Đặc Công Hoàng Phi – Chương 145+146

0

Chương 145: Đệ nhất đại lục

Edit: Nhím

Beta: Leticia

“Ngươi còn muốn gì?” Cung chủ Băng Thánh cung nhìn về phía Lạc Vũ, sắc mặt hết sức khó coi.

Lạc Vũ thấy vậy thì mỉm cười khẽ, chậm rãi nói: “Đại môn còn chưa mở ra đâu.”

Vừa nói vậy xong, đám người Lục tông mới nhớ tới cửa của Phiêu Miểu tông còn chưa mở ra, nhất thời mọi người đều cảm thấy xấu hổ.

Lạc Vũ thấy vậy cũng không nhiều lời, khẽ cười đi đến bên cạnh Vân Thí Thiên.

Hướng phía Vân Thí Thiên đang uy nghiêm cười một tiếng.

Sau đó, quét mắt nhìn về phía Tông chủ Già Diệp tháp vẫn còn đang hôn mê, cùng với Tông chủ Lăng Nam đang bị thương rất nặng và gia chủ Lâu Tinh, chậm rãi giơ một tay lên.

Lập tức, các ma thú vẫn bao quanh Lục tông dưới sự chỉ huy của Tiểu Ngân thối lui lại, nhường ra một đường.

“Hôm nay, hiểm thắng*(thắng trong nguy hiểm) Lục tông, định ra khế ước trăm năm này, thật sự là bất ngờ.”

Đứng trong đầy trời ánh chiều tà, Lạc Vũ cầm tay Vân Thí Thiên, nhìn về phía Tông chủ Lục tông, cười nói: “Song, ta tin tưởng, thiên hạ sau này, chúng ta có thể sống chung rất tốt.”

Vừa nói xong lời này, Lạc Vũ dừng lại một chút, mỉm cười nói: “Sau này nếu nơi nào có chuyện gì, chỉ cần Vọng Thiên Nhai ta và Hỏa Ma có khả năng. Nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.”

Dứt lời, cùng Vân Thí Thiên và Minh Trần Dạ liếc nhau một cái, ngón tay mảnh khảnh nắm quyền trượng Phiêu Miểu vung lên.

Lập tức, phía xa xa nơi cửa tông môn, âm thanh răng rắc của cốt long chậm rãi vang lên.

Cửa Phiêu Miểu tông môn, mở ra.

“Các vị từ xa đến lập thành hiệp ước quan trọng như thế, vốn nên thiết đại yến ở nơi này cùng các vị ăn mừng.

Nhưng Phiêu Miểu ta trăm năm không mở ra, nơi đây vật gì cũng thiếu, mà ta cũng không muốn quấy rầy Phiêu Miểu tông môn yên tĩnh đã lâu.

Vì vậy, tiệc này sẽ hẹn tới lần sau vậy, sau này nếu rảnh rỗi tới Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma, tất sẽ để cho các vị cảm thấy giống như ở nhà.”

Giọng nói rất khí thế mà chân thành ở trong gió luân truyền đi rất xa, bay lên tận trời xanh.

“Mời.”

Đại môn mở ra, đàn thú thối lui.

Nhường cho mọi người Lục tông một con đường lớn, không gây ra bất kỳ trở ngại.

Hiển nhiên, Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma lần này thật không hề có thái độ đuổi tận giết tuyệt.

Trừ bỏ ba vị Tông chủ hôn mê cùng với bị thương nặng, ba vị Tông chủ khác chỉ bị thương nhẹ, thấy vậy liếc mắt nhìn nhau.

Biết Lạc Vũ là người có lễ, cũng có lòng nghĩ muốn đáp lại nàng mấy câu.

Đáng tiếc, thật sự là đề không dậy nổi một tia tâm tình tốt.

Lập tức, Tông chủ Tam tông đồng loạt hướng về phía Vân Thí Thiên, Minh Trần Dạ cùng với Lạc Vũ chắp tay, xoay người mang theo chúng môn hạ đệ tử nhanh chóng đi ra.

Vân Thí Thiên thấy vậy thì cầm tay Lạc Vũ, thản nhiên nói: “Đi tiễn đi.”

Lạc Vũ nghe Vân Thí Thiên nói vậy, trong mắt hiện lên một tia ôn nhu cùng với cảm kích.

Lập tức gật đầu, xoay người hướng đám người Hải Mặc Phong và Giá Hiên Mặc Viêm vừa đi mà đuổi theo, nhìn qua chính là chủ nhân đi tiễn khách.

Một đường tĩnh lặng, chủ nhân vui sướng, khách nhân cô đơn.

Tâm trạng lo lắng và sợ hãi Phiêu Miểu nhất tộc đuổi tận giết tuyệt khiến cho đám người Lục tông bước đi thật nhanh.

Lạc Vũ bước nhanh, đi về phía cửa, vượt lên trước đoàn người.

“Tông chủ không cần đưa tiễn xa, chúng ta từ biệt ở đây.” Hải Mặc Phong đi ở cuối cùng áp trận thấy Lạc Vũ đi đến thì nhàn nhạt lên tiếng.

Lạc Vũ vừa nghe thì cười cười, cao giọng nói: “Mặc Phong huynh, Mặc Viêm huynh, đi chậm đã.”

Giá Hiên Mặc Viêm đi ở phía xa, vốn đã nắm chặt hai tay, nghe nói vậy thì hung hăng chau mày, vốn là không muốn để ý đến lời nói của Lạc Vũ.

Nhưng thân thể lại không nghe theo chỉ huy của bộ não, chậm rãi đứng lại, xoay người lại.

“Phiêu Miểu còn ta một người, Mặc Phong huynh gọi cái gì Tông chủ, châm chọc ta có phải không?” Bước nhanh đi tới, Lạc Vũ đứng lại ở trước mặt Hải Mặc Phong.

Hải Mặc Phong nghe Lạc Vũ nói thế, thần sắc vẫn đạm mạc như cũ.

Chậm rãi nói: “Bây giờ là một người, sau khi đánh trận này xong, Vọng Thiên Nhai nổi tiếng thiên hạ, Phiêu Miểu muốn bao nhiêu đệ tử sẽ có bấy nhiêu đệ tử.”

Lạc Vũ thấy vậy lắc đầu: “Phiêu Miểu nhất tộc đã diệt vong, vậy thì để cho nó như vậy, ta không có ý muốn phát dương quang đại lại nó.”

Thật ra là nàng chưa từng nghĩ nhiều đến chuyện của Phiêu Miểu nhất tộc.

Sau có lần tình cờ nghĩ đến, chỉ bằng mượn bản lãnh của nam tử tang thương hậu nhân cuối cùng của Phiêu Miểu nhất tộc kia, Phiêu Miểu nhất tộc này làm sao có thể diệt như vậy.

Duy nhất có thể, chính là bản thân bọn họ cũng không muốn dựng lại tông môn này nữa.

Cho nên, Phiêu Miểu nhất tộc dưới tình thế áp bách của các thế lực khác, cuối cùng mới bị diệt đến chẳng còn lại một ai.

Nếu chính bọn hắn cũng không muốn Phiêu Miểu nhất tộc còn tồn tại ở trên thế gian.

Vậy thì nàng cần gì phải gây dựng lại nó.

Hải Mặc Phong nghe Lạc Vũ nói vậy thì nhướn lông mày, không mở miệng, chỉ nhàn nhạt nhìn Lạc Vũ.

Lạc Vũ chống lại ánh mắt đạm mạc của Hải Mặc Phong, khẽ mỉm cười, từ trong lòng móc ra một tờ giấy, đưa cho Hải Mặc Phong.

Hải Mặc Phong nhận lấy, nhìn qua, là một loạt tên thuốc, thứ gì đây?

Hải Mặc Phong ngẩng đầu, thần sắc vẫn nhàn nhạt như trước mà nhìn Lạc Vũ, trong mắt có ý hỏi.

Lạc Vũ thấy vậy cười nói: “Ta và Thí Thiên không phải người vong ân phụ nghĩa, cùng Lục tông tranh danh đoạt lợi đó là một việc.

Ngươi và chúng ta có quan hệ cá nhân, chúng ta đều là người ân oán phân minh.”

Hải Mặc Phong người này lãnh đạm, nhưng là không thể không nói hắn không tệ.

Đứng trên lập trường tông môn, suy nghĩ cho sự tiến lui của tông môn, thắng thua chính là vấn đề mưu lược.

Đứng trên lập trường cá nhân, bọn họ còn thiếu Hải Mặc Phong một cái nhân tình.

“Đây là bí phương phối trí ngân hồng đan.” Lạc Vũ nhẹ nhàng bắn đầu ngón tay.

