Thịnh Thế Đích Phi – Chương 238

16

            Chương 238: Hỗn loạn đêm tân hôn

Edit: Midori

Beta: Sakura

Hôn lễ của Nam Chiếu rất khácTrung nguyên, hôn lễ của công chúa An Khê và Phổ A được cử hành ở trên quảng trường trước vương cung. Không chỉ là quý tộc Nam Cương và đám sứ giả của các quốc gia, còn có dân chúng bình thường của Nam Chiếu cũng tụ tập ở trên quảng trường rộng lớn vừa múa vừa hát ăn mừng đám cưới công chúa. Mặc dù Tây Bắc không lớn, thậm chí còn không tính là một quốc gia chính thức, nhưng Nam Chiếu vẫn an bài Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly ở vị trí gần Nam Chiếu Vương cùng với vợ chồng mới cưới nhất. Ngay cả sứ thần Đại Sở và Tây Lăng cũng phải xếp ở phía sau. Mặc dù Liễu Thừa tướng vì vậy mà trong lòng có chút không vui, nhưng lão cũng không phải là mãng phu đương nhiên cũng sẽ không vì loại chuyện này trực tiếp chống đối lại Mặc Tu Nghiêu. Sắc mặt Lôi Đằng Phong vẫn khó coi, mày nhíu chặt. Hiển nhiên chuyện trên đường bị cướp lấy dược trong tay làm cho hắn rất lo lắng. Hết lần này tới lần khác lần này Trấn Nam Vương vì để cho nhi tử một mình đảm đương một phía, cũng không có cùng theo, để cho Lôi Đằng Phong không tìm được người để thương lượng. Công chúa An Khê mặc một bộ lễ phục tuyết trắng thêu hoa văn màu lam tinh xảo ngồi ở bên cạnh chú rể, nữ tử bình thường nhưng tư thái hiên ngang cũng thêm vài phần diễm lệ. Thư Mạn Lâm một thân áo la y Thánh nữ  màu vàng, nữ trang tinhxảo, chỉ mỉm cười ngồi ở dưới tay Nam Chiếu Vương, nhưng phảng phất còn chói mắt hơn cả cô dâu. Nếu không phải còn có một vị Liễu quý phi tuyệt diễm trong trẻo lạnh lùng đang ngồi, chỉ sợ ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người nàng đi. Phượng Chi Dao an vị ở phía sau Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu, nhìn một chút nữ quyến đang ngồi trêu đùa: “Ai nha, Vương phi, hình như ngươi hơi kém nha.” Diệp Ly mím môi cười nhạt, cũng không đáp nói. Nàng mới không thèm làm loại chuyện đoạt cảm giác tồn tại này của cô dâu. Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn một chút thê tử bên cạnh mình, một thân áo lụa màu xanh nhạt, buộc một búi tóc đơn giản linh xảo, cắm hai cái trâm cài tóc xanh ngọc nghiêng nghiêng. Nhìn qua thanh lệ uyển ước, ở dưới ánh trăng cùng với ngọn đèn dầu , càng lộ ra vẻ sóng mắt nhẹ nhàng, uyển ước động lòng người, “Ở trong mắt Bản vương thì A Ly mới là người đẹp nhất .” Diệp Ly mỉm cười nhìn hắn, cười nhẹ nhàng nói: “Định Vương gia, có nói nữa ta cũng không quên mất người còn có một vị hồng nhan tri kỉ trông mong chờ đợi người đâu.” Mặc Tu Nghiêu dĩ nhiên cũng đã nhận ra tầm mắt của người khác, khinh thường  xuy một tiếng nói: “A Ly không thích, Bản vương sẽ sai người ta móc mắt đó ra là được.” “Ta muốn mắt để làm gì? Ăn à?” Diệp Ly liếc mắt. Mặc Tu Nghiêu thật tình suy nghĩ một chút, nói: “Không dễ ăn, cho Mặc Tiểu Bảo.” Diệp Ly hoàn toàn hết chỗ nói rồi, không dễ ăn, cho nên cho Mặc Tiểu Bảo. Ý của hắn như vậy sao? Mặc Tiểu Bảo thực do hắn ở bên ngoài nhặt về sao? Hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái, “Không cho Mặc Tiểu Bảo, cho Đại Bảo nhé?” Mặc Tu Nghiêu chớp mắt liền hiểu Đại Bảo trong miệng Diệp Ly là ai, cau mày nói: “Không ăn.” Phượng Chi Dao ở phía sau nghe thấy mồ hôi đầm đìa, có lẽ hắn rất lắm mồm đi? Còn có hai vị phía trước rốt cuộc phải có bao nhiêu khả năng mới có thể lạc đề đến loại trình độ này? Ta xin các người không nên ở trong hôn lễ của người ta thảo luận loại chủ đề hung tàn này có được hay không? Nếu như sau này hôn nhân của công chúa An Khê bất hạnh, tuyệt đối là bị hai người các ngươi làm hại! “Vương phi. . . hình như công chúa Trường Nhạc không có xuất hiện.” Rốt cục, Phượng Chi Dao vẫn không chịu nổi người phía trước càng nói càng hung tàn, lên tiếng nhắc nhở. Diệp Ly nhìn về phía vài bàn sứ thần Đại Sở đối diện, quả nhiên không nhìn thấy công chúa Trường Nhạc, chỉ thấy Liễu Quý phi vẫn luôn nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu  trên mép lộ ra một nụ cười quỷ dị. Diệp Ly cau mày suy nghĩ một chút, quay đầu hướng Phượng Chi Dao thấp giọng phân phó mấy câu, sắc mặt Phượng Chi Dao biến hóa, rốt cục thừa dịp không người chú ý lén lút ra khỏi quảng trường. Phượng Chi Dao lặng lẽ lui ra cũng không có ảnh hưởng đến bất luận kẻ nào, Mặc Tu Nghiêu vẫn cùng Diệp Ly thấp giọng tự nhiên nói cười. Mặc dù hai người cũng không có tính toán cùng cô dâu mới đoạt cảm giác tồn tại, nhưng không thiếu ánh mắt trên hội trường nhìn chăm chú vào bọn họ, Mặc Tu Nghiêu lơ đãng nhìn ra hướng đối diện, vừa hay nhìn thấy bộ dáng Mặc Cảnh Lê đang nhìn mình xuất thần, cùng với thần sắc Lôi Đằng Phong như có điều suy nghĩ, trong mắt hiện lên một đạo ánh sáng lạnh. Khẽ hừ một tiếng, hướng về phía Mặc Cảnh Lê giễu cợt cười. Mặc Cảnh Lê cũng nhìn thấy nụ cười lạnh trên mặt Mặc Tu Nghiêu, cũng không có cảm giác quẫn bách nhìn lén thê tử