Thịnh Thế Đích Phi – Chương 223

19

Chương 223. Các tù binh của tân binh Kỳ Lân

Edit: Tiểu Mặc Mặc

Beta: Sakura

Trước thạch bích ở dưới vách núi truyền đến một hồi tiếng hoan hô, “Mở! Mở ra rồi!”

Mọi người vây quanh ở dưới vách núi nhao nhao vui mừng, tuy tìm được cái cửa vào này đã vài ngày thời gian, nhưng cho dù tụ tập tất cả thế hệ kẻ trộm mộ giỏi nhất cùng với cao thủ kiến trúc nhưng bọn họ cũng tốn không ít thời gian mới mở ra cái cửa vào Hoàng lăng này hoàn hảo không chút tổn hao. Dù sao cũng ở bên ngoài cái gì cũng không nhìn thấy, căn bản không cách nào đoán được cơ quan bên trong rốt cuộc là dạng gì, một chút vô ý có thể làm cho cả mộ đạo sụp đổ. Đến lúc đó bọn họ muốn đào cũng không phải là cửa vào mà là một tòa thậm chí vài tòa núi rồi. May mắn cuối cùng có người nghĩ đến từ bên cạnh đào ra một cái động trộm đi vào, xác định tình huống cùng với vị trí cơ quan bên trong, mới mở được cái cửa vào Hoàng lăng cao tổ đã ẩn giấu mấy trăm năm này. Đồng dạng điều này cũng đã chứng minh Đàm Kế Chi cũng không lừa gạt bọn họ, tàng bảo đồ đưa đến xác thực là tàng bảo đồ của một tòa Hoàng lăng.

Từ bên trong đầy người mặt hưng phấn đi ra cười nói: “Đây đúng là một tòa Hoàng lăng, cung điện dưới mặt đất cách nơi này còn rất xa, tòa Hoàng lăng này vô cùng khổng lồ. Nhanh đi bẩm báo chủ tử!”

Chỉ chốc lát sau, nhân mã khắp nơi cũng đã đến đông đủ, ai cũng không có đến sau ai. Lôi Đằng Phong nhíu mày nhìn cửa vào trước mắt, hỏi: “Cái này là cửa vào Hoàng lăng của Hoàng đế khai quốc tiền triều? Có phải là hơi có chút keo kiệt hay không?” Một người trong đám người nói trước: “Thế tử có chỗ không biết, tòa lăng mộ này không giống Hoàng lăng bình thường. Ngay từ đầu đã không có kế hoạch đời sau tế bái, cho nên cửa vào mới sẽ xuất hiện tại loại địa phương đặc biệt vắng vẻ này, là vì phòng ngừa trộm mộ mà chuẩn bị đấy. Hơn nữa, ở đây có lẽ cũng không phải cửa vào duy nhất, theo tại hạ suy đoán, nơi này cách nội cung ít nhất cũng xa mười dặm.” Lôi Đằng Phong lúc này mới nhẹ gật đầu, liếc qua Thất vương tử Bắc Nhung, Thái tử Bắc Nhung cùng với Lê Vương Đại Sở Mặc Cảnh Lê cũng đang đứng ở một bên, không khỏi nhíu chặt mày kiếm.

Vốn còn tưởng rằng chuyện lấy được tàng bảo đồ giấu được, nhưng sau khi tìm được chỗ mới phát hiện cái gọi là tàng bảo đồ này lại mỗi người có một phần. Lúc này Lôi Đằng Phong đã biết rõ bọn họ tám phần là bị Đàm Kế Chi đùa bỡn, nhưng phần tàng bảo đồ này lại rõ ràng cho thấy sự thật, bọn họ cũng đã tìm đến đó. Chẳng lẽ. . . Đàm Kế Chi muốn lại để cho bọn họ tàn sát lẫn nhau, sau đó trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi? Nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Đằng Phong nhảy dựng cũng không vội mà tiến vào Hoàng lăng. Mỉm cười nhìn về phía mọi người cũng đang nhìn mình chằm chằm bên cạnh, nhướn mày cười nói: “Thái tử điện hạ, Lê Vương, Thất vương tử, các vị có tính toán gì không?”

Ở đây mọi người thần sắc khác nhau, nhưng đều không ngoài phòng bị cùng với cảnh giác đối thủ. Bọn họ đều xuất thân hoàng thất, tự nhiên biết rõ tiến vào Hoàng lăng sẽ gặp được cái gì? Nhưng nếu để cho người khác đoạt trước. . . Vàng bạc châu báu vẫn còn có, nhưng nếu để cho người vượt lên trước cầm đi Ngọc tỷ truyền quốc, vậy thì quả nhiên phiền toái.

Gia Luật Hoằng ha ha cười cười, mang theo cẩn thận và khôn khéo không giống dân tộc du mục phương bắc, cười nói: “Tiểu Vương chỉ hơi tò mò lăng mộ Hoàng đế khai quốc tiền triều Trung Nguyên thôi, phái người vào xem là được.” Vung tay lên, một đội thị vệ đứng sau lưng Gia Luật Hoằng đã đi vào cửa vào trước một bước. Hai mắt Lôi Đằng Phong có chút nheo lại, đáy mắt xẹt qua một tia âm u, gật đầu cười nói: ” Thái tử Gia Luật nói có lý, tuy nói là Hoàng lăng nhưng rốt cuộc vẫn là điềm xấu, những người như chúng ta lại không cần tự mình thám hiểm. Mà thôi, các ngươi cũng vào xem một chút đi, trở về cũng dễ nói với phụ vương.” Phía sau hắn, một đám người mặc cẩm bào màu vàng kim óng ánh liền ôm quyền với Lôi Đằng Phong, cũng chạy vội vào theo. Ở đây bọn người Gia Luật Hoằng nhìn cũng khẽ giật mình, đó là Kim Y Vệ của Trấn Nam Vương, vậy mà đi theo Lôi Đằng Phong ra đây.