Lời nói ra như mây trôi nước chảy*(ý là rất nhẹ nhàng và tự nhiên), thật giống như nói là buổi tối chúng ta ăn món này.

Nhưng là, nghe vào tai Hải Mặc Phong, hoàn toàn rung động.

Hải Mặc Phong rùng mình, cũng không còn thần sắc đạm mạc như ban đầu, tràn đầy khiếp sợ mà nhìn vào tên những loại thảo dược kia.

Một viên ngân hồng đan này có bao nhiêu quan trọng, không cần hắn phải nói ra.

Đó chính là mấu chốt khống chế cả đại lục Vong Xuyên.

Hôm nay, thế lực còn dư lại của Lục tông bọn họ vẫn còn có thể diễu võ dương oai.

Nhưng là ngày khác, chờ khi đan dược này có mặt trên khắp thiên hạ.

Lục tông bọn họ sợ rằng cũng phải đến tìm Lạc Vũ để mua, khi đó còn không phải là mặc người chém giết sao…

Mà bây giờ, Lạc Vũ lại đem cách phối chế đan dược này giao cho hắn.

Hải Mặc Phong nhất thời có chút chấn động.

“Quá quý trọng rồi, thiên hạ tranh bá là bằng bản lãnh thật sự, các ngươi…”

Không đợi Hải Mặc Phong nói hết, Lạc Vũ trực tiếp đưa tay chặn lại lời của hắn: “Thua chính là thua, thắng chính là thắng, cái này không có gì để nói, ta cũng càng không thể xin lỗi ngươi.

Hôm nay ta cho ngươi phương thuốc này, cũng là quan hệ cá nhân của chúng ta.”

Nói đến đây, Lạc Vũ dừng một chút, sau đó cười nói: “Đại lụcVong Xuyên lớn như vậy, ta một nhà tự mình chưởng quản đan dược này thì không thể chiếu cố bát phương được.

Không bằng ta tìm người ăn ý để hợp tác cùng.

Mặc Phong, ta và Thí Thiên, Minh Trần Dạ là thật tâm không muốn đuổi tận giết tuyệt, đặc biệt là với các ngươi.”

Nói xong lời này, Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn Giá Hiên Mặc Viêm ở phía trước, đi lên trước mấy bước, cũng rút ra một tời giấy đưa cho Giá Hiên Mặc Viêm.

“Nhân tình của ngươi ta cũng nhớ kỹ, phương thuốc này ta cũng cho ngươi, Lâu Tinh muốn khôi phục lại hẳn là sẽ nhanh hơn.”

Giá Hiên Mặc Viêm nắm phương thuốc trong tay, nhìn Lạc Vũ mỉm cười đứng trước mặt mình, năm ngón tay chậm rãi siết chặt.

“Lạc Vũ…”

“Mặc Viêm, đừng nói.”

Giá Hiên Mặc Viêm vừa mới mở miệng, Lạc Vũ đã nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười vỗ bả vai Giá Hiên Mặc Viêm, chậm rãi nói: “Chúng ta không thể nào.

Bỏ qua một lần chính là bỏ qua cả đời, không phải là có hay không có thể trở về như lúc ban đầu, không phải là vấn đề có thể thay đổi hay không.

Mà là chúng ta cuối cùng cũng đã bỏ lỡ.”

Mỉm cười chống lại hai tròng mắt như tóe lửa của Giá Hiên Mặc Viêm, thần thái của Lạc Vũ vạn phần chân thành tha thiết: “Phương thuốc này không phải là ta đáp trả lại tình ý cho ngươi.

Giống như nói với Hải Mặc Phong, ta một người không thể ăn quá nhiều, nếu không sớm muộn sẽ có một ngày ăn quá no.

Đã như vậy, ta đây sẽ chọn những người ta tín nhiệm để hợp tác, Mặc Viêm, từ nay về sau hợp tác vui vẻ, không làm được vợ chồng vậy chúng ta làm huynh đệ.”

Tiếng nói phiêu tán theo gió, trong ánh xuân chiều tà, ôn nhu vô song.

Tình ý của Giá Hiên Mặc Viêm, nàng không cách nào tiếp nhận được, nhưng là nàng cũng không muốn cô phụ thảm hắn.

Dù sao, người này kỳ thật cũng không xấu, đã thay nàng che dấu rất nhiều.

Vọng Thiên Nhai có thể thành công, Giá Hiên Mặc Viêm thật ra cũng có một phần giúp sức.

Tình còn sót lại nghĩa, nàng cũng không thể ngồi xem mà mặc kệ

Nàng có thể phá hủy Lục tông, đả kích Lâu Tinh, nàng cũng có bổn sự để cho bọn họ có cơ hội trở mình, một lần nữa huy hoàng.

Tình, nàng bồi lại không được, vậy cũng chỉ có…

Lần đầu điên Giá Hiên Mặc Viêm thấy Lạc Vũ bình tĩnh nói chuyện cùng với hắn, nắm tay lập tức nắm chặt, móng tay cắm thật sâu vào da thịt.

Hắn, thật sự hắn đã bỏ lỡ nàng sao?

“Ha ha, xem ra Quân vương phi quả nhiên hào khí, độ lượng khá lớn, Bổn tông chủ cũng không lộ ra vẻ hẹp hòi.”

Mà đang lúc này, Tông chủ Hải Thần tông đang ở phía xa chờ Hải Mặc Phong và Giá Hiên Mặc Viêm, thuận gió nghe thấy lời nói của Lạc Vũ… Nhất thời, sắc mặt vốn đang là khó coi cũng nhanh chóng dung quang tỏa sáng.

“Nếu Quân vương phi đã thật lòng nói như thế, vậy Mặc Phong ngươi cũng đừng nhăn nhó nữa, thắng bại là chuyện thường của binh gia, đừng làm hỏng giao tình.”

Tâm tình của Tông chủ Hải Thần tông lúc này thật tốt.

Một cái đơn thuốc này trị giá bao nhiêu tiền, có bao nhiêu quý trọng, cái này không cần nói cũng biết.

Thiên hạ chỉ đành phải là thế chân vạc, sau này Hải Thần tông hắn và Lâu Tinh nhất định sẽ vượt lên trên các tông môn khác.

Cùng Vọng Thiên Nhai, Hỏa Ma và gia tộc Lâu Tinh tạo thành thế chân vạc.

Thiên hạ tam tông, có thể nói là tốt hơn thiên hạ Lục tông.

Này tốt hơn thế cục chiến loạn lúc trước a.

Thật sự là bất ngờ, bất ngờ a.

Mà phía sau hắn, gia chủ Lâu Tinh cũng chưa đi được bao xa, sắc mặt cũng sáng lên.

Về phần, tứ tông còn lại có hôn mê hay không hôn mê, sắc mặt cũng chẳng phải là dễ nhìn.

Đứng ở trước mặt Lạc Vũ, Hải Mặc Phong nhìn một chút đơn thuốc trên tay, một lúc sau thu hồi lại, chậm rãi nói với Lạc Vũ: “Lúc thành thân, nhớ báo với ta một tiếng, ta muốn ngồi ở chủ vị.

Dù không tính là sư phó của ngươi, cũng tính là sư huynh.”

Dứt lời, nhàn nhạt liếc Tiểu Ngân đang đứng phía sau Lạc Vũ ở xa xa.

Còn không nói, người này nhưng là lão bà ở rể của hắn.

Tiểu Ngân thấy ánh mắt của Hải Mặc Phong bắn tới, nháy mắt quay đầu bỏ chạy.

Bản lĩnh mặc dù mạnh, nhưng cứ gặp Hải Mặc Phong là nó sợ hãi, nó cũng không muốn tiếp tục đi làm thiếu phu nhân.

“Ha ha, không thành vấn đề.” Lạc Vũ nhất thời cười to.

“Đi.” Hải Mặc Phong cũng không cùng Lạc Vũ khách khí, hướng Lạc Vũ vung tay lên, xoay người rời đi.

Lạc Vũ thấy vậy cũng không lưu, chỉ mỉm cười nhìn hắn rời đi.

“Đi trước.” Tông chủ Hải Thần tông lúc này lại khách khí cực kỳ hướng Lạc Vũ chắp tay.

“Không tiễn.” Lạc Vũ chắp tay đáp lễ.

“Mặc Viêm, đi.” Một bên, gia chủ Lâu Tinh cũng hướng phía Giá Hiên Mặc Viêm đang sắc mặt u oán mà nói một câu.

Sau đó chống thân thể, xa xa hướng Lạc Vũ chắp tay: “Ngày đám cưới, Lâu Tinh cũng sẽ đến đòi chén rượu.”

Lạc Vũ cười đáp lễ: “Đến lúc đó, ta nhất định sẽ thịnh tình khoản đãi.”

