Viễn Cổ Hành – Chương 3+4

19

Chương 3: Giằng co

Edit: Gà

Beta: Tiểu Tuyền

“Grừ. . Grừ. . .”

Âm thanh chấn động rừng rậm đột nhiên vang lên.

Âm thanh đó truyền tới từ phía hạ du con sông. Lam Nguyệt quơ lấy ba lô, thoắt cái trèo lên một cây đại thụ ở gần đó, giữ chặt trái tim đang đập “thình thịch” nhìn về vị trí phát ra âm thanh.

Một con hổ khổng lồ có những chiếc răng nanh dài sắc nhọn từ phía xa đang lao vun vút về phía cô, nó chạy đến chỗ Lam Nguyệt vứt xương thỏ thì dừng lại, cúi xuống gặm đám xương và thịt vụn còn dư lại.

Lam Nguyệt khiếp sợ nhìn con hổ, những chiếc răng nanh dài giống như ngà voi, cao gần gấp đôi chiều cao 1m65 của Lam Nguyệt, là một con quái vật khổng lồ cao đến gần 3m, cái đuôi quét ở trên lá rụng, những nơi nó quét qua đều không còn một chút lá nào.

Trong nháy mắt Lam Nguyệt nhận ra, đây là anh bạn hổ răng kiếm Diego.

Cũng trong nháy mắt Lam Nguyệt nhận ra rằng cô đã xuyên qua rồi, nơi này không phải là khu rừng rậm hay địa điểm du lịch gì cả. Mấy ngày hôm trước khi nhìn thấy những loại động vật không biết tên, những cây cổ thụ hàng trăm năm, cô không cảm thấy có gì khác thường, nhưng hổ răng kiếm đã chứng minh cô thật sự xuyên qua.

Có trở về được hay không thì không biết, nhưng đến quá nửa là không thể trở về được. Ở đây không có chiếc giường thoải mái cho cô nằm lên ngủ để quay về, còn mấy cách như nhảy từ trên núi xuống hay nhảy xuống sông thì không thể tin được. Lam Nguyệt vẫn còn rất luyến tiếc cái mạng nhỏ của mình. Mà cứ nghĩ đến, cô xuyên qua khi đang nằm ngủ trên giường, như vậy nhảy xuống núi xuống sông gì đó không phải là ý hay, nếu chuẩn bị không cẩn thận, không những không quay về được mà còn mất luôn cái mạng của mình. Tốt nhất là không nên bắt chước mấy quyển tiểu thuyết xuyên không kia của Tiểu Tử.

Thở dài nhìn trời. . . . Haizz. . Ông trời ơi. . . Ông đùa tôi đấy à. . . Sao lại quăng tôi xuống thời tiền sử thế này. . .

Vì sao không ném tôi đến nhà Đường hay nhà Thanh gì đó, dù gì cũng có thể làm sát thủ, còn có thể sống qua ngày được. . . Tiền sử. . . . gào gào. . . Biết sống thể nào. . . .

Sau khi hỏi thăm ông trời xong, Lam Nguyệt im lặng chấp nhận khả năng mình sẽ không thể xuyên trở về, lại nhìn con hổ răng kiếm, Lam Nguyệt đoán thời kỳ có hổ răng kiếm thì chắc hẳn là có người tiền sử, loài người dù sao cũng là loại động vật quần cư, xem ra phải ra tìm cách ra khỏi rừng rậm để tìm loài người mới được, sống sót là quan trọng nhất. Lam Nguyệt vỗ trán quyết định, nhưng sau đó cô lại phải hối hận vì động tác này của mình.

“Grào. . .”

Động tác của Lam Nguyệt ở trên cây đã khiến con hổ răng kiếm chú ý. Nó phát hiện con mồi ở trên tàng cây, há miệng, nhe hàm răng sắc nhọn nhìn về phía Lam Nguyệt bắt gầm gừ gào rống, nó đi vòng vòng xung quanh gốc cây mà Lam Nguyệt đang đứng.

Lam Nguyệt nhìn con hổ răng kiếm, hối hận vì đem mấy thứ nội tạng vứt vào trong sông, đáng lẽ phải đào đất chôn đi, như vậy, sẽ không dẫn dụ con mãnh thú này tới rồi, Lam Nguyệt hối hận chỉ muốn đấm ngực dậm chân.

