Thịnh Thế Đích Phi – Chương 221

22

Chương 221. Thành thật với nhau

Edit: Mặc Mặc

Beta: Sakura

Chỉ là bạn thân?

Câu nói đầu tiên ngắn ngủn đã nói rõ thái độ cự tuyệt của Từ Thanh Trần. Diệp Ly cũng chỉ có thể thở dài tiếc hận trong lòng, xem ra Đại ca và Công chúa An Khê thực sự không có duyên phận rồi.

Diệp Ly ném quân cờ trong tay, nhìn Từ Thanh Trần nói: “Đã như vậy, Ly nhi không nói chuyện này với Đại ca nữa, chỉ là. . . nếu quả thật Đại ca không có ý nghĩ này thì vẫn nên sớm đi nói rõ ràng với Công chúa An Khê thì tốt hơn.” Từ Thanh Trần gật đầu nói: “Ta đã biết, Ly nhi còn muốn nói điều gì?” Diệp Ly nghiêm túc nhìn Từ Thanh Trần, hỏi: ” Phải chăng Đại ca và cậu còn có điều gì băn khoăn với Vương gia cùng với Định Vương phủ?” Từ Thanh Trần khẽ giật mình, cũng buông xuống con cờ trong tay theo, nhìn Diệp Ly hỏi: “Sao Ly nhi lại nghĩ như vậy?”

Diệp Ly mím môi mỉm cười nói: “Đại ca, Ly nhi coi như lớn lên ở Từ gia đấy. Khi còn bé sự dạy bảo của cậu cả và đại ca đối với Ly nhi, Ly nhi không dám quên. Đại ca và cậu cả đều là người có tài kinh thế, thế gian có thể cầu một vị như vậy cũng đã khó được mà Từ gia may mắn lại có hai vị. Những ngày này rất nhiều chuyện ở Tây Bắc đều vất vả đại ca và cậu rồi, nhưng. . . Với năng lực của cậu và đại ca vốn không cần cố sức như vậy chứ?” Từ Thanh Trần rũ mắt xuống, nhạt cười nhạt nói: “Là ý tứ của Định Vương?”

Diệp Ly lắc đầu nói: “Ly nhi đều có thể nhìn ra được chuyện như vậy, sao Vương gia lại không ra? Nhưng chàng cũng không nói gì thêm. Đại ca và cậu thu liễm mũi nhọn như thế, là lo lắng về Vương gia cùng với Định Vương phủ sao?”

Từ Thanh Trần đã im lặng một lát, lắc lắc đầu nói: “Không, chỉ hơi mệt mỏi mà thôi.”

“Mệt mỏi?” Diệp Ly khó hiểu. Từ Thanh Trần cười nói: “Ly nhi, bất kể những năm này Từ gia có bao nhiêu chua xót khổ sở, nhưng thanh danh đứng đầu văn nhân đương thời của Từ thị Vân Châu đã mấy trăm năm rồi. Từ thị từng trải qua hai triều mà vẫn đứng vững không ngã, là vì mấy đời Từ thị nhất tộc nơm nớp lo sợ đổi lấy đấy. Cao xử bất thắng hàn (ở chỗ cao không khỏi rét lạnh). . . Nếu như Từ gia không muốn con cháu đời sau giống như chúng ta, như vậy. . . thanh danh Từ gia dần dần nhạt đi là lựa chọn tốt nhất.” Diệp Ly cúi đầu, “Đại ca không tin tưởng Ly nhi?”

Từ Thanh Trần lắc đầu, “Không, đại ca không phải là bỏ qua muội cũng không phải không tin được Định Vương. Nhưng muội và Định Vương về sau thì như thế nào? Đời sau của các muội lại nên đối mặt Từ thị như thế nào? Trải qua ba triều, liền có tòng long chi công (có công với vua) hai triều. Gia tộc như vậy ai cũng sẽ không tin, lại có ai sẽ không lo lắng? Năm đó Thái tổ hoàng đế và lịch đại Định Vương là huynh đệ tình thâm bậc nào? Cho tới bây giờ lại chấm dứt như thế nào?”

“Đại ca…” Diệp Ly thở dài, làm sao nàng không biết tình cảnh gian nan của Từ gia? Một khi Mặc gia quân thật sự tranh giành thiên hạ thậm chí cuối cùng đóng đô Trung Nguyên, như vậy Từ gia thế tất trở thành công thần khai quốc lớn nhất. Một gia tộc kinh qua ba triều vẫn đứng vững không ngã. Một gia tộc phản tiền triều đến đỡ Đại Sở, lại phản Đại Sở đến đỡ Định Vương, dù cho có thanh danh Thanh Lưu đứng đầu thiên hạ, cũng không thể hoàn toàn tiêu trừ nghi kỵ của quân vương cùng với người trong thiên hạ. Từ Thanh Trần mỉm cười nhìn xem nàng cười nói: “Ly nhi không cần phải lo lắng, Từ gia vẫn sẽ ở lại Tây Bắc đến đỡ Định Vương cho đến khi Định Vương không cần.” Diệp Ly cau mày nói: “Đại ca nói là làm mưu sĩ?”