Giá Hiên Mặc Viêm thấy Lạc Vũ ôn nhu nhìn hắn, đây là vẻ mặt mà hắn từ trước đến giờ chưa từng nhìn thấy qua trên mặt Lạc Vũ, không khỏi đau xót trong lòng.

Nhớ tới lúc ban đầu, hắn và nàng là vị hôn phu hôn thê của nhau.

Nhưng là, xấu dung ban đầu là cho hắn kinh ngạc, làm cho hắn mất hết thể diện trước mặt người khác, cho nên so đo, mới khiến hai người ngày càng xa nhau.

Mà nay, hồi tưởng.

Thật ra thì, khi hắn căn bản còn chưa nhận rõ được, hắn cũng đã thật sâu thích nàng.

Mà chẳng qua là vấn đề mặt mũi, khiến cho hắn không bỏ xuống được kiêu ngạo.

Mà tiến đến gần nàng, cuối cùng sai lầm suốt cả đời.

Nhìn Lạc Vũ trước mặt ôn hòa cười với hắn, Giá Hiên Mặc Viêm đột nhiên tiến lên trước một bước, đưa tay ôm chặt lấy Lạc Vũ: “Ta thật không có cơ hội sao?”

Nghe ra chân thật cảm tình trong lời nói của Giá Hiên Mặc Viêm, Lạc Vũ cũng không có đẩy hắn ra.

Chỉ đưa tay vỗ vỗ sau lưng Giá Hiên Mặc Viêm, ôn hòa nói: “Sẽ xuất hiện cô gái thích hợp với ngươi hơn ta, Mặc Viêm, đến lúc đó đừng bỏ lỡ.”

Giá Hiên Mặc Viêm nghe vậy thì ôm thật chặt Lạc Vũ, sau đó mạnh mẽ buông ra, xoay người rời đi.

Mạnh mẽ xoay người, lực đạo mạnh mẽ làm văng ra sợi dây chuyền hắn vẫn mang theo ở trên cổ.

Dây chuyền ở dưới ánh chiều tà xẹt qua một đạo đường cong, sau đó lại rủ xuống trên cổ Giá Hiên Mặc Viêm, tản mát ra một loại ánh sáng khác thường.

Chẳng qua là, Giá Hiên Mặc Viêm không có tâm tư đi để ý chuyện đó.

Mà Lạc Vũ, thì không có nhìn thấy.

Chỉ nhìn thấy áo bào màu đỏ theo gió bay lên, sống lưng kia thẳng tắp.

Trong xuân phong chiều tà, có chút thê lương, nhưng cũng là cao ngất và kiên cường.

Gia chủ Lâu Tinh thấy vậy thì chắp tay với Lạc Vũ ở phía xa xa, sau mang theo Giá Hiên Mặc Viêm cùng với đệ tử của gia tộc Lâu Tinh, dưới ánh chiều tà tản mát đầy trước mắt bước đi.

Mà mấy tông khác không thấy Lạc Vũ nhắc đến bọn họ, biết bọn họ không được Lạc Vũ chào đón, đồng loạt vô vị rời đi, nhanh chóng đuổi theo Hải Thần tông và gia tộcLâu Tinh.

Nhất thời, trước cửa Phiêu Miểu tông rộng lớn, chỉ còn lại một mình Lạc Vũ đứng ở đó.

Lạc Vũ thấy vậy thì nhếch môi cười một tiếng, nàng không phải là người tốt, đối tốt với nàng, nàng có thể tốt lại gấp bội.

Về phần những người khác, nàng không thèm quan tâm tới.

Không có năng lực đông sơn tái khởi*(đợi thời cơ quay trở lại), vậy thì đáng đời.

Gió nổi lên, chân trời gió cuốn mây bay, cực kỳ xinh đẹp.

Ha ha, thiên hạ đệ nhất rồi, thiên hạ đệ nhất rồi.

Mà ngay lúc Lạc Vũ xoay người chuẩn bị mở miệng, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng nhanh chóng chạy tới, hưng phấn cực kỳ mà cười ha ha không ngừng.

Ha ha, sau này chúng ta là lão đại, người trong thiên hạ cũng phải sợ chúng ta, chúng ta không sợ bọn họ nữa rồi, ha ha, vui vẻ a.

Ta muốn nhảy, ta muốn nhảy.

Tiểu Ngân hưng phấn nhấc lên cái mông nhỏ quay không ngừng, hưng phấn a.

Một bên Tiểu Hồng nhào lên đầu vai Lạc Vũ, ha ha cười không ngừng.

Mà ở phía sau bọn họ, các ma thú và những cao thủ đến cùng, mọi người cũng hưng phấn mà la hét.

Bọn họ là lão đại, bọn họ là lão đại.

“Ngươi biến thái.” Đứng ở trong đàn ma thú, Minh Trần Dạ chăm chăm nhìn Vân Thí Thiên.

Sau khi xuống đài, Minh Trần Dạ vẫn đang đánh giá hắn, sắc mặt Vân Thí Thiên vẫn lãnh khốc lúc này khóe môi cũng cong lên, dung nhan vốn là tuấn mỹ ở dưới ánh chiều tà lại càng hiện ra rất đẹp

Lúc này, nghe Minh Trần Dạ bất mãn nói, lập tức quay đầu lại: “Hâm mộ?”

Nhất thời, đôi mắt tà mị của Minh Trần Dạ nheo lên: “Bổn vương hâm mộ ngươi? Ta nhổ vào.”

Vân Thí Thiên thấy vậy gật đầu: “Không hâm mộ, đã như vậy, tâm pháp của môn chủ tông môn Già Diệp tháp vốn định đưa cho ngươi luyện, vậy thì thôi đi.”

Minh Trần Dạ vừa nghe, hai mắt lại càng thêm trợn tròn.

Chết tiệt, này là ý tứ gì, hắn mời vừa rồi là nhất thời nhanh mồm nhanh miệng.

Vân Thí Thiên thấy Minh Trần Dạ trợn tròn mắt, khó có khi nào lại không tìm được lời nào để nói, không khỏi khóe miệng càng cong lên, cười tiến gần đến mặt Minh Trần Dạ.

“Ngươi cũng biết, ta vẫn không quá thích địa vị ngươi có thể ngang hàng với ta, nhưng đối với tình địch ta luôn là giết nhầm còn hơn bỏ sót, tuyệt không bỏ qua cho.

Quyết định này của ngươi, ta tương đối thích.”

Minh Trần Dạ ở giữa bầy thú đang sôi trào, nhìn khuôn mặt tươi cười của Vân Thí Thiên, nghe giọng nói khoái trá của hắn, đó là trong cơn giận dữ.

Song, Minh Trần Dạ rốt cuộc vẫn là Minh Trần Dạ.

Sau ngắn ngủi trầm mặc, lập tức cười tà thành tiếng, không lùi ngược lại tiến đến gần Vân Thí Thiên, chống lại mắt của Vân Thí Thiên, nói: “Ngươi cũng biết, ta luôn luôn lấy việc làm cho ngươi không vui làm nhiệm vụ của mình.

Cho nên, thực không phải, tâm pháp kia…”

Nói xong lời này, Minh Trần Dạ quay đầu hướng phía Lạc Vũ, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng đang đùa thành một đoàn hét lớn: “Lạc Vũ, thân ái.

Ta quyết định kiên quyết không lùi lại, nhất định phải tách ra hai người các ngươi, ta…”

“Ngươi mơ tưởng.” Vân Thí Thiên kéo qua cánh tay của Minh Trần Dạ.

Minh Trần Dạ dựa thế giơ tay lên, cười tà: “Tâm pháp lấy ra đây, ta sẽ từ từ suy nghĩ lại…”

Nơi xa, Lạc Vũ thấy Vân Thí Thiên và Minh Trần Dạ đang ghé đầu nói thầm, mơ hồ nghe thấy hai người nói chuyện với nhau, không khỏi cười lớn lên.

Xuân phong sáng rỡ, lạc hà đầy trời.

Hôm nay Phiêu Miểu tông, vô hạn vui mừng.

Gió xuân phất dương liễu, xanh biếc bờ Giang Nam.

Trong ngày xuân yên tĩnh mà vui vẻ, kèm theo Lục tông hòa đàm kết thúc, thế lực mới trên đại lục Vong Xuyên nổi danh mà lên, truyền khắp cả chín tầng mây

Vọng Thiên Nhai, Hỏa Ma, song vương bắt tay, cùng với lánh đời Lục tông, trở thành vương giả mới của đại lụcVong Xuyên.

Đứng ở đỉnh của đại lục.