người khác bị bắt gặp, ngược lại ngạo nghễ trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu giơ giơ chén rượu trong tay về phía trước, không tiếng động  nói: “Chúc ngươi hết thảy thuận lợi.” Mặc dù Mặc Cảnh Lê nhìn Mặc Tu Nghiêu không vừa mắt, nhưng nhất cử nhất động của hắn lại như cũ hết sức chú ý. Cho nên cũng hiểu lời nói của Mặc Tu Nghiêu, vốn cũng không để ở trong lòng, nhưng lúc thấy nụ cười tựa tiếu phi tiếu trên mặt Mặc Tu Nghiêu thì trong lòng không khỏi run lên, cảm thấy thật giống như mình có chuyện gì bị Mặc Tu Nghiêu xem thấu. Loại cảm giác này giống như chuyện bí ẩn nhất của mình bị địch nhân biết rồi để cho Mặc Cảnh Lê cảm thấy vô cùng không thoải mái, đương nhiên không có tâm tư lại đi nhìn Diệp Ly nữa. Đợi đến sau khi Nam Chiếu Vương tự mình cử hành hôn lễ cho công chúa An Khê và Phổ A, đã sớm trở về cung. Sau đó cả quảng trường mới chính thức náo nhiệt, bao gồm công chúa An Khê và vị hôn phu của nàng, mọi người vừa múa vừa hát hết sức thoải mái. Ở trong một cảnh hoan lạc của nơi này, Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu ngồi ở trong góc không bắt mắt nhất nhìn chăm chú vào hết thảy trước mắt, ” Mặc dù hôn lễ Nam Cương không nghiêm chỉnh như Trung Nguyên, nhưng rất náo nhiệt.” Diệp Ly thấp giọng cười nói. Mặc Tu Nghiêu mười phần thú vị nhìn mọi người khiêu vũ cười nói vui vẻ phía dưới, hỏi: “A Ly, chúng ta có nên đi xuống cùng bọn họ vui mừng hay không?” Diệp Ly nhàn nhạt liếc hắn một cái nói: “Chàng thích thì tự mình đi, ta không biết khiêu vũ.” Mặc Tu Nghiêu có chút tiếc nuối, nhưng mà rất nhanh đã thông suốt, “Vậy coi như xong, ta cũng vậy không muốn thấy A Ly ở trước mặt người khác khiêu vũ.” “Vương phi. . . . . .” Trác Tĩnh xuất hiện ở phía sau hai người, ở bên tai Diệp Ly nói nhỏ mấy câu. Diệp Ly nhíu nhíu mày, ngẩng đầu đối với Mặc Tu Nghiêu nói: “Trường Nhạc bên kia đã xảy ra chuyện, chúng ta đi trước thôi.” Mặc dù Mặc Tu Nghiêu không quá quen thuộc công chúa Trường Nhạc, nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhi thân sinh của hoàng hậu hơn nữa Mặc Tu Nghiêu cũng có thiện cảm với tiểu cô nương kia, cô bé hoàn toàn khác phụ hoàng nàng. Gật đầu, kéo Diệp Ly muốn đi, lại bị âm thanh từ phía sau truyền đến ngăn lại, “Vương gia, sớm như vậy ngài phải trở về sao?” Liễu quý phi chẳng biết lúc nào đã đi tới đây, cho dù ở nơi này trong màn đêm dưới ngọn đèn dầu sóng người bắt đầu khởi động, Liễu quý phi vẫn mặc áo trắng như tuyết lạnh trên núi cao, làm người ta kinh diễm cũng không dám thân cận. Mặc Tu Nghiêu nhíu mi, hờ hững nói: “Có liên quan gì tới ngươi?” Liễu quý phi cười lạnh nhạt, nói: “Hiện tại sứ giả của các quốc gia còn ở đây, Định Vương rời đi trước không khỏi bất kính với chủ nhân?” Tại chỗ ba người vốn là trung tâm tụ tập ánh mắt của mọi người, thời gian mấy câu nói, ánh mắt đám người Mặc Cảnh Lê, Lôi Đằng Phong cũng đã quét tới đây. Đôi mi thanh tú của Diệp Ly vừa nhíu, nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái nói: “Liễu quý phi nói rất đúng, đã như vậy, Vương gia. . . Chàng không cần theo ta đi trở về, ta tự đi về trước là được.” Không chỉ là vấn đề bên công chúa Trường Nhạc, công chúa An Khê bên này cũng cần người nhìn. Mặc Tu Nghiêu do dự chốc lát, đã sáng tỏ ý của Diệp Ly. Lại như cũ làm ra bộ dáng lo lắng, “Một mình nàng trở về không sao chứ?” Diệp Ly cười yếu ớt gật đầu, Liễu quý phi hồ nghi đánh giá Diệp Ly một cái hỏi: “Diệp tiểu thư sao vậy?” Diệp Ly thản nhiên nói: “Tối nay quá nhiều người Bản phi có chút không thoải mái thôi, làm phiền Liễu quý phi quan tâm.” “Phải không?” Liễu quý phi từ chối cho ý kiến, nhưng hiển nhiên Diệp Ly một mình rời đi phải nói nàng rất cao hứng, lại khó có được hòa nhã với Diệp Ly, “Kia Diệp tiểu thư sớm đi về nghỉ ngơi đi.” Diệp Ly mặc kệ nữ nhân đầu óc có vấn đề này, gật đầu với  Mặc Tu Nghiêu mang theo Trác Tĩnh rời đi quảng trường. Vừa về tới dịch quán mới vừa vào cửa viện thì Phượng Chi Dao liền vội vã  ra đón, sắc mặt hơi khó coi, “Vương phi.” ” Công chúa Trường Nhạc thế nào?” Diệp Ly hỏi. Sắc mặt Phượng Chi Dao âm trầm, nói: ” Công chúa Trường Nhạc bị đưa vào Vương Cung rồi.” Diệp Ly cau mày, “Chuyện khi nào?” Phượng Chi Dao nói: “Là lúc chúng ta đi tham gia tiệc cưới, ta về trễ một bước, công chúa Trường Nhạc đã bị đưa vào cung rồi.” Định Vương Phủ đã cài mật thám ở Nam Chiếu Vương Cung, chưa chắc không thể mang Trường Nhạc công chúa đi ra. Nhưng phải trả một cái giá lớn tất nhiên là bại lộ mật thám của Định Vương Phủ còn có sau khi mang công chúa Trường Nhạc ra là một loạt phiền toái mà Phượng Chi Dao cũng không thể làm chủ được. Diệp Ly trầm tư một chút, nói: “Nam Chiếu Vương vừa mới hồi cung không lâu, dựa theo tập tục Nam Chiếu  . . Chúng ta hiện tại tới đó, có lẽ đến được kịp !” Trong mắt Phượng Chi Dao nhấp nhoáng một tia ánh sáng, “Đa tạ Vương Phi!” Lần này theo tới Nam Chiếu cũng không có nhiều người, nhưng