Diệp bên này mới chỉ có ở một số địa phương, bạo loạn mới chỉ bắt đầu.

Chỉ nhìn nhau một cái, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên đều đã sáng tỏ ý nghĩ của đối phương.

“Bổn quân và Vương hậu sẽ đích thân đến đó xem xét.” Giọng nói của Vân Thí Thiên rất trầm.

Mặc dù Thành Song Diệp cách Vọng Thiên Nhai rất xa, nhưng là tình huống này… Hắn không tra ra rõ ràng, cũng khó mà có thể ngồi yên.

“Tốt lắm, tốt lắm, Quân vương và Vương hậu quyết định lúc nào đi, chúng ta cùng nhau…” Hai sứ giả Thành Song Diệp vừa nghe Vân Thí Thiên và Lạc Vũ đích thân đi xem xét nhất thời vui mừng quá đỗi, nói liên tiếp.

“Đi sớm, không nên chậm trễ, bây giờ đi luôn.” Lạc Vũ đứng lên.

Vân Thí Thiên nghe Lạc Vũ nói cũng gật đầu đứng lên, Vọng Thiên Nhai lúc này cũng không có chuyện gì lớn, đi lúc này là tốt nhất.

“Vậy thì tốt quá, chúng ta…”

“Tính thêm cả Bổn vương.” Đang lúc sứ giả Thành Song Diệp mừng rỡ nói, ngoài điện vang lên một đạo âm thanh, Minh Trần Dạ xuất quỷ nhập thần tiêu sái đi vào.

“Minh Trần Dạ.” Lạc Vũ hơi kinh ngạc.

Minh Trần Dạ tao nhã bước tới, giơ tay lên, một cái bay về phía Lạc Vũ, thản nhiên nói: “Không chỉ có các ngươi nhận được.”

Lạc Vũ duỗi tay ra bắt lấy, mở ra nhìn.

Cũng là Băng Thánh cung đưa tin cho Minh Trần Dạ, trong thư kể rõ tình huống, cùng Thành Song Diệp cũng là đại đồng tiểu dị.

Băng Thánh cung tương đối gần Hỏa Ma, vậy nên tìm Minh Trần Dạ cầu trợ.

“Vậy thì cùng nhau, đi.” Vân Thí Thiên thấy vậy trầm giọng nói một câu, vung tay lên phân phó Phong Vô Tâm và Vân Khung hai câu, sau đó sải bước ra phía ngoài điện.

Lạc Vũ và Minh Trần Dạ thấy vậy cũng không nói hai lời, nhanh chóng đuổi theo.

Bởi vì tình huống trước mắt lúc này, thật khiến cho người ta có cảm giác khác thường, vì vậy Lạc Vũ và Vân Thí Thiên cũng không có nhớ tới chuyện Minh Trần Dạ rình xem bọn họ động phòng.

Gió thổi qua. Rõ ràng là đầu mùa hè, nhưng gió kia lại băng hàn tận xương.

Thành Song Diệp, ở gần phía đông nam, là thành lớn nhất ở nơi đây.

Phong cách của Thành Song Diệp vốn thiên về trầm lãnh mà tục tằng, mà mấy thành lớn nhỏ này cũng như thế, những bức tường kiên cường tràn ngập cứng rắn.

Mà lúc này, loại kiến trúc kiên cường này lại bị cư dân nơi này hoàn toàn phá hư.

Trong thành trấn, khắp nơi truyền đến không phải là những tiếng hô cường tráng cùng với dũng cảm mà là những âm thanh hoang đường không biết là đang khóc hay cười, hoàn toàn phá hư cảm giác nghiêm túc lúc ban đầu.

Dư gia trấn, một thành trấn vào hàng trung bình ở nơi này.

“Hì hì, chúng ta đi chơi trốn tìm.”