Từ đó về sau, lánh đời tông môn là đỉnh cao thế lực của đại lục Vong Xuyên đã trở thành chuyện của quá khứ.

Thời đại mới, từ trong loạn thế, đã bắt đầu.

Gió thổi khắp thiên hạ, mây trắng bay bay, biển xanh sóng vỗ

Trong không khí xuân vui mừng, Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma trở thành tâm điểm.

Vô số nhân vật nổi tiếng, tông môn, Quốc vương đều đến đây bái phỏng.

Vô số thương lữ, môn phiệt(nhà thế phiệt là nhà vừa có quyền vừa có thế), đều đến đây đầu nhập.

Vô số dân chúng được Vọng Thiên Nhai thu nạp, hoan hô dậy trời.

Vô số thế lực cùng quốc thổ lệ thuộc Vọng Thiên Nhai, tài đại khí thô*(tiền nhiều như nước) ngẩng cao đầu, ngạo thị quần hùng.

Mùa xuân năm nay thật là có bao nhiêu vui, cũng có bao nhiêu buồn.

Mà trong ngày xuân này,vương cung Vọng Thiên Nhai, hậu hoa viên.

“Ngày ta đã sớm chọn xong rồi, vào cuối tháng sau.” Trong khung cảnh ngập tràn xuân sắc, Vân Khung một thân quần áo màu xanh hoa lan, ngồi ở trong vườn, khuôn mặt vui sướng nhìn Vân Thí Thiên và Lạc Vũ.

“Quá chậm.” Vân Thí Thiên khó chịu.

“Chậm? Không chậm a, ngươi cưới Lạc Vũ tất nhiên phải nhiệt nhiệt náo náo, cực kỳ xa hoa cùng với long trọng mới được, nếu là nhanh quá, mọi thứ sẽ không chuẩn bị kịp được.”

Vân Khung chống cằm dưới, khuôn mặt mang nụ cười chế nhạo nhìn Lạc Vũ, nháy mắt nói: “Có phải hay không Vũ nhi đợi không kịp, muốn…”

Lạc Vũ nhất thời ho khan một tiếng, để chén trà trong tay xuống, cười nghiêm nghị: “Ta không ngại những thứ này, tỷ tỷ định đoạt là tốt rồi.”

“Đó, đó là Vân Thí Thiên nhà ta nghĩ cho vợ nó đó, ngươi không đành lòng lâu như vậy, chịu khó nhịn một chút vậy…”

“Không thể nhịn được nữa.” Lời nói chế nhạo còn chưa nói hết, Vân Thí Thiên đã trực tiếp mặt lạnh nhìn lại.

Thấy động tác cùng với lời nói của Vân Thí Thiên, Lạc Vũ ở bên cạnh im lặng nhướn nhướn mày, mà đám người Phong Vô Tâm thì đồng thời bật cười.

“Mười tám tháng sau, không thể muộn hơn.” Vân Thí Thiên nhất chỉ định giang sơn, ngôn ngữ sáng quắc, tuyệt không sửa đổi.

Hắn không muốn đợi nữa, đợi lâu như vậy, hiện tại hắn phải thật nhanh đem Lạc Vũ cưới về.

“Mười tám tháng sau, vậy làm sao mà kịp.” Vân Khung dựng chân mày lên một chút.

“Đó là vấn đề của tỷ, không phải của ta.” Vân Thí Thiên ném ra một câu, duỗi tay ra ôm Lạc Vũ đứng lên.

“Chúng ta đi nghỉ ngơi.” Lãnh khốc ném lại một câu, quang minh chính đại ôm Lạc Vũ rời đi.

Còn dư lại một đám người vẫn đang im lặng, Quân vương của bọn họ a, quả thực quá mực bá đạo.

Tẩm cung Vân Thí Thiên.

Lạc Vũ ngồi ở mép giường, cười nhìn Vân Thí Thiên: “Tỷ tỷ bọn họ cũng là một mảnh tâm ý, Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma mới trở thành thủ lĩnh mới của đại lụcVong Xuyên.

Nếu tiệc cưới của chàng mà keo kiệt, hoặc là tân khách tới không đầy đủ, sẽ bất lợi cho uy vọng sau này của Vọng Thiên Nhai.”

Thật ra thì đám cưới có long trọng hay không, đối với nàng cũng không sao cả…

Chẳng qua là suy nghĩ vì Vân Thí Thiên mà thôi, không thể…

“Đám cưới của chúng ta, chỉ có hai người chúng ta làm chủ, quản gì những người khác.” Vân Thí Thiên nghe Lạc Vũ nói thế, nhất thời hừ lạnh một tiếng, bá đạo hiển lộ rõ ràng.

Uy vọng của Vọng Thiên Nhai không phải biểu lộ bằng một đám cưới.

Hắn tuyệt sẽ không để cho đám cưới của hắn và Lạc Vũ có bất kỳ mục đích gì khác, quản chi đúng là sẽ giúp ích cho Vọng Thiên Nhai cũng không được.

Lạc Vũ nghe Vân Thí Thiên nói vậy, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười, vươn tay chạm nhẹ vào mặt Vân Thí Thiên: “Rốt cục có thể ở cùng nhau rồi.”

Lời nói thanh nhã quanh quẩn bên tai Vân Thí Thiên.

Thâm tình, triền miên.

Đúng vậy a, bọn họ đã trải qua quá nhiều, hiện tại rốt cục đã có thể ở chung một chỗ, cuối cùng đã không có người có thể chia cắt bọn họ.

Này, thật sự là quá tốt.

Vân Thí Thiên im lặng nhìn Lạc Vũ, cảm thụ được thâm tình, cảm thụ được triền miên, nhất thời cũng nhịn không được.

Thân hình vừa chuyển, tung mình một cái đặt Lạc Vũ ở trên giường.

“Nàng là của ta.” Mũi đối mũi, mắt đối mắt, Vân Thí Thiên cắn đôi môi của Lạc Vũ.

Lạc Vũ bị động tác đột ngột của Vân Thí Thiên làm sợ hết hồn, nhưng ngay sau đó đã thoải mái, cười nói: “Chàng cũng là của ta.”

“Tốt, vậy thì không kìm lòng nữa.” Vân Thí Thiên nhất thời cũng không phản bác lại lời nói của Lạc Vũ, đầu lưỡi thật sâu mút vào đôi môi Lạc Vũ.

Bàn tay to lại càng trực tiếp tiến vào trong vạt áo Lạc Vũ.

Dù sao một tháng sau cũng là đám cưới, Lạc Vũ là của hắn, vậy hiện tại hắn không kìm lòng nữa.

Cảm nhận được tình ý nóng rực của Vân Thí Thiên, Lạc Vũ đưa hai cánh tay lên ôm lấy cổ Vân Thí Thiên, ngẩng đầu lên làm cho nụ hôn càng thêm sâu sắc.

Vân Thí Thiên của nàng.

Lửa nóng như sóng triều, bên trong tẩm cung nhanh chóng ấm lên.

“Cửa cũng không đóng, ban ngày cũng thực mạnh mẽ.” Bên trong phòng độ ấm không ngừng tăng lên, Minh Trần Dạ vừa tới đã nhanh chóng xông vào.

Trên giường, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên nhanh chóng tách nhau ra, Vân Thí Thiên không quay đầu lại, vô cùng tức giận hướng Minh Trần Dạ đánh ra một kiếm.

“Thẹn quá thành giận.” Minh Trần Dạ lắc mình một cái tránh ra, hai tay ôm ngực tựa vào cửa.

“Chúng ta là vợ chồng, Minh Trần Dạ, phi lễ chớ nhìn.” Lạc Vũ sửa lại y phục, ngồi trên giường chằm chằm nhìn Minh Trần Dạ.

“Phải, phi lễ chớ nhìn, ta đi.” Khó được Minh Trần Dạ xoay người rời đi, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên thấy vậy liếc mắt nhìn nhau.

Minh Trần Dạ lúc nào thì tốt nói chuyện như vậy.

“Ngày khác, ma thú đến xem cũng không biết cái gì là phi lễ chớ nhìn.” Giọng nói tà khí ở trong gió xuân bay lên.

Vân Thí Thiên và Lạc Vũ vừa nghe, nhất thời hai người biến sắc, lắc mình một cái hướng cửa sổ đánh đến.

Nháy mắt, tình huống ngoài cửa sổ rõ ràng.

Chỉ thấy Cửu đầu xà hoàng mở rộng chín cái đầu, lúc này đang mai phục ở một cái cửa sổ ngoài tẩm cung.

Mà trên đầu hắn, Tiểu Ngân đã thu nhỏ lại, Tiểu Hồng, Bạch Hổ vương, Kim Loan Phượng, Hùng vương, tất cả đam ôm một đầu Cửu đầu xà hoàng nhìn lén.