Diệp Ly muốn vào vương cung Nam Chiếu cũng chỉ cần Phượng Chi Dao, Tần Phong, Trác Tĩnh, Lâm Hàn cùng với hai gã Kỳ Lân cũng đủ rồi. Đoàn người vòng qua quảng trường huyên náo trước vương vung, không một chút kinh động thị vệ trong cung liền tiềm nhập trong vương cung. Lúc trước Phượng Chi Dao đã điều tra xong, công chúa Trường Nhạc bị trực tiếp đưa vào tẩm cung của Nam Chiếu Vương. Cho nên bọn họ vừa vào cung thì liền chạy thẳng tới tẩm cung của Nam Chiếu Vương. Chỉ là bọn hắn vừa mới đến bên ngoài tẩm cung, đã nghe đến bên trong truyền đến tiếng huyên náo, “Có thích khách!” Phượng Chi Dao cả kinh, “Bị phát hiện rồi?” Tần Phong lắc đầu, đưa tay nhấn xuống Phượng Chi Dao muốn rút kiếm, ” phòng thủ vương cung Nam Chiếu không lợi hại như vậy.” Mấy người bọn hắn trừ Phượng Chi Dao ra, đều tuyệt đối là cao thủ ẩn dấu nhất đẳng, chỉ cần thời khắc cẩn thận, lấy bản lãnh thị vệ vương cung Nam Chiếu căn bản không thể nào phát hiện bọn họ. Quả nhiên, nghe hỏi mà đến thị vệ nhìn cũng không có hướng bọn họ bên này nhìn một cái, rối rít xông ào vào trong tẩm cung, trong tẩm cung lập tức liền lại tới tiếng binh khí tiếng đánh nhau. Diệp Ly giơ tay lên hướng về mọi người phía sau làm thủ hiệu, hai gã Kỳ Lân phía sau cùng Trác Tĩnh Lâm Hàn chia làm hai đội chia ra phân biệt theo trái phải đi đường vòng hướng  cung điện chạy đi. Rất nhanh, bốn bóng đen xuất hiện ở trên nóc của tẩm cung, một người trong đó hướng bên này làm thủ hiệu, Phượng Chi Dao còn không có kịp phản ứng đã bị Tần Phong bên cạnh một phát bắt được hướng trên nóc cung điện đối diện bay đi. Thật vất vả mới đứng vững vàng, bóng ảnh bốn người kia đã biến mất mất tích rồi, Phượng Chi Dao bất đắc dĩ nói: “Tần huynh, khinh công của tại hạ cũng không tệ lắm. Còn có, mới vừa mấy cái dấu tay là có ý gì?” Mặc dù Phượng Chi Dao cũng tiếp xúc qua Kỳ Lân một chút, nhưng vẫn không biết rõ phương thức hành động của những người này. Tần Phong thản nhiên nói: “Ngôn ngữ của người câm điếc. Vương phi muốn bọn họ phân hai tổ lần lượt thay đổi xem xét tình huống phía trước, bọn họ nói bên này an toàn.” Phượng Chi Dao xì mũi coi thường, “Kia dùng phiền toái như vậy? Cao thủ đều trực tiếp đi đến bên trong.” Giống như vậy đi vào vội vả cứu người mà nói…, rau cúc vàng đều nguội. Tần Phong thản nhiên nhìn hắn một cái, nói: “Cho nên cao thủ đều bị chết sớm. Vương phi nói nhiều khi hi sinh là không thể tránh khỏi, nhưng mạng của chiến sĩ bình thường cũng là mạng, cho dù không thể tránh khỏi cũng có thể tận lực giảm bớt.” Phượng Chi Dao ngẩn ra, không nói gì sờ sờ lỗ mũi. Rất nhanh, một bóng đen lại đang bên trong mái hiên lộ ra, vẽ ra một cái thủ thế quá ngắn. Tần Phong đứng lên nói: “Đi mau, bên trong không phải là thích khách, chắc là người tới cứu công chúa Trường Nhạc.” Đợi đến thời điểm hai người chạy tới tận cùng bên trong tẩm cung lúc trước, trước điện đánh thành một đoàn. Phượng Chi Dao dõi mắt nhìn lại càng nhìn không tới bốn người kia giấu ở nơi nào. Chẳng biết lúc nào Diệp Ly đã xuất hiện ở bên cạnh hai người, hỏi: “Phía dưới là người Hoa gia?” Ánh mắt Phượng Chi Dao chuyển động, bình tĩnh  ngó chừng người đang chiến đấu kịch liệt phía dưới, nói: “Chắc vậy, trừ Hoa gia ra ta nghĩ không ra còn có ai sẽ đến cứu công chúa Trường Nhạc. Nhưng là. . . vì sao bọn họ chờ tới bây giờ mới ra tay cứu giúp?” Dù nói thế nào cứu người ở trên đường dễ hơn là ở Nam chiếu Vương Cung? “Chắc là có nguyên nhân gì để cho bọn họ chỉ có thể ở trong Nam Chiếu vương cung cứu người.” Diệp Ly nói, “Vào xem công chúa Trường Nhạc một chút. Tần Phong, ngươi xem nơi này.” Tần Phong gật đầu, “Vương Phi xin yên tâm.” Muốn né qua tai mắt nhiều thị vệ trước điện như vậy tiến vào tẩm điện, đương nhiên không dễ dàng, cho nên Diệp Ly cũng không có làm gì cả. Mà mang theo Phượng Chi Dao ở trên nóc nhà di động tới vị trí khác, chỉ chỉ phía dưới nói: “Nơi này là tẩm cung Nam Chiếu Vương.” Chỉ thấy Diệp Ly nhanh chóng lấy xuống ngói lưu ly ở nóc phòng, ở giữa không có phát ra một tiếng vang nào. Rất nhanh, tất cả trong điện liền rơi vào trong mắt của bọn hắn. Diệp Ly chọn vị trí vô cùng tốt, từ trên hướng xuống nhìn sang, vừa hay nhìn thấy tẩm điện, hơn phân nửa gian phòng. Mà người trong phòng, bởi vì bị xà nhà ở đó, trừ phi đi tới phía dưới cái lỗ này, nếu không rất khó nhìn đến phòng của mình đính bị mở một lỗ thủng. Phượng Chi Dao nhìn Diệp Ly từ nóc phòng cửa động đi xuống, không tiếng động  đứng ở trên xà nhà. Người trong phòng không hề phát hiện ra. Sắc mặt Nam Chiếu Vương âm trầm ngó chừng công chúa Trường Nhạc ngồi ở trên giường êm cách đó không xa, trong mắt chớp động lên dục vọng dâm tà cùng với âm tàn tức giận. Đây là Trưởng công chúa Đại Sở, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng cũng đã là tiểu mỹ nhân rồi. Chỉ cần chừng hai năm nữa, nói vậy có thể vượt qua nữ nhi của mình công chúa Tê Hà từng có cái danh xưng là mĩ nhân đệ nhất