Lôi Đằng Phong mỉm cười nhìn về phía Mặc Cảnh Lê cười nói: “Sao đây? Lê Vương không đi vào nhìn một cái sao?”

Mặc Cảnh Lê hừ nhẹ một tiếng nói: “Quân tử không lập nguy tường, chỉ là một tòa Hoàng lăng bổn vương còn không để ở trong mắt.” Khoát tay, thị vệ đứng phía sau hắn cũng đi theo vào. Gia Luật Dã bên cạnh tự nhiên cũng không cam chịu lạc hậu phái người mình tiến vào Hoàng lăng.

Chỗ bí mật xa xa, Hàn Minh Tích nhìn một đám người chiếm giữ tại lối vào như cũ, ai cũng không có ý định đi vào lại không có bộ dáng rời đi, không khỏi tức giận lên, “Những người này có ý gì? Không đi vào cũng làm chậm trễ người khác ah.”

“Bọn họ sẽ không đi vào.” Hàn Minh Nguyệt vẫn ngồi ở bên cạnh hắn một mực không mở miệng đột nhiên mở miệng nói.

Hàn Minh Tích sững sờ, quay đầu lại nhìn Hàn Minh Nguyệt hỏi: “Vì sao?” Hàn Minh Nguyệt nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Những… tên kia là loại người nào? Không phải Thái tử một quốc gia thì là Vương gia, Thế tử, quyền cao chức trọng. Bọn hắn không phải trộm mộ, cho dù còn muốn đồ vật bên trong cũng sẽ không tự mình thám hiểm, mệnh không còn thì không có gì nữa.” Hàn Minh Tích cúi đầu nghĩ, không thể không thừa nhận huynh trưởng nhà mình nói rất có lý, đồng thời cũng càng thêm uể oải, phẫn nộ rồi, “Cái tên Mặc Tu Nghiêu kia là có ý gì? Bảo ta đến nơi đây nhìn chằm chằm vào những người này làm gì? Đùa ta sao?” Hàn Minh Nguyệt trầm mặc không nói, hiện tại hắn đều không có hứng thú với Mặc Tu Nghiêu hay những người trước mắt này, hắn chỉ hi vọng đệ đệ của mình không đi vào chịu chết.

“Hàn công tử.” Một giọng nam trầm thấp đột nhiên xuất hiện tại vị trí bất ngờ sau lưng hai người, Hàn Minh Tích lại càng hoảng sợ, cảnh giác quay mắt về phía nam tử đột nhiên xuất hiện, ăn quần áo màu xanh thẫm, trên mặt cũng bôi thuốc nhuộm màu xanh lá, dù cho đứng lâu như vậy Hàn Minh Tích cũng không thể nhìn ra người này rửa sạch mặt sẽ là bộ dáng gì. Nhíu nhíu mày, phát hiện đối phương không có địch ý, Hàn Minh Tích mới hỏi nói: “Ngươi là cái quỷ gì?” Nam tử trầm giọng nói: “Trại huấn luyện Kỳ Lân, tiểu đội tân binh 12. Lấy danh tiếng đội trưởng chuyển cáo Hàn công tử, Kỳ Lân chấp hành nhiệm vụ, mời Hàn công tử lảng tránh.”

“Nhiệm vụ?” Hàn Minh Tích nghi ngờ một lát lập tức ngộ ra, chỉ chỉ đám người giằng co như cũ ở xa xa kia, hỏi: “Bọn hắn?”

Nam tử nghiêm nghị đứng nghiêm, mắt xem mũi mũi nhìn tâm, phảng phất không nghe thấy câu hỏi của Hàn Minh Tích. Hàn Minh Tích híp mắt, khó chịu nhìn hắn hỏi: “Nếu Bản công tử không tránh né, ngươi muốn thế nào?” Nam tử cũng không khách khí, đưa tay về phía sau vỗ một tiếng, “Bắt lại!” Cho dù là cao thủ như Hàn Minh Tích và Hàn Minh Nguyệt cũng phản ứng không kịp, mười bóng ảnh vô cùng thoăn thoắt chụp một cái đi lên, điểm huyệt trói lại bịt miệng hai người Hàn Minh Tích kể cả người hắn theo đến mang đi. cả đời Hàn Minh Tích cho dù là lúc thiếu niên bị các đại môn phái giang hồ đuổi giết cũng chưa từng hưởng thụ qua loại đãi ngộ này, lập tức tức đến sắc mặt đỏ bừng, cho dù bị trói tay ra sau lưng cũng không thành thật chút nào càng không ngừng giãy dụa. Sau lưng một nam tử đi tới vỗ vỗ bờ vai của hắn thấp giọng nói: “Hàn huynh, đây là chính ngươi không chịu phối hợp đấy, huynh đệ cũng không có biện pháp. Yên tâm, tối đa hai canh giờ sẽ thả các ngươi. Các huynh đệ đây cũng chỉ chấp hành mệnh lệnh của Vương phi, chớ trách ah.” Hàn Minh Tích bi phẫn quay đầu lại, hắn vốn chỉ thuận miệng nói như vậy, ai biết những…tên hỗn đãn này đã đi lên động thủ thật ah.

Vừa quay đầu lại phát hiện cái người bôi giống như quỷ trước mắt này bề ngoài nhìn thật quen mắt, “Ô ô ô. . .” Từ Thanh Phong!

Từ Thanh Phong nhe răng cười cười với hắn, “Hàn huynh, đắc tội. Đợi hoàn thành nhiệm vụ huynh đệ mời ngươi uống rượu bồi tội.”