“Đúng.” Từ Thanh Trần mỉm cười gật đầu nói.

“Không được!” Diệp Ly quả quyết cự tuyệt nói, “Đại ca biết khi các triều đại đổi thay, làm mưu sĩ cũng sẽ không có kết cục gì tốt.” Cái gọi là mưu sĩ, ẩn vào chỗ tối bày mưu tính kế vì quân chủ, bởi vì biết đến quá nhiều bí mật cho tới bây giờ đều là loại có mới nới cũ. Cho dù là văn thần võ tướng bên người quân chủ cũng không có ấn tượng tốt với loại người nà. Trí tuệ nhiều sẽ bị nghi, vô năng sẽ bị vứt bỏ. Thân phận như vậy nếu áp đặt trên người đại ca và cậu, Diệp Ly tình nguyện bọn họ hiện tại ẩn lui núi rừng không hỏi thế sự. Từ Thanh Trần nhướn mày cười nói: “Chẳng lẽ Ly nhi cho rằng Định Vương là người có mới nới cũ?”

Diệp Ly lắc đầu, kiên định nói: “Tóm lại là không được! Đại ca, nếu huynh và cậu tin tưởng Ly nhi thì an tâm ở lại Tây Bắc. Mặc kệ tương lai như thế nào, Ly nhi nguyện đem tánh mạng ra đảm bảo sinh thời nhất định để Từ gia toàn thân trở ra. Nếu đại ca và cậu không tin, Ly nhi sẽ đi cầu Vương gia, để Từ thị nhất tộc ẩn lui là được.”

“Ly nhi. . .”

Diệp Ly lắc đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn Từ Thanh Trần nói: “Ly nhi biết đại ca và cậu cân nhắc vì Ly nhi. Nếu Vương gia quá mức nể trọng Từ gia, cựu thần của Định Vương phủ tất nhiên sẽ bất mãn với Ly nhi. Nhưng, Ly nhi cũng vạn lần không thể để cậu và đại ca chịu ủy khuất như vậy. Đại ca và cậu là nhân tài trị thế, không phải mưu sĩ núp trong bóng tối chuyên doanh tính kế.”

“A Ly nói hay lắm.” Từ Thanh Trần còn chưa trả lời, sau lưng đã truyền đến tiếng đồng ý của Mặc Tu Nghiêu. Hai người quay đầu lại thì thấy Mặc Tu Nghiêu bước chậm mà đến, tóc trắng bên người có chút tung bay. Từ Thanh Trần vừa muốn đứng dậy, Mặc Tu Nghiêu đã chạy tới trước mặt khoát tay đỡ hắn về cười nói: “Không muốn đánh động đến A Ly và đại ca ở chỗ này nói chuyện phiếm, vừa vặn bổn vương cũng muốn tâm sự cùng đại ca, tới góp náo nhiệt, đại ca không ngại chứ?” Mấy tiếng đại ca liên tục khiến khóe miệng Từ Thanh Trần co quắp rút, lúc trước Mặc Tu Nghiêu có chết cũng không chịu gọi hắn là đại ca đấy. Từ Thanh Trần ngẩng đầu lên lạnh nhạt cười nói: “Vương gia mời ngồi đi.”

Mặc Tu Nghiêu ngồi xuống bên người Diệp Ly, nhìn Từ Thanh Trần nghiêm túc nói: “Bổn vương không dám đảm bảo Từ gia trăm năm phú quý, nhưng chính như A Ly đã nói, bổn vương sinh thời đảm bảo Từ gia toàn thân trở ra. Không biết đại ca có tin tưởng hay không?”

Từ Thanh Trần trầm mặc một hồi, mới ngẩng đầu lên cười nói: “Vương gia nhất ngôn cửu đỉnh tại hạ không dám không tin, nhưng xưng hô đại ca này vẫn nên miễn đi. Vương gia xưng hô bằng tên là đủ.”

Mặc Tu Nghiêu nhướn mày, Từ Thanh Trần lắc đầu cười nói: “Công và tư rõ ràng vô luận đối với Vương gia, Ly nhi đều tốt.”

Mặc Tu Nghiêu lập tức hiểu rõ ý tứ Từ Thanh Trần, gật đầu nói: “Bổn vương dùng trà thay rượu, kính công tử Thanh Trần.”

“Đa tạ.”