Nam Chiếu rồi. Vốn là công chúa như vậy, lão không có khả năng cưới được, Đại Sở từ trước rất ít đưa công chúa ra ngoài hòa thân đặc biệt là Trưởng công chúa. Mặc dù lão không biết tại sao hoàng đế Đại Sở phải đưa công chúa tôn quý nhất cho lão, nhưng lão vẫn rất hài lòng lễ vật này. Công chúa Trường Nhạc ngồi ở trên giường êm, khẩn trương  ngó chừng cửa đại điện, tay trong tay áo nắm thật chặt. Nam Chiếu Vương không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, không thèm để ý tới thích khách ngoài điện, ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp của công chúa Trường Nhạc lộ ra vẻ thèm thuồng, “Đúng là một tiểu mỹ nhân, quả nhiên công chúa Đại Sở khác biệt với người khác. Nàng không cần lo lắng thích khác phía ngoài, đừng nói chính là mười mấy người, chính là người có gấp mười lần đi nữa cũng đừng mơ tưởng từ Nam Chiếu Vương Cung sống đi ra ngoài.” Công chúa Trường Nhạc run lên, hoảng sợ nhìn ngoài cửa, rốt cục trên mặt lộ ra một tia lo lắng . Đã thấy nàng thay đổi sắc mặt, Nam Chiếu Vương càng thêm đắc ý, “Ha ha. . . Tiểu mỹ nhân của ta, vẫn nên ngoan ngoãn theo Bản vương đi. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, Bản vương có thể cho đám người phía ngoài lưu toàn thây.” Công chúa Trường Nhạc cắn răng, đột nhiên đứng dậy hướng ngoài cửa đi ra ngoài. Làm sao Nam Chiếu Vương sẽ để nàng xông ra, đưa tay lôi kéo một cái đã giữ chặt được một cánh tay của nàng, “Tiểu mỹ nhân, gấp cái gì. . . . . . Ha ha. . .” Công chúa Trường Nhạc càng không ngừng giãy dụa, nhưng nàng chỉ là một thiếu nữ nhu nhược, sao có thể là đối thủ của Nam chiếu Vương, cánh tay bị kiềm chế không thể động đậy, trên mặt cũng lộ ra vẻ thống khổ. Nàng dứt khoát không hề chạy ra bên ngoài nữa, cất giọng kêu lên: “Bất kể bên ngoài là người nào, ta không cần các ngươi cứu, đi mau!” Người đánh nhau ngoài điện hiển nhiên nghe được giọng nói của nàng, lập tức có người nói: “Công chúa, thuộc hạ nhất định cứu ngươi đi ra ngoài!” “Toàn bộ đều đi! Bản cung không cần các ngươi cứu!” Đôi mắt trong trẻo của công chúa Trường Nhạc chảy nước mắt, lớn tiếng kêu lên. Nhìn Nam Chiếu Vương đắc ý cười ác độc cùng hướng gần phía mặt của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của công chúa Trường Nhạc hiện lên một tia quyết tuyệt. Công chúa Trường Nhạc đột nhiên giơ tay phải vẫn tự do lên, một đạo hàn quang từ trong tay áo xuất ra. Trong tay công chúa Trường Nhạc có thêm một chủy thủ hàn quang lóng lánh  , không chút do dự đâm về Nam Chiếu Vương đang cầm tay của mình. Sao Nam Chiếu Vương chịu làm cho nàng đâm, lập tức buông tay để cho công chúa Trường Nhạc đâm trượt. Không nghĩ tới cô gái mềm mại yếu ớt trước mắt này thế nhưng sẽ lớn mật như thế, Nam Chiếu Vương thẹn quá thành giận một bạt tai quất tới đánh ngã công chúa Trường Nhạc xuống mặt đất, mép miệng tràn ra một tia máu. Công chúa Trường Nhạc ngã ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn Nam cChiếu Vương, trên mặt không hề e ngại, ngược lại mang theo ngạo nghễ thân là công chúa cao quý cùng với miệt thị Nam Chiếu Vương, “Chỉ bằng ngươi còn không xứng nhục nhã Bản công chúa!” Dứt lời, công chúa Trường Nhạc không chút do dự giơ lên chủy thủ đâm về phía lồng ngực của mình. Sưu —— trên xà nhà một đạo lục quang bắn xuống tới, không nghiêng lệch đánh vào chủy thủ trong tay công chúa Trường Nhạc. Lực cực lớn đánh nghiêng chủy thủ bay ra ngoài. Một cây trâm ngọc bích cũng đồng thời đính tại trên cây cột cách không xa công chúa Trường Nhạc. Nam Chiếu Vương ngạc nhiên nhìn tình huống bất thình lình, ngẩng đầu hướng trên xà nhà nhìn lại. Lại thấy Diệp Ly một thân áo xanh không thèm để ý chút nào ngồi ở trên xà nhà hướng mình mỉm cười gật đầu. Nam Chiếu Vương dưới sự sửng sốt phục hồi tinh thần lại đang muốn mở miệng gọi thị vệ, lại chỉ thấy bóng ảnh trước mắt chợt lóe, Diệp Ly đã đến trước mặt lão, một cây chủy thủ không chút do dự đến trên cổ lão. Diệp Ly bất đắc dĩ nhìn công chúa Trường Nhạc nói: “Ngươi nha đầu này hạ thủ thật là ngoan. Chỉ cần xuống tí nữa thì có thể trực tiếp đi gặp Diêm vương rồi.” “Vương. . . Vương Phi. . .” Công chúa Trường Nhạc kinh ngạc nhìn Diệp Ly, hiển nhiên không thể hiểu tại sao Diệp Ly lại xuất hiện ở nơi này. Nam Chiếu Vương trầm giọng nói: “Định Vương phi, ngươi có ý gì?” Diệp Ly bất đắc dĩ nói: “Nhất thời tình thế cấp bách đúng là bất đắc dĩ, Nam Chiếu Vương tha lỗi.” Diệp Ly thật bất đắc dĩ, nếu không thể giết Nam Chiếu Vương, nàng không định  xuất hiện ở trước mặt Nam Chiếu Vương. Cho nên đang suy nghĩ làm sao để không bại lộ dấu Nam Chiếu Vương mang công chúa Trường Nhạc đi, ai ngờ nàng còn chưa kịp xuất thủ thì liền phát hiện ra một màn này, vì mạng nhỏ của công chúa  Trường Nhạc nên Diệp Ly cũng đành xuất thủ đánh văng chủy thủ trong tay nàng ấy ra, cũng đồng thời bại lộ mình ở trước mặt người.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion16 Comments