Rút lui, rút lui, nhanh nhanh.

Vừa thấy Vân Thí Thiên và Lạc Vũ phát hiện ra bọn họ, Tiểu Ngân nhất thời giật mình, hỗn loạn, nhảy dựng lên bỏ chạy.

Nháy mắt, mấy đại thú vương nhanh như tia chớp chạy trốn đi.

“Tiểu Hồng, Tiểu Ngân, ta lột da các ngươi…”

Xuân phong bay cuộn, cảnh xuân xinh đẹp vô cùng.

 

Chương 146: Vũ Thiên đại hôn

Trong bầu không khí mùa xuân tưng bừng, thời gian trôi qua thật nhanh.

Trên Vọng Thiên Nhai là một mảnh sôi trào và bận rộn, sự hưng phấn và nhiệt tình hoàn toàn làm lãng quên thế cục ở những địa phương khác trên đại lục Vong Xuyên.

Chính là Già Diệp tháp và gia tộc Lăng Nam bị hủy mất địa bàn và chuyện của lánh đời Lục tông, muốn phát triển thế nào, muốn bắt đầu đấu lại thế nào.

Liên quan gì đến Vọng Thiên Nhai bọn họ, không quan tâm.

Vì vậy, một tháng này nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không phải, Vọng Thiên Nhai và Hỏa Ma đang là một mảnh vui mừng cùng với hưng phấn, cực kỳ bận rộn.

Hôm nay cách ngày đám cưới của Vân Thí Thiên Quân vương Vọng Thiên Nhai cùng với Lạc Vũ còn lại ba ngày.

Thiên hạ vui mừng, quần hùng đều tề tụ tại Vọng Thiên Nhai.

Dòng người chúc mừng giống như thủy triều không ngừng kéo đến.

Người nhiều đến nỗi kín chỗ, chân chính là thiên hạ quần hùng mượn lần này để đến diện kiến tân vương giả của đại lục Vong Xuyên.

Gió thổi qua, xuân sắc cuồn cuộn.

Mà trong không khí xuân tưng bừng, tại một nơi rất xa không biết tên ở đại lụcVong Xuyên, trong một căn lều cỏ.

“Đa tạ dược sư đã cứu mạng ta, lúc này Bổn vương không có gì báo đáp được, ngày sau tất sẽ quay trở lại trọng tạ dược sư.”

Trong lều cỏ đơn sơ, quốc chủPhi Vũ mất tích đã lâu, khuôn mặt thành khẩn đứng trước một tiểu dược sư, thận trọng hứa hẹn.

Ngày đó, hắn trúng một chưởng của Vân Thí Thiên, bay lên không trung sau đó rơi xuống.

Vừa lúc rơi xuống trước mặt tiểu dược sư này, tiểu dược sư này không chỉ cứu hắn.

Còn hao phí mấy năm thời gian chữa trị cho hắn, hôm nay hắn đã khỏe lại rồi, thật sự là lòng tràn đầy cảm kích.

Tiểu dược sư ở trước mặt Quốc vương Phi Vũ mới chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, khuôn mặt trẻ con, nghe Quốc vương Phi Vũ nói vậy thì ngay thẳng nói: “Tốt, ta ở đây chờ ngươi quay trở lại tạ ơn.

Càng nhiều càng tốt, tiền của ta đã bị ngươi xài hết rồi, ngươi cần tạ ơn gấp bội lại cho ta.”

Quốc vương Phi Vũ nhất thời bật cười.

Cũng đúng, ban đầu khi hắn tỉnh lại còn có thể ở khách sạn, hiện tại hai người cũng chỉ có thể ở trong gian nhà trang hoang dã này.

Tiểu dược sư này đã tốn không ít tiền cho hắn.

“Nhất định, nhất định.” Quốc vương Phi Vũ cam kết.

“Tốt lắm, vậy ngươi đi nhanh lên, nhanh chóng quay lại đây tạ ơn ta.” Tiểu dược sư nghe nói vậy thì rất hài lòng, hướng phía Quốc vương Phi Vũ mà phất tay.

Quốc vương Phi Vũ thấy vậy thì cười gật đầu: “Vậy thì Bổn vương đi trước.”

“Được, được, đúng rồi, ngươi là Quốc vương có phải không? Vậy ngươi đi Vọng Thiên Nhai một chuyến đi, nghe nói hai ngày nữa cái gì Vân Thí Thiên sẽ kết hôn với Quân Lạc Vũ, tất cả các Quốc vương trên đại lục đều đến đó.

Ngươi đi lấy của bọn họ ít ngân hồng đan tới cho ta xem, vật thần kỳ như vậy, ta muốn nghiên cứu…”

“Cái gì, Vân Thí Thiên và Quân Lạc Vũ thành hôn? Khi nào?”

Không đợi tiểu dược sư hứng thú dào dạt nói xong, vẻ mặt của Phi Vũ Quốc vương đã lập tức thay đổi, cả người nhảy dựng lên.

Hai năm qua thân thể của hắn vẫn còn hoạt động bất tiện, mọi chuyện đều do tiểu dược sư ra ngoài làm, hắn không biết chút tin tức nào từ ngoại giới.

Vân Thí Thiên và Quân Lạc Vũ thành hôn, hai người bọn họ tuyệt đối không thể thành hôn được.

Tiểu dược sư thấy Phi Vũ Quốc vương nóng nảy, lập tức nâng ngón tay tính toán, nghi ngờ nói: “Đại khái là ba ngày sau thì phải.”

“Sưu.” Một lời còn chưa nói hết, Phi Vũ Quốc vương trước mặt hắn đã sưu một tiếng hướng phía ngoài mà phóng đi.

Không thể, tuyệt đối không thể để cho hai người bọn họ thành hôn, tuyệt đối không thể.

“Uy, nhớ lấy đan dược của ta…” Tiểu dược sư thấy vậy rống to.

Gió xuân phất qua, âm thanh truyền đi xa xa, nhưng mà không biết Quốc vương Phi Vũ lúc này có nghe thấy nữa hay không.

Ngày xuân mơn mởn, sức sống dạt dào.

Các loài hoa xuân đua nhau khoe sắc, xinh đẹp, tràn đầy sức sống.

Thời gian ba ngày thoáng cái đã qua, hôm nay chính là ngày thành hôn của Quân vương Vọng Thiên Nhai cùng với Vương phi Quân Lạc Vũ.

Mặt trời mọc ở đằng đông, quần hùng tề tụ trên Vọng Thiên Nhai, tiếng kèn lệnh vang lên, vang dội khắp cả một vùng.

Trên Vọng Thiên Nhai là một mảnh vui mừng, mọi người đều đi ra đường, mắt hướng về phía Vương cung Vọng Thiên Nhai, ca múa tưng bừng.

Mặc sắc cùng ngân hồng sắc xen lẫn, Vọng Thiên Nhai vương cung xanh vàng rực rỡ, lúc này càng thêm trang nghiêm túc mục.

Thảm đỏ gắn ngân hồng tơ vàng trải dài từ cửa Vương cung đến trước Nghị chính cung, hai bên là hai hàng thị vệ xếp hàng cung kính, tràn đầy sâm nghiêm.

Mặc long bay lượn trên đại trụ tử tinh sắc cơ hồ muốn phá không mà ra, ngạo thị thiên hạ, thế không thể đỡ.

Phượng hoàng giương cánh trên bạch sắc đại trụ giống như dục hỏa trùng sinh, quanh quẩn ở trên cao, cúi nhìn thương sinh.

Bát phương tấp nập, bách quan tề tập.

Chung cổ vang lên, trăm nhạc tề vang.

Vân Thí Thiên, Quân Lạc Vũ, đại hôn.

“Giờ lành đã đến, nổ pháo.” Giọng nói của lễ quan Phong Vô Tâm vang vọng tận trời xanh.

Trên đầu Lạc Vũ đội tử tinh bạch phượng quan, trên bộ hỉ bào đỏ thẫm thêu hình vạn thú, phượng hoàng tung cánh.

Y bào phía sau trải dài trên thảm đỏ khảm ngân hồng tơ vàng, tôn lên dung nhan vốn rạng rỡ lúc này càng thêm khuynh quốc khuynh thành.

Khóe miệng khẽ giương lên, một nụ cười phát ra từ đáy lòng cơ hồ khiến cho cả người nàng giống như đang được bao phủ trong ánh sáng mờ ảo, ưu nhã tuyệt trần khiến cho người ta chỉ có thể đứng phía xa mà nhìn lại.

Nhẹ nhàng bước đi, trong tiếng kèn vang dội, Lạc Vũ bước đi trên thảm đỏ hướng về phía Nghị chính cung.