Nhưng cái này cũng chẳng thể trách cô, ở xã hội hiện đại làm gì có loại mãnh thú như hổ răng kiếm, còn những loại mãnh thú bình thường khác, đối với một sát thủ như Lam Nguyệt thì không đáng sợ lắm, cho nên không tránh khỏi lơ là.

Lam Nguyệt nhìn xung quanh, im lặng như tờ, các loài động vật đều đã chạy trốn hết không còn một bóng dáng, khoảng cách giữa các cây không nhỏ, Lam Nguyệt không chắc có thể nhảy được từ cái cây mà cô đang trốn sang một cái cây khác không, khoảng cách xa quá, chuyện mà mình không nắm chắc thì tốt nhất đừng làm. Những lùm cây thấp ở giữa hai cây đại thụ thì không cần nói, sợ rằng sau khi nhảy qua kết quả là rơi vào bụng của hổ Diego số 2.

Trong lúc Lam Nguyệt vẫn đang suy nghĩ đối sách, hổ Diego số 2 đã bắt đầu hành động, nó lấy thân mình vạm vỡ của mình xô vào thân cây đại thụ mà Lam Nguyệt đang đứng.

“Rầm. . . Rầm. . .”

Mẹ nó. . Con hổ này sao mà thông minh thế, Lam Nguyệt vừa ôm chặt lấy thân cây vừa nghĩ.

Anh bạn hổ Diego số 2 xô liên tiếp mấy cái, thấy Lam Nguyệt vẫn chưa bị rơi xuống, bèn đặt móng vuốt lên thân cây mà cào cào, hẳn là đang rất buồn bực.

Trên trán Lam Nguyệt chảy đầy vạch đen, may mà sư phụ mèo của mi còn giữ ngón nghề, không dạy cho mi biết leo cây, nếu không hôm nay cái mạng của ta coi như là xong luôn.

Lam Nguyệt đau khổ cười, hy vọng Diego số 2 sẽ bỏ cuộc mà rời khỏi chỗ này. Bóng đen ở trong bụi cây ở phía bên kia lại động đậy, nhưng cũng không thể khiến Lam Nguyệt chú ý, toàn bộ suy nghĩ của cô lúc này đều đặt ở trên con hổ răng kiếm. Bóng đen nắm chặt cây giáo trong tay, nhìn chằm con hổ răng kiếm ở dưới tàng cây.

Chương 4: Người tiền sử

Lam Nguyệt vẫn không ngừng cầu nguyện Diego số 2 có thể rời đi phạm vi mà cô đang đứng, sau đó cô có thể chạy trốn được.

Còn Diego số 2 thì thảnh thơi đi lại phía bóng cây, nằm ườn ra híp mắt nghỉ ngơi.

Lam Nguyệt vừa thử động một cái, Diego số 2 lập tức mở mắt ra nhìn cô, thấy cô không có thêm động tác gì thì lại híp mắt nghỉ ngơi tiếp.

Lam Nguyệt đau khổ nhận ra con hổ chết tiệt này không chịu đi, cứ ở đây dùng dằng mãi với cô.

Tuy mới ăn thịt thỏ tai ngắn nướng xong nên chưa đói, nhưng Lam Nguyệt thấy, con Diego số 2 này cũng vừa mới ăn no xong, nếu cứ kéo dài như vậy mãi, cô nhất định sẽ phải mạo hiểm vì đói bụng, bởi vì trong ba lô chỉ còn hai quả táo xanh thôi. Nếu như Diego số 2 không chịu buông tha, sớm muộn gì cô cũng rơi vào bụng nó.

Nhìn mặt trời phía trên đã di chuyển lên đến đỉnh, Lam Nguyệt lấy hai quả táo xanh trong ba lô ra gặm, gặm xong còn dư hột thì ném xuống dưới gốc cây, Diego số 2 thoáng chốc bị kinh động.

Nhìn về phía cây thương bị quăng ở bên bờ sông, nhìn con dao găm ở trên tay, lại nghĩ đến súng lục ở trong túi quần, Lam Nguyệt cố gắng nghĩ biện pháp đối phó.