  1. Tiểu công chúa này rất đáng yêu mà cũng dũng cảm thật đấy, không muốn người khác vì mình mà chết, bảo mọi người dời đi, lại quyết tuyệt tự tử để tránh bị nhục, haizzz, chẳng bù cho cái thằng cha của cô bé gì cả, xuất phát từ nguyên nhân gì mà Mặc Cảnh Kỳ có thể đưa công chúa của mình đi như một món hàng nhỉ? thậm chí còn thấp hơn của một người dân bình thường, ít ra cũng được cưới hỏi đàng hoàng

  2. Ly tỷ lại vì tình thế cấp bách mà bại lộ thân phận, nhất là trước mặt Nam Chiếu vương thế này thì lớn chuyện rồi, giờ mà có mang được Trường Nhạc ra ngoài thì vẫn gặp rắc rối, làm sao giờ?
    Còn bên Nghiêu ca nữa, không biết đám người TML với ĐKC đã ra tay chưa đây, đám cưới An Khê biết trước sẽ xảy ra chuyện nhưng không ngờ lão già NCV kia lại là một kẻ háo sắc muốn ăn công chúa Trường Nhạc ngay tối hôm nay làm Ly tỷ với Nghiêu ca phải chia nhau ra hành động, thật đáng giận mà, hay là Ly tỷ dứt khoát giết luôn lão đi nhỉ?
    Thanks nàng!