“Được, được, ta thích nhất là chơi trốn tìm, cùng đi…”

“Đi, chơi trốn tìm, chơi trốn tìm…”

Dọc khắp đường đi, tiếng cười đùa không ngừng truyền đến, nghe giống như âm thanh tràn ngập vui thích của trẻ con.

Song, ở trong mắt đám người Lạc Vũ đang đi vào Dư gia trấn mà nói, lại là làm cho bọn họ cau chặt chân mày.

Bởi vì, những người chơi đùa trước mắt, không phải là trẻ con năm ba tuổi, mà là những nam nữ trung niên đã ba bốn mươi tuổi.

Nhưng là, đám người trưởng thành trên mặt mang theo nụ cười của trẻ con, cả người vô cùng bẩn, vỗ tay cười đùa sung sướng.

Loại hình dáng hoàn toàn không tương xứng với số tuổi này không làm cho người khác cảm giác được đó là bọn họ hồn nhiên vui sướng, mà là quái dị cùng với âm trầm.

“Này… Quỷ dị.” Nhìn trạng huống trước mắt, Minh Trần Dạ nhíu mày hồi lâu rồi nói ra hai chữ.

Vân Thí Thiên và Lạc Vũ đều không có mở miệng, tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nhìn.

“Ô ô, không biết xấu hổ, đoạt quần áo mới của ta.” Một đứa bé chân chính khoảng năm tuổi đang đứng ở đầu đường khóc lớn.

“Quần áo mới đẹp, ta muốn mặc.” Mà ở trước mặt nó là một nam nhân thô kệch, nhìn qua là một tráng hán hơn hai mươi tuổi, đang đoạt y phục của đứa trẻ.

“Là của ta…” Đứa trẻ kia đoạt lại trên tay hắn.

Chỉ giây lát sau, nam nhân cao lớn lại đoạt lại y phục.

“Ha ha, ta có quần áo mới rồi, thật là đẹp, thật là đẹp.” Thấy bé trai kia lại định cướp lại y phục, hắn nhanh chóng chui vào trong quần áo.

Nhưng bởi vì nó quá nhỏ, chỉ có thể tren ở trên đầu cùng bả vai, nhìn vạn phần tức cười.

Song, nam tử mang bản tính trẻ con kia lại cao hứng hươ tay dậm chân, khoác y phục bước đi, vui đến quên cả trời đất.

Mà thằng bé kia chỉ có thể đứng đó oa oa khóc lớn.

Như vậy cũng được? Tiểu Hồng ngồi chồm hỗm trong ngực Lạc Vũ thấy vậy thì mở to hai mắt nhìn.

Nó cũng không bắt nạt tiểu bằng hữu, mà nam nhân này lại… Chỗ này thật kỳ lạ.

Mà đám người Vân Thí Thiên và Lạc Vũ đang quan sát xung quanh, chân mày cau chặt lại.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ra muốn ăn kẹo đường, tỷ tỷ ngươi mua kẹo đường cho ta có được hay không?” Đang cau mày, đột nhiên có một người đưa tay bắt lấy vạt áo Lạc Vũ.

Lạc Vũ nghiêng đầu nhìn lại, một đại thúc năm mươi tuổi, mang vẻ mặt của một đứa trẻ ba tuổi, đang lôi kéo tay áo nàng, nháy mắt đòi ăn kẹo đường.

Khóe miệng Lạc Vũ co quắp, một đại thúc năm mươi tuổi, kêu nàng là tỷ tỷ, lạnh a.

Sau đó, Lạc Vũ cũng không có ngăn hắn lại mà hướng theo tay chỉ của hắn nhìn sang.

Thứ hắn chỉ nói là kẹo đường, thực chất là một đám giấy bị ném đi.

Lạc Vũ thấy vậy nhíu mày không có lên tiếng, Tiểu Ngân đứng ở trên vai Lạc Vũ thấy vậy, thân hình chợt lóe, tiến đến cầm mấy tờ giấy đưa cho đại thúc kia.