Mà ở phía sau nàng, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng đầy người uy phong, trên người cũng khoác áo choàng phấn hồng, ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái bước đi phía sau Lạc Vũ.

Mà ở phía sau bọn họ, chính là tứ vương ma thú.

Mà theo sát phía sau tứ vương chính là mười ma thú cấp bậc cao nhất.

Lúc này, trên người các ma thú cũng đang bọc áo choàng phấn hồng, vênh váo tự đắc bước đi phía sau Lạc Vũ, hướng phía Nghị chính cung mà đi.

Bọn họ chính là công thần của Vọng Thiên Nhai quyền khuynh đại lục Vong Xuyên.

Lại càng là con át chủ bài của Lạc Vũ, bọn họ hộ tống chủ tử của bọn họ.

Lạc Vũ đang ở Vọng Thiên Nhai nên không có nhà mẹ đẻ, trực tiếp xuất giá từ Vương cung Vọng Thiên Nhai.

Song, có bọn họ ở đây, ai dám chất vấn chủ tử của bọn họ nửa điều, trực tiếp tiêu diệt.

Xuân phong rực rỡ, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng hộ tống Lạc Vũ, hướng chỗ cao nhất của Vọng Thiên Nhai – Nghị chính cung mà đi.

Dọc đường, các đội thị vệ nhất tề khom người quỳ lạy.

Pháo hoa rực rỡ ở trên bầu trời nổ vang.

Tiếng chuông vui mừng không ngừng vang lên, một mảnh trang nghiêm túc mục.

“Oanh.” Lạc Vũ từng bước từng bước đi lên bậc cao nhất của Nghị chính cung, hỉ nhạc tưng bừng, chung cổ trường minh.

“Rống.” Tứ vương ở phía sau Lạc Vũ đồng thời ngẩng đầu hí dài, ngoài Vọng Thiên Nhai vương cung vạn thú đang tề tụ, nghe thấy âm thanh này, nhất tề ngẩng cao đầu kêu một tiếng dài.

Tiếng huýt gió hùng tráng, cùng chung cổ trường minh đan xen vào nhau.

Giống như biển rộng sóng lớn, quân lâm thiên hạ.

Vân Thí Thiên một thân long bào đỏ thẫm đứng ở trên bậc thang.

Trên khuôn mặt lãnh khốc lúc này tràn đầy nụ cười xán lạn, đưa tay ra nắm lấy tay Lạc Vũ, nhìn nhau cười sau đó sóng vai đi vào trong Nghị chính cung.

Không cần nói bất cứ điều gì, tình cảm của hai người đã không cần thêm thứ gì phụ họa.

Trong Nghị chính cung, quần hùng tề tụ.

Lấy hai vị tông chủ Hải Thần tông và Lâu Tinh đứng đầu cho quan khách, cùng với thủ lĩnh của các đại thế lực khác, trong tiếng hú dài của vạn thú cùng nghênh đón Vân Thí Thiên và Lạc Vũ.

“Giờ lành đã đến.” Lúc này, Phong Vô Tâm đứng trên bậc đầu tiên của thềm bạch ngọc, trên mặt tràn đầy nghiêm túc và vui sướng lớn tiếng hô.

Pháo mừng lần nữa nổ vang, kèn lệnh vui mừng vang khắp trời đất.

Vân Thí Thiên và Lạc Vũ vẫn cầm tay nhau, trong mắt hai người cũng là tràn đây kích động cùng vui sướng.

“Nhất bái thiên địa.”

Trên bục cao nhất, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên chậm rãi xoay người, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng ở phía sau lập tức thối lui ra hai bên, hai người hướng phía ngoài của đại điện quỳ xuống, vẫn nắm lấy tay nhau, quỳ lạy thiên địa.

“Nhị bái cao đường.”

Nhìn nhau xoay người, Lạc Vũ và Vân Thí Thiên cùng nhìn về phía Vân Khung và Quân Vân và Phi Yên ở phía trên cao.

Theo như lễ tiết, cao đường này chỉ có thể là trưởng bối của nhà trai ngồi, nhưng mà Lạc Vũ là ai, Vân Thí Thiên lại có bao nhiêu cưng chiều nàng.

Quân Vân và Phi Yên ngồi ngay ngắn ở trên cao, nhận lấy một lạy này.

Hai tay cầm lấy tay đối phương, Vân Thí Thiên và Lạc Vũ giữa sảnh đường tràn ngập sắc hoa hướng về phía Vân Khung, Quân Vân và Phi Yên mà quỳ lạy.

“Ha ha…” Vân Khung ngồi ở phía trên cao, khuôn mặt tràn đầy nụ cười rực rỡ, cũng không che giấu ấm áp trong mắt.

Tiểu đệ của nàng rốt cục thành thân rồi, cùng người mà hắn yêu kết thành phu thê.

Cái này thật sự là khổ tận cam lai, một mảnh tâm huyết của nàng hôm nay cuối cùng cũng được đến kết quả rồi.

Đệ đệ nàng che chở hơn hai mươi năm, chịu nhiều đau khổ, nhận hết lạnh ấm lòng người, rốt cục đã uy lâm thiên hạ, hạnh phúc mỹ mãn rồi.

Các tân khách chung quanh nhìn Vân Khung đỏ mắt thì đều mỉm cười.

Trưởng tử như mẹ, mặc dù Vân Khung không phải thân tỷ*(chị ruột), nhưng là ở Vọng Thiên Nhai này, ở trong mắt của người trong thiên hạ, nàng đáng được nhận một lạy này của Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ.

Một bên, Quân Vân và Phi Yên cũng đầy vui sướng mà gật đầu với hai người.

Sau đó quay đầu cùng Vân Khung liếc mắt.

Tất cả ân oán, tất cả hiểu lầm, lúc này đã trở thành mây khói.

Sau này, sẽ không còn bất kỳ hiểu lầm nào nữa, chỉ còn người một nhà thương yêu nhau.

“Phu thê giao bái.”

Giọng nói của Phong Vô Tâm cao vút, vang vọng tận trời cao.

Vân Thí Thiên và Lạc Vũ nhìn nhau, cười tươi như hoa, nhẹ nhàng khom người lạy lẫn nhau.

Từ nay về sau, trên trời dưới đất, nắm tay cùng bước.

Từ nay về sau, một đời một kiếp, một đôi người.

“Vương hậu của Bổn quân.” Vân Thí Thiên xoay người đối mặt với mọi người, nắm thật chặt eo Lạc Vũ, cúi đầu nhìn Lạc Vũ nhẹ nhàng nói.

Lạc Vũ khẽ ngẩng đầu, cụng vào trán của Vân Thí Thiên, nhìn vào cặp mắt thâm thúy của Vân Thí Thiên, nhẹ nhàng giương lên một nụ cười xinh đẹp nhất.

Hai tay ôm nhau, hai mắt nhìn nhau.

Tại một khắc này, dù xung quanh có hàng vạn hàng nghìn người, nhưng trong mắt bọn họ chỉ nhìn thấy lẫn nhau, chỉ có lẫn nhau.

“Kết thúc buổi lễ.” Tiếng xướng cao cao vang vọng khắp Nghị chính cung.

“Quân vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Vương hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.” Bách quan nhất tề hô vang, đồng loạt thấp thân quỳ lạy.

Chung cổ vang lên, pháo mừng tràn phóng, kim la gõ vang, Lạc Vũ trở thành Vương hậu Vọng Thiên Nhai.

Quần thần cúi đầu, hô vang.

Trăm nhạc vang lên, núi sông đồng xuân.

Đại yến tân khách, đại xá thiên hạ.

Thiên địa rực rỡ, giờ khắc này toàn thiên địa đều vui mừng cùng với bọn họ, một ngày này, là thuộc về Vân Thí Thiên và Quân Lạc Vũ.

Bóng đêm buông xuống, trong vương cung Vọng Thiên Nhai, đèn dầu sáng tỏ.

Tiền điện, bách quan huyên náo, chén chén nâng lên chúc mừng.

“Hai vị tông chủ, đừng khách khí, mời.” Vân Khung và Quân Vân và Phi Yên vui mừng tiếp đón tân khách.

“Ha ha, tự nhiên sẽ không khách khí.” Hải Thần tông chủ cùng gia chủ Lâu Tinh mỉm cười.

Cầm chén bước đi, Vân Khung xoay người sang Hải Mặc Phong ở bên cạnh Hải Thần tông chủ.

“Uy, Hải Mặc Phong, ngươi không phải là muốn ngồi ở chủ vị sao, vậy bây giờ ngồi ở đây làm gì, đi, đi, ngồi ở chủ vị chính là chủ nhân, đi xã giao với tân khách đi, hôm nay có rất nhiều tân khách.”