“Ô ô ô!” Cùng con em ngươi đấy! Từ gia các ngươi một nhà cao thấp không có lòng tốt! Từ Thanh Phong chỉ coi như không phát hiện lửa giận trong mắt của hắn, phất phất tay để cho thuộc hạ giấu kỹ tù binh dẫn đi, đừng ảnh hưởng người khác. Vì vậy công tử Phong Nguyệt phong độ nhẹ nhàng phong lưu nửa đời bình sinh lần đầu tiên chính thức gặp báo ứng. Bởi vì bọn người Hàn Minh Tích vẫn còn người ở bên trong, tự nhiên không có biện pháp phân ra nhân thủ đưa bọn họ áp ra ngoài, vì vậy tùy ý tìm một vùng núi hẻo lánh ẩn nấp để người xuống, chém chút nhánh cây cỏ khô các loại, thoáng ngụy trang một chút liền nghênh ngang rời đi rồi, chỉ để lại Hàn Minh Tích nằm trong bụi cây trừng mắt dưới đáy lòng chửi mẹ.

Dọn dẹp Hàn Minh Tích xong, Từ Thanh Phong cảm thấy mỹ mãn ghé vào trên sườn núi quan sát hướng đi của đám người ở cửa vào Hoàng lăng đối diện kia. Không phải hắn muốn đối nghịch với Hàn Minh Tích, mà vì tiểu tử Hàn Minh Tích này chọn chỗ thật tốt quá, vừa vặn chiếm lấy chỗ hắn cần ngồi. Đối với một đám gọi là Thái tử, Vương gia Thế tử đối diện kia, đáy mắt Từ Thanh Phong tràn ngập hưng phấn và kích động, cuộc sống như vậy thú vị hơn nghiên cứu học vấn trong nhà hay làm quan nhiều lắm, “Đội trưởng, người ở phía ngoài đều thanh lý sạch sẽ rồi, chỉ còn lại có những… người kia rồi. Có muốn hiện tại đi qua hay không?” Một đội viên lặng lẽ bò đến bên người Từ Thanh Phong nằm sấp xuống, nhỏ giọng hỏi. Từ Thanh Phong lắc đầu thấp giọng nói: “Đám người kia mỗi người thân phận tôn quý cũng sợ chết, chung quanh ít nhất cũng có mấy trăm thị vệ. Còn có. . . Lôi Đằng Phong, Gia Luật Hoằng, Gia Luật Dã, Mặc Cảnh Lê đều coi như là cao thủ. Vạn nhất thả chạy một người có thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi. Đợi sau khi những người khác tới thì cùng hành động.”

“Chúng ta đến đầu tiên, vì sao…” Lính quèn tuổi trẻ khí thịnh không cam lòng. Bọn hắn đến đầu tiên, nếu như chính bọn hắn bắt lấy những người này, vậy bọn họ một đội này chính là hoàn toàn xứng đáng vị trí đệ nhất rồi. Từ Thanh Phong đưa tay vỗ vào ót hắn một cái nói: “Chúng ta mới mười mấy người, mặt đối mặt đối phó nhiều người như vậy cũng không dễ dàng. Vạn nhất thả chạy một người làm sao bây giờ? Đừng quên yêu cầu của Vương phi và Tần Thống lĩnh.” Toàn bộ bắt được hoặc giết chết, lọt lưới một người đều coi như thất bại. Lính quèn sờ sờ cái ót, ngoan ngoãn nằm xuống.

Không bao lâu, trên sườn núi đối diện có đồ vật gì đó lóe lóe. Con mắt Từ Thanh Phong sáng ngời, cắn rễ cỏ cười nói: “Nhìn xem, người nào đến rồi hả?” Lính quèn đứng lên cẩn thận trông xem bốn phía thế nào, vị trí bọn hắn chọn không tệ, không chỉ nhìn thấy mục tiêu đối diện nhất thanh nhị sở, phía đối diện cùng hai bên dốc núi vách núi cũng xem rành mạch. Lính quèn cười hắc hắc, bẩm báo với Từ Thanh Phong: “Vừa rồi 16 tiểu đội đều đến rồi. Đội 7, 15 phân biệt ngăn ở thượng hạ du sông lớn. Những người khác phân tán bốn phía.”

Từ Thanh Phong thoả mãn gật đầu nói: “Gọi các huynh đệ chuẩn bị, chiếu nguyên kế hoạch cùng những huynh đệ khác vây những người này lại, trải thảm tiến về hướng chính giữa, không cho phép buông tha một người. Tất cả tiểu đội về sau do đội phó chỉ huy, Bản đội trưởng cùng với những đội trưởng khác hợp lực bắt lấy mấy tên kia.”

“Vâng!”

Khi bọn người Lôi Đằng Phong dưới vách núi vẫn còn coi chừng, cảnh giác, thăm dò, phòng bị đối thủ, bọn hắn không biết một đội nhân mã đã lặng yên không một tiếng động giải quyết hết hơn ngàn người mã bọn hắn bố trí ở gần đó cũng đang chậm rãi tới gần bọn hắn. Lôi Đằng Phong dựa vào một cây đại thụ ngồi, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua trên người bọn người Gia Luật Dã. Dưới đáy lòng tính toán nếu như cuối cùng người lấy ra Ngọc tỷ truyền quốc không phải là người của mình, như vậy nhân mã hắn mang đến có đủ để đoạt lại Ngọc tỷ hay không. Nếu như là người một nhà lấy được Ngọc tỷ truyền quốc, bọn hắn lại nên thoát thân như thế nào từ nơi mấy phương đang bao vây này mà ra. Khi hắn nghĩ đến những điều này những người khác tự nhiên cũng không nhàn rỗi, cho nên hắn lần này ngẩng đầu đã chống lại ánh mắt cảnh giác phòng bị của Mặc Cảnh Lê. Lôi Đằng Phong cười hữu hảo với Mặc Cảnh Lê, lại chỉ đổi lấy đối phương im lặng bỏ qua. Đối với chuyện này, Lôi Đằng Phong sẽ không để ý. Hắn và phụ vương đã sớm phân tích qua Mặc Cảnh Lê người này, cùng cho rằng người này khó thành châu báu cũng không đáng để lo.