Đã có phương thuốc Bệnh thư sinh cung cấp, thuốc Trầm Dương và Lâm đại phu chế tác ra đương nhiên là làm chơi ăn thật. Trước đó Trầm Dương và Lâm đại phu đã cẩn thận kiểm chứng qua phương thuốc Bệnh thư sinh cung cấp hoàn toàn chính xác là một phương thuốc cổ truyền lưu truyền từ ngàn năm trước tới nay, hai người cũng thông qua các loại thủ đoạn cùng hiểu biết dược lý của chính mình xác định phương thuốc thật hay giả cùng dược vật phối trí ra cuối cùng có thể sẽ có hiệu quả. Trước sau trọn vẹn dùng thời gian nửa tháng mới rốt cục đem một đóa hoa Bích Lạc có thể là còn sót lại duy nhất trên thế gian này luyện chế trở thành đan dược đưa đến trước mặt Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu. Thể tích Bích Lạc hoa cũng không nhỏ, đủ loại dược liệu quý báu tăng thêm càng nhiều vô số kể, nhưng cuối cùng viên thuốc luyện chế ra cũng chỉ không quá năm viên. Mà một khi xác định hoa Bích Lạc thực sự đã diệt sạch từ lúc này…, như vậy năm viên thuốc trước mắt có thể nói là thế gian hiếm có rồi.

Chứng kiến viên thuốc màu nâu đen mùi thơm ngát xông vào mũi trước mắt, trên mặt tất cả mọi người ở đây cũng không khỏi vui mừng lên.

Trên mặt Trầm Dương mang nụ cười thản nhiên nói: “Vương gia có thể ăn một viên trước, ba ngày sau lại ăn một viên, kịch độc trong cơ thể sẽ hoàn toàn được giải. Về phần Bệnh tiểu tử, thân thể của hắn không chịu nổi, mỗi lần chỉ có thể dùng một phần tư viên thuốc, sau khi pha vào nước thì uống. Mỗi năm ngày uống một lần. Chỉ cần một viên là được, về sau chỉ cần tìm danh y điều trị thân thể cho tốt là được.” Bệnh thư sinh lạnh mắt nhìn hắn nói: “Tổng cộng luyện ra năm viên thuốc, chỉ cho ta một viên?” Lâm đại phu cười lạnh một tiếng nói: “Chúng ta chỉ cần hai viên. Không bằng đưa số còn lại đều cho ngươi, ngươi học Định Vương một lần ăn thử một viên xem? Thân thể của mình hư còn trách đại phu hạ dược nhẹ hay sao?” Nói rõ nói thân thể Bệnh thư sinh quá yếu hư không chịu được bổ, thuốc nặng quả nhiên hiệu quả nhanh, nhưng thân thể Bệnh thư sinh lại không chịu nổi.

Lăng Thiết Hàn thò tay vỗ vỗ bả vai Bệnh thư sinh, thu hồi chai thuốc Trầm Dương đưa tới cười nói: “Đa tạ Trầm tiên sinh và Lâm đại phu, làm phiền hai vị rồi.” Sắc mặt hai vị thần y lúc này mới khá hơn một chút, Lâm đại phu tiện tay vung ra hai tờ phương thuốc nói: “Hai đơn thuốc này nhìn mà dùng, nuôi một năm nửa năm sẽ khá hơn. Bình thường phải chú ý tu dưỡng, tu sinh dưỡng tính, nếu không cũng khó tránh khỏi lưu lại di chứng.” Lăng Thiết Hàn cẩn thận thu hồi phương thuốc, thận trọng tạ ơn Lâm đại phu. Tuy Bệnh thư sinh không nói chuyện, nhưng nghe xong lời của Lâm đại phu…, hào quang trong mắt cũng không khỏi sáng hơn một ít.

Hai vị thần y tự tay luyện chế quả nhiên là cực kỳ thần hiệu đấy, Mặc Tu Nghiêu chỉ dùng một viên độc tính trên người cũng đã rút đi hơn phân nửa. Sắc mặt thoạt nhìn cũng không tái nhợt như lúc trước, mà ngay cả nhiệt độ cơ thể trước sau như một luôn lạnh buốt cũng bình thường hơn một ít. Chắc hẳn đợi đến lúc độc tố hoàn toàn sạch sẽ, điều dưỡng một năm nửa năm thì thân thể Mặc Tu Nghiêu có thể hoàn toàn bình phục. Chỉ là, từ sau khi độc tố bắt đầu sạch sẽ, chân Mặc Tu Nghiêu đã tốt hơn một năm lại bắt đầu ẩn ẩn đau rồi. Chuyện này khiến Diệp Ly không thể không lôi kéo Mặc Tu Nghiêu cho Trầm Dương kiểm tra lần nữa. Hiển nhiên Trầm Dương đối với tình huống như vậy cũng không ngoài ý muốn, vuốt chòm râu đẹp đẽ nói: “Năm trước tại hạ đã từng nói qua, Vương gia sở dĩ có thể đi lại tự nhiên là vì cỏ Phượng Vĩ. Cỏ Phượng Vĩ chính là hỏa độc rừng rực ít có thể ngang với hàn độc hàn đàm. Cũng chính là hỏa độc này tạm thời phá kinh mạch bế tắc ở hai chân vốn bởi vì trọng thương mà bị đứt của Vương gia. Hôm nay độc tố trong cơ thể Vương gia sạch sẽ, tổn thương vốn có ở chân dĩ nhiên sẽ tái phát.”