Một lời vừa nói xong đã lôi kéo Hải Mặc Phong đứng lên.

Hải Mặc Phong thấy vậy sắc mặt vẫn đạm mạc như cũ, nhưng cũng không đứng lại, đi theo Vân Khung xã giao với tân khách.

Sớm biết vậy sẽ không ngồi ở chủ vị rồi, sư huynh của Vân Thí Thiên thật không dễ làm.

Tông chủ Hải Thần tông và gia chủ Lâu Tinh thấy vậy không khỏi lắc đầu cười to.

Nhưng cũng không ngăn cản, thiên hạ hiện tại, cùng Vọng Thiên Nhai giao hảo tuyệt đối là chuyện tốt.

Huyên náo, hưng phấn, vui sướng tràn ngập tiền điện.

Cả Vọng Thiên Nhai là một mảnh vui mừng.

Mà lúc này, trong tẩm cung của Vân Thí Thiên lại là một mảnh yên tĩnh.

“Rốt cục nàng đã trở thành thê từ của ta rồi.” Trong tẩm cung, Vân Thí Thiên đang nâng mặt Lạc Vũ, giọng nói lộ ra kích động cùng với vui sướng khó có thể đè nén được.

Lạc Vũ nâng tay chạm vào mặt Vân Thí Thiên, nhẹ nhàng hôn khóe miệng Vân Thí Thiên, mang theo ý cười nói: “Hiện tại đã xác định được chưa?”

“Xác định.” Không để cho Lạc Vũ lui về, Vân Thí Thiên vừa nói xong hai tiếng lập tức ôm lấy cổ Lạc Vũ, kéo xuống hôn nồng nhiệt.

Đồng thời, thân hình chợt lóe, ôm theo Lạc Vũ hướng đến phía giường lớn ngọc thạch.

Lạc Vũ không kịp đề phòng, trực tiếp bị Vân Thí Thiên đặt mạnh xuống giường lớn.

Lưỡi trượt vào, công thành đoạt đất, không giống như ngày thường vẫn mang theo một chút đè nén.

Giống như muốn đem nàng nuốt trọn vào trong bụng, mạnh mẽ mà điên cuồng, tràn đầy tình dục, tràn ngập đoạt lấy, chứa đựng vô tận hưng phấn và khoái trá.

Đó là một loại mãnh liệt mà Lạc Vũ chưa từng được thể nghiệm qua.

Khóe môi, nước miếng do không kịp nuốt mà chảy xuống, chậm rãi theo cằm của Lạc Vũ chảy xuống, trượt xuống cổ, chảy vào trong.

Chậm rãi thẩm thấu vào trong cổ áo của Lạc Vũ, vạn phần mê hoặc.

“Ngô… Xem một chút… Chung quanh…” Lạc Vũ bị Vân Thí Thiên hôn đến không thở được, chỉ có thể đứt quãng nói ra.

“Ta đã sớm nhìn rồi.” Vân Thí Thiên ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy cướp đoạt.

Đã qua hai lần rồi, hắn đã sớm học khôn.

Lần này, bên ngoài tẩm cung, trong vòng trăm trượng, tất cả cả người lẫn vật đều không thể vào, dám quấy rầy hắn động phòng, hừ.

Lạc Vũ nghe nói vậy thì nhẹ nhàng cười, cũng không hề giấu diếm yêu thương, đưa tay lên đặt trên người Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên thấy vậy, nhấc bàn tay to, nhanh chóng gỡ xuống mũ phượng trên đầu Lạc Vũ.

Tóc đen như suối trượt xuống, trải trên ngọc sàng hắc hồng.

Hình ảnh kia, cực kỳ xinh đẹp.

Không để cho Lạc Vũ có thời gian thở dốc.

Vân Thí Thiên đã sớm đợi không được, một tay xé mở hỉ bào trên người Lạc Vũ.

Thân thể trắng noãn lập tức lộ ra, trên ngọc sàng hắc hồng quả thực chính là ma quỷ câu dẫn người.

“Thích không?” Lạc Vũ không hề có tư thái ngượng ngùng nữ nhi gia, cánh tay ngọc nâng lên ôm lấy cổ Vân Thí Thiên.

Âm thanh kia, triền miên yêu say đắm, khiến cho cổ họng Vân Thí Thiên một trận đại động.

Lập tức hoạt động thân mình, đem chính vạt áo của mình cở ra.

Lập tức, hỉ bào trực tiếp bị Vân Thí Thiên xé làm hai nửa, tung bay rơi xuống phía xa.

“Thích.” Giọng nói trầm thấp mà tràn ngập bá đạo, lúc này nghe vào tai lại thấy cực kỳ khêu gợi.

Lạc Vũ không nhịn được ngẩng đầu lên, hôn lên cằm Vân Thí Thiên.

Lạc Vũ chủ động như vậy, Vân Thí Thiên làm sao còn có thể kiềm chế được: “Chúng ta chờ một ngày này đã quá lâu rồi.”

Cúi đầu hung hăng hôn lên thân thể trắng noãn, từng đóa hoa lập tức nở rộ.

“Vậy thì…” Lời đáp lại Vân Thí Thiên còn chưa nói xong, Lạc Vũ đột nhiên khẽ nhíu mày, cùng lúc này Vân Thí Thiên đang ở trên người Lạc Vũ cũng nhíu mày.

“Có cảm giác bị rình coi.” Lạc Vũ cắn cằm của Vân Thí Thiên, hạ giọng.

“Xung quanh không có ai.” Vân Thí Thiên đem Lạc Vũ cẩn thận đặt ở dưới thân, không lộ ra chút nào.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, nhưng là cảm giác bị rình coi kia rất rõ ràng.

Đây là có chuyện gì?

“Minh Trần Dạ đâu?” Đang chau mày, đột nhiên Vân Thí Thiên giận tái mặt.

Hôm nay chỉ gặp mặt Minh Trần Dạ một lần trên đại điện, sau đó không thấy hắn đâu nữa.

Người này chỉ sợ là không dễ dàng như vậy để cho bọn họ động phòng thành công đi.

“Tiểu Ngân và Tiểu Hồng đâu?” Lạc Vũ cũng đồng thời ngẩng đầu lên.

Mấy tên kia đâu rồi, bọn họ chạy đến chỗ nào rồi?

Mà trong khi Lạc Vũ và Vân Thí Thiên còn đang nghi ngờ, ở nơi xa dưới mặt đất, trong một cái hố, Tiểu Ngân, Tiểu Hồng, Minh Trần Dạ cùng tứ vương ma thú đang ngắm nhìn đêm động phòng hoa chúc.

“Vóc người không ra sao, còn không bằng ta.” Minh Trần Dạ tự rót một chén, bàn về vóc người của Vân Thí Thiên.

Chỉ thấy, trong cái hố nhỏ này.

Bốn phương đều là gương tinh thạch giăng đầy, mà một ít gương tinh thạch xếp chồng lên nhau, vô số gương tinh thạch nhỏ xếp thành một đường quanh co, kéo dài đến tận phía xa.

Lúc này, trong gương tinh thạch trước mặt, tất cả tình cảnh bên trong tẩm cung của Vân Thí Thiên đều hiện ra rõ ràng.

Wow, wow, nhìn thật rõ, mau động a, ta muốn học, ta muốn học.

Tiểu Ngân đứng ở trước gương, cả khuôn mặt nhỏ bé sáng lên, ý vị thúc giục Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ ở trong gương.

Mà Tiểu Hồng ở bên cạnh giống như là thấy được đồ ngon.

Vừa nghe Tiểu Ngân nói, nhất thời ba một tiếng, móng vuốt đánh trúng đầu Tiểu Ngân.

Học cái gì mà học, ngươi đồ lưu manh.

Tiểu Ngân quay đầu lại ném cho Tiểu Hồng một cái mị nhãn, cười hắc hắc cũng không có phản bác.

Mà tứ vương ma thú ở phía sau nó thấy vậy, nhất tề im lặng lắc đầu.

Thú vương của bọn họ a, sợ vợ đây.

Wow, động, động rồi đó, rõ ràng quá… Tiểu Ngân kích động.

“Nói nhảm, cũng không ngẫm lại chút đây là chủ ý của ai, chỉ bằng điểm bản lãnh của các ngươi, cắt.” Minh Trần Dạ vừa uống rượu, vừa khinh bỉ nhìn Tiểu Ngân cùng đám ma thú.

Dùng tinh thạch làm gương phản xạ là hắn học được khi ở Phạm Đế thành.

Thành chủ của Đế Phạm Thiên có thể đem cả Phạm Đế thành quan sát được rõ ràng.