Rốt cục bên trong mộ đạo truyền đến tiếng vang, tất cả mọi người lập tức khẩn trương đứng dậy nhìn chằm chằm vào lối ra. Rất nhanh đã có người chạy vội ra, bộ dáng chật vật lại khiến cho người ta biết rõ nguy hiểm bọn hắn gặp được trong hoàng lăng tất nhiên không phải đùa. Mặc Cảnh Lê tiến lên kéo lại người mình phái đi vào, nghiêm nghị hỏi: “Tìm được Ngọc tỷ truyền quốc rồi hả? !”

“Vương gia. . . Chúng ta bị Đàm Kế Chi lừa. Bên trong. . . Bên trong căn bản không có Ngọc tỷ truyền quốc!” Thị vệ bị Mặc Cảnh Lê túm lấy đau nhức, lại vẫn kiên trì bẩm báo.

Mọi người biến sắc, rất nhanh lại có người từ bên trong chạy vội ra, tin tức mang ra cơ bản đều giống nhau. Người của Gia Luật Hoằng còn mang về cái ngọc tỷ phỏng theo, nhưng cái chữ sáng loáng ở góc hẻo lánh của ngọc tỷ kia phảng phất như đang cười nhạo, đâm vào con mắt mọi người phát ra đau nhức.

“Đàm Kế Chi!” Mặc Cảnh Lê nghiến răng nghiến lợi. Sắc mặt những người khác cũng âm trầm, đặc biệt là khi nghe nói vật bồi táng bên trong tuy trân quý nhưng phần lớn là đồ vật lớn căn bản không dễ di chuyển, sắc mặt càng thêm khó coi rồi. Lôi Đằng Phong cũng dứt khoát, nếu không tìm được đồ đạc hắn muốn, lập tức rời thành bẩm báo phụ vương. Khẽ hừ một tiếng cất cao giọng nói: “Chúng ta đi! Trở về thành!” Thị vệ vốn ẩn giấu ở cách đó không xa lại không có chút hồi đáp nào, Lôi Đằng Phong lập tức phát giác không đúng, sắc mặt cũng trở nên càng thêm khó coi rồi. Những người khác tự nhiên cũng phát hiện không đúng, Mặc Cảnh Lê lạnh lùng nói: “Người đâu!” Dưới vách núi chỉ nghe thấy tiếng của hắn quanh quẩn, trên trăm thị vệ vốn ẩn núp trong bóng tối tùy thời mà không có chút động tĩnh nào.

Cho đến khi cách đó không xa truyền đến một tiếng cười trong sáng trầm thấp, “Trên đất Tây Bắc, chưa chủ nhân cho phép mở phần móc mộ. Các vị thật to gan, còn không mau mau thúc thủ chịu trói, đợi Vương gia, Vương phi xử lý.”

Mặc Cảnh Lê cười lạnh một tiếng nói: “Cái mộ này chẳng lẽ lại là của Mặc Tu Nghiêu sao?” Đối phương cũng dùng cười lạnh đáp lại, “Cái mộ này tuy không phải của Vương gia, nhưng lại trên đất của Vương gia. Hơn nữa. . . Các vị dầu gì cũng là Vương Tôn hậu duệ quý tộc quyền quý của các quốc gia, chuyện mở phần móc mộ bỉ ổi bậc này cũng có thể làm ra được, thật là làm cho chúng ta bội phục ah. Chỉ là các vị cho dù ưa thích làm chuyện như vậy, cũng không nên làm tại Tây Bắc. Còn thật cho là Vương gia của chúng ta không tồn tại hay sao? Ta đếm tới ba, chính mình đi tới thúc thủ chịu trói, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.”

Lôi Đằng Phong cười nói: “Còn chưa thỉnh giáo các vị là dưới trướng vị tướng quân nào? Sẽ không phải là. . . thuộc hạ Kỳ Lân của Định Vương phi? Như thế, Tiểu Vương muốn lĩnh giáo một hai.”

Gia Luật Dã tiến lên cười nói: ” Thế tử Trấn Nam Vương nói không sai, tại hạ cũng muốn lĩnh giáo một chút thân thủ của Kỳ Lân.” Gia Luật Hoằng và Mặc Cảnh Lê thoáng trao đổi ánh mắt, đồng dạng bày ra tư thái nghênh địch. Thủ hạ Kỳ Lân của Diệp Ly xuất hiện quá nhanh, cũng quá mức thần bí. Nếu như có thể nhân cơ hội này tìm ngọn nguồn bọn hắn một chút cũng là chuyện tốt.

“Vậy thì đắc tội rồi!” Vừa dứt lời, mười mấy bóng người đột nhiên bay lên không mà ra, đánh về phía mọi người. Bọn hắn cũng không giống người bình thường xông lên hỗn chiến lung tung, mà là phảng phất như sắp xếp xong xuôi trước đó, mấy người phân biệt vây quanh một người động thủ. Về phần thị vệ của hắn cũng rất nhanh bị Kỳ Lân nhào lên tiện tay tiêu diệt. Những Kỳ Lân khác sau khi xử lý hết thị vệ vướng bận chung quanh cũng không tiến lên tham chiến nữa, mà là vô cùng tự động vây mười mấy người đang chiến trong sân lại, giống như là đang xem cuộc chiến hoặc như là phòng ngừa địch nhân phá vòng vây mà đi.