Diệp Ly nhíu mày nói: “Chẳng lẽ sau khi độc trong cơ thể Vương gia hoàn toàn sạch sẽ, Vương gia sẽ không thể đi lại tự nhiên được?”

Nghe vậy, Mặc Tu Nghiêu duỗi tay nắm thật chặt tay phải Diệp Ly. Diệp Ly nghiêng đầu nhàn nhạt mỉm cười với hắn.

Trầm Dương nói: “Thế thì không đến mức, lúc trước hỏa độc của cỏ Phượng Vĩ là từ trên đùi Vương gia đi vào, ít nhiều còn có chút hiệu quả đả thông kinh mạch vốn hoàn toàn bế tắc. Nhưng Vương gia lúc trước tổn thương không nhẹ, lại là vết thương cũ mười năm trước lặp lại, há có thể không để lại chút tai hoạ ngầm. Hiện tại vừa giải độc nhất thời không thích ứng mà thôi, đợi đến lúc độc tính trong cơ thể Vương gia sẵn sàng tiếp nhận rồi, ta lại kê mấy loại thuốc trị vết thương cũ. Về sau ước chừng lúc trời mưa có chút phiền phức mà thôi. Nhiều người có tật xấu này cũng không phải chuyện lớn gì.” Nghe Trầm Dương nói như vậy, Diệp Ly lúc này mới yên lòng. Xác thực, cho dù là kiếp trước, ngoại thương hiện nghiêm trọng như vậy, dù trải qua trường kỳ phục hồi cũng chưa chắc có thể trăm phần trăm không để lại chút di chứng. Huống chi Mặc Tu Nghiêu tổn thương đã mười năm rồi, chỉ là trời mưa chân đau đã là kết quả không tệ. Nhẹ gật đầu, Diệp Ly nói: “Vậy làm phiền Trầm tiên sinh rồi.”

Trầm Dương vừa thu dọn đồ đạc, vừa cười nói: “Vương phi không cần khách khí, đã nhiều năm như vậy Vương gia cuối cùng cũng tốt rồi, tại hạ cũng buông xuống được một tâm sự.” Diệp Ly cũng biết Trầm Dương những năm này một mực ở lại Định Vương phủ chỗ nào cũng không đi đều là vì bệnh của Mặc Tu Nghiêu cùng với giao tình giữa Trầm Dương và Mặc Lưu Danh năm đó. Lập tức cũng không nói thêm lời cảm tạ, những năm này Trầm Dương trả giá vì Mặc Tu Nghiêu và Định Vương phủ, cảm tạ trên miệng lại có vẻ làm kiêu.

Đám tâm phúc của Định Vương phủ bọn họ đều âm thầm vui mừng vì thân thể Vương gia sắp hoàn toàn khôi phục. Toàn bộ Tây Bắc lại âm thầm bắt đầu khởi động mạch nước ngầm. Sau khi hành tung của Đàm Kế Chi cùng với tin tức của Ngọc tỷ truyền quốc không biết từ chỗ nào đột nhiên bị để lộ, toàn bộ Tây Bắc biểu hiện ra tuy vẫn bình tĩnh, nhưng lại không biết có bao nhiêu người đã âm thầm giao thủ rồi. Trong đó người xui xẻo nhất không ai khác ngoài Đàm Kế Chi.

Vốn Đàm Kế Chi chỉ đến Tây Bắc đón Thư Mạn Lâm về, thuận tiện cho Mặc Tu Nghiêu thêm chút rào cản mà thôi. Ai biết từ sau khi tiến vào Tây Bắc trăm chuyện không thuận, ngay cả bóng người của Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đều không thấy, sau đó thân phận và hành tung của hắn đột nhiên bại lộ cho khắp thiên hạ đã biết. Vì vậy mỗi ngày chỉ ứng phó nhân mã khắp nơi đến đây đòi hỏi Ngọc tỷ truyền quốc cùng với tung tích bảo tàng đã khiến hắn hận không thể phân thân rồi, ở đâu còn có tâm tư tìm phiền toái cho Mặc Tu Nghiêu?

Đàm Kế Chi cũng rõ tình cảnh hiện tại của mình tuyệt đối có Định Vương phủ ở sau lưng trợ giúp, nhưng lúc đầu hắn không quan tâm đến đạo nghĩa vu oan Ngọc tỷ truyền quốc trong tay Định Vương phủ trước, hiện tại mình bị người ta hại ngược lại, hắn cũng không có thể diện đi trách tội Định Vương phủ bỏ đá xuống giếng.

Trong đêm tối, Đàm Kế Chi bình tĩnh nhìn người áo đen chặn đường trước mắt, thản nhiên nói: “Không biết các vị là bằng hữu nhà nào? Không biết tại hạ có chỗ nào đắc tội?”

Người áo đen cầm đầu lạnh lùng nói: “Đàm Kế Chi không cần giả vờ giả vịt, giao Ngọc tỷ truyền quốc cùng với tung tích bảo tàng ra đây, chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng!” Đàm Kế Chi cười lạnh một tiếng nói: “Các ngươi không phải là người thứ nhất tới hỏi ta muốn thu bảo tàng đấy, cũng sẽ không phải là người cuối cùng. Ta không biết các ngươi là từ chỗ nào nghe nói cái gì Ngọc tỷ truyền quốc bảo tàng, Bản công tử chỉ có hai chữ, không có!”