Trong lúc quan sát Diego số 2, cô nhận thấy nó cực kỳ tinh khôn, mãnh thú sống trong rừng rậm so với loại bị nuôi nhốt nhất định là khác nhau một trời một vực, huống chi Diego số 2 lại là mãnh thú thời viễn cổ, phạm vi sinh sống của nó càng nguy hiểm hơn, càng rèn đúc dã tính của nó nhiều hơn. Nếu cô không thể bắn một phát trúng ngay, để Diego số 2 quay lại phản công thì e rằng cô sẽ không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa.

Nơi yếu ớt nhất của dã thú có lẽ là cổ, nếu có thể nắm chắc cơ hội bắn mấy phát vào cổ, như vậy nhất định sẽ thành công. Mà Diego số 2 khổng lồ thế, sợ rằng một hai phát súng khó mà giết chết được nó, chẳng may Diego số 2 không chết, hung tính của nó bị chọc giận, sợ rằng Lam Nguyệt sẽ phải bỏ mạng mất.

Lam Nguyệt lại cười đau khổ nhìn trời

Mẹ nó. . .”Ông trời ơi” . . . Hổ răng kiếm gì đó đúng là quá lừa người. . . Chẳng khác gì khi chơi game với Tiểu Tử cả. . . . Ông chơi ăn gian đấy à?

Lam Nguyệt ảo não rất lâu, rốt cuộc cũng chấp nhận kết quả mình sẽ phải sống mái một trận với hổ Diego số 2.

Mặt trời phía trên đã dần ngả về phía tây, Lam Nguyệt đoán chắc đã xế chiều, nếu để đến tối thì sẽ khó mà hành động, bóng tối đối với một người hiện đại như cô có rất nhiều cản trở. Sau khi chuẩn bị tốt tâm lý, Lam Nguyệt bình tĩnh lại, quan sát các lối đi xung quanh, tay trái cầm dao găm, leo tới một cành cây to. Diego số 2 cũng phát hiện ra động tác của Lam Nguyệt, nó đứng lên, nhe răng về phía cô bắt đầu gầm gừ.

Lam Nguyệt rút súng lục ra, chính bản thân cô cũng không dám chắc có thể giết chết được hổ Diego số 2 không, nó quá khổng lồ như vậy, hoặc giết được nó nhưng lại dẫn dụ những con mãnh thú khác tới, đằng nào cũng chết, đành liều mạng vậy.

Trong lúc Lam Nguyệt đang muốn liều mạng với Diego số 2, một bóng đen đột nhiên chui ra từ bụi rậm bên kia, tay cầm một cây gậy to dài, đầu nhọn, nhìn về phía Diego số 2 mà gào thét.

“A. . . A. . .”

Bóng đen gào xong liền xoay người chạy về phía bụi cây mà hắn vừa xông ra.

“Grừ. . .”

Diego số 2 thấy bóng đen khiêu khích nó, liền bỏ qua Lam Nguyệt, đuổi theo phương hướng mà bóng đen vừa chạy đi.

“Rầm. . . Rầm. . .”

Tiếng chạy rầm rầm của Diego số 2 khiến cho Lam Nguyệt vẫn đờ người nãy giờ chợt bừng tỉnh, cô vội vàng nhảy xuống dưới cây.

“Thật không thể tin nổi. . . . Đó là loài người sao? Mình đã được người viễn cổ cứu ư???”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. Tình yêu vilam

    Co khi nao nam chính đã tới.
    Con hổ này dốt r.hay la bjo chua biết trèo cây.chu m xem tgđv là no biết trèo nha

  2. ax ax, Con hổ răng kiếm Diego2 này thông minh thiệt nha, LN động thì nó cũng động, LN tĩnh thì nó cũng tĩnh , một người một thú nằm chờ thời =)) Trong lúc chị đang định sống mái liều chết với nó thì cái bóng đen kia lại nhảy ra giúp chị, chắc sau này chị sẽ đi theo cái anh này để về với bộ lạc của người viễn cổ thôi nhỉ ? Mới đọc mấy chương đầu thôi nhưng đã thấy lôi cuốn rồi, nhưng có điều là cổ càng ngày càng giống hươu cao cổ roài :v hị hị

  3. Nguyễn Hương

    Nữ chính là sát thủ ah??? Mà thấy bạn này có vẻ hai hài ah nha!!! Lạy chúa cái bạn răng kiếm ấy!!! Khiếp vía! Mình mà nhìn thấy thì cũng chết ngất rùi!! He he!! Cứu nữ chính có phải là nam chính không ta! Mình đọc viễn cổ y điện thấy hâm mộ nam với nữ chính lắm!! Mong là nữ chính này đủ độ hot nha!!!