Lôi Đằng Phong huy động trường kiếm cùng mấy người vây quanh mình giao thủ, đồng thời vô cùng nhạy cảm phát hiện những người này phối hợp hết sức ăn ý hơn nữa trận hình tùy thời điều chỉnh. Một khi có chỗ nào hơi chút hiện ra yếu thế, hai đội khác tất nhiên sẽ phân ra người đến gia nhập trong đó. Những người này tuy đơn đả độc đấu đều không phải là đối thủ của mình, nhưng cũng không phải tài trí bình thường, đừng nói dùng một địch mười dù cho bốn người hợp lực cũng làm cho trong lòng hắn liên tục kêu khổ.

Trận chiến đấu này sau tầm năm phút chấm dứt, không hề lo lắng tất cả bốn người đều bị bắt. Một người trong đó đối với đám Kỳ Lân vây xem xung quanh làm thủ hiệu, đám người vây xem lập tức hoan hô tán đi bốn phía rất nhanh biến mất trong núi rừng. Lôi Đằng Phong cúi đầu nhìn xem đoản đao gác trên cổ cùng người đang cầm dây thừng yên tĩnh lưu loát trói mình lại, bất đắc dĩ thán phục nói: “Kỳ Lân quả nhiên là danh bất hư truyền.” Người động thủ trói hắn nhìn chằm chằm vào hắn, gương mặt xanh đen nhe răng cười nói: “Đa tạ Thế tử khích lệ, chúng ta còn không coi là Kỳ Lân chính thức.” Lôi Đằng Phong mỉm cười không nói, nhưng trong lòng thì trầm xuống. Chiến lực như vậy vô luận là ở trong quân của bất kỳ quốc gia đều là tinh duệ trong tinh duệ, những người này lại còn không phải Kỳ Lân chính thức, cái Kỳ Lân chính thức kia rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại? Nhìn những người đều không nhìn ra gương mặt thật trước mắt, trong lòng Lôi Đằng Phong không khỏi cảm thấy lạnh cả người.

“Các vị, người chúng ta mang đến thế nào rồi?” Gia Luật Hoằng lên tiếng hỏi.

Một người trong đó a một tiếng, sờ đầu suy nghĩ một chút nói: “Bên trên chỉ dặn dò mấy vị đại nhân vật phải lông tóc ít bị tổn thương, những người khác tùy ý. Nghe lời đều trói lại, không nghe lời đều giết.” Sắc mặt Gia Luật Hoằng cũng không khỏi biến đổi, danh tiếng dũng mãnh của người Bắc Nhung thiên hạ đều biết, bọn hắn căn bản là không thể tin nhiều cao thủ Bắc Nhung cứ như vậy lặng yên không một tiếng động bị người giải quyết. Đối với chuyện này, trong lòng Lôi Đằng Phong đã nắm chắc cũng không quá kích động, chỉ tính toán trong lòng lần này rơi vào trong tay Định Vương và Định Vương phi lại muốn trả một cái giá lớn thế nào.

“Tham kiến Vương phi! Tham kiến thống lĩnh!” Một mảnh địa thế bằng phẳng trong rừng cây, Diệp Ly mặc một bộ la y màu trắng, không thi phấn trang điểm khoan thai mà đứng. Sau lưng cách nửa bước Tần Phong và Trác Tĩnh Lâm Hàn mặc áo đen đang đứng. Cách đó không xa là Hàn Minh Tích phẫn hận vừa bị người lấy ra từ trong ổ cỏ cùng với thần sắc Hàn Minh Nguyệt phức tạp không biết đang suy nghĩ gì.

Diệp Ly nhìn các chiến sĩ đã trải qua một đêm hành quân và chiến đấu, tinh thần sáng láng như cũ trước mắt, thoả mãn gật đầu nói: “Miễn lễ, ngày hôm nay biểu hiện của các ngươi, ta, Tần Thống lĩnh cùng với ba vị giáo đầu đều thấy được. Chỗ chưa đủ trong đó chúng ta lát nữa lại nói, nói tóm lại, chúng ta đều rất hài lòng.” Tất cả mọi người thở dài một hơi, cùng kêu lên: “Đa tạ Vương phi! Đa tạ Thống lĩnh chỉ ra chỗ sai.” Bọn hắn cũng thật không ngờ khi bọn hắn hành quân và chiến đấu, Vương phi và thống lĩnh và mấy vị giáo đầu thường xuyên huấn luyện bọn hắn đều đang xem ở phía sau, nhưng có thể có được đánh giá thoả mãn của Vương phi đã khiến cho người ta vô cùng vui vẻ.

Diệp Ly mỉm cười nhìn đám thanh niên cảm giác hưng phấn dật vu ngôn biểu (*tình cảm bộc lộ trong lời nói) trước mắt, cười yếu ớt nói: “Như vậy, hiện tại Bản phi tuyên bố, các ngươi chính thức thoát ly trại huấn luyện, trở thành đội viên Kỳ Lân.”

Trong đội ngũ lại là một hồi hoan hô, Tần Phong đứng sau lưng Diệp Ly tiến lên một bước, không có ý tốt nhìn chằm chằm vào những… thuộc hạ mới đang hưng phấn mở miệng nói: “Đừng cao hứng quá sớm, thực sự trở thành một thành viên của Kỳ Lân, chỉ có ý nghĩa thời gian tương lai các ngươi sẽ càng thêm gian khổ hơn trước.”

“Bẩm báo thống lĩnh, chúng ta không sợ!” Một tên binh lính trong đội ngũ tiến lên, kiên định mà nói.