“Đa tạ tỷ tỷ, ngươi thật tốt.” Đại thúc kia hài long, lộ ra một nụ cười ngọt ngào hướng về phía Lạc Vũ.

Sau đó, hắn thật sự liếm đám giấy, thật giống như đó là kẹo đường mà cắn một cái.

Tiểu Ngân nhất thời trợn mắt há hốc mồm, hắn thật cho đó là đường a?

Nó chỉ là muốn thử xem hắn là ngốc thật hay là giả bộ, này…

“A, ta cũng muốn, ta cũng muốn, ta cũng muốn ăn đường…”

“Ngươi có đường ăn, ta cũng muốn…”

“Không cho, là hảo tỷ tỷ kia mua cho ta, ta mới không cho các ngươi ăn…”

Đại thúc kia cầm kẹo đường còn chưa đi xa đã trực tiếp hấp dẫn một đám “các tiểu bằng hữu” của hắn đi đến.

Mà đại thúc kia giơ cao kẹo đường của hắn, trên khuôn mặt là vẻ đắc ý của trẻ con

Mà đám người kia vừa nghe nói, lập tức hướng phía Lạc Vũ mà đi đến.

“Tỷ tỷ, mua đường…”

“Tỷ tỷ, ta ngoan nhất, ngươi mua cho ta có được hay không…”

Nháy mắt, đám “trẻ con” trên đường cái đều hướng phía Lạc Vũ mà đi đến.

Vân Thí Thiên thấy vậy, sắc mặt lãnh khốc hơi trầm xuống, một tay áo bào mở ra kéo Lạc Vũ nhanh chóng đi về phía trước, phía sau Minh Trần Dạ cũng cau mày đuổi theo.

“Bọn nhỏ” chung quanh vọt tới hoàn toàn không tiến lại được gần vì Vân Thí Thiên đã phát ra đấu khí quanh thân.

Nhìn tỷ tỷ của bọn hắn đi xa, mọi người đồng thời gào khóc lên.

Lập tức, trên đường cái tràn ngập tiếng khóc.

Một đám nam nữ ba bốn mươi tuổi lăn lộn trên mặt đất mà khóc rống, tình cảnh kia… Quả thực là làm cho người ta không rét mà run.

“Toàn bộ tất cả đều như thế này.” Thành chủ Thành Song Diệp vẫn đi phía sau Vân Thí Thiên không lên tiếng, đợi đến nơi hẻo lánh mới trầm giọng nói.

“Đầu óc của tất cả bọn họ đều không bình thường.” Lạc Vũ cúi đầu liếc nhìn chéo áo bị bẩn do vừa bị đại thúc kia nắm lấy, mi sắc thâm trầm nói một câu.

Không có ai tiếp thêm câu nói của Lạc Vũ, mấy ngườ ở đây đều có thể nhìn ra đầu óc những người ở đây quả thật là có vấn đề.

Nhưng là một hai người còn được, mà ở đây tất cả già trẻ lớn bé đều như vậy, này…

“Tình huống này xảy ra bao lâu rồi?” Vân Thí Thiên chau mày nhìn Thành chủ Thành Song Diệp.

Sắc mặt Thành chủ Thành Song Diệp rất nhục nhã, nghe vậy trầm giọng nói: “Bổn tọa sau khi trở về thì bắt đầu tiến hành trấn áp, biết nơi này xảy ra chuyện đã là mười ngày.”

Thành Song Diệp hắn là một trong Lục tông.

Mặc dù thua Vân Thí Thiên, nhưng là trong lòng há lại muốn nhờ vả hắn.

Song tình huống nơi này thật là quỷ dị, lúc hắn biết được thì đã là mười ngày sau, chẳng những không có ai hiểu được tại sao một tòa thành trấn lại hoàn toàn rơi vào trạng huống u mê như thế.

Ngược lại, lại khiến cho chứng bệnh ngu dại này lan tràn đến những tòa thành trấn khác.

Lúc này, đã có mấy thành trấn trở thành như thế này.