Người áo đen cười lạnh một tiếng nói: “Lâm Nguyện, cô nhi của hoàng tộc tiền triều, nếu không phải đã điều tra xong thân phận của ngươi, sao chúng ta có thể tới nơi này? Khuyên ngươi tốt nhất thành thành thật thật nói ra tung tích bảo tàng, nếu không đừng trách chúng ta vô lễ.”

Đàm Kế Chi có chút bực bội nhắm lại mắt, vừa đánh giá người áo đen vây quanh mình. Mấy ngày nay hắn đều bị những người này phiền đến chết lặng, thân phận cô nhi hoàng tộc tiền triều xác thực khiến tin tức hắn biết về tung tích bảo tàng trở nên đáng tin hơn rất nhiều. Đàm Kế Chi quả thật có khổ mà nói không nên lời, nếu hắn biết rõ tung tích bảo tàng cũng sẽ không ở Tây Bắc chạy tới chạy lui rồi. Vốn mấy đám người trước bị hắn giết trở về, nhưng lúc này hắn lại một mình, trước mắt người áo đen vây quanh mình hiển nhiên không phải một mình hắn có thể đối phó được.

Nghĩ nghĩ, Đàm Kế Chi mở miệng nói: “Muốn biết tung tích bảo tàng, có thể. Nhưng làm sao ta biết các ngươi lấy được tàng bảo đồ rồi sẽ không giết ta diệt khẩu?”

Hắc y nhân cười hắc hắc nói: “Chuyện này Đàm công tử cứ yên tâm, chúng ta chỉ vì cầu tài không bán mệnh. Chỉ cần Đàm công tử giao ra tung tích bảo tàng lúc nào cũng có thể rời đi.” Đàm Kế Chi nhướn mày nói: “Nếu thứ ta giao ra là giả thì sao?”

“Trừ phi Đàm công tử định cả đời cũng không gặp người rồi. Nên biết thiên hạ này tuy lớn, nhưng chỗ có thể làm cho người như Đàm công tử ẩn thân cũng không nhiều.” Đàm Kế Chi gật đầu nói: “Được, ta cho ngươi!” Nói xong, ống tay áo vung lên, một phần bản vẽ từ trong ống tay áo bay ra. Người áo đen thò tay nhận lấy, mở ra xem xét quả nhiên là một phần địa đồ mang theo dấu hiệu đặc thù.

“Tại hạ tin tưởng Đàm công tử, cáo từ.” Tay vung lên, mang theo một đám người áo den lặng yên thối lui. Đàm Kế Chi đứng trên đất trống trong mắt xẹt qua một tia hàn quang, cười nhạt nói: “Đã cho đi một phần tàng bảo đồ rồi, như vậy cho nhiều thêm vài phần cũng không sao. Không phải sao?”

Link fb

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion22 Comments

  1. Nghiêu ca khỏe mạnh rồi,mà hy vọng huynh cũng k phải ngồi xe lăn.
    ĐKC hại người k ngờ bị người hại :))
    Hóng chương kế.Tks nàng

  2. Cuối cùng cũng giải được độc cho MTN mà hơi tiếc vẫn còn di chứng cũng ko tệ lắm khỏe mạnh là ổn thỏa rồi! Hóng chờ tương lai tiếp theo của 2 ng`:)

  3. Xì chắc đây là đồ gjả hoặc là káj hoàg lăg cũ kia thì ĐKC mớj cho đj như thế. Nghjêu ca sắp khoẻ rồj thật tốt hj ^^ . Cũg thật tộj Từ gja, ngta nhờ có gja tộc vữg mạnh mà lên như diều gặp gjó còn mình thì ngược lạj

  4. Đàm Kế Chi này lại giở trò quỷ rồi, chắc là biết người khác đang đuổi bắt mình, nếu k giao ra bản đố thì chắc chỉ còn nước chết, thế nên đã vẽ mấy tấm bản đồ giả để lừa người mà, không ngờ cũng có những tên ngu như vậy, sao không giết luôn tên Đàm Kế Chi kia đi, để lại hắn chỉ làm ô nhiễm bầu không khí này thôi
    Lần đầu tiên được Mặc Tu Nghiêu gọi là đại ca, ha ha, công tử Thanh Trần cũng có lúc không chịu được sao? Được tôn kính như thế cơ mà, ha ha….