“Không sợ sao?” Tần Phong khó được cười cười với hắn, binh sĩ chỉ cảm thấy từ trong xương tuôn ra khí lạnh. Chỉ nghe thấy âm thanh Tần Phong tiếp tục nói: “Như vậy, để hoan nghênh cùng chúc mừng các vị chính thức trở thành một thành viên của Kỳ Lân. Bản thống lĩnh đã chuẩn bị hạ lễ cho chư vị là ——một tháng sinh tồn dã ngoại. Địa điểm, dãy núi Lăng Vân cách đây ba trăm dặm về hướng đông bắc. Yêu cầu, không cho phép dùng bất luận phương thức nào thu hoạch vật tư bình dân, không cho phép kinh động các nơi đóng quân. Kẻ thất bại. . .” Nhìn vẻ mặt vốn hưng phấn lập tức trở nên khóc rống lên, mặt Tần Phong không đổi sắc cười nói: “Kẻ thất bại tương lai trong ba tháng giặt sạch toàn bộ quần áo của Kỳ Lân!” Trong lòng tất cả mọi người lập tức chửi bới không ngừng, mỗi ngày Kỳ Lân mải miết các loại huấn luyện, quần áo bẩn đến chính bọn hắn đều không muốn chạm. Toàn bộ Kỳ Lân cho dù không có hơn một ngàn cũng có bảy tám trăm người, để cho bọn hắn giặt nhiều quần áo như vậy còn không bằng chết đi cho xong rồi.

Hiển nhiên Tần Phong cũng không thể lĩnh hội tâm tình thống khổ oán hận của bọn thuộc hạ, thoả mãn nhìn các chiến sĩ bởi vì bôi thuốc màu không nhìn ra vẻ mặt nhưng lại có thể tinh tường chứng kiến tràn đầy oán khí, khua tay nói: “Hiện tại, tất cả mọi người. Hướng đông bắc xuất phát!”

“Vâng!”

” Tiểu đội trưởng tiểu đội 12 ở lại.” Diệp Ly mở miệng nói.

Từ Thanh Phong vốn định chạy theo sửng sốt một chút, vẫn ở lại ngay tại chỗ.

“Vương phi?” Từ Thanh Phong khó hiểu mà nói.

“Tam ca, huấn luyện của huynh đã xong.” Diệp Ly lại cười nói. Từ Thanh Phong biết rõ khi Diệp Ly xưng hô hắn Tam ca đã biểu thị bọn hắn bây giờ là quan hệ tư nhân, nhưng Từ Thanh Phong lại không muốn coi chuyện này làm việc tư mà nói. Im lặng một lát, Từ Thanh Phong nói: “Khởi bẩm Vương phi, ta muốn ở lại với bọn họ.” Diệp Ly cau mày nói: “Chúng ta vốn cũng không định nói như vậy.” Từ Thanh Phong là nửa đường cắm vào, tuy thành tích huấn luyện không chênh lệch so với người khác, nhưng từ khi mới bắt đầu đã không ai định vẫn giữ hắn ở lại Kỳ Lân. Thậm chí ngay cả chính Từ Thanh Phong chỉ sợ cũng không có quyết định này. Hắn vốn hướng tới tung hoành sa trường mà không phải đội ngũ quy mô nhỏ như vậy. Kỳ Lân là đã chú định không có khả năng trực diện chính diện lên chiến trường. Hơn nữa, bởi vì tính bí mật của Kỳ Lân, nếu quả thật Từ Thanh Phong chính thức gia nhập Kỳ Lân, thì biểu thị ít nhất trong vòng mấy năm hắn sẽ không thể kết hôn sinh con, cũng không thể ở chung cùng người nhà trong thời gian dài. Chuyện này ước chừng không phải cậu mợ nguyện ý thấy đấy.

Từ Thanh Phong nghiêm túc nói: “Ta đã hạ quyết tâm. Ta tự nhận không chênh lệch so với bất luận kẻ nào, xin Vương phi cho ta một cơ hội chứng minh.”

Diệp Ly có chút nhíu mày, nhìn về phía Tần Phong hỏi: “Tần Phong, ngươi thấy thế nào?”

Tần Phong nhướng mày nói: “Năng lực của Từ Tam công tử không thể nghi ngờ, kỳ thật Vương phi có thể đợi lần này Tam công tử trở về lại quyết định hắn đi hay ở, cũng có thời gian thương nghị với Từ lão tiên sinh cùng với hai vị lão gia.”

Diệp Ly nghĩ nghĩ, vẫn gật đầu nói: “Vậy được rồi, Tam ca đi trước đi.”

Từ Thanh Phong nghe vậy, trên mặt vui vẻ hành lễ với Diệp Ly và Tần Phong quay người đuổi theo đội ngũ của mình đi.

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion19 Comments

  1. Ui, anh Từ Thanh Phong mà theo Kì lân là ế vợ dài dài đó! Nhà Từ thị chưa có anh nào chịu cưới vợ cả. đại ca thì đã đính hôn nhưng cũng chưa cưới (chả biết là lúc nào) nhị ca thì cứ là là mặt đất như tiên, còn chưa có cả người yêu. Tam Ca còn tính chuyện đi làm đặc nhiệm với mật thám thế nào thì lúc nào cưới vợ. Ngũ đệ thì còn nhỏ, vài năm nữa mới cưới vợ. Hơ hơ, mấy người lớn nhà Từ thị đúng là phải lo lắng phập phồng rồi!