Tình huống này làm cho hắn nóng nảy, nếu cứ tiếp tục lan tràn như vậy, cả thế lực của Thành Song Diệp hắn chẳng phải đều sẽ trở thành kẻ ngu sao.

Vì vậy, hắn nghe nói Lạc Vũ có một thân bản lãnh y thuật khác với y thuật của đại lục Vong Xuyên xưa nay, sau khi suy tính trước sau, hắn mới xin Vọng Thiên Nhai hỗ trợ.

“Chứng ngu dại không lây.” Lạc Vũ hiểu lo lắng của Thành Song Diệp thành chủ.

“Không lây? Vậy sao những thành trấn khác cũng xuất hiện tình trạng như thế này?” Thành chủ Thành Song Diệp sửng sốt nhìn chằm chằm Lạc Vũ.

Lúc này Lạc Vũ không có trả lời ngay.

Chứng ngu dại có di truyền, nhưng là tuyệt đối không lây.

Một thành trấn có kích thước lớn như thế toàn bộ đều bị ngu dai, hơn nữa những thành trấn ở lân cận cũng mắc phải chứng bệnh này, vậy có thể chắc chắn một điều, khởi nguyên của chứng ngu dại này tuyệt đối có vấn đề.

“Có phải những yếu tố khác có vấn đề hay không?” Minh Trần Dạ hai tay ôm ngực chen vào một câu.

Thành chủ Thành Song Diệp lắc đầu: “Không có a, bổn tọa đã tra xét nguồn nước của nơi này xem có người ác ý chôn thuốc xuống sông hay không, hoặc là trúng độc…

Nhưng là sau khi xem xét xong, đều không có bất kỳ điều gì khác thường.”

Thủ đoạn của Thành chủ Thành Song Diệp, Minh Trần Dạ coi như cũng biết ba phần, hắn nói không có, vậy thì phương diện này đoán chừng thật sự không có vấn đề.

“Vậy thì thật là kỳ lạ.” Minh Trần Dạ vuốt cằm dưới.

Trong một đêm, toàn bộ người trong một thành trấn đều trở nên u mê.

Hơn nữa còn lan tràn sang các nơi khác, này nói ra thật giống như đầm rồng hang hổ.

“Cái này có vấn đề hay không?” Vân Thí Thiên đang trầm mặt đột nhiên quay đầu nhìn Lạc Vũ, đưa tay chỉ chỉ lên thiên không.

Thiên không có vấn đề gì? Thành Song Diệp thành chủ nhìn trời.

Mà Lạc Vũ biết Vân Thí Thiên nói đến chính là không khí.

Không khí truyền đi khắp nơi, quả thật là có lực phá hoại như thế, nhưng là không khí không có định tính, tuyệt đối không thể nào chỉ lan tràn ra một vài thành trấn.

Mà chính là sẽ gây họa bát phương.

Lắc đầu, Lạc Vũ trầm ngâm hồi lâu sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chỗ đất dưới chân, trầm giọng nói: “Nước và không khí đều không thể, có thể loại bỏ tình huống bị bỏ độc.

Duy nhất có thể, chính là đất đai ở nơi này có vấn đề.”

Lời vừa nói ra, Vân Thí Thiên, Minh Trần Dạ, Thành chủ Thành Song Diệp nhất tề cúi xuống nhìn thổ nhưỡng dưới chân.

“Thổ nhưỡng nơi này có vấn đề?” Minh Trần Dạ cầm lên một nhúm đất, ngửi, không có mùi quái dị gì mà.

Lạc Vũ nghe hỏi thì nhún vai, nàng nào biết.

Nơi này không có dụng cụ gì để xét nghiệm, mà ngay cả có nàng cũng không dùng.

Nàng chẳng qua chỉ là dựa theo lẽ thường mà suy đoán thôi, còn nếu muốn hỏi nàng cụ thể là có cái gì, làm sao nàng biết trả lời thế nào.