Mặc dù hắn không có đầy đủ điều kiện cần thiết, nhưng là một chỗ nho nhỏ như thế này cũng là không có vấn đề gì.

Cắt, còn không phải là do chúng ta hỗ trợ ngươi.

Tiểu Hồng hí mắt, trợn mắt nhìn Minh Trần Dạ.

Cho dù Minh Trần Dạ có ý tưởng, kia còn không phải là dựa vào chúng nó thực hiện.

Xung quanh tẩm cung của Vân Thí Thiên sớm đã bày ra cầm chế.

Còn không phải là nhờ có một thân bản lãnh dung nhập vào tảng đá của nó, vào được trong tẩm cung của Vân Thí Thiên, đem mọi thứ sắp xếp thật tốt.

Sau đó đem hình ảnh truyền đến nơi này, hắn muốn nhìn, hừ hừ, còn không có cửa đâu.

Minh Trần Dạ thấy vậy nhất thời cười ha ha: “Tốt, tốt, tất cả mọi người đều có công, nên cùng nhau nhìn, cùng nhau nhìn.”

Dứt lời, nhìn Vân Thí Thiên trong gương tinh thạch, cười hắc hắc nói: “Hừ, cho là bày cấm chế trong vòng một trăm mét, ta sẽ không có biện pháp nháo động phòng nữa sao?

Minh Trần Dạ ta muốn phá hư, tất sẽ có biện pháp.”

Xung quanh tẩm cung trăm mét không có bất kỳ thứ gì tiến vào được, ngoài trăm mét, đám người Phong Vô Tâm nghiêm mật canh gác, đề phòng bọn họ.

Nhưng, Minh Trần Dạ hắn là ai a.

Hắn cũng đã có biện pháp rồi.

Không muốn hắn nháo động phòng, tốt lắm, hắn sẽ nhìn, hừ.

Oa oa, cởi quần áo rồi…

Lạc Vũ nhà ta thật là trắng, nhưng ta đã nhìn qua trước rồi.

“Ba.” Tiểu Hồng chụp một vuốt qua, sắc phôi.

Tiểu Ngân ủy khuất, khi đó ta còn nhỏ a, Lạc Vũ nhà ta không kiêng kỵ ta, hơn nữa Lạc Vũ cũng tắm rửa cho ta a.

Ta cũng bị nàng xem qua hết trơn rồi, ôi…

Lưu manh, sắc phôi, không biết xấu hổ, ta không thương ngươi nữa.

A a, cái này không được, ác lão bà của ta, wow, Vân Thí Thiên cởi hết…

Ái chà, áp đảo rồi, lên đi…

Tiểu Ngân kêu lên cực kỳ kích động, nhìn cảnh này, toàn bộ lông của nó đều dựng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Lúc này, vừa thấy Vân Thí Thiên đè lên trên Lạc Vũ, trong nháy mắt, hai hàng máu mũi lập tức chảy xuống.

Ngươi đồ vô dụng, Tiểu Hồng thấy vậy thì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nghiến răng nghiến lợi.

Cái kia… Cái kia… ta là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên… Di, lão bà, ngươi trấn định như vậy, chẳng lẽ ngươi đã nhìn qua?

Không được, ngươi nhìn kẻ nào rồi, ta đi giết hắn.

Ngươi hỗn đản, câm miệng cho ta, không nhìn thì đi ra.

Tiểu Hồng tức giận đến tận đỉnh đầu, mặt đỏ bừng.

Nghĩ nó là do kết tinh của thiên địa mà hình thành, ngàn vạn năm mới có một, cực phẩm như thế, cư nhiên bị sắc phôi này nhìn trúng, thật là bi kịch.

“Ha ha…” Một bên, Minh Trần Dạ thấy vậy cũng không nhịn được mà cười ha ha, thú vị, thật là thú vị.

Bên cạnh, tứ vương ma thú thấy vậy, nhất tề không nói gì, không thể làm gì khác là im lặng không lên tiếng nhìn xuân cung sống.

Di, bọn họ không động nữa?

Đang lúc Tiểu Ngân và Tiểu Hồng cãi nhau, Minh Trần Dạ đang cười ha ha, Hùng vương đột nhiên kêu lên.

“Hử?” Minh Trần Dạ, Tiểu Ngân, Tiểu Hồng lập tức quay đầu nhìn lại.

“Không tốt, bị phát hiện rồi, đi mau.” Minh Trần Dạ lập tức cảnh giác, nhanh chóng đứng lên, hướng phía bên ngoài bỏ chạy.

Cùng lúc này, hình ảnh trong gương tinh thạch hiện ra, Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ cùng nhau động, lấy một tốc độ mà bọn họ cũng không nhìn ra được đánh ra một chiêu.

Oanh một tiếng, mặt kính một mảnh trắng xóa, người ở bên trong cũng không thấy đâu nữa.

Bọn họ bị phát hiện rồi.

Mau đi, Tiểu Ngân và Tiểu Hồng kêu to một tiếng, cùng tứ vương ma thú đi theo Minh Trần Dạ phóng đi ra ngoài.

“Minh Trần Dạ…”

“Tiểu Ngân, Tiểu Hồng…”

Dưới bầu trời bao la yên tĩnh, hai đạo âm thanh tuyệt đối tức giận vang lên, hai đạo thân ảnh lóe lên, hướng phía một người sáu thú đánh tới, đằng đằng sát khí.

Chạy mau a, Tiểu Ngân rống to một tiếng, xuất ra toàn bộ khả năng, hướng phía bầu trời đêm mà chạy đi.

Tốc độ của một người sáu thú, sách sách, chính là nhân tài kiệt xuất của chạy trối chết.

“Dám chạy.” Nơi xa, Vân Thí Thiên quát to một tiếng.

Lập tức, một đạo gió lốc mặc sắc lấy tốc độ bão táp ập đến, hướng phía một người sáu thú quét đến.

“Oanh.” Một tiếng va chạm mạnh vang lên.

Wow… đám một người sáu thú Tiểu Ngân dưới cơn tức giận cực đại của Vân Thí Thiên bị cuốn vào gió lốc, bắn đi rất xa.

Thật giống như bảy đạo tia sáng nhoáng lên một cái rồi biến mất trên bầu trời.

“Lạc Vũ, vóc người của Vân Thí Thiên không ra gì, ngươi có thể suy nghĩ đến ta…” Bóng đêm thâm trầm, chỉ còn lại giọng nói không cam lòng của Minh Trần Dạ hòa cùng với gió đêm.

“Hậu điện hình như có động.” Hải Mặc Phong ở tiền điện tiếp khách nhíu mi.

Vân Khung ở bên cạnh hắn ngẩng đầu nhìn bảy viên lưu tinh lóe lên trên thiên không: “Có sao? Đừng tìm cớ, tiếp tục tiếp khách.”

Trong bóng đêm thâm trầm, bảy đạo lưu tinh kia rất đẹp mắt.

“Phanh.” Bảy đạo ánh sáng lóe lên trong bóng đêm, Minh Trần Dạ hạ cánh đầu tiên phịch một tiếng đụng vào một vật.

Nhưng bởi vì lực lượng của hắn cường đại cùng với lực lượng càng cường đại hơn của Vân Thí Thiên ở phía sau.

Minh Trần Dạ trực tiếp đem vật này đánh bay ra ngoài, mà quỹ đạo của hắn vẫn không thay đổi chút nào.

“Thật giống như đụng phải người.” Minh Trần Dạ nói thầm một câu.

Song, đụng thì cũng đụng phải rồi, thay vì đụng tới lực lượng của Vân Thí Thiên, đụng phải người khác vẫn tốt hơn.

Bảy đạo tia sáng ở trên không xẹt qua, bay về phía xa.

Mà Quốc vương Phi vũ ngày đêm kiên trì đuổi theo đến đây, còn chưa kịp xông lên Vọng Thiên Nhai đã bị Minh Trần Dạ đánh bay ra ngoài.

Bay ra phía xa xa, đụng phải mặt đất, bất tỉnh.

Gió thổi qua, bóng đêm trên đại lục cực kỳ xinh đẹp.

Mà dưới bóng đêm đẹp đẽ này, Giá Hiên Mặc Viêm đứng trên Phiêu Miểu phong, hướng mắt về phía xa ngắm nhìn Vọng Thiên Nhai.

Lạc Vũ và Vân Thí Thiên đại hôn rồi, mà hắn…

Ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, Giá Hiên Mặc Viêm chậm rãi nhắm mắt lại, mà lúc này, dây chuyền trước ngực hắn lóe lên một luồng ánh sáng mờ ảo.

Lại không lọt vào trong mắt của bất kỳ ai.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close