  2. Kiểu này Từ Thanh Phong quyết tâm bỏ nhà đi theo Kỳ Lân rồi, ây dà, cái Từ gia này toàn người tài, ngũ công tử cũng tài hoa , cũng là mỹ nam cả, cơ mà cứ cái kiểu sùng bái chủ ngĩa độc thân thế này (trừ nhị ca vì có đính ước rồi) thì trưởng bối Từ gia có mà khóc thét ah, còn làm tan nát bao nhiêu trái tim thiếu nữ nữa đây =____=
    Nhìn Hàn Minh Tích ko tiếng động bị bắt đi bỗng dưng thấy sảng khoái ah, ai biểu cái tội lỡ miệng, được ưu đãi khiêng đi nhét xuống rơm hehehe, Từ Thanh Phong đi theo Kỳ Lân liền thay đổi nhit, ko còn thái độ thờ ơ như trước nữa, thay vào là sự nhiệt tình, nhiệt huyết hiện ra trong cả ngôn ngữ và hành động, thấy giống người hơn rồi, trước kia cứ ở trên mây mãi thôi ^___^
    Đám người Lôi Đằng Phong từ rình trộm mộ trở thành mục tiêu khảo hạch của Kỳ Lân, chắc các vị vẫn chưa biết vụ này đâu nhỉ ^^
    Thanks

  3. từ gia toàn có những người con ưu tú, vì sự nghiệp mà không quan tâm việc lập gia đình, cũng không biết là phúc hay họa đây. Kỳ lân lần này ra quân cũng quá oanh liệt rồi, 1 kích diệt gọn hơn ngàn binh mã các nước. Chương này đúng là khổ cho hàn minh tích rồi, bị vùi vào đống cây cỏ. Số a đúng là hẩm hiu mà, haiz. Từ thanh phong xuất hiên khí thế và tinh thần thoải mái hơn trước nhiều rồi. Đúng là con người ta mà đc theo đuổi ước mo, nguyện vọng thì làm gì cũng chịu đc dù có cực khổ tới đâu.

  4. Kỳ Lân đúng là danh bất hư truyền, đánh trói được luôn cả mấy vương công tử mà không hề hấn gì thật là giỏi . Mấy người kia nếu mà biết Kỳ Lân là do Diệp Ly huấn luyện ra ko biết có biểu tình gì nữa. Mặc Cảnh Lê chắc chắn sẽ càng hối tiếc cho coi.

  5. Ôi mẹ ơi 5′ đồng hồ bắt trói toàn cao thủ =)))))))) quả này thì bốn người kia chuẩn bị tinh thần cắt da cắt thịt đền bù cho tổn thất tinh thần gọi là “lo lắng” của đôi vợ chồng vô sỉ Tu Nghiêu và Diệp Ly đây mà =))))))))
    Kỳ Lân quả nhiên dũng mãnh Từ Thanh Phong cũng thật là soái quá hihi
    Nghĩ mà tội nghiệp HMT đường đường danh xưng công tử phong lưu mà chỉ vì lỡ lời liền bị nhét bụi cỏ =)))))))

  6. Haha ta chết cườj vớj Tích ca :D . Sao huynh lạj để Ky Lân trój như thế. Mất hình tượg quá. Đây có đc.coj là káj miệg hạj káj thân khôg :D . mấy tên tháj tử vươg gja kia chắc chắn sẽ bị Ly tỷ vớj Nghjêu ca lột mất 1 tầng da cho mà xem hehe. Mog chờ nha

  7. khổ chưa, Tích ca chọn chỗ cũng ngon quá nên bị Từ Thanh Phong xử luôn=))) nào thì Phong NGuyệt hào hoa, trói lại ném vô góc là hết=))) Kỳ Lân do Ly nhi huấn luyện quả nhiên ngầu a, nhất là quả xưng hô tiểu đội, đội trưởng các kiểu như kiểu hiện đại lại càng buồn cười, chắc là Ly nhi quy định như vậy?! Ly nhi bắt lại cả hội đấy xem chừng sẽ muốn đổi lấy tiền chuộc đây chứ chắc là không giết???

  8. Mấy vị công tử của Từ gia , người nào cũng hút hồn thiếu nữ hết, TTT thì thoát tục, TTV thì hiếu động đáng yêu, TTP thì hùng dùng, thiện chiến….. thật là ghen tụ với DL khi có mấy người huynh đệ như thế, hehe.
    Lần này TTP không làm hổ thẹn tên tuổi của Từ gia rồi, cho dù là cầm bút hay cầm kiếm, thì Từ gia vẫn cứ là thiên hạ đệ nhất thị tộc mà. DL không muốn ttp gia nhập kỳ lân là vì muốn tốt cho biểu huynh của mình. Nhưng ttp thì lại muốn được thoả chí vẫy vùng… Cơ mà không biết mấy vị trưởng bối nhà họ Từ có chịu hay không nữa…
    Một đám vương tôn quý tộc bị Kỳ Lân bắt lại, không biết DL và MTN sẽ xử trí như thế nào nhì

  9. Tóm gọn một mẻ lớn, lần này không những khảo hạch thành công Kỳ Lân có thêm một đội tân binh lớn mạnh mà Ly tỷ còn bắt được khối con tin có giá trị cao nha, sắp giàu to rồi.
    TTP đây là định đi theo Kỳ Lân lăn lộn rồi, cứ thế này không biết bao giờ Từ gia mới có thế hệ mới đây. Cơ mà người lớn Từ gia hình như cũng không gấp gáp chuyện này lắm thì phải nhỉ?
    Thanks nàng!