“Lạc Vũ Vương hậu, nếu là có thể, kính xin người tận lực giúp đỡ chúng ta.” Thành chủ Thành Song Diệp nhìn Lạc Vũ nhún vai, trầm ngâm trong giây lát sau đó nói với Lạc Vũ.

Này, với thân phận Tông chủ của hắn, đây là mức nhượng bộ cuối cùng hắn có thể đối với địch nhân.

Lạc Vũ nghe Thành chủ Thành Song Diệp nói vậy, cũng không biểu hiện gì, nói thẳng: “Ta nhất định sẽ cố hết sức.”

Nàng đối với Thành chủ Thành Song Diệp có thể còn có định kiến, nhưng là đối mặt với dân chúng vô tội, hiển nhiên là việc nhân đức không nhường ai, sẽ đem hết toàn lực.

Thành chủ Thành Song Diệp nghe hiểu ý tứ của Lạc Vũ, lập tức nặng nề gật đầu: “Vậy thì làm phiền rồi.”

“Chúng ta đi xem nguồn nước quanh đây.” Thấy Lạc Vũ đáp ứng, Vân Thí Thiên cũng không phản đối, đứng lên trầm giọng nói.

Nước và đất vốn gắn liền với nhau, thổ nhưỡng có vấn đề, vậy nguồn nước không thể nào không có vấn đề.

Người của Thành Song Diệp nhìn không ra, bọn họ cũng không nhất định là nhìn không ra cái gì.

“Được.” Lạc Vũ gật đầu đứng lên.

Đoàn người lúc này cũng không có một ai phản đối, tất cả đều hướng về phía sông đào xung quanh thành trấn mà đi đến.

Dọc đường, Lạc Vũ thấp giọng cùng Minh Trần Dạ nói những chuyện nàng đã thấy trong mơ và chuyện của Liễu Bích Dao.

Chuyện của Liễu Bích Dao cũng có một chút quan hệ với Minh Trần Dạ, sớm có tâm phòng bị vẫn tốt hơn.

“Hắc hắc, cái này thật là thú vị.” Minh Trần Dạ nghe Lạc Vũ nói thì hai mắt híp lại, sát khí tà mỵ lưu chuyển quanh thân.

“Song, sợ cái gì, giống như câu nói kia của ngươi, nếu chúng ta có thể giết chết nàng lần đầu tiên, vậy thì có thể giết chết nàng lần thứ hai.

Bất kể Liễu Bích Dao nàng vớ được cái vận may gì, lại như thế nào, chúng ta sợ nàng ta sao.” Trên mặt Minh Trần Dạ tràn đầy cuồng lĩnh và khinh thường.

Càng là nguy cơ trùng trùng, Minh Trần Dạ hắn lại càng hưng phấn.

“Bản thân mình…” Vân Thí Thiên ở bên cạnh nghe Minh Trần Dạ nói như thế, lạnh lùng mở miệng chuẩn bị nói chuyện, đột nhiên nói được một nửa lại quay đầu nhìn sang phía bên cạnh.

“Sao vậy?” Lạc Vũ theo sát bên dừng lại.

Vân Thí Thiên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hít không khí, mi tâm hiện lên một chút hồ nghi.

Sau đó đột nhiên chợt lóe thân, phóng đến bên một nam nhân chừng ba mươi tuổi đang cười khúc khích.

“Người xấu,…” Giọng nói hoảng sợ còn chưa có vang lên, Vân Thí Thiên đã chém xuống một chưởng làm cho nam tử kia ngất đi.

“Làm sao, muốn cùng người bình thường thử một chút bản lãnh của ngươi sao?” Minh Trần Dạ vẫn không quên đâm chọc Vân Thí Thiên một chút trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Vân Thí Thiên liếc Minh Trần Dạ một cái, đầu ngón tay lướt qua cổ của nam tử bất tỉnh kia, một tia máu vương trên tay hắn.