  5. Cho dù là văn thần võ tướng bên người quân chủ cũng không có ấn tượng tốt với loại người “nà” -> này
    Tên ĐKC này tính để mọi người đến bảo tàng xong chém giết nhau hắn ngồi làm ngư ông hưởng lợi đây mà. Kể ra tên này cũng có chút khôn lỏi nhỉ. Ko biết Diệp Ly sẽ xử trí tên này ra sao

  6. Câu nói của ĐKC là có ý gì đây? “Đã cho đi một phần tàng bảo đồ rồi, cho thêm vài phần cũng không sao.” Chẳng nhẽ tàng bảo đồ mà DL lấy được là của hắn cố tình ném ra hay sao? Nếu quả thật là như thế thì hắn ta cũng quá nham hiểm rồi, không biết lần này đám người DL định đi lấy tàng bảo đồ có gặp âm mưu quỷ kế, nguy hiểm gì không đây? Hjx hjx.
    Cuối cùng thì cũng điều chế thuốc thành công, không biết là sau khi giải độc xong, chân của mtn có bị ảnh hưởng nhiều không, thấy Trầm đại phu nói vậy cũng yên tâm được phần nào, nhưng phải đến khi chữa khỏi hoàn toàn thì mới có thể yên tâm được.
    Lần này MTN là cho TTT đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác nha, liên tục mở miệng gọi “đại ca, đại ca” , vẻ mặt của công tử Thanh Trần khi đó chắc đặc sắc lắm đây

  7. Haizz, TTTrần ơi là TTTrần ko biết ai sẽ là người níu được trái tim của anh đây. Đọc sao mà có cảm giác đường tình duyên của anh trắc trở vô cùng. (cô nào được anh này nhắm trúng thì chắc phải xui xẻo lắm…!)
    Về suy nghĩ cho tương lai của Từ gia mình có cùng suy nghĩ với TTtrần nhưng cũng có chút khác biệt. Công nhận rằng có thể đời của MTNghêu sẽ đối xử với Từ gia rất tốt nhưng ai biết đời tiếp theo thế nào? Tuy nhiên mỗi đời mỗi thế hệ phải tự có trách nhiệm với cuộc sống của mình chứ. Ai mà đi lo được hết cho cả 1 gia tộc bao nhiêu năm về sau. Mà thực ra cũng chả có vương triều, dòng họ nào hưng thịnh mãi mãi. Cái này là quy luật rồi vì vậy tại mỗi thời điểm mỗi cá nhân phải tự có quyết định của mình. Theo mình, đời này, Tây bắc sẽ là cơ hội cho Từ gia những người có tài trong thiên hạ. Còn đời sau thì những người đời này chịu khó mà dạy dỗ còn họ thế nào thì mặc số phận đi.

    • sakurahime

      đời của mặc tiểu bảo cũng sẽ tốt với từ gia, còn về sau nữa thì như bạn nói con cháu có phúc của con cháu

  8. Cuối cùng bệnh của anh cũng đã được chữa, từ nay tái khởi đông sơn được rồi. Trước còn tư ti với Ly Nhi, giờ tha hồ và dày vò chiếm hữu nhé :)).

  9. Cuối cùng cũng chữa khỏi căn bệnh hàn độc dai dẳng bám theo Nghiêu ca cả mười năm trời, đáng tiếc là thuốc này ko chữa khỏi luôn các di chứng của đôi chân. Nhưng ít ra Nghiêu ca cũng ko phải ngồi xe lăn thêm lần nữa là được rồi.
    Nỗi lo của Từ Thanh Trần cũng đúng thôi ah, giờ còn Ly tỷ nên Từ gia được coi trọng, coi như duy trì thêm hai đời nữa nhưng sau này thế nào ko ai biết được, việc chuẩn bị đường lui cho gia tộc rất cấp thiết à, dù cho Nghiêu ca hay Tiểu bảo ko lo lắng nhưng khi thống nhất thiên hạ rồi, bên dưới còn bao nhiêu kẻ nhìn vào ganh ghét Từ gia, tóm lại sẽ có họa, thường nói ko nên chọc vào đám tiểu nhân là vậy. Aizzz dù sao Nghiêu ca cùng Ly tỷ đã hứa vậy rồi, Từ đại ca nên lo chung thân đại sự trước mắt thì hơn ah.
    ĐKC bị gậy ông đập lưng ông kìa, nhìn mà thấy khoái chí ghê ah.
    Thanks

  10. Hồ Ly Đuôi Trắng

    cùng hẹn gặp nhau trong hoàng lăng nào, hứa hẹn 1 màn đầy huyết tinh đây.
    Nghiêu ca trừ đk độc rồi, bao nhiêu khó khăn đã trải qua, tự nhiên thấy giải đk độc bằng 2 viên dược sao thấy nó nhẹ nhàng quá.
    Bệnh the sinh cũng sắp khỏe rồi, không biết có theo đuổi đk Lãnh các chủ người ta không đây. thế là trong tr tính ra đã thấy 2 anh iu người hơn tuổi, lại còn từng chăm sóc mình nữa!