  3. Mụ Liễu qúy phj kia đầu óc đúg là bệnh mà. Thấy mà ghét. Còn káj ôg Nam chjếu vươg kia gjà rồj còn dê. Ly tỷ gjết ổg luôn đj. Thấy lão ta ghê tởm quá. Chuyến này tỷ bị bạj lộ rồj khôg bjết sẽ gjảj quyết thế nào đây. Lạj còn hoàg hậu vớj Hoa gja nữa. Thật lo lắg cho họ. Khôg bjết tên vua não tàn Mặc Cảnh Kỳ kia sẽ làm j. Hay lạj lấy cớ r gjết cả nhà ngườj ta

  4. Thương Trường Nhạc quá đi mất, càng thương nàng thì lại càng ghét thằng cha ngu ngốc của nàng, nàng mới bao nhiêu tuổi chứ, vậy mà nhẫn tâm ném nàng cho lão vua già khú đế, đã thế còn khiong sính lễ, không cưới hỏi, cứ vậy mà ném nàng vào tẩm điện của lão vua già, haiz. MCK đúng là biết cách làm lạnh tâm người khác mà.
    Không biết đám người đến cứu Trường Nhạc là người của hoàng hậu hay là người của hoa gia nhỉ? Cũng may là tính tình của Trường Nhạc không xấu, lại được đám người DL yêu thích nữa, cho nên cái mạng nhỏ của nàng lần này mới được cứu, bực mình quá đi mất, hi vọng DL tiện tay lấy luôn cái mạng chó của lão vua già này đi, một công vài việc luôn

  5. Mụ Liễu quý phi điên vừa thôi, cho dù cố phủ định thân phận Định vương phi của Ly tỷ thế nào đi nữa thì cũng không thể xóa bỏ được sự thật Ly tỷ là thê tử hợp cách của a Nghiêu, hơn nữa tình cảm giữa họ quá tốt rồi. Bà này cũng vừa phải thôi chứ, giữa chốn đông người, toàn đại diện các nước ngồi quanh mà một quý phi Đại Sở lại ngang nhiên ngắm giai, trong đám cưới người ta lại cố chau chuốt đoạt nổi bật của cô dâu. Cứ vô sỉ như vậy có khi a Nghiêu đi móc mắt mụ thật đấy, cơ mà việc dùng cái mắt đó như thế nào cũng không cần bàn kỹ quá thế kia đâu, dù sao cũng là thứ bỏ đi của một kẻ ghê tởm cần gì phải đặt trong tầm mắt chọc Đại Bảo, Tiểu Bảo mất vui chứ.
    Lão già Nam Chiếu kia cũng quá tởm đời rồi, tuổi đã cả bó mà còn dâm dục như vậy, còn cái gì mà tiểu mĩ nhân nữa chứ. Nhưng dù sao đáng ghét nhất vẫn là Mặc Cảnh Kỳ. Trường Nhạc là con gái gã đó, chỉ vì muốn khiến Hoa gia mất mặt mà khiến một đại công chúa cao cao tại thượng phải chịu cảnh nhục nhã này. Thì ra mục đích xin chủy thủ của