“Mùi vị của máu này không bình thường.” Vân Thí Thiên nhìn kỹ tia máu trên tay.

Vừa nghe Vân Thí Thiên nói thế, Lạc Vũ và Minh Trần Dạ liếc nhìn nhau một cái, Vân Thí Thiên từ bao giờ thì có thể nhận thấy được mùi vị của máu người khác không đúng?

Lập tức hai người hồ nghi đi qua, hít hà tia máu trên tay Vân Thí Thiên.

Mùi vị dị thường gì cũng không có.

Từ hướng của hắn mà nhìn, xuyên qua tia mặt trời nhìn tia máu trên tay Vân Thí Thiên, ở giữa của nó có xem lẫn một tia màu đen.

Minh Trần Dạ sửng sốt, lập tức thay đổi mấy góc độ nhìn lại, rồi lại không thấy tia huyết sắc màu đen kia, huyết sắc hoàn toàn bình thường.

“Kỳ quái.” Minh Trần Dạ lẩm bẩm trong miệng, tay lại kéo qua Lạc Vũ: “Từ hướng này nhìn, bên trong máu có màu đen.”

Lạc Vũ kinh ngạc nhướn mày, lập tức nhìn theo góc độ mà Minh Trần Dạ chỉ.

Bên cạnh, đám người của Thành chủ Thành Song Diệp cũng quay ra nhìn.

Đen, như có như không.

Nhưng là thay đổi sang góc độ khác nhìn lại, hoàn toàn không nhìn ra tia máu đen đó nữa.

Máu đen, lại là máu đen.

“Đây nhất là nguyên nhân khiến cho bọn họ ngu dại.” Thành chủ Thành Song Diệp trừng lớn mắt.

Không ai trả lời, ở góc độ quỷ dị này mới có thể nhìn thấy tia máu đen, khiến cho tâm mọi người trầm xuống.

“Ngươi làm sao phát hiện ra?” Lạc Vũ yên lặng trong giây lát sau đó ngẩng đầu hỏi Vaan Thí Thiên.

Vân Thí Thiên trầm ngâm một chút sau đó chậm rãi nói: “Cảm giác.”

Cụ thể là tại sao cảm giác được máu kia không đúng, hắn cũng không thể nói rõ được.

Giống như là trắng và đen, không thể nào lẫn lộn với nhau được, rõ ràng hắn là trắng, lại có thể rõ ràng chỉ ra đó là đen, đó là một loại cảm giác đối địch.

Lạc Vũ nghe nói vậy thì nhướn mày không nói gì, quay đầu nhìn Thành chủ Thành Song Diệp công đạo: “Nếu là máu bên trong có vấn đề, ta đây tự nhiên…”

Lạc Vũ, Lạc Vũ, mau đến xem, mau đến xem sông này.

Mà đang lúc Lạc Vũ nói chuyện cùng thành chủ Thành Song Diệp, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng vốn đã chạy đi xa đột nhiên đứng ở con sông phía trước mà kêu lên.

“Có vấn đề gì?” Lạc Vũ dừng nói, cùng đám người Vân Thí Thiên hướng phía con sông mà đi.

Sóng nước nhộn nhạo, ánh mặt trời vàng óng.

Không thối không mùi, rất bình thường.

Nhìn từ nơi này, Lạc Vũ, nhìn từ hướng này.

Tiểu Ngân đứng ở trên đê hướng đám người Lạc Vũ phất tay.

Mấy người có thể nghe hiểu Tiểu Ngân nói lập tức toàn bộ cúi xuống, nhìn lại mặt nước.

Ánh mặt trời chiếu khắp mặt sông.

Nhưng là con sông mới vừa rồi còn là dòng nước xanh biếc, bây giờ đã trở thành một màu đen nhánh.

Thật giống như dạ sắc dưới trời đêm, một màu đen tuyền, sóng nước màu đen nhộn nhạo trong gió, loại màu đen nồng nặc này khiến cho người nhìn thấy phải giật mình.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close