  11. Đúng là từ gia có nhiều điều suy nghĩ, bấy lâu nay mối quan hệ quân thần đâu có dễ dàng hòa hảo, lại có tấm gương hoàng thất Đại Sở lù lù trước mắt lo nghĩ cũng đúng thôi nhưng với tính cách của Ly tỷ và a Nghiêu sao để từ gia phải chịu uất ức gì chứ, hơn nữa Mặc Tiểu Bảo lớn lên giữa tình thương của Từ gia chắc chắn sẽ vẫn đối xử tốt với nhà ngoại rồi.
    Hàn độc hành hạ a Nghiêu suốt mười năm cuối cùng cũng được chữa triệt để rồi, cứ tưởng chân a Nghiêu lại có vấn đề rồi lại mất thêm vài năm nữa để chữa trị chứ, may là chỉ đau nhức vào những hôm trái gió trở trời kết quả như vậy là rất tốt rồi, nhiều người bị phong thấp cũng phải chịu khổ mỗi khi độ ẩm không khí cao mà. Bệnh thư sinh còn ý kiến ý cò cái gì, thân thể rách nát bệnh tật kia muốn nhiều thuốc hơn cũng tiêu thụ không nổi a, giao ra phương thuốc nhưng bệnh thư sinh đổi lại một phương thuốc điều dưỡng thân thể từ hai vị thần y rồi, coi như dùng một phương thuốc để đổi lại mạng nhỏ của mình thôi, đâu có thiệt, còn ở đó mà kỳ kèo mình chỉ uống được một viên thuốc.
    Đàm Kế Chi thảm rồi, ai bảo lúc trước hắt nước bẩn vào Định vương phủ cơ, bây giờ vào Tây Bắc phải trốn trốn né né như vậy là đáng đời. Cơ mà gã này cũng khôn quá đi, còn dùng tàng bảo đồ giả để lòe người cơ đấy, không biết đã mấy mảnh tàng bảo đồ được tuồn ra rồi, sao mấy gã áo đen cả tin thế chứ, cứ túm Đàm Kế Chi về chẳng phải có ưu thế hơn không.

  12. đúng là quýt dày có móng tay nhọn, cứ tưởng từ thanh trần k sợ trời k sợ đất mà cũng bị 2 tiếng đại ca của MTN làm sợ, thích khúc đó ghê, nhẹ nhàng làm cho người đọc thấy căng thẳng với truyện cũng dịu đi. Thấy lòng người khó đoán quá, dù có tài, có trung thành thế nào mà công cao trấn chủ thì cũng k yên. Lo sợ của từ gia cũng từ đó mà phát sinh. Cuối cùng nghêu ca cũng giải đc độc rồi, bây giờ sức khỏe tốt, không phải đề phòng thế lực nào đâm sau lưng giống lúc trước, lại có người tài và trung giúp sức thì thời kỳ hoàng kim của 2 ac cũng tới rồi dù còn nhiều khó khăn trước mắt

  13. Đọc chùa nhà nàng lâu mà giờ mới cmt :D cho t hỏi diễn biến chương mới ntn thế ^^

  14. Từ gia quả thật rất khó xử, cái gọi là trung thần mà không phải ngu trung, làm đúng mà không chắc đã đúng thực ra cũng đều chỉ là câu nói của người đời, tuy là khó nhưng mà tin là rồi sẽ đâu vào đấy, người như Từ Thanh Trần tâm tư thâm trầm quả thật cần 1 cô gái vô cùng xuất sắc hoặc vô cùng ngây thơ mới yêu được, có thể sau này mới xuất hiện ???
    Rút cục thì Nghiêu ca cũng khoẻ lại, thế nhưng lại có chút di chứng, khổ thân quá, đến bao h mới lành lặn đây? Đúng là trời xanh đố kị nhân tài mà, cho anh tài năng ngoại hình phẩm chất không thiếu thứ gì nhưng lại để anh bệnh tật như vậy, may mà bên anh bây giờ còn có Ly nhi a
    Đàm Kế Chi không phải kẻ dễ đối phó, người này nên diệt sớm mới phải, thế nhưng không hiểu sao Nghiêu ca và Ly nhi không giết??? có thể lợi dụng được từ người này cái gì đây?

  15. Thật ra từ trước đến nay đúng là ta cũng không suy nghĩ nhiều lắm về tình cảnh Từ gia, chỉ nghĩ là bọn họ theo Định vương về Tây Bắc thì sẽ có đất để thể hiện tài năng của mình, lại không nghĩ đến họ có cái khó xử như thế, đến hôm nay Ly tỷ cùng TTT ngồi nói chuyện mới biết được, Từ gia thật là có lắm điều khó xử ghê a. Nhưng tin tưởng Ly tỷ cùng Nghiêu ca cũng không phải loại ăn cháo đá bát gì đâu, còn tương lai thì ai cũng không nói trước được gì mà, không chỉ Từ gia mà cả Định quốc vương phủ cũng thế thôi.
    Điều mong mỏi nhất cũng đã thành rồi, Nghiêu ca được giải độc đúng là nhẹ cả người, về sau chỉ cần điều dưỡng nữa là ok hết rồi.
    ĐKC giờ biết thế nào là gậy ông đập lưng ông chưa, đáng đời.
    Thanks nàng!