  10. Chết cười vì bạn Hàn Minh Tích quá đi, ngoan ngoãn nghe lời thì đã không phải chịu thiệt rồi, người ta nghe câu trả lời xong thì lập tức hành động là đúng rồi, còn ở đó mà trách móc mắng mỏ, lần sau có gặp trường hợp tương tự thì gắng mà phối hợp như vậy đỡ mất mặt.
    Lần này cả đám vượt qua khảo hạch thành Kỳ Lân chính thức rồi. Chậc một mẻ lớn nha, từ thái tử đến vương gia, tóm hết. Bốn người này cũng đủ xui, thấy hoàng lăng thì tưởng vớ bở, còn tính việc nếu có ngọc tỷ thì rút thế nào, không có thì cướp làm sao ai ngờ lại bị vị Hoàng đế cao tổ tiền triều đùa bỡn thì chớ lại còn bị Kỳ Lân trói gô cổ lại. Lần này phải trả giá lớn mới chuộc thân được đây. A Nghiêu có vẻ càng ngày càng ki, có cơ hội là quyết tâm vơ vét tiền nên mấy người kia thảm rồi.
    Từ Thanh Phong định quyết vào Kỳ Lân thật à, tưởng mộng tưởng của anh này là thành tướng quân giết địch chứ, vào Kỳ Lân là phải ẩn thân cứ vậy thì phải ế dài dài, năm vị công tử Từ gia đến giờ cũng chỉ có nhị công tử là coi như yên bề gia thất, vợ tìm đến tận nơi, còn lại thì chẳng đâu vào đâu cả, kén quá rồi.

  11. HMT nhiều lúc làm ngta chán thật.
    Từ gia dòng tộc văn nho lại sinh ra một võ tướng :))) Từ gia chưa ai chịu kết hôn haiz.Người tài thường kén chọn nhỉ :)))

  12. cười không nhặt được mồm luôn, nhị công tử Hàn gia lần này bị chơi một vố hết sức thảm hại, hài không đỡ nổi. Còn băng nhóm trộm mộ nhiều thành phần kia thì kết cục đã định, không lối thoát, chị Ly lần này ra chiêu đúng là 1 lưới tóm gọn, ầm thầm ra tay, xem ra lần này các phe đối địch Định vương phủ phải chịu thiệt thòi chút ít rồi, còn thêm phải kiên dè đội Kì Lân nữa, đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc. Từ Thanh Phong có cốt khí, luyện tập cùng mọi người trong Kì Lân rồi, nếu như anh lựa chọn trở về mới thật sự là không đáng. Dù sao cũng chúc mừng anh đã có quyết định của mình. ủng hộ 2 tay luôn!!!

  13. Ố zè =)) một đám quý tộc, quyền quý đều bị bắt giam, giống như Lôi Đằng Phong nói rồi, kì này không biết hắn phải trả giá như thế nào về vụ bị bắt này, người trả nợ chắc là lão cha hắn rồi, còn cả nùi người kia nữa, không biết phải chịu thiệt như thế nào =)) đúng là gian xảo, hai vợ chồng này quả nhiên hồ ly già, ai mà bước lên địa phận của Tây Bắc đều có kết quả chịu thiệt cả. Đọc đã với hả hê thiệt =))
    Vui nhất là đoạn Minh Tích bị bắt =)) ai kêu anh ngang như cua với Kỳ Lân làm gì, người ta đã mời ảnh đi chỗ khác, ai biểu ảnh còn trơ lỳ ra rồi còn hỏi “thì sao” làm gì =)) bị quẳn một góc là đáng đời, không biết quay về ảnh sẽ dùng ánh mắt gì dòm ngó Tu Nghiêu, Diệp Ly với Kỳ Lân đây =)), mà không biết mục đích của Tu Nghiêu khi dụ dỗ ảnh đến rồi để ảnh bị điểm huyệt nhìn là ý gì đây ta ?

  14. “ăn quần áo màu xanh thẫm” ———————> “ăn mặc …”??
    “chưa chủ nhân cho phép” ————————> “chưa được …”??
    ==========================================================
    =))))) cho vừa tội HMT, hahhaha, tưởng nói qua loa 1 câu thì lại được dài dòng tiếp, nếu ko phải HMT phe DL thì KL đã trực tiếp trói lại rồi ở đó mà hỏi ý rồi còn mời mà ko chịu đi =)))))))
    Haiiza … HMN rốt cục cũng chịu nói chuyện, ko biết hắn có thể đứng lên được ko đây, vì 1 TTĐ mà buông tha cuộc sống đẹp đẽ khi tuổi còn trẻ như vậy thì thật sự ko đáng ~.~
    TTP tiếp tục tham gia KL thì lại thêm 1 soái ca độc thân rồi :”>

  15. haizzzz tội cho vị hôn thê của Tam ca qá …
    =)) HMT thiệt là , ai biểu ngứa miệng làm chi , ngta đang chấp hành nhiệm vụ mà , đâu có rãnh nghe ông nói chuyện tào lao , giận thì cứ cho giận , A Ly mặc kệ hắn đi

  16. Đọc đoạn của tôm Tích là cười đau bụng hà, hahahaha, rồi chí hướng của a Phong là ko cưới vợ luôn rồi

  17. Gái già đợi gả

    Rõ ràng là cố ý trả thù Tích ca ca huynh làm gì đắc tội Từ Tam để bị trói vứt vào 1 xó thí kia =))) TTP quyết tâm theo đội của Ly tỷ tạo dựng sự nghiệp không biết bậc trưởng bối Từ gia có đồng ý cho TTP đi không ;93

  18. Bốn tên vương gia quý tộc đại diện cho ba nước mà bị bắt quả tang đang trộm mộ trên phần đất nhà người khác, lại bị trói giải đi không khác gì những tên trộm thật quá nhục nhã và mất mặt. Không biết kỳ này A Nghiêu có kiếm đủ tiền chuộc để làm đại điển đăng cơ chưa? Chắc còn dư ra để sửa sang cung điện nữa đó

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close