  6. Mụ Liễu quý phi điên vừa thôi, cho dù cố phủ định thân phận Định vương phi của Ly tỷ thế nào đi nữa thì cũng không thể xóa bỏ được sự thật Ly tỷ là thê tử hợp cách của a Nghiêu, hơn nữa tình cảm giữa họ quá tốt rồi. Bà này cũng vừa phải thôi chứ, giữa chốn đông người, toàn đại diện các nước ngồi quanh mà một quý phi Đại Sở lại ngang nhiên ngắm giai, trong đám cưới người ta lại cố chau chuốt đoạt nổi bật của cô dâu. Cứ vô sỉ như vậy có khi a Nghiêu đi móc mắt mụ thật đấy, cơ mà việc dùng cái mắt đó như thế nào cũng không cần bàn kỹ quá thế kia đâu, dù sao cũng là thứ bỏ đi của một kẻ ghê tởm cần gì phải đặt trong tầm mắt chọc Đại Bảo, Tiểu Bảo mất vui chứ.
    Lão già Nam Chiếu kia cũng quá tởm đời rồi, tuổi đã cả bó mà còn dâm dục như vậy, còn cái gì mà tiểu mĩ nhân nữa chứ. Nhưng dù sao đáng ghét nhất vẫn là Mặc Cảnh Kỳ. Trường Nhạc là con gái gã đó, chỉ vì muốn khiến Hoa gia mất mặt mà khiến một đại công chúa cao cao tại thượng phải chịu cảnh nhục nhã này. Thì ra mục đích xin chủy thủ của Trường Nhạc là đây, vậy mà cứ tưởng chỉ để ám sát cái lão Nam Chiếu vương kia thôi chứ. Dù sao Ly tỷ cũng đã lộ diện vậy chắc Trường Nhạc sẽ an toàn thôi.

  7. “Hôn lễ của Nam Chiếu rất khácTrung nguyên, …” >> “khác Trung Nguyên”
    “… cảm giác tồn tại NÀY của cô dâu NÀY.” <> “HƠI”
    “… huyen náo trước vương VUNG, không một …” >> “VƯƠNG CUNG”
    “… liền TIỀM nhập trong vương cung.” >> ???
    “… đưa tay nhấn xuống Phượng Chi Dao muốn rút kiếm, …” >> ??
    “Quả nhiên, NGHE HỎI mà đến thị vệ nhìn cũng không …” ???
    “… lại tới TIẾNG binh khí TIẾNG đánh nhau.” >> “TIẾNG BINH KHÍ ĐÁNH NHAU”
    “… bốn người kia đã biến MẤT MẤT tích rồi, …” <> ??
    “… TẤT CẢ TRONG ĐIỆN liền rơi vào trong …”
    “… phòng của mình ĐÍNH bị mở một lỗ thủng.”
    “… lạnh lùng nhìn Nam cChiếu Vương, …” >> “Nam Chiếu”
    ——————–
    Đúng là lão già dâm tà, đã muốn gần đất xa trời rồi còn muốn nhúng chàm tiểu cô nương nhà người ta, đúng là mấy đế vương đầu óc toàn bị hư hỏng cả rồi. Suốt ngày không lo cho dân, không lo cho đất nước mình, đam mê tửu sắc, đam mê tính kế người ta.
    Lần này Trường Nhạc cũng muốn quyết tâm lấy cái chết chứ không để bản thân mình bị nhục nhã, không muốn Hoa gia mình bị nhục nhã lây rồi, vì lấy cái chết liều lĩnh này của Trường Nhạc, không biết Diệp Ly sẽ xử lý thằng cha hoàng đê hoang dâm này như thế nào đây, chắc lão hoàng đế này phải có một kết thúc câm họng rồi, cũng sẽ thê thảm đây, chứ để hắn sống thì không thể nào rồi.
    Ngày càng bó tay với Tu Nghiêu, tình huống nào ảnh cũng sẽ khiến người khác bất ngờ, tình huống nào ảnh cũng sẽ lấy Tiểu Bảo ra chà đạp cả, =)) bất chấp mọi tình huống hà. Còn ông Phượng Tam nữa, ổng nghe không chịu nổi thì ổng lại bảo hôn lễ của công chúa An Khê bị gì là lỗi của cặp vợ chồng này, biết đổ thừa ghê luôn =)). Với lại, có vẻ Phượng Tam lần này có thêm một kinh nghiệm từ Kỳ Lân khi tham gia chiến đấu rồi, phải biết quý trọng mạng sống của cả đội.
    Không biết mụ Liễu này sao cứ mơ mộng hão huyền thế không biết, ai đã đem đầu ả đi nhúng nước nhiều như vậy. Mau bổ não ả ra cho ả tỉnh đi thôi.

  8. Cái đoạn đối thoại trên của Nghiêu ca và Ly tỷ thật man rợ ah, trong hôn lễ người khác mà lại bàn xem móc mắt Liễu quý phi cho ai ăn, Dao ca mà không ngăn lại thì không biết Liễu quý phi sẽ bị chia làm mấy khúc cho ai thưởng thức đây, vậy mà cái nhân vật chính của câu chuyện lại lượn đến chỗ Nghiêu ca bày vẽ phong tình, còn hào hứng tạm biệt Ly tỷ nữa chứ, bỗng dưng thấy ả ta…dũng cảm quá cơ (=___=|||)
    Trường Nhạc may Ly tỷ cứu rồi, nhưng lại bại lộ thân phận, không biết sẽ giải quyết việc này ra sao đây.
    Thanks

  9. Cái mụ điên kia hết lời để hình dung về mụ r, s mak cái độ điên n lại k đo lường nổi như thế cho dc nhỉ ?
    Ly tỷ bị lộ r giờ làm s đây, k lẽ giết luôn ô Vương này đi