  16. “ấn tượng tốt với loại người nà” —————-> “… này”
    “đám người áo den” ——————————> “… đen”
    ==============================================================
    Lo lắng của Từ gia quả thật là có lý, haiz… đạo lý mang ngọc mắc tội, công cao chấn chủ, có tài thường bị vùi dập này lúc nào cũng có, dẫu là huynh đệ cùng 1 gốc như hoàng thất và ĐVp mà còn hại nhau đến chết thì Từ gia là nhà ngoại có là gì ~.~ thà là ẩn thân sống nhàn tản vui vẻ còn hơn! Đời của MTB thì ko lo lắng gì, đời sau sau nữa thì ko ai dám chắc!
    Chúc mừng Nghiêu ca có thể khỏi bệnh, mong là ca đừng bị phế hai chân lại nha :”<
    Cuối cùng cũng có nói về ĐKC, cái tên đáng ghét này còn đáng đánh hơn Bts ="=

  17. Cuối cùng Tu Nghiêu cũng được trị xong bệnh, có lẽ Bệnh thư sinh cũng sẽ được nuôi dưỡng kĩ lắm đây, hi vọng trong thời gian dưỡng bệnh này, Bệnh thư sinh cũng “cua” được Lãnh nhị các chủ =)), xong quay về cảm tạ Diệp Ly, kaka, làm bằng hữu của Định vương phủ, chắc chắn dù làm bằng hữu nhưng cũng là bằng hữu dạng thù địch vẫn sâu đậm thôi =)) có anh Bệnh thư sinh nhập nhóm chắc hẳn náo nhiệt hơn ấy chứ nhỉ.
    Đàm Kế Chi kì này sẽ bận rộn thôi, cho hắn đắc tội với hai hồ ly Định vương phủ, không biết thằng cha này sẽ bị quần cỡ nào nữa, sắp tới chắc Tây Bắc náo nhiệt rồi, bao nhiêu bản đồ được thằng cha Đàm này phân phát cơ, không biết có mưu kế gì nữa trong đây không, nghi lắm.
    Người nhà Từ gia luôn nghĩ cho con cháu mình đời sau, hoặc hiện tại, những người đi trước lại chịu thiệt, lại nhường nhịn để đời sau con cháu mình sống an nhàn hơn, chỉ có mỗi Từ gia hùng hậu luôn sống vì gia đình, không màn đến danh lợi, chỉ mong cả nhà sống cùng nhau thôi, gia huấn cũng nghiêm lắm chứ nếu không cả năm thế hệ sau của Từ gia cũng sẽ không chịu đựng với tài hoa của mình rồi, chứ không như những gia tộc khác, tranh đấu, gia đấu nhau để được cái lợi cái quyền cho riêng mình.
    Để ý rồi nha, cứ Diệp Ly ngồi nói chuyện riêng với ai, đến lúc quan trọng hoặc chịu thiệt là Tu Nghiêu xuất hiện, chắc được 4,5 cảnh rồi đó nhỉ ;)

  18. cuối cùng cũng chữa đc bệnh của A Nghiêu…=))
    Đàm Kế Chi gian quá , không lẽ hắn vẽ bản đồ bảo tàng nằm ngay Định vương phủ ==” đừng để ta phán trúng

  19. Từ gia nhìn vào bài học quá khứ Đại Sở đối xử với Địng Quốc Công phủ mà chuẩn bị đường lui sau này, cho Ly nhi đỡ khó xử, nhưng như vậy thì thật là bất công với Từ gia.
    Vậy là cả Định vương lẫn Bện công tử đều được chữa khỏi, chúc mừng cả hai chàng nhé. Như thế là còn dự lại hai viên thuốc quý.

  20. Gái già đợi gả

    *tung bông* cuối cùng Nghiêu ca cũng giải được độc. Tên ĐKC này lại âm mưu gì a? Bị đuổi giết phát phiền nên đưa bản đồ bảo tàng giả để các bẫy rậy trong Hoàng Lăng đó diệt nhưng kẻ kia sao ?? Mà mấy thằng áo đen làm gì quân tử thế lấy được đồ thì thả người sao không giết oách ĐKC luôn để trừ hậu họa ;71

  21. Ta rất không đồng ý với cách suy nghĩ của Từ gia. Đang sống đời này mà chỉ vì sợ cho con cháu dời sau lại giấu tài không muốn chấn hưng gia tộc. Không ai đoán trước được đời sau thế nào, nhưng đời này có cơ hội thì phải bắt lấy không thôi chỉ vì lo sợ cho tương lai mà oan uổng tài năng của con cháu đời này. Cũng tương tự như Định vương phủ, nếu trăm năm trước tồ tiên Định vương giấu tài thì sẽ không có Định vương phủ oai phong như bây giờ. Đúng là Định vương phủ đã trải qua kiếp nạn hai đời nhưng chẳng phải Mặc Tu Nghiêu đã quật khởi sao? Nếu vì lo sợ mà quy ẩn thì đời con như Tiểu Bảo làm sao có cơ hội để ngồi lên ngai vàng?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close