  4. Ah gap duoc nguoi vien co roi, khong biet anh nam chinh khong ta, neu la anh y, thi day co the coi nhu anh hung cuu my nhan roi, khong biet anh sau doi pho voi con ho to lon day

  5. nam chính xuất hiện? haiz, bạn nữ chính này xuyên qua mà trang bị đầy đủ quá, có cả súng lục, liệu sau này hết đạn có thể sáng tạo cái khác thay cho đạn được không nhỉ? bắt đầu tượng tượng…
    thank bạn nhiều.

  6. có phải nam chính đã xuất hiện. cuộc sống ăn thịt sống, ở hang đá và chiến đâu với thú khổng lồ của bạn Lam Nguyệt bắt đầu T-T. thanks bạn đã edit truyện, ngày ngày ngóng trông bạn hihi

  7. đúng là không thể khinh thường động vật thời tiền sử được,con hổ này thông minh ghê á,không trèo lên cây được thì chuyển qua tác động mạnh lên cây để LN rơi xuống nữa chứ.may mà cuối cùng LN cũng được một người tiền sử cứu,nhưng mà không biết người kia có bị sao không nữa
    tks nàng ạ

  8. Ô. Chưa gì đã anh hùng cứu mỹ nhân thế này :)) buồn cười với chị và con hổ chơi trò địch bất động ta cũng bất động :)) ko biết anh n9 nhảy ra dụ con Diego số 2 xong đánh nhau với nó thế nào đây, chắc chị phải giúp đỡ mới xử lý được chứ nó to như con tịnh thế này sao một mình chiến đấu nổi :~

  9. Hihi!nữ chính có đúng là sát thủ ko thế? sao lại có cái câu “ông trời ơi ông ăn gian à???” đọc mà phát phì cười.
    Quả thật chả có ai hay quỵt nợ và ăn gian nhiều như lão Thiên đâu. Hihi!

  10. Con diego 2 này định dùg chiến thuật há miệng chờ sung rụng nè hên là nam 9 xuất hiện chứ hok mí LN bị diego gặm hok nhả xương luôn oy.

  11. hổ đâu mà khôn thế, không leo cây được thì đạp cho cây đổ, lúc đấy chả ăn luôn được một thể à, mà cái người tiền sử này có phải anh nam chính không nhỉ tò mò quá, chị được anh nam chính cứu thì đúng là một màn anh ghùng cứu mĩ nhân rồi, sau đó ôm mĩ nhân về sinh sống thôi

  12. Cái người viễn cổ kia liệu có phải nam chính k nhỉ? Mình mà gặp phải em hổ răng kiếm cao đến tận 3m thế này chắc xĩu cái bịch lun wa’, lúc ấy chả còn hơi sức đâu mà đấu với ễm @.@, nhìn fat’ đã bị dọa cho vỡ mật rùi ý. Đọc 2 chương này sao ngắn wa’ , mới nhăm nhi có tí đã hết chương rùi :((

  13. Cái chị lam nguyệt này đáng yêu thật, bị hổ tấn công mà còn có thờj gjan nhìn trời thở dài nữa. Mà cái người tiền sử xuất hiện này coj bộ lá nam 9 nha, rất dũng cảm dám nhảy ra dụ hổ nưã. Túm lại là truyện rất hay thank nàng

  14. Hơ, thế con hổ tong rồi sao, có một anh hùng thôi à. Nó to thế cơ mà, một mình đánh chắc đánh vào bụng nó luôn.

  15. :)))) Bạn Hổ này cũng thật thông minh, chờ thời dữ thần. Tui nói đừng có mà khinh hổ ta nhá. Ha ha. Nam chính chắc xuất hiện rồi.
    Cảm ơn nhà đã edit nha.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close