  10. “rất khácTrung Nguyên”
    “nữ trang tinh sảo” ———————> “… xảo”
    “tập chung trên người” —————–> “… trung …”
    “này của cô dâu này” ——————–> dư “này”
    “sắc mặt hơ khó coi” ——————–> “… hơi …”
    “trước vương vung” ———————> “… cung”
    “đi vào vội vả” —————————-> “… vã”
    “phòng của mình đính bị mở” ———-> “đính” là sao nhỉ???
    “Nam cChiếu Vương” ——————-> “… Chiếu …”
    ========================================================
    Chương này làm ta có cảm giác Lqp thực sự là tâm thần mà (-_-) còn NCV thật ghê tởm quá đi!! Con gái ổng còn lớn hơn ccTrN cả chục tuổi, vậy mà lại có dục niệm với đứa con nít 14t, thực muốn thiến ổng mà, đồ tinh trùng lên não bại hoại!!!
    Thích câu của TP: cho nên cao thủ thường chết sớm =)))))))) cái tội tự phụ + quang minh chính đại nè!!! :D
    Thực không ngờ ccTrN quyết tuyệt như vậy, còn nhỏ tuổi nhưng thật đáng nể (ây, thật ra chỉ 1 tuổi nữa là bằng DL năm gả cho Nghiêu ca rồi nhỉ ò_ó tuy DL ăn gian :D), nể Hoa hoàng hậu dạy con quá tốt, chỉ xui cho tiểu công chúa có người cha táng tận lương tâm!

  11. Tiểu công chúa rất đáng yêu a, sao có thể vị tên Nam Chiếu Vương này làm bậy đc… Trên thời đại này không có mấy ai mà A Ly thật sự yêu mến nên A Ly dù biết sẽ bị bại lộ vẫn cứu nàng.
    Chắc Phượng Chi Dao trong lòng đang thắc mắc: A Ly không có nội công, kinh công lại rất dở tại sao lại điêu luyện, thuần thục đến thế =)) nhục mặt chưa =))

  12. Sao cái vụ đột nhập này cái gì anh PCD cũng để DL làm hết thế? nhìn người ta chuyên nghiệp khi làm đạo chích chưa? anh có thấy xấu hổ ko?
    Mà Nam Chiều Vương cũng nên cảm thấy xấu hổ đi, phòng ngủ của mình mà ai cũng có thể ra vào như cái chợ thế thì sớm muộn cũng chết lúc nào ko biết.! hừ!

  13. Trời ơi sao DL ko giết luôn tên Nam chiếu vương cho rồi cũng đâu có ai phát hiện đâu.
    Thật tức chết người mà. Đáng tuổi ông người ta mà còn dâm tà thật ghê tởm. Đúng là mấy ng hoàng gia ngu ngốc giá như Trường Nhạc học võ thì lúc này mạng tên NCV đi đời rồi. Hazzzz lúc như này mới biết học võ có lợi nha có thể phòng thân lại khỏe mạnh nữa.
    Ko biết DL sẽ giải quyết ra sao đây.

  14. Cái màn đối thoại cực độc đáo của 2 anh chị hài không đỡ được. Ta hơi bị thích biệt danh Đại Bảo rồi nha, cute cực kì luôn. Haha. Cứu Trường Nhạc xong không biết lại chuyện gì xảy ra, quá nhanh quá nguy hiểm mà.

  15. Gái già đợi gả

    Đại bảo =))) cái tên này làm mị nhớ Gấu Trúc cũng được gọi là quốc bảo, Nghiêu ca cũng lầy như con này nha =)) may quá Ly tỷ tới kịp cứu Công Chúa TN. Lão già NCV già mà mất nết chèn ép con gái ruột, nâng đỡ người ngoài giờ thấy gái đẹp thì dâm dê đê tiện, đề nghị Ly tỷ không giết thì thiến hắn đi ;70

  16. Cái vụ cứu Trường Nhạc làm ta hơi phản cảm. Diệp Ly đã biết từ trước là Trường Nhạc bị dâng cho lão vua già, lại cũng biết Trường Nhạc xin mình chủy thủ để làm g. Vậy mà lúc đó không muốn dính vào chuyện giải cứu, lý do là sợ liên lụy Hoa hoàng hậu Hoa gia và phá vỡ cục diện bang giao hai nước. Nói tóm lại là mặc kệ cho Trường Nhạc lấy chùy thủ đi chết. Rồi bây giờ chuyện xảy ra lại mạo hiểm chạy vào tẩm cung giải cứu. Vậy cứu trong tẩm cung thì Hoa hoàng hậu Hoa giia không liên lụy sao? Cục diện bang giao hai nước không bị phá vỡ sao? Ta biết là truyện cần có cao trào mới hấp dẫn. Nhưng nếu tạo cao trào mạnh mẽ quá nhiều khi phản tác dụng. Ta sẽ hiểu rằng Diệp Ly vốn định để mặc kệ Trường Nhạc vì không liên quan tới mình, nhưng khi nghe Hàn Minh Tích cấp báo là Liễu gia cấu kết với Băc nhung lợi dụng Trường Nhạc để gây chiến, khi đó thấy bất lợi cho mình mới quyết định cứu Trường Nhạc.
    Cũng như cau chuyện về hai anh chị vơi con mình. Ta biết tác giả muốn nhấn mạnh tình cảm ân ái không thể xa rời của anh chị, muốn nhấn mạnh sự quyến luyến lệ thuộc của anh đối với chị. Nhưng tác giả đã làm quá đáng, làm ta thấy bé bi cha mẹ bỏ rơi, thấy bé không hề thể hiện chút tình cảm nào dành cho cha, thấy bé chỉ có cảm giác bất lực và oán hận cha mình, thấy mẹ bé quan tâm và gần gũi cha bé còn bé thì giao cho người khác lo. Vì quá nhấn mạnh tình yêu keo sơn gắn bó của anh chị mà tác giả đã làm biến mất tình thương của cha mẹ với con cái và ngược lại

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close